Tâm tùy ý thức chơn tâm tiến

Thức giác bình tâm tự tiến xuyên

Trí ý không ngừng trong phát triển

Tâm hành chơn pháp tự mình yên.

Tâm tùy duyên ý thức thì chơn tâm nó mới tiến. Thức giác bình tâm tự tiến xuyên, khi mình hiểu được thì quân bình từ bên trong, khai triển thì mình mới vượt qua những khổ nạn tự tiến xuyên. Trí ý không ngừng trong phát triển, trí ý chúng ta không ngừng niệm phật, không ngừng hành pháp thì luôn luôn ở trong phát triển. Làm việc là chắc có, người nghèo cứ than nghèo hoài mà không chịu làm việc thì chắc chắn nghèo, nghèo suốt kiếp. Chịu làm thì không bao giờ có nghèo. Mà chịu tu là không bao giờ không tiến, tu càng nhiều thì tâm linh càng phát triển, mà “đúng pháp hay là không”, cái pháp khứ trượt lưu thanh thì được, pháp ỷ lại thì không được, nhờ đỡ này kia, kia nọ là không được, cầu xin, cúng hoải là không được, lúc chết thì ở trong các giới thấp kém thôi, không có tiến hóa lên được cao đâu. Không hòa, không hội nhập với ánh sáng đại bi được. Tâm hành chơn pháp tự mình yên, tâm chúng ta đã hướng về con đường chơn chánh mà hành sự, tự nhiên nó phải yên, nó yên nó mới vui, nó vui nó mới tiếp tục hành, càng hành càng cởi mở, càng hành càng thức giác, càng hiểu giá trị nguyên khí của cả càn khôn vũ trụ là một văn chương sống động nhất trên mặt đất này, để cứu vớt tất cả các quần sanh.

Lửa của Trời, đâu có tính tiền bạc gì, người nào cũng đến đó, mượn nguyên khí để tu sửa, thì càng mượn thì chúng ta càng thấy : luồng điển của đại bi chiếu dịu cho chính chúng ta. Không đi lên mà làm sao thấy rõ cái nguyên lý của Trời Đất đã hành sự cứu vớt quần sanh. Dùng lý luận suy tư đều giới hạn. Làm sao tiến tới được ? Chỉ hành mở, nó mới tiến tới một phần thôi, cũng không chắc gì toàn diện, nhưng mà tâm thân được an lạc, chịu tu chịu thiền thì chắc chắn có kết quả tốt.

Thiền mới thật sự là tu”, lý thuyết không phải thật sự tu. Người áp dụng lý thuyết nói đạo giảng kinh Di Đà, chưa hiểu mình, giảng chật lức ra ngoài. Không hiểu lục căn lục trần là cái gì ? Không hiểu tại sao ông Phật ổng nói tiếng như vậy mà người ta nghe, người ta cảm động, tại vì nó không hành mà làm sao hiểu được nguyên khí của Trời Đất mà nó cảm thức được lời văn của ông Phật, rồi nó nghe chơi, ỷ lại, rồi chết cũng vậy mà đó thôi ! Không có tiến tới nữa, phải đi học lại hết.

Tu phải tu cho đúng, Hành phải hành cho đúng”, chứa thấy người ta thấy mình tu, ăn chay khổ cực rồi người ta thương, tưởng đâu hay, không phải đâu ! Mình phải sửa, mình mới tiến được, không sửa không tiến được, đừng nghĩ chuyện bề ngoài, chuyện bề ngoài không cứu giúp cho người thật tâm tu, người thật tâm tu là phải phát triển nội thức của chính mình mới kêu là thật tâm, không phát triển được nội thức của chính mình là hoang phí cho một kiếp làm người.

Không biết được tâm linh, không biết được tâm linh là không bao giờ có cơ hội tiến tới, chỉ có thục lùi trong cái cố chấp, chậm lực của chính mình, không hiểu được chiều sâu của đạo tâm, cũng nói nhưng mà không hiểu được chiều sâu, nói cạng sợt thì hay lắm, mà nói chuyện chiều sâu của đạo tâm là không biết là tại vì thiếu hành. Sợ đụng chạm, thiếu hành, phải biết sự kích-động và phản-động là ân-sư, chúng ta nên thanh tịnh chấp nhận, học hỏi thì chúng ta mới tiến, không thanh tịnh chấp nhận học hỏi làm sao mà tiến được ?

Trời Đất đã hình thành cho chúng ta một gia đình yên ổn. Chỉ có hành sự mà thôi, hành sự tốt đẹp. Người có nhân đạo, hành sự đối đãi với nhau phải tốt, đối đãi trong gia cang nhiều khi hành-hoạch, làm gì có đức, làm gì có nhân đạo ? Phải hòa-ái tương thân, cùng chung phân giải thì cái gia đình đó mới tốt. Cái đó là thiên tánh rõ ràng, chịu tu thì thấy rõ thiên tánh, thiên tánh lúc nào cũng phong phú, dễ tha thứ và thương yêu. Còn lý luận của thế gian thì giới hạn lý này lý nọ, giới hạn, khó tha thứ và thương yêu. Thiên tính khai triển được, mới thật sự tha thứ và thương yêu, dẫn tiến mình và ảnh hưởng người kế tiếp mới thật là người chịu tu, chịu khám-phá, chịu khai-thác lấy chính mình mới thật là người tu.

