Hành Trình và Kết Quả Tu Tập
Trang này xin chia sẻ với quý bạn đọc, nhất là những bạn đang tìm một pháp môn để thực hành, phần nào về kết quả tu tập của một số hành giả Vô Vi. Kính mời quý vị tham khảo.
Hà Nhân Kiệt
GIẢI NGHIỆP TÂM
Lúc mình còn học lớp 7, thích tìm hiểu về đạo Thiên Chúa, nên mình cũng đọc qua Kinh Thánh, và cũng thích tìm hiểu về Phật, và thiền. Trong thời gian đó, cậu Long, là người quen của Ba Má, đem sách vở Vô Vi đến để giới thiệu. Cậu Long trước nhứt cũng là người biết Thầy Tám ; sau đó, cậu Long chỉ mình cách Soi Hồn và Chiếu Minh. Lúc đó mình mới tập Soi Hồn, và thật ra là lúc mình mới biết về Vô Vi. Khi mình tập Soi Hồn, mình vẫn thường đi nhà thờ Tin Lành ; nhưng càng ngày mình bớt đi nhà thờ, và chỉ tập Soi Hồn và Chiếu Minh của Vô Vi thôi. Nói về Vô Vi, sâu về thiền Vô Vi, là chỉ khi mình vào đại học. Thời gian học trung học vẫn chưa tập thiền, chỉ tập Soi Hồn, Chiếu Minh. Năm đầu đại học, cũng có quen một cô ; rồi thất tình. Qua năm thứ hai, mình quyết định phải lo tu, bỏ đời ; lúc đó chỉ nghe băng Thầy, niệm Phật, và lo học. Thời gian học đại học thì thiền cũng không phải là chăm chú, vì phải lo học. Học xong thì mới lo ráng tập nhiều, theo Vô Vi 100 phần trăm.
Nói về kết quả, thì phải nói, hồi đó mình làm sao, tánh tình mình ra sao ; nói thật ra, tánh tình mình hồi đó, trước khi biết Vô Vi, và thời gian đầu theo Vô Vi, là mình nóng nảy, dễ bực bội. Và cái này, theo Kiệt thấy, là ai cũng bị kẹt hết trơn ; là tánh ghen ! Cái ghen, giữa người nam và nữ, như bồ mình, hay vợ mình, nói chuyện với chàng khác, là mình thấy ghen rồi ; nóng nảy, bực bội khi có gì không như ý của mình ! Như có lần, cô bồ cũ giận không nói chuyện gì với mình ; cô mà không nói nửa ngày hay 1 ngày là trong lòng mình tức quá, có khi muốn lấy dao chặt mình luôn đó ! Mà lúc đó mình đã biết thiền, đã bắt đầu tập thiền ; và mình biết là mình đau khổ là do mình tạo ra, và mình biết là do mình thiếu tu hành.
Sau nhiều cơn khổ từ cái ghen, cái bực, mình thấy cái đó là mình tạo ra, mình là người thiếu tu, thiếu niệm Phật, thiếu thiền, nên phải bỏ công ra nhiều hơn, niệm Phật nhiều hơn ; là mình thấy mình chỉ sai thôi ! Trong một thời gian nào đó, cũng cô bồ mình đã nói, do mình thiền, mình giải được, là cô mà bực bội hay cái gì đó, mình cũng thấy nhẹ nhàng và vẫn cười giỡn luôn. Mình giải được đó, là mình thấy nhẹ và không thấy bị lệ thuộc vào cái giận, không nói chuyện, của cô ấy nữa ; nên cái phương pháp này nó giải trên đường đi ! Cái đường mình nói, thật ra nó dài lắm ; giải nghiệp, nó rất là dài ! Thì sau đó thì cũng thấy một nghiệp đã giải qua, nó cũng là bài học trên đường đi. Và đó là cái mình thấy lạ, là mình không còn bị nhớ nhung ; và cái ghen là cái mà mình là vô lý, và nhiều cái mà mình thấy là vô lý là không đáng để ghen ! Như cô bồ nói về chàng khác, là mình thấy khó chịu, phải không ? Mình biết là vô lý ; mà không biết tại sao mình không điều khiển mình được ! Mình biết mình sai, nên ráng mình thiền.
