Triền miên điêu luyện dìu tâm thức,

Giải mở trần tâm nguyện góp phần,

Ttrí sáng tâm minh không tạo loạn,

Thanh bình chung tiến tự phân lần.

Triền miên điêu luyện diều tâm thức, triền miên điêu luyện, triền miên thực hành chơn pháp, diều tâm thức : cho cái tâm thức càng ngày càng phát triển. Giải mở trần tâm nguyện góp phần, sự tranh chấp chúng ta không còn nữa, chúng ta mới đống góp được.

Trí sáng tâm minh không tạo loạn, trí chúng ta sáng, tâm minh, làm gì mà đem cái chuyện động loạn cho người khác. Thanh bình chung tiến tự phân lần, Thượng-Trung-Hạ đồng nhất chung tiến, thể xác chúng ta có Thượng-Trung-Hạ, tu đúng thì nó mới đồng nhất, tự phân lần : nay chút, mai chút, phân tách cho người ta hiểu để người ta tự thức. Cũng như Mặt Trời, Trời Đất cũng là từ từ giáo dục chúng sanh mà chúng ta tu đắc cũng do Trời Đất hình thành. Đúng chiều của Trời Đất là phải đi từ nhịp một, từ giai đoạn này đến giai đoạn kia trong thực hành, chớ không có vụ mà cấp-bách nôn-nóng, rồi nói Thiên cơ này kia kia nọ, giờ cấp bách phải làm này kia này nọ: không được. Chúng ta làm sao đạt được ánh sáng và ban ánh sáng cho mọi người trong tâm tự thức, thấy rõ ánh sáng căn bản của mọi người đều có, lúc đó mới xây dựng được một đường lối đồng nhất trong tâm đạo của mọi hành giả tại mặt đất, mới là thực sự người tự tu và ảnh hưởng được người kế tiếp.

Tự mình không tu, không phân giải được chính mình, làm sao ảnh hưởng được người kế tiếp? Cho nên người tu là người làm đại sự, mà toàn thân chúng ta không khai triển, không minh cảm được nguyên lý của Trời Đất, làm sao làm đại sự ? Đại sự là đồng nhất. Đến cũng như đi, ở cũng như xuất, lúc nào cũng vui hòa với các giới, nhắc đâu chúng ta đến đó, nguyện tu để hòa hợp với thanh diệu của đại bi thì ý chúng ta lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ, người nhắc chúng ta chuyển tới.

Tu bằng trí bằng ý.” Sự sáng suốt cũng như con chim hải âu ở giữa biển, nó bay bằng cái gì? Bay bằng ý lực của nó, ai cho nó cái ý lực? Cái óc nó sáng suốt, ý nó muốn bay đến đó kiếm ăn là bay tới đó, bay tới kia để tắm rửa là nó bay tới kia để tắm rửa, bay tới kia lập tổ ấm để sanh sản là bay tới kia để sanh sản, cái ý của nó, ý lực của nó mạnh. Còn chúng ta tu ở đây là muốn về phần hồn, phải xây dựng tu bằng trí bằng ý, ý lực nó mới mạnh. Nói xuất hồn đảnh lễ Phật, xuất hồn để học hỏi tới vô cùng, mà ý lực không có mà làm sao xuất được ? Không có quân bình mà làm sao có ý lực tốt mà khai thác sự thanh diệu của Trời Đất mà tu tiến! Dầy công tu thiền để khai thác sự thanh dịu của Trời Đất, chớ không có giỏi gì hết, sẵn có cái gì của Trời Đất đã sẵn có, chúng ta dấn thân học hỏi và khai triển những gì sẵn có của chính mình.

Phần hồn là chủ của một Tiểu-Thiên-Địa mà không lập lại trật-tự trong Tiểu-Thiên-Địa rồi xưng danh tu, tu cái gì ? Ôm xác phàm cũng không hiểu, ôm thêm một mớ sách kinh đọc đi đọc lại, hiểu một gốc nào thôi ! Cái chánh cũng không hiểu, cái phụ cũng không hiểu rồi rốt cuộc đi đâu? Phải đi học lại. Cho nên nhiều người chết rồi cũng buồn lắm, một kiếp người cậm cụi lo tu mà tu theo một chiều hướng nào đó!.. không có phát triển được, khi chết rồi cũng phải đi học lại. Học từ chữ một nó mới thấm thía. Lúc sống Trời Đất cho hằng loạt cơ hội để học mà không chịu học. Hằng loạt cơ hội là ở đâu ? Trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng, thì thu hút những chuyện kích-động và phản-động, chưa hiểu được lãnh vực thanh tịnh của mình để tiến, là một kiếp người chúng ta không xây dựng cho chúng ta, chúng ta không xây dựng cho chúng ta giờ phút nào hết, không giúp đỡ chúng ta giờ phút nào, cho nên lúc chết phải rơi rớt vào địa ngục là vậy, vì hướng về tâm phàm, tranh dành, mất sự sáng suốt thanh diệu của nội tâm, thì chỉ có ôm khổ, hội nhập vào trong khối khổ, học khổ cực khổ mới biết bước vào biên giới của Phật pháp mà tu, tiếp tu được.

