Càng yên thanh tịnh giải tâm phiền,

Lý trí phân minh tự tiến xuyên

Duyên nợ tràn đầy mê loạn chuyển,

Nhồi cho hiểu đạo rõ duyên tiền.

Càng yên thanh tịnh giải tâm phiền, càng tu, càng yên, càng thanh tịnh, giải được tâm phiền. Lý trí phân minh tự tiến xuyên, lý trí chúng ta cái gì cũng thấy được rõ ràng, phân minh và tự tiến xuyên, dũng mãnh mới tiến tới được, sợ sệt không tiến tới được. Duyên nợ tràn đầy mê loạn chuyển, người ở thế-gian thì bị duyên nợ tràn đầy rồi mê loạn chuyển tới hoàn cảnh này, tới hoàn cảnh nọ cũng không có giải quyết được. Nhồi cho hiểu đạo rõ duyên tiền, cho nên người tu bị nhồi quả rất nhiều, nhồi quả là lập lại những chuyện xa xưa kích-động và phản-động rồi mới hiểu được cái duyên tiền kiếp của chúng ta từ gốc thanh tịnh mà ra, chỉ dốc lòng buông bỏ tất cả những sự động loạn, thì trở về với thanh nhẹ mới thấy “cái xác con người, cái óc con người là có một không hai”. Chỉ có lòng tu sửa thì khai mở được nhiều điều tiến hóa ở bên trên, càng ngày càng rõ rệt hơn.

Thương quý mình, xây dựng cho chính mình tức là báo hiếu cho cửu huyền thất tổ”. Tình thương sống động mới sanh ra con người, mà con người không biết thương lấy nó thì chỉ có tạo loạn, vô ích mà thôi ! Nếu biết được chính mình thì thấy chúng ta đang ngự trên toà sen Của-Quý của Trời-Đất, ngưỡng trong một cái thể xác phối hợp với kim mộc thuỷ hỏa thổ, có ánh sáng, có ngũ sắc ngũ quang, huyền sắc huyền quang, khi mà thấu đáo được huyền sắc huyền quang là chúng ta sẽ có cơ hội ngự trên tòa sen mà tiến hóa ở cỗi Trên, càng tu càng tiến, lãnh vực thanh tịnh càng ngày càng mở thêm, không bị trối buộc trong sự eo-hẹp bất chánh, người đời gọi là sân-si vọng-động. Chúng ta là người tu phải giải quyết tất cả những sự vọng-động.

Tìm sự vọng-động ở đâu đến? Thấy rõ từ lòng tham đến, cho nên Phật nói không sai: Tham đứng đầu, sân si hỉ nộ dục ái ố dục, tất cả do cái tham từ đầu mà phát sanh ra nhiều chuyện như vậy ! Chúng ta tu hướng về thanh tịnh, thấy tham là tạo nghiệp thì càng ngày càng bớt tham. Muốn bớt tham thì phải làm sao? Thật thà với chính mình, một là một, hai là hai, có là có, không là không, không nên bịa đặt mà tạo khổ cho tâm thân.

Giải quyết được kiếp này là ảnh hưởng nhiều kiếp, là công đức rất lớn, ảnh hưởng được nhiều người : công đức rất lớn. Chúng ta biết : thể xác này liên hệ với càn khôn vũ trụ với càn khôn vũ trụ mà chịu lập lại trật tự thì tương lai sẽ ảnh hưởng được nhiều người, tự tu tự thật, trong thực hành lưu lại kỷ niệm cho nhân gian, thì nhân gian sẽ cùng tu cùng tiến trong sự dũng mãnh thức giác và quý giá sự thanh tịnh, chịu sống trong sự thanh tịnh được hòa hợp với cỗi Trên thì không còn thấy thắc mắc ở Trần gian nữa.

Quý trọng thương yêu Trời Phật là quý trọng thương yêu thể xác này, quý trọng thương yêu Trời Phật là quý trọng thương yêu nhân loại, quý trọng thương yêu Trời Phật là cứu rỗi phần hồn vượt khỏi sự đau khổ, mới cảm thức giá trị thanh nhẹ của Thượng Đế, tình “Hằng-Hửu” ân ban trong tâm thức của con người.

Nhiều người chưa thức giác : chỉ tạo động làm rối ren khối thần kinh sẵn có từ cơ tạng đến khối óc thì sự tiến hóa không có, không tiến mà chỉ có lùi, rốt cuộc có nhiều người làm người một thời gian thấy chán, làm không được, tu không được, làm gì cũng không được, rồi uống thuốc tự tử cho nó xong, cái đó tội nặng lắm. Thượng Đế đã ban cho chúng ta một cơ cấu kích-động và phản-động nhồi quả cho phần hồn được tiến hóa tốt đẹp trở về quê xưa chốn cũ mà không chịu hành, đó là tội rồi, lúc chết phải thọ tội. Thượng Đế ban chuyện nhẹ mà không truy tầm, thì Thượng Đế cho ngược lại chuyện nặng để gánh vác. Cho nên người chết xuống Địa Ngục khổ lắm, thiếu tất cả mọi phương tiện chỉ có khóc lốc, không có tiến hóa nỗi, lúc đương tiền không chịu giúp chính mình thì lúc chết mình cũng phải suy đồi. Luật của Thượng Đế đã ân ban, đã sắp đặc : cho nó cái nhẹ, nó không nhận, thì phải cho nó cái nặng để gánh vác thì nó cũng tiến thân thôi !!!... Sau cái gánh vác đó là tiến thân, mà luân hồi làm thú là phải hy sinh, “càng hy sinh càng được tiến hóa cao”, cho nên thú ở thế gian, nuôi lớn là làm thịt, không cho nó sống một cách an yên như vậy được, có luật dạy cho nó tiến hóa, cho nó khổ mới tiến. Cho nên ở thế gian lái xe đụng xe chết, ra toà xong nhưng mà xuống Địa Ngục còn thọ tội nữa. Tại sao Địa Ngục ác như vậy ? Tôi đã chạy chọt xong ở trên này mà xuống kia mà tôi còn bị nữa! “Luật là luật, không có thay đổi. Nhân nào quả nấy!” Đâu phải có tiền vận động mà hết tội đâu ? Tội vẫn sờ sờ, cho nên những người có tiền nên coi chừng, không phải là tôi có tiền, tôi vận động được là tôi qua khỏi, rốt cuộc chết phải lảnh đủ, không có uất ức gì nữa. Được trở lại làm con thú là quý rồi, có cơ hội hy sinh, “sau cái hy sinh đó thì mới hiểu đạo nhiều hơn”, cứ vậy mà tiến hóa, nhiều người nói tu theo pháp này là thế gian hết người rồi, không hết đâu ! Và luân hồi, luân hồi, tiến hóa, tiến hóa còn rất nhiều, nếu chúng ta không dứt khoát hẳn thì không cứu được mình mà chẳng cứu được ai ở tương lai.

