CHƠN KINH 8

Tâm an khai trin lý sanh tn
V
l trn gian vn ác ôn
Trí tu
không khai tâm lon đng
S
a mình thc giác rõ phn hn

“Tâm an khai trin lý sanh tn”: Người tu thanh tịnh hướng thượng khai triển luồng điển trong tâm thức của chính mình, thì mới thấy rõ sự sanh tồn bất diệt hội nhập trong thanh quang Bề Trên.

“V l trn gian vn ác ôn”: Ôm lấy thể xác, củng cố ích kỷ tự nhiên nó trở nên cái bản tánh ác ôn, vụ lợi.

“Trí tu không khai tâm lon đng”: Thiếu thanh tịnh, trí tuệ không khai thì tâm loạn động, nghĩ bậy nghĩ bạ không dứt khoát bất cứ một việc gì.

“Sa mình thc giác rõ phn hn”: Chịu tu phát triển đi lên, tức là sửa mình; chứng minh chúng ta từ Tam Thập Tam Thiên giáng lâm xuống thế gian. Bây giờ, chúng ta đi về là luồng điển hướng thượng tiến hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ hội nhập trong trung tâm sinh lực càn khôn vũ trụ. Lúc đó, chúng ta mới rõ phần hồn tiến hóa tới vô cùng tận, có nhiệm vụ phục vụ thể xác và ảnh hưởng quần sanh trong lúc mang xác làm người. Chấp nhận tất cả những sự kích động và phản động của thế gian cũng như con người mới mướn một căn nhà thì phải lo sửa chữa, sắp đặt mới ở yên được. Phần hồn giáng lâm xuống thế gian cũng vậy, mọi chiều hướng phải sắp đặt lại cho nó quân bình, lúc đó mới yên ổn được.

Người đời hay than vãn, tại sao? Không hiểu mình, tâm bất an thì thấy mình bơ vơ, nếu chịu sửa mình lập lại quân bình thì tâm an ổn không còn sự bơ vơ và thấy rõ những gì chúng ta tham lam đều là ác ôn, mong muốn đều là ác ôn, thương nhớ đều là ác ôn. Những bản chất đó, biến thể của nó là ích kỷ, trở nên ác ôn. Nếu chúng ta chấp nhận nhịn nhục, buông bỏ tất cả mọi sự việc để hướng về thanh cao thanh nhẹ thì giải tiến tất cả những phần nghiệp lực bám trong cơ thể chúng ta từ thần kinh khối óc, luồng điển đi phát triển. Nói tới điển người thế gian không hiểu điển là gì? Kỳ thật xác chúng ta toàn thân là điển. Ăn tất cả những gì rau cỏ gom gọn, lúa trời, gạo, tất cả là điển của cả càn khôn vũ trụ hóa hóa sanh sanh hỗ trợ cho nhân sanh tiến hóa, có xác có hồn, có tổ chức đầy đủ. Ngoài vũ trụ có gì trong cơ thể chúng ta đều có tất cả. Nếu chúng ta ổn định, thì thức giác thấy hết, không có gì xa đâu mà phải lo, mà phải mê tín dị đoan, phải theo một chiều hướng của người khác. Chính mình sửa mình để giải tiến đi lên mới là chánh, gia cang mới được yên ổn, trí tuệ được minh khai, nhịn nhục hòa hợp dẫn tiến lẫn nhau, chứ không phải mê tín dị đoan, cúng lạy, xin sâm để Trời Phật độ. Trời Phật không có độ người tham, Trời Phật là diệt tham. Phải cho biết đời là tham, sân, si, không vị Phật nào kêu người ta tham. Vị Phật nào cũng kêu người ta giải nghiệp, và thấy rõ tánh tham của chính mình và hướng thượng để sửa chữa, tiến tới vô cùng, tốt đẹp. Sửa mình mới mong ảnh hưởng người kế tiếp. Khi mà sửa mình được rồi, ảnh hưởng người kế tiếp mới thấy rõ vạn linh đồng tiến, vạn vật đồng nhất thể trong định luật hóa hóa sanh sanh, nhân nào quả nấy rất rõ ràng.

Cho nên, người thế gian gọi là tu. Tu là gì ? Là hiểu mình, trở về với thực chất của mình, trở về với nguyên lai bổn tánh của chính mình, thấy rõ mình là một khả năng của vũ trụ. Bằng lòng tu tiến tức là sửa tiến hòa hợp với chấn động của cả càn khôn vũ trụ mà tiến hóa. Khi mà luồng điển trong cơ tạng của chúng ta xuất phát được, hội nhập được, người đạo tu nói là chấm sáng phát ngay trung tim chân mày đó là Mô Ni Châu. Phát triển đi lên hòa hợp với tinh ba vũ trụ, tinh, khí, đầy đủ biến thành một cơ thể nhỏ hơn, nhẹ nhàng hơn, đi đứng rõ ràng, gọi là Hồn. Hồn xuất bản thể bất cứ lúc nào, học đạo vô cùng ở Bên Trên mà tiến hóa. Khi thế gian nói là nhân đạo : thấy ai đói, cho cơm ăn ; thấy ai thiếu mặc, cho áo mặc ; kêu bằng nhân đạo ; làm chuyện chút chút bên ngoài mà bỏ quên tâm thức của chính mình. Cho nên, nhiều người làm phước, giúp đỡ người này, người kia, người nọ ; rốt cuộc cũng phải mang một bệnh nan y trước khi ra đi, không cầu cứu được.

