Kiên trì thanh tịnh tiến cân phân,

Đời đạo phân minh rõ tiến trình,

Quy hội nhơn lành minh cảm giác,

Trùng tu thanh tịnh xét phân minh.

Kiên trì như vậy trong thanh tịnh tiến cân phân, lúc nào cũng đều đều từ từ tiến như vậy. Đời đạo phân minh rõ tiến trình. Đời đạo : chúng ta rõ ràng. Đời là gì ? Đời là chỉ hướng ngoại thôi, cũng sưng là đạo, cũng nhơn đạo, nhưng hướng ngoại, quên bên trong. “Đạo là bên trong”, phát triển tâm thức của chính mình, phát triển khoa học huyền bí trong nội tâm của mình. Phân minh rõ tiến trình : biết được rõ sự tiến hóa mình đi đến đâu. Quy hội nhơn lành minh cảm giác, càng tu như vậy, hướng về thanh thì cái nhơn lành không có phá hoại, gôm tụ lại, thì minh cảm giác, biết được đường đi của chính mình. Trùng tu thanh tịnh xét phân minh, nhiều kiếp rồi, bây giờ tiếp tục tu trong thanh tịnh, phán xét rõ ràng, phân minh mọi sự việc. “Đời ra Đời, Đạo ra Đạo” thì nó rõ rệt, trật tự thì luôn luôn hành triển chiền miên không có gì phải trở ngại, nhiều người đời hiểu một chút, đạo hiểu một chút thì luôn luôn gặp sự trở ngại và cải vả, không thông suốt.

Người tu nhờ gì ? Nhờ “Pháp”. Nhờ gì nữa ? Nhờ “Hành”. Có Pháp thì phải hành, hành thì mới tiến đến thanh tịnh được, từ cái thanh tịnh mới phát sáng ra, quân bình lập lại trật tự, tiến tới một là một, hai là hai, rất rõ rệt. Như vậy, chúng ta mới làm được nhiều việc, còn mất quân bình thì không làm được nhiều việc, không phân minh được việc gì hết thì không có rõ ràng. Làm việc gì cũng phải có trật tự. Đời thấy là giả tạm, nhưng mà cuộc sống ở đời phải có “trật tự”, vì sao đời có liên hệ với càn khôn vũ trụ dùng nó hưởng ứng cuộc sống của vũ trụ quang, thì phải tiến tới trật tự rõ rệt.

Cuối cùng, cái óc của chúng ta thanh tịnh mới xét được mọi việc. Nhờ cái gì được thanh thịnh ? Nhờ “ hành pháp ”. Nay chút mai chút, hội tụ nhơn lành, nhơn tốt là hướng thượng mới có nhơn tốt. Trồng cái cây mà không có nguyên khí của càn khôn vũ trụ ban chiếu, cây đó làm sao mà tốt được, làm sao phát triển được ?! Nó nhiều yếu tố, không phải đơn giản. Kiên trì hành như vậy, những yếu tố sẽ hội tụ tốt, và đem lại kết quả tốt, sẽ sáng choang phân rõ mọi sự việc để ảnh hưởng mọi người kế tiếp.

Khối óc không phân minh, không rõ rệt thì làm việc gì cũng mất trật tự, quên đầu quên đuôi. Trật tự sáng suốt, không có quên cái gì hết. Việc gì đến là phải làm, giải quyết liền, tiếp tục giải quyết như vậy trong trật tự thì có thể giải quyết được nhiều việc, thay vì suy tư mà không làm được một việc gì hết. Cho nên ở thế gian, người ta thường thấy, tôi tuổi già rồi, tôi không làm việc được, tại vì từ nhỏ không có trật tự, thì lớn nó mới oẻ oải, rồi con ma lười biếng sâm chiếm trong khối óc của chúng ta, rồi đăm ra chỉ biết than ván và trách mốc, không có biết sửa tâm tiến hóa đến vô cùng.

Người tu VôVi, nó có lợi điểm, tất cả đều sẽ về “không trong không nữa”, mới thật sự là ánh sáng. “Tu hoài tu mãi ”, kiên trì giữ như vậy mà tiến tới, thì luôn luôn cũng sáng, luôn luôn lúc nào nó cũng sáng, trong xây dựng chứa không có ý phá hoại, không có ghen ghét, vì đi lên làm sao mà ghen ghét được ? Khối óc chúng ta thường trụ ánh sáng, mà bây giờ mất ánh sáng rồi thì bực lắm, cho nên đêm đêm phải tu, phải cố gắng thiền cho khối óc quân bình, cơ tạng mới được sống yên được. Khối óc mất quân bình là loạn xạ hết, cho nên người đời mở miệng, mình thấy người đó vị trí ở đâu !? Nói năng không đàn hoàn, lo âu không chính chắn, lo những chuyện không phải của nó mà nó cũng lo, chuyện của nó, nó bỏ rơi, thì nó với con thú khác ở chỗ nào ? Con người mới khác hơn con thú, sáng suốt hơn, biết lo biết thực hiện trong trật tự, con thú là tùy duyên thôi, gặp đâu bạ đó, gặp đâu chạy đó, không có trật tự như con người. Chúng ta đã mang xác làm người là có một cái trật tự uy nghị của Trời Đất đã ân bang hình thành tại mặt đất, nó là một ánh sáng của mặt đất trong trật tự. Nếu làm người không có trật tự, thì mặt đất không có hòa bình. Moi móc phá phách đủ chuyện không xây dựng được.