Người tu rất buồn khi mình cố gắng tu, giúp người khác tu, nhưng mà rốt cuộc họ lại phản, họ phản những cái chơn ngôn mà mình đã tìm được, cống hiến cho họ mà họ không nhận. Rốt cuộc rồi họ đi đâu? Khi họ không nhận là họ đống cửa như canh nhà không có cửa sổ là bực bội lắm, càng bực bội thì càng tìm, tìm thêm thì càng tạo nghiệp cho chính mình không phát triển được. Miệng nói tu, tâm không tu là tù địa ngục. Miệng nói tu, tâm không tu là tù địa ngục, rất rõ ràng. Cho nên mỗi mỗi phải thực hành mới thấy : trực giác chúng ta phải khai triển mà chúng ta thấy hết, thấy rõ rồi mới dấn thân, thật sự tu như vậy mới là đúng.

Đường đi càng ngày càng sáng lạng, càng thanh diệu, dìu tiến vạn linh trong cơ tạng của chúng ta đồng tu đồng tiến, khai triển đến vô cùng, bao nhiêu cũng không đủ. Nói thanh tịnh là chưa thật thanh tịnh, khi thanh tịnh không có được nói thanh tịnh, càng ngày càng tiến phục vụ người kế tiếp, không cho ta là thanh tịnh, ta vẫn đang lội trong biển yêu của Thượng Đế, chưa làm được biển yêu. Hai cái giá trị nó khác, lội trong biển yêu và làm thành một biển yêu cho mọi người cộng hưởng, chuyện đó nó khác. Phải dầy công tu nữa, người tu phải hết sức dầy công dốc lòng tu tiến. Những cái gì mà chúng ta đã đạt được nên khai triển, không nên tới đó là hết, không nên tới đó là hết. Cho ta là tu cao rồi hướng tâm về chánh trị điều khiển người ta, rồi muốn làm minh dương, muốn làm ông vua. Ông vua để làm gì ? Chúng ta người tu VôVi tiến tới vô cùng thanh diệu, cống hiến sự thanh diệu của chúng ta cho tất cả mọi người cộng hưởng và cùng tiến với chúng ta mới là đúng.

Tu chưa đến đâu chê người khác là tà!” Tưởng mình là chơn, cái đó cũng sai. Chính mình chưa sửa đuợc mình mà làm sao dám chê người khác là tà ? Cho nên người tu chơn không bao giờ dám chê người nào là tà. Công ty sản xuất xe hơi không dám chê xe của hãng khác. Xe nào cũng trong cái nguyên lý, triền miên tập trung trong cái nguyên lý của nước lửa gió đất mà hành sự. Cạnh tranh với nhau thì chỉ có tô điểm bên ngoài, màu mè tốt đẹp mà rốt cuộc chiếc xe nào cũng đi đến nơi.

Phần hồn đi đứng do trí ý.” Trí ý của phần hồn càng sáng suốt thì càng dễ đi đứng, bất cứ ở cỗi nào mà cũng bị hạ từng công tác như thường, nếu tâm nghỉ sai thì từ từ nó mất cái vị trí đó, thấy càng ngày càng bực bội, lúc đó mới thấy chính ta sai. Bị hạ từng công tác là luồng điển nó không còn đi chỗ thanh nhẹ nữa, nó ở trong ôm chấp si mê, trở lại nhậu nhẹt trong khối khổ cảnh rồi tự sát, đó là đường lối tự sát kêu là bệnh nan y, kêu là tự sát.

Nhiều người tu được khỏe mạnh rồi, tôi bây giờ ăn gấp hai ba lần hồi trước, phước của Trời cho. “Ông Trời cho chúng ta Phước là để hiểu lấy chính mình chứa không phải phước là ăn cho nhiều.” Ăn cho nhiều là vầy xéo tâm can tì phế thận của chính mình. Đó là mất phước, không phải là phước, tham ăn nói bậy. Nhiều người tu : mang cái bệnh tham ăn mà cũng không hiểu chuyện sơ sơ, sai lầm của chính mình tự hại mà không hiểu.

Nếu có thực mới vượt được đạo.” Nó giải nghĩa đó là thực, ăn cho no mới có đạo, không phải vậy. Có thật tâm mới vượt được đạo, thật tâm tu sửa, hiểu rõ nguyên lý của Trời Đất mà tiến hóa, mới kêu bằng vượt được đạo. Không phải là có thực mới vượt được đạo, tôi không có ăn thì tôi không có đạo, ăn cho cố sanh bệnh, cuối cùng bị mổ xẻ chết mà thôi, tại vì hành động tự hại, cơ cấu siêu nhiên của Trời Đất đã ban cho nhưng mà ngày đêm nó chỉ có hại thôi ! Tánh tham ăn là tự hại mà không hay, tưởng là mình tu khá lắm, khoe đầu này, khoe đầu kia, khoe đầu nọ, giảng cái đầu này, giảng cái đầu kia, giảng cái đầu nọ mà không chịu giảng cho chính mình, tánh tham vẫn còn càng ngày càng phát triển.

Phân lần đời đạo, phân minh tiến,

Sống tạm an vui chẳng lụy phiền,

Tâm đạo không rời duyên thượng giới,

Cảm thông nghiêm luật sống duyên tiền.

Phân lần đời đạo, phân minh tiến, phân lần từ đời lẫn đạo, tiến trong sự cảm thức rõ ràng.

Sống tạm an vui chẳng lụy phiền, thấy cỗi phù sanh, có đến là có đi, sống tạm, không có lụy phiền than ván. Tâm đạo không rời duyên thượng giới, tâm đạo chúng ta lúc nào cũng nung nấu tâm đạo để tiến hóa, đó là cái duyên của thượng giới đã độ cho chúng ta.

Cảm thông nghiêm luật sống duyên tiền, chúng ta biết được sự nghiêm luật của Trời Đất là vô sanh bất diệt, sống trở về tự nhiên và hồn nhiên của Trời Đất. Căn bản của chúng ta có từ xa xưa, dáng tu đến thanh tịnh để trở về đó, để trở về căn bản của nguồn gốc mà tu tiến. Không phải tới đó là hết, nhiều người tới đó, tôi là cặp nhíp-bàn, tôi là hạng nhất rồi, cái đó là sai, không có đúng.

Còn mang xác làm người là còn thấy nghiệp lực sai lầm ẩn tàng trong thần kinh của chúng ta, càng ngày phải càng tu, đêm đêm phải lo tu tham thiền để giải bớt nghiệp, không nên nuôi dưỡng và thu hút nghiệp của Trần gian, và cũng cố nghiệp lực sẵn có của chính mình. Chỉ giải hết không có ôm một chuyện gì, không có nắm bắt một chuyện gì, tâm thân mới được yên ổn. Nếu còn nắm bắt chỉ tạo động mà thôi !

Tu Vô Vi là buông bỏ tất cả, không ôm bất cứ một cái gì.” Nhiều người tu, cái óc mới có sáng được một chút, quân bình một chút là đi học lại chuyện đời : chuyện bùa, chuyện phép, đó là chuyện đời. Sự tham lam của đời muốn có bùa phép để chống trả ma quỷ, nhưng mà Phật là khác, Phật là tiến về sự thanh cao tận độ, ma quỷ như người, không có dù xa cách chém giết bài trừ nữa.

Thực hành trở về sự thanh diệu của Trời Đất thì đúng đường hội nhập quy nhất để tiến hóa mà thôi.” Một lòng một dạ như vậy thì tương lai sẽ được vinh quang tốt đẹp, phần hồn sẽ vui tươi và dũng mãnh thăng hoa trong thực hành, không còn ôm những mê loạn của tình đời nữa. Chính mình chưa thông không có làm được thầy địa lý, tâm thân của chúng ta trí ý chưa thông, chưa minh mà làm sao làm được thầy địa lý ? Mà tu hướng về VôVi không có làm thầy địa lý, chuyện mình lo chưa hết mà đâm đầu đi lo chuyện người ta, rốt cuộc rồi bị nạn đau có hay ! Khi mình làm thầy địa lý phải ăn mắc tiền, rồi cái đồng tiền dễ dãi quá ! Khi mà có đồng tiền dễ dãi phải làm thế nào ? Phải ăn nhậu chơi bời, nhậu nhẹt, sắm sửa phung phí, đó là tạo tội mà không hay !

Căn bản chúng ta không có tiền bạc, chúng ta nghèo, phải giữ căn bản đó mới là tu tiến. Vì sao chúng ta đi tu ? Nhờ nghèo khổ chúng ta mới đi tu. Bây giờ có tiền, quên sự nghèo khổ và quên tất cả những người nghèo khổ thì làm sao tiến ? Đã nói khổ khổ khổ mới bước vào biên giới của Phật pháp, mà chúng ta quên khổ, chúng ta không phải là người tu theo đường lối của Phật. Thực hành theo đường lối của Phật là chấp nhận sự thiếu thốn, sự khổ cực gian lao. Vì mình, vì mọi người, đó là đứng đắng đường tu chánh pháp để trở về ngôi vị của một vị Phật ở tương lai. Nay làm chút, mai làm chút, tương lai sẽ có sáng tạng tốt.

Người đời tham lam.” Vì đâu mà tạo cảnh tham lam? Mắt mũi tai miệng phàm tục không có cách khóa lại, và cứ mở triền miên thì cứ hấp thụ triền miên. VôVi có cái phương pháp co lưỡi răng kề răng niệm Phật, đóng cửa đời, mở cửa đạo. Người người tại mặt đất có quyền niệm Nam Mô A Di Đà Phật, tự thức và tự khai sáng lấy chính mình trong đường lối tự tu tự tiến khai mở tâm linh. Vỏn vẹn mới có sáu chữ, tu theo Phật mà đầu đề mới có sáu chữ mà không hiểu, cách nghĩa không thông, và thực hành không đúng, rồi nói chuyện trong cuốn sách, chuyện trong cuốn sách triền miên diễn tả rồi nói lu bù cho người ta nghe, thết người tu thanh tịnh đã thấy mình toàn là ăn cắp mà ăn cắp không nên. Căn bản thực hành có sáu chữ mà không làm được !