Của cải cuối cùng của Thượng Đế đã ân ban trong một kiếp làm người, nếu không chịu sửa tiến, thì không có lối thoát. Cuối cùng chúng ta không có đường đi, rồi đồn đại tận thế này kia, kia nọ, kỳ thật ta sẽ bị tận thế, là vì xác chúng ta không lo, tâm chúng ta không phát triển, trí-ý lu-mờ là tận thế đó thôi, rồi đâm ra chuyền thuyết đủ mọi chuyện làm cho con người càng ngày càng yếu, thần kinh càng ngày càng yếu hết muốn làm việc, tận thế rồi, tôi làm việc làm chi nữa, tận thế tới nơi rồi làm chi.

Thiên cơ là để làm gì ? Để giáo dục tâm linh, để mọi người phải hướng thiện, biết mình nhiều hơn, nghiên hậu mới biết được Trời Phật mà tu tiến, Trời Phật luôn luôn sống trong khổ, ánh sáng luôn luôn chiếu cho chỗ tăm tối, không phải ánh sáng là hạng nhất đâu, ánh sáng luôn luôn phải phục vụ và chiếu cho những nơi tăm tối để tự nó phát triển được. Như thế gian này trước kia đâu có đèn điện, có mặt trời mặt trăng. Có mặt trời, có mặt trăng, rồi khối óc của con người nguyên cứu ra một nhà máy điện phát điện ra, bây giờ chúng ta có điện đầy đủ mà trước hết là do đâu ? Do đá chọi đá phát ra lửa mà thôi, rồi từ đó mới nguyên cứu ra điện, chứ kỳ thật là trong tự nhiên và hồn nhiên đã có ánh sáng. Ngày hôm nay, chúng ta có sự hiện diện tại thế gian này, chúng ta đã có ánh sáng trong nội tâm, thiếu thanh tịnh không thấy thôi, nếu chúng ta thanh tịnh rồi thấy rõ rệt. Khi thấy được chúng ta mạnh khỏe lắm, chúng ta biết được đường đi của chúng ta là vô cùng không bị giới hạn. Làm sao có được sự thanh nhẹ đó ? Chỉ hành pháp, đừng nóng, khứ trượt lưu thanh, hòa hợp các giới, tạo thành ánh sáng tốt đẹp. Sống lúc nào cũng an yên và vui tươi, nhìn chân Trời mà tác thơ cho một cách vui sống.

Chỉ có “điển” mới là vô cùng, điển mới có tiến giải trong nội tâm, điển mới trường tồn, vật thể mới giới hạn trong một lúc nào thôi rồi cũng phải tan rã, mà phần điển sẽ hội tụ tùy khả năng trình độ tu học của nó, phát triển đến đâu nó sẽ hội nhập đến đó.

Ánh sáng nhiều từng lớp ánh sáng, vô cùng như vậy mà tiến lên, tạo vốn không là ánh sáng mà thôi, xác của chúng ta cũng vốn không, hai luồng điển âm dương của chúng ta hội tụ rồi bừng ra ánh sáng, ánh sáng chỉ hòa hợp với ánh sáng mà tiến hóa thôi.

Không còn chia rẽ, không còn hận thù, mới thấy rõ giá trị chung sống hòa bình là phải “hiểu lấy chính mình”, mới có cơ hội chung sống hòa bình. Nếu mà không hiểu lấy chính mình mà làm sao có chung sống hòa bình ? Càn khôn vũ trụ quang đã quang chiếu cho mọi người, mọi người cộng hưởng vũ trụ quang, nhưng mà quên đi vũ trụ quang, tưởng ta là hay, ta là giỏi, ta là hơn hết, ta là trường cửu, ta không bao giờ chết, ta là một võ sĩ mạnh lắm mà. Nhưng mà rốt cuộc rồi cũng phải bị cancer, con người tới già, tới lớn tuổi là phải bị cancer, dồn cục đó một ngày nào đó nó phát triển, nó nằm đó, chưa tới lúc, cái gì cũng bỏ miệng rồi lần lần dồn cục và không có phương cách giải. Pháp lý VôVi khoa học huyền bí Phật pháp thì ngày nào ăn bao nhiêu thì tối phải giải bấy nhiêu, có đường hướng khứ-trượt lưu-thanh để giải ra, thì độc tố đâu có tích chử mà dồn cục sinh ra bệnh này bệnh nọ, bệnh nan y. Nếu hành đúng thì không có, hành không đúng, tới tuổi đó thì cũng phải chịu vậy mà thôi !

Tham ăn, người người đều tham ăn, tham sung sướng, dâm tánh bành chướng, phá hoại cơ tạng mà tưởng là ta làm đều lành. Biết sửa mình, biết hướng về thanh tịnh để thấy rõ chính mình kêu bằng “minh-tâm kiến-tánh mới sửa tiến được . Câu minh-tâm kiến-tánh có từ lâu rồi, nhưng mà mấy ai được minh-tâm kiến-tánh, không chịu sửa mà làm sao biết minh-tâm kiến-tánh ? Ở trong nhà chúng ta, chúng ta biết nấu ăn, lò điện hư chúng ta biết sửa, thì chúng ta hiểu rõ hơn. Còn không biết nấu ăn, không biết sửa, ngồi đó nói lý sai người ta rồi rốt cuộc mình không biết gì hết. Bằng lòng làm, bằng lòng phục vụ thì mình mới hiểu được. Còn không bằng lòng làm, không bằng lòng phục vụ thì không bao giờ hiểu được cái gì hết. Mỗi mỗi nó đều có nguyên lý của cuộc sống, mỗi mỗi nó đều có nguyên lý của sanh trưởng của chúng nó.

Mình yên tự thức chẳng than phiền,

Gieo họa, gieo mình sống khó yên

Trí tuệ phân minh đường tiến hóa,

Hành thông chơn pháp chẳng lụy phiền.