Ở thế gian này, chế độ nào cũng sưng là mình hay, nhưng mà mình không biết sửa mình. Chế độ nào hay là biết sửa mình để ảnh hưởng người dân cùng tu cùng tiến, thì cái xã hội đó mới đáng tinh cậy, còn cái xã hội cạnh tranh đua đòi đủ thứ, rốt cuộc mất tâm linh, xã hội đó rồi sẽ biến thành ma quỷ, ác ôn và không có tiến triển được. “Con người Trời Đất xây dựng có tâm linh”, nhưng mà không biết tâm linh thì không khác gì con thú, phải biết tâm linh, tâm linh là vô cùng, phải biết được tâm linh là có lối thoát, không biết tâm linh là không có lối thoát.

Sân si là cái gì ? Sân si phá hoại cơ tạng, cho nên khi chúng ta giận người nào thì thần kinh khối óc chấn động, rối rên, vận hành trong cơ tạng không được đều hòa, rất dễ bị bệnh nan y. Cũng như trong cái xứ, giao thông không được thì dân làm sao tiến ? Đầu tiên là phải giao thông, giao thông dễ dải.

Một người dân có quyền đống gốp cho chung thì cái xã hội đó mới tốt, ngăn cản người dân mà không có lối thoát, giáo dục không rõ rệt thì người dân chỉ có loạn chiết, và làm việc không có trật tự. “Gian manh: không tốt”. Chế độ lấy gì sự đóng gốp của toàn dân ? Có một chánh phủ, có một chế độ cũng do người dân mà thôi, người dân đóng gốp, xã hội đó mới mạnh, người dân không bằng lòng đóng gốp, xã hội đó sẽ yếu. Hưởng bổng lọc của dân, phải tận tâm phục vụ trong trật tự đã hoạch định cho chung, cho nên con người có lập hiến, có hiến pháp. Lập hiến cơ tạng chúng ta tim gan tỳ phế thận, khối óc, có lên là lập hiến, còn hiến pháp là phải thực hành đứng đắn, căn cứ những căn bản của Trời Đất, có âm có dương, có thanh có trượt, hiểu được sự lợi, sự hại, phân minh, mới tạo thành được một cơ cấu tốt đẹp cho quần sanh.

Tu là đều chánh”, chánh trị là lấy cái chơn chánh của Trời Đất lập lại quân bình cho chính mình, kêu là một chánh trị gia. Sửa mình để tiến hóa, nguyên hậu ảnh hưởng quần sanh trong tinh thần phục vụ có thật chất. Không sửa mình, bắt người ta làm chuyện này chuyện nọ là không đúng, cái đó là một cá nhân ảo ảnh, không phải một chế độ tốt lành.

Người tu hiểu mình, hiểu cơ tầng, cơ tạng chúng ta, trật tự trong cơ tạng chúng ta có kim mộc thủy hỏa thổ, có ngủ sắc ngủ quang, huyền sắc huyền quang, đủ hết. Không có trật tự thì đâu thấy cái giá trị hiện hành của chính mình mà làm việc, chỉ chạy theo người ta, kiếm đồng lương, mà kiếm ít lại nghĩ chuyện mưu-mô lừa-gạt, xã hội làm sao tốt được ? Phải tu là phải trở lại với chính mình, thấy sự cấu trúc từ siêu nhiên mà hình thành. “Trật tự” : Trời Đất đã làm, chúng ta chỉ tiếp tục phục vụ trong trật tự là sẽ có kết qủa tốt. Trên hết là phải giải sự giao thông, con người cơ tạng, huyết mạch giao thông không có điều hòa thì ăn nói không có rõ rệt thì làm việc khó minh chánh không ?

Tại sao cần phải tu?” Tu sao lại phải cần hít nguyên khí của càn khôn vũ trụ ? Lấy nguyên khí của càn khôn vũ trụ mới lập lại trật tự trong cơ tạng của chúng ta, có âm có dương, nó liên hệ với cả càn khôn vũ trụ, chứa không phải đơn giản đâu. Thấy nó nhỏ, nhưng mà lớn, khói óc của con người vô cùng tận. Qua bao nhiêu kỳ giặc giả, cũng do óc của con người mà thôi, biến chế khí giới, đặt ra chiến lượt giết nhau...

Phân minh đời đạo duyên tình động,

Khai triển vô minh tự rõ lòng,

Nguyên lý Trời ban duyên lý thú,

Chung vui học hỏi chẳng chờ mong.

