Tâm cười hiu rõ chiu sâu tiến
G
p g luân lưu to phước duyên
H
nh ng trong lòng tâm đt thc
Thành tâm ph
c v chng lo phin

“Tâm cười hiu rõ chiu sâu tiến”: Cái tâm chúng ta quân bình, vui cười không khác gì hoa nở, hiểu rõ chiều sâu sẽ tiến về đâu, sanh trụ hoại diệt, hồi sinh về đâu.

“Gp g luân lưu to phước duyên”: Duyên Trời Đất sắp đặt nay chúng ta gặp gỡ có gia đình, có vợ chồng, có cha con. Luân lưu tạo phước duyên, hiểu được chúng ta đến đây để làm gì thì đương nhiên chúng ta sẽ tạo được phước duyên tốt đẹp cho người kế tiếp.

“Hnh ng trong lòng tâm đt thc”: Tự biết, hiểu được, bây giờ tôi mới hiểu tôi, bây giờ tôi mới thấy được. Trong lòng tâm đạt thức, trong lòng biết được những chiều sâu của sự việc phải làm.

“Thành tâm phc v chng lo phin”: Chúng ta nhìn thấy Thượng Đế đang phục vụ tất cả quần sanh, vạn linh, côn trùng cũng được tia sáng của Thượng Đế phục vụ. Thì chúng ta phải thành tâm phục vụ cho người kế tiếp.

Khi mà các bạn thành tâm rồi đâu có lo phiền, thấy việc làm hằng ngày làm không hết. Cứ tiếp tục như vậy trong tinh thần phục vụ của Thượng Đế là chúng ta không có nghèo, không có khổ, ai cũng kính mến và thương quý chúng ta. Nếu chúng ta chịu hạ mình nhịn nhục, phục vụ thì lúc nào cũng khoẻ mạnh và sáng suốt.

Tu là phải sửa. Tu mà không có sửa cái tánh tham thì đâu có bằng lòng phục vụ. Người không bằng lòng phục vụ là người có ý đồ tham lam, muốn người khác phục vụ mình là mình trở nên lười biếng, suy yếu và không có tiến hóa nổi. Chớ làm người đạt được cái gì, hành được cái gì nên cống hiến cho chung. Người tu sửa được, tự nhiên xuất ngôn hiền lành, khuyên lơn người kế tiếp và muốn người kế tiếp cùng tu, đó là hạnh đức của mọi chúng sanh tại thế gian đều có. Việc cần thiết xây dựng cho tâm lẫn thân, rồi sửa mình ảnh hưởng người kế tiếp. Nếu không chịu sửa mình, làm sao ảnh hưởng được người kế tiếp? Tham lam, sân si, cho ta là hay hơn hết, cho ta là hạng nhất ở thế gian này, cũng phải chịu luật nhân quả mà thôi, chớ làm được cái gì mà xưng hùng để tự hại.

Danh là danh giả, đàng là đàng tu. Tu là tu sửa mới tiến, như chúng ta hiện tại đang làm người, 18 tuổi khác, 20 tuổi khác, 30 tuổi khác, 40 tuổi khác, 50 tuổi khác, 60 tuổi khác, 70 tuổi khác. Cứ mỗi năm mỗi phát triển, mỗi học hỏi và mỗi sự gánh vác phải giải tỏa được thì mới tiến. Chính chúng ta không lo tu, không lo giải, thì làm sao chúng ta có cơ hội tiến tới thanh tịnh và sáng suốt được?

Thượng Đế đã cho chúng ta có gia đình, biết bao nhiêu sự lo âu kích động và phản động, nhưng từ khi chúng ta chưa có vợ, ngày nay chúng ta đã có vợ, có con, có chồng, thì hiểu rõ chi tiết nó đến về với chính mình là nghiệp lực lôi cuốn chúng ta. Nếu chúng ta tu quân bình thì nghiệp lực không có lôi cuốn chúng ta. Mà chính chúng ta là người có nhiệm vụ giải nghiệp lực thì pháp lực nó sẽ mạnh. Khi pháp lực mạnh thì không sợ nghiệp nữa. Nghiệp từ đâu đến cũng giải được, vì đêm đêm chúng ta lo vun bồi sự quân bình của tâm thức và không nuôi dưỡng sự kích động nữa thì nó đâu làm sao nó che lấp được sự sáng suốt của chính chúng ta? Sự sáng suốt hành sự, kêu bằng quang hành tại thế. Lúc nào cũng hành sự trong sáng suốt không có chấp mê, dễ thương yêu và tha thứ hơn. Luồng điển phát sáng hòa hợp với Bên Trên, tức là trên cao nhìn dưới thấp. Tại sao chúng ta lại không có thương? Ta thương và ta dễ tha thứ cho người đang động loạn.

Vui trong thanh tịnh mới thật là vui. Hành trong sáng suốt mới thật là hành. Đêm đêm như vậy các bạn khổ công thực hành từ tối cho tới sáng. Chúng ta đã biết được phần hồn bị giam hãm trong cái Tiểu Thiên Địa tăm tối này mà chính chúng ta mới có trí ý khai triển phần sáng suốt sẵn có của chính mọi hành giả tại mặt đất. Nếu chúng ta không bằng lòng khai triển là không có. Lấy gì chứng minh? Ở đời chúng ta không đi làm không có tiền ăn cơm. Phải chịu, phải nhịn nhục, nhịn mà phải chịu nhục nữa, đi làm cho họ, sai từ li từ tí. Ở gia đình mẹ cưng chiều, đi ra làm họ coi mình không ra gì, vì sao? Vì mình cần đồng tiền mình phải nhịn nhục mình mới có.