Tự nhiên, một lúc nào đó, tánh này nó biến mất luôn ! Mà cái đó là cái nhẹ nhứt trong thế giới : là mình không còn cảm giác ghen, hay ganh gì nữa ! Mà cái đó nó là tự nhiên, không phải do mình ép, mình ráng ! Do mình biết mình sai, mình mới biết là, "Ô, cái pháp này, đến thời gian nào đó, mình tu thiền, tự nhiên nó giải !" Giải được cái đó là mình thấy nhẹ nhàng, không bị lệ thuộc vô bất cứ cảm giác ghen từ trước đó mình có. Mình thấy cái đó là cái sung sướng ! Một cái nữa lạ là, trên đường thiền đó, mình thấy lòng thương, lòng từ bi đó, mình cảm giác cái bình đẳng hơn, là mình thấy không ai hơn ai, hay thấp hơn ai ; mình không thấy người ta sai nhiều, mà mình thấy mình sai nhiều hơn ; nên mình thấy mình phải lo sửa mình.
Như mình thấy mình nóng là lỗi của mình ; mình động là lỗi của mình ; nên mình dùng cái cơ hội vừa nghe băng Thầy, vừa mượn cái phương pháp của Thầy. Băng Thấy như cái bản đồ chỉ dẫn ; mà mình không thực hành, thì mình không đi đến nơi chỉ trên bản đồ đó ! Nên mấy cái quan trọng như lời giảng quý của Thầy, mình nghe băng thường, rồi xong mình phải tu thiền để giải. Nên, ví dụ về tình thương cho những chuyện chưa xảy ra như, nếu có những người thù mình, muốn đánh mình, mình cũng muốn nhịn nhục, chấp nhận hết trơn đó ! Vì cái tình thương mà lớn rộng hơn nên mình mới nói là, "Thà mình chết, hơn là hại ai đó ! Nếu ai muốn giết mình, mình cũng muốn để tự do !" vậy đó ! Cái tình thương lớn rộng hơn là cái cảm giác mình có lúc thiền ; nó không phải bị kẹt vô một chỗ. Cũng có cái nữa là, có nhiều người lái xe ẩu ; hồi xưa mình là nóng, bây giờ mình cũng thấy bình thường ; mình không thấy cái phần uất, ức, nó bị kẹt, bị ép, gì hết.
Nhờ Thiền, bây giờ mình không còn thấy bận rộn ; nói về tham, sân, si, ái, dục, mình thấy nó giảm bớt, không giống như còn kẹt như không có cái phương pháp. Mình thấy cái đường nó dài lắm ; sửa tâm, sửa tánh đi đến giải thoát không còn bị kẹt gì nữa, là dài lắm ; nhưng mình lúc nào cũng thấy trong tâm là mình sai, nên mình không chấp ; ráng bỏ cái chấp, cái mê ; bỏ cái so đo với người ta, mà so đo với mình thôi ; ráng sửa tánh, tật xấu ; mấy Lục Căn Lục Trần, mình vượt qua nó được là mình có cơ hội tiến vô cùng.
Nên, thấy kết quả là tình thương nó lớn rộng, và cái nóng nảy nó không còn bị. Chuyện lớn, giống như Thầy nói, làm thành chuyện nhỏ ; nhỏ, thành không có chuyện ! Mình chưa hẳn là hoàn toàn, nhưng mình thấy nó đỡ hơn nhiều lắm. Cũng đúng, giống như Thầy đã nói, là cái Pháp này là phải tự nhiên và hồn nhiên giải nghiệp ; giải sự nóng giận, cái ghen là cái mình thấy nhẹ nhàng nhứt, sướng nhứt đó. Nó rất là quý, nhưng đường, mình thấy, cũng còn dài lắm !
Với các bạn mới tu, mình muốn nói là phương pháp, mình mới nhìn vô là rất là khoa học ; Vô Vi này nó rất là thực tế. Nhìn lại đi, nó không phải là mê tín ; và thấy là mỗi phương pháp của Thầy nó giúp ích được những gì, và đường đi nó giúp ích được những gì ; và phải hiểu tại sao mình phải thực hành ; thì nó mới giúp ích được. Ví dụ như, niệm "Nam Mô A Di Đà Phật," lý do tại sao phải niệm ? Trong băng, Thầy có nói rõ ràng lắm ; con người từ trước đến giờ chỉ hướng ngoại, lo chuyện đời không à, chỉ nghĩ về bận rộn chuyện này, kia ; lúc nào mình nghĩ, mình lo là thấy tâm mình nó nặng, nó mệt ; bây giờ mình quay lại, bỏ bớt cái đó ; mình quay qua cái phần nhẹ nhàng, "Nam Mô A Di Đà Phật." Phương pháp thiền giải, thì cái đó nó lọc giải, bỏ cái nặng qua cái nhẹ, thì cái đó rất là thực tế.
