19951109L1
TV HAI KHÔNG, KHÓA HỌC: KHÓA 1 – Cuốn 4
Bạn đạo1: Có thêm câu hỏi của bạn đạo: Kính thưa Thầy, có người cạo đầu thấy u cao, có người lõm sâu, là khác nhau ra sao?
Đức Thầy: Có người tiền kiếp họ đã tu rồi, bây giờ cái nghiệp họ cũng còn dính líu, họ mới trở lại mặt đất đây, bị vày xéo về tình tiền duyên nghiệp, họ u đất rồi họ thức tâm, họ hiểu; nghe lý thuyết của đức Thích Ca, họ mến lắm, họ quý lắm. Nghe triết lý về tu học, tâm họ thổn thức, do đó họ mới trở lại con đường tu của tiền kiếp.
Nhiều người lõm và cũng tu, tu cúng lạy, mê tín dị đoan. Những người đó dễ bị nhập, nhưng mà họ vẫn có thần lực hỗ trợ cho cuộc sống họ ở thế gian. Vì khi họ chết, họ cũng quỳ lụy Bề Trên, cũng phát đại nguyện, mà chưa có cơ hội thực hiện đại nguyện của chính họ; bây giờ, kiếp này họ gặp được Vô Vi thì cũng bán tín bán nghi, rồi một thời gian họ cố gắng tu; những ngưởi đó dễ thấy cảnh. Mà thấy cảnh một thời gian rồi đi lên trên cao, cúp hết, không có cho nữa; từ đó họ mới xây dựng cơ đồ tâm linh của chính họ, mới phục vụ quần sanh được.
Cho nên tôi nói, tu Vô Vi là khác hơn các môn khác nào ở mặt đất này; nó trực tiếp luồng điển cái của Vũ Trụ đang giáo dục và dạy dỗ cho nó từ yếu hèn tới dũng mãnh, không lệ thuộc. Chỉ có luồng điền cái giết nó thôi chớ không có ai giết nó được hết; cho nên nó khác. Bởi vì nó cứ hướng tâm tu như vậy, ma quỷ tới phá mà ma quỷ theo không kịp thì tự nó rớt thôi, cứ dốc lòng lo tu. Bởi vì nó bám theo mình mà bám không được thì tự nó rớt thôi, không có ăn chung gì hết. Cho nên, các bạn thấy ma, thấy quỷ, thấy cảnh này; không ăn chung gì hết. Rồi sau này mình là cảnh, cảnh là mình; lúc đó là mình kêu bằng an tọa, để xây dựng cơ đồ tâm linh cho chính mình và tận độ quần sanh ở tương lai. [02:20]
Bạn đạo1: Dạ thưa Thầy, con xin đọc tiếp câu hỏi. Kính thưa Thầy, Thầy nói: tỷ phú chết, xuống địa ngục phải đi học lại. Xin Thầy cho biết học lại bài gì?
Đức Thầy: Học lại bài tình, tiền, duyên nghiệp; cũng bận áo lụa nhưng mà bị ở tù, không có đủ ăn thay vì ăn không hết; ăn không hết rồi bỏ mứa, cũng không cho ai nữa. Ác độc đó! Rồi mình xuống đó, mình cũng bận đồ lụa, rồi mà cũng khổ lắm, đâu có sướng đâu; đâu có đủ ăn. Càng ăn ở trên này càng nhiều, càng dư thừa, xuống dưới càng thiếu thốn, để học cái luật quân bình của Càn Khôn Vũ Trụ và tiến thân.
Lên trên mới biết được cái triết lý của Đức Phật đã cho tâm thanh nhẹ, mà chúng ta không thanh nhẹ không nhận được; phải thanh nhẹ mới nhận được. Muốn có thanh nhẹ phải thực hành. Thực hành cái gì? Thực hành khứ trược lưu thanh, thì tâm thức chúng ta mới quân bình, trí óc chúng ta mới bừng sáng: “Lúc đó tôi mới nhận những cái gì những người đi trước mong mỏi những người kế tiếp cùng đi”; là tức nhiên họ sẽ ban một luồng điển từ bi cho chính mình, mà mình không cảm nhận được luồng điển từ bi tức là mình chưa tiến tới được.
Phải thực hành mới nói chuyện đạo được, còn không thực hành nói chuyện đạo là nói dóc thôi. Đọc sách mà nói chuyện đạo cũng là nói dóc thôi, không có tiến được, copy của người ta! Cái của mình có: mình là một cái Tiểu Thiên Địa tương đồng với chấn động của Vũ Trụ Quang mà mình khai sáng mình ra để mình cảm thức cái nguyên lý từ trong mình phát ra, mới là đúng. Còn từ bên ngoài đem vô là ám ảnh, ảo ảnh, ám ảnh chớ không học được cái gì hết; không tiến; tu suốt đời cũng không tiến! Tôi dám bảo đảm với những người đó. [04:30]
Bạn đạo1: Dạ thưa Thầy, hồi nãy Thầy có nói là có một số người tu, khi ban đầu tu thì thấy này, thấy kia, rồi sau đó không thấy gì nữa. Thì có phải là trường hợp của con không, Thầy? Con thấy lúc đầu con tu nó dễ lắm, mà bây giờ con tu nó khó quá, thưa Thầy! Nhiều khi con tập trung tư tưởng, hay là cái điển, này kia, nó cũng rất là ít; mà con thấy con phải cố gắng rất là nhiều. Thì con không hiểu là con phải cần như thế nào?
Đức Thầy: Thì Con là thuộc về loại nhà giàu, xài phí: Tuổi trẻ Con dễ tu hơn: tinh hóa khí, khí hóa thần, thần hoàn hư; cái chất tinh trong con người là quan trọng, 7 ngày chỉ có một giọt thôi; mà lấy vợ, lấy chồng rồi xài phí, là cũng như nhà giàu, tâm thức nó down, càng ngày càng xuống, thì nó rời ra:Con ngồi Con tu nó không tập trung!
