19980829L1

ÐẠI HỘI VI QUỐC TẾ KỲ 17: HÙNG VĨ GIAO LIÊN - ALASKA -

Ngày 29 Tháng 08, Năm 1998

[Lời giảng của Thiền Sư Lương Sĩ Hằng Vĩ Kiên (Bài Giảng Thiền Chung)]

HÙNG VĨ GIAO LIÊN

Ðất Trời sáng tạo triền miên
Tuyết phủ núi che khắp các miền

Hùng vĩ chuyển thức tình chuyển tiếp
Tranh Trời tốt đẹp cảm giao liền

Giao liền tâm thức giao liên
Trời cao bể rộng triền miên thực hành
Cảm thông từ trược tới thanh
Duyên lành tái tạo các ngành gặp nhau
Từ trong đáy biển thấp cao
Cá thời to lớn lội mau hơn người
Dù cho tuyết trắng vẫn tươi
Trong vòng trật tự người người cảm giao
Thật là hùng vĩ trước sau
Người tu lại được đổi trao chơn tình
Nằm trong ý đẹp tình xinh
Trời ban thanh khí tự nghênh đón chào
Ðâu dè đã có thuở nào
Dày công tận độ nơi nào cũng thông
Thực hành khai triển một vòng
Quý yêu cảnh thật tái tòng lo tu
Hiểu Trời hiểu Phật chẳng mù
Uy nghi tận độ an du phần hồn
Vạn linh phát triển sanh tồn
Khai thông trí tuệ ôn tồn cảm thông
Tự mình cảm thức ngoài trong
Một lòng xây dựng một lòng cảm thông
Hướng tâm tự giác
Thiên tòng
Về nơi thanh tịnh một lòng tự tu.

Ðất Trời sáng tạo triền miên: Có Ðất, có Trời ban chiếu xây dựng triền miên, làm việc ngày đêm không ngừng nghĩ.

Tuyết phủ núi che khắp các miền: Tuyết phủ, mà núi lại che, chận gió khắp các miền được ổn định.

Hùng vĩ chuyển thức tình chuyển tiếp: Sự hùng vĩ của Trời, Ðất đã chuyển thức trong tâm hồn của người tu; thì chúng ta mới thấy cái tình Trời chuyển tiếp.

Tranh Trời tốt đẹp cảm giao liền: Chúng ta thấy sự hùng vĩ tự nhiên và hồn nhiên cảm giao liền.

Giao liền tâm thức giao liên: Tâm thức của chúng ta giao liên, vì chúng ta cũng là có một cơ thể bao gồm tứ hải quy gia, Tiểu Thiên Địa thể xác của chúng ta cũng tứ hải quy gia, khối óc của chúng ta cũng có núi non hùng vĩ, có nóng có lạnh đầy đủ.

Trời cao bể rộng triền miên thực hành: Chúng ta nhìn ra bên ngoài, chúng ta thấy tự nhiên và hồn nhiên triền miên xây dựng, mới tuyệt tác thành một tranh Trời cho chúng ta cảm thức mà tu.

Cảm thông từ trược tới thanh: Biết được sự trược và thanh, sự nặng và sự nhẹ.

Duyên lành tái tạo các ngành gặp nhau, Từ trong đáy biển thấp cao: Từ đáy biển thấp, cao.

Cá thời to lớn lội mau hơn người: Cá thì to lớn mà lội mau hơn người, mạnh khoẻ lội mau vì nó sống trong tự nhiên và hồn nhiên.

Dù cho tuyết trắng vẫn tươi, Trong vòng trật tự người người cảm giao: Tuyết trắng bao phủ, nhưng mà sự sống vẫn hoạt động; hoạt động được là tươi.

Thật là hùng vĩ trước sau: Chuyện tự nhiên và hồn nhiên của Trời Ðất mới là hùng vĩ. Nhơn tạo không thể nào hùng vĩ bằng tự nhiên và hồn nhiên được!

