Phân màu cảm thức duyên hành tiến,

Rõ lẽ vô sanh tự giải phiền,

Trong đạo có đời, duyên thể xác,

Tâm hồn thức giác tự hành xuyên.

Phân màu cảm thức duyên hành tiến, phân màu là từ giới này tới giới kia, khi chúng ta hiểu được, đó là cái duyên hành tiến, con người ở thế gian tiến từ giai đoạn một. Rõ lể vô sanh tự giải phiền, đi đến tột độ rồi: nghiêm luật là vô sanh, ánh sáng vô sanh bất diệt. Trong đạo có đời, duyên thể xác, trong đạo nó có đời là nhờ thể xác, ngự trong thể xác bao nhiêu sự kích-động và phản-động mới đưa về thanh tịnh, phần hồn mới thức giác. Tâm hồn thức giác tự hành xuyên, tâm hồn của chúng ta thức giác, bằng lòng vượt cảnh đời bước vào đạo, dốc lòng tu tiến giải nghiệp tâm, giết chủ kiến, dẹp bỏ thất tình lục dục, thực hành tự nhiên nó phải đi tới sáng lạng như vậy mới là cảm thức được ánh sáng của đại bi, của càn khôn vũ trụ đang trợ giúp cho phần hồn tiến hóa trong sự dầy công thực hành tự đạt. Lúc ấy mới bắt đầu quý yêu Trời Phật. Phật là gì ? Phật là con người, am-hiểu tất cả những nổi khổ của nhơn gian, thức tâm dứt khoát đi lên tu tiến. Còn Trời là gì ? Trời là đại bi, diệu thanh ban chiếu khắp nơi nơi, không có chỗ nào Ngài bỏ, tận độ từ trượt đến thanh, từ khổ đến sướng đều nhờ Trời dẫn tiến. Có Trời trước mới có Phật sau, Trời giáo dục con người bằng khổ cảnh, kích-động.

Nhơn gian mọi người đều nhận sự kích-động và khổ cảnh mới thức tâm tu tiến, còn một giới phát triển đến vô cùng là tâm linh. Cho nên mọi người biết đạo, tu đạo, xây chùa lập miễu cũng từ trong khổ mà ra. Khi chúng ta tu đạt được, làm những việc gì phục vụ người khổ, chỉ đường dẫn lối cho người khổ tiến tới thức tâm và giải nghiệp tâm, đó mới là chánh pháp. Còn đè đầu lấy của, cúng oải, lo lót, đó là không phải, không phải chánh pháp, ỷ lại thành yếu đi, thực-hành mới mạnh, thực-hành càng ngày càng mạnh, càng dung hòa cả Trời-Đất và tiến hóa trong cái tâm thân thanh nhẹ sẵn có, vốn của Trời cho. Thực hành trong nghiêm luật đó mới tiến tới vô sanh bất diệt, không còn ỷ lại nữa, không còn nuôi dưỡng mê chấp nữa, hành triển đến vô cùng, đó mới là chơn pháp. Mong tu để làm phật, mong tu để làm vị thần vị thánh, cái đó là giả ảo thôi, thực chất của nó là trong sự tiến hóa đến vô cùng, hóa hóa sanh sanh, Trời-Đất đã ấn định, tình tiền duyên nghiệp cũng là do Trời-Đất ấn định trong tình thương và đạo đức, xây dựng và xây dựng mà thôi.

Nếu chúng ta là người tu thanh tịnh, chúng ta thấy cảnh đời rất quý, cho nên người tu Vô Vi càng thanh tịnh càng quý đời, càng quý gia cang, càng quý thể xác mình mới bằng lòng xây dựng tiến tới thanh nhẹ hòa hợp với sự trường tồn và bất diệt của Trời-Đất. Không nuôi dưỡng ảo ảnh, không mê tiến dị đoan, khai triển trật giác của chính mình mới thật là người tu VôVi.

Duyên lành đến, Vô Vi mới có hiện diện, đối với người nghe trong tâm thức tự phát triển, tự mở lảnh vực Vô Vi trong tâm thức của chính mình, vốn chúng ta là Vô Vi, mọi người giáng lâm xuống thế gian mặt mày tươi tắn, vô tư nằm nôi, đó là Vô Vi, không có bận rộn, không có dấy động, lớn lê bước vào lưới đời, bao nhiêu sự kích-động và phản-động, tạo cho hành giả khổ tâm và quên mình, không tiến bước được. Quên những gì ? Quên sự thanh nhẹ, ngược chiều của thanh nhẹ là gì ? Đấu tranh vô lý và không đạt được kết quả tốt ở tương lai, cho nên người hành tu Vô Vi, tự tu tự tiến thực hành không dính liếu về chánh trị trần gian bịa đặt, trở về thực chất của chính mình đi thẳng một đường về nơi thanh nhẹ tự giác và giác tha suốt cả một kiếp người. Không bận rộn, làm như không làm, nói như không nói, duyên Trời định, có sẵn nghiêm luật thực hành đi tới mà thôi.

