[Video ID 19940901L3 - III]

TV VK KHÓA HỌC “KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ 'NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT' - III”

Video: 19940901- Vấn Đạo (1): pp 2 - 10

Video: 19940901- Vấn Đạo (2): pp 11 - 22

Video: 19940901- Vấn Đạo (3): pp 23 – 29

Video: 19940901- Vấn Đạo (4): pp 30 - 54

Video: 19940901- Bế Mạc: pp 55 – 67

[bắt đầu Video: 19940901- III - VĐ (1)]

VẤN ĐẠO (1)

Bạn đạo1: Dạ, kính thưa Đức Thầy! Dạ, trước khi bước sang phần vấn đáp, xin phép Thầy cho chúng con được giới thiệu lên Thầy, tên, họ của mỗi khóa sinh chúng con để Đức Thầy chứng minh cái thành tâm của tất cả 38 khóa sinh nam, nữ hiện diện của Khóa 3 chúng con tại đây. Dạ, chúng con xin được phép giới thiệu: anh Hồ Văn Huệ để lên để đọc danh sách về khóa sinh nam. Chị Nguyễn Thị Cất sẽ lên đọc cái danh sách của khóa sinh nữ.

Xin mời khóa sinh, mỗi khi có nghe tên mình thì xin đứng dậy để cho Thầy biết mặt, xong rồi thì ngồi xuống, rồi sẽ đọc tiếp tên khác.

Bạn đạo: Dạ, thưa Thầy, sau đây là danh sách của những thí sinh nam. Con xin phép đọc các bạn từ lớn tới nhỏ. [00:50]

(giới thiệu tên khóa sinh) [03:50]

Bạn đạo1: Tiếp theo đây, con xin được phép giới thiệu với Thầy, em Nguyễn Quốc Hòa lên để lo cái phần vấn đáp.

Bạn đạo2: Kính thưa Thầy, con được quý bạn đạo ở đây mời lên điều khiển buổi họp ngày hôm nay… (nghe không rõ)[04:30]

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo2: Dạ. Để mở đầu buổi sinh hoạt, xin mời các bác, các anh chị, ai có câu hỏi thì lên để Thầy giải đáp. Xin mời cô Xuân An!

Bạn đạo3: Dạ thưa, kính thưa Thầy, có bạn đạo có nói là về tập niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” chúng ta nên cố gắng tập từng chữ một, như là tập chữ “NAM”, cố gắng ngồi niệm chữ “NAM” trong nhiều giờ xem, để xem luồng điển “NAM” là nó đi từ đâu tới và nó ngừng lại ở đâu? Thì xin Thầy, xin Thầy cho biết ý là chúng con có nên làm như vậy, hay không?

Đức Thầy: “Nam Mô A Di Đà Phật” nó phải liên tục. Mà “NAM” phải hiểu cái nguyên lý “NAM”: Thật Phương Nam lửa Bính Đính: chỉ hướng “NAM” nó mới xẹt được ra lửa, phát sáng ra!

“MÔ”: chỉ rõ vật vô hình. Trên bộ đầu của chúng ta, khi mà niệm quen rồi, nó nhớ, cái ý vừa tưởng tới đó là chúng ta thấy được cảnh giới bên trên.

“A”: Nhâm Quý gồm thâu nơi thận. Là cái thận thủy, với điển bên trên, hai cái nó phối hợp; khi mà chúng ta niệm đều thì cái dây nó đi lên, nó chuyển đi lên, trở về Không, thanh nhẹ.

“ĐÀ”: Ấy sắc vàng bao trùm khắp cả. Lúc đó là thận thủy điển với cái óc, hai cái nó tương giao, phát sáng rồi; khi mà chúng ta nói tới chữ “ĐÀ” thì cái thân xác của chúng ta nó sáng, xung quanh nó phát sáng.

“A”, “DI’ là nó đi lên, nó rút đi lên, chữ “DI” nó đi lên.

“Đà” là nó phát sáng.

“PHẬT”: là trở về với cái gốc “Tứ Hải quy gia”; ngay cái rún chúng ta đó là bốn biển hợp một nhà: ta biết được công chuyện của ta. [06:45]

Người tu, niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT”, không nên xía vào chuyện của bất cứ ai; hiểu cái nguyên lý là không có xía chuyện của người khác; rồi chúng ta mới thanh tịnh. Lúc thanh tịnh, chúng ta mới quán thông: mình biết chuyện mình, và biết chuyện người, để lo tu. Chứ không phải biết chuyện người, đi làm thầy rồi tiếp tục nói dóc, bị kẹt thôi!