Không lập lại sự thanh tịnh của chính mình, chỉ cầu Phật. Phật là người đã lập lại được sự thanh tịnh của chính họ. Mà chúng ta không bằng lòng lập lại sự thanh tịnh của chính mình mà cầu xin sự thanh tịnh giúp đỡ chúng ta chuyện đó không có! Chúng ta phải hướng tâm thì Bên Trên mới ban chiếu tâm thành tiến hóa của chính chúng ta. Chúng ta mới thấy rõ pháp là gì?

Ổn định bình an ở đâu? Tất cả do thanh quang cả càn khôn vũ trụ chủ trương hóa hóa sanh sanh cho vạn linh đồng tu, đồng tiến. Đồng tu là tu sửa chữa để tiến hóa. Chứ không phải tu mà mờ ám, mê tín dị đoan, không bao giờ tiến hóa, cúng lạy một triệu lần cũng vậy đó thôi. Tự sửa mình mới tiến hóa, điển năng trong cơ tạng chúng ta càng ngày càng ổn định càng sáng suốt, vui hòa và chấp nhận trong tinh thần nhịn, phải chịu nhục.

Tại sao con người nhục là gây, nhưng mà chúng ta người tu lại chịu nhục? Tu là phần điển sáng, nhục là bóng tối nó muốn lấn áp chúng ta, mà chúng ta là ánh sáng chúng ta hóa giải cái bóng tối thì không còn nhục nữa. Sống trong cảnh nhục nhưng mà không bao giờ thấy mình nhục mới là người tu!

Mới một chút tự ái dâng lên và gây gổ sanh hoạn nạn cho cơ thể không tốt, trí óc không minh, tâm không ổn, đó là mình là người tự hại. Cho nên con người chết xuống địa ngục, ríu ríu ra đi. Tại sao phải ríu ríu ra đi chịu tội? Là vì chúng ta đã hại chúng ta, khi chết ôm một bộ luật tới trình diện ở Diêm Vương, thì Diêm Vương chỉ nhìn đó mà đưa vào những cái ngục cần học để tiến mà thôi.

Địa ngục không phải ác ôn, địa ngục là giáo dục con người tiến tới khổ thật khổ mới thức tâm, mới hiểu nguyên lý của Trời Phật mà tu. Trời Phật là người đã đạt thành, bây giờ chúng ta hành chúng ta mới tiến.

Cho nên, Thượng Đế đã cho mọi người có một gia cang. Gia cang nào cũng có kích động và phản động, dù có tiền hay là không có tiền cũng vậy thôi. Tiền là gì? Tiền là tình thương của quần chúng mà chúng ta đi trật chiều thì nó phải là kích động. Tại sao trật chiều? Vì tham lam! Chúng ta thành tâm phục vụ mọi người thì chúng ta sẽ có sự sống an nhiên, ra đi theo chiều hướng phát triển vô cùng của Thượng Đế. Nhân đó chúng ta mới thấy rõ, người cần phải trở về thanh tịnh và sáng suốt.

Muốn có sự thanh tịnh và sáng suốt phải tu sửa với một pháp lành. Pháp nào ở thế gian cũng hay, mà khứ trược lưu thanh mới hay còn rước trược mất thanh thì không hay. Pháp nào mà giải được những cái trược khí trong nội tâm nội tạng của chúng ta thì pháp đó chúng ta cắm đầu hành là chúng ta tiến tới. Rất rõ ràng, minh chánh rõ rệt. Mỗi mỗi phải thực hành chứ không phải nói, lý thuyết không đưa người đến đâu mà người thực hành mới gặt hái được kết quả tốt đẹp ở tương lai. Thực hành rồi, nắm pháp thực hành được rồi thì mới thấy sự sáng suốt càng ngày càng gia tăng. Sự sáng suốt là ánh sáng. Ánh sáng bừng lên thì mọi bóng tối sẽ tiêu tan, nghiệp lực không còn áp đảo chúng ta nữa. Chúng ta mới có cơ hội tu tiến trong thanh tịnh ổn định. Chứ ở thế gian có bạc tỉ đi nữa mà không biết chính mình thì không bao giờ ổn định, chỉ biết xe cộ, biết nhà cửa, biết tiệm buôn, biết xưởng, biết nhân công, càng ngày càng rối loạn.

Tại sao ông đó bạc tỉ mà lại mau già, và thấy ông mau chết. Tại sao? Vì ông lo quá, chính ông không lo bản thân của ông. Lo bản thân khai triển mới thật sự ảnh hưởng mọi người cùng khai triển, đó là của cải vô cùng, chứ không phải tiền bạc là chánh. Tu tâm, sửa tánh là chánh. Tiền bạc không phải chánh. Hiểu được nguyên lý của càn khôn vũ trụ chúng ta mới thật sự là con người có nhân quyền sanh tồn tại mặt đất, chung vui hòa bình thật sự.