Mỗi mỗi ở trên thế gian đều ở trong mê chấp, mắt mũi tai miệng đều giới hạn mà tâm thức là vô giới hạn thì chúng ta đi tiến về cỗi nào hay hơn ? Tiến về vô giới hạn hay hơn, hoàn toàn tự do, phát triển đến vô cùng mới kêu là hoàn toàn tự do. Ôm chấp, ngăn cách, bày vẽ đủ chuyện nhưng mà rốt cuộc không thoát khổi cỗi âm-u mê tín dị đoan. Mê tín dị đoan là âm-u, không khai triển được trật giác, thức tâm mới là khai triển được trật giác. Lấy gì để chính minh ? Cuối cùng là mình phải gánh chịu, có làm cái gì rốt cuộc là tâm thân phải gánh chịu và tự phát triển và tự thoát ly mà thôi ! Vậy chúng ta có pháp, thực hành để hộ trợ nguyên lý đó. Tại sao chúng ta không thực hành để giải tiến chính mình khai thông trí-tuệ thức-giác bình tâm hành đạo? thay vì nghi ngờ mà không thoát.

Xác của chúng ta tâm tối vô cùng, chỉ có hành mới nháy được ánh sáng, còn không hành không bao giờ có được ánh sáng, nó là một kỳ công, tâm thức chúng ta bằng lòng xây dựng một kỳ công sáng lạng, tương tai chúng ta sẽ có cơ hội vinh quang tốt đẹp hòa hợp với thanh diệu của đại bi mà tiến hóa. Vô cùng không giới hạn mới hiểu được giá trị của Thượng-Đế, mới hiểu được giá trị của chư Phật đã dầy công tu để làm gì ? Tu để hòa hợp với cỗi vô sanh bất diệt mới là tu. Tu mà lo, tham sống sợ chết, không phải là người tu. Khi mà tham sống sợ chết đau có dấn thân độ đời mà chẳng có dấn thân hành đạo thì làm sao có kết quả tốt ? Bằng lòng dấn thân hành đạo, nhiên hậu mới dấn thân độ đời. Đời là sai lầm và gia tăng sai lầm. Chúng ta ra đây thấy rõ, mỗi kỳ từ Việt Nam đám ma chay chết, ban đầu nghèo : đơn giản, cũng cầu Trời Phật mà đơn giản. Rồi càng ngày càng thay đổi, rồi cúng quải càng ngày càng nhiều, kèn trống càng ngày càng nhiều, gia tăng theo chiều hướng của xã hội mà đưa lên cửu chỗ ra mà chôn thân, không hiểu được nguyên lý của sanh, trụ, hoại, diệt và hồi sinh ở tương lai thì đành phải chịu ở trong cảnh âm-u không thoát.

Chúng ta là người tu Vô Vi bằng lòng sửa lại tâm thức của chính mình mà đêm đêm hành thiền, thanh tịnh sẽ làm việc với chúng ta, càng thiền càng thanh tịnh, càng được sự hộ trợ diệu thanh của đại bi tận-độ tâm thức của hành giả. Những người đã tu Vô Vi từ năm mười năm rồi cảm thấy bớt lo âu rất nhiều, không có gì đáng lo, duyên là do Trời-Đất đã sắp đặc, hành là hành cần khỏa mạnh để hành mà thôi, cho nên người tu Vô Vi an vui trong khoẻ mạnh mà dứt khoát tham lam. Biết có chút ấm no là đủ rồi, không tham của người khác, không mưu mô lật đổ ai, xây dựng lấy chính mình, hòa hợp với diệu thanh của Trời-Đất mới là chánh-giác tu-tiến, tự-cứu và độ-tha ở tương lai.

Chớ tôi đã hành Vô Vi mà bây giờ tôi bỏ Vô Vi, cái gì kêu là bỏ Vô Vi ? Chính tôi từ trong gốc không mà có, tất là Vô Vi. Mà bây giờ tôi nói tôi từ bỏ tất là tôi hủy diệt tôi, không được. Không nên dại dột như vậy! Khai thác với tôi để tiến hóa đến cùng, khai thác phần thanh nhẹ, xây dựng phần thanh nhẹ mới tiến được, mà ôm chấp, ôm mê không bao giờ tiến được. Nhiều người hành được một phần tưởng là mình hay hướng dục tạo sai rồi bảo vệ cái dục, rốt cuộc thân xác tiêu tụy, tới lúc đó mới thấy là dục hại mình không cứu được mình, thanh tịnh mới cứu được mình.

Tại sao Trời Phật, nhắc tới Trời Phật ai cũng kính nể ? Mà hiểu được vô sanh bất diệt thì càng sáng suốt và càng vững tâm tu tiến hơn. Trời-Đất nó hình thành chúng ta, chúng ta chỉ nôi theo Trời-Đất mà hành sự thì cuốn kinh vô tự sờ sờ trước mắt, nhìn thấy mặt trời tại sao sáng như vậy ? Nhưng mà hỏi mặt trời tại sao người được sáng như vậy ? Không bao giờ có câu trả lời, chính nó sáng mà nó không biết sáng, cho nên chúng ta bạn đạo tu phục vụ mà không biết mình phục vụ, tức là không kể công.

Hành xuyên thế cảnh chẳng lo phiền,

Hóa hóa sanh sanh vẫn sống yên,

Tâm đạo tràn đầy trong tiến hóa,

Bằng lòng nhịn nhục tự hành xuyên.

