Lo phin to lon tâm không n
V
n lý hóa sanh vn được tn
Duyên n
tình đi trong kh cnh
B
n tâm vng chí vn sanh tn

“Lo phin to lon tâm không n”: “Lo phin to lon”, chuyện ngoài khả năng chúng ta cũng lo, mà trong khả năng chúng ta cũng lo, chớ không khai triển trực giác. Khai triển trực giác, gặp việc giải việc, gặp việc làm việc, gặp việc hành việc, gặp việc giải việc mới kêu là khai triển trực giác. Mà chúng ta lo, chưa làm đã lo, tức là rối loạn thần kinh, không ổn. Cho nên, những người đi học thực triển được sự quân bình, gặp đâu làm việc đó thì nó mới nhớ dai. Mà lo thi không đậu mà học cho thiệt nhiều, học xong rồi quên hết, không làm được việc gì hết.

“Vn lý hóa sanh vn được tn”: Cách xa chúng ta biết bao nhiêu lý nhưng mà nó vẫn hóa hóa sanh sanh vui đẹp. Cho nên ở thế gian người thích đi du lịch. Ở nước này đi xem nước nọ vẫn phát triển. Người này nhìn người kia vẫn sanh tồn.

“Duyên n tình đi trong kh cnh”: Cái duyên nợ, vợ chồng sanh con là nợ. “Tình đời trong kh cnh”, lúc nào cũng khổ, lúc vợ chồng mới yêu nhau thấy vui lắm, nhưng mà sanh con rồi lo lắm. Con bệnh là đổ thừa chồng. Con bệnh là đổ thừa vợ. Trong đó nó lục đục trong khổ cảnh và không tiến triển được.

“Bn tâm vng chí vn sanh tn”: Chúng ta bền tâm, hiểu được nguyên lý của Trời Đất. Hiểu được rồi phải giữ lấy cái đường lối để đi, nhất định không thay đổi, cứ bền tâm vững chí, không thay đổi. Mình thấy cái luật hóa hóa sanh sanh; sanh, trụ, hoại, diệt, rồi hồi sinh trên mặt đất chúng ta thấy. Muôn loài vạn vật đều có sự hiện diện trên mặt đất, kẻ đến người đi không ngừng nghỉ. Nếu không hồi sinh thì bông hường người ta gặt, cắt hàng ngày sẽ không bao giờ có bông hường nữa. Bông cúc cắt hàng ngày nhưng mà đều có. Sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh. Cái hột giống tốt thì nó phải trường tồn, không có bị tiêu diệt. Ngoại trừ những phần phá hoại, không tiến mà thôi. Chúng ta là biết tu, biết sửa mình, biết hướng về cảnh tự nhiên của Trời Đất đã hình thành, sự trật tự và sự phục vụ quang chiếu của nhật nguyệt hằng ngày tận độ chúng ta, chúng ta chưa hiểu thấu.

Phật là gì? Phật là sự thanh nhẹ. Ánh quang của nguyệt cũng là sự thanh nhẹ. Đó mới là Phật, ánh quang của mặt trời: Nhật Quang Phật, Nguyệt Quang Phật là vậy. Tận độ quần sanh nhưng mà quần sanh nặng trược đâu có hiểu giá trị tận độ của Trời Phật đâu, đâm ra sanh nghi, nói đạo là phỉnh phờ, là gạt gẫm, không dễ gì nói đạo. Các bạn cũng là người có khối óc, có tay chân, có sự ăn uống đi đứng nhưng mà nói đạo nói không được. Tại không thực hành. Nội khoa tâm lý của chúng ta trở về huyền bí và sáng suốt. Cho nên cần cái pháp để khai triển huyền bí trong nội tâm, thì lúc đó chúng ta mới nói được lời đạo quân bình, khuyên giải, chính mình ảnh hưởng người kế tiếp mà thôi. Chớ không phải nói ông sư phụ đó hay quá, ông nói đạo hay quá mà tôi nói không được, rồi đâm ra nhờ ông sư phụ đó rồi bị ông sư phụ lợi dụng. Chuyện này thế gian có. Cho nên tôi khuyên tất cả mọi người nên tự thực hành tiến tới.

Chúng ta sẵn có một cơ giới tốt đẹp của Trời Đất đã hình thành cho chúng ta, sự sáng suốt đang điều khiển cái Tiểu Thiên Địa hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, chớ không phải nhỏ nhoi đâu. Các bạn tu là làm việc lớn cho gia cang, việc lớn cho quần sanh ở tương lai. Tu sửa là làm việc lớn. Cái gì mình khai triển trực giác của mình. Mình thấy cái đó không lợi không làm, thực hành những điều cần thiết và không làm những điều không cần thiết thì tai nạn chúng ta sẽ giảm dần và có thể đi tới chỗ không có tai nạn đến lúc lìa xác mà thôi. Đến thế gian để học hỏi, học hỏi mọi sự nặng trược, mọi khía cạnh tinh vi của Thượng Đế đã ân ban cho chúng ta chịu đựng, nhịn nhục, và tiến hóa. Chư Tiên, Chư Phật đều tu trong sự nhịn nhục mới có truyền thuyết đến ngày hôm nay. Nếu thiếu sự nhịn và không chịu nhục thì không có bao giờ tiến tới giới Tiên Phật được. Tại sao? Tự ái tràn ngập trong óc, làm sao tâm linh phát triển được. Vách tường tự ái là nguy hại nhất. Dẹp bỏ tới sân si tự ái thì mới thấy cái cảnh tự nhiên và hồn nhiên trong nội thức càng ngày càng phát triển và phát sáng trong thanh nhẹ, rất rõ rệt.