Người tu chánh pháp không phải nói nhiều, thực hành nhiều mới có kết quả, nói nhiều không có kết quả. Càng nói thì càng sai, cho nên gia đình nào càng cãi lộn thì càng sai, càng đổ vỡ, đi tới chỗ kiện tụng là vậy. Chúng ta thành tâm nhìn Trời Đất, sự hòa hợp của càn khôn vũ trụ hình thành xác thân con người tại mặt đất là một kỳ công của Thượng Đế đã ân ban và xây dựng cho thành hình một cơ cấu Tiểu Thiên Địa sáng lạn, thế thiên hành đạo, ảnh hưởng tất cả những người kế tiếp. Nên nhận pháp lành và thực hành; không nên chê pháp.

Pháp là người đi trước đã tìm ra và giải thoát được. Chúng ta là người đi sau phải nghiên cứu thực hành để thấy cái đó đúng hay là không? Tất cả những pháp Thượng Đế đã chuyển, chuyển từ nhà thờ, từ chùa chiền, các nơi đều có pháp để giúp.

T tu t tiến minh đường đo
Khai tri
n tâm tư sng ngt ngào
Tình đ
p xây thành duyên đt thc
Kh
hành tiến hóa hp trăng sao

“T tu t tiến minh đường đo”: Tu là cái gì? Tu là sửa chữa, tự mình bằng lòng sửa chữa mới là tự tu tự tiến được. Minh đường đạo là sự quân bình giữa đời và đạo phải rõ ràng, rồi tiến hóa tới vô cùng. Vốn đạo là không, trở về với Chơn Không mới tiến tới vô cùng.

“Khai trin tâm tư sng ngt ngào”: Trong tâm thức của chúng ta càng hiểu đạo càng sống động, mới hiểu được tình Trời Đất. Nguyên khí của Trời Đất đã ân ban và xây dựng cho chính chúng ta sống trong êm đẹp, tươi vui của Trời Đất, gọi là ngọt ngào.

“Tình đp xây thành duyên đt thc”: Tình đẹp của Trời Đất lúc nào cũng ban chiếu và hỗ trợ cho chúng ta. “Xây thành duyên đạt thc”, tự mình hiểu lấy nguyên lý của Trời Đất. Chúng ta là con nguời ở mặt đất đang sống trong nguyên lý của Trời Đất mà hành sự.

“Kh hành tiến hóa hp trăng sao”: Chúng ta phải chấp nhận mang thể xác này, bao nhiêu vọng động tham lam đều không đạt được. Khi không đạt được là gì? Là khổ! Mà chúng ta bằng lòng chấp nhận sống trong khổ hành thanh tịnh tu tiến thì tự nhiên tâm thức chúng ta sẽ được bừng sáng ra. Đó, đạo gọi là vinh quang của phần hồn. Chịu tu chịu tiến mới giải được nghiệp tâm. Người đời ai cũng có nghiệp, có gia đình tức là có nghiệp, có sự gây cấn, có sự kích động và phản động tức là có nghiệp. Mà làm sao giải nghiệp? Thì chỉ nhờ cái pháp lập lại trật tự mới giải nghiệp. Càng trật tự thì tâm thức càng sáng lạn, vui hòa với các giới mới thật tâm tiến hóa trong thanh tịnh.

Nếu chúng ta còn ôm chấp, mê lý này đạo nọ mà không thực hành khai triển lấy tâm thức của chính mình. Chúng ta có duyên lành Thiên Địa Nhân, có Trời Đất, Người là chúng ta. Con người là đại diện Trời Đất. Thể xác của nhơn sanh gom gọn kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, ngũ sắc ngũ quang, huyền sắc huyền quang ở trong người, trong khối óc, trong tâm thức, rất rõ ràng. Nếu chúng ta thanh tịnh thì chúng ta thấy hết cơ Trời đã ban chiếu cho chúng ta hằng giờ hằng phút hằng khắc. Nếu chúng ta chịu tu tức là giải nghiệp tâm, giải nghiệp từ nhiều kiếp trở nên sáng lạn mới thấy rõ đường đi.

Đạo vốn không, thanh nhẹ vô cùng mà chúng ta còn ôm nghiệp, tiền, tình, duyên nghiệp, rốt cuộc là sẽ bị đắm chìm và không có tiến hóa nổi.

Được làm người, được pháp tốt để tu sửa và hiểu lấy chính mình là điều quan trọng. Chúng ta làm người mà không biết do đâu đến đây rồi sẽ về đâu? Bận rộn trong sự bận rộn và không có cơ hội tiến hóa về tâm linh, miệng môi tranh chấp không khai thác được chính mình, của cải cuối cùng của Thượng Đế đã cho một thể xác duyên dáng, huyền vi rõ rệt. Thiếu thanh tịnh làm sao thấy cái huyền vi của siêu nhiên đã cấu thành mà có sự hiện diện tại mặt đất, đi đứng ngồi nằm đều là tự động trong sáng suốt nhận định rõ rệt. Thiếu thanh tịnh thì nghịch lại chính mình, xuất ngôn hỗn láo, không biết nguyên lý của Trời Đất, không biết tình yêu thương của cha mẹ, không biết tình yêu thương của đồng loại mà đâm ra sát hại và không tiến hóa nổi. Nếu chúng ta người thực tâm tu, tự thức, tự giải, đạt tới sự phân minh vô cùng. Đời đạo song tu mới thật là tu, còn nói tôi bỏ đời theo đạo, tôi vô núi tôi ngồi, thét rồi không có phát triển nổi tâm thức, tạo khổ thôi.