Hành xuyên là bước qua một thế cảnh không còn lo phiền là cảnh giới điển quang thanh tịnh của Thượng-Đế. Hóa hóa sanh sanh vẫn sống yên, dù cho tiến hóa đi cách nào : từ tối tới sáng vẫn sống yên, đó là hóa hóa sanh sanh. Tâm đạo tràn đầy trong tiến hóa, tâm lúc nào cũng quân bình hành triển. Bằng lòng nhịn nhục tự hành xuyên, tình đời ô trượt, chúng ta chịu nhịn, và chịu nhục là mới vượt khỏi những trận đồ sức hút của Hồng Trần tại thế, nếu không nhịn nhục thì nó sẽ tràn ngập đè bệp chúng ta, nhịn nhục thì mới có cơ hội thăng qua. Ví dụ một người ra đường bị người ta đánh, rồi muốn truy tầm, muốn đánh người ta, muốn thưa kiện, rốt cuộc người thưa người kiện là bị lỗ hết, chứ không đạt được cái gì. Mà mình biết tha thứ và thương yêu thì mới thật sự đạt được sự thanh cao và cởi mở, và dìu tiến đối phương, giúp đỡ cho đối phương tiến hóa, làm đại sự không bao giờ làm, làm tiểu sự là vậy !

Hướng Thượng là làm đại sự, hướng hạ là đường hẻm eo hẹp mà thôi! ” Hướng Thượng là xa lộ thẳng thắng cứ việc chạy là nó sẽ đến nhanh, còn đi vô đường hẻm sẽ bị đụng chạm. Cho nên ở đời đã dạy chúng ta và đã cho chúng ta thấy tại sao khổ cực mà làm cái xa lộ tốt tốn hao biết bao nhiêu mà cũng phải làm ? Để cho mọi người có cơ hội thông suốt nguyên lý hành triển của tâm linh, đem lại cho sự an vui cho mọi người, nếu chúng ta biết hành triển tâm linh, biết phần hồn thức giác về quê là chúng ta mở đại lộ cho mọi người cùng tiến với chúng ta.

Đạo là gì ? Đạo là vốn không nhưng nó là quân bình xuất phát bất cứ lúc nào, nó mới là đạo. Đạo là thập thiện thập ác, chỉ hòa bình, tự mình hiểu được thập thiện thập ác mới lèo lái được cái thể xác tốt đẹp và phần hồn tốt đẹp ở tương lai. Ác không hiểu, thiện không minh thì làm sao dẫn tiến được phần hồn và lục căn lục trần mà tiến hóa ? Cho nên cuộc đời của chúng ta giáng lâm xuống thế gian là học nhiều khổ cảnh lắm, bất cứ người nào cũng từ trong khổ mà ra, không có ai sung sướng. Nhiều vị tới ngày nay được bầu cử làm tổng thống, hỏi quá trình người thế nào ? Khổ thôi, cũng học hành khổ thôi, khổ đủ chuyện hết. Ngày hôm nay gách chịu một chuyện quốc gia là càng khổ hơn, cho nên do cái khổ đó mới thức tâm, mới hiểu được giá trị của Trời-Phật, giá trị của sự thanh nhẹ, giá trị của sự thanh tịnh, mới tận độ quần sanh. Cho nên một vị tổng thống hay một vị lãnh đạo: lúc nào tâm cũng bình thản, không bao giờ không tin, mà không bao giờ tận tin. Một vị lãnh đạo mới là sáng suốt: “Bất khả bất tín, bất khả tận tín”: Không bao giờ không tin, mà không bao giờ tận tin, xét và hành thì việc nó sẽ thông, cho nên chúng ta gặp một cảnh sát khác, gặp một ông chủ của cảnh sát khác, gặp ông chủ của chủ cảnh sát, nó lại khác, gặp đến cuối cùng tới ông lãnh đạo đó, nó lại khác. Tâm chúng ta tự nhiên bình thản và thấy dễ chịu đi vì mọi từng lớp cao chừng nào phải đạt thanh tịnh cao chừng nấy thì không thấy cái gì động loạn. Cho nên chúng ta ở thế gian này, không tiền là phải khổ, phải làm cu-li vất vả bị người ta hành hạ, nhưng mà chịu nhịn-nhục một thời gian, chúng ta mà có tiền cũng mở shop, cũng làm ăn như người khác, cho nên nhẹ không có khó. Cũng qua cơn khổ mới có, những thương gia hiện tại bây giờ cũng đã qua những cơn khổ rồi mới có, chớ không phải khi không mà làm giàu được đâu !!! Những vị bác sĩ, kỷ sư hiện tại cũng qua cái khổ công học hành, bây giờ mới được cái ghế ngồi thanh nhẹ, máy lạnh, nhà kiến này kia kia nọ là cũng khổ công mới có, không phải dễ có. Chúng ta hiểu được đường lối này, chúng ta không có đi trong sự phá hoại mà đi trong tinh thần xây dựng cho chung thì lúc nào cũng được an yên và tốt đẹp.