Người tu Vô Vi đêm đêm đã hành, và ngày ngày đã bị đụng chạm bởi gia cang mới cảm thức được gia đình, sự động loạn ở xung quanh là ân sư để đẩy chúng ta trở về nơi thanh tịnh và giải quyết cuộc sống tại trần gian tức là tu tiến. Tu là phải sửa, chứ tu không chịu sửa là không bao giờ tiến. Nay sửa chút, mai sửa chút thì chúng ta sẽ hình thành tốt đẹp. Mỗi kỳ trên mặt đất mọi người đã nhìn thấy, với tuổi tác sáu, bảy mươi tuổi thì thấy rõ ràng, từ chiến tranh này tới chiến tranh nọ rốt cuộc cái óc con người mới sản xuất càng ngày càng tinh vi hơn. Hiện tại các bạn thấy vật chất đã tiến hóa rất nhanh. Chúng ta có micro (18) để nói chuyện, chúng ta có máy thâu hình, chúng ta có máy bay để rút ngắn địa thế đi tới 20 tiếng còn 1 tiếng, 2 tiếng mà thôi. Điều đó mọi người đã hiểu. Điện thoại khắp thế giới, khắp quả địa cầu, rút ngắn những sự phiền não của con người và sự lo âu của người được giải tỏa. Đó là chúng ta có duyên phước mới được ở trong cái hoàn cảnh này. Thiên cơ thay đổi liền liền. Các nơi bão lụt đủ thứ. Nhưng mà óc con người vẫn khắc phục được bất cứ hoàn cảnh nào xảy đến. Lúc nào người cũng khắc phục hết để lưu lại những dấu tích tốt, sửa đổi và tiến hóa. Chớ mỗi ngày, mỗi kỳ, mỗi phẩm chất sản xuất đều tinh vi tốt đẹp hơn xưa nhiều, kể cả những xứ lạc hậu cũng thay đổi. Chúng ta thấy bình diện của quả địa cầu đã và đang thay đổi tốt đẹp sau sự chấp nhận nhịn nhục và tiến hóa của mọi phần hồn tại mặt đất. Cho nên tuổi trẻ ra đời bây giờ thông minh hơn xưa. Sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh, chúng ta thấy. Trẻ em bây giờ học hỏi nhanh nhẹn, hiểu được nhiều việc trong một lúc. Xưa kia chậm chạp hơn vì phương tiện vật chất chưa tiến hóa được. Ngày hôm nay chúng ta được tiến hóa, trước kia chúng ta đi xe bò, ngày nay chúng ta đi xe hơi, và đi tới máy bay, phi cơ, đủ chuyện hết. Tương lai sẽ đi vệ tinh, đi cùng hết cả càn khôn vũ trụ. Do óc con người duy trì thực hiện thì mới tiến hóa tốt, cộng đồng sẽ ổn định ở tương lai.

Nếu chúng ta người tu, phải duy trì cái pháp, thực hành đứng đắn, đêm đêm như vậy. Cái pháp là giúp đỡ thần kinh từ khối óc cho đến cơ tạng được ổn định mới hướng về thanh tịnh mà hành sự được. Chớ cái pháp không có để cho chúng ta động loạn đâu. Nếu chúng ta bằng lòng hành đúng pháp thì không có sự động loạn. Thấy rõ ồn ồn ào ào rồi đâu cũng sẽ vào đấy. Trật tự của cả càn khôn vũ trụ có, mà trật tự nội tâm của chúng ta có. Khi gia đình chúng ta bất ổn, vợ chồng cãi nhau, rốt cuộc hai người cũng phải ăn năn, sửa tiến chớ không duy trì cái phần xấu được. Ôn hòa qua nụ cười thanh thản của đôi bên mà tiếp xúc xây dựng cho nhau. Chúng ta đêm đêm tu hướng về thanh tịnh, hướng về con đường quân bình thì gia đình luôn luôn ổn thỏa. Hai người đang thực hành tu tiến thì chồng nói vợ nghe, vợ nói chồng nghe, đồng tu đồng tiến xây dựng gia cang tốt đẹp, đạt hòa khí, tài vượng. Hai vợ chồng đồng tu, biết trời đất, biết sự kích động và phản động của nhân gian, có gì phân luận nữa? Chỉ có trong thực hành mà thôi, gia đình êm thấm, và thật sự thương yêu trong xây dựng, chấp nhận hành triển để tiến, không có chối bỏ những gì chúng ta nhận và chúng ta phải hành.

Đêm đêm như vậy, nay một chút, mai một chút, các bạn sẽ tạo được một tập quán tốt cho gia đình. Thấy một kiếp người xài phí không có bao nhiêu, đành quên tâm thức của chúng ta là đại tội, lúc chết không biết đường đi, tự hại mình, lại đổ thừa cho người khác. Không có cách gì đổ thừa cho người khác.

Tâm làm thân chịu. Luật nhân quả đang quản lý mọi người. Phải cố gắng hành triển mới đạt thức.

Sanh tn sng đng chung hành tiến
Ánh sáng luân l
ưu chng có phin
Duyên đ
o tình đi tâm t thc
Quý yêu muôn lo
i t mình xuyên

“Sanh tn sng đng chung hành tiến”: Chúng ta đi đứng ngồi nằm được, cảm thức được, chung hành một đường lối thì chắc chắn tiến tới sự thanh tịnh tốt đẹp.

