1. Làm sao thương yêu nhau hơn và tu thành đạo chứ không giành đạo - Quan trọng là ta biết thương yêu ta  checkbox
  Hỏi : (Xin Thầy dạy chúng con) thương yêu nhau, dìu dắt nhau trong cái con đường tu đạo, đừng có chấp, đừng mê, đừng làm những gì thương tổn...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cho nên, năm trăm cuốn băng Thầy nói đều hết rồi nói tất cả phải làm thế nào để đạt đạo. Cái thứ nhất quan trọng là phải biết thương yêu và...
2. Mổ xẻ cắt xén bộ phận cơ thể có ảnh hưởng đến việc tu không - Hồn tu lên tầng lớp khác thì bận đồ khác, nói chuyện khác  checkbox
  Hỏi : Những người bệnh, chẳng hạn như là họ mổ hay cắt xén một bộ phận nào trong người họ tu có bị ảnh hưởng gì không? tức là, khi Thượng...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Không có mất! Mở huệ thì cái điển nó còn anh thấy cái tay này chặt, thấy không? làm cái tay giả; mấy thằng cha tay giả nó ngứa, nó gãi cái bàn tay giả...
3. Hít vô bụng rất lớn và thở ra bụng ép rất sát - Dâm nhiều mất trung khí  checkbox
  Hỏi : Khi con thở thì bụng con rất lớn và khi thở ra thì nó ép vô rất là sát. Xin hỏi Thầy: hít vô bụng, thở ra lớn nhiều chừng nào tốt chừng...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Đúng! Con làm rất đúng, không có sao hết không có sai chút nào hết, đó là càng ngày càng mạnh, đúng không? càng ngày càng mạnh. Con thử con có vợ, con dâm...
4. Mỗi câu mỗi chữ trong Lời Nguyện là mấy luồng điển có chấn động khác nhau - Người tu sống đơn giản  checkbox
  Hỏi : Mình niệm tới chỗ Cực Lạc Thế Giới Quan Thế Âm Bồ Tát rồi mới tới Nam Mô Long Hoa Giáo Chủ họ hỏi con như vậy. Nếu như vậy là đẳng...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Không phải đâu! Cái đó mấy luồng điển, người ta mấy luồng điển cũng có trật tự của Càn Khôn Vũ Trụ mà niệm như vậy cũng có sự chứng minh của...
5. Niệm Phật tam huê trụ đảnh - Ngứa là dâm tánh  checkbox
  Hỏi : Mình niệm Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật trên đầu ... là tốt hay là mình niệm, chẳng hạn như là hít vô...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Không, cái chậm đó là khác, bây giờ, sau này chỉ chú ý ngay trung tim bộ đầu thôi. Niệm như vậy đấy, niệm liên tục ở trên bộ đầu ấy, nó tốt hơn....
6. Tu rồi ảnh hưởng người khác như thế nào  checkbox
  Hỏi : Thưa Thầy, Thầy dạy là “Ông tu, ông đắc, bà tu, bà đắc!” Nếu mà mình tu xong rồi có ảnh hưởng đến người khác nghĩa là như thế...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Ảnh hưởng đến người khác là những cái vong linh mà những cái phần hồn ... mấy cục thịt mà mình ăn đây này mấy chục kí lô ở trong này nè, nó liên...
7. Ấn Di Đà - Cảm giác người bổng lên - Đổi nhân tướng và pháp tướng  checkbox
  Hỏi : Con thấy ánh sáng một thời gian nhưng sao có lúc con ngồi rảnh, con ngồi thường thôi à, thí dụ học bài hay gì con thử nhiều khi đọc sách...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Cho nên con có ấn chứng đây này, ấn chứng tròn ở trán này, con hiểu chưa? Đó là ấn chứng của luồng điển Di Đà mà con đã niệm Phật đó! Cái đó nó...
8. Thở chiếu minh ngủ quên - Chiếu minh làm nhiều được, trị nhiều bệnh  checkbox
  Hỏi : Mình nằm thở Chiếu Minh đó, mình đang thở cái ngủ quên rồi dậy nó có hại không?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Không sao! Dỗ ngủ không sao.
Bạn đạo: Dạ, còn như là mỗi ngày thở Chiếu Mình thì Thầy nói ít thì chừng một ngày ba lần hay hai lần. Ừ,...
9. Soi hồn và làm Pháp Luân Thường Chuyển một lúc có được không?  checkbox
  Hỏi : Soi Hồn, làm Pháp Luân Thường Chuyển cùng một lúc có sao không Thầy?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Đâu có được. Nó tức ở trong đó: Soi Hồn là Soi Hồn; thở thường. Pháp Luân Thường Chuyển, người ta hít cho đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu,...
10. Thầy kể chuyện Ông Tư làm bùa và trị bệnh cứu người  checkbox
  Hỏi : Thầy kể chuyện Ông Tư làm bùa và trị bệnh cứu người - Ông Hai Sa Đéc vẽ bùa Ngũ Lôi. (câu hỏi bị mất trong băng, tạm ghi)
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Bạn Đạo: Thầy kể chuyện Đức Ông Tư
Đức Thầy: Cái gì ông nói hết cũng được. Phi công tới nói chuyện với ổng ông nói chuyện về...
 