Cái nhìn của người tu thiền Vô Vi cảm thức khác, người không thiền, cái nhìn của người không thiền cảm thức khác, người không thiền nhìn để tìm mưu lợi, để tìm mối lợi cho chính mình mà thôi, không cần biết người khác, vì tham ...làm ẩu, làm tàn, rồi tưởng mình quên với luật sư là bảnh, có tiền là bảnh, nhưng mà nó quên địa ngục, lúc nó xuống địa ngục nó bị đánh đập nhiều lắm, nó khổ ghe lắm, nó không hiểu đâu, nó không hiểu cái này đâu ! Cái đó là chiều sâu của tâm đạo mới hiểu được, người bình thường không hiểu, người bình thường chỉ hiểu tiền và thế lực mà thôi ! Sau cái tiền và thế lực, nó không biết hỏi: sau cái tiền và thế lực rồi tôi sẽ đi đâu?

Nếu tôi làm “ác”, tôi sẽ đi đâu? Tôi cướp giật của người ta: tôi là một người ác nhơn tại thế, lường gạt của người ta là một người ác nhơn tại thế, kết quả tôi sẽ đi đâu? Thì tự nó sẽ có câu trả lời. Ăn năn sám hối, tìm đường tu tiến để giải nghiệp của quá khứ là người khôn, còn tiếp tục làm như vậy là uổng công giả tràng rồi rốt cuộc cũng tay không ra đi có làm được cái gì? Mưu mô cho cách mấy cũng chẳng làm được cái gì !

Phát triển từ quang của chính mình là quan trọng, có quân bình là có từ quang phát triển”. Con người nó khác hơn con thú, cái đầu hướng thượng, tiếp xúc với nguyên khí của càn khôn vũ trụ, con thú nó không được tiếp xúc cái đó, chúng ta là đi thẳng, đi ngay, và thực hành pháp lý VôVi là không vị nể một ai. Chính tôi thực hành, đạt được cái gì : nói cái đó thôi chứ không phải là hành pháp VôVi để chửi mắng người ta là sai, không được.

Hành triển để ảnh hưởng người kế tiếp cùng hành với chúng ta là đúng, đừng hành triển mà tôi hiểu rồi tôi hăm doạ người khác là không được. Nhiều người tu đuợc chút đi học bùa phép rồi có gì tao sẽ ếm mày, hại mày. Nhưng mà không biết câu ếm này là hại mình mà không hay, ếm họ là ếm mình, hại người là hại mình không hay. Tới giờ phút lâm chung mới biết, bệnh hoạn sẽ xảy ra một cách trở tay không kịp, rồi đâm ra chê đạo này, chê đạo nọ biến thành con qủy trần gian có ích lợi gì? Muốn làm một thánh nhơn, muốn làm một người từ thiện, không nên xía động vào việc cá nhơn và không nên hành hạ đối phương bằng trí, bằng ý hay là bằng hành động cũng đều không tốt. Thực hành tự giải tự cứu là tốt, ảnh hưởng người kế tiếp. Ai cũng có tự ái, họ tự cảm thức giá trị của đường tu đường tiến, họ tự tu tự tiến là công bằng, mà chúng ta buộc người ta tu cũng không công bằng, buộc người ta cam kết cũng không công bằng, họ tự thức, tự cam kết lấy chính họ là công bằng. Những người muốn làm chánh trị thì thẩm trí cũng phải cam kết, rồi cuối cùng một khối chánh trị mà thôi!... Đó là tạo sức mạnh cho một cá nhơn, nhưng mà rốt cuộc cá nhơn đó xuống âm phủ, được đâu ngồi ghế tốt ? Không được đâu. Bận áo tốt thì có, nhưng ngồi ghế tốt thì không cho. Sự công bằng của Trời-Đất có, không cho. Những người làm quá thái, không được ngồi ghế tốt và làm đều không tốt còn không được mời nữa. Ở thế gian, bảnh bao lắm, xưng danh số một, không có số hai, nhưng mà chết rồi là sẽ biết, có chỗ chừng trị rõ ràng.

Mất thức bình đẳng thì tu cái gì? Tu phải mở thức hòa đồng và bình đẳng mới thật là người tu. Đi theo ánh sáng của Trời-Đất mới thật là người tu, sự diệu thanh của đại bi luôn luôn ban chiếu, mà người không thanh, không nhận được, người phải tu, dốc lòng tu đạt tới thanh mới nhận được diệu thanh của đại bi mà tiến thân.

Sự công bằng là công bằng, nhân quả là nhân quả, Trời-Đất đã sắp đặc bộ luật rất rõ ràng”. Chính người hướng ngoại không lo tu, biến chứng bầy ra đủ chuyện không hay cho chính mình mà tưởng là chuyện tốt cho chung, rồi càng xây dựng càng khổ cho chung mà thôi. Tại sao xứ tôi cúng Phật, lậy Phật hoài mà tới kỷ nguyên nào mà dân tôi vẫn nghèo khổ ? Tại vì tạo ngu cho dân, tạo yếu cho dân, không phát triển đồng đều hướng thượng làm sao có hoa tốt dâng Phật được ? Hạnh đức không có làm sao tu ? Phải có hạnh đức, hạnh đức là phải biết thương yêu mình, lập lại sự quân bình của chính mình thì mới hoa đẹp nghìn năm không héo mới là dâng Phật được. Tâm thức của chúng ta còn hằng hộc hơn thua, làm sao có hoa tốt để dâng Phật ? Muốn tu phát triển thì phải biết luồng điển của nội tâm mà trung tim bộ đầu hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, trung tâm sinh lực của cả càn khôn vũ trụ thì mới tỏa ra ánh sáng tốt đẹp cho muôn loài vạn vật ở tương lai, chỉ có hành thôi trong thực hành.

