Vọng động chưa thông rất bực lòng,
Thực hành khai triển tự ngoài trong,
Cảm minh Thiên Địa không lo khổ,
Vững trí tu tâm chẳng phập phồng.
Chúng ta vậng động, vậng động, vậng động muốn này, muốn nọ, tạo sự bực lòng cho chính mình. Thực hành khai triển tự ngoài trong : “câm mồm lo tu”, đương nhiên hòa hợp với càng khôn vũ trụ, khai triển từ bên trong ra ngoài, đem đem chúng ta đúng giờ thông khai là giờ Tý thực hành. Cảm minh Thiên Địa không lo khổ, biết nguyên lý của trời đất, đâu còn lo khổ nữa !. Vững trí tu tâm chẳng phập phồng, chúng ta lúc nào cũng vững trí tu tâm, sửa tiến, không có lo âu nữa, người tu mà còn lo người khác phê bình mình là vậng động, xai, không còn lo chuyện đó, nhờ cái sự chỉ chích phê bình mà chúng ta mới có cơ hội tiến hóa, vì chúng ta đang hàng pháp để giải, khứ trược lưu thanh là giải nghiệp lực, tại sao chúng ta còn lo phập phòng, còn lo người này phê bình chúng ta, người kia chê, kể nọ khen ? Không phải chuyện của chúng mình nữa, phát triển tâm linh là chuyện của chúng mình, không sợ ai chê khen hết. Đâm đâm làm một việc hữu ích cho tương lai của phần hồn, nghiên hậu mới có cơ hội ảnh hưởng cho người kế tiếp, đồng tu đồng tiến, xây dựng phần hồn tốt đẹp cho tương lai.
Chuyện đó hy hửu tại thế gian không ai chịu làm, mê tín dị đoan mà ai cũng muốn làm, đặc ông Phật bằng đất là tin ở ông Phật đó, đọc kinh la lô, chuyện thành công của ông Phật mà ôm ra đọc, la ôm sồm. Rốt cuộc hại cơ tạng thần kinh khối óc, không tiến. Cho nên nhiều người đến lúc chết rồi, nói tôi có tu nhiều quá, nhưng ngày nay tôi vẫn còn ở địa ngục, tại sao ? Kinh tôi chưa thông, thần kinh nẻo ốc trong cơ thể không thông, không có chút nào phát sáng được hết thì phải học lại, học từ chữ để hiểu nguyên lý của Trời Đất.
Ngược lại, VôVi là thực hành, lựa giờ giấc, thông khai hành pháp, toàn thân của chúng ta là điển năng của càn khôn vũ trụ mà chúng ta không lựa cái giờ thông khai, cái giờ nghịch lại thì ngồi thiền không được lâu, và không thanh nhẹ. Cho nên người tu VôVi, nhiều người ý thức được, họ không cần nằm ngủ, họ chỉ ngồi thiền thâu đêm vậy cũng được, họ khỏe mạnh, ăn ít mà khỏe mạnh, thiền nhiều lại khỏe mạnh, vì điển năng của họ dồi dào, tới giờ thông khai thì họ cũng được thông khai, tiểu thiên địa này hòa hợp với càng khôn vũ trụ. Càng khôn vũ trụ thông khai, nó cũng được thông khai, cho nên tu nhiều, mặt mầy tươi tánh trẻ đẹp.
Tu là phải hành đúng pháp và lời người chỉ dẫn của người đi trước đã đạt thành, đừng nên sữa, nhiều người sữa đi sữa lại, vì cơ tạng nó vậng động, theo không kịp, nó chán, nó bỏ, cái đó là chuyện của chính hành giả đã xai, không thể đổ thừa pháp được, cái pháp là thật sự khức trược lưu thanh, khai thông thần kinh khối óc của chính mình, nam phụ lão ấu cũng đồng hành được hết.
Ở thế gian cũng có nhiều đạo, cũng thiền, nhưng mà không có cho thiền, học đi, học kinh lý cho thật nhiều rồi tới giờ nào đó, có ông Sư chỉ định mới được ngồi thiền, nhưng mà ông Sư chưa chắc hiểu được đối phương, phong chức tùm lum, rồi ôm chức đó rồi đè bẹp người kế tiếp, vì nó chưa thông, chưa thông nó mới là chỉ xai cho những người kế tiếp, dẫn xai với nhau, kiếp này đến kiếp nọ, tu không tiến, khổ không hay, cho nên tu VôVi là phải tự thức, tự hành, tự tu tự tiến, không có tự thức, không nên tu, tu mà ỷ lại sự giúp đỡ của người chuyền pháp cũng không nên tu. Toàn thân chúng ta là điển, mà không hành đúng pháp thì luồn điển làm sao pháp triển được ? Khối óc làm sao mà mở được ? Nhiều người đã nhập xác, rồi sưng danh ông này ông nọ, sưng Quan âm đi mở bộ đầu cho thiên hạ, cái đó là xạo, mình đã bị gạt, còn đi gạt người kế tiếp. Bộ đầu của nó, nó khai triển lên là nó mới mở, mình làm sao mở bộ đầu đó được, rồi làm sư phụ, rồi đủ chuyện và gạch hái những chuyện không tốt, rồi gieo cho những người kế tiếp cũng không tốt luôn. Đã xai, càng xai thêm, không tiến hóa nổi.
Người tu VôVi tự tu tự thức, ý thức được, hành được, và cương quyết như vậy, thì người tu VôVi mới thật sự có kết quả, kết quả mà niệm Phật cho đến thức hoà đồng mở, lúc đó là lý thuyết của chúng ta là vững vàng lắm, âm thinh của chúng ta cảm động người khác, thì người khác cảm thức việc của chúng ta làm, việc của họ, họ phải cố gắng hành tiến. Họ phải vui hoà với càng khôn vũ trụ để mà tiến thân.
“Câm cái mồm để tu”, để khai triển tâm linh của chính mình để hòa hợp với cả càng khôn vũ trụ là một kỳ công tiến hóa, chứa không phải là người tu VôVi là làm biếng đâu, nếu làm biếng là bị xa đọa liền, đêm đêm làm có bấy nhiêu công chuyện đó mà bắt người ta làm hoài, không phải bắt, vì người đi trước làm như vậy được, thì người đi sau bắt buộc phải học như vậy và hành như vậy mới tiến được. Không sửa đổi, nhiều người tu đến nữa chừng, được sáng một chút sửa đổi làm pháp khác. Chế một Pháp khác lạc vào cỗi âm, thấy những hình tượng to lớn này kia, kia nọ, sợ quá. Tôi tưởng gặp được Thích Ca, gặp được Phật, gặp được Di Lạc tùm lum, toàn là nói dốc, đi đến vô hình vô tướng mới thật sự. Dụng hình tướng để lừa gạt thế gian là không đứng đắn đó, bị nhập xác là phạm pháp rồi, không đúng rồi, tâm trí không mở mới bị nhập xác, tâm trí khai sáng là không có ai nhập được xác của chúng ta. Bị nhập xác là ô trược mới bị nhập xác, xai rồi, không nên hướng dẫn người kế tiếp, tạo nghiệp tâm, ô trược mà phần hồn không thăng hoa được, đó là đại tội, chứa không phải là phát triển đau ! Phát triển điều tâm linh không có điều đó, tâm linh là bình đẳng và vô cùng, ai ai cũng có thể tu được, xây dựng cho nhau, hộ trợ cho nhau trong chương trình tiến hóa, dẹp bớt tất cả những sự vậng động. Muốn làm tiên, muốn làm phật phải có chất lượng tốt, chúng ta tu đây là tin ở nơi sẳng có của chính mình, có thể hành triển tới đó, mới thật sự là tin, không có nên tin Ông ở đâu mà không biết, không gặp, không hiểu cũng là tin, như người ta nói Thượng Đế cũng tin là Thượng Đế mà không chịu hành triển của chính mình, không xây dựng hạnh đức, không có xây dựng được hạnh đức mà làm sao hái hoa dân Phật được mà nói chuyện ông Phật, phải tạo hạnh đức cho chính mình trước, mới thật sự là người tu.
người tu Vô Vi nghèo, không tiền, nhưng mà khi tu phát triển, tâm rất giàu lòng, bố thí, bỏ tiền in kinh sánh giúp người kế tiếp một cách sẵn sàng, vui vẻ phục vụ, còn bỏ công đóng thành sách cho mọi người đọc và tự hiểu. Dâng cho họ, chứa không có dám bán, từ bao nhiêu năm nay đều là dâng tất cả những tài liệu cho mọi người thưởng thức, thấy sự xai lầm của chính họ mới dấng thân tu tiến.
Những người tu Vô Vi là tự dấng thân tu tiến chớ không ai bắt buộc, không phải thề thốt, không có giao kèo, chính tâm thức họ hứa với họ. “Tu”, tất là giao kèo với Trời Đất, chứa không phải giao kèo với ông sư phụ hay là một người chuyền pháp nào hết. Trong tự nhiên và hồn nhiên phát triển mới thật sự là một người tu, tu mà nôn nóng muốn thành Phật liền làm sao có ? Không có vụ đó, tu phải từ từ giải mở mình, áp dụng cái pháp triệt đệ thật, pháp luật nó mới mạnh. Như trong xã hội chúng ta có luật lệ đàng hoàn, người dân không chịu áp dụng hiện hành thì xã hội làm sao tốt được ? Chúng ta có pháp mà không áp dụng triệt đệ cái pháp của chúng ta ? Làm sao chúng ta có pháp lực để giải nghiệp lực được trong nội tâm. Mọi việc đều có bàng chứng rõ ràng, không có phẩn phờ ai được hết, tự tu tự tiến là vậy. Thiên-Liêng rất giỏi, rất hay, nhập cơ nói đủ thứ, mà hành giả không tu thì Thiên-Liêng cũng bó tay, không làm được cái gì hết.