Khi nó trụ nó mới tập trung; còn nó cứ rời ra như vậy, làm sao tập trung được; thấy không? Cái đó cũng là cái tội. Mà có cơ hội đó Con mới thấy rằng: “Tôi cần ăn năn, tôi cần sửa tôi, tôi cần giúp đỡ tôi tiến hóa lên.” Đó cũng là một cơ hội để mình thấy: “Sao hồi trước tôi tu được, mà bây giờ tôi tu không được! Tại sao?” Lúc đó Con mới hiểu nghiệp lực là gì? Mấy ông Thầy ổng giảng kinh, nghiệp lực là gì; chớ hồi nào giờ mình thấy người ta nói nghiệp lực, mình không biết nghiệp lực là gì!
Con có chồng, có con; con Con là nghiệp lực, chồng Con là nghiệp lực, lôi cuốn Con, thì Con bị giải đãi; cái luồng điển Con phân tán hết. Worry for nothing! Cuối cùng là: Worry for nothing; Con mới hiểu! Biết không?
Rồi bây giờ Con hiểu được, nhờ cái cơ hội này Con hiểu rồi: nghiệp lực là cái gì? “Ngồi đây, mà tại sao tôi không lo tôi; tôi lo cho người khác? Lo cho chồng tôi, lo cho con tôi là lo cho người khác. Nhưng mà lo cho đại đồng thế giới, tôi không biết lo! Tôi thấy người ta lo hay, mà tôi lo không được! Tôi phải tu, trở về tập trung luồng điển tôi, tôi mới thức giác lên, tôi mới biến thành một cái ánh sáng vô cùng được!”
Con thấy mặt trời nó chiếu cho tất cả, một xứ; mặt trăng cũng chiếu cho một xứ, chớ đâu có phải là chiếu chỗ này bỏ chỗ kia đâu? Mà nhờ nó trụ nó mới có cái ánh sáng mà chính nó không biết nữa đó! Nó phải khổ nó mới biết như vậy đó, nó mới bộc ra một ánh sáng như vậy. Thì Con bây giờ đứng trong cái khổ, và Con phải tận tâm phục vụ như Chúa cho Con, nâng niu Con từ nhỏ tới lớn; bây giờ, Con phải lấy cái ý thiện lành của Chúa, nâng niu tất cả mọi người xung quanh Con, thì Con dễ tu hơn.
Bạn đạo1: Dạ, con cũng thấy là hồi nhỏ tới giờ con sướng lắm. Bây giờ con mới thấy con học… cứ thấy khổ như thế này! (cười)
Đức Thầy: Nghiệp lực, phải không? Cũng như chiếc ghe… Nó sứt miếng ván này, sứt miếng ván kia, sứt miếng ván nọ… rồi chìm luôn!
Bạn đạo1: Dạ, thành ra nhiều khi… Giờ con không biết là giờ con phải làm sao để con trở lại được như hồi đó, Thầy? Con lúc nào con …
Đức Thầy: Bây giờ về, Con phải niệm Phật cho nhiều. Con niệm Phật nhiều, càng niệm Phật nhiều, lần lần, thanh tịnh rồi Con mới hiểu cái hạnh từ bi của Đức Phật ở chỗ nào; rồi Con mới thấy cái giá trị của Chúa ở đâu. Có Chúa trước mới có Phật sau, ở trong Con; Con tìm ra; Con nhờ xung quanh cơ thể Con này kia, là Chúa xây dựng cho Con. Rồi Con có cái tâm thiện lành hướng về con đường Phật; Con có trình độ; lúc đó Chúa mới ban cho Con những cái triết lý cao siêu để Con làm việc trong cõi đời, hay là Con dứt khoát đi luôn về cõi Phật. Cõi đời là cõi của Chúa.
Bạn đạo1: Dạ. Nhưng mà còn, ví dụ như con là đời sống gia đình như vậy, con thì muốn tu như vậy, nhưng mà rồi, anh chồng con thì cũng tu nhưng mà chưa có dứt khoát hẳn, thành ra nó …
Đức Thầy: Vì chưa thấy! Mỗi người có một cái nghiệp. Cũng như bây giờ Con thấy khổ rồi đó, là giai đoạn đầu đó; rồi còn khổ nữa, rồi khổ nữa… Con mới biết “Phật sướng hơn tôi! Tôi, ban đầu tôi tưởng ông Phật ngu quá, ngồi đó tu hoài, ổng khổ! Ông Phật ngu quá, không có làm cái gì hết! Nhưng mà bây giờ tôi mới thấy rằng: ông đó hay, có lý hơn tôi!” Lúc đó mình bước qua.
Bạn đạo1: Dạ. Thì con vẫn thấy là Phật, thấy Chúa, mà hay lắm, Thầy. [09:30]
Đức Thầy: Ừ. Vì sau cái khổ thấm thía Con mới biết được; không có thấm thía, Con không biết. Bây giờ Con làm gì? Trước Con làm con, phải không? Bây giờ Con làm mẹ; rồi đây sẽ tới già, con lãnh 3 cái chức: con mẹ già ở thế gian này; rồi con ra đi! Không có làm gì hơn hết!
Con dòm nó, con mất, không có giá trị à? Làm con, làm mẹ, làm già; 3 cái chức đó con phải làm; rồi lúc đó con mới biết Phật, giá trị của Phật vô cùng thanh nhẹ, không có chức gì hết, mà không còn khổ nữa! Lúc đó Con mới tu: thấy ông Phật không có chức, không có khổ. Phật là vô danh mà! thanh nhẹ, không có chức, không có khổ, Con mới tu.
Tất cả thế gian này ai cũng phải qua giai đoạn đó; mình mới nhìn mặt mình, mình thấy rõ: “Hồi nào Mày làm con gái, đẹp, dễ thương; rồi bây giờ Mày làm mẹ người ta; rồi nói dóc một thời gian, rồi tới già, rồi bơ vơ không biết làm sao đây. Phải không? Ba cái chức quan trọng ở thế gian, Chúa cho xuống thế gian lãnh 3 cái chức: con, mẹ, già; không có làm gì hơn hết. Thức tâm lo tu đi! [10:45]
Bạn đạo1: Con xin hỏi Thầy một điều nữa. Thầy có nói con niệm Phật thì con ráng niệm.
