11. Công phu và trắc trở việc đời  checkbox
  Hỏi : Thưa Thầy, tại sao càng công phu thì hành giả lại càng trắc trở về việc đời?
  Đáp : Phải rồi, để cho họ quán thông. Không có nghịch cảnh làm sao họ thấy nghịch cảnh là giá trị, không có nghịch cảnh làm sao họ biết cám ơn, nhờ nghịch...
12. Cứ theo giấy trắng mực đen mà hành đúng  checkbox
  Hỏi : Một người thật lòng tu nhưng chưa có dịp gặp người chỉ dẫn, nhưng muốn thiền, có thể bị sai lạc không?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]
Nếu chữ đen giấy trắng, viết rõ ràng, và cắt nghĩa tỉ mỉ, mà họ làm đúng thì họ vẫn đắc. Nếu họ có ý chí và có tâm. Còn họ thấy như vậy họ...
13. Để giúp mẹ, siêu độ Cửu Huyền Thất Tổ, và con cái tu  checkbox
  Hỏi : Con thì hay lo ở Việt Nam, cứ kêu mẹ không biết lo cho thân mẹ cứ thương thân người làm gì!
  Đáp : (xem cột bên phải)  - [download]   - ArrowFromIcon
Mỗi căn nào quả nấy, bây giờ muốn lo cho mẹ, muốn siêu độ cho Cửu Huyền Thất Tổ chỉ có cái tu thôi, tiền bạc vọng động không được, thế lực...
14. Giải thích về Pháp Luân Thường Chuyển  checkbox
  Hỏi : Tại sao phải Pháp Luân?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Pháp Luân Thường Chuyển là lấy nguyên khí của Trời Đất để khai mở cơ tạng của chúng ta. Trong cơ tạng của chúng ta là cấu trúc bởi nguyên khí của...
15. Giải thích về pháp Soi Hồn  checkbox
  Hỏi : Tại sao phải "Soi Hồn"?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Soi Hồn là làm chấn chỉnh khối óc của chúng ta lại. Hai luồng điển, hai sợi thần kinh ở đây nó thông suốt vô trung ương, phát sáng!
16. Giải thích về pháp Soi Hồn (2)  checkbox
  Hỏi : Xin Thầy cho biết sự hữu ích của "Soi Hồn"?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
"Soi Hồn" là chấn chỉnh tất cả những chấn động trên khối óc. Đâu đó có trật tự, nhìn khác. Bộ đầu càng ngày càng phát triển thì cơ tạng càng ngày...
17. Giải thích về pháp Thiền Định  checkbox
  Hỏi : Tại sao phải Thiền Ðịnh?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Lúc luồng điển đang làm Pháp Luân Thường Chuyển mà nó thông Nhâm, Ðốc mạch rồi, nó chỉ có một hướng đi lên hiệp khí cùng trời đất. Lúc đó chúng...
18. Giải tỏa Thất Trùng La Võng  checkbox
  Hỏi : Thời gian cần để giải tỏa Thất Trùng La Võng là bao lâu ?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]
À! Cái đó do công năng công phu của hành giả mà thôi! Chuyện làm của mọi người nó khác nhau, không có giống. Có người nó mau, mà có người nó lại chậm....
19. Giảng về vạn linh trong bản thể tiểu thiên địa  checkbox
  Hỏi : Cách nay chừng ba bốn tháng, con ngồi tham thiền thì con thấy một đám người trước mặt con, rồi con cũng bỏ qua. Rồi con thấy hơi đông...
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Đúng, nó mỗi một cơ tạng là 250 vị tì kheo, tổng cộng 1250 vị tì kheo. Thì luôn luôn nó hiện ra để xin được cứu độ, xin Chủ Nhơn Ông giảng pháp cho...
20. Hành pháp trong lúc mang thai  checkbox
  Hỏi : Người có thai có thể hành Pháp Luân Thường Chuyển và Thiền Định hay không?
  Đáp : [nghe/xem] - [download]   - ArrowFromIcon
Được chớ, mình làm nhẹ đâu có sao đâu. Làm nhẹ nhẹ nhẹ nhẹ nó điều hòa, tốt, không có sao hết. Bởi con người hơi thở ra vô là đương nhiên, nó...
 
của tổng cộng 105 Câu vấn đáp (được phổ biến) theo thứ tự của phần Tựa.
left-blu2 left-blu3 1 [2] 3 4 5 6 7 8  right-blu3 right-blu2
Master at TSXD
 
 
 
Để giúp mẹ, siêu độ Cửu Huyền Thất Tổ, và con cái tu
 
Hỏi: Con thì hay lo ở Việt Nam, cứ kêu mẹ không biết lo cho thân mẹ cứ thương thân người làm gì!   -  ArrowFromIcon
Đáp:
download [mp3]
 
Mỗi căn nào quả nấy, bây giờ muốn lo cho mẹ, muốn siêu độ cho Cửu Huyền Thất Tổ chỉ có cái tu thôi, tiền bạc vọng động không được, thế lực không xài được, chỉ có tu. Tu để chi? Cũng như trong rừng bóng tối đen tối mà có cái đèn sáng thì mọi người sẽ hướng về ánh sáng thấy không? À! Bây giờ cụ ở trong rừng tối tăm nhưng bây giờ cụ có cái đèn sáng, cụ thấy chưa? Thì mọi người phải hướng về cái đèn sáng chứ gì nữa. Trong bóng tối mà có ánh sáng thì tất cả phải hướng về ánh sáng.