của tổng cộng 668 Câu vấn đáp (được phổ biến)
[1] 2 3 4 5 6 7 8  right-blu3 right-blu2
Truy cập kiểu chi tiết
Tựa:
Tác giả:
Địa danh:
Tháng/Năm: /   đến   /
Trong dịp:
Dạng:
ItemID:
 
Chỉ tìm những tài liệu có audio đầy đủ.
Chỉ tìm những tài liệu có bài chép.
   (Xin dùng kiểu chữ Unicode.)
 
 
Giải thoát là thế nào? Niết Bàn là gì
 
Hỏi: Câu thứ nhất: xin Thầy giải nghĩa cái giải thoát là thế nào? Và niết bàn là thế nào? Và câu thứ nhì là: hành giả mà tu theo Pháp Lý Vô Vi, tới trình độ nào mới được giải thoát?   -  ArrowFromIcon
Đáp:
download [mp3]
 
Giải thoát đó, muốn biết giải thoát đó, thì phải biết cái cấm cố trước, mới biết giải thoát sau. Chúng ta đang bị cấm cố ở tù trong thể xác này. Biết đọc sách, biết Trời Phật, mà không bao giờ thấy. Biết cung trăng, người ta đương đi lên cung trăng bằng vệ tinh, mà chúng ta không đi được. Biết ngôi sao này, ngôi sao nọ, mà chúng ta tới không được. Chúng ta đang bị cấm cố trong cái thể xác này! Phần hồn đang bị kẹt ở trong thể xác này, bị tù trong thể xác này, còn vẫn tăm tối. Bây giờ chúng ta phải làm thế nào mới đi đến giải thoát? Cái gì đang cấm cố, cái gì đang ràng buộc chúng ta? Là phải sự tăm tối không? Tăm tối là gì? Là trược điển. Rồi bây giờ chúng ta có cái pháp, ta giải trược, khử trược lưu thanh, thì mỗi đêm ta hành. Hồi nào giờ, chưa hành không biết; bây giờ hành rồi, thấy đầu óc êm, cơ tạng êm lần. Càng hành càng thay đổi, càng hành càng cảm thức về đạo pháp; thì chúng ta đã tự mở trói cho chính mình. Đó, chúng ta bị tội, chúng ta bị cấm cố trong cái thể xác này, mà bây giờ chúng ta thoát lần: Hiểu rồi, hiểu rồi, tôi hiểu đạo lý rồi, tôi thấy điển là gì rồi, tôi thấy sự tập trung là gì rồi. Hồi trước tôi niệm Nam Mô A Di Đà Phật, nó không tập trung. Bây giờ, tôi ngồi tôi nhắm mắt, tôi thấy nó tập trung. Sau cái soi hồn dày công, cái pháp luân dày công, tôi thấy nó tập trung ở bộ đầu. Tôi cảm thấy rõ ràng như vậy: là muốn biết giải thoát, thì phải biết mình đã bị cấm cố, rồi tự mở lần, rồi chúng ta mới thấy cái chuyện giải thoát. Giải thoát là từ li từ tí khai mở trong sự tăm tối của chúng ta tiến tới trọn lành, lúc đó chúng ta mới ly khai cái bản thể, kêu bằng giải thoát. Ngồi đây, nhưng mà không phải ngồi đây. Ở trên dòm thấy thể xác, dòm thấy một cái xác thân ô trược, bùn lầy như thế này, chúng ta dòm thấy.