Tu hoài, học hoài mà không hết, phải chiều sâu của đạo màu vô cùng, thấy nó không nhưng mà có, trong không mà có”, cho nên chúng ta niệm Nam Mô A Di Đà Phật là trở về không mà trong không mà có. Thấy nhiều người bị lâm nạn ở thế gian, bằng lòng niệm Phật, thấy cuộc diễn bắt đầu thay đổi rất nhiều và giải quyết được những chuyện rắc rối trong nội tâm, từ trường tốt cảnh hưởng gia cang tốt, chỉ có phát triển không có lùi.

Ở đời phải chấp nhận đi làm mới có tiền, mới có cuộc sống. Ở đạo phải hành, phần Hồn mới được tiến”, còn đạo mà không hành thì hồn không bao giờ được tiến, nó chỉ bơ-vơ trong tranh chấp thôi, không thức giác và không dứt khoát chủ kiến của nó, không bao giờ tu tiến được.

Dứt khoát chủ kiến là quan trọng”. Nhiều người Trời sanh tôi vậy là tôi phải vậy, tôi làm đúng theo luật Trời. Không có đúng đâu ! Lòng tham của mình mà mình không biết, tham không có dứt khoát mà đổ thừa Ông Trời là sai.

Càng làm càng tham. Người có tiền trước kia không có đồng xu, bay giờ có xe có cộ, càng ngày càng mua xe thêm, càng ngày càng mua nhà thêm, đó là gánh nghiệp chứ không phải là giải nghiệp. Càng tu càng ngắn gọn, càng bỏ hết tất cả những chuyện thế sự, đó là giải nghiệp không gánh nghiệp.

Duyên lành đến mới học hỏi và hiểu được Pháp Lý VôVi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp trong nội tâm trong chính chúng ta, thì chúng ta hiểu được dũng mãnh đi một đường thẳng về Trời, không có lệ thuộc ngoại cảnh. Thế gian bí rồi, không biết làm gì đem Thần Thánh Tiên Phật ra hù hiếp người ta, chứ kỳ thật Thần Thánh Tiên Phật phải tu mới giữ được thanh nhẹ đời đời mà tiến hoá, chứ Trời Phật không lười biến được, làm người còn không lười biến mà, làm thú còn lải rãi được, người biết được giá trị của con người là không có lười biến, ngày đêm lo tu tiến và giải thông nghiệp lực của chính mình, chuyện cần thiết trong cỗi Phù Sanh này, học phải tiến, không học phải để lùi.

Thấy rõ chúng ta đến đây rồi cũng phải ra đi, đến đây không học hỏi được cái gì thì uổng cho một kiếp người. Học cái gì ? Học nhịn nhục thấy rõ tình Trời hơn, dứt khoát hơn, dễ dứt khoát hơn. Nếu mà không chịu học thì sẽ không tiến và chỉ có lùi trong sự tranh chấp, thậm trí những người đã làm người, nhưng mà tự sát tự tử, đó là đi vào trong những sự tranh chấp, u mê uất ức không thoát được.

Tu Vô Vi là chấp nhận sự kích-động và phản-động, hướng về thanh thịnh tu thì tự động nó phải giải những cái nghiệp lực đó. “Chúng ta đã nắm được chìa khoá đi là phải dốc lòng đi” : không vì chuyện này, không vì chuyện nọ, không vì ai phê phán hết. Hiểu được nguyên lý trong cơ tạng, hiểu được luồng điển hoà hợp với càn khôn sinh lực càn khôn vũ trụ, dốc lòng dũng mãnh tiến tới đó là chúng ta sẽ có tất cả, thật sự cứu khổ ban vui. Không tạo khổ cho chính mình làm gì có khổ ? Đêm đêm lo tu giải, không tạo khổ, không có ham mê, không có sân si, làm gì có khổ ? Diệt được tham là không còn khổ, dứt khoát đi là chỉ có tiến mà không có lùi.

Tu mà không hiểu mình từ đâu đến đây rồi sẽ về đâu ? Không phải người tu.

