Trang này xin chia sẻ với quý bạn đọc, nhất là những bạn đang tìm một pháp môn để thực hành, phần nào về kết quả tu tập của một số hành giả Vô Vi. Kính mời quý vị tham khảo.

 

Nguyễn Văn Đặng

NHÂM ĐỐC ĐIỂN

Hôm nay, ngày 10 tháng 2 năm 2022, tôi tên Nguyễn Văn Đặng, năm nay 75 tuổi, biết thiền từ năm 1974 đến bây giờ.

Tôi sinh ra tại một vùng quê, xã Thuận Thành, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An ; cách SàiGòn khoảng 20 km. Từ nhỏ, tôi đã ở trong vùng ảnh hưởng của đạo Cao Đài ; ông nội của tôi là 1 trong 36 vị giáo hữu đầu tiên của Đức Giáo Tông Lý Ngọc Cương, đạo Cao Đài Bến Tre ; lúc này tôi chưa biết gì về thiền cả. Cho đến năm 1968, tôi bị động viên đi lính ở miền Nam Việt Nam đến năm 1971, mang quân hàm thiếu úy. Vị trưởng phòng Tâm Lý Chiến của Quân Đoàn 4 của Việt Nam Cộng Hòa tại Mỹ Tho là Trung Tá Nghiêm, thân với trưởng phòng của tôi là Đại Úy Phong, nên được Trung Tá Nghiêm giới thiệu là ông đang tu theo Pháp Thiền Vô Vi theo xấp giấy đánh máy, và tặng cho Đại Úy Phong tài liệu đó ; và được Đại Úy tặng lại tôi, và tôi cất vào trong valise.

Cho đến cuối năm 1972, tôi đổi đơn vị ra Sư Đoàn 18 ; đến năm 1974, tôi đọc qua cuốn sách võ nói về các môn võ trên thế giới, có nói về môn luyện Khí Công của người Trung Hoa ; đọc tới đó tôi nhớ lại tài liệu Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, và mang ra thực hành. Theo đó, Pháp Soi Hồn, tôi thực hành được 5 phút là mỏi tay muốn rụng ! Làm khoảng 1 tuần lễ, tôi thấy trước mặt tôi có một chùm ánh sáng bay vô, bay ra ; tôi hỏi 1 vị huynh trưởng là ông Thiếu Tá Trung, là người có thực hành công phu theo sách Pháp lý Vô Vi, và được xác nhận theo sách ông đọc, đó là Hà Sa. Sau đó, tôi thấy quầng ánh sáng bay ra, vô trước mặt ? Đó là Mô Ni Châu !

Nhưng do tôi tự ý tập, khi niệm Phật Bát Chánh kết hợp thở ra, vô, dẫn điển từ dưới xương cùng cùng lên giữa lưng tôi, và thấy luồng nóng chạy lên, mà sau này tôi có trình bày với Đức Thầy ở Đại hội 2003, San Francisco, được biết là Hỏa Xà ! Cái này, tôi nói ra để các Bạn sau này tránh ! Trong vòng tuần lễ sau đó, tôi bị cảm và ho ra máu ; ngồi xuống, thấy sây xẩm mặt mày !

Từ năm 1975, tôi bị ở tù 6 năm. Ra tù, thấy tu mà càng ngày càng nghèo, không giúp gì được vợ con, nên tôi bỏ tu ! Nhưng bỏ trong vòng khoảng 1 tuần lễ, trong lòng tự nhiên thấy buồn còn hơn thất tình ; buồn lạ lùng lắm, nên "Ngồi thiền lại, coi sao?" Được 2 bữa thì thấy hết buồn ! Nhưng tu một thời gian nữa, lại bỏ lần thứ hai, vì nghèo quá ! Rồi lại nhớ tới, nên ngồi lại và hết buồn ! Năm 1990 đến bây giờ, tức 31, 32 năm, là thực sự thiền liên tục Pháp Vô Vi.

Thời gian sau khi bị sây xẩm, tháng 11 năm 1974, tôi lên thiền đường Hồ Văn Em, và được gặp Đức Thầy, và khuyên, "Đừng làm như vậy nữa ; chỉ nên hít từ trên xuống rún, rồi từ từ thả lên, chậm mà chắc." Đầu đời, tôi đi học đạo với Thầy câu đó ; mà đến cuối đời, cũng 1 câu đó thôi !

Trong cuộc sống của tôi không có phước về vật chất, nhưng được cái, đi đến đâu cũng có nhà để ở ! Đến năm 2015, tôi và vợ bắt đầu mở Thiền Đường tại nhà, mặc dù không xin phép Thầy mở, nhưng đã hỏi Thầy và được xác nhận Thầy đã đến thăm nhiều lần (bằng Vô Vi). Đó, cuộc đời về Đạo.

Còn về Đời, cũng ảnh hưởng được vợ và mấy đứa con. Còn về mặt sức khỏe, ở cái tuổi này, mỗi ngày tôi đi chơi bóng bàn khoảng 2 tiếng, thấy tốt cho sức khỏe, nhứt là cho não ; nên tôi sức khỏe tốt lắm, từ những phản ứng đến không có đau nhức.
Tôi đang nghiên cứu hành Bố Thí Ba La Mật trong cuộc sống, bằng bố thí không tính toán, bằng điển quang, thông qua hút trược của người khác khi tiếp xúc trong đời sống.