Hành xuyên các giới chẳng lo phiền,

Trí não sống yên, sống tạm yên,

Ý nghĩa tràn đầy tâm dẫn đạo,

Quy nguyên diền mối tự an yên.

Hành xuyên các giới chẳng lo phiền, phải nhịn-nhục mới vượt qua cái giới được thì không còn phiền não. Trí não sống yên, sống tạm yên, càng khổ càng thấy được nhiều người ác thiện thế nào, trước mắt chúng ta thấy chúng ta chịu khổ rồi mới thấy rõ. Ý nghĩa tràn đầy tâm dẫn đạo, hiểu được ý nghĩa của Trời-Đất tràn đầy, tâm mới dẫn đạo được sự quân bình mà tiến hóa. Quy nguyên diền mối tự an yên, trở về nguyên cảnh của chúng ta vô sanh bất diệt là mới đạt được sự an yên trong tâm thức.

Chuyên hành đạo, chuyên hành pháp để tự tháo gỡ những sự rắt rối của nội tâm từ nhiều kiếp, không phải một kiếp, dốc lòng tu thì một kiếp này sẽ tháo gỡ hết. Thấy rõ ràng việc chúng ta làm sai, ngày nay chúng ta thọ lảnh, thì từ khi chúng ta hiểu được thì chúng ta không có tiếp tục làm sai mà để thọ lảnh ở kỳ tới.

Duyên Trời, duyên Phật tràn đầy trong tâm thức. Trời Phật là đã thoát cảnh tạm ở thế gian mà ban chiếu cho Trần Gian tự thức trong nghịch cảnh mà tiến thân. Người nào ở thế gian gặp nghịch cảnh nhiều phải nhớ Trời Phật, tôi nhờ nghịch cảnh này, tôi sẽ có cơ hội trở về thanh tịnh, lảnh vực thanh tịnh của chính tôi mà để giải bỏ nghiệp tâm trong kiếp này. Đừng sợ khổ, khổ là có cơ hội tiến tới biên giới của Phật pháp mà thực hiện chánh giác lấy chính mình để tu tiến.

Ánh sánh vô cùng tận của mặt trời, ánh sánh diệu thân của đại bi cũng vô cùng tận, bao chùm tất cả thế giới nhơn gian trong tinh thần tịnh độ và phục vụ, dũng mãnh chứa không phải yếu hèn, mà người không chịu lập lại trật tự cho chính mình, làm sao dũng mãnh để hòa cảm với sự dũng mãnh diệu thanh của đại bi mà tiến ? Cho nên càng tu càng thụt lùi, càng niệm kinh càng sinh bệnh hoạn, càng cầu nguyện càng suy yếu, rốt cuộc không tiến được. Thực hành khai mở chính mình, đêm đêm như vậy tức là giá trị cầu nguyện càng ngày càng cao. Người thức tâm nói chuyện với người thức tâm rất dễ, người thanh nhẹ nói chuyện với người thanh nhẹ rất dễ. Ở thế gian, tỷ phú nói chuyện với tỷ phú rất dễ, mà nhà nghèo nói tỷ phú không xong, vì mạnh hiếp yếu. Chúng ta phải dốc lòng sửa tiến lấy chính mình, thiên địa nhơn thể xác này là một cái tiểu thiên địa, thế thiên hành đạo, khai mở nó ra, khai sáng nó ra, thực hành trong cái chơn pháp là tự nhiên trở về với tự nhiên và hồn nhiên, thì nó mới cảm thức tới vô sanh bất diệt, tâm thức mới được an yên tu hành rốt ráo trong xây dựng nguyên lý của Trời-Đất mà hành sự.

Chỉ có tiến, không có lùi, tiến đi đâu ? Tiến trong lảnh vực thanh tịnh, không có phô chương, cho nên người tu nhịn nhục, tiến tới đâu người ta cũng không nói, người ta giữ tâm thanh tịnh lo tu thôi. Đời cho họ ngu, họ cũng chịu ngu. Đời cho họ khùng, họ cũng chịu khùng, nhưng mà họ chịu truy tầm lấy chính họ là họ sẽ đạt được quân bình ở tương lai. Nhiều người bắt đầu tu bị chửi mắng, bị hành hạ, bị gia cang chửi mắng đi ngược lại lòng tham của gia cang, đương nhiên gia cang phải chửi mắng, cũng trong tình thương mà ra, thương con thương chồng, không muốn chồng con đi lạc đường, nhưng mà kỳ thật đường nó đang đi không lạc, đi về đâu ? Đi về chính nó, hiểu nó, nó mới hiểu cha mẹ nó, hiểu công ơn của Trời-Đất mà nó xây dựng tâm thức hiếu thảo và nhịn nhục trong chương trình tiến hóa, thì cứu được cửu huyền thất tổ rồi thăng qua. Khi mà chúng ta nghe được có một gia đình có một đứa con chịu tu, chịu tiến có kết quả tận độ quần sanh thì tâm thức chúng ta thế nào ? Thăng hoa nhẹ nhàng, khỏe quá, mừng quá, gia cang tôi có một người như vậy là mừng lắm ! Cho nên người tu cứu cửu huyền thất tổ đó, mà khi được thăng hoa rồi thì người sẽ tìm đường tu. Sự bậc nhọc ở thế gian sẽ tấn công người và người lui về thanh tịnh và tìm đường thanh tịnh mà tu. Nghe những âm thinh hiệp nhất khí điển của càn khôn vũ trụ khuyên dạy, họ cảm thức chính họ có khả năng, cho nên họ tu để trở về chánh giác với chính họ, đó là đường tu chánh.