Khi tâm thức quân bình, không còn than phiền nữa. Mất quân bình, rướt động loạn vô, gieo họa cho mình, sống khó yên. Trí tuệ phân minh đường tiến hóa, trí tuệ chúng ta phân minh đời ra đời, đạo ra đạo, tiến hóa rõ rệt. Hành thông chơn pháp chẳng lụi phiền, giờ giất công phu thực hành phương phát rõ rệt, khai triển trung tim bộ đầu, kêu là “chơn pháp”, không còn sự lụi phiền, lo âu, buồn bực nữa. Tu thì phải phát triển, phát triển nơi nào ? Phát triển luồng điển nơi trung tâm bộ đầu liên hệ với sinh cực của cả càn khôn vũ trụ thì cuộc sống của chúng ta lúc nào cũng an yên và tự thức. Nhấn thân hành pháp mới rõ pháp luật, nói pháp mà không hành pháp thì không bao giờ có pháp lực. Tu bên ngoài, không bao giờ có pháp lực. Tu bên trong tự khai triển tất cả những sự tâm tối sẳn có của chính mình, quy một hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ, tiến tới sự thanh tịnh sáng suốt ở bên trên thì nghiên hậu mới thật sự nhận được dịu thanh phát tướng, mặt mày cũng khác, thay đổi. Nhận được sự dịu thanh của Trời Đất thì mặt mày tươi trể, không có buồn lo. Con người mau già là tại vì lo chuyện đời, lo chuyện không cần thiết, và bỏ quên sự cần thiết, không phát triển duyên dáng tốt đẹp như tình Trời khai triển hằng ngày, hằng giờ, hằng phút. Nhờ nguyên khí mà sống động, mà tâm thức chúng ta không được nhẹ nhàng, không hòa hợp với sự nhẹ nhàng thì mất vị trí tươi sáng của chính mình, tâm thức chỉ có buồn khổ là thôi !

Tu bước vào điển giới mới thật là tu”, đường đi vô cùng, tâm tưởng sự thành mới kêu là tiến hóa. Còn ở thế gian, muốn cái gì thì cầu xin bối quể đủ chuyện hết, rốt cuộc rồi cũng thất bại ra đi mà thôi, chính ông thầy bối cũng phải chết, không làm được cái gì, thẩm chí cho cả một vị bác sĩ phân tách tất cả cơ tạng của con người, nhưng mà cuối cùng cũng phải rếu rếu ra đi, không làm được cái gì cho chính mình, thì kể những chuyện vá víu ở tình đời, sống một cuộc đời, chỉ làm những chuyện vá víu đắp qua đắp lại rồi chết mà thôi, không làm được cái gì hết. Sự thật khai thác cho chính mình, khai sáng lấy chính mình thì mới có cơ hội “tự cứu”, thấy rõ mới chịu ăn năng sám hối, chưa thấy rõ, chưa chịu ăn năng sám hối. Hiểu được chính mình là một khả năng của cả càn khôn vũ trụ thì bằng lòng xây dựng sự phát triển của khối óc, không thấy, không hiểu được thì không bằng lòng thì chỉ rướt sự ô nhiễm, tạo sự cực nhộc cho nội tâm và không phát triển.

Lo âu, lo đủ thứ mà không biết chuyện gì mà nói tôi lo. Lo thết rồi đổ thừa tôi lo cho gia đình, tôi lo cho vợ, lo cho con, không phải vậy. Cuộc sống mình đang có đây ai cho ? Phải hiểu, do đâu mà có ? Yếu tố nào mới có cho tôi đến chỗ vui tươi, khỏe mạnh, thì tôi phải nuôi dưỡng cái đó để tiến hóa, mới là đúng. Còn hướng ngoại, thấy ai cũng hay hơn mình, đó là chính minh mình trì trệ, không chịu khai thác lấy chính mình, mới thấy người khác hay. Bằng lòng khai thác lấy chính mình thì chẳng thấy ai hay ở thế gian này. Người nào chấp nhận tự khai thác của cải cuối cùng của Thượng Đế ân ban là thể xác này, khai sáng lấy chính mình, quy về trật tự của càn khôn vũ trụ thì thấy cái sự sống của chúng ta lúc nào cũng sống động, và lúc nào cũng lớn rộng thanh nhẹ, chứa không phải lệ thuộc trong sự chấp mê mà buồn tủi, khó tiến. Nhiều người tin Chúa, tin Thượng Đế, nhưng mà chỉ có giữ cái tin không mà không có hành thì cũng như không. Tôi tin ông đó là Thượng Đế mà bao giờ tôi đã thấy, thấy là thấy cái gì ? Thấy cái khả năng hạnh đức nhấn thân tận độ của Thượng Đế tôi phải thấy, Đấng Toàn Năng tôi phải thấy sự nhấn thân của Ngài thì tôi mới nhận được những gì của Ngài ban cho tôi để học và để tiến.

Khả năng của Ngài là cái gì ? Có phải đấm đá không ? Sự thanh nhẹ vô cùng và tận độ vô cùng, cho nên nhiều phần điển xuống cũng xưng danh CHA mà điển chơn chánh thì nói con vui thì CHA vui, con khổ là CHA khổ, điển đó với luồng điển hòa đồng thật sự xây dựng tiến hóa. Còn những luồng điển hâm dọa Địa Ngục này kia kia nọ, cái đó không phải, cái đó là không có chơn chánh, chơn chánh là xây dựng đi lên, không có sự chấp mốc, cho nên sự dịu thanh của Thượng Đế, của Đấng Toàn Năng thì nơi nào cũng có hết, chứa không phải đợi Ngài trở lọng lại mặt đất đâu. Lúc nào cũng ban chiếu cho mặt đất, xây dựng cho quần sanh tiến hóa trong chiều hướng kích động và phản động. Ngài đã đặc thẳng cái máy đó trong khối óc của con người, nhưng mọi người không chịu dấng thân thì làm sao thấy được cơ giới tinh vi của Thượng Đế đã đặc trong khối óc của mọi người ?