Đức Thầy: Tập trung ở đây.
Bạn đạo1: Dạ. Thì khi con Soi Hồn thì con làm vầy. Khi con thiền thì con cũng vẫn…
Đức Thầy: Cũng vậy thôi.
Bạn đạo1: Cũng vậy thôi. Có cần phải nhớ…
Đức Thầy: Không! Ở đây được rồi; ở đây đầy đủ, nó tự nhiên nó lên trên.
Bạn đạo: Dạ; con cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Cho nên, Con bây giờ con hiểu rõ chừng nào Con vui chừng nấy. Bây giờ, con mẹ già đi tầm đạo đi! (cười) Sướng không? Về với Chúa sướng hơn.
Bạn đạo1: Dạ; con vẫn tầm mà chưa có tới.
Đức Thầy: (cười) Bởi vì đang lục cục. Chưa! Tay run, mắt lờ, lúc đó mới thấy! Cái máy tự động của ông Trời sắp đặt mà; mình đâu có cải sửa được.
Bạn đạo2: Dạ thưa, con xin đọc tiếp những câu hỏi của bạn đạo: Nếu mà chúng ta chỉ có tu thiền không, thì có đủ để hoàn tất và thăng tiến trong việc đời đạo song tu; hay là kiến thức ở trường học và từ công việc làm, cộng với thiền tu là bổ ích và lợi ích nhiều hơn?
Đức Thầy: Cần tu để đạt sự thanh tịnh, rồi mình mới nhờ đời mà tiến, nhờ hoàn cảnh mà tiến. Mình quán thông là mình tiến. Sự kích động đến với mình, mà mình không có rối loạn, vẫn giải được, là nhờ cái thiền nó mới thanh tịnh. Cái ý lực mạnh mẽ đó, nó giúp cho phần hồn tiến hóa và thể xác được an nhiên, tốt đẹp. Cho nên phải đời đạo song tu là vậy. [12:24]
Bạn đạo2: Làm sao ta có thể tạo được sự liên hệ và tình thương yêu đối với Thượng Đế? Có phải thương yêu chính bản thân mình và thương yêu muôn loài vạn vật một cách chân thành là đã thương yêu Thượng Đế, hay không?
Đức Thầy: Thiếu thanh tịnh, đừng nói chuyện thương yêu. Cho nên, phải cần cái Pháp để đạt tới thanh tịnh, rồi mới biết thương yêu muôn loài vạn vật. Khi mình thanh tịnh, mình thấy nguyên lý của muôn loài vạn vật là một, đang tiến hóa sau sự kích động và phản động, chớ không ai thua ai; không ai mất cơ hội hết; có cơ hội luôn luôn! Cũng như chúng ta: mặt trời chiếu chúng ta luôn luôn; mà có người nhận được và có người không nhận được; người thích mặt trời và người không thích mặt trời, vì người đó không có kiên nhẫn, thanh tịnh, để phân tách mặt trời đem lại sự hữu ích gì cho chính họ?
Cho nên, khi mà phân tách được, hiểu được, thì chúng ta thích mặt trời hơn, thay vì ở trong bóng tối.
Bạn đạo2: Nếu tánh vẫn giữ và tu thiền đều đặn, thì có được tiến triển thật sự, hay không? Tức là tánh mê chấp vẫn còn, mà có thể thấy Mô Ni Châu và xuất hồn, hay không?
Đức Thầy: Không! Tánh mê chấp là nó ở cái tần số thấp hơn, làm sao nó thấy Mô Ni Châu được? Nó giải mở, thăng tiến đi lên, nó mới thấy Mô Ni Châu sáng suốt và xuất hồn được! Nó buông bỏ tình đời nó mới nhẹ; mà ôm tình đời nó nặng, làm sao nó bay được? Cái tâm ta nghĩ chuyện duyên nghiệp thế gian, nói chuyện cũng là đứt khúc, đứt đảnh chớ không có được thông suốt; đừng nói chuyện sự thanh tịnh. Cho nên, chúng ta phải buông bỏ chuyện đời, tâm chúng ta mới thanh tịnh.
Bạn đạo2: Thưa Thầy, có phải câu thơ: “Mỗi bước chân đi một niệm hành” mà Thầy thường nói, và treo những cái câu thơ đó dọc theo đường niệm hành ở Thiền viện Hai Không, có ý nói rằng: mỗi bước chân của người hành thiền là một niệm hành trong cả cuộc đời của họ, bất cứ ở đâu.
Đức Thầy: Bất cứ ở đâu cũng vậy. Mỗi bước chân đi là một niệm hành. Chúng ta niệm, chúng ta phải ý thức, “Làm sao chân cẳng tôi cục cựa được? Làm sao tôi có ý lực, tôi có cơ thể như thế này, đi được? Do đâu, cấu trúc từ đâu mà tôi hình thành?” Cho nên, một bước chân đi là một niệm hành; nó từ xa xăm đến; không dễ gì các bạn có một cái chân; không dễ gì mà các bạn có một sự suy nghĩ. Đấng tạo hóa đã ân ban cho chúng ta, luồng điển Đại Bi cấu trúc nhiều kiếp, chúng ta hình thành, rồi chúng ta bây giờ nghe tới duyên đạo, chúng ta thích đạo! Chứng minh trước kia chúng ta cũng ở trong giới đó. [15:37] Cho nên: “Một bước chân đi một niệm hành”: Phải ý thức cái chuyện chúng ta đi: Ta niệm Phật là ta hiểu nguyên lý của cả Càn Khôn Vũ Trụ; khi mà bước một bước đi, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” phải hiểu nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật,” và nhớ “Nam Mô A Di Đà Phật,” thì toàn thân mình quán thông được, mình thấy rõ vị trí của mình hơn: vốn của mình là trong thanh tịnh, thì đi, càng đi càng thanh tịnh, càng đi càng thanh tịnh, không thấy mệt mỏi.