Cho nên, khai triển “Nam Mô A Di Đà Phật” là chỉ đi lên, và tới lúc mà chúng ta niệm tới Vô Biệt Niệm, là nhớ cái nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”, nhìn cái gì nó cũng nằm trong nguyên lý đó, cả vũ trụ, Càn Khôn Vũ Trụ cũng nằm trong nguyên lý đó, thì chúng ta dễ quán thông. Khi mà quán thông, chúng ta mới thấy có hạnh phúc, mới biết được việc! Chớ học chữ, không biết được đâu! Thực hành, trí sáng tâm minh mới biết được. [07:40]

Cái mà nói rằng niệm để hiểu từ chữ, cái đó là tôi không cần thực hành. Cái đó, từ hồi nào giờ tôi chỉ niệm liên tục thôi. Thì các bạn muốn làm riêng cái đó là làm, chứ còn tôi thực hành là phải niệm liên tục, từ từ, từ từ đi tới, trụ bộ đầu, thì lúc đó nó quán thông từ cái một; mà bây giờ chúng ta có giấy trắng mực đen, dễ hiểu lắm! [08:08]

Bạn đạo3: Dạ, xin cám ơn Thầy!

Bạn đạo2: Xin cám ơn Cô. Xin mời bác khác.

Bạn đạo4: Dạ, kính bạch Thầy, con xin phép, thưa Thầy, hỏi qua thì Thầy giải đáp cho con hiểu: Trong “Kinh Di Đà” có nói, “Nhất cú Di Đà vô biệt niệm, bất lao đàn chỉ đáo Tây Phương”; thì con không hiểu cái ý đó, nghĩa đó, thành ra nhờ Thầy giải cho con hiểu.

Đức Thầy: Cái đó cũng như tôi nói hồi nãy giờ: “Nhất cú Di Đà” mà mình hiểu được cái câu “Di Đà” đó, thì nó đi thẳng lên trên, vì dùng điển rồi, không có dùng danh từ ở thế gian! Thì nó “đáo Tây Phương” chớ nó không đi đâu hết! Cái đường thằng của nó đó, highway có chạy gì chạy, nó cũng đi tới cái chỗ đó! Cái đó cũng là cái nguyên lý, highway đi về Trời, dùng Điển mới về Trời. [09:11]

Bạn đạo4: Dạ, con xin đội ơn Thầy. Dạ, con xin hết!

Bạn đạo2: Dạ, xin bạn đạo khác… (nghe không rõ)

Bạn đạo5: Kính thưa Thầy, theo cách Thầy dạy niệm Lục Tự thì Thầy nói trụ trên đỉnh đầu; thì con tập niệm thì trụ trên đỉnh đầu. Bây giờ Thầy kêu con, là kéo xuống phía trước.

Đức Thầy: Chú ý ngay chính giữa trán rồi tự động nó mới lên trụ ở trên đầu; mình niệm nhiều nó tự động nó lên trên đầu.

Bạn đạo5: Dạ thưa Thầy, trường hợp của con…

Đức Thầy: Chú ý ngay trung tim chân mày là để sửa cái tánh mình; thấy không? Chú ý ngay trung tim bộ đầu, rồi tự động nó sẽ mở lần, lần lần lên từ chỗ Trung Thiên, rồi Bồng Lai, rồi tới Phật Giới; cuối cùng nó phải đi về đó; cuối cùng nó phải về trung tim bộ đầu. Mà cái công năng mình làm được nhiều ngày thì tự nhiên nó phải tới! [10:21]

Bạn đạo5: Dạ, cám ơn Thầy!

Bạn đạo1: Dạ, kính thưa Đức Thầy, trong cái bài giảng về giải nghiệp tâm, thì Thầy có nói là, “Tôi phải luyện cái ngoài tai, để ngoài tai; cái trước mắt, để y trước mắt; còn cái nội thức của chúng ta, cho chúng ta để xây dựng bên trong, đào nó ra, mở nó ra!” Thì kính xin Đức Thầy, vì con cũng còn ngu si đần độn, nên con xin Đức Thầy chỉ cho cách làm sao để đào nó ra và mở nó ra cho con…

Đức Thầy: Nắm nguyên lý “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” mới mở ra. Cho nên kỳ này mới Phát Triển Nguyên Lý “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” là đào nó ra cho nó quân bình nó mới vọt đi lên! Mình làm cái phương pháp để cho nó vọt đi lên, chớ không phải là lấy cái ý phàm mua vé máy bay, hay làm việc gì, như là học chữ; không có! Cái này để tự nhiên và hồn nhiên nó xuất phát đi lên; niệm Phật cho nhiều, nó đi lên! [11:35]

Bạn đạo1: Dạ, xin cảm ơn Thầy!

Bạn đạo2: Cảm ơn Thầy! Bạn đạo khác có gì thắc mắc, xin cứ lên.

Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, theo lời bác Nhung, con nhớ là sáng nay, có nghe một cuốn băng, Thầy cũng có nói về vấn đề đào nó ra. Thì lúc đó, Thầy cũng có nhắn nhủ là sự nhịn nhục sẽ giúp chúng ta đào.

Đức Thầy: Thì lúc ta ngậm miệng niệm Phật là đâu có cãi lộn với người ta; không có! Nhịn nhục!

Bạn đạo3: Dạ, thành ra con thấy hai cái đó nó có liên hệ rõ ràng.