Rồi người tu cần cái gì? Cần sự quân bình, cũng phải nhịn và phải chịu nhục mới hiểu được giá trị của quân bình và thanh tịnh, lúc đó phần hồn mới có cơ hội tiến hóa. Từ li từ tí, bất cứ khía cạnh nào của Thượng Đế đã ân ban, đều là dạy dỗ loài người tiến tới thanh tịnh và sáng suốt, gọi là tận độ. Tình thương quý báu nhất trong quả địa cầu này, chỉ có một không hai. Thượng Đế mỗi mỗi đều an bài cho chúng ta có cơ hội tiến hóa từ tâm lẫn thân. Bằng lòng học thì sẽ được tiến. Không bằng lòng học thì sẽ bị giam hãm trong khối tăm tối đã quy định từ lúc sơ sanh. Cho nên người tu Vô Vi không chạy theo ngũ hành nữa.

Nếu người tu Vô Vi còn chạy theo ngũ hành tướng số là còn đắm chìm trong sự kích động và phản động, không giải tỏa được sự ô trược trong nội tâm. Nếu nội tâm sáng suốt quân bình thì không cần tướng số, tươi đẹp như tình trời rồi, vượt khỏi ngũ hành, vượt khỏi sức hút của hồng trần, đâu còn tướng số để làm gì. Tướng số để hơn thua. Cái số anh giàu, số tôi nghèo. Không phải vậy! Anh chưa hiểu lấy chính anh. Nếu anh hiểu lấy chính anh thì anh cũng như tôi. Mà tôi hiểu lấy chính tôi thì tôi cũng như anh. Đó là bình đẳng tâm giao, khai triển tâm thức. Người tu ở thế gian bị tràn ngập nghiệp lực gọi là chiều sâu của tâm đạo là vậy.

Thế gian đô thị giả, không có gì thiệt. Vạn sự trên đời là không. Hồi xưa chúng ta đi học, học lịch sử ông này ông nọ nói dữ lắm, nhưng mà rốt cuộc không có cái gì hết. Cái ông đang sống này ông cũng chưa hiểu lấy ông, thì cái ông đi trước đó ông cũng chưa hiểu ông, làm sao ông tiến được. Cho nên, bao nhiêu lịch sử kinh nghiệm đã giúp chúng ta hiểu ta nhiều hơn. Tất cả ẩn tàng trong khối óc, tâm linh của chúng ta mà chúng ta không hay. Nếu tu đúng pháp thanh tịnh khai sáng lấy chính mình, hiểu được nguyên năng sẵn có của chính mình, hiểu được sự cấu trúc tinh vi của Trời Phật đã hình thành con người tại thế gian trong đó nó bao gồm lục căn lục trần đầy đủ. Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ – tim, gan, tỳ, phế, thận, mỗi một bộ phận 250 vị tỳ kheo, tổng cộng 1250 vị tỳ kheo đang theo chúng ta tu. Nếu chúng ta hành tốt thì chúng nó sẽ được tốt. Nếu chúng ta làm bậy thì toàn thân sẽ đau đớn và khổ sở.

Một quốc gia cũng vậy, bậc lãnh đạo anh minh sang suốt, biết tự sửa, biết tu, khai triển thức hòa đồng, muôn dân là một, thì xứ đó tự nhiên nó sẽ biến thành thanh bình và tốt đẹp. Ngược lại, thì chỉ có nghèo khổ mà thôi. Tại sao tôi cũng có một quốc gia đông dân vậy mà tôi nghèo khổ? Tại dân trí không được khai triển, mất tự do, không hiểu chính họ, dân làm sao vui? Người dân hiểu lấy chính họ là nó sẽ có một của cải vô tận, một tài sản quý báu của Thượng Đế đã ân ban nó là một khối óc và một thể xác tinh vi, chưa có một người ở thế gian nào có thể chế nó ra được. Cấu trúc từ siêu nhiên, bao nhiêu tỉ năm mới hình thành, không phải chuyện giỡn. Cho nên, đi ngược lại là con người khinh bỉ con người, hại con người là người ngu, không phải người khôn.

Người khôn hướng Trời mà khai triển thì không có bị mất nước. Người ngu sợ mất nước, ôm giữ, nhưng mà khả năng giới hạn, làm sao ôm giữ được chuyện của Trời Đất? Cho nên càng ngày càng lộn xộn, không yên ổn, tâm thức không quân bình, không sáng suốt, thì làm sao buông bỏ được nghiệp lực?

Nghiệp lực, ô trược, tham dâm, quây quần trong tâm thức sanh ra hối lộ, lường gạt, chính người đi ăn hối lộ là người đó đã tự gạt lấy họ rồi. Nếu người chơn chánh lấy của Trời làm đích thì đâu cần của thế gian mà ăn hối lộ.

Chỉ thực hiện tình thương và đạo đức, khí giới vô cùng tốt đẹp để xây dựng cho quần sanh tiến hóa ở kỳ động loạn của thiên cơ này.

Mình xuyên gii ta tâm phin mun
V
ượt khi trùng dương chng có bun
D
t khoát thanh bình tu t tiến
Càn khôn quy m
t tiến hóa luôn.

