Video 20000717L1

ĐẠI HỘI VÔ VI Kỳ 19 – THANH TỊNH - PRAGUE

[17/07/2000 đến 18/07/2000]

Bao gồm 8 video clips, trong đó có 4 bài chép từ video số 1 đến video số 4:

Video 1: Khai mạc Đại Hội - Vấn đạo 1 (pp 2 – pp 12) [bài chép bắt đầu từ phút 14:48]

Video 2: Tâm tình của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ (pp 13 – pp 22)

Video 3: Chia sẻ tu học - phần 1 (pp 23 – pp 38)

Video 4: Chia sẽ tu học - phần 2 (pp 39 – pp 59)

Video 5: Tổng kết Đại Hội, và Bế Mạc [không có baì chép]

Video 6: Vu chơi văn nghệ - phần 1 [không có baì chép]

Video 7: Vui chơi văn nghệ - phần 2 [không có baì chép]

Video 8: Vui chơi văn nghệ - phần 3 [không có baì chép]

[Video 20000717L1 - video 1]

ĐẠI HỘI VÔ VI Kỳ 19 – THANH TỊNH - PRAGUE

17/07/2000 đến 18/07/2000

Video 1: KHAI MẠC ĐẠI HỘI - VẤN ĐẠO (1)

[bài chép bắt đầu từ phút 14:48 của video 1]

BTC: Sau đây xin mời anh Đình Bảo và chị Huyền Châu lên đây để đặt câu hỏi vấn đạo Đức Thầy. Xin mời Anh Chị!

1. Hỏi: Thưa Thầy, Côn Lôn Sơn là nơi nào? Nơi đó có gì khác với thế gian hiện chúng ta đang sống? Người tu Vô Vi đến trình độ nào, khi bỏ xác, mới được đến nơi đó để tiếp tục tu?

Đức Thầy Đáp1: Người tu, tâm phải dứt khoát. Hồn chúng ta đang ngự trong thể xác; thể xác này là động loạn theo chiều hướng của ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ; kích động và phản động triền miên; mà nếu chúng ta dứt khoát được, nhập định, thì chúng ta mới đến chỗ thanh tịnh tự thức được. [15:25]

2. Hỏi: Thưa Thầy, người không tu Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, sau khi bỏ xác, có đến nơi Côn Lôn Sơn tu được không?

Đức Thầy Đáp2: Đó là cũng như câu kể trên: Tâm dứt khoát, không phải là người tu, mang tiếng tu mà tâm không dứt khoát cũng bị đọa Ðịa Ngục. Người tu, tâm phải dứt khoát, mới đạt tới nguyên lý của Trời, Ðất. Lúc đó, nhắm mắt là đi lên cõi thanh tịnh; thay vì núp ẩn trong sự động loạn.

3. Hỏi: Thưa Thầy, người tu đến trình độ nào thì mới có thể cứu được Cửu Huyền Thất Tổ? Nếu có thể cứu được Cửu Huyền Thất Tổ, thì cứu như thế nào? Xin Thầy minh giải cho chúng con.

Đức Thầy Đáp3: Tâm linh của chúng ta không khác gì bóng đèn ở trong rừng tối; mà khi chúng ta tu điều hòa, hợp khí cùng Trời Ðất, tự nhiên bừng sáng; đó là độ tất cả, cũng như ánh trăng vàng độ khắp thế giới, là vậy. Nếu mà óc chúng ta sáng thì Cửu Huyền Thất Tổ chúng ta cũng đồng có cơ hội đi lên trong cơ tiến hóa sẵn có. [16:50]

4. Hỏi: Thưa Thầy, cảnh giới nơi tâm và cảnh giới bên ngoài, tức là dùng mắt, tai, mũi, miệng có thể thấy được hai cảnh giới đó, cảnh nào là cảnh thật?

Đức Thầy Đáp4: Nhắm mắt mà thanh tịnh, thấy sáng, thấy cảnh trong tự nhiên và hồn nhiên, đó là cảnh thật; mà cố ý muốn tạo ra một cái cảnh đó, không có phải thật. Trong thanh tịnh đạt tới ánh sáng, và thấy được cảnh tự nhiên và hồn nhiên tốt đẹp vô cùng; đó là sự thật.

5. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Ðịa Ngục cũng do tâm, mà Thiên Ðàng cũng do tâm”?

Đức Thầy Đáp5: Địa ngục cũng do tâm: Tâm mình phá hoại, hiểu được một chút, muốn phá Ðạo. Cũng như ở thế gian có nhiều tôn giáo khác nhau, đạo Phật muốn phá đạo Thiên Chúa, Thiên Chúa muốn diệt đạo Phật. Cái đó, chúng ta người Việt Nam ở mảnh đất Việt Nam, chúng ta đã thấy rồi: qua nhiều cơn biến chuyển động loạn, không thành tựu. Thì chúng ta thấy nguyên năng sẵn có: chúng ta cấu trúc từ siêu nhiên mà hình thành, chúng ta mới cảm thức được điều đó.

6. Hỏi: Thưa Thầy, chúng con có xem qua video về mộ của đức Tổ Sư; thấy bạn đạo ở quê nhà đến viếng mộ của đức Tổ Sư, bạn đạo thắp nhang và vái lạy. Chúng con không hiểu các bạn đạo đó làm như vậy có đúng theo đường lối của Ngài đã răn dạy không?

Đức Thầy Đáp6: Con người là một tâm linh tại mặt đất; ai cũng mong muốn tiến hóa tới cõi thanh nhẹ. Cho nên sự mong muốn đó là vô cùng. Nghe tới Trời, Phật, ai cũng thích! Nhưng mà làm sao dấn thân như Trời Phật, mới tiến tới đó; có cơ hội chung sống với Trời Phật, mới kêu bằng “thanh nhàn”; sung sướng ở chỗ đó.

7. Hỏi: Thưa Thầy, sau này nếu chúng con có dịp về quê thăm mộ của Ngài, thì chúng con phải làm sao mới đúng? Xin Thầy chỉ dạy cho.

Đức Thầy Đáp7: Về quê thăm mộ Ông Tư, đó là một cái kỷ niệm để chúng ta dứt khoát: chúng ta thấy người đi trước đã thành công; vậy chúng ta là người đi sau, chỉ có dứt khoát mới theo kịp chân Ngài. Nơi đó là nơi ảnh hưởng những người kế tiếp.

8. Hỏi: Thưa Thầy, “Ứng vô sở trụ, di sanh kỳ tâm” là sao?

Đức Thầy Đáp8: “Ứng vô sở trụ”: là mình hứa cái gì nó không có, không thấy cái chỗ mà chứa đựng cái lời hứa của chúng ta. Mà “Di sanh kỳ tâm”, là cái tâm chúng ta nguyện thế nào, chúng ta làm đúng như thế đó, đừng có sai chạy.

9. Hỏi: Thưa Thầy, người tu phạm phải tội như lừa thầy phản bạn, hoặc phản Đạo, thì bị Bề Trên “cúp điển”. Vậy, thưa Thầy, “cúp điển” là cúp như thế nào? Xin Thầy chỉ dạy cho chúng con được rõ.

Đức Thầy Đáp9: Cái óc chúng ta có điển Âm, Dương bừng sáng, mới mở được trí. Cái trí mở được một chút, tưởng là “Ta đắc đạo, ta hay hơn người khác,” và chọc phá người khác. Rốt cuộc là chúng ta đã “hạ từng công tác,” đã đem luồng điển chúng ta xuống để tranh đấu, hơn thua, thay vì giải mở chung tiến.

10. Hỏi: Thưa Thầy, chúng con được nghe Thầy dạy rằng, “Bề Trên nâng tầng số điển quang” cho chúng con. Thưa Thầy, “nâng tầng số điển quang”, là nâng làm sao?

Đức Thầy Đáp10: Là các bạn chịu tu, chịu lập lại trật tự trong cơ tạng và khối óc, thì mới nhận được luồng điển Đại Bi ban chiếu hằng giờ, phút, khắc. Có khi ngủ một đêm tới sáng, mình thấy cái sự sai lầm của chính mình; ăn năn, sám hối, và sửa tu tiến, mới là đúng.

11. Hỏi: Thưa Thầy, “Phóng điển để hỗ trợ”, phóng làm sao?

Đức Thầy Đáp11: “Phóng điển”: là các bạn có từ tâm, hướng thượng, thì luồng điển Đại Bi kết hợp với luồng điển của chính bạn: khi bạn tưởng tới người đó thì luồng điển được gần ngay, và đem lại thanh tịnh, cứu trợ tức khắc. Cũng như, tại sao ở thế gian từ bao nhiêu năm nay người ta cứ niệm “Quan Thế Âm Bồ Tát”? Nhắc tới “Quan Thế Âm Bồ Tát” thì Đại Bi chuyển trong tâm thức của Người, và thấy được hình ảnh, hình ảnh đã hy sinh và tận độ của Ngài; chính ta phải thức tâm.

12. Hỏi: Thưa Thầy “Vay Pháp, và trả Pháp” thì phải trả làm sao? Có bao nhiêu cách trả?

Đức Thầy Đáp12: “Vay Pháp, trả Pháp” là trước kia chúng ta không hiểu “Pháp” là gì; không hiểu “tu sửa” là gì; không hiểu “thanh tịnh” là gì. Ngày nay, chúng ta cảm thức được một phần về thanh tịnh; ta muốn nói cho người động loạn dứt khoát theo đường chúng ta, để đạt tới sự thanh tịnh; thì chúng ta sẽ có cơ hội chung vui trong thanh tịnh.

13. Hỏi: Thưa Thầy “Chơn giác” là sao?

Đức Thầy Đáp13: “Chơn giác” là luồng điển ngay trung tâm bộ đầu, thật sự phát triển đi lên, và hiểu cặn kẽ mọi sự việc từ việc nhỏ tới việc lớn; kêu bằng “Chơn giác”.

14. Hỏi: Thưa Thầy “Chơn tâm” là sao?

Đức Thầy Đáp14: “Chơn tâm” là chúng ta người tu thành tâm tham thiền, luồng điển trung tim bộ đầu xuất phát đi lên; như các bạn ngủ ngồi cũng vậy, luồng điển trung tim bộ đầu xuất phát đi lên; thì trong óc các bạn có nhiều cái cảm thức mới mẻ, hay ho, để tận độ quần sanh. Khi người được gần con người động loạn, thì có những cơ hội phân giải cho họ hiểu.

15. Hỏi: Thưa Thầy, con tu Pháp Lý Vô Vi được một thời gian; nay đi, đứng, nằm, ngồi, khi ý vừa nghĩ đến niệm Phật là bộ đầu rút điển. Tuy hồn và vía chưa tương hội như Thầy và đức Ông Tư đã kể trong sách, chưa xuất hồn đi học đạo, nhưng trụ điển trên bộ đầu rất dễ, không khó khăn. Như vậy có hữu ích gì trên đường tu?

Đức Thầy Đáp15: Cái đó cũng là một tập quán tốt. Các bạn tu để lập lại hai luồng điển Âm, Dương trong cơ tạng hội tụ ngay trung tim bộ đầu; thì “Tâm tưởng, Sự thành”: tưởng tới đó là nó tới đó, và phân giải rõ rệt, vì đó là ánh sáng vô cùng và thanh tịnh. Nhơn sinh đạt được cái đó là thật sự vui trong thanh tịnh. [24:40]

16. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Tự chê mình là xây dựng nhịn nhục”?

Đức Thầy Đáp16: Chê mình và sửa, thấy mình sai. Mình cũng kết hợp từ siêu nhiên hình thành, mà tại sao mình còn ghét, khi người khác; đó là chính mình sai, thì mình phải chê những hành động đó, mới sửa tiến được.

17. Hỏi: Thưa Thầy, “Thế Huyền Kinh” là gì? Xin Thầy giảng chi tiết một chút cho chúng con dễ hiểu.

Đức Thầy Đáp17: “Thế Huyền Kinh”, là con người ở thế gian, Trời sanh ra, hoạt động, đi đứng, là nó đã có cái Thế rồi. Mà sự huyền diệu phát triển về tâm linh, là tất cả những thần kinh phát triển đi lên; kêu bằng “Đạo”. Nếu mà chúng ta tu, không hiểu mình và không sửa mình, không hỗ trợ cho Tiểu Thiên Ðịa này phát triển, là vô vọng, tu mấy chục năm rồi cũng vậy đó thôi, không phát triển được. Vì trung tim thần kinh chằng chịt của con người, khối óc liên hệ với Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ; mà nếu chúng ta đạt tới thanh tịnh thì chúng ta sẽ thông cảm và xây dựng rõ rệt theo chiều hướng của Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ. Con người thấy rõ nhiệm vụ của sự hiện diện của chính mình tại mặt đất, làm gì, và sẽ đi đâu! [26:20]

18. Hỏi: Thưa Thầy, tình đạo và tình người có khác nhau không? Nếu có khác thì khác nhau như thế nào?

Đức Thầy Đáp18: Có Ðời, có Ðạo. Đời thì theo cái đường ngắn ngủi khai mở tâm thức: thua một chút cũng không chịu, muốn tiến tới, muốn đạt tới mục đích; đó là Ðời. Còn Ðạo là quân bình tâm thức: tự dâng hiến sáng trí của chính mình mà tiến hóa.

19. Hỏi: Khi gặp Thầy hay xa Thầy, dù ở bất cứ nơi nào, nhưng ý nghĩ đến Thầy là bộ đầu rút điển mạnh, đi thẳng lên; là sao? Mỗi lần như vậy tâm tư thanh nhẹ, trong tâm cảm thấy rất ấm áp, gần Thầy một cách lạ lùng. Xin Thầy giảng dạy cho chúng con biết về sự liên hệ này.

Đức Thầy Đáp19: Đó mới thật sự cái tâm đồng hành, chung tiến tới sự thanh nhẹ của cả Càn Khôn Vũ Trụ là một. Cho nên, tôi thường nói “Ở thế gian chỉ có một Ðạo: Tình Thương và Ðạo Ðức”. Có bây nhiêu đó mà làm không được; lục đục xẩy ra chiến tranh, đủ chuyện. Nếu mà chúng ta, người tu Vô Vi biết lên cõi thanh nhẹ, và tưởng đến người đồng hành, thì chúng ta cũng đạt được sự thanh nhẹ, tự cứu vớt, cứu vớt lấy mình, và thăng hoa tốt đẹp trong giây phút thiêng liêng đó.

20. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Chịu phục vụ vô cùng như ý Trời, ý Chúa, thì sẽ được thanh tịnh ở đó”?

Đức Thầy Đáp20: Cho nên, Ðời hay so đo, cho nên có chiến tranh. Mà chúng ta phục vụ là tận tâm, tận tình làm việc đó; nó sẽ, óc nó sẽ sáng, tâm nó sẽ minh; việc làm chúng ta dũng mãnh trong thanh tịnh.

21. Hỏi: Thưa Thầy, gặp người đau khổ, lòng từ tâm khuyên nhủ người tu để được bớt khổ; bộ đầu tự nhiên điển rút mạnh, nói năng lưu loát, giải thích mọi thắc mắc dễ dàng không cần suy nghĩ. Khi ấy, mặt cảm thấy nóng bừng, là sao? Xin Thầy dạy cho chúng con được hiểu rõ.

Đức Thầy Đáp21: Là hai luồng điển Âm, Dương trong cơ tạng nó hội tụ ngay trung tim bộ đầu, thì mặt nó mới hồng, tươi, đẹp, và âm thinh phải thay đổi, nói chuyện có sự hòa ái tương thân với mọi giới.

22. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Dẹp bỏ những sự sân si thì sự tốt đẹp sẽ trở về chơn tâm”?

Đức Thầy Đáp22: Hai luồng điển Âm, Dương nó hội tụ, thì sân si không còn. Sân si là sự quanh co, không dứt khoát. Chúng ta hội tụ, Âm Dương hiệp nhứt, nó bừng sáng, thì nội tâm chúng ta không bận rộn về sự sân si nữa.

23. Hỏi: Thưa Thầy, con cảm thấy trên đời này tâm con không còn ham muốn gì hết: biết mình được may mắn gặp được Pháp Lý Vô Vi, hành pháp. Nay càng hành càng thấy rõ con đường mình đi là đúng vì nó là tự tu, tự tiến; không ai có thể gạt mình; tự mình có thể phân minh thanh, trược. Cho nên tâm con không còn ham muốn tình, tiền, danh, lợi tại thế nữa; chỉ biết sống cũng lo tu, và chết cũng lo tu mà thôi. Ý tưởng như vậy có đúng không? Xin Thầy minh giải rõ cho con.

Đức Thầy Đáp23: Dấn thân tận độ quần sanh trong Tiểu Thiên Ðịa chúng ta, thì mới tiêu diệt tất cả những cái phàm tánh động loạn và tiến thẳng về thanh tịnh tự thức. [30:33]

24. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Sự chân giác của mỗi cá nhân phải đi đến đường cùng của đau khổ mới thấy rõ biên giới của Phật pháp”?

Đức Thầy Đáp24: Cho nên Phật là từ bi; từ bi không có phá ai hết: người thế gian muốn cái gì thì cho họ muốn cho tới cuối cùng họ mới tự thức. Như con muốn đi qua một đường phố, mà đi chưa hết đoạn đường là tâm mình chưa yên; đi hết đoạn đường rồi mình thấy mình biết quẹo bên nào cho nó đúng. Cho nên, Phật Pháp không có bao giờ, gọi là “Từ bi,” không có bao giờ chặn đường đi của người khác. Mà chính họ tự thức là chánh.

25. Hỏi: Thưa Thầy, “Nguyên tử phản động lực” là gì? Nó có lợi ích gì cho sự tiến hóa của nhơn sanh và Vũ Trụ?

Đức Thầy Đáp25: “Nguyên tử phản động lực” là nó tạo sự dũng mãnh cho tâm linh tiến hóa. Có sự phản động lực mới thấy sự đau khổ, thức tâm, và xây dựng trên đường tình thương và đạo đức.

26. Hỏi: Thưa Thầy, Thầy có nói “Thầy cũng là người kham khổ tại trần, cũng hưởng như các con, cũng biết đau khổ, cũng biết thương yêu, cũng biết sử dụng sự sáng suốt để dẹp bỏ tự ái. Nếu các con không thực hành là các con tự phản lấy chính các con, không phải phản Thầy”. Tuy là Thầy đã nói như vậy, nhưng những ân nghĩa và tình Thầy trò, chúng con không thể quên được. Ân tái tạo là điều đã dìu dắt chúng con về tâm linh bao lâu nay, làm sao có thể phủ nhận? Thưa Thầy, cũng như Đại Hội ngày hôm nay, không có Thầy, làm sao chúng con có thể quy tụ về đây để học đạo nơi Thầy, nơi bạn? Xin Thầy cho lời minh giải.

Đức Thầy Đáp26: Qua những cái hành trình động loạn từ nhiều kiếp, mỗi nhơn sinh ở đây không phải là mới có một ngày, hai ngày đâu; mấy ngàn năm cũng có! Qua những hành trình động loạn tự thức, mới nắm vững đường đi. Cho nên tôi thường nói, “Khổ, khổ, khổ, mới bước vào biên giới của Phật pháp”. Phật pháp là buông bỏ tất cả thế sự, để tiến về thanh tịnh mà thôi. Như ngày hôm nay, tất cả bạn đạo có sự hiện diện hôm nay đã buông bỏ, về đường đời buông bỏ rất nhiều, ngày hôm nay có cơ hội, hội tụ thành một Đại Hội Thanh Tịnh Tết Vô Vi ở hôm nay. Nhưng phải tiếp tục dứt khoát để đi tiến tới thẳng một đường, thay vì quanh quẹo nữa!

27. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao có bạn đạo tu một thời gian không bao lâu, sau khi chết, được Thầy cho biết hồn bạn đó được lên núi Côn Lôn Sơn tiếp tục tu. Có bạn đạo khác tu cũng khá lâu, có nghĩa là bạn đó đã tham dự sinh hoạt trong Vô Vi khá lâu, sau khi chết, phần hồn lại bị xuống địa ngục? Xin Thầy minh giảng cho chúng con hiểu rõ.

Đức Thầy Đáp27: Cái đó là tôi đã phân tách Luật Nhân Quả cho mọi người. Chúng ta làm người, nhân tốt thì quả tốt; nhân xấu thì quả xấu. Cho nên, cái định luật của Trời Đất rất khe khắt, không phải giỡn như người đời thấy không nói gì là muốn làm gì thì làm! Đó là tạo loạn tâm cho chính mình, rồi đi tới chỗ khùng điên bịnh hoạn, không cứu được. [34:35]

28. Hỏi: Thưa Thầy, “Từ Quang” là gì?

Đức Thầy Đáp28: “Từ quang” là sự thanh nhẹ kết hợp trong Tiểu Thiên Địa này hướng thẳng về sự thanh tịnh của Càn Khôn Vũ Trụ mới tạo được Từ Quang.

29. Hỏi: Thưa Thầy, “Thiền Định” nghĩa là gì?

Đức Thầy Đáp29: “Thiền Định”. Thiền Định là chúng ta tu có cái pháp Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Ðịnh: phân giải cho nó rõ rệt, khứ trược, lưu thanh, hội tụ, nó mới định. “Định” tức là nó nhập cái luồng điển Đại Bi để nó tiến thẳng về Niết Bàn Thiên Giới.

30. Hỏi: Thưa Thầy, Pháp lý Vô Vi là một pháp tu, hay là một tôn giáo?

Đức Thầy Đáp30: Nó là một pháp tu, một kỹ thuật thực Hành Giải mở những sự trược ô trong tâm thức của chính mình.

31. Hỏi: Thưa Thầy, “Giáo lý” nghĩa là gì?

Đức Thầy Đáp31: “Giáo lý” là một đường hướng dẫn tiến người ta đi; nhưng mà chính họ không thực hành cũng không làm gì cứu giúp được.

32. Hỏi: Thưa Thầy “Pháp lý” nghĩa là gì? Tu Pháp Lý Vô Vi có phải luyện Tinh, Khí, Thần, hay không?

Đức Thầy Đáp32: Có Tinh, Khí, Thần, nó mới… Pháp là, khứ giả là đường đi; đi tới một cái lý vững mà tiến; kêu bằng “Pháp Lý”.

33. Hỏi: Thưa Thầy, “Quốc hồn” là gì? Khác nhau với “Quốc gia” như thế nào?

Đức Thầy Đáp33: “Quốc hồn” là sự, mọi người đều cấu trúc từ siêu nhiên hình thành, thì cái sự thanh nhẹ đó cấu trúc dần dần thành cái hồn, mới nhập xác ở thế gian, đi theo Định Luật Vay Trả từ nhiều kiếp mà tiến hóa. [36:26]

34. Hỏi: Thưa Thầy, luyện Tinh, Khí, Thần không đúng, có bị “tẩu hỏa nhập ma” hay không? Triệu chứng gì cho thấy là bị tẩu hỏa nhập ma?

Đức Thầy Đáp34: Những người tẩu hỏa nhập ma…

Là Tinh Khí Thần hướng về sự thanh cao, tự thức, và giải tiến tâm thân.

Cái này nó gom gọn để nó chê bai đạo này, đạo nọ, và phá hoại người này, người kia, người nọ. Đó là cái luồng điển nó bị giáng xuống chỗ trược; trược là dục, không tiến được, hại tâm thân trước hết!

35. Hỏi: Thưa Thầy, làm thế nào đem lại tình thương cho nhân loại ở tương lai?

Đức Thầy Đáp35: Mình không biết thương mình, làm sao thương nhân loại được? Khi mà thương mình, mình mới khám phá cái thể xác này là một Tiểu Thiên Địa của Trời đã sắp đặt đầy đủ: có âm, có dương. Có đầy đủ, có màu sắc. Có Tim, Gan, Tì, Phế, Thận. Có Ngũ Hành, Nước, Lửa, Gió, Ðất hợp thành. Nếu mà chúng ta thanh tịnh thì khai thác ra chúng ta là một cái Tiểu Thiên Địa hòa hợp với sự vĩ đại của cả Càn Khôn Vũ Trụ. Cho nên chúng ta càng ngày càng thức tâm tu tiến, thay vì phá hoại nhơn sanh.

36. Hỏi: Thưa Thầy, làm thế nào đem lại niềm tin cho nhân loại ở tương lai?

Đức Thầy Đáp36: Mình chỉ có thực hành mới ảnh hưởng được, nhơn loại được. Nhân loại cấu trúc cũng như chính chúng ta, mà chúng ta không thực hành, ta nói một đường làm một ngả, làm sao ảnh hưởng được người kế tiếp? [38:16]

37. Hỏi: Thưa Thầy, “Ðạo Lý” nghĩa là gì?

Đức Thầy Đáp37: “Đạo Lý” là quân bình, đạt thức, nói rõ cái việc đó.

38. Hỏi: Thưa Thầy, “Ðạo Pháp” nghĩa là gì?

Đức Thầy Đáp38: “Đạo Pháp” là một con đường tiến tới vô cùng. “Đạo” là quân bình. “Pháp” là hành triển đi tới vô cùng.

39. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao cái tâm lại là vô cùng?

Đức Thầy Đáp39: Tâm thức của con người là vô cùng. Khi mà chúng ta, cơ tạng có Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ đầy đủ, và hội tụ ngay trung tim bộ đầu, là cái sức tiến của nó trong thanh tịnh mà tiến tới vô cùng; dũng mãnh tu tiến chớ không có sợ sệt cái gì hết.

40. Hỏi: Thưa Thầy, Thầy có dậy “Người tu Vô Vi phải lấy Chơn Hồn để tu”. Vậy lấy Chơn Hồn để tu là lấy làm sao?

Đức Thầy Đáp40: “Chơn Hồn”, là hiểu được cái cấu trúc của chính mình mới thấy rõ Chơn Hồn. Cấu trúc từ siêu nhiên hình thành chúng ta mới có Hồn. Còn nhiều người mà không hiểu được, là… “Tôi luyện võ cho giỏi để tôi đánh hạ đối phương. Tôi bắn súng cho giỏi để tôi đánh hạ đối phương”. Cái đó là đại bại, không có tiến đâu!

41. Hỏi: Thưa Thầy, bài thơ “Đại Hội Thanh Tịnh” có câu thơ chúng con không được hiểu rõ. Xin Thầy giảng cho, như sau:

Thành tâm tin yêu sửa chính mình
Giai huân Điển Giới tự tâm minh
Lòng thành tự giác gieo duyên thức
Vững chí bền tâm hiểu chính mình

Thưa Thầy, thế nào là “Giai huân Điển Giới”? Xin Thầy chỉ dạy cho! Cảm ơn Thầy!

