Trang này xin chia sẻ với quý bạn đọc, nhất là những bạn đang tìm một pháp môn để thực hành, phần nào về kết quả tu tập của một số hành giả Vô Vi. Kính mời quý vị tham khảo.

 

Nguyễn Thị Thái Loan

THƯƠNG CHA CON CỐ CON VỀ !

Tôi tên là Nguyễn thị Thái Loan, năm nay tôi 84 tuổi và đang cùng gia đình cư ngụ tại tỉnh Anaheim, tiểu bang California, Hoa Kỳ.

Ngày xưa, tôi muốn đi tu từ hồi 7, 8 tuổi. Khi đó ông anh lớn tôi, anh Phúc Thọ, đang tu ở Chùa Quán Xứ, Hà Nội ; Hoà Thượng Tố Liên, ông chú của chú dượng tôi, làm Chù Trì tại Chùa đó, nên bà Cô tôi bảo tôi, “Mày vào Chùa Mày tu với anh Mày” ; tôi vào Chùa, được ăn chay sung sướng lắm, nhưng ở được một tuần lễ, tôi đi về, không chịu. Còn Bố tôi quen thân với ông Cha Huân ; Cha cứ bảo, “Bác ơi, Bác cho con cháu nó đi theo Thiên Chúa đi” ; Bố tôi bảo, “Đó, cho nó đi theo Cha đó” ; Cha Huân dắt tôi lên ở nhà thờ với Cha một tháng, sung sướng lắm ; vậy xong tôi cũng sách gói tôi đi về ! Đi đâu tôi cũng đi về !

Mà không biết làm sao, gặp Thầy một cái là mình tu luôn ; tự nhiên, mình tu luôn ! Nó trúng với cái của mình ! Đi đâu cũng đi về ; đi theo Thầy Tám, khổ chết cha đi, thì đi ! Nó, cái duyên, cái số ; cái số mình, đến cái ngày, cái tháng đó, tự nhiên …

Tự nhiên, tôi đương làm thợ may, lúc đó khoảng 1974, tôi mở tiệm may ở Bình Định, thằng bạn của ông xã tôi nói, “Hồi này tao tu rồi !” Tôi hỏi, “Ông tu cái gì ? Tu rượu, hay tu bia ?” Nó bảo, “Thiệt mà ; hồi này tao ăn gạo lức muối mè ; tu rồi !” Tôi bảo, “Ông nói Ông phải làm trụ đèn ở Sài Gòn này hết để Ông kiếm 100 triệu ! Mà sao bây giờ Ông tu đi ?” Nó mới bảo, “Thiệt, tao tu rồi ; tao ăn chay rồi ! Thôi, tao không nói với Mày nữa ; nói Mày, Mày không tin ; để tao đưa quyển sách, Mày coi, Mày tu được thì tu, tu không được thì thôi !” Nó mới đưa cuốn sách “Tôi Tầm Đạo - 1, 2, 3” của ông Hồ Văn Em.

Tôi nằm tôi coi ; tôi bỏ không thèm coi cửa tiệm may, tôi cứ úp mặt vào tường tôi coi cuốn sách ; ở ngoài đó họ vô lấy cắp cả kéo, cả thước ; cô thợ làm nói, “Cô ơi Cô, mình thợ may mà họ lấy hết kéo với thước, còn đâu mà cắt, Cô ?” “Thôi, kệ nó ; rồi mình đi mua cái khác.” “Cô coi, Cô mê vậy ? Cô coi xong, Cô cho con coi với nha ?” “Ừ, Mày ráng coi nhà, nấu cơm tao ăn ; rồi tao coi xong, tao cho Mày coi !” Tôi đem cuốn sách xuống khoe bà Bác, là bạn của mẹ của Thầy ; Bà bảo, “Thằng quỷ này mà nó tu hành cái gì ; nó ăn chơi như thằng quỷ !” Cũng bị bà Bác chửi ! Xong, tôi và ông xã đi vô Nha Trang, đưa sách cho ông anh xem, anh Ba Tín, “Anh Ba ! Này, cái pháp tu này hay !” “Ồ, tưởng ai chớ thằng quỷ này, tao là thằng chửi nó nhiều nhất !” Anh Ba Tín là bạn của Thầy. “Thôi, bây giờ tụi tôi mua vé máy bay, Anh dắt tụi tôi đến nhà giới thiệu ông ấy cho tụi tôi đi !” “Chú Thím muốn đi thì Anh dắt đi ; chớ còn Anh là thằng chửi nó nhiều nhất !”