Ở đời này cho đi học, thấy rõ : bài toán nào cũng trở về không thì bài toán đó mới là đúng, bài toán nào không thể trở về không là trặc rồi, có dư cũng là trặc rồi, tất cả cũng là quy không, đó mới đúng đường tiến hóa, ôm chấp là không có đúng đường tiến hóa, thì lúc đó chúng ta mới thấy rõ cái Hồn và với cái xác khác nhau. cái Hồn là làm chủ cái xác, cái xác không làm chủ được cái Hồn, cái xác chỉ tạo sống song mê, tô điểm bên ngoài để cho mọi người mê theo, nhưng mà không giải quyết được, rốt cuộc thầy trò cũng phải ở tù để học lại, giam trong khổ cực mới bằng lòng học và tiến, cho nên ở thế gian này gọi có Địa Ngục là vậy. Cho nên người tu phải cảnh tưởng lấy chính mình, hiểu đường tu và thực hành cho đứng đắn thì mới có cơ hội giải quyết được. Pháp nào ở thế gian cũng do Thượng Đế ân ban để dẫn tiến tâm linh mà thôi. Hỏi xe nào chạy ở giữa xa lộ thì xe nào cũng chạy về đến nhà được, và nhiều hiệu vậy thôi ! Chung quy nó có bấy nhiêu công chuyện đó, xe nó quân bình, điển năng đầy đủ, nước non đầy đủ thì nó chạy tốt, kim mộc thủy hỏa thổ vận hành tốt đẹp thì nó chạy êm ả mà thôi, khi chúng ta ngồi trên chiếc xe mà hiểu được nguyên lý của Trời Đất, không khác gì đang ngồi trên tòa sen dẫn tiến từ chỗ này đến chỗ nọ trong trật tự rất rõ rệt. Người trên chiếc xe mà hiểu được nguyên lý của Trời Đất sung sướng vô cùng, thấy thời đại càng ngày càng tiến, sự đóng gốp của con người càng ngày càng gần với nhau, chung lo cho nhau mới có ngày hôm nay. Phát minh tất cả những vệ tinh lên lấy những khả năng gì của Trời Đất về phục vụ quần sanh. Như hiện tại, chúng ta nói điện thoại, vệ tinh từ trên Trời chuyển xuống thế gian để cho con người sự dụng, chuyện đó là xa xưa không bao giờ nghĩ ra được, mà nghĩ được cũng bị chặt đầu, ông vua nói là chuyện đó chuyện không có, cho nên cần phải mở thức hòa đồng mới chịu học, chịu tiến. Người tu VôVi phải mở thức hòa đồng chịu học, chịu tiến.

Pháp phải giữ pháp”, phải lo tu đêm đêm khi cái nào chúng ta cần học, nghe nó vô mà thiền cũng thích, nhớ và phát triển được, mới là thật sự học. Còn nghe không vô thôi, cái đó không phải tầng số của chính mình, mình phải chịu. Tu một thời gian, mình mới hiểu được, chứa mình đừng có vội chê người ta, chuyện mình không thể hành được mà người ta có thể hành được là phải quý, cho nên người tu trên mặt đất gặp người tu chơn chánh thì lúc nào cũng quý thương, không có bao giờ ghét bỏ. Tâm thức tự động nó như vậy ! Người tu với người tu luôn luôn quý thương nhau, còn người tu mà đi nói xấu người tu, cái đó là trình độ thấp kém, chưa hiểu được chính họ, làm sao dám phê bình đói phương ? Cái tội đó nặng lắm !

Từ xa xưa đến nay, tất cả đi trong sự lầm thang và không có tự khai thác lấy với chính mình, cho nên không có dũng mạnh, không có đại hùng, không có đại lực, không có đại từ bi. Gieo khổ cho suốt kiếp, rồi ríu ríu xuống Địa Ngục thọ tội mà thôi. Múa máy đủ chuyện, pháp thuật đủ chuyện, rồi rốt cuộc không làm được cái gì cho chính mình. Đó là tự dẫn xai cho mình, thiếu dũng mạnh dấn thân khai sửa dẹp bỏ tự ái, thăng hoa tiến hóa tốt đẹp, còn ôm tự ái, không bao giờ học được một cái chuyện gì. Cứ nghĩ tôi già rồi, thằng đó con nít mà nói chuyện làm sao tôi nghe, bay nhiêu đó mình thấy mình đã thua lỗ rồi. Một cái bông hoa mà người ta ca tụng thành văn chương tốt đẹp, huống hồ gì con người có khối óc quý bấu vô cùng. Mọi người đều có một ý thức sáng tạo rõ rệt, mà nếu chúng ta không có hòa đồng thì làm sao chúng ta học hỏi và đúc kết được sự tốt đẹp của siêu nhiên ân ban từ bao nhiêu kiếp.

Lụy phiền vì bởi duyên chưa ngộ

Khổ trí cực tâm phải tiến vô,

Đạo hạnh mù mờ không tỏ rõ,

Trì tâm thanh tịnh niệm Nam Mô.