Đức Thầy Đáp41: Khi mà chúng ta tu, tháo gỡ được cái điển trược, thì luồng điển nó mới luân lưu, nó đi lên; nó tưởng tới cái gì nó cũng đi lên, chớ nó không có đi xuống nữa. “Giai huân” là đi lên, đi lên, đi lên tới vô cùng; nó mới tự thức được. Cho nên, các bạn nhiều khi tu được nhẹ, nhắm mắt thấy điển rút, là nó đi “giai huân”, nó đang đi lên. Mà nó hòa hợp được cái chấn động của Càn Khôn Vũ Trụ ở bên trên và Đại Thanh Tịnh, thì tự nhiên óc nó sáng, tâm nó minh một cách lạ lùng. Hồi nào tới giờ nó không biết chuyện đó, mà bây giờ nó hiểu hết! [40:46]

42. Hỏi: Thưa Thầy, Thầy giải thích cho chúng con hiểu, thế nào là “Âm thanh thiêng liêng giải giới lên trên không trung chuyển giải, đó mới là Tịnh.”

Đức Thầy Đáp42: Bởi vì, cái luồng điển chánh của Càn Khôn Vũ Trụ là trung tâm sinh lực Càn Khôn Vũ Trụ là điển chánh; mà mọi người không có luồng điển đó là không có sự sống. Mà chúng ta hội tụ được, tiến hóa theo đường tiến đó, chúng ta mới đạt tới vô cùng, tâm thức.

43. Hỏi: Thưa Thầy, Thầy giảng cho tại sao “Nhân quả là cánh cửa của Vô Vi”?

Đức Thầy Đáp43: Nhân quả là cánh cửa của Vô Vi. Khi mà các bạn tu nói: “Tôi tiến”, nhưng mà các bạn làm bậy, thì tự nhiên nó phải hạ từng công tác, luồng điển nó giáng lâm xuống trong tình dục, rồi sanh ra bịnh hoạn, chết một cách tức tưởi, không biết trước được.

44. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Tu để mở điển bộ đầu thì mới thấy rõ và nghe rõ được”?

Đức Thầy Đáp44: Bởi vì chúng ta có bộ đầu, có thể xác, chúng ta thấy rõ thần kinh chằng chịt, cấu trúc từ siêu nhiên hình thành, không phải cái chuyện giỡn chơi đâu! Cái của các bạn có là chấn động tương đồng với cả Càn Khôn Vũ Trụ. Tùy các bạn hướng thượng hay hướng hạ đó thôi: hướng hạ thì tranh chấp, hướng thượng thì giải mở; nó mới có cơ hội đi tới vô cùng.

45. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao con người làm điều ngay thẳng là tiến hóa?Hhọc hỏi, thăng hoa, người đó mới là người có của”. “Có của” đây nghĩa là sao?

Đức Thầy Đáp45: “Có của” là có cái vốn điển quang phát triển đi lên; kêu bằng “người có của”. Người đó làm cái gì cũng thực tâm, thực tình, chớ không sợ sự pha dèm và phá quấy.

46. Hỏi: Thưa Thầy, tu Pháp Lý Vô Vi có phải là để điều chỉnh đi tới tột cùng nguyên căn của mọi sự việc, từ Ðời lẫn Ðạo không?

Đức Thầy Đáp46: Đúng nó vậy! Vì chúng ta trở về với tự nhiên và hồn nhiên nó mới thấy rõ nguyên căn của chính mình; mà còn trong lòng vòng mê chấp là không thấy rõ.

47. Hỏi: Thưa Thầy “Ðịa Linh” là sao?

Đức Thầy Đáp47: “Địa linh” là cái bản thể của chúng ta, cũng là một cái Tiểu Thiên Địa; mà tập trung được hai luồng điển Âm, Dương xuất phát đi lên, thì sự linh cảm nó khác, và hiểu biết sâu xa hơn.

48. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Người tu biết thức giác trở về với chính mình thì mới hiểu được nguyên căn của Trời Ðất”?

Đức Thầy Đáp48: Thì mình cấu trúc bởi nguyên lý của Trời Ðất, mà mình không trở về với chính mình, làm sao hiểu mình từ đâu đến đây rồi sẽ về đâu? [44:08]

49. Hỏi: Thưa Thầy, “Phúc điền” là gì?

Đức Thầy Đáp49: “Phúc điền”. Phúc điền là quân bình, sáng suốt, mới có chỗ, có chân đứng, kêu bằng “phúc điền”.

50. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Người tu biết thức giác trở về với chính mình thì mới hiểu được nguyên căn của Trời Ðất”?

Đức Thầy Đáp50: Tu, là: người Ðời người ta tu vì sự động loạn quá nhiều họ mới đi tu. Đi tu, họ mới trở về thanh tịnh; thanh tịnh rồi họ mới thức giác chính họ là một Tiểu Thiên Địa đại diện Trời Ðất; họ mới dốc lòng “thế Thiên hành đạo”, đem ra sự thật cho mọi người cộng hưởng và chung tiến.

51. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao Thầy có dạy là, “Người nào biết được Vô Vi và biết được con đường phục vụ, mở tâm, mà lấy luật nhân quả làm tiêu chuẩn để sống ở thế gian này, thì không bao giờ bị đói, không bao giờ bị khổ, không bao giờ bị mất Ðạo”. Tại sao?

Đức Thầy Đáp51: Đó là sự quân bình tự đạt, tự thức, và gieo duyên khắp thế giới cùng tu cùng tiến; là người đó không bao giờ bị đói, bị khổ đâu, vì nó thương nó, xây dựng cho chính nó, và ảnh hưởng người kế tiếp cùng xây dựng; nó thành một cộng đồng thanh tịnh, thương yêu và tha thứ rõ rệt.

52. Hỏi: Thưa Thầy, đạo pháp ở trong hay ở ngoài? Đứng ở hàng ngũ nào mới bảo vệ được đạo pháp?

Đức Thầy Đáp52: Chỉ có tu, thực tâm tu, dứt khoát tu, mới bảo vệ được Đạo Pháp. Nếu mà không có dứt khoát, không bao giờ bảo vệ được Đạo Pháp. Đọc sách, nói hay lắm; triết lý hay lắm; “nhà” này, “nhà” nọ hay lắm; nhưng mà chính chúng ta làm không được một cái gì hết. Cái đó là không phải mức tiến đâu. Đọc để hiểu, mà hành không được thì nó cũng như ô trược như xưa thôi!

53. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao Thầy dậy “Người nào muốn mở thiền đường phải biết sử dụng Cánh Cửa Nhân Quả mà làm con người?”

Đức Thầy Đáp53: Thì, luật Nhân Quả là chúng ta phải gieo cái nhân lành. Chúng ta phải… Lập thiền đường, phải tu thiền nhiều, tự thức, mới cống hiến cho người kế tiếp được. Nếu mà chúng ta lập thiền đường mà nói chuyện đời, làm chánh trị hơn thua, thì không bao giờ ảnh hưởng được. Thì các bạn đã thấy, nhiều thiền đường, có nhiều thiền đường nói chuyện hơn thua, không ai thèm tới nữa; tự nhiên người ta không tới. Không ai cấm cản mà họ không thèm tới nữa. Mà những người không nói năng gì, mà họ thật tâm tu, nhiều người kính mến và hợp tác xây dựng để ảnh hưởng người kế tiếp.

54. Hỏi: Thưa Thầy, ai đại diện Ðấng Toàn Năng?

Đức Thầy Đáp54: Đại diện Ðấng Toàn Năng là tâm thức phải quân bình, đầu óc phải sáng suốt, thì mới thật tâm xây dựng cho chung được.

55. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao Thầy nói rằng: “Sự sáng suốt của mình có đây là vay của Bề Trên”?

Đức Thầy Đáp55: Mình cấu trúc từ siêu nhiên, thì mình vay từ đó; mà mình chưa về với được siêu nhiên thanh tịnh, là mình vẫn còn nợ. Sân si nó tạo phiền cho chính mình, chớ đâu có giúp đỡ chính mình đâu! [48:28]

56. Hỏi: Thưa Thầy, tình thương nào mới là chánh?

Đức Thầy Đáp56: Thương mình và xây dựng cho chính mình, mới là chánh. Trong thực hành chớ không phải dùng lý thuyết.

57. Hỏi: Thưa Thầy, “chủ thuyết” là gì, mà “không chủ thuyết” là gì?

Đức Thầy Đáp57: Chủ thuyết là mình muốn đặt vấn đề đó cho mọi người theo mình. Không chủ thuyết là nó có cơ hội phát triển tự nhiên của mọi tâm linh. Chủ thuyết là đè đầu người ta, bắt buộc người ta phải đi vô con đường của mình; đó là sai. Mà mình chỉ hành để ảnh hưởng họ; họ noi theo đó và thực hành tu tiến, giải mở tâm thức của họ, họ mới thấy có giá trị. [49:26]

BTC: Chúng con xin thành thật cảm ơn Thầy đã ban lời giáo huấn và dạy dỗ cho chúng con trong những câu hỏi vừa rồi. Sau đây, xin Đức Thầy ban vài lời để kết thúc cái buổi giảng sáng ngày hôm nay. Xin mời Đức Thầy!

Đức Thầy: Thành thật cám ơn những câu hỏi vừa rồi, đều trong tinh thần xây dựng mà có nhiều người mong muốn được nghe. Nay tôi cũng đã tu nhiều năm, được một chút đỉnh phân giải những cái gì tôi đã đạt trong thanh tịnh, và những cái gì động loạn tôi đã nếm. Cho nên các bạn cũng có cơ hội đồng tu, đồng thức với tôi; đó là sự mong muốn tôi được trao đổi với các bạn. Nay chúng ta lại có Đại Hội “Thanh Tịnh”: tự học và tự thấy những điều sai của chính mình, bằng lòng sửa tiến, dấn thân tu tiến, thì chúng ta sẽ tiếp nối, ảnh hưởng cho những người kế tiếp ở tương lai. Thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn.

[Hết video 1]

[Video 20000717L1-video 2]

ĐẠI HỘI VÔ VI Kỳ 19 – THANH TỊNH - PRAGUE

17/07/2000 đến 18/07/2000

Video 2: VẮN ĐẠO (2) TÂM TÌNH CỦA NHẠC SĨ HOÀNG THI THƠ

Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý bạn đạo, ngày hôm qua có một câu hỏi con đọc sai, hôm nay trước khi tiếp tục chương trình, con xin đọc lại. Con xin kính Thầy minh giải!

58. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao tự cho mình là xây dựng nhịn nhục? “Tự cho mình” chớ không phải “Tự chê mình” như con đọc ngày hôm qua.

Đức Thầy Đáp58: Tự tu mới là thực sự xây dựng; dứt bỏ hồng trần, dứt bỏ tánh tham, mới bắt đầu xây dựng thanh nhẹ tiến tốt.

59. Hỏi: Thưa Thầy, người tu tại gia đã cạo đầu, khi cha mẹ chết không cần để tang, có phải không?

Đức Thầy Đáp59: Cái “hiếu”, có đời, có đạo, phải có tang. Ai sanh mình ra? Cái đó là bằng chứng, cái tang là bằng chứng ai sanh mình ra; có nguồn gốc, mới có sự sống. Chuyện đó, phải để tang. Không phải cạo trọc đầu: “Tôi làm sư là tôi lớn hơn cha mẹ” - Cái đó là không được! Bắt cha mẹ lạy là không được! Mình “đời, đạo song tu” thì phải rõ rệt.

60. Hỏi: Thưa Thầy, “Thông tam bảo” là sao?

Đức Thầy Đáp60: Tinh, Khí, Thần điều hòa, xuất phát đi lên, kêu bằng “thông tam bảo.” Ba báu linh Tinh, Khí, Thần mà không có trụ hóa, không có phát triển; tiêu hao Tinh Khí là không phát triển.

61. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao Thiền Định lại là “để đón rước thanh quang và hòa tan thanh quang hướng thượng; có cơ hội thanh lọc cơ thể, có cơ hội bảo vệ tánh mạng”?

Đức Thầy Đáp61: Mình ngồi thiền thì luồng điển xuất phát đi lên thay vì kẹt ở bên trong tim, gan, thận. Mình thiền, hít thở, điều hòa Tinh Khí Thần, phát triển đi lên, trụ hóa, tốt.

62. Hỏi: Thưa Đức Thầy, con hành pháp Thiền được ba tháng, khi thì thấy tâm được thanh tịnh, có lúc Soi Hồn, có khi lúc thiền định, có khi lúc Soi Hồn và lúc Thiền Định, một vòng thật sáng, và ánh sáng dịu mầu xanh lá cây, chung quanh lòng thì mầu trắng, kéo dài khoảng năm, bẩy phút. Hiện tượng đó là ý nghĩa gì? Xin Thầy minh giảng cho con. Xin cảm ơn Thầy!

Đức Thầy Đáp62: Đó là luồng điển Ngũ Hành của cơ tạng: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ bắt đầu điều hòa và phát triển, thì nó mới thấy ánh sáng chớp nhoáng. Nhưng mà phải giữ thanh tịnh; nếu thiếu thanh tịnh là nó sẽ mất. [04:03]

63. Hỏi: Thưa Thầy, đây là một câu hỏi của một bạn đạo người Đức: làm thế nào con có thể chế ngự được sự sợ hãi, và đạt được sự hài lòng trong cuộc sống?

Đức Thầy Đáp63: Vô Vi có cái phương pháp là niệm Phật: xây dựng cái thần kinh càng ngày càng mạnh dạn, thức Hòa Đồng nó mới mở, thì lúc đó mình mới mạnh dạn, không có lộn xộn; quyết định rõ rệt. Dùng ý niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” là chấn động lực xây dựng cho thần kinh càng ngày càng tốt và thanh tịnh.

64. Hỏi: Kính thưa Đức Thầy, con có nghe Đức Thầy đã dặn thêm “Sau này nên niệm Phật theo nguyên lý của Lục Tự Di Đà”:

NAM thật phương Nam lửa Bính Đinh
MÔ chỉ rõ vật vô hình
A Nhâm Quý gồm thâu nơi thận
DI giữ bền ba báu linh Tinh, Khí, Thần
ĐÀ ấy sắc vàng bao trùm khắp cả
PHẬT hay thân tịnh ở nơi mình

Niệm như vậy mà vẫn cắn răng co lưỡi, nhìn thẳng, và nhớ trên trung tim bộ đầu? Hay là niệm mỗi chữ theo các luân xa? Con kính xin Đức Thầy chỉ dẫn cho chúng con được rõ ràng thêm hơn. Xin cảm ơn Thầy!

Đức Thầy Đáp64: Nguyên lý của NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, chấn động lực nó đều phát triển nếu niệm đúng. Mà niệm cho có chừng, niệm cho Phật nghe, niệm cho bạn đạo nghe, cái đó nó giới hạn và nó không phát triển. Co lưỡi, răng kề răng, âm thầm ý niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT thì cái nguyên lý đó nó sẽ phát triển; nó phát triển càng ngày càng rộng, hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ, thì cái nhìn của chúng ta nó sẽ được thay đổi, thấy khác. Chuyện gì cũng nằm trong cái nguyên lý đó, thì chúng ta mới cảm thấy thanh tịnh và nhẹ nhõm được.

65. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao “Đường đi của điển quang đã khai thông thì sự bận rộn trong tâm thức không còn nữa”?

Đức Thầy Đáp65: Nó còn uất khí thì nó còn bận rộn; mà nó hết uất khí, khai thông tức là quán thông, nó không có bận rộn nữa; nhẹ nhàng.

66. Hỏi: Kính thưa Đức Thầy, sau đây là một thơ của một bạn đạo ở Orlando, Florida; của Nguyễn Đông. Con xin đọc lên:

Thầy kính! Con kính thăm Thầy và tất cả bạn đạo; sau cầu chúc Thầy và tất cả quý bạn đạo vui vẻ, và Đại Hội thành công. Tuy con không đi được, nhưng lòng con luôn hướng về Đại Hội, tự hứa cố gắng tu để không phụ lòng Thầy. Dưới đây con có vài câu hỏi, xin Thầy minh giải cho. Con xin cảm ơn Thầy!

Câu hỏi thứ nhứt: Năm 9, 10 tuổi con đã nghe được âm thinh; và khi tu Vô Vi thì con biết đó là điển. Câu hỏi là khi nghe như vậy, con phải trụ âm thanh đó ở đâu?

Đức Thầy Đáp66: Khi mà nghe được âm thanh ở trên bộ đầu, phải trụ ngay trung tim bộ đầu: nó càng ngày lớn mạnh nó mới hội nhập được luồng điển của Trung Tâm Sinh Lực Càn Khôn Vũ Trụ; sống một cách vững vàng, trí óc minh mẫn.

67. Hỏi: Cảm ơn Thầy! Câu hỏi thứ nhì: Khi con thiền hay niệm Phật thì âm thanh đó vẫn nghe được ở trong đầu. Thường thường âm thanh này làm con quên niệm Phật. Câu hỏi của con là: con nên chú tâm niệm Phật, hay lắng nghe âm thanh dù lúc thiền, hoặc đi, đứng, nằm, ngồi?

Đức Thầy Đáp67: Cái âm thanh đó phải cố gắng đưa về trung tâm bộ đầu, và dùng ý niệm ngay trung tâm bộ đầu niệm Phật tỏa ra càng ngày lớn rộng và thanh nhẹ hơn.

68. Hỏi: Thưa Thầy, tại sao mình tâm niệm: có Trời, có Đất, có Đạo, thì tự nhiên tâm đạo dũng mãnh không còn sợ sệt nữa, là sao?

Đức Thầy Đáp68: Có Trời, có Đất, có Đạo là chúng ta sanh ra bởi Trời Đất. Ngày hôm nay chúng ta tự đạt, nắm được cái giềng mối quân bình ngũ hành trong cơ tạng, kêu bằng “Đạo”; quân bình đi tới. Thẩy thẩy cái gì ở thế gian mà mất quân bình, là không tiến tới được.

69. Hỏi: Thưa Thầy, “mở khuyết” là mở làm sao? Làm sao biết được, mình được mở khuyết?

Đức Thầy Đáp69: Mở khuyết là chuyện hồi nào giờ mình không hiểu, không biết, mà tới lúc nói chuyện với người thường hay người đạo, tự nhiên cái tâm mình mở rộng ra và hiểu thấu triệt cái việc mà mình đã nghe. Đó là “Mở khuyết”: Hiểu một cách sâu sắc, là mở khuyết.

70. Hỏi: Thưa Thầy, đức Phật Thích Ca nhờ gì mà Ngài thiền giữa rừng sâu nước độc mà không lay chuyển được tâm hồn hướng thượng của Ngài?

Đức Thầy Đáp70: Đức Phật Thích Ca hồi xa xưa thiếu đủ phương tiện, nhưng mà cái ý chí của Ngài cương quyết cảm thức được Càn Khôn Vũ Trụ là một, thì đối với Ngài không có cái gì có thể ám hại Ngài, và Ngài chẳng ám hại ai; cho nên, cái từ quang của Ngài rất tốt đẹp: người nào nghe qua cũng thức tâm và nguyện trở về với cảnh giới thanh nhẹ để tự tu, tự tiến. [10:44]

Bạn đạo1: Con xin cảm ơn Đức Thầy. Và sau đây xin mời anh Thăng lên thưa chuyện cùng Đức Thầy.

Bạn đạo2: Con xin kính chào Thầy; và kính chào tất cả các bạn đạo. Hôm nay, con được cơ hội, xin thông báo cho tất cả quý bạn đạo khắp Năm Châu một tin mừng, là chúng ta, năm 2000 vào 4 tây tháng 11, cho tới 6 tây tháng 11, chúng ta được cơ hội tổ chức một lễ Đại Thọ mừng sinh nhật Đức Thầy. Riêng mỗi bạn đạo Vô Vi chúng con, mỗi năm được cơ hội, được tham dự lễ Đại Thọ, sinh nhật Đức Thầy, là một niềm vui rất lớn cho tất cả bạn đạo Vô Vi chúng con. Và đặc biệt năm nay còn có một buổi Thiền Ca, sẽ được tổ chức rất long trọng tại một hí viện rất lớn tại Philadelphia. Về để giới thiệu Thiền Ca, thì con xin mời chú Hoàng Thi Thơ lên để giới thiệu về Thiền Ca, cũng được tổ chức trong ngày sinh nhật đó, để mừng lễ Đại Thọ của Đức Thầy vào năm 2000 này. Xin mời Chú Hoàng Thi Thơ! [12:27]

Bạn Đạo HTT: Kính thưa Thầy! Kính thưa tất cả quý vị bạn đạo! Thật là một điều vô cùng sung sướng, hãnh diện cho cá nhân tôi được đến đây để dự Đại Hội Vô Vi Quốc Tế năm 2000. Tôi không nghĩ rằng, tôi còn sống để đến dự hôm nay.

Khi nãy, anh Thăng có nói, kêu tôi lên để giới thiệu buổi Thiền Ca 2000 tại Philadenphia. Sự thực, đó không phải là mục đích của tôi. Mục đích của tôi tới đây, tôi nghĩ rằng có nhiều hơn.

Thứ nhất, tôi đến đây để có cơ hội nghe những lời giảng dạy của Thầy để tôi rõ hơn triết lý, tư tưởng, đường lối tu hành của Thầy, mà Thầy đã truyền lại cho chúng ta. Tôi muốn được rõ hơn, được gần Thầy hơn, để tôi đem tâm hồn tôi để làm nhạc phục vụ cho đường lối tu hành độc đáo đó. Đó là mục đích thứ nhất của sự hiện diện của tôi tại đây. [14:15]

Mục đích thứ hai, tôi tới đây để tôi hưởng được một cái tình thương lạ lùng mà quý vị bạn đạo đã dành riêng cho tôi. Tôi xin thưa với quý bạn đạo rằng, tôi gốc gác Đạo Phật, nhưng, qua bước đường làm văn nghệ của tôi, các tôn giáo khác đã kêu gọi sự đóng góp của tôi; ví dụ như bên Công Giáo cũng đã mời tôi tới dự tại Vatican để trình diễn trong buổi Phong Thánh, 20 vị Thánh Tử Đạo 1987. Tôi tới dự, tôi tới trình diễn, nhưng có những lần sinh hoạt với những người theo đạo đó, kể cả Đạo Phật, hay kể cả Công Giáo, tôi chưa bao giờ hưởng được một cái tình thương lạ lùng, chân thật, ấm áp của bạn đạo của phái Vô Vi. Tôi kinh nghiệm điều đó, là vào năm ngoái, tôi lại đến trình diễn tại Canada, và tôi gặp tất cả các bạn đạo. Và cái tình thương và sự thân thiết, và sự thăm hỏi của các bạn đạo đó, có lẽ đã làm giúp cho tôi sống đến bây giờ! [16:07]

Mục đích thứ ba, khi tôi đã được gần Thầy, tôi được gần bạn đạo, và Thầy và bạn đạo, năm ngoái, có hứa rằng giúp cho tôi kéo dài cuộc sống, mà tôi nghĩ rằng sẽ chấm dứt vào cuối năm ngoái. Chính bằng một phương thức nào, tôi không hiểu, nhưng Thầy và tất cả quý vị bạn đạo về điều mà chúng tôi nghĩ rằng, chúng tôi chưa bao giờ được hưởng trong cuộc đời chúng tôi!

Và mục đích thứ tư là cái mục đích mà anh Thăng vừa mới giới thiệu: Tôi đến đây sau khi để được gần Thầy, nghe lời giảng dậy của Thầy, được gần quý bạn đạo để hưởng cái tình thương và thân thiết đó, để cám ơn Thầy và bạn đạo đã giúp cho tôi sống đến ngày hôm nay, thì mục đích thứ tư, tôi xin được phép bạn đạo nói lên những lời để khoe khoang một chút.

Khi tôi nói tôi khoe, thì chắc rằng là không đẹp, bởi vì người ta nói rằng là: “Cái tôi bao giờ cũng đáng ghét - Le moi est haissable” như ông Pascal đã nói. Nhưng đây, tôi khoe, tuy mang tính chất vị ngã, nhưng tôi nghĩ rằng những lời khoe của tôi nó đượm màu vị tha và vô ngã hơn; cho nên, nếu khi tôi khoe những điều này, nếu có gì lố lăng, xin quý bạn đạo tha thứ cho tôi! [18:14]

Lời mà tôi muốn khoe là như thế này: Tôi đọc lịch sử của các tôn giáo lớn trên thế giới, như là Công Giáo, Phật Giáo, tôi chưa thấy một người nào, một văn nghệ sĩ nào mà viết lên 5, 7 bài để ca tụng cái tôn giáo đó, hay để truyền đạo giúp cho tôn giáo đó. Có những nhạc sĩ, những văn sĩ, có nhiều lắm, viết 1, 2 bài. Riêng tôi, tôi không hiểu vì một phép màu nào, có lẽ nhờ Thầy, có lẽ nhờ quý vị bạn đạo, mà tôi không ngờ đến ngày hôm nay tôi đã viết đến 22 bài nhạc để nói lên đường lối của Thầy! [19:15] (bạn đạo vỗ tay)

Đó là điều tôi muốn khoe! Tôi có thể rằng là một người duy nhất trên thế giới mà viết một số tác phẩm để nói lên triết lý của đạo đó, nói lên đường đi của đạo đó, và nói lên công trình của Thầy và cái lòng tu hành rất đẹp của tất cả các bạn đạo! Tôi không hiểu sức mạnh nào, nhưng có lẽ rằng, khi viết được như vậy, và tôi viết một cách dễ dàng, là nhờ, có lẽ tâm hồn tôi, trái tim tôi, trí tuệ tôi, có lẽ đã cống hiến cho Vô Vi! [20:20] (bạn đạo vỗ tay)

Trong lần trước, khi ban tổ chức Thiền Ca tiếp xúc với tôi, trước tiên là viết 3 bài. Tôi viết 3 bài. Mà tôi viết không phải tự nhiên viết! Trước khi viết, tôi có trình bày với người tiếp xúc với tôi, rằng, cho tôi đọc tất cả những cuốn sách của Thầy, tiếng Việt, hoặc tiếng Pháp, hoặc tiếng Anh để tôi hiểu đường lối tu của Thầy; cho tôi xem tất cả các video liên quan đến hoạt động của môn phái này, thì tôi mới viết.