Chừng Anh Ba Tín dắt vô gặp Thầy, gặp Thầy, anh ấy vái, anh ấy lạy Thầy liền ! Anh ấy lạy Thầy, anh ấy bảo, “Đời, Anh cũng thắng ; mà Đạo, Anh cũng thắng !” Thầy nói mát một câu, “Cái thằng nó chửi tao nhiều nhất, bữa nay nó lạy tao !”

Vậy là tu luôn từ bấy đến giờ !

Cho nên, cái tu này, đến cái ngày, đến giờ : nó tới là nó tới ; còn không thì đâu có tu ! Trước đó, khi còn ở VN tụi tôi chỉ lo buôn bán làm ăn, đi chỗ này, chỗ kia ; cứ ở ngoài đường đi hoài ; đi lên, đi xuống.

Gia đình chúng tôi qua nhiều giai đoạn khổ lắm : tám lần tìm đường vượt biên khỏi Việt Nam mới qua được tới Hồng Kông. Tám tháng sau, cậu em sponsor chúng tôi qua đến đất Mỹ, khi đó trong tay chỉ còn 25 xu. Ông xã tôi nói, “Không sao, mình sẽ làm lại !”

Năm 1983, lên sống tại tiểu bang Washington, mới tới, nghèo lắm ; mướn cái nhà bé lắm, có $150. Tu trong căn nhà cũ, cửa nẻo hở, gió lạnh vô cả nhà ; ở trên Washington có đá, tôi bê nước, tôi tạt một cái, vào quần, thành đá luôn ! Thành ra mình nằm không được, phải ngồi ; thế tôi cứ ngồi cái ghế, tôi tựa, tôi đổ chai nước nóng, để trên người, tôi ôm, tôi ngủ ! Hai năm liền, Trời ơi, tu đạt được ! Làm thơ, làm từ này kia, được liền !

Hễ mà mình khổ bao nhiêu, mình tu đạt được bấy nhiêu. Còn mình sướng, tu không được, không đạt được ! Sang đây, sướng, mất hết !

Cách đây một thời gian , cũng đã lâu rồi, tự nhiên tôi thấy tôi ngồi thiền mà cứ như ngồi chơi thôi ; tôi nói với Thầy, “Thưa Thầy, sao bây giờ con ngồi, con không niệm Phật, không Soi Hồn, không gì hết, ngồi chơi không à ?” Thầy bảo, “Ừ, Con sắp làm thơ đó !“ Thầy nói vậy, là tôi làm thơ ! Tôi nói với Ông Trời, nói chuyện với Ông Trời, lần đầu tiên nói với Ông Trời. Ông Trời nói với tôi :

Thương Cha, Con cố Con về
Trần gian động loạn não nề lắm thay
Thầy Con khuyên dậy hằng ngày
Mau mau Con kíp Con về, hỡi Con
Đường mòn vắng bóng hiền nhân
Quê xưa chốn cũ nghĩa nhân vuông tròn.

Ông Trời nói tôi vậy ! Thế tôi trả lời lại Ông :

Ngày ngày con hướng về Cha
Điển Cha soi sáng chan hoà tình thương
Con nay là kẻ lạc đường
Điển Cha soi sáng tứ phương dạt dào
Thầy con nay xuống Nam Tào
Dẫn đường chỉ lối con vào hư Không
Con nay xin nguyện cùng Ông
Đêm ngày tu sửa để trông ngày về.

Tự nhiên là mình nói ra, chớ không phải mình nghĩ ra ; phải nghĩ ra là không được, là không phải thơ ; cái đó là mình làm, còn cái này là tự mình ; nó ở trong điển.

Ngày xưa, tôi là con cầu tự, sức khoẻ rất yếu kém ; mỗi khi sốt lên là tôi chết ! Vì thế từ ngày còn bé lắm, cứ mỗi khi tôi đau sốt lên, Bố tôi phải nằm ngủ chung với tôi để trông tôi cho khỏi chết ; bố mẹ tôi phải tìm mua từng mấy chục lạng sâm nhung tốt để dành, hàng ngày bỏ hấp cơm 3 bữa cho tôi ăn, tôi mới sống lớn lên được. Tu thiền Vô Vi, nay tôi mạnh khoẻ bình yên. Tôi nhớ bố mẹ ngày xưa lo cho mình nhiều, tôi thương cha mẹ tôi, tôi nghĩ ở trong đầu tôi ; từ hồi tới giờ tôi không có xin gì Thầy cả, tự nhiên tôi nghĩ trong đầu để xin Thầy cho cha mẹ tôi ; thế tôi làm bài thơ, và tôi đưa Thầy :