Trời-Đất đã hình thành được là giáo dục được, giáo dục qua thiên cơ, qua sự kích-động và phản-động của tình đời để giáo dục chúng sanh tiến hóa dũng mãnh hướng về thanh tịnh mà đi, cho nên ở thế gian này biết bao nhiêu đạo, đạo nào cũng có, cũng như không khác biết bao nhiêu xe ở thế gian này, ngày hôm nay. Ngày xưa chúng ta đi xe bò, ngày nay chúng ta đi xe hơi, mà đủ loại hiệu hết, rốt cuộc cũng về đến nhà, mà nếu bằng lòng tu sửa hiểu được nguyên lý thì mới có cơ hội về đến nhà. Cái xe mà chúng ta đang dùng tại thế gian này, nó phải bị hư rồi chúng ta sửa, càng hư càng sửa, rồi chúng ta càng hiểu, chiếc xe này cũng nhờ nguyên lý mà hành sự được, nó không có hơi thì nó không có chạy nỗi, máy nó không có chạy, mà nó không có điển, nó không có chạy, chánh là điển cũng do nguyên lý của Nam Mô A Di Đà Phật, nước lửa gió đất hợp thành, nó mới chuyển chạy được. Chúng ta người tu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”: Nam là lửa, Mô là không khí, A là nước, Di là phát triển, Đà là màu sắc, Phật là linh cảm. Tự mình hiểu mình, thì càng niệm càng phát triển, càng niệm càng hòa hợp với tứ đại không gian thì ta mới thấy là nhẹ nhàng, ta mới có cơ hội đi trên tòa sen thay vì xe hơi tại thế gian.

Phần hồn là vô cùng thanh nhẹ, nếu mà chúng ta bằng lòng tu thì phần hồn sẽ tiến tới đó, còn ta không bằng lòng tu thì phần hồn chỉ phục vụ u-ơ một vài việc ở thế gian rồi chết không hiểu được nguyên lý của Trời-Đất, uổng cho một kiếp làm người. Cho nên truyền thuyết đã cho chúng ta biết có Địa-ngục. Con người đâu có ngu, lúc sống đồng xu cũng giữ kỷ mà tại sao nó chết đi xuống Địa-ngục ? Vì nó không hiểu nó thôi, nó không chịu khai thác lấy nó thôi thì nó phải đi xuống thay vì đi lên, mà xuống phải học khổ, khổ mới thức tâm, thức tâm mới hướng thượng, hướng thượng mới giải mở, rồi nhập vào những gia đình đạo đức tiếp tục học tu, như bây giờ chúng ta đang tu đây cũng là nhờ đạo đức của tiền kiếp, ngày nay mới tái ngộ VôVi và thực hành ráo riết đón ngộ thức tâm trong chương trình tiến hóa.

Mỗi mỗi khai sáng lấy chính mình và tìm lại thực chất khả năng của chính mình mà thật sự là người tu. Tu để minh, tu để hiểu, tu để giải, chứa không phải tu để ôm rồi tạo động cho chính mình, khù khờ tại thế, đã khù khờ rồi, không nên tiếp tục khù khờ, phải thức giác hành đạt với quân bình, không còn sự khù khờ, trí tâm sáng lạng, nhơn duyên tốt đẹp, Trời-Đất ban ơn thanh nhẹ thu nhập rõ ràng để dũng mãnh tiến hóa trong sự ấm áp thay vì chết lạnh lẽo và cô đơn.

Người già ở thế gian ai cũng sợ chết, nhưng mà chết rồi đi đâu ? Không hành pháp, không biết đi đâu ? Nếu mà dốc lòng hành pháp VôVi thì khôi phục lại linh khí của chính mình mới thấy rõ bản mạch ngu si của mình đã phá hủy thể xác và khối óc, kể cả tâm linh, mới thức tâm chịu tu chịu tiến, mới nhìn nhận sự ngu si của mình và học ngu cho thiệt ngu thì nó mới thức tâm tốt đẹp thanh nhẹ. Đừng có cho tôi khôn hơn người ta, tôi là có thế lực mạnh hơn người ta, nhưng bây giờ tôi thu nguời ta, là tôi thiếu ngu. “Ngu là nhịn nhục. Chớ Ông Phật đâu có chuyền cho người thế gian nắn hình cho Ổng, mà họ nắn hình cho Ổng mà cũng phải ngồi một đống không nói năng được, ngồi một đống suốt ngày suốt đêm như vậy, nhưng mà cũng có người cúng bái, cho nên cái ngu nó có lợi, sự thanh nhẹ là vượt khỏi sức hút của Trần gian, sức hút của Hồng Trần thì đó là ngu chớ gì? Phật vốn ngu, sự thanh nhẹ là vốn ngu. Không có chấp thước người thế gian, nhưng mà vẫn tận độ người thế gian nếu người thế gian biết đi con đường thanh nhẹ, thì chư Phật ban chiếu rõ ràng, giúp đỡ cho chúng ta tiến hóa không ngừng nghỉ, suối đạo sẽ tràn ngập trong trí óc chúng ta, lý thuyết triết lý vững vàng trong xây dựng và không đặc mê tín.