Lụy phiền vì bởi duyên chưa ngộ, luôn luôn bực nhọc khổ cực, thương tiếc là duyên chưa ngộ. Khổ trí cực tâm phải tiến vô, lúc đó không phát triển được, bực bội mới tiến vô đi tìm một lối thoát cho chính mình. Đạo hạnh mù mờ không tỏ rõ, cũng nói đạo, mà đạo mù mờ không có rõ rệt, lúc đó chúng ta phải biết sự nhận phần thanh thịnh của mình. Trì tâm thanh tịnh niệm Nam Mô. Co lưỡi, răng kề răng trì tâm ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật là khai thông tuệ giác của chính mình, nghiên hậu mới được yên ổn. Nếu bằng không thì chỉ có bán tính bán nghi, không biết Trời Phật là ai?

Nếu có Ông Trời, sao Ông Trời cho tôi khổ thế này? cho tôi bơ vơ thế này? Trách Ông Trời, nhưng mà không biết trách mình, không biết làm sao trách sửa dẫn tiến tâm linh của chính mình, là bị kẹt đó thôi. Trách Ông Trời đủ chuyện. Sự diệu thanh ban pháp của Đấng Toàn Năng khắp cả địa cầu, lúc nào cũng nưng niu trong xây dựng, đặc ra luật hóa hóa sanh sanh để nuôi dưỡng quần sanh, từ hột lúa cho cọng râu đều là nằm trong định luật hóa hóa sanh sanh. “Sanh, Trụ, Hoại, Diệt và hồi sinh trên mặt đất này”, chúng ta cũng như vạn vạn vật cùng nhất thể, cũng bây nhiêu công chuyện đó thôi, phải hiểu cái nguyên lý thì sống mới an vui được, còn không hiểu cái nguyên lý. Nói tôi có pháp, tôi hành pháp, pháp tôi cao hơn thiên hạ, cái đó là vung bòi tự-ái, tự-đắc, cống cao ngạo mạng, khổ thêm, ta là hạng nhất trần gian, chẳng ai bằng ta, thế là sai vô cùng. Đấng Toàn Năng chưa dám xưng để con người tự thức qua cơn đau khổ mới nhìn nhận đó là Đấng Toàn Năng, diệu pháp của Ngài đang luôn luôn diễn trên mặt đất để dẫn tiến chúng sanh, cái đó là có thể nói xưng là thứ nhất, nhưng mà đâu có bao giờ có hiện diện của Ngài xưng đâu !!!

Người thế gian vá víu được chút đỉnh tưởng là ta hay, xưng ta là số một, thế là trặc rồi. Mỗi tâm linh đều là số một, sáng suốt xây dựng đi lên mới có hoà bình, đi lên mới hội tụ, đi lên mới có sự hòa bình thật sự, thấy viễn yêu của Thượng Đế mới vui hòa với các giới cùng hành cùng tiến, dũng mạnh trong tận độ mới thật là người tu vượt khỏi từng ô trượt, vượt khỏi sự sung khắc của ngũ hành, thanh tịnh cảm hóa tất cả mọi sự khích động và phản động trong nội tâm, tâm thức lúc nào cũng quân bình trong xây dựng và sáng suốt.

Quy nguyên diền mối của Trời Đất” thì mới hiểu sự thanh cao của bên trên, cảm thông được sự thanh cao của bên trên, cảm thông được sự hiện diện của bên Trên mới thấy sự nhỏ bé eo hẹp của Trần gian, cho nên con người không khai triển được tâm linh là con người ít kỷ. Muốn làm giầu cho chính mình, muốn cái gì cũng phục vụ cho mình , không bao giờ dấn thân phục vụ cho người khác, đó là bản tánh ít kỷ, tự ái eo hẹp, tức là giam hảm phần hồn, càng ngày càng khổ thêm, càng ngày càng rắt rối thêm, giải quyết không nổi.

Chạy con đường tiền, tìm cho đủ tiền, có bạc tỷ đi nữa ngủ cũng không yên, vì chưa quán thông được chính mình, chưa khai triển tâm linh, chỉ ôm khổ mà tưởng giầu là mạnh, của thiên trả địa mà đâu có ai giầu đâu ? Làm cho có tiền bao nhiêu đi nữa, có bảnh nhất cũng mua căn nhà, cũng phải trả lại mặt đất mà thôi, có bảnh nhất mua chiếc xe hơi, cưới con vợ, rốt cuộc con vợ cũng chết, tiền tình duyên nghiệp cứ chôn vùi xuống đất hết chọi. “Phần hồn đi đâu?” Nếu chúng ta bây giờ không chịu lo phần hồn thì tương lai phần hồn sẽ đi đâu ? Sự sáng suốt của con người có thể thấy được, bây giờ tôi không có lo tu tâm sửa tánh, không xây dựng tâm linh, tôi đâu có vị trí... Đi về Trời thì chỉ có phần thanh nhẹ, điển quang thanh nhẹ, tâm linh sáng suốt mới đi về Trời được, là để chờ chết. Tụng kinh nó nói chuyện cực lạc thế giới, nói chuyện đi về Trời không mà đâu có bao giờ đi về Trời được, giảng đi về Trời, đâu có biết đường đi ? Cho nên chúng ta đêm đêm phải hành khổ để hiểu mình và hiểu nguyên lý của Trời Đất thì chúng ta mới có đất dừng chân ở tương lai.