Bởi vì có nhiều người hỏi rằng, tại sao tôi viết một cách dễ dàng vậy? Không! Tôi không viết dễ dàng đâu. Tôi, người cũng không dễ dàng đâu, không phải là… tiếng Anh gọi là easy going man đâu! Nhưng mà tôi nghiên cứu kỹ. Tôi thấy cái lối tu của Phật Pháp Vô Vi này rất hay thì tôi mới đặt bút xuống viết. Và tôi viết 3 bài. Sau khi Ban Tổ Chức Thiền Ca nghe được, yêu cầu tôi viết thêm 7 bài nữa. Tôi nói: “Ok!”. Tôi viết một cách dễ dàng! Và chính 10 bài đó đã trình diễn kỳ năm ngoái tại Canada. [21:50]

Sau khi những bài nhạc của tôi đã đi vào lòng của bạn đạo, thì tôi thấy tôi thèm thuồng viết nữa; bởi vì tôi có rất nhiều hứng, và tôi thấy rằng phải viết nhiều bài nữa để nói hết cái triết lý cùa môn phái này. Thì không ngờ, Ban Tổ Chức lại cho tôi cái cơ hội là viết nhạc để phục vụ cho buổi Thiền Ca năm 2000 tại Philadenphia. Và Ban Tổ Chức có nói rằng, tôi viết 10 bài thôi. Nhưng sau đó, sau 1 tháng, tôi viết 10 bài xong, tôi lại ngó ngoáy viết thêm 2 bài nữa, là vị chi là 12 bài! (bạn đạo vỗ tay)

Đó là những cái điều mà tôi muốn khoe với quý vị! Khoe là tôi đã hiến tất cả tâm hồn, lòng tôi, và trí tuệ tôi cho môn phái này trong cuộc đời sáng tạo của tôi! [23:18] (bạn đạo vỗ tay)

Và có nhiều bạn đạo gần tôi hỏi rằng: “Thế 12 bài đó có phải là 12 bài cũ, trong số những bài cũ đã viết rồi không?”. Tôi nói: “Nói như vậy thì buồn cho cái tên Hoàng Thi Thơ này lắm!” (Thầy và bạn đạo cười, vỗ tay)

Tôi viết với những đề tài rất mới, rất lạ, và với một cái nhịp tiết mà tôi cập nhật qua được, để cho hợp với nhịp sống của tất cả bây giờ, những người sống trong cái thế kỷ này, và hợp với nhịp sống của tất cả các người trong bạn đạo! Tôi nghĩ rằng, khi nghe chương trình đó, với 12 nhạc phẩm đó, tôi nghĩ rằng quý vị vừa nghe và vừa nhảy cùng tôi, hay là cùng Thầy! [24:22] (Thầy và bạn đạo vỗ tay)

Vì cái lẽ đó cho nên tôi nói, mục đích tôi đến đây chỉ là mục đích thứ 4 thôi, để khoe! Và khoe như vậy, tôi cũng muốn rằng quý vị bạn đạo tha thứ cho tôi một sự khoe khoang, nếu cho đó là quá lố. Nhưng sự khoe khoang đó hoàn toàn vô ngã, hoàn toàn vị tha; bởi vì tôi viết không phải cho tôi, mà cho triết lý của Thầy, cho tư tưởng của Thầy, cho đường đi của Thầy, và cũng là đường đi của quý vị bạn đạo đây. [25:05] (bạn đạo vỗ tay)

Thế thì, Thầy cũng như quý vị bạn đạo, đã giúp cho tôi sống từ đầu năm thế kỷ 2000 cho đến bây giờ là 7 tháng; thì tôi nghĩ rằng, nếu quý vị bạn đạo ở đây càng đến dự cái buổi Thiền Ca bao nhiêu thì tôi càng sung sướng bấy nhiêu! (bạn đạo vỗ tay)

Và tôi nghĩ rằng cái sự hiện diện của quý vị và sự nâng đỡ tôi đấy, chính là liều thuốc thần dược giúp cho tôi, biết đâu sống thêm một vài ba năm nữa! (bạn đạo vỗ tay)

Và không phải tôi yêu cầu như vậy để cho tôi sống được, để ăn cho ngon, để mặc cho đẹp; nhưng mà sống để tiếp tục viết nhạc, phục vụ cho môn phái Vô Vi. (Thầy vỗ tay, cười)

Và trong lòng tôi, tôi hứa rằng, nếu tôi còn sống được, tôi phải viết tổng cộng là phải 50 bài cho Vô Vi, chứ không phải 22 bài!

Một lần nữa tôi xin cúi đầu cám ơn Thầy, cám ơn quý bạn đạo! Tôi xin chấm dứt những lời nói tôi ở đây. [26:50]

Bạn đạo1: Xin cám ơn chú Hoàng Thi Thơ! Thành ra, năm nay đặc biệt, chúng ta có tổ chức một buổi lễ Đại Thọ mừng sinh nhật Đức Thầy, và Thiền Ca một lượt, tại thủ đô Philadelphia, mà tại một hí viện rất là đẹp và tối tân của Hoa Kỳ. Thành ra, xin mỗi bạn đạo ở đây, những người sẽ về địa phương để quảng cáo cho tất cả những bạn đạo tại địa phương mình. Nếu mà có dịp, thì trước nhất là để dự lễ Đại Thọ của Đức Thầy; mỗi năm chúng ta được dịp tổ chức đó, được dịp về để mừng lễ Đại Thọ Đức Thầy là một vui mừng rất lớn; và đặc biệt năm nay có một buổi Thiền Ca cộng vào đó! Xin quý bạn đạo, mỗi người ở đây về địa phương thì nói lại cho bạn đạo địa phương, để cùng đi cho đông để dự mừng lễ Sinh Nhật và Thiền Ca năm nay. [28:12]

Chúng tôi có những phiếu ghi danh ở ngoài hội trường, phía đằng sau; và một số chị có bán vé cho Thiền Ca. Tại vì Thiền Ca năm nay chúng ta không có quỹ nhiều, thành ra chúng ta phải nhờ vào tiền bán vé để cùng bạn đạo, mỗi người mua vé cũng như ủng hộ cho Thiền Ca, để có thể xây dựng cái Thiền Ca này; thành ra xin quý bạn đạo, mỗi người ủng hộ một người một tay, một chút, thì sẽ tạo dựng được một Thiền Ca rất tốt, rất vĩ đại. Và chúng ta sẽ được dịp gặp nhau vào 4 Tây cho tới 6 Tây tháng 11 vào năm nay. Xin cám ơn quý bạn đạo! Xin cám ơn Đức Thầy! [29:07] (Thầy và bạn đạo vỗ tay)

Bạn đạo2: Kính thưa Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Vừa rồi bác Hoàng Thi Thơ đã nói lên cái chân tình của Bác với anh em bạn đạo chúng ta và với Đức Thầy. Tôi nghĩ rằng, tất cả những lời chân tình Bác đã dành riêng cho Thầy, và nhất là cho cái Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí của chúng ta thật cảm động. Rất cảm ơn Bác đã có những lời khen tặng tốt đẹp đó!

Sau đây, xin kính mời Thầy ban vài lời dạy dỗ cho chúng con. Xin cảm ơn Thầy! [30:08]

Đức Thầy: Ông Hoàng Thi Thơ đã đóng góp không ít, để vạch rõ tình người phải đi đến đâu; đường lối rõ ràng trong xây dựng; thực hiện, thật sự cống hiến cho nhân loại ở tương lai. Đó là điều mong muốn của người lớn tuổi, muốn để lại một cái gì trước khi đi. Chúng ta đã có thân xác, có bệnh hoạn, mới hiểu rõ sự đau khổ của nhơn sinh, mà tận độ. Cho nên, ông Hoàng Thi Thơ đã đem tháo gỡ tất cả những triết lý cao siêu của Đạo Pháp mà đóng góp trong Thiền Ca, nuôi dưỡng tinh thần xây dựng của mọi giới khi nghe được.

Thành thật cảm ơn ông Hoàng Thi Thơ! Sẽ có cuộc Thiền Ca ở kỳ tới do ông sáng tác những bài mới mẻ, mà các bạn chưa nghe qua đâu! Nghe rồi sẽ thấm thía; vì người, người ta đã dấn thân từ đời đến đạo để hiểu và vạch rõ đường lối cho mọi người cùng đi. Đó là điều quý nhứt ở trên mặt đất này. [31:51]

Bạn đạo2: Cám ơn Đức Thầy! Sau đây con xin kính mời anh Alain Canitrot giới thiệu một số anh em bạn đạo bên Pháp Quốc, có vài câu hỏi để đặt lên Đức Thầy.

Bạn đạo ngoại quốc1: (nói tiếng Pháp) [32:34]

Bạn đạo: (dịch sang tiếng Việt) Chúng ta có rất ít thì giờ để tổ chức tất cả các sinh hoạt của trong cái Đại hội này. Chúng ta còn khoảng 10 phút. Thi để cho cái phần sinh hoạt nó được linh động hơn, sau đây Ban Tổ Chức sẽ dành cho quý bạn đạo một chút thì giờ để phát biểu ý kiến.

Bạn đạo ngoại quốc1: (nói tiếng Pháp) [33:08]

Bạn đạo: (dịch sang tiếng Việt) Sau đây, chúng tôi xin mời anh Jean Paul Camous ảnh sẽ lên đọc một bài thơ của chị bạn đạo Odile. Chị Odile đã bị bệnh, không có đến đây được. [33:20]

Bạn đạo ngoại quốc2: (đọc bài thơ bằng tiếng Pháp) [33:59]

Bạn đạo: Sau đây, tôi xin đọc cái bài thơ được anh Trịnh Quang Thắng phiên dịch:

Thanh quang con mong chờ!

Tối sáng đêm ngày cứ mãi trôi

Thời gian đều nhịp bước không thôi

Đêm đêm tiến bước về sao sáng

Huyền bí lộ khai nét tuyệt vời

Đêm đêm chung bước tiến cùng nhau

Con chốn trần gian vẫn nguyện cầu

Chung nhau tiến bước trên đường đạo

Tương ngộ Thanh Quang ánh nhiệm màu

Con vẫn tin nơi đấng Chúa tin

Người Cha ánh sáng của tâm linh

Thanh Quang huyền diệu vô cùng tận

Con ngóng chờ trông bước tiến trình

Kính bái, Odile… (nghe không rõ) [35:00]

Bạn đạo ngoại quốc1: (nói tiếng Pháp) [35:24]

Bạn đạo: (dịch sang tiếng Việt) Có một số bạn đạo lúc nãy muốn đặt câu hỏi với... (băng gián đoạn)

Bạn đạo5: Mình nên tập thái cực quyền hay là khí công? Có đi ngược với điển của Vô Vi hay không?

Đức Thầy: Không; không có đi ngược. Cái đó là giúp đỡ cho sức khỏe và trật tự mà thôi.

Bạn đạo5: Dạ thưa, cám ơn Thầy!

Bạn đạo6: Thầy đã giao phó cho con làm cái việc quyên tiền để về giúp các trẻ em nghèo ở bên nhà; thì cái chuyện đó con đã làm xong. Và danh sách các bạn đạo cho tiền, và cái số tiền nhận được, người ta đã viết thư cám ơn; tôi có đề hết, có hình ảnh. Nếu mà quý vị bạn đạo nào muốn coi thì cứ việc, xin tới liên lạc với tôi để coi.

Vần đề thứ hai, là từ cái khi mà con theo chân Thầy năm 1974 tới giờ, thưa quý vị bạn đạo, tôi là cái người duy nhất thử Thầy trước khi nhận pháp. Thường thường đó, là thầy thử trò để trao pháp. Tôi là cái người độc nhất thử Thầy để nhận pháp. Thì từ năm 1974 cho tới giờ, con suy ngẫm rất nhiều về những vấn đề của Thầy làm, và đường đi của Thầy; thì con cũng muốn cũng như nguyện ước làm như vậy, nhưng mà làm với phạm vi nhỏ hẹp mà thôi. [36:57]

Thì con thấy rằng, Thầy, bước chân của Thầy đi ra ngoại quốc, đi lang thang tìm hết tất cả những cái gì hay, đẹp của ngoại quốc. Mà con thì cũng theo như vậy, nhưng mà con trở về Việt Nam để tìm những cái gì hay, đẹp của Việt Nam. Thì con thấy rằng, cái hay đẹp nhất của Việt Nam là Vô Vi, chớ không có gì khác hết, và không có gì hay hơn hết là Vô Vi!

Và cái đẹp thứ nhì của Việt Nam, là, Thầy còn nhớ cách đây 10 năm, Thầy định sang chữa bệnh cho con, thì con có hỏi Thầy là, “Thầy dùng châm cứu như vậy, chữa bệnh cho con đó, Thầy có mất điển không?” Thầy nói rằng: “Thầy cũng có mất điển”. Thì con nói Thầy, “Thế thì Thầy cứ giữ điển để Thầy đi hoằng hóa chúng sanh. Con sẽ về Việt Nam con học châm cứu, tự học để tự chữa bệnh lấy”.

Thì con lê lết từ 8 năm trời nay về Việt Nam học châm cứu. Con tìm hiểu được rất nhiều cái hay, lạ của châm cứu của Việt Nam theo cái ông thầy này ổng dạy. Thì con khám phá ra được, ở Việt Nam có chế được một cái máy châm cứu rất hay. Cái máy này đặc biệt là mình có thể dùng để cạo gió; thường thường người Việt Nam mình cạo gió đó, dùng cái đồng tiền, bôi cái dầu hôi lên cạo; sây sứt người thì rất tội nghiệp. Cái máy này mình có thể dùng để cạo gió mà không có sao hết. Cái thứ nhất.

Cái thứ hai đó, là cái máy này có thể ...

Bạn đạo ngoại quốc: (nghe không rõ)

Bạn đạo6: Vậy thì tôi xin phép nhường lời lại cho người khác. [38:50]

Bạn đạo2: Xin cáo lỗi với anh Đạo! Tại vì thời gian nó quá eo hẹp, thành ra không có trình bày hết. Nếu mà có thể được, thì xin anh Đạo có thể viết rồi đăng lên trên Tuần Báo để cho bạn đạo được đọc và tham khảo những cái lời của Anh. Xin cáo lỗi với Anh! [39:15]

Bạn đạo7: Kính thưa Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Thưa Thầy, hôm nay con có được duyên phước là được gặp Thầy, cũng như quý bạn đạo, con có một câu hỏi. Con và vợ con mới vào pháp này được 3 tháng nay. Và con có thấy là, phương pháp Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp này, về lý thuyết rất là hay. Chúng con mới hành được 3 tháng nay, và con có tập niệm Lục Tự Di Đà, tức là niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” cùng với nhà con. Theo con hiểu ý Thầy dạy là, niệm Lục Tự A Di Đà phải thầm niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” trong một hơi để tạo ra chấn động lực ở vùng trung tâm bộ đầu. Thưa Thầy, thế nghĩa là sao? Con tập mà thấy khó quá. Kính thưa Thầy minh giải! [40:08]

Đức Thầy: Vạn sự khởi đầu nan. Cái pháp mới, mình phải tuần tự đi tới; lâu ngày nó sẽ đạt tới. Khó thì lúc nào cũng là khó; cái gì đổi mới cũng là khó; nhưng mà chúng ta kiên nhẫn đi vô là nó thành công.

Bạn đạo7: Con xin cảm ơn Thầy! Con muốn hỏi thêm là, thưa Thầy, “Niệm trong một hơi thở” nghĩa là thế nào ạ?

Đức Thầy: Niệm bằng một ý niệm mà thôi. Dùng ý niệm, chớ không phải hơi thở. Ý niệm!

Bạn đạo7: Trong một hơi ạ?

Đức Thầy: Ý niệm. Trong ý, niệm: Ý “tôi” niệm Nam Mô A Di Đà Phật, bằng ý thôi. Là để lần lần mình lắng nghe cái chấn động của câu niệm của mình xuất phát đi lên trung tim bộ đầu.

Bạn đạo7: Con xin cám ơn Thầy! [41:02]

Bạn đạo ngoại quốc3: (nói tiếng Pháp) [42:25]

Bạn đạo: (dịch sang tiếng Việt) Dạ, kính thưa Đức Thầy! chị Anne-Marie Vella trong 15 ngày chót đây, khi chỉ thiền, chỉ thấy một cái đốm màu vàng, sau đó nó biến thành đốm màu cam, sau đó biến thành đốm sáng, và nó to lên như một quả cầu; rồi sau đó nó nổ đi. Chỉ thấy cũng như là một cái biển màu vàng, bạc, có bông hoa nó nở ra. Và bây giờ chỉ thấy cái cục tròn đó nó màu xanh như là cẩm thạch. Chỉ cảm thấy sung sướng lắm; nhưng mà chỉ không biết cái đó là có đúng, hay không? [43:38]

Đức Thầy: Cái đó là luồng điển âm, dương trong cơ tạng nó kết hợp, lên bộ đầu, nó phát sáng, và nó hiện ra đủ màu sắc như vậy. Sau này nó hợp thành Mô Ni Châu. Cục tròn đó xuất đến đâu hiểu đến đó, đi khắp Càn Khôn Vũ Trụ cũng được hết.

Bạn đạo: (dịch sang tiếng Pháp) [44:28]

Bạn đạo2: Cảm ơn Thầy và cảm ơn quý bạn đạo! Ban Tổ Chức chúng tôi cũng xin thành thật cáo lỗi với quý bạn đạo, là có nhiều câu hỏi các bạn đạo đã đưa lên, nhưng mà chúng tôi không có đủ thì giờ để giải quyết. Thì yêu cầu quý bạn đạo nào có những câu hỏi mình đưa lên mà không được thõa mãn, thì có thể về viết thơ để gởi lên Thầy. Vì thời gian chúng ta quá eo hẹp, chúng tôi xin thành thật cáo lỗi với quý bạn đạo.

Sau đây, xin mời quý bạn đạo đứng lên để tiễn Thầy ra về. [45:06]

[Hết video 2]

[Video 20000717L1-video 3]

ĐẠI HỘI VÔ VI Kỳ 19 – THANH TỊNH - PRAGUE

17/07/2000 đến 18/07/2000

Video 3: CHIA SẺ TU HỌC - Phần 1

Bạn đạo: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Ngày hôm qua, chúng ta đã họp với nhau, đã thảo luận với nhau trên 3 đề tài. Chương trình chiều hôm nay, chúng ta sẽ mời các đại diện các nhóm lên đây trình bày đúc kết tu học, về việc thảo luận các đề tài ngày hôm qua. Chúng tôi sẽ mời lần lượt các đại diện các nhóm lên đây để trình bày sự tu học của nhóm của mình cho Đức Thầy, cho tất cả các bạn đạo. Do đó, nếu các bạn đạo ở dưới có điều chi thắc mắc thì có thể đặt câu hỏi trực tiếp cho các đại diện các nhóm. Sau đó, thì sẽ xin Đức Thầy minh giải cho sự đúc kết tu học.

Để bắt đầu chương trình thì chúng tôi sẽ mời các nhóm mà đã thảo luận về đề tài Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp lên đây. [01:08]

Bạn đạo1: Tôi xin phép, tự giới thiệu, tôi là Nguyễn Đức Trọng, và một bạn đạo thuộc tiểu bang Oregan, Hoa Kỳ. Và nhóm chúng tôi thảo luận thuộc nhóm G và E. Tổng số người tham dự vào khoảng gần 50 người trên tổng số là 80. Khi thảo luận, tôi học hỏi rất nhiều kinh nghiệm của các bác và các anh chị lớn tuổi đã đi trước. Đây là phần đúc kết về Pháp Lý Vô Vi.

Bạn đạo: Trước khi anh đúc kết về phần Pháp Lý Vô Vi, xin anh cho biết, bầu không khí học hỏi ra như thế nào?

Bạn đạo1: Bầu không khí học hỏi thì rất là hào hứng, bởi vì anh Thăng điều hành và anh Thăng rất là tếu. Anh Thăng chia sẻ những cái kinh nghiệm; các bác cũng như là chị Mai, hoặc là bác Thái, hoặc là những anh đã từng có kinh nghiệm sinh hoạt đi theo Đức Thầy, hoặc là tham gia những cái Khóa Sống Chung. Những cái kinh nghiệm, nhiều lúc những cái kinh nghiệm đó là tùy theo cái sự nhận thức của cá nhân đó chứ không thể nào mà những cá nhân khác không có nằm trong cái trường hợp như vậy nó khó thể nào mà thông hiểu lắm. [02:28]

Cho nên chúng ta, nhiều khi Đức Thầy chỉ dạy cho một người nào đó, trong một cái tình trạng nào đó vào cái khoảng không gian nào đó, cái thời gian nào đó thì chỉ riêng cái người đó hiểu mà thôi. Chúng ta không thể nào dùng cái câu của Thầy nói, lấy vì dụ, năm 1992 cho một anh bạn nào đó, mà đi áp dụng cho một chị khác vào năm 2000 chẳng hạn, thì nó sai vô cùng.

Và mấy anh em, hầu hết đều đi đến một cái nhận định rằng, trong khoảng 6 tháng gần đây thì có nhiều bài báo hay những cái tin tức đăng trên Internet rất là sai lạc, bởi vì họ nhìn sự việc, theo như tôi nói, tức là chỉ nhìn một góc cạnh trong một cái khoảng thời gian nào đó, một không gian nào đó, cho một cá nhân, mà họ đem đi áp dụng cho cái phần tổng quát; tức là họ đi áp dụng cái hình thức logic rất là sai lạc. [03:33]

Bạn đạo: Xin anh trình bày về cái phần đúc kết tu học. Xin cảm ơn Anh!

Bạn đạo1: Thưa, tôi xin trình bày về Pháp Lý Vô Vi. Còn Hành Giả Vô Vi và người truyền pháp như thế nào?

Bạn đạo: Xin Anh trình bày luôn tất cả những đề tài phụ của cái phần đề tài chánh.

Bạn đạo1: Dạ, sau khi các bạn đạo thảo luận rất là nhiều, tôi thì nói cũng hơi dở vì quá lâu không có sinh hoạt chung và tôi chỉ mong ghi được phần nào hay phần đó; không ngờ cuối cùng các bác các anh chị bắt tôi lên nói luôn. Khổ vô cùng! [04:12]

Trước hết là về phương diện Pháp Lý Vô Vi, tức là phương pháp tu học của chúng ta, thì các bác và các anh chị đều đồng ý rằng, cái phương pháp Pháp Lý Vô Vi rất là hay và rất là dễ. Tuy nhiên, để có một cái kết quả thực tiễn và kết quả tốt thì những người thực hành cần phải thực hành một cách đều đặn, chớ không thể nào mà chúng ta tập một ngày, chúng ta bỏ 2 ngày, hoặc tập vài tháng, một vài năm, chúng ta bỏ vài tháng, xong rồi tập lại, mà đi đâu cũng xưng mình là người tu tập theo Pháp Lý Vô Vi, thì như vậy nó không có đúng. Cho nên, cái điều quan trọng nhất là sự thực hành đều đặn.

Phần thứ hai là muốn có kết quả tốt, thì ngoài cái chuyện thực hành đều đặn, người Hành Giả Vô Vi còn phải có cái ý chí là dứt khoát Thất Tình Lục Dục, nếu như muốn tiến bộ rất nhiều trên con đường tu học. [05:16]

Và thêm môt phần nữa, có nhiều anh chị đề nghị thêm là cái phần Niệm Phật rất là quan trọng, cho nên chúng ta nên cố gắng.Trước hết, chúng ta nên cố gắng tập niệm Phật mỗi ngày càng lúc càng nhiều để chúng ta có thể lúc nào cũng chú tâm được sự niệm Phật trên đỉnh đầu.

Và khi mà áp dụng đúng 3 điều như vậy đó, thì những người thực hành Pháp Lý Vô Vi chắc chắn sẽ cảm nhận được là sức khỏe của mình rất là khả quan, cái tinh thần của mình, đầu óc của mình nó càng lúc càng sáng suốt hơn. [06:00]

Và phần quan trọng hơn hết, tôi nghĩ, đó là phần bệnh tật. Bởi vì, như các bạn biết, bốn cái định luật: sinh, lão, bệnh, tử, thì cái chuyện bệnh là làm phiền não con người rất là nhiều. Khi mà chúng ta thực hành đều đặn và làm theo tất cả những lời giảng mà Thầy khuyên chúng ta, chúng ta giải được đa số những bệnh lặt vặt thông thường trong đời sống hàng ngày, thì đối với tôi, đó cũng là một hình thức giải thoát. Bởi vì, khi các bạn nằm trên giường bệnh hoặc là các bạn làm phiền đến người khác, thì đó là những cái dây oan trái rất là nhiều. Kinh nghiệm của tôi sau thời gian thực tập, thì cũng khá lâu rồi, tôi cũng chẳng biết bệnh là cái gì hết. Đó là phần nói về Pháp Lý Vô Vi. [06:50]

Phần thứ nhì nói về Hành Giả Vô Vi. Thì các bạn đã cho biết là, một người Hành Giả Vô Vi, đó là người cần phải hiểu rõ về phương pháp thực hành cũng như là lý thuyết, và cách áp dụng của nó trong cái đời sống hằng ngày của mình. Và người Hành Giả Vô Vi thì lúc nào cũng phải đối xử một cách khiêm nhường đối với mọi người và không có khoe khoang về vấn đề tu học, như là “tôi tu nhiều năm rồi, hoặc là tôi đạt được những cái thần thông, hay những điều này, điều kia”.

Và cái phần quan trọng nhất đối với Hành Giả Vô Vi, đó là không bao giờ mình nên chỉ trích một người nào khác, mà chúng ta lúc nào cũng nên quay vào trong và thấy chỉ có một mình mình sai chứ không có ai sai hết.

Và điều cuối cùng, là người Hành Giả Vô Vi nên cố gắng suy nghĩ, suy tư về những điều mà Thầy đã cho chúng ta một cách rất là rõ ràng, đó là Mười Điều Thực Hành, Mười Điều Tâm Đạo. Thì trong đó, tôi nghĩ, tóm gọn tất cả mọi thứ mà Thầy muốn truyền cho chúng ta trên phương diện tu học.

Khi đề cập đến Pháp Lý và Hành Giả Vô Vi thì các bạn cũng đưa ra cái ý là nó tốt như vậy, tại sao có nhiều người họ lại đi đả kích Thầy, tức là người truyền pháp cho chúng ta? [08:35]

Như tôi đã nói hồi nãy, bởi vì những người đó, tôi không hiểu vì một lý do gì, một ý đồ nào, tôi không biết đó là xấu hay tốt. Cái chuyện đó là chuyện của họ chớ không phải chuyện của tôi. Tuy nhiên, lúc nào họ cũng nhìn trên một khía cạnh xấu. Khi mà họ nhìn khía cạnh, họ không cho chúng ta nhìn thấy rõ hoàn toàn cái khung cảnh của sự việc, rồi họ lấy nó ra, họ đưa đến một cái kết luận đầy tính cách phá hoại, không có sự xây dựng.