Duyên tiền học hỏi sống triền miên,

Kiếp kiếp luôn luôn tạo lụy phiền,

Hiểu thấu tình người gieo sống động,

Cảm thông nguyên lý quý thanh chuyền

Duyên tiền học hỏi sống triền miên, nhờ cái duyên tiền ngày hôm nay chúng ta mới giáng lâm xuống thể xác, có nhân có quả sống triền miên. Kiếp kiếp luôn luôn tạo lụy phiền, kiếp này đến kiếp nọ cũng chỉ tạo khổ sầu mà thôi. Hiểu thấu tình người gieo sống động, chúng ta mà hiểu thấu nguồn cội, nguồn gốc của tình người, ai cũng có thiên tính, biết được làm người là có thiên tính, gieo sống động: càng nhớ quê hương càng hiểu cảnh Trời là xứ của chúng ta. Cảm thông nguyên lý quý thanh chuyền, hiểu được nguyên lý rồi mới quý chơn thật chuyền thuyết phân giải ở thế gian, nắm đó mà tu tiến. Sống vui là phải hiểu, sống vui mà không hiểu là sống không bao giờ vui. Chạy theo người ta họ vui thì mình vui, họ u-ơ thì mình cũng u-ơ, làm sao vui được. Hiểu được cuộc sống tâm thân của chúng ta là hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ lúc nào cũng sống động, sửa tiến và ảnh hưởng cho người kế tiếp, vui trong hạnh đức xây dựng cho chính mình, hạnh đức tốt thì Trời Phật không có bỏ chúng ta, vì chúng ta đã đạt được cái thanh nhẹ thì mới có hạnh được, dốc lòng tu sửa, thấy họ là mình, mình là họ, dấn thân cứu độ, mới dốc lòng tu.

Làm một việc cho mọi việc là sửa chính mình để ảnh hưởng người kế tiếp, ôm mọi việc và không thành một việc tất là biến thành ma quỷ ở cỗi âm : không tiến hóa được. Thành tâm như vậy tu tiến thì nguyên lý thanh chuyền của Trời Đất, chúng ta vẫn nhận và chúng ta vẫn hành vẫn tiến. Quý yêu Trời Phật, thấy sự tận độ của Trời Phật không bao giờ bỏ chúng ta, nếu chúng ta thanh nhẹ là chúng ta nhận được, cho nên ở thế gian cần có một pháp để giải quyết nghiệp lực của chính mình hướng về thanh nhẹ mà tiến, chúng ta sẽ nhận được đại bi ban trợ cho chúng ta tiến hành đêm đêm thanh nhẹ, không có sợ sệt và lo âu nữa, dốc lòng hiểu được đường tiến, hiểu được đến rồi hiểu được đi bằng cách nào ? Dốc lòng tu tiến như vậy sẽ có kết quả tốt cho phần hồn ở tương lai. Cảnh rực rỡ vinh quang của Trời Đất sẽ hiện trong tâm thức của chúng ta nếu chúng ta thanh sạch cứ dốc lòng tu.

Không còn lo âu, không còn lụy phiền nữa, triền miên như vậy mới thật sự là người tu. Nhiều người một ngày họ ăn chút síu là họ đủ rồi, có người ân ba bữa mà cũng chưa đủ nữa, muốn thêm muốn thêm là nuôi tham, càng tham càng động, càng tham càng bày ra nhiều chuyện, lụy phiền khổ tâm, không tiến hóa nổi. Tu là phải tu chơn, là hành, hành ở sáng suốt, chớ không hành ở nơi động loạn thì nhiên hậu chúng ta mới có cơ hội tha thứ và thương yêu, đạt được sự thanh nhẹ mới bằng lòng tha thứ và thương yêu.

Thấy cái “Của” thế gian không phải là Của của chúng ta, cái chúng ta cần không phải của chúng ta : Trời Phật cho. Duyên lành cấu trúc hình thành, áo tốt nhà tốt cũng là duyên lành cấu trúc hình thành. Người ta niệm Phật để hiểu cái giá trị của “chơn không” mà tiến hóa. Tu mà không hiểu được sự “chơn không” của tâm thức thì đời đời lệ thuộc. Ông nào nói cũng hay, chúng ta ra phố thấy tiệm nào quảng cáo cũng là hay hết, món ăn nào cũng là tốt hết, nhưng mà ăn vô nhiều là sẽ bị, cho nên người tu không khai triển được thần kinh nẻo hốc của chính mình mà ôm những kinh của Phật, của Tiên mà đọc hoài, lãi nhãi hoài, rốt cuộc thì tạo động, giờ phút lâm chung cuối cùng cũng không có lối thoát. Đọc sánh nhiều chừng nào thì càng động chừng nấy, mà thực hành nhiều chừng nào thì giải được sự động loạn thì mới thấy giá trị của sự thanh nhẹ mà tiến thân.

Pháp Lý VôVi chỉ thực hành, lấy nguyên lý của Trời Đất để giải tâm thân, tiến hóa tới thanh nhẹ vô cùng, mới thật sự người tu. Pháp Lý VôVi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp là thanh nhẹ, cuối cùng phải thanh nhẹ. Nếu tu mà không thanh nhẹ, không biết tha thứ và thương yêu tất cả mọi người, tất là người đã ô-trượt tranh-chấp không tiến nổi, dù ăn bận cho đẹp cách mấy, nhà cửa cho đẹp cách mấy, rốt cuộc tâm thân bất ổn thì cũng bỏ không thôi, không sài được. Cho nên Ông Trời có mắt, người thế gian nói không mắt, tôi làm gì mà tôi khổ cực mà suốt đời tôi không dư được một ngàn đồng, tại sao ? Tại tôi chưa hiểu giá trị của đồng tiền, giá trị của đồng tiền là tình thương và đạo đức, nếu chúng ta không thực hiện tình thương và đạo đức thì đồng tiền có : nó cũng chạy ra, thành ra không có dư là vậy ! Có bao nhiêu, chạy ra bấy nhiêu. Chúng ta thực hiện tình thương và đạo đức là “phước” sẽ đến với chúng ta, phước đến là không có suy nghĩ kiếm tiền nhưng mà có tiền đến, đến không kịp. Đó mới là phước!