Xem cuốn sách thì phải có đầu đề, đầu đề không hiểu mà xem cái gì ? Cho nên thực hành Nam Mô A Di Đà Phật đi, rồi sẽ truy tầm tất cả những gì của những vị Phật đã đi trước và lưu lại cho chúng ta những chơn ngôn không thay đổi. Tại sao ông Phật nói được mà tôi nói không được? Không hiểu truy tầm ông Phật do đâu mà có? Ông Phật là một con người hiểu khổ, thắm nhuần trong khổ mới dức khoát lo tu và thấy rõ chủ kiến của chính mình đã tạo khổ cho chính mình, cho nên đi tới dức khoát chủ kiến của chính mình nữa, cái thức hòa đồng nó mới mở, thức hòa đồng nó mới mở thì thấy sự thanh diệu của Trời Đất dìu tiến vạn linh trên mặt đất này. Chúng ta đã có khối óc biết tu tiến khai triển được khối óc, kính trọng tất cả những khối óc trên mặt đất này thì chúng ta mới thật sự nhịn-nhục trong tiến hóa. Chư Tiên chư Phật cũng nhờ nhịn nhục mới có ngày hôm nay, vậy chúng ta đang đi đường lối nào ? Đường lối kính mến Tiên Phật và không dám làmTiên Phật, dấn thân đi : “ trong khổ, nhịn nhục ” để có tương lai sống như chư Phật, đã biết Phật là từ bi tận độ quần sanh. Tại sao chúng ta không học con đường từ bi để tận độ quần sanh ở tương lai ? Chuyện phải làm, chuyện hay chuyện tốt mà không học, đòi cho được cái bằng cấp, rốt cuộc rồi tánh nào tật nấy, gia cang bất ổn, thẩm trí trong người tu, vợ mới nghịch hai ba câu, nói chuyện đánh vợ rồi mà không thấy sự đóng góp của vợ, sự kích động để đưa chúng ta trở về với thanh tịnh, chúng ta phải càng nhịn nhục nhiều mới thấy rõ sự sai lầm của chính mình mà tiến. Không nên đem sự hiểu biết của mình để khống chế người khác, sửa mình để ảnh hưởng người kế tiếp là được, không nên đem sự hiểu biết của mình để khống chế, rồi bắt buộc người ta phải theo, người ta không theo rồi mình đánh đập, đó là sai lầm vô cùng, một tội phạm tại thế gian mà không biết. Nội cái ý nghĩ, nghĩ xấu về vợ, nghĩ xấu về con là cũng đã có tội rồi, đừng có nói hành động đánh đập vợ con nữa, là sai vô cùng. Lo tu sửa để ảnh hưởng vợ con, đó là điều chánh, cho nên gọi “nhịn-nhục”.

Nhịn nhục là chìa khóa dìu dắt chúng ta tiến và ảnh hưởng tất cả mọi tâm linh cùng tiến.” Đạt được nhịn nhục là làm đại sự, không có làm tiểu sự. Trở về với căn bản của chính mình, hồn vía phân minh, tiến hóa đến vô cùng, dầy công tu luyện, đêm đêm thực hành. Không nên kể công với Trời Phật, tôi tu mười năm mà không thấy gì,... tôi tu hai chục năm mà không thấy gì...!? Chưa thấy được nghiệp lựu của chính mình là chưa có tịnh, chưa có thật tâm tu, thật tâm tu thì đạt tới thanh tịnh mới thấy rõ : cái nghiệp duyên, cái nghiệp lực đang lôi cuốn chúng ta. Từ sai lầm này đến sai lầm nọ dẫn sai chúng ta đã nhiều kiếp rồi, không phải một kiếp.

Lúc nào cũng ăn năn sám hối, ăn năn sám hối nói dốc thôi ! Thực hành mới biết ăn năn sám hối, nhiều người nghe những lời minh chiết, ôi bây giờ tôi phải tu ăn năn sám hối, bây giờ tôi phải nhất định tôi phải tu theo Phật, nhưng mà một thời gian rồi tánh nào tật nấy, tự luờng gạt đến chính mình, chứ không gạt được Phật, cũng không gạt được quần sanh, quần sanh chỉ nhìn ông đó quỳ lạy, cạo chọc đầu nhưng mà bây giờ ổng thay đổi, lời phê phán nó chua chát lắm ! Cho nên những người tu nên ăn năng thức giác, không nghĩ sai về ai, sửa mình để tiến thì không bị nghiệp lực lôi cuốn chúng ta hạ từng công tác, đương đi lên cao, đuơng ăn chay đi khai triển tâm thức rồi lần lần đi xuống trở lộng lại trong cảnh hơn thua, . . .khổ vô cùng ! ! ! Chưa chết đã bị giam rồi, giam trong cái ngục : bực-bội, sân-si. Sân-si chỗ nào? Biết mình tu mà không tiến mà bực bội lắm! Chúng ta càng ngày nàng tu, càng thực hành đứng đắng mới hiểu rõ cái nghiêm luật, sống mới hiểu được cái duyên tiền, cơ bản vô sanh bất diệt đã có, chứ không phải bây giờ xin của ai, trong thực hành đi tới, an tâm như vậy thực hành, dù có tan xương nát thịt đi nữa cũng là một đường lối dốc lòng tu như vậy mới có cơ hội giải quyết được tâm linh của chính mình.

Chuyên cần thực hiện pháp thanh cao,

Cứu giúp hồn minh rõ nhiệm mầu,

Quy hội tình người trong ý thức,

Bình tâm học hỏi chẵng tô màu.