Mà người nói: “Tôi đi cho có chừng, đúng mấy chục bước rồi tôi về, tôi nghỉ mệt.” Cái đó là đi chơi,chớ không phải đi tu!
Người tu phải ý thức rõ: “Tôi làm cái này hữu ích cho chỗ nào? Một cử, một động tôi phải quy về thanh tịnh, tôi mới sáng suốt và tôi mới quán thông, tôi mới thấy rõ hành động của chính tôi để tôi sửa!”
Tu là có cơ hội để tự sửa; chớ không phải tu cho giỏi để sửa người khác! Không có vụ đó! [16:40]
Bạn đạo2: Kính thưa Đức Thầy: trong một cuộn băng của Thầy có nói rằng, khi chị Lạc hỏi về chương trình phát huy ở các thiền viện, thì Thầy trả lời: “Chỉ có một chương trình nhịn nhục, mà thôi!”
Đức Thầy: Đó!
Bạn đạo2: Kính xin Đức Thầy cho chúng con rõ hơn.
Đức Thầy: Nhịn nhục. Chúng ta thấy Thiền Viện Hai Không, chúng ta nhìn lại cái hình ảnh quá khứ, chúng ta đang thấy cụ Mẫn đứng trong cái nhà trống lạnh, anh Hưng đứng một bên đó; và tất cả những kỷ niệm đó, chúng ta không quên.
Rồi ngày hôm nay, những người tiếp tục là các bạn cũng vẫn nhịn nhục: lên đây tu,y xa, nhưng mà lên đây, rồi tìm hiểu với nhau, học hỏi với nhau, rồi trồng tới cọng rau để ăn, mới thấy rõ tình Trời: “Tôi rải có một hột đó, mà bữa nay tôi trồng được một mớ rau; tôi đang nhai đây, rồi tôi nuốt vô, rồi tôi được cái gì? Sau cái nuốt vô thì tôi được cái chất nhớt, cái khí điển nó cung ứng toàn thân tôi! Đó! Nó mới thấy “Khả năng thanh khí điển của Trời Đất đã giúp cho tôi tiến hóa; để tôi có liên hệ với Trời Đất không? Tôi liên hệ với Trời, Phật, liên hệ được! Tôi liên hệ được Nguyên Điển từ bi, nhờ đó tôi mới hiểu được từ bi; thì tôi tu nữa, càng ngày càng trao dồi, rồi tôi mới thấy Nguyên Điển Từ Bi của tôi có! Tôi mới cố gắng tu, hội nhập vô trong cái Điển Đại Bi! Lúc đó tôi mới thấy: tình trời trong tôi chớ đâu; đi đâu kiếm ông Trời cho mất công! Tình Trời ở trong tôi, trực tiếp trong tôi; giờ phút khắc nào cũng trong tôi!”
Cho nên, con khổ là Cha khổ; mà con vui là Cha vui! Ngay cảnh đời cũng vậy, hai cha con cũng vậy:con bệnh là cha bệnh, mà con khỏe là cha khỏe; nó liên hệ với nhau chằng chịt, rõ ràng trong cái Nguyên Điển của Từ Bi; mà tại vì người ta bị hướng về cái lãnh vực động loạn, người ta quên Nguyên Điển Từ Bi. Bây giờ chúng ta tu là chúng ta xây dựng cái Nguyên Điển Từ Bi càng ngày càng lớn mạnh.
Cho nên, các bạn tu một thời gian, các bạn yêu thương, tới cọng cỏ các bạn cũng yêu thương; bạn đạp trên hột đá, hột sạn, các bạn thấy cũng thương, thấy rõ: hột đá nó đang bị chà đạp mới có tiến hóa. Thì lúc đó mình mới nhận thức: cuộc sống của mình, sự kích bác của tình đời không có bao nhiêu, chà đạp không có bao nhiêu, mình cần nhịn nhục hơn, còn bị chà đạp nhiều hơn để cho phần thanh quang mình càng ngày càng sáng suốt, hòa hợp với Đại Bi của Thượng Đế. Thì lúc đó chúng ta dũng mãnh và không sợ chết: đi vào luồng điển của Đại Bi thì sanh, tử một lượt, đâu có sợ chết nữa! [20:00]
Chúng ta biết, “Bây giờ chết, nhưng mà tôi ở bên kia rồi; bây giờ sống đây, mà tâm tôi ở chỗ kia rồi;người ta chết, người ta mới về Trời được; mà tôi tu, tôi nhắm mắt, tôi về Trời được, là sanh, tử một lượt, không có sao”; cho nên cái tâm không động!
Nhờ hiểu được cái nguyên lý sanh, tử một lượt, tâm không động, mới biết được vô sanh bất diệt.
Chúng ta ăn cọng cỏ, thấy chết rồi, cọng cỏ chết rồi! Nhưng mà nó sanh! Nó sanh ở chỗ nào? Nó chuyển chạy trong cơ tạng của con người! Nó đang làm việc; nó lên khối óc con người, và nó phát triển; do con người tu đến đâu, nó là phát triển đến đâu! Trong tử, có sanh; ăn cái gì chết, nhưng mà nó là sanh.
Cho nên, con người nhờ sự hy sinh của người khác mà chúng ta có sự sống! Chúng ta phải biết hysinh cho người khác.
Cho nên, bạn đạo với bạn đạo phải phục vụ tận tình để thấy tình Trời trong ta, chớ không đi đâu kiếm tình Trời! Phục vụ tận tình là phát triển tình người, là có tình Trời; tình người càng phát triển thì tình Trời sẽ phong phú ở tương lai.
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, thanh tịnh có phải là lúc mình đang ở trạng thái hồn, xác phân minh?