An yên đời đạo chẳng buồn phiền,

Giải quyết chính mình sống tạm yên,

Cửa đạo thực hành trong thức giác,

Không phiền không khổ, thức triền miên

An yên từ đời lẫn đạo, khi mà quân bình rồi thì không có sự buồn phiền. Giải quyết chính mình sống tạm yên, tự giải quyết tất cả những nghiệp duyên của chính mình, cuộc sống luôn luôn yên ổn. Cửa đạo thực hành trong thức giác, bước vào cửa đạo thực hành bước vào chứ không có lý thuyết, trong thức giác: tự sửa sai của chính mình mà ăn năn sám hối. Không phiền không khổ, thức triền miên, hết phiền hết khổ, tâm lúc nào cũng sáng suốt.

Tu”: càng ngày nó càng tiến, càng ngày nó càng giải, sự buồn phiền sẽ tiêu tan, ánh sáng sẽ quang chiếu toàn thân : hết khổ. Nhưng mà hết khổ rồi đi đâu ? làm gì ? Phải phục vụ quần sanh, phải nói ra sự thật, cộng với khả năng tiến hóa của chính mình, không nên chê dấu, và không nên mượn tất cả những lý thuyết nào gắn vào, lập luận sai lầm, dẫn tiến sai lầm cho tất cả mọi người, đó là một tội. Đừng tưởng mình thanh tịnh, muốn nói gì nói, không phải. Nó mới sáng suốt trong căn bản của đời đạo song tu. Cuộc sống của con người cần hiểu để tiến, cho nên người thực hành pháp lý VôVi tự động phải làm đều này, dấn thân hành đạo, ảnh hưởng tất cả những người ở xung quanh chúng ta, chớ không có rêu rêu nói nhiều, nói chuyện Trời-Phật không, chuyện mình không nói, đó là tự gạt và sắp đặt cơ cấu lường gạt, không đúng. Phải sửa mình, nói chuyện Trời-Phật không hà, chuyện của mình không nói, chuyện sai lầm của mình không chịu sửa, nói chuyện Trời-Phật là sai.

Căn bản cuộc sống của con người phải thấu triệt căn bản tiến hóa của tâm linh thì nó mới đạt tới quân bình, đạt tới quân bình thì cuộc sống sẽ an yên. Sống an yên vui hòa với các giới thì chết phần hồn sẽ thanh nhẹ và tốt đẹp. Khỏi lo, nhiều người tu tới đó rồi, sau này tôi chết, tôi phải đi đâu? Tôi khổ này kia kia nọ! Đó là tự hại mình, đường đi rõ ràng, chỉ có tiến tới và hành tới mà thôi ! Đời là như vậy, đạo vốn không, chúng ta phải về được không trong thanh-tịnh, đừng ôm cái có mà khổ.

Thanh-tịnh chừng nào cương quyết tu tiến triền miên như vậy nó sẽ sáng suốt ở tương lai, và không gây phiền trong nội thức nữa. Càng thanh-tịnh là càng giữ mình được thanh-sạch, thiếu thanh-tịnh thì tự động bóng tối sẽ ám ảnh, sẽ chê lấp huyền-bí trong nội thức. Cho nên nhiều người tới gian đoạn đó rồi “bị phỉnh”, muốn mạnh hơn người khác, muốn hay hơn người khác, học bùa, muốn làm vua, làm minh dương, như mà ngu làm sao làm minh dương được? Không biết được mình làm sao làm minh dương ? Không hiểu chính mình làm sao lảnh đạo người khác ? Cũng là một khối ngu mà thôi ! Cho nên dốc lòng tu thanh-tịnh hướng thanh-tịnh triền-miên như vậy. Con viết ở trên mặt đất cần chúng ta phục vụ, chúng ta phục vụ mà thôi, không có địa vị, không có hơn thu, chỉ có tâm lành ban chiếu cho mọi nơi, mọi giới cùng hành cùng tiến mới đem lại bình an cho chung.