Nếu các bạn nhìn trở lại, tất cả những người mà chống đối về Pháp Lý Vô Vi, hoặc là đả kích Thầy, hoặc là đả kích những bạn đạo khác này kia, thì các bạn đều nhìn nhận rõ, những cái kết luận của họ lúc nào cũng đưa đến cái sự kêu là phá hoại chớ không có tinh thần xây dựng gì hết. Đó là những điều tôi nhận thấy sau thời gian tôi đã đọc những tin tức trên Internet cũng như trên báo chí, hay là những bài viết của người khác chuyển đến. [09:42]

Tôi nghĩ rằng, các bác, các anh chị cũng đều đồng ý rằng, khi chúng ta, trước khi chúng ta bước vào phương pháp Pháp Lý Vô Vi này, thì chúng ta, hầu như người nào cũng đều có dịp đứng gần Thầy, và tôi dùng cái chữ kêu là “trắc nghiệm”, vì Thầy của mình như thế nào trước khi mình nhận và thực hành cái pháp. Đó là tôi thấy trên phương diện cá nhân của tôi cũng như một số anh chị em, các bác đi trước, tôi nhận thấy như vậy. Vì đây là phương pháp tu học chớ không phải là một tôn giáo cho nên không có sự ràng buộc nào đối với người thực hành.

Cho nên, khi mà chúng ta đến với Pháp Lý Vô Vi, hoặc chúng ta không cảm thấy thích hợp, chúng ta bỏ ra đi; cái đó là chuyện riêng của mỗi cá nhân, chớ không phải, không dính líu gì đến Thầy hoặc là người khác hết. Bởi vì chúng ta là một phần hồn, nếu mà chúng ta nói là triết hồn của Thượng Đế, thì chúng ta phải tự chấp nhận lấy những việc làm của mình và chịu trách nhiệm lấy chính mình, chứ không ai chịu trách nhiệm cho mình được hết.

Thầy không thể nào mà chịu trách nhiệm cho cái hành động, hành vi của người nào; và chúng ta cũng không chịu trách nhiệm cho hành vi của người khác; ngay cả những người kêu là cùng sàng với mình, chẳng hạn vợ chồng, hay là con cái trong nhà, chúng ta vẫn không thể nào chia sẻ trách nhiệm về phương diện tinh thần đó được. [11:20]

Khi hiểu rõ như vậy, và khi áp dụng những lời giảng của Thầy, chẳng hạn, tôi lấy ví dụ như là, quay vào mình để sửa sai, khi mà chúng ta đi chỉ trích người khác, hoặc là đi phê phán một hành động người khác, là chúng ta đi sai đường lối của Pháp Lý Vô Vi rồi.

Do đó, các bác, các anh chị nói là, vậy thì khi mà gặp những người họ đả phá như vậy đó, thì chúng ta nên làm như thế nào? Các bác, các anh chị đi đến một quyết định là, nếu mà có dịp gặp tận mặt đó thì chúng ta có thể tùy duyên mà chúng ta nói chuyện, hoặc là hóa độ những cái người đó mà thôi, chứ không có thể nào viết báo hoặc là trả lời trên Internet, bởi vì rất là nhiều. Chúng ta có thể nhận một ngày 10 lá thư; mà các bạn trả lời 10 lá thư thì bảo đảm là các bạn mất job luôn chớ không phải chỉ nhức đầu không mà thôi. Thì chúng ta cũng chẳng cần quan tâm đến những người có mưu đồ xấu và chuyên môn trình bày những tin tức trong một góc cạnh để rồi đi đến cái kết luận đả phá. Và bác Thái, trong nhóm người rất lớn tuổi, bác Thái cho chúng tôi học một câu rất là hay. Bác Thái nói: “Mặc ai nói gì thì nói”.

Những người học trò, những người thực hành Pháp Lý Vô Vi cần cố gắng tu tập nhiều hơn, thực hành Mười Điều Tâm Đạo. Lý do tại sao? Là bởi vì trước hết là lo cho chính bản thân mình, và sau nữa, để người ngoài, khi người ta nhìn vào thì người ta sẽ thấy: đây là một người chỉ mới thực hành mà thôi, tức là người mới tập tễnh trên đường tu học, mà sức khỏe đã tốt như vậy, đầu óc đã sáng suốt như vậy, và sự nhận định nó rất là hay ho như vậy, thì không có lý do gì Ông Thầy chúng ta là người truyền pháp, mà Người đã kêu là đã thực hành gần suốt đời người về cái Pháp Lý Vô Vi này, mà có thể đi vào những con đường lầm lạc được. Và đó là câu kết mà tôi nghĩ là hay nhất trong cái buổi thảo luận ngày hôm qua. Xin cảm ơn! [13:26]

Bạn đạo: Cảm ơn anh Trọng! Không biết các bạn đạo ở dưới có ai muốn đặt một câu hỏi cho anh Trọng hay không? Dạ, không có ai muốn đặt câu hỏi. Con kính xin Thầy ban vài lời cho cái nhóm của anh Trọng.

Đức Thầy: Theo lời anh Trọng đã cho hay, chúng ta thấy, những người nói ra có thực tiễn, có giá trị, là người đã thực hành. Người không thực hành, không thể nói lưu loát như vậy được. Cho nên, phương pháp của chúng ta là thực hành để đi tới, chớ không phải nói suông rồi bỏ.

Bạn đạo1: Dạ, cảm ơn Thầy!

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn Đức Thầy. Xin cảm ơn anh Trọng! Giờ, tiếp theo đây, xin mời anh Đặng Ngọc Toàn và chị Lê Thị Ngọc Sương của nhóm H, cũng nói về đề tài này. [14:31]

Bạn đạo2: Trước hết, tôi xin giới thiệu. Trước hết, xin kính chào Thầy! Kính chào tất cả các bạn đạo! Tôi, Ngọc Toàn.

Bạn đạo3: Dạ, con kính chào Thầy! Thưa hết các bạn, xin tự giới thiệu, tôi là Ngọc Sương ở Australia.

Bạn đạo2: Cái đề tài của chúng tôi trình bày ngày hôm nay là Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp. Đây thật là một cái đề tài rất là rộng lớn, rất là to tát chớ không phải là một câu hỏi nhỏ. Thành thử hôm qua trong nhóm của chúng tôi cũng bàn tán rất là sôi nổi, vì đây là một đề tài mà nói chung là cho cả cái Pháp Lý của chúng ta chớ không phải là một câu hỏi bình thường. [15:18]

Thì chúng tôi cũng đã bàn tán và đồng ý đi đến nhiều vấn đề. Trong đó, trước hết, trong cái điểm then chốt thì, giống như anh Trọng hồi nãy có nói, thì chúng tôi cũng xin nhắc lại là chúng ta không phải là một tôn giáo, giống như là Phật Giáo, Công Giáo hay là Tin Lành; không phải như vậy. Đây của chúng ta là một cái pháp môn mà có tánh cách là thực hành nhiều hơn là lý thuyết. Đồng ý là chúng ta cũng cần có lý thuyết, nhưng mà sự thật ra đó, thực hành là chánh, giống như là Thầy nói, “Hãy thực hành rồi từ từ mới khai mở cái trí tuệ của mình, mình mới hiểu được những cái kinh mạch ở trong người mình, mình sẽ tìm hiểu ra được cái kinh sống như là Vô Tự Chân Kinh”.

Thì ngày hôm qua, chúng tôi đồng ý, đây là một cái pháp môn hoàn toàn là thực hành. Lý thuyết cũng cần, nhưng mà không cần bằng thực hành. Tại vì, từ cái thực hành đó mình sẽ khai mở để mà có thể tìm hiểu được tất cả những cái gì mà mình muốn biết về trong cái bản thể của chúng ta. Đó là điểm thứ nhất mà chúng tôi đồng ý. [16:26]

Tức là đây là cái pháp môn mà có tánh cách là thực hành chớ không phải lý thuyết. Cũng cần lý thuyết, nhưng mà lý thuyết là sau, thực hành mới là chánh. Chúng ta đây không phải là một cái tôn giáo, giống như là Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo hay Tin Lành, là tại vì đối với những tôn giáo khác, nói thì đụng chạm, nhưng mà giống như tôi hồi nhỏ, trước khi vào cái pháp môn này thì ba má tôi đi chùa, tôi cũng đi chùa mấy chục năm, nhưng mà gọi là “đi theo”. Nghĩa là ngày rằm, mùng một, má tôi hay là cả gia đình đi thì tôi cũng đi theo, vậy thôi.

Nhưng mà nếu nói mình xưng là Phật Tử thì cái câu đó có vẻ hơi sai một chút, tại vì mình vô trong chùa, biểu đọc kinh thì mình cũng mở cuốn sách ra đọc vài câu vậy thôi, nhưng mà mình không có hiểu gì hết, và cũng không có rõ gì về Phật Pháp hết; nhưng mà ai hỏi đạo gì, thì nói là Đạo Phật. Lớn lên đi làm, đi dạy học, phải khai nghề nghiệp, thì cũng nói rằng là Phật Tử hồi nhỏ tới lớn, Đạo Phật; chẳng hạn như vậy. [17:27]

Nhưng mà sự thật ra, mình không biết gì về Phật hết trơn đó. Mình chỉ vô đọc vài ba câu kinh rồi thôi, rồi đi về. Nghe má nói rằng là mùng một với rằm ăn chay tốt, thì cũng rằm ăn chay. Có nghĩa là mình đi theo. Tôi nghĩ, đó là đa số cái truyền thống của người ta là chỉ đi theo thôi chớ không phải là chánh cống là Phật tử.

Nhưng mà khi vào trong cái pháp này của chúng ta, thì không phải là đi theo, là tại vì mỗi tối, đúng 12 giờ là mình phải thức dậy, mình ngồi thiền, hành thiền. Thì không phải là đi theo. Mình phải thật sự hành pháp, mình phải thật sự quyết tâm tu, mình mới vào trong cái Vô Vi của chúng ta. Đây không phải là một cái tôn giáo bình thường như tất cả những cái tôn giáo khác, mà đây là mình phải có sự quyết tâm ở trong đó, tức là phải hành thiền liên tục, giống như Thầy nói, cái gì cũng được, làm biếng là không được. Có nghĩa là bắt buộc. [18:23]

Thành thừ, tôi cũng gặp rất nhiều người, người bạn Mỹ, khi mà tôi nói cho họ nghe về cái pháp môn của mình, nhưng mà khi mình nói tới chuyện là “Tối tối, mày phải thức dậy 12 giờ để mà mày thiền chừng 1 tiếng”, tụi nó chạy hết trơn à! Tại giờ đó là cái giờ mà người ta ngủ ngon; trong khi đó mình phải thức dậy để mà mình hành thiền. Thì cái đó là một cái đòi hỏi không phải là đơn giản. Đó là một đòi hỏi rất là quan trọng đối với người tu thiền. Mà nếu mà những người nào không có quyết tâm, thì không có cách gì mà có thể theo được năm này qua năm kia, ngày này qua tháng kia.

Thành thử, tất cả những người nào mà tu thiền, phải đòi hỏi cái sự siêng năng hành pháp và quyết tâm, có lập trường rõ ràng, tức là mình muốn chọn một cái tôn giáo nào hay là một cái pháp môn nào để mình theo thì mình phải quyết tâm, phải có lập trường vững chắc. Một khi mình đã chọn rồi, thì mình phải theo tới suốt đời, suốt kiếp. Tại vì mình không có thì giờ để mình đổi qua một cái khác nữa. [19:25]

Thành thử, tôi nghĩ rằng, sau khi vào trong cái Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp một thời gian thì chúng tôi, tôi và vợ tôi, hai vợ chồng cũng may mắn là 2 vợ chồng cùng tu, thành ra, tới giờ thiền thì 2 vợ chồng cùng ngồi dậy thiền. Và cái chuyện đó chúng tôi làm rất là đều đặn không bao giờ miss, đó là một sự thật 100%. Là tại vì nếu mình quyết tâm, mình nghĩ đó là con đường để đưa mình tới giải thoát chớ không phải là một cái hình thức để mà vô tu để chơi, đi vô tu để tạo môi trường làm chánh trị, làm này, làm kia, mình chỉ quyết tâm tu để được giải thoát. Mình tu để kiếp khác mình được tốt hơn. Thì tôi nghĩ, cái quyết tâm, cái lập trường là một điểm rất là quan trọng trong Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí của chúng ta. Nếu mà chúng ta không có quyết tâm thì sẽ bị rớt, sẽ bị, một thời gian nào đó rồi mình cũng bị, vì lý do này, vì lý do kia, mình sẽ bị ngã dọc đường. Còn nếu mà mình quyết tâm. Mình nghĩ đây là một cái Pháp Lý mà mình sẽ theo tới trọn đời, trọn kiếp, thì tôi nghĩ là tất cả sẽ thành công.

Tiếp theo đây, tôi xin nhường lời lại cho chị... [20:35]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, tất cả những điều quan trọng của Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp đã được anh Trọng hồi nãy và bây giờ là anh Toàn trình bày hết.

Bây giờ tôi xin cống hiến cho các bạn về cái sự thảo luận của toán chúng tôi: rất là sôi nổi, có tiếng cười, mà cũng có nước mắt. Tiếng cười là chị Kim Liên ở Melboune, chỉ nói rằng, hồi trước khi chỉ tu Pháp Lý này, chỉ ăn hiếp chồng dữ lắm, chỉ ăn hiếp chồng mà chỉ không có biết sợ chồng đâu; chồng chỉ sợ chỉ dữ lắm. Mà khi mà hai vợ chồng cùng tu cái pháp này thì chỉ bớt ăn hiếp chồng hơn. Còn anh chồng thì ảnh nói rằng: “Hồi xưa chưa tu đó, sợ vợ một, bây giờ tu rồi thì sợ tới 10 lận. Tại vì Thầy dạy phải nhịn nhục. Nhịn dữ lắm!”. Thì đó là kết quả của tu Pháp Lý Vô Vi. [21:36]

Còn nước mắt là chị Bạch Mai ở bên Mỹ. Chỉ kể lại cái lịch sử tu hành của mình, đến cái giai đoạn mà gia đình chỉ gặp những cái khổ nạn thì chỉ nhờ cái pháp thiền này, chỉ đã vượt qua được. Đầu tiên hết, khi mà chỉ gặp Pháp, chỉ bệnh nặng lắm, bệnh đủ thứ hết. Mỗi một ngày chỉ phải uống cả bụng thuốc; nhưng mà khi chỉ tu cái Pháp Lý này thì chỉ đã bỏ luôn, cho đến lúc mà chị dứt hắn thuốc luôn. Chỉ kể mà nước mắt chỉ rớt, rồi chỉ nghẹn ngào.

Thành ra cái toán của chúng tôi nó đầy đủ mùi vị hết.

Người thứ 3 là anh Minh Trí. Ảnh kể là ảnh cảm nhận được khi mình làm Soi Hồn đó, mình để 3 ngón tay lên tức là mình đang thắp một cây nhang. Và ảnh nói rằng: “Tu là trở về Không”; thì ảnh đi qua ở bên Mỹ, có một cái ông thầy đó ổng tu cao lắm, nhưng mà cái pháp khác, thì ảnh với một người nữa mới đến gặp cái ông thầy đó, nói chuyện về Phật pháp. Ông thầy đó nghe ảnh nói chuyện, ảnh càng nói thì ông thầy đó ổng nổi sân lên; thì bà vợ của ông thầy ngồi kế bên cứ phải vuốt ngực ông đó, biểu, “Hạ xuống, hạ xuống!”… Ông thầy ổng mới hỏi ảnh rằng: “Thế thì như anh đó, Phật pháp là như thế nào?” Thì ảnh trả lời: “Phật pháp là trở về thanh nhẹ”. Thì ông thầy ổng mới tức quá, không biết ổng nghĩ như thế nào, ổng lại hỏi thêm một câu nữa: “Anh phải dẫn tôi gặp Ông Thầy của anh lập tức!”

Thì đó là những cái mẩu chuyện mà tôi thấy rất hữu ích cho chúng ta. Còn thêm một, hai nhân vật rất là quan trọng nữa, là bác Phi Trân. Dạ, xin giới thiệu là cái người đang ngồi quay phim; Bác ở Melboune. Thì bác nói rằng; dạ, bác Trân đây; bác kể những cái ấn chứng mà bác tu, thì bác nói là, hồi mới tu đó bác bay dữ lắm, xuất hồn, xuất vía gì dữ lắm; mà bây giờ thì nó rớt đài rồi, không có còn bay được nữa. Nhưng mà bác nói, có một lần bác xuất ra thì bác thấy rằng, rõ ràng là bác ăn một gói cứt, gói trong một cái lá chuối đó, mà ý thì biết rằng đó là cứt, mà vẫn ăn ngon lành! Thì không biết các bạn nghĩ như thế nào? Riêng tôi, tôi thấy những cái điều đó rất là siêu diệu. [24:02]

Đến thêm một bác nữa, đó là bác Tâm Huỳnh. Bác kể là hồi 18 tuổi bác gặp được Ông Tư, thì Ông Tư đã dạy bác tu từ hồi lúc bác còn 18 tuổi; chỉ dạy có Soi Hồn, với lại thở Pháp Luân thôi, mà không có Chiếu Minh và không có Thiền Định. Rồi sau Ông Tư bị bắt ở tù, thì bác bỏ pháp luôn. Trải qua 60 năm, là lúc đó 18 tuổi mà bây giờ là 78 tuổi tức là 60 năm, thì cách nay 3 năm, bác gặp Thầy ở bên Canada. Thì bác nói: “Cái đầu gối nó đau lắm, không có đi được”. Thì bác thưa với Thầy là đau cái đầu gối lắm. Thầy biểu: “Bò lại đây!”, thì bác lết lại… thì Thầy chỉ lấy cái tay rờ lên trên cái chỗ đau và xoa nhẹ thôi, là đêm đó bác về bác hết đau, bác thiền trở lại được. [24:52]

Ngày hôm qua, lúc mà Thầy đến thăm, thì bác mới kể với Thầy là, “Bây giờ con phải giữ 3 đứa cháu ngoại, con không có ngồi thiền được. Nghiệp lực nó nặng quá, bây giờ Thầy giúp con”. Thì tôi, nói xin lỗi, tôi nhiều chuyện lắm, tôi hay đến gần để tôi nghe ké, thì tôi nghe Thầy nói với bác rằng: “Ráng đi, nếu mà không nuôi cháu thì sau này cô đơn, ai mà lo cho? Tốt lắm, không có sao đâu!” Thì đó là những lời dạy dỗ rất là thiết thực của Thầy đến với tôi, thì bây giờ tôi chia sẻ lại cho các bạn.

Tôi muốn kết luận lại với các bạn rằng, Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí mà chúng ta đang đi theo, là một cái pháp thực hành rất là hữu hiệu về tâm lẫn thân. Chúng ta đặt một niềm tin tuyệt đối. Còn nếu mà chúng ta còn lệch lạc trong cái niềm tin đó thì phải xem lại cái cách hành pháp của mình đã có đúng chưa? Dạ, xin hết. [25:48]

Bạn đạo: Xin thành thật cảm ơn chị Sương và anh Toàn! Xin các bạn đạo ở đây, không biết có câu hỏi nào đặt cho anh Toàn và chị Sương không?

Bạn đạo4: Dạ, kính thưa Thầy. Chị Sương vừa kể cái chuyện mà Thầy dùng tay để chữa bệnh, đầu gối của cái bác đó. Xin Thầy chứng nghiệm có thiệt hay là không?

Bạn đạo: Xin cảm ơn!

Đức Thầy: Đúng vậy chớ! Nhiều người nhiều bệnh, tôi cũng dùng tay xoa giúp đỡ vậy thôi. Mà niềm tin họ có, dễ lành hơn.

Bạn đạo: Dạ, để kết thúc, con xin kính mời Thầy ban vài lời huấn từ cho nhóm của chị Sương và anh Toàn.

Đức Thầy: Chị Sương, anh Toàn không phải dễ phỉnh. Hai người đó óc có sạn, mà nói gì cũng mạch lạc chớ không có lôi thôi. Cho nên, khi mà người thấy cái pháp đúng và người đang thực hành đạt được, là không có ai thay đổi được tư tưởng của Người. Cho nên, Pháp Lý Vô Vi cần thực hành, không cần lý thuyết nhiều.

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn Đức Thầy! Xin cám ơn anh Toàn và chị Sương!

Tiếp theo đây, xin mời anh Lâm Quang Thanh của nhóm I, và anh Phạm Gia Tường. [27:35]

Bạn đạo5: Dạ, kính thưa Thầy, con xin giới thiệu, con tên là Lâm Quang Thanh, ở Bruxelles, Bỉ Quốc. Con xin kính chào Thầy! Xin kính chào tất cả quý bạn đạo!

Bạn đạo6: Thưa Thầy, con là Phạm Gia Tường, ở San Jose, Mỹ quốc. Kính chào Thầy và các bạn đạo!

Bạn đạo: Xin anh Tường cho biết, ngày hôm qua cái nhóm của anh sinh hoạt như thế nào và bầu không khí ra sao?

Bạn đạo6: Dạ, ngày hôm qua thì nhóm I của chúng tôi gồm có 39 người, nhưng mà chỉ có 15 người hiện diện để tham dự cái buổi học hỏi về cái đề tài “Đời Đạo Song Tu” qua những lời giảng của Đức Thầy. Thì qua cái cuộc bàn thảo của toán gồm có bác Cổ Văn Thuần và anh Huỳnh Minh Bảo. Những cuộc thảo luận rất là sôi nổi. Chúng tôi bàn thảo và đưa ra những ý kiến. Rồi từng bạn đạo sẽ đưa ra từng ý kiến của từng người một, và chúng tôi gom nhặt lại, và sau đó đưa ra một cái nhận định và những cách giải quyết như thế nào. Sau đây, chúng tôi xin nhường lời lại cho anh Lâm Quang Thanh để ảnh trình bày cùng Thầy và các bạn. [29:09]

Bạn đạo5: Kính thưa Thầy, kính thưa các bạn đạo! Hôm qua, nhóm của tụi con, được sự hướng dẫn của bác Cổ Văn Thuận và anh Huỳnh Minh Bảo để điều động, thì con xin phép nói ra đây những cái lời bàn bạc của tụi con hồi hôm qua.

Cái đề tài của tụi con thảo luận là “Đời Đạo Song Tu”. Con nghe qua cái đề tài này con sợ quá, tại vì hằng ngày đều phải sài nó hết, Thầy à. Vậy đó, thảo luận xong thì tụi con ráng đúc kết lại cho nó có mạch lạc một chút. Thật ra cái sujet của nó rất là bao la, khó mà nói trong vắn tắt được. Tôi cũng xin mạn phép để trình bày cùng các quý bạn đạo. [29:57]

Thật ra, khi mình nói tới “Đời Đạo Song Tu” đó, ví dụ như mình không có tu hành thì mình nói: “Ủa, cha, cái này là một cái mode mới; tại sao vừa có đời lại có đạo nữa?” Nhưng mà thật sự ra đó, dù mình biết đạo, không biết đạo, hễ mình sanh ra ở đời, mình đều nhào vô cái phạm vi là Đời Đạo Song Tu. Mình không biết thôi!

Bây giờ mình nói ra một cách là: Khi mình sanh ra ở ngoài đời, mình mang cái thể xác này rồi, thì đó là đời. Nhưng mà ở trong cái thể xác của mình, mình có phần hồn, mình có cái phần tâm thức. Và mình trao dồi cái phần hồn của mình, tức là đạo. Vậy thì, dù muốn dù không, thì mình sống ở đời, cũng đã là mình hành được cái Đời Đạo Song Tu rồi đó.

Nhưng mà bây giờ mình làm thế nào để mình biết được cái sự làm việc Đời Đạo Song Tu nó ra sao? Con xin đọc lại: “Sanh ra ở đời đó, thì Ông Trời ổng ban cho mình một cái thể xác huyền vi, một cuộc sống ở thế gian. Đó là đời. Qua bao nhiêu hoàn cảnh kích động và phản động tùy theo duyên nghiệp của phần hồn, của mỗi Hành Giả, mình mới mong tìm ra cái đạo. Đạo là gì? Đạo là sự quân bình trong tâm thức, giúp con người hóa giải nghiệp lực của thế gian để mưu tìm sự giải thoát”.

Về phần thứ hai, về vấn đề áp dụng, thì chúng ta… mình nói đây là mình nói gom gọn lại thôi, mình đặt ra một cái giới hạn thôi. Cái giới của chúng ta là cái giới Pháp Lý Vô Vi. Thì chúng ta là những người rất được may mắn ngộ được cái Pháp Lý Vô Vi này. Đó là một cái Pháp Lý giúp chúng ta vừa hành đạo, mà vừa làm tròn bổn phận của con người trong đời. Mà nhờ hành pháp Khử Trược Lưu Thanh này đều đặn và đứng đắn, chúng ta mới có đủ pháp lực để thực hành và áp dụng hữu hiệu Mười Điều Tâm Đạo do Thầy đã giảng dạy chúng ta.

Mình lấy ra một thí dụ, đề cử một thí dụ. Thí dụ như chữ “nhịn nhục”. Nếu mình không có hành Pháp, nếu mình không có Pháp Lực, mình ra ngoài đời, nhịn nhục khó lắm. Cùng lắm, gặp trường hợp xảy ra mình nhịn không được, thì mình phản ứng trở lại. Nếu mà mình nói, “Thôi, mình nhịn!” Nhưng mà mình nhịn, mình ngồi đó, rồi trong bụng mình nó ấm ức, nó này kia, kia nọ, cũng không phải là nhịn nữa. Bề ngoài tuy là có thể là nhịn, nhưng mà trong người mình không có nhịn. Nhưng may mắn thay, mình ngộ được cái pháp này, mình hành pháp đều đặn và đúng đắn, như Thầy đã nói, “Hành Pháp nhiều, đều đặn đàng hoàng thì mình sẽ có cái Pháp lực”. Thì cái Pháp lực đó giúp cho mình hóa giải tất cả những cái chuyện đó, thì vấn đề nhịn nhục, con thiết tưởng là mình sẽ làm được một cách dễ dàng. [33:02]

Đời là những hoàn cảnh kích động ở trong đời, toàn là những kích động và phản động; nhưng mà nhờ đó chúng ta mới có cơ hội học hỏi, mới thức tâm và tiến hóa. Nếu mà trong đời không có sự kích động và phản động, mình không có tiến hóa được cái gì hết. Đó là một trong những điều, chẳng hạn như Mười Điều tâm niệm của Thầy, điều thứ mười, Thầy nói: “Hòa tan trong khổ, mưu cầu sớm thức tâm”. Vậy thì cái sự khổ đó, đó là một cái điều kiện cần thiết để cho mình học hỏi và tiến hóa. [33:46]

Biết rằng ở đời có nhiều động loạn và ô trược, nhưng không vì đó mà mình khinh khi đời. Mình thấy, “Thôi giờ đời nó không có đáng giá gì hết, thôi bây giờ mình dẹp đời qua, bỏ; mình theo đạo”. Không được! Tại vì đời rất là cần thiết. Vì đời là một môi trường cần thiết để mình tiến hóa. Mình hành đúng đạo sẽ có cơ hội mang lại sự sáng suốt, làm tròn bổn phận đối với đời và đối với nhân sinh. Vì vậy đó, mình mới thấy Đời-Đạo, lúc nào nó cũng hỗ tương với nhau; nó giống như Âm Dương vậy đó, giống như hồn và xác vậy đó, lúc nào nó cũng đi đôi với nhau, không thể nào mình tách rời ra được. Cho nên chúng ta phải hành xử như thế nào ở trong đời để trong đời lẫn đạo để thực hiện được Đời Đạo Song Tu.

