19980829Q5 - Câu hỏi 194 đến 230 – [audio 19980829Q5 thiếu 1 phút]
ĐẠI HỘI VÔ VI QUỐC TẾ KỲ 17 - HÙNG VĨ GIAO LIÊN - VẤN ĐẠO - Cuốn 6
Ngày 04 tháng 9, 1998
Bạn đạo hỏi 194: Còn "Hồn vía tương hội" là sao?
Đức Thầy-194: Hồn vía tương hội, là mới thắm thía cuộc sống: có hồn có vía đã xa nhau từ nhiều kiếp, bây giờ tương hội, thương yêu, thấy những hình ảnh đẹp, những lời nói đẹp, hai người khắng khít, thi thơ dồi dào trong minh triết! Ðó kêu bằng hồn vía tương hội. Có gì, bàn bạc được!
Bây giờ văn minh cũng cho thấy, chúng ta có thể hỏi cơ thể chấp nhận được hay là không? Cơ thể không chấp nhận thì nó bật ngửa con người, mà cơ thể mà chấp nhận là nó nhủi tới, là nó accept. Thì cái văn minh thời đại người ta đã tìm ra hết rồi! Điển mà thôi! Thích hợp hay là không thích hợp nó cũng trả lời được, cái cơ thể này nó trả lời được hết! Lần lần sẽ có bằng chứng cho mọi người thấy.
Bạn đạo: Con xin thành thật cám ơn Thầy đã giải đáp một số câu hỏi về triết lý tâm linh. Xin thành thật cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Cảm ơn Anh đã đặt nhiều câu sâu sắc mà những người đã mong muốn, và chúng ta nên nghiên cứu sâu hơn nữa. Ðừng nên cho đó là đúng, phải cố gắng thực hành… Mỗi người tiềm tàng một chút, chúng ta sẽ đúc kết những cái gì tốt lành để lại cho hậu thế chung hưởng hòa bình, cho mặt đất càng ngày càng bớt nạn hơn. [01:35]
BTC: Chúng con thành kính cám ơn Đức Thầy đã minh giải một cách rõ ràng những câu hỏi căn bản của Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, làm phong phú thêm cho kho tài liệu tu học, cho nhân loại có thể là thụ hưởng ở trong tương lai.
Và chúng tôi cũng xin thành thật cám ơn chị Vân Khanh và anh Huy Đức đã lên đây đóng góp những câu hỏi hữu ích nói trên.
(đoạn sau đây từ giai đoạn nào trong Đại Hội ?)
Bạn đạo hỏi 195: Kính thưa Thầy, con là một người theo đạo Công giáo, nhiều khi đến nhà thờ không đọc kinh Công giáo, lại niệm Phật Di Ðà nhiều hơn, vậy khi chết sẽ đi về đâu? [02:20]
Đức Thầy-195: Niệm Phật là sửa mình. Còn đọc kinh mà không sửa mình thì cũng như không. Lời Chúa nhắc nhở từ li từ tí mà mình không có sửa đúng Kinh Thánh… cũng tới nhà thờ vô ích. Mà niệm Nam Mô A Di Ðà Phật là sửa tâm, sửa trí. Mà vô trong cái nhà thờ, chúng ta mới thấy trược thanh nó ra thế nào, người có thực chất hành và người không hành nó thế nào? Càng niệm Phật càng thấy được gần Chúa hơn. Niệm Phật để trở về “không”, mới học từ bi và thực hiện từ bi được.
Bạn đạo hỏi 196: Mỗi lần làm Pháp Luân Chiếu Minh là có nhịp tim đập trên Hà Ðào Thành, vậy tốt hay xấu? [03:12]
Đức Thầy-196: Tốt lắm, không sao đâu. Tiếp tục đi, nó sẽ trụ.
Bạn đạo hỏi 197: Meditate why I always open my eyes to see the clock? Trong khi Thiền Ðịnh, tại sao con vẫn mở mắt chòng chọc để nhìn đồng hồ?
Đức Thầy-197: Cái đó là cái tập quán của con người. Ai cũng tham sống sợ chết: mở mắt...
Cho nên Vô Vi chủ trương là nhắm mắt, co lưỡi, răng kề răng. Co lưỡi, răng kề răng, co lưỡi như thế này… răng kề răng là tinh, khí, thần trụ. Ðóng cửa thế gian, mở cửa Thiên Đàng, nhắm mắt mà vẫn thấy ánh sáng thật của Trời Ðất.
Bạn đạo hỏi 198: When I meditate at night, why I always feel so hot? Trong khi thiền vào đêm, tại sao con luôn luôn cảm thấy nóng? [04:06]
Đức Thầy-198: Thiền ban đêm là ấm áp là đúng, đâu có sao đâu.
Bạn đạo hỏi-198: Thưa, cảm thấy nóng…
Đức Thầy-198: Nóng? Nóng nảy à?
Bạn đạo hỏi-198: Dạ nóng trong người, nóng…
Đức Thầy-198: Nó ấm trong người là đúng. Lúc thiền là ấm trong người, là cái điển nó đi lên. Còn thấy nóng của bộ gan là khác, là phải ăn chất xanh nhiều một chút, ăn rau nhiều một chút, thay vì ăn đồ chiên xào.
Bạn đạo hỏi-198: Xin cám ơn đức Thầy!
Bạn đạo hỏi 199. Thưa Thầy, khi qua 4 giai đoạn thiền, vào lúc định, sau câu nói: “Nguyện cố gắng xuất hồn lên đảnh lễ Phật”, và chỉ niệm Phật…
Con muốn hiểu rõ tình trạng “định”, vậy con phải làm sao làm đúng là mình đã “định”?
Đức Thầy-199: Như tôi đã cắt nghĩa hồi nãy, là luồng điển của mình hiệp nhứt với luồng điển ở bên trên rút thẳng đi lên, ngồi 3 tiếng như 15 phút, đó là nhập định rồi. Và tới lúc mình thấy những cảnh tươi đẹp ở bên trên, không muốn trở về thể xác. Có trở về thể xác cũng tới bộ đầu thôi, chớ không có xuống con tim làm cái gì, nóng nực lắm, không chịu được.
Bạn đạo hỏi 200. Khi thiền con chỉ biết giữa trán và trên đỉnh đầu rút cùng một lúc. Nhưng con không biết con nên dỗ cho con mê hay là vào trạng thái ngủ như các bạn con đã thấy. Vì con lúc nào cũng tỉnh và luôn nghĩ tới bộ đầu, và người cứng ngay thẳng. [05:48]
Đức Thầy-200: Ngay thẳng, chỗ đó mở được là tốt. Cứ việc dỗ ngủ nơi đó. Ngồi đó nhắm mắt, ý mình dỗ ngủ. Nói dỗ ngủ một chút chứ không phải dỗ ngủ hoài. Là nói một chút, nó nhẹ là nó hợp liền à. Hợp liền là nó nhẹ và nó thấy nó đi đây đi đó rõ ràng.
Nhiều người thấy được cũng lấy viết, viết liền những cái gì mà “tôi đã thấy và tôi đã nhớ”. Mà nhớ mãi, viết, viết ra… Sau này, mình tu tới lúc mình có bỏ xác đi nữa cũng để lại cho người khác người ta đọc, người ta thấy cái pháp này hành đi đến đâu và kết quả thế nào. Ðó là sự đóng góp của hành giả Vô Vi.
Bạn đạo hỏi-201: Kính thưa Thầy, con có 4 câu hỏi, nhờ Thầy minh giải cho con.
Con tu một thời gian, con ngồi thiền con thấy đi đến một nhà, hình như là nửa mặt trăng, có 3 ông mặc y phục như là hồ quảng và có một bộ kỷ tràng nhỏ, vừa nói chuyện vừa uống nước. Thưa Thầy, đó là ai? [06:58]
Đức Thầy-201: Cảnh Tiên đó! Ðịa Tiên cũng có, mà Thiên Tiên cũng có những cảnh đó.
Bạn đạo hỏi 202. Lúc con ngồi thiền, có một bàn tay đưa cành bông cho, rất là thơm, như vậy là ai?
Đức Thầy-202: Ðó là Phật sự người ta độ mình tiến. Mình thanh nhẹ đạt tới đó là Phật sự tới độ.
Bạn đạo hỏi 203. Lúc con ngồi thiền… con nhìn lên trên thấy một vị đứng ở trên cao chỉ xuống, bảo rằng: “Ráng ngồi thiền đi!” [07:30]
Đức Thầy-203: Ðó là Tiên. Bên trên Thiên Tiên người ta chiếu cho, dẫn dắt mình tiến hóa, chỉ đường mở lối. Khi mà thấy những cái đó là dũng mãnh tu hơn, vì nhận định là cái pháp mình đúng. Phải hành đi, và cố gắng đi nữa, vì phải dày công mới đạt pháp. Mỗi mỗi phải đều dày công, không nên bê trễ nữa.
Bạn đạo hỏi 204. Ðêm nọ con ngồi thiền, con thấy con lên rất cao, con đang mê, khi con rớt xuống con tưởng chừng như con bị té. Khi đó con sờ tấm thân, thấy con đang ngồi.
Đức Thầy-204: Ðó, mình phân rõ ràng trược thanh. Trược thì rờ mó được, thanh thì nó cao vút đi lên, đi tới vô cùng. Mà nó nhập định rồi là mình bước ra đi được, không có sao hết, cái đó tốt, không sao hết.
Bạn đạo hỏi 205. Kính thưa Thầy Tám, con thiền đã được 3 năm nay, nhưng sao mỗi lần con học bài cần phải suy nghĩ, con cảm thấy như bị nhức đầu bên trái, con phải lấy ngón tay nhấn nhẹ nhẹ lên sợi dây thần kinh. Lúc Soi Hồn mới đỡ một chút. Cũng như đi xe hơi, hay máy bay cũng vậy. Thưa Thầy, con không biết mình Soi Hồn có sai hay không? mặc dù con đã được chỉ dẫn và học hỏi nhiều ở nơi bạn đạo. Kính xin Thầy giúp đỡ cho con!
Đức Thầy-205: Soi Hồn đúng… thì những cái trạng thái đó bình thường, không có gì đâu, đừng có sợ. Thấy nó nhức nhức đó là cái điển nó chuyển chạy chút vậy thôi, mà chúng ta cố gắng Soi Hồn nữa, nó trụ ngay trung tim rồi… [09:29 băng gián đoạn]
Bạn đạo hỏi 206. Kính thưa Thầy, khi niệm Phật, có một nhịp rung động liên tục từ trước trán lên bộ đầu, sự rung động hòa nhịp vào nhịp đập của mạch máu tim. Sự rung động càng lúc càng mạnh. Ðiều trên có đúng hay là hại?
Đức Thầy-206: Cái đó đúng. Nên trụ ngay trung tim bộ đầu, và nhớ Nam Mô A Di Ðà Phật, nó còn thanh nhẹ hơn.
Bạn đạo hỏi-207: Sau đây là một câu hỏi bằng tiếng Anh: Dear Master, how does one know what level they are in the practice however they are a beginner or an advance?
Xin dịch như thế này: Làm sao để biết được trình độ của một người, một hành giả Vô Vi dù là người đó mới bắt đầu, hay đã có tiến bộ? [10:22]
Đức Thầy-207: Những người đã tu nhiều kiếp họ mới ngộ được Vô Vi. Ngộ được Vô Vi, là mình nhìn thấy họ mới tu mà mắt họ sáng, mặt họ tươi, là thấy họ thành tâm tu tiến.
Còn những người nó đã kiếp này, nhiều kiếp rồi, cái cơ thể được khai triển và nó có luồng điển riêng, nó nhận định được cái hào quang của đối phương, nhìn thấy đối phương tỏa đi tới đâu, là nó có căn duyên tốt, từ Tiên cốt đã hình thành tại thế gian. Và cố gắng tu về Pháp Lý Vô Vi là mình thật sự giải thoát nhanh. [11:10]
[audio 19980829Q5 thiếu 1 phút] pp 84
Bạn đạo hỏi 208. Kính thưa Thầy, xin Thầy giảng cho con được hiểu những điều con thắc mắc sau đây: Lục Căn, Lục Trần, L ục Tâm, Lục Thông là gì ?
Đức Thầy-208: Nó cũng trong 6 giới đó thôi. Lục Căn cũng ở trong 6 giới đó. Lục Căn là: nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý. Mà chúng ta khai thông nó thì Lục Căn nhẹ, thì Lục Trần không có áp đảo. Nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý chúng ta được khai triển về điển giới thì không có sự áp đảo và xúi giục của đối phương.
Bạn đạo hỏi 209. Kính thưa Thầy, con là Kim Anh ở Bắc Cali, con xin có một câu hỏi về sức khỏe. Ở Bắc Cali và ở Hy Lạp đều có không khí ô nhiễm rất nhiều, nhưng tại sao con ở Bắc Cali bị suyễn, nhưng khi con ở Hy Lạp, thành phố Athens, có 4 tuần, và một bạn cũng mới ở thành phố Colorado qua đó vài tuần, cả hai chúng con đều hết suyễn hoàn toàn. Con về lại Bắc Cali 2 tuần nay con lại bị suyễn trở lại, xin Thầy minh giải cho con! [11:27]
Đức Thầy-209: Vì sự ô nhiễm của bầu trời, nó dễ suyễn lắm. Mà tới cái chỗ lạnh, trong lành, nó cũng bớt được, khô là nó bớt. Ẩm khí quá nhiều, nó dễ suyễn.
Bạn đạo hỏi 210. Khi con ngồi Soi Hồn độ 7, 8 phút, mê đi thì tay mặt, mấy ngón tay dang ra lỗ tai cách 2 inches. Khi tỉnh lại mới đem ngón tay vào lỗ tai?
Đức Thầy-210: Vậy là cái tay… Còn yếu… Luồng điển mà nó trụ đầy đủ nó chỉ ngay ngắn, không có văng ra được đâu. Thì mình xác nhận là cái luồng điển chuyển chạy từ cơ tạng ra mấy ngón tay nó còn liên hệ yếu, cần làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều cho nó trụ, thì lúc đó nó sẽ bớt.
Bạn đạo hỏi 211. Khi ngồi thiền thấy có một cái gì trùm, phủ xuống mình, thấy mình thơ thới nhẹ nhàng, rồi tiếp đó không còn thấy mình mẩy, tay chân gì hết, nhưng ý con biết là mình đang ngồi thiền. Xin Thầy chỉ cho hiện tượng như thế nào? [12:50]
Đức Thầy-211: Lúc đó cái luồng điển nó xuất nhẹ nó mới được cái luồng điển ở bên trên chiếu cho, thì nó cảm thấy thanh nhẹ, trở lại thể xác là không còn nữa. Cái vía nó đã nhẹ mới vậy.
Bạn đạo hỏi 212. Kính xin Thầy giảng về 36 ngôi sao Thiên cương liên hệ với người tu Vô Vi như thế nào?
Đức Thầy-212: 36 ngôi sao Thiên cương luôn luôn ban chiếu trên đầu của người thực tâm tu và thực tâm niệm Phật. Nhưng người thế gian tu được chiếu sáng, biến thể nó thành ra ác ý, khống trị, cũng như là làm thầy bùa, thầy pháp, đủ thứ thầy hết… Thì kiếm tiền, đi ngược lại, nó thành ra 72 ngôi sao địa sát. Kiếm tiền là tự giết mình, chứ đâu có giúp được mình. Tưởng mình hay á; chỉ có đứng đó và không có tiến hóa nổi đâu. Còn tu thực tâm mà phát triển tới vô cùng, đó là bố thí chơn ngôn, không nghĩ về tiền bạc, tha thứ và thương yêu trong xây dựng, nó mới có thực chất phát triển tới vô cùng được.
Bạn đạo hỏi 213. Kính thưa Thầy, xin Thầy giải thích tại sao:
Niệm Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát: 2 lần.
Niệm Nam Mô A Di Ðà Phật: 3 lần.
Niệm Bát Chánh: 3 lần.
Xả thiền: phải vuốt lỗ tai 36 cái.
Xả thiền: chà chân 50 cái.
Lạy kiếng Vô Vi: mỗi lần 50 cái.
Những con số này có ý nghĩa gì?
Đức Thầy-213: Bởi những con số này hoàn toàn là có liên hệ với cơ tạng và khối óc hết. Như chúng ta nói là niệm Nam Mô A Di Ðà Phật 3 lần, là hướng về cái thanh nhẹ, rồi chúng ta quên đi. Lo luyện để cái thanh nhẹ nó hòa hợp với thanh nhẹ, chúng ta mới sáng.
Bạn đạo hỏi -214. Kính thưa Thầy, niệm Bát chánh có phải là dẫn điển theo 8 điểm không? [15:00]
Đức Thầy-214: Niệm Bát chánh là phải dẫn điển theo 8 điểm chứ! Kiểm soát luồng điển Đốc Mạch nó đi tới đâu. Nó đi thì chúng ta vừa ý niệm là nó chạy, mà nó chưa mở chúng ta niệm không được.
Bạn đạo hỏi -215. Kính thưa Thầy, xin Thầy xác nhận có chuyện 5 con rồng màu xuất hiện, và chỉ có con rồng trắng cho vài bạn đạo thấy thôi. Rồng này là hữu hình hay vô hình?
Đức Thầy-215: Thấy tại đâu?
Bạn đạo hỏi -215.1: Dạ thưa, hôm trước đây có vài bạn đạo nói rằng ở trong phòng Thầy có thấy con rồng…?
Đức Thầy-215.1: Phải, con rồng trắng đó!
Vì biển nó động quá, bạn đạo cũng phàn nàn. Còn tôi cũng cầu xin cho nó đi bớt, chớ đừng có phá; quậy nhiều quá bạn đạo chịu không nổi.
Ðêm đó tôi cũng có hứa và tôi xin… cầu nguyện để giải bớt sự động loạn, để đem lại sự thanh tịnh cho bạn đạo chung họp, vui trên tàu. Thì hôm sau nó cũng bớt lần lần hết đó.
Thì lúc đó là anh Ngẫu vô phòng tôi, ảnh nhìn ảnh thấy… “Con rồng nó đang bay lên, con rồng đang bay lên” – Ảnh la lên – Mọi người nhìn thấy rõ ràng… Một hồi nó tan đi.
Về điển giới, nhưng mà điển trược điển thanh phân minh trong giây phút đó.
Bạn đạo hỏi 216. Người tu đi xem cinéma có ảnh hưởng gì không? [16:38]
Đức Thầy-216: Cinéma là giả tạo, những hình ảnh ảo thuật để giúp vui một chút thôi. Cái trí khôn của loài người, để thấy cái trí khôn của loài người ngày nay đã tiến tới đâu, và thấy Đấng Toàn Năng đã xây dựng cho nhân loại đã tới đâu?
Mình có điển, mình hiểu cái trình độ tiến hóa của nhân loại đã tới đâu. Khi mình xem cinéma, toàn là những ảo giác, mơ tưởng, mà không có sự thật, nhưng mà người ta thích, đùn nhau đi coi trong cuộc sắp đặt có trật tự mà thôi. Hình ảnh sắp đặt có trật tự, nhưng mà không có sự thật. Chúng ta tu hành, chúng ta mới thấy sự thật được. Chúng ta mới thấy cái cinéma… Khi chúng ta nhắm mắt chúng ta thấy những cảnh Tiên nhà Phật trật tự, tốt đẹp – Cinéma đó nên thấy hơn cái cinéma thế gian – trong cấu trúc bởi khối óc giới hạn mà thôi, không tiến tới vô cùng như phần hồn mà tiến hóa được lên Thiên quốc.
Bạn đạo hỏi 217. Kính thưa Thầy, có câu “Nhân nào quả nấy”, hay “Người nào làm thì người đó chịu”, nhưng một mặt khác lại có câu: “Cha ăn mặn, con khát nước”. Vậy câu nào đúng? Xin Thầy khai triển giùm! [18:05]
Đức Thầy-217: Chung quy cũng là trong cái tham thôi. Nhân quả là để đo lường sự tham của con người.
“Cha ăn mặn, con khát nước”: Là cha tham quá. Con thì muốn tìm tham mà được của, thì cái luật nhân quả không cho phép nối tiếp cho người kế tiếp tham đâu, cho nên con phải khổ, “con khát nước”. Mà cha thì dư dả là tham, thì con phải khổ.
Cha tham chừng nào con khổ chừng nấy, không có ích đâu. Mà cha minh bạch, quang minh chánh đại, tức tu đứng đắn là tạo cái dù cho con hưởng; và con không có tham, mà sống một cách vừa phải, an thân hơn những người mong muốn của tình đời, vì nó noi gương cha nó đã thành công sau bao năm tu học. Trong không mà có, trong thiếu mà đủ, không có khổ. Vì nó nhờ nguyên khí của Trời Đất nuôi dưỡng nó, nó mượn một chút vật chất nó đủ sống rồi. Sống tạm để đi chứ ở thế gian không ai sống vĩnh cửu để hưởng đâu.