“Ánh sáng luân lưu chng có phin”: Hiểu được ánh sáng là thanh tịnh, ánh sáng đang tận độ chúng ta. Và chúng ta hành pháp để âm dương hợp nhất tỏa sáng ra hòa hợp với ánh sáng, thì chẳng có phiền.

“Duyên đo tình đi tâm t thc”: Đạo là vốn không, quân bình, ánh sáng vô cùng tận.

“Tình đi tâm t thc”, tình đời trong mê chấp, sanh khắc phải hiểu lấy nguyên lý vô cùng Bên Trên mà tiến hóa.

“Quý yêu muôn loi t mình xuyên”: Quý tất cả những gì Trời Đất hình thành đều có giá trị. Chúng ta cần học sự quân bình của vạn linh để tiến hóa. “Tự mình xuyên”, là có thể xác, có tâm linh, mà không biết hướng về tâm linh làm sao vượt qua sự sanh khắc và sức hút của hồng trần hiện tại? Cơ thể chúng ta có tim, gan, tỳ, phế, thận, tức là có ngũ hành: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ; ngũ sắc ngũ quang, huyền sắc huyền quang có trong nội thức của chúng ta gọi là huyền bí. Mà không dụng pháp khai thác nó ra làm sao thấy rõ lãnh vực huyền bí đang phát triển trong nội tâm? Nếu chờ sự kích động và phản động bên ngoài thì rất chậm chạp và không có rút ngắn được thì giờ tiến hóa của tâm linh được. Chỉ có hành pháp rốt ráo. Hành pháp là hành cái gì? Luồng điển sẵn có, chớ chúng ta nhờ khí điển của Trời Đất mà sống, mà chúng ta không áp dụng khí điển trong nội tâm nội thức để phát triển đi lên mà cứ hướng hạ gọi là sanh lý, tham dục, hủy hoại tâm thân, làm sao tiến tới được? Chúng ta phải dứt khoát chuyện không cần thiết và thực hiện chuyện cần thiết thì trụ tâm thăng hoa tốt đẹp đi tới vô cùng, thoát nạn rõ rệt.

Nạn do đâu mà có? Trược mới hút nạn. Nếu chúng ta thanh lọc cơ tạng, luồng điển hòa hợp với càn khôn vũ trụ thanh nhẹ thì đâu có nạn. Ngày đêm lo niệm Phật, lo tu, lo phát triển tâm thức của chính mình, cái đó kêu bằng chơn giác rõ rệt. Việc làm đứng đắn, phải làm của mỗi sanh linh tại thế; bằng không sẽ trôi dạt khắp các nơi nhưng mà tìm không ra tâm đạo. Tâm đạo của Vô Vi ngay trung tim bộ đầu, luồng điển phát triển phát sáng ra kêu bằng tâm đạo. Do đâu mà có? Do công phu thực hành tự đạt chớ không ai cho. Nguyên lý sờ sờ trước mắt mà chúng ta không hội nhập nguyên lý thanh cao thanh nhẹ của Bề Trên thì chừng nào chúng ta mới tiến tới được?

Chúng ta nuôi dưỡng trược thì càng ngày càng trược. Các bạn lúc trẻ trung, linh khí đầy đủ. Bây giờ lớn tuổi mất linh khí. Nói đạo cũng hiểu nhưng mà u ơ không tiến, con ma lười biếng chiếm đoạt vị trí thanh tịnh của tâm linh rồi. Cho nên cần một pháp khứ trược lưu thanh mới giải được độc tố trong người, giải được trược khí là con ma lười biếng phải tự nó xa lìa và tâm thức sáng lạn dũng mãnh tu tiến, do phương pháp khứ trược lưu thanh trong thực hành tự đạt. Chứ cầu xin mãi mấy ngàn năm rồi, cầu xin mãi đâu có ai giúp ai được đâu.

Từ khi Đức Phật Thích Ca tịch diệt tới bây giờ, cứ cầu xin tới bây giờ rốt cuộc đâu có đi đến đâu được. Phải thực hành dũng mãnh như Ngài, không ỷ lại, tâm tự thức tự hành thì mới gom được một phần điển trong nội tâm quân bình và sáng suốt mới dẹp bỏ mê tín dị đoan và ỷ lại. Chúng ta đã có một cơ cấu tinh vi nhất càn khôn vũ trụ này, khối óc, thể xác tinh vi. Lấy đâu làm bằng chứng? Chúng ta có thể hỏi những vị bác sĩ ngài học cái gì? Ngài học cơ tạng của con người đã chết rồi, tìm hiểu thần kinh trong người và để biến chế thuốc men cho phù hợp sự hoạt động của cơ tạng mà thôi. Mãi cho đến nay cũng chưa hiểu được phần hồn, chưa biết giá trị của tâm linh rồi đâm ra tin Thượng Đế, tin Chúa, tin đủ thứ mà không hành dũng mãnh tinh thần phục vụ của Thượng Đế, tinh thần của Chúa ân ban các giới, mà chúng ta không hành một góc nào. Làm sao chúng ta ngộ được Ngài? Làm sao chúng ta hội nhập vào lãnh vực đó? Như hiện tại chúng ta người Việt Nam thấy rõ ràng, tôi yêu chuộng tự do, tôi mới tìm tới tự do thì những người tự do sẽ hòa hợp với chúng tôi và giúp đỡ chúng tôi tiến.