Đức Thầy: Ờ, liên hệ rõ ràng!

Bạn đạo3: Dạ, xin cảm ơn Thầy!

Đức Thầy: Niệm Phật là căn bản nhịn nhục đó, tiến tới tốt. [12:26]

Bạn đạo2: Mời cô Mai!

Bạn đạo7: Dạ kính thưa Thầy, khi mà mình đang niệm Phật, khi có một cái luồng điển ở phía bên tim và bên gan nó lên mà mình muốn sặc đó, rồi nếu mà con cố gắng để cho tự động nó lên, để mà khỏi, tránh cái vấn đề sặc thì nước mũi, nước mắt nó chảy ra. Thì hiện tượng đó có tốt hơn? Hay là mình để, khi mà để cho nó sặc, mình kềm không nổi, mình ho ra như vậy, có giải được cái trược đó không, Thầy?

Đức Thầy: Cho nó lên trên, nước mắt rồi nó chảy tốt hơn. Cái trường hợp mà nó muốn sặc, phải cố gắng làm Pháp Luân nhiều trong đêm; Pháp Luân Thường Chuyển á, nó mới giải được cái phần đó. Cái đó, trược trong mình có nhiều, âm khí nhiều quá, phải chỉ làm, lấy cái Thanh Khí Điển hóa giải ra! là làm Pháp Luân Thường Chuyển. Con càng làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều, là càng khỏe!

Bạn đạo7: Dạ. Ngày hôm qua con cố gắng không cho nó sặc.

Đức Thầy: Nó dương hóa, làm Pháp Luân Thường Chuyển nó dương hóa luồng điển trong mình. Cái âm là nó chỉ kích thích cho mình dục mà thôi! Mình giải nó ra, nó hết! [13:46]

Bạn đạo7: Dạ. Thường thường con chịu không nổi; nó sặc nhưng mà ngày hôm qua, con ráng để thả lỏng, bình thản cho nó lên, thì khi nó giải được lên thì mũi, nước mũi, nước mắt nó chảy ra!

Đức Thầy: Cứ cho nó chảy ra; chảy ra là cái trược nó đi đó, thấy rõ ràng đó!

Bạn đạo7: Dạ. Con cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo2: Cám ơn Cô Mai! Nếu không có thắc mắc về đạo, thì quý bạn có thể hỏi về đời.

Bạn đạo8: Kính thưa Thầy, trong băng “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT”, Thầy có nói “Nhớ khó hơn niệm”. Xin Thầy…

Đức Thầy: Nhớ khó hơn niệm!

Bạn đạo8: Xin Thầy giải thích cho con hiểu.

Đức Thầy: Nhớ khó hơn niệm. Cái nhớ suốt ngày suốt đêm, cái đó khó lắm! Phải niệm quen rồi nó mới đi tới nhớ. Bây giờ bắt Con nhớ, một chặp Con làm việc Con quên à! Thấy không? Khi mà nó trụ rồi, là tự nhiên làm cái gì cũng ở trong cái nhịp đó thôi, mà làm theo sáng suốt, rất đàng hoàng. Niệm thường niệm: là niệm quen thét rồi nó lên trên đầu, nó trụ; chú ý ở đây thét rồi nó, điển thấy nó nặng nặng ở đây (trung tim giữa hai chân mày); nặng nặng ở đây (trung tim giữa hai chân mày), nặng nặng ở đây (trung tim giữa trán), nặng nặng ở đây (mỏ ác/nê hườn cung); nó tới đây là hết rồi (đỉnh đầu-hà đào thành). Tới đây là sáng, có chuyện gì mà buồn bực, Con nghĩ tới chỗ đó để giải quyết; nó xong! Không cần đi kiếm ông luật sư hay gì hết; trên đó nó giải quyết sáng suốt lắm. [15:33]

Bạn đạo8: Như vậy là niệm quen rồi mới nhớ?

Đức Thầy: Ừ, niệm quen mới được. Ban đầu phải tập, cái nhịp tim nó niệm lần lần, lần lần lên, mà trụ được trên đầu rồi, mà nó phải nhìn thẳng chỗ này để nó đổi cái tánh; nhìn chỗ này nó mới sửa cái tánh; nhìn thẳng trung tim! Phải trụ lên trên rồi tự nhiên Con đi tới chỗ nhớ. Nhớ nó khó hơn là niệm. Rồi phải lâu ngày, nhiều ngày nhiều tháng mới đi tới nhớ. Nói cái chuyện nhớ thì dễ, mà muốn nhớ thật sự cái nguyên lý “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” không phải dễ. Trong cuốn băng có nói, “NAM” là cái gì, “MÔ” là gì, “A” là cái gì, “DI” là gì, “ĐÀ” là cái gì, “PHẬT” là cái gì; mình phải nghe và chú ý nhớ cái nguyên lý đó! [16:24]

Bạn đạo8: Khi mà Thầy nói nhớ cái nguyên lý, tức là nhớ cái ý nghĩa của nó?