Bạn đạo hỏi 218. Người mất đi được an táng bằng cách chôn dưới lòng đất hoặc thiêu, con cháu bị ảnh hưởng chi phối như thế nào với nơi chôn cất? [19:47]
Đức Thầy-218: Chúng ta thấy cái xác của chúng ta đây biết bao nhiêu nghiệp lực từ tiền kiếp nó truyền tới ngày hôm nay, mà chúng ta phát triển không được về tâm linh, phần hồn cũng không thấy rõ ràng, là nghiệp lực bao vây mà thôi. Cho nên chết rồi nên đốt thiêu nó để nó giải tất cả các nghiệp không có lưu luyến.
Cho nên ở đời, người Việt Nam, người Trung Hoa cũng vậy, chết thích chôn. Có nhiều người chôn… đúng tuổi, con cái đúng tuổi, 40 tuổi là nó phải khùng, vì cái sự sanh khắc của gia cang nó cũng còn, nó lưu luyến và nó chiếu. Nếu thanh không nói gì, mà trược là chỉ có phá hoại thôi, gia cang bất ổn.
Nhiều người điên mà không biết tại sao điên, khùng mà không biết tại sao khùng, giải quyết không được. Nhiều yếu tố lắm không phải đơn giản đâu.
Cho nên chỉ có tu. Trong gia đình, anh em có bị như vậy, mình tu, ráng cố gắng tu, thật tâm tu, hướng về một vị Phật A Di Ðà mà tu tiến, thì cái luồng điển chúng ta càng ngày càng mạnh, từ trường càng tốt có thể ảnh hưởng cho con em. Tự phần hồn thức giác tu với chúng ta nó mới giải quyết được cái trận đồ khùng điên của chính nó.
Bạn đạo hỏi 219. Kính thưa Ông Tám, tại sao có nhiều người thực hành công phu rất chăm chỉ nhưng lại không được tham dự Đại Hội kỳ này? Trong khi con nhận thấy mình không thiền nhiều như họ, nhưng lại có duyên may đi Đại Hội, xin Ông Tám giải đáp giùm con! [21:28]
Đức Thầy-219: Cho nên khi mà con biết có duyên may, thì người đó chưa có duyên, phải tu một thời gian nữa rồi sẽ có duyên, cũng đi Đại Hội được hết.
Bạn đạo hỏi 220. Kính chúc sức khỏe Đức Thầy! Nhân Đại Hội lần thứ 17 - Hùng Vĩ Giao Liên, kính Thầy minh giải cho con: Việt Nam khi nào hoa đạo nở? cho đàn con thơ được núp bóng Cha già! Con, Lý Vĩnh Vân.
Đức Thầy-220: Việt Nam càng khổ, cũng như cái bông mà muốn tốt phải chôn sâu, phải có phân bón, phải kích động nó mới tiến hóa tốt, trăm hoa đua nở. Nó khổ nhưng mà sau này nó là tốt. Sau cái khổ nó thức tâm, ùn ùn nhau kéo một đường đi tu để giải thoát, vì nó thấy nó là một của quý của cả Càn Khôn Vũ Trụ. Nó đã một khối óc cấu trúc tinh vi bởi siêu nhiên mà hình thành, thì nó khám phá được khả năng của chính nó và nó khai triển tới vô cùng, thì nước giàu dân mạnh, không có khổ đâu. Dân không có đòi hỏi thì nước chỉ giàu. Mà dân chỉ có xài phí là nước chỉ nghèo, không có phát triển. Xài phí chừng nào, thì lưu manh, hối lộ, lường gạt đủ chuyện hết, thì làm sao quốc thái dân an được.
Sửa tiến, nhịn nhục, thấy của Trời Đất là vô cùng, an lạc tu tiến trong thanh tịnh, mới ảnh hưởng khắp thế giới cùng tu cùng tiến, và thấy giá trị của người khổ đã đạt thành, thì mới thấy giá trị của vị Phật cũng đã khổ mới thành. Chúa cũng khổ, dấn thân khắp các nơi độ chúng sanh, mà chúng sanh nào biết Chúa khổ, tưởng Chúa sướng hơn… Thành ra nó chỉ cầu xin và nó không thực hành dũng mãnh, ý chí tận độ quần sanh như Chúa và Phật được, thành ra nó khổ hoài, nó không tiến.
Bạn đạo hỏi 221. Xin Đức Thầy giảng về tính chất từ bi của điển Vô Vi? [23:38]
Đức Thầy-221: Từ bi. Là muốn biết được tánh chất của điển Vô Vi thì chúng ta nhìn điển mặt trời, có phải từ bi không? Không có điển mặt trời làm sao chúng ta sống? Ban chiếu cho khắp mọi nơi…
Tâm từ bi của chúng ta phát triển, nội tâm bừng sáng rồi, chúng ta muốn làm gì đây? Muốn cứu độ vạn linh trong cơ thể chúng ta cũng như ảnh hưởng quần sanh tại thế. Đó là phát triển từ bi và tiếp tục học từ bi càng ngày càng lớn rộng hơn. Mọi người cùng tu cùng tiến, nó càng ngày càng lớn rộng hơn.
Bạn đạo hỏi 222. Con rất nhạy cảm, đi đến đâu cũng cảm nhận được sự nặng nhẹ, gần người có bệnh thì cảm thấy bệnh ấy qua mình. Sự nhạy cảm đó có lợi gì không? [24:28]
Đức Thầy-222: Thì con có cái pháp nắm trong tay, niệm Phật để giải nó đi. Niệm Phật, bất cứ trường hợp nào cũng phải niệm Phật để giải, thì con mới thấy cái sự huyền diệu của pháp, của niệm Phật, Nam Mô A Di Ðà Phật đã tận giải tất cả những nghiệp căn trong nội tâm.
Bạn đạo hỏi 223. Tại sao không nên cho một hành giả nào đó biết trình độ của họ? Người không biết rõ trình độ của mình tưởng rằng mình đã xuất hồn, nhưng thật ra chỉ xuất vía, thì có hại gì hay không?
Đức Thầy-223: Như hồi nãy tôi đã phân rõ: Xuất vía là nằm chiêm bao thấy đi đây đi đó. Còn xuất hồn là phải ngồi đó nghiêm nghị, nhắm mắt, ngồi thẳng lưng, thấy mình xuất đi ra trong thanh nhẹ, giây phút êm ả, mới kêu bằng xuất hồn.
Còn xuất vía là nằm chiêm bao, cái đó rồi thấy này thấy nọ, rồi coi phim chưởng đồ này kia kia nọ, rồi cũng nói Phật nói lung tung, nói Tiên lung tung, thì sai một li đi một dặm ở chỗ đó. Thực hành phải đứng đắn và chất phác mới là được. [25:39]
Bạn đạo hỏi 224. Kính thưa Thầy, bộ đầu rút 24/24 có được lợi gì? Thế nào là bộ đầu rút 24/24 ?
Đức Thầy-224: Bộ đầu mà rút 24/24 là luồng điển ở trong cơ tạng, ngũ hành của chúng ta đã hợp nhứt tiến hóa đi lên trên, chờ hợp nhứt với luồng điển tinh ba của Vũ Trụ mà tiến hóa.
Bạn đạo hỏi 225. Thiên cơ biến chuyển không ngừng nghỉ, tạo cảnh chết chóc vô cùng thê thảm, chúng con, những người tu theo Pháp Lý Vô Vi phải hành thiền thế nào để không bị tác động mạnh mẽ của Thiên cơ?
Đức Thầy-225: Vì chúng ta là giải, Thiên cơ là kích. Giải được đâu có sợ kích. Giải được không sợ kích. Chúng ta đã có pháp, nắm cái pháp trong tay để chuẩn bị Thiên cơ biến chuyển bất cứ lúc nào. Chúng ta giải được là chúng ta không sợ kích.
Bạn đạo hỏi 226. Xin Thầy cho biết, làm thế nào hành giả biết mình đã tiến đến cơ quy nhứt tam giới thượng, trung, hạ trong bản thể? [26:47]
Đức Thầy-226: Khi mà tiến tới cơ quy nhứt thượng, trung, hạ, là lúc nhắm mắt hiệp khí cùng Trời Ðất, xuất phát đi lên không còn thấy thể xác nữa, mà chỉ thấy ánh sáng để tiến hóa mà đi tới mà thôi.
Bạn đạo hỏi 227. Xin Đức Thầy giảng về” Nguyên lý vạn linh đồng nhứt”?
Đức Thầy-227: Bộ đầu mà tu rút đi lên thì cơ tạng hợp nhứt đi lên, thì vạn linh cũng phải đi lên. Cho nên nhiều người ở trần thấy một ngôi sao nó chiếu, nó rớt xuống, đằng sau đuôi có một luồng sáng đi theo. Cho nên phần hồn chúng ta mà xuất phát đi lên thì đằng sau lưng của chúng ta cũng có vạn linh đi theo như vậy.
Bạn đạo hỏi 228. Kính thưa Thầy, dựa vào đâu, vào kinh sách nào mà Phật giáo phủ nhận sự hiện diện của Thượng Ðế và linh hồn? [27:47]
Đức Thầy-228: Bởi vì người ta tu khổ, người ta không cần cái xác. Chứ cái xác ở đâu có? Không có Ông Trời làm sao chúng ta có cái xác. Cái xác này nhờ gì? mà khổ, mà thức tâm mới có cơ hội tiến, tiến tới. Không có cha mẹ chúng ta làm sao có chúng ta!
Tu đắc rồi: “Tôi không phải con ông đâu, tôi con Ông Trời” - Phủ nhận, không nhìn cha nó - Cái đó không được. Có đời mới có đạo.
Người ta đã nói đời đạo song tu mà! Không có tinh ba của cha mẹ, làm sao mình kết hợp được tinh ba của Vũ Trụ mà tiến tới Tiên giới học đạo. Cho nên nhơn, nghĩa, lễ, trí, tín phải có. Người tu phải có trật tự, không có thể nói chuyện không trật tự. Qua cầu rút ván là không được.
Bạn đạo hỏi-229: Sau đây là một câu hỏi có tánh cách Thiên cơ của một bạn đạo tại hội trường. [28:50] Kính thưa Thầy Tám, con là Vương Thanh Xuyên, hiện tại con không có câu hỏi về đạo, tuy nhiên con có một câu hỏi về đoán tương lai. Theo con được biết có rất nhiều nhà tiên tri nổi tiếng như là Nostradamus… Cayce (nghe không rõ) ... tóm lại là trong năm 1999 hay là năm 2000, tiểu bang Cali sẽ bị chìm xuống biển. Xin Thầy cho biết ý kiến của Thầy về những tiên tri này?
Đức Thầy-229: Tôi làm những cái gì tôi thực hành thì tôi mới nói ra, còn tôi không thực hành và tôi không đụng chạm, tôi không có nói ra. Không có thể tiên tri vô trách nhiệm được. Tôi là con người trên mặt đất, hiểu được điều gì nói điều đó.
Cũng như trước kia tôi cũng có cái cuộc họp ở bên Cali, ở trên Big Bear, thì một nhà tiên tri bên Mỹ vẽ họa đồ Cali sẽ sụp chỗ nào… sụp ngay cái giường tôi ngủ! Có người Mỹ lên nói tôi đó, bà Mỹ nói: “Ông coi chừng, đúng giờ đó nó sụp chỗ ông, ông không nên ngủ, đi xuống đi.”
Tôi nói: “Không được, bởi vì tôi con người đi lên, tôi không phải đi xuống đâu, tôi đâu sợ sập đất, tôi không sợ sập đất.”
Rồi tới lúc đó thấy còn nguyên, bạn đạo vui, bình an, không có gì hết, thì chị Mai Thảo mới điện thọai hỏi ổng: “Tại sao ông nói như vậy? mà bây giờ không có xảy ra vụ gì hết?”
Thì ổng nói: “Tới cái giờ đó thấy luồng điển cực mạnh đi lên, thì ở trên không làm được cái gì hết.”
Thì cũng có cái cách trả lời! Mà họ vẽ họa đồ đàng hoàng như thật vậy đó! Chuyện đó chúng ta không vội tin. [30:56]
Bạn đạoMC: Xin cám ơn Đức Thầy! Sau đây là câu hỏi chót của bạn đạo ở Hawaii. Mặc dù bạn đạo có rất nhiều câu hỏi, nhưng mà những câu hỏi đó tương tự, đã được Đức Thầy giải đáp, chúng tôi xin không đọc.
Bạn đạo hỏi 230. Những người không hội đủ điều kiện để được sống trong Kỷ Nguyên Di Lạc sắp tới, thì phải biến thành đất đá, cây cỏ phải không?
Đức Thầy-230: Nếu họ bằng lòng tu tiến, không bị cái vấn đề đó. Còn không, họ hướng về tranh chấp, chém giết là họ sẽ… biến thể của họ sẽ trở về làm trùng dế tại mặt đất, thì họ mới thức tâm.
Bạn đạoMC: Xin thành thật cảm ơn Đức Thầy! Kính thưa Thầy, kính thưa quý bạn! Đến đây các câu hỏi của hội trường đã được Đức Thầy giải đáp. [32:00]
Đức Thầy: Duyên lành đến, VMP có được gặp, đóng góp công của, mới thực hiện được Thiền Ca! Còn duyên lành đến VMP mới gặp được ông Marriott (Thầy khóc)… Ông Marriott là người đã dự tất cả những sự đau khổ của người Việt Nam tại xứ Việt Nam. Chính ông đã khóc rất nhiều khi nhận thức được thảm cảnh của người Việt Nam, cho nên ngày hôm nay ông vui thấy được nhóm Vô Vi - VMP - tuổi trẻ, có tài, có thể làm tiền được nhưng mà dấn thân... vì Vô Vi muốn đem những điều hay lẽ phải để cho người đời nhận thức, cứu khổ ban vui, ông bà mới dấn thân tới đây giúp đỡ chúng ta, chớ ổng không phải vì tiền. Nếu vì tiền, chúng ta không có thể mướn ổng được.
Ổng làm việc trực tiếp với Chánh Phủ Tòa Bạch Ốc; không phải là chuyện thường! Một ngày ổng có thể vô nhiều tiền, không phải làm chuyện u ơ như chúng ta đóng góp cho ông không đầy đủ gì hết; nhưng mà tâm ông quý người Việt Nam vì ông có tâm đạo, yêu nghề, thật thà, và muốn giúp đỡ người. Mà người (nghe không rõ) ổng đã thấy và chứng nghiệm được cảnh khổ ở Việt Nam, ở Đà Nẵng… mà chính ông phải rơi lụy (Thầy lau nước mắt)… Những cảnh đó, tôi hiểu rất nhiều cho nên nói đến đây không thể không rơi lệ được (Thầy khóc)… Cảnh huynh đệ tương tàn ở xứ Việt Nam... [34:36]
Mà người ngoại quốc, ổng là người Úc, có vợ Việt Nam, mà rất thành tâm quý yêu và xây dựng, giúp đỡ cho người Việt Nam. Ngày hôm nay ổng gặp được VMP, ổng coi như là con em, dấn thân giúp đỡ vô quái ngại. Thì mọi người VMP rất quý mến ông,thấy cái nghề của ông là nghề vô tiền rất nhiều, nhưng mà ông bằng lòng đi với chúng ta để giúp đỡ. Chúng ta phải nhớ cái thạnh tình quý yêu người Việt Nam, cho nên ông dấn thân làm việc cho người Việt Nam.
Rồi đây chúng ta sẽ có những cuốn băng tốt đẹp, mà chính các bạn xem rồi sẽ khen cái tài năng của ổng. Chính ông đã đạt được nhiều huy chương vàng tại Mỹ, chứ không phải là một người quay phim tầm thường để kiếm chút tiền xài đâu. Cái tâm thức cao cả muốn độ người của ông rất phong phú.
Cho nên chúng ta có duyên lành gặp thêm một người bạn quý yêu người Việt Nam, chúng ta phải quý yêu những người giúp đỡ chúng ta. Rồi đây Vô Vi sẽ phát triển rộng, và giúp đỡ mọi người cùng tu, cùng tiến.
Những cái videos của ổng làm đã ngưng được cuộc chiến tại Việt Nam chớ không phải là chuyện tầm thường! Tổng thống Mỹ xem cái video của ổng: “Một cách giết chóc vô lý! Ngưng chiến tại Việt Nam!” Ổng đã đóng góp rất nhiều cho người Việt Nam tránh khỏi đau thương. [36:38]
Tôi mong rằng mọi người phải ý thức rõ những gì của VMP là đều phát tâm!
Chính tôi cảm động mà tôi làm việc ngày đêm bất kể thân già... không còn già nua nữa, càng làm càng trẻ trung, càng khỏe mạnh. Thứ nhất là cô Bê, là người dấn thân nhiều nhất,không than thở một lời... mọi sự xấu đều trút trên đầu Người, nhưng mà cũng vui, làm cho bạn đạo vui!
Biết tôi hồi 16 tuổi tới bây giờ, dấn thân làm việc còn hơn con trai; ngày đêm bất chấp, xây dựng, phối hợp anh em chung họp, ngày hôm nay có một khối VMP hợp nhất, anh nói em nghe, em nói anh nghe… thực tâm đồng hành cứu độ với tôi, vì tôi nguyện tử vì đạo, tôi không phải, cứ giết đi!
Nếu phải, để tôi nói lại sự thật cho mọi người chung tu, chung tiến, để thoát nạn khổ đau tại trần gian. [38:23]
Các bạn nên quý thương những người đã đóng góp cho các bạn có những cuốn phim tốt, có những lời hay, tự giúp đỡ cho tâm thức càng ngày càng bình an. Những người đó là những người cao quý của anh em chúng ta. Vô Vi có trước, có sau, không có phụ lòng bất cứ một người nào; người nào phát tâm, chúng ta đều cảm động và quý mến, thương yêu, và xây dựng chung tu, chung tiến.
Ngày hôm nay có nhiều tuổi trẻ ra, rồi đây sẽ nhiều tuổi trẻ sẽ phát tâm. Như anh Phan Cao Thăng cũng vậy: đi làm, mướn hội trường, lo cho Toronto kỳ tới cũng tốt đẹp; mọi, các nơi đều tốt đẹp, với giá rẻ. Vì bạn đạo chúng ta nghèo, nhưng mà muốn có một vị trí tốt đẹp để học, hiểu, sửa tâm, khai trí, và bớt tủi thân… [39:46]
Dân tộc Việt Nam càng ngày càng tiến lên, bất tủi thân, hướng về Thiên Quốc mà tu, để thấy chúng ta có một quốc gia lớn rộng vô cùng… sẽ dẹp bỏ những tai nạn sái quấy hành hạ người dân việt Nam.
Chúng ta nhất quyết tu để cho người dân Việt Nam cộng hưởng và hướng về Thiên Quốc mà tu, không có giành giựt của ai.
Mọi người chúng ta đều là của quý của Trời Đất, một giống tốt của Trời Đất chớ không phải tầm thường đâu. Khối óc, thế gian không ai có thể chế được - chúng ta đã có. Và chúng ta được có pháp để hành; những gì khó khăn nhất trong tâm thức của chúng ta, chúng ta đều giải tỏa được. Đó là may mắn nhất trong nhóm người của chúng ta, đã ngộ được một cái pháp tốt để tự hành, tự phát triển, và không gieo tự ái; dẹp bỏ tự ái, phát triển đồng đều, tiến về chân lý, khai triển, bố thí chơn ngôn, tận độ quần sanh ở tương lai.
Việc làm của VMP, nhiều người ngộ nhận lắm, tưởng là “Cái đám đó lên để phá đám!”
Không phải đâu!
Nó là một nhân tài, nhưng mà nó không bao giờ đi làm tiền; nó chỉ tu, nghe những lời triết lý của tôi mà nó học, nó tu, và nó dấn thân bất kể ngày đêm.
Để làm cái gì?
Để giúp cho người kế tiếp cộng hưởng như nó đã hưởng, bất vụ lợi! Đã nói: “Làm việc cho VMP - Thiền Ca, bán giấy mà thâu tiền!”
Không trả tiền cho người ta xu nào, còn bỏ tiền đi máy bay tới, mà chạy lên chạy xuống, làm việc ngày đêm! Chỉ có tuổi trẻ mới làm được; mà thật sự phát tâm mới làm được! Đó là cũng như tinh thần của một vị Tiên, không phải tầm thường đâu!
Chớ ở đời, bỏ biết bao nhiêu tiền mới mướn được! Mà Ông Tám là nhà nghèo, làm gì có tiền mướn người ta? Chớ bạn đạo đóng góp là đóng góp cho chung, các bạn có đóng góp là các bạn làm đại sự cho chung, tương lại các bạn thấy sung sướng lắm! Làm được phước, hưởng phước. Công của chúng ta dâng hiến cho chúng sanh, dâng hiến cho đồng bào, nhân loại.
