Mẫu Ái - Kỳ 178
------ oOo ------
Thế gian thảm cảnh triền miên
Khổ càng thêm khổ nối liền diễn ra
Có ăn tánh cũng ta bà
Không ăn tánh cũng khó mà được yên.
Loài người vì thiếu sự minh cảm nguyên căn của mọi sự việc, cho đó là thảm, cho đó là sầu, diễn tả mọi khía cạnh của những sự thương tiếc, ngậm ngùi trong tăm tối bất minh. Biết được bề mặt không hiểu bề trái, lắm lúc tự cho là khổ, nhưng hỏi thét cũng chẳng biết do đâu đã đến với ta, nhưng rốt cuộc mọi việc cũng sẽ xong.
Bầu trời thế giới chuyển vòng
Có sanh có tử có tòng có ly
Sao người chẳng tự xét suy
Thân ta trường cửu, những gì thường lưu?
Theo sự thức giác của mọi người thì chẳng có một ai có thể bảo tồn thể xác của họ vĩnh cửu tại thế gian được, cũng như sự ham muốn sẵn có của họ cũng vẫn khó đạt thành.
Tại sao chẳng bỏ giựt giành
Manh tâm động loạn khó hành khó tu
Tự gây tăm tối thêm mù
Hồn không thức giác vía tù khó đi.
Người tu phải tự lưu ý phần hồn, chính phần thanh điển ấy mới được trường tồn, còn tất cả có thể rờ mó bằng tay chơn được đều phải rã tan./.
Sài Gòn, ngày 15 tháng 6, 1974.