Đức Thầy: Không phải! Trong thanh tịnh là nó sống đúng luật nhịp nhàng của nó, là thanh tịnh: chấn động trong nội thức của mình được hòa hợp lên, càng hòa hợp với cái chấn động của Vũ Trụ thì càng thanh tịnh. Bây giờ, các bạn thấy ánh sáng của mặt trời thanh tịnh không? Nó rất thanh tịnh, rất bình thản, chiếu cho tất cả mọi người! Đó là thanh tịnh. Chớ không phải kiếm ông Phật là thanh tịnh.
Ánh sáng là đủ rồi: Nhựt Quang Phật; ông Phật trực tiếp với mình; mà không nhìn, mà không hiểu! Đi đâu kiếm ông Phật? Họ nắn, họ phỉnh thôi.
Sự thật là Nhật Quang Phật, Nguyệt Quang Phật đang chiếu chúng ta, mà chúng ta không nhận cái ánh sáng đó và xây dựng cái ánh sáng của chúng ta có. Con mắt tay mặt của các bạn nhìn xa hơn con mắt tay trái. Con mắt tay trái là mặt trời, con mắt tay mặt là mặt trăng. Ánh sáng có hai chiều: trong Tiểu Thiên Địa này có hết! Mà không thanh tịnh, không thấy, không thấy ngũ tạng ta, không thấy nhân viên làm việc ở trong này, không thấy trách nhiệm của chính mình mà lo tu tiến thay vì tranh chấp. [22:51]
Bạn đạo3: Dạ thưa, con tiếp tục về vấn đề thanh tịnh. Có rất nhiều câu hỏi.
Đức Thầy: Ừ
Bạn đạo: Câu hỏi tới là: Thanh tịnh, tha thứ, thương yêu, nhịn nhục; cái nào là nhân, cái nào là quả?
Đức Thầy: Muốn đi tới từ bi, thanh tịnh, căn bản con người, nói về con người, thì phải biết tha thứ và thương yêu; lần lần nó mới đi tới thanh tịnh: trở về với thanh tịnh căn bản.
Còn sơ khởi, con người xuống là từ thanh tịnh mà ra.
Rồi bây giờ, chúng ta làm người chỉ rước động loạn mà thôi: chạy đi quanh quẩn, chạy lại cũng trong cái sự động loạn; mà quên sự thanh tịnh.
Mà nếu chúng ta chịu tu, chúng ta sẽ về với thanh tịnh, tức là chúng ta về cái nguồn cội sáng suốt, vô sanh bất diệt của phần hồn.
Bạn đạo3: Dạ, kính thưa Thầy, sau đây con xin đọc vài câu hỏi liên hệ về phương pháp công phu.
Tối hôm nay con thiền, con nghe Thầy giảng niệm Phật. Vậy thì thế nào, Thầy giảng thế nào là niệm Phật đúng, và niệm Phật sai? Xin Thầy giải thích cho con rõ niệm Phật cách nào là niệm Phật sai?
Đức Thầy: Niệm Phật, mình co lưỡi, răng kề răng niệm, thì chứng minh rõ chấn động trong cơ tạng mình nó đương chuyển chạy: nước miếng chạy là điển chạy.
Mà càng niệm, càng niệm, niệm, niệm, niệm tới mình vô biệt niệm, mà quên hết niệm Phật rồi, lúc đó là mình nhớ “Nam Mô A Di Đà Phật,” mình thấy nhớ cái nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật”; thì lúc đó mình thanh tịnh. Mình đi tới đâu mình nhìn họ, không phải là mình tu khá, tu đắc, nhưng mà có thể độ cho những người bơ vơ động loạn; họ nhìn mình, có sự truyền cảm của từ quang của chính mình cho họ. [24:48]
Cho nên, các bạn niệm Phật là các bạn sẽ làm nhiều việc cho nhân sinh. Niệm nhiều đi; không sao, không có hại. Khi chúng ta niệm, nhắm mắt, nhìn ngay trung tim chân mày, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” niệm một lúc nào chúng ta không còn niệm nữa, chỉ nhớ “Nam Mô A Di Đà Phật,” đủ rồi; thì đi tới đâu các bạn chỉ đem sự bình an cho người ta.
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, con nghe có một bạn đạo nói là làm Pháp Luân Chiếu Minh sau khi thiền thì bao nhiêu kết quả của cuộc thiền ấy sẽ bị mất hết. Như vậy, có đúng, hay không?
Đức Thầy: Không phải! Thiền không có bao giờ mất: thiền là ổn định và trật tự trở lại. Còn cái Chiếu Minh là hỗ trợ, giúp cho bộ ruột, bộ gan an nhàn, vậy thôi, để cho cái giờ làm Pháp Luân Thường Chuyển là giờ quan trọng.
Cái Pháp Luân Thường Chuyển là quan trọng. Càng làm Pháp Luân Thường Chuyển, người ta nói: “Pháp Luân Thường Chuyển huệ tâm khai”: những người đi trước đã nhắc như vậy, thì càng làm, càng làm thì bên trong nó càng mở; trong lúc đó nó mới thấy sáng, rồi nó thấy chuyện này, chuyện nọ; đó là huệ tâm khai.
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, Khí Thần là gì? Thần là gì? Mà Khí là gì? Và ở đâu có Khí? Và ở đâu có Thần?
Đức Thầy: “Thanh khí điển hóa sanh vạn vật”; thì nhờ cái thanh khí điển của Càn Khôn Vũ Trụ Vũ Trụ nó hóa sanh vạn vật: cây, cỏ này kia, cơm gạo chúng ta ăn; ăn nó thành vật chất, rồi nó biến sanh nước; cũng như nhai miếng gạo vô trong miệng, nuốt vô thấy nó hóa sanh thủy, thủy thành khí; thấy không?
Khí thành Thần: nếu mà các bạn mà không ăn cơm, đố các bạn nói chuyện được, mà đố các bạn thấy đường! Nhịn đói, đi không có thấy đường; bởi vì nó đâu có đem ánh sáng vô trong được! Cho nên, miếng cơm gạo chúng ta ăn là cái ánh sáng của Vũ Trụ, chấn động của Vũ Trụ, chấn động của Vũ Trụ quang; mà ta ăn, ta nhai cho thiệt kỹ vô, rồi nó mới khỏe mạnh, con người nó mới sáng suốt; tranh cãi việc này, việc nọ. Mà bỏ đói là không có nói gì được hết!