Mình biết cái đường đó mình thắp cái đèn lồng mình đi. Mình hướng về Phật, mình lo tu. Mình thắp đèn lồng, mình có nhiên liệu đầy đủ rồi, mình có hư không bao bọc, mình có sự sáng suốt của nội tâm, rồi mình kiên trì tu để hòa hợp cho nó bật sáng nội tâm đi. Đó là đèn lồng mình bật sáng rồi lúc đó mình mới cứu độ tất cả mọi người, Cửu Huyền Thất Tổ, chúng sanh, thấy chưa? Còn không làm được điều đó cái miệng cứ nói hoài, rốt cuộc bà con anh em bị rớt, bị sa đọa, rồi luôn cả mình cũng sa đọa, tu cái gì đâu? Cho nên thầm tu thầm tiến là vậy, phải giải quyết. Làm cho mình sáng suốt để ảnh hưởng người khác, để chiếu độ cho người khác, để siêu độ cho những người mới, thấy chưa? Chớ còn nói vô ích.

Kêu chớ, con tu đi con. Tu làm sao? Bây giờ mẹ cắt nghĩa con tu làm sao? Cắt nghĩa hai ba câu, nó hỏi ngược không biết đường trả lời. Mình chưa đủ trình độ làm sao cứu nó? Mình chưa sáng suốt làm sao chỉ cho nó? Cho nên, mình chỉ cố gắng tu, trong một ngày nào đó mình mở miệng các con nó phải nghe. Nó khen mẹ nó lạ thường, mẹ nó đổi tánh, mẹ nó thật sự thực hiện tình thương và đạo đức, mẹ nó sáng suốt rồi. Chính tôi ở trong gia đình tôi, tất cả mọi người đều chống đối tôi trong lúc tôi tu. Tôi bây giờ biết làm sao? Tôi cũng bị người ta thọc cù lét, bị người ta chửi lên chửi xuống, tôi tu bây giờ phải làm sao? Mười năm sau tôi mới nói chuyện, quyết tâm của tôi phải đạt thành. Thì trong gia đình tôi không nói một câu với ai hết, đi ngang thọc tôi một cái, thọc cù lét; kêu tôi chửi, tôi không chửi.

Tôi người tu, tôi quyết tâm tu, đóng cái mồm lại, không nói nữa, mười năm sau tôi mới nói. Mười năm sau tôi ngồi tôi thuyết giảng một buổi trưa cho cả gia đình nghe. Mấy người ở chung quanh, nó biết đạo rồi, nó nói rất thông rồi, nghe nghe, nghe nghe, kêu nhau hội tụ để ngồi nghe, đơn giản thôi. Thao thao bất tuyệt, giảng cho mấy người đó nghe mà hồi trước tôi không thể giảng được. Hồi trước tôi không hút điếu thuốc tôi không nói chuyện được, phải hút thuốc mới nói chuyện. Mà từ ngày tôi tu, tôi bỏ thuốc rồi. Tôi ngậm câm, tôi không nghĩ gì chuyện đời hết, tôi nghĩ chuyện đạo luôn luôn. Lúc đó, tôi thuyết giảng mọi người tới với tôi là cái đèn lồng tôi bật sáng rồi. Tôi chiếu cho mọi tâm hồn phải quy tụ vô chung quanh tôi. Rồi lần lần mọi người ở ngoài phố, ngoài nhà, ngoài sau, không quen biết tôi họ tới nhà tôi họ thăm tôi. Họ hỏi đạo, kẻ ra người vô hàng ngày đều có người đến thăm tôi mà người đó tôi không có quen, không biết nhà cửa họ đâu. Họ tới họ hỏi đạo, nay đồn mai đồn, rồi càng ngày người càng đông là vậy đó. Mà do mười năm công phu liên tục, rảnh thì đi xuống ông Tư nói mấy câu rồi đi bộ về, tiền đâu? Bởi vì mình cúp tất cả chuyện đời. Không có tiền thì phải đi bộ chứ! Đi tu mà còn không lẽ đi xe cọp không trả tiền sao? Không có tiền thì phải chịu đi bộ. Còn cái xe này cứ việc xài xe này. Từ Chợ Lớn đi xuống Đa Kao nghe mấy câu rồi đi bộ trở về, để hiểu cái đạo. Mà hàng ngày như vậy, không tiếp xúc với gia đình, đến nỗi gia đình mích lòng luôn với cả cái ông Tư; chửi luôn cha già đó bày cái thằng này hư rồi. Bày thằng này điên, bày thằng này khùng rồi, không biết nói chuyện, chửi, nghe lời thằng cha già đó là chết. Rồi rốt cuộc bây giờ mọi người thức tỉnh rồi, trễ rồi.