Phân minh được đời đạo thì hiểu rõ được duyên tình ở thế gian, chỉ có động thôi. Khai triển vô minh tự rõ mình, tất cả sự tâm tối của chúng ta, ta lo lập lại trật tự, không khác gì căn nhà quết giọn khang trang tốt đẹp, hiểu được vị trí của mọi người ở trong nhà, thì cơ tạng của ta cũng vậy. Vị trí của “lục căn lục trần” ở đâu ? Chúng ta phải hiểu. Trong thanh tịnh mới hiểu mới sáng, lúc đó phần hồn mới có chách nhiệm giáo dục lục căn lục trần, bò bay máy ngựa trong cơ tạng của chúng ta đồng tu đồng tiến, thì thấy phần hồn đang hợp tác với vạn linh trong chương trình tiến hóa mà tự lập lại trật tự thì tự phá vỡ tất cả Vô minh tự rõ lòng, biết được căn cứ của chúng ta và vị trí của chúng ta đang làm gì ở đây, thì nghiên hậu mới “thật-sự phục-vụ chính mình và ảnh hưởng quần sanh”. Nguyên lý Trời ban duyên lý thú, nguyên lý củaTrời ban, cái duyên rất lý thú. “Duyên” là do đâu ? Lâu lâu gặp được một người bạn mà mình rất lý thú nói chuyện với họ, hai bên từ trường điển quang đồng nhiệp với nhau thì nó mới có sự lý thú, mà nếu nó nghịch với nhau thì không có lý thú. Cái đó là tự nhiên của Trời Đất sắp đặc vậy. Chúng ta thấy như vậy, chúng ta phải cố gắng lập lại trật tự càng ngày càng tốt hơn, thì lúc nào chúng ta cũng cảm thấy sự lý thú an vui của Trời Đất.

Mỗi mỗi ở thế gian, xuất hiện cống hiến cho quần chúng đều là lý thú do khói óc kết thành. Chúng ta là người phung phí là có tội. Xài nó mà không biết nó, ở nhà có cái tivi, về cứ bấm tivi coi loạn xạ khối óc, nhưng mà không biết cái trật tự do đâu mà có cái tivi không phải dễ làm đâu !? Như ngày hôm nay đóng góp mỗi người một chút, mới hình thành cái tivi, rồi đóng góp trật tự hàng ngày để giúp cho mọi người sống trong lý thú chung vui thì lúc đó chúng ta mới quý quần sanh, và đem lòng phục vụ cho quần sanh, không có mưu lợi cá nhơn, nó mới trong lành vui đẹp, mưu lợi cá nhơn, không có trong lành vui đẹp.

Chung vui học hỏi chẳng chờ mong, không có chờ, hành tới, không có mong, tự tiến tới là đạt. “Tự tiến là tự tạo”, cho nên VôVi là tự tu tự tiến tự đạt. Chính mình không hành, không phát triển huyền bí trong nội tâm, làm sao biết đường nói đạo ? Đạo là sự quân bình trong nội tâm cơ tạng. “ Trong lành ”, khi chúng ta nhìn Trời : tốt, có ánh sáng mặt trời, đâu đó có trật tự, gió mưu đều hoà, thấy cái cảnh đó là cảnh vui của nhơn sanh. Tại sao trong tâm, trong cơ tạng của chúng ta không biết làm trật tự như vậy ? Cho nên duyên lành có cái pháp này là “ khứ trượt lưu thanh ”. Pháp lý VôVi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp “khứ trượt lưu thanh” lần lần mới thấy rõ như ngày bình minh rạng tỏ trong nội tâm, nội tạng, thì chúng ta không có quyền tranh chấp, mà chỉ có quyền xây dựng. Nguyên lý tốt đẹp của Trời Đất đã ân ban cho chúng ta hàng ngày, hàng giờ hạnh phúc, âm thinh của chúng ta có, nếu người có trật tự thì âm thinh trong lành và cảm động lòng người.

Người hành pháp đứng đắng thì âm thinh lúc nào cũng trong lành, hiểu được những gì chúng ta nói, hiểu được những gì chúng ta làm, hiểu rõ cuộc sống Trời Đất đã ân ban và hình thành. Quý yêu thân xác mà tiến hóa, biết quý yêu thân xác, biết xây dựng thân xác là tâm linh sẽ có. Tại sao làm như vậy tâm linh có ? Vì trật tự hội tụ nhơn lành cho tâm linh phát triển.