Còn chúng ta tu lên trên càng tự do hơn, phát triển tâm linh biết được chính mình trở về với điển giới thanh tịnh. Không động đất, không nguy hại, không ai sát hại mình vì hướng thanh tạo thanh cho chính mình, làm sao hút được trược mà có nạn? Chúng ta không có nạn. Thanh tịnh, hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ chung vui hòa bình trong ánh sáng siêu diệu vô cùng của đại bi hằng ban chiếu. Giúp đỡ được chính mình mới ảnh hưởng người kế tiếp. Thì nó là thực thi, thức hòa đồng bình đẳng các giới. Chứ Phật không có ngôi vị. Người thế gian thích Phật rồi đặt ngôi vị cho Phật ngồi trên bàn, chớ Phật đâu có phải Phật thiệt đâu, giả thì có. Nhưng mà chính bản thân của hành giả phải hành, phát triển từ động đi tới tịnh, từ loạn xạ đi tới quân bình thì mới thấy rõ chính mình; vị trí của chính mình và nhiệm vụ của chính mình, phải tự cứu tự tiến mới là ảnh hưởng được. Chúng ta đã biết bao nhiêu gương đẹp, biết bao nhiêu hành giả đi trước, tu chết bỏ, cố gắng tu nhưng mà cũng chưa đạt được gì.

Cái pháp là quan trọng. Ngày hôm nay Vô Vi có hiện diện trên mặt đất, đem cho mọi người thấy rõ điện năng trong cơ tạng của chính chúng ta do nguyên khí của Trời Đất đã nuôi dưỡng chúng ta từ bé nhỏ cho tới lớn, trí não phân minh, ăn uống những gì cũng là Trời Đất hình thành qua nhật, nguyệt quang ban chiếu mới hình thành.

Cọng lúa, hột lúa, hột gạo chúng ta đang ăn đây là lúa Trời chứ không phải lúa của người. Đừng tưởng lầm là người tạo được. Người không tạo được cái gì hết, lượm lặt và sắp đặt mà thôi chớ không tạo được cái gì hết. Chớ hóa hóa sanh sanh là của Thượng Đế, giúp chúng sanh có hai buổi cơm Trời ăn uống và tự thức mà thôi. Mọi người hiểu nguyên lý rõ ràng như vậy thì cộng đồng chúng ta vui sướng biết bao nhiêu, đâu có ai thiếu thốn, chia sớt với nhau, sống trong tạm cảnh và tu hành tiến hóa thì chúng ta đâu có thiếu nợ trần gian. Người thiếu nợ trần gian là sợ nghèo, tham, dục, phá hoại, đi tới cái bệnh hoạn phải cần tiền bạc. Nếu không có tiền bạc không ai lo cho chính mình. Đó là không hiểu rõ nguyên căn nguồn cội của chính mình là điển giới, giáng lâm xuống thế gian học hỏi mọi sự kích động và phản động, nhiên hậu mới trở về với sự thanh tịnh sẵn có.

Vốn của chúng ta là thanh tịnh. Càng tu càng về thanh tịnh, thanh nhẹ, đó là ai? Đó là Phật chớ không phải con người. Toàn thân các bạn được thanh nhẹ, trí óc phát sáng thì các bạn đang sống ở thanh giới, không phải là ở trược giới. Trược giới ở thế gian, tham, dục. Đứng đầu là tham, rồi tiến tới dục, phá hoại cơ tạng, tới già tay run, chân yếu đi không được. Phá hoại mình mà làm sao còn có cuộc sống tốt? Xây dựng cho chính mình mới có cuộc sống tốt. Cho nên người tu họ xa lánh tất cả mọi sự trần tục có thể lôi cuốn hại thể xác và tâm linh. Họ thấy cái giá trị nào hơn họ hành cái đó chớ không có ngu, người tu không ngu. Người tu trước kia cũng buôn bán làm ăn, cũng làm quan đủ chuyện hết, cũng hà hiếp người ta, nhưng mà ngày nay buông bỏ tất cả những khí giới trần trược và trở về với sự thanh cao, bằng lòng tu tiến, tự cứu, bước vào một trong lãnh vực thanh nhẹ, vô cùng tốt đẹp ở Bên Trên.

Muốn đổi mới, tiến tới sáng suốt, thì cái điển giới mới dẫn các bạn về Thiên Quốc được. Xa lìa điển giới không bao giờ về được Thiên Quốc. Chấp mê làm sao về được Thiên Quốc? Sự quân bình trong nội tâm của chúng ta còn không đạt được mà làm sao về được Thiên Quốc? Cần pháp thực hành âm dương tương hòa hợp nhất phát triển tới vô cùng, lúc đó mới thấy giá trị công phu tự hành tự tiến của chính hành giả đã lượm được, và hành được và đạt được mới là thật sự đạt. Còn dùng lý thuyết, lãnh bằng cấp cũng không làm gì! Ăn thua tâm thức của chúng ta phát triển hay là không. Nhiều người mấy chục cái bằng cấp mà cũng không hiểu lấy chính họ, vẫn làm sai, vẫn tự hại, trong tham dục mà thôi, không tiến nổi.

Lui về thanh tịnh mới thấy rõ giá trị sáng suốt của khối óc của chúng ta. Không phải ăn nhiều mà đầy đủ. Ăn vừa và hiểu được mới thật sự sống vui hòa bình trên mặt đất.