Nếu hồi đó bắt chước nó tu thì bây giờ mình sướng rồi nhưng mà bây giờ trễ rồi, bịnh hoạn xảy tới, phải chịu chết vậy, phải không? Bạn bè cũng vậy, bạn bè thấy tôi tu, vô đá tôi, chửi tôi, nghe lời thằng này sau này đi xin ăn. Mà rốt cuộc tới tôi khỏe rồi, họ cho tôi là thành công. Lúc đó họ đã già nua rồi.

Họ cũng là bạn đồng tuổi với tôi mà bây giờ họ già nua rồi. Mắt họ mờ, tai họ lãng, sinh hoạt không ổn định, tạo nghiệp. Con đông khổ cực, rồi lúc đó mới tiếc. Hồi đó tao đá mày mà tao bắt chước mày ngày nay tao đâu có khổ. Mà bây giờ thấy tôi càng ngày càng tươi, năm nào tôi cũng vậy đó thôi. Họ tức cho họ, uổng cho họ, thấy không?

Cho nên, trong hành trình tôi rất rõ ràng mọi công việc mọi công tác để ảnh hưởng mọi người theo sau này mà gặp cái trường hợp nào cương quyết giữ lấy mà tu. Bởi vì con đường duy nhất là cứu rỗi mình tránh luân hồi và tự giải thoát. Cái đó là duy nhất. Cho nên, phải kiên trì thầm lặng để tu tịnh, cái đó nó mới đạt thông. Còn qua loa động loạn chung quanh không có đạt được pháp đâu, phí công vô ích mà thôi.

Chúng ta bây giờ hiểu rõ rồi bản thể hữu hạn. Bây giờ cụ thấy cụ dám nói cụ sống bao nhiêu nữa? Cụ không dám nói, sống được ngày nào hay ngày nấy, có biết bao nhiêu năm đâu, mà còn bê trễ nữa rồi ai giúp cụ đây? Con của cụ, tu cho cụ được không?

Cháu của cụ, tu cho cụ được không? Bà con tu dùm cho cụ được không? Ông sư tu dùm cho cụ được không? Không! Ông Phật tu dùm cho cụ, không được. Chỉ cụ là người duy nhất giải quyết cho cụ mà thôi, thấy rõ chưa? Thì ngưng tất cả những chuyện đời. Bây giờ mình lớn tuổi rồi, đâu có làm gì cực nhọc nữa. Ông Trời cho mình học bao nhiêu chuyện đời, bao nhiêu kinh nghiệm đủ rồi, đủ xây dựng cho tâm hồn vững tiến rồi, thấy không? Thì bây giờ mình chỉ thầm tu mà thôi. Ở nhà có thì giờ rảnh lo thiền, niệm Phật, biết rồi có Cha Trời; nhất định mình phải trở về nguồn cội, tâm tư mình phải hướng thượng. Mọi người đều nhìn nhận là có Cha sanh mới có mình, phải không? Cái chủ lực trường tồn đang còn mà mình không chịu trở về. Không được! Không nên chậm trễ nữa. Không phải tôi sợ làm ma mà tôi tu nhưng mà nhiệm vụ của con người học hỏi rồi phải tiến hóa trở về nguồn cội, phải không? Con phải tìm cha mẹ chớ con bất hiếu cứ đi hoài hoài, hoài hoài rồi cha mẹ ai lo, thấy không?

Cho nên, mình biết rằng muốn con mình có hiếu với mình thì mình phải có hiếu với Trời Đất. Đó, cái chuyện quan trọng, muốn dạy con phải dạy mình, hiếu thảo tròn thì mới ảnh hưởng con mình. Còn mình bất hiếu chưa biết Cha Trời là ai? Mình dạy con nó đâu có nghe, làm sao cảm động nó, thấy không? Rồi mình trách đứa này, trách đứa kia, trách đứa nọ, rốt cuộc làm rối cho mình thêm.

 
--- oOo ---
 
 
right-yel gif
Hướng dẫn cách dùng
 
Ghi Chú:

Trang Vấn Đáp này đang được cập nhật thường xuyên. Mọi ý kiến đóng góp, yêu cầu, hay thắc mắc, xin thư về chúng tôi qua địa chỉ info@vovilibrary.net. Đa tạ.

Tìm:
>> Advanced Search