“Mình xuyên gii ta tâm phin mun”: Phần hồn, hồn vía xuyên được giải tỏa tâm phiền muộn, khối óc ô trược của chúng ta được giải tiến, hướng về thanh tịnh mà tiến.

“Vượt khi trùng dương chng có phin”: Chúng ta vượt khỏi những cái gì che đậy khối óc của chúng ta là không có buồn phiền nữa.

“Dt khoát thanh bình tu t tiến”: Lúc nào cũng thanh bình, sáng suốt, tu tự tiến.

“Càn khôn quy mt tiến hóa luôn”: Hòa hợp với chấn động của vũ trụ quang quy là một. Lúc đó mới thật sự tiến hóa luôn, có gì thắc mắc hướng tâm về đó, sáng chói và giải tỏa tất cả những sự lo âu.

Thực hành đứng đắn, khai triển tâm linh sáng suốt, trung tim bộ đầu mở, thường trực hướng thượng, hướng về ánh sáng bên trên khối óc, tâm tự động tiến hóa tốt đẹp. Không thể xuất ngôn bừa bãi. Không làm điều sái quấy. Nếu làm điều sái quấy thì bộ óc không có sáng. Trong đạo nói hạ tầng công tác là luồng điển của chúng ta bị rút xuống dưới, hướng về tham dục thì không có tiến được. Nếu chúng ta cố gắng cương quyết tu tới, tu tới thì đâu có buồn. Chỉ có vui, không có buồn, không có phiền muộn nữa. Tức là chúng ta đã giải tỏa được những sự tăm tối của nội tâm, ánh sáng thường trực quang chiếu khối óc của chúng ta, hành sự đứng đắn. Càng tu càng tiến, càng tu càng minh mẫn. Phần hồn minh mẫn sáng suốt, lúc già bỏ xác minh mẫn ra đi tốt đẹp, bạn bè đông đủ rước chúng ta. Không có một ai mà bỏ người thiện nhân tu tiến.

Thiện nhân là biết cứu mình, hành pháp để cứu mình thì pháp đó mới là đúng đường đi. Hành pháp để hại người, pháp đó là sai, như học bùa để đánh ma, đánh quỷ, đó là tâm ác, không phải là tâm thiện! Tâm thiện không làm điều đó! Tâm thiện chỉ nhịn nhục, thăng hoa, tiến hóa, mới là tâm thiện. Tâm thiếu nhịn nhục là tâm ác. Chơn hành quang sáng chói là chỗ đó đó. Trung tim bộ đầu khai mở rồi, đời đạo song tu. Đạo là bộ đầu rút thanh nhẹ, ánh sáng tới với tâm thức, không có bừa bãi, lúc nào xuất ngôn cũng trong tinh thần minh triết rõ rệt, thực hành đứng đắn. Tâm làm thân chịu, không có đổ thừa một ai. Dứt khoát tu tiến, nhiên hậu mới đến tới vô cùng tận, biển yêu của Thượng Đế là nơi đó.

Có thực hành mới có biết, lý luận không thể nào biết được. Những gì người truyền pháp đã giảng mà người đời thường ăn cắp nói đi nói lại, truyền thuyết nói bậy nói bạ, rồi đồ thêm rồi trật lất hết trọi, đề cao là Tiên, là Phật, là Thần, là Thánh, làm cho mọi khối óc đều lo sợ khi gặp. Kỳ thật người tu phải trở về bình đẳng, thương yêu và xây dựng. Người tu không có quyền ám hại bất cứ ai, không giận bất cứ ai, chỉ dìu tiến khai mở chính mình và dìu tiến những gì ở xung quanh chúng ta mới thật sự kêu bằng giải nghiệp tâm.

Nếu không xuất phát đi lên mà cứ nhờ người ta phù hộ thì điều đó con ma lười biếng sẵn có trong thể xác chúng ta luôn luôn thích sự phù hộ, thích những gì người ta làm rồi mình ăn chứ mình không chịu làm để ăn, đó là thuộc loại lười biếng cũng như con ma. Nguyên khí của Trời Đất đã dưỡng thành nó lớn lên, mà nó còn từ bỏ nguyên khí của Trời Đất và nó không hiểu nguyên lý của Trời Đất đã xây dựng cho nó, nó cũng quên luôn rồi đâm ỷ lại, thì tu trong lệ thuộc làm sao tiến hóa được?

Người tu phải dứt khoát thất tình lục dục, nhân duyên là vậy. Có như không, tu thanh nhẹ rồi cái chuyện có chúng ta thấy không, không có lo. Chúng ta hiểu rõ vạn sự trên đời là không, chuyện gì phải lo?

Dứt khoát tu tiến mà thôi, ngày đêm thanh tịnh lo công phu tu thiền thì chỉ có tiến không có lùi. Vui trong thanh tịnh, vui trong sự sáng suốt, vui trong khả năng sẵn có của chính mình, đồng hành với nhân loại, hòa cùng Trời Đất mà tiến thân, dẹp bỏ tất cả những sự chấp mê. Trai giới mà tâm không chịu ăn chay, tâm làm bậy mà nói chuyện trai giới gì? Ăn thì khổ, hành sai khối óc, chuyển sai, hành sai, luồng điển không mở là tức nhiên hành sai, thì uổng cho một kiếp người có xác mà không biết khai thác lấy chính mình, tự tạo buồn phiền cho chính mình, gây rối cho chính mình và không tháo gỡ được.