Hóa luôn thanh giới tự quy không
Vạn sự trên đời chẳng ngóng trông
Hành đạo không ngừng tâm thức giác
Bình tâm học hỏi tự mình thông

“Hóa luôn thanh giới tự quy không”: Khi mà hóa giải được thì thăng hoa nhẹ nhàng, tiến tới thanh giới và sống trong sự thanh nhẹ, thế gian gọi là Không.

“Vạn sự trên đời chẳng ngóng trông”: Không có hi vọng chuyện này chuyện nọ. Sửa mình để tiến hóa là chánh, không cần hi vọng việc này việc gì hết, tạo động trong nội tâm mà thôi.

“Hành đạo không ngừng tâm thức giác”: Lượm được pháp, hành pháp liên tục thì tâm mới thức giác thấy sự sai lầm của chính mình. Chính mình sai, chẳng có ai sai.

“Bình tâm học hỏi tự mình thông”: Bình tâm là đạt được quân bình rồi, học hỏi cái gì cũng sáng suốt, tự mình quán thông cuộc sống đời đạo rõ rệt.

Sống ở đời mà chê đời. Khi biết được chút đạo, chê đời, bỏ đời, tôi không dính dấp với đời. Không được. Chứng minh chưa quán thông, chớ không phải cạo trọc đầu vô chùa tu mà tránh được đâu. Khi lạnh cũng mượn cái mền mà đắp thân, đó là đời rồi. Khi đói cũng phải ăn cơm mà đâu bao giờ trồng được lúa gạo, sự ấm áp của Trời cho. Thì chúng ta nắm được pháp, hành thét, hỏi ngược lại chính mình: “Anh đã có trồng lúa chưa mà anh ăn cơm chê gạo trắng và gạo hẩm?” Không biết nguyên năng, luồng điển nào đã hỗ trợ cho anh có cuộc sống hiện đại ấm no, tức là chưa hiểu nguyên lý của Trời Đất. Nếu hiểu do đâu đến, chúng ta học hoài, hỏi hoài, do đâu đến, từ đâu đến đây rồi sẽ về đâu? Từ miếng ăn, quần áo mặc cũng của Trời Đất đã hình thành và hỗ trợ cho chúng ta tiến hóa rõ rệt.

Phải thành tâm phục vụ lấy chính mình tức là phải tu. Tu sửa đâu đó nó quân bình khoẻ mạnh, tức là báo hiếu. Cha mẹ không muốn mình bịnh hoạn. Cha mẹ quý yêu người con hiền. Chúng ta tu trở lại quân bình tức là người hiền triết. Đạt tới hiền triết minh tâm kiến tánh mới thấy rõ sự sai lầm của chính mình từ giai đoạn một mà sửa, mà tiến. Cuộc sống của con người tại thế gian có mấy chục năm, mà không sửa không tiến tức là tiếp tục hủy hoại thân xác. Lấy đâu làm cơ sở mà tu tiến nữa? Cho nên, con ma thích nhập xác con người để hưởng ngũ vị, chứng minh xác con người là rất quý báu, có khả năng thực hành phát triển, tránh sự lầm sai từ bên ngoài trược khí xâm nhập lỗ chân lông, khối óc của chúng ta. Nhiều người mơ mơ màng màng thuyết này thuyết nọ, đó là bệnh rồi. Không phải Thần Thánh nào xuống thế gian đâu. Thần Thánh minh chánh không xuống thế gian làm gì, chờ người thế gian thức tâm tu tiến tới đó Ngài mới tận độ. Lấy gì để thức tâm? Nhờ sự kích động và phản động của tình đời, đen bạc, gian dối đủ chuyện, làm cho khối óc suy yếu và không tiến hóa. Lúc đó thức tâm tu giải với một phương pháp tốt, vun bồi khối óc, khai triển tâm linh trong nội thức thì mới thật sự pháp chánh. Càng hành càng tiến chớ không phải càng hành càng lùi. Dẹp bỏ những sự kích động bên ngoài mà ôm lấy sự thanh cao thăng hoa tiến hóa rõ rệt. Thật sự tự tu tự tiến.

Mọi người đã và đang được Thượng Đế giáo dục, từ hoàn cảnh này tới hoàn cảnh nọ rõ ràng. Cơm ăn, áo mặc, địa vị đều là kích động để chính ta phải ăn năn sám hối và trở về với thanh tịnh mà tiến hóa tới vô cùng. Không phải có bao nhiêu đây thôi đâu. Làm người phải chết. Không phải có bao nhiêu đó thôi. Nếu mà không hiểu được nguyên lý của Trời Đất liều mạng làm bậy. Đã làm người, bị ở tù, hồn bị giam hãm, còn bị thế gian bỏ tù nữa. Khổ, cộng thêm cái khổ thôi, không có thoát được. Người tu là tự giải tỏa những sự trược ô, mất trật tự trở về trật tự, mất quân bình trở về quân bình, thì mới thật sự tiến hóa. Chính hành giả phải tự hành, không có nhờ đỡ thiêng liêng nào hết. Chính ta có phần hồn tức là ta là thiêng liêng, liên hệ cả càn khôn vũ trụ, mà không tu tiến thì mất sự liên hệ đó, lúc chết phải ra sao? Khổ vô cùng, tâm không ổn định, trí không khai, đi đứng không bình an, bị giới trược hoành hành, khổ, khóc than vô ích.