Chúng ta ý thức rõ ràng, chơn lý, thực hành trong nội tâm và phát triển. [42:37]
[Hết lời giảng của Đức Thầy vào ngày 04 tháng 9, 1998]
BẾ MẠC ĐẠI HỘI
Ngày 05 tháng 9, 1998
BTC: Kính thưa Thầy, anh Võ Quang vừa lên nhắc lại là món tiền mà các bạn đạo ở Maryland gởi lên Đức Thầy để tùy nghi sử dụng, mà không phải để cho Quỹ Cứu Khổ Ban Vui. [43:14]
Đức Thầy: Đây là giọt tình thương, nước mưa rơi trên sa mạc. Thì chúng ta cũng có nhiều người bạn tốt đang tìm những người đau khổ, thiếu ăn, thiếu mặc, và tôi âm thầm đã đóng góp từ bao nhiêu năm nay. Và số tiền này sẽ tiếp tục để cho mọi người ở một cảnh màn trời, chiếu đất sẽ được vui, sau những kỳ Đại Hội, tình thương của bạn đạo đã đóng góp, học từ bi và thực hiện từ bi.
Cái đạo của chúng ta là cái đạo tình thương và đạo đức. Các bạn đã dấn thân, và rồi đây chúng ta sẽ tiếp tục dấn thân khai triển giữa con người và con người. Tình người sẽ sống động, là những người Vô Vi nghèo nhưng mà dứt khoát không luyến tiếc, keo kiết về tiền bạc, mở rộng tâm từ bi. Chúng ta làm phước để diệt cái bản chất keo kiết.
Vì chúng ta ở chỗ xứ eo hẹp, quan quyền đè bẹp tâm thức, từ nhỏ đến lớn ai cũng sợ nghèo, mà ngày hôm nay chúng ta ra đây gặp cái pháp tu, chúng ta hiểu được “có Trời, có Đất, có Đạo”, chúng ta dứt khoát cứu độ quần sanh, tâm lành sẽ phát triển, người dân sẽ lành mạnh, hiên ngang giữa Càn Khôn Vũ Trụ, thấy giá trị của con người phải làm những gì – chính chúng ta phải làm ngay tức khắc để tự cứu và độ tha tại trần.
Chúng ta không có bày mưu đốc sưu, trong hội trường đều tự động phát tâm, rúng động tâm hồn, hướng tâm về Thượng Đế. Thượng Đế đã sáng tạo biết là bao nhiêu công chuyện để phục vụ loài người, và chúng ta có chút đỉnh phục vụ khắp các nơi đau khổ thì mới xứng đáng một con người giữa Càn Khôn Vũ Trụ, tuân theo lời phục vụ quý giá của Thượng Đế mà hành sự, tâm từ bi của Đức Phật mới phát triển tới vô cùng. [45:47]
BTC: Sau đây, chúng con thành kính mời Đức Thầy ban huấn từ bế mạc cho Đại Hội “Hùng Vĩ Giao Liên”. Xin kính mời Đức Thầy!
Đức Thầy: Mấy ngày chung họp hòa bình, huynh đệ, tỉ muội gặp nhau vui mừng, trở lại những cảnh sống vui tươi, sống động trong tự nhiên và hồn nhiên. Đêm đêm nhảy đầm, vui, người nặng ký cũng trở nên nhẹ ký, nhảy lung tung, (cười)… vui vô cùng. Là thấy tình Trời là vô cùng mở rộng, mà tâm thức của chúng ta còn keo kiết nữa thì tự khép mình mà thôi.
Với cái dịp này, các bạn đã học hỏi không ít, chung vui, thì chúng ta mới đạt được thanh tịnh. Ngày hôm nay chúng ta có cơ hội chung vui, thương yêu, xây dựng lẫn nhau, tay bắt mặt mừng, nam phụ, lão ấu đều vui.
Ý thức được pháp Vô Vi là cứu khổ ban vui, chúng ta đêm đêm tu, giải được trược là chúng ta cứu khổ ban vui, cho nên tâm thức của chúng ta sống trong tự nhiên và hồn nhiên, anh em gặp nhau muốn ôm nhau, nhảy múa cho vui, và tối về thanh tịnh, tự cứu phần hồn càng ngày càng sáng suốt.
Đời là tạm, thật sự là tạm, chính xác của chúng ta cũng là tạm mà không hay.
Chúng ta không còn sự tranh chấp, sự giành giựt, chúng ta không có địa vị. Trong tự nhiên và hồn nhiên, chúng ta đã có địa vị thanh nhẹ trở về ngôi rồi. Người nào mà chịu thực hiện tự nhiên và hồn nhiên sẽ trở về với thanh nhẹ, trở về ngôi. Chúng ta có gốc gác chớ không phải là chúng ta là một người ôm một cái xứ nhỏ hẹp như vậy, chúng ta không làm.
Chúng ta trở về cái gốc gác thanh tịnh, sáng tỏa muôn đời, chúng ta mới chịu kiếm đường tu… Mới thấy rõ con người đến đây để làm gì, rồi sẽ về đâu?
Nhận lãnh những sự kích động và phản động mới sáng tạo được cái nguồn sống, khai triển tâm linh tới vô cùng. [48:20]
Cho nên nhiều người cứ ôm một đường lối kẹt, không có lối thoát. Từ trẻ thơ đi học cho khổ, lớn, làm đủ chuyện tranh chấp, tới già rồi không lối thoát, bệnh hoạn không ai cứu, không biết cái nguồn sống từ đâu và sẽ về đâu, lúc chết sẽ về đâu?
Người tu Vô Vi biết “tôi” nguồn sống từ Tam Thập Tam Thiên giáng lâm xuống thế gian, tôi phải trở về với sự thanh nhẹ vô cùng của Đấng Tạo Hóa, mới thật sự là con người hiên ngang giữa Càn Khôn Vũ Trụ, dấn thân trong chu trình tiến hóa vô cùng mới có cơ hội tận độ quần sanh tại thế.
Quý vị không có phải là đồ bỏ đâu. Quý vị là có khối óc, tức là một sự quý giá của Thượng Đế, một nhân lành của Đấng Toàn Năng, chớ quý vị không phải là tham dâm như con thú đâu. Quý vị có một cái óc sáng tạo rõ ràng, mọi người đều có cái óc sáng tạo; qua cơn khổ chúng ta có óc sáng tạo và xây dựng cho chung.
Ngày hôm nay chúng ta, mỗi người bằng lòng tu sửa lấy chính mình, mỗi người đóng góp một phần, chúng ta mới thành ra một khối Vô Vi thanh nhẹ, khai mở tâm thức, chung vui hòa bình cho toàn quả địa cầu.
Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn!
Và chúng tôi xin tuyên bố bế mạc hôm nay, và chúc các bạn thượng lộ bình an, ra về sẽ đem kỷ niệm tốt đẹp hùng vĩ của Trời Đất, và khai thác cái Tiểu Thiên Địa hùng vĩ của Trời Đất, tinh vi của Trời Đất đã sắp đặt.
Chúng ta thanh tịnh sẽ đạt tất cả. Các bạn thanh tịnh các bạn sẽ có tất cả và các bạn không bao giờ mất, luôn luôn sống trong sự an nhiên, thanh tịnh và sáng suốt.
Thành thật cảm ơn các bạn!
BTC: Chúng con thành kính cảm ơn Đức Thầy đã ban huấn từ bế mạc. [50:36]
[Hết lời giảng của Đức Thầy vào ngày 04 tháng 9, 1998]
[Hết cuốn 6 - ID# 19980829Q5 – 37 câu hỏi vấn đạo, từ số 194 đến 230] - [Hết audios của ĐHVV KỲ 17 - HVGL]
[AI DeepL English translation - EDITING IN PROGRESS as of 20260826]
[Start ID 19980829Q5]
VÔ VI 17th INTERNATIONAL CONGRESS :
"IMMENSE MAJESTY INTERCONNECTION" – Q&A - Volume 6
The Teacher-194: ... Souls have been separated for many lifetimes, now reunited, loving, seeing beautiful images, hearing beautiful words; the two are inseparable, poetry flows abundantly in wisdom; this is called "Souls Reunited". Everything can be discusse between the two!
Now, civilisation also shows us that we must ask whether the body accepts it or not. If the body does not accept it, it rejects the person; but if the body accepts it, it whispers (inaudible) to it, it accepts it; then the civilisation of the age has already found it all: It is only a matter of time! Suitable or unsuitable, it can answer, this body can answer everything! Gradually, there will be evidence for everyone to see.
Vô Vi friend NHD: I sincerely thank the Master for answering some questions about Spiritual Philosophy; I sincerely thank the Master!
The Teacher: Thank you for asking such profound questions that many have longed to ask; we should study them further; do not assume they are correct.
We must strive to practise so that each person can cultivate a little bit; we will distil the good things to leave for future generations to share in peace, so that the earth will become less afflicted day by day. [01:36]
Vô Vi friendMC: We sincerely thank the Master for clearly explaining the fundamental questions of the Science of the Mysteries of the Dharma, enriching the library of study materials for people and humanity to benefit from in the future.
We also sincerely thank Ms. Vân Khanh and Mr. Huy Đức for coming forward to contribute the above useful questions.
[ID 19980829Q5 continued]
Question-195: "Dear Teacher, I am a Catholic. Often when I go to church, I do not read the Catholic prayers, but instead invoke the Nam Mô A Di Đà Phật more. So when I die, where will I go?"
The Teacher-195:
19980829Q5 - Câu hỏi 194 đến 230 –
[audio 19980829Q5 thiếu 1 phút]
ĐẠI HỘI VÔ VI QUỐC TẾ KỲ 17 - HÙNG VĨ GIAO LIÊN - VẤN ĐẠO - Cuốn 6
Ngày 04 tháng 9, 1998
Câu hỏi 194. Còn "Hồn vía tương hội" là sao?
Đức Thầy-194: Hồn vía tương hội, là mới thắm thía cuộc sống: có hồn có vía đã xa nhau từ nhiều kiếp, bây giờ tương hội, thương yêu, thấy những hình ảnh đẹp, những lời nói đẹp, hai người khắng khít, thi thơ dồi dào trong minh triết! Ðó kêu bằng hồn vía tương hội.
Có gì, bàn bạc được!
Bây giờ văn minh cũng cho thấy, chúng ta có thể hỏi cơ thể chấp nhận được hay là không? Cơ thể không chấp nhận thì nó bật ngửa con người, mà cơ thể mà chấp nhận là nó nhủi tới, là nó accept. Thì cái văn minh thời đại người ta đã tìm ra hết rồi! Điển mà thôi! Thích hợp hay là không thích hợp nó cũng trả lời được, cái cơ thể này nó trả lời được hết! Lần lần sẽ có bằng chứng cho mọi người thấy.
Bạn đạo: Con xin thành thật cám ơn Thầy đã giải đáp một số câu hỏi về triết lý tâm linh. Xin thành thật cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Cảm ơn Anh đã đặt nhiều câu sâu sắc mà những người đã mong muốn, và chúng ta nên nghiên cứu sâu hơn nữa. Ðừng nên cho đó là đúng, phải cố gắng thực hành… Mỗi người tiềm tàng một chút, chúng ta sẽ đúc kết những cái gì tốt lành để lại cho hậu thế chung hưởng hòa bình, cho mặt đất càng ngày càng bớt nạn hơn. [01:35]
BTC: Chúng con thành kính cám ơn Đức Thầy đã minh giải một cách rõ ràng những câu hỏi căn bản của Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, làm phong phú thêm cho kho tài liệu tu học, cho nhân loại có thể là thụ hưởng ở trong tương lai.
Và chúng tôi cũng xin thành thật cám ơn chị Vân Khanh và anh Huy Đức đã lên đây đóng góp những câu hỏi hữu ích nói trên.
(đoạn sau đây từ giai đoạn nào trong Đại Hội ?)
Câu hỏi 195. Kính thưa Thầy, con là một người theo đạo Công giáo, nhiều khi đến nhà thờ không đọc kinh Công giáo, lại niệm Phật Di Ðà nhiều hơn, vậy khi chết sẽ đi về đâu? [02:20]
Đức Thầy-195: Niệm Phật là sửa mình. Còn đọc kinh mà không sửa mình thì cũng như không. Lời Chúa nhắc nhở từ li từ tí mà mình không có sửa đúng Kinh Thánh… cũng tới nhà thờ vô ích. Mà niệm Nam Mô A Di Ðà Phật là sửa tâm, sửa trí. Mà vô trong cái nhà thờ, chúng ta mới thấy trược thanh nó ra thế nào, người có thực chất hành và người không hành nó thế nào? Càng niệm Phật càng thấy được gần Chúa hơn. Niệm Phật để trở về “không”, mới học từ bi và thực hiện từ bi được.
Câu hỏi 196. Mỗi lần làm Pháp Luân Chiếu Minh là có nhịp tim đập trên Hà Ðào Thành, vậy tốt hay xấu? [03:12]
Đức Thầy-196: Tốt lắm, không sao đâu. Tiếp tục đi, nó sẽ trụ.
Câu hỏi 197. Meditate why I always open my eyes to see the clock? Trong khi Thiền Ðịnh, tại sao con vẫn mở mắt chòng chọc để nhìn đồng hồ?
Đức Thầy-197: Cái đó là cái tập quán của con người. Ai cũng tham sống sợ chết: mở mắt...
Cho nên Vô Vi chủ trương là nhắm mắt, co lưỡi, răng kề răng. Co lưỡi, răng kề răng, co lưỡi như thế này… răng kề răng là tinh, khí, thần trụ. Ðóng cửa thế gian, mở cửa Thiên Đàng, nhắm mắt mà vẫn thấy ánh sáng thật của Trời Ðất.
Câu hỏi 198. When I meditate at night, why I always feel so hot? Trong khi thiền vào đêm, tại sao con luôn luôn cảm thấy nóng? [04:06]
Đức Thầy-198: Thiền ban đêm là ấm áp là đúng, đâu có sao đâu.
Bạn đạo hỏi-198: Thưa, cảm thấy nóng…
Đức Thầy-198: Nóng? Nóng nảy à?
Bạn đạo hỏi-198: Dạ nóng trong người, nóng…
Đức Thầy-198: Nó ấm trong người là đúng. Lúc thiền là ấm trong người, là cái điển nó đi lên. Còn thấy nóng của bộ gan là khác, là phải ăn chất xanh nhiều một chút, ăn rau nhiều một chút, thay vì ăn đồ chiên xào.
Bạn đạo hỏi-198: Xin cám ơn đức Thầy!
Bạn đạo hỏi 199. Thưa Thầy, khi qua 4 giai đoạn thiền, vào lúc định, sau câu nói: “Nguyện cố gắng xuất hồn lên đảnh lễ Phật”, và chỉ niệm Phật…
Con muốn hiểu rõ tình trạng “định”, vậy con phải làm sao làm đúng là mình đã “định”?
Đức Thầy-199: Như tôi đã cắt nghĩa hồi nãy, là luồng điển của mình hiệp nhứt với luồng điển ở bên trên rút thẳng đi lên, ngồi 3 tiếng như 15 phút, đó là nhập định rồi. Và tới lúc mình thấy những cảnh tươi đẹp ở bên trên, không muốn trở về thể xác. Có trở về thể xác cũng tới bộ đầu thôi, chớ không có xuống con tim làm cái gì, nóng nực lắm, không chịu được.
Bạn đạo hỏi 200. Khi thiền con chỉ biết giữa trán và trên đỉnh đầu rút cùng một lúc. Nhưng con không biết con nên dỗ cho con mê hay là vào trạng thái ngủ như các bạn con đã thấy. Vì con lúc nào cũng tỉnh và luôn nghĩ tới bộ đầu, và người cứng ngay thẳng. [05:48]
Đức Thầy-200: Ngay thẳng, chỗ đó mở được là tốt. Cứ việc dỗ ngủ nơi đó. Ngồi đó nhắm mắt, ý mình dỗ ngủ. Nói dỗ ngủ một chút chứ không phải dỗ ngủ hoài. Là nói một chút, nó nhẹ là nó hợp liền à. Hợp liền là nó nhẹ và nó thấy nó đi đây đi đó rõ ràng.
Nhiều người thấy được cũng lấy viết, viết liền những cái gì mà “tôi đã thấy và tôi đã nhớ”. Mà nhớ mãi, viết, viết ra… Sau này, mình tu tới lúc mình có bỏ xác đi nữa cũng để lại cho người khác người ta đọc, người ta thấy cái pháp này hành đi đến đâu và kết quả thế nào. Ðó là sự đóng góp của hành giả Vô Vi.
Bạn đạo hỏi-201: Kính thưa Thầy, con có 4 câu hỏi, nhờ Thầy minh giải cho con.
Con tu một thời gian, con ngồi thiền con thấy đi đến một nhà, hình như là nửa mặt trăng, có 3 ông mặc y phục như là hồ quảng và có một bộ kỷ tràng nhỏ, vừa nói chuyện vừa uống nước. Thưa Thầy, đó là ai? [06:58]
Đức Thầy-201: Cảnh Tiên đó! Ðịa Tiên cũng có, mà Thiên Tiên cũng có những cảnh đó.
Bạn đạo hỏi 202. Lúc con ngồi thiền, có một bàn tay đưa cành bông cho, rất là thơm, như vậy là ai?
Đức Thầy-202: Ðó là Phật sự người ta độ mình tiến. Mình thanh nhẹ đạt tới đó là Phật sự tới độ.
Bạn đạo hỏi 203. Lúc con ngồi thiền… con nhìn lên trên thấy một vị đứng ở trên cao chỉ xuống, bảo rằng: “Ráng ngồi thiền đi!” [07:30]
Đức Thầy-203: Ðó là Tiên. Bên trên Thiên Tiên người ta chiếu cho, dẫn dắt mình tiến hóa, chỉ đường mở lối. Khi mà thấy những cái đó là dũng mãnh tu hơn, vì nhận định là cái pháp mình đúng. Phải hành đi, và cố gắng đi nữa, vì phải dày công mới đạt pháp. Mỗi mỗi phải đều dày công, không nên bê trễ nữa.
Bạn đạo hỏi 204. Ðêm nọ con ngồi thiền, con thấy con lên rất cao, con đang mê, khi con rớt xuống con tưởng chừng như con bị té. Khi đó con sờ tấm thân, thấy con đang ngồi.
Đức Thầy-204: Ðó, mình phân rõ ràng trược thanh. Trược thì rờ mó được, thanh thì nó cao vút đi lên, đi tới vô cùng. Mà nó nhập định rồi là mình bước ra đi được, không có sao hết, cái đó tốt, không sao hết.
Bạn đạo hỏi 205. Kính thưa Thầy Tám, con thiền đã được 3 năm nay, nhưng sao mỗi lần con học bài cần phải suy nghĩ, con cảm thấy như bị nhức đầu bên trái, con phải lấy ngón tay nhấn nhẹ nhẹ lên sợi dây thần kinh. Lúc Soi Hồn mới đỡ một chút. Cũng như đi xe hơi, hay máy bay cũng vậy. Thưa Thầy, con không biết mình Soi Hồn có sai hay không? mặc dù con đã được chỉ dẫn và học hỏi nhiều ở nơi bạn đạo. Kính xin Thầy giúp đỡ cho con!
Đức Thầy-205: Soi Hồn đúng… thì những cái trạng thái đó bình thường, không có gì đâu, đừng có sợ. Thấy nó nhức nhức đó là cái điển nó chuyển chạy chút vậy thôi, mà chúng ta cố gắng Soi Hồn nữa, nó trụ ngay trung tim rồi… [09:29 băng gián đoạn]
Bạn đạo hỏi 206. Kính thưa Thầy, khi niệm Phật, có một nhịp rung động liên tục từ trước trán lên bộ đầu, sự rung động hòa nhịp vào nhịp đập của mạch máu tim. Sự rung động càng lúc càng mạnh. Ðiều trên có đúng hay là hại?
Đức Thầy-206: Cái đó đúng. Nên trụ ngay trung tim bộ đầu, và nhớ Nam Mô A Di Ðà Phật, nó còn thanh nhẹ hơn.
Bạn đạo hỏi-207: Sau đây là một câu hỏi bằng tiếng Anh: Dear Master, how does one know what level they are in the practice however they are a beginner or an advance?
Xin dịch như thế này: Làm sao để biết được trình độ của một người, một hành giả Vô Vi dù là người đó mới bắt đầu, hay đã có tiến bộ? [10:22]
Đức Thầy-207: Những người đã tu nhiều kiếp họ mới ngộ được Vô Vi. Ngộ được Vô Vi, là mình nhìn thấy họ mới tu mà mắt họ sáng, mặt họ tươi, là thấy họ thành tâm tu tiến.
Còn những người nó đã kiếp này, nhiều kiếp rồi, cái cơ thể được khai triển và nó có luồng điển riêng, nó nhận định được cái hào quang của đối phương, nhìn thấy đối phương tỏa đi tới đâu, là nó có căn duyên tốt, từ Tiên cốt đã hình thành tại thế gian. Và cố gắng tu về Pháp Lý Vô Vi là mình thật sự giải thoát nhanh. [11:10]
[audio 19980829Q5 thiếu 1 phút] pp 84
Bạn đạo hỏi 208. Kính thưa Thầy, xin Thầy giảng cho con được hiểu những điều con thắc mắc sau đây: Lục Căn, Lục Trần, L ục Tâm, Lục Thông là gì ?
