Hành Trình và Kết Quả Tu Tập
Trang này xin chia sẻ với quý bạn đọc, nhất là những bạn đang tìm một pháp môn để thực hành, phần nào về kết quả tu tập của một số hành giả Vô Vi. Kính mời quý vị tham khảo.
Lê Thị Nhạn
TÌM VỀ
Tôi là Lê thị Nhạn, năm nay, 2021, tôi 76 tuổi.
Ngày còn đi học, tôi học chung và chơi rất thân với một sư cô lớn hơn tôi 4 tuổi ; nhiều lần sư cô dẫn tôi tới thăm thầy của sư cô ; Thầy hỏi tôi "Con có muốn xuất gia đi tu không?" ; tôi trả lời “Bạch Thầy, dạ, con muốn” ; thầy nói “Khi nào Con muốn xuất gia thì cho Thầy biết” ; nhưng rồi tới hết còn đi học, tôi cũng chưa sẵn sàng để tới thầy chứng minh cho tôi xuất gia đi tu. Sau này, khi tôi vào gia đình nhà chồng lúc đó tôi còn trẻ, chưa biết chuyện tu hành là gì. Tôi may mắn có người mẹ chồng tu theo Pháp Lý Vô Vi ; Bà là đệ tử của Hồng Liên Thiền Sư, mà Hồng Liên Thiền Sư là đệ tử của đức Ông Cao Minh Thiền Sư. Cả cha mẹ chồng tôi đều tu Vô Vi. Khi nhà tôi đi “học tập cải tạo” bà cụ mới nói với tôi : “Bây giờ Con nên cố gắng tu đi, để tâm Con được nhẹ nhàng, yên ổn hơn.” Sau khi Bà chỉ tôi tu, tôi cũng cố gắng ngồi, nhưng được một vài tháng thôi, vì lúc ấy đầu óc tôi còn nhiều suy nghĩ tính toán việc làm ăn, để nuôi chồng trong tù và 4 con.
THƯƠNG quá mẹ tôi đã mất rồi
NHỚ từng lời nói rất xa xôi
MẸ khuyên cố gắng lo tu tịnh
TRẦN thế đắm chìm chỉ khổ thôi
THỊ thành chen lấn dành cuộc sống
PHỐ xá người tranh, kiếm miếng mồi
DANH lợi, bạc tiền là hư ảo
PHÁP Thiền năng luyện, chớ buông trôi
HỒNG trần tạm cảnh đừng lưu luyến
DIỆU pháp trường tồn, sớm bước thôi
VÂN hành nhẹ lướt về quê cũ
Đừng trễ nghe Con, trống giục rồi.
Tôi đi làm, chồng đi lính, con có người trông. Rồi vận mệnh đất nước đổi thay, chồng vô tù khi tôi có 3 đứa con nhỏ và một bào thai 3 tháng. Khi chồng vào tù là thời gian tôi khổ cực nhứt trong đời ; nhưng tôi phấn đấu, tôi nghĩ mình phải có bổn phận và trách nhiệm với chồng và con ; dù trong khổ cảnh, tôi vẫn cố gắng tìm đường giải thoát khổ đau đó.
ĐỜI NẶNG TRƯỢC GÂY NHIỀU ĐAU KHỔ
ĐẠO NHẸ THANH TẠO CẢNH AN BÌNH
ĐỜI là bể khổ trầm luân
NẶNG trì níu kéo xác thân héo gầy
TRƯỢC đời bủa lưới bao vây
GÂY nhiều đau khổ mưa mây cuộc đời
NHIỀU buồn vui ít ai ơi
ĐAU thương vầy xéo rã rời tâm can
KHỔ rồi thức giác tầm đàng
ĐẠO Trời Thiền Định khai màn vô minh
NHẸ nhàng thân xác hữu hình
THANH quang lưu điển tâm linh sáng ngời
TẠO nguồn sống mới thảnh thơi
CẢNH miền thanh nhẹ luôn nơi tâm mình
AN vui thanh tịnh tu trình
BÌNH tâm gắng trí tự mình tiến tu.
Rồi may mắn, đến năm 1992 gia đình tôi được qua Mỹ định cư. Năm 1993 nhà tôi vào thư viện, tình cờ đọc sách “Phương Pháp Công Phu” của Thầy đã viết, và mang về cho tôi đọc. Vợ chồng tôi tìm tới địa chỉ của Thiền Đường Thiền Thức của Chị Khế để nhờ bạn đạo hướng dẫn vợ chồng tôi thiền ; rồi từ đó mỗi Chủ Nhựt vợ chồng tôi đến thiền đường để ngồi thiền. Khi mới bắt đầu vô tu, tôi đọc sách “Phương Pháp Công Phu” Thầy viết, và cứ theo lời chỉ dậy trong sách mà hành thiền, chớ không được trực tiếp Thầy chỉ dẫn.
DUYÊN LÀNH NGỘ PHÁP QUÝ
Đâu dễ gì có thân này được
Bẩy ức niên, có phước mới thành
Lắm đời nhiều kiếp thiện lành
Nhân từ, đức hạnh tu hành mới nên
Đã đắp sẵn, đạo nền tiền kiếp
Nên kiếp này có dịp tái duyên
Vô Vi phương pháp tu thiền
Lưu thanh, khử trược, giải phiền nội tâm
Chủ nhân ông phải chăm tu luyện
Thượng chánh chơn mới điều khiển lục trần
Dầy công tu luyện chuyên cần
Từ từ buông bớt nghiệp trần bám vương
Luyện tánh ý, phải thường chơn chánh
Thập tam ma, xa lánh chúng dần
Vô Vi thiền, thở chuyên cần
Soi Hồn điển trụ trung tâm chân mày
Thường Chuyển để, lọc khai ngũ tạng
Luồng điển thanh, nghịch hoán chuyển lên
Trụ vào tại đỉnh Thiên Môn
Là nơi thanh tịnh, để Hồn nhẹ thanh
Vào thiền định, đua tranh buông bỏ
Tâm ý đừng để nó thâu vô
Biển yên, sóng lặng như hồ
Giai không ngũ uẩn, là vô định thiền
Niệm Phật để, tâm yên trí sáng
Cứ dũng hành, đừng chán, chớ than
Tu trong chơn lý mới an
Tu ngoài chơn lý, hoang mang suốt đời
Hồn thanh tịnh, quy hồi sáng suốt
Tự chính mình thắp đuốc để đi
Tiến vào nơi cõi huyền vi
Là mình thấu hiểu Đại Bi huấn từ
Thân nội thân, khư khư ôm lấy
Làm sao tìm cho thấy ngoại thân
Tu cho Hồn xuất xác trần
Trở về học đạo, mới gần Mẹ Cha.