Thấy tu không có làm gì, niệm Nam Mô A Di Đà Phật mà thôi, đó là chìa khóa duy nhất biết cách niệm, đúng niệm là co lưỡi răng kề răng, chấn động mới mở lục thông, chớ không phải chuyện giỡn, thì mở lục thông rồi, có gì buồn phiền đâu ? Biết rõ mình sống tạm, an vui, dấn thân tịnh độ rồi sẽ ra đi, chớ mình có làm gì hơn thiên hạ đâu ? Đi giai đoạn, tới giai đoạn đó là đã phá mê phá chấp rồi. Còn người đời họ không chịu đi đến giai đoạn đó, họ dấn thân trong tiền tình duyên nghiệp, gia đình gặp nhau thì lý luận chuyện vợ con, tiền bạc, công ăn việc làm, có bây nhiêu đó mà suốt ngày hai mươi bốn tiếng đồng hồ, nó chói buộc không khác gì còng số tám, không chạy ra khỏi được, lòng dòng trong cái đó không tiến hóa nổi. Còn muốn tiến hóa thì chúng ta phải “dứt-khoát”.

Sử dụng những cái gì trong nội tâm nội thức của chúng ta có, chỉ lấy cái nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật mới khai thác nó ra. “Nam” là lửa. “Mô” là không khí, trong không mà có không khí. “A” là nước, khí điển tương giao, phát triển vô cùng. “Di” giữa bền ba bấu linh Tinh Khí Thần, cơ tạng của con người đang sống đây là nhờ Tinh Khí Thần, không có chất Tinh. “Tinh hóa khí, khí hóa thần, thần hoàn hư”, nếu mà không có Tinh thì làm sao có cuộc sống yên vui như bây giờ ? Cho nên VôVi có cái pháp Sôi Hồn, trụ khí Tinh, trụ cái Tinh khí đó, tinh hóa khí, khí hóa thần, hội nhập trong tinh ba của càn khôn vũ trụ mới thấy phần Hồn, phần Hồn là chủ thể xác. “Hồn là Đạo, Xác là Đời” khi mà Hồn sáng suốt thì xác được nhờ đỡ biết là bao nhiêu, không ôm sự đồi hỏi, chỉ xây dựng trong chương trình tiến hóa mà thôi, mới thật sự giải khổ cho chính mình, muốn giải khổ cho chính mình phải biết đường đi, không biết đường đi là chỉ khổ, khổ, khổ thêm, càng khổ, khổ hoài thôi ! ! ! . . . Cho nên nhiều dân tộc ở thế gian này không có biết tu, cứ ham sống sợ chết, sát hại biết bao nhiêu thú vật, xương như núi, nhưng mà không cứu được mình, biết cái xác ăn được, ấm no, nhưng mà không biết tu, không phát triển, không đồng dẫn tiến tâm linh của chúng ta, cho nên chúng ta vẫn còn khổ, tăm tối, bít bùng, không khác gì con người đang bị giam trong thùng sắc không có phát triển được. Có khi vui, khi buồn, bất thường, có khi nóng khi lạnh bất thường.

Tu là phải “thức giác”, tu là phải “nhịn nhục” tối đa, phải “hiểu nguyên lý” của Trời Đất. Cho nên ở thế gian mà chúng ta học sửa được tánh tình như một vị Phật, nhịn nhục tối đa, ai mà ghét chúng ta ? Nhịn nhục và bằng lòng xây dựng thì chẳng có ai ghét chúng ta cả. Càng nhịn nhục càng xây dựng tốt hơn. Thiếu tinh thần nhịn nhục là tự ghạt mình mà thôi, làm sao hơn được ai đâu ở thế gian này ?

Ông võ sĩ đánh một cái chết mười người, nhưng mà rốt cuộc ổng cũng chết. Chớ ông mà chế súng đạn, bắn một cái lủng xuyên cơ tạng khối óc của con người, mà rốt cuộc ổng cũng chết, không hiểu tại sao ? Không giữ được mình, mà không xây dựng được chính mình rất tủi thân. Trời cho chúng ta đầy đủ, có mắt mũi tai miệng, có ra-đa đủ thứ trong này, máy tính toán tự động, cái gì cũng tự động, toàn thân khối óc và thể xác đều là tự động, nhưng mà không biết sử dụng, không biết sử dụng chỉ có hoan phí và tự hại mà thôi, cuối cùng phải buông xuôi ra đi, thì phải thọ tội. Thượng Đế cho chúng ta đầy đủ mà tại sao chúng ta không chịu sử dụng ? Đâu có hẹp hòi đâu ? Bây giờ nguyên khí của càn khôn vũ trụ đang hộ trợ cho nhơn sinh tiến hóa. Mặt trời, mặt trăng phục vụ để cho mọi người thấy đường lối mà đi, nhưng mà thiếu thanh tịnh, đâu mà nhận được nguyên lý đó mà sửa tiến ? Phải cần sự thanh tịnh mà sửa tiến, mới nhận được nguyên lý đó mà sửa tiến. Từ thanh tịnh phát triển đến thanh tịnh vô cùng, là ánh sáng dịu thanh bên trên dìu tiến chúng ta, chúng ta không thể nào bỏ. Trời Phật luôn luôn nằm trong nguyên lý tận độ mà chúng sanh không có phát triển đi lên mà làm sao Ngài độ ? Cho nên thế gian hiểu một gốc, đăm ra nắn hình, nắn tượng tưởng đâu Ngài ở đó là Ngài độ cho chúng ta, không phải đâu. Ngài đã thoát cái cảnh đó rồi, đi lên trên, mới tròn chịa như vậy mà chúng ta không thoát được cảnh Trần Gian đi lên trên mà làm sao Ngài mới độ chúng ta được ? Hộ độ chỗ nào khi chúng ta đi đến đó chẳng thấy ai, nhưng mà đầu óc chúng ta sáng suốt và hiểu nơi này là nơi nào, trong tâm phân định thanh trượt rõ ràng, vui hành trong tiến hóa rõ rệt, cho nên người thiền không phải là người ngu, người trước kia, tra lý lịch người cũng buôn bán làm ăn, cũng ông này ông nọ, cũng giữ lắm chớ không phải là tầm thường.

