Chung hành phát trin vô cùng tiến
Sáng l
n chơn hn t tiến xuyên
Sanh di
t thân hành trong cõi tm
H
n thi thc giác chng gây phin

“Chung hành phát trin vô cùng tiến”: Chúng ta tu hướng thượng phát triển một đàng đi tới tới vô cùng.

“Sáng ln chơn hn t tiến xuyên”: Sự sáng lạn của chơn hồn tự tiến xuyên. Chơn hồn hòa với sự thanh diệu của Bề Trên.

“Sanh dit thân hành trong cõi tm”: Thể xác của chúng ta có sanh thì phải có diệt. Cõi tạm ở thế gian là cõi phù sanh cõi tạm mà thôi.

“Hn thi thc giác chng gây phin”: Chúng ta biết gốc gác đến và đi, không còn gây phiền nữa, bằng lòng đến để học nhịn nhục và thuận chiều trở về Thiên Quốc. Không còn phiền muộn nữa, liên tục học hỏi và liên tục thăng hoa thanh nhẹ.

Chỉ có tu thanh tịnh mới có cơ hội phát triển, tự đạt tới sự quân bình trong nội thức. Tâm thức khai triển huyền bí nhờ nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật mà khai triển huyền bí trong nội tâm. Càng thực hành càng xán lạn, càng sáng suốt minh tâm kiến tánh mới thấy hồn là chủ của thể xác, không phải xác là chủ của hồn. Xác là chỉ tạo sóng sông mê bên ngoài mà thôi. Ăn mặc, thoa son, đánh phấn là tạo sóng sông mê mà thôi. Tiền tài danh vọng cũng tạo sóng sông mê mà thôi. Trong nội thức chúng ta phát triển huyền bí, thấy cái cảnh vô cùng của Trời Đất, siêu diệu vô cùng. Tự xây dựng niềm tin và phát triển khả năng sẵn có của chính mình trong chu trình tiến hóa. Khai triển thực chất hướng về thanh tịnh mà hành sự thì mọi việc sẽ được tốt đẹp, gia cang sẽ yên ổn, khôi phục lại những gì chúng ta đã mất mát từ khi giáng lâm xuống thế gian. Bây giờ thức tâm, chúng ta thấy mang xác trần truồng xuống thế gian. Bây giờ thức tâm, gọt bỏ tất cả nghiệp duyên tại thế gian, thì phần hồn mới được tiến nhanh về Thiên Quốc.

Càng tu càng thấy rõ đất dừng chân ở tương lai của chính chúng ta là Thiên Quốc. Cõi vô sanh bất diệt, lộng lẫy sáng lạn tươi tốt, không có một gì héo hon cả, mỗi mỗi đều sáng lạn, khai triển tới vô cùng. Cái hoa cũng tươi đẹp có tiên ứng hầu.

Một con sông cũng trong lành tốt đẹp, thanh nhẹ vô cùng. Phần hồn chúng ta được thanh nhẹ chúng ta được giao du nơi cảnh đó, thấy cuộc sống trật tự Như Lai rõ rệt, không có một cây nào méo mó, đâu đó có hàng ngũ tươi tốt, bông hoa đua nở mừng vui đón chào những phần hồn thức giác trong xây dựng. Cảnh đẹp độc nhất vô song, không có nơi nào sánh bằng Thiên Quốc, nơi an lành không có sự động chạm, chỉ có xây dựng thăng tiến mà thôi.

Người thế gian tu được về nơi đó, trở lại thế gian nó là một đại trượng phu, dứt khoát không còn mê chấp, bằng lòng tu tiến xây dựng tình thương và đạo đức không còn biên giới ở thế gian nữa.

Còn biên giới là còn kỳ thị, hết biên giới là hết kỳ thị, chỉ biết thương yêu và xây dựng mà thôi. Tu như vậy mới thật là tu, hiểu mình hiểu nguyên lý của Trời Đất, hiểu nơi cuối cùng chúng ta sẽ đến đâu mới thật là người tu, chớ không phải tu mê tín dị đoan ôm hình giả, lý thuyết không thông dẫn sai tất cả mọi người, làm cho xã hội không tốt, đầu óc không minh mẫn.