Những người thế gian bị những cảnh kích-động và phản-động, bí lối mới đi xem tướng số, chính mình có tướng có trí mà không thấy mình ! Đi xem tướng số để làm gì ? Để cho người ta chỉ mặt chửi hành động sai trái của chính mình mà thôi ! Còn nếu chúng ta tu ăn năng sám hối giải ra thì chúng ta hiểu được chính mình. Mà nhận tất cả chiều hướng thanh nhẹ mà tiến hóa thì đau còn lệ thuộc trong ngũ hành Hồng Trần nửa mà đi tìm tướng số để làm gì ? Dứt khoát tu tiến thì không còn tướng số nữa, vượt khỏi Hồng Trần làm gì có tướng nửa ? Chỉ có ánh sáng của tâm linh mà tiến hóa mà thôi ! Cho nên người đời hay bày biểu, không lập bàn thờ mà thôi, lập bàn thờ là bày cúng này, cúng kia cúng nọ, rồi người này bày một chuyện, người kia bày một chuyện, ngày ngày càng ngày càng nhiều, tới cái đám dỗ là đông đảo, tất cả những người đến dự đám giỗ là cũng thầy đời mà thôi, người bày một chút để ăn cho vui thôi, người là ham vui, cho nên xuống Địa ngục là chỉ có khóc thôi, làm người không biết sửa mình chỉ ham vui, lúc chết chỉ có khóc thôi không có thể phát triển được, không ai mời mọc mình nữa, hết rồi!!! Bao nhiêu tỉ, chết xuống cũng vậy đó thôi! Không ai mời mọc nữa, chỉ có sử tội và tội mình mà thôi!!!.

Những cái gì mình làm : như cái tay mà mình lấy cái ly đưa lên thì tức là con mắt đã chụp hình rồi, ăn cắp cái ly rõ ràng. Xài cái ly phải hiểu cái ly, cái ly từ đau đến ? Từ một bãi cát, qua những sự chịu đựng, nóng bao nhiêu ngàn độ mới chảy ra, trong lành như vậy, kết thành một cái ly, thì chúng ta thấy cuộc sống chúng ta bị nhồi quả không phải nặng, vừa thôi, cái ly nó còn bị nặng hơn chúng ta, nó từ cát mà biến thành cái ly là đầy chuyện cực kỳ khổ cực mới hình thành. Khi xài cái ly, chúng ta phải quý yêu cái hạnh đức của cái ly, từ cát hình thành cái ly, muốn tròn nó tròn, muốn vuông nó vuông, tinh thần nó bình đẳng phục vụ quần sanh không có chia cách địa vị, cái ly là bình đẳng. Nhìn cái ly cũng thấy rõ chơn lý thì chúng ta mới giác ngộ tu được, cái ly nó hành triển hơn chúng ta, chịu nhục hơn chúng ta, hình thành được một cái ly duyên dáng để phục vụ quần sanh ngày hôm nay thì chúng ta mới thấy hộ thẹn, chính chúng ta chưa làm được việc gì, càng tu nhiều hơn, càng rõ chính mình hơn, thì mong ra có sự hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, cơ tiến hóa mới dẫn giải phần hồn tiến hóa tới thanh nhẹ để học và tiến hóa tới vô cùng.

Vui hành, vui tiến mới thật là tu”, tu mà buồn tu, chán đời tu, không phải như vậy ! Tu là phải hiểu nguyên lý của mọi sự việc mới là người tu, không hiểu được nguyên lý, không chịu truy tầm, không hỏi ngựơc lại cho chính mình như vậy có đúng không ? Không bao giờ dám hỏi. Hỏi chính mình mới giải tỏa được tự ái, mà giải tỏa được cái bức thành tự ái đó là phát triển tâm từ bi ở tương lai. Người thế gian ai cũng tự ái, và vung bồi cái bức thành tự ái đó thì càng ngày càng khổ thôi ! Tự ái mất nhiều cơ hội, mà hòa đồng sẽ có nhiều cơ hội hơn, hòa đồng mà chịu học hỏi thì càng tu càng tiến, cho nên VôVi đi tu nhưng mà cũng chủ chương đi làm, đời đạo song tu mà đời của chúng ta không có giúp được người ta, làm sao giúp được mình ? Phải nuôi dưỡng tinh thần phục vụ lúc chúng ta đi làm, phải đặc trọn tinh thần phục vụ tinh yêu của Thượng Đế đã và đang làm cho chúng ta, chúng ta có phải học như NGÀI cho tiến hóa, mà chúng ta không học, không nhịn nhục mà làm sao chúng ta có cơ hội tiến hóa.

Thanh chuyền giảng dạy đường minh chánh,

Pháp giới công minh tự thực hành,

Tiến triển không ngừng trong sáng xuất,

Dỡ hay cũng vật phải phân hành.