Nói tôi bây giờ tôi tu tôi thức, tôi hiểu rồi, bây giờ tôi ra tôi lập đạo, tôi điều kiển thiên hạ, cái đó không được, thực-hành đứng-đắn để ảnh hưởng người kế tiếp, đều đó là đều chánh, làm sư phụ đè đầu người ta, xai khiến người ta, không được, cái đó là lỗi thời rồi. Hiện tại không xài được. Nền tảng văn minh trên mặt đất không chấp nhận, cho nên chúng ta phải trở về thực chất thực thà tu tiến, nhiên hậu mới có cơ hội ảnh hưởng người khác, cảm động lòng người khác được. Vụ lợi cá nhơn thì không bao giờ tiến bước nỗi, đời cũng thất bại mà đạo cũng không còn nữa, trở về với vọng động là đi tới chỗ tự sát mà thôi. Nhiều người tu rồi, nói bây giờ đời đổi rồi, tôi phải năm thê bẩy thiếp, tôi phải ăn nhậu chơi bời, tôi sung sướng cuộc đời trước khi chết. Nhưng mà không biết chết rồi sẽ đi đâu? Hậu quả sẽ dồn dập, trí óc không có mân mẫn nữa, cho nên người đời nên hiểu đều này để xét về đạo, người đời bị phỉnh quá nhiều, ông tiên này bà phật kia phỉnh người ta nhiều lắm ! Chính bản thân nó chưa hiểu nó, rồi nó nói hồi hôm này, tôi gặp ông này, ông tiên này, ông Thích Ca, ông này, ông kia, ông nọ, Thích Ca là một người tu thoát tục hội nhập trong một ánh sáng vô cùng của Trời-Đất, không có vụ kêu người này làm này, kêu người kia làm này, không có, không bao giờ, nếu chúng ta tiến tới nơi ánh sáng như Ngài, thì Ngài chỉ ghế chiếu một chút thôi là tâm thức của chúng ta triền miên sống động tu tiến, chứ không lảnh việc gì để làm. Khi mà hiểu được mình hòa hợp với thanh diệu của đại bi là nó thật sự trở về tự nhiên và hồn nhiên, vô sanh bất diệt, lúc nào cũng an vui tâm thức sống động không buồn phiền. Người nào tu đến đó mới thật sự biết tha thứ và thương yêu, không còn chấp nhất nữa, không còn phản trách nữa, một lòng một dạ sửa mình để tiến mà thôi, còn phản trách là còn sai lầm, càng bằng lòng xây dựng thì càng tiến tốt. Cho nên nhiều người tu trên núi : hữu xạ tự nhiên hương, tự nhiên có người tìm tới để học đạo, mà người lúc nào cũng kiêm tốn, không có reo rao mối đạo của chính mình mà hành sự để nhân gian thấy và hiểu mà học, chỉ có bây nhiêu đó thôi.

Mọi người đều có vốn sẵn là “tâm thức”, ai cũng có tâm thức hết, mà tâm chưa thức, hình hành động tốt mà họ mới thức tâm. Thực-hành đứng-đắn, khai triển tâm tư, không còn bận rộn nữa. Nhiều người mới tu một chút, ồ ! cơ Trời chuyển, bây giờ tôi phải làm cái này, làm kia làm nọ. Bây giờ tôi làm minh dương, tôi làm ông vua, mà ông vua để làm gì ? Người ta từ ông vua phải đi tu, mà mình tu rồi trở lại làm ông vua là đi ngược đường, người đời có cái óc khôn ngoan, họ xét, họ hiểu, họ không có ngu dại đâu. Nói hay mà nhìn sự thật của mình mà làm việc không hay, ai mà tin ? Mỗi mỗi không có thanh nhẹ trong kích-động, muốn trở về ngôi vị động loạn độc tài, làm sao giúp được người kế tiếp ?

Tu phải tu thật, không nên tu thử hoặc tu chơi, không có vụ đó. Tu thật sửa mình triền miên cho tới chết, biết mình có lỗi, chứ không ai có lỗi hết. Mình sai chẳng có ai sai, mới là thật sự người tu.

Vô Vi, Vô là không, Vi là nhỏ, từ nhỏ cũng biến về không, thanh nhẹ vô cùng. Ôm điều này điều nọ, tức là không phải Vô Vi!. Chúng ta hiểu điều này tức là cái thước đo lường người đạo, chớ ở thế gian không bao giờ có được cái thước để đo lường người đạo. Nhìn đời hiểu đạo, nhìn bản thân họ hiểu trình độ tu tiến đến đâu, nói thì hay lắm nhưng mà làm không được cái gì hết, trung nghĩa cũng không có, tự hại mình mà không tiến bước nỗi, cuối cùng gạch hái cái bệnh nan y mà ra đi thôi! Còn có chỗ sử, còn có chỗ phân, tức là xác của chính mình đây, nếu chúng ta tu đàn hoàn, cái xác của chúng ta càng tiến triển càng tốt đẹp, mà tu không đàng hoàn rồi hậu quả một bệnh nan y mà ra đi. Đó là chính minh không đàng hoàn. Hỏi trong lúc người đó còn sống, tu giỏi lắm, này kia kia nọ, nói giỏi không tu giỏi là đọc sách, chứ không có tu, đó kêu bằng nói giỏi, hành động không giỏi thì làm sao bắt điển? Gia cang nghiệp chướng không giải được, làm sao có pháp lực mà đi dạy người tu?

Triền miên điêu luyện dìu tâm thức,

Giải mở trần tâm nguyện góp phần,

Trí sáng tâm minh không tạo loạn,

Thanh bình chung tiến tự phân lần.


----
vovilibrary.net >>refresh...