Cho nên, tại sao cần phải nhập định mới xuất? Nếu không nhập định, không xuất. Nhập là vô trong, định là mới xuất. Định là quân bình; mà không có quân bình thì không có định, làm sao xuất? Thì các bạn cứ kiểm soát. Bây giờ tôi ngồi chưa có định, là tôi chưa quân bình. Tại sao tôi chưa quân bình? Tôi chưa dày công; tôi chưa thật sự tin nơi khả năng sẵn có của chính tôi, và tôi là người trách nhiệm giải thoát, mở trói cho chính tôi, không có đợi ai hết. Tôi phải có cái tinh thần và ý chí đó, thì tôi mới mở được, thì lúc đó mới hiểu cái giá trị của giải thoát. Giải thoát là gì? Biển cho lặng minh châu mới phát, lòng cho riêng mới gọi là thần. Thân ngoại thân, nó mới sáng suốt; mà thân nội thân đó, nó còn lệ thuộc bởi ngoại cảnh. Cho nên cái giải thoát đây là phải thực hành đi tới, chớ không phải là nói: tôi tu, tôi nhập cái môn này, rồi tôi chết, tôi được giải thoát. Không, tôi phải thực hành. Tôi bước lên được một bước thì tôi đã thoát được một bước, tôi bước lên một li thì tôi đã thoát được một li. Cái giải thoát của người Vô Vi là vô cùng, không phải là một tấc hay là một thước.

Còn cái niết bàn, là tất cả chúng ta quy về phần hồn rồi, thanh điển hòa với thanh điển, chúng ta mới vượt qua cái giới định huệ ở bên trên, chúng ta mới có khả năng nhập niết bàn. Nhưng mà niết bàn cũng là cái luân xa đưa chúng sanh xuống thế gian nhập thế vì tội lỗi. Tới đó nó quay mạnh lắm; nếu mà chúng ta không có cái chấn động lực tương đồng mà để tiến tới vượt qua, thì nó quất một cái là chúng ta đi xuống liền. Cho nên các bạn, nhiều bạn ngồi thiền thấy tôi đi thơ thới nhẹ nhàng ở bên trên vậy, tự nhiên cái nó hồi lại bản thể. Đó, bị cái đó, nó quay chuyển một cái là chúng ta rớt xuống liền, tức khắc, trong động liền. Đó, cho nên, nói tới từng số đó, ở đây ít người có trình độ đó, thành ra nói nó nghe không có tương xứng. Chớ kỳ thật, có trình độ, cảm thấy sung sướng lắm. Bởi cái niết bàn là khi chúng ta đi tới, nghĩa là khi định rồi đó, xuất ra đi tới đó, thấy rõ ràng, rất gần, một cái màn rất mỏng mà tôi bước không tới. Là tới đó, niết bàn đó nó xoay chuyển, mà nếu chúng ta không có tương đồng thanh tịnh như vậy, chấn động lực như vậy, chúng ta không bao giờ bước qua được, chỉ thấy đẹp mà thôi. Về, nói hồi hôm tôi thấy ông Thích Ca, tôi thấy ông này, ông nọ đẹp, nhưng hổng bao giờ tôi gần được. Thấy hổng ai gác hết, nhưng mà không vô được. Cho nên, thiên đàng không cửa mà có lửa chận đường. Và chúng ta nuôi mỗi đêm đây, pháp luân thường chuyển là nuôi cái thanh khí điển, mà cái lửa đó là cái lửa thanh cực thanh, cực tịnh, hòa với thiên môn, chúng ta mới nhập được, mới hầu mong tới niết bàn. Nơi đó là tự túc, chớ không có ai giúp chúng ta.