Còn lo vì nghiệp tâm lôi cuống
rõ lệ càn khôn chẳng có buồn
trí ý thực hành không vậng động
tự mình sáng sút thuyết càng suông.
Còn lo, tâm người tham, lo vì nghiệp tâm lôi cuốn, nghiệp tâm từ nhiều kiếp rồi, lôi cuốn cho nên phải lo.
Rõ lệ càn khôn chẳng có buồn, biết được nguyên lý của càn khôn vũ trụ liên hệ với nhơn sinh, chuyện gì mà phải lo buồn. Trí ý thực hành không vậng động, trí ý tu thì dùng trí ý lo niệm Phật trong thực hành, đâu còn vậng động nữa. Tự mình sáng sút thuyết càng thông, quân-bình thanh-tịnh tất là sáng suốt, nói năng đâu đó đàng hoàn và rõ rệt, tâm làm thân chịu, không có chói cải, cho nên người tu thực hành đấng đắn khai triển nội tâm, huyền bí của nội tâm thì ít có nói chuyện, giữ nguyên khí của Trời Đất mà khai triển tâm linh để tiến hóa, là điều cần thiết nhất trong cuộc sống cho phần hồn đối với càn khôn của vũ trụ, mà thuyết lung tung, nói lung tung, tự hại tâm thân, không phát triển.
Người tu VôVi có lợi lộc là luồng điển xuất phát lên trên hòa hợp với luồng điển của càn khôn vũ trụ, lúc nào cũng sáng, lúc nào nói chuyện cũng đàng hoàn, không có bầy bịa thêm, tự thức khai khẩu mà thôi, thì nói câu nào cũng là triết lý tốt đẹp tận độ mọi người ở sung quanh chúng ta cùng tu cùng tiến. Con người có khả năng đi đến sự sáng suốt rõ rệt, chính mình phải hành triển cho chính mình mới có, còn nhờ đỡ là không bao giờ có. Nhờ đỡ tức là khép kín tâm thức, không bao giờ phát triển thanh tịnh bên trong.
Nhờ sự khích động và phản động, dày công tu tiến thì nó mới phát triển huyền bí trong nội tâm được. Hiểu mình hiểu họ thì mới thông, làm người không hiểu được mình mà làm sao hiểu họ ? Cho nên người đời không tu, chỉ hiểu chuyện người ta, thị phi chuyện người ta mà không biết chuyện mình, thì lảnh vực thanh tịnh không bao giờ khai sáng được. Bỏ phế mình, ca tụng chuyện người khác, mà chuyện chính mình quên, sự hiện diện của khói óc tại thế gian là một khả năng trong cả càn khôn vũ trụ, nếu lui về thanh tịnh thì làm biết bao nhiêu việc trong ngày, không có mệt mỏi. Sống trong nguyên lý của trời đất, hòa hợp với chấn động của vũ trụ quang mà tiến, thì đau có bị bở ngở, tâm thức lúc nào cũng an yên hòa hợp với các giới trong thực hành, nói được, làm được, không phải nói được mà không làm được. Nói được, không làm được là đọc sách, học chuyện người khác gôm góp, nói được mà không bao giờ làm được, thấy rõ người tu lạc vào cảnh nào ? Lạc về văn chương, thì cứ việc lạc mãi, lạc mãi, tâm thức trựt giác không khai, cũng nói lý đạo đủ chuyện, nhưng mà nói có một gốc, không có phát triển tròn chịa được. Xuất ngôn, người thực hành VôVi nghe là biết, người này là đọc sách nói chuyện, chứa không phải thực hành, tâm thức khai triển, khí điển trong tâm hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ bàn luận thuyết minh chánh. Đau đó có bằng chứng rõ ràng, nghe qua, không vô nổi. Nhờ gì ? nhờ chúng ta đem đem sôi hồn, óc của chúng ta có trật tự, không nhận bất cứ những cái gì mất trật tự. Nghe mà không hiểu, nghe mà không biết nó nói cái gì ? Không có cảm thông được. Người thực hành tu VôVi, luồng điển trung tiến đồng một đường lối, nghe là hiểu liền, cho nên tu VôVi tự thức, tự tu, tự tiến, chứa không có ràng buộc.
Nếu người tu nhận pháp mà tâm không thức, không cảm thấy đó là một pháp quý, thực hành để cứu mình, thì pháp đó bỏ không, lượm được pháp mà không hành thì cũng như không. Cho nên mọi người tới thiền đường nhận pháp để tu, chứa không phải nhận pháp để lý luận so đo. Tất cả mọi người tu VôVi câm mòm khai triển nội thức của chính mình, nghiên hậu có một Tào Hê rõ ràng, một suối hiện hóa trong tâm thức mà thuyết giảng cho mọi người đồng tu đồng tiến trong một đường lối tiến hóa chung.
Chỉ có hành mới có, lý thuyết không bao giờ có. Tâm thức thực hành trực giác mới khai, tâm thức không thực hành thì trực giác không bao giờ khai, càng nói thì càng xai, lượm lạc lời nói của người khác, lượm lạc những lời nói của kinh Phật mà chính mình không chịu khổ dấn thân mà hành triển thì khẩu khai thần khí tán, bệnh hoạn tới nơi chứa không ít gì ! Còn “Dũng hành” thanh thịnh đúng với Pháp lý khoa học huyền bí thì lấy nguyên lý của trời đất khai sáng cho chính mình, thì càng ngày càng dũng mạnh, mạnh khỏe, và tươi tốt. Tu càng ngày càng vui, chứa không phải tu càng ngày càng buồn, tu càng ngày càng buồn, còn chấp mê, thì chết xuống địa ngục học một khóa mới tiến lên được. “Tu”, chúng ta khai triển đến quân bình, thanh tịnh thì đau còn chấp mê nữa, luôn luôn sống trong sự thanh tịnh và sáng suốt, quang hành trí tuệ mới minh. Tu tức là sửa, sửa hết đau đó có trật tự và sáng suốt. Không có nuôi những sự dơ bẩn, nghi kỵ, tự ái là dơ dấy, người tu không có áp dụng tự ái, nếu mà áp dụng tự ái là người đó dơ dấy, tâm thức chưa thanh, ôm trượt rồi lượng thuyết xai, chết rồi cũng trở về thế gian, chứa không làm được cái gì hết.
Muốn dức khoát về Thiên Quốc thì phải dẹp bỏ tất cả những ý niệm bất chánh, tính toán xai lầm, tưởng mình là đúng, đã thử trong một thời gian, chính những người tính toán tu VôVi, rốt cuộc rồi cũng không đi đến đau. Tiền của cũng không dồi dào, mà tâm thức không đi đến đau, còn chưa thấy rõ, càng ngày càng xuống thôi, không có tiến lên được. Thực hành chánh pháp phải thầm tu thầm tiến, chúng ta nhớ lại xưa kia Đức Thích Ca ngồi gốc cây tu đâu có bàn bạc với ai ?! mà hiện tại chúng ta tu, mới có một chút mà bàn bạc lung tung, thâu lượm những chuyện động của người khác mà không có khai triển phần thanh tịnh của chính mình thì làm sao phát triển được ?
VôVi thấy dễ, nhưng mà khó. Hành giả chịu thực hành hay không ? Hành giả chịu nhìn lại sự sai lầm của chính mình để sửa hay là không ? Nếu không, cứ ôm lý thuyết suông nhưng mà giải không được nghiệp. Nói thì hay, nhưng mà giải nghiệp không được, bệnh hoạn sẽ đến trong triền miên khổ cảnh, không cách gì giải quyết được. Đối với VôVi, mỗi mỗi phải thực hành, nói được, làm được, nghe được, hiểu được, chứa không phải nói được, mà làm không được, nghe không được, hiểu không được, thì không bao gìơ tiến. Dũng mạnh hành triển thì càng ngày càng sáng, không có tối tăm được. Tâm thức càng ngày càng an vui, tinh thần càng ngày càng khoẻ mạnh và hiểu rõ thể xác và khối ốc của chính ta là trật tự, tranh trời sống động, không phải yếu hèn như những người ỷ lại không tu, đó là thuộc về loại yếu hèn. Những người có cơ hội nghe qua sự thực hành đạt đến kết quả, thì chính ta cũng có khả năng làm, thử làm một thời gian sẽ thấy, nội tâm nột tạng thây đổi, thật sự thấy rõ con đường chính ta phải tu tiến, chẳng ai tu cho chúng ta cả ! Vạn linh đồng họp đồng tiến, đồng giải tiến tâm thức của chúng ta, hàng ngày ăn uống, Nhật Nguyệt quang, Nhật quang phật, Nguyệt quang phật, đều tận độ chúng ta, từ năm này đến tháng nọ, mà chính chúng ta chưa thanh tịnh. Nay có duyên lành ngộ pháp lý VôVi Khoa học huyền bí, phải giải khứ trượt lưu thanh, giải trượt đi. Thực hành để giải trượt, khứ trượt lưu thanh là không có mê chấp, không có tính toán, sẽ sống trong tự nhiên và hồn nhiên, con người mới được an lành và tốt đẹp, tính toán cho cách mấy cũng phải về con số Không, tất cả các toán học ở thế gian làm đúng là phải về con số Không, nếu bỏ số Không là toán đó không thành. Sự quân bình của tâm thức đi vào Không còn Không nữa, mới thật sự sáng lạng và tốt đẹp.
Phập phồng vì điển chưa thông tiến,
khó khổ buông suôi chẳng nối liền,
deo họa cho mình mà không biết,
thức hồn tu tiến vẫn còn duyên.
Phập phòng là bán tính bán nghi, lúc đó là điển chưa thông tiến, luồng điển khối ốc chưa mở và chưa tiến. Khó khổ buông suôi chẳng nối liền, thấy khó quá, bỏ, không tu nữa, tu nữa chừng bỏ buông suôi, không có nối liền liên tiếp đi lên được. Deo họa cho mình mà không biết, mình tự đóng cửa, thực hiện chấp mê thị phi của tình đời, tức là họa vậy mà không hay đâu ! Lần lần mà đi tới giam thần thức của chúng ta ra một cỗi, thị phi nói bậy, tưởng là nói đúng. Thức hồn tu tiến vẫn còn duyên, chúng ta hiểu được giá trị của phần hồn, cần sự thanh nhẹ nuôi dưỡng, tiến hóa đến vô cùng, mới bước vào điển giới thanh nhẹ mới còn duyên tiến hóa được. Khi mình hiểu được nguyên lý này thì mình dũng mạnh lo tu, đêm đêm thực hành, bớt biết bao nhiêu phiền muộn xái quấy củ tình đời.
Ở đời, một ngày thu thập biết bao nhiêu, xem tivi biết bao nhiêu công chuyện rắc rối mà chúng ta có đường lối giải, thì chúng ta có xem tivi cũng như không có xem tivi, không có chuyện gì đáng bàn, đáng luận mà họ ngày đêm bàn luận không có kết quả. Nhơn sinh vẫn đau khổ, tâm linh không có, làm sao tiến ? chúng ta câm mồm lo tu làm thinh thì tâm linh mới phát triển, tâm linh phát triển vui hòa và vui hòa ở nơi thanh giới, khi mà vui hòa ở nơi thanh giới sáng lạng rồi, tâm hồn lúc nào cũng thơ thới và an tịnh, vui hành tâm phát, chứa không có ai bắt buộc chúng ta hành, vì càng hành càng triển, càng tu càng tiến, càng hành càng dũng mạnh, càng tu càng phát sáng tâm hồn của chúng ta, thì lúc đó chúng ta mới nhận được những việc làm cần thiết, và không làm những việc làm không cần thiết, miệng môi tranh chấp là không cần thiết, sửa tiến là cần thiết. Nhận pháp, hành pháp thì nó mới mở, nó trở về cái thật chất thật thà của chúng nó. Nhận pháp, hành pháp mới là thật thà, còn thiếu thật thà hay sửa pháp rồi chối bỏ nguyên lý của Trời Đất làm sao tiến hóa nổi ? Suốt kiếp trả làm được một việc gì, chết rồi chỉ có việc khóc.
Uổng lúc còn sống, biết bao nhiêu pháp để giúp đỡ cho chúng ta, mà chúng ta chưa hành được một pháp nào hết. Bênh pháp này, bỏ pháp nọ, bênh pháp nọ, bỏ pháp kia, cứ lận đận suốt kiếp như vậy, không bao giờ tiến bước được, rồi trở lại đi làm gì ? Làm thầy. Thầy gì ? Thầy địa lý, vị trí của mình mà mình chưa hiểu mà làm sao làm thầy địa lý ? Giúp không được mình mà giúp được ai ? Rồi bị quay quần trong cái đồng tiền nó soay chuyển cái hoàn cảnh, càng ngày càng gia tăng càng tham lam, không dức khoát được như lúc mới hành. Vì sao đã tu nhiều năm mà bị như vậy ? Vì pháp triển tánh tham lam thì nó bị kệt, dức khoát tánh tham lam thì nó mới thông suốt được.
Cho nên VôVi là vô chuyện lớn, nó làm thành nhỏ, chuyện nhỏ, nó làm thành không, mới kêu là VôVi, mới thanh nhẹ được. VôVi không có ôm chấp, không tiền, mà tâm thức đạt được vẫn bố thí như thường, vẫn giúp đỡ người chưa hiểu đạo. Dũng mạng hành triển như vậy, đêm đêm lo tu tiến, không ỷ lại, không mê tín dị đoan, thực hành khai triển thực giác, thấy rõ những gì chúng ta đang sửa tiến. Nhiều người không biết, lạc vào cỗi âm, tưởng tui thấy ông Phật rồi, tưởng tui thấy Di Trì Gương Mẫu rồi, tưởng tui quen biết ông Thượng Đế rồi, tưởng tui quen biết cả càn khôn vũ trụ rồi, trở lại thế gian, thị hoa với nhơn sanh, hồ hiếp thiên cơ để hồ hiếp những người kế tiếp, chạy vào trong những vòng lận quẩn làm ăn, cũng là mang nghiệp nửa, đau có pháp triển được.
Chúng ta vốn không, chúng ta người tu nghèo mạc mới đi tu, nghèo không tiền không bạc, không tiền tình duyên nghiệp đi tu, thì phải dử lập trường như vậy, không bao giờ bị ô nhiễm. Lúc nào chúng ta nghèo, trong không mà có, tại sao mà chúng ta khi tu đâu có biết thuyết giảng, đâu có biết nói chơn lý ?!. Trong không, nhưng mà tu thết rồi nó sẽ có, tâm thiết chơn lý thì sẽ nói về chơn lý để giảng dạy dẫn tiến mọi người, còn quý bấu hơn tiền bạc, hơn vàng ngọc. Nhiều người ôm vàng, ôm bạc mà không biết nguyên lý của cuộc sống thì cũng như không, giữ của thì bị của hành, gát kho bị chủ chửi, ôm tiền cũng như người gát kho, chủ nó là ai ? Đời chưởi, người Việt-Nam thấy rõ, chúng ta ở sứ Việt-Nam làm ăn khổ cực, dành dụm có bạc tỉ, rồi chế độ mới nó về, nó bắt bỏ tù, bắt thanh lọc, không còn một đồng xu, nghèo mạc, ở nhà lầu không ở, xuống garage ở. Người Việt-Nam có cảnh này để hiểu được : “có tiền là có tội”. Nếu mà chúng ta dốc lòng tu về Thiên Quốc, chúng ta dức thoát chuyện thế gian đi, không sao đâu, không có mất, Thượng Đế luôn luôn tận độ chúng ta, chúng ta chỉ có tâm thức, nuôi dưỡng tâm thức, tiến hóa đến vô cùng tận là sẽ có cơ hội tốt.
“Nếu tu không dức thoát, không nên tu”, cho đời phỉnh đi, phỉnh hết kiếp này rồi kiếp sau mới tu. Cái đời chắc chắn là lường gạt, phỉnh người này, người kia, người nọ, không có tiến nổi. Cho nên nhiều người đã sống trên đời này rồi, họ chán đời, họ đòi bỏ đời đi tu. Tại sao bỏ đời ? Nếu đời tốt, họ không có bỏ, đời đen bạc bất thường, không phân minh rõ rệt, cho nên người đời chán đời, tu bước về đạo. Bước về đạo phải “dấc khoát” tiền tình duyên nghiệp, thất tình lục dục thì nó mới tiến, còn tu mà hướng về tham dục là không bao giờ tiến, tưởng đâu biết được chút đỉnh, nói về đạo pháp, tưởng mình siêu lắm. Nay lấy cô này, mai lấy cô nọ, tạo tinh khí của mình càng ngày càng mất, thần kinh ẻo ốc yếu đi, làm sao giải được nghiệp tâm của chính mình mà sưng danh là tu, là hay hơn người khác. Nhưng mà cuối cùng hai năm trước khi chết, mới hiểu rõ người đó sẽ đi đến đâu ? Sự thật là sự thật, không thể chói cải được, còn chúng ta, người tu VôVi là Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, pháp lý cái gì nó rõ rệt, khoa học là tiến hóa đến vô cùng, khai triển huyền bí của nội tâm, hòa vào huyền bí cảm thức cả càn khôn vũ trụ với chúng ta là một, thấy rõ mới dũng mạnh, thấy không rõ là u-ơ, đâu có tiến bước được.
Dầy công tu, thực hiện tốt, vui khỏe, đời nó cho chúng ta là ngu, nhưng mà khi đời không lối thoát mới thấy người này là khôn hơn, người chịu tu là khôn hơn, người chịu tu là lo cho tương lai của phần hồn, lúc chết không bị bơ vơ, đêm đêm lo cái chuyện đi thôi, đi về Trời thôi, thì âm phủ không có kéo xuống tới A Tỳ để làm cái gì !, còn ủng hộ cho chúng ta đi lên càng sớm càng tốt. Địa ngục chật nít mà cứ đâm đầu xuống đó để làm gì ? Cái luật hóa hóa sanh sanh khổ lắm. Phải qua những cơn thử thách, cho nên người đời tu ở thế gian cũng nhờ sự khích động và phản động mà thử thách, mà chúng ta hành đúng pháp thì chúng ta có lảnh vực để tránh những sự khích động và phản động loạn. Tu tự nhiên bớt nói chuyện, tâm thanh tịnh, lúc nào cũng hoà hợp với nguyên lý cả càn khôn vũ trụ, lúc đó là ban chiếu sáng suốt cho tận độ quần sanh thì tự nhiên chúng ta nói chuyện thông suốt, từ hồi nào giờ không biết mà bây giờ chúng ta có thể nói thông suốt được. Chẳng sợ ai pha dèm, chẳng sợ chết, hiểu được luật hóa hóa sanh sanh, hiểu được nhân quả thì chẳng bao giờ sợ chết, đêm đêm lo tu là tạo cái nhơn lành, tiến hóa nhanh nhẹ hơn người thường, hạnh đức càng ngày càng dồi dào tốt đẹp. Hoa nghìn năm không héo dâng Phật, cái hoa ở thế gian này, giỏi lắm, chỉ có một tháng là nó tiêu.
Còn duyên học hỏi tiến thân tùy,
Giải tỏa phiền ưu tự xét suy,
Minh cảm tình đời trong giây phút,
Có không, không có vẫn kiên trì.
Còn duyên học đạo, học hỏi, tiến thân tùy thì phần hồn càng ngày càng tiến tới thanh nhẹ. Giải tỏa phiền ưu tự xét suy, thực hành chánh pháp, giải tỏa sự phiền ưu trong nội tâm, tự mình xét suy cái pháp nó có giá trị bằng cách nào ? Minh cảm tình đời trong giây phút, hiểu được tình đời trong giây phút, vì nó quân bình rồi, tới đó là hiểu rồi, óc sáng tâm minh là hiểu liền. Có không, không có vẫn kiên trì, có không, không có, không phải chuyện của chúng ta nữa, chuyện của Trời Đất nó làm. Có có không không để giáo dục con người tiến hóa, thì tâm thức của chúng ta tiến hóa vẫn kiên trì hành đi, đừng có lo những công chuyện có có không không ở thế gian mà vậng động không tiến.
Người tu VôVi có tiền cũng thiền, mà không có tiền cũng thiền, có cơm ăn cũng thiền, uống nước cũng thiền. Tâm nó vui lắm ! Nó bớt tất cả những sự phiền muộn xái quấy, không đem vào tâm nữa, giải mở tất cả. Pháp Luân Thường Chuyển làm đúng, không cần phải ăn nhiều, ăn nguyên khí của Trời Đất đủ khỏe mạnh. Siêng làm Pháp Luân Thường Chuyển ăn chút ấm bụng là đủ rồi, vì sở phí của chúng ta càng ngày càng giảm, thẩm trí cả chỗ ăn, chỗ ngũ cũng không cần nhiều, chút xíu thôi là đủ rồi, chỗ để ngồi Thiền và nằm nghỉ lưng chút, rồi ngồi dậy thiền thôi ! Có gì đâu mà phải lo, không có choán chỗ nhiều. Trực tiếp nguyên khí của Trời Đất là khỏe mạnh, tiết kiệm được thuốc men, không phải như người phàm bệnh đủ thứ, một lần bệnh là hết tiền, thiếu nợ. Khi mà hết bệnh rồi, thì quên bệnh đi. Tham ăn, một ngày ba buổi, ăn đủ thứ, vô là nó hại cơ tạng mà không hay. Ai hại ? Chính cái miệng mình hại mình cũng không biết nữa. Tu đến thanh tịnh mới biết chính mình đã hại mình rất nhiều. Bằng lòng giải nghiệp, giải tất cả những độc tố để cho cơ tạng yên ổn dễ thiền, dễ tu hơn. Không phải ăn nhiều mà sống được đâu ! Ăn nhiều dễ chết, ăn ít nó lại dễ sống. Nó bớt những sự vậng động, bớt độc tố, cơ tạng khỏe mạnh, hòa hợp với nguyên lý của càn khôn vũ trụ mà sống. Chúng ta ra đời cũng nhờ nguyên khí của càn khôn vũ trụ mà lớn, ngày nay chúng ta không có cách gì từ bỏ càn khôn vũ trụ : Phải áp dụng triệt để nguyên khí của càn khôn vũ trụ, nuôi dưỡng cơ thể bình an khỏe mạnh. Và chỉ hành, cho nên Pháp Luân Thường Chuyển giúp tất cả mọi người, mọi tầng số đều được phát triển, hiểu lấy nguyên năng của cả càn khôn vũ trụ xây dựng cho vạn linh tiến hóa, thì chúng ta bằng lòng thực hành để tiến hóa. “Một pháp cho tất cả mọi pháp”, nguyên khí của Trời Đất đã chứng minh xây dựng chúng ta từ lúc chào đời cho đến nay, chúng ta không có lấy lý do gì mà từ chối nguyên khí của Trời Đất, là tự hại mình mà thôi, không có thể vắng được nguyên khí của Trời Đất, người thế gian không thế nào vắng được dưỡng khí, mà cơ tạng không thiếu dưỡng khí được, mà thiếu dưỡng khí là sanh bệnh.
Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp là một pháp để ngừa bệnh và giải bệnh, nếu người nào cố công thực hành sẽ đạt được tốt và khỏe mạnh. Nhiều người hành nữa chừng sanh bệnh rồi đổ thừa Pháp Lý Vô Vi. Không phải. Cái nghiệp của chúng ta ăn uống bất cận nhiều năm nhiều tháng, bây giờ nó lộ diện ra là phước, có thể cứu kịp. Nhiều người nó ẩn tàng bên trong không có lộ ra, lấy gì mà chữa ? Bác sĩ cũng bó tay, lộ ra bác sĩ mới chữa được. Bác sĩ là phải có bệnh thật sự bệnh, mới chữa. Còn chúng ta đêm đêm tu là phòng bệnh, ngừa bệnh. Lấy nguyên khí của Trời Đất giải tất cả những nghiệp chướng trong nội tâm nội tạng thần kinh khối óc, chúng ta đều được giải ra ngoài. Nay chút, mai chút sẽ hình thành tốt đẹp, cho nên mọi người tu VôVi, người nào dầy công tu nhìn mặt biết, mặt mầy tươi sáng. Nhiều người đi tới VôVi để chơi, để nói, để nghe, để bàn cải, cái đó mặt mầy không bao giờ sáng. Phân loại rõ ràng, nhìn là thấy, cặp mắt không có ánh quang là người đó không có hành. Điển không thể gạt được, cơ tạng mình đều là dùng điển năng của càn khôn vũ trụ quang mà sống, mà không thành tâm khai triển lấy chính mình thì mắt đâu có sáng, mặt đau có tươi. Càng ỉ lại càng tối tâm, bất cứ tu pháp nào, không có tự thức tự tu mà ỉ lại là đi tới chỗ suy đồi, sa đọa mà thôi, không có tiến được.
Mỗi mỗi phải trông thực hành mới thấy rõ, nắm chắc và giải mở cho chính mình trước, nghiên hậu mới ảnh hưởng đến người kế tiếp. Càng tu càng thấy quá khứ, nhiều người hành pháp bất cứ cái pháp nào đã xai, xai vì ỉ lại, cái thứ nhất là ỉ lại nơi người chuyền pháp, ỉ lại nơi sư phụ mà không chịu dốc lòng tu, tự xạo mình lúc đầu thì phải chấp nhận cái khổ. Cái khổ hiện tại, Ai cho chúng ta khổ ? Tâm tư không cởi mỡ là khổ, chính ta đã làm cho ta. Con ma lười biếng tấn công, ám ảnh và không cho chúng ta thực hiện đúng. Nếu chúng ta thực hiện đúng, thì ánh sáng đến, bóng tối phải tan. Ma tức là bóng tối mà thôi ! Không giám ra ánh sáng đâu, dũng mạnh tu đi, chúng ta sẽ pháp quang, lúc đó không còn ma quỷ ám ảnh nữa, lúc nào cũng sáng suốt và đàng hoàng trong xây dưng.
Làm người không biết thương mình, đâm ra đi thương Trời Phật, đồn gì đi thương ông thần này, ông thánh kia, ông lên bà xuống đủ chuyện hết, mà không biết thương mình. Biết thương mình phải hành pháp đứng đắn hòa hợp với nguyên khí của càn khôn vũ trụ là liều thuốc trường sanh bất diệt, tận độ tâm thân, cho nên người tu VôVi nhịn nhục và thực hành đứng đắng, mặt mầy tươi sáng nhưng mà túi không tiền, vì có tiền là có tội. Trong túi từ hồi nào không có một xu, vừa đủ sống là thấy nó vui, mà khi không nó nhảy vô máy chục ngàn dollar trong túi là loạn rồi, trong óc nghĩ bậy không à ! sắm xe hơi, mua nhà lầu, kêu là tạo nghiệp. Có tiền là có người ta tới, cái đó là duyên trần trượt, mà thọ lảnh duyên trần trượt là chỉ tự hại mình, không bao giờ tiến. Cho nên người tu VôVi tự lực cắn sanh, pháp triển từ tâm lẩn thân, không nhờ đở ai. Thực hành, cố gắng thực hành, tin ở nơi sẵn có của chính mình. Đêm đêm lo tu, lo thiền thực hành. Nếu thật sự có Trời, có Phật, Trời Phật sẽ chứng tâm những “người thiện giác”, Trời Phật không có chứng tâm những người ngu si mê loạn. “Người thiện giác” Trời Phật mới chứng tâm. Khi mà đạt tới thiện giác là thanh nhẹ, thanh nhẹ thì hòa hợp với thanh nhẹ, chỉ có đi lên, không bao giờ đi xuống, đâu có cảnh địa ngục đâu ? Chỉ đi lên thôi. Người đời tham dục là đi xuống, lúc chết ríu ríu đi xuất ra hai bàn chân mà đi, thì bức vào cảnh luân hồi địa ngục chớ gì ! Mà chúng ta có bằng chứng ruốt ngay trung tim bộ đầu, phát sáng đi lên, thì chúng ta dũng mạnh tu đi, để giải quyết một kiếp phù sanh này cho nó tròn chịa và rõ rệt. Hành trình tại thế gian, và hành trình trở về Thiên quốc có cuộc sống an nhiên thanh tịnh, tâm lành sáng suốt. Đạo là quân bình, thế gian nhìn là vốn không, đạo là không, mà không hành cho chơn không, mà làm sao tiến hóa cho tốt được ? Học trong thanh tịnh mới thật là học, càng thanh tịnh không có sợ sự đụng chạm, thanh thịnh hóa giải sự động loạn, sự động loạn không có hóa giải được thanh thịnh, nuôi dưỡng tinh thần thanh tịnh, tiến hóa là cứu cánh suốt kiếp của phần hồn, tiến hóa hướng về vô sanh bất diệt mà hành sự, không bao giờ bở ngở trước đuờng đạo.
----
vovilibrary.net
>>refresh...