Nam Mô lục tự khai minh đạo,

Điển giới cảm thông tự bước vào

Trí ý thực hành trong thức giác,

Thành tâm thực hiện tự phân màu

Trì tâm niệm Nam Mô A Di Đà Phật, khai minh đạo, dùng ý niệm nó mới khai, khẩu khai thần khí tán làm sao mà khai được đạo ? Mới hiểu được đạo ? Ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật thì vận hành chấn động trong cơ tạng càng ngày càng tiến hóa, hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ. Điển giới cảm thông tự bước vào, biết được còn một cỗi nữa, chứa không phải bao nhiêu đây, chúng ta phải nhờ cái luồng điển thanh nhẹ hòa hợp với thanh nhẹ, chúng ta mới đi tới. Trí ý thực hành trong thức giác, trí ý luôn luôn thực hành cái phương pháp công phu rõ rệt thức trượt lưu thanh trong thức giác, càng ngày càng thanh, càng hiểu được sự sai lầm quá khứ của chính mình, ăn năng sám hối và tự tu. Thành tâm thực hiện tự phân màu, phải thành tâm, phải biết đây là một con đường Người đi trước, đã dầy công để lại cho chúng ta, chúng ta chỉ có thực hiện thôi trong thực hành, lúc đó chúng ta thấy rõ đời đạo là sao...

Tu mà không hiểu nguyên lý của sự việc thì tu cái gì ? Mất công, hoan phí một kiếp người, xây dựng không được cho chính mình, tội nghiệp vô cùng. Nhiều người bỏ hết sự nghiệp đi tu, nhưng mà không gặp được cái pháp lành, không hành tới đích được, không bao giờ tới đích được. Nói, đọc, lý thuyết của chư Phật, nói rất hay, nhưng mà chư Phật do đâu có ? Do sự khổ dẫn Ngài đến đó mới chịu học tu, Ngài mới thoát, còn ông Phật mà sung sướng, đâu có thoát được. Không có phật sung sướng, phật khổ lắm, gánh vác tất cả những gì nặng nhọc nhất của càn khôn vũ trụ để tiến hóa.

Thượng Đế cho chúng ta gánh vác duyên nghiệp tại thế gian, vợ con mà còn gánh vác không nỗi, đâm ra bực mình rồi ác, xuất mở kêu bằng những lời ác ngôn, làm cho gia đình không hòa, không tiến. Lúc ban đầu lấy vợ thì nói thương, cái gì cũng trao cho vợ, mà rốt cuộc phản, chê phản, thấy mình hay, chê vợ chê con mà không chịu tu, rốt cuộc hay chỗ nào ? Chưa hiểu mình mà cũng xưng hay, học ba cái văn chương tạm bợ ở thế gian, những chữ nghĩa, người học tiếng Anh giỏi, người học tiếng Pháp giỏi, rồi chê tiếng Việt Nam, mà gốc nó là ở VN, chữ thiệt của VN nó còn chưa biết. Cái chơn ngôn thanh tịnh nó còn chưa hiểu, gốc gát sanh linh là Phật, Phật là vô danh, người là vô danh, cha mẹ đặc, nó thịt là vô danh, nó là một ánh sáng mà thôi. Phật là vô danh, thanh nhẹ là vô danh, gốc gát mọi tâm linh đều thanh nhẹ, hội nhập trong cái thể xác ô trượt, tranh chấp, hơn thua, lý luận, làm chuyện bề ngoài mà chuyện bên trong không khai triển được.

Chúng ta là người tu VôVi khai triển bên trong hội nhập với nguyên lý của cả càn khôn vũ trụ, chúng ta không bao giờ có sự bơ vơ nữa. Trời Đất Người, chúng ta là người đang đại diện Trời Đất phải khai sáng lấy chính mình, thì hiểu giá trị thương yêu của Trời Đất đã và đang xây dựng cho nhơn sinh bằng cách nào, thì mới có cơ hội sống vui được.

Hòa mình trong nguyên lý của Trời Đất mới thấy rõ sức mạnh: “Thanh tịnh là sức mạnh”. Thế gian, lịch sử để lại biết bao nhiêu kỳ rồi, kích động và phản động giết nhau thê thảm, còn tệ hơn con thú nữa, mà tới ngày hôm nay vẫn chưa hiểu được cái gì, vẫn chế biến đồ khí giới, ác ôn, giết người, tham lam, gây cho cả vũ trụ dơ dấy hết, vì lòng tham con người, có tiền là được, nhưng mà tiền không giúp được chúng ta, tiền vẫn bị giới hạn, mà tâm linh phát triển được là vô giới hạn, vô cùng tiến hóa, kiếp kiếp thăng hoa. Tại sao chúng nó hướng đó và để tu ? Tu để khai thông tuệ giác của chính mình, chiều sâu của tâm đạo là “tuệ giác”, thiếu thanh tịnh mà làm sao khai tuệ được, mới giác tâm được ? Tất cả chúng ta cũng đã và đang tu ở thế gian này, Thượng Đế đã an bài cho có gia cang kích động và phản động, tiền tình duyên nghiệp đủ thức để giáo dục chúng ta làm sao để hiểu mình ? Làm sao để hiểu nguyên lý của sự kích động và phản động ? Thì chúng ta mới bằng lòng lấy oán làm ân thì phần hồn mới được thăng hoa, còn chúng ta muốn hơn sự oán thù là chúng ta chỉ tạo khổ mà thôi.