Chuyên cần thực hiện pháp thanh cao, chuyên cần liên tục như vậy mà hành pháp thì tiến hóa đến thanh cao và phát triển. Cứu giúp hồn minh rõ nhiệm mầu, nhờ pháp giúp đỡ phần hồn tỉnh táo và hiểu được mầu nhiệm của Trời Đất. Quy hội tình người trong ý thức, có hiểu mình hiểu người, tự tu tự tiến. Bình tâm học hỏi chẵng tô màu, lúc nào cũng quân bình, đạt thức rõ ràng không còn pha chuyện này chuyện nọ lẫn lộn trong tâm thức của chính mình.

Tu phải thức giác, tu phải tự sửa, tu phải ăn năng sám hối mới thấy rõ sự sai lầm của chính mình đã hành sai từ nhiều kiếp chứa không phải kiếp này đâu, không phải bữa nay, không phải giờ này, nhưng mà đã nhiều kiếp rồi, nó ẩn tàng trong khối óc thần kinh của chính chúng ta, tạo thành nghiệp lực. Lo âu mà không biết lo âu chuyện gì ? Có ăn có mặc cũng lo, tham sống sợ chết là lo rồi, sợ nghèo cũng là lo, càng sợ nghèo càng gia tăng tánh tham, loạn động không dứt khoát. Thành thật một là một, hai là hai, có là có, không là không, mới là an nhiên tự tại. Không phải lo : Chuyện có có không không là Trời Đất đã sắp đặc rồi. Lúc ta giáng sanh xuống thế gian là đã sắp đặc rồi, đã đặc cái máy đó trong khối óc của chúng ta để hiểu và tiến, mà không chịu hiểu thì không bao giờ tiến, cho nên thế gian kích động và phản động buồn tủi mới là đi tu, khổ cực mới là đi tu, dốc lòng tu mới thấy rõ mình sai chẳng có ai sai, cứ đâm đâm thực hành để phát triển, để đi tới thay vì thụt-lùi.

Tình cảnh thế gian có đầy đủ hết, Thượng Đế đã ân ban rõ ràng, có thân xác, bên trong thanh tịnh tiềm đầy đủ cũng có kim mộc thủy hỏa thổ, tim gan tì phế thận tất là kim mộc thủy hỏa thổ, ngũ sắc ngũ quang, huyền sắc huyền quang. Khi mà chúng ta thanh tịnh nhắm mắt là thấy màu sắc rõ rệt. Còn không hành làm sao có ? Để tự nhiên như vậy, bèo trôi tới đâu, hay đến đó là chỉ có khổ thôi, không tiến nỗi. Phải tự thức. Tình Trời đã ban chiếu hằng ngày hằng giờ có ánh sáng là có vui. Hiện tại nhân loại thế gian không có ánh sáng là không có vui, có ánh sáng là có vui thì chúng ta hướng về con đường vui để tiến hóa, thanh tịnh nó mới vui, quân bình nó mới vui, sáng lạng nó mới vui. “Sáng là tịnh, tối là động”, cho nên Trời đã cho thể xác con người có đàn ông đàn bà, đàn ông đàn bà vô bóng tối là động rồi, đi ra ánh sáng đó là tịnh, phân minh rõ ràng, mà chúng ta tu : nhắm mắt sôi hồn, pháp luân thiền định đầy đủ lần lần nó bừng sáng ra, nó hội-tụ nguyên-khí hòa-hợp với Trời Đất thì nó mới thấy ánh sáng. Khi thấy ánh sáng rồi, nó phải càng tầm thanh quang sáng hơn của Trời Đất đã có, càng tiến lên thì càng tầm ánh sáng khác..., “diệu thanh” nữa là ánh sáng của đại bi càng khác hơn nữa, nơi đó là vô sanh bất diệt, sự cảm thức diệu hiền hành triển và không có trì trệ và thối bộ nữa. Càng tu càng tiến, càng tu càng minh đạo pháp, sửa tâm sửa tánh rõ rệt, trong hành trình nhịn-nhục, thực hành đến đức, nếu chúng ta không nhịn nhục không có lên được một lớp. Bây giờ, thấy thế gian nhà cửa thay đổi, hồi xưa nhà tranh, nhà ngói là sang lắm, bây giờ nhà lầu cao vút là do đâu ? Do khối óc con người, biết, hiểu và làm được. Muốn có nhà cao thì phải có cái căn bản gốc gác vững vàng mới cất cao được, không gió thổi là sập. Sự thông minh của con người nhờ kiếp này đến kiếp kia phát triển, phát triển, và xây dựng, xây dựng nó mới hình thành. Ngày hôm nay ở giữa mặt đất, chúng ta thấy hình thành nhiều việc, khi ngẫm trước kia con người không có thể làm được, ngày nay đã làm được rất nhiều, vệ tinh cũng có, tất cả những chuyện gì hòa hợp với nguyên điển của Trời Đất đều đã và đang phát triển, cho nên người ta nói rằng kỷ thuật cao độ, thế gian đang phát triển, kỷ thuật cao độ là sự quân bình, do sự quân bình trong tâm thức của người tìm ra và đóng góp, xây dựng. Nếu mà không quân bình thì không tìm ra cái nguyên lý lực học, lực học mới chế ra phi cơ, không biết lực học không chế được phi cơ, nặng nhẹ ra sao phải phân minh rõ ràng mới bay lên được, toàn là lực học, lực học là chỉ điển giới, càng tiến tới điển giới càng cảm thông lực học, cảm thông nguyên lý của phần hồn đã và đang tiến hóa, tuỳ theo nhịp độ của Thiên cơ.