Đêm đêm tu lo giải, người đi trước đã làm được, tại sao chúng ta không làm ? Làm cho chúng ta có một xã hội tốt, có một số người dức thoát, tâm tư đồng nhất, bầu Trời thanh thản, nhơn sanh bớt tham, thì bầu Trời không có ô nhiễm, nhơn sanh càng ngày càng tham là bầu Trời phải ô nhiễm. Tại sao mà bầu Trời mà ô nhiễm ? To lớn mà ô nhiễm, bị chất đốt quá nhiều, khối đen quá nhiều, mới làm hết cả càn khôn, cả bầu Trời đều ô trượt. Tình trạng hiện tại, không khí cũng có thể giết chết nhiều người, mà chúng sanh đâu có hiểu được !!! Có cuộc sống là vui thôi, ham vui, không hiểu được. Kỳ thật không khí không trong lành thì giết dân chứa không phải cứu dân, cho nên chánh phủ phải hiểu cái đều này, không phải là tiền trên hết, không phải ăn hối lộ có tiền là được, có tiền cũng chết, nếu không khí không trong lành, cho nên người tu, càng ngày càng tu thấy rõ vị trí của nhơn sinh của mọi người, sống chung với nguyên khí của càn khôn vũ trụ thì chúng ta phải biết tinh thần phục vụ, không làm ô nhiễm không khí của Trời Đất. Nếu làm ô nhiễm là sát hại sanh linh, tội đó nặng lắm ! ! ! Không phải là tôi sáng tạo được cái này cái kia cái nọ, nhưng mà chất đốt quá nhiều, chất đốt nó bay đi đâu ? Bay đi lên, nó làm ô nhiễm cả bầu Trời, cái tội đó quy về ai ? Quy về người mưu sự mà không biết thực hiện sự cứu giúp cho chung. Đó là tội rồi, cho nên chuyền thuyết cho biết địa ngục du ký, đọc vô là thấy rõ mọi người đều có tội. Tại vì không hiểu không minh. Muốn hiểu, muốn minh thì phải hành một cái pháp, hành lại trật tự mới thấy rõ mình hơn, càng thấy thì càng thấy sự nguy hiểm sẽ đến với chính ta và đến với mọi người, sau sự tham lam của quần chúng. Từ đó dức khoát không dám tham nữa, sống một cách an yên tự tại, dùng nguyên khí của Trời Đất mà sống, không làm nguyên khí của Trời Đất ô trượt, và sát hại lẫn nhau. Người tu thanh tịnh mới hiểu được đều này, càng hiểu được đều này thì càng thấy mình phải hành nhiều để giải tỏa tất cả những sự trượt ô trong nội tâm nội tạng hàng ngày đã thu thập. Cắm đầu hành pháp mới giải được. Hiện tại những xứ văn minh tại thế giới đã bắt đầu lập thêm một ban để diệt tất cả những ô nghiễm cơ thể, sát hại quần sanh trong sanh hoạt hàng ngày, có xứ cũng ồn ào đủ chuyện mà không có để ý đến cái đó, để ý tiền thôi ! Có tiền là có cuộc sống, tiền là trên hết. Nhưng mà không hiểu cuộc sống do đâu mà có ? Rất nhiều yếu tố họi tụ, chúng ta mới có cuộc sống. Cái duy nhất là không để cho nó ô nhiễm, ô nhiễm là hại.

Con người tu không được ô nhiễm, không được tà dâm, không được nghĩ đều xái quấy có thể xâm nhập tư tưởng của chúng ta, cái đó là cái quan trọng trên hết”. VôVi có pháp xôi hồn để giải, đêm đêm giải, pháp luân thường chuyển cũng là giải, tất cả đều là giải ra, cho nên con người sẽ được thanh nhẹ và vui hoà với các giới. Chỉ do một kỳ công hành pháp của chính người hành giả mà thôi, chứa không phải là tôi tu rồi tôi thành tiên, thành phật, tôi ra hà hiếp người khác, tôi nói thiên cơ để làm cho người ta sợ, cái đó làm cho người ta tinh thần bất nhất, chính nó không hiểu nó, nó mới làm điều đó. Nó hiểu nó thì tự cảm thấy cần phục vụ nó nhiều hơn, nghiên hậu mới ảnh hưởng được người kế tiếp cùng tu, cùng tiến xây dựng cho nhau, đúng đường của Thượng Đế ân ban.

Chỉ có sự thanh tịnh thôi, lảnh vực sự thanh tịnh có sẳn mà không khai thác mà làm gì tiến đến đó được ? Nhìn mặt chúng ta có sự thanh tịnh, có sự cấu trúc siêu nghiên rất trật tự. Mắt mũi tai miệng, tay chân, thần kinh suy nghĩ, đi đứng đều trong tự động. Phát quang ra chứa không phải không có. Nếu chịu tu, chịu hoà hợp với càn khôn vũ trụ, thanh lộc khói óc càng ngày càng tráng kiện khỏe mạnh, thì lúc đó, chúng ta mới thật sự dũng mạnh tu tiến. “Thấy được, làm được mới kêu là dũng mãnh”. Thấy được, nghe được, hiểu được, mà không làm được là yếu ớt. Cái này chúng ta thấy được, nghe được, hiểu được, hành được tức là “sửa được”. Sửa được là đi đâu ? “Tiến hóa về trong thanh tịnh thanh nhẹ”, cho nên tiếng nói khác, nụ cười khác. “Vui” : mình xây dựng và cứu vớt được mình.

Chờ mong các giới cùng chung tiến,

Vỡ lẽ Trời ban chẳng có phiền,

Ánh sáng chung hòa cùng các giới,

Duyên tình rõ rệt tự mình yên.