Trực diện với hoàn cảnh tức là ân sư. Hoàn cảnh giáo dục chúng ta từ giây phút khắc, trong cái có có không không mà tiến hóa. Tu là sửa, là giải, mới kêu tiến. Tu mà ôm mà chấp, bênh ông Phật này, bênh ông thần kia, tức là ôm chấp, không tiến được. Tu hoài cũng không thấy mình, cũng không thấy Phật, cũng không thấy Tiên mà cũng chả thấy Chúa. Tự gạt mình một kiếp rồi lủi thủi xuống địa ngục chấp nhận cái tội mình đã làm trong lúc đương thời tại thế gian. Cho nên, ông Trời thấy không có; đâu có ai thấy ông Trời đâu nhưng ông Trời có con mắt đang theo dõi mọi người, đó là luật nhân quả. Nhân tốt quả tốt, nhân xấu quả xấu. Nhân nào quả nấy rất rõ ràng, đó là luật của Trời có trước luật đời, mà nhơn sinh biết tu, biết hiểu được tâm linh, mới chấp nhận luật nhân quả, thì sống rất dễ dàng, dễ qua. Suốt cả một kiếp người chúng ta ăn xài không có bao nhiêu, không nên ôm nhiều và tự hại. Ăn nhiều là hại cơ tạng, trí tâm không ổn. Mức tiến hóa của tâm linh vắng mất làm sao tiến.

Cho nên, người sống luôn luôn hướng về chánh nghĩa giành đất giành đai, dân tộc tôi, nước của tôi nhưng mà chính tôi, tôi chưa hiểu tôi. Tôi giành nhân quyền, tôi giành dân chủ nhưng không biết dân chủ, ai làm chủ thể xác không biết! Phần hồn thật sự làm chủ thể xác và trách nhiệm giữa Trời Đất. Cho nên, chúng ta cần thanh tịnh để phần hồn làm việc, thay vì động loạn kích động và phản động cuống cuồng, phần hồn phải cuống cuồng trong cái khổ cảnh, làm sao tiến bước được?

Cho nên, chúng ta có duyên lành có cuộc sống an nhiên tự tại. Trước kia xa xưa, chúng ta đi xe bò, đi bộ, ngày hôm nay chúng ta có xe hơi. Chiếc xe hơi nó có cái gì? Chiếc xe hơi không khác gì tòa sen rất có trật tự, êm ả mới chạy trên xa lộ được. Thì cơ tạng của chúng ta êm ả trật tự thì tòa sen chúng ta, ngũ sắc ngũ quang bừng sáng đưa phần hồn tiến hóa tới Thiên giới. Làm sao được? Phải hành pháp! Mà muốn hành pháp là phải giải khứ trược lưu thanh mới thật sự là tu. Tu mà ôm trược, hướng về tham dục là ôm trược, làm sao tiến bước được?

Dứt khoát tu tiến, mỗi mỗi chúng ta phải hiểu gốc gác của mọi sự việc từ đâu đến rồi sẽ về đâu. Nhờ pháp giải được nghiệp, tâm chúng ta mới thanh tịnh, khi thanh tịnh thì tâm sẽ bừng sáng. Khi bừng sáng, dễ quyết định mọi sự việc trong cuộc sống hiện tại, và không tạo sự lầm than cho chính mình. Sai một li đi một dặm. Cho nên, chúng ta người tu trong thanh tịnh mới tránh sự lầm sai được.

Người đời phạm rồi tái phạm liên tục như vậy, cho đến chết chỉ biết khóc thôi, ríu ríu vào cái ngục nào đã quy định, chính mình đã làm cái ngục cho giam mình: như hút sách, ăn thua, giết chóc người. Lúc chết thì phải làm thế nào người đời đã hiểu rồi. Ở ác thì gặp ác mà ở thiện sẽ gặp thiện. Cho nên Thánh, Thần, Tiên, Phật giáng lâm xuống thế gian khuyên người nên làm phước thay vì ích kỷ, keo kiết và không tiến hóa nổi.

Người tu Vô Vi thực hành tự giải nó mới thanh tịnh, chứ không nhờ ai giải dùm cho mình được hết. Hoàn cảnh là ân sư. Gia đình của chúng ta Thượng Đế đã an bài, mọi sự kích động và phản động ở kiếp này, chứng minh kiếp trước chúng ta sai lầm quá nhiều. Phải ăn năn sám hối tự sửa giải tiến lấy chính mình mới thật là người thành tâm tu học và tiến hóa rõ ràng. Ỷ lại nơi sư phụ, sư phụ là một con người. Ỷ lại nơi Phật, ông Phật cũng là một con người sống khổ, thanh đạm, lấy nguyên khí của Trời Đất mà tự giải tất cả mọi tâm tư đau khổ ô nhiễm bởi thế sự, nhiên hậu mới có cơ hội thanh nhẹ thành Phật.