Duyên lành Trời cho chúng ta có thể xác đầy đủ cơ năng trong cơ tạng, có lục căn lục trần mà không chịu tu tiến để khai mở nó ra, thì tạo loạn cho chính mình mà thôi. Lo sợ, lo sợ tất cả những chuyện vô lý. Người thế gian ai cũng muốn có thế lực, có tiền, nhưng mà cái đó cuối cùng là tạo động, nằm trong luật nhân quả thấy rõ. Nhân không tốt, có thế lực hại người là nhân không tốt, cái quả thì không lành. Kết quả hai năm sắp chết nó nhiều chuyện xảy ra lắm.

Nhiều người có tiền có bạc tại sao gia đình không ổn, con không nghe?

Vì cái nhân của mình không tốt, phải chấp nhận, sửa nó mới tiến. Nhiều người có tiền xây tâm tự ái, vách tường tự ái càng ngày càng cao, tưởng là bảo vệ được mình, rốt cuộc bịnh nan y đến, ríu ríu ra đi, không biết đường lối về, hội nhập trong chỗ ma quỷ chuyển động bất thường, trừng trị. Lúc đó mới hiểu được mình là sai, xuống địa ngục chỉ có khóc mà thôi. Dù cho bận áo lụa cũng chỉ có khóc mà thôi, tiền không có cứu được. Tâm mới thật sự cứu được.

Dũng mãnh tu học mới tự cứu được còn sợ sệt chừng nào thì nguy hại chừng nấy. Tu không biết thanh tịnh là ở đâu? Khối óc của chúng ta có lãnh vực thanh tịnh mà không biết chiều hướng phát triển thì làm sao mà thanh tịnh được? Càng ngày càng tu về Pháp Lý Vô Vi, khứ trược lưu thanh thì đương nhiên nó phải trở về với thanh tịnh. Sống trong động loạn nhưng mà tâm lúc nào cũng yên, triết (19) lúc nào cũng sáng rõ, hiểu được đường lối đi, hiểu được nhịn nhục để giải tỏa những nghiệp chướng trong nội tâm của chúng ta. Thực hành đứng đắn thì tự cứu chớ đâu có hại được.

Không thực hành là tự hại và không tự cứu vì mắt mũi tai miệng nhìn thấy như vậy và theo như vậy nhưng mà cuối cùng là tự hại, không có giải quyết được. Mà ý thức được mới kêu bằng giải quyết được. Xác chúng ta là cái Tiểu Thiên Địa rất rõ ràng, có cơ cấu minh triết phát triển tới vô cùng. Không khai mở lấy chính mình làm gì có được cơ cấu minh triết mà tiến thân. Phần hồn là quan trọng, trách nhiệm hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ để giáo dục lục căn lục trần tiến hóa. Khi đi làm chúng ta cũng nhịn nhục và nhớ tới nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật, tinh thần phục vụ càng ngày càng cao, chúng ta không phải thấy đi làm nhưng mà thấy đi tu. Đi tu vô chùa cũng vậy, cũng bắt làm lụng khổ cực lắm chứ không phải là dễ dãi như ở ngoài đời, hi sinh tất cả những tự ái, nhịn nhục mới có cơ hội tiến hóa tốt đẹp trong tâm thức.

Khoa học huyền bí nằm ẩn tàng trong tâm thức. Niệm Phật bằng cái phương pháp co lưỡi răng kề răng ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật nó mới khai mở huyền bí của nội tâm mới giải tỏa tất cả những sự phiền muộn sái quấy trong nội tâm. Chúng ta làm người ở trong động loạn nhưng mà lúc nào cũng thanh thản, chấp nhận hoàn cảnh hiện hành mà tu học tiến hóa. Cần gì phải bỏ nhà bỏ cửa đi đâu? Lên núi để làm chi? Chưa có khả năng thì cọp ăn, ma nhát. Mà nếu chúng ta tu đầy đủ có khả năng chúng ta đi lên núi cũng được đâu có sao. Thức hòa đồng khai mở không có thấy nạn. Đi đâu thì Sơn Thần, Thổ Địa người ta có an bài cho chúng ta đường đi rõ ràng, không sao. Trì tâm tu tiến, nơi nào cũng được. Vượt khỏi ngũ hành, vượt khỏi sức hút của hồng trần thì khỏi còn sự lo âu nữa. Tu trong thanh tịnh mới thật là sự quý giá vô cùng.

An yên tt đp chng lo phin
Gi
i quyết tâm linh t sng yên
Phát tri
n muôn chiu tâm chng đng
Quy hình v
n trng t mình xuyên

“An yên tt đp chng lo phin”: Lúc nào tâm thức của chúng ta không còn sự mê chấp lo âu nữa, phiền cái gì. Lúc nào cũng sáng, trước ngực của chúng ta luôn luôn có ánh sáng, có xâu chuỗi sáng, niệm Phật đều.

“Gii quyết tâm linh t sng yên”: Mình giải quyết được tâm linh là trường tồn bất diệt, thì thấy sống yên, không có lo sự chết sống nữa.

“Phát trin muôn chiu tâm chng đng”: Ánh sáng từ quang của chúng ta phát triển muôn chiều, tâm không có động nữa.