Vô Vi mình có Pháp Luân Thường Chuyển ; khi hít từ đỉnh đầu, kết hợp câu niệm: “Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu !” Khi có cảm giác nhột, nhúc nhích trên đỉnh đầu, thì khi hít vô giống như rót nước vô chai, đỉnh đầu mình giống như miệng chai, rót xuống ngang rún, rồi thì nó đầy và bắt đầu dâng lên tới ngực ! Đó mới gọi là "Đầy rún" ; khi đầy ngực rồi thì mới lên đến cổ ; chổ này nó eo lại, nên áp suất nó tăng lên, nên làm nó tung lên bộ đầu.

Tôi xin mạn phép trình bày lên đây một số vấn đề, để các Bạn nghiên cứu thêm sau này ; mà tôi kinh nghiệm được ở giai đoạn cuối đời ; đó là pháp Vô Vi mình, khởi đầu là Pháp Luân Thường Chuyển, mà sau cùng nó cũng là Pháp Luân Thường Chuyển ! Cho nên, Đức Thầy mới có nói, "Pháp Vô Vi mình là Pháp tu tắt" bởi vì là khi mình hít xuống, "Đầy rún, đầy ngực, tung lên bộ đầu !" đó, là mình sử dụng cái gọi là “Thượng Chu Thiên” ; còn cái gọi là, “Hạ Chu Thiên,” là từ rún xuống phía dưới, gồm những huyệt đạo bên dưới mình không nên đụng đến nó ; đường đi phía dưới nó dài.
Mà cái cầu đi tắt là Pháp Thở Chiếu Minh, là ép hơi từ Đơn Điền ở rún, qua Mạng Môn ở thắt lưng phía sau. Khi tôi thở Chiếu Minh, thấy hai trái thận nhúc nhích, mình mới biết thở nó kích mở huyệt Mạng Môn ! Vài năm sau nó mới mở lên huyệt Hiệp Tích ; vài năm sau nó mới mở lên huyệt Ngọc Chẩm ; vài năm sau nó mới mở lên Thiên Môn của mình, tức là đỉnh đầu ; rồi mới đi ra !
Cho nên, thở Chiếu Minh là cực kỳ quan trọng. Nhờ thở Chiếu Minh mở được rồi thì thở Pháp Luân Thường Chuyển một hơi nó rần cả người hết ! Ban đầu thì nó rần từ đỉnh đầu xuống tới hai tai ; sau đó là từ hai tay nó chạy trở vào ngực của mình ; rồi từ hai chân đi trở lên ngực, chổ tập trung của mình là chử “Di – "Giữ bền 3 báu linh tinh, khí, thần” - rồi sau khi nó chạy vô ngực rồi, thì bắt đầu mình niệm 6 luân xa, nó chạy từ trên xuống. Khi thở mà được như vậy, thì đó là Nhâm – Đốc Điển !

Tôi kể lại chuyện này để chứng minh cho các Bạn đi sau an tâm mà tu. Đại Hội du thuyền ở Hawaii năm 2004, tôi vô phòng Thầy tôi hỏi: “Dạ thưa Thầy, Pháp của người ta tu luyện có Nhâm Đốc Mạch ; còn minh thì có không ?” Thầy mới nhìn tôi từ trên xuống dưới bụng, và nói: “Con, hít từ trên xuống rún, ép ra đằng sau, chạy lên ! Của mình là Nhâm-Đốc Điển, nghe Con !” Tôi mới hỏi Thầy: “Vì sao khi con thở, con chỉ cảm thấy trên chóp đỉnh đầu mà thôi ; còn tay, chân, không còn biết ?” Thì Thầy nói: “Pháp Luân Thường Chuyển, cuối cùng là chóp đỉnh đầu, đó Con !” Hồi năm 1974, khi tôi gặp, Thầy cũng đã nói với tôi là hít từ trên xuống dưới, rồi lại đi lên ; đến cuối đời, Thầy cũng chỉ tôi y chang vậy, năm 2004.

Rõ ràng là tôi có duyên với Thầy ; và may mắn là tôi không có nghiên cứu các pháp môn khác, nên tôi áp dụng lời dạy của Thầy, thì mới thực hiện được Nhâm-Đốc Điển. Và đúng 10 năm sau, khi tôi học câu Thầy nói; vào tháng 5, 2014, là tôi giải được lời nói của Thầy, là: ”Làm khối điển nó mạnh, thì hồn nương theo đó mà xuất ra !” Mình hít thở làm từ đây (rún) nó đầy, rồi dâng lên, rồi đi ra !

Cũng là vui chơi thôi ; Thầy nói làm thơ để dạy mình ; tôi cũng xin đọc bài thơ chúc xuân Nhâm Dần:

Từng bước đi trong tình cha trời,
Mở lòng thắm nghĩa mẹ đất khơi,
Hòa tan chan chứa, rần hơi thở,
Pháp Luân Thường Chuyển cứu mạng đời.
Dụng pháp công phu giờ phút khắc ,
Điển quang chuyển chạy, kích ra khơi.
Khai mở tâm thân lần tiến bước,
Tu tánh luyện mạng, chóng về trời.


Kính Bái,
Nguyễn Văn Đặng
(Phỏng vấn tại Trụ Sở Hội Aí Hữu Vô Vi Nam California)
TuDaiGiaiKhong2
 
 
Tự Thuật Kết Quả Tu Tập - theo tên tác giả
 
của tổng cộng 2072 câu chuyện tự thuật (được phổ biến) theo tên tác giả.
left-blu2 left-blu3 8 9 10 11 [12] 13 14 15 16  right-blu3 right-blu2
 
 
_ __((^))__ _      
 
Video chia sẻ của hành giả
Loading the player...
Câu chuyện (video) của Nguyễn Văn Đặng
Tìm: