Video 20000717L3

ÐẠI HỘI VÔ VI QUỐC TẾ Kỳ 19: THANH TỊNH – CHUNG THIỀN

Thành tâm tin yêu sửa chính mình: Người tu thành tâm dốc lòng tu tiến, tin yêu Trời, Phật mới sửa được chính mình.

Giai huân điển giới tự tâm minh: Luồng điển hội tụ ngay trung tim bộ đầu phát sáng đi lên tới điển giới, tâm mình tự minh, tự hiểu lúc mình đi, lúc mình làm việc.

Lòng thành tự giác gieo duyên thức: Tâm thành, lòng thành tự giác hiểu được sự sai lầm của chính mình, mới gieo duyên cùng Trời Phật để thức tâm.

Vững chí bền tâm hiểu chính mình: Kiên trì như vậy, thực hành như vậy, mới hiểu được chính mình từ đâu đến đây, rồi sẽ về đâu.

Bầu trời thế giới vẫn xanh, Bầu trời thế giới vẫn thanh tịnh và xanh tươi.

Cảnh ngộ thân thương tự sửa mình: Chúng ta tu thanh tịnh, hòa hợp với sự thanh cao của Trời Phật ở bên trên, cảnh đẹp xinh ở bên trên, chúng ta thấy tự sửa tiến, càng thanh nhẹ càng tốt.

Xa lạ điển giới hình đẹp xinh : Thấy xa lạ mà chúng ta đem đi tới điển giới tươi sáng như vậy, hòa với điển giới thì cảm thức sự tươi sáng ở bên trên.

Tâm thành tự đạt do mình dựng xây: Cái tâm thành tự đạt thành tâm tu thì sẽ có kết quả tốt, do mình dựng xây, mình phải làm cho chính mình mới tiến được, phải dứt khoát mới tiến được.

Dù cho thế sự đổi thay: Dù cho thế sự có đổi thay, dù cho ai chọc phá, thế sự lộn xộn, thiên cơ đảo điên này kia kia nọ nhưng mà tâm chúng ta vẫn thành, vẫn vững tiến như vậy.

Thành tâm vẫn đến, vui say đạo đời: Thành tâm, chúng ta mọi người đến đây đều thành tâm và chúng đã đến được, vui say đạo đời, ngày nay nghe được, hiểu được đạo là gì? Đạo do tâm của chúng ta phát triển đi lên thì chúng ta không có phụ bạc đời và xây dựng cho đời tốt.

Học thêm nguyên lý thức lời: Học được cái nguyên lý của Trời Đất “Hóa hóa sanh sanh” mà hiểu được cái lời chân thật mà tu.

Trời ban tình đẹp nơi nơi an toàn: Trời ban tình đẹp lúc nào cũng tươi đẹp, nguyên khí thanh nhẹ cho chúng ta hít thở, nơi nơi an toàn, nơi nào cũng có chỗ an toàn của đấng tạo hóa ân độ.

Tu hành thức giác bạc bàn: Chúng ta càng tu càng hiểu được mới bạc bàn, còn không hiểu đầu đuôi không có bạc bàn được.

Quy hàng nguyên lý vẫn an, vẫn hòa: Chúng ta chấp nhận nguyên lý của Trời Đất lúc nào cũng cao cả hơn chúng ta, chúng ta phải quy hàng và thực hành đứng đắn như vậy thì vẫn an vẫn hòa, lúc nào cũng an hòa.

Kẻ gần cho đến người xa: Người được gần Tiên Phật cho đến người xa Tiên Phật.

Khai minh đời đạo chan hòa tình thương: Cũng khai minh được đời đạo, chan hòa tình thương. Cho nên tôi thường nói ở thế gian này chỉ có một cái đạo tình thương, tất cả tôn giáo đều phát triển tình thương.

Càn khôn vũ trụ mở đường: Càn khôn vũ trụ mở đường cho tâm linh tiến hóa,

Quý yêu thanh tịnh yêu thương muôn người, chúng ta quý sự thanh tịnh của chính mình thì chúng ta mới thật sự buông bỏ sự vọng động và yêu thương muôn người.

Từ trong tiếng nói giọng cười, Người người tự giác vui tươi tham thiền, từ trong tiếng nói nụ cười, cũng do đấng toàn năng ân ban, chúng ta có một sự sáng suốt và mở lời thanh nhẹ dẫn dắt cho nhau, tự giác vui tươi tham thiền, hiểu được nguyên lý của Trời Đất đang hỗ trợ cho chính chúng ta, chúng ta ngồi thiền một cách an yên tự tại.

Cùng chung hợp tác tạo duyên: Cùng chung hợp tác, đi một đường hướng kêu là hợp tác, mà nghịch lại không phải hợp tác, cùng chung hợp tác tạo duyên, tạo cái duyên lành cho những người kế tiếp tu tiến.

Tình thương sống động nối liền cảm giao: Tình thương của Trời Phật lúc nào sống động nối liền cảm giao, cho nên người đời nhắc đến Trời Phật, ai cũng cảm động và muốn hướng về Trời Phật mà tu, nói Thiên giới ai cũng muốn về Thiên giới mà sống.

Trí tâm thanh tịnh muôn màu: Trí tâm của chúng ta được ổn định, thanh tịnh thì muôn màu phát sáng.

Cùng chung hội tụ trước sau dung hòa: Những cái ánh sáng từ bi đó nó hội tụ thì trước sau dung hòa, từ bi đến đâu cũng tận độ quần sanh, chớ không có phá hoại quần sanh.

Chung vui giao cảm thật thà: Chung vui mới giao cảm, thật thà, xây dựng để tiến hóa.

Bền lâu vững tiến hưởng quà trời ban : Giữ vững lập trường như vậy, vững tiến như vậy thì chúng ta mới luôn luôn được hưởng cái sự thanh nhẹ của Trời ân ban cho chúng ta.

Qua những kỳ Đại Hội, các bạn đã dự không ít và cảm kích không ít những gì người khác đã phục vụ chúng ta, và chính chúng ta phải thực hành cho đứng đắn nhiên hậu chúng ta mới có cơ hội phục vụ người kế tiếp. Cho nên, phải chung đường lối trong xây dựng và tin yêu nơi sự ân độ của Đấng Toàn Năng mà hành sự, thì mọi việc sẽ đều tốt đẹp, không có gây rối cho bất cứ ai. Thành tâm tu sẽ tiến, thành tâm tu thì mọi sự sẽ giải quyết được. Quá trình các bạn thấy, nhiều chuyện rắc rối chính giữa chúng ta và chúng ta, nhưng rốt cuộc rồi cũng giải quyết được. Qua cái cơn thiền chúng ta bằng lòng, dứt khoát buông bỏ tất cả những sự tranh chấp trong nội tâm, chúng ta phân rõ rệt đó là trược; chúng ta không ôm trược nữa thì mới giải trược; nếu chúng ta ôm trược, tranh chấp, là không bao giờ chúng ta giải được trược. Khi mà chúng ta không giải được trược thì sẽ tạo sự rắc rối cho chính mình, mà thôi.

Tôi, bản thân tôi truyền pháp cho các bạn, tôi là người đi trước, tôi đã nhận nhiều sự rắc rối trong nội tâm, tôi mới phân tích cho các bạn thấy rõ ràng: đường đó không phải là đường của chúng ta đi; cho nên chúng ta phải đi ngay đường sáng suốt, thanh nhẹ của Trời, Phật đã dìu tiến chúng ta, xây dựng cho chúng ta từ giờ, phút, khắc. Chúng ta không có nên bất hiếu và phụ những gì của Đấng Toàn Năng đã ban cho chúng ta, nếu không có Đấng Toàn Năng thì thế gian này không làm được một việc gì hết: không có sự thanh nhẹ, siêu giác ở Bên Trên thì thế gian không có thể làm được một việc gì hết. Cho nên, chúng ta người tu phải “Quy hàng Nguyên Lý,” là phải nhịn nhục, quý trọng Nguyên Lý và thực hành đi tới đó: tự nhiên ý cho ta muốn đi đâu là nó chuyển đi đó liền, không có bê trễ.

Các bạn đêm đêm lo tham thiền công phu đều là hữu ích cho các bạn, tâm thân đâu đó có trật tự, bình an trong xây dựng, thật sự tiến hóa. Phần hồn càng ngày càng mở, phần hồn càng ngày càng giải được trược, thì sự thanh cao sẽ về với các bạn dù các bạn ở góc nào đi nữa cũng là tâm trí thanh cao chớ không có đê hèn và phá hoại như những phần tử thiếu tu mà muốn làm cha thiên hạ; cái chuyện đó không được; phải thực hành để ảnh hưởng người kế tiếp, là nhiệm vụ của người Vô Vi, mà thôi,; còn ta thiếu thực hành mà ta muốn nắm đầu người khác, chuyện đó không có được. Thực hành để ảnh hưởng mà thôi. Trời, Phật cũng vậy thôi; chúng ta tại sao không nêu cái hạnh đó mà đi? Ngược lại, tính toán, mưu mô, tạo khổ cho chính mình! Chuyện đó chúng ta không làm, chuyện đó gọi là chuyện không cần thiết; chúng ta phải làm điều cần thiết, mới kêu bằng mình xây dựng cho chun; còn chuyện không cần thiết không phải xây dựng cho chung.

Mỗi ngày, mỗi đêm chúng ta thiền, để chi? Ðể nhắc nhở sự thanh tịnh của chúng ta là quý giá vô cùng; lãnh vực thanh tịnh là đời đời bất diệt. Các bạn đi tới Vô Sanh là đâu còn lo lắng tới việc gì nữa, ai ăn hiếp ai, đâu? Nguyên khí của Đấng Toàn Năng đã ban cho các bạn từng giờ, phút, khắc chớ không phải tôi nhắc các bạn mới có đâu! Giờ phút khắc nào các bạn cũng có sự thanh nhẹ của Đấng Toàn Năng; mà chỉ các bạn thiếu thanh nhẹ mà thôi thì không cảm thức điều này, quên ơn của Ngài.

Chúng ta người tu, cần dốc lòng tu để tận hưởng những gì của Đấng Toàn Năng ân ban cho chúng ta, chúng ta mới có những cuộc du ngoạn Đại Hội xây dựng cho chung, tay bắt mặt mừng vui vẻ trong Điển Giới. Mọi người cảm thức khi gặp chúng ta thì có sự thay đổi; người đời gặp chúng ta đều vui, bởi vì chúng ta dấn thân tiến về gốc gác thay vì ôm cái tạm bợ tranh chấp, chúng ta không làm điều này; xây dựng tiến hóa và không bị những mưu mô gì phá hại chúng ta hết. Thực tâm, thực lòng thì Trời mới độ; thực tâm, thực lòng mới thật thà tiến hóa; Trời độ và ân ban cho chúng ta những cơ hội tốt để tu.

Hiện nay các bạn có nhiều cơ hội tốt, đi dự Đại Hội chung vui, thấy rõ anh, chị, em chúng ta đã phục vụ cho chúng ta có nơi tốt, có nơi ăn, chốn ở, di chuyển dễ dãi; đó là do lòng thành của anh, em chúng ta đã xây dựng. Mà anh em của chúng ta, do đâu? đã hưởng được những cái gì?

Anh em chúng ta cũng do Đấng Toàn Năng ân ban cho nó có một cơ hội, có một hạnh đức tốt, mới đóng góp cho tất cả mọi người cộng hưởng. Chúng ta mà hiểu được điều này, lòng chúng ta cảm động, không nỡ hành hạ anh, em chúng ta. Mọi người anh, em đều bỏ công ngày đêm xây dựng, đi đúng đường của Trời, Phật mà tiến hóa, chớ không dám làm điều sái quấy mưu lợi hay ganh ghét, ám hại bất cứ ai.

Cho nên, các bạn không nên nghe những lời đồn đại ở bên ngoài, mà phải trực diện để thấy rõ sự phải hay là trái ở chỗ nào. Chính chúng ta có khối óc, chúng ta có quyền tu, thì khối óc chúng ta càng ngày càng thanh tịnh; càng thanh tịnh thì chúng ta càng có cơ hội minh xét sự thật; không nên nghe chuyện của một người, hai người diễn tả theo trong cái ác ý của họ, mà làm suy hại tâm thân của các bạn. Điều đó tất cả anh, em tổ chức được Đại Hội, ai cũng không mong muốn các bạn nhận những điều sai quấy; mong các bạn nhận những điều lành để tiến hóa, lấy điều chánh của Trời, Phật mà tu;không có nghĩ sai cho bất cứ ai.

Trăng sao ban chiếu cho các bạn thanh khí của Trời, Phật đưa đến những hơi thở vui lành cho các bạn chung sống hòa bình; nhưng mà tâm mình chưa hòa bình, hổ thẹn với Trời, Phật vô cùng! Chúng ta muốn về với Trời, Phật, phải thực hành như Trời, Phật, mới có cơ hội về với Trời, Phật; phải thanh nhẹ, tươi tắn, mắt sáng, mặt tươi, mới là đúng người tu; còn mưu mô, thì các bạn nhìn luồng điển nó đi xuống, còn mặt mày nó tăm tối, cũng có bạn đạo Vô Vi mà mặt mày trược, xám sạm, không có tiến, cái đó họ không có thực tâm tu, mà họ hướng về một cõi nào đó rồi tham danh, tham lợi, tạo khổ cho chính họ. Cho nên, các bạn đã có sự đụng chạm, các bạn thấy rõ, rồi các bạn sẽ nhận định rõ rệt hơn những gì các bạn phải làm cho chính bạn, và sửa tiến cho chính bạn là điều cần thiết.

Thiên Cơ biến chuyển, năm nay là năm 2000, bao nhiêu sự đồn đãi, chính Ông Trời cũng bị thị phi, nói là, “Trời sẽ sập, người sẽ chết hết”; nhưng mà chúng ta có hiện diện nơi đây để đánh thức chúng ta, để hiểu rõ chúng ta: không còn mê tín,dị đoan; không còn nghe một người nào thêu dệt, dẫn tiến chúng ta hết; chính chúng ta tự tu, tự thức là điều chánh; cần làm việc cho đúng đắn, cần tu cho đúng đắn, thì thức tâm sẽ rõ ràng. Mỗi mỗi người đời hay thêu dệt; những chuyện gì mà thêu dệt là các bạn không nên lưu ý. Chuyện đời, chuyện không cần thiết của người Vô Vi, tôi cũng không cần nghe và tôi cũng không cần đem vô óc để làm gì; chính tôi là người thực hành cho chính tôi để tiến hóa tốt đẹp, nhiên hậu ảnh hưởng cho người kế tiếp; cái đó là nhiệm vụ của một người Vô Vi.

Ngày hôm nay, các bạn được dự Đại Hội, được dự Thiền Ca, đã đem triết lý của người thực tâm tu ra nói cho mọi người nghe và đồng tu, đồng tiến. Rồi đây chúng ta sẽ có huynh đệ, tỷ muội nhiều hơn; khi mà nhiều thì chúng ta sẽ có nhiều chuyện rắc rối; mà nếu chúng ta thiếu thanh tịnh là chúng ta sẽ sa ngã.

Thanh tịnh là sự cần thiết của người tu Vô Vi; nếu thiếu thanh tịnh thì óc không bao giờ sáng, tâm không bao giờ minh. Cần tu tới thanh tịnh thì tha hồ phân giải mọi việc tốt đẹp trong thực hành. Không nên vá víu chuyện đời và thêu dệt thêm lý thuyết này, lý thuyết kia, lý thuyết nọ, rồi tạo động cho chung! Điều đó là không có ích. Chung một đường lối, phải chung hợp hòa bình để tiến hóa, xây dựng cho chung, mới là đúng đường.

Đêm đêm các bạn tu thiền, để làm gì? Các bạn hít thở, để làm gì?

Các bạn hít thở là lấy nguyên khí của Trời, Đất hợp nhất khối óc của các bạn, chớ không phải các bạn làm chuyện giỡn chơi đâu. Giỡn chơi là người đời, thị phi, nói xong rồi thôi, bỏ, không có trách nhiệm. Cái này, chúng ta tự giải cơ tạng chúng ta tiến tới sự thanh nhẹ, hòa đồng cùng Trời Phật mà tu. Chuyện lớn chứ không phải chuyện nhỏ đâu.

Thực hành đúng đắn đi thì các bạn sẽ gặt hái rõ những gì tôi đã thực hành và tôi đã thuyết giảng cho các bạn hiểu. Chính tôi đã nếm qua những cái trận đồ đó, tôi mới dám nói rõ cho các bạn và các bạn thực hành để các bạn đi đến chỗ tốt đẹp. Bên Trên còn nhiều chuyện thử thách; không phải đơn giản đâu: lên cao chừng nào thì bị nhồi quả nhiều chừng nấy. Cho nên, nhiều bạn trong Vô Vi, chúng ta có nhiều lớp, nhiều cấp bực lắm, nhưng mà tới đó bị thử thách nó lăn cù, bỏ pháp, rồi bao nhiêu năm trở lại. Tôi là người đọc nhiều thơ, nhận nhiều thơ, nhận nhiều điện thoại; nhiều bạn đã than thở với tôi rằng: “Chính tôi đã sai, chứ Ông Tám không có làm gì sai! Thì cái chuyện đó là bản thân tôi cũng có sai; Trời, Phật đâu có sai. Khi mà tôi làm sai, tôi hiểu sự sai của chính tôi, thì tôi mới quý trọng Trời, Phật; dứt khoát tu tiến để tiến tới cái sự tốt đẹp mà ngày hôm nay tôi mới quý Trời, Phật mà cái hạnh tu dứt khoát của những người đi trước hình thành.”

Vậy chúng ta ngày nay chúng ta có Đại Hội là có anh em chúng ta rất nhiều, đông, họp lại và mỗi người đều dứt khoát như vậy, cái khối thanh tịnh của chúng ta sẽ bừng sáng giữa quả địa cầu; thì không có ma quỷ nào tới xen vô phá hoại chúng ta được! Ý đồ không tốt là ma quỷ, mà thôi! Ma quỷ là tăm tối; sự tăm tối nó sẽ không còn đến với chúng ta. Chúng ta sáng; ánh sáng đến là bóng tối phải tan; chắc chắn như vậy. Cho nên, các bạn phải tin!

Chính tôi đã thực hành trong cái giới ma quỷ mà tôi thoát ra tới ngày nay. Khổ lắm bạn ơi! Đêm đêm hành thiền, biết bao nhiêu chuyện phá; kể cả đánh, đập đủ chuyện; nhưng tôi vẫn chịu đựng để tôi vượt qua, rồi thấy cái trí tôi không có thua bất cứ chuyện gì. Thiếu thanh tịnh thì tôi thua thôi; mà tôi đầy đủ thanh tịnh, tôi giải quyết tất cả mọi việc không khó khăn. Cho nên, đêm đêm tôi cần thực hiện những chuyện cần thiết và không thực hiện những việc không cần thiết, là tâm thân tôi được an lạc. Ngày nay tôi cũng lớn tuổi rồi, nhưng mà các bạn nghe âm thanh của tôi và thấy sự thành tâm phục vụ của tôi đối với các bạn có thiếu sót chỗ nào? Lo cho các bạn từng giây, từng phút và để nhắc các bạn tránh sự sai lầm;dù tôi có la rầy các bạn nữa, cũng là giúp cho các bạn tiến, mà thôi. Các bạn đừng có nuôi dưỡng cái tự ái phàm tục mà tạo khổ cho các bạn; cái đó xấu hổ với Trời, Phật vô cùng! Mình nói mình là người tu, mà thiếu sáng suốt, thiếu thanh tịnh; tu cái gì? Còn tự ái là không có thanh tịnh rồi! Phải dẹp bỏ tự ái, tiến thẳng một đường một tới nơi mới giải quyết được cơ đồ tâm linh.

Các bạn đến đây, các bạn thấy, xứ sở này cũng nhiều chế độ áp đảo; mà rốt cục họ cũng phải hướng về Trời, Phật, hướng về Chúa mà tu và giải quyết trần trược của thế gian; để đem lại những kỷ niệm tốt lành, giữ lại những kỷ niệm quá khứ mà để cống hiến cho chúng ta; ngày nay chúng ta mới cảm kích, hiểu điều lành, những cảnh tốt mà họ đã vượt qua, lưu niệm nhiều điều lành cho chúng sanh cùng hiểu, cùng tiến. Chúng ta lại có duyên may họp nơi này, huynh đệ, tỷ muội chúng ta cũng khổ cực lắm mới dành dụm được một số tiền đi đây, đi đó, và đi đến chỗ xứng đáng học hỏi: thật sự mắt thấy, tai nghe, chứng minh điều lành của Chúa, của Trời, Phật đã ân ban cho mọi giới từ giây phút khắc; chứ không phải nói suông mà không có bằng chứng. Những sự tiến hóa của tâm linh ở tại Âu Châu này, nơi này là nơi để các bạn chứng minh mọi việc, có kỷ niệm, có bằng chứng rõ ràng, để các bạn thấy rõ điều lành mà tu.

Ngày hôm nay, chúng ta có cái pháp lành trực tiếp dùng nguyên khí của Trời Đất để giải quyết sự trược ô của chính mình;khứ trược lưu thanh là lập trật tự Điển Quang trong nội tạng, nội thức của chúng ta. Có nhiều bạn tu tới ngày hôm nay muốn lo cũng lo không được! Hết lo rồi; chỉ có biết vui! Luồng điển các bạn quân bình rồi muốn lo lo không được, không có nhớ để mà lo, không có chuyện gì phải nhớ, “Thế gian đô thị giả” mà, có gì thiệt đâu! Không có gì thiệt, mà chúng ta nhớ để làm gì? Nhớ, ghi chép, rồi biến thể của nó là chánh trị phức tạp! Chánh trị đó là chánh trị phức tạp.

Còn cái chánh trị của Trời, Phật là nhớ điều chánh mà tự sửa! Cái đó là chuyện cần thiết của người Vô Vi: luôn luôn nhớ điểm chánh mà tự sửa. Đó là cần thiết của Vô Vi.

Cho nên, chúng ta không có lấy cái thủ phủ, cái chánh phủ để trị dân; chúng ta không có làm cái đó! Chuyện ngu muội đã nhiều kiếp rồi: giết nhau mà không cứu nhau, thì phần hồn sẽ bị tan rã, luân hồi; luân hồi làm đủ cầm thú tại thế gian; rốt cuộc cũng bị chết à!

Còn chúng ta tu là giải cái phần ô trược đó ra, thì không có ứng chiến trong nghịch cảnh nữa, nhưng chúng ta giải mở nó ra sẽ không còn nghịch cảnh nữa: từ bóng tối trở nên sáng là vui tươi, chung họp tốt đẹp, chứ không có sự chia rẽ và phân tán nữa!

Chớ người đời làm chánh trị mưu mô để chia rẽ lẫn nhau; làm sao tiến hóa được? Ở đời cũng không yên, cái hồn làm sao tiến?

Cho nên, không nên chia rẽ! Chúng ta đã đi chung một đường lối, là phải xây dựng cho chung để tiến hóa; lấy điểm chánh xây dựng, mà thôi. Cái đó là cần thiết. Không làm những chuyện không cần thiết nữa; dứt khoát như vậy, các bạn mới có cơ hội hưởng lạc trong nội tâm các bạn, vui tươi cùng Trời, Phật và tận hưởng nguyên khí của Đấng Toàn Năng đã ân độ từ giờ, phút, khắc.

Nhiều khi các bạn tu thiền nửa đêm rơi lụy, mới thấy rằng khả năng phục vụ của chúng ta còn thiếu kém; còn rước trược vào tâm thì mới rơi lụy; rơi lụy đó là cơ hội giải trược trong nội tâm. Sau khi mà các bạn đã khóc rồi, tự nhiên nó nhẹ! Cảnh đời chúng ta đã vượt qua bao nhiêu gian khổ, ai ai cũng phải vượt qua cái gian khổ. Nhiều người tu Vô Vi một thời gian rồi ngồi nửa đêm nghe băng thiền rồi khóc nức nở; khóc để thấy sự sai lầm của chính mình. Cảm động được lòng mình mới là thật tâm tu, nhiên hậu sắp lại trật tự quân bình trong nội thức các bạn. Âm thinh các bạn thay đổi, mạo diện các bạn thay đổi: lời nói các bạn là dùng đạo tâm xuất phát nơi nơi để tận độ quần sanh, chớ không có dùng những lời phỉnh phờ, lừa gạt lẫn nhau nữa. Thực sự mình đã xây dựng được mình, thật sự mình đã cứu được mình, dũng mãnh nói ra sự thật là đủ rồi.

Cho nên, có nhiều bạn đã thành tâm tu tiến và tự giải được khổ nạn, muốn nói ra cho tất cả mọi người nghe để cùng xây dựng; nhưng mà không biết diễn tả bằng cách nào? Nhưng phải qua cơn điêu luyện: càng lên cao một chút thì càng được nhồi quả; nhồi quả đó là phước cho hành giả sẽ có cơ hội tiến tới tốt và xây dựng một triết lý vững vàng để tận độ quần sanh ở tương lai. Từ rày về sau, nói cái gì cũng phải có bằng chứng rõ rệt khiến chúng ta cảm thức được điều này, mới nói ra. Không cảm thức được, không nên nói ra, không nên mượn sách vở, lời nói này, lời nói kia, lời nói nọ thấy hay, nhưng mà chúng ta chưa hay.

Chúng ta tu một thời gian rồi, thấy chúng ta tương đương, bình đẳng như vậy mà tiến hóa; lúc đó các bạn mới dũng mãnh tu và thực hành đứng đắn hơn, dũng mãnh hơn và dứt khoát hơn. Xa xưa tới ngày nay cũng chỉ có hai chữ “Dứt khoát”thôi! Người tu mà không dứt khoát là chỉ lâm nạn, phạm rồi tái phạm mà thôi.

Tôi cũng là con người ôm xác phàm, tu tới ngày hôm nay luôn luôn phạm rồi tái phạm; tôi phải quyết tâm sửa, tôi mới có một triết lý vững vàng để cống hiến cho các bạn. Nếu tôi không quyết tâm sửa, làm sao tôi nói ra những lời các bạn cảm động và các bạn thấy sự sai lầm của các bạn và các bạn đã nguyện dứt khoát tu tiến? Chỉ có một hướng đi mà thôi!

Nếu chúng ta còn quanh quẹo nữa thì chỉ có hư: Tiền tài, danh vọng nó sẽ kéo chúng ta xuống hố, và không có giúp chúng ta đi lên đâu! Tiền tài, danh vọng lúc nào cũng đem con người xuống địa ngục; dẫy đầy dưới địa ngục, nhưng mà còn tranh nhau xuống để làm gì? Giành giựt để được cái gì? Hại nhau có ích gì không?

Cần phục vụ tốt, xây dựng tốt để ảnh hưởng cho mọi người sẽ tốt như chúng ta. Điều đó là điều rất quý cho quả địa cầu hiện tại. Các bạn, không nhiều thì ít, cũng thấy lịch sử tranh nhau, giết nhau, giành giật nhau. Ngay hiện tại chúng ta ở trong quả địa cầu này, có mảnh đất nào yên không các bạn? Không có mảnh đất nào yên. Thiên Cơ biến chuyển vô cùng;vì sao? Vì lòng tham của con người mới xảy ra những chuyện động đất, nào là sản xuất, nào là lấy nhiên liệu của Trời,Đất, chất đốt quá nhiều tạo nóng cho quả địa cầu; thời tiết thay đổi bất thường thì không có yên, con người sống không có yên tại vì lòng tham mà ra.

Các bạn thanh tịnh rồi, các bạn thấy rõ: cũng do tham dâm của con người biến thể ra tai nạn bất ngờ như vậy. Nhiều người khóc hết nước mắt, không biết Tại sao tôi thờ Chúa, thờ Phật kỹ càng mà ngày nay một cơn gió lốc nhà cửa tôi tiêu hết?” Không biết lý do từ đâu xảy đến, không hiểu! Vì lòng tham của con người đã xảy ra: lấy chất đốt của Trời, Đất và phung phí; ngày nay nó thành tựu nóng, lạnh bất hòa tạo ra cơn gió lốc. Nhiều người đã khóc nức nở mà không biết tại sao! Cho nên, chúng ta là con người, cần xây dựng cho chính mình, nhiên hậu mới thật sự đóng góp cho người kế tiếp được.

Vô Vi là một phương pháp tự tu, tự tiến, xây dựng cho chính mình. Cương quyết như vậy thì chúng ta mới thật sự đóng góp cho chung ở tương lai. Cho nên, các bạn thấy tinh thần phục vụ của người Vô Vi: người nào mà thực tâm phục vụ thì người đó tu thiền nhiều, lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ trong xây dựng. Hỏi chớ, họ đã học trường nào? Không có học đâu; họ chỉ có hành thôi; họ hành mà họ cảm thức được điều lành, lẽ phải mà họ làm và dấn thân làm ngày, làm đêm, bất vụ lợi. Chúng ta nghèo, mà lòng chúng ta thành, chúng ta lại có được cái Đại Hội hàng năm kêu là Tết Vô Vi.

Tết là gì? Tết là hưởng thụ nguyên khí của Trời, Phật, tâm lành tiến hóa xây dựng tâm linh; đó là việc đại sự; không phải việc tiểu sự đâu! Các bạn có nghĩ rằng một mình tôi, một thân một mình ra đây, mà ngày nay có thể xây dựng được 17, 18 cái Đại Hội, chính các bạn được dự? Mỗi cái đại hội đều khác hết, không có giống nhau; chứng minh có Ơn Trên tận độ bằng cách nào mới chuyển biến như vậy! Óc người phàm không có thể làm như vậy được. Nhiều người cũng khinh khi tôi, nói, "Ông này làm tới đó, rồi ông sẽ thất bại, ổng sẽ chết giữa đường; không bao giờ vô được Đại Hội!" Nhưng rồi cũng gặp mặt tôi ở Đại Hội, tôi tới Đại Hội.

Muốn hình thành một cái Đại Hội, không phải dễ: bao nhiêu người phục vụ ngày, đêm mới làm xong cái Đại Hội, một năm 1 lần thôi. Có nhiều người ngồi rảnh nói: "Nhìn Đại Hội, dễ mà, có gì đâu? Nắm điện thoại là tôi book phòng!" Không phải vậy! Tâm có thành, hay là không? Tâm không thành thì gặp nhiều chuyện rắc rối! Người ta đi Đại Hội về, nhiều người thất nghiệp bao năm, 10 năm, mà bây giờ đi Đại Hội, bây giờ nó có việc làm, nó không hiểu tại sao? “Đi Đại Hội về, ba, bốn chỗ gọi điện thoại kêu kiếm tôi đi làm!” Những cái đó là tôi đã nhận được nhiều điện thoại và cho tôi hay rất rõ rang! Vì luồng điển của các bạn mỗi đêm mỗi tu, mỗi xây dựng, tới Đại Hội thì có chư Tiên, chư Phật chứng và rút cho các bạn được càng nhẹ hơn. Điển của chúng ta nhẹ là chúng ta sẽ có những sự may mắn bất ngờ xảy đến cho chính chúng ta, chính chúng ta không có xét được.

Cho nên, các tôn giáo cần xây dựng đức tin; đạo nào cũng xây dựng đức tin là quan trọng. Thấy mình không có khả năng;Bề Trên sẽ chiếu độ cho chúng ta; mà các bạn dầy công tu sửa, là các bạn thực sự đóng góp. Đêm đêm các bạn thiền là các bạn đang làm việc cho Thượng Đế; Thượng Đế không lẽ bỏ các bạn thất nghiệp đâu! Giúp các bạn mạnh khỏe và tươi tắn thêm. Chính bản thân tôi nghe nhiều bạn điện thoại cho tôi biết rằng: “Tôi đi Đại Hội về, mọi trạng thái thay đổi và tôi thấy tôi khỏe nhiều, tôi được may mắn nhiều, tôi thấy gia đình tôi rất an vui!” Chuyện này ở đời, mình nói không ai tin đâu; mà những người dự Đại Hội rồi mới thấy. Cho nên, tôi nói Đại Hội là tết Vô Vi!

Tết Vô Vi là do sự đóng góp của chung; mà Xuân Trời là Tết của Trời, không phải Tết của người phàm; chúng ta ăn Điển, không phải ăn tiền; ăn sự thanh nhẹ và thanh tịnh của Trời, Phật đã ân ban cho chúng ta. Chúng ta cảm động là khi chúng ta thấy huynh đệ, tỷ muội của chúng ta đã đóng góp cho chúng ta có cơ hội ngự trong một nơi an toàn tốt đẹp, và nghe những lời giảng thanh thoát, tận độ tâm thân của chúng ta; ta cảm động. Chính cuộc đời của chúng ta muốn làm điều này,mà không làm được; nay đã có rồi, chuyện hy hữu đến với chúng ta, chúng ta phải tận dụng cơ hội tham thiền để đạt tới thanh tịnh tối cao là quý giá nhất.

Thành thật cám ơn sự lưu ý của các bạn./.

video 20000718Q1

ĐẠI HỘI VÔ VI THỨ 19: THANH TỊNH – PRAGUE - VẤN ĐẠO
17-7-2000 - 18-7-2000

BTC: Sau đây xin mời anh Đình Bảo và chị Huyền Châu lên đây để đặt câu hỏi vấn đạo Đức Thầy. Xin mời anh chị. [14:17]

1. Hỏi: Thưa Thầy, Côn Lôn Sơn là nơi nào? Nơi đó có gì khác với thế gian hiện chúng ta đang sống? Người tu Vô Vi đến trình độ nào, khi bỏ xác, mới được đến nơi đó để tiếp tục tu?

Đáp: Người tu, tâm phải dứt khoát. Hồn chúng ta đang ngự trong thể xác; thể xác này là động loạn theo chiều hướng của ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; kích động và phản động triền miên; mà nếu chúng ta dứt khoát được, nhập định, thì chúng ta mới đến chỗ thanh tịnh tự thức được.

2. Hỏi: Thưa Thầy, người không tu Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, sau khi bỏ xác, có đến nơi Côn Lôn Sơn tu được không?

Đáp: Đó là cũng như câu kể trên: Tâm dứt khoát, không phải là người tu, mang tiếng tu mà tâm không dứt khoát cũng bị đọa Ðịa Ngục. Người tu, tâm phải dứt khoát, mới đạt tới nguyên lý của Trời, Ðất. Lúc đó, nhắm mắt là đi lên cõi thanh tịnh; thay vì núp ẩn trong sự động loạn.

3. Hỏi: Thưa Thầy, người tu đến trình độ nào thì mới có thể cứu được Cửu Huyền Thất Tổ? Nếu có thể cứu được Cửu Huyền Thất Tổ thì cứu như thế nào? Xin Thầy minh giải cho chúng con.

Đáp: Tâm linh của chúng ta không khác gì bóng đèn ở trong rừng tối; mà khi chúng ta tu điều hòa, hợp khí cùng Trời Ðất, tự nhiên bừng sáng; đó là độ tất cả, cũng như ánh trăng vàng độ khắp thế giới, là vậy. Nếu mà óc chúng ta sáng thì Cửu Huyền Thất Tổ chúng ta cũng đồng có cơ hội đi lên trong cơ tiến hóa sẵn có.

4. Hỏi: Thưa Thầy, cảnh giới nơi tâm và cảnh giới bên ngoài (tức là dùng mắt, tai, mũi, miệng có thể thấy được), hai cảnh giới đó, cảnh nào là cảnh thật?

Đáp: Nhắm mắt mà thanh tịnh, thấy sáng, thấy cảnh trong tự nhiên và hồn nhiên, đó là cảnh thật; mà cố ý muốn tạo ra một cảnh đó, không có phải thật. Trong thanh tịnh đạt tới ánh sáng, và thấy được cảnh tự nhiên và hồn nhiên tốt đẹp vô cùng; đó là sự thật.

5. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Ðịa Ngục cũng do tâm, mà Thiên Ðàng cũng do tâm”?

Đáp: Địa ngục cũng do tâm: Tâm mình phá hoại, hiểu được một chút, muốn phá Ðạo. Cũng như ở thế gian có nhiều tôn giáo khác nhau, đạo Phật muốn phá đạo Thiên Chúa, Thiên Chúa muốn diệt đạo Phật! Cái đó, chúng ta người Việt Nam ở mảnh đất Việt Nam, chúng ta đã thấy rồi: qua nhiều cơn biến chuyển động loạn, không thành tựu! Thì chúng ta thấy nguyên năng sẵn có: chúng ta cấu trúc từ siêu nhiên mà hình thành, chúng ta mới cảm thức được điều đó.

6. Hỏi: Thưa Thầy, chúng con có xem qua video về mộ của đức Tổ Sư; thấy bạn đạo ở quê nhà đến viếng mộ của đức Tổ Sư, bạn đạo thắp nhang và vái lạy. Chúng con không hiểu các bạn đạo đó làm như vậy có đúng theo đường lối của Ngài đã răn dạy không?

Đáp: Con người là một tâm linh tại mặt đất; ai cũng mong muốn tiến hóa tới cõi thanh nhẹ. Cho nên sự mong muốn đó là vô cùng: nghe tới Trời, Phật, ai cũng thích! Nhưng mà làm sao dấn thân như Trời Phật, mới tiến tới đó; có cơ hội chung sống với Trời Phật, mới kêu bằng “Thanh Nhàn;” sung sướng ở chỗ đó.

7. Hỏi: Thưa Thầy, sau này nếu chúng con có dịp về quê thăm mộ của Ngài, thì chúng con phải làm sao mới đúng? Xin Thầy chỉ dạy cho.

Đáp: Về quê thăm mộ Ông Tư, đó là một cái kỷ niệm để chúng ta dứt khoát: chúng ta thấy người đi trước đã thành công; vậy chúng ta là người đi sau, chỉ có dứt khoát mới theo kịp chân Ngài. Nơi đó là nơi ảnh hưởng những người kế tiếp.

8. Hỏi: Thưa Thầy, “Ứng vô sở trụ, di sanh kỳ tâm” là sao?

Đáp: “Ứng vô sở trụ” là mình hứa cái gì nó không có, không thấy cái chỗ mà chứa đựng cái lời hứa của chúng ta. Mà “Di sanh kỳ tâm” là cái tâm chúng ta nguyện thế nào, chúng ta làm đúng như thế đó, đừng có sai chạy.

9. Hỏi: Thưa Thầy, người tu phạm phải tội như lừa thầy phản bạn, hoặc phản Đạo, thì bị Bề Trên “cúp điển.” Vậy, thưa Thầy, “cúp điển,” là cúp như thế nào? Xin Thầy chỉ dạy cho chúng con được rõ.

Đáp: Cái óc chúng ta có điển Âm, Dương bừng sáng, mới mở được trí. Cái trí mở được một chút, tưởng là “Ta đắc đạo, ta hay hơn người khác,” và chọc phá người khác. Rốt cuộc là chúng ta đã “hạ từng công tác,” đã đem luồng điển chúng ta xuống để tranh đấu, hơn thua, thay vì giải mở chung tiến.

10. Hỏi: Thưa Thầy, chúng con được nghe Thầy dạy rằng, “Bề Trên nâng từng số điển quang” cho chúng con. Thưa Thầy, “nâng từng số điển quang”, là nâng làm sao?

Đáp: Là các bạn chịu tu, chịu lập lại trật tự trong cơ tạng và khối óc, thì mới nhận được luồng điển Đại Bi ban chiếu hằng giờ, phút, khắc. Có khi ngủ một đêm tới sáng, mình thấy cái sự sai lầm của chính mình; ăn năn, sám hối, và sửa tu tiến, mới là đúng.

11. Hỏi: Thưa Thầy, “Phóng điển để hỗ trợ;” phóng làm sao?

Đáp: “Phóng điển” là, các bạn có từ tâm, hướng thượng, thì luồng điển Đại Bi kết hợp với luồng điển của chính bạn: khi bạn tưởng tới người đó thì luồng điển được gần ngay, và đem lại thanh tịnh, cứu trợ tức khắc. Cũng như, tại sao ở thế gian từ bao nhiêu năm nay người ta cứ niệm “Quán Thế Âm Bồ Tát”? Nhắc tới “Quán Thế Âm Bồ Tát” thì Đại Bi chuyển trong tâm thức của Người, và thấy được hình ảnh, hình ảnh đã hy sinh và tận độ của Ngài; chính ta phải thức tâm.

12. Hỏi: Thưa Thầy “Vay Pháp, và trả Pháp” thì phải trả làm sao? Có bao nhiêu cách trả?

Đáp: “Vay Pháp, trả Pháp” là trước kia chúng ta không hiểu “Pháp” là gì; không hiểu “tu sửa” là gì; không hiểu “thanh tịnh” là gì. Ngày nay, chúng ta cảm thức được một phần về thanh tịnh; ta muốn nói cho người động loạn dứt khoát theo đường chúng ta, để đạt tới sự thanh tịnh; thì chúng ta sẽ có cơ hội chung vui trong thanh tịnh.

13. Hỏi: Thưa Thầy “Chơn giác” là sao?

Đáp: “Chơn giác” là luồng điển ngay trung tâm bộ đầu, thật sự phát triển đi lên, và hiểu cặn kẽ mọi sự việc từ việc nhỏ tới việc lớn; kêu bằng “Chơn giác.”

14. Hỏi: Thưa Thầy “Chơn tâm” là sao?

Đáp: “Chơn tâm” là chúng ta, người tu, thành tâm tham thiền, luồng điển trung tim bộ đầu xuất phát đi lên; như các bạn ngủ ngồi cũng vậy, luồng điển trung tim bộ đầu xuất phát đi lên; thì trong óc các bạn có nhiều cái cảm thức mới mẻ, hay ho, để tận độ quần sanh. Khi người được gần con người động loạn, thì có những cơ hội phân giải cho họ hiểu.

15. Hỏi: Thưa Thầy, con tu Pháp Lý Vô Vi được một thời gian; nay đi, đứng, nằm, ngồi, khi ý vừa nghĩ đến niệm Phật là bộ đầu rút điển. Tuy hồn và vía chưa tương hội như Thầy và đức Ông Tư đã kể trong sách, nhưng chưa xuất hồn đi học đạo, nhưng trụ điển trên bộ đầu rất dễ, không khó khăn. Như vậy có hữu ích gì trên đường tu?

15. Đáp: Cái đó cũng là một tập quán tốt. Các bạn tu để lập lại hai luồng điển Âm, Dương trong cơ tạng hội tụ ngay trung tim bộ đầu; thì “Tâm tưởng, Sự thành:” tưởng tới đó là nó tới đó, và phân giải rõ rệt, vì đó là ánh sáng vô cùng và thanh tịnh. Nhơn sinh đạt được cái đó là thật sự vui trong thanh tịnh.

16. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Tự chê mình là xây dựng nhịn nhục”?

Đáp: Chê mình và sửa, thấy mình sai: mình cũng kết hợp từ siêu nhiên hình thành, mà tại sao mình còn ghét, khi người khác? Đó là chính mình sai, thì mình phải chê những hành động đó, mới sửa tiến được.

17. Hỏi: Thưa Thầy, “Thế Huyền Kinh” là gì? Xin Thầy giảng chi tiết một chút cho chúng con dễ hiểu.

Đáp: “Thế Huyền Kinh” là, con người ở thế gian, Trời sanh ra, hoạt động, đi đứng, là nó đã có cái Thế rồi. Mà sự huyền diệu phát triển về tâm linh, là tất cả những thần kinh phát triển đi lên; kêu bằng “Đạo”. Nếu mà chúng ta tu, không hiểu mình và không sửa mình, không hỗ trợ cho Tiểu Thiên Ðịa này phát triển, là vô vọng, tu mấy chục năm rồi cũng vậy đó thôi, không phát triển được. Vì trung tim thần kinh chằng chịt của con người, khối óc liên hệ với Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ; mà nếu chúng ta đạt tới thanh tịnh thì chúng ta sẽ thông cảm và xây dựng rõ rệt theo chiều hướng của Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ. Con người thấy rõ nhiệm vụ của sự hiện diện của chính mình tại mặt đất, làm gì, và sẽ đi đâu!

18. Hỏi: Thưa Thầy, tình đạo và tình người có khác nhau không? Nếu có khác thì khác nhau như thế nào?

Đáp: Có Ðời, có Ðạo. Đời thì theo cái đường ngắn ngủi khai mở tâm thức: thua một chút cũng không chịu, muốn tiến tới, muốn đạt tới mục đích; đó là Ðời. Còn Ðạo là quân bình tâm thức: tự dâng hiến sáng trí của chính mình mà tiến hóa.

19. Hỏi: Khi gặp Thầy hay xa Thầy, dù ở bất cứ nơi nào, nhưng ý nghĩ đến Thầy là bộ đầu rút điển mạnh, đi thẳng lên; là sao? Mỗi lần như vậy tâm tư thanh nhẹ, trong tâm cảm thấy rất ấm áp, gần Thầy một cách lạ lùng. Xin Thầy giảng dạy cho chúng con biết về sự liên hệ này.

Đáp: Đó mới thật sự cái tâm đồng hành, chung tiến tới sự thanh nhẹ của cả Càn Khôn Vũ Trụ là một. Cho nên, tôi thường nói “Ở thế gian chỉ có một Ðạo: Tình Thương và Ðạo Ðức.” Có bây nhiêu đó mà làm không được; lục đục xẩy ra chiến tranh, đủ chuyện. Nếu mà chúng ta, người tu Vô Vi, biết lên cõi thanh nhẹ, và tưởng đến người đồng hành, thì chúng ta cũng đạt được sự thanh nhẹ, tự cứu vớt, cứu vớt lấy mình, và thăng hoa tốt đẹp trong giây phút thiêng liêng đó.

20. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Chịu phục vụ vô cùng như ý Trời, ý Chúa, thì sẽ được thanh tịnh ở đó”?

Đáp: Cho nên, Ðời hay so đo, cho nên có chiến tranh. Mà chúng ta phục vụ là tận tâm, tận tình làm việc đó; nó sẽ, óc nó sẽ sáng, tâm nó sẽ minh; việc làm chúng ta dũng mãnh trong thanh tịnh.

21. Hỏi: Thưa Thầy, gặp người đau khổ, lòng từ tâm khuyên nhủ người tu để được bớt khổ; bộ đầu tự nhiên điển rút mạnh, nói năng lưu loát, giải thích mọi thắc mắc dễ dàng không cần suy nghĩ. Khi ấy, mặt cảm thấy nóng bừng, là sao? Xin Thầy dạy cho chúng con được hiểu rõ.

Đáp: Là hai luồng điển Âm, Dương trong cơ tạng nó hội tụ ngay trung tim bộ đầu, thì mặt nó mới hồng, tươi, đẹp, và âm thinh phải thay đổi, nói chuyện có sự hòa ái tương thân với mọi giới.

22. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Dẹp bỏ những sự sân si thì sự tốt đẹp sẽ trở về chơn tâm”?

Đáp: Hai luồng điển Âm, Dương nó hội tụ, thì sân si không còn. Sân si là sự quanh co, không dứt khoát. Chúng ta hội tụ, Âm Dương hiệp nhứt, nó bừng sáng, thì nội tâm chúng ta không bận rộn về sự sân si nữa.

23. Hỏi: Thưa Thầy, con cảm thấy trên đời này tâm con không còn ham muốn gì hết: biết mình được may mắn gặp được Pháp Lý Vô Vi, hành pháp. Nay càng hành càng thấy rõ con đường mình đi là đúng vì đó là tự tu, tự tiến; không ai có thể gạt mình; tự mình có thể phân minh thanh, trược. Cho nên tâm con không còn ham muốn tình, tiền, danh, lợi, tại thế nữa; chỉ biết sống cũng lo tu, và chết cũng lo tu mà thôi. Ý tưởng như vậy có đúng không? Xin Thầy minh giải rõ cho con.

Đáp: Dấn thân tận độ quần sanh trong Tiểu Thiên Ðịa chúng ta, thì mới tiêu diệt tất cả những cái phàm tánh động loạn và tiến thẳng về thanh tịnh tự thức.

24. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Sự chân giác của mỗi cá nhân phải đi đến đường cùng của đau khổ mới thấy rõ biên giới của Phật pháp”?

Đáp: Cho nên Phật là từ bi; từ bi không có phá ai hết: người thế gian muốn cái gì thì cho họ muốn cho tới cuối cùng họ mới tự thức. Như con muốn đi qua một đường phố, mà đi chưa hết đoạn đường là tâm mình chưa yên; đi hết đoạn đường rồi mình thấy mình biết quẹo bên nào cho nó đúng. Cho nên, Phật Pháp không có bao giờ, gọi là “Từ bi,” không có bao giờ chặn đường đi của người khác. Mà chính họ tự thức là chánh.

25. Hỏi: Thưa Thầy, “Nguyên tử phản động lực” là gì? Nó có lợi ích gì cho sự tiến hóa của nhơn sanh và vũ trụ?

Đáp: “Nguyên tử phản động lực” là nó tạo sự dũng mãnh cho tâm linh tiến hóa. Có sự phản động lực mới thấy sự đau khổ, thức tâm, và xây dựng trên đường tình thương và đạo đức.

26. Hỏi: Thưa Thầy, Thầy có nói “Thầy cũng là người kham khổ tại trần, cũng hưởng như các con, cũng biết đau khổ, cũng biết thương yêu, cũng biết sử dụng sự sáng suốt để dẹp bỏ tự ái. Nếu các con không thực hành là các con tự phản lấy chính các con, không phải phản Thầy.” Tuy là Thầy đã nói như vậy, nhưng những ân nghĩa và tình Thầy trò, chúng con không thể quên được. Ân tái tạo là điều đã dìu dắt chúng con về tâm linh bao lâu nay, làm sao có thể phủ nhận? Thưa Thầy, cũng như Đại Hội ngày hôm nay, không có Thầy, làm sao chúng con có thể quy tụ về đây để học đạo nơi Thầy, nơi bạn? Xin Thầy cho lời minh giải.

Đáp: Qua những cái hành trình động loạn từ nhiều kiếp: mỗi nhơn sinh ở đây không phải là mới có một ngày, hai ngày đâu; mấy ngàn năm cũng có! Qua những hành trình động loạn tự thức, mới nắm vững đường đi. Cho nên tôi thường nói, “Khổ, khổ, khổ, mới bước vào biên giới của Phật pháp.” Phật pháp là buông bỏ tất cả thế sự, để tiến về thanh tịnh mà thôi. Như ngày hôm nay, tất cả bạn đạo có sự hiện diện hôm nay đã buông bỏ, về đường đời buông bỏ rất nhiều, ngày hôm nay có cơ hội, hội tụ thành một Đại Hội Thanh Tịnh Tết Vô Vi ở hôm nay. Nhưng phải tiếp tục dứt khoát để đi tiến tới thẳng một đường, thay vì quanh quẹo nữa!

27. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao có bạn đạo tu một thời gian không bao lâu, sau khi chết, được Thầy cho biết hồn bạn đó được lên núi Côn Lôn Sơn tiếp tục tu; có bạn đạo khác tu cũng khá lâu, có nghĩa là bạn đó đã tham dự sinh hoạt trong Vô Vi khá lâu, sau khi chết, phần hồn lại bị xuống địa ngục? Xin Thầy minh giảng cho chúng con hiểu rõ.

Đáp: Cái đó là tôi đã phân tách Luật Nhân Quả cho mọi người. Chúng ta làm người, nhân tốt thì quả tốt; nhân xấu thì quả xấu. Cho nên, cái định luật của trời đất rất khe khắt, không phải giỡn như người đời thấy không nói gì là muốn làm gì thì làm! Đó là tạo loạn tâm cho chính mình, rồi đi tới chỗ khùng điên bịnh hoạn, không cứu được.

28. Hỏi: Thưa Thầy, “Từ Quang” là gì?

Đáp: “Từ quang” là sự thanh nhẹ kết hợp trong tiểu thiên địa này, hướng thẳng về sự thanh tịnh của càn khôn vũ trụ, mới tạo được từ quang.

29. Hỏi: Thưa Thầy, “Thiền định” nghĩa là gì?

Đáp: “Thiền định.” Thiền định là, chúng ta tu có cái pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Ðịnh: phân giải cho nó rõ rệt, khứ trược, lưu thanh, hội tụ, nó mới định. “Định” tức là nó nhập cái luồng điển Đại Bi để nó tiến thẳng về Niết Bàn Thiên Giới.

30. Hỏi: Thưa Thầy, Pháp lý Vô Vi là một pháp tu, hay là một tôn giáo?

Đáp: Nó là một pháp tu, một kỹ thuật thực hành giải mở những sự trược ô trong tâm thức của chính mình.

31. Hỏi: Thưa Thầy, “Giáo lý” nghĩa là gì?

Đáp: “Giáo lý” là một đường hướng dẫn tiến người ta đi; nhưng mà chính họ không thực hành cũng không làm gì cứu giúp được.

32. Hỏi: Thưa Thầy “Pháp lý” nghĩa là gì? Tu Pháp Lý Vô Vi có phải luyện Tinh, Khí, Thần, hay không?

Đáp: Có tinh, khí, thần nó mới, Pháp là, khứ giả là đường đi; đi tới một cái lý vững mà tiến; kêu bằng “Pháp Lý.”

33. Hỏi: Thưa Thầy, “Quốc hồn” là gì? Khác nhau với “quốc gia” như thế nào?

Đáp: “Quốc Hồn” là sự, mọi người đều cấu trúc từ siêu nhiên hình thành, thì cái sự thanh nhẹ đó cấu trúc dần dần thành cái Hồn, mới nhập xác ở thế gian, đi theo Định Luật Vay Trả từ nhiều kiếp mà tiến hóa.

34. Hỏi: Thưa Thầy, luyện Tinh, Khí, Thần không đúng, có bị “Tẩu Hỏa Nhập Ma” hay không? Triệu chứng gì cho thấy là bị tẩu hỏa nhập ma?

Đáp: Những người tẩu hỏa nhập ma là, Tinh Khí Thần hướng về sự thanh cao, tự thức, và giải tiến tâm thân; đằng này nó gom gọn để nó chê bai đạo này, đạo nọ, và phá hoại người này, người kia, người nọ. Đó là cái luồng điển nó bị giáng xuống chỗ trược; trược là dục, không tiến được, hại tâm thân trước hết!

35. Hỏi: Thưa Thầy, làm thế nào đem lại tình thương cho nhân loại ở tương lai?

Đáp: Mình không biết thương mình, làm sao thương nhân loại được? Khi mà thương mình, mình mới khám phá cái thể xác này là một tiểu thiên địa của Trời đã sắp đặt đầy đủ: có âm, có dương, có đầy đủ; có màu sắc; có Tim, Gan, Tì, Phế, Thận; có Ngũ Hành, Nước, Lửa, Gió, Ðất hợp thành. Nếu mà chúng ta thanh tịnh thì, khai thác ra chúng ta là một cái tiểu thiên địa hòa hợp với sự vĩ đại của cả càn khôn vũ trụ. Cho nên chúng ta càng ngày càng thức tâm tu tiến, thay vì phá hoại nhân sanh.

36. Hỏi: Thưa Thầy, làm thế nào đem lại niềm tin cho nhân loại ở tương lai?

Đáp: Mình chỉ có thực hành mới ảnh hưởng được, nhân loại được. Nhân loại cấu trúc cũng như chính chúng ta, mà chúng ta không thực hành, ta nói một đường làm một ngả, làm sao ảnh hưởng được người kế tiếp?

37. Hỏi: Thưa Thầy, “Ðạo Lý” nghĩa là gì?

Đáp: “Đạo Lý” là quân bình, đạt thức, nói rõ cái việc đó.

38. Hỏi: Thưa Thầy, “Ðạo Pháp” nghĩa là gì?

Đáp: “Đạo Pháp” là một con đường tiến tới vô cùng. “Đạo” là quân bình; “Pháp” là hành triển đi tới vô cùng.

39. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao cái tâm lại là vô cùng?

Đáp: Tâm thức của con người là vô cùng. Khi mà, chúng ta cơ tạng có Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ đầy đủ, và hội tụ ngay trung tim bộ đầu, là cái sức tiến của nó trong thanh tịnh mà tiến tới vô cùng; dũng mãnh tu tiến chớ không có sợ sệt cái gì hết.