“Quy hình vn trng t mình xuyên”: Mọi trạng thái ở thế gian quy là một, thì mới thấy mình xuyên qua bất cứ giới nào. Còn cứ chia cách chia cách, thì làm sao mà chúng ta xuyên qua được những trở ngại là ta chưa hiểu, kêu bằng trở ngại. Hiểu rồi có gì đâu trở ngại, thông suốt rồi không có gì trở ngại hết!

Bình tâm lo tu tiến, lo giải mở thực chất của chính mình cống hiến cho nhân loại cùng tu cùng tiến để đem lại hòa bình trên mặt đất. Biết thương yêu lấy chính họ, biết xây dựng lấy chính họ là biết quý mến tổ tiên cha mẹ, biết quý mến Trời Phật là người thật sự hiếu thảo thăng hoa rõ rệt.

Tu để tiến chớ không phải tu để lùi. Nhiều người mang danh tu, bận áo mão tu, nhưng mà tâm thức buồn phiền chấp mê, không biết được nguyên lý của Trời Đất, chỉ cầu cơ, nghe lý, nhưng mà không hành triển được. Ngày hôm nay chúng ta có duyên tự khai triển, lấy nguyên khí của Trời Đất đem lại ánh sang vô tận trong nội thức của chúng ta, đó là khai triển huyền bí trong nội tâm của chúng ta, nhiên hậu chúng ta mới có đất dừng chân ở tương lai, tức là phần hồn sẽ có đất dừng chân ở tương lai. Một kỳ công tu luyện mới thật sự là tu. Tu mà không hành, không phát triển được nội tâm, chỉ hướng ngoại, nhìn hình Phật, đọc kinh kệ, la lô um sùm, tự hoại cơ tạng, rốt cuộc vô nhà thương hư phổi hư gan, không tiến hóa nổi. Giận ai cũng xách kinh đọc tùm lum hết, nhưng mà không chịu sửa. Nhái lại những cái lời cao siêu mà chúng ta không hiểu thì đâu có giá trị. Nhái lại những lời mà ta hiểu mới có giá trị, mà nhái lại những lời không hiểu mà giảng cũng không thông, không giải quyết được chuyện mình và chuyện của quần sanh, càng ngày càng dấy động thêm. Có rủ cho đông nữa tạo thêm một khối ô trược mà thôi! Không phát triển được.

Pháp Lý Vô Vi khác, thực hành đi, sẽ mở. Không thực hành là không bao giờ mở. Người nào khôn thì phải ngoan, phải cứu giúp mình, phải thương yêu mình, xây dựng mình cũng như cha mẹ quý yêu mình, Trời Phật đã quý yêu mình. Phải dốc lòng tu tiến tới đích, tự giác tự minh mới thật sự là người tu. Suốt cả một cuộc đời nói tôi ăn hiền ở lành. Các bạn làm sao hiền được, không nhai nát lấy gì các bạn nuốt? Là đã ác rồi. Mà không giải được, sự ác đó nó sẽ cô đọng, tạo cái tánh tình bất chánh. Cho nên khôn mà không ngoan. Ngoan là biết sửa mình, giải tỏa những sự phiền muộn sái quấy trong nội tâm của chính mình mới kêu là người ngoan. Còn ôm lấy sự phiền muộn sái quấy lâu ngày sanh ra một bệnh hoạn, không giải quyết được.

Nhiều người tu có tiếng lắm nhưng mà tới giờ phút bệnh không giải quyết được cũng phải chết. Cái chuyện bí ẩn ở bên trong Thượng Đế đã an bài rõ rệt: thanh, trược, kích động và phản động trong cơ tạng chúng ta có. Nếu chúng ta không giải quyết được sáng suốt là chúng ta sẽ lâm bệnh, không cứu được. Tự giết mình mà không hay, thích rượu uống rượu cho nhiều, thích hút thuốc hút thuốc cho nhiều, thích dâm dục dâm dục cho nhiều, toàn là phá hoại cơ tạng và khối óc, vậy than trách ai?

Than trách chính mình không sáng suốt. Có bộ răng phục vụ bộ ruột cũng không có nhai kỹ, ăn đại nuốt đại, bụng phình to, rồi nói là tôi là Phật. Không phải vậy! Ông Phật vô hình vô tướng mà lấy cái bụng mà nói cho thế gian biết mình là Phật là trật rồi. Không phải vậy! Muốn nói về Phật là phải nói về điển quang. Điển giới phát triển tới vô cùng mới thấy cái diệu thanh từ bi của Trời Phật nằm ở đâu? Lúc đó thức giác mới siêng năng tu học tiến tới sự thanh tịnh thay vì động loạn ở thế gian.