Người tu Vô Vi nhịn nhục, chấp nhận hoàn cảnh hiện hữu của Thượng Đế đã ân ban, đã an bài cho chúng ta như vậy thì chúng ta phải mượn cái đó mà tiến hóa đi lên. Không nên trách móc, không nên than thở. Một lòng khai triển tâm thanh tịnh là tiến hóa tới nơi. Cuộc hóa hóa sanh sanh của Thượng Đế là dẫn dắt con người tiến hóa tới tâm linh thật sự, chớ không phải ông Trời ở xa quá không làm việc cho ta. Ông tạo được chúng ta, ông phải chung sống với chúng ta. Ta khổ là Cha khổ. Ta khổ là Thượng Đế khổ. Ta vui là Thượng Đế vui. Quân bình là nó mới vui, loạn xạ không bao giờ vui được. Chơn chánh của nó là luồng điển. Tâm tu mới khai triển được luồng điển của chính mình. Khai triển trực giác mới thật là người tu. Nghe theo, mê tín, đồ thêm làm cho mình bận rộn và lo sợ, đó là không phải người tu chơn giác. Tạo hình ảnh giả tạo, hào quang giả tạo, để gạt gẫm dân lành, cái đó là không tốt. Phải thức tâm lo tu. Chúng ta thấy quá trình Thích Ca đâu có làm hào quang giả mà bây giờ người ta làm hình giả của Thích Ca, rồi đặt hào quang bóng đèn 6 volts trên đầu của Thích Ca, đó là tội nặng lắm, không đúng đường tu học, lường gạt chính mình và gạt người kế tiếp. Không đúng, không có sự thật.

Pháp Lý Vô Vi nói thẳng, không có nhờ ai, không có sợ ai. Chính nó thực hành được là nó phát triển tới nơi, tự cứu và ảnh hưởng người kế tiếp mà thôi. Cuối cùng của con người phải xây dựng cơ sở tâm linh của chính mình. Nếu bỏ cơ sở tâm linh là thiệt thòi vô cùng. Chúng ta có đời có đạo rõ ràng, có cả hai, mà không hành, không phát triển, không khai sáng được chính mình. Cơ hội cuối cùng mới nghe được lời thuyết giảng của những người hành giả Vô Vi đã hành và đạt được, nói rõ rệt cho chúng ta nghe. Chúng ta chỉ có trì tâm tu luyện, tiến tới, giải tỏa tất cả những sự phiền muộn sái quấy của nội tâm nhiên hậu mới đạt được sự quân bình trong nội thức, đó là huyền bí mà người đời không thấy. Chính ta tu, ta sẽ thấy sự tiến hóa của chính mình, thấy cả càn khôn vũ trụ, thấy Trời Phật trong nhịn nhục mà thăng hoa, trong nhịn nhục mà tiến hóa chớ Trời Phật không phải là cãi lộn với người thế gian để tiến hóa. Người thế gian thích cãi lộn, một việc có chút xíu mà nói hoài nói mấy tháng nói không xong là chứng minh cái trí chúng ta trần trược, không thanh tịnh. Giải quyết không nổi cho chính mình làm sao giải quyết cho xã hội được? Rắc rối càng ngày càng nhiều. Mọi người chịu tu, chịu sửa đúng theo đường lối của Pháp Lý Vô Vi thì đem lại sự an bình cho nhân loại, sự thanh nhẹ cho các giới chung sống hòa bình vui đẹp.

Mang xác người tức là tranh Trời tốt đẹp đã hình thành tại thế nhưng không nhìn lại chính mình, không thanh tịnh làm sao thấy được chính mình? Thấy cơ cấu chằng chịt nhưng mà rất trật tự không khác gì trong rừng sâu có ai lo không? Nhưng mà lúc nào chúng ta vô rừng sâu cũng có thú sống ở trong đó, cũng sống trong trật tự, cũng âu yếm tình Trời, cũng vợ chồng con cái, loài khỉ cũng tốt, mà sư tử cũng tốt, mà cọp cũng tốt.

Định luật đã an bài rất rõ ràng, Thượng Đế đã xây dựng cho nhân loại tiến hóa từ từ trong chậm chạp. Nhưng ngày hôm nay khoa học đã tiến bộ rồi để cho chúng ta thấy vật chất tiến bộ rất nhanh, càng ngày càng khác. Lời nói của chúng ta có thể truyền cảm khắp hoàn cầu trong một giây lát là đạt được. Còn chưa hiểu được tâm linh là chậm chạp quá. Phải mau mau tu trở về với chính mình, để hiểu chính mình, nắm được nguyên lý của cuộc sống hiện hành thì mới thật là vui, thật là dũng mãnh trong tiến hóa, không còn sợ sống chết, thiếu hụt nữa. Tâm thức các bạn quân bình, điển quang dồi dào của Trời Đất đâu có tính tiền các bạn đâu. Nếu khối óc các bạn mở ra được rồi thì nhận lãnh thanh quang ban chiếu từ giờ phút khắc, trí tâm thanh nhẹ, thực hiện những chuyện cần thiết và không thực hiện những chuyện không cần thiết nữa, thì cuộc sống của chúng ta sẽ được an nhiên tự tại, vui hòa với các giới. Tình đời đen bạc không quyến rũ chúng ta nữa. Chúng ta phải tự thức tự tu là chánh pháp.