Chúng ta có cuộc sống cấu trúc bởi siêu nhiên hình thành, tức là chúng ta đã có pháp. Biết được chúng ta đến là chúng ta sẽ đi và sẽ tưởng nhớ lại những cái cảnh quê xưa chốn cũ, cảnh Trời tươi đẹp, chư Phật thanh nhẹ, chư Tiên hòa vui và thông minh, chớ không phải ngu đần như ở thế gian. Tranh chấp mà không có đường lối, giành giựt mà không hiểu được nguyên lý thì chỉ có tạo sai lầm này tới sai lầm nọ rồi tự hủy mà thôi. Còn người tu chất phác trở về với thực chất của chính mình, thấy sự cấu trúc siêu nhiên của Trời Đất đã hình thành cho chúng ta có một Tiểu Thiên Địa là một thể xác này, nơi cho phần hồn trú ngụ, trách nhiệm và xây dựng rõ rệt. Hồn là chủ của thể xác, sự sáng suốt phục vụ thể xác không ngừng nghỉ. Biết được phần hồn là phục vụ thể xác, sự sáng suốt phục vụ thể xác thì thể xác mới an nhiên tự tại tu tiến, hướng thượng, hòa hợp với chủ nhân ông mà tiến hóa thì đâu còn khổ nạn nữa. Chung tu chung tiến trong thực hành, không còn một việc gì hành mà không hiểu. Hành là phải hiểu! Hành mà không hiểu thì không nên hành. Hành mà không trở về thanh tịnh thì cũng không nên hành. Tánh chất ma quỷ sẽ trở về với ma quỷ, còn Tiên Phật là phải hành phải hiểu. Văn minh: văn là nghe được, minh là hiểu được. Nghe được, hiểu được rõ rệt mới kêu văn minh. Cõi Trời Phật là văn minh.

Người thế gian, nhiều người đi nghe nhạc thấy nhạc đàn rùm beng vậy, vui vậy thôi không biết tại sao có những cái tiếng vui, chấn động gì hòa hợp với tôi mà tôi mới vui, không hiểu rành mạch được. Nghe nhạc thôi, còn lời cũng không có hiểu nữa, cũng đi nghe cho được. Về tới nhà hỏi chuyện gì quên hết, không biết đầu đuôi là cái gì. Chúng ta là con người sống có đầu có đuôi, phải minh bạch, phải hiểu rõ. Từ lúc chào đời thân xác chúng ta dơ dáy, nhờ nguyên khí của Trời Đất nuôi dưỡng lớn lần, càng ngày càng hiểu sâu, phân rõ màu sắc, lớn lên tình cảm đủ chuyện. Do tiền tình duyên nghiệp xây dựng hình thành một tánh phàm cố chấp, quên hẳn sự thanh tịnh sẵn có của chính mình, đâm ra nghi kỵ đầu óc loạn xạ trong tinh thần mê chấp và không biết xây dựng là gì. Cho nên gia đình, vợ chồng cũng phải đổ vỡ, con em cũng không thông cảm. Đã nói gia đình là phải thông cảm, thông suốt và hòa cảm với nhau trong xây dựng mới kêu bằng gia đình. Gia đình Thượng Đế ân ban đầy đủ, có tâm có xác có hồn có vía mà phân minh không nổi thì gia đình chỉ có loạn thôi. Cha nói cũng không nghe, mẹ khuyên cũng không cần biết, đó là loài bất hiếu, thú vật, đâu có tiến thân được. Chúng ta là con người có trí tuệ, phải khai triển trí tuệ của chính mình mới hiểu đạo đức là gì. Có đầu có đuôi có Trời Phật, có Tiên giới, có loài người trong vòng trật tự chớ không có thể làm chuyện hỗn ẩu được.

Nguyên khí của Trời Đất chúng ta tận hưởng hằng ngày, ánh sáng của Trời Đất chúng ta tận hưởng hằng ngày, đều là trong trật tự, nếu không trật tự là chúng ta loạn rồi. Vậy chúng ta phải hiểu lấy chính ta, có khối óc, có cơ tạng, phân ra rất trật tự mà không chịu trở về với chính mình, không khai triển trực giác của chính mình làm sao học hỏi được sự tiến hóa của tâm linh. Không khai triển trực giác là chỉ có nghe theo lời của người truyền pháp, nói đâu nghe vậy chớ chính mình không phát triển được. Trong lúc sống ở thế gian là mình đã có tội rồi. Tội không làm việc cho chính mình, không khai triển tâm thức để hiểu nguyên lý của Trời Đất là nhiệm vụ của mình biến mất. Làm người mà không hiểu Trời Phật, không hiểu vạn linh thì đâu khác gì con thú. Cho nên người tu luôn luôn khép, câm mồm thanh tịnh lo tu, không xía vào chuyện bất cứ ai, tự sửa mình, tự khai thác mình để thức giác tiến tới Vô Vi mới sống động. Vô là không, việc lớn làm thành nhỏ, việc nhỏ làm thành không thì mới sống động và hiểu thấu mọi tình trạng.

Gây phin to lon sng không yên
Sóng gió xoay chi
u phá đo điên
C
nh đp Tri cao gieo ý tt
Đ
tha t tiến chng nuôi phin

“Gây phin to lon sng không yên”: Gây phiền, ghét một ai là tạo loạn cho chính mình, sống không yên. Thương độ mọi người thì sống mới yên.