Cái gì cũng phải bỏ công, nên mình phải nhìn lại sự thật trong cái khoa học, là các phương pháp này ; nhiều người có kết quả và nhiều người đã giải được, thì mình nhìn trong bài giảng của Thầy về Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, Chiếu Minh, niệm Phật, là mấy cái đó rất giúp ích ; trong khoa học đàng hoàng ! Mình cũng phải nhìn vô cái thực tế là, từ đó đến giờ mà ai hướng về cái phần nặng nề, thì lúc nào cũng khổ hết trơn đó ! Giờ, mình giải bớt từ từ từng ngày, rồi mình trở về cái đường thanh, nhẹ nhàng, thì phải bỏ công ; chớ nó không có tự nhiên được. Nên, muốn nói người bạn nào muốn tìm hiểu thì phải nhìn cái thực tế là phải bỏ công ra tu luyện theo cái phương pháp, thì sẽ thấy cái kết quả.
Kính Bái,
Hà Nhân Kiệt
Bạn đạo Houston ngày 19/03/2021
Nói về kết quả, thì phải nói, hồi đó mình làm sao, tánh tình mình ra sao ; nói thật ra, tánh tình mình hồi đó, trước khi biết Vô Vi, và thời gian đầu theo Vô Vi, là mình nóng nảy, dễ bực bội. Và cái này, theo Kiệt thấy, là ai cũng bị kẹt hết trơn ; là tánh ghen ! Cái ghen, giữa người nam và nữ, như bồ mình, hay vợ mình, nói chuyện với chàng khác, là mình thấy ghen rồi ; nóng nảy, bực bội khi có gì không như ý của mình ! Như có lần, cô bồ cũ giận không nói chuyện gì với mình ; cô mà không nói nửa ngày hay 1 ngày là trong lòng mình tức quá, có khi muốn lấy dao chặt mình luôn đó ! Mà lúc đó mình đã biết thiền, đã bắt đầu tập thiền ; và mình biết là mình đau khổ là do mình tạo ra, và mình biết là do mình thiếu tu hành.
Sau nhiều cơn khổ từ cái ghen, cái bực, mình thấy cái đó là mình tạo ra, mình là người thiếu tu, thiếu niệm Phật, thiếu thiền, nên phải bỏ công ra nhiều hơn, niệm Phật nhiều hơn ; là mình thấy mình chỉ sai thôi ! Trong một thời gian nào đó, cũng cô bồ mình đã nói, do mình thiền, mình giải được, là cô mà bực bội hay cái gì đó, mình cũng thấy nhẹ nhàng và vẫn cười giỡn luôn. Mình giải được đó, là mình thấy nhẹ và không thấy bị lệ thuộc vào cái giận, không nói chuyện, của cô ấy nữa ; nên cái phương pháp này nó giải trên đường đi ! Cái đường mình nói, thật ra nó dài lắm ; giải nghiệp, nó rất là dài ! Thì sau đó thì cũng thấy một nghiệp đã giải qua, nó cũng là bài học trên đường đi. Và đó là cái mình thấy lạ, là mình không còn bị nhớ nhung ; và cái ghen là cái mà mình là vô lý, và nhiều cái mà mình thấy là vô lý là không đáng để ghen ! Như cô bồ nói về chàng khác, là mình thấy khó chịu, phải không ? Mình biết là vô lý ; mà không biết tại sao mình không điều khiển mình được ! Mình biết mình sai, nên ráng mình thiền.
Tự nhiên, một lúc nào đó, tánh này nó biến mất luôn ! Mà cái đó là cái nhẹ nhứt trong thế giới : là mình không còn cảm giác ghen, hay ganh gì nữa ! Mà cái đó nó là tự nhiên, không phải do mình ép, mình ráng ! Do mình biết mình sai, mình mới biết là, "Ô, cái pháp này, đến thời gian nào đó, mình tu thiền, tự nhiên nó giải !" Giải được cái đó là mình thấy nhẹ nhàng, không bị lệ thuộc vô bất cứ cảm giác ghen từ trước đó mình có. Mình thấy cái đó là cái sung sướng ! Một cái nữa lạ là, trên đường thiền đó, mình thấy lòng thương, lòng từ bi đó, mình cảm giác cái bình đẳng hơn, là mình thấy không ai hơn ai, hay thấp hơn ai ; mình không thấy người ta sai nhiều, mà mình thấy mình sai nhiều hơn ; nên mình thấy mình phải lo sửa mình.