Chữ Phật, thế gian tưởng lầm là ông Phật. Không phải! Tâm con người thức tâm buông bỏ tất cả nó trở về sự thanh nhẹ. Phật là vô danh, Phật không có

phù hộ chúng sanh. Phật hành để chúng sanh bắt chước và tiến tới cảnh niết bàn thanh nhẹ mà sống chung hòa bình, chứ Phật không có trở lại làm đầy tớ cho nhân gian. Nhưng nhân gian bầy ra cúng bái, tự gạt gẫm lấy chính mình, mà gạt luôn Phật nữa! Tội rõ ràng ở thế gian!

Nên thức tâm tự tu tự tiến, giải nghiệp tâm cho chính mình thì mới thật sự là người tu.

Trăng sao sáng ln trong tâm thc
Cu giúp trn gian t xét bàn
Minh chánh đ
o đi không to lon
S
a mình tiến hóa trí tâm an

“Trăng sao sáng ln trong tâm thc”: Khi chúng ta thanh tịnh rồi thì trước ngực của chúng ta nhắm mắt thấy sáng, tâm thức sáng lạn. Muôn ngàn sao ban chiếu!

“Cứu giúp trần gian tự xét bàn”: Trần gian là ai? Là thể xác chúng ta. Ta tu giải tiến đi tới chỗ sáng suốt tức là cứu giúp. Tự tu tự tiến mới ảnh hưởng được người kế tiếp chớ không phải là đem súng ống chỉ mặt người ta là người ta tu tiến đâu. Không! Tâm thức mình ráng tu thanh nhẹ từ trường tốt ảnh hưởng người kế tiếp.

“Minh chánh đo đi không to lon”: Sửa mình hòa hợp với sinh lực càn khôn vũ trụ thì chúng ta không cần phải tạo loạn giành giựt đất đai, hơn thua với người khác để làm gì.

“Sa mình tiến hóa trí tâm an”: Bằng lòng sửa chữa những sai lầm quá khứ, thì trí tâm chúng ta sẽ ổn định, khi trí tâm an rồi hành pháp rất dễ dãi, thấy sự thanh tịnh là cần thiết. Sự thanh tịnh là cứu rỗi tất cả mọi sự việc hỗn loạn ở thế gian. Mà chúng ta đã thực hành trong vòng kích động và phản động, quyết tâm trở về với thanh tịnh, là giải tất cả nghiệp tâm từ tiền kiếp tới bây giờ. Sống trong sự sống an nhiên tự tại, Hồn trách nhiệm ba cõi Thiên, Địa, Nhơn. Hồn là phần sáng suốt lo cho thân xác được bình an tu tiến.

Cái gì cũng vừa mà thôi, không ăn nhiều, không ngủ nhiều, và không có động nhiều. Cái gì cũng vừa, tự nhiên nó đi tới cái cảnh như vậy, nếu chúng ta thực hành đúng pháp thì toàn thân êm dịu và thanh nhẹ. Hướng tâm về Phật thì phải hiểu quá khứ của vị Phật đã làm gì? Ở thế gian này ai cũng ca tụng Thích Ca. Thích Ca đã làm gì? Thích Ca đâu có tìm sư phụ tu, Thích Ca chỉ tu có một mình thôi, tự tu tự tiến. Sư phụ của Ngài là ai? Sư phụ của Ngài là sự đau khổ của nhân gian, Ngài mới tìm cái biên giới tốt đẹp để giải thoát phần hồn của Ngài. Từ trường phát triển, hào quang sáng chói, Ngài mới thuyết pháp tận độ quần sanh để quần sanh tự hiểu tự tu. Ngược lại, làm hình Ngài và thờ cúng, cầu xin Ngài, đâu có ai đã thấy được Ngài. Mà Ngài phù hộ ở chỗ nào, không có! Nhưng mà cứ đâm đầu chạy theo cái đường không có, mà cái đường có không chịu khai thác. Thể xác con người là tài sản cuối cùng của Thượng Đế đã ân ban mà không khai thác khối óc của chúng ta, cơ tạng của chúng ta. Làm sao ta hiểu được sự đến và sự đi ở tương lai ra thế nào? Mọi người ở thế gian phải bước vào cái cảnh sanh ly, tử biệt. Ai ai cũng phải chấp nhận ra đi, không nói tôi giàu, và tôi có tiền, có thể sống 300 năm, 400 năm. Không, quy định của Thượng Đế rõ ràng, cái xác con người nhiều nhất là 100 năm, rồi cũng phải ra đi. Quá trình lịch sử đã cho chúng ta thấy con người là phải chết. Con người là phải tu sửa mới có sự bền lâu. Con người hỗn ẩu chỉ một thời gian ngắn mà thôi rồi đi thọ tội.

Lịch sử truyền thuyết đã cho chúng ta biết rất nhiều, chúng ta có rất nhiều tài liệu nhưng mà tâm chúng ta không chịu hành, và không chịu nhận tội của chính mình. Chính mình đã làm sai, tự hại. Tham dục là tự hại. Tham dục là tự hại thể xác thì đâu có chỗ trú ngụ mà tu. Cứ vậy mà làm hoài, rốt cuộc là tự hại mà không hay. Nếu dốc lòng muốn tu sửa phải hướng về huyền bí văn minh trong nội thức của chúng ta. Nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật đã cứu chúng sanh biết là bao nhiêu mà không hiểu được chấn động của nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật mà hành sự thì tâm thức không có khai triển được huyền bí trong nội thức được. Huyền bí nằm trong nội thức của mọi hành giả tại thế gian, tại mặt đất. Từ chối không hiểu nguyên lý hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ mà tiến, thì chỉ có đi xuống, không bao giờ có cơ hội đi lên.