Người tu lại được đổi trao chơn tình: Chúng ta tu, thực hành Pháp Lý Vô Vi, ngày nay chúng ta phát triển luồng Điển, mới đổi trao được chơn tình của Trời Ðất, mới thấy sức mạnh của Đấng Tạo Hoá là vô cùng.

Nằm trong ý đẹp tình xinh: Lúc nào cũng nằm trong cái tự nhiên và hồn nhiên, phục vụ và xây dựng.

Trời ban thanh khí tự nghênh đón chào: Trời ban thanh khí, thì chúng ta ai cũng nhờ thanh khí mà sống; chúng ta phải nghênh đón chào để có sự sống.

Ðâu dè đã có thuở nào: Từ xa xưa tới bây giờ, vạn linh đều chung sống trong nguyên khí của Trời Ðất.

Dày công tận độ nơi nào cũng thông: Ðấng Toàn Năng đã tận độ chúng sanh, nơi nào cũng thông: từ nơi tuyết trắng chúng ta cũng đến được; từ núi cao chúng ta cũng đến được; không trung bây giờ chúng ta cũng đến được.

Thực hành khai triển một vòng, Quý yêu cảnh thật tái tòng lo tu: Chúng ta thấy cái cảnh tự nhiên và hồn nhiên, chúng ta mới dòm trở lại thấy chúng ta cũng từ trong tự nhiên và hồn nhiên hình thành được một thể xác, thì chúng ta phải hướng về đó mà tự tu, để trở về sự hùng mạnh của đấng Toàn năng.

Quý yêu cảnh thật tái tòng lo tu: Chúng ta lại quý yêu, ai thấy những cảnh đó không chụp hình, không lưu niệm? Tái tòng, chúng ta đi theo đó mà lo tu, thấy sự tự nhiên và hồn nhiên của Trời Ðất là chúng ta bỏ tất cả những sự mê chấp, tranh chấp, và xây dựng trong tự nhiên và hồn nhiên, thì mới có cơ hội tiến hoá chung.

Uy nghi tận độ an du phần hồn: Hiểu được đấng Toàn Năng đã xây dựng cho chúng ta từ giờ phút khắc, thì chúng ta mới an du phần hồn lo tu để phần hồn của chúng ta được êm ả.

Vạn linh phát triển sanh tồn: Vạn linh ý thức được từ đâu đến đây, rồi sẽ về đâu? Khi phát triển được trở về với thiên quốc mới thật sự sanh tồn.

Khai thông trí tuệ ôn tồn cảm thông: Cảm thông luật Trời rõ ràng: có Sanh, có Trụ, có Hoại, có Diệt.

Tự mình cảm thức ngoài trong: Mình hiểu được bên ngoài, là mình hiểu được bên trong của chính mình, ăn năn sám hối mà tự tu.

Một lòng xây dựng một lòng cảm thông: Mình xây dựng cho chính mình là mình cảm thông tất cả nguyên năng của Trời,Ðất mà tiến.

Hướng tâm tự giác Thiên tòng: Thấy chúng ta cũng từ tự nhiên và hồn nhiên đến, về nơi Thiên giới không có bị động đất, không có bị khổ sầu nữa! Tiến về đó, nơi thiên quốc, nơi cứu rỗi.

Về nơi thanh tịnh một lòng tự tu: Không còn bỏ cơ hội hành pháp để khai triển tâm thức tiến tới vô cùng.

Duyên lành chúng ta mới có ngày hôm nay, một số huynh đệ tỉ muội của Vô Vi đã chung sống hoà bình, chết sống có nhau trong một chiếc thuyền du ngoạn, để hiểu mọi sự hùng vĩ của Đấng Toàn Năng ban bố cho chúng ta. Khối óc con người đã ngồi lại với nhau, mới hình thành được một chiếc thuyền tốt đẹp đầy đủ tiện nghi cho mọi người chung sống hoà bình, tươi vui khoẻ mạnh.