Bây giờ ta có tiền bị người ta lường gạt, chúng ta còn cảm ơn người lường gạt, tôi mới thức tâm, tôi thấy đồng tiền không có giúp tôi được, tôi mới tu. Người ta lường gạt được tiền rồi, mà mình đi tìm cách đi hại người ta, giết người ta, giết thể xác chứa đâu có giết được phần hồn. Mình hiểu được luật nhân quả : “tâm làm thân chịu”. “Gạt người là gạt mình”, rốt cuộc đối phương cũng sẽ học khổ, chứa không có thể nào thoát khỏi được cái luật nhân quả hết. Tất cả đều nằm trong “nhân quả”, định luật rõ ràng.

Thượng Đế đã cho chúng sanh thấy rõ “Gạt người là gạt mình”, bây giờ trước mắt chúng ta đã thấy những người giàu có, làm sao mà giàu nhanh như vậy, chỉ hơn người thường là mánh lới hơn người thường thì mới có tiền nhiều hơn, tất là gạt lấy chính họ và gạt người mới có tiền. Mà có tiền, không ăn năng, không thanh tịnh, không hiểu cái đó do đâu có ? Phước của Trời ban cho từ kiếp trước mới có cái tuệ giác tốt, nghĩ chuyện thông minh hơn người khác nó mới có tiền. Nhưng mà hỏi người có tiền đang sướng ở chỗ nào? Đang hành khổ, lo cho người này, lo cho người kia, lo cho người nọ, rốt cuộc chính mình cũng không có thể lo được. Buông suôi ra đi. Thấy rõ là vốn không, phải về không.

Nếu tu mà không đạt được chơn không thì làm sao về Trời được ? Phải đạt tới chơn không mới về Trời được. Tu mà còn trách mốc đủ chuyện, thẩm trí người chuyền pháp đã khổ công đêm đêm lo xây dựng cho nó rồi nó cũng phản, vì nó hiểu theo trình độ của nó rồi nó phản, nó tưởng đó là hay hơn thì nó phải đống cửa, đống cửa một thời gian rồi nó cũng khổ, Mà thầy nó là ai ? Thầy đó là Đấng Toàn Năng đang ban cái diệu pháp cho nó mà nó không hiểu thì cuối cùng nó phải khổ quì gối ăn năn với Đấng Toàn Năng thấy mình làm sai. Thế gian này, con người là chỉ có mình sai chứ chẳng có ai sai thì lúc đó chúng ta mới nhịn nhục tối đa, mới thăng qua thức hòa đồng mới mở, khai thông trí tuệ, thực hành trong bình đẳng xây dựng, nó mới tốt.

Vui trong hạnh đức, vui trong sự thanh tịnh, vui trong sự sáng suốt sẵn có, xây dựng và xây dựng tới vô cùng tốt đẹp, chúng ta nhìn trong vườn hoa có cây hoa nào không muốn vương lên, không muốn khoe màu tốt đẹp của chính nó không. Trăm hoa đua nở, màu sắc duyên dáng, không phải thế gian tạo được đâu ! ! ? . Trời Đất ban chiếu luồng điển để cho chúng sanh học cảnh hóa hóa sanh sanh, tồn tại ở nơi nào và diệt vong ở nơi nào cho chúng sanh thấy. Hoa Cúc từ bao nhiêu ngàn năm nay : sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sanh vẫn còn hoa Cúc, hoa Hường, hoa Sen... Từ dơ lên đến thanh tịnh giáo dục quần sanh, quần sanh đâu có hiểu ?! Cái bông Sen có phải từ bùn không ? Nó dấn thân trong bùn, phát triển lên một hoa Sen, dâng Phật chứ không phải tầm thường vì nó nhẹ, nhẹ nó mới dâng được cho nhẹ, nặng thì đâu có dâng được, cho nên tại sao người ta không làm thịt con bò con heo để dâng ông Phật, mà chỉ làm thịt con bò con heo để dâng lên ông Thần thôi, không có dâng ông Phật là chúng ta thấy rõ trượt thanh rõ ràng. Pháp tu về Phật pháp thì phải hướng thanh. Nhiều người tu một thời gian, dức khoát nhất định phải ăn chay, là rướt phần tinh thiết để hộ trợ cho cơ thể tiến hóa nhanh hơn, và sáng suốt hơn. Người đó không phải là không biết ăn đâu, biết mùi vị mà người ta vẫn không, vẫn ăn chay, người ta càng bớt gia vị, càng khỏe mạnh vì họ hấp thụ được nguyên khí tự nhiên của Trời Đất. Hiệp nhất với Trời Đất rồi thì không có cái gì mà ác ôn, bận rộn nữa, lời nói cũng thanh nhẹ, ăn uống cũng thanh nhẹ, nơi nghỉ ngơi cũng thanh nhẹ, mọi sự đều thanh nhẹ hòa hợp với chấn động của vũ trụ quang mà tiến hóa.

Thành tâm thực hiện tu tiến mới phân rõ trượt và thanh, xác chúng ta có trượt có thanh và dốc lòng tu thì hướng thanh tịnh toàn thân sáng mới là thanh, chớ toàn thân còn u mê hục hặc thì làm sao mà thanh được?... Mỗi lần thiền là học một khóa.

Phân màu cảm thức duyên hành tiến,

Tỏ rõ vô sanh tự giải phiền,

Trong đạo có đời duyên thể xác,

Tâm hồn thức giác tự hành xuyên.


----
vovilibrary.net >>refresh...