Chúng ta xem ti-vi thấy quảng cáo hay lắm, quảng cáo điều này điều kia điều nọ, điều nào cũng hay, mà toàn là ăn cắp của Trời Đất, nhưng mà nói dóc thôi, dẫn người tới chỗ sai, không lối thoát, không thể cứu được. Bánh nào cũng khen ngon nhưng mà ăn thét rồi bác sĩ khám ra là nó tiểu đường. Ăn quá nhiều hủy hoại cơ tạng của chính mình sanh ra bệnh hoạn mà không hay! Cho nên nhiều người nói: “Tôi đâu có ti gì, chết thì tôi lên Thiên Đàng ch tôi đâu có xung Đa Ngc”. Đã lên Thiên Đàng đâu mà nói dóc nói tôi sẽ lên Thiên Đàng. Tụng kinh không hiểu kinh, không thanh tịnh biết được Thiên Đàng nơi nào. Dựa lời Chúa nói, dựa lời Phật nói, tự gạt lấy mình mà thôi. Chúa Phật cũng kêu chúng ta phải thức tâm khai triển tâm linh, không nên rời bỏ vị trí đó. Nếu rời bỏ vị trí đó là sẽ đọa Địa Ngục tức khắc. Ai đọa? Chúa đọa hả? Phật đọa? Thượng Đế đọa? Không! Chính chúng ta đã tự đọa. Cho nên mọi người chết rồi ríu ríu vô Địa Ngục, chỉ ngục nào ở ngục đó, bị hành hạ vô cùng, đau đớn vô cùng mới chịu thức tâm phát đại nguyện nếu có dịp luân hồi lại thế gian, học, tu tiến.

Nhưng ngày hôm nay có hiện diện tại thế gian, không hiểu được cái nguyên lý thành ra không có chịu tu. Hiểu được là chúng ta rất may mắn có cái xác tinh vi Thượng Đế đã an bài và chúng ta có sự sáng suốt ngự trị trong cái xác đó, nên dốc lòng tu để khai mở lấy chính mình. Hiểu được mình, tức là hiểu được nguyên căn nguồn cội mà trở về quê xưa chốn cũ, sau khi lìa xác. Chỉ có tu mới tự cứu. Bằng lòng tu mới tự cứu chứ không phải tu là tu chơi, tu thử, là không cứu được. Thật tâm bằng lòng tu mới là tự cứu. Ăn năn sám hối những sự sai lầm của chính mình đã làm và chuyên tâm hành pháp khai mở tâm thức của chính mình, mới kêu bằng tiến. Hiểu rõ “thế gian đô thị giả” là xác ta một ngày nào cũng sẽ tiêu tan, cát bụi sẽ trở về với cát bụi. Tâm thức chịu tu thì ngày đêm lo tu, nó sẽ sáng lạn ở tương lai sau khi lìa xác.

Không phải một mình chúng ta tu đâu, hằng hà sa số chư Phật tu, mà chúng ta bằng lòng tu tới đó sẽ có chư Phật tận độ. Chưa tới đó mà cứ kêu Phật tới hoài, thậm chí phòng ngủ cũng dán hình ông Phật để chi? Nhiều người nói để nhắc nhở. Nhắc nhở làm sao? Không hành mà nhắc nhở cái gì?

Hành triển tới thanh nhẹ thì Trời Phật sẽ ban chiếu, lúc đó chúng ta thấy thay đổi tức khắc. Khi mà Trời Phật để ý chúng ta, là tâm tư thay đổi và dứt khoát tu tiến. Không còn mê loạn nữa. Vui hành trong thanh tịnh mới thật là tu. Tu là phải hành. Nói tôi được thanh tịnh, càng thanh tịnh hơn, chưa thanh tịnh, lúc nào cũng nói tôi chưa thanh tịnh, mới bằng lòng hành. Càng hành nó càng mở, càng mở nó càng tiến. Cho nên người thế gian buôn bán làm ăn chứng minh rõ ràng, nay tôi tạo được một cái tiệm, mai có tiệm khác, mốt cái tiệm khác. Một cái tiệm tôi đã lo không hết, tôi tạo thêm một cái tiệm nữa tôi lo, tạo thêm một cái tiệm nữa tôi lo, là một gánh nặng oằn(20) vai mà không giải quyết được. Ai tạo gánh nặng cho mình? Vì lòng tham mà nó hình thành một gánh nặng không giải quyết được. Nhiều người làm ăn có tiền, tỉ phú ở thế gian, nhưng mà rốt cuộc chỉ có khổ không! Khổ vì lo cho tất cả mọi người mà lo không nổi, lo không kham.

Chúng ta có con, con biết tự lo thì chúng ta mừng. Con không biết tự lo cho chính nó là chúng ta khổ. Thượng Đế cũng vậy. Chúng ta biết lo tu cho chính chúng ta thì Thượng Đế vui. Chúng ta không chịu lo tu cho chúng ta thì Thượng Đế sẽ buồn. Vì sao buồn? Hạnh đức của chúng ta càng ngày càng chìm lỉm, không mở, không khác gì hoa không nở, trồng bông mà bông không nở, hỏi chủ nhân ông buồn không?

Chúng ta phải hiểu điều này và thức giác tu sửa tiến hóa mới thật sự là một người con hiếu thảo ở mặt đất này. Biết mình, biết Trời, biết Phật, biết tất cả càn khôn vũ trụ, vượt khỏi sự lo âu vọng động của tình đời.

Lt lòng m toàn thân dơ dáy
H
ưởng khí tri t ln dp may
Thân kh
i óc chung vui hn h
Ngoài trong Tr
i Đt dng thân này

“Lt lòng m toàn thân dơ dáy”: Chúng ta lọt lòng mẹ ai ai cũng ô trược, dơ dáy, hôi tanh.

“Hưởng khí tri t ln dp may”: Hưởng được khí trời tự lớn đó là dịp may của nhân sinh tại mặt đất.

“Thân khi óc chung vui hn h”: Thân, thân xác và khối óc chung vui hớn hở.