“Sóng gió xoay chiu phá đo điên”: Khi chúng ta không yên, thì động tới bộ phận này, nó chuyển biến đến bộ phận khác, nó loạn xạ hết. Nó xoay chiều phá cho chúng ta đảo điên, ngủ không được, ăn không được, tâm thân bất ổn.

“Cnh đp Tri cao gieo ý tt”: Ta không nhìn cái sự tự nhiên và siêu nhiên của Trời Đất, lúc nào hóa hóa, sanh sanh. Con người: tâm và xác, đều là nhân tốt của Trời Đất.

“Đ tha t tiến chng nuôi phin”: Chúng ta biết tu, biết lập lại trật tự hòa hợp với nguyên lý của Trời Đất. Ảnh hưởng người kế tiếp, thì không còn sự phiền muộn nữa. Tu cho chính mình, thức giác thấy sự sai lầm của chính mình, ăn năn sám hối tự sửa thì đâu còn sóng gió mà tạo cho chúng ta đảo điên nữa!

Hướng về cảnh đẹp Trời cao, gieo ý tốt thấy rõ ràng. Trời Đất đã cấu thành tâm xác của chúng sanh là nhân lành của Trời Đất. Nếu chịu tu mới tự cứu, giải thoát được tất cả những sự phiền muộn trong nội tâm thì chẳng còn phiền nữa. Tu bằng trí, bằng ý mới thật sự tu. Trí ý chúng ta lu mờ tạo loạn. Trí ý chúng ta trong suốt là chỉ có xây dựng và khai triển muôn chiều, không còn loạn nữa.

Tâm thức an yên trong xây dựng, chiều sâu càng ngày càng phát triển. Chiều sâu ở đâu? Ở trong chỗ thanh tịnh, mà vốn mọi người đều có lãnh vực thanh tịnh. Chạy theo mắt, mũi, tai, miệng, hướng ngoại mất thanh tịnh. Bây giờ chúng ta tu khép lại, đóng cửa đời mở của đạo, tiến thân rõ rệt. Đạo là gì? Đạo là sự quân bình. Quân bình là gì? Quân bình nó là vốn không. Cho nên ở thế gian tính toán, chế máy móc mà tính tới không thì không thành. Phải lui về số không mới thấy máy móc tốt và quân bình.

Tính cái gì mà không trở về với số không được là trật. Trên thế gian đã có cơ hội học hỏi nhiều, tính toán nhiều, suy tư nhiều nhưng mà không hiểu từ đâu sanh ra sự tính toán, suy nghĩ. Từ không giới hội nhập trong khối óc của chúng ta, và làm việc tùy theo duyên nghiệp mà phát triển. Nhơn sanh mỗi kỳ mỗi khác. Bây giờ học hỏi nhiều hơn, tính toán cũng gọn hơn, mỗi mỗi đều gọn hơn và thanh nhẹ hơn, rút ngắn hơn.

Càng rút ngắn thì sẽ càng có cơ hội chung hợp hòa bình, tâm thân yên ổn. Nếu chúng ta là người tu biết khai triển tâm thức của chính mình, dụng nguyên khí của Trời Đất để khai mở tâm thức của chính mình, thì thức hòa đồng sẽ càng ngày càng phát triển. Không còn sự hận thù và không còn sự mê chấp, thành tâm tu sửa. Tại sao? Tại chúng ta thấy rõ đường đi cần sửa mình mới giúp người kế tiếp được. Nếu tu mà không chịu sửa mình, còn nuôi hờn giận làm sao giúp được người kế tiếp?

Dũng mãnh trong thanh tịnh, thì thấy được giá trị của thanh tịnh là vô cùng. Phải dũng mãnh hành trong thanh tịnh mới là thật sự sáng suốt. Người tu dứt khoát thất tình lục dục, nhơn duyên thì mới thấy khả năng của chính mình là vô cùng. Sáng suốt trong xây dựng, sáng suốt trong cởi mở và ảnh hưởng cho người kế tiếp cùng tu cùng tiến, thì mới thật là người tu. Còn tu mà cho cái pháp chúng ta cao hơn tất cả mọi người, số một tại thế gian thì chuyện sai lầm không đúng!

Hành giả chịu hành thì hành giả mới có cơ hội. Ai mạnh bằng Đấng Tạo Hóa, Đấng Toàn Năng? Đấng Toàn Năng chưa bao giờ dám xưng nhất thế gian, nhưng mà người ca tụng, đó mới là thật. Danh là danh giả, đàng là đàng tu; không nên xưng danh. Phải tự sửa để ảnh hưởng người kế tiếp. Cùng sửa như ta đã và đang sửa, thì mới có một con đường tiến hóa chung; chỉ có tiến không lùi. Còn nếu xưng danh, cuối cùng chỉ có lùi không tiến.