Thanh chuyền giảng dạy đường minh chánh, thanh chuyền là lời nói hội tụ trung tim bộ đầu. Thanh âm thức chuyền cảm giảng dạy đường minh chánh, con đường chúng ta phải đi. Pháp giới công minh tự thực hành, luồng điển xuất phát đi lên, lúc nào cũng công minh sáng suốt do mình thực hành đi tới. Tiến triển không ngừng trong sáng xuất, lúc đó là chỉ có thanh tịnh là tiến triển không ngừng trong sáng xuất. Dỡ hay cũng vật phải phân hành, từ thanh tới trượt cũng phải phân hành, trong trật tự của thanh, trật tự của trượt đều có, chúng ta tu rốt-ráo hướng-thượng trung tim bộ đầu khai sáng phát triển hào quang xuất phát, đó là nằm trong trật tự của càn khôn vũ trụ, giữ lấy sự thanh tịnh đó mà tiến hóa, giữ lấy sự thanh tịnh để hóa giải tất cả những sự trần-trượt mà chúng ta có thể tiếp súc được, cho nên người tu phát sáng khói óc làm được nhiều việc, có thể giúp đỡ luồng điển thanh nhẹ của cả thế giới đồng nhất để dẫn tiến tâm linh, cho nên hướng về trung tâm sinh lực mà chúng ta làm được nhiều việc lắm ! Mới thấy con người là hữu dụng, óc con người là quan trọng, trí con người cũng quan trọng, ý con người cũng tốt đẹp, chỉ có đi lên và giải tỏa thì chúng ta hướng về đâu ? Giải nghiệp lực nơi đó, và giúp cho cộng đồng nhân loại được tiến hóa nhanh, được tự do tốt đẹp hơn.

Người tu vộn vẹn chỉ có phần hồn, nếu mà chúng ta phủ nhận phần hồn thì tu làm gì ? Tại sao chúng ta có trí thông minh để suy xét hơn con thú ? Mà không vung bồi đều đó là không rõ phần hồn, vung bồi sự sáng suốt mới thấy được phần hồn, đang bị họa lạc trong tiểu thiên địa trong thể xác này, rồi mê lầm, tưởng là vĩnh cửu, cho nên định luật đã bày rõ cho chúng ta thấy : sanh, lão, bệnh, tử..., ...sanh, trụ, hoại, diệt, rõ ràng, không có người nào trường tồn tại mặt đất hết, ôm xác phàm một thời gian giới hạn trong một trăm năm là nhiều lắm, rồi cũng phải ra đi, không cách nào duy trì tới một trăm tuổi hay chín chục tuổi đều có kinh nghiệm tốt, thấy nhiều việc muốn ở lại để cống hiến cho quần sanh, nhưng mà luật là luật : phải ra đi cho tiến hóa phần hồn đi lên càng tốt càng thanh nhẹ, mới có duyên lành hội tụ với thanh quang của Thượng Đế mà hành sự, cho nên Thượng Đế không có ngu dại, đấng tạo hóa đã tạo cho chúng ta không có ngu dại, chỉ có lời không lỗ, đưa chúng ta xuống đây dấn thân học hỏi rồi trở về đóng gốp với sự dũng mãnh tức là ánh sáng vô cùng chiếu độ quần sanh, ba cỗi rõ ràng : cỗi Thiên chúng ta cũng biết được, cỗi Địa cũng biết được, mà cỗi làm Người chúng ta cũng biết được, cho nên người có Đạo Đức, có hồn Thiên tâm đạo, chúng ta càng tu, càng hiểu được nguyên lý của Trời Đất, có Thượng Trung Hạ rõ ràng.

Xác chúng ta có Thượng Trung Hạ : Thượng là khối óc, Trung là con tim, Hạ là sanh lý dục tưởng, mà chúng đã thấu hiểu được, thấu triệt được, quán thông được thì giải tỏa được, mỗi từng lớp đều có trật tự của nó, trượt có trật tự của trượt, thanh có trật tự của thanh, cứ vậy mà tiến hóa thì mới hội tụ được tâm linh dũng mãnh thăng hoa tu học, không có trì trệ nữa. Người tu mà bày sợ điều này, sợ điều kia, sợ điều nọ, không có dũng mãnh khai thác lấy chính mình thì tự ái vung bồi sự chê lấp tâm trí của chúng ta, làm sao chúng ta mà tiến được ? Nói tu để mở thức hòa đồng, mà càng tu càng eo-hẹp, càng chấp mê, càng lập phê đảng, thẩm trí đi tu trong tu viện cũng lập phê đảng, đó là đồ ngu, chứ không phải người giỏi. “Phải hiểu thức hòa đồng của Trời Đất đặc đã có và chúng ta theo thức hòa đồng của Trời Đất để tiến”. Tại sao chúng ta nuôi dưỡng cái tâm eo hẹp, trí không mở, tâm không khai, để làm gì ? Tu để làm gì ? Tự tử chết cho rồi, vô ích đi con đường tự phá hoại lấy chính mình, không nên. Cho nên, loài người luôn luôn khuyên loài người phải nhịn-nhục, phải biết thương người, phải có Đạo Đức, phải có tình-thương và Đạo Đức thì mới hóa giải được những tâm linh ngỗ nghịch và ô trượt, không có đương tu nữa chừng rồi đâm đầu hướng trượt, lập thế lập ngôi là ngu hại lấy chính mình, đâu có tiến được ! Phải thực hành trong trật giác, khai mở tạo hạnh đức cho chính mình, hoa nghìn năm không héo dâng Phật mới là sứng đáng là một Phật tử tại thế gian.

