Hành Trình và Kết Quả Tu Tập
Trang này xin chia sẻ với quý bạn đọc, nhất là những bạn đang tìm một pháp môn để thực hành, phần nào về kết quả tu tập của một số hành giả Vô Vi. Kính mời quý vị tham khảo.
Anh Đào Huệ Ngọc
DUYÊN MAY NGỘ PHÁP THIỀN VÔ VI
Ngày 5 Tháng 2 Năm 2021.
Tôi là Anh Đào Huệ Ngọc, đã bước vào độ tuổi khoảng trên 60, và hiện đang sinh sống ở thành phố Frankfurt, Tây Đức.
Đúng là,"Vạn Sự Tùy Duyên" khi tôi ngộ được Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp nầy. Năm 2000, tôi vào làm công nhân cho xí nghiệp chuyên đặt hàng đóng gói Online "Neckermann" ở Frankfurt. Nơi phân xưởng của tôi cũng có vài người Việt Nam làm việc. Từ lâu, tôi vẫn thường ăn chay mỗi tháng 4 ngày vào cuối tháng và giữa tháng. Nhận thấy tôi có niềm tin vào Phật pháp nên cô bạn làm chung đã đưa cho tôi cuốn sách "Thực Hành Tự Cứu". Đó là cuốn sách dạy cách thực hành pháp thiền Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp do Thiền Sư Lương Sĩ Hằng chỉ dạy, có kèm theo băng niệm Phật và băng thuyết giảng của Đức Thầy. Tôi rất đắn đo không dám tập một mình vì sợ bị "Tẩu hỏa" thì nguy.
Sau khi nghiên cứu và đọc kỹ sách dạy thiền, nhờ nghe băng giảng, băng niệm Phât, đã giúp tôi hiểu được nhiều điều để có thêm động lực và niềm tin hơn. Qua những câu vấn đáp và giải thích thật cặn kẽ của Thầy, tôi mới biết là phương pháp nầy có thể chữa được nhiều bệnh như: mất ngủ, đau đầu, nhức mỏi, và nhất là giải “stress“ rất hay.
Tôi quyết định tập thử xem sao. Sáu tháng đầu tôi tập thở nằm bằng bụng (Pháp Chiếu Minh) mỗi khi mất ngủ tập pháp chiếu minh sẽ đem lại cho ta giấc ngủ ngon và thật sâu. Kế đến là pháp chấn chỉnh thần kinh bộ đầu (Pháp Soi Hồn) ; pháp này trị được bệnh đau đầu và giúp ta giải tỏa căng thẳng. Pháp niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” bằng sáu luân xa, giúp ta lập lại quân bình và bớt động loạn hơn. Tôi rất kiên nhẫn luyện tập chỉ vì mong sao cơ thể không còn bệnh hoạn mà thôi.
Sáu tháng luyện tập đã qua và thật sự vui mừng là những chứng bệnh kia đã biến mất từ bao giờ mà tôi không hề hay biết. Vì nhận thấy phương pháp hay quá nên tôi tiếp tục luyện tập thêm pháp Pháp Luân Thường Chuyển và pháp Thiền Định ; hai pháp này chỉ được tập sau sáu tháng. Lẽ đương nhiên là tôi luôn luôn theo đúng lời chỉ dẫn trong sách và những lời chỉ dạy cặn kẽ của Thiền Sư Lương Sĩ Hằng qua CD, DVD chứ không dám tự ý làm sai.
Từ đó mỗi đêm tôi tu thiền đều đặn không bỏ sót một ngày nào. Lúc đầu tập ngồi thiền được một tiếng, rồi tăng dần hai tiếng, ba tiếng đồng hồ trong đêm. Tôi đang tập ngủ ngồi và cảm thấy khỏe khoắn an lạc trong nội tâm, những buồn lo vu vơ không còn nữa. Sức khỏe bình thường, không còn đau ốm như trước.