Tu đạt tới quân bình ý lực mới mạnh, hướng thượng mới rõ rệt, điển quang phát triển hòa hợp với chấn động của cả càn khôn vũ trụ thì mới thấy khả năng của chúng ta là vô cùng. Khối óc không phải dễ chế, ở thế gian này chẳng có một vị bác học nào có thể chế khối óc con người ở thế gian. Thần kinh chằng chịt từ khối óc tới cơ tạng đều chằng chịt mà rất có trật tự. Người phung phí quá nhiều, ôm lấy bản chất tham dâm mà phung phí cơ tạng làm cho rối loạn bất ổn, ăn không ngon ngủ không yên. Lộc của Trời cho không nên phí phạm, phí phạm là tạo tội cho chính mình. Cái gì nó cũng vừa phải thôi, ấm no một chút để lo tu, lo sửa, chứ ở đời này có ai sung sướng đâu! Làm một bực vua, một bực tổng thống cũng không có sung sướng. Bao nhiêu sự kích động và phản động của tình đời giày xéo, tâm, can, tỳ, phế, thận bất ổn. Hiện đại bây giờ phải chế thuốc ngủ mới ngủ được chứ chính mình không ngủ được. Luật tự nhiên Trời Đất đã cho chấn động trong cơ tạng của chúng ta hòa hợp với chấn động của càn khôn vũ trụ. Lúc mặt trời xuống là ta phải đi nghỉ, tự động như vậy, lúc mặt trời lên là phải thức. Sống hòa hợp với càn khôn vũ trụ thì cái trí nó mới mở, tâm nó mới sáng, dễ tha thứ và thương yêu hơn.

Tâm eo hẹp keo kiết, tự sát là không bao giờ tiến. Sai lầm tưởng đồng tiền là chánh, sai lầm tưởng địa vị là chánh, sai lầm tưởng thế lực là chánh, rốt cuộc cũng quy hàng luật nhân quả mà tu tiến thôi. Bây giờ chúng ta biết được, chúng ta bằng lòng tu. Bằng lòng tu, phải bằng lòng tự giải vì mọi người đều có nghiệp lực rất nhiều từ tiền kiếp tới bây giờ. Tại sao Thượng Đế không cho chúng ta biết nghiệp lực để tránh?

Thượng Đế không làm điều đó. Thượng Đế cho chúng ta đầy đủ tiện nghi để tự giải, nhiên hậu phần hồn mới dũng mãnh tiến hóa thật sự, tương lai mới bằng lòng hợp tác với Thượng Đế xây dựng một cơ đồ nghìn năm hòa bình.

Con người biết tu rồi thì nhìn lại quá khứ của chúng ta đều sai lầm và vô dụng, không biết sử dụng khả năng của chính mình, tin bậy, tin bạ làm xứ sở không yên, người chung quanh của chúng ta cũng không yên. Bùa phép đủ chuyện không cứu được mình, học đủ thứ võ thuật cũng không cứu được mình. Học đủ thứ sách để trở nên một vị bác sĩ cũng không cứu được mình, bạc tỉ cũng không mua được mạng. Vậy chúng ta còn muốn cái gì bây giờ?

Tham lam những chuyện không cần thiết ư, hay là sửa chữa những chuyện không cần thiết và thực hành những chuyện cần thiết cho phần hồn được tiến hóa ở kỳ tới, đó là lo cho tương lai.

Người tu không phải ngu dại. Trình độ bác sĩ, kỹ sư, tiến sĩ nhiều lắm, nhưng mà ngài thấy ngài không sửa được ngài, không cứu được ngài. Ngài mới áp dụng pháp tu để tự giải và tự thức. Thấy rõ đời là tạm mới dũng mãnh thăng hoa tiến hóa về Thiên Quốc mà sống nơi hòa bình yên ổn, đời đời bất diệt.

Người đời khôn ngoan mà không chịu hành những sự khôn ngoan sẵn có của chính mình, mà chỉ nhờ đỡ sự u ơ của thần thánh mà không thật, tự gạt

mình trong may mắn của kích động và phản động của ngũ hành. Xem bói, tướng số là luận thuyết sanh khắc mà thôi của ngũ hành trong giới đó, không tiến hóa và không thoát được, chỉ có hành pháp mới thoát được. Thoát được rồi thì thấy vạn sự trên đời là không. Không có sự thật thì chúng ta mới yên ổn và không nung nấu những sự không cần thiết nữa và thực hành những sự cần thiết là thanh tịnh và sáng suốt.

Muốn có sự thanh tịnh và sáng suốt phải cần có một pháp khứ trược lưu thanh mới thanh tịnh, còn ôm trược lấp thanh thì không bao giờ có sự sáng suốt. Đêm đêm hành thiền để khứ trược lưu thanh tức là khai sáng chính mình. Trong thanh tịnh rồi, đạt rồi, nhập định rồi, chúng ta biết chúng ta từ đâu đến đây rồi sẽ về đâu. Phần hồn là một khả năng của cả càn khôn vũ trụ.