Ngày hôm nay chúng ta có pháp, rút ngắn thời giờ để xây dựng tâm thức phát sáng, điển quang dồi dào, sống trong thanh tịnh, tiến hóa trong sự an nhiên tự tại, không còn mê chấp lo âu nữa. Dứt thoát tình tiền duyên nghiệp, thực hành điển quang sáng lạng, cái đó là của Trời bất diệt, không ai cướp được. Có điển mới về Trời được, có sự thanh cao mới có sự thức giác, hành pháp khứ trượt lưu thanh là đúng đường, chính mình khai triển chính mình, chính mình là một khối điển quang đang ôm ấp uất khí của Trần gian mà giải không được, gọi là “nghiệp lực”. Ngày nay chúng ta có cái pháp khứ trượt lưu thanh là chúng ta có cơ hội giải nghiệp lực trong tâm thức, thì pháp lực sẽ mạnh. Pháp lực càng ngày càng mạnh là càng thanh nhẹ, càng thanh nhẹ là chỉ có đi lên không có thể đi xuống được, động là nó bay rồi.

Ở thế gian, có xác, có tâm là có một cơ cấu nhiệm mầu của Trời Đất. Trời Đất đã hình thành, nhưng mà không chịu khai thác thì của này cũng sẽ tiêu tan, không trường tồn được. Ôm xác phàm, cứng nhất là bộ xương, nhưng mà bộ xương cũng không làm được gì ?!! Bây giờ trước mắt đã cho thấy, nhiều người có bộ xương nhưng mà nó bị vò-hoa, càng ngày nó càng tiêu, khớp xương càng ngày càng lụng bại thì đi đứng không toàn hảo được.

Nhân loại cũng đã tiến về thức ăn, và thấy rõ thịt đỏ không tốt, những cái gì mà gieo độc tố ở trong cơ tạng là người ta từ khước, người ta trở lại ăn rau, con người nó thanh nhẹ, lần lần bây giờ, người có tiền, có bạc, có bệnh, không biết làm sao ? Bắc buộc phải ăn rau cỏ nhiều hơn, để khôi phục cơ tạng tự nhiên và hồn nhiên như lúc sơ sanh, chỉ có nhẹ, không có nặng, nhưng mà càng ngày càng ăn đồ nặng là càng sanh bệnh, không có tinh khiết : lý luận cũng sai, suy nghỉ cũng sai, ăn đồ tinh khiết thì suy nghĩ sáng suốt, thanh nhẹ hơn, cho nên người ta ùng ùng đi ăn chay, Tây Tào Mỹ cũng bây giờ hướng về đồ ăn thiên nhiên nhiều hơn, rốt cuộc thay đổi lần lần. Càng ăn thịt càng tranh chấp, xứ nào mà ăn thịt nhiều, sát phạt con thú nhiều, xứ đó bị nạn nhiều. Trước mắt chúng ta thấy, xem ti-vi là thấy, động đất một lần chết mấy trăm ngàn người, hồi xưa chết mười ngàn người là quan trọng, mà bây giờ một triệu người không thành vấn đề, vì người càng ngày càng đông, làm ô nhiễm bầu Trời, nóng lạnh bất thường thì gió mưa cũng bất thường, bão lụt cũng bất thường, gây nạn cho chung, vì lòng tham của con người, ai cũng muốn giầu, muốn có, muốn làm chủ tất cả, nhưng mà rốt cuộc không thấy rõ mạng chúng ta sống tạm bao nhiêu năm đó, nhiều nhất là Thượng Đế cho một trăm năm là phải bỏ xác ra đi, nhưng mà càng ngày càng ôm, càng ngày càng tham thì nghiệp càng ngày càng nặng, tưởng mình sống không bao giờ chết, tiền có, danh có, tiền bạc có, gia đình có, cái gì cũng tốt đẹp hết. . .nhưng mà không sống lâu được. Nhìn thấy rõ, nay thấy vui, nhưng mà ngày mai là đi đưa đám rồi. Chuyện đó chúng ta biết hết rồi, thì thấy cỗi Phù Sanh rõ ràng, tạm sống phải thực hành để tiến hóa, nếu tạm sống mà không thực hành thì ai là người lo tương lai cho phần hồn ? Chúng ta chịu tu, chịu hành tất là lo cho tương lai của phần hồn, chứa không phải lo tương lai cho địa vị mà chìm đắm ở tương lai.

Cảnh luân hồi”. Nhiều người chưa chết, chưa biết, luân hồi trước kia chúng ta ác ôn, ngày nay chúng ta phải nhập vô xác con thú mới đền nợ được, đền nợ bằng máu huyết xương thịt, da cũng phải trả lại, một ly cũng không có thiếu được, không thiếu ai được một đồng xu. Người tu sợ nợ lắm, tu chơn là sợ nợ, mà tu tà là thích tiền, tu một thời gian làm thầy địa lý là thích tiền, chứa không phải là tự thức để tu.