Về mặt tâm linh tôi xin kể câu chuyện rất thiết thực mà tôi đã trải qua. Lúc mới tập ngồi thiền, tôi không thể ngồi xếp bằng lâu được vì bị đau hai bên đùi đến lưng. Mỗi khi đến thiền đường tôi phải mang theo một cái ghế xếp đẩu, và luôn ngồi phía sau cùng. Nhìn bạn đạo xếp bằng ngồi thiền mà tôi thầm ao ước được như thế. Vào một dịp ở lại trụ sở Thiền viện Vô Vi một tuần lễ, tôi đứng trước kính Vô Vi và thầm nguyện Bề Trên cho tôi hết bệnh để ngồi thiền như mọi người. Đêm đó tôi quyết tâm tập ngồi xếp bằng sau khi làm Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, và Định Thần. Một lúc sau thì bỗng dưng người nhẹ nhàng gập xuống thấp rồi lại ngửa trở về phía sau đến hết mức, như một bài tập thể dục.., cứ thế.., cứ thế.., rồi lại ngồi im để thiền. Điều nầy chỉ xảy ra đúng một lần và từ đó đến nay tôi không còn bị đau chân nữa và ngồi thiền rất lâu.
Tôi thực sự ăn chay trường vì sau khi hành thiền được một năm thì mùi thịt cá nghe hôi quá tôi không thể ăn mặn được nữa. Tất cả đều do sự tự nguyện dấn thân của tôi mà thôi. Từ khi tôi thực hành theo pháp Tu Thiền Vô Vi, tôi mới thật sự thực thi được một phần của "Tam công" (tức công phu, công quả, công trình) và thấm nhuần học tập "Tứ lượng" (Từ, Bi, Hỷ, Xả) mà tôi thiết nghĩ là bước căn bản của người Tu Thiền vậy.
KẾT QUẢ THIẾT THỰC KHI THỰC HÀNH
Sau một thời gian thực hành theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp tôi đã có những thay đổi và kết quả như sau:
Về Đời Sống:
- Trước kia: tôi là người hay bi quan, có nhiều suy nghĩ tiêu cực… Bây giờ tâm an quân bình, suy nghĩ theo chiều hướng tích cực hơn.
- Trước kia: tôi thích đua đòi, luôn muốn ăn mặc đẹp, thích nước hoa đắc tiền, thích đeo nữ trang... Bây giờ chỉ thích sống giản dị, quần áo vừa đủ mặc, không thích dùng nước hoa mỗi khi ra đường và không còn thích đeo vàng... ngoài một logo Thiên Địa Nhân – Tứ Đại Giai Không của Vô Vi bằng bạc mà trước đây khi về thăm quê hương ghé thăm thiền đường Hồ Văn Em tôi được bạn đạo tặng cho để gieo duyên lúc mới vào tu (hình logo đính kèm ở đây).
- Trước kia: thích ăn món ngon vật lạ... Bây giờ thích những món ăn thanh đạm và chay trường.
- Trước kia: ăn nhiều bữa... Bây giờ chỉ ăn 2 bữa: sáng và trưa. Chiều không ăn để bụng trống tối ngồi thiền được nhẹ. Về việc ăn hai bữa trong ngày, tôi cũng phải tập dần dần: lúc đầu buổi chiều ăn ít hơn mọi khi, và không ăn sau 5 giờ chiều. Nửa đêm có đói thì tôi chỉ uống sữa hay dùng vài mẩu bánh Quy để không bị xót ruột. Thời gian sau nầy thì hầu như tôi không còn phải bận tâm cho bữa ăn chiều nữa, vì cảm thấy không đói và không cần thiết nữa.
- Trước kia: tâm luôn hướng ngoại động loạn.. Bây giờ quay vào trong lo niệm Phật, tu thiền.
- Trước kia: chơi với bạn đời nhiều... Bây giờ chỉ chơi với bạn đạo mà thôi.. vì hợp điển hơn.
Về Sức Khỏe:
Tôi là người hay ôm và cất giữ những buồn phiền vào tâm nên đã mang di chứng đau đầu, mất ngủ thường xuyên; Sau nầy thêm đau dây thần kinh tọa. Nhờ thực hành pháp thiền Vô Vi khử trược lưu thanh, thanh lọc bản thể hàng ngày nên bây giờ các bệnh đau đầu, mất ngủ, và thần kinh tọa đã biến mất từ lúc nào mà tôi không hay!
Về Tâm Linh:
Về mặt tâm linh, tôi xin kể qua câu chuyện rất thiết thực mà tôi đã trải nghiệm:
Lúc mới tập ngồi thiền, tôi không thể ngồi xếp bằng lâu được vì bị đau hai bên đùi đến lưng. Mỗi khi đến thiền đường tôi phải mang theo một cái ghế xếp đẩu, và luôn ngồi phía sau cùng. Nhìn bạn đạo xếp bằng ngồi thiền mà tôi thầm ao ước được như thế.