Tâm an thế cnh chng bàng hoàng
Lý l
phân minh t chuyn sang
Quy h
i chơn hn tâm đt pháp
Th
c hành cht phác tiến chung đàng

“Tâm an thế cnh chng bàng hoàng”: Tâm chúng ta thanh tịnh, hành pháp tâm thanh tịnh, rồi khổ cảnh chúng ta không có bàng hoàng, ồn ồn ào ào rồi đâu cũng sẽ vào đấy.

“Lý l phân minh t chuyn sang”: Phán xét rõ ràng, có đến, có đi, có động, có tịnh thì chúng ta chuyển sang giới tịnh thay vì động.

“Quy hi chơn hn tâm đt pháp”: Chơn hồn ta càng ngày càng sáng suốt, tâm chúng ta hiểu đường đi. Pháp là khứ giả, là đi, đường đi.

“Thc hành cht phác tiến chung đàng”: Chúng ta thực hành chất phác, một là một hai là hai, thực hành đứng đắn tự giải thì đường đi chung tiến hòa bình rất rõ rệt. Thế gian ai cũng muốn có sự hòa bình yên ổn cho tâm thân nhưng không hành làm sao có được, không dụng nguyên khí của Trời Đất để giải sự trần trược trong nội tâm của chính mình làm sao đạt pháp.

Nhiều người thậm chí tin nơi sự phù hộ của một vị sư phụ nào rốt cuộc tâm thân bất ổn, tu suốt kiếp không thấy được mình làm sao thấy được Tiên Phật. Mà có thấy được Tiên Phật hình ảnh bên ngoài đó cũng giả mà thôi, đâu có thật đâu. Chính mình mới là thật. Thấy rõ vị trí tiến hóa của chính mình mới là thật. Người tu Vô Vi: Vô là không, Vi là nhỏ cũng không, chứ không nuôi dưỡng sự mê tín dị đoan và phù hộ. Trời Đất đã phù hộ rõ ràng, cấu trúc từ siêu nhiên hình thành một thể xác có hiện diện tại mặt đất, đầu óc sáng lạn. Biết xây nhà, biết tạo nghiệp nhưng mà không chịu sửa làm sao tiến tới thanh giới được.

Xác của con người là cặn bã của thanh quang, đi đứng ngồi nằm toàn là tự động mà chúng ta tu giải từ cặn bã của thanh quang tiến tới hòa hợp với thanh quang là chúng ta nhẹ nhàng. Ý muốn đi đâu thì nó sẽ đến đó, nên Vô Vi gọi là xuất hồn. Muốn xuất hồn phải thanh lọc mình. Lấy cái gì thanh lọc? Lấy nguyên khí của Trời Đất thanh lọc cơ tạng càng ngày càng sáng suốt, mắt sáng tâm minh mới là người tu Vô Vi. Tu mà bàn bạc chánh trị, cơ cực, của người khác, mà không biết bàn bạc trật tự của chính mình là sai lầm rồi. Cho nên, nghe nói chuyện trong ba câu là biết người đó đứng ở vị trí nào, nếu chúng ta thanh tịnh. Các bạn không phải là thầy bói, không phải là thầy tướng mà thanh tịnh rồi các bạn sẽ hiểu tất cả những tướng số là gì, sanh khắc là gì? Nhận định mọi sự việc rất rõ ràng, dũng tiến trong thanh tịnh, không bị sự mê lầm nữa.

Tu để tiến chứ không phải tu để lùi. Tu là giải, giải tức là tiến, không phải giải mà lùi. Các bạn đã thấy chúng ta nhờ cơm Trời hai buổi, mà không chịu sửa mình thì tánh nào tật nấy, không tiến và bầy mưu sát hại lẫn nhau, thành ra cộng đồng không vui đẹp là vậy. Chúng ta sửa tiến, hiểu nguyên lý của Trời Đất, hiểu luật nhân quả thì sống lúc nào cũng yên, vui và thanh tịnh. Chung vui hòa bình rõ rệt. Quý yêu muôn loài. Khi chúng ta thanh tịnh, chúng ta thấy cái Tiểu Thiên Địa này không phải nhỏ. Bên trong có gì, bên ngoài có nấy. Bên ngoài có gì, bên trong có nấy. Nó mới hòa cảm được. Thần kinh con mắt loạn xạ một chút là màu xanh thấy màu đen, thấy màu nâu, không có chính xác. Cho nên chúng ta tu trở về với trật tự siêu nhiên thì nhìn cái gì rõ rệt, mà xét cái gì cũng rõ rệt, quyết định trong một giây phút khắc là xong, không phải bận rộn như người phàm, cầu xin đầu này, cầu xin đầu kia. Chuyện mình mà nói hết cho người ta nghe, rồi người ta quyết định cái gì cũng nghe cái nấy, rốt cuộc bệnh hoạn chết chóc là mình gánh hết chứ ông thầy không có gánh.