Đức Thầy-208: Nó cũng trong 6 giới đó thôi. Lục Căn cũng ở trong 6 giới đó. Lục Căn là: nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý. Mà chúng ta khai thông nó thì Lục Căn nhẹ, thì Lục Trần không có áp đảo. Nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý chúng ta được khai triển về điển giới thì không có sự áp đảo và xúi giục của đối phương.
Bạn đạo hỏi 209. Kính thưa Thầy, con là Kim Anh ở Bắc Cali, con xin có một câu hỏi về sức khỏe. Ở Bắc Cali và ở Hy Lạp đều có không khí ô nhiễm rất nhiều, nhưng tại sao con ở Bắc Cali bị suyễn, nhưng khi con ở Hy Lạp, thành phố Athens, có 4 tuần, và một bạn cũng mới ở thành phố Colorado qua đó vài tuần, cả hai chúng con đều hết suyễn hoàn toàn. Con về lại Bắc Cali 2 tuần nay con lại bị suyễn trở lại, xin Thầy minh giải cho con! [11:27]
Đức Thầy-209: Vì sự ô nhiễm của bầu trời, nó dễ suyễn lắm. Mà tới cái chỗ lạnh, trong lành, nó cũng bớt được, khô là nó bớt. Ẩm khí quá nhiều, nó dễ suyễn.
Bạn đạo hỏi 210. Khi con ngồi Soi Hồn độ 7, 8 phút, mê đi thì tay mặt, mấy ngón tay dang ra lỗ tai cách 2 inches. Khi tỉnh lại mới đem ngón tay vào lỗ tai?
Đức Thầy-210: Vậy là cái tay… Còn yếu… Luồng điển mà nó trụ đầy đủ nó chỉ ngay ngắn, không có văng ra được đâu. Thì mình xác nhận là cái luồng điển chuyển chạy từ cơ tạng ra mấy ngón tay nó còn liên hệ yếu, cần làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều cho nó trụ, thì lúc đó nó sẽ bớt.
Bạn đạo hỏi 211. Khi ngồi thiền thấy có một cái gì trùm, phủ xuống mình, thấy mình thơ thới nhẹ nhàng, rồi tiếp đó không còn thấy mình mẩy, tay chân gì hết, nhưng ý con biết là mình đang ngồi thiền. Xin Thầy chỉ cho hiện tượng như thế nào? [12:50]
Đức Thầy-211: Lúc đó cái luồng điển nó xuất nhẹ nó mới được cái luồng điển ở bên trên chiếu cho, thì nó cảm thấy thanh nhẹ, trở lại thể xác là không còn nữa. Cái vía nó đã nhẹ mới vậy.
Bạn đạo hỏi 212. Kính xin Thầy giảng về 36 ngôi sao Thiên cương liên hệ với người tu Vô Vi như thế nào?
Đức Thầy-212: 36 ngôi sao Thiên cương luôn luôn ban chiếu trên đầu của người thực tâm tu và thực tâm niệm Phật. Nhưng người thế gian tu được chiếu sáng, biến thể nó thành ra ác ý, khống trị, cũng như là làm thầy bùa, thầy pháp, đủ thứ thầy hết… Thì kiếm tiền, đi ngược lại, nó thành ra 72 ngôi sao địa sát. Kiếm tiền là tự giết mình, chứ đâu có giúp được mình. Tưởng mình hay á; chỉ có đứng đó và không có tiến hóa nổi đâu. Còn tu thực tâm mà phát triển tới vô cùng, đó là bố thí chơn ngôn, không nghĩ về tiền bạc, tha thứ và thương yêu trong xây dựng, nó mới có thực chất phát triển tới vô cùng được.
Bạn đạo hỏi 213. Kính thưa Thầy, xin Thầy giải thích tại sao:
Niệm Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát: 2 lần.
Niệm Nam Mô A Di Ðà Phật: 3 lần.
Niệm Bát Chánh: 3 lần.
Xả thiền: phải vuốt lỗ tai 36 cái.
Xả thiền: chà chân 50 cái.
Lạy kiếng Vô Vi: mỗi lần 50 cái.
Những con số này có ý nghĩa gì?
Đức Thầy-213: Bởi những con số này hoàn toàn là có liên hệ với cơ tạng và khối óc hết. Như chúng ta nói là niệm Nam Mô A Di Ðà Phật 3 lần, là hướng về cái thanh nhẹ, rồi chúng ta quên đi. Lo luyện để cái thanh nhẹ nó hòa hợp với thanh nhẹ, chúng ta mới sáng.
Bạn đạo hỏi -214. Kính thưa Thầy, niệm Bát chánh có phải là dẫn điển theo 8 điểm không? [15:00]
Đức Thầy-214: Niệm Bát chánh là phải dẫn điển theo 8 điểm chứ! Kiểm soát luồng điển Đốc Mạch nó đi tới đâu. Nó đi thì chúng ta vừa ý niệm là nó chạy, mà nó chưa mở chúng ta niệm không được.
Bạn đạo hỏi -215. Kính thưa Thầy, xin Thầy xác nhận có chuyện 5 con rồng màu xuất hiện, và chỉ có con rồng trắng cho vài bạn đạo thấy thôi. Rồng này là hữu hình hay vô hình?
Đức Thầy-215: Thấy tại đâu?
Bạn đạo hỏi -215.1: Dạ thưa, hôm trước đây có vài bạn đạo nói rằng ở trong phòng Thầy có thấy con rồng…?
Đức Thầy-215.1: Phải, con rồng trắng đó!
Vì biển nó động quá, bạn đạo cũng phàn nàn. Còn tôi cũng cầu xin cho nó đi bớt, chớ đừng có phá; quậy nhiều quá bạn đạo chịu không nổi.
Ðêm đó tôi cũng có hứa và tôi xin… cầu nguyện để giải bớt sự động loạn, để đem lại sự thanh tịnh cho bạn đạo chung họp, vui trên tàu. Thì hôm sau nó cũng bớt lần lần hết đó.
Thì lúc đó là anh Ngẫu vô phòng tôi, ảnh nhìn ảnh thấy… “Con rồng nó đang bay lên, con rồng đang bay lên” – Ảnh la lên – Mọi người nhìn thấy rõ ràng… Một hồi nó tan đi.
Về điển giới, nhưng mà điển trược điển thanh phân minh trong giây phút đó.
Bạn đạo hỏi 216. Người tu đi xem cinéma có ảnh hưởng gì không? [16:38]
Đức Thầy-216: Cinéma là giả tạo, những hình ảnh ảo thuật để giúp vui một chút thôi. Cái trí khôn của loài người, để thấy cái trí khôn của loài người ngày nay đã tiến tới đâu, và thấy Đấng Toàn Năng đã xây dựng cho nhân loại đã tới đâu?
Mình có điển, mình hiểu cái trình độ tiến hóa của nhân loại đã tới đâu. Khi mình xem cinéma, toàn là những ảo giác, mơ tưởng, mà không có sự thật, nhưng mà người ta thích, đùn nhau đi coi trong cuộc sắp đặt có trật tự mà thôi. Hình ảnh sắp đặt có trật tự, nhưng mà không có sự thật. Chúng ta tu hành, chúng ta mới thấy sự thật được. Chúng ta mới thấy cái cinéma… Khi chúng ta nhắm mắt chúng ta thấy những cảnh Tiên nhà Phật trật tự, tốt đẹp – Cinéma đó nên thấy hơn cái cinéma thế gian – trong cấu trúc bởi khối óc giới hạn mà thôi, không tiến tới vô cùng như phần hồn mà tiến hóa được lên Thiên quốc.
Bạn đạo hỏi 217. Kính thưa Thầy, có câu “Nhân nào quả nấy”, hay “Người nào làm thì người đó chịu”, nhưng một mặt khác lại có câu: “Cha ăn mặn, con khát nước”. Vậy câu nào đúng? Xin Thầy khai triển giùm! [18:05]
Đức Thầy-217: Chung quy cũng là trong cái tham thôi. Nhân quả là để đo lường sự tham của con người.
“Cha ăn mặn, con khát nước”: Là cha tham quá. Con thì muốn tìm tham mà được của, thì cái luật nhân quả không cho phép nối tiếp cho người kế tiếp tham đâu, cho nên con phải khổ, “con khát nước”. Mà cha thì dư dả là tham, thì con phải khổ.
Cha tham chừng nào con khổ chừng nấy, không có ích đâu. Mà cha minh bạch, quang minh chánh đại, tức tu đứng đắn là tạo cái dù cho con hưởng; và con không có tham, mà sống một cách vừa phải, an thân hơn những người mong muốn của tình đời, vì nó noi gương cha nó đã thành công sau bao năm tu học. Trong không mà có, trong thiếu mà đủ, không có khổ. Vì nó nhờ nguyên khí của Trời Đất nuôi dưỡng nó, nó mượn một chút vật chất nó đủ sống rồi. Sống tạm để đi chứ ở thế gian không ai sống vĩnh cửu để hưởng đâu.
Bạn đạo hỏi 218. Người mất đi được an táng bằng cách chôn dưới lòng đất hoặc thiêu, con cháu bị ảnh hưởng chi phối như thế nào với nơi chôn cất? [19:47]
Đức Thầy-218: Chúng ta thấy cái xác của chúng ta đây biết bao nhiêu nghiệp lực từ tiền kiếp nó truyền tới ngày hôm nay, mà chúng ta phát triển không được về tâm linh, phần hồn cũng không thấy rõ ràng, là nghiệp lực bao vây mà thôi. Cho nên chết rồi nên đốt thiêu nó để nó giải tất cả các nghiệp không có lưu luyến.
Cho nên ở đời, người Việt Nam, người Trung Hoa cũng vậy, chết thích chôn. Có nhiều người chôn… đúng tuổi, con cái đúng tuổi, 40 tuổi là nó phải khùng, vì cái sự sanh khắc của gia cang nó cũng còn, nó lưu luyến và nó chiếu. Nếu thanh không nói gì, mà trược là chỉ có phá hoại thôi, gia cang bất ổn.
Nhiều người điên mà không biết tại sao điên, khùng mà không biết tại sao khùng, giải quyết không được. Nhiều yếu tố lắm không phải đơn giản đâu.
Cho nên chỉ có tu. Trong gia đình, anh em có bị như vậy, mình tu, ráng cố gắng tu, thật tâm tu, hướng về một vị Phật A Di Ðà mà tu tiến, thì cái luồng điển chúng ta càng ngày càng mạnh, từ trường càng tốt có thể ảnh hưởng cho con em. Tự phần hồn thức giác tu với chúng ta nó mới giải quyết được cái trận đồ khùng điên của chính nó.
Bạn đạo hỏi 219. Kính thưa Ông Tám, tại sao có nhiều người thực hành công phu rất chăm chỉ nhưng lại không được tham dự Đại Hội kỳ này? Trong khi con nhận thấy mình không thiền nhiều như họ, nhưng lại có duyên may đi Đại Hội, xin Ông Tám giải đáp giùm con! [21:28]
Đức Thầy-219: Cho nên khi mà con biết có duyên may, thì người đó chưa có duyên, phải tu một thời gian nữa rồi sẽ có duyên, cũng đi Đại Hội được hết.
Bạn đạo hỏi 220. Kính chúc sức khỏe Đức Thầy! Nhân Đại Hội lần thứ 17 - Hùng Vĩ Giao Liên, kính Thầy minh giải cho con: Việt Nam khi nào hoa đạo nở? cho đàn con thơ được núp bóng Cha già! Con, Lý Vĩnh Vân.
Đức Thầy-220: Việt Nam càng khổ, cũng như cái bông mà muốn tốt phải chôn sâu, phải có phân bón, phải kích động nó mới tiến hóa tốt, trăm hoa đua nở. Nó khổ nhưng mà sau này nó là tốt. Sau cái khổ nó thức tâm, ùn ùn nhau kéo một đường đi tu để giải thoát, vì nó thấy nó là một của quý của cả Càn Khôn Vũ Trụ. Nó đã một khối óc cấu trúc tinh vi bởi siêu nhiên mà hình thành, thì nó khám phá được khả năng của chính nó và nó khai triển tới vô cùng, thì nước giàu dân mạnh, không có khổ đâu. Dân không có đòi hỏi thì nước chỉ giàu. Mà dân chỉ có xài phí là nước chỉ nghèo, không có phát triển. Xài phí chừng nào, thì lưu manh, hối lộ, lường gạt đủ chuyện hết, thì làm sao quốc thái dân an được.
Sửa tiến, nhịn nhục, thấy của Trời Đất là vô cùng, an lạc tu tiến trong thanh tịnh, mới ảnh hưởng khắp thế giới cùng tu cùng tiến, và thấy giá trị của người khổ đã đạt thành, thì mới thấy giá trị của vị Phật cũng đã khổ mới thành. Chúa cũng khổ, dấn thân khắp các nơi độ chúng sanh, mà chúng sanh nào biết Chúa khổ, tưởng Chúa sướng hơn… Thành ra nó chỉ cầu xin và nó không thực hành dũng mãnh, ý chí tận độ quần sanh như Chúa và Phật được, thành ra nó khổ hoài, nó không tiến.
Bạn đạo hỏi 221. Xin Đức Thầy giảng về tính chất từ bi của điển Vô Vi? [23:38]
Đức Thầy-221: Từ bi. Là muốn biết được tánh chất của điển Vô Vi thì chúng ta nhìn điển mặt trời, có phải từ bi không? Không có điển mặt trời làm sao chúng ta sống? Ban chiếu cho khắp mọi nơi…
Tâm từ bi của chúng ta phát triển, nội tâm bừng sáng rồi, chúng ta muốn làm gì đây? Muốn cứu độ vạn linh trong cơ thể chúng ta cũng như ảnh hưởng quần sanh tại thế. Đó là phát triển từ bi và tiếp tục học từ bi càng ngày càng lớn rộng hơn. Mọi người cùng tu cùng tiến, nó càng ngày càng lớn rộng hơn.
Bạn đạo hỏi 222. Con rất nhạy cảm, đi đến đâu cũng cảm nhận được sự nặng nhẹ, gần người có bệnh thì cảm thấy bệnh ấy qua mình. Sự nhạy cảm đó có lợi gì không? [24:28]
Đức Thầy-222: Thì con có cái pháp nắm trong tay, niệm Phật để giải nó đi. Niệm Phật, bất cứ trường hợp nào cũng phải niệm Phật để giải, thì con mới thấy cái sự huyền diệu của pháp, của niệm Phật, Nam Mô A Di Ðà Phật đã tận giải tất cả những nghiệp căn trong nội tâm.
Bạn đạo hỏi 223. Tại sao không nên cho một hành giả nào đó biết trình độ của họ? Người không biết rõ trình độ của mình tưởng rằng mình đã xuất hồn, nhưng thật ra chỉ xuất vía, thì có hại gì hay không?
Đức Thầy-223: Như hồi nãy tôi đã phân rõ: Xuất vía là nằm chiêm bao thấy đi đây đi đó. Còn xuất hồn là phải ngồi đó nghiêm nghị, nhắm mắt, ngồi thẳng lưng, thấy mình xuất đi ra trong thanh nhẹ, giây phút êm ả, mới kêu bằng xuất hồn.
Còn xuất vía là nằm chiêm bao, cái đó rồi thấy này thấy nọ, rồi coi phim chưởng đồ này kia kia nọ, rồi cũng nói Phật nói lung tung, nói Tiên lung tung, thì sai một li đi một dặm ở chỗ đó. Thực hành phải đứng đắn và chất phác mới là được. [25:39]
Bạn đạo hỏi 224. Kính thưa Thầy, bộ đầu rút 24/24 có được lợi gì? Thế nào là bộ đầu rút 24/24 ?
Đức Thầy-224: Bộ đầu mà rút 24/24 là luồng điển ở trong cơ tạng, ngũ hành của chúng ta đã hợp nhứt tiến hóa đi lên trên, chờ hợp nhứt với luồng điển tinh ba của Vũ Trụ mà tiến hóa.
Bạn đạo hỏi 225. Thiên cơ biến chuyển không ngừng nghỉ, tạo cảnh chết chóc vô cùng thê thảm, chúng con, những người tu theo Pháp Lý Vô Vi phải hành thiền thế nào để không bị tác động mạnh mẽ của Thiên cơ?
Đức Thầy-225: Vì chúng ta là giải, Thiên cơ là kích. Giải được đâu có sợ kích. Giải được không sợ kích. Chúng ta đã có pháp, nắm cái pháp trong tay để chuẩn bị Thiên cơ biến chuyển bất cứ lúc nào. Chúng ta giải được là chúng ta không sợ kích.
Bạn đạo hỏi 226. Xin Thầy cho biết, làm thế nào hành giả biết mình đã tiến đến cơ quy nhứt tam giới thượng, trung, hạ trong bản thể? [26:47]
Đức Thầy-226: Khi mà tiến tới cơ quy nhứt thượng, trung, hạ, là lúc nhắm mắt hiệp khí cùng Trời Ðất, xuất phát đi lên không còn thấy thể xác nữa, mà chỉ thấy ánh sáng để tiến hóa mà đi tới mà thôi.
Bạn đạo hỏi 227. Xin Đức Thầy giảng về” Nguyên lý vạn linh đồng nhứt”?
Đức Thầy-227: Bộ đầu mà tu rút đi lên thì cơ tạng hợp nhứt đi lên, thì vạn linh cũng phải đi lên. Cho nên nhiều người ở trần thấy một ngôi sao nó chiếu, nó rớt xuống, đằng sau đuôi có một luồng sáng đi theo. Cho nên phần hồn chúng ta mà xuất phát đi lên thì đằng sau lưng của chúng ta cũng có vạn linh đi theo như vậy.
Bạn đạo hỏi 228. Kính thưa Thầy, dựa vào đâu, vào kinh sách nào mà Phật giáo phủ nhận sự hiện diện của Thượng Ðế và linh hồn? [27:47]
Đức Thầy-228: Bởi vì người ta tu khổ, người ta không cần cái xác. Chứ cái xác ở đâu có? Không có Ông Trời làm sao chúng ta có cái xác. Cái xác này nhờ gì? mà khổ, mà thức tâm mới có cơ hội tiến, tiến tới. Không có cha mẹ chúng ta làm sao có chúng ta!
Tu đắc rồi: “Tôi không phải con ông đâu, tôi con Ông Trời” - Phủ nhận, không nhìn cha nó - Cái đó không được. Có đời mới có đạo.
Người ta đã nói đời đạo song tu mà! Không có tinh ba của cha mẹ, làm sao mình kết hợp được tinh ba của Vũ Trụ mà tiến tới Tiên giới học đạo. Cho nên nhơn, nghĩa, lễ, trí, tín phải có. Người tu phải có trật tự, không có thể nói chuyện không trật tự. Qua cầu rút ván là không được.
Bạn đạo hỏi-229: Sau đây là một câu hỏi có tánh cách Thiên cơ của một bạn đạo tại hội trường. [28:50] Kính thưa Thầy Tám, con là Vương Thanh Xuyên, hiện tại con không có câu hỏi về đạo, tuy nhiên con có một câu hỏi về đoán tương lai. Theo con được biết có rất nhiều nhà tiên tri nổi tiếng như là Nostradamus… Cayce (nghe không rõ) ... tóm lại là trong năm 1999 hay là năm 2000, tiểu bang Cali sẽ bị chìm xuống biển. Xin Thầy cho biết ý kiến của Thầy về những tiên tri này?
Đức Thầy-229: Tôi làm những cái gì tôi thực hành thì tôi mới nói ra, còn tôi không thực hành và tôi không đụng chạm, tôi không có nói ra. Không có thể tiên tri vô trách nhiệm được. Tôi là con người trên mặt đất, hiểu được điều gì nói điều đó.
Cũng như trước kia tôi cũng có cái cuộc họp ở bên Cali, ở trên Big Bear, thì một nhà tiên tri bên Mỹ vẽ họa đồ Cali sẽ sụp chỗ nào… sụp ngay cái giường tôi ngủ! Có người Mỹ lên nói tôi đó, bà Mỹ nói: “Ông coi chừng, đúng giờ đó nó sụp chỗ ông, ông không nên ngủ, đi xuống đi.”
Tôi nói: “Không được, bởi vì tôi con người đi lên, tôi không phải đi xuống đâu, tôi đâu sợ sập đất, tôi không sợ sập đất.”
Rồi tới lúc đó thấy còn nguyên, bạn đạo vui, bình an, không có gì hết, thì chị Mai Thảo mới điện thọai hỏi ổng: “Tại sao ông nói như vậy? mà bây giờ không có xảy ra vụ gì hết?”
Thì ổng nói: “Tới cái giờ đó thấy luồng điển cực mạnh đi lên, thì ở trên không làm được cái gì hết.”
Thì cũng có cái cách trả lời! Mà họ vẽ họa đồ đàng hoàng như thật vậy đó! Chuyện đó chúng ta không vội tin. [30:56]
Bạn đạoMC: Xin cám ơn Đức Thầy! Sau đây là câu hỏi chót của bạn đạo ở Hawaii. Mặc dù bạn đạo có rất nhiều câu hỏi, nhưng mà những câu hỏi đó tương tự, đã được Đức Thầy giải đáp, chúng tôi xin không đọc.