Vào một dịp ở lại trụ sở Thiền viện Vô Vi một tuần lễ, tôi đứng trước kính Vô Vi và thầm nguyện Bề Trên cho tôi hết bệnh để ngồi thiền như mọi người.
Đêm đó tôi quyết tâm tập ngồi xếp bằng sau khi làm Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, và Định Thần. Một lúc sau thì bỗng dưng người nhẹ nhàng gập xuống thấp rồi lại ngửa trở về phía sau đến hết mức, như một bài tập thể dục.., cứ thế.., cứ thế.., rồi lại ngồi im để thiền. Điều nầy chỉ xảy ra đúng một lần, và từ đó đến nay tôi không còn bị đau chân nữa và ngồi thiền rất lâu.
Ngoài ra, tôi thực sự đã cảm nhận được thế nào là điển. Xin kể qua một số ví dụ tôi đã trải qua cho tới nay :
- Sau khi Soi Hồn, làm Pháp Luân Thường Chuyển, đến Định Thần, thì thân tâm êm ả, điển rút, ngồi thiền trong mê có tỉnh. Trung bình hiện nay tôi ngồi thiền 2, 3 tiếng đồng hồ mỗi đêm. Sáng tôi thiền thêm 1 tiếng đồng hồ, và trưa thêm 1 tiếng. Tôi chạnh nghĩ, điều thiết thực và sự tiến triển rõ ràng của việc tu thiền của tôi là lúc đầu mới tu tôi chỉ thiền được khoảng 30 phút ; từ từ đến nay tôi tăng lên được như vậy, tôi rất mừng.
- Mỗi khi co lưỡi răng kề răng niệm Phật thì tôi cảm nhận luồng điển rút thẳng từ cột sống lên trên đỉnh đầu; khi niệm Phật cũng không còn bị tạp niệm xen vào.
- Mỗi đêm khi tôi làm Mật Niệm Bát Chánh để kiểm tra luồng điển trong bản thể có bị kẹt ở điểm nào không. Thường khi niệm Bát Chánh 8 điểm, đến điểm nào thì cảm nhận có điển trụ xoáy nhẹ nơi đó rõ ràng ; nếu tại một hoặc hai điểm điển không chuyển chạy, thì tự tôi kiểm lại trong ngày đã làm sai phạm điều chi, mà ăn năn sửa lỗi.
- Đêm đêm vô thiền Định thấy được ánh sáng nơi trung tâm chân mày xoay tròn.
- Điển rút cao đi vào nhập Định dễ dàng, ngồi thiền trong mê có tỉnh, lưng luôn thẳng. Theo tôi hiểu, khi cảm thấy có điển rút bộ đầu và nhìn thấy ánh sáng, là minh chứng sự tiến triển của việc công phu tu tập của mình.
- Nếu kể nhiều thêm về những ấn chứng về tâm linh và điển giới của cá nhân tôi tu theo Pháp Lý Vô Vi, có thể ai đó sẽ cho tôi là người khoe khoang, cho nên tôi chỉ biết rằng, như Thầy Tám đã thường nhắc, mình luôn luôn là một tội hồn chưa hoàn tất thì phải cần cố gắng thêm hơn.
Nói chung, ích lợi thiết thực của người tu là: Nhờ tu thiền Vô Vi nên tâm thân tôi an lạc, sức khỏe tôi ổn định, và tâm trí tôi được khai mở thêm và thi thơ rất dễ dàng đối với tôi. Nhân đây, xin mời Bạn ghé trang thi thơ của tôi trên Mạng, mong rằng suối đạo thi thơ thanh nhẹ sẽ giúp Bạn cùng chung thăng hoa Thanh Điển: https://hue-ngoc.blogspot.com/
HÒA NHẬP VÀO CỘNG ĐỒNG VÔ VI
Tôi bắt đầu tập thiền một mình vào khoảng tháng 10 năm 2000. Cho mãi đến hai năm sau (2002), khi đã thực hành pháp thiền Vô Vi tạm ổn định, thì cô Bạn Đạo làm chung mới rủ tôi đến thiền đường cho biết. Tôi rất ngại giao tiếp với người lạ nên có ý từ chối. Cô phải giải thích với tôi là : “Ở đó toàn là bạn đạo tu như mình, Chị không đến đó để học hỏi và trao đổi thêm, thì làm sao tiến?”