Nếu chúng ta xưng danh Trời Phật – người thế gian ai cũng tham, vốn của nó là tham – biết được Trời Phật là chạy theo Trời Phật, để kiếm một cái gì hay, siêu diệu nhất. Nhưng mà không hành rồi rốt cuộc bí đường không biết làm sao, nắn hình thờ cho vui vậy thôi. Chớ sự thật không phải là cái hình thờ! Sự thật là tâm. Khai triển huyền bí của nội tâm, mới thấy nguyên lý của Trời Phật. Không khai triển huyền bí của nội tâm, không bao giờ thấy được Trời Phật!

Cho nên, Vô Vi có một phương pháp niệm Phật khác hơn các nơi. Co lưỡi, răng kề răng, ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật. Thầm tu thầm tiến, mới khai mở huyền bí trong nội tâm được. Còn khẩu khai thần khí tán. La lô um sùm, rốt cuộc mang bệnh, rồi chết thôi cũng chưa hiểu đường đi! Tự quấy rầy mình quá nhiều, làm sao phát triển? Phải thanh tịnh hiểu được chấn động của cả càn khôn vũ trụ, mới là sáng suốt và thanh tịnh.

Nếu chúng ta không hòa hợp với chấn động của Vũ Trụ Quang, thì chúng ta không bao giờ có cơ hội tiến tới thanh giới, mà học đạo tiến hóa của tâm linh. Người tu Vô Vi hiểu được nguyên lý nhơn sinh hòa hợp với Trời Đất, hồn của chúng ta chính là thiêng liêng hòa hợp với Trời Đất. Lúc đó mới dũng mãnh tu tiến, tâm lúc nào cũng hướng về cõi Trời mà hành sự.

Hướng về thanh nhẹ sẽ đạt tới sự thanh nhẹ. Nếu hướng về sự tranh chấp thì tự trói buộc mình mà thôi. Nói đủ thứ, lý này lẽ nọ, nhưng mà không thoát được. Bản thân không thoát được là trói buộc vậy thôi. Cho nên ở đời này nhiều đường lối cho phần hồn học hỏi để tiến hóa, nhưng đường lối không rõ rệt thì chúng ta không nên học. Chúng ta phải học đường lối rõ rệt, hòa hợp với nguyên khí của cả càn khôn vũ trụ, mới có cơ hội dẫn tiến phần hồn được.

Nếu không hòa hợp được nguyên khí của Trời Đất, là mình càng ngày càng tu càng bị xa cách và không tiến. Nói thì hay nhưng làm không hay, không mở được trí, sống trong lệ thuộc ỷ lại không phải người tu. Người tu Phật tức là Đức Phật, giải bỏ tất cả duyên nghiệp, hào quang của Ngài mới sáng lạn tận độ quần sanh. Nếu Ngài còn ôm chuyện đời, của cải, suốt kiếp Ngài không có được sáng, óc Ngài vẫn lu mờ trong tình tiền duyên nghiệp.

Cho nên, đã có gương lành cho chúng ta thấy. Từ một vị Thái Tử bỏ tất cả nhung lụa, lui về với thực chất thanh nhẹ của Ngài, ảnh hưởng quần sanh tại thế. Ngài chỉ tu cho Ngài mà thôi. Nhưng ngày hôm nay quần sanh được cộng hưởng, nhắc đến Ngài. Nhắc đến sự khổ công của Ngài tự tu tự đạt tới từ bi, khai triển tới vô cùng, hào quang sáng chói mười phương, và tận độ quần sanh. Ai ai nghe qua cũng hiểu được, thức tâm mà đi tầm đạo tu học.

Đến lúc tầm đạo quên đi hành động của Ngài, mà chỉ nhờ đỡ Ngài mà thôi! Lợi dụng Ngài và ỷ lại nơi Ngài, tạo cuộc sống cho chính mình mà dẹp mất thức hòa đồng của chính mình, biến thể của nó là tham lam, không tiến. Phật là thoát trần đâu cần người thế gian tắm rửa! Cho nên ngược lại người thế gian đã thờ phụng tắm rửa Phật gỗ mà thôi, không có sự thật!

Sự thật của chúng ta là khai triển huyền bí trong nội thức của chúng ta, phát triển tới tâm linh.

Nuôi phin vì bi duyên ô trược
Th
c giác bình tâm t tiến xuyên
Uy
n chuyn không ngng xây dng tt
Tr
i ban tình đp vn giao duyên.

“Nuôi phin vì bi duyên ô trược”: Nuôi phiền, chúng ta nuôi phiền đặt ông này ông nọ tức là nuôi phiền chứ không phải người tu. Tu là phải giải. Vì bởi duyên ô trược, luồng điển quá thấp, không hiểu được chiều sâu của tâm đạo. Tạo chuyện u ơ không có lối thoát gọi là trược.