Bạn đạo hỏi 230. Những người không hội đủ điều kiện để được sống trong Kỷ Nguyên Di Lạc sắp tới, thì phải biến thành đất đá, cây cỏ phải không?
Đức Thầy-230: Nếu họ bằng lòng tu tiến, không bị cái vấn đề đó. Còn không, họ hướng về tranh chấp, chém giết là họ sẽ… biến thể của họ sẽ trở về làm trùng dế tại mặt đất, thì họ mới thức tâm.
Bạn đạoMC: Xin thành thật cảm ơn Đức Thầy! Kính thưa Thầy, kính thưa quý bạn! Đến đây các câu hỏi của hội trường đã được Đức Thầy giải đáp. [32:00]
Đức Thầy: Duyên lành đến, VMP có được gặp, đóng góp công của, mới thực hiện được Thiền Ca! Còn duyên lành đến VMP mới gặp được ông Marriott (Thầy khóc)… Ông Marriott là người đã dự tất cả những sự đau khổ của người Việt Nam tại xứ Việt Nam. Chính ông đã khóc rất nhiều khi nhận thức được thảm cảnh của người Việt Nam, cho nên ngày hôm nay ông vui thấy được nhóm Vô Vi - VMP - tuổi trẻ, có tài, có thể làm tiền được nhưng mà dấn thân... vì Vô Vi muốn đem những điều hay lẽ phải để cho người đời nhận thức, cứu khổ ban vui, ông bà mới dấn thân tới đây giúp đỡ chúng ta, chớ ổng không phải vì tiền. Nếu vì tiền, chúng ta không có thể mướn ổng được.
Ổng làm việc trực tiếp với Chánh Phủ Tòa Bạch Ốc; không phải là chuyện thường! Một ngày ổng có thể vô nhiều tiền, không phải làm chuyện u ơ như chúng ta đóng góp cho ông không đầy đủ gì hết; nhưng mà tâm ông quý người Việt Nam vì ông có tâm đạo, yêu nghề, thật thà, và muốn giúp đỡ người. Mà người (nghe không rõ) ổng đã thấy và chứng nghiệm được cảnh khổ ở Việt Nam, ở Đà Nẵng… mà chính ông phải rơi lụy (Thầy lau nước mắt)… Những cảnh đó, tôi hiểu rất nhiều cho nên nói đến đây không thể không rơi lệ được (Thầy khóc)… Cảnh huynh đệ tương tàn ở xứ Việt Nam... [34:36]
Mà người ngoại quốc, ổng là người Úc, có vợ Việt Nam, mà rất thành tâm quý yêu và xây dựng, giúp đỡ cho người Việt Nam. Ngày hôm nay ổng gặp được VMP, ổng coi như là con em, dấn thân giúp đỡ vô quái ngại. Thì mọi người VMP rất quý mến ông,thấy cái nghề của ông là nghề vô tiền rất nhiều, nhưng mà ông bằng lòng đi với chúng ta để giúp đỡ. Chúng ta phải nhớ cái thạnh tình quý yêu người Việt Nam, cho nên ông dấn thân làm việc cho người Việt Nam.
Rồi đây chúng ta sẽ có những cuốn băng tốt đẹp, mà chính các bạn xem rồi sẽ khen cái tài năng của ổng. Chính ông đã đạt được nhiều huy chương vàng tại Mỹ, chứ không phải là một người quay phim tầm thường để kiếm chút tiền xài đâu. Cái tâm thức cao cả muốn độ người của ông rất phong phú.
Cho nên chúng ta có duyên lành gặp thêm một người bạn quý yêu người Việt Nam, chúng ta phải quý yêu những người giúp đỡ chúng ta. Rồi đây Vô Vi sẽ phát triển rộng, và giúp đỡ mọi người cùng tu, cùng tiến.
Những cái videos của ổng làm đã ngưng được cuộc chiến tại Việt Nam chớ không phải là chuyện tầm thường! Tổng thống Mỹ xem cái video của ổng: “Một cách giết chóc vô lý! Ngưng chiến tại Việt Nam!” Ổng đã đóng góp rất nhiều cho người Việt Nam tránh khỏi đau thương. [36:38]
Tôi mong rằng mọi người phải ý thức rõ những gì của VMP là đều phát tâm!
Chính tôi cảm động mà tôi làm việc ngày đêm bất kể thân già... không còn già nua nữa, càng làm càng trẻ trung, càng khỏe mạnh. Thứ nhất là cô Bê, là người dấn thân nhiều nhất,không than thở một lời... mọi sự xấu đều trút trên đầu Người, nhưng mà cũng vui, làm cho bạn đạo vui!
Biết tôi hồi 16 tuổi tới bây giờ, dấn thân làm việc còn hơn con trai; ngày đêm bất chấp, xây dựng, phối hợp anh em chung họp, ngày hôm nay có một khối VMP hợp nhất, anh nói em nghe, em nói anh nghe… thực tâm đồng hành cứu độ với tôi, vì tôi nguyện tử vì đạo, tôi không phải, cứ giết đi!
Nếu phải, để tôi nói lại sự thật cho mọi người chung tu, chung tiến, để thoát nạn khổ đau tại trần gian. [38:23]
Các bạn nên quý thương những người đã đóng góp cho các bạn có những cuốn phim tốt, có những lời hay, tự giúp đỡ cho tâm thức càng ngày càng bình an. Những người đó là những người cao quý của anh em chúng ta. Vô Vi có trước, có sau, không có phụ lòng bất cứ một người nào; người nào phát tâm, chúng ta đều cảm động và quý mến, thương yêu, và xây dựng chung tu, chung tiến.
Ngày hôm nay có nhiều tuổi trẻ ra, rồi đây sẽ nhiều tuổi trẻ sẽ phát tâm. Như anh Phan Cao Thăng cũng vậy: đi làm, mướn hội trường, lo cho Toronto kỳ tới cũng tốt đẹp; mọi, các nơi đều tốt đẹp, với giá rẻ. Vì bạn đạo chúng ta nghèo, nhưng mà muốn có một vị trí tốt đẹp để học, hiểu, sửa tâm, khai trí, và bớt tủi thân… [39:46]
Dân tộc Việt Nam càng ngày càng tiến lên, bất tủi thân, hướng về Thiên Quốc mà tu, để thấy chúng ta có một quốc gia lớn rộng vô cùng… sẽ dẹp bỏ những tai nạn sái quấy hành hạ người dân việt Nam.
Chúng ta nhất quyết tu để cho người dân Việt Nam cộng hưởng và hướng về Thiên Quốc mà tu, không có giành giựt của ai.
Mọi người chúng ta đều là của quý của Trời Đất, một giống tốt của Trời Đất chớ không phải tầm thường đâu. Khối óc, thế gian không ai có thể chế được - chúng ta đã có. Và chúng ta được có pháp để hành; những gì khó khăn nhất trong tâm thức của chúng ta, chúng ta đều giải tỏa được. Đó là may mắn nhất trong nhóm người của chúng ta, đã ngộ được một cái pháp tốt để tự hành, tự phát triển, và không gieo tự ái; dẹp bỏ tự ái, phát triển đồng đều, tiến về chân lý, khai triển, bố thí chơn ngôn, tận độ quần sanh ở tương lai.
Việc làm của VMP, nhiều người ngộ nhận lắm, tưởng là “Cái đám đó lên để phá đám!”
Không phải đâu!
Nó là một nhân tài, nhưng mà nó không bao giờ đi làm tiền; nó chỉ tu, nghe những lời triết lý của tôi mà nó học, nó tu, và nó dấn thân bất kể ngày đêm.
Để làm cái gì?
Để giúp cho người kế tiếp cộng hưởng như nó đã hưởng, bất vụ lợi! Đã nói: “Làm việc cho VMP - Thiền Ca, bán giấy mà thâu tiền!”
Không trả tiền cho người ta xu nào, còn bỏ tiền đi máy bay tới, mà chạy lên chạy xuống, làm việc ngày đêm! Chỉ có tuổi trẻ mới làm được; mà thật sự phát tâm mới làm được! Đó là cũng như tinh thần của một vị Tiên, không phải tầm thường đâu!
Chớ ở đời, bỏ biết bao nhiêu tiền mới mướn được! Mà Ông Tám là nhà nghèo, làm gì có tiền mướn người ta? Chớ bạn đạo đóng góp là đóng góp cho chung, các bạn có đóng góp là các bạn làm đại sự cho chung, tương lại các bạn thấy sung sướng lắm! Làm được phước, hưởng phước. Công của chúng ta dâng hiến cho chúng sanh, dâng hiến cho đồng bào, nhân loại.
Chúng ta ý thức rõ ràng, chơn lý, thực hành trong nội tâm và phát triển. [42:37]
[Hết lời giảng của Đức Thầy vào ngày 04 tháng 9, 1998]
BẾ MẠC ĐẠI HỘI
Ngày 05 tháng 9, 1998
BTC: Kính thưa Thầy, anh Võ Quang vừa lên nhắc lại là món tiền mà các bạn đạo ở Maryland gởi lên Đức Thầy để tùy nghi sử dụng, mà không phải để cho Quỹ Cứu Khổ Ban Vui. [43:14]
Đức Thầy: Đây là giọt tình thương, nước mưa rơi trên sa mạc. Thì chúng ta cũng có nhiều người bạn tốt đang tìm những người đau khổ, thiếu ăn, thiếu mặc, và tôi âm thầm đã đóng góp từ bao nhiêu năm nay. Và số tiền này sẽ tiếp tục để cho mọi người ở một cảnh màn trời, chiếu đất sẽ được vui, sau những kỳ Đại Hội, tình thương của bạn đạo đã đóng góp, học từ bi và thực hiện từ bi.
Cái đạo của chúng ta là cái đạo tình thương và đạo đức. Các bạn đã dấn thân, và rồi đây chúng ta sẽ tiếp tục dấn thân khai triển giữa con người và con người. Tình người sẽ sống động, là những người Vô Vi nghèo nhưng mà dứt khoát không luyến tiếc, keo kiết về tiền bạc, mở rộng tâm từ bi. Chúng ta làm phước để diệt cái bản chất keo kiết.
Vì chúng ta ở chỗ xứ eo hẹp, quan quyền đè bẹp tâm thức, từ nhỏ đến lớn ai cũng sợ nghèo, mà ngày hôm nay chúng ta ra đây gặp cái pháp tu, chúng ta hiểu được “có Trời, có Đất, có Đạo”, chúng ta dứt khoát cứu độ quần sanh, tâm lành sẽ phát triển, người dân sẽ lành mạnh, hiên ngang giữa Càn Khôn Vũ Trụ, thấy giá trị của con người phải làm những gì – chính chúng ta phải làm ngay tức khắc để tự cứu và độ tha tại trần.
Chúng ta không có bày mưu đốc sưu, trong hội trường đều tự động phát tâm, rúng động tâm hồn, hướng tâm về Thượng Đế. Thượng Đế đã sáng tạo biết là bao nhiêu công chuyện để phục vụ loài người, và chúng ta có chút đỉnh phục vụ khắp các nơi đau khổ thì mới xứng đáng một con người giữa Càn Khôn Vũ Trụ, tuân theo lời phục vụ quý giá của Thượng Đế mà hành sự, tâm từ bi của Đức Phật mới phát triển tới vô cùng. [45:47]
BTC: Sau đây, chúng con thành kính mời Đức Thầy ban huấn từ bế mạc cho Đại Hội “Hùng Vĩ Giao Liên”. Xin kính mời Đức Thầy!
Đức Thầy: Mấy ngày chung họp hòa bình, huynh đệ, tỉ muội gặp nhau vui mừng, trở lại những cảnh sống vui tươi, sống động trong tự nhiên và hồn nhiên. Đêm đêm nhảy đầm, vui, người nặng ký cũng trở nên nhẹ ký, nhảy lung tung, (cười)… vui vô cùng. Là thấy tình Trời là vô cùng mở rộng, mà tâm thức của chúng ta còn keo kiết nữa thì tự khép mình mà thôi.
Với cái dịp này, các bạn đã học hỏi không ít, chung vui, thì chúng ta mới đạt được thanh tịnh. Ngày hôm nay chúng ta có cơ hội chung vui, thương yêu, xây dựng lẫn nhau, tay bắt mặt mừng, nam phụ, lão ấu đều vui.
Ý thức được pháp Vô Vi là cứu khổ ban vui, chúng ta đêm đêm tu, giải được trược là chúng ta cứu khổ ban vui, cho nên tâm thức của chúng ta sống trong tự nhiên và hồn nhiên, anh em gặp nhau muốn ôm nhau, nhảy múa cho vui, và tối về thanh tịnh, tự cứu phần hồn càng ngày càng sáng suốt.
Đời là tạm, thật sự là tạm, chính xác của chúng ta cũng là tạm mà không hay.
Chúng ta không còn sự tranh chấp, sự giành giựt, chúng ta không có địa vị. Trong tự nhiên và hồn nhiên, chúng ta đã có địa vị thanh nhẹ trở về ngôi rồi. Người nào mà chịu thực hiện tự nhiên và hồn nhiên sẽ trở về với thanh nhẹ, trở về ngôi. Chúng ta có gốc gác chớ không phải là chúng ta là một người ôm một cái xứ nhỏ hẹp như vậy, chúng ta không làm.
Chúng ta trở về cái gốc gác thanh tịnh, sáng tỏa muôn đời, chúng ta mới chịu kiếm đường tu… Mới thấy rõ con người đến đây để làm gì, rồi sẽ về đâu?
Nhận lãnh những sự kích động và phản động mới sáng tạo được cái nguồn sống, khai triển tâm linh tới vô cùng. [48:20]
Cho nên nhiều người cứ ôm một đường lối kẹt, không có lối thoát. Từ trẻ thơ đi học cho khổ, lớn, làm đủ chuyện tranh chấp, tới già rồi không lối thoát, bệnh hoạn không ai cứu, không biết cái nguồn sống từ đâu và sẽ về đâu, lúc chết sẽ về đâu?
Người tu Vô Vi biết “tôi” nguồn sống từ Tam Thập Tam Thiên giáng lâm xuống thế gian, tôi phải trở về với sự thanh nhẹ vô cùng của Đấng Tạo Hóa, mới thật sự là con người hiên ngang giữa Càn Khôn Vũ Trụ, dấn thân trong chu trình tiến hóa vô cùng mới có cơ hội tận độ quần sanh tại thế.
Quý vị không có phải là đồ bỏ đâu. Quý vị là có khối óc, tức là một sự quý giá của Thượng Đế, một nhân lành của Đấng Toàn Năng, chớ quý vị không phải là tham dâm như con thú đâu. Quý vị có một cái óc sáng tạo rõ ràng, mọi người đều có cái óc sáng tạo; qua cơn khổ chúng ta có óc sáng tạo và xây dựng cho chung.
Ngày hôm nay chúng ta, mỗi người bằng lòng tu sửa lấy chính mình, mỗi người đóng góp một phần, chúng ta mới thành ra một khối Vô Vi thanh nhẹ, khai mở tâm thức, chung vui hòa bình cho toàn quả địa cầu.
Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn!
Và chúng tôi xin tuyên bố bế mạc hôm nay, và chúc các bạn thượng lộ bình an, ra về sẽ đem kỷ niệm tốt đẹp hùng vĩ của Trời Đất, và khai thác cái Tiểu Thiên Địa hùng vĩ của Trời Đất, tinh vi của Trời Đất đã sắp đặt.
Chúng ta thanh tịnh sẽ đạt tất cả. Các bạn thanh tịnh các bạn sẽ có tất cả và các bạn không bao giờ mất, luôn luôn sống trong sự an nhiên, thanh tịnh và sáng suốt.
Thành thật cảm ơn các bạn!
BTC: Chúng con thành kính cảm ơn Đức Thầy đã ban huấn từ bế mạc. [50:36]
[Hết lời giảng của Đức Thầy vào ngày 04 tháng 9, 1998] pp 91
[Hết cuốn 6 - ID# 19980829Q5 – 37 câu hỏi vấn đạo, từ số 194 đến 230] - [Hết audios của ĐHVV KỲ 17 - HVGL] pp 93
[Start ID 19980829Q5]pp 100 - 115
VÔ VI 17th INTERNATIONAL CONGRESS :
"IMMENSE MAJESTY INTERCONNECTION" – Q&A - Volume 6
The Teacher-194: ... Souls have been separated for many lifetimes, now reunited, loving, seeing beautiful images, hearing beautiful words; the two are inseparable, poetry flows abundantly in wisdom; this is called "Souls Reunited".
What is there to discuss?
Now, civilisation also shows us that we must ask whether the body accepts it or not.
If the body does not accept it, it rejects the person; but if the body accepts it, it whispers (inaudible) to it, it accepts it; then the civilisation of the age has already found it all: It is only a matter of time! Suitable or unsuitable, it can answer, this body can answer everything! Gradually, there will be evidence for everyone to see.
Disciple NHD: I sincerely thank the Master for answering some questions about Spiritual Philosophy; I sincerely thank the Master!
Teacher: Thank you for asking such profound questions that many have longed to ask; we should study them further; do not assume they are correct.
We must strive to practise so that each person can cultivate a little bit; we will distil the good things to leave for future generations to share in peace, so that the earth will become less afflicted day by day. [01:36]
Vô Vi friendMC: We sincerely thank the Master for clearly explaining the fundamental questions of the Science of the Mysteries of the Dharma, enriching the library of study materials for people and humanity to benefit from in the future.
We also sincerely thank Ms. Vân Khanh and Mr. Huy Đức for coming forward to contribute the above useful questions.
[ID 19980829Q5 continued]
Question-195: "Dear Teacher, I am a Catholic. Often when I go to church, I do not read the Catholic prayers, but instead invoke "Nam Mô A Di Đà Phật" more. So when I die, where will I go?"
The Teacher-195: Invoking "Nam Mô A Di Đà Phật" is about self-improvement! Reciting prayers without self-improvement is meaningless! The Lord's words remind us to turn away from sin, but if we do not follow the Bible correctly, going to church is also meaningless!
But Invoking "Nam Mô A Di Đà Phật" is reforming the mind and intellect. When we enter the church, we see how pure and clear it is; we see the difference between those who are genuine and practise, and those who do not. The more we chant the Buddha's name, the closer we feel to God; chanting the Buddha's name to return to Emptiness is how we learn compassion and practise compassion.
VoVi FriendQ-196: Each time we perform the Dharma Wheel Illuminating the Brightness, there is a heartbeat on Ha Dao Thanh; is that good or bad?
The Teacher-196: It is very good, no problem; continue, it will stabilise.
VoVi FriendQ-197: When meditating, why do I always open my eyes to look at the clock? During meditation, why do I keep my eyes wide open to stare at the clock?
The Teacher-197: That is a human habit; everyone is greedy for life and afraid of death: they open their eyes. Therefore, Vô Vi advocates closing your eyes, curling your tongue, teeth touching teeth, curling your tongue, teeth touching teeth; curling your tongue like this, teeth touching teeth: essence, energy, spirit, stability; closing the door to the world, opening the door to Heaven; closing your eyes, yet still seeing the true light of Heaven and Earth!
VoVi FriendQ-198: "When I meditate at night, why do I always feel so hot?" While meditating at night, why do I always feel hot?
The Teacher-198: Meditating at night is warm, it is right; there is nothing wrong with that.
VoVi FriendQ-198.1: Feeling hot.
The Teacher-198.1: Feeling hot-tempered?
VoVi FriendQ-198.1: Feeling hot inside; hot.
The Teacher-198.1: Feeling warm inside is correct; during meditation, feeling warm inside is the energy rising. If you feel heat from the liver, that's different; you should eat more green vegetables, more leafy greens, instead of fried or stir-fried foods.
VoVi FriendQ-199: Thank you, Master!
Master, when going through the four stages of meditation, during the Samadhi stage, after saying, "I vow to strive to ascend my soul to pay homage to the Buddha" and only invoking the Buddha's name.
I want to understand the state of Samadhi clearly; so what should I do to be sure I have attained Samadhi?
The Teacher -199: As I explained earlier, it is when your energy merges with the energy Above, rising straight up, sitting for three hours as if it were fifteen minutes; that is entering Samadhi. And when you see the beautiful scenes Above, you do not want to return to the physical body; even if you return to the physical body, you only reach the head, not descending to the heart to do anything, as it is too hot and unbearable.
VoVi FriendQ -200: Thank you, Master!
Second question: When meditating, I only know the centre of the forehead and the crown of the head at the same time, but I do not know whether I should lull myself into a trance, or enter a state of sleep as my friends have seen, because I am always awake and always think of the head, and the body is straight and upright. Thank you, Master! [05:48]
The Teacher -200: Straight, that area is opened, is good; just let yourself fall asleep there. Sit there, close your eyes, intend to fall asleep, say, "Fall asleep for a moment," not to fall asleep forever; say "For a moment," it becomes light, it aligns immediately; aligning immediately means it becomes light, and you clearly see it moving here and there. Many people, upon seeing it, also take a pen and write immediately, "The things I have seen, and I have remembered, and I remember forever," write it down! Later, when one practises to the point of shedding one's body, one leaves it for others to read, so they can see where this method leads and what the results are. That is the contribution of the Vô Vi practitioner.