Nghe hợp lý nên tôi mới đi đến thiền đường để tìm hiểu nơi sinh hoạt của cộng đồng tu theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp. Nơi tôi lại sinh hoạt là Trụ sở Vô Vi MINH TÂM Đức Quốc, do chính Đức Thầy sang Đức để làm lễ khánh thành và đặt tên cho trụ sở nầy. Hiện nay các thiền đường nhỏ đều tập trung về sinh hoạt tại trụ sở Minh Tâm, gồm có thiền đường An Lạc sinh hoạt vào giữa tháng, và Hội Ái Hữu Vô Vi Đức sinh hoạt vào đầu tháng.
Một điều mà tôi vô cùng cảm phục là những huynh đệ khi xưa ăn nhậu, hút thuốc, khi vào hành pháp một khoảng thời gian là đã từ bỏ được những tập quán xấu nầy. Đây là điều rất khó đối với người đời. Tại đây, các Bạn Đạo Vô Vi sống hòa đồng vui vẻ và trò chuyện cởi mở như đã quen biết từ lâu. Khi đã sinh hoạt cùng với bạn đạo mỗi tuần rồi thì cảm thấy..tình thương.. quý thương vô cùng!
Tôi xin đóng góp ý kiến nhỏ bé nầy một cách chân thành không giấu giếm hay khoe khoang.
Tôi nghĩ rằng mọi hành giả đã thực hành pháp thiền Vô Vi nầy, nếu theo đúng lời chỉ dạy của Đức Thầy Lương Sĩ Hằng thì đều cảm nhận và thực chứng những điều như tôi. Riêng bản thân, tôi vẫn luôn thấy mình còn thiếu sót nên rất mong học hỏi thêm kinh nghiệm từ các bạn đồng môn.
Mong rằng duyên may cho những ai đang muốn tìm cho mình một phương pháp thiền như ý, để có sức khỏe tốt, tâm thân được an lạc và tìm đến con đường tâm linh giải thoát cho chính mình.
ĐẮC SỞ CẦU
Pháp Lý Vô Vi thật nhiệm mầu
Hành thiền thực chất rõ chiều sâu
Quân bình điển giới tâm thường niệm
Trí ý khai minh mở bộ đầu
Nguyện pháp Soi Hồn cho ổn định
Pháp Luân Thường Chuyển điển bay cao
Vô Vi lý thuyết không dùng đến
Thực hiện thiền tu đắc sở cầu
Anh Đào Huệ Ngọc
Tôi là Anh Đào Huệ Ngọc, đã bước vào độ tuổi khoảng trên 60, và hiện đang sinh sống ở thành phố Frankfurt, Tây Đức.
Đúng là,"Vạn Sự Tùy Duyên" khi tôi ngộ được Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp nầy. Năm 2000, tôi vào làm công nhân cho xí nghiệp chuyên đặt hàng đóng gói Online "Neckermann" ở Frankfurt. Nơi phân xưởng của tôi cũng có vài người Việt Nam làm việc. Từ lâu, tôi vẫn thường ăn chay mỗi tháng 4 ngày vào cuối tháng và giữa tháng. Nhận thấy tôi có niềm tin vào Phật pháp nên cô bạn làm chung đã đưa cho tôi cuốn sách "Thực Hành Tự Cứu". Đó là cuốn sách dạy cách thực hành pháp thiền Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp do Thiền Sư Lương Sĩ Hằng chỉ dạy, có kèm theo băng niệm Phật và băng thuyết giảng của Đức Thầy. Tôi rất đắn đo không dám tập một mình vì sợ bị "Tẩu hỏa" thì nguy.
Sau khi nghiên cứu và đọc kỹ sách dạy thiền, nhờ nghe băng giảng, băng niệm Phât, đã giúp tôi hiểu được nhiều điều để có thêm động lực và niềm tin hơn. Qua những câu vấn đáp và giải thích thật cặn kẽ của Thầy, tôi mới biết là phương pháp nầy có thể chữa được nhiều bệnh như: mất ngủ, đau đầu, nhức mỏi, và nhất là giải “stress“ rất hay.
Tôi quyết định tập thử xem sao. Sáu tháng đầu tôi tập thở nằm bằng bụng (Pháp Chiếu Minh) mỗi khi mất ngủ tập pháp chiếu minh sẽ đem lại cho ta giấc ngủ ngon và thật sâu. Kế đến là pháp chấn chỉnh thần kinh bộ đầu (Pháp Soi Hồn) ; pháp này trị được bệnh đau đầu và giúp ta giải tỏa căng thẳng. Pháp niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” bằng sáu luân xa, giúp ta lập lại quân bình và bớt động loạn hơn. Tôi rất kiên nhẫn luyện tập chỉ vì mong sao cơ thể không còn bệnh hoạn mà thôi.