Mình lấy một cái thí dụ nhỏ nhỏ thôi về đời sống, chẳng hạn như về đời sống, mình sống như thế nào? Mình lấy một cái vấn đề sức khỏe thôi. Thí dụ như mình giữ được thân xác của mình được tráng kiện, trong vấn đề ăn uống chẳng hạn vậy đó. Khi thân xác mình quân bình, mình có sức khỏe đầy đủ, thì lúc đó mình hành đạo một cách tiến bộ hơn, một cách tối đa hơn.

Nếu ngược lại, thân xác của mình, vì một lý do nào đó, mình sống cẩu thả bê tha, ăn uống quá nhiều, quá độ, mất quân bình, thì bệnh hoạn, thì tình trạng mất quân bình của cái sức khỏe và thân xác đó sẽ là một bước cản lớn lao trong vấn đề hành đạo của mình. [35:30]

Ngoài ra, còn một mặt khác nữa, ngoài sức khỏe ra, chúng ta còn đối phó với những sự kiện ở ngoài đời nữa. Trong sự kiện đó đó, chúng tôi tạm gọi là đó là mình “làm tròn đạo làm người”. Đạo làm người thì mình chỉ vắn tắt thôi, là Tam Cương, Ngũ Thường thôi. Về vấn đề đạo là sự quân bình trong tâm thức. Nhưng chúng ta cũng dùng trí, ý để không hành động và suy tư một cách quá thái. Những gì quá thái sẽ đem lại sự mất quân bình trong con người của mình. [36:10]

Và một sự kiện nữa đó, là trong khi thực hành Đời Đạo Song Tu, là mình phải sống với thực chất và trình độ của chính mình để tránh lầm tưởng đã đạt được, qua những sự thành đạt của những bậc đi trước. Ví dụ như trong đời của mình, mình tu trong cái đạo Vô Vi này, nhiều khi mình lấy ví dụ, những sự thành công của Thầy chẳng hạn, của Đức Phật, của những người bậc Thần Thánh khác, rồi mình nói, rồi nhiều khi mình tưởng rằng, đó chính là mình. Không nên như vậy! Mình phải sống với thực chất, với cái trình độ xác thực của mình, trình độ trung thực của chính mình thì mình mới sống được, mình có thể thực hiện được một trong những điều kiện Đời Đạo Song Tu một cách quân bình. Nói như Thầy nói vậy đó: “Hành tới đâu thì nói tới đó”. Mình vẫn sống một cuộc sống bình thường, mà mình có thể hành pháp hằng đêm, hành đạo trong cuộc sống. [37:12]

Nói tóm tắt lại, trong cuộc sống, đời sống của mình hành đạo đó, mình phải giữ cái sự trung dung. Anh Huỳnh Minh Bảo ảnh có cho ra một cái thí dụ điển hình, tôi thấy rất là thực tế. Tôi hỏi ảnh:

- “Hành Đạo Trung Dung là sao, anh Bảo?”

Anh Bảo nói:

- “Thì Anh cứ tưởng tượng như mình đi như xiếc vậy đó, mình leo lên sợi dây mình đi vậy đó!”

Ảnh bước qua tay trái ảnh cũng té, mà ảnh bước qua tay mặt ảnh cũng té nữa. Mà ảnh đi trên sợi dây đó hoài thì ảnh đi vững, thì ảnh không té. Đó là đạo trung dung. Đó là cái hình ảnh của anh Bảo ảnh cho. [37:41]

Nói tóm lại, trong cái Đời Đạo Song Tu, thì thứ nhất, mình phải giữ được sự quân bình, không nên làm gì quá thái. Mình phải hành đạo làm người, và mình xử sự một cách trung dung. Con xin hết, Thầy! (Thầy cười)

Bạn đạo: Cảm ơn Anh!

Bạn đạo5: Xin lỗi! Anh Bảo là trưởng nhóm, xin lỗi với anh Bảo. Anh Bảo là trưởng nhóm, nếu tôi có điều thiếu sót thì xin anh Bảo bổ túc giùm. Cảm ơn anh Bảo! [38:15]

Bạn đạo: Đã giao tròn nhiệm vụ cho anh Thanh làm, thì anh Thanh làm tới đâu thì hay tới đó. Bây giờ, xin các bạn đạo ở dưới nếu có gì hỏi, xin đặt thẳng với anh Thanh.

Dạ, xin anh đặt một câu hỏi. Xin mời anh Đạo lên.

Bạn đạo4: Kính thưa Thầy, thưa hai anh, thưa các bạn đạo! Con xin trở lại cái vấn đề vừa rồi, Thầy dùng tay chữa bệnh đầu gối của cái bác đó. Kính thưa Thầy, trong lịch sử của Đạo Công Giáo, khi mà Chúa Cứu Thế bị đóng đinh trên thập giá, có 2 người ăn trộm cũng bị đóng đinh theo. Thì một người nói với Chúa rằng, “Nếu mà Ông có quyền năng cứu được tất cả thế giới, tất cả thiên hạ, tại sao mà Ông không cứu được Ông?”. Thì cái người ăn trộm kia trả lời rằng: “Mày đã đi ăn trộm; cái hình phạt này là cái hình phạt xứng đáng của Mày!” [39:29]

Thì con xin hỏi Thầy rằng, nếu mà Thầy có quyền năng mà chữa bệnh được người ta như vậy, thì tại sao từ trước tới giờ bệnh của Thầy cũng nhiều, mà con còn nghe nói là mới chiều hôm qua Thầy còn bị đau chân nữa! Tại sao Thầy không chữa bệnh cho Thầy? Và xin hỏi thêm Thầy rằng: tất cả những cái bệnh tật này là do nghiệp chướng của Thầy gây ra từ kiếp trước, hay là tất cả những, Thầy muốn mang những cái điển trược của thiên hạ, hoặc là của đám Vô Vi? Xin Thầy cho biết. [40:04]

Đức Thầy: Bệnh là do ăn uống mà thôi. Bệnh gout là do ăn uống, ở thế gian người ta nói “Bệnh nhà giàu”. Khi mà đau rồi đó, mới chừa ăn; thì nó bớt đau chớ có gì đâu. Tôi cũng đã giúp đỡ tôi nhiều: tôi lấy kim tôi chích cho nó ra cái máu độc thì nó hết đau, hết nhức. Hôm kia là bị nhức, nhưng mà sau này tôi chích ra, nó hết rồi.

Cái này không phải là một quyền năng. Khi mà cái tay tôi rờ người ta, người ta hết bệnh, là niềm tin của họ và kết hợp với luồng điển của chính tôi, và tôi tưởng đến Vũ Trụ ban cho họ một luồng điển, cũng là nhân điển, để họ khỏe mạnh, vậy thôi. Chứ không phải tôi trị. Chuyện của Vũ Trụ trị bệnh, chuyển hóa, hóa giải cái trược trong cơ thể của họ, họ khỏe mạnh, vậy thôi. [41:22]

Nhiều người bệnh, bệnh nặng lắm. Từ bên Perth, bên Úc Châu điện thoại qua tôi, tôi chỉ làm gì? Tôi chỉ nghĩ tới người, và người đau chỗ nào thì tôi vò thân xác tôi chỗ đó. Thì một hồi, nghe điện thoại nó khỏe. Rồi đây tôi tìm thuốc cho uống; nó khỏe. Bây giờ tốt lắm. Cũng nhờ cái thuốc thanh lọc mà Người được khỏe, và bây giờ Người làm được nhiều việc để tiếp tục trị bệnh người khác bằng điển. Chuyện đó là đã chứng nghiệm rõ ràng rồi, tại Perth, tại Úc Châu. [42:12]

Cho nên khổ lắm, nhiều khi nửa đêm nó điện nó nói đủ chuyện, bệnh này, bệnh kia, bệnh nọ. Bệnh khùng cho tới đi chạy về Việt Nam, đi ở chung với thầy bùa 2 tháng, tốn mấy chục ngàn đô-la. Nhưng mà bí rồi, tôi tới Úc thì tôi làm sao? Tôi nói: “Chở tôi tới gặp”. Tôi tới, rồi… Nó đem những hình ảnh từ Việt Nam qua để lên trên bàn thờ, đủ thứ hết. Tôi nói: “Tôi trị là chỉ có 2 giây thôi, không có lâu”. Mà nó ngủ trong căn phòng đó, nghĩa là dán kín không lọt được một ánh nắng mặt trời vô. Và chồng con nấu cơm phải đem ra ngoài vườn; và con cái coi ti vi - cấm; xài computer - cấm. Vậy, tương lai của mấy đứa con nít, làm sao nó học? Tôi nói: “Có mặt tôi ở đây thì tất cả nấu cơm tự nhiên”. Mở hết tất cả những cái phòng của nó, những cái mà nó dán kín đó, mở hết; rồi bắt nó đi ra ngoài vườn, đi bộ chơi, không có sao hết. Trong có 2 giây là xong! Rồi tất cả những hình ảnh mà nó ôm từ Việt Nam về, tôi kêu đem liệng sông hết. Chồng nó nghe lời, làm đúng như vậy. [43:31]

Ngày nay nó tu, và chắc các bạn cũng đọc trong (trang báo) “Phát Triển Điện Năng”, có nói quá trình nó tu, thấy cái gì, gặp cái gì, rồi tự nó hiểu. Rồi bây giờ, khi tôi qua, năm vừa rồi tôi qua, thì tôi nói: “Con bây giờ có điển rồi, Con có thể giúp đỡ mấy cháu ở gia đình”. Con trai nó bị suyễn; tôi nói: “Con cứ rờ nó, vuốt ve nó, cho nó uống ly nước là nó hết”. Thì người đó lấy ly nước, nhắm mắt niệm Phật, nhìn trong cái ly đó, rồi cho cháu uống. Nó uống một lần mà nó hết bệnh suyển luôn. [44:13]

Rồi bây giờ tôi mới chứng nhận cho nó ở bên đó giúp những người nào mà bệnh sơ sơ, và cho họ uống nước, họ khỏe mạnh. Bây giờ nó cũng bắt đầu đông khách rồi, bắt đầu đông khách rồi. Mà mặt mày nó tươi lắm! Cả ngày chơi với bông hoa, vuốt ve mấy bông hoa nói chuyện thôi. Mà cái vườn hoa nó bây giờ đẹp lắm! Hình ảnh nó cũng tươi lắm. Một ngày nó tự động thiền 10 tiếng đồng hồ; sớm mơi, chiều không có đi đâu hết đó, thiền 10 tiếng đồng hồ. [45:03]

Bạn đạo: Kính thưa Thầy, chúng con thành thật cảm ơn Đức Thầy! Sau đây, xin Thầy ban vài lời minh giải cho cái nhóm của anh Trọng và anh Tường.

Đức Thầy: Anh Trọng và anh Tường đã đúc kết trong sự thật để diễn tả ra một cái triết lý cho người Pháp Lý Vô Vi tự thực hành. Và dấn thân thực hành trong thực tế chớ không có áp dụng lý thuyết mà không làm được.

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn Đức Thầy! Cảm ơn anh Trọng và anh Thanh!

Sau đây xin mời nhóm của chị Cao Bạch Trúc và anh Vũ Khánh Lân và chị Bùi Thị Dung.

Bạn đạo8: Vũ Khánh Lân, Nam California, xin kính chào Thầy và các bạn đạo!

Bạn đạo9: Kính thưa Thầy, kính thưa các bạn đạo, con là Cao Bạch Trúc ở tiểu bang Oregon, nước Mỹ.

Bạn đạo10: Kính thưa Thầy và tất cả các anh chị em bạn đạo! Tôi là Bùi Thị Dung ở Đan Mạch, là một đệ tử mới nhất của Thầy.

Bạn đạo: Xin các anh chị cho biết, bầu không khí học hỏi ngày hôm qua ra như thế nào? [46:27]

Bạn đạo8: Kính thưa Thầy, chúng con nhóm J gồm 30 người, trong số đó có 16 người tham dự. Nhóm chúng tôi thì chia sẻ từng cá nhân, kinh nghiệm trong cuộc sống. Đề tài của chúng tôi là: “Lời giảng của Thầy áp dụng trong cuộc sống hằng ngày”. Thì chúng tôi có những anh em tu, biết được Ông Tư, biết được Thầy từ 40 năm về trước, và có một chị bạn đạo, là chị Dung, cũng mới bước vô Vô Vi được 7 tháng. Thì chúng tôi chia sẻ rất là hào hứng, tinh thần xây dựng, đóng góp rất là tích cực. Nay tôi xin nhường lời cho chị Trúc chia sẻ những điều mà chúng tôi học hỏi được trong buổi sinh hoạt. [47:24]

Bạn đạo9: Cám ơn Lân! Kính thưa Đức Thầy, kính thưa các bạn! Thưa Thầy, gần trên 30 năm truyền pháp của Thầy, hơn 1000 cuốn băng giảng, tụi con đêm đêm được Thầy rót vào tai những lời xây dựng để thức tâm. Lời giảng của Thầy áp dụng trong cuộc sống hằng ngày thì rất là bao la rộng rãi, hầu như là từng lời, từng tiếng của Đức Thầy đã dìu dắt chúng con trong cái cuộc sống của cuộc đời và cả cuộc sống tâm linh. Nhưng mà khi anh em chúng con ngồi lại trong cái sự thương yêu, gần gũi để thảo luận với nhau, chúng con đúc kết được là, muốn áp dụng những cái lời Thầy dạy vào trong cái đời sống hằng ngày của chúng ta, thì trước hết phải siêng năng hành Pháp. [48:16]

Ngay cả Mười Điều Tâm Niệm mà Thầy đã đặt ra, chúng ta cũng phải thực hành từng giờ, từng phút, từng giây. Thưa Thầy, Lân cũng có thưa với Thầy là, có những anh trong nhóm chúng con đã được nghe lời Thầy dạy từ năm 1964. Và cũng có những người mới nghe lời Thầy được có vài tháng thôi, nhưng mà cái sự kết quả rất là công hiệu mà ai cũng công nhận rằng là quá hay. Và Thầy đã dìu dắt chúng con, ở bên chúng con, với cái sự thương yêu xây dựng mà không có bút nào để nói lên được hết.

Nhưng mà Thầy làm là một chuyện; công sức của chúng con là quan trọng hơn hết: đó là sự siêng năng hành pháp.

Thì trong cái sự siêng năng hành pháp đêm đêm, thì có anh đã có quan niệm rằng là, khi mà chúng ta hành pháp như vậy đó thì chúng ta mới giải tỏa được cái sự phiền muộn trong cái cuộc sống của mình. Phần đông chúng con thực hành xong thì ai cũng thấy rất là an vui, lo âu đã không còn nữa, con cái mình lúc nào, trong nhà, nhất là gia cang, gọi là an vui, có sức khỏe, mà vợ chồng không còn phiền giận với nhau nữa.

Khi mà Thầy dạy chữ nhịn nhục và thương yêu, mình mới nghe Thầy dạy không thôi thì các con đều thấy rằng là nhịn khó quá, thương yêu cũng khó nữa! Nhưng mà ráng hành pháp; hành pháp hoài thì mới thấy rằng là: Tự nhiên sao vợ mình nói một câu khó nghe như vậy mà bây giờ mình không giận nữa. Lúc đầu thì mình cũng giận chứ, nhưng mà mình không nói ra, mình để trong bụng thôi. Rồi về sau mình cũng không để trong bụng nữa, mình cũng không nhớ là lúc nãy mình muốn giận nữa, mà mình giận chuyện gì vậy hà? Không nhớ được!

Có anh lại kinh nghiệm rằng là: Muốn những lời Thầy dạy, Thầy dạy chúng ta có cái câu rất là quan trọng là: “Trở về với sự trật tự”. Trật tự không có phải là trật tự trong một tổ chức, nhưng mà trật tự trong cái đời sống hằng ngày của mình, trong cái sự ăn uống. Ăn, phải ăn làm sao để cho được tiêu hóa? Tức là chúng ta phải nhai cho kỹ, ăn vừa đủ no, đừng có ăn nhiều quá. Ăn làm sao để cho đủ bổ, cho có đủ sức khỏe. Ăn nhiều quá tu cũng không được, mà đói quá tu cũng không được. Trong cái trật tự đó, chúng ta có cái sự là phải đúng giờ, cũng giống như chúng ta phải đúng giờ hành thiền: đêm đêm 12 giờ phải thức dậy hành thiền; giờ nào làm Chiếu Minh, giờ nào thở thì cũng phải đúng giờ. [51:08]

Khi mình đã dạy cho bản thể của mình đúng giờ như vậy được rồi đó, thì bên ngoài nó mới đúng giờ được: chúng ta mới được đi làm đúng giờ, nói với ai một lời nào, hứa là phải làm. Cái gì cũng phải đúng. Đó là sự trật tự.

Khi mà sửa tâm sửa tánh, hành pháp, thì Niệm Phật rất là quan trọng. Niệm Phật mới giải tỏa được hết tất cả những cái phiền muộn ở bên ngoài. Tại vì chúng ta chỉ có 1 tiếng đồng hồ, 2 tiếng đồng hồ ban đêm để chúng ta ngồi thiền hành pháp thôi, nhưng cái Niệm Phật nó theo chúng ta suốt ngày ở sở với công ăn việc làm, thành ra cái Niệm Phật rất là quan trọng, cũng giống như các anh chị trong các nhóm khác đã nói trước, là chúng ta phải tập Niệm Phật hằng ngày; Niệm Phật làm sao để chúng ta có kết quả thì nó mới giải tỏa được những cái phiền muộn sai quấy trong nội tâm. [52:05]

Thì những lời Thầy dạy của chúng con, bây giờ chúng ta được thêm những bài kệ, hằng tuần chúng ta nghe nữa. Có nhiều khi gặp, có anh nói rằng là, có nhiều khi, một lúc nào đó, tự nhiên nhớ lại một cái lời thơ của Thầy nhắc nhở mình: tự nhiên mình thấy rằng là, “À, mình phải giải, không được buồn nữa, không được lo nữa”. Đọc cái lời thơ của Thầy xong mà cũng đã thấy mình đã thay đổi trong tâm trí rất là nhiều.

Thưa Thầy, khi mà, những Thầy giảng, chúng con hiểu được rằng là những cái tội lỗi của chúng con là do cái sự duyên nghiệp của tiền kiếp, đã bao nhiêu kiếp rồi, nhưng mà hiểu vậy thôi, mà chưa có thấy được. Tới khi mình hành pháp, càng hành pháp thì minh càng thấy được là duyên nghiệp của mình nặng nề lắm, bao nhiêu kiếp rồi, thành ra ngày hôm nay mình phải ráng tu, ráng niệm thì nó mới giải đi được. Khi nó giải được cái duyên nghiệp của chồng, con, của cuộc đời, thì cái tâm trí nó mới ổn định, thì mình lại càng tu tiến hơn nữa. Lúc đó, mình mới hiểu được rằng là cái duyên nghiệp thì nó giúp ích cho mình rất là nhiều. Nó như là một ông thầy để nhắc nhở mình càng tu càng tiến thêm.

Và có cái điều hay nhất mà anh Lộc ở bên Đức đã cho chúng con thấy là, những người tu Vô Vi, nhất là những bạn đạo phần đông bên Đức là đã cạo đầu. Càng hành pháp, người tu Vô Vi đi làm việc lại được ông chủ rất là thương, tại vì người tu Vô Vi, khi nghe lời Thầy giảng rằng là chúng ta làm việc cho Trời, Phật, thành thử ra, công việc gì, người tu Vô Vi không bao giờ nại hà, cứ bắt đầu vô là làm; làm cái việc của mình, làm việc cho người khác nữa, mà làm kỹ, làm đàng hoàng. Mình thấy rằng là, cái thì giờ của Ông Trời rất là quý. Thành thử ra mình không có phải câu nệ rằng là… Người Mỹ có câu rằng là: “Overworked, underpaid”; không, người tu Vô Vi là phải làm, làm rất là nhiều, mà thấy là Ông Trời đã trả lại cho mình rất là nhiều. Mình lãnh lương Ông Trời, đêm đêm mình lãnh lương Ông Trời. Thành thử ra… Anh Lộc có nói rằng là, về sau người chủ họ còn nói vậy chứ: “Đi tìm giùm tôi có một ông trọc đầu giống như vầy nữa, được không?” (bạn đạo cười). Thành thử ra các bạn đạo Vô Vi đừng có bao giờ lo sợ thất nghiệp! [54:46]

Khi tâm thần đã ổn định rồi, mình giải được nghiệp rồi, thì lúc đó là chỉ muốn tu mà thôi. Lúc đó mới thấy rằng là những lời Thầy dạy mà hồi xưa mình không bao giờ làm được hết, giống như Thầy nói rằng là: “Làm những việc cần thiết, không làm những việc không cần thiết”.Lúc đó mới nhìn lại mới thấy rằng là, bất cứ mình làm việc gì mình cũng hỏi câu: “Có cần thiết, hay không?” Thì xét ra rồi cuối cùng anh em mới công nhận với nhau rằng là: Chỉ có Niệm Phật là cần thiết. Chỉ có thở là cần thiết, và chỉ có Soi Hồn với lại Pháp Luân Thường Chuyển là cần thiết. Còn ngoài ra chẳng có việc gì cần thiết hết! [55:31]

Thưa Thầy, thành ra rốt cuộc lại cái đời sống của chúng con, mình tưởng là mình sống cuộc đời, nhưng mà thực ra mình sống trong đạo lúc nào mà mình không biết; mà mình lúc nào cũng vui tươi, lúc nào cũng thấy an bình và rất là thanh nhẹ.

Thì thưa Thầy, chúng con xin trình bày, con đúc kết lại tóm tắt những cái phần mà chúng con đã bàn thảo với nhau. Thì trong đó cũng có một phần mà rất là cảm kích, là cái Pháp nó quá hay, đến độ, mới hành pháp có vài tháng mà chúng ta đã ăn chay được, chúng ta đã giải được những phiền muộn, đã thấy cuộc đời rất là quý.

Thưa Thầy, thành ra con xin nhường lời lại cho chị Dung, là vì chị Dung đã có cái chứng nghiệm rất là có kết quả trong cuộc hành pháp của chị. [56:24]

Bạn đạo10: Dạ, kính thưa Thầy, kính thưa tất cả các anh chị bạn đạo! Tôi thì mới tập tu đây thôi, nhưng mà lúc nào tôi cũng nghĩ là tôi là một con cưng của Thầy. Tôi biết Thầy từ năm 1980 khi mà tôi tới trại tị nạn ở Singapore. Nhưng mà tôi chỉ nghe thôi. Tôi cũng thích thích, nhưng mà tôi không tìm hiểu. Rồi sau đó, nghĩa là, sống theo cái cuộc đời mà… Thầy nghĩ là chắc tôi cứng đầu lắm thành ra cho tôi đi nữa hay sao, không biết. Thì tôi vẫn tiếp tục con đường sống ở đời, tôi làm ăn, buôn bán, cái gì cũng thành công hết; nhưng mà cuối cùng tôi nhận thấy là không có gì hết! Rồi tôi mới đi tìm một người ở bên Đan Mạch, người ta mới hỏi tôi là: “Chị có một niềm tin nào không?” Thì tôi nói là tôi không có niềm tin; từ xưa tới nay tôi chỉ là thờ đạo ông bà thôi; từ nhỏ thì tôi cũng có đi chùa, nhưng mà khi mà lớn lên thì tôi không hiểu và tôi cũng không nhận thấy là, không có cái gì để mà tôi tin hết, thì tôi lại bỏ, tôi không đi chùa nữa. Nhưng mà lúc nào tôi cũng tin có Trời, có Đất, có liên hệ giữa con người. [57:46]

Khi mà tôi tập cái pháp này, thì tôi có nghe qua những cuộn băng video của bà Thanh Hải. Thì bà Thanh Hải nói là phải ăn chay, phải dứt khoát hết thì mới tu được. Tôi thấy như vậy thì rất là khó, tại vì, bây giờ mình ăn mặn, làm sao mình ăn chay được? Thì tôi được coi qua cuộn băng video nhỏ của Thầy, trắng đen, thì Thầy nói là “Đời Đạo Song Tu”, không cần ăn chay gì hết. Đó, thành ra tôi mới thử cái đạo này. Nhưng mà tôi thấy rất nhiệm màu, thành ra tôi muốn nói ra đây để mà cống hiến tất cả những người bạn đạo sau này, muốn tìm hiểu cái pháp này.

Sau khi mà thiền được 6 tháng, tôi hết tâm, một ngày 2 lần, sáng sớm và chiều tối, tối, khi trước khi đi ngủ. Thì tự động, tôi bây giờ thì lại ăn chay, không ăn mặn được nữa! Mà tôi thấy, tôi ăn mặn là tôi ăn tầm bậy, tôi ăn những cái không tốt, tôi ăn những cái sinh mạng của những con vật cũng như tôi, nó cũng biết đau đớn như tôi. Đó là tự tâm tôi phát ra mà bây giờ tôi muốn ăn chay. Mà khi tôi nghe Thầy giảng, nói là ăn chay, cái đó là cái thực phẩm Trời ban cho mình, những cọng rau, cọng cỏ; thì tôi ăn tôi thấy rất là ngon, nó ngon hơn những cái thịt mà tôi ăn hồi xưa nữa. Thì tôi thấy là cái pháp này nó rất là hay. Thành ra, tôi muốn nói lên đây để cho những người mà muốn tìm hiểu cái Pháp này để mà họ có kinh nghiệm của những người đi trước, mà tìm hiểu để mà học, để mà cứu lấy cái thân của mình.