Chúng ta có cái phương pháp tu để xây dựng khai mở Tâm Điển của chúng ta, thì chúng ta cũng không khác gì đang đi trên chiếc thuyền. Xác chúng ta là chiếc thuyền: Chúng ta có 1 cái Tiểu Thiên Địa, cái thể xác này; sự sáng suốt chúng ta đang làm chủ cái Tiểu Thiên Địa này, là phần hồn đang làm chủ cái xác.

Mà cái xác đó có những gì?

Có Kim Mộc Thuỷ Hoả Thổ, có ngũ sắc ngũ quang, huyền sắc huyền quang, đầy đủ lộng lẫy ở bên trong, nhưng mà thiếu thanh tịnh, không thấy thôi; lo âu, hướng ngoại!

Ngày nay chúng ta vừa tu, khai mở bên trong, vừa thấy cảnh thiên nhiên của Trời Ðất, chúng ta cảm thức bên trong khối óc của chúng ta cũng có đầy đủ như vậy. Càng thanh tịnh, khối óc tâm thức càng rực rỡ, càng an vui, tình người càng phát triển.

Tại sao chúng ta tu còn đi giao du chỗ này chỗ nọ?

Ðể hiểu rõ nguyên lí của Trời Ðất mà tu, chớ hổng phải bị kẹt trong mấy cái chữ mà chúng ta giãi thích không được! Chúng ta tu, khai triển trong trực giác, thực hành nhìn thấy, nghe thấy, hiểu, hành được, thì chúng ta mới thấy rõ chúng ta cũng từ trong cái gốc đó mà ra. [7:14]

Cho nên, ở trên thế gian này chỉ có một cái đạo Tình thương và Ðạo đức mà thôi: Tình thương: Ngồi lại với nhau. Ðạo đức: Là xây dựng trật tự cho chung.

Cho nên, mọi người chúng ta lo tu, lo khám phá lấy tài sản cuối cùng: cái Tiểu Thiên Địa này. Thượng Ðế đã ân ban, đã cho chúng ta đầy đủ, không thiếu thốn gì, mà chúng ta thiếu thanh tịnh, không khai thác mà thôi!

Bây giờ chúng ta đêm đêm lo hành thiền, là khai thác; đêm đêm làm việc với Thượng Ðế; chấn động của Thượng Ðế chuyển trong tâm thức của mọi người, cho nên mọi người chịu tu, chịu hành, thì có sự may mắn luôn luôn dễ dãi hơn người thường; tâm thức cởi mở, phát triển từ bi, tận độ quần sanh. [8:07]

Mỗi người chúng ta xuống đây đều có nhiệm vụ, chớ hổng phải xuống đây ăn chơi không! Chúng ta có nhiệm vụ: Như kì này chúng ta đi, chúng ta thấy, thấy rõ những cái gì của Trời Ðất, những cái gì của khối óc nhơn sanh đã hình thành;chúng ta cần học và cần hành mới theo kịp.

Nếu chúng ta không học, không hành, thì chúng ta ở trên mặt đất này cũng là bơ vơ, không thể hoà hợp với một khối nào hết!

Phải học, phải hành!

Cho nên, một kỳ đi như thế này, chúng ta học được nhiều chuyện lắm: cách đối đãi, trật tự chung.

Sự xây dựng của Trời Ðất đã có từ lâu, mà chính chúng ta thiếu thanh tịnh, không chịu học và không chịu hành đó thôi!

Nếu chúng ta bằng lòng học và hành thì chúng ta có thể đem trật tự vĩ đại của Trời Ðất mà cống hiến cho quần sanh chung sống hoà bình tốt đẹp biết là bao nhiêu!

Cái công xây dựng một chiếc tàu như thế này, biết bao nhiêu công, bao nhiêu của, nhưng mà chúng ta chỉ phung phí chút đỉnh tiền, chê với khen, đủ chuyện hết! Không hợp tác để xây dựng cho chung là uổng cho một kiếp người, không thấy rõ khả năng thanh tịnh của chính mình chỉ có giúp đỡ và xây dựng cho chung, không có phân chủng tộc!

Chúng ta cần học: Có cơ hội nhìn thấy, nghe, hiểu là chúng ta phải học ngay; không nên bỏ dở cơ hội mà làm cho phần hồn tương lai lìa xác sẽ bơ vơ, không có dũng mãnh tiến hoá được!

Mục đích của chúng ta tu là cho phần hồn tiến hoá. [9:44]

Mà cần phải hiểu phần hồn học cái gì?

Học từ bi và thực hiện từ bi Từ bi.

Ở đâu?

Từ bi là sự quân bình trong tâm thức. Chịu làm nó mới có quân bình; không chịu làm, không có quân bình!

Chúng ta chịu hành và chịu tiến thì chúng ta sẽ đạt được quân bình. Ðạt tới quân bình thì chúng ta mới xây dựng được cho người kế tiếp.

Cho nên, một chuyến đi như thế này là học biết bao nhiêu; càng rõ rệt tình Trời, càng thấu đáo tranh Trời đã ban phước cho chúng ta được nhìn tận mắt, khai tâm mở trí; khi trở về nơi trú ngụ là bằng lòng tu hơn và khai triển chính mình hơn.

Phần hồn đang ngự trong cái Tiểu Thiên Địa. Phần sáng suốt đang xây dựng cho cơ đồ tâm linh của Thượng Ðế là thể xác này; mà chúng ta không chịu thực hành để khai triển tài sản cuối cùng của chính mình, là chúng ta đã tạo tội cho chính mình, làm sao tiến hoá được? [10:48]

Cho nên người đời nghe tới Địa Ngục là sợ, nhưng mà hổng xây dựng cái tâm trở về trật tự theo chấn động phát triển về Thiên Quốc thì làm sao hiểu được khả năng sẵn có của chính mình mà vượt khỏi trận đồ phán xét ô trược của Thượng Ðế đã an bài trong xây dựng cho con người bị khổ, khổ, rồi mới chịu trở về với thật thà?

Thật thà mới được thăng hoa đi lên!

Thiếu thật thà, không có thăng hoa đi lên!

Chúng ta càng tu, bắt buộc phải thật thà, không nên gian dối.

Gian dối là lường gạt chính mình, làm sao có ánh sáng trong nội tâm?

Chúng ta từ ánh sáng mà ra, phải trở về với ánh sáng thì cuộc sống chúng ta mới an vui.

Thì giờ đây các bạn đi ra biển cả lớn rộng như vậy, các bạn thấy cá lội tự do: nó cũng vui đùa sum họp. Tuyết rơi, nhưng mà việc làm cũng đều đều như vậy, không thiếu sót! Thấy đấng Toàn Năng đã phân phối biết bao nhiêu công chuyện cho mỗi nơi, mỗi giới đều hành sự tốt đẹp, trong cái tự nhiên và hồn nhiên. [12:08]

Các bạn nhìn núi non biển cả vĩ đại vô cùng, nhưng ngược lại chúng ta lại thu hẹp! Xác chúng ta đã thu hẹp, mà tánh tình còn thu hẹp, mà không học từ bi và không phát triển từ bi thì không bao giờ mở rộng được hết! Thu hẹp là tự hiếp đáp mình mà thôi!

Mở rộng là trong nguyên lý tận độ của Đấng Tạo Hoá đã và đang cho chúng ta thấy trước mắt; mà tâm chúng ta không chịu mở ra thì chúng ta là người loại kẹt, không thông, ở trong vòng tranh chấp, đâu có an yên được!

Trật tự là an yên, tự tại.