“Thc giác bình tâm t tiến xuyên”: Khi chúng ta hiểu được, phải bình tâm, thanh tịnh mới vượt khỏi vòng ô trược lôi cuốn bởi sức hút của hồng trần.

“Uyn chuyn không ngng xây dng tt”: Luồng điển thì lúc nào cũng uyển chuyển không ngừng. Xây dựng càng ngày càng thanh nhẹ càng tốt tươi.

“Tri ban tình đp vn giao duyên”: Sự thanh diệu của Trời Đất lúc nào cũng ban chiếu cho mọi nơi mọi giới và giao duyên tốt đẹp để cho con người tự thức tâm. Nơi nơi có sự thanh diệu hỗ trợ cho chúng ta tiến hóa trong cuộc sống. Cho nên ở đời này, càng ngày càng văn minh, thấy rõ việc này việc nọ do nhiều khối óc cấu thành. Sản xuất máy móc tinh vi truyền cảm nhân gian, cũng do khối óc con người cấu thành, nhưng mà quên đi Trời Đất đã cấu thành con người. Mỗi người đều tự khai thác lấy chính mình thì mặt đất rất an vui và thanh tịnh. Tu để làm gì? Tu để khai triển tâm thức. Tu để tìm lại chính mình, tu để thức giác bình tâm trong thanh tịnh. Còn tu mà loạn ngôn trách móc, chê bai kẻ này chơn người kia tà, mà chính mình tà không hay! Thực chất không cần lấy bóng đèn làm hào quang. Thực chất là phát triển tâm thức sáng lạn của chính mình mới kêu bằng thực chất. Thực chất mà lấy bóng đèn làm hào quang là không có thực chất của chư Phật. Ngạo mạn mang tội làm sai, ca tụng bậy bạ. Đó là cũng có tội. Phải khai triển thực chất thầm kín của chính mọi người hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ. Nhận lãnh luồng điển thanh diệu của chư Phật hộ độ quần sanh khi người đến đó. Mà chúng ta không tu không phát triển, không đến đó làm sao Phật giúp chúng ta được?

Chúng ta không thanh nhẹ, nặng trược làm sao chúng ta nhận được lời khuyên bảo chính xác của Trời Phật, mà cứ luận đi xét lại trong kinh kệ. Tam sao thất bổn, bản chánh không còn nữa, rồi biến hóa nó, sai lầm càng sai lầm thêm. Không dám khai triển trực giác của chính mình để nhìn thử vị Phật mà mình đang quỳ lạy đây có thật hay là giả? Không dám! Rồi làm thần kinh chúng ta yếu đi, không phát triển. Nếu khai triển trực giác thì phải nhận xét rõ ràng, mọi việc nó có nguyên lý của nó. Chúng ta phải thanh tịnh mới nhận ra thực chất của mọi việc đã và đang phát triển cả càn khôn vũ trụ.

Ở trong vườn chúng ta nhìn ra bông hoa đua nở, đâu phải con người tạo được đâu. Chính Trời Đất đã hình thành, duyên dáng vô cùng, màu nào sắc nấy để giáo dục quần sanh nhưng quần sanh nào biết. Thấy hoa đẹp cắt chưng chơi, mà không hiểu nguyên lý của hoa, thì thấy nó giàu sang tốt đẹp có bông hoa đầy nhà, nhưng mà tâm thức không thanh nhẹ. Khi tâm thức không thanh nhẹ thì đi đâu? Sẽ bị tình tiền duyên nghiệp trói buộc và không phát triển được. Chơn tâm thật sự phát triển thì không còn vấn đề tình tiền duyên nghiệp bao vây nữa.

Có điển mới có tiền, tâm thức không quân bình không làm ăn được. Điển là Trời Đất đã hình thành và ân ban tận độ ngay trung tim bộ đầu hòa hợp với trung tâm sinh lực càn khôn vũ trụ thì chúng ta thấy cái nguyên năng hóa hóa sanh sanh của Đấng Toàn Năng rất siêu diệu, tận độ quần sanh từ giờ phút khắc trong xây dựng. Lúc nào cũng xây dựng, không có phá hoại. Nhưng mà chúng sanh tham lam, tiến tới sự phá hoại chính mình và ảnh hưởng xấu cho những người khác thì có. Trước mặt chúng ta ai cũng thấy rõ ràng điều dở hay đó.

Ngày hôm nay chúng ta tu, sửa mình để tiến hóa, phải đem vào lòng sửa cái Tiểu Thiên Địa này càng ngày càng có trật tự, khối óc càng ngày càng minh mẫn mới thật là người tu. Tu hướng thượng khai triển luồng điển ngay trung tim bộ đầu là không vị nể bất cứ một ai. Thẳng một đường tiến hóa, hiểu rõ chúng ta có đến có đi, không lệ thuộc bất cứ một giới nào, chỉ trì tâm phát triển mà thôi. Người tu chơn phải làm điều chơn. Chơn tức là sự thật. Người tu chơn mà không chịu làm điều chơn, còn che lấp điều chơn, sử dụng bùa phép, sử dụng thế lực để bảo vệ cho chính mình. Đó là chơn hay tà? Người có hành động đó phải tự hiểu và thức giác, không nên mê lầm nữa, phần hồn tương lai khổ lắm! Không phát triển, không có đất dừng chân ở tương lai.