40. Hỏi: Thưa Thầy, Thầy có dậy “Người tu Vô Vi phải lấy Chơn Hồn để tu.” Vậy lấy Chơn Hồn để tu là lấy làm sao?

Đáp: “Chơn Hồn” là, hiểu được cái cấu trúc của chính mình mới thấy rõ Chơn Hồn. Cấu trúc từ siêu nhiên hình thành chúng ta mới có Hồn. Còn nhiều người mà không hiểu được là, “Tôi luyện võ cho giỏi để tôi đánh hạ đối phương; tôi bắn súng cho giỏi để tôi đánh hạ đối phương.” Cái đó là đại bại, không có tiến đâu!

41. Hỏi: Thưa Thầy, bài thơ “Đại Hội Thanh Tịnh” có câu thơ chúng con không được hiểu rõ; xin Thầy giảng cho, như sau:

Thành tâm tin yêu sửa chính mình
Giai huân điển giới tự tâm minh
Lòng thành tự giác gieo duyên thức
Vững chí bền tâm hiểu chính mình.

Thưa Thầy, thế nào là “Giai huân điển giới”? Xin Thầy chỉ dạy cho; cảm ơn Thầy.

Đáp: Khi mà chúng ta tu, tháo gỡ được cái điển trược, thì luồng điển nó mới luân lưu, nó đi lên; nó tưởng tới cái gì nó cũng đi lên, chớ nó không có đi xuống nữa. “Giai huân” là đi lên, đi lên, đi lên tới vô cùng; nó mới tự thức được. Cho nên, các bạn nhiều khi tu được nhẹ, nhắm mắt thấy điển rút, là nó đi “giai huân” đó, nó đang đi lên ! Mà nó hòa hợp được cái chấn động của càn khôn vũ trụ ở bên trên, và đại thanh tịnh, thì tự nhiên óc nó sáng, tâm nó minh một cách lạ lùng: từ hồi nào tới giờ nó không biết chuyện đó, mà bây giờ nó hiểu hết!

42. Hỏi: Thưa Thầy, Thầy giải thích cho chúng con hiểu thế nào là, “Âm thanh thiêng liêng giải giới lên trên không trung chuyển giải, đó mới là Tịnh.”

Đáp: Bởi vì, cái luồng điển chánh của càn khôn vũ trụ là, trung tâm sinh lực càn khôn vũ trụ là điển chánh; mà mọi người không có luồng điển đó là không có sự sống. Chúng ta hội tụ được, tiến hóa theo đường tiến đó, chúng ta mới đạt tới vô cùng, tâm thức.

43. Hỏi: Thưa Thầy, Thầy giảng cho tại sao “Nhân quả là cánh cửa của Vô Vi”?

Đáp: “Nhân quả là cánh cửa của Vô Vi:” Khi mà các bạn tu nói, “Tôi tiến”, nhưng mà các bạn làm bậy, thì tự nhiên nó phải hạ từng công tác: cái luồng điển nó giáng lâm xuống trong tình dục, rồi sanh ra bịnh hoạn, chết một cách tức tưởi, không biết trước được.

44. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Tu để mở điển bộ đầu thì mới thấy rõ và nghe rõ được”?

Đáp: Bởi vì chúng ta có bộ đầu, có thể xác, chúng ta thấy rõ thần kinh chằng chịt, cấu trúc từ siêu nhiên hình thành, không phải cái chuyện giỡn chơi đâu! Cái của các bạn có là chấn động tương đồng với cả càn khôn vũ trụ. Tùy các bạn hướng thượng hay hướng hạ đó thôi: hướng hạ thì tranh chấp, hướng thượng thì giải mở; nó mới có cơ hội đi tới vô cùng.

45. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Con người làm điều ngay thẳng là tiến hóa, học hỏi, thăng hoa; người đó mới là người có của.” “Có của” đây nghĩa là sao?

Đáp: “Có của” là có cái vốn điển quang phát triển đi lên; kêu bằng “người có của;” người đó làm cái gì cũng thực tâm, thực tình, chớ không sợ sự pha dèm và phá quấy.

46. Hỏi: Thưa Thầy, tu Pháp Lý Vô Vi có phải là để điều chỉnh đi tới tột cùng nguyên căn của mọi sự việc, từ Ðời lẫn Ðạo, không?

Đáp: Đúng nó vậy: vì chúng ta trở về với tự nhiên và hồn nhiên nó mới thấy rõ nguyên căn của chính mình; mà còn trong lòng vòng mê chấp là không thấy rõ.

47. Hỏi: Thưa Thầy “Ðịa Linh” là sao?

Đáp: “Địa linh” là cái bản thể của chúng ta, cũng là một cái tiểu thiên địa; mà tập trung được hai luồng điển Âm, Dương xuất phát đi lên, thì sự linh cảm nó khác, và hiểu biết sâu xa hơn.

48. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Người tu biết thức giác trở về với chính mình thì mới hiểu được nguyên căn của Trời Ðất”?

Đáp: Vì mình, cấu trúc bởi nguyên lý của Trời Ðất, mà mình không trở về với chính mình, làm sao hiểu mình từ đâu đến đây rồi sẽ về đâu?

49. Hỏi: Thưa Thầy, “Phúc điền” là gì?

Đáp: “Phúc điền” là quân bình, sáng suốt, mới có chỗ, có chân đứng.

50. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Người tu biết thức giác trở về với chính mình thì mới hiểu được nguyên căn của Trời Ðất”?

Đáp: Tu, là, người Ðời người ta tu vì sự động loạn quá nhiều họ mới đi tu. Đi tu, họ mới trở về thanh tịnh. Thanh tịnh rồi họ mới thức giác chính họ là một tiểu thiên địa đại diện Trời Ðất. Họ mới dốc lòng “thế Thiên hành đạo,” đem ra sự thật cho mọi người cộng hưởng và chung tiến.

51. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao Thầy có dạy là, “Người nào biết được Vô Vi và biết được con đường phục vụ, mở tâm, mà lấy luật nhân quả làm tiêu chuẩn để sống ở thế gian này, thì không bao giờ bị đói, không bao giờ bị khổ, không bao giờ bị mất Ðạo.” Tại sao?

Đáp: Đó là sự quân bình tự đạt, tự thức, và gieo duyên khắp thế giới cùng tu cùng tiến; là người đó không bao giờ bị đói, bị khổ đâu, vì nó thương nó, xây dựng cho chính nó, và ảnh hưởng người kế tiếp cùng xây dựng; nó thành một cộng đồng thanh tịnh, thương yêu và tha thứ rõ rệt.

52. Hỏi: Thưa Thầy, đạo pháp ở trong hay ở ngoài? Đứng ở hàng ngũ nào mới bảo vệ được đạo pháp?

Đáp: Chỉ có tu, thực tâm tu, dứt khoát tu, mới bảo vệ được Đạo Pháp. Nếu mà không có dứt khoát, không bao giờ bảo vệ được Đạo Pháp. Đọc sách nói, hay lắm; triết lý hay lắm; “nhà” này, “nhà” nọ, hay lắm; nhưng mà chính chúng ta làm không được một cái gì hết! Mức tiến đâu? Đọc để hiểu, mà hành không được, thì nó cũng như ô trược như xưa thôi!

53. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao Thầy dậy “Người nào muốn mở thiền đường phải biết sử dụng Cánh Cửa Nhân Quả mà làm con người?”

Đáp: Thì, luật Nhân Quả là chúng ta phải gieo cái nhân lành, chúng ta phải, lập thiền đường phải tu thiền nhiều, tự thức, mới cống hiến cho người kế tiếp được. Nếu mà chúng ta lập thiền đường mà nói chuyện đời, làm chánh trị hơn thua, thì không bao giờ ảnh hưởng được. Thì các bạn đã thấy, nhiều thiền đường, có nhiều thiền đường nói chuyện hơn thua, không ai thèm tới nữa; tự nhiên người ta không tới; không ai cấm cản mà họ không thèm tới nữa. Mà những người không nói năng gì, mà họ thật tâm tu, nhiều người kính mến và hợp tác xây dựng để ảnh hưởng người kế tiếp.

54. Hỏi: Thưa Thầy ai đại diện Ðấng Toàn Năng?

Đáp: Đại diện Ðấng Toàn Năng là tâm thức phải quân bình, đầu óc phải sáng suốt, mới thật tâm xây dựng cho chung được.

55. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao Thầy nói rằng, “Sự sáng suốt của mình có đây là vay của Bề Trên”?

Đáp: Mình cấu trúc từ siêu nhiên, thì mình vay từ đó; mà mình chưa về với được siêu nhiên thanh tịnh, là mình vẫn còn nợ. Sân si nó tạo phiền cho chính mình, chớ đâu có giúp đỡ chính mình đâu!

56. Hỏi: Thưa Thầy, tình thương nào mới là chánh?

Đáp: Thương mình, và xây dựng cho chính mình, mới là chánh. Trong thực hành chớ không phải dùng lý thuyết.

57. Hỏi: Thưa Thầy, “Chủ Thuyết” là gì, mà “Không Chủ Thuyết” là gì?

Đáp: Chủ thuyết là mình muốn đặt vấn đề đó cho mọi người theo mình. Không chủ thuyết là nó có cơ hội phát triển tự nhiên của mỗi tâm linh. Chủ thuyết là đè đầu người ta, bắt buộc người ta phải đi vô con đường của mình; đó là sai. Mà mình chỉ hành để ảnh hưởng họ; họ noi theo đó và thực hành tu tiến, giải mở tâm thức của họ, họ mới thấy có giá trị.

BTC: Chúng con xin thành thật cám ơn Thầy đã ban lời giáo huấn và dạy dỗ cho chúng con trong những câu hỏi vừa rồi. Sau đây, xin Đức Thầy ban vài lời để kết thúc cái buổi giảng sáng ngày hôm nay. Xin mời Đức Thầy.