Nếu chúng ta không chịu trở về với trật tự thiên nhiên và hồn nhiên, thì chừng nào chúng ta mới có cơ hội tiến hoá tốt đẹp và thoát nạn tại trần gian, thoát cảnh địa ngục đau khổ chính mình tạo cho mình trong cái tánh chất tham dâm tự hại, huỷ tâm, phá rối tâm thức, huỷ hoại thể xác, đến già chết, hồn lìa xác cũng bơ vơ, không tự tiến nổi! [13:11]

Cho nên Pháp lý Vô Vi thực hành để khai triển tâm thức của chính mình, là làm một việc cho tất cả mọi việc. Nếu bạn tu mà bạn khai mở được chính bạn, là người kế tiếp sẽ có cơ hội tự thức và tự hành như vậy. Ðấng Toàn Năng đã cho đầy đủ, không có thiếu thốn một cái gì hết!

Chỉ thiếu hành thôi!

Ngày hôm nay các bạn được có cái pháp tự tu, tự tiến và các bạn hành đâu đó nó đầy đủ, người kế tiếp sẽ thọ cái ơn phước đó mà tiến hoá đi lên, vì chúng ta là đồng thinh tương ứng, đồng khí tương cầu, chúng ta là người nói chuyện nghe được, hiểu được như nhau, mà chúng ta thực hành tốt, luồng điển chúng ta đi lên, thay vì đi xuống, là chúng ta chỉ có cứu giúp, chớ không có ám hại bất cứ ai. [14:00]

Người tu mà còn dùng bùa phép ám hại, cái đó là đi xuống, không phải đi lên; Phật Pháp nói là “Hạ từng công tác”! Chúng ta có sáng suốt mà không có tận dụng sự sáng suốt để đi lên tới vô cùng, để tận hưởng nguyên lý của Trời Phật, thì tự phạt mình đó thôi! Trời Phật không can thiệp: ai muốn làm vua thì làm, ai muốn làm ăn cướp thì làm; nhưng mà làm người hiền thì cũng tự do được phát triển tới vô cùng! [14:32]

Mà chúng ta biết tu, hiểu mình, mới hiểu cái tình yêu thương của người mẹ hiền sanh chúng ta ra, chín tháng mười ngày, đau khổ biết là bao nhiêu, cầu xin Trời Phật cho chúng ta bình an! Nhưng ngày nay, chúng ta có pháp không hành; có cơ hội khai thác lấy chính mình để tận hưởng tất cả những sự ban chiếu của Đấng Toàn năng, mà chúng ta không hành, làm sao chúng ta nhận được sự ban chiếu?

Có thanh tịnh mới nhận được sự ban chiếu của đấng Toàn năng. Ở thế gian, bao nhiêu tỉ muốn mua một giọt Điển, mua hổng được! Các bạn đêm đêm tu thiền, nhận được cái luồng điển của Ðại Bi tận độ tâm thức các bạn an vui; các bạn có Ðất, có Trời, có Ðạo là có sự bình an kiếp kiếp; sướng hơn tỉ phú: nay có tiền, mai sợ ăn cướp, mốt lỗ hết vốn, nhảy lầu tự tử chết, cũng có! [15:33]

Hổng phải đồng tiền là duy nhứt!

Tâm thức là duy nhứt!

Chúng ta xây dựng tâm thức, thì chúng ta không bao giờ bị lường gạt bởi vật chất, hay tiền tài danh vọng nữa!

Tu để tận hưởng những gì của Trời Ðất đã hình thành. Các bạn đã thấy rõ Đấng Toàn Năng đã hình thành nhiều chuyện hay ho trước mắt mà chúng ta đã và đang cảm thức đây: miếng ăn, áo mặc, nhà ở, sự di chuyển đầy đủ, không thiếu thốn! Thời đại này là thời đại Bán Tiên rồi, không có còn đi lùi trở lại được! Phải tiến tới thanh tịnh! Cho nên chiến tranh lần lần phải dẹp!

Tình thương và đạo đức sẽ được phát triển ở tương lai. Tình thương và đạo đức là khí giới cuối cùng của Thượng Ðế ân độ quả địa cầu này, cho nên xứ xứ đao binh, xứ nào cũng có chiến tranh. Sau cái chiến tranh, tình thương và đạo đức trong xây dựng để tái lập hoà bình cho mọi xứ đau thương! [16:44]

Trước mắt chúng ta đã thấy: Thiên Cơ bão bùng nguy hiểm, rừng cháy, nhà sập, cuốn trôi, tài sản làm bao nhiêu năm chỉ có 5 phút là mất, không còn đồng xu! Chúng ta, người VN hồi nào giờ đâu có thấy người Mỹ khóc! Bây giờ các bạn ra đây nhìn TV cũng thấy được người Mỹ khóc: nhà cửa tiêu tan, sự nghiệp tiêu tan… là phải khóc, là vì ỷ lại ở đó, mà cái đó mất!

Còn ở đây là chúng ta khai thác khả năng sẵn có của chính mình để đi lên, thì chúng ta không bao giờ mất! Lúc nào cũng sống động: phần hồn là vô cùng bất diệt, đi lên để tận hưởng những gì của Đấng Toàn năng đã và đang ban chiếu cho chúng ta. [17:27]

Tu mà không hướng thượng thì làm sao khai mở được trí tuệ?

Phải hướng thượng, đạt được sự quân bình, nó mới xuất phát đi lên được!

Mất quân bình, đâu có xuất phát đi lên được!

Chiếc phi cơ các bạn đang đi mà mất quân bình, làm sao mà bay lên không trung được? Phải có sự quân bình mới bay được lên không trung.

Càng tu rồi các bạn mới thấy là vạn sự trên đời là Không! Bao nhiêu sử sách để lại, bao nhiêu chiến tranh, đâu có ai thành công được việc gì? Cuối cùng phải ăn năn sám hối, tự tu, tự tiến; cho nên lưu lại những sách “Ðịa Ngục Du Ký” đủ chuyện cho mọi người đọc để thấy rõ cái cảnh tượng tuỳ theo luật nhân quả mà xử tội: chúng ta ác sẽ gặp ác!

Chúng ta là giống người đau khổ chứ hổng phải sung sướng đâu. Từ đau khổ, chúng ta mới khép mình; càng khép mình,càng lo tu, càng cảm thức được quyền năng của Đấng Tạo Hoá đã và đang nâng niu và ân ban cho chúng ta giờ, phút,khắc; không bao giờ bỏ chúng ta.

Lấy gì chứng minh?

Các bạn có dưỡng khí, có cơm ăn, có áo mặc, có đầy đủ.

Ai đã cho?

Không phải người đó cho được đâu!

Nếu mà Trời Ðất không có hợp tác là chúng ta không có cái gì hết!

Như mùa màng các bạn thấy: mùa nào có quả nấy; nếu mà không có nguyên khí của Trời Ðất, làm sao chúng ta có được mùa màng tốt đẹp như vậy? Cây trái nuôi dưỡng con người khoẻ mạnh!

Ngày hôm nay, chúng ta hiểu được tất cả là điện năng của Trời Ðất đã hình thành; cũng nhờ điện năng của Trời Ðất mà chúng ta có cái thể xác tự động rõ ràng.

Bây giờ chúng ta lại có cái pháp để lập lại trật tự điện năng, xây dựng để tiến hoá tới vô cùng! Chúng ta dại gì mà không tu? [19:40]

Chúng ta tu để sửa mình, để xây dựng cho nó hợp với thời đại, lúc nào cũng hợp thời, tiến hoá hợp thời chớ không có lạc hậu, không có mê chấp nữa; không có ôm chuyện cũ, mà không thông suốt. Không có thấy ông Phật rồi tô đẹp ông Phật để thờ, rốt cuộc đâu có làm gì được cái gì?