Nếu chúng ta thành tâm tu khai triển tâm thức, phát quang khối óc, tự xuất ra, xa gần là một, đi đứng dễ dãi, thì đường đi chúng ta càng ngày càng sáng lạn, vinh quang và thấy rõ Trời Đất đã có. Chúng ta mang xác làm người, Tiểu Thiên Địa này cũng đã có lãnh vực thanh tịnh, mà chúng ta quên đi không chịu khai thác, thì chúng ta bị thua lỗ ở chỗ đó. Không thể chạy theo mắt mũi tai miệng được. Tâm thức là tâm thức, mà còn chạy theo mắt mũi tai miệng là tình đời lôi cuốn, ràng buộc xỏ mũi như trâu, không có lối thoát.

Chúng ta thức tâm hướng về phần hồn thanh nhẹ mà tu. Chỉ có phần hồn thanh nhẹ mới cảm nhận được thanh nhẹ sự siêu diệu của Trời Đất mà hành sự, thì tương lai chỉ có vinh quang và tốt đẹp. Cảnh sanh ly tử biệt tại thế gian là tạm, thấy rõ. Tại sao chúng ta không thức giác trở về với chơn giác, chơn cảnh, chơn hồn? Thực chất của chúng ta có Hồn có Vía, trú ngụ trong Tiểu Thiên Địa phù sanh tạm bợ này, thức giác và xây dựng trở lại có trật tự.

Một kiếp người ăn xài không có bao nhiêu, của Trời thì vô cùng tận. Lửa Trời có sẵn, chúng ta biết được, lấy nguyên khí của Trời Đất trở về nung nấu xây dựng lấy chính mình, thì tương lai toàn thân chúng ta sẽ được sáng tươi. Chúng ta mới thấy thực chất của Trời Đất đã hình thành cho mọi sanh linh tại thế gian một cơ cấu siêu diệu để học và để tiến.

Thế gian toàn là kích động và phản động để đưa con người trở về với sự thanh tịnh chơn giác của hành giả mà thôi. Chúng ta chấp nhận nhịn nhục học hỏi là chỉ có tiến không có lùi, mà chúng ta nghịch lại, lợi dụng, vụ lợi, thì các bạn đã thấy tỉ phú cũng không ôm được bạc tỉ ra đi, đồng xu cũng không ôm được, lúc đi là đi với hai bàn tay không! Chứng minh chúng ta từ cõi không đến rồi phải về với không. Không ai được một cái gì!

Hiểu được điều này đâu còn tranh chấp giành giựt nữa. Xây dựng vui hòa tốt đẹp thì xã hội sẽ đạt tới sự văn minh tốt đẹp, hiểu mình hiểu họ mới quý thương lẫn nhau trong hành trình tiến hóa. Chúng sanh có thể tạo ra cảnh hòa bình. Nếu chịu thức giác hiểu lấy chính mình, thì tâm phục vụ của chúng ta tràn đầy trong xây dựng, ở nơi nào chỉ đem lại tin lành tốt đẹp cho mọi người thay vì bày biểu những sự động loạn, những việc chúng ta không hiểu. Càng không hiểu thì càng sẽ tận thế sớm. Càng không hiểu thì càng hủy diệt tâm thân. Xác con người chỉ có tâm thân là quý, nhưng mà hủy diệt tâm thân thì đâu không khác gì tận thế mà thôi! Chết trở về với cát bụi, không làm được cái gì hết! Khi chúng ta hiểu được sự thanh tịnh sáng suốt là cần thiết, nên làm việc cần thiết không nên làm việc không cần thiết, phá hoại tâm thân. Cho nên cái luật hóa hóa sanh sanh đã cho chúng ta thấy, nhân nào quả nấy.

Gieo duyên tn đ tình tha th
Sáng sut chng tâm ca mi người
Ánh sáng ng
p tràn trong trí thc
B
n lâu vng tiến t tâm cười

“Gieo duyên tn đ tình tha th”: Quân bình mới gieo duyên được, tâm thức an nhiên tự tại, lắng trong, mới thật sự tận độ, lúc đó chúng ta mới giàu lòng tha thứ.

“Sáng sut chng tâm ca mi người”: Mình cảm thấy những việc gì, hiểu chiều sâu của mọi sự việc gọi là sáng suốt. Tâm của mọi người đều có.