Sáu tháng luyện tập đã qua và thật sự vui mừng là những chứng bệnh kia đã biến mất từ bao giờ mà tôi không hề hay biết. Vì nhận thấy phương pháp hay quá nên tôi tiếp tục luyện tập thêm pháp Pháp Luân Thường Chuyển và pháp Thiền Định ; hai pháp này chỉ được tập sau sáu tháng. Lẽ đương nhiên là tôi luôn luôn theo đúng lời chỉ dẫn trong sách và những lời chỉ dạy cặn kẽ của Thiền Sư Lương Sĩ Hằng qua CD, DVD chứ không dám tự ý làm sai.
Từ đó mỗi đêm tôi tu thiền đều đặn không bỏ sót một ngày nào. Lúc đầu tập ngồi thiền được một tiếng, rồi tăng dần hai tiếng, ba tiếng đồng hồ trong đêm. Tôi đang tập ngủ ngồi và cảm thấy khỏe khoắn an lạc trong nội tâm, những buồn lo vu vơ không còn nữa. Sức khỏe bình thường, không còn đau ốm như trước.
Về mặt tâm linh tôi xin kể câu chuyện rất thiết thực mà tôi đã trải qua. Lúc mới tập ngồi thiền, tôi không thể ngồi xếp bằng lâu được vì bị đau hai bên đùi đến lưng. Mỗi khi đến thiền đường tôi phải mang theo một cái ghế xếp đẩu, và luôn ngồi phía sau cùng. Nhìn bạn đạo xếp bằng ngồi thiền mà tôi thầm ao ước được như thế. Vào một dịp ở lại trụ sở Thiền viện Vô Vi một tuần lễ, tôi đứng trước kính Vô Vi và thầm nguyện Bề Trên cho tôi hết bệnh để ngồi thiền như mọi người. Đêm đó tôi quyết tâm tập ngồi xếp bằng sau khi làm Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, và Định Thần. Một lúc sau thì bỗng dưng người nhẹ nhàng gập xuống thấp rồi lại ngửa trở về phía sau đến hết mức, như một bài tập thể dục.., cứ thế.., cứ thế.., rồi lại ngồi im để thiền. Điều nầy chỉ xảy ra đúng một lần và từ đó đến nay tôi không còn bị đau chân nữa và ngồi thiền rất lâu.
Tôi thực sự ăn chay trường vì sau khi hành thiền được một năm thì mùi thịt cá nghe hôi quá tôi không thể ăn mặn được nữa. Tất cả đều do sự tự nguyện dấn thân của tôi mà thôi. Từ khi tôi thực hành theo pháp Tu Thiền Vô Vi, tôi mới thật sự thực thi được một phần của "Tam công" (tức công phu, công quả, công trình) và thấm nhuần học tập "Tứ lượng" (Từ, Bi, Hỷ, Xả) mà tôi thiết nghĩ là bước căn bản của người Tu Thiền vậy.
KẾT QUẢ THIẾT THỰC KHI THỰC HÀNH
Sau một thời gian thực hành theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp tôi đã có những thay đổi và kết quả như sau:
Về Đời Sống:
- Trước kia: tôi là người hay bi quan, có nhiều suy nghĩ tiêu cực… Bây giờ tâm an quân bình, suy nghĩ theo chiều hướng tích cực hơn.
- Trước kia: tôi thích đua đòi, luôn muốn ăn mặc đẹp, thích nước hoa đắc tiền, thích đeo nữ trang... Bây giờ chỉ thích sống giản dị, quần áo vừa đủ mặc, không thích dùng nước hoa mỗi khi ra đường và không còn thích đeo vàng... ngoài một logo Thiên Địa Nhân – Tứ Đại Giai Không của Vô Vi bằng bạc mà trước đây khi về thăm quê hương ghé thăm thiền đường Hồ Văn Em tôi được bạn đạo tặng cho để gieo duyên lúc mới vào tu (hình logo đính kèm ở đây).
- Trước kia: thích ăn món ngon vật lạ... Bây giờ thích những món ăn thanh đạm và chay trường.