Cúi đầu ra mắt Thiên Nhan
Thương Thầy ban rải lời vàng khuyên con
Tâm con nay đã mỏi mòn
Đêm ngày tu sửa chẳng còn đắn đo
Hồn con khuya sớm dặn dò
Thương Cha, thương Mẹ, trễ đò chưa minh
Nay con xin đặng tấu trình
Xin Thầy ban giải điển thanh cho Người
Chừng nào thức tỉnh than ôi
Tu tâm sửa tính cùng trình Thiên Nhan
Thầy thương ban giải Đạo vàng
Chuông đồng đánh thức muôn vàn chúng sinh
Thức tâm Thầy đặng tấu trình
Hoàng Thiên hậu thổ chứng minh con hiền
Độ cho con được bình yên
Tu tâm sửa tính đáp đền công ơn.

Tôi gởi cho Thầy ; Thầy lại gởi cho tôi,
Thầy hoạ cho tôi như thế này. Sao tôi đọc một cái là tôi nhớ luôn, không phải ghi xuống đâu :

Thương Con, Thầy chuyển lời vàng : là chuyển lời của tôi đến Ông Trời đó ;

Thương Con, Thầy chuyển lời vàng
Mong Con tiến hoá mọi đàng yên vui
Tu là tự luyện rèn trui
Đả thông thanh tịnh an vui tâm hồn
Dù cho sóng gió dập dồn
Quán thông vạn vật lập cồn tiến thăng
Chẳng còn động loạn khó khăn
Trở về thanh tịnh cơ tầng cảm giao
Tình thương đạo đức dồi dào
Trường sinh bất diệt từ cao thấp tầng
Tự tu khai sáng một phần
Thanh cao đời đạo tự tầm khai thông
Điển thanh khai triển một vòng
Theo Trời chẳng mất, chẳng dơ tâm hồn
Giữ lòng khai triển vuông tròn
Trong Không mà Có, chẳng còn say mê.

Trong Không mà nó có cái Có ở trong đó ; chẳng còn say mê : vậy cho nên tôi đâu có mê cái gì nữa đâu ! Đấy, Thầy nói trong tâm mình rồi ! Có thì có ; không có thì thôi ; không cần ; không cần cái gì ! Vậy mà tự nó có ; hết thì nó lại có ! Mình ở với ông Trời, cứ ở với ông Trời ; Trời thương, được cho mình khoẻ mạnh và được đi đâu ai cũng thương yêu.

Khi tôi tu, tâm tôi cứ bơ bơ như vậy, chẳng nghĩ gì cả ; ngồi tu là cứ tu thôi, tới đâu thì tới, không cần biết, không cần nó tới, nó phải tiền, nó phải được cái này, được cái kia ! Tôi không cần ; tôi cứ ngồi thôi, lúc nào ngồi được là tôi ngồi ; ngồi được bao nhiêu thì tôi ngồi. Cứ vậy thôi. Cho tới nay tôi vẫn đang tu Vô Vi ; thường tôi ngồi hai cữ mỗi ngày, buổi trưa lúc 12 giờ Ngọ, và cữ khuya tôi ngồi được lâu khoảng 1, 2 tiếng ; sáng sớm nằm thở thêm, trong ngày tôi cũng nằm thở Chiếu Minh thêm 2 cữ, tuỳ theo thời giờ có rảnh ; thấy khoẻ dễ chịu lắm. Ông xã và con gái cũng cùng tu Vô Vi. Gia đình tôi được yên ổn và gặp rất nhiều may mắn đủ mọi mặt.

Cảm ơn quý vị.
Nguyễn thị Thái Loan
Ngày 14, tháng 2, năm 2021
authorPhoto
Nguyễn Thị Thái Loan
 
Vài Tự Thuật Kết Quả Tu Tập Mới Đây
21. Hồ Huệ - ngày 29-01-2021.
22. Dương Minh Thủy - ngày 28-01-2021.
23. Anh Đào Huệ Ngọc - ngày 05-02-2021.
24. Thái Hồng Huệ - ngày 04-01-2021.
 
của tổng cộng 24 câu chuyện tự thuật (được phổ biến) theo thứ tự mới trước cũ sau.
left-blu2 left-blu3 1 [2]
 
 
_ __((^))__ _      
 
Audio chia sẻ của hành giả
 
 
Câu chuyện (audio) của Nguyễn Thị Thái Loan
Tìm: