CHƠN KINH 1
Thân vừa thức giác trí không mê
Khổ cảnh trần gian lại bối bê
Đại nguyện không thành sanh loạn động
Tự mình thức giác chẳng còn mê
Chúng ta tu cơ tạng quân bình, có xác, có tâm, có điển, tức là quân bình, không còn mê nữa, cái trí chúng ta không có mê.
Khổ cảnh trần gian lại bối bê : Cảnh thế gian là cảnh khổ, tạo cho chúng ta cơ hội tranh-chấp bối-bê mà không hay.
Đại nguyện không thành sanh loạn động: Lúc chúng ta giáng lâm xuống thế gian muốn cứu đời, muốn giúp người, thì sẵn trong tâm của người nào sơ sanh cũng có tình thương quí báu. Nhưng mà đại nguyện đó không thành, hướng ngoài bị lôi cuống, sanh loạn động, con người nó động loạn.
Tự mình thức giác chẳng còn mê: Qua cái giai đoạn đó, mới thức giác, không còn mê nữa. Tôi đến đây để làm gì ? Để học nhịn nhục và tiến hóa, chứ không phải đến đây để tranh chấp chuyện đời, thì lúc đó chúng ta không còn mê nữa. Đến đây để học hỏi và tiến hóa, phần hồn phải trở về thanh tịnh mới được cứu rỗi với chính mình. Nhưng vắng thanh tịnh là tự hại mình mà thôi.
Tại sao làm người phải tu ? Tu là đường lối phát triển đi lên, và dứt khoát tình đời đen bạc không có bị lôi cuống nữa. Thực hành chất phác mới là người tu. Khai triển trực giác của chính mình mới là người tu. Tia sáng ngay trung tim chân mày sẽ phát sang ra, đó là để tam nhãn chúng ta có. Tiến lên một chút là tuệ giác mở, xa gần cũng như nhau. Chúng ta có đường lối minh triết phát triển tâm linh trong thực hành, không còn mê chấp ỷ lại nữa, thì con người mới thật sự cống hiến ảnh hưởng cho quần sanh tốt đẹp, cùng chung tiến hóa, có một cái xã hội văn minh tốt đẹp, thực hiện tình thương và đạo đức, không còn mê chấp nữa.
Lòng tham tạo loạn cho chính mình. Chúng ta người tu cố gắng hiểu mình thì đâu còn tham, không hiểu mình mới là tham. Muốn cái gì tốt của Trời Phật cũng muốn, chính chuyện của ông Phật cũng muốn đem vào óc, cũng muốn ăn cướp cái chuyện của ông Phật, còn chuyện của chính mình không khai triển, thì đâm ra lợi dụng, xấu tánh, không tiến hóa được.
Hiểu được chính mình thì càng ngày càng tu càng vui, thấy rõ ràng phần hồn đến đây để học hỏi để trở về “Thiên Quốc”, dũng mãnh hơn và dứt thoát hơn, sẽ không trở lại mặt đất mà lảnh khổ như bây giờ. Dứt khóat tình tiền duyên nghiệp thì không còn mê loạn nữa. “Tu” cho chính mình, “sửa” để tiến, chứ không phải tu cho ai, nhưng mà việc làm của chúng ta hạnh đức đầy đủ là việc lớn. Khi mà chúng ta sửa chửa được thì từ trường tốt, chúng ta có thể ảnh hưởng người khác cùng sửa như chúng ta, cùng hiểu như chúng ta, cùng hưởng như chúng ta, rất rõ rệt, trong thực hành, không phải dùng lý luận, sách vở mà chen đua phá họai tâm thức của chính mình, không gở rối được. Chúng ta thấy rất nhiều, sanh tại thế, sống trong ỷ lại, rồi ôm khổ ra đi, chỉ có khóc thương mà thôi.
Người tu hướng về Phật. Phật là một Vị, một con người khổ tâm, khổ trí, cực đủ chuyện. Xã hội cũng chê nữa mới tìm một chổ thanh tịnh mà thoát, thậm chí người đi xin ở ngoài đường thức giác rồi cũng thành Phật, cũng trở về xứ Phật mà tiến hóa, chứ ở thế gian không tiến hóa nổi. Thế gian là tạm cảnh mà, có tối, có sáng, có có không không để học hỏi và tiến hóa, xây dựng tình người sẵn có trong nội tâm, biết được tình người, biết được Trời Phật, biết được nguyên lý của sự sống còn của phần hồn mà tiến hóa. Con người liên hệ với trời đất mà không có tình. Phần hồn mà không liên hệ với trời đất là phần hồn ngu, không biết đường về, dồn dập nhiều chuyện, bao vây bởi tình đời khổ cực không giải thóat được.
Những người buôn bán, nay một tiệm, mai một tiệm, bửa kia một tiệm, năm sáu tiệm làm sao ăn ngủ được. Nhiều chuyện quá, không phải dể ôm. Ôm chuyện tạm không, rốt cuộc về không. Nhiều người có một tiệm làm ăn đủ rồi, sanh ra 5, 7 tiệm, lo không xuể, đăm ra khùng uẩn, ăn không ngon, ngủ không yên, rồi xác thác ra ma, chứ có ích lợi gì đâu.
Hiểu được nguyên lý đó, cái tiệm chánh là cái tiểu thiên địa này, phần hồn là ông chủ. Chủ nhân ông mà không biết sửa tiến, dẫn tiến vạn linh trong cơ tạng là thể xác càng ngày càng già nua khổ cực và không có tiến hóa nổi. Bệnh lúc nào không hay, và có bằng chứng rõ ràng, là chính mình hại mình, có bộ răng không chịu phục vụ tận tâm, ăn cơm cũng không nhai kỷ, nuốt trọng, nhiều thứ nó tạo ra acid, độc tố, hại thể xác không yên ổn, nay nhứt chổ này, mai nhứt chổ nọ, là vì tâm không sáng suốt, đem sự ô trược vào thân quá nhiều, biến thành độc tố vầy-xéo tâm-thần, chậm tiến ở chổ đó.
Người thức giác, tu học thanh nhẹ, sống với rau cỏ, ngũ cốc là đầy đủ rồi, người nó khỏe mạnh, không có bị bệnh hoạn bất thường, sống trong nhẹ nhàng, tu trong thanh tịnh, vui hòa với các giới, tự dẹp bỏ mê chấp dị đoan, khai triển trực giác của chính mình, tiến tới tốt đẹp và hòa bình, ảnh hưởng các giới ở tương lai. Đó mới thật sự người tu. Tu mà không biết điển quang, không biết vũ trụ quang, giá trị ánh sáng đã đưa chúng ta đến đây và giúp chúng ta tiến hóa. Chúng ta phụ lòng thanh nhẹ của trời đất, đăm ra nuôi dưỡng sự hung hăng của chính mình, là dăm dục, bê bối, tai hại cơ tạng và khối óc không yên ổn.
Trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng, đòi cho được, rốt cuộc giải quyết không được đi tới chổ li tán, li dị, khổ tâm, để cho nó thức tâm, nhưng mà nó khổ tâm cũng không thức tâm. Dù cho hoàn cảnh thay đổi, nay lấy nhau, mai li dị, nhưng mà nó cũng chưa thức tâm, ôm lấy, lấy cái đó làm sự ấm áp của tâm thân, nhưng mà cuối cùng chết đi, đâu còn ôm được nữa, ríu ríu ra đi, trong sự lạnh-lẽo vô cùng vì tham dục của chính mình mà tạo ra cái cảnh hổn độn như vậy. Nếu chúng ta dứt khoát thấy sự tham dục không cần thiết thì tâm thân sẽ được thường lạc và vui khỏe, không còn bận rộn trong chuyện không cần thiết nữa.
Người tu thanh tịnh, óc sáng tâm minh vui hòa với các giới, làm việc chơn chính, thay vì vá víu, thậm chí người xứ này đi học xứ kia, nhưng mà kỳ thật, xứ của chúng ta là Thiên Quốc mà chúng ta không học, học cái xứ thanh nhẹ để tiến hoá trở về đó, tránh nạn tai, không chịu, phải làm liên tục trong một kiếp người mới có kết quả, chứ không phải tu một ngày mà có kết quả đâu. Bất cứ đạo nào ở thế gian cũng phải hết một kiếp người. Nhiều người còn chưa tiến hóa nổi, vì bận rộn trong tham dục, đành bỏ phế, lãnh vực thanh tịnh của chính mình, thì làm sao tiến hóa được. Chỉ có trời đất mới thật sự xây dựng cho quần sanh, mà quần sanh tu không hướng về Trời Phật mà tu, thì làm sao có cơ hội tiến hóa và giải thoát được. Hiểu được rõ ràng như vậy mới có dũng chí, liên tục tu hành, triền miên thức giác, tâm an trí mở, không gì khó khăn ở đời này.
Trí không minh, tâm không mở, thì cảm thấy khó khăn. Cho nên nhiều người ở thế gian đã bị hoàn cảnh vầy xéo tới vô cùng, thức tâm xin vào chùa tu, tự động lên núi để tu, khép mình tu, nhận được một cái pháp. Bất cứ cái pháp nào mà chịu tu rồi tự cảm thông nguyên lý của Trời đất, an vui trong thực hành, dứt khóat tình tiền duyên nghiệp, thất-tình lục-dục nhân-duyên, không còn dính dấp nữa, thì mới thật sự an nhiên tự tại trong giờ giấc tham thiền, cứu mình và ảnh hưởng những người kế tiếp ở tương lai. Khổ, khổ, khổ, mới bước vào biên giới của Phật pháp.
Còn mê vì bởi tâm chưa sạch
Mến tiếc tham lam tạo đủ điều
Khó khổ không hay tâm tạo động
Mê lầm loạn thuyết chẳng còn siêu
Con người sống không dứt khóat thì cái tâm nó còn mê, tâm nó chưa sạch, yếu ớt và không tự chủ được.
Mến tiếc tham lam tạo đủ điều: Căn bản của con người là mến tiếc và tham lam, bày ra đủ chuyện.
Khó khổ không hay tâm tạo động: Cái chuyện khổ sẽ xảy ra. Nếu chúng ta còn mê tiền, mê tình, lường gạt với chính mình, tâm chưa sạch.
Khó khổ không hay, chuyện khổ sẽ đến với chính mình mà không biết ; tâm tạo động, tới tuổi già rồi mới biết mình đã hại mình, chẳng có ai hại mình.
Mê lầm lọan thuyết chẳng còn siêu : Mê lầm tưởng đường đó là đường phát triển kết quả tốt đẹp cho chính mình và cho người khác, vì mê lầm chớ không sáng suốt. Loạn thuyết chẳng còn siêu, nói bậy nói bạ không biết giá trị siêu nhiên của chính mình là thanh tịnh, cứu độ, mới là thật sự là cứu độ. Còn áp dụng lý thuyết này, lý thuyết kia, đường lối này, đường lối nọ, cũng là tự gạt trong cái mê lầm mà thôi.
Người đời sống trong ảo ảnh, mê lầm suốt kiếp, không biết chính mình là ai, cho nên, tham sống sợ chết. Sợ chết, nhưng mà phải chết, lúc đó không biết làm cách gì để cứu mình. Cho nên địa ngục đâu có mở cửa, đăm đầu xuống địa ngục, rồi ngồi đó than khóc, ai giúp mình ? vì tội mình làm thấy rõ ràng, phải chịu trong cái hoàn cảnh khổ cực đó. Lúc sanh tiền, còn sống, hại người này, hại người kia, mưu mô lường gạt người này, mưu mô lường gạt người kia, rốt cuộc chỉ gạt mình mà thôi, tương lai, chết rồi, phần hồn thiếu muôn bề, không phát triển được. Cái gì cũng thiếu thốn, mất trật tự, chính mình đã làm chi mình mất trật tự, cho nên gây khổ suốt kiếp này, tới kiếp kia, kiếp nọ. Cho nên thú vật, con trâu, bò, này kia kia nọ, phải làm nhiếu kiếp như vậy mới chuộc được tội của chính mình. Xương da đều phải cống hiến, hoàn lại. Như ở thế gian mình gạt người ta một xu thì tương lai phải trả đầy đủ. Cái luật nhân quả rất rõ rệt, không thể che mắt người phàm được, mánh lới đủ chuyện, rốt cuộc là mình làm khổ mà thôi. Cho nên mgười đời mà hiểu điều này nên thức tâm mà tu sửa lấy chính mình. Bản thân bất ổn là tại mình hại mình, có một đường lối không sáng suốt, đăm vào cõi âm không phát triển được, đã tăm tối càng tăm tối them, hồn vía không phân minh được, lục căn lục trần không giải tỏa phát triển được, thì phải chấp nhận cái cảnh luân hồi ở kỳ tới, và sự đau khổ ở kỳ này phải có. Đau khổ nhất là nằm trên giường bệnh, trong giờ phút lâm chung không biết giải quyết cách nào, không biết ăn năn cách nào để xin lại những cái lỗi mà mình đã phạm, làm không đúng, hại người, hại thân. Tu là chìu hướng phát triển về tâm linh mới tiến tới vô cùng, mới đem lại thanh nhẹ cho toàn thân, và ảnh hưởng tất cả những người kế tiếp.
Xe hơi đang chạy đó, nhờ cái gì ? Nhờ điển. Rồi phải nhờ nguyên khí của Trời đất không? Xăng dầu, phải nguyên khí của trời đất không ? Thúc đẩy vật chất tiến tới, mới kêu là xe hơi mới chuyển chạy được. Cái đó cũng là tạm độ tha tại trần trong giai đọan sống còn, khổ cực. Người ta sản xuất được chiếc xe hơi là biết bao nhiêu khối óc, không phải là một khối óc có thể hình thành được, và liên tục như vậy mới xây dựng được chiếc xe cho chúng ta ngồi. Chúng ta còn chê khen đủ chuyện, xe tốt xe xấu. Nhưnh mà trật-tự của chiếc xe chúng ta không hiểu do đâu mà do đâu mà hình thành. Do mọi người áp dụng khối óc mà hình thành. Nếu khối óc mà không trật tự mà áp dụng cho trật tự thì chính chúng ta sai. Cho nên lái xe mà bị đụng xe chết, xuống địa ngục vẫn còn tội, không chạy tội được. Mỗi mỗi tâm làm thân chịu, không ai giúp mình bằng mình tự giúp. Thậm chí tôi đi tu, cũng ước mong được làm lệ thuộc, làm đệ tử cho người khác sai khiến. Chính mình là chủ nhân ông mà không biết sai khiến mình, làm vắng mất sự sáng suốt của chính mình, đâm ra lệ thuộc mà hoan hỷ chấp nhận, phải người đời khờ khạo ngu si không ? Tâm thân yếu ớt, thần kinh không phát triển, tưởng lầm là thật. Chúng ta có một cơ cấu uy diệu nhất của Trời đất đã cho chúng ta. Đi đứng ngồi nằm đều là tự động. Phải có một phương pháp khai triển khứ-trược lưu-thanh thì mới thấy rõ chính mình. Lúc đó mới dứt khóat trường hợp xảy đến. Không phải “tiền” là duy nhất xâm chiếm tư tưởng của chúng ta. Chính sự quân bình là quan trọng nhất trong tâm thức của mọi người. Đói mà thanh tịnh, đói mà phải chấp nhận, đói mà chịu nhịn nhục thì người đó sẽ không đói. Ở đời này có. Nhiều người trước kia làm ăn khá, cống cao ngạo mạn, khi dể người đời. Nhưng mà rốt cuộc tới phiên mình làm ăn thất bại, cũng ngồi trong một góc, một xó, ăn năn xám hối, thậm chí nhiều người phải bỏ nhà, bò cửa đi vô chùa tu từ từ khôi phục lại, sự tinh yêu của Trời Phật, mới hiểu được chính mình. Lúc đó phước dần dần mới tái hồi. Nếu cương quyết tiếp tục thì sẽ đạt kết quả tốt. Còn lợi dụng một thời gian đó, rồi tương lai cũng điều hiu như xưa mà thôi, không tiến thân được. Hồn vía bất minh, làm sao làm việc được ? Bật lảnh đạo ở một quốc gia mà không hiểu hạ từng cơ sở, thượng trung hạ phải hiểu , phải thông suốt hết mới kêu là vị lảnh đạo. Phần hồn phải hiểu thượng trung hạ của cơ thể, tiểu thiên địa này, cần sự thanh tịnh để xây dựng và tiến hóa cho kỳ tới, mà nếu không biết làm sao làm được. Phải thanh tịnh mới làm được. Động loạn, mê lầm, tham lam, lường gạt, là những phần tử đó chết, lúc xác chết rồi, tệ hơn trùng dế ở tương lai. Không có cảnh nào hơn là cảnh gian lận và phá hoại, nó sẽ hội nhập vô cảnh gian lận và phá hoại mà thôi, không có tiến hóa nổi. Luật nhân quả đã qui định rõ ràng. Cho nên người tu, càng tu càng thấy mình sai, ăn năn sám hối, tự sửa tự tiến, mới là chánh giác. Bằng không, chỉ là mê muội, con ma của tình đời mà thôi, không tiến được. Dù học bao nhiêu cũng vá víu chuyện ngoại cảnh, chứ chuyện nội thức không khai triển, càng tăm tối thêm, càng khổ thêm, không giải quyết được chuyện của chính mình. Nhiều người gia đình bị tan nát, vì không hiểu lấy chính mình, gia đình đương nhiên phải bị tan nát.
Thanh tịnh mới hiểu được mình, mà làm sao thanh tịnh đuợc ? Phải giải nó mới thành tịnh, mà giữ nó không bao thanh tịnh. Người đời thấy tiền là quan trọng, giữ tiền, kiếm tiền, dành tiền, ăn cướp tiến của thiên hạ. Người đó là động nhất, không có giấc ngủ ngon, khổ suốt kiếp mà không phát triển về tâm linh được, rất rõ ràng. Cho nên người tu Vô-Vi dứt khoát, không lâm vào trận tình tiền duyên nghiệp nữa, thức tâm trở về với sự thanh tịnh mới tiến tới chơn giác được, rõ mình rõ họ mới ảnh hưởng cho nhau trong chương trình tiến hóa, đem lại sự an lạc cho quần sanh ở tương lai. Sửa mình là một đích tốt nhất, là cứu mình và ảnh hưởng thế gian, đời đạo song tu. Cứ vậy mà hành, không có sai lầm, không có bị nghiệp quả vầy xéo trong nội tâm trước giờ lâm chung. Chịu tu sửa mới thật là tu, mà tu không sửa không có bao giờ tu được. Tu là phải sửa. Sửa để chi ? Sửa để tiến, cũng như căn nhà chúng ta mà không có cửa sổ là căn nhà đó bực bội lắm, phải nhờ thoáng khí, mà chúng ta không mở, thì thoáng khí làm sao vô nhà, mà chúng ta không tự tu mà làm sao sửa chửa luồng điển quân bình để nhận được thanh quang của càn khôn vũ trụ mà tiến hóa.
Sự thật là sự thật, không để gian trá, không đặt hình ảnh để chê dấu sự thật được. Kiếp trước chúng ta làm sai, kiếp này chúng ta phải chịu tội, chấp nhận học hỏi để tiến hóa thì nhiên hậu mới buông bỏ được tình đời đen bạc và sống trong thanh cảnh bất diệt, thiên giới rõ ràng.
Tu là phải vui, tu mà buồn bực thì đâu có tu được. Sửa mình mà còn buồn bực là không phải người tu. Tu mà chịu sửa mình là không ghét ai, không giận ai, không hờn ai. Cái sân si là tai hại nhất. Biết bao nhiêu đang ở địa ngục cũng vì bản chất sân si.
Chơn điều rõ rệt tự tâm siêu
Giải tỏa phiền ưu sửa được nhiều
Thức giác tâm thành tâm quí đạo
Bình tâm thanh tịnh thật là siêu
Những điều gì, chơn lý là sự thật. Điều rõ rệt, mình hiểu rõ rệt thì cái tâm mình nó siêu giác, nhẹ nhàng.
Giải tỏa phiền ưu sửa được nhiều: Mình giải tỏa được những sự phiền muộn lo âu của thế gian thì sửa được nhiều rồi.
Thức giác tâm thành tâm quí đạo: Lúc đó chúng ta thức giác, làm gì cũng thành tâm phục vụ. Tâm quí đạo, đạo là quân bình, đạo là vốn không, là thanh nhẹ
Bình tâm thanh tịnh thật là siêu : Lúc đó mỗi mỗi trong cơ tạng chúng ta đều quân bình, thanh tịnh thì mới biết cái chuyện “siêu” ở đâu, thì mới cảm nhận được sự cấu trúc từ siêu nhiên đã hình thành chúng ta tại thế gian. Bây giờ dốc lòng tu trở về với siêu nhiên, mới thấy rõ thực chất ánh sáng từ-bi là cái gì, diệu-pháp là cái gì. Tu để hiểu, tu để đạt, tu để trở về điển giới quân bình mới thức giác được, chuyện đời là tạm. Người đời mà nói đời là tạm nó không tin. Nó ăn cơm một ngày 3 buổi, mà nó không biết tình Trời đã chiếu cố nó, thì nó không chịu sửa sai, mà nó chỉ thấy ồ, bửa nay tôi sống, mai tôi đi đưa đám ông này ông nọ, mà nó không hiểu là nó phải chết như ông kia, nó phải lìa xác. Lìa xác rồi đi đâu ? Đi về chổ thanh tịnh. Lúc còn sống có pháp tu, giải trược trở về với thanh tịnh, nên tu hay là không. Mỗi người đều ý thức, tôi nên sửa tôi, tôi mới có một cơ giới tốt thanh nhẹ hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ. Muốn hòa hợp với cả càn khôn vũ trụ phải biết điển giới. Trong cơ tạng của ta, âm thinh đều là điển, ăn tất cả những gì trới đất hình thành, hột gạo chúng ta đang ăn đây, cũng qua nhật nguyệt ban chiếu nó mới hình thành. Đó là điển của càn khôn vũ trụ hộ trợ cho nhân sinh tiến hóa cộng với nguyên khí của trời đất. Người ta đói, ăn chén cơm thấy mạnh liền. Vậy, cái gì là mạnh ? Nguyên khí của trời đất là mạnh. Phải hiểu cái gốc gác đó, mới tiến hóa được. Hiểu có gạo, tôi có tiền mua gạo, tôi nhai nuốt là tôi khỏe, không phải vậy. Sự bất diệt của càn khôn vũ trụ có, và xây dựng cho tâm linh tiến hóa có. Người thiếu thanh tịnh thì làm sao hiểu được nguyên lý của trời đất đã và đang hỗ trợ nhơn sinh từ giờ phút khắc. Khi chúng ta hiểu được nguyên lý đó và không có tham lam, bớt tham lam, ăn cho một chút để ấm bụng, hành sự tốt đẹp ; giúp người là giúp mình, hiểu đường lối như vậy. Phục vụ cho người là phục vụ cho chính mình thì ai mà ghét mình. Cả thế giới người ta đều thương quí và xây dựng giúp đỡ chúng ta không ngừng nghỉ. Nhân lọai đã tạo những cái hoàn cảnh cho con người thức giác. Vật chất đang tiến hóa qua khối óc con người sáng tạo. Từ việc nhỏ cho đến việc lớn đều khối óc con người sáng tạo. Mà khối óc do đâu hình thành ? Do vũ trụ quang ban chiếu. Cho nên lúc sơ sanh, chúng ta có tí hà, mà ra rồi tự nhiên nó lớn lên. Nhờ nguyên khí của trời đất chúng ta mới lớn lên. Mà bây giờ lớn rồi, hiểu đạo, là phải tu, nó quân bình trong tự nhiên và hồn nhiên của xa xưa, thì nó mới nhận được cái thanh quang để tiến hóa, trí tuệ phân minh, càng ngày càng dũng mảnh tu tiến, và dẹp bỏ những sự không cần thiết, tiến thẳng một đường.
Dẹp bỏ những sự không cần thiết, là tiến thẳng một đường thay vì lệ thuộc. Sự sáng suốt làm chủ, và phục vụ thể xác, chớ không phải sự sáng suốt đem ra chợ đời bán lấy tiền ăn và tạo sự nguy hại cho nhơn quần. Đó là tội trạng nặng lắm, xuống địa ngục sẽ lảnh đủ, ríu-ríu vô ngục đó mà thọ tội, chớ không cách gì cứu chửa. Người đời tưởng tôi là thông minh, tôi là người ăn học, không có thông minh đâu. Không biết lấy chính mình mà làm sao thông minh được. Tam giới: Thượng-Trung-Hạ trong cơ tạng cũng không hiểu nữa, làm sao gọi là người thông minh. Học cho nhiều thì rước cái chuyện bên ngoài vào tâm, khi nhớ khi quên, không thành sự. Còn chúng ta tu, Pháp Luân Thường Chuyển hòa hợp với càn khôn vũ trụ, soi hồn cho ổn định. Lúc đó chúng ta mới thấy khả năng của chúng ta có thể hòa cảm cả càn khôn vũ trụ trong chương trình tiến hóa, thì nạn tai sẽ bớt. Nguyên lý rõ ràng, mà không chịu học, đâm ra mê tín dị đoan. Làm bây nhiêu khổ cực, thầy bói ăn hết tiền, làm bây nhiêu khổ cực, thầy tử vi ăn hết tiền, nhưng mà không hiểu sự sanh khắc trong nội tâm của chính mình, có nhờ thầy cũng vô ích. Nếu thầy mà cứu thóat được chính thầy thì thầy đâu có lấy tiền ai, giúp đỡ và xây dựng thôi. Mà thầy còn lấy tiền của người khác là thầy còn mưu đồ. Người mưu đồ là tự hại, lấy tiền của bá tánh để vinh thân phì da, rốt cuộc khổ là chính mình phải lảnh đủ. Cho nên người đời tưởng là mình thông minh, hiểu được chuyện người khác là sư phụ rồi, không phải đâu. Chuyện của chính mình không hiểu thì tự phụ lấy chính mình chứ đâu có sư phụ đâu. Phải hiểu chính mình mới đem sự sang suốt phục vụ cho cơ tạng khối óc tiến hóa nhanh chóng trong thanh tịnh và không còn nuôi dưỡng sự mờ ảo hại thân và hại người nữa. Dứt khoát như vậy, mới có cơ hội về thiên giới phục vụ. Lảnh vực sáng suốt bị che lấp thì chúng ta mới thấy rõ tương lai họ sẽ về đâu. Họ chỉ ở cõi âm. Phục vụ cõi âm, toàn là trược khí. Mà trược khí xâm nhập rồi làm cái gì ? Làm ông thần này, bà thần nọ, rồi rốt cuộc là tự hại mình, tiến thân không nổi. Thiếu gì bây giờ nhập xác xưng danh ông này ông nọ, mà rốt cuộc nó vẫn khổ, không tiến nổi, vì nó không hiểu lấy chính nó, không khai triển được chính giác của nó, cho nên mặt đất luôn luôn còn ma quỷ.Nếu con người mà chịu tự tu, tự tiến, tự khai triển nguyên năng sẵn có của chính mình thì ma quỷ tự nó phải xa rời, chứa chúng ta không có ép buộc, không đánh bất cứ ai.
Mình minh chánh thì trong gia đình các con phải kính nể. Mình làm cha mà không minh chánh, thì các con nó sẽ lọan xạ, đem trược về gia đình, hòa khí không có, làm sao có tài vượn được. Gia đình có hòa khí thì đương nhiên phải có tài. Tài là do đâu mà có ? Tiền do đâu mà có ? Do tình thương mà có. Cho nên tất cả những sự buôn bán đều là nguyên lý của Thượng Đế an bài. Phục vụ phải tận tâm. Người nào phục vụ không tận tâm, gian xảo lường gạt, thì một thời gian tiệm đó sẽ vắng khách, không ai đến. Có luật nhân quả rõ ràng, mà không thấy được cái luật nhân quả mà tự sáng tạo những cái luật gian dối, tức là giam hãm phần hồn ở cõi âm, tức là địa ngục, học hỏi khổ cực lắm, thiếu thốn đủ mọi mặt, không tiến thân nổi. Cho nên người nào ở địa ngục rồi, ai cũng phát nguyện, nếu tôi có cơ hội tôi trở về nhơn gian, tôi tìm cách để tu, ai cũng muốn tu. Địa ngục, nhiều khi cũng gặp được những vị minh triết như Quan Âm giáng lâm xuống thuyết giảng để cứu độ phần hồn, đâu có phải giảng như bây giờ, được nhiều giờ để nghe. Quan Âm chỉ chóc lát mà thôi, thức tâm mới theo được đường hướng đó. Không thức tâm, không bao giờ theo được đường hướng đó, cho nên khổ, khổ, khổ mãi trong cái ngục tù, không thoát, đành luân hồi, luân hồi trở lại làm cầm thú, là hết bức rồi. Cầm thú đó là hạnh hy sinh. Con chim cũng bị người ta giết để ăn, con gà cũng bị người ta giết để ăn, con chó cũng bị người ta giết để ăn, để đền tội mà thôi. Chúng ta hiểu được điều này nên cứu mình hay là không ? Bằng lòng cứu mình, phải tu giải từ trược tới thanh, mới thấy rõ hành trình tiến hóa của tâm linh là bất diệt. Lúc đó hoan hỉ tu, thức giác tu. Thực hành trong chất phác thì đương nhiên sẽ về được nguồn cội Thiên Quốc tốt đẹp. Những người lập chùa, lập miểu đủ chuyện hết ở thế gian, tưởng đâu chết là có ông Diêm Vương giúp, không. Chết là xuống dưới để lảnh tội, mà hạch tội trả lời không thông là phải bước vô ngục đó.
Cái xác thân này vi diệu vô cùng, có mắt mũi tai miệng đều ghi chép những hành động của chính mình. Khi mà xuống địa ngục, là ôm cả hồ sơ tội tình của chính mình từ bao nhiêu kiếp. Diêm Vương chỉ nhìn đó, mà định tội mà thôi. Còn người ở thế gian mà chịu tu, nhìn nhận sự sai lầm của chính mình, sửa chửa ăn năn sám hối, thì lúc chết khỏi qua cái ngục hạch hỏi nữa, chỉ có sự đón rước để tiếp tục tu thêm. Cho nên Thượng Đế đã làm những cơ cấu mà Thượng Đế đã sáng tạo ra là chỉ xây dựng, và cứu giúp, chớ không có tiêu diệt, cho nên nhiều người đời đọc tới sách địa ngục sợ. Chính mình đã làm sai mới sợ, nếu làm đúng, chuyện gì mà phải sợ.
Là siêu trực giác tâm hành tiến
Dẹp bỏ tâm phiền dứt khoát yên
Mê loạn không còn trong dứt khoát
Thành tâm tiến hóa chẳng lo phiền
Kêu là siêu là trở về với chơn giác của chính mình, là trực giác nó khai thông, chỉ có tiến, không có lùi.
Dẹp bỏ tâm phiền dứt khoát yên: những cái phiền muộn trong nội tâm của chúng ta dẹp bỏ, dứt khoát như vậy thì nó mới yên.
Mê loạn không còn trong dứt khoát: Sự mê lọan không thể đến với chúng ta nếu tâm chúng ta dứt khoát thì nó không có bày mưu đọc sự nữa
Thành tâm tiến hóa chẳng lo phiền: Thành tâm thực thi như vậy, để tiến thì nó không còn sự lo phiền, không còn sự lo âu nữa. Ánh sáng đến thì bóng tối nó phải tiêu tan. Cho nên Vô Vi có đường lối rõ ràng, có Soi Hồn, có Pháp Luân Thường Chuyển.
Soi Hồn là tập trung, hai luồng điển hợp nhứt. Khi Trung khí, khí tinh phát triển lên trên khối óc, hòa hợp với tinh ba của vũ trụ, thì mới thấy rõ đời đạo song tu. Khi mà hòa hợp với tinh ba của vũ trụ, hợp nhứt rồi, mới thấy rõ cơ tạng của chúng ta. Càng thấy rõ cơ tạng, càng thấy sự sai lầm của chính mình, dể sửa hơn, dể ăn năn hơn. Nếu không thấy, làm sao ăn năn, không thấy thì chỉ theo ngoại cuộc, mà chạy theo họ mà thôi, rốt cuộc thọ tội, không biết ai đây, gây gieo tội cho tôi, mà chính mình đã gieo mà không hay. Sai lầm trong sai lầm, không phát triển được trực giác, làm sao tự cứu. Cho nên pháp Soi Hồn của Vô-Vi là tập trung khối thần kinh, khai sáng chính giữa chân mày để dẫn tiến phần hồn hòa hợp với tinh ba của vũ trụ mà tu tiến.
Còn PLTC để làm gì ? Lấy nguyên khí trong lành của trời đất giải phần ô trược của nội tạng, nhiên hậu âm dương mới tương hợp. Hợp nhứt thì mới phát sáng. Phát sáng thì âm thinh thay đổi, tánh tình thay đổi, vạn sự thay đổi trong cơ tạng của chúng ta. Lúc đó mới thấy rõ phần hồn là chủ, trách nhiệm giữa trời đất và nhơn sinh. Lúc đó tự động không dám làm cái gì sái quấy, giữ tâm thanh tịnh lo tu tiến thôi, thì mình thấy rõ một kiếp người ăn xài có bao nhiêu, tại sao phải lo, chạy đông chạy tây, chạy suốt ngày, rốt cuộc không có kết quả gì, mà thọ tội trước khi ra đi. Khổ, khổ, khổ, nhiên hậu mới hiểu được nguyên lý của Phật pháp mà tìm tới để tu hành. Tất cả chúng sanh đều là khổ.
Thiên địa hữu tình nhân loại hóa
Mặt người thú tánh nhận không ra
Long lanh trước mắt cho là đẹp
Hóa dục quần sanh lảnh “khổ” mà
Thì mọi gia cang đều khổ hết. Sau cái khổ rồi nó mới tạo ra sự ly tán, gia đình vì ly tán. Chúng ta là người Việt Nam thấy rõ, khổ chừng nào dể ly tán chừng nấy. Sau khi ly tán mà biết thức tâm để tu lại có cơ hội hội tụ về tâm linh mà tiến hóa trong thực hành. Người Việt Nam chúng ta khổ nhiều lắm. Từ chế độ này đến chế độ kia vầy xéo tâm cang đầu óc của chúng ta không thể nào phát triển được. Ngày hôm nay thấy được thiên cơ biến chuyển, bão lục nguy hiểm đủ thứ, thức tâm ăn năn trở về với thanh tịnh với chính mình mà tiến hóa, thì mong ra có cơ hội tự cứu. Một người dân khôn ngoan biết tu sửa thì có thể ảnh hưởng người kế tiếp đồng hành đồng tiến thì tương lai xã hội sẽ tốt đẹp, dân tình sáng suốt, dẹp bỏ tất cả những sự mê lầm ỷ lại nữa. Cho nên còn mê lầm ỷ lại thì không có chế độ nào sống bền. Dân nó ỷ lại ở chánh phủ thì chánh phủ chỉ có chết thôi, không có phát triển được. Mà dân tự thức, hợp tác với chánh phủ, thì chánh phủ mới tiến được, cộng đồng mới vui. Mà chúng ta không có mượn của ai. Nguyên lý của Trời đất đã hình thành mà chúng ta không thực hành thì chúng ta bị thua lỗ mà thôi. Cho nên chúng ta đã thực hành. Đời bao nhiêu cảnh khổ chúng ta đã thực hành, ngày hôm nay chúng ta mới ra được hải ngọai, ở chổ tự do, không khí thanh nhẹ, mà ra đến đây rồi không chịu thực hành để hiểu mình, và không thấy giá trị vô cùng và khả năng sẵn có của chính mình là tự hại mà thôi.
Duyên đến chúng ta cần học hỏi để tiến hóa, vì sự ngu muội của con người, ai cũng có. Vì nó không biết, nó không hành, không tới đó thì làm sao mà nó hiểu được. Cần hành tới đó mới hiểu. Cho nên lịch sử đã cho chúng ta mỗi người đắc đạo đều là hành khổ, hành trong khổ tiến tới. Chớ người đắc đạo không phải là người sung sướng hơn người thường. Khi tham thiền có thể khóc thâu đêm, thấy rõ sự sai lầm của chính mình mà ăn năn sám hối, luồng điển nó mới phát triển đi lên. Lúc đó nó mới đạt được sự quân bình khối óc mới an yên tự tại mà tu tiến.
Tu rồi đừng có chê đạo khác. Đạo của mình, mình hành chưa xong, chưa đúng, làm sao mình chê đạo của người ta. Đạo mình ở đâu ? Nội cái nhân đạo, mình cũng chưa có hành đúng. Làm cha, làm mẹ, làm con, cũng làm chưa đúng nữa. Tại sao chưa đúng ? Vì thiếu thanh tịnh. Làm việc mà không ăn khớp là nó nghịch lại, phản động lực, sanh ra nhiều bệnh hoạn, ly tán trong gia cang, nguy hiểm vô cùng. Khi chúng ta thức giác hiểu được, nên triệt để áp dụng sự thanh tịnh để tiến hóa, thì nó mới thích hợp với cơ trời, không phải bị vầy xéo như người thường, lúc chết ra đi vẫn vui, chứ không buồn. Người đời gần chết là đã buồn rồi. Chết còn buồn thêm nữa, không biết đường đi. Già, trẻ cũng vậy, không biết đường đi, nhờ người ta dẫn dắt. Thứ hung dữ dẫn dắt vô cảnh hung dữ, hành hạ đủ chuyện hết, mới có cơ hội thức tâm. Ngày hôm nay chúng ta cảm thức, dũng mảnh, nhịn nhục đi. Nhịn là phải chịu nhục. Thiên hạ nhục mạ chúng ta, chúng ta cảm ơn, chúng ta hành tiến trong thanh tịnh, tức là có tâm tận độ quần sanh. Làm một việc cho tất cả mọi việc. Đức Thích Ca đã làm, và chúng ta nên hành sự như vậy, thì tương lai sẽ đem lại sự bình an cho nhân loại trên mặt đất này. Sử sách để đầu hết, mà chúng ta cũng đọc qua rồi bỏ thôi, tánh nào tật nấy, tham lam, tham lam, tham dâm, tham dâm, đủ chuyện hết, không tiến hóa. Dốc lòng tu sửa, thấy rõ mình và tự tiến trong thanh nhẹ, nhiên hậu mới ảnh hưởng được người kế tiếp. Việc làm chúng ta không làm, không có thể học sách mà đi dạy người đời được. Học sách dạy người đời thành công thì ngày nay đâu có chiến tranh. Biết bao nhiêu người đi học sách, học chữ, đủ lọai văn chuơng, nhưng mà không tránh được chiến tranh. Nhiều quốc gia đang bị nội chiến, lộn xộn, là vì nó không hiểu lấy chính nó mà thôi. Hiểu lấy chính nó là lập được hoàn cảnh tốt an bình cho mọi giới. Chớ nhiều người lầm lạc trong giới văn chương, tưởng là tôi học cao siêu, tiến sĩ, thạc sĩ đủ chuyện, nhưng mà gia cang vẫn ly tán tự nhiên vì tánh tình không sửa được, ôm chấp mà không giải mở, thì làm sao có sự thành công ở tương lai. Vì vậy, nhiều vị thạc sĩ, bác sĩ cũng phải tìm chổ an yên để nghỉ, khao khát thanh tịnh, mới tầm đạo này đạo nọ, đủ thứ đạo. Mà đạo nó nằm ở đâu ? Nằm ở ngay trong tâm thức của chúng ta, mà chúng ta không khai triển tâm thức, làm sao thấy được huyền bí trong nội tâm. Sự huyền bí là người đời không rờ mó được, chỉ có tu thức và khai mở thì thấy rõ sự huyền bí. Không khai mở, tu mà không khai mở ở nội tâm thì bị cõi âm thu hút. Cũng thấy hình ảnh, hình ảnh ông này ông kia, ông nọ, rồi xưng danh đủ chuyện, rồi lảnh nhiệm vụ, rồi làm gì ở thế gian đây ? Muốn sửa họ, không phải dể. Họ chịu tu là có cơ hội chịu sửa, mà không chịu tu thì không có cơ hội tự sửa, cho nên con người luân hồi nhiều kiếp, làm thú vật, làm đủ chuyện, cũng chưa biết đạo nữa, nguy hiểm vô cùng. Chúng ta hiểu được đạo, dốc lòng tu sửa đi, tự đạt tới sự quân bình, nhiên hậu mới phá mê phá chấp là mở đường tiến thân, phần hồn tương lai sẽ có đất dừng chân rõ rệt. Sự thanh cao cởi mở mà chúng ta làm được, khai triển được là chúng ta sẽ đến được. Lấy gì chứng minh chúng sanh ở thế gian, trước kia muốn tạo một chiếc phi cơ thô thiển. Nhưng ngày hôm nay, những khối óc cấu trúc hình thành, tinh vi, lên xuống dễ dãi, rút ngắn đường đi ở nhân gian. Thì chúng ta thấy vật chất mà tiến như vậy, tại sao tâm thức chúng ta không tiến được. Chúng ta có thượng, trung, hạ, tam giới, mà cứ đâm đầu xuống hạ bộ, để tham-dục tình-tứ, mê-hoặc tâm thức, mà không phát triển. Hỏi chớ ai hại mình ? Trong cơ tạng của chúng ta có tam giới, thượng, trung, hạ rõ rệt mà không biết, không phát triển, không đi lên, thì tự nhiên đóng cửa, là tối tăm vậy.
Còn siêu thanh tịnh thức tâm nhiều
Khó khổ không thanh thức tỉnh siêu
Trí ý thực hành trong tịnh giác
Tâm minh trí sáng học chơn điều.
Tu thì phải trở về với thanh tịnh. Muốn đạt đến thanh tịnh thì phải giải bỏ tất cả những trược khí trong nội tâm nhiên hậu mới đạt được thanh tịnh. Lúc đó chúng ta mới hiểu được nhiều việc, từ đâu đến rồi sẽ về đâu.
Khó khổ không than phát triển siêu. Khó, khổ không bao giờ chúng ta than, chấp nhận, thực hành trong nhịn nhục, phát triển, thì mới thấy rõ siêu lý của trời đất.
Trí ý thực hành trong tịnh giác. Dùng trí, dung ý thực hành phát triển thì nó mới đạt tới tịnh và giác và hiểu được.
Tâm minh trí sáng học chơn điều. Tâm chúng ta hiểu, trí chúng ta sáng, chúng ta học đường lối ngay thẳng, không có gian xảo nữa. Tu tiến tới thanh tịnh mới thật là tu. Tu còn tộc mạch thị phi, chuyện người này, chuyện người kia, còn chê đạo này, ghét đạo nọ, không phải là người tu. Người phá hoại không phải là người tu. Người xây dựng mới thật sự là người tu. Cho nên chúng ta phải nhìn cảnh đời, cảnh phùng hoa mỹ lệ xão trá lường gạt rất nhiều. Cho nên có câu : “thế gian đô thị giả”. Nhưng mà thôn quê chất phác, tuy ràng sống mái nhà tranh, nhưng mà lúc nào cũng thật thà trong cái nguyên lý có-có không-không của Trời đất, nhịn nhục mà tiến hóa. Cho nên người tu phải dẹp tất cả những phồn hoa, xảo trá trong nội tâm và trở về với vật chất của chính mình, càng sống thanh nhẹ, hòa hợp với nguyên khí thanh nhẹ của càn khôn vũ trụ mà sống, hướng về ánh sáng siêu diệu của Bề Trên mà tiến, mới thật là người tu. Nếu tu, mà đọc lại những điều của người trước là không phải tu. Tu làm sao phát triển được tâm thức của chính mình mới là tu, không phải nhai đi nhai lại chuyện củ là tu. Mà nhai không đúng. Những lời siêu diêu đó phải qua cơn khổ mới có. Mà chúng ta sợ khổ, không muốn qua khổ, và cầu xin cứu, chuyện đó sai lầm gấp bội. Nếu chúng ta bằng lòng nhịn nhục sửa tiến thì dễ dãi. Chúng ta nhìn thấy người Việt Nam ở hải ngọai tới xứ người, trong cảnh bơ vơ thiếu thốn, tiếng nói không hòa hợp được. Sự nhịn nhục cũng chưa có học được đầy đủ. Đi làm cho người ta họ chỉ có đè đầu mình, kỳ thị mình. Nhưng mà chúng ta không nuôi dưỡng tinh thần nhịn nhục, làm sao chúng ta hiểu tận tường được. Sự cống cao ngạo mạn của con người sẽ tự nó tiêu diệt nó, mà chúng ta bình tâm nhịn nhục thực hành để tiến hóa, thấy rõ Thượng Đế gởi chúng ta xuống đây học nhịn nhục. Mỗi gia đình đều phải nhịn nhục, mỗi người đều phải nhịn nhục mới có cơ hội tiến hóa. Kể cả tiên Phật, thiếu nhịn nhục cũng đều thất bại thôi. Nháy mắt rớt xuống địa ngục, vì thiếu nhịn nhục và không phát triển được. Vắng ánh sáng là tâm động lọan. Chúng ta cố gắng giải bỏ tất cả những trược khí, xung quanh nội tâm nội tạng, dẹp bỏ hết, thì tự nhiên ánh sáng nó bừng sáng. Sáng thanh nhẹ nó mới hòa với ánh sáng diệu thanh ở Bên Trên mà tiến hóa. “Tu” phải sửa mới tiến, phải giải mới mở, chớ không phải mang danh tu. Tôi là người tu, phải cung phụng tôi, chuyện đó không có. Trời Phật không có tâm ỷ lại nhân sanh, thoát cảnh trần tục mà tiến tới thanh giới Niết Bàn.
Nếu chúng ta không dứt khóat thất tình lục dục nhân duyên thì không giúp được nhân duyên, và không cứu được ai. Dứt khóat thất tình lục dục nhân duyên thì chúng ta mới thanh nhẹ, lúc đó mới cứu cữu quyền thất tổ của chúng ta, bớt nạn tai. Dốc lòng tu mới thật sự là báo hiếu, sửa tiến mới thật sự là phục vụ. Không sửa thì không có tinh thần phục vụ, phải sửa tiến, sáng suốt mới là phục vụ, lúc đó mới có giá trị. Phần hồn là vô cùng, bất diệt. Tại sao chúng ta không hành triển tới vô cùng bất diệt cho nó hòa hợp sự chơn giác của tâm linh mà tiến hóa ? Tại sao còn nuôi dưỡng sự mê chấp sân si giận hờn? Thậm chí người thường hỏi mình một câu, cũng giận cũng tức, là không được. Nếu chúng thanh nhẹ, chúng ta là ánh sáng từ bi, phải chiếu cho những người bơ vơ để nó có cơ hội tự thức, thì mới là người thật tâm tu. Mượn đạo tạo đời thì địa ngục có ghế chờ ngày xuống ngồi thôi, chớ không có chọn ghế ở thế gian, ghế tốt, ghế xấu. Tâm không tốt thì không có chọn được cái ghế nào. Tâm phải tốt, thì thực hành nơi nào cũng tận độ. Không có đòi hỏi, không có lập ngôi, không có làm địa vị tại thế gian. Vạn sự trên đời là không, lập địa vị để làm gì ? Tạo khổ cho phần hồn chớ có ích gì đâu. Mỗi mỗi hành động của chúng ta không thức giác, không chơn chánh, đều có người ghi chép xung quanh chúng ta. Cho nên phải tự thức và cảnh tỉnh lấy cho chính mình, nghiêm chỉnh thực hành, nghiêm luật vô sanh bất diệt, mới tiến hóa tới đạo mầu tốt đẹp. Chớ không nên rêu rao, rồi dùng bùa phép lại càng nặng nữa. Lợi dụng trong lợi dụng và thất bại trong lợi dụng sẽ có ở tương lai. Người tu phải hiểu hậu quả, chớ không nên bừa bãi nói bậy và hành sai. Phải cương quyết sửa mình là chánh, nhịn nhục sửa mình, khiêm nhường sửa mình mới là người thật tâm tu. Tưởng Ta học được chút đỉnh, tưởng Ta là thành Phật tại thế gian rồi, nhìn đá cũng thành vàng. Cái đó là tự gạt. Sửa tâm tiến, mới là chánh. Dùng bùa phép cũng là tự gạt. Bây giờ cho hay cách mấy, một thời gian nào cũng phải tiêu. Vạn sự trên đời là không rõ rệt. Mỗi người phải hiểu và thức tâm, sửa mình trong chu trình tiến hóa hiện tại.
Hiên tại chúng ta có sự hiện diện trên mặt đất là duyên may, phước lớn, của Thượng Đế đã cho chúng ta học nhẫn, học hòa, tiến thân. Nhiều người còn trách Đấng Tòan Năng sao mà ác vậy, cho chúng tôi xuống thế gian, mà không hiểu chúng tôi là ai, đâm ra thù óan sanh ra làm bậy. Nếu Thượng Đế cho ta biết ta là ai, thì ta đâu có dũng hành tu tiến, và tương lai chúng ta đâu có dũng chí ở nơi thanh nhẹ thay vì ở nơi động lọan. Thượng Đế an bài, mỗi mỗi đều có trật tự, chớ không phải không có trật tự. Và người thế gian hiểu lầm, nhiều khi trách móc ông Trời không có con mắt, tụi ăn cướp sao để nó giàu, mà tôi chơn thật, thật thà, làm việc ngày hai buổi, không đủ ăn, tại sao ? Thượng Đế đã giáo dục con người qua những có có không không mà thức tâm, hiểu được nguyên lý của bình đẳng, hiểu được luật nhân quả để tiến thân, là điều Thượng Đế đang dạy tất cả quần sanh, chứa không phải riêng một người nào. Việc làm to lớn, thanh nhẹ, khai triển tâm linh, tận độ quần sanh, không giờ giấc nào Thượng Đế không gần chúng ta. Chỉ chúng ta thức tâm, hướng về thanh tịnh, tức khắc hiểu được nguyên lý của Thượng Đế là tận độ quần sanh bằng cách nào. Nhiều người không có dốc lòng tu sửa, có cái xác trần trược, mà gia tăng trần trược, tạo sự mê chấp ngu si cho chính mình, bí rồi tạo hình ảnh, bày người khác thờ, chứ không hiểu giá trị của hình ảnh là cái gì. Khi tạo hình ảnh, phải có người siêu giác mà giải thích hình ảnh là cái gì, thì cái hình ảnh đó mới có giá trị, bằng không thì ma quỷ xung quanh đó nó lên nó ngồi, nó cũng xưng nó là Thượng Đế, nó xưng nó là Quan Âm. Hiện tại ở Việt Nam và các xứ cũng có, xưng danh đủ thứ hết, nhập xác xưng danh đủ thứ hết. Đó là ma quỷ, chứ không có thần thánh nào mà nhập cái xác ô trược, hôi thúi. Cho nên gần đây, Vô Vi có cái pháp súc ruột, để các bạn thấy các bạn dơ dấy ở chổ nào, mất trật tự ở chổ nào, thức tâm mà hành triển, hướng về thanh tịnh và trật tự của Trời đất mà tiến hóa. Bộ răng phục vụ bộ ruột, nhưng bộ răng nào đâu có phục vụ, thích khẩu mùi vị thôi, rồi đè nén bộ ruột, bao tử, sanh bệnh chết. Không kịp sửa chửa lấy chính mình đã mất rồi. Cho nên xác thân của người là quan trọng, một bộ kinh, vô tự chơn kinh sống động, chịu tu là sẽ tiến.
Lo phiền vì bởi chẳng giao duyên
Đời đạo chưa minh lại tạo phiền
Sống chết do mình, tâm chuyển loạn
Nhân lành trái tốt, cảnh an yên
Lo điều này, việc của ai cũng lo, lo phiền đủ chuyện, vì bởi chẳng giao duyên, vì chưa thông cảm được.
Đời đạo chưa minh lại tạo phiền : Đời cũng không hiểu, mà đạo cũng không minh, càng phiền hơn nữa.
Sống chết do mình tâm chuyển loạn : Sống chết cũng do mình, chuyển loạn làm cho chúng ta rồi trí, và không thấy đường đi.
Nhân lành trái tốt cảnh an yên : Làm người phải có hạnh hy sinh mới tạo được hạnh đức cho chính mình. Đó là cái nhân lành, kết quả cái trái sẽ tốt, an yên. Kết quả sẽ tốt. Cho nên người tu Vô Vi đâu có sách vỡ gì, lo thực hành, rồi một thời gian tâm thức nó khai mở, nó hiểu, nó thức giác, nó thấy rõ giá trị của trời đất, rõ ràng, chính nó sai, chẳng có ai sai, thì gia đình mới an yên, mới tốt, nhịn nhục mới gia tăng. Đức nhịn nhục gia tăng thì thanh nhẹ, và cố công tu, tương lai chuyện Tiên Phật không có đối với chúng ta. Phần hồn càng ngày càng thanh nhẹ, tiến tới thanh nhẹ, và sống trong cõi thanh nhẹ, và thực thi trong đường lối thanh nhẹ vô cùng, tận hưởng ánh sáng của Thượng Đế ân ban từ giờ phút khắc, không thiếu một vật gì mà phải lo, thì mới thấy quá khứ chúng ta đã làm sai. Chính ta hại ta, chẳng có ai hại ta. Ăn cũng ăn sai, nói cũng nói sai, uống cũng không đúng nhịp, chấn động trong cơ tạng, tự hủy hoại đến chính mình. Cho nên giờ phút lâm chung, muớn ăn năn cũng không kịp. Phần hồn tùy nhân quả mà tiến thân.
Nhiều người sống ở đời, tưởng ta có tiền, có thế lực là mạnh, muốn giết ai giết. Một lời nói là tự giam hãm mình khi chết, ríu ríu vào ngục thọ tội và xin thề không tái phạm mới được luân hồi. Chắc gì luân hồi làm người. Làm thú vật, đại đa số làm thú vật, côn trùng nhiều lắm. Tại sao cho nó làm thú vật ? Làm thú vật nó mới thấy hy sinh là giá trị, hy sinh cả thân xác, xương, da, long. Hy sinh hết, thì lúc đó nó mới thấy giá trị, và nhiều kiếp như vậy. Có đứa phải 10 kiếp, có đứa mười mấy kiếp. Bảy kiếp là nhanh đó, để thấy tinh thần phục vụ của quần sanh đã cho nó hưởng mà nó quên quần sanh. Nó tưởng nó làm quan lớn, nó muốn giết ai giết, nó làm tổng thống, nó muốn hạ lện muốn hại ai hại, nhưng mà rốt cuộc hại chính nó mà nó không hay. Cảnh luân hồi đau khổ vô cùng. Khi mà luồng điển giáng thấp xuống làm con thú, và chừng nào mới phát triển làm con người? Khó quân bình lắm. chỉ thực thi tham dục chính nó, rồi tiến hóa trong chương trình tiến hóa, cũng tham dục, không khác gì con trâu bị xỏ mũi trong góc cây như vậy. Cuộc hành hạ vô cùng bi đát.
Chúng ta là người tu Vô Vi hiểu được phần hồn của chính mình, nên dốc long tu sửa, dầy công tu tiến, thì kết quả sẽ có tốt, không có xấu. Nhiều người mượn Vô Vi, lý thuyết Vô Vi, nói này nói nọ, cũng bị đọa địa ngục như thường, vì nó dẫn sai nó, và không tự sửa. Thượng Đế không có ban ơn cho những người láo khoét, không biết xây dựng lấy chính mình, sửa tiến tâm thức của chính mình, và thực hành theo nguyên lý tận độ của Thượng Đế, thì mới giải mở được một phần rối ren trong tâm thức mà thôi.
Nhiều người tu, nói tôi tu mãi, không thấy Tiên, Phật, không có phát triển, vì bên trong chúng ta không có trật tự, không hành đúng, việc làm hằng ngày nó không ăn khớp, nó không quân bình. Ngồi thiền khó nhập định là mất quân bình. Quân bình là nhắm mắt, tức là nhập định, xuất ra nơi chổ khác.
Người tu Vô Vi cần khai triển trực giác của chính mình qua hành pháp tinh tấn, mới khai triển được trực giác. Nếu mà chúng không triển được trực giác thì ước mơ, ước mơ vọng động, vọng động làm sao thấy được cái gì. Khai triển trực giác mới thấy. Việc làm của chúng trong thế gian cũng tốt đẹp, làm việc trong trực giác, chỉ phục vụ và tận độ mà thôi.
Kiếp này chúng ta không tu thì kiếp sau chúng ta sẽ khổ. Tại sao biết được ? Kiếp này tôi lộn xộn sân si, là kiếp trước tôi đã sai lầm quá nhiều. Ngày hôm nay tâm thức của tôi là cái quả của tiền kiếp. Tiền kiếp tôi tốt, tôi có nhân lành, thì kiếp này tôi đâu có khổ như vậy. Cũng làm người biết khổ, là khổ một phần về thanh giới chưa hiểu thôi, chớ tiền, tài, danh vọng ờ thế gian đầy đủ, nhưng mà tâm linh thiếu sót. Thức giác, hiểu được cái phước là Trời cho, ngày nay mới có tiền. Dũng mãnh lo tu đi, giữ phước Trời mà tiến. Tu tức là giữ phước Trời, lập hạnh đức tức là giữ phước Trời để tiến thân. Hạnh đức mà càng ngày càng dồi dào, kỳ tới mà tu chưa thành cũng khỏi khổ, vẫn ở trong gia đình đạo đức, tiếp tục tu tiến. Xem kiếp này thấy kiếp trước. Tánh tham lam, ác ôn, đó là tánh của thú vật mới luân hồi kỳ này để học làm người. Nhưng mà tánh nào tật nấy, nó vẫn giữ cái tánh tham lam, ác ôn, thì nó sẽ đi xuống một ngày nào và khổ hơn kỳ trước, nhiên hậu nó mới hiểu Phật pháp là vô biên, hằng cứu giúp mà nó không biết. Chê Phật pháp tức là chê sự thanh nhẹ của càn khôn vũ trụ, làm sao hòa hợp với sự chơn giác mà tiến thân ?
“Tu”, “sửa”, nó mới thanh tịnh. Khi thanh tịnh rồi, thông suốt mọi việc. Từ nhỏ đến lớn, chưa học, nhưng mà hiểu. Nó hiểu là nhờ cái gì ? Nhờ sự thanh tịnh. Sự thanh tịnh là sáng suốt, giải mở, và dẫn tiến. Tại sao chúng ta phải tu thiền cho nhiều vậy ? Tu thiền để giải mở tới thanh tịnh tự cứu.
Kinh thánh tràn đầy. Jésus Christ đã nhắc nhỡ nhơn sanh. Nhơn sanh tạm thức đây là một bật từ ái để dìu tiến tâm linh, mà lỗi của con người không chịu thực hành đúng mà thôi. Niệm Ngài vô ích. Hành như Ngài mới phát triển. Chúng ta hành, khứ trược lưu thanh thì từ chường càng ngày càng tốt, thì chúng ta mới tiến tới chổ từ ái tận độ được. Đọc kinh thánh càng ngàng càng thắm thía. Sau khi thực hành rồi mới thấy rõ kinh thánh. Có nhiếu người nói tôi là công giáo, tu hết bao nhiêu năm, nhưng mà không hiểu kinh thánh nói cái gì, dịch sai, làm sai rất nhiều, là tâm thức không yên ổn, gia đình không tốt. Mà thực thi Pháp Lý Vô Vi và đi đúng kinh thánh phát triển tâm linh, và tiến tới vô cùng, thì không còn mê chấp nữa, không còn chê đạo này đạo nọ mà hại tâm thân. Tự mình thức giác khai triển trực giác thì không còn bơ mơ nữa, không có mơ ước một điều gì nữa. Chỉ càng ngày càng phát sáng tận độ quần sanh. Như chúng ta thấy ánh quang của mặt Trời, hằng ngày có phận sự chiếu ban cho tất cả muôn lòai vạn vật trên mặt đất, không một lời than thở. Chỉ người thế gian trách móc ánh sáng của mặt trời mà thôi, nhưng vẫn ban chiếu, vẫn thanh tịnh, vẫn tận độ.
Chúng ta nhìn thẳng tia sáng của mặt trời, chúng ta rất hổ thẹn. Chúng ta đã hành được việc gì ? Sự bảo trợ của mặt trời đã giúp đỡ chúng ta từ giờ phút khắc, nhưng mà chúng ta không phát triển, tiến tới thanh nhẹ và sáng suốt như vậy, là chúng ta hổ thẹn với trời đất, hổ thẹn với tự nhiên, hổ thẹn với tình thương thanh nhẹ của chư phương của Nhật Quang Phật đã ban chiếu cho chúng ta hằng ngày.
Phật là gì ? Phật là thanh nhẹ sáng suốt, chớ không phải là tên của ông Phật, mà để trên bàn hù hiếp chúng sanh. Cái đó là sai rồi. Phật là do tâm hiểu, thực hành tới thanh nhẹ, tức là Phật. Người ở thế gian cung phụng thờ Phật, nhưng mà tâm chưa thật, làm gì biết được Phật là ai ? Biết được mình là Phật mê ngủ thôi, mê đủ chuyện mà không sửa tiến. Cũng nói tu là đạo Phật, là Phật mê ngủ, chớ đâu phải là Phật tiến tới tốt đâu.
An yên tốt đẹp chẳn lo phiền
Giải quyết tâm linh tự sống yên
Phát triển muôn chiều tâm chẳng động
Qui hình vạn trạng tự mình xuyên.
----
vovilibrary.net
>>refresh...