- Trước kia: ăn nhiều bữa... Bây giờ chỉ ăn 2 bữa: sáng và trưa. Chiều không ăn để bụng trống tối ngồi thiền được nhẹ. Về việc ăn hai bữa trong ngày, tôi cũng phải tập dần dần: lúc đầu buổi chiều ăn ít hơn mọi khi, và không ăn sau 5 giờ chiều. Nửa đêm có đói thì tôi chỉ uống sữa hay dùng vài mẩu bánh Quy để không bị xót ruột. Thời gian sau nầy thì hầu như tôi không còn phải bận tâm cho bữa ăn chiều nữa, vì cảm thấy không đói và không cần thiết nữa.
- Trước kia: tâm luôn hướng ngoại động loạn.. Bây giờ quay vào trong lo niệm Phật, tu thiền.
- Trước kia: chơi với bạn đời nhiều... Bây giờ chỉ chơi với bạn đạo mà thôi.. vì hợp điển hơn.
Về Sức Khỏe:
Tôi là người hay ôm và cất giữ những buồn phiền vào tâm nên đã mang di chứng đau đầu, mất ngủ thường xuyên; Sau nầy thêm đau dây thần kinh tọa. Nhờ thực hành pháp thiền Vô Vi khử trược lưu thanh, thanh lọc bản thể hàng ngày nên bây giờ các bệnh đau đầu, mất ngủ, và thần kinh tọa đã biến mất từ lúc nào mà tôi không hay!
Về Tâm Linh:
Về mặt tâm linh, tôi xin kể qua câu chuyện rất thiết thực mà tôi đã trải nghiệm:
Lúc mới tập ngồi thiền, tôi không thể ngồi xếp bằng lâu được vì bị đau hai bên đùi đến lưng. Mỗi khi đến thiền đường tôi phải mang theo một cái ghế xếp đẩu, và luôn ngồi phía sau cùng. Nhìn bạn đạo xếp bằng ngồi thiền mà tôi thầm ao ước được như thế.
Vào một dịp ở lại trụ sở Thiền viện Vô Vi một tuần lễ, tôi đứng trước kính Vô Vi và thầm nguyện Bề Trên cho tôi hết bệnh để ngồi thiền như mọi người.
Đêm đó tôi quyết tâm tập ngồi xếp bằng sau khi làm Soi Hồn, Pháp Luân Thường Chuyển, và Định Thần. Một lúc sau thì bỗng dưng người nhẹ nhàng gập xuống thấp rồi lại ngửa trở về phía sau đến hết mức, như một bài tập thể dục.., cứ thế.., cứ thế.., rồi lại ngồi im để thiền. Điều nầy chỉ xảy ra đúng một lần, và từ đó đến nay tôi không còn bị đau chân nữa và ngồi thiền rất lâu.
Ngoài ra, tôi thực sự đã cảm nhận được thế nào là điển. Xin kể qua một số ví dụ tôi đã trải qua cho tới nay :
- Sau khi Soi Hồn, làm Pháp Luân Thường Chuyển, đến Định Thần, thì thân tâm êm ả, điển rút, ngồi thiền trong mê có tỉnh. Trung bình hiện nay tôi ngồi thiền 2, 3 tiếng đồng hồ mỗi đêm. Sáng tôi thiền thêm 1 tiếng đồng hồ, và trưa thêm 1 tiếng. Tôi chạnh nghĩ, điều thiết thực và sự tiến triển rõ ràng của việc tu thiền của tôi là lúc đầu mới tu tôi chỉ thiền được khoảng 30 phút ; từ từ đến nay tôi tăng lên được như vậy, tôi rất mừng.
- Mỗi khi co lưỡi răng kề răng niệm Phật thì tôi cảm nhận luồng điển rút thẳng từ cột sống lên trên đỉnh đầu; khi niệm Phật cũng không còn bị tạp niệm xen vào.
- Mỗi đêm khi tôi làm Mật Niệm Bát Chánh để kiểm tra luồng điển trong bản thể có bị kẹt ở điểm nào không. Thường khi niệm Bát Chánh 8 điểm, đến điểm nào thì cảm nhận có điển trụ xoáy nhẹ nơi đó rõ ràng ; nếu tại một hoặc hai điểm điển không chuyển chạy, thì tự tôi kiểm lại trong ngày đã làm sai phạm điều chi, mà ăn năn sửa lỗi.
- Đêm đêm vô thiền Định thấy được ánh sáng nơi trung tâm chân mày xoay tròn.