Chờ mong : ai ra đời, cũng muốn đẹp, muốn mọi người thương, mọi người quý với chúng ta, đó là chờ mong. Còn cái pháp mà chúng ta đang hành, cũng đang chờ mong mọi người cùng chung tiến. Chúng ta phải ảnh hưởng tốt, người ta mới cùng chung tiến với chúng ta, mà ảnh hưởng xấu, không có ai đi với chúng ta. Vỡ lẽ Trời ban chẳng có phiền, hiểu được Trời đã ban, mà chúng ta lấy “ Của Trời ” để giải tỏa những sự phiền ô rắc rối trong nội tâm thì không còn phiền nữa. Ánh sáng chung hòa cùng các giới, cái tâm thức chúng ta quân bình, tức là tạo được ánh sáng trong nội tâm, chung hòa cùng các giới. Duyên tình rõ rệt tự mình yên, duyên Trời đã từng xây dựng trong khả năng của chính mình rất rõ rệt thì mình thấy yên tâm mà hành, yên tâm mà tiến, yên tâm mà tu, yên tâm mà sống trong cõi tạm. Hướng về một chiều hướng xây dựng cho chung, mọi người sẽ cộng hưởng hòa bình ở tương lai. Những người tu VôVi không phải là người ngu, mà cũng chẳng phải là người khùng, thấy rõ đường nó có thể làm, làm được, nó có thể khai thác với chính nó, tại sao nó không làm !? nó còn nhờ được đỡ thần thánh ma quỷ khai thác mà tự hại. Cái này nó thức giác rồi, nó có khả năng khai thác với chính nó, thì cống hiến cho quần sanh ở tương lai, thì nó dũng mãnh hành triển, làm một việc cho tất cả cho mọi việc, tất là đại sự ở tương lai.

Không cần phải rêu rao kiếm vốn, kiếm liếm nữa, vốn của Trời Đất đã có sẳn. “Hành để khai triển”. Không thấy cái vốn của Trời Đất đã ân ban xây dựng cho chúng ta sẵn sàng giúp đỡ và phục vụ cho chúng ta, và chúng ta không bằng lòng phục vụ cho chúng ta mà làm sao khai sáng với chính mình được ? Bằng lòng phục vụ với chính mình mới khai sáng chính mình. Đêm đêm lo tu, soi hồn, pháp luân thường chuyển huệ tâm khai, thanh nhẹ hội tụ sự thanh nhẹ trong nội tâm rồi là “Huệ”, là “Sáng”, là “hiểu được”. Vạn linh đang cấu trúc hình thành một cái xác duyên dáng này, thiếu thanh tịnh, không hiểu nguyên lý của càn khôn vũ trụ, luôn luôn thuyết xai và hành xai, và dẫn xai, đó là tội. Khi còn sống đã tạo tội rồi, xuống địa ngục là chỉ có đi theo trong cái ngục đó thôi chứa không có cải được, mình làm cho mình khổ mà.

Còn tu về VôVi, đêm đêm lo giải bớt khổ, cứu khổ ban vui, “chịu hành tức là cứu khổ ban vui”. Khi mà tâm thức quân bình, con người nó vui lắm, thấy Trời Đất rất gần với chúng nó, thấy rõ một vị Phật, từ trong khổ dũng mãnh tu tiến mới hình thành luồn điển duyên dáng để tận độ quần sanh đến ngày hôm nay. Chúng ta là người đi sau, mà không nhìn rõ những gì Trời Đất đã ân ban mà chính chúng ta có khả năng hứng, giải được mà không làm ! Làm gì có một cái tâm lành tốt để phục vụ quần sanh ? Cho nên nhiều người đã học biết bao nhiêu kinh kệ mà không hiểu cái nguyên lý của nó, thì cứ tạo sai, từ đó sai luôn, rồi dẫn sai một đóng người sai không có tiến được, cuối cùng của những vị đó là bệnh hoạn không cứu được, tại vì nó không hiểu nó, nó không biết thương nó, nó không biết xây dựng cho chính nó, rồi nó cứ bông lông ba la không biết làm được việc gì, tới chết vậy thôi !