Đức Thầy: Ừ, ý nghĩa của nó; mà tự nhiên nó bừng sáng, là Con không bao giờ quên hết, suốt đời cũng không quên nguyên lý đó; rồi nhìn đâu cũng thấy ở trong nguyên lý đó; bởi vì cơ tạng Con là nước, lửa, gió, đất, mà nó hội tụ đó, nó thành nguyên lý “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT”, là sức mạnh tiến hóa đi về Trời!

“Di Đà nhất cú vô biệt niệm”: một câu, không có niệm tầm bậy; cứ niệm đó thét rồi nó nhớ. Đó là đường đi về Trời đó! [17:10]

Bạn đạo8: Con xin cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo9: Dạ thưa, kính hỏi Thầy: vấn đề mà điển nó rút trên bộ đầu đó, có phải là hình thức nhớ, hay không?

Đức thầy: Nhớ; ở đó mình sẽ nhớ luôn, cứ nhớ cái đó, thay vì niệm.

Bạn đạo9: Nhưng mà nó rút tối ngày sáng đêm. (cười)

Đức Thầy: Vậy là tốt đó! Là mình nhớ. Vô Biệt Niệm chỉ có một đường đó là đi về Trời thôi!

Bạn đạo9: Dạ Thầy, xin hỏi thêm Thầy là, như anh bạn Nhung đó, anh Nhung cũng nói với con là, khi nó nhịp như vậy, mình nằm Chiếu Minh, nhưng mà Chiếu Minh không được, vì khi nó nhịp hoài, Chiếu Minh nó lại nhịp mạnh lên nữa.

Đức Thầy: Không cần; không cần làm Chiếu Minh cũng được! Nếu có ăn nhiều, mình mới lo làm Chiếu Minh giúp cho bộ ruột nó tốt. Còn nếu không, mình êm ả, cứ nằm đó, ngủ cũng như một giấc chiêm bao sáng suốt vậy; kêu dậy lúc nào cũng tỉnh, trả lời đàng hoàng, nó nhờ chỗ đó nó rút. [18:07]

Bạn đạo9: Nó có một cái lạ là, như có cái chuyện gì mà sắp xảy ra thì cái tim phía trên đầu nó nhịp, mạnh lắm!

Đức Thầy: Biết trước mà!

Bạn đạo9: Cảm ơn Thầy!

Đức Thầy: Hồi nào giờ không làm thầy bói, nhưng mà ai tới hỏi gì mình cũng nói đại, tự nhiên nó ra à! Bởi vì đối phương cũng nằm trong nguyên lý đó, mà họ chưa tập trung, mà mình tập trung là mình chỉ hóa giải cho đối phương! Nói thét một chặp ra công chuyện của họ hết: nói chuyện thét một chặp ra công chuyện của họ! Hồi nào đến giờ đâu có học thầy bói, nhưng mà nói được! [18:44]

Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, để tiếp theo lời em Thủy có nói là, như vậy là nhớ nguyên lý? Vậy thưa Thầy, hôm trước chúng con có học qua thì một số anh em cũng mong là được Thầy giải thích rõ thêm một chút nữa về nguyên lý của 6 chữ đó.Thì Thầy nói, ví dụ Thầy nói “NAM” thập Phương Nam lửa Bính Đính; thì có nghĩa là gì, thưa Thầy?

Đức Thầy: NAM là chỉ có hướng Trời, Phương Nam của Hướng Trời nó mới xẹt lửa Bính Đinh; cũng như hai cái bitsđiển nó xẹt ra lửa; ở chỗ đó là Cửa Trời. Hướng Nam nó mới có lửa; mà ở đây mình tập trung để cho trung tim chân mày tóe sáng ra; thì lửa với lửa nó mới hòa hợp nó mới đi lên được! [19:51]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, tức là lửa với lửa, tức là mình với Trời, Đất; hai cái, thì…

Đức Thầy: Trời, trên Trời chứ không phải Đất!

.

Bạn đạo3: Ở trên Trời

Đức Thầy: Thiên Giới,

Bạn đạo3: Và mình?

Đức Thầy: Và mình, liên hệ với nhau.

Bạn đạo: Vậy thì khi mình niệm là cái hồn mình nó hướng về

Đức Thầy: Ở đây nó sáng, nó tập trung, cái Mô Ni Châu nó mới sáng. Cho nên trước, hồi trước tu á, nhắm mắt thấy nó cạn sệt, thấy đen sì một cục vậy thôi; nhưng lần lần, lần lần Soi Hồn, tu thét rồi nó thấy cũng đen, mà nó rộng, nó lợt đi; lợt lần, lợt lần, nó đi tới sáng! Sáng, sáng, sáng, thấy mặt trăng lưỡi liềm; rồi thấy ánh trăng sáng! Lúc mà chúng ta thấy sáng rồi, ta làm Pháp Luân Thường Chuyển, cái ý vừa nghĩ tới “đầy rún đầy ngực tung lên bộ đầu” là cơ tạng chúng ta đều sáng! Thì nó mới thanh nhẹ chỗ đó mới thiền được lâu. Không đạt tới cái đó, thiền không được lâu. Lo chuyện đời nhiều quá, thiền không được lâu. [20:49]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, tức là mình, con người, bản thể của con người ta cũng có cái phần điển trong đó, và bên trên cũng có cái phần điển trong đó.

