Mẫu Ái - Kỳ 94
----- oOo -----
Vắng xa thanh điển nhiều ngày
Tâm con động loạn nhớ Thầy nhớ Me
Lắm khi tự động hướng về
Bụi đời nguy hiểm bối bê trăm bề.
Con người lúc vắng thanh điển là mất tất cả sự thanh cao của thượng trí, cho nên nó có thể hướng về sự động loạn của ngoại cảnh, sa mê trần tục, mù quáng đấu tranh bất chánh.
Sự nên khó nỗi đạt thành
Sự hư dễ nhiễm dễ hành dễ hư
Chớ nên thích thú vội cười
Hồn không tiến được tâm người đa mê.
Theo ngoại cảnh, theo sự hấp dẫn của thời đại, nó làm cho con người càng ngày càng tham và lúng túng thêm lên.
Cho nên Phật đã lập nền
Lánh xa vật chất bỏ quên chuyện đời
Chứng minh có đất có Trời
Tình thương cao cả chẳng rời chẳng xa.
Con người quá động loạn cho nên rất dễ xa vắng tình thương, nhưng đến lúc ăn năn hối ngộ rồi mới nhận xét được tình thương là cao cả. Đối với người tự tu, tự hành, thì càng được thông cảm sự huyền diệu ấy nhiều hơn.
Sài gòn, ngày 15 tháng 10 năm 1972.
(Chép lại từ tập thơ và tài liệu xưa do bạn đạo Việt Nam sưu tầm)