“Ánh sáng ngp tràn trong trí thc”: Lúc đó quân bình âm dương thì cái óc phải phát sáng, hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ trong trí thức tự mình hiểu nhiều, biết nhiều công chuyện của chính mình.

“Bn lâu vng tiến t tâm cười”: Hiểu được chính mình, hiểu được càn khôn vũ trụ, hiểu được nguyên lý của trời đất, hiểu tình thương của nhân loại thì tâm lúc nào cũng vui cười.

Ai cho chúng ta được? Sự thật Thượng Đế đã an bài cho chúng ta lúc ra đời đã có sự quân bình thanh nhẹ. Nằm nôi đã biết cười, vui một mình rồi. Lúc đó, khối óc của chúng ta nhẹ nhàng, hồn ra vô dễ dãi. Nhiều khi nằm nôi mà cũng như cười với một người nào, vui với một người nào, tự nhiên tâm thức phát sáng an lành. Mọi người đi ngang nhìn cặp mắt chúng ta lắng trong đều thương quý và muốn hôn, muốn ôm. Lúc sơ sanh mọi người đều có cái duyên lành của Trời Đất. Đến lớn rồi, càng ngày càng hướng ngoại, thu thập tập quán của ngoại cảnh đâm ra cảm thấy mình bơ vơ, rồi chỉ sống trong giới tranh chấp muốn được những gì tốt đẹp nhất ở trần gian cho chính mình biến thành tánh ích kỷ, tham lam. Càng ngày càng lớn càng tham lam càng hủy hoại thể xác từ tâm lẫn thân. Lấy gì chứng minh hủy hoại? Thâu ngoại cảnh, muốn bắt chước như ngoại cảnh mà khả năng không đủ, thức hòa đồng không có thì cảm thấy mình bơ vơ và khổ thôi. Còn nếu ngược lại chúng ta chịu tu, sửa tiến cơ tầng trong nội tạng và khối óc thì lúc nào cũng bình an liên hệ với sự chấn động của cả càn khôn vũ trụ, chúng ta lúc nào cũng thanh tịnh, nhận xét rõ rệt từ đâu đến rồi sẽ ra đi bằng cách nào?

Cái việc có có không không ở đời là giáo dục cho con người thức tâm và tiến về lãnh vực tâm linh mà thức giác. Ngược lại, chạy theo tiền tình duyên nghiệp thì phản lại tâm linh, muốn có và sợ không, thì tâm lúc nào cũng động chớ không có thanh tịnh. Chứng minh rõ ràng, chính xác than của chúng ta ở trong cảnh khổ từ Việt Nam vượt biên qua tới xứ người nhưng mà vẫn khổ vì tham lam muốn đua chen giàu có như người bản xứ thì chuyện đó không có rồi. Khi mà chúng ta không đạt được là vọng động, lầm sai, tâm thức bất ổn, không có chấp nhận cái hoàn cảnh hiện hữu.

Nếu hiểu được nguyên lý của Trời Đất chúng ta đi đến đâu cũng là Trời Đất sắp đặt. Nên bằng long an nhiên tự tại, Trời kêu lúc nào cũng dạ, Trời cho lúc nào cũng hưởng, đó là tâm bình an. Hiểu được nguyên lý tận độ của Trời Đất chúng ta mới thật sự là người sống tạm tại thế gian, thực hành đời đạo song tu. Đời chúng ta hiện có sự hiện diện hiện tại trên mặt đất, cấu trúc bởi Trời Đất hình thành trong tự nhiên và hồn nhiên. Chúng ta ra đời học biết bao nhiêu chuyện kích động và phản động trong tâm thức đến ngày hôm nay tới già nua mà còn không hiểu lấy chính mình, rất hổ thẹn. Đừng có nói chúng ta sáng suốt. Sáng suốt chỗ nào? Sáng suốt mà không biết mình, không biết của cải cuối cùng của Thượng Đế đã ân ban ra sao, rồi sẽ ra đi đến chỗ nào!

Cho nên người đời hiện tại đua nhau đi tìm một cái pháp lành. Thiền thanh tịnh để giải tỏa những sự phiền muộn sái quấy trong nội tâm. Nhưng sự gian manh, gian dối của con người sẵn có, tự lường gạt quá nhiều, tưởng mình giỏi hơn người truyền pháp. Bất cứ pháp nào có sự hiện diện trên mặt đất cũng là Thượng Đế ân ban cho người tự học tự thức, tùy duyên mà học, tùy thức mà tiến. Chúng ta đi ngược lại là tự phản trắc lấy chính mình. Mỗi người có một cái duyên lành khác nhau. Mỗi người tuy mắt mũi tai miệng nhưng một tổ chức khác nhau, thanh trược, mỗi li mỗi tí đều khác. Mỗi người có cuộc sống và mỗi người có cuộc chết cũng đều khác. Sống cũng khác mà chết cũng khác. Nguyên lý thì như là một nhưng mà chi tiết nó là khác.