Nếu không có hạnh đức, không có thể sưng là một Phật tử, phải nhịn-nhục, phải hành triển, chứ không giam hảm một nơi, không giam hảm một nơi không được, chúng ta có khối óc là vô cùng, phải phát triển khối óc của chính mình. Muốn phát triển khối óc phải làm sao ? Phải nhịn-nhục tối đa, nhịn là phải nhục, cha mẹ nhịn-nhục rõ ràng không ? Sanh con ra, lo cho con, rồi những sự ngỗ nghịch của con, cha mẹ cũng chỉ biết cười mà vượt qua những khổ cảnh ở Trần Gian, tình mẹ rất cao quý, không khác gì một mặt biển tốt đẹp, phục vụ và lo lắng cho đứa con thanh sanh tốt đẹp, tình cha là vô cùng, không có nguyên khí của Trời Đất, làm sao sanh trưởng ra con người ? Chúng ta phải biết cha là trên hết. Tinh ba của nhân loài có thể hòa hợp với tinh ba của vũ trụ, gốc gác từ trên đó xuống. Chúng ta thành hình nhờ cha, cho nên tâm thức của mọi người không thể vắng cha được, tình thương và đạo-đức do cha, cho nên cha mẹ là quan trọng.

Người tu phải có trọn hiếu, muốn trọn hiếu thì phải thế nào? Phải tu, phải hiểu mình, phải khai sáng lấy mình mới kêu là trọn hiếu, cha mẹ không muốn mình ngu dốt, cha mẹ không muốn mình bệnh hoạn, cha mẹ không muốn mình hoạn nạn thì mình phải tu sửa sáng suốt để dưng hiến lòng thành quý yêu cha mẹ, Trời Phật và nhân loại mới tiến về chánh giác.

Người tu Vô Vi thực hành đứng đắng tha thiết muốn người kế tiếp thực hành, lấy nguyên khí của Trời Đất làm cho con người mình khoẻ mạnh, khai tâm mở trí, dũng mãnh tu hành, không sợ ma quỷ nữa, vì chúng ta đã vượt khỏi sức hút của Hồng Trần, không có quỷ lôi ma kéo nữa, thực thi chánh giác, tận độ quần sanh.

Người tu Vô Vi, tất cả cái gì cũng không màng không thiết tức là trong không, tiến vào trong không mà có, người nào dốc lòng tu thì mọi việc sẽ êm đẹp và an bài tốt đẹp. Nếu mà ngỗ nghịch, độc tài, ích kỷ, chia phê lập đảng là bị đọa chứ không có tiến được. Bảo đảm với các bạn như vậy! Trời Phật không muốn người ghét người, Trời Phật muốn người thương người và xây dựng cho người tiến, chứ Trời Phật không có dựa phê này, phá phê kia, không có vụ đó.

Thật tâm hành triển là chỉ hôi tụ sự sáng suốt vinh quang, chứ không có trì trệ nữa. Dốc lòng tu phải hướng tâm như vậy, mà hướng tâm về đường dục thì càng khổ thêm, tự phá hoại tâm thân, phá hoại thể xác của chúng ta, làm sao chúng ta có cơ hội tiến hóa được ? Hướng hạ là phá hoại, mà hướng thượng là hội tụ tốt đẹp vinh quang ở tương lai, đường lối xây dựng rõ ràng trong nội thức của mọi người. Huyền bí trong nội thức của mọi người phải pháp triển đi lên, kêu là “khoa học huyền bí”. Khoa học là chúng ta sống ở đời này : kích-động và phản-động; chê khen đủ thứ, nhưng mà chúng ta phá vỡ được cái vách tường tự ái là chúng ta tiến hẳn về chỗ thanh nhẹ tức là khoa học, huyền bí là ở chỗ đó : tiến tới, càng ngày càng tiến tới. Nguyên khí của Trời Đất đã rửa sạch tâm thức của chúng ta, chúng ta chỉ hòa ái tương thân mà tiến hóa, không nên trì trệ nữa, biết cỗi thế gian là cỗi tạm, hành để giải nghiệp, hành để tiến hóa, hành để đạt đến một mục đích cuối cùng hòa hợp với ánh sáng diệu thanh của Trời Đất, của chư Phật mà tiến hóa, cảnh vui vô cùng, đẹp vô cùng và cởi mở vô cùng, chỉ ta giết bỏ Trần Tâm thì có cơ hội đạt đến đó, đêm đêm cứ hành thiền như vậy, thánh tình phải thay đổi, nếu mà đêm đêm hành thiền như vậy, thánh tình không thay đổi, ngoan cố sẽ bị loại bỏ, chắc chắn như vậy, cuộc đời không phát triển nữa, tới đó là thôi hết rồi, Ông Trời cũng phải bó tay, Tiên Phật cũng phải bó tay, không cứu giúp được những loại người đó.

Phân hành thanh trược tự phân minh,

Các giới điêu linh tại chính mình,

Nguyên lý thông hành trong thức giác,

Bình tâm học hỏi tự mình minh.

Phân hành thanh trược tự phân minh, chúng ta phân hành mọi việc đâu đó có trật tự, có thanh có trượt, phân minh rõ ràng. Các giới điêu linh tại chính mình, chính mình không chịu phân tách rõ ràng mọi sự việc thành thử điêu linh”. Nguyên lý thông hành trong thức giác, nguyên lý mà chúng ta thông suốt rồi, hành triển trong thức giác, thức tâm là chịu buông bỏ tất cả những gì vá víu tại thế gian. Bình tâm học hỏi tự mình minh, lúc nào cũng quân bình bằng lòng học hỏi và hiểu rõ ràng sự việc đó mới là người tu.