Vui trong hành trình tiến hóa, chấp nhận nguyên lý của Trời Đất mà khai sáng tâm thức của chính mình, mới thật là người tu tại mặt đất này. Hãnh diện lắm mới có cái thân xác này, hiểu bất cứ Trời Phật chỗ nào chúng ta cũng có thể hiểu, tìm hiểu cho đến đích.

Mình thông đời đạo lòng vòng sửa
Nguyên lý khai thông chẳng khóc mưa
Tuyệt đẹp tình trời trong sống động
Thành tâm tận độ tiến thân vừa

“Mình thông đời đạo lòng vòng sửa”: Mình hiểu được đời là gì, đạo là gì thì cái chuyện lòng vòng ở thế gian yếu ớt chúng ta tự sửa thì nó sẽ mạnh lên.

“Nguyên lý khai thông chẳng khóc mưa”: Khi mà khối óc của chúng ta mở ra hiểu được càn khôn vũ trụ thì không có buồn tủi nữa.

“Tuyệt đẹp tình trời trong sống động”: Hòa hợp với càn khôn vũ trụ chúng ta mới thấy rõ tình trời trong sống động.

“Thành tâm tận độ tiến thân vừa”: Chúng ta thành tâm tu sửa lấy chính mình tức là tận độ thân xác được an yên, thì cái thân xác của chúng ta mới vừa tiến ăn khớp trong việc làm của Trời Đất và nhân sinh. Không ăn khớp thì làm sao đạt tới thanh tịnh. Cho nên người thiền chỉ nhắm mắt ngồi đó nhưng mà luồng điển làm việc, thanh tịnh làm việc. Thanh tịnh hòa hợp với thanh tịnh mới thật sự tự cứu được. Không đạt tới thanh tịnh mà muốn hòa hợp với thanh tịnh tức là chỉ có óc lợi dụng mà thôi, đặt để hình hài, không có sự thật, rồi tự gạt gẫm lấy chính mình và người kế tiếp. Đóng góp nhưng mà không có kết quả.

Kinh kệ là gì? Thần kinh nẻo hốc khai triển lên, gom gọn trong trật tự, câu nào câu nấy cũng khai mở được chớ không có bị kẹt như lý luận thế gian.

Kệ là trật tự. Khối óc có trật tự mới ra kệ được. Kệ không trật tự không phải kệ. Một câu thấu triệt Trời Đất, một câu hiểu lấy chính mình và phát triển tâm linh. Đường đi rõ rệt, không có sự mờ ảo, mê chấp, loạn thuyết được. Cần phải có thực hành. Cho nên, Thượng Đế đã gởi chúng ta xuống thế gian nhập vào xác tăm tối, lấy vợ đẻ con trong thực hành. Thấy sự khổ không? Có con khổ không? Có vợ khổ không? Rốt cuộc người nào cũng ở trong khổ mà không giải quyết được trừ phi chịu tu thấy rõ, dứt khoát tình tiền duyên nghiệp, lúc đó chúng ta mới thấy rõ tâm linh là giá trị vô cùng. Chuyện cần thiết cho nhân sinh qua những thiên cơ thay đổi trên mặt đất này rất nhiều mà không hiểu được tâm linh là rất uổng. Chỉ có tâm linh mới vượt khỏi tai nạn hiện hành. Hướng tâm về thanh nhẹ, thanh nhẹ sẽ ban chiếu cho chúng ta cùng thanh nhẹ và tiến hóa nhanh chóng.

Ở đời họ nói Phật là từ bi, tại vì Ngài đang thực hành chuyện cần thiết cho chính Ngài, không làm chuyện không cần thiết, thành ra Ngài không có can thiệp chuyện đời, thế gian gọi là từ bi. Rồi lập chùa, lập miễu rồi tới đó vái đủ thứ, nói đủ thứ, nói chuyện ô trược hơn thua, cầu xin này kia kia nọ, rồi tạo khổ cho cái hình hài đó chớ không phải là có sự thật để phát triển tâm linh của chính mình. Cho nên, nhiều người càng tu càng bệnh, càng tu càng khùng lên, không phát triển được vì bỏ quên lãnh vực thanh tịnh của chính mình, khối óc của chúng ta mất trật tự thành ra khùng. Nếu có trật tự đâu có khùng. Minh chánh đâu có khùng! Có trật tự là sáng suốt rõ ràng. Hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, lúc nào bộ đầu của chúng ta cũng lớn rộng chớ không phải bộ đầu eo hẹp như người phàm ở thế gian, dễ tha thứ và thương yêu trong xây dựng. Mấy nghìn năm nay, tiên học lễ, hậu học văn, thế gian học hoài nhưng mà không tiến. Còn chúng ta, người tu Vô Vi tập trung được luồng điển của chính mình đạt tới quân bình khai thông trí tuệ, chúng ta học lễ rất rõ ràng. Lễ là gì? Thể xác này có trật tự. Lễ đem lại trật tự chớ lễ không có hỗn loạn. Chúng ta lập lại trật tự tức là chúng ta người có biết giữ nghiêm luật hiếu lễ rõ ràng trong chu trình tiến hóa. Chỉ có đơn giản thực hành như vậy, khai triển vô tự chơn kinh, không có chữ nghĩa gì, nhưng mà thần kinh nẻo hốc được phát triển kêu là Vô Tự Chân Kinh. Hiểu được, hành được mới thật sự là văn minh tiến hóa trong trật tự. Vui hành đời đạo song tu. Ở đời chúng ta có thiệt thòi cũng không có sao vì của cải của chúng ta ở trong cuộc sống này Thượng Đế đã an bài, ăn không hết, xài không hết, chuyện gì phải lo?