Vậy chúng ta hiểu được đường lối, giải được nghiệp tâm thì chúng ta nên hành, khứ trược lưu thanh, giải phần trược thì chúng ta sẽ lưu được phần thanh. Thanh hòa thanh, chúng ta mới thật sự an tâm tự tiến bất cứ ở góc trời nào, thấy rõ chúng ta đến đây học hỏi từ kích động và phản động, lui về với thanh tịnh mới thăng hoa tiến hóa, hướng về phần hồn thiên giới mà thực hành. Thì tâm chúng ta hướng thượng, đồng nhất hướng thượng như vậy huynh đệ là một, loài người là một. Chỉ có thực hiện tình thương và đạo đức, đến giờ phút lâm chung sẽ được thanh nhẹ. Tình thương và đạo đức là khí giới sắc bén nhất của Thượng Đế, ở bất cứ hoàn cảnh nào từ đây tới 2001 năm, mọi người đều phải sử dụng tình thương và đạo đức mới tự cứu được. Nếu bỏ tình thương và đạo đức là thấy tâm thức của chúng ta bị sa đọa khi còn sống – nặng ngực, nặng óc, không ngủ được, ăn cũng không ngon, không có gì kêu bằng thích thú – chỉ dồn dập sự đau khổ trong nội tâm và không thoát được mà thôi.

Với duyên lành tận độ, Pháp Lý Vô Vi có hiện diện khắp thế giới để cho mọi người tự thức tự tu mới thật sự là tu. Nhờ thiên hạ tu dùm thì tánh nào tật nấy, không bao giờ tiến. Ỷ lại nơi Trời Phật cũng là lùi. Ỷ lại nơi sư phụ cũng bị sa thải tự nhiên. Sự sáng suốt, hoàn cảnh chúng ta là ân sư của chúng ta. Không chịu học, cái gần nhất không chịu học, đi tìm cái xa nhất học, nói chuyện viễn vông, nói chuyện Trời Phật, nói đủ thứ, nhưng mà không thực hành làm sao đến với Trời Phật được? Thực hành giải bỏ trần trược, thanh hòa thanh mới có dịp đến đó, Ngài mới tận độ cho chúng ta. Chúng ta còn ô trược, muốn tìm những phần sáng suốt thanh nhẹ hộ độ cho chúng ta, chuyện đó là không có. Chúng ta phải hành tới, Ngài mới hộ độ.

Hiện tại người Việt Nam thấy rõ ràng, chúng ta đến xứ Mỹ trật tự, xứ Úc trật tự, Canada trật tự, chúng ta thấy có không khí tự do. Mà nếu chúng ta không chịu giải mở hòa đồng với thiên hạ, thì học hoài không tiến và không làm gì có địa vị tốt ở xã hội hiện tại được. Cho nên cái thức hòa đồng rất cần thiết. Muốn có thức hòa đồng phải lập lại sự quân bình trong tâm thức của chính mình, nhìn nhận sự sai lầm của chính mình, sai lầm của quá khứ, sai lầm của tiền kiếp, ăn năn sám hối mới có cơ hội khôi phục được quân bình sẵn có trong nội tâm mà tiến hóa.

Ai cũng biết thương, biết yêu, nhưng mà cuối cùng của sự thương yêu đi đến đâu không hiểu, tức là không biết thương mà chẳng biết yêu. Nếu chúng ta biết thương yêu cha mẹ chúng ta bằng lòng ngồi lại để sửa mình, sửa tâm, sửa trí, đâu đó nó bình an, hòa hợp với chấn động của cả càn khôn vũ trụ, sống trong cuộc sống an vui thanh nhẹ thì cha mẹ chúng ta rất vui nhìn đứa con hiếu thảo, đứa con biết xây dựng lấy chính nó, đứa con biết thương nó và thương tất cả, là con quý của cả Trời Đất chớ không phải nói gì cha mẹ.

Cho nên tu là cứu cánh, báo hiếu và giải tất cả những cái nghiệp duyên từ kiếp trước tới bây giờ, Phật mới chứng cho chúng ta tam liều, tinh khí thần hòa hợp với tinh ba của vũ trụ thì phần hồn mới có cơ hội tiến tới. Phần hồn tiến được là đời đạo song tu. Trong đời có đạo mà người ta bị che lấp bởi nghiệp duyên thì thích đời quên đạo là vậy, chứ sự thật chúng ta có sự quân bình mới đi đứng được.

Mọi người đều có đạo mà chúng ta không chịu thực hiện sự quân bình càng ngày càng sáng suốt thêm là tự hủy lấy chính mình, giờ phút lâm chung không biết đi đâu. Tức là không biết thương mình, không biết lo cho chính mình ngay từ giờ phút này thì tương lai sẽ khổ.


----
vovilibrary.net >>refresh...