Chính tâm chúng ta là Phật nếu chúng ta chịu buông bỏ sự mê chấp, buông bỏ sự sân si, thì cái tâm hồn thanh nhẹ. Phật là vô danh, là thanh nhẹ, mới tiến tới vô cùng; thế gian gọi là từ bi. Nhựt Quang Phật, ánh sáng mặt trời là nhẹ, tức là Phật, độ chúng ta, lúc nào cũng sát cánh xây dựng cho chúng ta có cuộc sống. [20:30]

Mà chúng ta không trở về với thanh nhẹ, hội nhập trong sự thanh nhẹ, thì chúng ta làm sao tiến tới vô cùng?

Một người tu được thanh nhẹ, đâu có sợ thiên cơ biến chuyển, đâu có sợ đất lở nhà sập? Vì Hồn nó nguyên vẹn rồi, nó đâu có sợ; Hồn nó ly khai được thể xác, nó là nguyên vẹn rồi, nó không có sợ nữa!

Tu mà còn sợ tội, phước là người đó không có phải người tu!

Tu tới không còn tội phước, dũng mãnh đạt tới quân bình thì đâu còn tội phước nữa! Người tu Vô Vi, phần hồn tiến tới ánh sáng vô cùng tận là vô sanh bất diệt. [21:10]

Xưa kia đức Thích Ca đã giải thoát, đi tới cảnh giới vô cùng mà ảnh hưởng chúng sanh tới ngày hôm nay.

Ngày hôm nay chúng ta cũng được cái pháp tự tu, tự tiến, khai triển tâm thức của chính mình, tận dụng điển quang của Trời Ðất mà hành sự, tiến hoá tới sự thanh nhẹ, thì chúng ta sẽ có một của cải vô cùng tận, lớn rộng thanh cao chớ hổng phải ôm những sự chật hẹp, tranh chấp, giết nhau để tự hại; chúng ta không đi đường lối đó!

Sửa mình, lấy điều chánh của Trời Phật sửa mình mà tiến hoá.

Không có ôm của cải thế gian mà tranh chấp, giết tróc lẫn nhau. Chúng ta không có ngu dại nữa! Kỳ này không còn nữa! [22]

Kỳ này là kì chúng sanh phải học hoà, chung hợp với nhau để tiến hoá, không nuôi dưỡng sự phân tán giữa người và Trời nữa!

Người phải hội nhập thanh quang của Thượng Ðế mà tiến hoá, tức là có cơ hội về Thiên Quốc mới thoát tục được!

Tu mà hồn không có xuất được, nói, “Tôi thoát tục, tôi xuất gia, tôi bỏ nhà đi; nhưng mà cũng phải bận áo của chúng sanh dệt, làm sao mà tôi xuất gia được?”

Xuất gia phải xuất hồn đi học đạo mới kêu bằng xuất gia.

Cái hồn còn bám trong thể xác, ở trong tranh chấp mà làm sao tiến hoá được? Rên rỉ đói, no, đau khổ, đủ chuyện hết!

Còn tu phải xuất hồn, phải giải quyết trận đồ tâm linh thì chúng ta mới dứt khoát và tiến hoá trong thanh tịnh được! [23]

Còn ở thế gian, làm cảnh đẹp, nhà tốt, chưa chắc gì thanh tịnh! Ðộng đất là sập rồi!

Tu mà xuất hồn được, động đất đâu có dính dấp gì chúng ta đâu? Ðường chúng ta đã đi hằng đêm hằng ngày, đã tiến, giao cảm và tiến hoá rõ rệt, làm sao còn sợ cái chuyện động đất nữa? Chúng ta không có chế khí giới hại người, làm sao có động đất động đến chính mình?