Hiểu lý thuyết của ông Phật này, hiểu lý thuyết của Chúa, hiểu lý thuyết của Thần kia, mà rốt cuộc không hiểu khả năng tiến hóa của chính mình thì kể như không. Phải hiểu khả năng tiến hóa của chính mình, mình đi nhanh hơn, hiểu rõ hơn, mà thực hiện tốt hơn, thì chúng ta mới thấy rõ nhiệm vụ hiện diện tại mặt đất để làm gì ? Khả năng con người là cái gì ? Là “Ánh Sáng” trong tâm thức, mọi người đều có, mọi người đều có cơ hội “thức-tâm tự-sửa tự-tiến”. Càng sửa thấy mình càng sai, quá khứ sai nhiều quá, bây giờ phải tu nhiều hơn, phải sửa nhiều hơn, thì mới có kết quả. Thế nhiều người dũng mãnh bỏ sự nghiệp đi tu, vì nó có một sự nghiệp siêu nhiên của Trời Đất đã hình thành cho chính nó mà nó không có khả năng để khai thác để tận hưởng với niềm vui của Trời Đất đã ân ban, nó thấy nó là một tội hồn chưa tiến hóa nổi. “Hồn biết làm chủ của thể xác, mới thật sự là người tu”, hồn không biết làm chủ của thể xác, thì tạo cảnh bơ vơ cho nội tạng. Sự vận hành của cơ tạng không đều hòa, thì bệnh hoạn sẽ xẩy đến và nạn tai sẽ đến, rất dễ dãi, vì trượt hút trượt. Nhiều người giầu có, đi với cái xe bảnh bao, nhưng mà bị đụng xe chết là trượt hút trượt. Nhiều người, nào giờ không có tiền, không có trúng số, mà đùng trúng cái bạc triệu, mua xe hơi chạy hai, ba vòng đụng cái rồi chết mất, tại vì có tiền mới có tham, có tham mới có tính, có tính mới có trượt, càng tính càng trượt, nó mới hút trượt. Đụng xe chết, chứa hồi nào tôi nghèo khổ, làm ruộng ăn, tôi đâu có bệnh gì đâu, đâu có bị nguy hiểm đâu !? Mà từ ngày tôi trúng số, mua xe hơi, đụng cái rằm, chết... Thấy rõ trượt cà thanh chưa ? Cho nên người tu, dũng mãnh tu, hiểu đường lối rõ ràng tu, chỉ có giải đi đến thanh nhẹ, không có trượt mà lấy gì hút trượt. Đó là chính minh chúng ta sẽ bớt nạn, và giải được nghiệp. Lúc lâm chung bớt khổ đi. Đến khi chết rồi, đứng một bên cái xác tiếc uổng. Thấy những người đó rất tội nghiệp, muốn ăn năng, muốn sửa, nhưng lúc đó đã trễ rồi. “Phải đi học trở lại hết”. Cho nên ở thế gian, muốn làm có tiền cũng phải đi học cái nghề chuyên môn mới có tiền. Ở địa ngục, muốn tiến hóa tới một cảnh giới đẹp, cũng phải học khổ vô cùng mới tiến tới cái sự thanh nhẹ của Bề Trên. Rồi đêm đêm chúng ta lo tu, người đời nhìn thấy chúng ta thấy khổ, thấy ngồi đó, thấy ngồi một cách è-ạch một cách khổ cực lắm, nhưng mà nó dầy công làm, thì thấy sẽ ổn định ra, thì lúc ổn định rồi mới thấy rõ cái gía trị của Trời Đất.

Thuận Thiên giả tồn, nghịch Thiên giả vong” , thấy được giá trị của Trời Đất, chúng ta mới theo cái giá trị đó mà tiến hóa, mới thanh nhẹ, nghiên hậu mới cộng hưởng được nguyên lý của Trời Đất. Người đời không thấy, nghịch lại, không bao lâu rồi cũng bệnh nan y, cũng chết là tại vì nghịch, không có thuận. Người tu VôVi phát triển cho ta, mới thấy thuận là cần thiết, nghịch là vong, hại chính mình thôi, tìm đường hẻm đi là nghịch, khai mở tu tiến là đi đường lớn, đi xa lộ, tiến thẳng, tiến nhanh hơn, trong trực giác của chính mình, chứa không có còn lệ thuộc ảo ảnh nữa, mới thật là người tu VôVi.

Vô Vi ở đời, nghe không hiểu vì ít người hiểu, là tại vì ai cũng lo tiền, lo chanh chấp, lo địa vị, học cho giỏi, có vị trí tốt, có tiền nhiều, thụ lợi cho nhiều, tạo họa cho chính mình mà không hay. Lúc còn đi học, nói tôi thành tài, tôi ra tôi phục vụ người nghèo, nhưng mà khi mà làm có tiền rồi đâu có biết người nghèo nữa, nó từ trong cái gốc người nghèo mà ra, nó tưởng nó là sang hơn hết, nó là hay hơn hết. Con người mới tu cũng vậy, từ cái gốc tâm tôí, thức tâm một chút mới đi tu, tôi đạt được một chút rồi cho ta hay, thế giới chỉ có ta là thứ nhất thôi, người khác không có nữa, đều đó là sai lầm, thế gian không có ai tài hơn ai. Thức tâm hiểu được, sửa được mình là phứơc cho chính phần đó thôi, không có cái gì mà hay hơn người khác được, cho nên chư Phật cũng chưa có xưng danh, chưa có nói là ta hay hơn người, và chỉ có con ma nhập xác xưng Phật hay nói đông nói tây, nói đủ thứ, ta sẽ đọa người xuống Địa-Ngục, này kia nọ, cái đó là nói dốc, chính nó đã đọa nó xuống Địa-Ngục mà nó không hay, muốn đọa người này, muốn đọa người kia, muốn yếm người kia, muốn yếm người nọ, mà chính nó đã yếm nó mà nó không biết. Tưởng đâu học được một, hai điệu bùa là hay lắm, người khác không biết. Người ta biết, người ta không thèm học, vì học không có đến đâu, học làm chi ? Học được bùa rồi không có hại được ai, nếu hại người tất là hại mình, không có tiến bước được, học làm gì cho khổ. Còn học tướng số để chi ? Để nói bề ngoài phải không ? Bên trong không sửa, cho nên cắm đầu tu VôVi một thời gian rồi đi kiếm thầy tuớng coi thử có trúng không, không có trúng đâu, năm nào cũng nói là hỉ sự rồi đủ chuyện, rốt cuộc rồi cũng có gì đâu, lúc nào cũng có hỉ sự, hỉ sự là vui, nó biết nó đạt được quân bình, được sáng suốt, chánh được sự phiền muộn của tình đời là nó vui rồi.