VoVi FriendQ -201: Thank you, Teacher! [06:33] Reverend Teacher, I have four questions; please enlighten me. Question one: I have been practising for some time, sitting in meditation, and I saw myself going to a house, which looked like half a moon, with three men dressed like people from Hu Guang; and there was a small table, where they were talking and drinking water. Master, who were they?
The Teacher -201: That is the scene of the Immortals! Both Earthly Immortals and Heavenly Immortals have such scenes.
VoVi FriendQ 202: While I was meditating, a hand offered me a flower branch, which was very fragrant! Who was that?
The Teacher -202: That is the Buddha's work guiding one to progress; when one becomes pure and light, reaching that state is the Buddha's work guiding one to enlightenment.
VoVi FriendQ 203: While I was meditating, I looked up and saw a figure standing high above, pointing down and saying, "Keep meditating!"
The Teacher -203: That is a Celestial Being; above, the Celestial Beings illuminate and guide us to evolve, showing the way, opening the path. When you see such things, practise more diligently, for you recognise that your method is correct; you must act and strive further, for it takes great effort to attain the Dharma. Each must exert great effort; do not be negligent any longer!
VoVi FriendQ 204: Thank you, Master! Fourth question: One night, while meditating, I felt myself rising very high; I was in a trance, and when I fell back down, it felt as though I had fallen. At that moment, I touched my body and realised I was sitting.
The Teacher -204: That is correct; one must clearly distinguish between the impure and the pure: the impure can be touched, while the pure soars high, reaching infinity. Once it enters samadhi, one can step out freely; there is no harm in that. That is good; there is no issue.
VoVi FriendQ -205: Thank you, Master. Here is another question: Dear Master Eight, I have been meditating for three years now, but every time I study, I have to think, and I feel a headache on the left side; I have to gently press my finger on the nerve; when I practise Soul Gazing, it eases a little, just like when riding in a car or plane. Master, I do not know if my Soul Gazing is incorrect, even though I have been instructed and learned much from fellow practitioners. I humbly request your assistance. [09:17]
The Teacher -205: When Concentration of Spiritual Energy is done correctly, those sensations are normal; there is nothing to fear! Feeling a slight ache is just the energy shifting a bit; we should continue practising Concentration of Spiritual Energy, and it will stabilise right at the centre of the heart.
VoVi FriendQ 206: Reverend Teacher, when invoking “Nam Mô A Di Đà Phật,” there is a continuous vibration from the forehead to the crown of the head; this vibration synchronises with the rhythm of the heartbeat; the vibration grows increasingly intense. Is this correct, or harmful?
The Teacher -206: That is correct. One should focus directly on the centre of the head and remember, "Nam Mo A Di Đà Phật"; it is even lighter and more subtle!
VoVi FriendQ -207: The following is a question in English. "Dear Master, how does one know what level you are at in the practice, whether you are a beginner, starting out, or advanced?" (unclear)
Please translate it like this: How can one know the level of a person, a practitioner of Wu Wei, whether they are just starting out or have made progress?
The Teacher -207: Those who have cultivated for many lifetimes will realise the Way of Non-Action; realising the Way of Non-Action means seeing them, seeing that their eyes are bright and their faces radiant, seeing that they are sincerely cultivating and progressing.
As for those who have been through many lifetimes, their bodies have been developed, and they possess their own unique energy flow. They can discern the aura of others, seeing how far their energy radiates, indicating they have good karmic connections, with the essence of immortals already formed in this world. Striving to cultivate the Dharma of Wu Wei truly leads to swift liberation.
VoVi FriendQ-208: Thank you, Reverend Teacher! Here is another question: Revered Master, please explain to me the following points [11:17]
[MP3 interrupted. MP added and attached the missing MP3 file from the tape]
…I have the following question: What are the Six Sense Organs, the Six Sense Objects; the Six Minds; the Six Spiritual Powers?
The Teacher -208: They are also within the Six Realms: The Six Sense Organs are within the Six Realms—the eye, ear, nose, tongue, body, and mind. When we cultivate them, the Six Sense Organs become light, and the Six Objects do not overwhelm us; the eye, ear, nose, tongue, body, and mind are developed within the realm of the Dharma, so there is no overwhelming or incitement from the opposing force.
VoVi FriendQ -209: Here is a question: Dear Teacher, I am Kim Anh from Northern California, and I have a question about health: Both Northern California and Greece have very polluted air; but why is it that I have asthma in Northern California, yet when I was in Greece, in the city of Athens, for four weeks, and a friend who had just come from the city of Colorado spent a few weeks there, both of us... completely recovered from asthma! I returned to Northern California two weeks ago, and my asthma has come back. Could you please explain this to me?
Teacher-209: Because of the pollution in the air, it's easy to get asthma; but in a cold, clean place, it improves! Dryness helps it improve; too much dampness makes it easier to get asthma.
VoVi FriendQ -210: Here are two questions: "I have two questions, please enlighten me. When I sit in Soul Gazing for about 7 or 8 minutes and lose consciousness, my right hand, with several fingers, flies out to my ear about 2 inches away; when I wake up, I bring my fingers back to my ear?"
The Teacher-210: This means the hand is still weak; if the energy flow were fully established, it would remain steady and not fly out! This confirms that the energy flow from the body to the fingers is still weak and disconnected. You need to practise the Dharma Wheel Continuously more to gather it, and then it will lessen.
VoVi FriendQ -211: When meditating, I feel something covering me, feeling relaxed and light; then I no longer feel my body, hands, or feet; but I know I am meditating. Please explain this phenomenon.
The Teacher-211: At that moment, the energy flow emerges, light, so it receives the energy flow from Above, so it feels light and clear; returning to the physical body, the lightness is no longer there. Because the soul has become light, that is why.
VoVi FriendQ -212: May I humbly request the Master to explain how the 36 stars of the Heavenly Constellation relate to those practising the Vô Vi Way?
The Teacher -212: The 36 stars of the Heavenly Constellation always shine upon the heads of those who sincerely practise and sincerely invoke Nam Mô A D Đà Phật. However, when worldly spiritual cultivation practitioners get illuminated, they could transform into malice and domination: like sorcerers, shamans, teachers of all kinds. They, going against the Way, seek money, so they becomes the 72 stars of the Destroy Earth Constellation! Seeking money is self-destruction, not self-help: we think we are wise, we only stand still, unable to evolve!
VoVi FriendQ -212: Thank you, Master!
The Teacher -212: Cultivating with a sincere heart and developing to infinity is true generosity; do not think about material wealth! Forgiveness and love in building it is what truly leads to infinite development!
VoVi FriendQ -213: Dear Master, please explain: Why recite "Namo Guan Yin Bodhisattva" twice; recite "Namo Amitabha Buddha" three times; recite the Eightfold Path three times; after meditation, stroke the ears 36 times; after meditation, rub the feet 50 times; bow to the Vô Vi mirror, 50 times each. What is the significance of these numbers?
The Teacher -213: Because these numbers are entirely related to the organs and the mind: as we say, "Recite 'Namo Amitabha Buddha' three times," which is directed towards the subtle sound, then we forget about it, practising to harmonise the subtle sound with the subtle sound, and only then do we become enlightened! [14:55]
VoVi FriendQ -214: Reverend Teacher, is reciting the Eightfold Path guiding the eight points?
The Teacher-214: Reciting the Eightfold Path must guide the eight points, of course!
VoVi FriendQ -214: Thank you, Master!
The Teacher -214: Control the flow of the Du Meridian energy, where does it go? When it flows, we simply visualise it moving; but if it hasn't opened yet, we cannot visualise it.
VoVi FriendQ -215: Reverend Teacher, please confirm whether five coloured dragons appeared, and only the white dragon was seen by a few disciples. Is this dragon tangible or intangible?
The Teacher -215: Where was it seen?
VoVi FriendQ -215: Sir, perhaps it was seen… previously, some Vô Vi friends mentioned that in the Master’s room, they saw a dragon?
The Teacher -215.1: Yes! The white dragon!
Because the sea was too rough, the fellow practitioners also complained; I also prayed for it to calm down, not to cause too much disturbance, as the fellow practitioners couldn't bear it.
So that night, I also promised and I prayed so the disturbance be reduced, to bring peace to the fellow practitioners gathered on the ship. Then the next day, it calmed down, gradually subsiding.
Then at that time, Brother Ngau entered my room; he looked and saw: “The dragon is ascending! The dragon is ascending!" He exclaimed! Everyone saw it clearly! After a while, it vanished!
It was in the divine realm! But the distinction between the mundane and the sacred was clear in that moment!
VoVi FriendQ -216: Does going to the cinema have any influence on those who practice spiritual cultivation?
The Teacher -243: Cinema is artificial; it is magical images to entertain a little! Wisdom of humankind, to see how far human wisdom has progressed today, and to see how far the Almighty has built for humanity?
We have energy, we understand how far humanity's evolution has progressed.
When we watch the movies, cinema, it's all illusions and fantasies, with no truth; but people like it, they rush to see it! It's just an orderly arrangement: the images are arranged in order, but there is no truth!
Only when we practice spiritual cultivation can we see the truth, can we see the cinema...! When we close our eyes, we see sceneries of theHeavenly realm, of the Buddha realm, orderly and beautiful! That cinema should be seen more than the cinema of the world, which is structured only by the limited mind, not progressing infinitely like the spirit that evolves to Heaven.
VoVi FriendQ-217: Reverend Teacher, there is a saying, "As you sow, so shall you reap," or "You reap what you sow"; but on the other hand, there is also the saying, "The father eats salt, the son thirsts for water." So, which saying is correct? Please explain for us.
The Teacher -217: Ultimately, it all boils down to greed: Karma is a measure of human greed!
"The father eats salt, the son thirsts for water" means the father is too greedy, then the son wants to seek and desire to obtain things; thus, the Law of Cause and Effect does not permit the next person to continue being greedy! That ‘s why, the son must suffer, “the son thirsts for water”! Yet he father is affluent, being greedy, so the son must suffer! The more the father is greedy, the more the son suffers; it is useless!
But if the father is clear-minded, upright, and practises spiritual cultivation properly, he creates an umbrella for the child to enjoy; and the child, without greed, lives moderately, more at ease than those who desire worldly things, because he follows the example of his father who has succeeded after many years of practice: in Non existence there is existence, in lack there is sufficiency; there is no suffering for he relies on the primordial energy of Heaven and Earth to nurture him; he borrows a little material sustenance, and that is enough for him to live, living temporarily then move on; for in this world, no one can live eternally and be a consumer!
VoVi FriendQ -218: Thank you, Master! A question: When a person passes away, they are buried underground or cremated; how are their descendants influenced or affected by the place of burial?
The Teacher -218: We see that our physical bodies carry so much karmic forces from past lives transmitted to the present day, and we have not been able to develop spiritually. The spirit also does not clearly see that it is surrounded by karmic force. Therefore, after death, one should be cremated to burn away all karma, leaving no attachments.
Therefore, in this world, both Vietnamese and Chinese people prefer burial upon death. Many people bury their dead; at the right age, when the children are of age, at 40, they must be mad; because the birth and death of the family lineage still remain, they are attached, and they shine; if they are pure, they say nothing; but if they are impure, they only destroy: the family lineage is unstable; many people go mad without knowing why they are mad, crazy without knowing why they are crazy; it cannot be resolved. There are many factors involved; it is not simple!
That‘s why there is only cultivation! In your family, if your sibblings are in that situation, you must practice spritual cultivation, strive to cultivate, sincerely cultivate, think of the A Di Đà Buddha to progress, then your energy flow will become stronger and stronger, our energy of compassion will become stronger and can influence our children and youngsters: their own spirits awaken and will cultivate spirituallywith us, and only then can they resolve their own struggle of madness. [21:12]
VoVi FriendQ -219: Dear Mr. Tam, why is it that many people practise very diligently but are not allowed to attend this Grand Assembly, while I, who do not meditate as much as they do, have the good fortune to attend? Please explain this to me.
The Teacher -219: Therefore, when you know you have good fortune, that person does not yet have good fortune! They must practise for a while longer, and then they will have good fortune and be able to attend the Grand Assembly too!
VoVi FriendQ -220: “Wishing the Master good health! On the occasion of the 17th Conference, Hùng Vĩ Giao Liên, I respectfully ask the Master to explain to me: Vietnam, when will the flower of the Spiritual Path bloom, so that the children can shelter under the shade of the Old Father?” I am Lý Vĩnh Vân - Vietnam.
The Teacher -220: Vietnam suffers greatly, just like a flower that wants to grow well, it must be planted deep, it must have fertiliser, it must be stimulated to evolve well, a hundred flowers bloom; it suffers, but later it will be good.
After suffering, it awakens; people flock together to seek liberation through spiritual practice, for it realises it is a precious treasure of the Cosmos, formed by a supernaturally intricate structure, thus discovering its own potential and developing infinitely!
Then the nation prospers, the people grow strong; there is no suffering! If the people have no demands, the nation will be wealthy; but if the people are wasteful, the nation will be poor and unable to develop! The more wasteful they are, the more corruption, bribery, fraud, and all manner of evils will arise; how can there be national peace and people's security?
Correct yourselves and advance, endure humiliation, see that Heaven and Earth are infinite!
Cultivate spiritually in peace and progress in purity; only then will you influence the whole world to cultivate and advance together; and only when you see the value of those who have suffered and attained enlightenment will you see the value of the Buddha who also suffered to attain enlightenment. The Lord also suffered, dedicating Himself everywhere to save sentient beings; yet sentient beings do not know the Lord's suffering, thinking the Lord is happier, so they only pray, but they do not practise courageously with the will to save all sentient beings like the Lord and the Buddha! Thus they suffer endlessly, they do not progress!
VoVi FriendQ -221: Please explain the nature of compassion in the Vô Vi pure energy ?
The Teacher -221: Compassion; to understand the nature of the Vô Vi pure energy, we must look at the sun; is it not compassionate? Without the sun, how could we live? It shines its light everywhere!
When our compassionate heart develops and our inner being shines brightly, what do we wish to do?
We wish to save all beings within our body, as well as influence all beings in the world! That is to develop compassion and continue to learn compassion, growing ever wider and greater: everyone cultivating together, progressing together, growing ever wider and greater!
VoVi FriendQ -222: I am very sensitive: wherever I go, I feel the heaviness and lightness; when near someone who is ill, I feel their illness pass through me! Is this sensitivity beneficial?
The Teacher-222: Then you have the Vô Vi method in your hands: invoke “Nam Mô A Di Đà Phật” to resolve it; invoke Nam Mô A Di Đà Phật, in any situation you must invoke “Nam Mô A Di Đà Phật” to resolve it, then you will see the mystery of invoking “Nam Mô A Di Đà Phật”! Invoke “Nam Mô A Di Đà Phật” to completely resolve all the karmic roots within the mind.
VoVi FriendQ -223: Why should practitioners not be told their level of attainment? If someone does not know their own level, thinking their spirit havs been able to leave their body, but in reality only their soul has left, isn't there harm in that?
The Teacher-223: As I explained earlier: astral ejection is lying down and dreaming of going here and there; whereas spirit ejection requires sitting there, solemnly, with eyes closed, sitting upright, feeling oneself gently and peacefully leaving the body; only then is it called "spirit ejection."
As for astral ejection, it is like dreaming! That is seeing this and that! Then with watching martial arts films, this and that, then also saying"Buddha", talking nonsense, saying "Immortal," talking nonsense... Then, "Miss an inch, deviate a mile" is what will happen!
Practice must be serious and honest to be correct practice! [25:46]
VoVi FriendQ -224: Revered Teacher, what benefit is there in withdrawing 24 out of 24? What does it mean to withdraw 24 out of 24?
The Teacher-224: The head that withdraws 24 out of 24 is the energy flow within our organs and five elements, which has unified and evolved upwards, waiting to merge with the refined energy flow of the universe to evolve.
VoVi FriendQ 225: Heavenly Mechanism constantly shifts, creating scenes of unimaginable devastation; we, who practise the Law of Non-Action, how should we meditate to avoid being strongly affected by Heavenly Mechanism?
The Teacher -225: Because we are the solution, the cosmic mechanism is the stimulus; if we have the solution, why should we fear the stimulus? If we have the solution, we need not fear the stimulus! We possess the method, holding it in our hands to prepare for the cosmic mechanism's transformations at any moment. If we have the solution, we need not fear the stimulus.
VoVi FriendQ 226: Thank you, Master! Please tell us, how do practitioners know they have progressed and reached the UnificationPrinciple of the three levels: Upper, Middle, and Lower Realms within their own physical body?
The Teacher -226: When one reaches the Upper, Middle, and Lower Realms, it is the moment when one closes one's eyes and unites with the the energy of Heaven and Earth, ascending upwards, one no longer sees one's physical body, but only sees the light to continue evolving forward.
VoVi FriendQ -227: Thank you, Master. Please explain the principle of "All spirits are but one"?
The Teacher -227: When one cultivates and ascends, the organs unite and ascend; thus, all spirits must also ascend. Therefore, many people on earth see a star shining, falling down, with a trail of light following behind it! Therefore, when our souls ascend, ten thousand spirits also follow behind us in the same way.
VoVi FriendQ -228: Reverend Teacher, on what basis, in which scriptures, does Buddhism deny the existence of God and the Soul?
The Teacher -228: Because people practise austerities, they do not need the body! Where does the body come from? Without Heaven, how could we have a body? This body, thanks to what; through suffering and awakening, does it have the opportunity to progress? Without our parents, how could we exist?
Once enlightened, one declares, "I am not your child; I am the child of Heaven!" Denying one's parents—that is unacceptable! Life precedes the path; as it is said: "Life and the Way are cultivated together"; without the essence of our father and mother, how can we combine the essence of the universe to advance to the Immortal Realm to study the Way? Therefore, "humanity, righteousness, propriety, wisdom, and faith" must be present; practitioners must have order, they cannot speak without order; "crossing the bridge and pulling up the planks" is not allowed!
VoVi FriendQ -229: Thank you, Master. [28:52] The following is a question of a heavenly nature from a disciple in the hall. "Dear Master Eight, I am Wang Thanh Xuyen. At present, I have no questions about the Way, but I do have a question about predicting the future: as far as I know, there are many famous prophets such as Nostradamus, Edgar Cayce, (unclear)...; in summary, in the year 1999 or 2000, the state of California will sink into the sea. Could you please share your opinion on these prophecies?
The Teacher -229: I only speak about what I practise; if I did not practise it, I did not touch it, I do not speak about it! One cannot make irresponsible prophecies! I am a human being on earth; I understand what I know, and I speak about that.
Similarly, previously I had a meeting in California, at Big Bear, where an American prophet drew a map showing where California would collapse: it would collapse right where I was sleeping! An American woman approached me and said, "Be careful, it will collapse where you are at that exact time! You should not sleep, go downstairs!"
I said, "No! Because I am a person who goes up, not down! I am not afraid of the ground collapsing; I am not afraid of the ground collapsing!"
Then when that time came, everything was still intact, my fellow practitioners were happy and at peace, nothing happened; then Sister Mai Thao called him and asked, "Why did you say that, but now nothing has happened?"
He said, “At that moment, I saw an extremely powerful current rising up! So up there, nothing could be done!”
That was also a way of answering! And they drew the diagrams properly, as if they were real, you know!
Those matters, we shouldn’t rush to believe them.
VoVi FriendQ -230: Thank you, Master!
Here was the final question from the Vô Vi friends in Hawaii.
Although the Vô Vi friends have many questions, those questions have already been answered by the Venerable Master; we will not read them.
“Please explain about those who do not meet the conditions to live in the upcoming Di Lạc Era; must they transform into earth, rocks, trees, and grass? Is that correct?”
The Teacher -230: If they are willing to cultivate themselves, they will not face that issue; but if they engage in disputes and killings, they will transform and return to being insects and beetles on the ground, and only then will they awaken. [31:53]
MC: We sincerely thank the Master! Respectfully, Master, respectfully, Esteemed Friends; here, the questions from the Hall have been answered by the Master! (applause)
The Teacher: Good karma has come, and VMP has been able to contribute labour and resources to realise the Zen Song! And only when good karma comes to VMP can we meet Mr. Marriott… (The Master weeps) Mr. Marriott is the one who has witnessed all the sufferings of the Vietnamese people in Vietnam; he wept profusely when he realised the tragic plight of the Vietnamese people; therefore, today, he is delighted to see the Vô Vi - VMP group, young people with talent, who can make money, but who are willing to dedicate themselves! Because Vô Vi wants to bring good things and righteousness to the world, to help people understand, to alleviate suffering and bring joy; that is why he and his wife have come here to help us, not for money! If it were for money, we could not hire him. He works directly with the Government, the White House; this is not an ordinary matter. One day, he could make a lot of money. It's not like us contributing to him, which isn't enough; but he cherishes the Vietnamese people because he has a moral compass, loves his work, is honest, and wants to help people. And people... (unclear); He has seen and witnessed the suffering in Vietnam, in Da Nang, and it moved him deeply, "I understand those scenes very well!" So, at this point, it is impossible not to shed tears: the scene of brothers fighting each other in Vietnam. (Teacher cries)
Yet this foreigner, he is Australian, with a Vietnamese wife, is sincerely devoted to loving, building up, and helping the Vietnamese people. Today, he met VMP, whom he regards as his own children; he devoted himself to helping them without hesitation; so everyone at VMP cherishes him deeply; seeing that his profession is very demanding, but he is willing to join us to help. We must remember his sincere love for the Vietnamese people, which is why he devoted himself to working for the Vietnamese people.