Tại vì, khi mà con tu cái pháp này, khi mà con làm việc, thì đương nhiên là có những sự tham muốn trong cuộc đời, càng giàu thì mình lại muốn giàu thêm. Nhưng mà khi cái Pháp này rồi thì mình lại không muốn gì nữa hết! Con dứt bỏ, nhưng mà sự dứt bỏ rất là khó khăn, tại vì tiền bạc nó cứ vào; bây giờ mình nói là mình không nhận thì không được. Nhưng mà khi mà con thiền, con chỉ có cầu xin Thầy soi sáng đường cho con đi, thì Thầy lại nói một câu là: “Thế gian đô thị giả”! Thì con lại nghĩ là, đúng rồi, con tới đây là con học hỏi, con thử tất cả rồi con ra đi thôi! [01:00:33]

Bạn đạo: Xin thành thật cảm ơn các anh chị. Vì thời giờ cũng ngắn hạn. Nếu mà các bạn có câu hỏi thì xin ghi lại; nếu mà cuối buổi này còn thì giờ thì xin mời các bạn đặt câu hỏi sau. Sau đây, con kính xin...

Bạn đạo9: Dạ, thưa Thầy, trong nhóm của con có anh Hạnh ở bên Đức; khi mà bàn về, thì anh có nói rằng là, anh còn làm biếng lắm. Dù Thầy nói là “tu bằng ý, bằng trí”, mà bây giờ anh không có đủ ý chí. Như vậy, thưa Thầy, phải làm sao? Ảnh có hỏi tụi con, mà nhóm con không thể nào giải quyết được câu hỏi đó, không thể nào đáp được. Thành thử xin Thầy đáp cho con, làm sao để có: Tu bằng ý, bằng trí?

Đức Thầy: Ảnh cần xây dựng niềm tin bằng cách Niệm Phật cho nó quen, rồi ảnh mới sử dụng được trí, ý tu tiến được.

Bạn đạo9: Con cám ơn Thầy!

Bạn đạo: Xin cảm ơn các anh chị! Chúng con xin mời Thầy ban vài lời minh giải cho cái nhóm chị Cao Bạch Trúc, anh Ngô Khánh Lân và Chị Dung.

Đức Thầy: Nhóm của chị Cao Bạch Trúc, chị Dung và anh Lân, cũng là đều nói cái chuyện thực hành và thực tế mà thôi. Không có hành, không có chê bai Pháp Lý Vô Vi. Thực hành mới thấy rõ đường tiến rõ rệt, Hành Giả tại mặt đất sẽ làm cái gì ở tương lai.

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn Đức Thầy! Xin thành thật cảm ơn các anh chị! [01:02 15]

[Hết video 3]

[Video 20000717L1-video 4]

ĐẠI HỘI VÔ VI Kỳ 19 – THANH TỊNH - PRAGUE

17/07/2000 đến 18/07/2000

Video 4: CHIA SẺ TU HỌC - Phần 2

Bạn đạo: Xin mời nhóm của anh Nguyễn Văn Hoa và chị Nguyễn Minh Tâm.

Bạn đạo1: Con kính chào Thầy, kính chào tất cả quý vị bạn đạo! Thưa Thầy, hôm qua thì cái nhóm con đông lắm, nam phụ lão ấu gì cũng có hết. Sau khi tụi con sinh hoạt cũng hơn 2 tiếng mấy đồng hồ, thì con chỉ nhớ được 3 điều chính là: dứt khoát, thanh tịnh và buông bỏ. Thì bây giờ con dứt khoát thanh tịnh, tức là con không nói nữa, và con buông bỏ cái bản báo cáo luôn rồi. Thành ra bây giờ, coi có cũng như không, không cũng như có, thôi bây giờ con đi xuống! Bây giờ, có nhưng mà không, mà không mà có, có anh Hoa ảnh ngồi đây.

Bạn đạo: Xin mời chị ngồi luôn!

Bạn đạo1: Dạ, bây giờ không nhưng mà có, em xuống dưới kia, em không ngồi đây.

Bạn đạo2: Kính thưa Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Nghe như không nghe, thấy như không thấy, yêu cầu cô lại đây giúp tôi với chớ! (Thầy và bạn đạo cười) [01:00]

Bạn đạo: Xin mời anh Hoa ngồi xuống.

Bạn đạo2: Thưa Thầy, con chuyên môn bị xúi không à. Cô này cổ đạo diễn đó!

Bạn đạo: Ảnh nghe như không nghe, mời chị lên đi, không nghe chị nói gì hết trơn, mà ảnh cũng không hiểu nữa. Bây giờ chỉ hiểu tiếng Tiệp Khắc thôi à. Dạ, xin mời anh chị ngồi xuống!

Bạn đạo2: Kính chào Thầy, kính chào quý bạn đạo! Nhóm của tôi như là trưởng nhóm số 2 nói, nam phụ lão ấu đầy đủ hết. Lớn nhất có 92 tuổi à, mà nhỏ nhất có 14 tuổi. Mà mọi người đều đóng góp tức cực, đó là nhờ tài của ai đó?

Bạn đạo1: Dạ, anh Hoa!

Bạn đạo2: Dạ, cám ơn! Sau đó thì có Thầy tới dự nữa. Thì tôi xin trình bày thế này: Tất cả các bạn ở trong nhóm đó, không phải là nhóm K không, mà có cả nhóm I này kia nữa. Thấy tụi tui vui, mấy nhóm kia chạy qua hết. 36 người mà tụi tui chiêu hồi được 21 người. Thành ra, nhóm của tôi thảo luận rất là sôi nổi. Nhưng mà cũng xui, nhóm tụi tui tới đây, mấy người kia nói hết trơn hết trọi rồi. Thành ra xui nhưng mà vui.

Thôi, bây giờ thế này, tôi xin nói cái chuyện rất là thực tế và gần nhất về cái Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp. Nhờ tu Pháp Lý cho nên sáng nay Thầy chiếu… Chà… Tôi nói: “Đi cái Đại Hội Thanh Tịnh này, lần sáng nay là lần thứ 3 rồi!”

Lần thứ nhất là anh Lý Vĩnh ảnh kêu tôi lên, tôi trình bày một cách, tại làm sao mà tôi phải học bài “Thanh Tịnh - số 1”. Rồi trong cái nhóm, khi mà họp, tôi trình bày cái sự hiểu biết về “Thanh Tịnh - số 2”. Bây giờ, tôi xin nói về sự hiểu biết về “Thanh Tịnh - số 3”. [03:03]

Thưa Thầy, thưa quý vị, khi mà Thầy chiếu đó, lúc đầu tôi cũng xốn xang, nhưng mà tôi nghĩ lại, “Mình có lỗi thì Thầy mới dạy”. Thì tôi bắt đầu Niệm Phật, tôi bắt đầu nhìn 2 cái chữ này: “Thanh Tịnh”. Rồi tôi nhớ tới cái điều số 8, nghĩa là: “Giữ tâm thanh tịnh bất cứ trường hợp nào xảy đến”. Nhờ như vậy mà một hồi, tôi yên chí, không có gì hết đó. Thì tôi thấy rằng: Thầy thương thì Thầy mới dạy. Bây giờ mình thấy lỗi của mình, mình sửa, còn hơn là không được Thầy chiếu cố, không được Thầy dạy dỗ thì mình sẽ làm một cái lỗi nặng nề hơn. [03:53]

Như vậy, cho nên trưa nay chúng tôi đi ăn mừng; mừng là hiểu được cái ý của Thầy, ý của Thầy dạy: Thầy thương thì Thầy cho roi cho vọt, chớ không phải Thầy rầy mà Thầy ghét. Đến những cái vong linh hay là ma quỷ, Thầy còn thương, Thầy còn khuyến tu, huống hồ chi mình thực hành Pháp Lý. Nếu mà chúng ta thực hành Pháp Lý mà toàn vẹn thì chúng ta không còn ngồi ở đây nữa.

Cho nên, khi mà Thầy chiếu như vậy, một hồi tôi rất vui. Vui là nhận được cái sự thương mến của Thầy đối với chúng tôi. Và chúng tôi cũng thấy rằng trong công việc làm của chúng tôi có sơ xuất, mà sau khi Thầy dạy rồi chúng tôi mới thấy rằng, mình có cách để mà mình không làm lỗi đó nhưng mà mình không nghĩ ra; đến khi Thầy dạy rồi mình mới nghĩ ra. Đó làm niềm vui, rất vui, của tôi về cái bài học Thanh Tịnh. [04:53]

Nhờ tu Pháp Lý Vô Vi cho nên tôi mới hiểu rõ được cái điều đó, chớ nếu không đó, hồi xưa mà chưa tu đó, ông nào mà nói vậy chắc tôi trốn. Tới bây giờ tôi cũng ngồi đây được nữa.

Ngoài ra, những cái điểm mà hôm qua chúng tôi thảo luận mà ghi trong giấy này đó, không biết tại làm sao mấy nhóm kia biết hết à, ngộ vậy! Thôi bây giờ nhờ trưởng nhóm số 2 tiếp tục. [05:23]

Bạn đạo1: Bây giờ, nếu mà con dòm qua cái list này, nãy giờ như con lăp lại lời của các anh chị nãy giờ nói hết trơn rồi. Bây giờ, để nó hơi khác một chút. Phải mang tên là nhóm K đó mà, bây giờ, cái số lỡ ca, lỡ hát, giờ hát một bài. Coi như tổng kết lại trong đây, giống như là thanh tịnh hơn, quân bình hơn, vui vẻ hơn, thì giờ con hát 1 bài. Cái bài đó là bài “Thực hành”. Mà đêm ngày hôm qua, sau khi học, thì chúng con cũng kết thúc bằng cái bài hát đó. Bây giờ, khỏi cần nhạc sĩ luôn, bây giờ con ca không. [05:58]

[bạn đạo ca bài “Thực Hành” - Ý Đạo: TS Lương Sĩ Hằng. Nhạc: Phạm Đức Thành]

Trời đất sinh ra chúng sinh muôn loài
Ðời sống hóa ra bao điều không an
Nhiều kiếp trôi qua nhớ về Cha Trời
Thực hành tâm thức tiến vào Cõi Không
Vô Vi khai sáng thân tâm hòa vui
Toàn thân tiến về Thanh
Người Thiền tự thức tiến vô
Bình tâm thầm tu thức giác Nhất Nguyên
Phiền ưu không còn
Tình thương không ngừng đổi trao
Cùng vui cùng tiến cùng tu
Từ nay
có Ðạo có Ðời an vui
Một điểm linh quang sáng tại địa cầu
Trời đất phóng thâu tâm lành chính tu
Dũng khí tâm linh xóa tan ưu phiền
Thực hành tâm thức tiến vào Cõi Không
[07:35]

Đó là câu trả lời của nhóm chúng em. Con xin hết, Thầy!

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn anh Hoa và chị Tâm. Sau đây, chúng con xin kính mời Đức Thầy ban vài lời minh giải cho nhóm của Anh, Chị.

Đức Thầy: Nói đi nói lại cũng là trong thực hành mới hiểu được những lý thuyết trừu tượng ở Bên Trên mà thức tâm tiếp tục tu, là vậy.

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn Đức Thầy! Xin cảm ơn anh, chị!

Sau đây, xin mời nhóm của anh Trần Ngọc Dũng, chị Khiêm và chị Đoàn Mộng Điệp. [08:10]

Bạn đạo3: Dạ, kính chào Thầy, kính chào các bác và các anh chị bạn đạo! Xin mời chị Mộng Điệp lên ngồi; để một mình tôi ngời, hơn run. Thưa, trước khi con có vài lời, đây là toán L.

Đầu tiên, con đi chiêu mộ quân lính đó, thì con có một người một, có mình vợ con à! Kế bên nữa được chị Vân Khanh, rồi cái hơn nữa con xin được cô thư ký, nhà báo Mộng Điệp. Mà vậy, con đi hết một vòng, con được tới 22 người. Cái đặc biệt nhất là con được gồm có: bạn đạo bên Pháp, bên Texas, Minnesota, Oregon, Wasington state, Thiền Viện Hai Không, Santa Ana, Culver City, San Jose, Montreal, Boston, và cả Germany nữa. [09:16]

Con lấy làm lạ quá, cái chuyện này, mình không có nghĩ đến được cái chuyện ngày hôm nay. Hồi xưa, con ước ao một cái Đại hội này, mỗi một người bạn đạo mình có một cơ hội đứng lên trình diện Thầy, để có vài lời vấn đạo, hay là tâm tình, hay thỏ thẻ… thì cái chuyện đó khó quá đi, vì mình gần 500 bạn đạo, làm sao mà có thì giờ, đứng lên, ngồi xuống cũng hết giờ rồi. Mà tự nhiên Ban Tổ Chức lại bày ra cái chuyện này, thành ra con thấy nó hay quá. Là vì sao vậy?

Trong 22 người bạn đạo của con, người nào cũng nói hết. Thành ra để con tóm tắt cái lời của bạn đạo, hôm nay lên đây là con xin thay lời của những người bạn đạo đó mà trình lên Thầy, của con hỏi nữa, nhưng mà con ít lắm. Con xin bắt đầu. [10:05]

Cái chủ đề của Thầy đưa ra là: “Lời giảng của Đức Thầy áp dụng trong đời sống hằng ngày”. Thì cũng may là tụi con đây ai cũng phải đi làm hết, chúng ta ai cũng phải đi làm hết; thì anh Trọng là người đầu tiên được con hỏi, thì ảnh nói rằng: “Nhờ cái đời nó dẫn vô cái đạo”. Con nói: “Ủa, sao Anh hỏi gì cụt ngủn vậy?”. Con cũng không muốn hỏi thêm, con qua mời anh Long nói chuyện.

Thưa, anh Long ảnh nói rằng: nhờ thực hành trong Đời Đạo Song Tu, tự nhiên ảnh có một cái sức khỏe; nhờ cái sức khỏe đó đó, ảnh đi làm, ảnh va chạm đời sống, ảnh mới có cái sự thức tâm. Do đó, ngày thì đi làm, tối thì thiền; mà ngày qua ngày nó rất lẹ; mà cái sự tiến triển mình cũng theo ngày tháng mà nó thành tựu. Con mới thấy, “Cha, cái này hay quá!” [11:03]

Chị Hằng, chỉ hỏi rằng: “Bây giờ Thầy thường nói: Tu bằng trí bằng ý”. Cái, tự nhiên chị Hà chỉ nói: “Không có biết là Thầy nói trí hay là chí? Bây giờ mình hỏi rõ ràng, là anh Dũng hỏi lại coi, là tu bằng trí hay tu bằng chí?” Sau khi hỏi rồi… “Bạn đạo mình ngoắc ngoéo lắm nha, anh không dùng chữ trật nha! Chữ T, chữ C khác nhau đó nha”. Thì tự nhiên chị mới trả lời rằng: “Thầy nói chữ trí”. Trí là trí, sự sáng suốt đó! Thế tụi con mới mổ xẻ trong cái vấn đề: thế nào là trí, là chí?

Thì trong khi nói như vậy, con mới đóng góp thêm: cái pháp môn Vô Vi hữu lý trong đời với đạo nhiều lắm! Từ ngày xưa con cù bơ cù bất, lang bang vậy đó; tự nhiên ngày được tu pháp này, biết ăn biết nói, thành ra biết cười, con cũng mừng. Cảm ơn bạn đạo! [11:56]

Thành ra con nói, cũng nhờ pháp tu này mà ngày nay mình biết ăn, biết nói. Thành ra, bác nào thấy thích thì cứ tập tiếp, mà tập nhiều hơn nữa thì sẽ nói hay hơn, dạ.

Đặc biệt nhất là trong khi đó, bác Xuân bác có nói rằng: “Tu thì đơn giản lắm”. Bác nói là, khi bác ăn, bác cũng tu rồi. Con lấy làm lạ, con mới hỏi: “Ăn, làm sao bác tu?” Thì Bác nói rằng, bây giờ mình lớn tuổi rồi đó, mình tránh cholesterol, mình đừng ăn mỡ; mình sợ tiểu đường, đừng ăn đường; hay là mình kiêng cữ chút xíu thì mình khỏe khoắn.

Con nói: “Chà, cái này hay quá, bác nói thêm đi”! Bác nói rằng: “Bây giờ ăn cũng phải tu, nói cũng phải tu”. Con, từ hồi nào giờ con hay nói mau mắn, mà nghe bác nói “Tu ăn, nói cũng phải tu”, con giựt mình liền. Thì bác nói rằng: Trước khi mình suy nghĩ mình phải suy nghĩ chín chắn lời ăn tiếng nói. Nói, đừng có cho ai buồn thì nên nói; nói cho người ta buồn thì thôi đừng nói. [12:52]

Thì con mới thấy là: ăn cũng nói, tu cũng nói, (bạn đạo nói lộn. Ý của bạn đạo là: ăn cũng tu, nói cũng tu)

Mà đặc biệt hơn nữa, những ngày bác ở thiền viện thì bác chơi con chim, con cá, hay là bác ngồi ngắm cây cảnh, bác sống với thiên nhiên. Thành ra con thấy rằng, trong cái tu hành, thực tế đời sống của bác nó ảnh hưởng rất là siêu diệu. Con cảm thấy, những cái đó nó vun bồi trong tu hành.

Đặc biệt con qua vấn đề bác Alain Lai (nghe không rõ), thì có nói rằng: Trong cái sự tu hành, nhờ nghe những lời giảng của Thầy, và từ từ nó mới học nhẫn nhục, và từ đó, những tính nóng nó bớt đi.

Trong bầu không khí nãy giờ, con nói chuyện nam không à, con mới trở lại anh Trọng. Bây giờ, nữ nói không à, nam không nói. Anh Trọng nói rằng: Trong cái Pháp Lý Vô Vi này đó, ngày xưa ảnh ở một chốn 2 quê, ảnh ở Oregon, Washington. Không hiểu sao ảnh nói “một chốn 2 quê”? Tôi mới hỏi ra, thì ảnh nói rằng: một ngày ảnh đi travel nhiều, mất thì giờ lắm. Cái, tôi mới giật mình, tôi nói: “Ngày xưa tôi đi làm thì làm xa, cả tiếng đồng hồ mới tới sở lận; thành ra, trước khi đi làm nghe băng Thầy. Có nhiều bữa nghe băng Thầy thì hay quá đi, mà mặt băng này nó hết rồi, mặt kia chưa tới. Đi làm cả ngày, chỉ mong về sớm thôi. Để chi vậy? để nghe băng Thầy tiếp.

Mà ròng rã như vậy đó, tự nhiên, vô hình chung, chúng con có một cái ân huệ của Thầy: nhờ nghe băng Thầy mà anh em chắc ai cũng đồng ý rằng, nhiều khi mình ghiền băng Thầy chớ không phải nghe băng Thầy nữa. Thành ra, khi nào thiếu cái băng, cái lời giảng của Thầy, thấy nó thiếu nhiều lắm, Thầy! Thành ra, tới đó là các bác, các anh chị đều biết cả, con không muốn nói thêm. [14:30]

Rồi sau khi đó, chị Hải ở thiền đường Paris, chị có góp ý trong vấn đề ý và trí. Thì tụi con mới thấy rằng, nhờ cái Pháp Vô Vi này mà mọi trở ngại đều qua được. Thì trong khi đó, có một cái chị đặc biệt, chị Nuôi, chị mới than phiền, chị nói: Qua cái xứ Mỹ này, nhiều khi nói tiếng Mỹ không rành, đi làm bị người ta ép, bị đì, bị kia. Con nói, “Trời ơi, chị biết không, chị không biết tiếng Mỹ, đì ít, còn tôi biết nhiều còn bị đì chết luôn”. Thành ra, con mới thấy rằng: Chị với tôi cũng giống nhau. Mà tất cả anh em mình như nhau, đi làm là phải đụng chạm, phải vất vả. Nhưng mà, cũng chung lại theo lời của chị Nuôi, là nhờ những sự tinh tấn tu hành của chị, chị Niệm Phật, chị trụ điển, chị được những cái sự thanh nhẹ; do đó, ngày qua ngày, mà đến ngày nay chị vẫn vui vẻ, mà đi thiền đường ai cũng vui vẻ hết. Đó là nhờ sự công năng tu hành.

Thì trong khi đó thì có Huệ, Huệ ở San José. Huệ nói, vấn đề chánh yếu, nhờ hằng tuần đi thiền đường, học LED Weekly của Thầy. Và nhờ những sự đóng góp hằng tuần ở thiền đường địa phương, có những cái sinh hoạt, có những cái học hỏi. Mà để chi vậy? Để mà nâng đỡ lẫn nhau. Cũng như mình đây, một năm gặp nhau, mình gặp nhau về, cái mừng lắm, về cái phấn khởi. Một năm sau, tu giỏi lắm. Là sao vậy? Nhìn qua nhìn lại, thấy ai cũng giỏi hết trơn, thành ra mình bắt chước đi theo.

Ngược lại, ở trong thiền đường cũng như vậy. Một tuần lễ mình có cơ hội gặp nhau; trong 7 ngày, có ngày gặp nhau. Thì cái ngày gặp nhau đó nó nung cái tinh thần tu học, tạo ra một sự hỗ trợ lẫn nhau. Thành ra tụi con, mỗi lần tụi con sinh hoạt LED Weekly của Thầy, tụi con rất là cảm ơn và đội ơn Thầy đã vất vả hằng đêm để viết ra những lời - Mục Bé Tám như vậy. Và tụi con đọc, nhất là riêng con, con đọc những câu kệ của Thầy, con thấm thía lắm. Nhiều khi con không có thuộc nhưng mà con đọc đi đọc lại hoài, dạ.

Và tiếp theo đó thì có chị Khiêm, chỉ nói, ngày xưa, mà… mà… [16:35]

À, trong khi đó em Huệ có nói “Mười Điều Tâm Niệm”. Nhiều khi tụi con hay quên. Thầy cho “Mười Điều” nhưng mà tụi con nhớ không hết. Nhưng mà những cái dịp như vậy đó, nhắc nhở nhau để nhớ được “Mười Điều Tâm Niệm”. Thì tụi con xin nhấn mạnh những cái chánh yếu như Thầy nói, như nhịn nhục, cần mẫn, tha thứ, thương yêu.

Nhiều khi mình nói thì dễ, chứ tha thứ khó quá, rồi nhất là đi làm mà bị đì, tha khó lắm, biết không. Dạ thưa, nhưng mà tụi con tựu trung lại, lúc nào cũng giữ cái tâm thanh tịnh của Thầy mà tụi con ráng học hỏi. [17:10]

Tiếp theo, chị Hải chỉ nói là vấn đề tu giải thoát. Thưa, chị Khiêm chỉ nói rằng, chỉ muốn tu cho nó giải thoát, chứ đời nó khổ quá đi. Cái, chị Hải chỉ nói rằng, tu giải thoát sao mà khó quá đi! Tu giải thoát nó xa vời quá, đối với chỉ. Tu để cho có sức khỏe là được rồi. Trong khi đó, anh Long ảnh mới thêm vô, ảnh nói rằng: “Giải thoát, đâu phải khi nào mình chết mới giải thoát đâu. Khi nào mình giải thoát, là những cái chuyện mình thông hiểu, mình bỏ qua được rồi, giải thoát rồi. Chớ đâu phải khi nào mình tắt thở mới giải thoát”.

Thành ra con mới nghĩ: “Cha, cái này cũng hay, ha”! Thành ra con mới nói cái lời như thế này: cái sự giải thoát đây là sự giải thoát sự gò bó, những cái đóng khung của mình mà mình bỏ đi được, là mình giải thoát rồi”. Cũng như ngày nay, chúng con ngồi đây được, tụi con cũng giải thoát nhiều lắm chứ, Thầy. Ngày xưa tụi con cũng cứng đầu, ngày nay con ngồi nghe được là giỏi lắm, Thầy! (cười) [18:07]

Còn một chị đặc biệt là chị Enga Mat, chỉ nói rất dễ thương. Ngày xưa, hồi trẻ đó, rất là hăng say làm việc, làm việc xã hội, làm việc với tất cả mọi người, gia đình, con cái. Nhưng đôi khi, về già tự nhiên đâm ra buồn chán, thất thời, buồn nản lắm. Nhưng mà từ ngày gặp pháp của Thầy thì tự nhiên thấy yêu đời ra. Chỉ nói là, chỉ yêu đời chỉ sống dậy đó, thì do đâu? Do cái sự hiểu biết của cái đạo mà do đó chỉ mới thức, chỉ thích sống mà ham sống nữa. Thành ra con thấy, cái lời rất là gọn gàng, dễ thương, nhưng mà đó là một trong những cái rất thú vị; là vì, ở đây, bạn đạo cũng biết rằng, ngày xưa mình làm việc, khác; ngày nay mình vô đạo mình làm việc, khác. Cái việc đạo nó vô cùng, mà tất cả làm trong cái sự sung sướng, trong cái sự vui vẻ lắm. Thành ra, con xin đóng góp cái ý kiến đó. [19:04 ]

Để tiếp theo, chị Điệp, chị Điệp ngồi đây nè, con mới hỏi chị Điệp: Tại sao tu? Thì chị Điệp chỉ nói rằng: Khi nghe Thầy nói trên Thiêng Đàng muốn gì có đó, chỉ ham quá, chỉ lo chỉ tu. Đó là chị Điệp.

Thưa, còn bác Bích Ngọc: Thực tế cái tu, nhịn nhục rất là khó khăn, khi mà đụng chạm vô rồi thì mình mới thấy rằng mình sân si. Nhưng mà nhờ những cái lời giảng của Thầy đó, nhiều khi mình nghe băng dài 45 phút, CD dài 1 tiếng, nghe 1 tiếng đồng hồ; nghe 1 tiếng đồng hồ, Thầy nói nhiều, đâu có nhớ đâu, nhưng mà, vô hình chung, trong cái câu nào đó nhớ được câu đó, trong cái lúc đó, trong lúc mà tối tăm mày mặt, mà sực nhớ câu Thầy nói, thành ra nó quên đi. Thành ra, băng, lời Thầy dậy rất nhiều, nhưng mà chúng ta chỉ nhớ có 1 câu, 2 câu thôi. Nhưng mà, chính vì 1 câu đó thôi, đã là cái sự cứu khổ rồi. Thành ra, con xin rất là cảm ơn những băng của Thầy, trong những cuốn băng của Thầy. Nhiều khi chúng con không nhớ hết một cuốn băng nhưng mà chỉ một câu, một chữ nó cũng đã cứu chúng con được rồi! [20:14]

Theo chị Minh, thì chỉ trở lại công việc. Đề tài chúng con là “Đời Đạo Song Tu” mà, thành ra con nói chuyện đời không à! Nãy giờ chưa thấy chuyện đạo gì cả, nhưng mà con cũng xin trình diện là vậy: ai cũng nói hay hết trơn, chỉ ca, chỉ hát! Tụi con bây giờ nói chuyện, đọc sách, xin đọc tất cả những lời của bạn đạo.