Cái nguyên lý, Ông Trời nắm! Chớ đừng nói ta mạnh rồi, “Tôi mạnh rồi, tôi khỏe rồi, tôi không sợ ông Trời nữa!” Sai! Ai nắm? Có người nắm, người ta mới sanh ra được! Cho nên, cái mạng mình là ông Trời nắm, chớ không phải người phàm nắm đâu! Nhưng mình cứ tranh chấp; người ta thiếu có mấy chục ngàn, tức quá, tự tử chết! Là uổng!
Không sao đâu! Chuyện của Trời, Đất sắp đặt mà! Cho nên, nhiều người không hiểu cái nguyên lý, rồi đâm ra dễ thất bại; theo cái tình đời là thất bại.
Theo nguyên lý của Trời, Đất, là Trời lúc nào cũng chiếu cố các con, thương yêu và xây dựng, không có bỏ đâu!
Chúng ta ăn, chúng ta phũ phàng, chê bai; đó là sai lầm.
Cho nên, ngày hôm nay có pháp thanh tịnh, cái pháp co lưỡi, răng kề răng là đóng cửa đời, mở tâm đạo. Các bạn co lưỡi, niệm Phật, đóng cửa đời, mở tâm đạo! Cứ nhớ vậy mà đi.
Bạn đạo3: Dạ thưa Thầy, đây là một câu hỏi về hành thiền. Thưa Thầy, tại sao lúc đang đi lên thì con lại thấy như bị ngừng lại, khó chịu vô cùng?
Đức Thầy: Vì luồng điển mình còn nhẹ, hạnh đức mình chưa đầy, công phu chưa đúng mức; tới đó,điển người ta có giới, có giới đàng hoàng: nhẹ thì gặp nhẹ hơn; thì lúc đó ta nặng thì ta phải hồi lại rồi, thì nó khó chịu. Lúc đó mình xả ra, chúng ta hít Chiếu Minh giải nó, rồi ngồi lại; chớ đâu có sao!
Mà đó là cái kỳ công; phải làm! Thượng Đế đã tạo lập con người ra, bây giờ phải làm trở lộn lại, thì phải dày công, chớ không phải một lúc được đâu! Một lúc được, người ta đi về Trời hết rồi! Bây giờ người càng ngày càng đông là tại không có đi về Trời!
Bởi vì đây mà mình có ý nguyện đi về Trời, mình phải làm nhiều hơn mới đi được; phải dày công hơn mới được.
Bạn đạo3: Phải làm bàn thờ, hay không? Bạn đạo vẫn thường để vật phẩm cúng dường trước kính, và tin tưởng có Bề Trên ở trong kính. Hoặc là kính Vô Vi là phương tiện chứa điển quang của Bề Trên, và bạn đạo giống như bình điện xe hơi. Xin Đức Thầy giải thích? [29:50]
Đức Thầy: Kiếng Vô Vi là sự trong lành. Chúng ta, do tâm chúng ta, căn nhà chúng ta đặt cái kiếng Vô Vi là cũng như cái tâm, để nhắc nhở mình tiến; thì tâm phải trong lành. Thì tâm mình làm cái bàn thờ đó, mình kính cha mẹ, này kia, kia nọ; mình để hoa quả là lòng tôn kính, để đưa cái luồng điển từ bi của mình đi lên. Mình có lòng tôn kính nó mới phát triển được cái lòng từ bi. Cho nên, đó không phải là một cái bàn thờ, nhưng mà đó là một chỗ nhắc nhở tâm linh tiến hóa trong lành.
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, trong băng giảng khóa Giải Nghiệp Tâm, Thầy có nói: “Quên, nhớ một lượt.” Xin Thầy giải thích thêm cho con hiểu.
Đức Thầy: Nói làm sao?
Bạn đạo: Dạ thưa, trong khóa Giải Nghiệp Tâm, Thầy nói làm thế nào mà quên, nhớ một lượt?
Đức Thầy: Quên, mà nhớ một lượt, là mình quán thông cái sự việc đó: “Tôi quên, tôi quán thông sự việc đó không có phải là can hệ đến tôi, tôi không nhớ chuyện người ta; tôi biết, ‘Tâm làm, thân chịu,’rồi quên, nhớ một lượt, không có động!” Mà nhớ, là động; mà quên đi, cũng động. Mà quên, nhớ một lượt là người đó quán thông rồi: biết cái sự việc, hậu quả của sự việc rất rõ ràng, thì không có ôm vào lòng nữa mà để nhớ nhớ nhung nhung, khổ; khổ tâm chớ không có ích gì hết.
Cho nên, người tu có điển đó, họ tới với bạn đạo, họ có điển, họ tới với chúng ta là chỉ hóa độ qua những lời minh triết mà họ cảm nhận được; họ toát những lời minh triết là để độ, để hóa độ cho mọi người; mọi người ngồi đó được cảm an. Thì mình phải dụng tâm thanh tịnh mà để nhận những sự thanh tịnh, hóa độ đó, mà tận hưởng trong giây phút hạnh phúc của chính mình.
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, đêm đêm tu thiền, sáng sáng Soi Hồn, rồi đi làm việc động loạn cho sự sống hằng ngày. Vậy xin hỏi, có phương pháp nào để giữ được thanh tịnh trong lúc làm việc? [32:17]
Đức Thầy: Chúng ta tu đứng đắn thì không thấy cái việc gì mà động loạn hết! Việc gì cũng kích động và phản động, nhắc nhở chúng ta trở về với thanh tịnh; thì chúng ta phải hiểu được nguyên lý của mọi sự việc, “Để ông đó ổng chửi tôi; khi không mới sáng mà nhìn mặt, ổng chửi tùm lum! Nhưng mà tôi cảm ơn: ông đó là Thượng Đế về với tôi, thử coi tôi có thanh tịnh không? Tôi nghĩ ông đó là Thượng Đế; tôi không nghĩ người phàm! Nghĩ người phàm là tôi phải sân si, ăn thua. Và tôi nghĩ đó là một vị Phật, hay là một vị Thượng Đế; là cả hai được phước: người chửi tôi cũng được nhẹ liền, và tôi lại càng được nhẹ hơn.”