Hiểu được nguyên lý này, phải cố gắng tự tu tự thức để hiểu mình càng sớm càng tốt. Tài sản cuối cùng của Thượng Đế cho chúng ta là Tiểu Thiên Địa này mà không khai thác thì nền kinh tế không phát triển. Khai thác nguyên lý cơ tạng của chúng ta nó bao gồm kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, ngũ sắc ngũ quang, huyền sắc huyền quang. Chúng ta khai thác từ trược tới thanh rõ ràng. Thấy mình là một khả năng sáng lạn trên mặt đất. Lấy gì kiểm chứng được điều này? Hiện tại chúng ta rất may mắn, có xe, có cầu cống tốt đẹp, có phi cơ, muốn đi đâu là đi, do đâu đã hình thành?

Thưa, do khối óc của chúng sanh đã đóng góp hình thành chiếc phi cơ để rút gọn đường dài trở nên ngắn. Điều này, chúng ta ai ai cũng hiểu, điện thoại từ Mỹ qua Việt Nam cũng được, từ Việt Nam đi tới Âu Châu cũng nói chuyện được, là chúng ta đang sống cảnh gì đây? Bán Tiên tại thế! Chỉ lo tu một chút cho phần hồn được sáng suốt thanh nhẹ, an toàn hơn. Chúng ta mới thấy rằng cái kiếp làm người phải chấp nhận sự kích động và phản động và phải cảm ơn sự kích động và phản động chúng ta mới có cơ hội tiến hóa. Lấy oán làm ân là vậy. Trực tiếp khai triển trực giác của chính mình nhiên hậu mới có cơ hội tận độ quần sanh ở tương lai.

Người sáng suốt phải có nhiệm vụ chỉ đường cho những người chưa hiểu được chính họ. Người Vô Vi không có quyền xưng ta là thầy tất cả mọi người, nhưng mà ta là học trò của tất cả mọi người, chỉ phục vụ mọi người mà thôi. Người sáng suốt biết được, nên làm việc cho những người không biết. Ở đời, chúng ta thấy rõ những vị bác sĩ đi học mười mấy năm về giúp mấy người khùng điên chớ có làm gì đâu! Ngày đêm nghiên cứu mấy người khùng điên đó ăn bậy vô nhà thương kiếm bác sĩ. Bác sĩ lại tiếp tục học nơi những người đó, và nhờ những người đó mới đẩy bác sĩ đi học thành bác sĩ. Nhưng mà cuối cùng bác sĩ không tu cũng chẳng hiểu bác sĩ là ai? Làm cái gì? Từ đâu đến đây rồi sẽ về đâu? Cũng thọ nạn như người thường! Những bác sĩ, kỹ sư hiện tại cũng chạy đi tìm con đường tu thiền để tự giác, để hiểu quá khứ chúng ta đã học những gì? Đều là trật tự của cả càn khôn vũ trụ ban chiếu cho chúng ta để học và tiến.

Nhiều người học đến đó mà không hiểu nguyên lý của Trời Đất tưởng là mình hãnh diện, tôi làm kỹ sư, bác sĩ là tôi tiền sẽ nhiều, tôi có nhà tốt, tôi có vợ đẹp là phát triển lòng tham và sự dâm dục tự hại cơ tạng. Những vị bác sĩ đó đã học hết về cơ tạng nhưng mà bây giờ bằng lòng tự hại vì dâm dục, vì tham lam làm cho cơ tạng càng ngày càng yếu. Tới già chết ríu ríu ra đi, bỏ lại xác phàm cũng như con thú chết vậy là thôi.

Cho nên, vì đó trí thức không có cho phép. Ý thức là cái tâm tỉnh thức dậy rồi không cho phép chúng ta mê muội trong tiền tài danh vọng, thức tâm tu sửa để tiến hóa tới vô cùng. Đó là mới thấy con người trí thức nó như vậy, cái trí mà thức là hiểu được, còn trí không thức không còn giá trị gì hết.

Hồn chúng ta là thiêng liêng, liên hệ với Trời Đất, còn xác của chúng ta y như xác con thú cũng bao nhiêu công chuyện đó, tham dục tới một thời nào rồi cũng buông xuôi ra đi, cũng là học. Không tu cũng là học, vì kiếp này làm bậy thì kiếp sau chết xuống rồi phải khổ, khổ rồi ăn năn sám hối cho được lên làm người, gặp được pháp tu, thì lúc đó nó sẽ tiến lên.

Duyên lành tận độ, Vô Vi đã có hiện diện trên mặt đất và cống hiến cho tất cả mọi người bằng một phương pháp. Nam, phụ, lão, ấu cũng có thể tu được, sửa được chính mình trong thầm kín và không bị ai lợi dụng. Bằng lòng sửa mình để cống hiến cho cộng đồng càng ngày càng tốt, càng vui đẹp. Mọi người ý thức lấy chính họ là xã hội sẽ tốt tươi và phục vụ rõ rệt hơn vì họ không còn tiếc của đời nữa, không còn keo kiết nữa, họ thực hiện tâm từ bi sẵn có của chính họ, biết phục vụ cứu giúp là sự cần thiết của người tu Vô Vi.

Cho nên, Vô Vi bao nhiêu năm ở hải ngoại mọi người đều thấy, không tiền không bạc nhưng mà vẫn in sách, vẫn in băng, ân cần phục vụ và giao tận tay cho những người muốn biết nó, trong thành tâm rõ rệt.


----
vovilibrary.net >>refresh...