Chị Minh chỉ nói rằng, chỉ đi làm có ông sếp sao đì quá, bắt mua đồ mua quà, Noel phải mua, Tết phải mua, cái gì cũng mua; thét rồi đâm ra nó tức quá. Cái, chỉ nghe Thầy nói sao, chỉ méc ông Giám đốc. Tụi con nói: Ủa, sao chị tu mà chị dữ vậy? Hãng chị làm, hãng nhất thì bị sập tiệm, hãng nhì bị sập tiệm, hãng thứ 3 sập tiệm luôn; chắc chị ra ngoài đường ở luôn quá! Nhưng mà chỉ nói rằng: Tu, nhiều khi mình phải sáng suốt, chứ mình không để người ta đì hoài. (các bạn cười)

Thành ra, con thấy là tụi con cũng kiên nhẫn, nhưng mà tụi con nhiều khi cũng phải vươn lên trong cái sự sáng suốt. Cái đó cũng là học theo cái sự dạy dỗ của Thầy!

Bạn đạo: (cười) Không biết có phải không? Lát nữa hỏi lại nha! [21:16]

Bạn đạo3: Có chớ! Thầy nói là tu bằng trí, bằng ý mà. Tụi con nghe tụi con nhớ. Không phải tụi con dám lấy lời của Thầy, nhưng mà Thầy lúc nào cũng nói tu bằng trí bằng ý, thành ra tụi con nhớ lắm, tụi con nhớ câu “trí, ý” lắm. Câu đó dễ nhớ thiệt, có 2 chữ à: “Bằng trí, bằng ý”. (các bạn cười)

Thưa, trở lại công chuyện của chị Khiêm, thì chỉ nói rằng: Một trong những cái sự tu hành của chị, chỉ làm tròn bổn phận của người mẹ, người vợ, cũng như nấu cơm, nấu nước, lo cho chồng. Xong rồi tối chỉ ngồi chỉ tu. Nếu mà chỉ làm như vậy, tự nhiên công việc nó giỏi giang ra. Mà trong cái sự nhịn nhục đó đó, thì nó có cái sự phần thưởng. Cái phần thưởng là thế nào? Tự nhiên con mới hỏi, chọc chỉ: “Cái phần thưởng thế nào?” Chỉ nói, “Phần thưởng, là tự nhiên tới ngày Đại Hội có người mua vé cho mình đi” (cười). Thành ra con thấy cái chuyện này hay quá! Nếu mà nhẫn nhục mà được chồng thương yêu; ở nhà, có con mua vé cho mình đi Đại Hội. Thôi, quý quá rồi! Con nghĩ, nếu các bác, các anh chị nào trong cái hoàn cảnh như vậy thì mình nên nhịn nhục, để năm tới mình có dịp đi Thiền Ca, rồi mình đi Sinh Nhật Thầy, mà không chừng mình có nhiều chuyện đi nhiều nơi nữa. Xin, con nói cũng hơi nhiều, con xin tóm tắt lại.

À, còn thiếu một người nữa con phải nói cho hết, để thiếu, con mang tội chết.

Thưa, anh Thạch thì ảnh ở Santa Ana, ảnh tới đóng góp. Thì có anh Thạch, chị Thạch, con ráng cạy miệng chị nhưng mà chị không nói; ảnh nói thế giùm. Anh Thạch ảnh nói là: Nhịn nhục để được thăng hoa, nhịn nhục để được người ta thương mình, nhịn nhục để cho nó cởi mở. Thì con thấy ảnh chịu quá. Trong khi đó, ảnh nói rằng, ảnh nhìn qua tất cả phái nữ, tụi con có những người cạo đầu. Thì ảnh nói, có cái chị đó, chị Khiêm, chỉ cạo đầu, chỉ rói rằng, ngày xưa cạo đầu, ai cũng được Thầy cạo đầu hết. Mà đặc biệt chỉ là: ông xã cạo đầu (cười). [23:22]

Thì con mới thấy là, thưa, xuống tóc là phải nhờ Thầy xuống tóc, tại sao lại nhờ ảnh xuống tóc? Thì chỉ nói rằng, là vì chỉ muốn dứt khoát! Chỉ muốn tu dứt khoát, vì cạo đầu cho nó dứt khoát để dễ tu. Thì ảnh cũng tu luôn. Không biết ảnh là người nào? Xin nhờ ảnh đứng lên cho coi mặt! Xin mời anh, anh nào là chồng của chị Khiêm, đứng lên cho bạn đạo coi mặt! Đặc biệt quá đi, vì ảnh là người đầu tiên. Xin cho một tràng vỗ tay ạ!

Nhưng mà đặc biệt một cái, ảnh sẵn sàng cạo đầu cho chỉ, để cho chỉ dễ tu dứt khoát. Nhưng mà ảnh lại muốn chị làm đẹp, thành ra ảnh muốn chị đeo đội tóc giả cho đẹp! Thành ra tôi ngồi tôi nghĩ không ra. Thành ra, sẵn đây, bạn đạo nào có ý kiến thì hỏi ảnh sau. Còn bây giờ, tôi xin đọc lại công chuyện diễn tiến của buổi sinh hoạt của chúng tôi.

Thì trong khi đó, anh Thạch nói rằng, nếu mà nhìn phái nam cạo đầu thì ảnh phục quá đi; thì trong nhóm tôi có anh Long cạo đầu; nhưng mà ngó lại, nhìn chị cạo đầu thì ảnh phục hơn nữa. Thành ra, con thấy để đúc kết lại, cái nhóm của con gồm tất cả 22 người, và những câu hỏi kể trên. Xin cảm ơn các bác và các anh chị! [24:11]

Bạn đạo4: Thưa Thầy, thưa các bạn đạo! Anh Dũng này ảnh khôn quá! Ảnh lên ảnh muốn tôi chỉ cười phụ họa với lại cầm giấy cho ảnh thôi; ảnh không cho tôi nói. (Thầy cười) Cho nên, không có nói là tôi đâu có chịu!

Trước hết, tôi cũng rất là khen anh Dũng là ảnh rất là hay. Cái bài của tôi ghi như vậy, nhưng mà ảnh chỉ nhìn liếc sơ thôi là ảnh có thể đọc được từ đầu tới cuối rồi. Thành ra, hồi nãy ảnh có nói là nhờ tu cho nên ảnh mới có thể nói hay và cười hay; nhưng mà ảnh quên nói cái điều là còn ca hay nữa. Cho nên, để phụ với chị Minh Tâm hồi sáng. Chỉ có hỏi tôi, có bài nào cho hôm nay không? Thì tôi nói là tôi không có dự định. Nhưng mà để cho thêm tinh thần tu học, thì tôi sẽ ca một bản, mà cũng không cần nhạc sĩ nữa, đó là bài “Lắng nghe” [25:08] (các bạn vỗ tay)

Lắng nghe đi bạn ơi
Lắng nghe đi bạn ơi
Tình Thầy thật tuyệt vời
Lời Thầy vang trên môi
Làm hồn ta tiến tới
Lắng nghe đi bạn ơi
Từ sáu chữ Lục Tự
Vùng điển lửa tung lên
Ta biết tìm cõi Tiên
Bao năm qua ta lạc loài
Nay chị em ta ngồi lại
Tìm về những phút chung tu
Tìm về quê cũ xa xưa
Lắng nghe đi bạn ơi
Lắng nghe đi bạn ơi!!!

(Thầy cười, bạn đạo vỗ tay) [26:40]

Bạn đạo: Xin thành thật cảm ơn anh Dũng và chị Điệp vừa trình bày mà vừa cho thêm bản nhạc để giải trí nữa.

Sau đây, con xin kính mời Thầy ban vài lời minh giải cho nhóm của anh Dũng và chị Điệp.

Đức Thầy: Anh Dũng là một người rất cố gắng tu học và tầm đạo, cho nên ngày hôm nay anh Dũng đã nói những điều thực tế, đã học hỏi của mọi người, dâng hiến cho tất cả bạn đạo hiểu rõ hơn, về cố gắng thực hành sẽ đạt tới tự nhiên và hồn nhiên, sẽ đạt tới tốt ở tương lai.

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn Đức Thầy! Xin thành thật cảm ơn anh Dũng và chị Điệp!

Để tiếp tục chương trình, xin mời nhóm của anh Vi Văn Vượng và chị Nguyễn Anh Thư lên đây. Xin các anh chị tự giới thiệu và trình bày! [27:52]

Bạn đạo5: Kính thưa Thầy, kính thưa tất cả các bạn đạo! Tôi là Nguyễn Thị Anh Thư ở Florida.

Bạn đạo6: Kính thưa Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Tôi tên là Vi Văn Vượng ở Hà Lan.

Bạn đạo7: Kính thưa Thầy, kính thưa bạn đạo, tôi là bạn đạo Lai Sắc Thi, thuộc thiền đường Lĩnh Tâm ở Canada.

Bạn đạo: Dạ, xin các anh chị cho biết, các anh chị học tập ngày hôm qua như thế nào, và trình bày kết quả của cuộc tu học.

Bạn đạo5: Kính thưa Thầy, hồi chiều ngày hôm qua, con thuộc về nhóm A. Nhưng mà chờ đợi khá lâu, cũng không đủ, cho nên chúng con gom được một số các nhóm khác, tu tập được khoảng 40 người trong nhóm. Và cái đề tài thảo luận của chúng con là về đề tài “Thanh Tịnh”, một cái chủ đề đúng là của Đại Hội ngày hôm nay. [29:00]

Sau khi cái đề tài “Thanh Tịnh” đưa ra, mà người hướng dẫn là chị Anh Thư ngồi bên cạnh này, thì vừa đưa ra xong, thì những giây phút thanh tịnh đột nhiên biến mất! (các bạn cười) Rất nhiều những lời thảo luận kế tiếp để đi tìm lại cái sự thanh tịnh đó, thì qua rất nhiều, nhưng nói chung lại thì ai nấy cũng nói rằng, đều do thực hành mà có. Những cái đề mục chi tiết thì tôi không có nhớ hết, nhưng mà tôi nói một thí dụ thôi, như thí dụ anh Lai Sắc Thi ngồi bên cạnh chúng tôi đây. Thì ảnh nói là, thí dụ mình muốn được thanh tịnh là phải nhịn nhục; ảnh nói giống như trong 10 điều tâm niệm đó, mà không hiểu tại sao anh nói, chỉ cần làm một điều thôi. Thì tôi cũng hơi thắc mắc là không biết tại sao Thầy cho 10 điều, ảnh kêu chỉ cần làm 1 điều thôi, không biết tôi hiểu có sai hay không, chắc có lẽ lát nữa, anh sẽ trình bày sau. [30:02]

Riêng về chị Thư, chị có rất nhiều những cái đóng góp và khêu gợi vấn đề để cho mọi người cùng thảo luận. Về vấn đề thực tế để đạt được thanh tịnh ra sao, tôi không biết, nhưng mà, hồi sáng hôm nay, trên đường đi lên lầu, đi cầu thang thì vô tình gặp chị, chị mới nói: “Ngày hôm qua tôi đưa cho Anh cái tờ giấy này, tôi về tôi ăn ngon, ngủ yên, hết sức thanh tịnh”. Cho nên bây giờ tôi xin nhường lời lại cho chị Anh Thư nói chuyện cùng Thầy và các bạn. [30:51]

Bạn đạo6: Hôm qua tôi cũng ghi chép với lại kích động cho mọi người đều phát biểu ý kiến của mình, với cái kinh nghiệm của mình, những hành trình tu tiến của mình, làm thế nào mình đạt được thanh tịnh, để nói ra cái kinh nghiệm để cho mọi người tự mình nói ra. Tôi ghi chép lại, tôi giao lại cho Anh hết rồi. Bây giờ Anh bảo cho tôi, nhưng mà cuối cùng... Nếu mà tất cả từ nãy tới giờ, từ đầu tới cuối ai cũng phải… từ tất cả các bạn lên, các nhóm lên đây… chúng ta muốn được tiến, muốn được cởi mở, tiến sức khỏe, tất cả những cái gì chúng ta cũng đều nhờ vào Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp thì chúng ta mới đạt được những cái gì mà chúng ta muốn. Tôi cũng vậy! Cuối cùng tôi chỉ có mấy câu trên đường hành trình tu tập tôi đã hiểu được:

- Khi mà trong tâm thức của mình không còn chống đối.

- Khi mà sự tranh chấp, hơn thua không còn.

- Khi mà sự sai đúng, tốt xấu, hay dở, cao thấp không còn ảnh hưởng… thì sự thanh tịnh hiện hữu trong ta.

Tôi thấy vui lắm, thương lắm, và cảm nhận được “Vạn linh đồng nhất thể, đâu đâu cũng là ta với ta”. Ta với ta ở cùng chung hành trình tiến hóa, trui luyện như nhau, cùng chung sinh, trụ, hoại, diệt; thương cho nhau, hiểu cho nhau, tha thứ cho nhau thì chúng ta sẽ sống trong vui vui, vẻ vẻ, an nhiên tự tại, thanh tịnh. Tôi có bao nhiêu đó thôi! [33:18]

Bạn đạo7: Dạ, con kính chào Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Theo cuộc tu học của tôi vừa đóng góp với chị Thư hồi hôm qua, tình cờ tôi thuộc trưởng toán UF. Nhưng mà có cái lỗi của tôi là tôi lên lầu, thì vô washroom nó hơi trễ. Thì xuống trễ, thì đã chia toán với nhau; tôi không biết toán nào, mà cũng lên gặp được chị Xuân Mai chỉ toán F của anh Đang, vậy mà đứng trong toán F nó đông, rất là đông. Đi qua bên phòng này, bây giờ toán F không có đủ phòng. Bây giờ, anh cứ chia nhóm đi, chia qua nhóm nào… Thì mình đi tới các phòng, mà mình đi làm sao, có duyên sao, vô gặp bạn đạo, có: Đức có, Pháp có, Mỹ có, với Canada. Canada có 2 người. Thì vô cuộc bàn luận về câu “Thanh Tịnh”, thì rất là sôi nổi, hào hứng.

[video chiếu lại buổi học hôm trước, thuộc nhóm của bạn đạo Thi]

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: Thưa Thầy, con có câu hỏi thắc mắc là: trong lúc mà con làm việc, thì tự nhiên luồng điển nó rút lên. Theo như lời Thầy dạy, khi mà luồng điển rút lên thì phải nhớ Niệm Phật. Trong lúc con Niệm Phật như vậy, trong lúc con làm việc, thì con thấy sự tập trung nó bị giảm bớt. Thưa Thầy, Thầy giải thích cái tình trạng đó cho con?

Đức Thầy: Nó không có giảm đâu, nó vượt qua trong một giai đoạn phút khắc. Đó là Phật sự độ con. Con cứ hướng về để hưởng, rồi một chặp công chuyện con cũng xong hết, không có bị gián đoạn đâu.

[video chiếu lại buổi học hôm trước, thuộc nhóm của bạn đạo Thi - Thầy trả lời cho câu hỏi của bạn đạo khác]

Đức Thầy: Khí điển trong cơ tạng nó hội tụ, âm dương hội tụ. [34:55]

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: (chiếu lại video) Mà những người không phải… hội tụ những người mà chung thiền, như tụi con bạn đạo, thì hút, thì con không ngạc nhiên. Mà mấy người người Đức, họ đâu có thiền đâu, mà hội họp nhau mà ngồi chung với họ, mà hội được, cái đầu con hút, mắt nhắm…

Đức Thầy: Bởi vì mình luồng điển liên hệ với điển của Vũ Trụ thì nó hỗ trợ cho chung, là vậy thôi. Rút lên để giải những người nào mà có phần nghiệp nặng nói chuyện với mình, họ cũng đỡ.

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: (phát lại video) Nhiều khi hút hơn hút con ngồi thiền.

Đức Thầy: Ừ, vì họ trược nhiều quá. Cái đó kêu bằng phục vụ bất vụ lợi mà. Cứ hướng tâm Niệm Phật. Cứ hướng tâm Niệm Phật, cứ niệm là giải ra à! Vì mình tu đây là cái luồng điển nó hướng về Trung Tâm Sinh Lực; nó là sức mạnh để cứu độ quần sanh, chớ không phải chuyện nhỏ.

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: (phát lại video) Con nghe Thầy nói vậy, lúc đó mà hút thì con cứ niệm Phật, thây kệ...

Đức Thầy: Con giúp họ mà con không biết. Con đã làm việc cho họ mà con không hay. Cái đó mới là thật sự làm việc. Mà biết để suy tính, so đo, kể lể; cái đó là không tốt - như người thế gian.

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: (phát lại video) Thưa Thầy, làm sao mình phân biệt được Điển Thanh và Điển Trược? Thầy! [36:30]

Đức Thầy: Điển Trược là nó áp đảo vô trong cơ tạng mình, nó làm cho nặng ngực, nặng đầu và làm cho mình mệt; cái đó là Điển Trược. Con đi vô cái chỗ nào mà có thờ cúng này kia, kia nọ, cái đầu nó làm nặng, mà cái ngực nó cũng nặng luôn nữa, là đối phương người ta muốn điều khiển mình vậy đó.

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: (phát lại video) Còn lúc mình ăn, mình ngồi, bộ đầu nó hút là mình giải, phải không Thầy?

Đức Thầy: Mình giải ra! Cho nên, mình có kinh Bát Nhã Tâm Kinh để giải ra; niệm liền là giải ra, thì ăn mặn cũng như ăn chay, đâu có sao đâu!

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: (phát lại video) Dạ thưa Thầy cho con hỏi Thầy một câu. Con hỏi cho bố con là dốc lòng tu theo… quê con thì chưa có ai tu, chỉ có con thôi. Khi con hướng tâm, đêm con thiền, có cái ý, như là có cái tấm lòng, thì bố sẽ tu. Thì con nghĩ là, có khi mà bố già rồi, sợ tu không có đúng, thì con nghĩ: Thôi bây giờ cố gắng cho bố niệm Phật. Bố con thì mới vào, chưa có tin tưởng lắm. [38:00]

Đức Thầy: Bố Con tu là chuyện của Phật sự, Bề Trên người ta độ. Mà con thành tâm hướng về Trời Phật thì tất nhiên sẽ được độ, tương lai sẽ được độ.

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: (phát lại video) Dạ. Bố con mới qua, đi thăm các con thì được 3 tháng, nhưng mà Bố con bây giờ cũng đang hành, đang thở. Tuy là bố con 73 tuổi rồi, nhưng mà Soi Hồn bố con cũng được hơn 15 phút, đúng 15 phút là được.

Đức Thầy: Vậy là tốt! Khi mà con thành tâm hướng về Trời, Phật thì Trời, Phật sẽ lo tất cả công việc cho Con chớ Con không có lo. Vì Con người phàm mắt thịt, Con không thấy Trời, Phật lo; rồi tự nhiên bố Con tu, Con mới thấy là Trời, Phật đã và đang lo. Con không có lo. Con chỉ lo hướng tâm về Trời, Phật mà tu thôi! [38:47]

Bạn đạo trong buổi học hôm trước: (phát lại video) Dạ. Con hỏi thêm Thầy: con làm trong hãng; việc con làm không phải là nhẹ, nhưng mà con đi làm về, nhiều lúc thì nó mệt.

Đức Thầy: Khi về, con bắt Linh Bảo Kinh con nghe là con khỏe liền, không có sao hết.

[tiếp tục quay trở lại buổi chia sẻ tu học - phần 2]

Bạn đạo7: Tôi cũng có một kinh nghiệm tu học của chính tôi, thì tôi thấy, khi mà thanh tịnh, mình muốn đạt tới thanh tịnh, phải xây đức nhịn nhục. Muốn xây được đức nhịn nhục, là mình phải siêng năng hành pháp. Thì mục đích pháp Vô Vi là pháp nào cũng giải hết, mà mình chịu hành; Pháp Lý Vô Vi mà mình hành, có phương pháp Chiếu Minh, Soi Hồn, Pháp Luân và Thiền Định, và đồng thời là pháp Niệm Phật. [39:31]

Thì lúc đó, tôi mới bước vào hành pháp Vô Vi, thì mới đầu tôi là một người mang động loạn rất nhiều. May mắn, được gặp Thầy đã cứu và giúp cho tôi thoát khỏi cảnh trong “Tứ đổ tường”; mà chính trong anh em của chúng tôi là nằm trong cuộc rất là đau khổ ở trường đời, bị lâm vào con đường xấu xa đó. May tôi gặp được cái pháp này, cũng nhờ qua bạn đạo chỉ; thì tôi vẫn thực hành, mới đầu tôi vẫn thực hành pháp Chiếu Minh, Soi Hồn. Về, tôi cũng siêng năng và nghe băng “Đạo Tâm” rồi nghe băng Thầy. Thì tôi thấy mọi việc từ từ nó ổn định, nó làm cho tôi được an vui. Thì sau đến giờ thiền, tôi cộng thêm niệm Phật: đi làm cũng niệm Phật, về nhà cũng niệm Phật; từ từ nó lui về cái thanh tịnh; mà chính thanh tịnh nó làm cho tôi xây dựng được đức nhịn nhục. Nghe lời Thầy nói, Thầy nói Thầy tu đến 40 năm nay, Thầy vẫn còn nhịn nhục. Nên, thấy nhịn nhục, những khi động lọan đến thì tôi trụ tâm liền, tôi trở về tâm tôi, thì tôi cảm thấy rất là an; cái chuyện tha thứ đối với tôi, tôi thấy rất là nhẹ nhàng. Thường tôi tha thứ rất là khó, nên từ đó tôi kinh nghiệm, nếu tất cả bạn đạo mà bước vào Pháp lý Vô Vi phải hành đúng đắn phương pháp và cộng thêm phương pháp là về ăn uống dưỡng sinh, thì… Khi mình ăn uống dưỡng sinh và cộng với cái pháp, mình đạt được quân bình rồi đó, thì mình tu rất là an, và thấy sự thanh tịnh rất là dễ dàng. Thì từ lúc đó mình thấy cái nhịn nhục rất là an vui. Nhịn nhục, mình phải chịu nhục mới thật là nhịn nhục. Xin cảm ơn các bạn đạo! [41:15]

Bạn đạo: Xin thành thật cảm ơn các anh, chị! Sau đây, chúng con xin kính mời Thầy ban vài lời minh giải cho nhóm của anh chị ở đây!

Đức Thầy: Chị Anh Thư, chính bản thân của chị Anh Thư đã tu thiền rất nhiều, thâu thập được nhiều kinh nghiệm của sự thanh tịnh cấu trúc từ siêu nhiên mà có. Cho nên, các bạn đã thảo luận “Đời Đạo Song Tu”; rốt cuộc chúng ta cũng phải thực hành nó mới là đi tới. Vô Vi là đi tới là vậy. Chỉ có thực hành mới là đi tới, lập lại trật tự mới đi tới được. Thành thật cảm ơn sự hiện diện của quý vị! [42:10]

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn Đức Thầy, thành thật cảm ơn các anh chị!

Tiếp theo đây, xin mời nhóm của anh Lê Đình Bảo, chị Lương Thị Trí, chị Lương Huệ Linh và Hoàng Văn Hoa. Xin mời các anh chị tự giới thiệu cho Đức Thầy và bạn đạo.

Bạn đạo8: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Con là Lê Đình Bảo, thuộc thiền đường Paris.

Bạn đạo9: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Con là Lương Thị Trí, thuộc thiền đường Paris.

Bạn đạo10: Dạ thưa, kính đảnh lễ Cha và kính thưa quý bạn đạo! Con là Lương Huệ Linh, ở (nghe không rõ)

Bạn đạo11: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Tôi là Hoàng Văn Hoa, ở miền nam California, nước Mỹ.

Bạn đạo: Dạ, tiếp sau đây, xin các anh chị cho biết, ngày hôm qua, sinh hoạt của nhóm các anh chị như thế nào? [43;14]

Bạn đạo8: Kính thưa Đức Thầy, thưa anh Bảo, hôm qua nhóm sinh hoạt thì gồm có 22 bạn đạo, từ các quốc gia như Mỹ, Canada, Pháp, bên Đức, Bỉ, (nghe không rõ) Đan Mạch, và có Úc Châu luôn nữa.

Bầu không khí nó rất là dễ thương, có cái sự hòa ái, có cái sự tôn trọng lời nói lẫn nhau. Ví dụ, anh Hoa đây cũng nói rằng, cái khí điển của mình đó, cái không khí đó, nó làm như là dù 10 năm không gặp nhau, nhưng mà cũng như là không có sự cách trở, như mới ngày hôm qua thôi. Thành ra trong cái buổi nói chuyện đó, bầu không khí rất là cởi mở. [44:04]

Bạn đạo: Tiếp sau đây, xin các anh chị cho biết là kết quả của cuộc thảo luận về đề tài “Thanh Tịnh” như thế nào?

Bạn đạo: Thưa, dàn bài có trong nhóm, nhóm đó có 2 bác lớn tuổi, tôi xin nêu tên, đó là bác Hứa Bạch Vân và Nguyễn Thị Cao; trong cái dàn bài, có anh Đoàn Văn Thuận có đề nghị, thì tất cả đều đồng ý, đồng nhất với cái dàn bài đó. Tóm tắt lại là có 3 phần:

- “Thanh Tịnh” là gì? Thử định nghĩa “Thanh Tịnh” là gì?

- Thứ nhì, làm sao đạt được Thanh Tịnh mà theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp. Vì thiết nghĩ, chắc còn những con đường khác đi đến Thanh Tịnh, nhưng mình đây là theo Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, thì làm sao mình thực hành trong cái đường lối tu học Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp.

- Thứ ba, khi mình làm những cái đó đó, phải có ích lợi gì?

Thì trả lời câu thứ ba là: lợi ích đời đạo đạt được tới sự Thanh Tịnh là như thế nào? Dạ, kính thưa Thầy và thưa bạn đạo![45:12]

[video chiếu lại lời Thầy dậy trong buổi học hôm trước của nhóm bạn đạo Đình Bảo]

Đức Thầy: Luôn luôn ở trong gia đình cũng trật tự. Viết một lá thơ cũng trật tự; làm cái gì cũng trật tự, và cương quyết đi tới, thì nó mới thành đạt được. Cho nên lời nói của anh Thuận đã truyền cảm cho con, con thấy rất hay. Trong vòng trật tự, đời đạo song tu của chính anh đã vượt qua nhiều sự thử thách, gian khổ của tình đời đen bạc, ngày hôm nay mới được một chút, dâng hiến cho bạn đạo, để cảm thức điều hay lẽ phải. Còn Vô Vi chúng ta là phải thực hành. Cũng vậy thôi. Đời là phải có trật tự, Đạo phải minh chánh nó mới sáng suốt. [46:05]

[bạn đạo Đình Bảo tiếp tục trình bày trong buổi chia sẻ tu học - phần 2]

Bạn đạo8: Bây giờ, chúng con xin để trình bày lên Đức Thầy và các bạn đạo đóng góp thêm. Thì phần đầu tiên, chúng con thử định nghĩa, “Thanh Tịnh” là gì?