Vui trong thanh tịnh mà tiến hóa mới thật sự tiến hóa. Càng tu càng minh chánh, càng tu càng thấy sự sai lầm của chính mình, ăn năn sám hối tự sửa tức là tiến. Không sửa không bao giờ tiến. Xe hơi các bạn đang dùng mà không có lo dầu nhớt sửa chữa cho nó đàng hoàng thì nó không có trơn tru trên xa lộ được. Nó chỉ hư hoại một thời gian nào mà thôi.

Chúng ta càng ngày càng thấy rõ sự văn minh mỗi năm mỗi tiến triển, lãnh vực của vật chất đều tiến triển, mỗi năm mỗi tiến triển. Do đâu ? Do cộng đồng khối óc thực hành, sáng tạo, nó hòa hợp với tự nhiên là đẹp. Cái nào hòa hợp với tự nhiên đều là đẹp mà mất tự nhiên là không có giá trị nữa.

Các bạn thấy một chiếc xe hơi chạy ồ ồ trên xa lộ. Nó cũng nằm ở trong nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật. Nó phải có Nam là lửa, Mô là không khí, A là nước, Di là phát triển, Đà là màu sắc, Phật là sự thanh tịnh. Nó biết chuyện của nó đang phục vụ tuân theo từ trên nói dưới nghe, dưới nói nó nghe, cái bạn vặn cái máy nó chạy là trên dưới đều hưởng ứng và thực hành đứng đắn, chỉ chạy tới, không có đi lùi, hành động trong trật tự. Vật chất còn làm được mà. Trí con người chia sẻ chút xíu thôi nó thành hình chiếc xe hơi không khác gì tòa sen đưa các bạn đi nơi này tới nơi khác. Giá trị vô cùng nếu chúng ta thanh tịnh, chúng ta thấy vui và hòa bình thật sự. Thượng Đế đã dày công chuyển thức cho mọi người đóng góp hình thành đến ngày hôm nay. Chúng ta có tất cả, không có thiếu sót một món gì, chỉ thiếu tu để cảm thức tất cả những việc của Thượng Đế đã ân ban và Thượng Đế luôn luôn sát cánh với chúng ta trong xây dựng. Chúng ta hướng ngoại, biến thể của nó là hỗn ẩu và mất trật tự, hại nước hại dân không tiến hóa. Cho nên tâm linh là quan trọng, nên thực hành hướng về tâm linh mới có cơ hội hợp nhất phát triển cho chung.

Xứ ta là Thiên Quốc nơi thanh tịnh tốt đẹp, đời đời an vui, không bị lệ thuộc bất cứ ai, bình đẳng, giao cảm lẫn nhau trong xây dựng. Không biết tham lam là gì? Ánh sáng vô cùng tận đâu có tham lam. Chỉ có bóng tối mới tạo cho con người tham dục mà thôi. Cái óc chúng ta, cơ tạng chúng ta phát sáng rồi không có cái chuyện đó nữa, tự nó sẽ vắng đi và thực hành trong sáng suốt. Đó là minh triết khai triển tâm linh. Chớ không phải đọc sách mà khai triển được minh triết. Không! Thực hành mới khai triển được minh triết. Thầm tu thầm tiến mới khai triển được minh triết. Tu sửa, tiến hóa, khai sang lấy chính mình, hợp nhất nguyên khí Trời Đất và thể xác con người, mới lành mạnh, khoẻ mạnh.

Các bạn thấy người ta luyện nội công không? Lấy khí trời làm con người mạnh lên. Hít vô, đếm 12 cái nuốt xuống thì nó mới trữ lưu trong cơ tạng dưỡng khí đầy đủ, mạnh khoẻ. Luyện tập hằng ngày như vậy thì sẽ mạnh ra.

Mạnh để làm gì? Mạnh để đấm đá, thương tích đau thương và cứu giúp, cũng nguyên lý của Thượng Đế dạy con người phải ở hiền. Mà khi chúng ta biết được nguyên lý đó thì chúng ta thực hành nguyên khí của trời đất hòa hợp với cơ tạng của chúng ta hợp nhất với cơ tạng của chúng ta là chúng ta đương nhiên được khoẻ mạnh và vui tươi, trẻ trung. Cho nên Vô Vi không có tuổi tác, chỉ có tâm linh phát triển tới vô cùng mà thôi. Vui trong đời đạo song tu, mới thật là tu. Bỏ đời đi tu không thật. Nó phải đời đạo đi tu, hoàn cảnh là ân sư giáo dục cho chúng ta từ li từ tí, từ thanh tịnh hướng về động loạn, từ động loạn hướng về thanh tịnh, giải mở tâm thức tiến hóa tới vô cùng, dũng mãnh, dứt khoát, không còn trì trệ nữa. Từ giai đoạn một, Thượng Đế đã ân ban và xây dựng cho con người từ hoàn cảnh này tới hoàn cảnh nọ mà chính con người chưa hiểu mà thôi. Nếu hiểu, là xã hội tốt lắm, đồng nhất, nhìn mặt nhau vui đẹp, tâm thức là một trong xây dựng.

Cho nên bạn đạo Vô Vi khắp thế giới rất nghèo nhưng mà lúc nào cũng cởi mở chấp nhận giúp đỡ những người kế tiếp. Đó là hạnh đức của người tu Vô Vi.


----
vovilibrary.net >>refresh...