- Điển rút cao đi vào nhập Định dễ dàng, ngồi thiền trong mê có tỉnh, lưng luôn thẳng. Theo tôi hiểu, khi cảm thấy có điển rút bộ đầu và nhìn thấy ánh sáng, là minh chứng sự tiến triển của việc công phu tu tập của mình.
- Nếu kể nhiều thêm về những ấn chứng về tâm linh và điển giới của cá nhân tôi tu theo Pháp Lý Vô Vi, có thể ai đó sẽ cho tôi là người khoe khoang, cho nên tôi chỉ biết rằng, như Thầy Tám đã thường nhắc, mình luôn luôn là một tội hồn chưa hoàn tất thì phải cần cố gắng thêm hơn.
Nói chung, ích lợi thiết thực của người tu là: Nhờ tu thiền Vô Vi nên tâm thân tôi an lạc, sức khỏe tôi ổn định, và tâm trí tôi được khai mở thêm và thi thơ rất dễ dàng đối với tôi. Nhân đây, xin mời Bạn ghé trang thi thơ của tôi trên Mạng, mong rằng suối đạo thi thơ thanh nhẹ sẽ giúp Bạn cùng chung thăng hoa Thanh Điển: https://hue-ngoc.blogspot.com/
HÒA NHẬP VÀO CỘNG ĐỒNG VÔ VI
Tôi bắt đầu tập thiền một mình vào khoảng tháng 10 năm 2000. Cho mãi đến hai năm sau (2002), khi đã thực hành pháp thiền Vô Vi tạm ổn định, thì cô Bạn Đạo làm chung mới rủ tôi đến thiền đường cho biết. Tôi rất ngại giao tiếp với người lạ nên có ý từ chối. Cô phải giải thích với tôi là : “Ở đó toàn là bạn đạo tu như mình, Chị không đến đó để học hỏi và trao đổi thêm, thì làm sao tiến?”
Nghe hợp lý nên tôi mới đi đến thiền đường để tìm hiểu nơi sinh hoạt của cộng đồng tu theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp. Nơi tôi lại sinh hoạt là Trụ sở Vô Vi MINH TÂM Đức Quốc, do chính Đức Thầy sang Đức để làm lễ khánh thành và đặt tên cho trụ sở nầy. Hiện nay các thiền đường nhỏ đều tập trung về sinh hoạt tại trụ sở Minh Tâm, gồm có thiền đường An Lạc sinh hoạt vào giữa tháng, và Hội Ái Hữu Vô Vi Đức sinh hoạt vào đầu tháng.
Một điều mà tôi vô cùng cảm phục là những huynh đệ khi xưa ăn nhậu, hút thuốc, khi vào hành pháp một khoảng thời gian là đã từ bỏ được những tập quán xấu nầy. Đây là điều rất khó đối với người đời. Tại đây, các Bạn Đạo Vô Vi sống hòa đồng vui vẻ và trò chuyện cởi mở như đã quen biết từ lâu. Khi đã sinh hoạt cùng với bạn đạo mỗi tuần rồi thì cảm thấy..tình thương.. quý thương vô cùng!
Tôi xin đóng góp ý kiến nhỏ bé nầy một cách chân thành không giấu giếm hay khoe khoang.
Tôi nghĩ rằng mọi hành giả đã thực hành pháp thiền Vô Vi nầy, nếu theo đúng lời chỉ dạy của Đức Thầy Lương Sĩ Hằng thì đều cảm nhận và thực chứng những điều như tôi. Riêng bản thân, tôi vẫn luôn thấy mình còn thiếu sót nên rất mong học hỏi thêm kinh nghiệm từ các bạn đồng môn.
Mong rằng duyên may cho những ai đang muốn tìm cho mình một phương pháp thiền như ý, để có sức khỏe tốt, tâm thân được an lạc và tìm đến con đường tâm linh giải thoát cho chính mình.
ĐẮC SỞ CẦU
Pháp Lý Vô Vi thật nhiệm mầu
Hành thiền thực chất rõ chiều sâu
Quân bình điển giới tâm thường niệm
Trí ý khai minh mở bộ đầu
Nguyện pháp Soi Hồn cho ổn định
Pháp Luân Thường Chuyển điển bay cao
Vô Vi lý thuyết không dùng đến
Thực hiện thiền tu đắc sở cầu
Anh Đào Huệ Ngọc