Sự thanh tịnh đó là, hình như nó có sẵn trong chính mình rồi, không cần tìm đâu xa. Mà sự thanh tịnh đó là nguồn gốc trong sáng của mỗi người. Nhưng mà muốn đi đến tìm lại cái nguồn gốc đó thì nó cũng có nhiều tầng giới, nhiều trạng thái, từ sự an lạc nó đi đến như là sự tĩnh lặng, mà trong chủ động, mình quán thông mọi việc chớ không phải sự ù lì, bất động, phớt tỉnh… nghĩa là bất cần.

Mà muốn đi đến sự thanh tịnh, thì cả là một sự thực hành bền bỉ trong cái sự buông bỏ mà có. Chị Trang ở Oregon, chị có nhắc rằng, mình phải tự kiểm chứng mình từng năm, từng tháng, cho đến giây phút, trong cái con đường tu học của mình để đo lường cái nội tâm mình nó đi đến đâu, thanh tịnh đi đến đâu?

Thì tất cả các bác, các anh chị nãy giờ cũng nghe nói đến cái Điều Thứ 8, mình cố gắng thực hiện hằng ngày. Đó là cả một cái chương trình tu học dài lâu chớ không phải một sớm một chiều. Đó là cái phần thứ nhất chúng con thử định nghĩa Thanh Tịnh là gì.

Sau đó, cái phần: Làm sao đạt được Thanh Tịnh theo cái Pháp Lý Vô Vi? Thì để chị Trí tiếp tục diễn đạt. [47:57]

Bạn đạo9: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý bạn đạo! Sau khi chúng con cố gắng tìm về định nghĩa của chữ “Thanh Tịnh” để chúng con khai triển cái phần thanh tịnh, thì chúng con đã đặt câu hỏi: Làm thế nào để đạt được Thanh Tịnh theo con đường Pháp Lý tu học?

Chúng con cũng xin đóng góp trong thực chất về sự thực hành của chính chúng con. Đương nhiên, nền tảng căn bản tu luyện cũng chẳng ngoài 3 pháp: Soi Hồn, Pháp Luân, và Thiền Định. Trước hết, nhờ phương pháp thực hành này chúng con đã tìm lại được sức khỏe. Nhờ có sức khỏe thì tâm thân mới được an lạc; chúng con không còn đi lòng vòng nữa. Sau nữa, chúng con đạt được tới sự cải sửa tâm tánh mỗi ngày một chút.

Nhờ kết quả hành Pháp có ấn chứng tu học, thì phần đó chắc sẽ nhờ đến anh Hoa trình bày sau. Chúng con không phải nói về các ấn chứng, không phải để phô trương, mà để trích dẫn, là nhờ những cái ấn chứng đó chúng con đã đạt được sự an lạc về tâm, thân, trở về với sự “không” mà hòa hợp với Càn Khôn Vũ Trụ. Cũng như nhờ pháp Soi Hồn giúp chúng con dời phàm tâm lên đạo tâm, lên trung tim bộ đầu để mở tâm học hỏi, thương yêu lớn rộng hơn từ trong đến ngoài. Và chúng con cảm nhận rằng, mỗi người chúng con phải hết sức dứt khoát, không lưu trữ những điều không cần thiết trong trí óc.

Kính thưa Đức Thầy và các bạn đạo, dứt khoát thì nói rất là dễ, nhưng mà trong thực hành, dứt khoát không phải là dễ đâu. Đồng thời chúng con cũng cảm nhận rằng, không phải hành pháp không, mà chúng con còn phải thực hành cái gọi là “Phước Huệ Song Tu”. Ngoài cái thực hành, chúng con thấy cần có lập công quả, để nhờ cái sự công quả đó giúp chúng con mở rộng tâm thương yêu hơn và giúp chúng con, giống như chị Huệ Giác đã trình bày, là mòn nghiệp. Không phải nói công quả là chúng con cho cái gì của chúng con, mà sự thật là chúng con đã lấy lộn thì bây giờ chúng con xin trả lại. [50:57]

Ngoài ra, chúng con cũng nhận thấy rằng, niệm Lục Tự Di Đà để giúp chúng con được tâm thân an tịnh hơn, vì nhờ niệm Lục Tự Di Đà thì tâm trí chúng con được phát sáng, và giúp chúng con buông bỏ, không còn vướng bận nhiều.

Sau đây, con xin nhường lời cho anh Lê Đình Bảo để trình bày cái phần thứ 3, về lợi ích mà chúng con đã đạt được trong sự thanh tịnh.

Bạn đạo8: Về cái ích lợi, thì nó cũng có nhiều sự chứng nghiệm. Anh Hoa là sự tiêu biểu một trong những cái chứng nghiệm đó. Xin mời anh Hoa! [51:50]

Bạn đạo11: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý vị bạn đạo! Con rất cảm động, trước khi nói lên lời, con xin thành tâm cảm ơn Thầy! Cảm động, nói không được; xin quý vị tha lỗi cho.

Tôi may mắn được gặp “Pháp lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí” này; thưa quý vị, đây là một báu vật của thế gian! Cái sự lợi ích của Pháp Lý Vô Vi mình rất là vô tận! Khi hành giả biết khai thác được chừng nào thì sẽ hưởng được nhiều chừng đó! (khóc) Vì thế, tôi mong rằng các bạn khác bất đồng ý kiến với Thầy, với các bạn đạo, xin quay trở về nội tâm thanh tịnh để hiểu rõ những lời Thầy dạy, trong đó nó có Thanh, có Trược; có phải, có trái, để quý vị lấy cái sự sáng suốt mà đi con đường hành đạo. [53:15]

Hành đạo không phải dễ, nó cần có sự sáng suốt và nội tâm thanh tịnh.

Thì chúng ta sẽ gặt được những gì?

Cái kho báu mà Trời cho, chúng ta lấy vô tận.

Tôi xin đơn cử như trường hợp của tôi, nói về đạo trước:

Khi mà trong điển giới, tôi được Đức Tổ Sư, Đức Thầy dạy dỗ trong một thời gian dài, và được đảnh lễ cả hai vị: Đức Thầy và Đức Tổ Sư. Rồi trong thời gian đó, đi vào trong Tiểu Thiên Địa khám phá được ra Hồn là gì, Vía là gì, Lục Căn là gì, 1250 vị tì kheo là gì, chúng sanh là gì? Y chang như trong cuốn “Kinh A Di Đà”, và trở về để mà dạy dỗ của vạn linh. Và từ đó, lâng lâng, an lạc, vui tươi và thấy, lúc nào cũng thấy rằng là muốn ôm Thầy vào lòng, ôm Tổ Sư vào lòng, ôm Đức Cha Trời vào long, và ôm các bạn vào lòng, và muốn hòa tan tất cả! Lúc nào cũng thấy sung sướng, nhiệt liệt vui vẻ. [54:18]

Nhưng nó có một cái, phải thử thách, thử thách rất nhiều trong cuộc đời cũng như là trong đạo cũng thế. Càng đi bao nhiêu xa lại càng thử thách bấy nhiêu, nhất là cái việc đời trước mắt. Đâu là, tôi sang đây làm việc, tiếng Anh ấm a, ấm ớ,mà làm ở trong sở từ năm 1976 cho đến về hưu luôn, cho đến cuối năm 1998 về hưu luôn, mà trong khi chỉ nói ấm a, ấm ớ! Tức là nó nói nó nghe, mình nói mình nghe! Mà tại làm sao mà Bề Trên chuyển cho tôi được một cái sự may mắn, mà như thế, đồng thời?

Còn nói về đời. Chẳng hạn như tôi nói ví dụ, về đứa con gái của tôi, nó bệnh gan, tôi cũng không biết thế nào nữa, tôi nói vợ chồng nó lên gặp Thầy ở trên New Jersey. Chỉ nói nó thôi, vợ chồng nó lên gặp Thầy, xong rồi đó, thì mỗi lần gặp Thầy, tôi gặp Thầy, thì Thầy hỏi: “Con nhỏ ấy ra sao rồi?” Tôi bảo, “Mình bạn đạo nhỏ bé mà Thầy, tên mình chắc gì Thầy biết, sao mà có một lần gặp con gái mà sao Thầy nhớ thế?” Thì tôi lại trình bày con nhỏ tôi đau gan như thế, bây giờ kha khá rồi. Mỗi lần gặp thì Thầy hỏi: “Con nhỏ sao rồi?” [55:27]

Cách đây khoảng 2 năm, Tết Việt Nam, Thầy ở Úc Châu, tôi đến nhà bạn đạo anh Toàn hỏi thăm Thầy, chúc Tết Thầy, thì Thầy hỏi:

- “À, cái con nhỏ đó sao rồi?”

Thế thì tôi mới thử Thầy, tôi bảo, cái tiếng mình, có bao giờ mình nói chuyện với Thầy đâu, sao mà Thầy hỏi vậy? Tôi mới thử Thầy, tôi bảo:

- “Thưa Thầy, con nhỏ nào ạ?”

Thầy nói ở trên điện thoại từ bên Úc Châu về cho tôi nghe, Thầy bảo:

- “Con nhỏ đau gan đó!”

Tôi bảo: “À, Thầy một lần qua một cái là Thầy nhớ những cái tên, không bao giờ Thầy quên! Thì tôi thấy rằng là tôi phục Thầy cái vấn đề đó. [56:07]

Cho đến bây giờ, tôi, thời gian làm việc hoàn toàn ở sở, tức là công việc ở sở về tài chánh rất khó khăn; nó nay nó bán hãng này, mai nó bán đi, rồi thay lay off đủ thứ. Thế mà, tôi bảo là: Thôi, mình đã gặp pháp này rồi thì mình quyết tu. Trên có Trời, có Thầy, có Cha, tức là mọi việc giao phó cho, con chỉ xin đủ sống để nuôi gia đình.

Mà như thế, mà trong 22 năm làm việc luôn một lúc cho đến khi về hưu. Rồi con cái đau ốm, tất cả, người khác đều được chữa khỏi hết cả. Và đồng thời vợ, con khắp nơi, con gái lấy chồng tự nhiên ở đâu xa nó trở về quanh quẩn với mình luôn! Lúc nào gia đình cũng thấy rằng là tiếng cười, tiếng nói, tiếng vui vẻ, kẻ trên người dưới không có cái gì phiền hà hết cả, lâng lâng hạnh phúc!

Con bảo rằng: “Cái pháp này, pháp báu thật! Tức là đây là mình tu, mà Bề Trên thưởng, thưởng, thưởng… tùy theo cái kho báu của mình. Mà quyết tâm tu thì Bề Trên cho hết! Cha đã nói rằng: ‘Cha là Đại Thiên Đại, Con là Tiểu Thiên Địa;Con cứ khám phá ra đi, trong Cha có Con, trong Con có Cha; tất cả đều hòa tan làm một!”

Thì chúng ta sẽ có, có hết tất cả. Đấy là một pháp báu mà xin quý vị nhớ rằng không nên buông bỏ. Đây là ý kiến của tôi. Con cám ơn Thầy nhiều! [57:24]

Bạn đạo: Thành thật cảm ơn anh, chị!

Sau đây, chúng con xin kính mời Thầy ban vài lời huấn từ cho nhóm của anh, chị ở đây.

Đức Thầy: Cho nên, dày công thực hành mới có kết quả. Như anh Hoa cũng dày công thực hành; mà khi ảnh đạt được, ảnh cảm động: tình Trời có sẵn; duyên đẹp có sẵn; chính trong ta có thanh tịnh chịu nhận, hay là không, đó thôi!

Trong thực hành mới có kết quả tốt ở tương lai, là vậy.

Bạn đạo: Sau đây, xin mời toán cuối cùng của anh Johan, anh Thái Hoàng Long, chị Yến Minh, anh Jimmy và… (nghe không rõ)

Bạn đạo ngoại quốc1: (nói tiếng Anh)

Bạn đạo12: (dịch sang tiếng Việt) Kính thưa Thầy, kính thưa các đạo hữu!

Bạn đạo ngoại quốc1: (nói tiếng Anh)

Bạn đạo12: (dịch sang tiếng Việt) Tôi tên là Johan, ở nước Anh Quốc.

Bạn đạo13: Thưa Cha và các bạn đạo, con tên là Nguyễn Thị Yến Minh ở… (nghe không rõ)

Bạn đạo14: Thưa Thầy, thưa các bạn đạo! Tôi tên là Jimmy ở Monaco.

Bạn đạo ngoại quốc2: (nói tiếng Anh)

Bạn đạo12: (dịch sang tiếng Việt) Anh Pascal ở bên Anh Quốc.

Thưa, tôi là Thái Hoàng Long, thuộc thiền đường ở Gien.

Bạn đạo ngoại quốc1: (nói tiếng Anh)

[bạn đạo Thái Hoàng Long dịch lời phát biểu của bạn đạo Johan sang tiếng Việt]

Bạn đạo12: (dịch sang tiếng Việt) Anh Johan đại diện của nhóm B. Và đề tài của nhóm chúng tôi là “Sự thanh tịnh”. Chúng tôi gồm 35 người, và chúng tôi ngồi xung quanh. Tất cả đều nói bằng tiếng Pháp. Cũng có những bạn đạo người Việt Nam, và thuộc tất cả các nước. Chúng tôi cảm thấy rất nhiều sung sướng được ngồi gần với nhau. Chúng tôi đã ngồi gần 3 tiếng đồng hồ. Chúng tôi đã trao đổi rất nhiều, chúng tôi đã cười rất nhiều, và chúng tôi đã học hỏi rất nhiều. Chúng tôi hân hạnh được có sự hiện diện của Đức Thầy về sau cuối của buổi họp.

[video chiếu lại lời Thầy dậy cho buổi học hôm trước, từ phút 01:00:29 đến phút 01:04:50]

Đức Thầy: Có Thanh mới có Tịnh. Con ra nhìn mặt trời mà không có mặt trời, đâu có thanh tịnh. Không có mặt trăng, không có thanh tịnh. Nó có Thanh nó mới có Tịnh.

Cho nên người ta tu, phải thanh lọc cho nó thanh tịnh nó mới trở về gốc gác được, nó mới thấy thanh tịnh.

Cho nên, ta cần cái (nghe không rõ) để tự tu và tự thanh lọc. Thấy người ta thanh tịnh mà mình không yên, đâu có tịnh? Mình để yên mới tịnh.

Bạn đạo12: (dịch câu hỏi sang tiếng Việt) Câu hỏi hồi nãy chúng con tự đặt ra, nghĩa là cái sự thanh tịnh là một cái mục đích, hay là một trạng thái, hay là một cái cứu cánh?

Đức Thầy: Nó là gốc của Định Luật Hóa Hóa Sanh Sanh; cho nên, hai người cãi lộn, hai người cũng mệt hết à! Một người cãi lộn, một người thanh tịnh, người đó yên hơn người cãi lộn. Cũng như Jimmy, Jimmy, ai nói gì, đâu có nói, nhưng mà ảnh hiểu. Cái gì ảnh hiểu, ở trong nội tâm thôi. (bạn đạo cười)

Bạn đạo Jimmy: Khi con mở miệng ra, không có ai đồng ý hết á! (Thầy và bạn đạo cười)

Đức Thầy: (nghe không rõ, các bạn vỗ tay) [01:04:50]

[tiếp tục trở lại buổi chia sẻ tu học - Phần 2]

Bạn đạo ngoại quốc1: (nói tiếng Anh)

Bạn đạo [Thái Hoàng Long dịch sang tiếng Việt]: Và Thầy đã mang lại rất nhiều thanh tịnh cho cuộc thảo luận của chúng tôi. Phương pháp học hỏi của chúng tôi, gọi là brainstorming, cũng như là phương pháp viết hết tất cả những ý kiến của tất cả mọi người trên một tờ giấy. Chúng tôi có 2 trưởng toán, là anh Alain và anh Raymond. Chúng tôi đã để chữ “thanh tịnh”, tiếng Pháp là “sérénité” ở trên một tờ giấy, và chúng tôi đã xin tất cả mọi người góp ý kiến, hoặc là nêu ý kiến một cái tên, mỗi người hiểu sự thanh tịnh là thế nào? Chúng tôi đã viết gần 65 ý kiến về cái chữ “thanh tịnh” đó; và chúng tôi đã trao đổi với tất cả, và tất cả đều đóng góp sự trao đổi đó. Và chúng tôi sẽ chia sẻ một vài ý kiến đó với các bạn tại đây. [01:06:26]

Chúng tôi đã tìm một cái định nghĩa của chữ “Thanh Tịnh” là gì. Chúng tôi đã nhìn cái chữ Thanh Tịnh bằng tiếng Việt cùa mình. Đó là sự nhẹ nhõm, và sự an lạc. Chúng tôi đã đồng ý là sự thanh tịnh đó là một cái trạng thái về điển quang.

Sau khi đã gom hết tất cả những cái ý kiến thì chúng tôi đã tóm tắt lại tất cả những cái ý kiến đó trong từng nhóm câu một. Đối với một số người đó, sự thanh tịnh là một trạng thái của bản thể của mình. Một vài chữ mà chúng tôi đã lấy từ cái ý kiến đó mà để ở trong cái chữ “Thanh Tịnh”. Và có thể là sự thánh thiện là Thượng Đế, hoặc là Thầy Tám, hoặc là tâm linh. Nghĩa là chấp nhận để hòa cùng với Thầy và với Thượng Đế, hoặc là sự nhẫn nhục.

Và có nhiều chữ cần có sự giải thích của những người đã nêu ra những cái ý kiến đó, thì chúng tôi đã bàn cãi chung với nhau. [01:08:30]

Sau đó, chúng tôi đã bàn cãi về những giải pháp, những điều kiện làm sao để có được sự Thanh Tịnh đó. Chúng tôi đã nói về phương diện tổng quát. Có người nói đó là sự không-không, 2 chữ “không”: không-không. Đừng suy nghĩ gì hết. Nghĩa là, mình làm tâm trí không. Hoặc là làm sự tịnh khẩu. Hoặc là mình buông bỏ tất cả những vấn đề vướng trong nội tâm của mình.

Chúng tôi sau đó tìm những cái giải pháp mà thực tiễn để đạt đến sự thanh tịnh đó. Nghĩa là sự tôn trọng người khác, sự niệm Phật, trụ trên đỉnh đầu cái điển của mình.

Một chữ khác, nghĩa là tất cả những trạng thái của sự thanh tịnh đó, chúng tôi đã chia sẻ cái chữ, nghĩa là sự thanh nhẹ, sự uyển chuyển có thể hòa với tất cả mọi nơi, mọi giới. Cũng như là cái nước hòa với tất cả, có thể đi với bất cứ trường hợp, là sự an bình trong nội tâm. Cũng như là ở trong tiếng Tây, có một con chim, nó gọi là con chim… (nghe không rõ), con chim nó thanh tịnh mà nó nhỏ nhỏ, mà nó vàng, có thể tượng trưng cho cái sự thanh tịnh. [01:11:05]

Chúng tôi đã nói đến sự buông bỏ để cho công chuyện nó xảy ra, đến, mà đừng có bị xáo động cái sự an vui trong nội tâm. Chúng tôi lấy một ví dụ rất là điển hình trong một trường hợp của anh Alain đã sống. Chúng tôi đồng ý, sự thanh tịnh không phải là sự xao động. Và anh Alain đã kể cho chúng tôi một chuyện đã xảy đến với anh, khi mà anh sửa soạn Đại Hội ngày hôm nay. Để tìm một cái dây cắm điện cho tất cả các máy móc của cái hội trường ngày hôm nay. Alain đã liên lạc với hotel, và người ta nói là các dây cắm điện ở hotel này hoàn toàn khác chứ không phải là như tất cả các cái mà mình tìm thấy ở mọi nơi. Và Alain hỏi: khác, khác làm sao? Sau 2, 3 lần đòi hỏi, thì anh không có câu trả lời. Từ lúc đó anh rất là hốt hoảng. Và ảnh đi tìm hết tất cả các tiệm bán đồ máy móc để mua một số dây cắm điện để mà phòng hờ lúc mà tới đây. Và ảnh không tìm thấy gì hết, thành thử ra ảnh lại càng mất thanh tịnh hơn nữa. [01:13:35]

Và để rút cục, khi tới đây, anh ấy nhận thấy là mấy cái dây cắm điện ở đây nó hoàn toàn giống y hệt ở bên Pháp. (các bạn cười) Lúc đó, ảnh mới trở về cái sự thanh tịnh.

Chúng tôi có một nhóm câu nói là, sự giao hẹn với những người xung quanh mình. Sau cùng, là sự liên hệ với chính mình. Tìm đến sự quân bìn và trở về với chính mình.

Sau đó, chúng tôi trở về một câu hỏi duy nhất ở trong nhóm của chúng tôi, là: cái sự thanh tịnh đó để cho mình, hay là để cho những người ở xung quanh mình?

Một câu hỏi nữa là, tại sao mình cần phải tìm sự thanh tịnh?

Và một câu nữa là, cái nghĩa chính xác của cái chữ “Thanh Tịnh” là cái gì? Là cái chữ thanh tịnh mà dịch ra bằng tiếng Pháp, cái đó có một cái nghĩa về điển quang, hay không?

Sau đó là nhiệm vụ của tôi khi tôi về để tôi tìm.

Sau đó thì anh Jimmy đã hỏi một câu hỏi mà làm cho chúng tôi rất là suy nghĩ, và có liên quan tới tất cả chúng ta tại đây.

Thì ảnh xin nhường lời lại cho anh Jimmy. [01:15:53]

Bạn đạo Jimmy: (nói tiếng Pháp)

[bạn đạo Thái Hoàng Long dịch lời phát biểu của bạn đạo Jimmy sang tiếng Việt, từ phút 01:16:20 đến phút 01:21:42]

Bạn đạo12: Anh Jimmy đại diện cho nhóm tiếng Pháp, thành thử ra anh xin lỗi, không phải là anh không biết tiếng Việt,nhưng mà anh xin nói tiếng Pháp, là tại vì anh đại diện cho nhóm người Pháp.

Sau cuộc thảo luận thì chúng tôi đều đồng ý, sự thanh tịnh là một điểm rất là đẹp, và là một điều tốt. Sau đó, chúng tôi tìm những giài pháp để đạt tới sự thanh tịnh đó. Đạt tới sự thanh tịnh đó, mình phải tự đặt câu hỏi: Mình đạt tới sự thanh tịnh đó là mình đặt nó là một cứu cánh, hay là chỉ là một phương tiện? Tìm những sự thanh tịnh, là mình làm một cái gì để mình có sự thanh tịnh nó cho mình trước tiên. [01:18:12]

Trong đời sống này, điều quan trọng hơn có phải là mình làm những cái gì cho người khác dù cho mình có thanh tịnh hay là không thanh tịnh? Tôi có một ví dụ hơi kích động một chút: chúng ta lấy ví dụ là Đức Chúa Jésus bị đóng đinh trên thập giá; Ngài đã đi chết để cứu nhân loại. Cái đó là điều quan trọng. Trong lúc đó, Ngài có thanh tịnh, hay không? Đó có phải là một điều quan trọng cho quần chúng, hay không? Và trong cái giới hạn của chúng ta, và chúng ta có nên tìm lại sự thanh tịnh đó và mang sự thanh tịnh đó cho người khác hơn là cho chúng ta, hay không?

Alain đã nói, và anh đã nói một cái điều làm cho tôi rất cảm động, là anh đã không bao giờ tìm lại cái sự thanh tịnh cả:anh theo con đường của Thầy, và khi mà anh đạt được một điều mà Đức Thầy chỉ dạy: Giúp đỡ người khác, lúc đó sự thanh tịnh đến trong nội tâm của anh!

Là sự thanh tịnh không phải là một mục đích; đó là một cái kết quả! Mình không nên tìm sự thanh tịnh đó cho chính mình, mà cái sự thanh tịnh đó, tự nó, nó sẽ đến; và khi nó đến đó, thì đó là một phương tiện để giúp chúng ta nhìn một cách rõ ràng hơn và đi xa hơn! Không phải là cho chính chúng ta, mà để giúp đỡ người khác! (bạn đạo vỗ tay) [01:21:42]

Bạn đạo: Chúng con xin kính mời Thầy ban vài lời minh giải cho cái nhóm “Thanh Tịnh” này.

Đức Thầy: Người ngoại quốc phân cái trí rõ ràng, người ta mới hiểu. Cái trí là quan trọng. Chúng ta tu bằng trí, bằng ý,thì trước sau cũng khai mở nơi đó: ngồi đây hiểu kia, mới là thực sự thanh tịnh; chớ lý luận không bao giờ đạt được thanh tịnh!

Trong thực hành mới đạt được thanh tịnh trong nội thức, thì các bạn đã có cơ hội phân giải và tìm hiểu càng ngày càng sâu xa hơn. Mọi việc cũng phải từ từ đi trong thanh tịnh. [01:23:20]

Bạn đạo: Chúng con xin thành thật cảm ơn Đức Thầy. Dạ, kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý đạo hữu! Chúng ta qua ngày học tập ngày hôm qua, hôm nay, tất cả các bạn đạo đã đóng góp cho Đại Hội “Thanh Tịnh” này được một buổi rất là vui vì đó là lần đầu tiên chúng ta thật sự được học hỏi trong thanh tịnh, như chủ để mà Thầy đã ra cho Đại Hội kỳ này; và điểm quan trọng khác là tất cả các bạn đạo khắp Năm Châu đều được gặp gỡ với nhau trong vòng thân mật, và trao đổi với nhau. Đó là điều rất quý vô cùng! Và sự đóng góp của tất cả các bạn đạo cho Đại Hội này chứng minh là chúng ta sẽ bước qua một kỷ nguyên mới để chúng ta đồng nhau xây dựng cho Đại Hội và cho cộng đồng Vô Vi. Xin thành thật cảm ơn tất cả các bạn!

Sau đây, con xin kính mời Thầy ban huấn từ bế mạc buổi họp ngày hôm nay!

Đức Thầy: Mọi người chúng ta đã tham gia và đã khêu dậy những khả năng sẵn có của mọi người; cuối cùng, hợp tác với nhau xây dựng đi tới sẽ đạt được thanh tịnh tối đa ở tương lai. Thành thật cảm ơn!

Bạn đạo: Chúng con thành thật cảm ơn Đức Thầy! [01:25:52]

[Hết video 4 – Kết thúc Video 20000717L1]


----
vovilibrary.net >>refresh...