Bình yên tận độ tình duyên quý,

Thực hiện tâm lành chẳng nghỉ suy,

Ban chiếu không ngừng tâm đạt thức,

Cùng chung xây dựng đạo tâm tùy.

Bình yên có thanh tịnh thì mới tận độ, mới cảm thức tình duyên của Trời Phật là quý. Thực hiện tâm lành chẳng nghỉ suy, cứ theo con đường đó mà phát triển thì tâm tự nhiên nó hướng thiện, khỏi lo âu. Ban chiếu không ngừng tâm đạt thức, từ bi luôn luôn lúc nào cũng ban chiếu không ngừng, tâm chúng ta càng ngày càng hiểu được chính mình.

Cùng chung xây dựng đạo tâm tùy, cùng chung xây dựng, phát triển trong nội thức của chính mình thì đạo tâm tuỳ đường tiến xuất phát ra, mỗi ngày một chút tuỳ duyên tận độ. “Tự tu, tự tiến, tự hành thì đạt”, rất rõ ràng. Nếu chúng ta không chịu tự tu thì không bao giờ tiến, không hành thì không bao giờ đạt. Duyên lành, lúc nào cũng đến với chúng ta nếu chúng ta hướng về cỗi thanh và thực hành tiến về thanh tịnh thì luôn luôn sống trong duyên lành tốt đẹp, phát triển được tâm từ bi thì mới phát triển được đại bi mới quang chiếu cho chúng ta không ngừng nghĩ, và tâm chúng ta càng ngày càng hiểu chiều sâu của tâm đạo hơn. Cùng chung xây dựng đạo tâm tùy, mọi người cùng tu, cùng tiến, chính bản thân của chúng ta vạn linh cũng đồng tu thì cái đạo tâm sẽ bừng sáng. Khi đạo tâm bừng sáng rồi, duyên đạo sẽ tràn ngập, sống trong đạo, không có gì nguy hiểm, không tiếp tục phá quấy lấy chính mình, chỉ xây dựng và phát triển tới vô cùng thì bớt sự nguy hiểm và tai nạn của tình đời.

Chính mình mới có khả năng sửa tiến cho chính mình”, chứa không có một người nào giúp cho chính ta được đâu. Chúng ta đã cảm thấy là hoàn cảnh là ân sư, mọi sự kích động mà chúng ta biết lấy oán làm ân thì mọi việc sẽ được lắng trong và tiến hóa nhanh nhẹ về với giới thanh tịnh, thức tâm tu hành.

Mỗi người ở thế gian mặt đất này đều tham dâm, trước hết trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng mà tham dâm mà thôi, rồi từ cái tham dâm đó, kích-động và phản-động mới tìm ra lảnh vực thanh tịnh mà tu, rồi mọi người cuối cùng phải tu, phải trở về VôVi. “Chuyện lớn làm thành nhỏ, chuyện nhỏ làm thành không”. Giờ phút lâm chung, ai cũng muốn tha thứ cho nhau. Dù nói một câu, đụng chạm tự aí của đối phuơng, chúng ta cũng ăn năn sám hối, cho nên tu thì ở gốc nào cũng được tu, nếu hiểu được mình là rất dễ tu, càng tu càng thấy sự sai lầm của mình. Nhiều người sai mà vuông bòi cái sai, nó dầy đặc thành một vách tường tự aí, khó giải quyết tâm linh, càng ngày càng đấm chiềm trong dục vọng, là không tiến bước được là vậy. Còn tu thanh tịnh, dẹp bỏ tự ái, thì mọi việc sẽ tiến triển tốt, còn một giây phút nuôi tự ái là không bao giờ tiến triển được. Càng ngày cảm thức ta là nhẹ, ta là không, tức là ta sẽ sáng suốt. Còn ôm lấy cái ta, cản ngăn mọi sự tiến hóa của tâm linh là một tội hồn tại thế gian. “Xây dựng, sửa mình, tiến hóa” thì tâm linh nó mới bừng sáng, không chịu xây dựng, không chịu sửa mình thì tâm linh không bừng sáng. Tự ái cao ngốt tức là cái mồ đang chôn ta, giam hảm trong một giới nào không có phát triển được.