Tánh tôi không muốn mất lòng ai hết, dầu người đem đến cho tôi buồn ; tôi luôn luôn giữ trong tâm, không muốn nói cho người ta biết. Bây giờ tôi hiểu tánh đó là ác lắm ! Khi tôi buồn phiền một người nào đó, tôi không muốn giao thiệp với họ nữa, tôi muốn xa lánh họ : giận mà để trong tâm, là tự mình hại mình. Lúc này, tôi thấy tôi không còn để gì trong tâm, không còn giận ai, hờn ai nữa.
Năm 1993 tôi bắt đầu ăn trường chay cho tới bây giờ. Thầy tôi có nói rằng : “Biến mặn thành chay, biến chay thành điển” : ăn chay thì nó nhẹ nhàng hơn ; nếu mình ăn mặn, thịt cá phải qua hai giai đoạn : giai đoạn đầu là mình biến mặn thành chay, giai đoạn hai mới biến chay thành điển. Ăn chay, rau quả, chỉ cần một giai đoạn, biến chay thành điển trực tiếp : khi làm Pháp Luân Thường Chuyển, thanh điển chuyển nghịch lên thẳng bộ đâu luôn. Hồi trước thì tôi ăn cho bằng no, bây giờ tôi ăn chỉ để nuôi cái thân xác này.
TU MAU KẺO TRỄ
Giòng thời gian tuôn thao trôi chảy
Ngày tháng đi, đi mãi không ngừng
Đời người tuổi tác có chừng
Trăm năm một kiếp có ngần ấy thôi
Sống cuộc thế, bị đời lôi kéo
Ma chướng thường nó khéo rủ rê
Dục trần chìm đắm đam mê
Cuốn trong bể khổ chẳng hề biết hay
Hồn khôn hỡi thức ngay kẻo trễ
Tìm đường tu đừng để đến ngày
Xác thân vào cỗ quan tài
Làm sao về được liên đài bên Cha ?
Thầy, Tổ đã trao ta Pháp báu
Vô Vi là trực đáo Tây Phương
Ráng tu để hiểu tỏ tường
Tổ, Thầy đi trước ta thẳng đường theo sau
Tu thì chớ vọng cầu Phật giúp
Cũng không nhờ đừng núp theo ai
Tự tu, tự tiến mới tài
Tự mình về tới Phật đài mới ngoan
Tu khó khổ chớ than đừng trách
Hoàn cảnh thường thử thách tâm ta
Ân sư mới thật chính là
Tạo ta dũng chí vượt qua tu trình
Tu thanh tịnh, quân bình nội thức
Pháp lực nhiều, nghiệp lực mòn mau
Tinh đừng để xuống tiêu hao
Luyện tinh nghịch chuyển trụ vào Thiên môn
Tinh cùng Khí phải tồn chớ phí
Luyện để Tinh hoá Khí thành Thần
Thần hoàn hư mới rõ dần
Tam liều ba báu, rất cần luyện tu
Hãy cố gắng công phu hành đạo
Đừng trệ trì, chẳng tạo được duyên
Về miền lạc cảnh an yên
Tránh đường Lục Đạo tạo phiền khổ đau.
Tôi tu, tôi không có đọc sách ; tôi cứ cố gắng lo tu hằng đêm ; phải thường, gọi là thường xuyên đó, mỗi đêm mỗi tu, ráng không vì lý do gì mà trì trệ, trễ nãi. Khi tôi tu, tâm được an ổn, thân được nhẹ nhàng ; những chuyện gì đến với tôi, vui thì chốc lát cũng bay mất, buồn đến rồi nó cũng tiêu tan. Tu hành một thời gian tôi cảm thấy càng ngày càng nhẹ nhàng, khoẻ mạnh.
TU SỬA TÂM THÂN
Tu không phải là làm chuyện nhỏ
Vì sửa mình nào có dễ đâu
Thói hư, tật xấu bám sâu
Tận cùng xương tuỷ, đã lâu lắm rồi
Muốn tẩy rửa cho trôi tận gốc
Dụng Khí Thiên, gạn lọc lần lần
Giải đi ô trược dục trần
Để từng vi tế thấm dần Thanh Quang
Thiền Vô Vi, ổn an sức khoẻ
Và tâm thân thanh nhẹ vui hoà
Diệt trừ ý quỷ tâm ma
Thất tình lục dục tránh xa chúng dần
Sửa tâm, ý, phải cần tu luyện
Pháp Soi Hồn để điển cùng quy
Trung tâm giữa trán nặng trì
Điển quang xuất phát, Mô Ni sáng ngời
Lọc ngũ tạng, dùng nơi Thường Chuyển
Điển ngũ hành phát triển lên cao
Trụ vào nơi đỉnh Hà Đào
Giai không ngũ uẩn mới vào Định lâu
Quên tất cả khổ sầu tại thế
Nhớ làm chi, dâu bể cuộc đời
Tịnh thanh, Hồn nhẹ thảnh thơi
Vào Không mới thấy trần đời khổ đau
Niệm Phật để trí mau khai sáng
Hiểu rộng sâu, để Bạn quán thông
Triển khai mở thức hoà đồng
Để Hồn thanh nhẹ, Hư Không nhập vào
Hãy cố gắng, tu mau kẻo trễ
Tuổi tác đâu có thể đợi chờ
Ngày sanh biết rõ giấc giờ
Còn ngày tử chỉ đợi chờ gọi tên
Đã hiểu thế, phải nên cố gắng
Siêng hành thiền để khỏi bị lôi
Cuốn vào cảnh khổ trần đời
Không làm sao thoát luân hồi thế gian
Tu để được bình an tâm xác
Thiền dầy công, hồn thoát ngũ hành
Trở về nơi cõi nhẹ thanh
Để đi học đạo với Cha Lành bề trên.