Như mình thấy mình nóng là lỗi của mình ; mình động là lỗi của mình ; nên mình dùng cái cơ hội vừa nghe băng Thầy, vừa mượn cái phương pháp của Thầy. Băng Thấy như cái bản đồ chỉ dẫn ; mà mình không thực hành, thì mình không đi đến nơi chỉ trên bản đồ đó ! Nên mấy cái quan trọng như lời giảng quý của Thầy, mình nghe băng thường, rồi xong mình phải tu thiền để giải. Nên, ví dụ về tình thương cho những chuyện chưa xảy ra như, nếu có những người thù mình, muốn đánh mình, mình cũng muốn nhịn nhục, chấp nhận hết trơn đó ! Vì cái tình thương mà lớn rộng hơn nên mình mới nói là, "Thà mình chết, hơn là hại ai đó ! Nếu ai muốn giết mình, mình cũng muốn để tự do !" vậy đó ! Cái tình thương lớn rộng hơn là cái cảm giác mình có lúc thiền ; nó không phải bị kẹt vô một chỗ. Cũng có cái nữa là, có nhiều người lái xe ẩu ; hồi xưa mình là nóng, bây giờ mình cũng thấy bình thường ; mình không thấy cái phần uất, ức, nó bị kẹt, bị ép, gì hết.
Nhờ Thiền, bây giờ mình không còn thấy bận rộn ; nói về tham, sân, si, ái, dục, mình thấy nó giảm bớt, không giống như còn kẹt như không có cái phương pháp. Mình thấy cái đường nó dài lắm ; sửa tâm, sửa tánh đi đến giải thoát không còn bị kẹt gì nữa, là dài lắm ; nhưng mình lúc nào cũng thấy trong tâm là mình sai, nên mình không chấp ; ráng bỏ cái chấp, cái mê ; bỏ cái so đo với người ta, mà so đo với mình thôi ; ráng sửa tánh, tật xấu ; mấy Lục Căn Lục Trần, mình vượt qua nó được là mình có cơ hội tiến vô cùng.
Nên, thấy kết quả là tình thương nó lớn rộng, và cái nóng nảy nó không còn bị. Chuyện lớn, giống như Thầy nói, làm thành chuyện nhỏ ; nhỏ, thành không có chuyện ! Mình chưa hẳn là hoàn toàn, nhưng mình thấy nó đỡ hơn nhiều lắm. Cũng đúng, giống như Thầy đã nói, là cái Pháp này là phải tự nhiên và hồn nhiên giải nghiệp ; giải sự nóng giận, cái ghen là cái mình thấy nhẹ nhàng nhứt, sướng nhứt đó. Nó rất là quý, nhưng đường, mình thấy, cũng còn dài lắm !
Với các bạn mới tu, mình muốn nói là phương pháp, mình mới nhìn vô là rất là khoa học ; Vô Vi này nó rất là thực tế. Nhìn lại đi, nó không phải là mê tín ; và thấy là mỗi phương pháp của Thầy nó giúp ích được những gì, và đường đi nó giúp ích được những gì ; và phải hiểu tại sao mình phải thực hành ; thì nó mới giúp ích được. Ví dụ như, niệm "Nam Mô A Di Đà Phật," lý do tại sao phải niệm ? Trong băng, Thầy có nói rõ ràng lắm ; con người từ trước đến giờ chỉ hướng ngoại, lo chuyện đời không à, chỉ nghĩ về bận rộn chuyện này, kia ; lúc nào mình nghĩ, mình lo là thấy tâm mình nó nặng, nó mệt ; bây giờ mình quay lại, bỏ bớt cái đó ; mình quay qua cái phần nhẹ nhàng, "Nam Mô A Di Đà Phật." Phương pháp thiền giải, thì cái đó nó lọc giải, bỏ cái nặng qua cái nhẹ, thì cái đó rất là thực tế.
Cái gì cũng phải bỏ công, nên mình phải nhìn lại sự thật trong cái khoa học, là các phương pháp này ; nhiều người có kết quả và nhiều người đã giải được, thì mình nhìn trong bài giảng của Thầy về Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, Chiếu Minh, niệm Phật, là mấy cái đó rất giúp ích ; trong khoa học đàng hoàng ! Mình cũng phải nhìn vô cái thực tế là, từ đó đến giờ mà ai hướng về cái phần nặng nề, thì lúc nào cũng khổ hết trơn đó ! Giờ, mình giải bớt từ từ từng ngày, rồi mình trở về cái đường thanh, nhẹ nhàng, thì phải bỏ công ; chớ nó không có tự nhiên được. Nên, muốn nói người bạn nào muốn tìm hiểu thì phải nhìn cái thực tế là phải bỏ công ra tu luyện theo cái phương pháp, thì sẽ thấy cái kết quả.
Kính Bái,
Hà Nhân Kiệt
Bạn đạo Houston ngày 19/03/2021