Soon we will have some wonderful videos, and when you watch them, you will praise his talent. He has won many gold medals in the United States; he is not just an ordinary filmmaker trying to earn a little money; his noble desire to help others is very rich. Therefore, we are fortunate to have met another friend who loves the Vietnamese people, and we must cherish those who help us! Soon, Vô Vi will expand and help everyone cultivate and progress together.
His videos stopped the war in Vietnam, which is no small feat! The American president watched his video: "A senseless killing! Stop the war in Vietnam!" He contributed greatly to sparing the Vietnamese people from suffering.
I hope everyone clearly understands that everything VMP does comes from the heart! I myself am so moved that I work day and night regardless of my old age. I am no longer old; the more I do, the younger and healthier I become. First is Sister Bê, who has dedicated herself the most, never complaining; all the hardships fall on her, but she is still joyful, bringing joy to her fellow practitioners! She has known me since I was 16 years old. She works harder than any man: day and night, without complaint! She builds unity among the brothers and sisters.
Today, there is a united VMP group, you tell me, I tell you, truly accompanying me in salvation, because I am willing to die for the faith, I am not afraid, just kill me! If necessary, let me tell the truth to everyone so we can cultivate together, progress together, and escape the suffering of this world.
You should cherish those who have contributed to giving you good films, good words, helping your minds become more and more peaceful!
Those people are the noble ones among us, brothers and sisters. Vô Vi comes first and lasts forever; it never disappoints anyone. Whoever has a sincere heart, we are all moved and cherish them, love and build them up, practising together, progressing together. [39:14]
Today, many young people are emerging; soon, many more young people will develop their hearts, like Brother Phan Cao Thang: working, renting a hall to prepare for the next Toronto event, which will be wonderful, with everything in good condition and at a low price, because our fellow practitioners are poor, but we want a good place to learn, understand, cultivate our hearts, open our minds, and reduce our sense of shame.
The Vietnamese people are progressing day by day, free from shame, aspiring towards Heavenly Kingdom to cultivate so that we may see that we have a vast and boundless nation, which will eliminate the calamities that torment the Vietnamese people.
We are determined to cultivate ourselves so that the Vietnamese people may share in this and cultivate themselves towards Heaven, without taking from anyone.
We are all precious treasures of Heaven and Earth: a good seed of Heaven and Earth, not ordinary at all! The mind, which no one in this world can control, we possess; and we have the method to practise. Whatever is most difficult in our consciousness, we can resolve!
That is the greatest fortune among our group of people: to have realised a good Dharma to practise ourselves, to develop ourselves, and not to sow self-love, to eliminate self-love, to develop evenly, to advance towards truth, to unfold, to give away the true word, to liberate all beings in the future.
The work of VMP is often misunderstood by many, who think, "That group is here to cause trouble!"
That's not true!
It is a talent, but it never seeks to make money. It only practises, listens to the philosophy I teach, learns, practises, and dedicates itself day and night.
What for?
To help the next generation resonate as it has resonated; without seeking personal gain.
It has been said, "Working for VMP Thiền Ca, selling paper, and collecting money?" Not paying people a penny, but spending money on flights, running up and down, working day and night! Only the young can do that! And only those with a truly devoted heart can do that!
That is like the spirit of an immortal! It is not ordinary.
In this world, how much money would you have to spend to hire someone? But Mr. Tam, being poor, how could he afford to hire people?
But when fellow practitioners contribute, they contribute for the common good: when you contribute, you are doing a great deed for the collective.
In the future, you will be very happy: you will do good deeds and enjoy the blessings!
Our work is dedicated to sentient beings, to our fellow countrymen, to humanity. We clearly understand the Truth, practise it in our hearts and develop it. [42:45]
VoVi FriendMC: Thank you to the group who translated the Vô Vi materials for our French fellow practitioners. Without them, we would never have thought we could have Vô Vi materials translated into French.
Dear Master, Mr. Vo Quang just reminded us that the money sent by the practitioners in Maryland to the Master is for discretionary use, not for the Relief Fund.
The Teacher: This is a drop of love, rain falling on the desert. We also have many good friends who are looking for people who are suffering, who lack food and clothing, and I have been quietly contributing for many years. This money will continue to bring joy to everyone living under the open sky and sleeping on the ground! After the Grand Assemblies, the compassion of fellow practitioners has contributed, learned compassion, and practised compassion.
Our path is the path of love and morality!
You have committed yourselves, and now we will continue to commit ourselves to developing relationships between people! Humanity will thrive, and the poor will be free from attachment, stinginess about money, and will open their hearts to compassion! We do good deeds to eliminate stinginess, because we live in a narrow place, where authority crushes the mind, and from small to large, everyone fears poverty!
Today, we come here to encounter the Dharma, we understand, "There is Heaven, there is Earth, there is the Way"; we are determined to save all beings.
A virtuous heart will flourish, the people will be healthy and stand tall amidst the Cosmos, recognising the value of humanity and what must be done.
We must act immediately to save ourselves and others in this world.
We do not scheme... (unclear); in the Hall, everyone spontaneously generates the heart, their souls are moved, and their minds turn towards God!
God has created countless works to serve humankind, and we must serve in all places of suffering to be worthy of our place in the universe, acting in accordance with God's precious words of service, so that the compassionate heart of the Buddha may develop infinitely! [45:57]
VoVi FriendMC: Next, we respectfully invite the Master to deliver the closing address for the "Magnificent Gathering" Conference. We respectfully invite the Master.
The Master: These days of peaceful gathering, brothers and sisters meeting joyfully, returning to the lively and natural scenes of life; dancing every night, having fun, even heavy people become light, dancing wildly, (laughs) having great fun, seeing that Heaven's love is infinitely expansive!
But if our minds are still stingy, we will only close ourselves off!
With this opportunity, you have learned a great deal; only by sharing joy can we achieve tranquillity. Today, we have the opportunity to share joy, love, and build each other up, hand in hand, face to face; men, women, old and young are all happy, aware that the Dharma of Non-Action is to relieve suffering and bring joy. We practise night after night, overcoming defilements, thus relieving suffering and bringing joy; therefore, our consciousness lives naturally and spontaneously; brothers and sisters meet and want to embrace each other and dance for joy, and at night, in tranquillity, we save our souls, which become clearer and clearer!
Life is temporary, truly temporary; our very existence is temporary, yet we are unaware!
We no longer have disputes or struggles; we have no status: in naturalness and innocence, we have already attained a light status, returning to the Source.
Those who accept to live naturally and innocently will return to lightness, return to the Source, because we have roots, not because we are people clinging to such a narrow place; we do not do that!
We return to the pure, luminous origin that shines eternally; only then do we seek the path, the path of cultivation, and only then do we clearly see: Why has humanity come here? Where will we go?
Only by embracing new inspirations and reactions can we create the source of life, developing our spirituality to infinity.
Therefore, many people cling to a narrow path with no escape: from childhood, they suffer through schooling; as adults, they engage in all manner of disputes; in old age, they find no way out, sick and uncared for, unaware of the source of life, where it comes from, and where it will return upon death.
Those who practise Wu Wei know, "I, the source of life from the Thirty-Three Heavens, descended to this world; I must return to the infinite lightness of the Creator!" Only then can one truly be a dignified human being amidst the Cosmos.
Only by immersing oneself in the infinite cycle of evolution does one have the opportunity to attain liberation for all beings in this world.
You are not worthless!
You have a mind, which is a precious gift from God, a blessing from the Almighty; you are not lustful beasts!
You have a clearly creative mind; everyone has a creative mind: through suffering, we have a creative mind and build together.
Today, each of us is willing to improve ourselves, each contributing a part, so that we may become a light and gentle Vô Vi, opening our consciousness, sharing joy and peace for the entire planet!
We sincerely thank you for your presence, and we hereby declare today's event closed. We wish you a safe journey home, carrying with you the magnificent memories of Heaven and Earth, and harnessing the magnificent Microcosm of Heaven and Earth, the intricate design of Heaven and Earth!
We shall attain all through purity!
You who are pure shall possess all and never lose; always live in serene purity and enlightenment!
I sincerely thank all of you! (applause) [50:36]
VoVi FriendMC: We humbly thank the Master for bestowing the closing teachings.
[End of ID# 19980829Q5]
[end of all transcripts of the 17th Vo Vi International Convention “Hùng Vĩ Giao Liên” from ID#19980829L2 through to ID#19980829Q5]
is about self-improvement; reciting prayers without self-improvement is meaningless! The Lord's words remind us to turn away from sin, but if we do not follow the Bible correctly, going to church is also meaningless!
But chanting "Namo Amitabha Buddha" is reforming the mind and intellect. When we enter the church, we see how pure and clear it is; we see the difference between those who are genuine and practise, and those who do not. The more we chant the Buddha's name, the closer we feel to God; chanting the Buddha's name to return to Emptiness is how we learn compassion and practise compassion.
VoVi FriendQ-196: Each time we perform the Dharma Wheel Illuminating the Brightness, there is a heartbeat on Ha Dao Thanh; is that good or bad?
The Teacher-196: It is very good, no problem; continue, it will stabilise.
VoVi FriendQ-197: When meditating, why do I always open my eyes to look at the clock? During meditation, why do I keep my eyes wide open to stare at the clock?
The Teacher-197: That is a human habit; everyone is greedy for life and afraid of death: they open their eyes. Therefore, Vô Vi advocates closing your eyes, curling your tongue, teeth touching teeth, curling your tongue, teeth touching teeth; curling your tongue like this, teeth touching teeth: essence, energy, spirit, stability; closing the door to the world, opening the door to Heaven; closing your eyes, yet still seeing the true light of Heaven and Earth!
VoVi FriendQ-198: "When I meditate at night, why do I always feel so hot?" While meditating at night, why do I always feel hot?
The Teacher-198: Meditating at night is warm, it is right; there is nothing wrong with that.
VoVi FriendQ-198.1: Feeling hot.
The Teacher-198.1: Feeling hot-tempered?
VoVi FriendQ-198.1: Feeling hot inside; hot.
The Teacher-198.1: Feeling warm inside is correct; during meditation, feeling warm inside is the energy rising. If you feel heat from the liver, that's different; you should eat more green vegetables, more leafy greens, instead of fried or stir-fried foods.
VoVi FriendQ-199: Thank you, Master!
Master, when going through the four stages of meditation, during the Samadhi stage, after saying, "I vow to strive to ascend my soul to pay homage to the Buddha" and only invoking the Buddha's name.
I want to understand the state of Samadhi clearly; so what should I do to be sure I have attained Samadhi?
The Teacher -199: As I explained earlier, it is when your energy merges with the energy Above, rising straight up, sitting for three hours as if it were fifteen minutes; that is entering Samadhi. And when you see the beautiful scenes Above, you do not want to return to the physical body; even if you return to the physical body, you only reach the head, not descending to the heart to do anything, as it is too hot and unbearable.
VoVi FriendQ -200: Thank you, Master!
Second question: When meditating, I only know the centre of the forehead and the crown of the head at the same time, but I do not know whether I should lull myself into a trance, or enter a state of sleep as my friends have seen, because I am always awake and always think of the head, and the body is straight and upright. Thank you, Master! [05:48]
The Teacher -200: Straight, that area is opened, is good; just let yourself fall asleep there. Sit there, close your eyes, intend to fall asleep, say, "Fall asleep for a moment," not to fall asleep forever; say "For a moment," it becomes light, it aligns immediately; aligning immediately means it becomes light, and you clearly see it moving here and there. Many people, upon seeing it, also take a pen and write immediately, "The things I have seen, and I have remembered, and I remember forever," write it down! Later, when one practises to the point of shedding one's body, one leaves it for others to read, so they can see where this method leads and what the results are. That is the contribution of the Vô Vi practitioner.
VoVi FriendQ -201: Thank you, Teacher! [06:33] Reverend Teacher, I have four questions; please enlighten me. Question one: I have been practising for some time, sitting in meditation, and I saw myself going to a house, which looked like half a moon, with three men dressed like people from Hu Guang; and there was a small table, where they were talking and drinking water. Master, who were they?
The Teacher -201: That is the scene of the Immortals! Both Earthly Immortals and Heavenly Immortals have such scenes.
VoVi FriendQ 202: While I was meditating, a hand offered me a flower branch, which was very fragrant! Who was that?
The Teacher -202: That is the Buddha's work guiding one to progress; when one becomes pure and light, reaching that state is the Buddha's work guiding one to enlightenment.
VoVi FriendQ 203: While I was meditating, I looked up and saw a figure standing high above, pointing down and saying, "Keep meditating!"
The Teacher -203: That is a Celestial Being; above, the Celestial Beings illuminate and guide us to evolve, showing the way, opening the path. When you see such things, practise more diligently, for you recognise that your method is correct; you must act and strive further, for it takes great effort to attain the Dharma. Each must exert great effort; do not be negligent any longer!
VoVi FriendQ 204: Thank you, Master! Fourth question: One night, while meditating, I felt myself rising very high; I was in a trance, and when I fell back down, it felt as though I had fallen. At that moment, I touched my body and realised I was sitting.
The Teacher -204: That is correct; one must clearly distinguish between the impure and the pure: the impure can be touched, while the pure soars high, reaching infinity. Once it enters samadhi, one can step out freely; there is no harm in that. That is good; there is no issue.
VoVi FriendQ -205: Thank you, Master. Here is another question: Dear Master Eight, I have been meditating for three years now, but every time I study, I have to think, and I feel a headache on the left side; I have to gently press my finger on the nerve; when I practise Soul Gazing, it eases a little, just like when riding in a car or plane. Master, I do not know if my Soul Gazing is incorrect, even though I have been instructed and learned much from fellow practitioners. I humbly request your assistance. [09:17]
The Teacher -205: When Concentration of Spiritual Energy is done correctly, those sensations are normal; there is nothing to fear! Feeling a slight ache is just the energy shifting a bit; we should continue practising Concentration of Spiritual Energy, and it will stabilise right at the centre of the heart.
VoVi FriendQ 206: Reverend Teacher, when invoking “Nam Mô A Di Đà Phật,” there is a continuous vibration from the forehead to the crown of the head; this vibration synchronises with the rhythm of the heartbeat; the vibration grows increasingly intense. Is this correct, or harmful?
The Teacher -206: That is correct. One should focus directly on the centre of the head and remember, "Nam Mo A Di Đà Phật"; it is even lighter and more subtle!
VoVi FriendQ -207: The following is a question in English. "Dear Master, how does one know what level you are at in the practice, whether you are a beginner, starting out, or advanced?" (unclear)
Please translate it like this: How can one know the level of a person, a practitioner of Wu Wei, whether they are just starting out or have made progress?
The Teacher -207: Those who have cultivated for many lifetimes will realise the Way of Non-Action; realising the Way of Non-Action means seeing them, seeing that their eyes are bright and their faces radiant, seeing that they are sincerely cultivating and progressing.
As for those who have been through many lifetimes, their bodies have been developed, and they possess their own unique energy flow. They can discern the aura of others, seeing how far their energy radiates, indicating they have good karmic connections, with the essence of immortals already formed in this world. Striving to cultivate the Dharma of Wu Wei truly leads to swift liberation.
VoVi FriendQ-208: Thank you, Reverend Teacher! Here is another question: Revered Master, please explain to me the following points [11:17]
[MP3 interrupted. MP added and attached the missing MP3 file from the tape]
…I have the following question: What are the Six Sense Organs, the Six Sense Objects; the Six Minds; the Six Spiritual Powers?
The Teacher -208: They are also within the Six Realms: The Six Sense Organs are within the Six Realms—the eye, ear, nose, tongue, body, and mind. When we cultivate them, the Six Sense Organs become light, and the Six Objects do not overwhelm us; the eye, ear, nose, tongue, body, and mind are developed within the realm of the Dharma, so there is no overwhelming or incitement from the opposing force.
VoVi FriendQ -209: Here is a question: Dear Teacher, I am Kim Anh from Northern California, and I have a question about health: Both Northern California and Greece have very polluted air; but why is it that I have asthma in Northern California, yet when I was in Greece, in the city of Athens, for four weeks, and a friend who had just come from the city of Colorado spent a few weeks there, both of us... completely recovered from asthma! I returned to Northern California two weeks ago, and my asthma has come back. Could you please explain this to me?
Teacher-209: Because of the pollution in the air, it's easy to get asthma; but in a cold, clean place, it improves! Dryness helps it improve; too much dampness makes it easier to get asthma.
VoVi FriendQ -210: Here are two questions: "I have two questions, please enlighten me. When I sit in Soul Gazing for about 7 or 8 minutes and lose consciousness, my right hand, with several fingers, flies out to my ear about 2 inches away; when I wake up, I bring my fingers back to my ear?"
The Teacher-210: This means the hand is still weak; if the energy flow were fully established, it would remain steady and not fly out! This confirms that the energy flow from the body to the fingers is still weak and disconnected. You need to practise the Dharma Wheel Continuously more to gather it, and then it will lessen.
VoVi FriendQ -211: When meditating, I feel something covering me, feeling relaxed and light; then I no longer feel my body, hands, or feet; but I know I am meditating. Please explain this phenomenon.
The Teacher-211: At that moment, the energy flow emerges, light, so it receives the energy flow from Above, so it feels light and clear; returning to the physical body, the lightness is no longer there. Because the soul has become light, that is why.
VoVi FriendQ -212: May I humbly request the Master to explain how the 36 stars of the Heavenly Constellation relate to those practising the Vô Vi Way?
The Teacher -212: The 36 stars of the Heavenly Constellation always shine upon the heads of those who sincerely practise and sincerely invoke Nam Mô A D Đà Phật. However, when worldly spiritual cultivation practitioners get illuminated, they could transform into malice and domination: like sorcerers, shamans, teachers of all kinds. They, going against the Way, seek money, so they becomes the 72 stars of the Destroy Earth Constellation! Seeking money is self-destruction, not self-help: we think we are wise, we only stand still, unable to evolve!
VoVi FriendQ -212: Thank you, Master!
The Teacher -212: Cultivating with a sincere heart and developing to infinity is true generosity; do not think about material wealth! Forgiveness and love in building it is what truly leads to infinite development!
VoVi FriendQ -213: Dear Master, please explain: Why recite "Namo Guan Yin Bodhisattva" twice; recite "Namo Amitabha Buddha" three times; recite the Eightfold Path three times; after meditation, stroke the ears 36 times; after meditation, rub the feet 50 times; bow to the Vô Vi mirror, 50 times each. What is the significance of these numbers?
The Teacher -213: Because these numbers are entirely related to the organs and the mind: as we say, "Recite 'Namo Amitabha Buddha' three times," which is directed towards the subtle sound, then we forget about it, practising to harmonise the subtle sound with the subtle sound, and only then do we become enlightened! [14:55]
VoVi FriendQ -214: Reverend Teacher, is reciting the Eightfold Path guiding the eight points?
The Teacher-214: Reciting the Eightfold Path must guide the eight points, of course!
VoVi FriendQ -214: Thank you, Master!
The Teacher -214: Control the flow of the Du Meridian energy, where does it go? When it flows, we simply visualise it moving; but if it hasn't opened yet, we cannot visualise it.
VoVi FriendQ -215: Reverend Teacher, please confirm whether five coloured dragons appeared, and only the white dragon was seen by a few disciples. Is this dragon tangible or intangible?
The Teacher -215: Where was it seen?
VoVi FriendQ -215: Sir, perhaps it was seen… previously, some Vô Vi friends mentioned that in the Master’s room, they saw a dragon?
The Teacher -215.1: Yes! The white dragon!
Because the sea was too rough, the fellow practitioners also complained; I also prayed for it to calm down, not to cause too much disturbance, as the fellow practitioners couldn't bear it.
So that night, I also promised and I prayed so the disturbance be reduced, to bring peace to the fellow practitioners gathered on the ship. Then the next day, it calmed down, gradually subsiding.
Then at that time, Brother Ngau entered my room; he looked and saw: “The dragon is ascending! The dragon is ascending!" He exclaimed! Everyone saw it clearly! After a while, it vanished!
It was in the divine realm! But the distinction between the mundane and the sacred was clear in that moment!
VoVi FriendQ -216: Does going to the cinema have any influence on those who practice spiritual cultivation?
The Teacher -243: Cinema is artificial; it is magical images to entertain a little! Wisdom of humankind, to see how far human wisdom has progressed today, and to see how far the Almighty has built for humanity?
We have energy, we understand how far humanity's evolution has progressed.
When we watch the movies, cinema, it's all illusions and fantasies, with no truth; but people like it, they rush to see it! It's just an orderly arrangement: the images are arranged in order, but there is no truth!
Only when we practice spiritual cultivation can we see the truth, can we see the cinema...! When we close our eyes, we see sceneries of theHeavenly realm, of the Buddha realm, orderly and beautiful! That cinema should be seen more than the cinema of the world, which is structured only by the limited mind, not progressing infinitely like the spirit that evolves to Heaven.
VoVi FriendQ-217: Reverend Teacher, there is a saying, "As you sow, so shall you reap," or "You reap what you sow"; but on the other hand, there is also the saying, "The father eats salt, the son thirsts for water." So, which saying is correct? Please explain for us.
The Teacher -217: Ultimately, it all boils down to greed: Karma is a measure of human greed!
"The father eats salt, the son thirsts for water" means the father is too greedy, then the son wants to seek and desire to obtain things; thus, the Law of Cause and Effect does not permit the next person to continue being greedy! That ‘s why, the son must suffer, “the son thirsts for water”! Yet he father is affluent, being greedy, so the son must suffer! The more the father is greedy, the more the son suffers; it is useless!
But if the father is clear-minded, upright, and practises spiritual cultivation properly, he creates an umbrella for the child to enjoy; and the child, without greed, lives moderately, more at ease than those who desire worldly things, because he follows the example of his father who has succeeded after many years of practice: in Non existence there is existence, in lack there is sufficiency; there is no suffering for he relies on the primordial energy of Heaven and Earth to nurture him; he borrows a little material sustenance, and that is enough for him to live, living temporarily then move on; for in this world, no one can live eternally and be a consumer!
VoVi FriendQ -218: Thank you, Master! A question: When a person passes away, they are buried underground or cremated; how are their descendants influenced or affected by the place of burial?
The Teacher -218: We see that our physical bodies carry so much karmic forces from past lives transmitted to the present day, and we have not been able to develop spiritually. The spirit also does not clearly see that it is surrounded by karmic force. Therefore, after death, one should be cremated to burn away all karma, leaving no attachments.
Therefore, in this world, both Vietnamese and Chinese people prefer burial upon death. Many people bury their dead; at the right age, when the children are of age, at 40, they must be mad; because the birth and death of the family lineage still remain, they are attached, and they shine; if they are pure, they say nothing; but if they are impure, they only destroy: the family lineage is unstable; many people go mad without knowing why they are mad, crazy without knowing why they are crazy; it cannot be resolved. There are many factors involved; it is not simple!
That‘s why there is only cultivation! In your family, if your sibblings are in that situation, you must practice spritual cultivation, strive to cultivate, sincerely cultivate, think of the A Di Đà Buddha to progress, then your energy flow will become stronger and stronger, our energy of compassion will become stronger and can influence our children and youngsters: their own spirits awaken and will cultivate spirituallywith us, and only then can they resolve their own struggle of madness. [21:12]
VoVi FriendQ -219: Dear Mr. Tam, why is it that many people practise very diligently but are not allowed to attend this Grand Assembly, while I, who do not meditate as much as they do, have the good fortune to attend? Please explain this to me.
The Teacher -219: Therefore, when you know you have good fortune, that person does not yet have good fortune! They must practise for a while longer, and then they will have good fortune and be able to attend the Grand Assembly too!
VoVi FriendQ -220: “Wishing the Master good health! On the occasion of the 17th Conference, Hùng Vĩ Giao Liên, I respectfully ask the Master to explain to me: Vietnam, when will the flower of the Spiritual Path bloom, so that the children can shelter under the shade of the Old Father?” I am Lý Vĩnh Vân - Vietnam.
The Teacher -220: Vietnam suffers greatly, just like a flower that wants to grow well, it must be planted deep, it must have fertiliser, it must be stimulated to evolve well, a hundred flowers bloom; it suffers, but later it will be good.
After suffering, it awakens; people flock together to seek liberation through spiritual practice, for it realises it is a precious treasure of the Cosmos, formed by a supernaturally intricate structure, thus discovering its own potential and developing infinitely!
Then the nation prospers, the people grow strong; there is no suffering! If the people have no demands, the nation will be wealthy; but if the people are wasteful, the nation will be poor and unable to develop! The more wasteful they are, the more corruption, bribery, fraud, and all manner of evils will arise; how can there be national peace and people's security?
Correct yourselves and advance, endure humiliation, see that Heaven and Earth are infinite!
Cultivate spiritually in peace and progress in purity; only then will you influence the whole world to cultivate and advance together; and only when you see the value of those who have suffered and attained enlightenment will you see the value of the Buddha who also suffered to attain enlightenment. The Lord also suffered, dedicating Himself everywhere to save sentient beings; yet sentient beings do not know the Lord's suffering, thinking the Lord is happier, so they only pray, but they do not practise courageously with the will to save all sentient beings like the Lord and the Buddha! Thus they suffer endlessly, they do not progress!
VoVi FriendQ -221: Please explain the nature of compassion in the Vô Vi pure energy ?
The Teacher -221: Compassion; to understand the nature of the Vô Vi pure energy, we must look at the sun; is it not compassionate? Without the sun, how could we live? It shines its light everywhere!
When our compassionate heart develops and our inner being shines brightly, what do we wish to do?
We wish to save all beings within our body, as well as influence all beings in the world! That is to develop compassion and continue to learn compassion, growing ever wider and greater: everyone cultivating together, progressing together, growing ever wider and greater!
VoVi FriendQ -222: I am very sensitive: wherever I go, I feel the heaviness and lightness; when near someone who is ill, I feel their illness pass through me! Is this sensitivity beneficial?
The Teacher-222: Then you have the Vô Vi method in your hands: invoke “Nam Mô A Di Đà Phật” to resolve it; invoke Nam Mô A Di Đà Phật, in any situation you must invoke “Nam Mô A Di Đà Phật” to resolve it, then you will see the mystery of invoking “Nam Mô A Di Đà Phật”! Invoke “Nam Mô A Di Đà Phật” to completely resolve all the karmic roots within the mind.
VoVi FriendQ -223: Why should practitioners not be told their level of attainment? If someone does not know their own level, thinking their spirit havs been able to leave their body, but in reality only their soul has left, isn't there harm in that?
The Teacher-223: As I explained earlier: astral ejection is lying down and dreaming of going here and there; whereas spirit ejection requires sitting there, solemnly, with eyes closed, sitting upright, feeling oneself gently and peacefully leaving the body; only then is it called "spirit ejection."
As for astral ejection, it is like dreaming! That is seeing this and that! Then with watching martial arts films, this and that, then also saying"Buddha", talking nonsense, saying "Immortal," talking nonsense... Then, "Miss an inch, deviate a mile" is what will happen!
Practice must be serious and honest to be correct practice! [25:46]
VoVi FriendQ -224: Revered Teacher, what benefit is there in withdrawing 24 out of 24? What does it mean to withdraw 24 out of 24?
The Teacher-224: The head that withdraws 24 out of 24 is the energy flow within our organs and five elements, which has unified and evolved upwards, waiting to merge with the refined energy flow of the universe to evolve.
VoVi FriendQ 225: Heavenly Mechanism constantly shifts, creating scenes of unimaginable devastation; we, who practise the Law of Non-Action, how should we meditate to avoid being strongly affected by Heavenly Mechanism?
The Teacher -225: Because we are the solution, the cosmic mechanism is the stimulus; if we have the solution, why should we fear the stimulus? If we have the solution, we need not fear the stimulus! We possess the method, holding it in our hands to prepare for the cosmic mechanism's transformations at any moment. If we have the solution, we need not fear the stimulus.
VoVi FriendQ 226: Thank you, Master! Please tell us, how do practitioners know they have progressed and reached the UnificationPrinciple of the three levels: Upper, Middle, and Lower Realms within their own physical body?
The Teacher -226: When one reaches the Upper, Middle, and Lower Realms, it is the moment when one closes one's eyes and unites with the the energy of Heaven and Earth, ascending upwards, one no longer sees one's physical body, but only sees the light to continue evolving forward.
VoVi FriendQ -227: Thank you, Master. Please explain the principle of "All spirits are but one"?
The Teacher -227: When one cultivates and ascends, the organs unite and ascend; thus, all spirits must also ascend. Therefore, many people on earth see a star shining, falling down, with a trail of light following behind it! Therefore, when our souls ascend, ten thousand spirits also follow behind us in the same way.
VoVi FriendQ -228: Reverend Teacher, on what basis, in which scriptures, does Buddhism deny the existence of God and the Soul?
The Teacher -228: Because people practise austerities, they do not need the body! Where does the body come from? Without Heaven, how could we have a body? This body, thanks to what; through suffering and awakening, does it have the opportunity to progress? Without our parents, how could we exist?
Once enlightened, one declares, "I am not your child; I am the child of Heaven!" Denying one's parents—that is unacceptable! Life precedes the path; as it is said: "Life and the Way are cultivated together"; without the essence of our father and mother, how can we combine the essence of the universe to advance to the Immortal Realm to study the Way? Therefore, "humanity, righteousness, propriety, wisdom, and faith" must be present; practitioners must have order, they cannot speak without order; "crossing the bridge and pulling up the planks" is not allowed!
VoVi FriendQ -229: Thank you, Master. [28:52] The following is a question of a heavenly nature from a disciple in the hall. "Dear Master Eight, I am Wang Thanh Xuyen. At present, I have no questions about the Way, but I do have a question about predicting the future: as far as I know, there are many famous prophets such as Nostradamus, Edgar Cayce, (unclear)...; in summary, in the year 1999 or 2000, the state of California will sink into the sea. Could you please share your opinion on these prophecies?
The Teacher -229: I only speak about what I practise; if I did not practise it, I did not touch it, I do not speak about it! One cannot make irresponsible prophecies! I am a human being on earth; I understand what I know, and I speak about that.
Similarly, previously I had a meeting in California, at Big Bear, where an American prophet drew a map showing where California would collapse: it would collapse right where I was sleeping! An American woman approached me and said, "Be careful, it will collapse where you are at that exact time! You should not sleep, go downstairs!"
I said, "No! Because I am a person who goes up, not down! I am not afraid of the ground collapsing; I am not afraid of the ground collapsing!"
Then when that time came, everything was still intact, my fellow practitioners were happy and at peace, nothing happened; then Sister Mai Thao called him and asked, "Why did you say that, but now nothing has happened?"
He said, “At that moment, I saw an extremely powerful current rising up! So up there, nothing could be done!”
That was also a way of answering! And they drew the diagrams properly, as if they were real, you know!
Those matters, we shouldn’t rush to believe them.
VoVi FriendQ -230: Thank you, Master!
Here was the final question from the Vô Vi friends in Hawaii.
Although the Vô Vi friends have many questions, those questions have already been answered by the Venerable Master; we will not read them.
“Please explain about those who do not meet the conditions to live in the upcoming Di Lạc Era; must they transform into earth, rocks, trees, and grass? Is that correct?”
The Teacher -230: If they are willing to cultivate themselves, they will not face that issue; but if they engage in disputes and killings, they will transform and return to being insects and beetles on the ground, and only then will they awaken. [31:53]
MC: We sincerely thank the Master! Respectfully, Master, respectfully, Esteemed Friends; here, the questions from the Hall have been answered by the Master! (applause)
The Teacher: Good karma has come, and VMP has been able to contribute labour and resources to realise the Zen Song! And only when good karma comes to VMP can we meet Mr. Marriott… (The Master weeps) Mr. Marriott is the one who has witnessed all the sufferings of the Vietnamese people in Vietnam; he wept profusely when he realised the tragic plight of the Vietnamese people; therefore, today, he is delighted to see the Vô Vi - VMP group, young people with talent, who can make money, but who are willing to dedicate themselves! Because Vô Vi wants to bring good things and righteousness to the world, to help people understand, to alleviate suffering and bring joy; that is why he and his wife have come here to help us, not for money! If it were for money, we could not hire him. He works directly with the Government, the White House; this is not an ordinary matter. One day, he could make a lot of money. It's not like us contributing to him, which isn't enough; but he cherishes the Vietnamese people because he has a moral compass, loves his work, is honest, and wants to help people. And people... (unclear); He has seen and witnessed the suffering in Vietnam, in Da Nang, and it moved him deeply, "I understand those scenes very well!" So, at this point, it is impossible not to shed tears: the scene of brothers fighting each other in Vietnam. (Teacher cries)
Yet this foreigner, he is Australian, with a Vietnamese wife, is sincerely devoted to loving, building up, and helping the Vietnamese people. Today, he met VMP, whom he regards as his own children; he devoted himself to helping them without hesitation; so everyone at VMP cherishes him deeply; seeing that his profession is very demanding, but he is willing to join us to help. We must remember his sincere love for the Vietnamese people, which is why he devoted himself to working for the Vietnamese people.
Soon we will have some wonderful videos, and when you watch them, you will praise his talent. He has won many gold medals in the United States; he is not just an ordinary filmmaker trying to earn a little money; his noble desire to help others is very rich. Therefore, we are fortunate to have met another friend who loves the Vietnamese people, and we must cherish those who help us! Soon, Vô Vi will expand and help everyone cultivate and progress together.
His videos stopped the war in Vietnam, which is no small feat! The American president watched his video: "A senseless killing! Stop the war in Vietnam!" He contributed greatly to sparing the Vietnamese people from suffering.
I hope everyone clearly understands that everything VMP does comes from the heart! I myself am so moved that I work day and night regardless of my old age. I am no longer old; the more I do, the younger and healthier I become. First is Sister Bê, who has dedicated herself the most, never complaining; all the hardships fall on her, but she is still joyful, bringing joy to her fellow practitioners! She has known me since I was 16 years old. She works harder than any man: day and night, without complaint! She builds unity among the brothers and sisters.
Today, there is a united VMP group, you tell me, I tell you, truly accompanying me in salvation, because I am willing to die for the faith, I am not afraid, just kill me! If necessary, let me tell the truth to everyone so we can cultivate together, progress together, and escape the suffering of this world.
You should cherish those who have contributed to giving you good films, good words, helping your minds become more and more peaceful!
Those people are the noble ones among us, brothers and sisters. Vô Vi comes first and lasts forever; it never disappoints anyone. Whoever has a sincere heart, we are all moved and cherish them, love and build them up, practising together, progressing together. [39:14]
Today, many young people are emerging; soon, many more young people will develop their hearts, like Brother Phan Cao Thang: working, renting a hall to prepare for the next Toronto event, which will be wonderful, with everything in good condition and at a low price, because our fellow practitioners are poor, but we want a good place to learn, understand, cultivate our hearts, open our minds, and reduce our sense of shame.
The Vietnamese people are progressing day by day, free from shame, aspiring towards Heavenly Kingdom to cultivate so that we may see that we have a vast and boundless nation, which will eliminate the calamities that torment the Vietnamese people.
We are determined to cultivate ourselves so that the Vietnamese people may share in this and cultivate themselves towards Heaven, without taking from anyone.
We are all precious treasures of Heaven and Earth: a good seed of Heaven and Earth, not ordinary at all! The mind, which no one in this world can control, we possess; and we have the method to practise. Whatever is most difficult in our consciousness, we can resolve!
That is the greatest fortune among our group of people: to have realised a good Dharma to practise ourselves, to develop ourselves, and not to sow self-love, to eliminate self-love, to develop evenly, to advance towards truth, to unfold, to give away the true word, to liberate all beings in the future.
The work of VMP is often misunderstood by many, who think, "That group is here to cause trouble!"
That's not true!
It is a talent, but it never seeks to make money. It only practises, listens to the philosophy I teach, learns, practises, and dedicates itself day and night.
What for?
To help the next generation resonate as it has resonated; without seeking personal gain.
It has been said, "Working for VMP Thiền Ca, selling paper, and collecting money?" Not paying people a penny, but spending money on flights, running up and down, working day and night! Only the young can do that! And only those with a truly devoted heart can do that!
That is like the spirit of an immortal! It is not ordinary.
In this world, how much money would you have to spend to hire someone? But Mr. Tam, being poor, how could he afford to hire people?
But when fellow practitioners contribute, they contribute for the common good: when you contribute, you are doing a great deed for the collective.
In the future, you will be very happy: you will do good deeds and enjoy the blessings!
Our work is dedicated to sentient beings, to our fellow countrymen, to humanity. We clearly understand the Truth, practise it in our hearts and develop it. [42:45]
VoVi FriendMC: Thank you to the group who translated the Vô Vi materials for our French fellow practitioners. Without them, we would never have thought we could have Vô Vi materials translated into French.
Dear Master, Mr. Vo Quang just reminded us that the money sent by the practitioners in Maryland to the Master is for discretionary use, not for the Relief Fund.
The Teacher: This is a drop of love, rain falling on the desert. We also have many good friends who are looking for people who are suffering, who lack food and clothing, and I have been quietly contributing for many years. This money will continue to bring joy to everyone living under the open sky and sleeping on the ground! After the Grand Assemblies, the compassion of fellow practitioners has contributed, learned compassion, and practised compassion.
Our path is the path of love and morality!
You have committed yourselves, and now we will continue to commit ourselves to developing relationships between people! Humanity will thrive, and the poor will be free from attachment, stinginess about money, and will open their hearts to compassion! We do good deeds to eliminate stinginess, because we live in a narrow place, where authority crushes the mind, and from small to large, everyone fears poverty!
Today, we come here to encounter the Dharma, we understand, "There is Heaven, there is Earth, there is the Way"; we are determined to save all beings.
A virtuous heart will flourish, the people will be healthy and stand tall amidst the Cosmos, recognising the value of humanity and what must be done.
We must act immediately to save ourselves and others in this world.
We do not scheme... (unclear); in the Hall, everyone spontaneously generates the heart, their souls are moved, and their minds turn towards God!
God has created countless works to serve humankind, and we must serve in all places of suffering to be worthy of our place in the universe, acting in accordance with God's precious words of service, so that the compassionate heart of the Buddha may develop infinitely! [45:57]
VoVi FriendMC: Next, we respectfully invite the Master to deliver the closing address for the "Magnificent Gathering" Conference. We respectfully invite the Master.
The Master: These days of peaceful gathering, brothers and sisters meeting joyfully, returning to the lively and natural scenes of life; dancing every night, having fun, even heavy people become light, dancing wildly, (laughs) having great fun, seeing that Heaven's love is infinitely expansive!
But if our minds are still stingy, we will only close ourselves off!
With this opportunity, you have learned a great deal; only by sharing joy can we achieve tranquillity. Today, we have the opportunity to share joy, love, and build each other up, hand in hand, face to face; men, women, old and young are all happy, aware that the Dharma of Non-Action is to relieve suffering and bring joy. We practise night after night, overcoming defilements, thus relieving suffering and bringing joy; therefore, our consciousness lives naturally and spontaneously; brothers and sisters meet and want to embrace each other and dance for joy, and at night, in tranquillity, we save our souls, which become clearer and clearer!
Life is temporary, truly temporary; our very existence is temporary, yet we are unaware!
We no longer have disputes or struggles; we have no status: in naturalness and innocence, we have already attained a light status, returning to the Source.
Those who accept to live naturally and innocently will return to lightness, return to the Source, because we have roots, not because we are people clinging to such a narrow place; we do not do that!
We return to the pure, luminous origin that shines eternally; only then do we seek the path, the path of cultivation, and only then do we clearly see: Why has humanity come here? Where will we go?
Only by embracing new inspirations and reactions can we create the source of life, developing our spirituality to infinity.
Therefore, many people cling to a narrow path with no escape: from childhood, they suffer through schooling; as adults, they engage in all manner of disputes; in old age, they find no way out, sick and uncared for, unaware of the source of life, where it comes from, and where it will return upon death.
Those who practise Wu Wei know, "I, the source of life from the Thirty-Three Heavens, descended to this world; I must return to the infinite lightness of the Creator!" Only then can one truly be a dignified human being amidst the Cosmos.
Only by immersing oneself in the infinite cycle of evolution does one have the opportunity to attain liberation for all beings in this world.
You are not worthless!
You have a mind, which is a precious gift from God, a blessing from the Almighty; you are not lustful beasts!
You have a clearly creative mind; everyone has a creative mind: through suffering, we have a creative mind and build together.
Today, each of us is willing to improve ourselves, each contributing a part, so that we may become a light and gentle Vô Vi, opening our consciousness, sharing joy and peace for the entire planet!
We sincerely thank you for your presence, and we hereby declare today's event closed. We wish you a safe journey home, carrying with you the magnificent memories of Heaven and Earth, and harnessing the magnificent Microcosm of Heaven and Earth, the intricate design of Heaven and Earth!
We shall attain all through purity!
You who are pure shall possess all and never lose; always live in serene purity and enlightenment!
I sincerely thank all of you! (applause) [50:36]
VoVi FriendMC: We humbly thank the Master for bestowing the closing teachings.
[End of ID# 19980829Q5]
[end of all transcripts of the 17th Vo Vi International Convention “Hùng Vĩ Giao Liên” from ID#19980829L2 through to ID#19980829Q5]