Luật nhân quả, mình muốn giết họ, họ mới giết mình; còn mình hổng có giết ai, hổng có hại ai, làm sao lại có người hại mình?

Thực hiện tình thương và đạo đức là trên hết!

Thế gian chỉ có một đạo: Tình thương và đạo đức. Phát triển tình thương và đạo đức mới tha thứ và thương yêu, đó mới học từ bi và xây dựng từ bi; lúc đó mới thật sự tự do. [24]

Cho nên thiên cơ biến chuyển để cho chúng sanh thấy rõ sự chết chóc mà động tâm; động tâm, hiệp sức để xây dựng cho nhau, để giúp đỡ lẫn nhau, khai mở tâm từ bi của những người còn tham dâm tại mặt đất.

Ðấng Toàn Năng dạy đủ thứ, không có bỏ một ai hết: một vụ bão ở xứ nào, chết bao nhiêu người, chúng ta nghe được, tâm chúng ta cũng động, có nhiều ít cũng muốn đóng góp trong xây dựng.

Cho nên đời nay là chỉ học chữ “hoà”, xây dựng và giúp đỡ lẫn nhau. Không có mưu lợi và không có ám hại lẫn nhau được!

Nhân dịp này, các bạn có cơ hội tu và có cơ hội giao du khắp thế giới để thấy nguyên năng sẵn có của Trời Ðất đã và đang phục vụ chúng sanh, mà chính chúng ta chưa phục vụ được ai: chính tâm thân của chúng ta cũng chưa phục vụ, tu cũng tu chưa có đàng hoàng, chưa phục vụ được chính mình! [25]

Nếu phục vụ được chính mình thì mới biết rõ cảm ơn Trời Phật, cảm ơn đấng Tạo Hoá! Nhìn thấy những cái gì xung quanh ta là đấng Tạo Hoá đã cho chúng ta, chớ chúng ta không có khả năng tạo ra một hột cát!

Phải cảm ơn Trời Phật, cảm ơn Thượng Ðế, cảm ơn tất cả! [25:28]

Chúng ta đến đây học để tiến hoá, chớ không phải đến đây thụ hưởng! Có gì đâu mà thụ hưởng? Ăn bao nhiêu, bài tiết bấy nhiêu, có gì đâu mà thụ hưởng? Học để tiến hoá mà thôi!

Cái gì tiến hoá?

Phần hồn bất diệt mới là tiến hoá được.

Tham ăn, tham uống, tham tiền là hại mình!

Chúng ta, người tu Vô Vi thì dứt khoát những cái chuyện tham đó; từ từ nó rời bỏ hết, nó không có ý niệm về những vấn đề tham. Tham tiền là tự hại, chúng ta không có tham tiền. Chúng ta xây dựng cho chung, thì được. [26:12]

Cho nên ngày hôm nay, Đại Hội do bạn đạo đóng góp mới hình thành một cái đại hội dưới chiếc thuyền tối tân như thế này. Sau cuộc hành trình du ngoạn, chúng ta sẽ có những kỷ niệm tốt đẹp trong tâm thức, thấy rõ tình xây dựng cho chung. Thượng Ðế đã ban ơn cho chúng ta được có cơ hội rất nhiều để học hỏi và tiến hoá.

Tôi ước mong các bạn giao du kỳ này sẽ hiểu nhiều hơn. Mỗi kỳ chúng ta có một chuyện lạ để xây dựng tâm thức, chớ chúng ta không phải là đi tạo sự si mê, phá hoại tâm thức đâu!

Chúng ta xây dựng cho tâm thức tiến hoá, cho phần hồn được cởi mở và tiến hoá nhẹ nhàng.

Thành thật cảm ơn sự đóng góp của cac bạn. Chúc các bạn tâm thân thường lạc trong xây dựng. [27:06]

[kết thúc ID# 19980829L1]


----
vovilibrary.net >>refresh...