Tô màu rực rỡ sống vui suyên,

Tình đẹp duyên Trời cảm giao liền,

Trí tuệ không còn tâm thức giác,

Hành thông chơn pháp lại càng yên.

Tô màu rực rỡ sống vui suyên, chúng ta ở thế gian mang xác làm người, nhìn thấy, nghe hiểu, nói rành, đó là tô màu, nay chút, mai chút, rực rỡ sống vui suyên, hướng về Trời Đất, sự thanh nhẹ vô cùng bất diệt ở bên trên. Tình đẹp duyên Trời cảm giao liền, chúng ta nhìn cảnh Trời tươi đẹp, duyên Trời cảm giao liền : có Trời mới có ta, có sự thanh cao của Bề Trên mới có ý thức tiến hóa. Trí tuệ không còn tâm thức giác, trí tuệ không còn lo lắng, không còn phán xét, nhưng mà tâm thức giác là đầy đủ rồi, ổn định. Hành thông chơn pháp lại càng yên, cái pháp chúng ta đang nắm từ Sôi Hồn, Pháp Luân Thiền Định phải thông cảm, thông xuốt cái đó mà hành triển thì càng yên vui khoẻ mạnh, không bở ngở trên đường đời, cũng không bở ngở trên đường đạo, mới thật sự là đời đạo song tu, sửa tiến, không còn thụt lùi, cứ liên tục như vậy là chúng ta ngựa hay không ăn cỏ cũ, chỉ phát triển tới lảnh vực mới tức là về với thanh tịnh và sáng suốt với chính mình.

Người thế gian lo âu, cho bạc triệu bạc tỷ, kêu tịnh năm phút cũng tịnh không nỗi, vì sao? Tâm hồn họ hướng về tiền bạc, hướng về địa vị, trong chấp mê mà không có giải quyết được, cho nên bạc tỷ cuối cùng, nhiều người buôn bán, tốc này kia, kia nọ, rốt cuộc cũng tự tử chết, vì cái tham muốn mình không bao giờ đạt được, bực bội mới tự tử chết. Những chuyện đó chúng ta thấy trước mắt, còn không ăn năn sám hối đăm đầu đi làm giàu : tất là gia tăng cái khổ ở tương lai, bằng lòng tu sửa gọt rửa tâm thân an nhẹ thì thật sự lo cho phần hồn ở tương lai, lúc lìa xác thanh nhẹ, không còn bị lôi kéo xuống vùng ô trượt Âm Phủ nữa. Càng sửa càng yên, càng sửa càng quý Trời Đất cho thấy lãnh vực thanh tịnh là hào quang sáng chối, từ khói óc trở lên mới thật là người tu.

Tu mà lý luận chuyện cơ tạng : không phải là người tu, lý luận chuyện bề ngoài cũng không phải là người tu, làm sao tu phát triển được khối óc mới thật là tu, có thông mới có minh, luồng điển chúng ta mới trụ ngay trung tim bộ đầu thông suốt thì nó mới minh cảm được hành động của chính nó, và bằng lòng sửa chữa tu tiến mới có kết quả ở tương lai. Bầy biểu đủ chuyện ở thế gian nhưng mà cuối cùng không có kết quả, cho nên người đời phải phát triển cái óc để xét : sự thật là cái gì ? Chúng ta bằng lòng tu để trở về với sự thật, phát triển tâm linh sẵn có của chính mình thì cuộc sống nó mới an vui, cuộc sống phát triển được tâm linh là không còn biên giới nữa, thực hiện tình thương và đạo đức làm gì có biên giới nữa? Xây dựng trong xây dựng, vui hòa với các giới trong lúc sanh tiền ở thế gian cũng như trong lúc lìa xác.

Bằng lòng tu tiến, bằng lòng khai triển, xây dựng tâm thức, luồng điển bất diệt tiến hóa tới vô cùng, hội nhập với diệu thanh và đại bi bên trên, chúng ta thoát nghiệp Trần rõ ràng. Tự tu tự tiến là tu cho chính mình, là sửa lưng cho chính mình, mà sửa được chính mình là hiểu được tất cả của Trời Đất.

Chứ cái Tiểu Thiên Địa người ta không có nhỏ, xác này không nhỏ, trong đó có lục-căn lục-trần vạn-linh chung sống tiến hóa với chính chúng ta, bên trên không có đàng hoàn, không có sáng suốt, thượng bất chánh thì hạ tắc loạn, bên dưới nó phải loạn : Cái óc không tu thì cái xác không thiền được, cái óc hiểu được đường tu rõ ràng, cái xác mới bằng lòng thiền, nhiều người đọc này kia kia nọ, hiểu được chút chút, thiền không được, nó phải hiểu, cái óc nó phải hiểu nguyên lý của Trời Đất rõ ràng, vô sanh bất diệt, nó bằng lòng thiền vui hòa sống động sáng suốt. Thượng bất chánh thì hạ tắc loạn, cái xác của chúng ta là chỉ lẹ thuộc thôi, mà nếu cái óc không tu thì cái xác vô dụng, không thiền được, không tiến nỗi, tranh chấp đấm đá rồi chết bậc ngửa đâu có biết cái gì đâu !?! Cũng như một co thú dữ vậy thôi, làm người không hiểu được chính mình : không phải là con người, nhảy đồng đổng đi chơi là con thú chỉ biết nhảy đồng đổng đi chơi. Con người nó khác chỗ nào? Nó khác là nó có cái lãnh vực thanh tịnh tự khai sáng với nó, thần kinh khối óc nó được khai triển trong thanh nhẹ, thức giác triền miên thì hồn mới được ngửi trong chỗ sống động biển yêu của Thượng Đế là vô cùng tận.