Đức Thầy: Đó!

Bạn đạo3: Và nó làm một cái relationship như vậy.

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo3: Thưa, thế bây giờ Thầy nói là, “MÔ”: chỉ rõ vật vô hình; thưa Thầy, là cái gì? cái gì chỉ?

Đức Thầy: Khi mà cái tâm của mình đó, phàm tâm này nó dời tới trung tâm bộ đầu rồi á, là nó sáng lên, nó thấy rõ vật vô hình. Thế gian, ở thế gian nói “vật vô hình” mà chúng ta nhắm mắt ta thấy! Cái đó là hữu hình của người tu: thấy rõ ràng! Mà họ ở thế gian là “vật vô hình”; là không thể thấy được!

Bạn đạo3: Thưa Thầy, tại sao thấy được?

Đức Thầy: Hử?

Bạn đạo3: Tại sao khi mình trụ đó mình vẫn thấy được?

Đức Thầy: Trụ đó, thấy được! Bởi vì mình về tới cái giới đó; mình ở cõi vô hình, mình phải thấy chuyện vô hình chớ! [21:43]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, nhiều khi con có thấy nhưng mà con không hiểu tại sao tự nhiên lại thấy?

Đức Thầy: Thì cái điển của mình tự nhiên như vậy đó! Nó lên trên bộ đầu thì thấy được.

Bạn đạo3: Thưa Thầy, là nó thấy cái gì? Ở đâu vậy, Thầy, mà mình lại thấy cái đó?

Đức Thầy: Thấy cái cảnh ở bên trên mình! Trình độ tới đâu mình thấy tới đó. Còn mình thấy nhiều rồi mình đi học nhiều. Trên đó người ta cũng nhiều cái class để mà dạy mình: trong một chút người ta chiếu điển là mình biết rồi. Cho nên tôi nói thiền một thời là cũng như đi học một khóa, chứ không phải ít đâu. Nhiều lắm, nhiều chuyện học lắm! [22:18]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, còn “A - Nhâm Quý gồm thâu nơi thận”?

Đức Thầy: Nhâm Quý hóa sanh thủy; thủy điển tương giao: nước với điển trên bộ đầu, hai cái tương giao. Cho nên người ta tâm, thận ổn định, ngủ ngon; mà tâm, thận bất ổn là ngủ không được! Nó liên hệ với nhau: Thận thủy mà, đường đó đường Đốc Mạch.

Bạn đạo3: Thưa Thầy, thế nó có liên hệ gì với bên trên Càn Khôn không?

Đức Thầy: Có liên hệ chớ! Nó là một cái cơ hình của Tiểu Thiên Địa, chủ của Tiểu Thiên Địa, thuộc về Điển Giới. Có liên hệ hết đó! [23:06]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, thế trong Vũ Trụ, thì “DI” là gì, Thầy?

Đức Thầy: Hả?

Bạn đạo3: Trong Vũ Trụ thì “DI” là gì?

Đức Thầy: “DI” là phát triển; đi lên, đó! Tinh, Khí, Thần chúng ta trụ, cơ tạng chúng ta, Tinh, Khí, Thần, không có tham dục thế gian thì Tinh, Khí, Thần nó trụ; vừa nhắm mắt là nó phát triển! Nó càng ngày càng đi lên cao, thấy nhẹ như pháo thăng thiên, như hỏa tiễn vậy đó!

Bạn đạo3: Thưa Thầy, còn “DI” ở trong người là gì?

Đức Thầy: “DI” là Tinh, Khí, Thần. Ba luồng điển Tinh, Khí, Thần quan trọng lắm. Trong cơ tạng, không có Tinh thì không có Khí; Tinh hóa Khí; Khí hóa Thần. Khi mà những người tham dục nhiều, sáng đi làm mệt mỏi, một chập ngáp, một chập nói này kia nọ; nghĩ không thông suốt. Cho nên, người nào mà giữ được chất tinh đó, khỏe mạnh lắm! Cho nên người ta tu trong chùa, tu lâu năm, đem đốt xác họ có xá lợi! Lâu ngày nó kết tinh thành viên viên đó.

Bạn đạo3: Thưa Thầy, “ĐÀ ấy sắc vàng bao trùm khắp cả”, có nghĩa là sao? [24:12]

Đức Thầy: Sắc vàng: khi mà chúng ta trụ, ba cái đó trụ rồi, thì ta thấy rõ, ta đi nhẹ nhàng; nói về phần hồn đó: có ánh quang đàng hoàng, thấy bộ đầu có hào quang; cơ tạng chúng ta xán lạn lên! Đi một lần về hãnh diện lắm. Còn ở thế gian thì cái luồng điển của chúng ta càng ngày càng mạnh, những ma quỷ cách 40 thước không có bước vào chỗ thể xác chúng ta được! Vì cái energy nó mạnh rồi; sáng rồi!