Cho nên ở dưới này mà nếu chúng ta hổng gom đầy đủ đó, thì không có bao giờ chúng ta có thể về đó mà ngự được. Hổng phải ông Trời làm sẵn cho chúng ta. Chúng ta là một đứa con ngoan của ông Trời, phải làm sẵn ở đó, thưởng những khả năng của chính mình. Cho nên công đức vô cùng của người tu tại thế phải rất nhiều, phải tu rất nhiều, công đức rất nhiều. Công phu, công quả, công trình đầy đủ, mới có cơ hội tiến hóa. Cho nên các bạn thấy rằng: ở đời này, ngày hôm nay, các bạn có một địa vị ở thế gian, các bạn cũng công phu, công trình rất nhiều, về đời phục vụ hết sức. Nó cũng vô, nó chọn tánh tình các bạn rồi nó mới cho các bạn thi đậu bác sĩ, chớ không phải là khi không, khơi khơi ai thi đậu bác sĩ đâu? Mỗi người một căn phước khác nhau. Cho nên cái tu hành này nó cũng vậy. Và may thay, lành thay, các bạn được cái pháp này để lập lại quân bình! Thì các bạn cứ cố gắng đi, tin nơi tôi và thực hành như tôi đã thực hành, thì các bạn trong nháy mắt, tu nhứt kiếp, ngộ nhứt thời, rất rõ ràng! Tu một kiếp vậy, nhưng mà trong một tích tắc là các bạn tới nơi rồi. Nó quân bình là các bạn vô rồi, có gì đâu! Nhưng mà trong cái lúc hành đó, cứ chán nản hoài là không được! Ta không chấp ở trong đó nữa, ta biết con đường đi, là ta phải đi mà thôi. Cương quyết giữ lấy mà đi, thì tới đó, nó tới rồi. Thấy một kiếp con người ngắn gọn lắm, có mấy chục năm thôi! Có bây nhiêu đâu, trên trời không có bao nhiêu ngày; nhưng mà chúng sanh cứ nói: "Chu cha, tôi tu mười năm, hai chục năm", tưởng đâu nhiều lắm; nó không có bao nhiêu hết, kết thúc nó không có bao nhiêu giờ đồng hồ con người ta. Cho nên phải hiểu chỗ này, và phải dày công thực hành, và âm thầm tự tu tự tiến mới có chỗ giải quyết; còn không đó, thì các bạn có đổi cờ đi nữa, có đi cái thế khác đi nữa, nó cũng lận đận, lao đao, chớ không có cách nào mà đi lên được. Còn trừ phi tu Vô Vi, cố gắng đi, có bao nhiêu tâm điển cứ việc thực hành bấy nhiêu, các bạn sẽ mở và đến tới giải thoát, lúc đó mới ngộ rõ niết bàn là gì.

 
--- oOo ---
 
 
down-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
(1)Quý vị có thể dùng khung tìm nhỏ ở bên trên để tìm câu vấn đáp.
(2)Bấm vào checkbox hay tựa của mỗi câu để xem tất cả chi tiết trong cột bên phải. Bấm vào nút [nghe/xem] của mỗi câu để nghe hay xem video. Để download audio (mp3) hay video (mp4) của mỗi câu hỏi, dùng "right-click" -> "Save Target As" hay "Save Link As".
(3)Bấm vào những links trên đây để tìm theo đề tài tổng quát hơn.
 
Ghi Chú:

Trang Vấn Đáp này đang được cập nhật thường xuyên. Mọi ý kiến đóng góp, yêu cầu, hay thắc mắc, xin thư về chúng tôi qua địa chỉ info@vovilibrary.net. Đa tạ.