“Ngoài trong Tri Đt dng thân này”: Không nhờ nguyên khí của Trời Đất làm sao có thể xác lớn mạnh mà làm ông này ông nọ ở thế gian? Khi được lớn lên, mạnh lên, tưởng ta là giỏi hơn hết, mạnh hơn hết, mạnh hơn cả Ông Trời nữa, không cần biết Trời Đất, biết mình thôi, có ăn có mặc có chơi bời là đủ rồi. Vì đó, dấn thân trong trược ô nó mới lôi cuốn luồng điển càng ngày càng thấp, trí tâm càng ngày càng nặng trược đâm ra đấu tranh, giành giựt, tạo loạn, tham lam, chế biến đủ thứ, đốt khói tung bay khắp vũ trụ, nhưng mà không biết mình vì tham đã phá hoại cả càn khôn vũ trụ và chính mình luôn.

Thế gian càng văn minh càng ô trược, càng đòi hỏi càng tranh chấp, càng cạnh tranh càng tạo khổ cảnh cho nhân sanh ở tương lai. Trời Đất đều mờ mịt bởi lòng tham của nhân sinh, tạo khổ cho chung mà không hay, rồi đâm ra nói tại thiên cơ Trời Đất quy định như vậy. Không phải vậy! Cái óc sáng tạo của con người bị giới hạn thấy rõ ràng, tham lam giới hạn rồi tự hủy mà thôi. Càng nhìn kỹ sự cấu trúc siêu nhiên của Trời Đất đã cho chúng ta hình thành một thể xác và khối óc vô cùng, có quyền hướng về thanh tịnh để tiến hóa và có quyền hướng về động loạn để giết nhau. Thì hằng ngày mọi người đều thấy tôi ăn cơm không có thịt tôi nuốt không xuống, tôi phải giết một cái gì tôi mới có. Nhưng mà không hiểu cái hạnh hi sinh của con thú trong cơ tiến hóa của Trời Đất đã sắp đặt, sự sai lầm của kiếp trước kiếp này phải thọ lãnh. Luân hồi làm con thú và nhận tội bằng một cách hoàn trả thân xác nhiều kiếp như vậy mới có cơ hội tiến hóa tới phần hồn sáng suốt như con người hiện tại.

Hiện tại chúng ta có thể xác tinh vi của Trời Đất cấu thành, có khối óc vô cùng mà không hướng về thanh tịnh, mà hướng về tranh chấp thì sẽ tạo loạn cho chung và không có giúp đỡ cho ai tiến hóa được hết. Cho nên ở thế gian này nói đến người nào tu tiến tới thanh tịnh sáng suốt được một phần, tất cả chạy theo vật quý yêu và mến, đó là Phật rồi đặt cho họ tên này tên nọ, là ông Phật này, ông Phật nọ. “Thế gian đô thị giả”, có gì mà thật đâu, nhưng mà con người làm không được, người này làm không được người kia làm được thì quý trọng vậy thôi. Chớ sự thật mọi người đều có khả năng phát triển lấy chính mình và khai thông lấy chính mình. Trí ý phát triển, tâm tư sáng suốt. Còn trí ý không phát triển thì tâm tư lu mờ và vọng động.

Cho nên người nào có dịp may nhận được Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, thực hành tất cả những cái nguyên lý trong đường lối Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp là gắn liền với chúng sanh, đời đạo song tu để giải nghiệp tâm và thăng hoa tiến hóa. Chỉ có hành đi thì tự mở, mới thấy thanh nhẹ và vinh quang. Còn nếu không hành thì không bao giờ đạt được sự vinh quang của Trời Đất. Vinh quang là sáng lạn, nơi đó là biển yêu của Thượng Đế dìu tiến tất cả chúng sanh thành tâm tu tiến đến đó đều được tận độ. Nếu chúng ta không dày công tu, không nhìn nhận sự sai lầm của chính mình, thì làm sao tiến hóa được?

Cứ cho mình là hay, mình là giỏi, mình là hạng nhất thế gian. Không có ai hạng nhất ở thế gian hết. Đấng Toàn Năng đã sanh chúng ta ra, người đó là hạng nhất thôi. Hạng nhất là phải thanh nhẹ mới kêu bằng hạng nhất. Hạng nhất mà còn sân si giận hờn, kềm kẹp người này người nọ là không đúng. Phải để mọi người tự thức, tiến hóa mới là đúng. Cho nên Trời đang giáo dục, có đời có đạo. Đời có nhân đạo, đạo có tâm linh. Trời đang giáo dục trong tự nhiên và hồn nhiên như vậy, cho đứng vào hoàn cảnh khổ để tiến thân. Cho nên một vị Phật là từ trong khổ mà ra chớ không phải ông Phật từ sung sướng mà có đâu. Không! Ở đời chúng ta thấy rõ vị thái tử dấn thân hành đạo, lẻ loi giữa rừng già mới có cơ hội tiến hóa. Phải Ngài tiến hóa từ trong khổ không? Bây giờ chúng ta đặt Ngài trong chỗ sung sướng nhất là đi ngược vòng tiến hóa của chư Phật. Đó là một tội rồi.