Thường xuyên niệm phật, co lưỡi răng kề răng thường xuyên niệm phật thì thức hòa đồng mới mở, huyền bí nội tâm nó mới bực sáng. Tu là phải hành, hành trong thầm kín, chứa không phải hành về áo mão được. Tu là tu tâm dưỡng tánh, khai mở trí tuệ mới là người tu. Tu mà không hành thì tâm làm sao phát triển ? Sợ đời thì cũng không phát triển. Có đời mới có đạo, nhờ đời kích động mới đưa chúng ta đến nơi thanh tịnh mà không biết gía trị của ân sư và thực hành để tiến bước, gia đình của chúng ta là ân sư, luôn luôn kích-động và phản-động, mà chúng ta hiểu được chính chúng ta rồi mới chúng ta hiểu được niềm vui cho gia cang, hòa ái tương thân, càng ngày càng ổn định, gia đình trên nói dưới nghe, dưới nói trên nghe thì cuộc sống rất an vui. Vợ-chồng cha-con sum họp, mọi người một chút là ăn không hết, đâu cần phải làm giàu. Có khoẻ mạnh là chúng ta đã giàu rồi, đời đạo rõ rệt, có xác, có tâm, có hồn, vừa xác, vừa phát triển tâm linh là chúng ta giàu có hơn người phàm rồi. Cuối cùng một đồng xu mà chúng ta cũng không mang ra khỏi quả địa cầu được, thì chúng ta phải nuôi dưỡng những gì lấy của Trời xây dựng để tương lai giờ phút lâm chung có cơ hội đi lên, thay vì đi xuống, mà trọn lành mới đi lên. Lúc sống, chúng ta thấy càng ngày càng nhiều, càng quý. Hiểu được mình là hiểu được Phật, hiểu được mình là hiểu được Trời, hiểu được mình là hiểu nhân loại, hiểu tất cả trong tình thương xây dựng mở thức hoà đồng, tự tu tự tiến trong thanh nhẹ mới giải quyết được tận độ tâm linh của chúng ta đã và đang bị kệt nhiều kiếp rồi, chứa không phải mới đây.

Thành tâm tu sửa là sửa lấy chính mình mà thôi. Không có sửa được ai, chỉ có lo tu để ảnh hưởng người kế tiếp, người kế tiếp thấy được người tu lập hạnh tốt, muốn học theo, nôi theo con đường đó mà tu, rồi người sẽ được giải thoát, cho nên làm một việc cho tất cả mọi việc. Càng tu càng tiến, càng dìu tiến được mọi nơi, mọi giới.

Đức Thích Ca, trước kia tu có một mình, sau này đồn đại rồi, người ta mới đến gặp Ngài càng ngày càng đông. Một lần thuyết giảng biết bao nhiêu người, người ta nghe để thức tâm, về để ăn năng sám hối, và tự sửa tâm thân của chính mình mà tiến hóa. Do ai ? do sự dầy công tu học của Ngài, rồi bây gìơ chúng ta muốn biết thành đạt như Ngài thì phải có dầy công, quyết tâm và dầy công tu hành mới tiến được, nếu chúng ta không quyết tâm và không dầy công thì không bao giờ tiến được.

Hành trong khổ mới tiến được”, người đời nói khổ, chứa kỳ thật người ta sửa được, tháo gở được, người ta sung sướng hơn người ta. Ở thế gian, người ta thấy khổ nhục, ngày ngày ăn chay khổ cực, con ăn cơm với muối khổ cực, con ăn cơm với trái cà khổ cực, thấy nó khổ, nhưng mà nó sướng, người ấy giải được. Còn thấy sướng, nhưng mà khổ, càng ngày càng chồng chất duyên nghiệp thù hận trong nội tâm, ăn thịt, ăn cá, ăn tùm-lung hết, rồi chồng chất nghiệp lực trong nội tâm, giải không kịp, cho nên những người chưa tiếp xúc được nguyên khí, không nên ăn cá thịt, tiếp xúc được nguyên khí thì mình có cơ hội giải được, cứu được không sao, cho nên cần pháp luyện một thời gian rồi lần lần đi tới tận độ, tự do tận độ quần sanh. Không tiếp xúc được nguyên khí mà tu cái gì ??? Căn bản sự sống của mình là nguyên khí, tiếp xúc được nguyên khí thì mới có cơ hội vung bòi nguyên khí dồi dào, mặt sáng, tâm minh mới hoà với Thiên giới, thì thật sự thoát khỏi cảnh Địa ngục. Lúc sống chúng ta chính minh được chúng ta thoát khỏi cảnh Địa ngục, vì ngày ngày đêm đêm phát triển cảnh niệm phật, trung tim bộ đầu có luồng điển rút, càng ngày càng rút mạnh, rút mạnh là chính minh chúng ta đã rời khỏi thể xác dễ ợt, không có gì khó khăn, phải hành mới có. Còn sống mà không biết đường đi là chết rồi ! Cúng cho lên Thiên đàng, chừng nào mới đi được ? Sống mà nó chưa hiểu được đường đi, rồi cúng làm sao nó đi được ? Nó phải đi, nó phải hành, cũng như bây giờ ở thế gian phải lái xe mới có bằng cấp, mới hiểu đường, còn nhờ người ta trở thết rồi cũng không hiểu đường đi đâu. “Phải tự mình làm cho chính mình mới có kết quả tốt”. Ở cái xã hội công bằng hiện tại là mọi người phải tự làm, tự tiến, thì tinh thần phục vụ nó mới cao.

Biết được “hồn phục vụ thể xác”, thì xác mới yên, mà ngược lại, không hiểu, tưởng là xác phục vụ cho hồn là sai rồi. Hướng ngoại, cái xác là tạo sống song mê mà thôi, thoa phấn đánh son là tạo cho người ta mê hoặc mà thôi, chứa sự thật tâm chưa tu thì chưa biết gì. Tâm chưa sửa mà chưa biết giải tiến cho chính mình trong cái nguyên lý khứ trượt lưu thanh thì vẫn bị ô nhiễm, trần trượt, tham lam, như người thường, không có gì.
----
vovilibrary.net >>refresh...