Mẫu Ái - Kỳ 179

------ oOo ------

Thiên Đàng vạn lý quan san
Người đời bỏ phế con đàng xa xưa
Lưới trời xét thấy rất thưa
Khó lên dễ xuống khó ngừa sự sai.

Loài người nghe nói đến Thiên Đàng thì ai cũng tự cảm giác thích thú, nhưng tu đến lúc vừa hé hở chút đỉnh thanh điển thì đã bắt đầu trở lộn xuống lo âu về thế sự.

Sống trong lở khóc lở cười
Tâm không thanh thản tâm người khổ đau
Bất minh thiên kế nhiệm màu
Theo chiều tham dục ước giàu ước sang.

Bàng hoàng trong sự cực khổ bất minh, tranh đấu cho kỳ được sự sống trong lẽ sống, ước mong sớm được giàu sang là hạnh phúc. Nhưng than ôi tiền tài thế sự không làm sao cho tâm hồn của con người ổn định và thức giác tiền kiếp của nó được! Trừ phi nó tự khai giác luồng thanh điển của nội tâm và bộ đầu thì mới nhận xét được hạnh phúc là gì.

Sớm minh tự xét tự suy
Con đường tinh tiến điển quy thiên tình
Bình tâm tự giác mới minh
Chính mình động loạn siêu hình nơi ta.

Sự tiến lùi phân minh do sự sáng suốt của con người quyết định. Người tu về Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp phải tự thanh lọc lấy mình, tự tiến và hòa đồng với tất cả./.

Sài Gòn, ngày 22 tháng 6, 1974.


----------------
Ghi Chú: Lời thơ chép lại và lời giảng trích ra từ băng giảng.