Mới bắt đầu vào tu, tôi ngồi không được lâu ; rồi từ từ ngồi được lâu hơn và bớt lo âu, buồn phiền. Tôi thấy rõ ràng : trước khi tôi hành thiền thì tâm tánh tôi như thế nào, và sau một thời gian hành thiền thì tâm tánh tôi ra sao, tôi là người đích thực 100% tôi hiểu tôi, tôi mới xác minh rõ ràng rằng, tôi nhờ Pháp này mà tôi mới được thân khoẻ, tâm an, bớt lo âu buồn phiền.
LÁNH KHỔ, TÌM VUI
Lênh đênh bể khổ, biển sầu
Chìm trong kiếp sống, lo âu buồn phiền
Cuộc đời động loạn chẳng yên
Chỉ vì danh lợi, bạc tiền đua tranh
Đam mê cuộc sống giựt dành
Tiền rừng bạc biển, chết đành trắng tay
Thức tâm tu, sẽ có ngày
Trở về Nguồn Cội cạnh Thầy, bên Cha
Lành thay những kiếp xưa xa
Từng là hành giả, tu qua pháp Thiền
Kiếp này mới có thiện duyên
Trở về căn gốc, tu Thiền Vô Vi
Soi Hồn, luồng điển sẽ quy
Trung tâm giữa trán, nặng trì điển quang
Mô Ni Châu toả sáng choang
Màn vô minh sẽ biến tan mờ dần
Pháp Luân Thường Chuyển rất cần
Lọc thanh ngũ tạng, điển dần chuyển lên
Để rồi ngũ khí triều ngươn
Tam huê trụ đảnh, quy hườn điển thanh
Vào Thiền, ý diệt chớ sanh
Quên đi những việc chung quanh luỵ phiền
Vô không, Hồn nhẹ an yên
Bộ đầu tiêu mất, vào Thiền Định thôi
Niệm Phật là để vun bồi
Đại trí khai mở, sáng ngời tâm linh
Tâm, thân, hai pháp giúp mình
Như xe hai bánh, quân bình song đôi
Đường đi đã định hướng rồi
Dũng hành trì chí, sẽ hồi hương quê.
Quý Bạn, nếu mình đau khổ quá mà mình muốn tìm đến cái chết, thì không nên ; mình không được huỷ hoại thân xác này ! Phải cố gắng vượt qua để tìm một nguồn vui cho tâm hồn mình thanh nhẹ ; đó là con đường tâm linh, may ra tâm thân mới được yên ổn.
TU LÀ BIỀT ĐƯỜNG VỀ
Tu là tu sửa cho mình
Trở về thanh tịnh quân bình nội tâm
Thuở xa xưa giáng lâm xuống thế
Mang từ quang thanh nhẹ vô cùng
Nằm nôi ai cũng muốn hun
Giờ thì động loạn tạo khùng khó ưa
Cũng do bởi say sưa cuộc thế
Tham, sân, si, đâu dễ bỏ chừa
Rừng ân biển ái thích ưa
Tranh danh đoạt lợi lọc lừa thế gian
Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt, Thân cùng Ý
Sáu Lục Trần đều bị nhiễm ô
Cố công tạo dựng cơ đồ
Vô tình tự tạo nấm mồ chôn thân
Rồi cứ thế, vòng Luân Sanh Tử
Luật Trời ban vẫn giữ không thay
Làm sao tránh khỏi Luật này
Thoát vòng Sanh Tử Luân Hồi mới ngoan
Thượng Đế đã ân ban Pháp Báu
Vô Vi là trực đáo Tây Phương
Hành đi sẽ hiểu tỏ tường
Bộ đầu điển xuất thẳng đường mà đi
Điển trực chỉ để quy một mối
Hợp cùng Cha chung khối điển quang
Xưa Cha cho xuống thế gian
Học xong hoàn tất thẳng đàng về quê.
Gia đình chúng tôi có 4 người con, nhờ Bề Trên độ, đứa nào cũng được yên ổn ; nhờ thời gian hành Pháp của tôi, cũng ảnh hưởng được phần nào trong gia đình ; các con tôi hiện thời có 3 đứa đã và đang hành thiền, còn đứa út thì chưa. Tôi chỉ cầu mong cho mình tu để ảnh hưởng được phần nào các con sớm thức tâm tu để tự cứu phần hồn của nó ; chớ thật ra, tôi có thương con tôi cách nào, tôi cũng không thể nắm tay đưa con tôi vào Đạo ! Thời gian khoảng 2009, chồng tôi phát bịnh nặng ; mỗi khi Ông quá đau, tôi thầm niệm Phật và một tay đưa lên trời để nhận Thanh Điển, một tay để trên đầu Ông, hầu giúp cho chồng tôi bớt đau ; tôi có giúp chồng tôi như vậy cho tới khi ông mất năm 2012.
CÓ KHÔNG, KHÔNG CÓ
Ta cát bụi, phải về bụi cát
Luật của Trời, ai thoát được đâu
Đời người một kiếp qua mau
Như là giấc mộng, chiêm bao chóng tàn
Thoáng thấy đó, rồi tan mất đó
Cuộc đời là có có, không không
Đó là định Luật Hoá Công
Luân hồi lục đạo, trong vòng tử sanh
Muốn thoát khỏi quẩn quanh cảnh đó
Dụng pháp tu, để có cơ may
Tránh xa cõi tạm trần ai
Trở về sống cảnh nguyên lai cội nguồn
Thượng Đế đã ban muôn ngàn pháp
Phương tiện nào thấy hạp với mình
Tiền căn đã có tu trình
Kiếp này cứ giữ niềm tin mà hành
Pháp Vô Vi chỉ rành và rõ
Soi Hồn thì sẽ có điển quang
Trụ vào giữa trán sáng choang
Mô Ni Châu xuất, tan màn u minh
Thường Chuyển để cho tinh nghịch chuyển
Ngũ khí thanh, luồng điển triều ngươn
Tam huê trụ đảnh Thiên Môn
Tâm an thanh nhẹ, vía hồn nhẹ thanh
Vào Thiền Định, việc quanh quẩn bỏ
Ngũ uẩn đừng để nó thâu vô
Tâm yên, ý lặng như hồ
Vào Không thanh nhẹ là vô Định Thiền
Niệm Phật để tâm yên trí sáng
Thấu hiểu rồi để Bạn quán thông
Cuộc đời từ có rồi Không
Đường đạo huyền bí, trong Không, Có mà.
Quý Bạn, ai muốn được yên ổn trong cuộc đời này, từ tâm lẫn thân, mình nên tìm một pháp nào đó mình cố gắng lo tu.
ĐỜI ĐẠO SONG TU
Đời không Đạo là Đời hoại nát
Đạo không Đời, Đạo giác ngộ ai
Đạo Đời song bước cả hai
Như xe đôi bánh, tạo ngay quân bình
Đời không Đạo nên sanh dục tính
Thập tam ma, căn bịnh khó trừ
Đã chìm trong khổ, tưởng như
Sống trong lạc cảnh an cư Niết Bàn
Đời có Đạo, hoàn toàn trái lại
Chẳng tranh đua, không hại một ai
Thất tình, lục dục, tiền tài
Không còn khống chế, dẫn sai lạc đường
Đời là thế, vô thường luật định
Có rồi không, hãy tỉnh đi thôi
Mau mau thức giác để rồi
Tìm đường tu sửa, vun bồi tâm linh
Hành Thiền để tự mình tìm hiểu
Cảnh huyền vi, yểu yểu minh minh
Trong Không mà Có mới linh
Chỉ người hành Đạo tự mình hiểu thôi
Tu Vô Vi, vun bồi trí, ý
Cứ dũng hành, đừng lý luận suông
Tánh hư tật xấu bỏ buông
Lưu thanh, khử trược, nhớ luôn thực hành
Ba pháp chánh, chỉ rành và rõ
Thiền Vô Vi để bỏ nghiệp trần
Soi Hồn, Thường Chuyển, Định Thần
Để hồn thanh tịnh, xác thân nhẹ nhàng
Dụng Tâm Pháp, chỉ toàn niệm Phật
Đại trí ta mới thật sáng ra
Tâm, Thân, hai pháp sẽ là
Song tu đời đạo, tạo ta quân bình
Thiền Vô Vi, tự mình tu sửa
Hít khí thiên, gột rửa trược trần
Tu cho thân được ngoại thân
Là ta tự độ tâm thân ta rồi
Đã vay Pháp, đến hồi trả Pháp
Khuyên người tu, để đáp ơn Thầy
Dầy công tu, sẽ có ngày
Duyên may tái ngộ, cạnh Thầy, bên Cha.
Nay tôi vẫn đang tu theo Pháp Lý Vô Vi : đêm nào tôi cũng hành thiền, ngày 2 cữ : trưa và tối ; tôi cố gắng vì đã có kết quả được nhẹ nhàng từ tâm lẫn thân, cho nên tôi tiếp tục tu cho đến ngày hôm nay.
TÌM VỀ
Đã thấu hiểu Hồng Trần tạm cảnh
Xác thân này ảo ảnh đó thôi
Hôm nay có đó để rồi
Ngày mai cũng sẽ xa rời thế gian
Luật Luân Hồi tuần hoàn vũ trụ
Đời vô thường nay tựu mai tan
Có không, không có rõ ràng
Mê chi sắc tướng lạc đàng tâm linh
Hãy thức tỉnh tự mình tu sửa
Pháp tu thiền tẩy rửa tâm thân
Soi Hồn, Thường Chuyển Pháp Luân
Bước vào Thiền Định lâng lâng nhẹ nhàng
Thanh Khí Điển, Trời ban cho đó
Biết dụng thì dùng nó luyện đi
Soi Hồn, Tinh, Khí, Thần quy
Trung tâm giữa trán nặng trì điển quang
Mô Ni Châu, sáng choang xuất hiện
Điển đủ đầy, kết chuyển Thánh Thai
Pháp Luân Thường Chuyển huệ khai
Điển thanh Ngũ Tạng, trụ ngay đỉnh đầu
Thường Chuyển hít thật sâu và chậm
Đến tận cùng mới thậm và thâm
Điển lực bản thể lặng thầm
Chạy đều nghịch chuyển trung tâm bộ đầu
Vào Thiền Định lo âu buông bỏ
Vọng tưởng đừng để nó thâu vô
Tâm yên như nước trong hồ
Giai không Ngũ Uẩn, ấy vô định thiền
Hành Thân Pháp luôn siêng mới đạt
Còn trệ trì sao thoát sông mê
Dầy công tu để trở về
Biếng lười sao được cận kề Mẹ Cha
Niệm Phật để mở ta đại trí
Tâm Pháp là dùng ý niệm thôi
Tâm, Thân, hai pháp đi đôi
Như xe hai bánh Đạo Đời song tu
Nếu tinh tấn công phu luyện đạo
Thì có ngày sẽ tạo được duyên
Gần Trời, cạnh Phật, bên Tiên
Phần Hồn thanh nhẹ an yên bên Thầy.
Sau một thời gian tu thiền Vô Vi, tôi muốn làm thơ là viết thôi. Thầy tôi có nói là, “Điển hoá văn, chớ không phải văn hoá điển.”
THƯƠNG THẦY PHẢI TU
Cây khô để lại lá vàng
Thầy đi để lại muôn ngàn nhớ thương
Thương Thầy chỉ lối dẫn đường
Dắt dìu đệ tử, hồi hương về nguồn
Tu đừng nói lý thuyết suông
Hành Thiền sẽ đến cội nguồn nguyên lai
Siêng năng hành Pháp đêm ngày
Sửa cho giảm bớt, trái sai của mình
Vô Vi ba pháp bạch minh
Soi Hồn ổn định thần kinh bộ đầu
Nặng trì xuất điển Mô Ni Châu
Trung tâm giữa trán, đủ mầu phát quang
Pháp Luân Thường Chuyển rõ ràng
Lọc thanh ngũ tạng, điển quang quy hườn
Bộ đầu ngũ khí triều nguơn
Tam huê trụ đảnh, phần hồn nhẹ thanh
Thiền Định quên việc quẩn quanh
Chẳng còn vướng bận đua tranh với đời
Phần hồn thanh nhẹ thảnh thơi
Viễn du không giới, rong chơi thanh miền
Tâm pháp niệm Phật cho siêng
Huệ khai, trí sáng bình yên vía hồn
Thân, Tâm, Đời, Đạo cho tròn
Dũng hành tiến bước, về Nguồn Hương Quê.
Kính bái,
Lê thị Nhạn
Ngày 20 tháng 2, 2021
Westminster, California, Hoa Kỳ
Ngày còn đi học, tôi học chung và chơi rất thân với một sư cô lớn hơn tôi 4 tuổi ; nhiều lần sư cô dẫn tôi tới thăm thầy của sư cô ; Thầy hỏi tôi "Con có muốn xuất gia đi tu không?" ; tôi trả lời “Bạch Thầy, dạ, con muốn” ; thầy nói “Khi nào Con muốn xuất gia thì cho Thầy biết” ; nhưng rồi tới hết còn đi học, tôi cũng chưa sẵn sàng để tới thầy chứng minh cho tôi xuất gia đi tu. Sau này, khi tôi vào gia đình nhà chồng lúc đó tôi còn trẻ, chưa biết chuyện tu hành là gì. Tôi may mắn có người mẹ chồng tu theo Pháp Lý Vô Vi ; Bà là đệ tử của Hồng Liên Thiền Sư, mà Hồng Liên Thiền Sư là đệ tử của đức Ông Cao Minh Thiền Sư. Cả cha mẹ chồng tôi đều tu Vô Vi. Khi nhà tôi đi “học tập cải tạo” bà cụ mới nói với tôi : “Bây giờ Con nên cố gắng tu đi, để tâm Con được nhẹ nhàng, yên ổn hơn.” Sau khi Bà chỉ tôi tu, tôi cũng cố gắng ngồi, nhưng được một vài tháng thôi, vì lúc ấy đầu óc tôi còn nhiều suy nghĩ tính toán việc làm ăn, để nuôi chồng trong tù và 4 con.
THƯƠNG quá mẹ tôi đã mất rồi
NHỚ từng lời nói rất xa xôi
MẸ khuyên cố gắng lo tu tịnh
TRẦN thế đắm chìm chỉ khổ thôi
THỊ thành chen lấn dành cuộc sống
PHỐ xá người tranh, kiếm miếng mồi
DANH lợi, bạc tiền là hư ảo
PHÁP Thiền năng luyện, chớ buông trôi
HỒNG trần tạm cảnh đừng lưu luyến
DIỆU pháp trường tồn, sớm bước thôi
VÂN hành nhẹ lướt về quê cũ
Đừng trễ nghe Con, trống giục rồi.
Tôi đi làm, chồng đi lính, con có người trông. Rồi vận mệnh đất nước đổi thay, chồng vô tù khi tôi có 3 đứa con nhỏ và một bào thai 3 tháng. Khi chồng vào tù là thời gian tôi khổ cực nhứt trong đời ; nhưng tôi phấn đấu, tôi nghĩ mình phải có bổn phận và trách nhiệm với chồng và con ; dù trong khổ cảnh, tôi vẫn cố gắng tìm đường giải thoát khổ đau đó.
ĐỜI NẶNG TRƯỢC GÂY NHIỀU ĐAU KHỔ
ĐẠO NHẸ THANH TẠO CẢNH AN BÌNH
ĐỜI là bể khổ trầm luân
NẶNG trì níu kéo xác thân héo gầy
TRƯỢC đời bủa lưới bao vây
GÂY nhiều đau khổ mưa mây cuộc đời
NHIỀU buồn vui ít ai ơi
ĐAU thương vầy xéo rã rời tâm can
KHỔ rồi thức giác tầm đàng
ĐẠO Trời Thiền Định khai màn vô minh
NHẸ nhàng thân xác hữu hình
THANH quang lưu điển tâm linh sáng ngời
TẠO nguồn sống mới thảnh thơi
CẢNH miền thanh nhẹ luôn nơi tâm mình
AN vui thanh tịnh tu trình
BÌNH tâm gắng trí tự mình tiến tu.
Rồi may mắn, đến năm 1992 gia đình tôi được qua Mỹ định cư. Năm 1993 nhà tôi vào thư viện, tình cờ đọc sách “Phương Pháp Công Phu” của Thầy đã viết, và mang về cho tôi đọc. Vợ chồng tôi tìm tới địa chỉ của Thiền Đường Thiền Thức của Chị Khế để nhờ bạn đạo hướng dẫn vợ chồng tôi thiền ; rồi từ đó mỗi Chủ Nhựt vợ chồng tôi đến thiền đường để ngồi thiền. Khi mới bắt đầu vô tu, tôi đọc sách “Phương Pháp Công Phu” Thầy viết, và cứ theo lời chỉ dậy trong sách mà hành thiền, chớ không được trực tiếp Thầy chỉ dẫn.
DUYÊN LÀNH NGỘ PHÁP QUÝ
Đâu dễ gì có thân này được
Bẩy ức niên, có phước mới thành
Lắm đời nhiều kiếp thiện lành
Nhân từ, đức hạnh tu hành mới nên
Đã đắp sẵn, đạo nền tiền kiếp
Nên kiếp này có dịp tái duyên
Vô Vi phương pháp tu thiền
Lưu thanh, khử trược, giải phiền nội tâm
Chủ nhân ông phải chăm tu luyện
Thượng chánh chơn mới điều khiển lục trần
Dầy công tu luyện chuyên cần
Từ từ buông bớt nghiệp trần bám vương
Luyện tánh ý, phải thường chơn chánh
Thập tam ma, xa lánh chúng dần
Vô Vi thiền, thở chuyên cần
Soi Hồn điển trụ trung tâm chân mày
Thường Chuyển để, lọc khai ngũ tạng
Luồng điển thanh, nghịch hoán chuyển lên
Trụ vào tại đỉnh Thiên Môn
Là nơi thanh tịnh, để Hồn nhẹ thanh
Vào thiền định, đua tranh buông bỏ
Tâm ý đừng để nó thâu vô
Biển yên, sóng lặng như hồ
Giai không ngũ uẩn, là vô định thiền
Niệm Phật để, tâm yên trí sáng
Cứ dũng hành, đừng chán, chớ than
Tu trong chơn lý mới an
Tu ngoài chơn lý, hoang mang suốt đời
Hồn thanh tịnh, quy hồi sáng suốt
Tự chính mình thắp đuốc để đi
Tiến vào nơi cõi huyền vi
Là mình thấu hiểu Đại Bi huấn từ
Thân nội thân, khư khư ôm lấy
Làm sao tìm cho thấy ngoại thân
Tu cho Hồn xuất xác trần
Trở về học đạo, mới gần Mẹ Cha.
Tánh tôi không muốn mất lòng ai hết, dầu người đem đến cho tôi buồn ; tôi luôn luôn giữ trong tâm, không muốn nói cho người ta biết. Bây giờ tôi hiểu tánh đó là ác lắm ! Khi tôi buồn phiền một người nào đó, tôi không muốn giao thiệp với họ nữa, tôi muốn xa lánh họ : giận mà để trong tâm, là tự mình hại mình. Lúc này, tôi thấy tôi không còn để gì trong tâm, không còn giận ai, hờn ai nữa.
Năm 1993 tôi bắt đầu ăn trường chay cho tới bây giờ. Thầy tôi có nói rằng : “Biến mặn thành chay, biến chay thành điển” : ăn chay thì nó nhẹ nhàng hơn ; nếu mình ăn mặn, thịt cá phải qua hai giai đoạn : giai đoạn đầu là mình biến mặn thành chay, giai đoạn hai mới biến chay thành điển. Ăn chay, rau quả, chỉ cần một giai đoạn, biến chay thành điển trực tiếp : khi làm Pháp Luân Thường Chuyển, thanh điển chuyển nghịch lên thẳng bộ đâu luôn. Hồi trước thì tôi ăn cho bằng no, bây giờ tôi ăn chỉ để nuôi cái thân xác này.
TU MAU KẺO TRỄ
Giòng thời gian tuôn thao trôi chảy
Ngày tháng đi, đi mãi không ngừng
Đời người tuổi tác có chừng
Trăm năm một kiếp có ngần ấy thôi
Sống cuộc thế, bị đời lôi kéo
Ma chướng thường nó khéo rủ rê
Dục trần chìm đắm đam mê
Cuốn trong bể khổ chẳng hề biết hay
Hồn khôn hỡi thức ngay kẻo trễ
Tìm đường tu đừng để đến ngày
Xác thân vào cỗ quan tài
Làm sao về được liên đài bên Cha ?
Thầy, Tổ đã trao ta Pháp báu
Vô Vi là trực đáo Tây Phương
Ráng tu để hiểu tỏ tường
Tổ, Thầy đi trước ta thẳng đường theo sau
Tu thì chớ vọng cầu Phật giúp
Cũng không nhờ đừng núp theo ai
Tự tu, tự tiến mới tài
Tự mình về tới Phật đài mới ngoan
Tu khó khổ chớ than đừng trách
Hoàn cảnh thường thử thách tâm ta
Ân sư mới thật chính là
Tạo ta dũng chí vượt qua tu trình
Tu thanh tịnh, quân bình nội thức
Pháp lực nhiều, nghiệp lực mòn mau
Tinh đừng để xuống tiêu hao
Luyện tinh nghịch chuyển trụ vào Thiên môn
Tinh cùng Khí phải tồn chớ phí
Luyện để Tinh hoá Khí thành Thần
Thần hoàn hư mới rõ dần
Tam liều ba báu, rất cần luyện tu
Hãy cố gắng công phu hành đạo
Đừng trệ trì, chẳng tạo được duyên
Về miền lạc cảnh an yên
Tránh đường Lục Đạo tạo phiền khổ đau.
Tôi tu, tôi không có đọc sách ; tôi cứ cố gắng lo tu hằng đêm ; phải thường, gọi là thường xuyên đó, mỗi đêm mỗi tu, ráng không vì lý do gì mà trì trệ, trễ nãi. Khi tôi tu, tâm được an ổn, thân được nhẹ nhàng ; những chuyện gì đến với tôi, vui thì chốc lát cũng bay mất, buồn đến rồi nó cũng tiêu tan. Tu hành một thời gian tôi cảm thấy càng ngày càng nhẹ nhàng, khoẻ mạnh.
TU SỬA TÂM THÂN
Tu không phải là làm chuyện nhỏ
Vì sửa mình nào có dễ đâu
Thói hư, tật xấu bám sâu
Tận cùng xương tuỷ, đã lâu lắm rồi
Muốn tẩy rửa cho trôi tận gốc
Dụng Khí Thiên, gạn lọc lần lần
Giải đi ô trược dục trần
Để từng vi tế thấm dần Thanh Quang
Thiền Vô Vi, ổn an sức khoẻ
Và tâm thân thanh nhẹ vui hoà
Diệt trừ ý quỷ tâm ma
Thất tình lục dục tránh xa chúng dần
Sửa tâm, ý, phải cần tu luyện
Pháp Soi Hồn để điển cùng quy
Trung tâm giữa trán nặng trì
Điển quang xuất phát, Mô Ni sáng ngời
Lọc ngũ tạng, dùng nơi Thường Chuyển
Điển ngũ hành phát triển lên cao
Trụ vào nơi đỉnh Hà Đào
Giai không ngũ uẩn mới vào Định lâu
Quên tất cả khổ sầu tại thế
Nhớ làm chi, dâu bể cuộc đời
Tịnh thanh, Hồn nhẹ thảnh thơi
Vào Không mới thấy trần đời khổ đau
Niệm Phật để trí mau khai sáng
Hiểu rộng sâu, để Bạn quán thông
Triển khai mở thức hoà đồng
Để Hồn thanh nhẹ, Hư Không nhập vào
Hãy cố gắng, tu mau kẻo trễ
Tuổi tác đâu có thể đợi chờ
Ngày sanh biết rõ giấc giờ
Còn ngày tử chỉ đợi chờ gọi tên
Đã hiểu thế, phải nên cố gắng
Siêng hành thiền để khỏi bị lôi
Cuốn vào cảnh khổ trần đời
Không làm sao thoát luân hồi thế gian
Tu để được bình an tâm xác
Thiền dầy công, hồn thoát ngũ hành
Trở về nơi cõi nhẹ thanh
Để đi học đạo với Cha Lành bề trên.
Mới bắt đầu vào tu, tôi ngồi không được lâu ; rồi từ từ ngồi được lâu hơn và bớt lo âu, buồn phiền. Tôi thấy rõ ràng : trước khi tôi hành thiền thì tâm tánh tôi như thế nào, và sau một thời gian hành thiền thì tâm tánh tôi ra sao, tôi là người đích thực 100% tôi hiểu tôi, tôi mới xác minh rõ ràng rằng, tôi nhờ Pháp này mà tôi mới được thân khoẻ, tâm an, bớt lo âu buồn phiền.
LÁNH KHỔ, TÌM VUI
Lênh đênh bể khổ, biển sầu
Chìm trong kiếp sống, lo âu buồn phiền
Cuộc đời động loạn chẳng yên
Chỉ vì danh lợi, bạc tiền đua tranh
Đam mê cuộc sống giựt dành
Tiền rừng bạc biển, chết đành trắng tay
Thức tâm tu, sẽ có ngày
Trở về Nguồn Cội cạnh Thầy, bên Cha
Lành thay những kiếp xưa xa
Từng là hành giả, tu qua pháp Thiền
Kiếp này mới có thiện duyên
Trở về căn gốc, tu Thiền Vô Vi
Soi Hồn, luồng điển sẽ quy
Trung tâm giữa trán, nặng trì điển quang
Mô Ni Châu toả sáng choang
Màn vô minh sẽ biến tan mờ dần
Pháp Luân Thường Chuyển rất cần
Lọc thanh ngũ tạng, điển dần chuyển lên
Để rồi ngũ khí triều ngươn
Tam huê trụ đảnh, quy hườn điển thanh
Vào Thiền, ý diệt chớ sanh
Quên đi những việc chung quanh luỵ phiền
Vô không, Hồn nhẹ an yên
Bộ đầu tiêu mất, vào Thiền Định thôi
Niệm Phật là để vun bồi
Đại trí khai mở, sáng ngời tâm linh
Tâm, thân, hai pháp giúp mình
Như xe hai bánh, quân bình song đôi
Đường đi đã định hướng rồi
Dũng hành trì chí, sẽ hồi hương quê.
Quý Bạn, nếu mình đau khổ quá mà mình muốn tìm đến cái chết, thì không nên ; mình không được huỷ hoại thân xác này ! Phải cố gắng vượt qua để tìm một nguồn vui cho tâm hồn mình thanh nhẹ ; đó là con đường tâm linh, may ra tâm thân mới được yên ổn.
TU LÀ BIỀT ĐƯỜNG VỀ
Tu là tu sửa cho mình
Trở về thanh tịnh quân bình nội tâm
Thuở xa xưa giáng lâm xuống thế
Mang từ quang thanh nhẹ vô cùng
Nằm nôi ai cũng muốn hun
Giờ thì động loạn tạo khùng khó ưa
Cũng do bởi say sưa cuộc thế
Tham, sân, si, đâu dễ bỏ chừa
Rừng ân biển ái thích ưa
Tranh danh đoạt lợi lọc lừa thế gian
Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt, Thân cùng Ý
Sáu Lục Trần đều bị nhiễm ô
Cố công tạo dựng cơ đồ
Vô tình tự tạo nấm mồ chôn thân
Rồi cứ thế, vòng Luân Sanh Tử
Luật Trời ban vẫn giữ không thay
Làm sao tránh khỏi Luật này
Thoát vòng Sanh Tử Luân Hồi mới ngoan
Thượng Đế đã ân ban Pháp Báu
Vô Vi là trực đáo Tây Phương
Hành đi sẽ hiểu tỏ tường
Bộ đầu điển xuất thẳng đường mà đi
Điển trực chỉ để quy một mối
Hợp cùng Cha chung khối điển quang
Xưa Cha cho xuống thế gian
Học xong hoàn tất thẳng đàng về quê.
Gia đình chúng tôi có 4 người con, nhờ Bề Trên độ, đứa nào cũng được yên ổn ; nhờ thời gian hành Pháp của tôi, cũng ảnh hưởng được phần nào trong gia đình ; các con tôi hiện thời có 3 đứa đã và đang hành thiền, còn đứa út thì chưa. Tôi chỉ cầu mong cho mình tu để ảnh hưởng được phần nào các con sớm thức tâm tu để tự cứu phần hồn của nó ; chớ thật ra, tôi có thương con tôi cách nào, tôi cũng không thể nắm tay đưa con tôi vào Đạo ! Thời gian khoảng 2009, chồng tôi phát bịnh nặng ; mỗi khi Ông quá đau, tôi thầm niệm Phật và một tay đưa lên trời để nhận Thanh Điển, một tay để trên đầu Ông, hầu giúp cho chồng tôi bớt đau ; tôi có giúp chồng tôi như vậy cho tới khi ông mất năm 2012.
CÓ KHÔNG, KHÔNG CÓ
Ta cát bụi, phải về bụi cát
Luật của Trời, ai thoát được đâu
Đời người một kiếp qua mau
Như là giấc mộng, chiêm bao chóng tàn
Thoáng thấy đó, rồi tan mất đó
Cuộc đời là có có, không không
Đó là định Luật Hoá Công
Luân hồi lục đạo, trong vòng tử sanh
Muốn thoát khỏi quẩn quanh cảnh đó
Dụng pháp tu, để có cơ may
Tránh xa cõi tạm trần ai
Trở về sống cảnh nguyên lai cội nguồn
Thượng Đế đã ban muôn ngàn pháp
Phương tiện nào thấy hạp với mình
Tiền căn đã có tu trình
Kiếp này cứ giữ niềm tin mà hành
Pháp Vô Vi chỉ rành và rõ
Soi Hồn thì sẽ có điển quang
Trụ vào giữa trán sáng choang
Mô Ni Châu xuất, tan màn u minh
Thường Chuyển để cho tinh nghịch chuyển
Ngũ khí thanh, luồng điển triều ngươn
Tam huê trụ đảnh Thiên Môn
Tâm an thanh nhẹ, vía hồn nhẹ thanh
Vào Thiền Định, việc quanh quẩn bỏ
Ngũ uẩn đừng để nó thâu vô
Tâm yên, ý lặng như hồ
Vào Không thanh nhẹ là vô Định Thiền
Niệm Phật để tâm yên trí sáng
Thấu hiểu rồi để Bạn quán thông
Cuộc đời từ có rồi Không
Đường đạo huyền bí, trong Không, Có mà.
Quý Bạn, ai muốn được yên ổn trong cuộc đời này, từ tâm lẫn thân, mình nên tìm một pháp nào đó mình cố gắng lo tu.
ĐỜI ĐẠO SONG TU
Đời không Đạo là Đời hoại nát
Đạo không Đời, Đạo giác ngộ ai
Đạo Đời song bước cả hai
Như xe đôi bánh, tạo ngay quân bình
Đời không Đạo nên sanh dục tính
Thập tam ma, căn bịnh khó trừ
Đã chìm trong khổ, tưởng như
Sống trong lạc cảnh an cư Niết Bàn
Đời có Đạo, hoàn toàn trái lại
Chẳng tranh đua, không hại một ai
Thất tình, lục dục, tiền tài
Không còn khống chế, dẫn sai lạc đường
Đời là thế, vô thường luật định
Có rồi không, hãy tỉnh đi thôi
Mau mau thức giác để rồi
Tìm đường tu sửa, vun bồi tâm linh
Hành Thiền để tự mình tìm hiểu
Cảnh huyền vi, yểu yểu minh minh
Trong Không mà Có mới linh
Chỉ người hành Đạo tự mình hiểu thôi
Tu Vô Vi, vun bồi trí, ý
Cứ dũng hành, đừng lý luận suông
Tánh hư tật xấu bỏ buông
Lưu thanh, khử trược, nhớ luôn thực hành
Ba pháp chánh, chỉ rành và rõ
Thiền Vô Vi để bỏ nghiệp trần
Soi Hồn, Thường Chuyển, Định Thần
Để hồn thanh tịnh, xác thân nhẹ nhàng
Dụng Tâm Pháp, chỉ toàn niệm Phật
Đại trí ta mới thật sáng ra
Tâm, Thân, hai pháp sẽ là
Song tu đời đạo, tạo ta quân bình
Thiền Vô Vi, tự mình tu sửa
Hít khí thiên, gột rửa trược trần
Tu cho thân được ngoại thân
Là ta tự độ tâm thân ta rồi
Đã vay Pháp, đến hồi trả Pháp
Khuyên người tu, để đáp ơn Thầy
Dầy công tu, sẽ có ngày
Duyên may tái ngộ, cạnh Thầy, bên Cha.
Nay tôi vẫn đang tu theo Pháp Lý Vô Vi : đêm nào tôi cũng hành thiền, ngày 2 cữ : trưa và tối ; tôi cố gắng vì đã có kết quả được nhẹ nhàng từ tâm lẫn thân, cho nên tôi tiếp tục tu cho đến ngày hôm nay.
TÌM VỀ
Đã thấu hiểu Hồng Trần tạm cảnh
Xác thân này ảo ảnh đó thôi
Hôm nay có đó để rồi
Ngày mai cũng sẽ xa rời thế gian
Luật Luân Hồi tuần hoàn vũ trụ
Đời vô thường nay tựu mai tan
Có không, không có rõ ràng
Mê chi sắc tướng lạc đàng tâm linh
Hãy thức tỉnh tự mình tu sửa
Pháp tu thiền tẩy rửa tâm thân
Soi Hồn, Thường Chuyển Pháp Luân
Bước vào Thiền Định lâng lâng nhẹ nhàng
Thanh Khí Điển, Trời ban cho đó
Biết dụng thì dùng nó luyện đi
Soi Hồn, Tinh, Khí, Thần quy
Trung tâm giữa trán nặng trì điển quang
Mô Ni Châu, sáng choang xuất hiện
Điển đủ đầy, kết chuyển Thánh Thai
Pháp Luân Thường Chuyển huệ khai
Điển thanh Ngũ Tạng, trụ ngay đỉnh đầu
Thường Chuyển hít thật sâu và chậm
Đến tận cùng mới thậm và thâm
Điển lực bản thể lặng thầm
Chạy đều nghịch chuyển trung tâm bộ đầu
Vào Thiền Định lo âu buông bỏ
Vọng tưởng đừng để nó thâu vô
Tâm yên như nước trong hồ
Giai không Ngũ Uẩn, ấy vô định thiền
Hành Thân Pháp luôn siêng mới đạt
Còn trệ trì sao thoát sông mê
Dầy công tu để trở về
Biếng lười sao được cận kề Mẹ Cha
Niệm Phật để mở ta đại trí
Tâm Pháp là dùng ý niệm thôi
Tâm, Thân, hai pháp đi đôi
Như xe hai bánh Đạo Đời song tu
Nếu tinh tấn công phu luyện đạo
Thì có ngày sẽ tạo được duyên
Gần Trời, cạnh Phật, bên Tiên
Phần Hồn thanh nhẹ an yên bên Thầy.
Sau một thời gian tu thiền Vô Vi, tôi muốn làm thơ là viết thôi. Thầy tôi có nói là, “Điển hoá văn, chớ không phải văn hoá điển.”
THƯƠNG THẦY PHẢI TU
Cây khô để lại lá vàng
Thầy đi để lại muôn ngàn nhớ thương
Thương Thầy chỉ lối dẫn đường
Dắt dìu đệ tử, hồi hương về nguồn
Tu đừng nói lý thuyết suông
Hành Thiền sẽ đến cội nguồn nguyên lai
Siêng năng hành Pháp đêm ngày
Sửa cho giảm bớt, trái sai của mình
Vô Vi ba pháp bạch minh
Soi Hồn ổn định thần kinh bộ đầu
Nặng trì xuất điển Mô Ni Châu
Trung tâm giữa trán, đủ mầu phát quang
Pháp Luân Thường Chuyển rõ ràng
Lọc thanh ngũ tạng, điển quang quy hườn
Bộ đầu ngũ khí triều nguơn
Tam huê trụ đảnh, phần hồn nhẹ thanh
Thiền Định quên việc quẩn quanh
Chẳng còn vướng bận đua tranh với đời
Phần hồn thanh nhẹ thảnh thơi
Viễn du không giới, rong chơi thanh miền
Tâm pháp niệm Phật cho siêng
Huệ khai, trí sáng bình yên vía hồn
Thân, Tâm, Đời, Đạo cho tròn
Dũng hành tiến bước, về Nguồn Hương Quê.
Kính bái,
Lê thị Nhạn
Ngày 20 tháng 2, 2021
Westminster, California, Hoa Kỳ