Không hành thì đời nào mới tiến được ? Không hành làm sao biết được mình? Cứ lý luận hoài, hẹn hò hoài rồi quính ra buồn đời rồi uống rượu cho vui, đó là tự sát đó, hút thuốc cho vui, cũng là tự sát, dâm dục cho nó vui, cũng là tự sát. Tất cả làm những chuyện không cần thiết thì làm sao phần hồn tiến hóa tốt ? Người tu nó khác, nó ngược lại, nó làm những chuyện cần thiết cho phần hồn, phần hồn tôi cần sự thanh nhẹ, cần sự an họa, cần sự phát triển tới sáng suốt, những chuyện đó tôi làm hằng ngày, nay chút, mai chút, cuối cùng trong cuộc đời của tôi cũng hình thành được một duyên tốt đối với Trời Phật. Chúng ta may mắn lắm, có cơ hội đọc lịch sử, có cơ hội hiểu được giá trị của Trời Phật, mà không chịu hành triển mà làm sao hòa hợp với nguyên lý của Trời Phật mà sống, tôi xuyên qua xuyên lại rồi giáng hạ xuống cỗi thấp âm u không có tiến hóa nỗi, thành ra con người có thể giận hờn, có thể làm bất cứ những điều ác để bảo vệ mình mà thôi, mà không chịu thanh tịnh để thấy rõ chính mình là ai, từ đâu đến đây rồi sẽ về đâu? Càng tu càng hiểu chính mình, càng thấy rõ nguyên lý của Trời Đất là sống động, đang ân độ quần sanh rõ ràng, chúng ta thanh tịnh, chúng ta mới nhận được những gì đại-bi quang-chiếu cho tâm thức tiến-hóa. Dũng mãng hành triển như vậy thì đời ta cũng yên, đạo ta cũng thông suốt, với đời đạo song tu. Đời là thể xác này nghe chủ nhân ông xây dựng tốt đẹp, vui mừng mà theo một dịp sống hướng Thượng để tiến hóa thì cái xác là cái đời, xác của chúng ta càng ngày càng thanh nhẹ, càng mạnh khoẻ, đó là cái xác được hưởng ứng nguyên lý của Trời Đất hành sự tốt đẹp cho tâm lẫn thân. Sanh trụ hoại diệt là luật tự nhiên như vậy, còn chúng ta hành triển thoát lý cái sức hút của ngũ hành và cái sức hút của hồng Trần mới là người tu, dốc lòng thì nó mới phát triển đi lên thì nó mới dứt khoát được ngũ hành kích động và phản động, hồng Trần tạo mê mà không tiến.

Chúng ta dứt khoát tu như vậy ngày nay được thanh tịnh một chút, cám ơn Trời Phật đã tiếp tục nay chút mai chút, chúng ta sẽ có toàn diện thanh tịnh tức là có cơ hội về với quê xưa chốn cũ, vốn chúng ta là thanh tịnh, giáng lâm xuống thể xác động loạn tới ngày hôm nay không gạch hái được một cái gì, tu trở về với thanh tịnh mới thật là người tu, tu mà còn ôm chấp, còn ôm hình ảnh nắm bắt chùa chiền, đâu có lợi lộc gì tâm thân ? Chùa của chúng ta là càn khôn vũ trụ, có cái chùa của càn khôn vũ trụ ở nơi đó mà không chịu học tu, ngày đem có kinh kệ rõ ràng, có sự kích động và phản động, kích động thần kinh khối óc của chúng ta, thức giác để tiến hóa đi lên. Cái chùa càn khôn nhiệm mầu như vậy mà thế gian không hiểu, không học, là cái ý thức không phát triển được lớn rộng và thanh nhẹ, chỉ có bực nhọc, tranh đấu, giết chốc không có lợi lộc cho chính mình và không có lợi lộc cho đối phương, vì hồn bất diệt mà, giết ai ? Một ngày nào tương ngộ Âm-Phủ nó mới kiện thưa, cái người ở thế gian làm điều ác, giết dân nhiều, chết thì bị tra khảo, khổ ghe lắm, mới chấp nhận cái cảnh luân hồi làm thú vật, có nhiều vị lảnh đạo chết rồi, xuống làm con bò mấy kiếp mới trả hết nợ, vì một chữ ký của người lảnh đạo quan trọng lắm, giết biết là bao nhiêu và có thể cứu biết là bao nhiêu, nhưng mà không hướng về thanh, không hiểu lấy chính mình mà lảnh đạo cái gì? Chỉ có giết dân hại dân mà thôi, vì sự tranh chấp không tiến thân được nỗi.

Càng yên thanh tịnh giải tâm phiền,

Lý trí phân minh tự tiến xuyên,

Duyên nợ tràn đầy mê loạn chuyển,

Nhồi cho hiểu đạo rõ duyên tiền.


----
vovilibrary.net >>refresh...