Con người ở thế gian phải quân bình mới tỏ cái nhân quyền của Trời Đất đã ân ban, từ tâm lẩn thân, có hồn mới là rõ giá trị của nhân quyền, chứ không phải hô hào đồi hỏi nhân quyền, tham Của lộn sộn, sát hại người này, sát hại người nọ, có ích gì cho chính mình cũng chẳng có ích gì cho quần sanh, tạo tội cho đôi bên, cho nên cái xã hội không tốt, gây thêm trược, rồi ôm trược, rồi tưởng là mình hay hơn thanh giới, hay hơn Trời Phật, rồi tự đắc sanh mạng, cho nên ở thế gian có nhiều chế độ cho chúng ta chứng minh, chế độ vô thần : không có tâm linh, mà chế độ có tâm linh thì thật sự đời đạo song tu đem lại sự an vui tự do tốt đẹp cho mọi người. Không có ràn buột đối phương, vì đối phương đã có sẵn. Thượng Đế đã đặc sẵn máy trong khối óc nó rồi. Nếu nó làm sai, nó phải chịu tội, đó là luật nhân quả không ai tránh khỏi được. Chúng ta một chế độ phải xây dựng sự thương yêu và cởi mở phát triển tâm linh thì mới thấy đời đạo song tu, xứ sở mới được an vui thanh nhẹ, nếu mà con người không có tâm linh khác gì khúc cây đâu ? Cứ lo sản xuất, sản xuất mà không biết chính mình đã và đang đứng vào vị trí nào ? Làm cái gì ? Xây dựng là gì? Cống hiến là gì ? Phục vụ là gì ? Phải hiểu rõ ràng. Thì học một hiểu mười, còn không hiểu căn bản thì học hoài cũng không biết đường lối, có gửi đi đâu học cũng là ngu mà thôi.

Thanh tịnh xây dựng tâm linh, thấy rõ đường lối cống hiến phục vụ cho nhau, sống bằng tình Trời tốt đẹp, bao la lớn rộng, không còn chia cách giữa kể hay người dở, xây dựng cho nhau mới đồng tu đồng tiến, cho nên ở thế gian cho thấy : chế độ độc tài và chế độ tự do, hỏi con người ở chế độ độc tài bước qua chế độ tự do thấy sung sướng vô cùng, cái gì mình muốn là có người ta giúp đỡ, còn ở chế độ độc tài là chỉ bên trên muốn, chớ ở dưới không có được muốn thì người dân chỉ khổ và chán ngán không hợp tác với chế độ là vậy!

Con người phải hướng về tâm linh mà hành sự, thì mới thấy rõ “cái hồn đang làm chủ của thể xác”, chứ không phải cái xác làm chủ cái hồn. Đi lộn đường : di vật là lấy cái xác làm chủ cái hồn, nguy hại vô cùng, rốt cuộc không có lối thoát. Những gì chúng ta đã nghe và đã thấy trên mặt đất này, kể kẹt người thông rất rõ ràng... Vậy chúng ta phải dầy công lo tu học, thấy chúng ta đã cần nguyên khí mà sống thì thể xác này cũng cần tâm linh mà tiến. “tâm linh phải có mới thực hiện được : đời đạo song tu được”. Nếu người không có tâm linh, làm sao gọi là đời đạo song tu ? Tâm linh mới dẫn giải minh chánh cho thể xác thực hành trong nhịn và nhục, chịu nhục là mới đem được sự hòa đồng cho tất cả mọi người, tái lập cho xã hội tốt đẹp, hướng tình Trời mà thực hành, vui biết là bao nhiêu ! Những người xuất hồn được, đi lên được thiên cảnh, đâu có thấy chỗ nào mà bận rộn như thế gian đâu ? Chỗ nào cũng an lạc trật tự vui đẹp, cây không có cây cong vẹo như thế gian, cây là thẳng băng tốt đẹp, đâu đó nó có trật tự, màu nào sắc nấy có tia ánh hồng. Thế gian cũng có màu nào sắc nấy, nhưng mà có tiền mua về hưởng thôi !

Tạo động cho chính mình độc tài mà không hay, không hiểu được nguyên lý cái sở hửu là đồng tiền mình có, cái hoa mình đang chưng, phải hiểu cái nguyên lý của Trời Đất đã hình thành và lưu trữ nó, có nơi điển giới có lưu trữ thì lúc nào cũng còn bông Cúc, cũng còn bông Hường. Dù có cắt bao nhiêu vẫn còn, là nhờ điển giới hóa hóa sanh sanh, không ngừng nghỉ. Hiểu được nguyên lý này thì mới thấy rõ sự tự do của Trời Đất có, nhân quyền của Trời Đất có hết sắp đặc cho chúng ta đầy đủ. Có tâm linh mới có nhân quyền. Có hồn mới hiểu được tự do phát triển nơi Thiên Quốc ở chỗ nào ? Được tự tu, tự tiến, tự đi mới là xây dựng được.

Mỗi người đều như vậy thì quốc thái dân an, tốt đẹp không có bị những chiến tranh ngu xuẩn lể tể ác hại với nhau mà không tiến bước nỗi, cho nên cả thế giới đã thay đổi, mới đặc ra siêu cường quốc, nước có văn minh là nước đã hấp thụ đạo đức nhiều, hấp thụ kinh thánh nhiều, hấp thụ kinh kệ hiểu nguyên lý rõ ràng và kính trọng Trời Phật. Tâm tu tiến, dễ tha thứ và thương yêu thì nó mới đồng nhất trong xây dựng được. Còn ràng buộc thì không có đồng nhất.

Trong tự nhiên thấy trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng, đó là Trời đã đặc luật rồi, có gia đình là có luật rồi, luật nhân quả rõ ràng, có vợ có chồng mà không có nhân đạo thì sanh con không có đẹp, không có thông minh, có luật lệ rõ ràng, vợ chồng mà hằng hộc hoài thì sanh mấy đứa con cũng hằng hộc, cũng ngu si vậy thôi, không có tiến hóa nỗi ! Vợ chồng hòa ái tương thân với nhau thì đẻ đứa con thông minh, học giỏi, ít gây phiền muộn cho gia cang.