Đừng nói tôi tu dữ quá mà tại sao bây giờ tôi chết tôi xuống Địa Ngục bắt tôi học lại từ chữ một? Tại vì tôi tu mà tôi không hiểu đường tu. Tôi đi ngược lại đường tu của người đi trước. Người đã thành công mà tôi lại nắn hình của người để thờ, thờ sự thành công của Ngài chứ mình đã thành công đâu? Rồi ỷ lại nơi Ngài, chê đạo này đạo nọ, là phải đi xuống không? Đi xuống tức là Địa Ngục cõi Âm, tới Thượng Đế cũng thương, giúp và cho học để cho nó dứt khoát lấy nó và nó từ bỏ những sự tham sân bất chánh của nó, nó mới có cơ hội tiến hóa tới tâm linh, có dịp luân hồi tại thế gian để học đạo và tu tiến. Chúng ta ở thế gian có dịp tu nên dốc lòng tu, đứng đắn tu, không nên tu sai, không nên tạo cảnh mờ ảo, không có, đó là tội gắn liền trong tâm thân. Lúc chúng ta chết rồi thì phần hồn chúng ta mang cái tội tới trình diện Diêm Vương thì Diêm Vương chỉ có giúp đỡ chúng ta vô ngục nào để học, thấy rõ rệt hành động của chính mình mà tiến hóa. Chớ không phải nói: “Tôi ở thế gian tôi có thế lực, tôi có tiền là tôi bảnh nhất đâu”. Không phải đâu! Đừng có lầm. Sự sai lầm đó đã nhiều kiếp rồi, giúp chúng sanh tiến hóa trong cơ khổ nhục mà không hay. Tôi ở thế gian tôi giàu có, tại sao tôi xuống Địa Ngục tôi lại bị giam trong ngục này ngục nọ, hành hạ quá xá?

Cho nên các bạn thấy rõ con heo khổ lắm, ở Địa Ngục khổ lắm, nguyện làm sao tôi luân hồi lại thế gian được an nghỉ một phần nào, Địa Ngục khổ quá, làm việc nhiều quá, thì Diêm Vương đóng cho con dấu, cái khuôn dấu đó mà tiến hóa làm con heo. Con heo thì chỉ ăn, tới giờ ăn họ cho ăn, tới giờ tắm họ tắm, tới hồi giết rồi cũng phải chịu vì quá sung sướng. Cái luật nhân quả nó rất rõ ràng. Cho nên ở đời cần phải cần kiệm, phần hồn mới được thanh nhẹ. Không biết cần kiệm, phung phí là phần hồn không có thanh nhẹ được.

Tu là sửa để tiến. Càng ngày càng sửa chỉ có nhẹ không có nặng. Mà càng ngày càng gia tăng nghiệp lực thì chỉ có nặng, không có nhẹ. Mỗi ngày chúng ta ăn cơm Trời. Trời đang giáo dục chúng ta. Chúng ta đâu có trồng lúa mà có cơm ăn, chê khen gạo tốt, gạo xấu. Có được ấm no là quý rồi. Cứ mỗi người giữ trật tự như vậy thì cái xã hội nó sẽ tốt, mức sản xuất sẽ cao vì chúng ta không có phung phí, không có lợi dụng, không có tham lam, lấy của Trời làm của mình là tham lam.

Phục vụ, xây dựng của Trời dâng cho mọi người cùng hưởng, cùng tu, cùng tiến, đó là đường lối minh bạch nhất của Trời Đất. Còn tham lam, lấy của Trời để giúp cho mình sung sướng ăn nhậu, cuối cùng phá hủy cơ tạng, máu cao, tim đập không đều, rồi cũng phải chết. Thế gian có sự thật như vậy vì những người đó không biết lấy chính họ và không thấy cái khả năng phục vụ của họ đứng vào vị trí nào, cho nên đâm ra loạn, tham dâm, tự hại mà thôi. Cho nên người nào nghe qua cái nguyên lý rõ ràng như vậy nên thức tâm và tự cứu, thành tâm lo tu luyện, sửa lại trật tự của chính mình, hòa hợp với chấn động của càn khôn vũ trụ quang, thì chúng ta sẽ tiến về con đường vinh quang tốt đẹp của phần hồn ở tương lai, lúc lìa xác chúng ta không còn bận rộn nữa. Ôm, nắm tất cả những gì ở thế gian lúc lìa xác bận rộn, rơi lụy, nhắm mắt cũng không được nữa vì còn nhớ cảnh đời, nghiệp lực nó lôi cuốn. Gia cang tức là nghiệp lực. Tu thanh tịnh mới thấy rõ nghiệp lực từ tiền kiếp của mình đã tạo cho chính mình ngày hôm nay mình phải chịu.

Cũng là người, mắt mũi tai miệng, người ta buôn bán làm ăn nó dễ dãi, mà mình buôn bán không có ai mua, không được. Phước không có! Không có phước cũng như là trong nhà đó không có đèn đuốc, tối tăm, ai mà vô đó làm gì! Đầu óc chúng ta sáng suốt minh mẫn, từ trường tốt thì đứng đâu cũng có người đến tìm chúng ta. Mà khi chúng ta có tiền, phải giúp những người khác, chớ đừng có ôm cái số tiền đó hưởng là chết, là nguy hại vô cùng. Cho nên nhiều người tu được người mến thương, cho tiền, rồi ôm tiền đi ăn nhậu; cuối cùng nó phá hủy cơ tạng nó, gan hư, trí tuệ thiếu minh mẫn. Chết rồi sẽ đi đâu?


----
vovilibrary.net >>refresh...