Đức Thầy: Thành thật cám ơn những câu hỏi vừa rồi, đều trong tinh thần xây dựng mà có nhiều người mong muốn được nghe. Nay tôi cũng đã tu nhiều năm, được một chút đỉnh phân giải những cái gì tôi đã đạt trong thanh tịnh, và những cái gì động loạn tôi đã nếm. Cho nên các bạn cũng có cơ hội đồng tu, đồng thức với tôi; đó là sự mong muốn tôi được trao đổi với các bạn. Nay chúng ta lại có Đại Hội Thanh Tịnh: tự học và tự thấy những điều sai của chính mình, bằng lòng sửa tiến, dấn thân tu tiến, thì chúng ta sẽ tiếp nối, ảnh hưởng cho những người kế tiếp ở tương lai. Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn. [Hết track 1]

[Track 2:]

58. Hỏi: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý Bạn Đạo, ngày hôm qua có một câu hỏi con đọc sai, hôm nay trước khi tiếp tục chương trình, con xin đọc lại; con xin kính Thầy minh giải. Thưa Thầy, tại sao tự cho mình là xây dựng nhịn nhục? “Tự cho mình,” chớ không phải “Tự chê mình” như con đọc ngày hôm qua.

Đáp: Tự tu mới là thực sự xây dựng; dứt bỏ hồng trần, dứt bỏ tánh tham, mới bắt đầu xây dựng thanh nhẹ tiến tốt.

59. Hỏi: Thưa Thầy, người tu tại gia đã cạo đầu, khi cha mẹ chết không cần để tang, có phải không?

Đáp: Cái “Hiếu,” có đời, có đạo, phải có tang! Ai sanh mình ra? Cái đó là bằng chứng, cái tang là bằng chứng ai sanh mình ra: có nguồn gốc, mới có sự sống. Chuyện đó, phải để tang! Không phải cạo trọc đầu, “Tôi làm sư là tôi lớn hơn cha mẹ!” Cái đó là không được; bắt cha mẹ lạy là không được! Mình “đời, đạo song tu” thì phải rất rõ rệt.

60. Hỏi: Thưa Thầy, “Thông tam bảo” là sao?

Đáp: Tinh, khí, thần điều hòa, xuất phát đi lên, kêu bằng “thông tam bảo.” Ba báu linh Tinh, Khí, Thần mà không có trụ hóa, không có phát triển; tiêu hao Tinh Khí là không phát triển.

61. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao thiền định lại là “để đón rước thanh quang và hòa tan thanh quang hướng thượng; có cơ hội thanh lọc cơ thể, có cơ hội bảo vệ tánh mạng”?

Đáp: Mình ngồi thiền thì luồng điển xuất phát đi lên thay vì kẹt ở bên trong tim, gan, thận. Mình thiền, hít thở, điều hòa Tinh Khí Thần, phát triển đi lên, trụ hóa, tốt.

62. Hỏi: Thưa Đức Thầy, con hành pháp Thiền được ba tháng, khi thì thấy tâm được thanh tịnh, có lúc Soi Hồn, có khi lúc thiền định, có khi lúc Soi Hồn và lúc Thiền Định, một vòng thật sáng, và ánh sáng dịu mầu xanh lá cây, chung quanh lòng thì mầu trắng, kéo dài khoảng năm, bẩy phút. Hiện tượng đó là ý nghĩa gì? Xin Thầy minh giảng cho con. Xin cảm ơn Thầy.

Đáp: Đó là luồng điển Ngũ Hành của cơ tạng: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, bắt đầu điều hòa và phát triển, thì nó mới thấy ánh sáng, chớp nhoáng. Nhưng mà phải giữ thanh tịnh; nếu thiếu thanh tịnh là nó sẽ mất.

63. Hỏi: Thưa Thầy, đây là một câu hỏi của một bạn đạo người Đức: làm thế nào con có thể chế ngự được sự sợ hãi, và đạt được sự hài lòng trong cuộc sống?

Đáp: Vô Vi có cái phương pháp là niệm Phật: xây dựng cái thần kinh càng ngày càng mạnh dạn, thức Hòa Đồng nó mới mở, thì lúc đó mình mới mạnh dạn, không có lộn xộn; quyết định rõ rệt. Dùng ý niệm “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật,” là chấn động lực xây dựng cho thần kinh càng ngày càng tốt và thanh tịnh.

64. Hỏi: Kính thưa Đức Thầy, Con có nghe Đức Thầy có dặn thêm “Sau này nên niệm theo nguyên lý của Lục Tự Di Đà:”

“Nam, thật phương Nam, lửa Bính Đinh
Mô, chỉ rõ vật vô hình
A, Nhâm Quý gồm thâu nơi thận
Di, giữ bền ba báu linh Tinh, Khí Thần
Đà, ấy sắc vàng bao trùm khắp cả
Phật, hay thân tịnh ở nơi mình”

Niệm như vậy mà vẫn cắn răng co lưỡi, nhìn thẳng, và nhớ trên trung tim bộ đầu? Hay là niệm mỗi chữ theo các luân xa? Con kính xin Đức Thầy chỉ dẫn cho chúng con được rõ ràng thêm hơn. Xin cảm ơn Thầy.

Đáp: Nguyên lý của “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật,” chấn động lực nó đều phát triển nếu niệm đúng. Mà niệm cho có chừng, niệm cho Phật nghe, niệm cho bạn đạo nghe, cái đó nó giới hạn và nó không phát triển! Co lưỡi, răng kề răng, âm thầm ý niệm “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật,” thì cái nguyên lý đó nó sẽ phát triển; nó phát triển càng ngày càng rộng, hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, thì cái nhìn của chúng ta nó sẽ được thay đổi, thấy khác. Chuyện gì cũng nằm trong cái nguyên lý đó, thì chúng ta mới cảm thấy thanh tịnh và nhẹ nhõm được.

65. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Đường đi của điển quang đã khai thông thì sự bận rộn trong tâm thức không còn nữa”?

Đáp: Nó còn uất khí thì nó còn bận rộn; mà nó hết uất khí, khai thông tức là quán thông, nó không có bận rộn nữa; nhẹ nhàng.

66. Hỏi: Kính thưa Đức Thầy, sau đây là một thơ của một bạn đạo ở Orlando, Florida; của Nguyễn Đông. Con sẽ đọc lên: Thầy kính, con kính thăm Thầy và tất cả bạn đạo; sau cầu chúc Thầy và tất cả quý bạn đạo vui vẻ, và Đại Hội thành công. Tuy con không đi được, nhưng lòng con luôn hướng về Đại Hội, tự hứa cố gắng tu để không phụ lòng Thầy. Dưới đây con có vài câu hỏi, xin Thầy minh giải cho; con xin cảm ơn Thầy. Câu hỏi thứ nhứt: Năm 9, 10 tuổi con đã nghe được âm thinh; và khi tu Vô Vi thì con biết đó là điển. Câu hỏi là khi nghe như vậy, con phải trụ âm thanh đó ở đâu?

Đáp: Khi mà nghe được âm thanh ở trên bộ đầu, phải trụ ngay trung tim bộ đầu: nó càng ngày lớn mạnh nó mới hội nhập được luồng điển của Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ; sống một cách vững vàng, trí óc minh mẫn.

67. Hỏi: Cảm ơn Thầy. Câu hỏi thứ nhì: Khi con thiền hay niệm Phật thì âm thanh đó vẫn nghe được ở trong đầu. Thường thường âm thanh này làm con quên niệm Phật. Câu hỏi của con là: con nên chú tâm niệm Phật, hay lắng nghe âm thanh dù lúc thiền, hoặc đi, đứng, nằm, ngồi?

Đáp: Cái âm thanh đó phải cố gắng đưa về trung tâm bộ đầu, và dùng ý niệm ngay trung tâm bộ đầu niệm Phật tỏa ra càng ngày lớn rộng và thanh nhẹ hơn.

68. Hỏi: Thưa Thầy tại sao mình tâm niệm có Trời, có đất, có đạo thì tự nhiên tâm đạo dũng mãnh không còn sợ sệt nữa. Là sao?

Đáp: Có Trời, có đất, có đạo là chúng ta sanh ra bởi Trời đất. Ngày hôm nay, chúng ta tự đạt, nắm được cái giềng mối quân bình ngũ hành trong cơ tạng kêu bằng đạo. Quân bình đi tới. Thẩy thẩy, cái gì ở thế gian mà mất quân bình là không tiến tới được.

69. Hỏi: Thưa Thầy, mở khuyết là mở làm sao? Làm sao biết được, mình được mở khuyết.

Đáp: Mở khuyết là chuyện hồi nào giờ mình không hiểu không biết mà tới lúc nói chuyện với người thường hay người đạo tự nhiên cái tâm mình mở rộng ra và hiểu thấu triệt cái việc mà mình đã nghe. Đó là mở khuyết. Hiểu một cách sâu sắc là mở khuyết.

70. Hỏi: Thưa Thầy, đức Phật Thích Ca nhờ gì mà ngài thiền giữa rừng sâu nước độc mà không lay chuyển được tâm hồn hướng thượng của ngài.

Đáp: Đức Phật Thích Ca hồi xa xưa thiếu đủ phương tiện nhưng mà cái ý chí của ngài cương quyết cảm thức được càn khôn vũ trụ là một thì đối với ngài không có cái gì có thể ám hại ngài và ngài chẳng ám hại ai. Cho nên cái từ quang của ngài rất tốt đẹp. Người nào nghe qua cũng thức tâm và nguyện trở về với cảnh giới thanh nhẹ để tự tu tự tiến.


----
vovilibrary.net >>refresh...