Ở đời này chúng ta thấy mà rõ : tuổi trể càng ngày càng văn minh, gia đình càng ngày càng văn minh, hấp thụ được nền văn minh tự do, biết thương con và không có đánh đập con, xây dựng cho con, trong mọi sự nhịn nhục để hộ trợ cho nó tiến hóa, thì đứa con nít lớn lên, nó đi học thông minh hơn những người bị đánh, nó không có uất ức, nó không có sợ sệt, nó bình đẳng đối với thầy nó, cô nó, thì nó mới hấp thụ được cái hay mà tiến thân. Làm cha mẹ gay gắt với con, nói hành nói tỏi, hành hạ con, nhục mạ con là cái trí nó không có mở, cái phần hồn nó bị giam hảm rồi trí nó còn bị đề nữa làm sao nó tiến hóa đuợc ? Đó là cái lỗi của ai ? Cái lỗi của người mẹ là người gần nhất, phải biết xây dựng cho đứa con, không nên trách móc đứa con, phải bình tâm để hiểu vị trí của nó đang phát triển đi tới chỗ nào mà phục vụ cho nó, đó là người mẹ hiền. Còn người mẹ nói tao khổ cực, tao đi làm tiền, tao nuôi tụi bây, tao lấy dao tao chém tụi bây, cái đó nói để làm chi ? Gây ác cảm, tự cắt đích sự âu yếm giữa mẹ con thì nói gì con cũng không nghe, mà nói tới chồng, chồng cũng không nghe, thấy mình cô đơn, khổ cực mà cô đơn. Ai đã làm cảnh đó ? Chính mình đã làm. Nên ăn năng sám hối. Hiền thê là hiền thê, từ mẫu là từ mẫu, nghiêm phụ là nghiêm phụ, đâu đó nó có vị trí hết, mà chúng ta không làm là mất vị trí, mất vị trí là loạn xạ, nói bậy nói bạ, lộn ngôn không tốt, rồi gây ảnh hưởng xấu cho các con, các con tiến lên cũng là nghĩ chuyện xấu cho người khác, làm cho cái xã hội ô trược, lâu ngày nó nhìn thành một khối độc tài và không giúp cho xã hội được tiến hóa, thành ra kinh tế càng ngày càng lụm bại, khổ càng ngày càng gia tăng. Mà trả lại sự tự do cho chính nó, nó cũng là con người biết tấn, biết thối, biết khôn ngoan, phải để cho nó tự phát triển. Không nên đề đầu nó, chỉ phục vụ, nhu cầu cần thiết của chúng nó ...để chúng nó tiến. Cũng như Thượng Đế đã phục vụ quần sanh : con muốn chiến tranh thì con cứ làm chiến tranh đi, và con muốn làm thương yêu thì con cứ làm thương yêu, cái gì đều tự do hết, nhưng mà làm quá là phải gặp nạn. Trên mặt đất này là có, chỗ nào làm quá là chỗ đó phải gặp nạn, rõ ràng. Các bạn tu thanh tịnh rồi các bạn không cần thầy tướng, cũng không phải tử vi, hiểu được thời cuộc nhìn thấy rõ : cái giống dân mất trật tự là giống dân tự hại xã hội và không có tiến thân. Giống dân chịu nhịn-nhục, học hành, đống gốp thì giống dân đó mới là thật sự xây dựng cho nhân loại có cơ hội tiến hóa tốt. Chính bản thân nó khổ, nó phải lập lại trật tự để tiến hóa. Cho nên tình trạng ở xứ khổ hiện tại, nghe tới đạo nào cũng chạy theo tu, vì cái lãnh vực đạo là lãnh vực cứu tâm linh, lãnh vực độc tài là đề bẹp tâm linh, cho nên nó từ độc tài khổ lắm, nó muốn tiến về con đường tâm linh, nghe đạo là nó phải chạy theo, và nó nghe lời đạo mà nó không nghe lời đời nữa, khi nó hiểu được sự sai lầm giữa con người đối đãi giữa con người và con người, nó mới ăn năng sám hối và tự thức.

Đại đồng tu tiến

Vui chung tiến hóa không ngừng,

Vía hồn thanh nhẹ tiến từng phút giây.

Cảm thông nguyên lý vui vầy,

Đâu đâu cũng được sum vầy vui chung.

Chẳng còn lý luận điên khùng,

Thành tâm tu tiến mỗi vùng mỗi siêu.

Chơn tâm phát triển được nhiều,

Càn khôn quy một cảm yên cảm hòa.

Bình tâm diệt ngã không ta,

Tự hòa tu tiến mới là người khôn.

Cộng đồng nhân loại có hồn,

Cùng chung tu sửa cùng tồn tại lâu.

Chung vui phát triển nhiệm mầu,

Đâu đâu cũng có chuyến tàu rướt tâm.

Chung vui giải tiến mừng thầm,

Chung cùng tiến hóa cùng tầm đường tu.

Chẳng còn khờ dại tạo ngu,

Trí tâm ổn định an du phần hồn.

Chẳng còn lý luận ác ôn,

Chung vui thầy bạn ôn tồn dựng xây.

Thiên cơ quy động đổi thay,

Ngày ngày tiến hóa, ngày ngày an vui.

Thực hành hiểu luật chèn chuôi,

Trì tâm tu tiến an vui mỗi ngày.

Mặt cho tình thế đổi thay,

Thực hành tinh tấn vui lây thế tình.

Tự do phát triển sửa mình,

Tình ta tình họ tình mình dựng xây.


----
vovilibrary.net >>refresh...