“Và tôi nghĩ người đó là du côn, ăn cướp? Không được! Người đó là ân nhân; người đó là một vị Phật, người tốt; tôi không nghĩ xấu cho người để hại người, thì được phước, được yên; một chút là lặn liền.” Mình nghĩ người đó xấu, ăn thua người đó, là mình động, và người đó cũng động! Không có lợi.
Mình nghĩ “Người đó là người tốt, tới với tôi là giúp tôi, dạy tôi lui về thanh tịnh. Tôi có cơ hội lui về thanh tịnh!” Cảm ơn người, thay vì trách móc người! Không có trách móc người. [33:35]
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, tối hôm qua con thiền, con có nhận một luồng điển mạnh từ đầu xuống xương sống và lan tràn khắp châu thân. Con không biết Thầy cho điển cho con; có phải không?
Đức Thầy: Không hay! Đừng có nói “Thầy cho”! Đó là sự cố gắng. Khi mà gặp người tu rồi, mình cố gắng, thì từ đó xuất phát đi lên: Bề Trên rút cho mình, thì mình thấy toàn thân mình có. Được rút trong giây phút đó là mừng chớ; đâu có sao đâu? Các bạn thiền, ban đêm tôi cũng thiền vậy! Chúng ta đồng thiền, kẻ mạnh giúp người yếu, kẻ nhẹ giúp người nặng, vậy thôi; không có gì hết! Thông thường nó như vậy! Đừng có quan trọng quá mà lệ thuộc!
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, con định về Việt Nam, nhưng không biết có ảnh hưởng gì đến tâm linh hay không?
Đức Thầy: Về Việt Nam phải hành pháp cho đứng đắn, thanh tịnh, chớ không thì bị khối âm lôi cuốn! Phần đông đều bị hết; vì cái trào lưu của cái xã hội đó nó khác hơn những xã hội này: ăn chơi, ô trược; nó không có thanh thoát, không có trật tự; nên các bạn nhiều khi lầm tưởng, tưởng là: “Tôi về đó là tôi là tỷ phú rồi! Tôi sang hơn, tôi quý hơn, tôi Ngoại Kiều, tôi quý hơn!” Rồi con mắt cứ liếc qua, liếc lại; là dính à! Một cô gái hút cái, là tàn mạt luôn! Nhiều người bị lắm! Không phải không có.
Cho nên, về phải giữ tâm thanh tịnh. Cõi Âm người ta xui khiến cho mình bất cứ trường hợp nào, để dâng hiến cho mình: quý trọng mình, dâng hiến, nhưng mà lôi cuốn! Phải coi chừng cái chỗ đó! Nhiều người đã bị như vậy! Chớ nhiều người đi về, rồi mặt mày không được sáng, là vậy! Trược, âm khí không; tấn công trong lỗ chân long, mà đâu có hiểu; tưởng ta là vững! Cho nên con ma nó mới nhập bất cứ lúc nào! Mình yếu chút, nó nhập à! [36:00]
Bạn đạo1: Dạ thưa, tôi chỉ xin nhắc quý bạn đạo là chỉ còn 5 phút nữa, đúng 10 giờ thì Đức Thầy sẽ về lại nghỉ. Bây giờ tôi xin đọc đến, chúng ta tiếp tục, nhưng mà xin quý bạn đạo thông cảm là 10 giờ thì chúng ta phải ngưng.
Kính thưa Thầy, tại sao mình biết mình còn chấp mê, còn thị phi, rồi cố gắng thiền và niệm Phật nhiều để giải ra; nhưng biết là mình vẫn còn bị kẹt. Một lúc nào đó, khi nghe một cuộn băng mà mình nghe hằng ngày, tự nhiên có một câu thôi là được giải tỏa một cách nhẹ nhàng; cái câu mà trước đó nhiều lần nghe hiểu mà không có ảnh hưởng chi cả?
Đức Thầy: Là do cái công phu hằng đêm của mình, luồng điển nó được thăng hoa lên tới đó, nghe cái nó mở liền!
Mà luồng điển mà chưa lên tới trình độ đó, nghe, không hiểu. Có người nghe 10 năm, mà không biết;“Tôi biết ông Tám nói vậy, mà tôi sửa không được!” Mười năm cũng sửa không được! Mà nó lo công phu, công phu một thời gian, rồi tự nó, nó biết rồi: “Tôi hiểu nhiều lắm rồi; bây giờ tôi hiểu nhiều, hiểu tới cọng cỏ, hiểu tới hột cát tôi cũng hiểu rồi!” Tự nhiên nó hiểu; cái luồng điển nó tỏa ra, từ trường nó tốt rồi, óc nó sáng rồi! Là do cái công phu.
Cho nên, cũng băng tôi giảng, năm nay nghe khác, sang năm nghe khác; do cái công phu của người;thiền nhiều nghe khác à! Cũng cuốn băng đó mà nghe hoài, nó thấy khác à! Do mình thiền nhiều nó khác; nó mở trí, nó vui, tâm hồn nó vui; tự nhiên vui như vậy, tự nhiên hồn nhiên.
Bây giờ mình tu đây là giải tỏa tất cả những trược khí, là nó trở về đâu? Tự nhiên và hồn nhiên: bất chợt nghe cái, hiểu: “Ô chà, sung sướng quá! Từ bao nhiêu năm mà không biết!”
Cho nên, trước, khi ông Tư còn sống, tôi thấy ông Tư phiền quá, tôi nói: “Ông nói đi nói lại, nói bao nhiêu công chuyện, nói cả triệu lần, nói hoài!” Ổng cười, ổng nói: “Vậy mà người ta còn không hiểu đó, Bạn! Tôi nói hết răng, rồi run tay, mà họ cũng không hiểu nữa!” Cứ nói nhiêu đó thôi; “Nếu Bạn mà nói được nhiêu, như tôi vậy, thì cũng nên nói!” (cười) Tội nghiệp! Thấy ông già nói đi, nói lại, nói có bây nhiêu đó, mà nói hoài; nhưng mà người ta nghe không hiểu! Người tu thiền cố gắng thiền, hiểu, hiểu được lời của ông Tư nói, thấm thía lắm! Mình muốn ôm ổng trong lòng! Sung sướng lắm.
Cho nên, cái triết lý là vô cùng! Cho nên, các bạn tu mà thoát được triết lý đó, nên hội tụ bạn, nói chuyện với nhau để giải mở cho nhau. Nghe cái sấm dạy của ông Tư đó, dìu dắt cho nhau sau khi mình thiền được cơn thanh tịnh, mình nói chuyện cho nhau, tốt hơn là tranh cãi.
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, giữa một giờ ngồi thiền và một giờ ngồi trụ tâm để nghe băng giảng, cả hai có kết quả tốt như nhau, hay là cái nào tốt hơn?
Đức Thầy: Cái nào mà chú ý là có kết quả tốt. Nó đi từ giai đoạn một: mình nghe băng, mình phải chú tâm; khi mình chú tâm là cái điển của mình nó hội tụ, nó mới hòa hợp với cái điển người ta đương giảng, thì nó dẫn dắt mình tiến được. Nghe để chơi vậy, không được, như không thôi! Nghe, phải chú tâm.
“Tại sao người này cũng là người ta, mà người ta nói vậy, người ta nói, người ta thấy; người khác nghe, được thanh nhẹ; mà tôi nói, người ta nghe nó bết bát quá?” Là, “Cái luồng điển tôi còn yếu; tôi phải nhịn nhục, tôi phải hạ mình xuống tôi học; thì cái trí tôi nó càng ngày càng sáng!”
Cái trí sáng thì con người nó mới thanh nhẹ, nó mới trẻ trung.
Còn cái trí mà nặng là con người già mất rồi.
Bạn đạo: Kính3 thưa Thầy, tại sao con lạy kiếng Vô Vi thì thấy rõ rằng mình dẹp bỏ tự ái rất nhiều, dẹp được bớt tự ái rất nhiều?
Đức Thầy: Tốt lắm! Dẹp rất nhiều, bởi vì khi, cái lạy như đó là giúp cho tim, ruột, thần kinh, khối óc, hóa giải cái trược khí ra ngoài; thì cái tự ái nó không còn: cái nhà sáng, không có bực bội; cái nhà mà tối tăm, lúc nào cũng bực bội!
Chúng ta lạy càng nhiều càng tốt, càng khỏe mạnh. Không tin, các bạn lạy thét rồi đi khám bác sĩ, bác sĩ nói sao? Khỏe lắm! Nhiều người già, lớn tuổi, lạy, khỏe như người trẻ vậy.
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, đây là câu hỏi chót: Kính thưa Thầy, nếu ngồi lâu, thiền lâu, một giờ mà thấy mỏi, có nên xả thiền rồi thể thao độ 15 phút, và ngồi thiền lại một giờ nữa, hay không? Hay là cứ cố ngồi liên tục mặc dầu nó nhức mỏi?
Đức Thầy: Nhức mỏi, mình phải cho nó relax bằng Chiếu Minh. Chiếu Minh là giải cái trược khí của nhức mỏi, phong thấp của nhức mỏi. Mình nằm xuống, mình làm Chiếu Minh một hồi, rồi mình ngồi thiền, cũng được. Cần phải có sức khỏe; mà bắt buộc là nó phải hư! Cái bệnh nhức mỏi là độc tố nó đang chuyển chạy trong cơ tạng; mà mình không giải nó ra mà cứ ép nó vô, nó dồn cục, nó sanh bệnh nặng hơn.
Bạn đạo3: Dạ thưa, con xin phép được làm một câu chót nữa. Kính thưa Thầy, khi ngồi thiền nghe băng Thầy tốt, hay là ngồi thiền không nghe băng tốt hơn? [41:55]
Đức Thầy: Nếu mà thanh tịnh được, không cần nghe bang; ngồi yên được rồi, ngồi yên như vậy là được rồi. Nghe băng làm chi? Nghe băng là lúc ta còn yếu, nghe băng để nó dẫn đắt đi tới chổ thanh thoát. Mà khi chúng ta thanh thoát rồi, cứ ngồi thanh tịnh, đâu cần băng nữa!
Bạn đạo3: Chúng con xin tạ ơn Thầy đã ban lời chân lý cho chúng con. Và trước khi chúng ta đứng lên để tiễn đưa Đức Thầy trở về cốc, thì anh em nên lưu lại. Và, nãy Thầy có dặn tôi là anh em sau, từ 10 giờ cho tới 11 giờ, chúng ta có thể lấy trong cái Mục Bé Tám để chúng ta đọc ra những cái lời chân lý trong đó, và chúng ta có thể bàn bạc tới 11 giờ trưa. Anh em đừng có nên dời chỗ. Xin anh em đứng lên để tiễn đưa Đức Thầy.
Đức Thầy: Tôi, mỗi đêm, sau giờ công phu, tôi có viết trong Mục Bé Tám, trong cái tự nhiên hồn nhiên, chớ không phải bịa đặt; cho nên mỗi ngày, mỗi đêm tôi có viết. Các bạn lấy ra nghiên cứu cái khí điển, và văn chương, hai cái khác nhau! Khí điển đọc ra, đọng trong tâm thức của các bạn, rồi từ đó các bạn truy lùng ra luồng điển căn bản của chính mình, và cố gắng tu; một ngày nào đó ngộ pháp rất dễ dàng!
Bạn đạo3: Xin anh em đứng lên để tiễn Đức Thầy! [43:25]
Hết