Nhìn anh em cảm thấy thương
Nam nhi yếu đuối không đường tiến thân
Tu thời chẳng tự xét phân
Con đường minh chánh ân cần dựng xây
Ngu si lại muốn làm Thầy
Dở hay không biết, biết rầy em thôi
Em không có phải miếng mồi
Nay thương mai ghét, thã trôi giữa giòng
Nước thời có đục có trong
Em đành phải chịu, em phong chức chồng
Giúp người chẳng được phần công
Lại còn mắng chửi lòng vòng lôi thôi
Tình đời em phải thả trôi
Tự tu tự tiến sang tồi do em
Thực hành khai triển đêm đêm
Em tu em đắc, em thêm một ngành.
Lương Sĩ Hằng.

--------------
Sưu tầm từ Lá Thư Vô Vi - Số 73, tháng 02 năm 1994, trang 37. Không rõ địa danh và ngày tháng, xin các bạn bổ túc thêm.