Bạn đạo3: Thưa Thầy, “ĐÀ” ở trên Trời là gì?

Đức Thầy: “ĐÀ” là ánh sáng. Nó tụ cái hình rồi nó thành ánh sáng, đi được.

Bạn đạo3: Thưa Thầy, Thầy nói “PHẬT” là “hay thanh tịnh ở nơi mình”. “Hay” có nghĩa là…

Đức Thầy: “Hay thân tịnh ở nơi mình”: mình đi tới đâu mình biết.

Bạn đạo3: “Hay” tức là biết đó ạ, chứ không phải là “hoặc là”?

Đức Thầy: Không! Mình biết rõ chuyện của mình mà lo tu, lo đi tới nữa. Thì như vậy, khi mình gặp Như Lai Phật Tổ, không có bị quở nhiều! Tu mà không biết mình là bị quở trách! Tu biết mình, không có làm gì sái quấy. Ngày đêm nung đúc cái đường đi về nơi thanh tịnh, mới phát triển tâm từ bi. [25:36]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, vậy thì trên vũ trụ, “PHẬT” là thanh tịnh?

Đức Thầy: Thanh tịnh! Không thanh tịnh không được lên tới đó! Cái trình độ khác rồi! Cho nên các bạn tu ở đây là dứt bỏ chuyện đời, lần lần coi thử, bỏ hết, bỏ hết coi nó làm sao? Kêu “bỏ hết” - tôi chết đói? Không! Nó còn no hơn hồi xưa nữa! Vừa ăn điển, vừa ăn tiền; ăn một cách đạo đức thì người làm thương mãi sẽ khá lên; mà khi khá là mình phải từ bi, mình làm phước… (nghe không rõ) không có gì hết.

[26:12]

Bạn đạo3: Thưa Thầy, như vậy có phải là, như em Thủy hỏi, tức là khi mình nhớ nguyên lý như Thầy nhắc, tức là mình nhớ phần hồn, so sánh với lại vũ trụ, mà mình niệm cái phần hồn đó cho nó mở ra?

Đức Thầy: Mình nhớ cái tâm của mình đó, cái chơn tâm, mình nhớ. Nhớ nguyên lý “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” là mình chỉ có quân bình ở nơi Điển Giới mà đi đứng. Chớ con người ở thế gian còn quân bình mà: đứng được, đi được mà! Mà chúng ta mất quân bình, làm sao lên tới cảnh giới đó được?

Người mất quân bình, ngồi thiền một chặp cái đầu nó nặng, nó gục xuống, nó không phát triển được!

Mình ngồi ngay ngắn là nó mới phát triển!

Cái luồng điển chúng ta tới đó yếu, chịu không nổi, đi xuống! Nhẹ mà không đủ nhẹ, thì không lên được. Phải đủ nhẹ mới lên được!

Đi học ở thế gian cũng có trình độ mà. Lên trển cũng phải có trình độ tu học.

Cho nên những người tu hồi xưa người ta cố gắng thiền hoài, thiền hoài, không có đi đâu hết; lo tu nhiều hơn.

Chúng ta người ở thế gian, mà lo tu nhiều hơn và làm việc tận tâm, đâu có đói? Không có đói! Đi làm công họ cũng thương, mà buôn bán họ cũng thương, không ai ghét. [27:32]

Bạn đạo3: Con cảm ơn Thầy!

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo2: Cảm ơn cô An!

Đức Thầy: Cái đây là đang khai triển nguyên lý để hội tụ rõ rệt cái phần hồn của chính chúng ta có thể về Trời; chứ không phải là mua, cúng lạy, để được về Trời! Cái đó không có trúng!

Cái đây mình có quyền gom tụ thì mình hành cho đúng nó sẽ gom tụ; đó là cái vốn xa xưa chúng ta có mà bị mất từ bao nhiêu kiếp làm người.

Bây giờ phải cố gắng tu nó mới trở lại được! Đã mất lâu lắm rồi, bây giờ trở lại thanh tịnh nó mới hội tụ.

Hội tụ rồi là ở trong nguyên lý đó chớ không có xa!

Mình nắm được nguyên lý đó, lên Cửa Trời, quỷ cũng không có đánh, mà không có ai phá mình! Nhịn nhục tối đa rồi không có phản kháng bất cứ ai hết! [28:34]

[kết thúc Video: 19940901- Vấn Đạo (1)]

[bắt đầu Video: 19940901 – Vấn Đạo 2]

Video: 19940901

TV VK Khóa học “Khai Triển Nguyên Lý NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT III”

Vấn đạo (2)

3. Vấn đạo 2:

Bạn đạo1: Mời anh Chấn!

Bạn đạo2: Thưa Thầy, con có một câu hỏi: Từ những người mà lớn tuổi rồi, không có đi làm việc, còn những người đi làm việc như tụi con thì trong lúc mình làm việc mình phải dùng cái ý chí của mình để mình suy nghĩ, thì lúc đó mình lại không có tập trung để mà Niệm Phật được. Thì như vậy mình có, như là chỉ còn một cách là khi nào mình rảnh rỗi mình về nhà thì mình mới ngồi mình niệm được. Và nếu mà mình ngồi được trong một ngày, niệm được chừng nửa tiếng, một tiếng, như vậy nó có giúp đỡ được mình?

Đức Thầy: Mình thành tâm làm việc cho chính mình thì có kết quả. Khi mình đi làm việc, phải tận tâm, lúc làm việc phải hết mình, tận tâm; rồi về nhà mình, mình thanh tịnh, tới giờ phút, giờ phút đó giờ phút riêng biệt, phải nhắm mắt trong một góc nào, mình ngồi thanh tịnh, không ai đá động, mình dùng ý niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT”; giữ cái nguyên lý đó mà thành tâm niệm, thét nó phát triển. Nhưng mà Đời Đạo Song Tu: khi chúng ta đi làm phải thành tâm, Tôi “Làm việc đây cũng như tôi đang niệm Phật”; thành tâm; tập cái tánh thành tâm, làm cái gì phải chú ý, thành tâm. [01:39]

Bạn đạo2: Tại vì con có một lần con cũng tập thử trong lúc làm việc, thì con niệm thử, thì...

Đức Thầy: Không có niệm được!

Bạn đạo2: Không niệm được! Tại vì hút đi mất rồi, Thầy. Ngủ, mình cứ gục xuống.

Đức Thầy: Không được. Mình phải chú ý việc làm mình, rất thành tâm. Khi mình làm, là luyện cho Lục Căn Lục Trần, nó thành tâm. Thành tâm là mình niệm phật đó. Làm là bắt Lục Căn Lục Trần làm, chớ đâu cái trí con đâu có làm cái gì. Bắt Lục Căn Lục Trần làm việc, vậy thôi. Làm hết giờ về, tới lúc đó là giờ của mình. Luyện cho phần hồn thanh nhẹ, nhắm mắt nhẹ, thành tâm hướng về A Di Đà Phật, mà niệm. Thì lúc đó, cái từ trường mình xuất ra, nó có connection với Phật từ bi của Phật ban chiếu. [02:28]

Mà mình thành tâm, là một tiếng hơn là một ngày niệm mà không có ra lề lối gì, tâm không thành. Tâm không thành là đồ giả thôi, không có thật.

Bạn đạo2: Thưa Thầy, trong lúc niệm, có nhiều khi, cái luồng điển nó rút lên một cái, mình cũng ngủ mất. Đang niệm cái mình ngủ mất. Sau khi đó, khi mà mình tỉnh trở dậy, mình tiếp tục mình niệm tiếp.

Đức Thầy: Đâu có, mình nhớ cái Nam Mô A Di Đà Phật thôi. Tới lúc đó là đi tới giai đoạn nhớ Nam Mô A Di Đà Phật, thì mình cứ nhớ Nam Mô A Di Đà Phật, trên bộ đầu nó mới phát triển sáng, không cần niệm nữa. Niệm tới Vô biệt niệm rồi. Vừa nhắm mắt là nó rút rồi, là cứ nhớ cái đó mà đi, nó mới vun bồi sáng suốt, cái khúc ở trên. Còn người mới niệm, mới tu là phải niệm; niệm, niệm... một chặp cái tim này... một chặp (03:18 nghe không rõ) Lục Căn Lục Trần nhiều chuyện lắm. Còn cái này nó rút mà mình nhớ cái nguyên lý đó thì cái óc nó mới sáng. [03:28]

Bạn đạo2: Thưa Thầy, con có một câu hỏi cuối nữa. Hồi nãy Thầy có nói rằng, nếu mình không có niệm đó, về trên đó sẽ bị Đức Phật Tổ rầy. Thì thưa Thầy, con muốn biết, trong cuốn Thiên Đàng Du Ký đó, nói “Nhất khí hóa tâm thanh”, là tâm thanh biến hóa ra ngũ hành, ngũ đế. Thì cái nhứt khí đó... là vị Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn. Thưa Thầy, Đức Phật Tổ Như Lai mà Thầy nói đó, có phải là đức Hắc Bì hay không? và cái liên quan giữa đức Hắc Bì và Phật Tổ Như Lai là như thế nào? [04:08]

Đức Thầy: Như Lai Phật Tổ là cũng nằm trong gốc đó mà thôi. Tới là mình bị quở trách, không có trọn tâm tu học. Tu cho có chừng là không có trọn tâm tu học, thế nào cũng bị trách à.

Bạn đạo2: Cái nguồn gốc của mình là từ Đức Vô Cực Đại Thiên Tôn hay là cái nguồn gốc của mình là Đức Phật Tổ Như Lai?

Đức Thầy: Thì nguồn gốc của mình là Vô Sanh Bất Diệt. Khi mà đi về tới Như Lai là mình thấy mình nguồn gốc là vô sanh bất diệt, là ánh sáng, nguồn gốc của nó.

Bạn đạo2: Tức là nguồn gốc của mình là từ Đức Phật Tổ Như Lai?

Đức Thầy: Phật Tổ Như Lai.

Bạn đạo2: Con cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Trong thanh tịnh mà ra. Cho nên, chúng ta tu càng ngày càng thanh tịnh, càng thích thú, cái vốn mình là thanh tịnh; về tới thanh tịnh là rất sung sướng. Mình từ cái gốc thanh tịnh mà ra. [05:00]

Bạn đạo1: Con xin cám ơn Thầy!

Bạn đạo3: Con xin kính chào Thầy và các bác các anh chị, con xin tiếp tục chương trình, mời các bác các anh chị có ai có câu hỏi?

(băng gián đoạn)

... ngồi ngay thẳng, nhưng mà con có thấy có người ngồi mà không có thẳng đó. Thưa Thầy, cái cổ nó không có được thẳng.

Đức Thầy: Không thẳng là không được. Phải ngồi thẳng mới được. Thẳng thì nó đi lên, luồng điển đi lên. Gục xuống nó đi xẹt qua xẹt lại. Cũng thấy mà thấy gì đâu đó, không nhớ được. Thẳng đi lên rõ ràng, nó mới nhớ.

Bạn đạo3: Con xin cám ơn Thầy! Con xin mời bác!

Bạn đạo4: Kính thưa Thầy. Dạ, con có nghe cuộn băng của Thầy giảng, trong cái khóa 1 ở tại Thiền Viện Vĩ Kiên này năm 1986, nói về bài Giải Nghiệp Tâm đó. Thì có một đoạn, Thầy có nói: “Tôi phải làm sao để tôi quên tất cả, mà tôi nhớ tất cả trong một lúc”. Thì về cái câu này nó khó, nên con có nghe trong cuộn băng đó, thì cũng có một bạn đạo lúc đó, có thắc mắc, có hỏi Thầy. Nhưng mà vì cái phần giải đáp của Thầy, thì trong băng nó nghe không được rõ. Nên sẵn đây, xin nhờ Thầy minh giải giùm con là cách làm sao mà vừa quên mà vừa nhớ một lúc. [06:49]

Đức Thầy: Quên và nhớ một lúc là cái tâm phàm của chúng ta đã dời ngay trung tim rồi. Quên là không có… chửi tôi, tôi không có trả thù, đó là quên. Nhưng mà tôi nhớ một lúc. Không bao giờ giận anh. Anh chửi tôi, tôi không bao giờ trả thùanh. Đó, mới là kêu bằng quán thông.

Cho nên, đi về với luồng điển của Thượng Đế, trong sanh có tử, không sao; trong tử có sanh. Mà chính mình đang nắm cái nguyên lý rõ ràng, thấy rõ ràng. Hằng ngày nhai vô miệng cho nó chết, nhưng mà nó hồi sinh. Có nó, chúng ta mới sống. Trong tử có sinh, mà trong sinh này nó sẽ có tử; mà chúng ta đang nắm, mà thiếu thanh tịnh là không thấy. Chúng ta đang nắm nguyên lý của Trời, đất mà tu, mà không chịu hành, thì không bao giờ tiến; dùng lý luận không bao giờ tiến. Có rõ ràng mà, nó đương sống, vậy mà chúng ta luộc ta ăn, nó chết, vô còn nhai cho nó chết. Nhưng mà trong cái chết nó có sống. Chúng ta được sống với nó, nó sống với chúng ta. Mà nếu chúng ta tu mà niệm Bát Nhã, nó được đi về với sắc giới của nó, trình độ của nó. Mà trong sanh có tử, cái xác này có này, nhưng một ngày nào nó sẽ chết, trong tử có sanh, chúng ra thấy rõ ràng.

Biết được hai điều đó, thì con người nó quân bình và không có lo âu. Muốn sanh, sợ tử, phải lo âu. Muốn tử, sợ sanh cũng lo âu. [08:20]

Bạn đạo4: Dạ, kính thưa Thầy, cái phần đó thì con cũng có nghe. Nhưng mà nói về cái phần sanh tử đó là của Thượng Đế, thì của cái người phàm đó, thì mới có nói là làm sao mà vừa quên vừa nhớ một lúc?

Đức Thầy: Thì đó, quên nhớ một lúc là nó trụ ngay trung tim bộ đầu, là anh hiểu, lúc đó anh quán thông rồi, quên nhớ một lúc, cũng nằm trong nguyên lý của ông Trời. Mình đâu bỏ ông Trời được. Đi về điển giới là sống với ông Trời. Niệm phật là hằng ngày sống với ông Phật. Sống với ông Phật, phải sao? Phải phát triển tâm từ bi, phải giàu lòng tha thứ và thương yêu, bất cứ những cái gì xảy đến với chúng ta

Còn cái cuộc mà thiên biến, thì chúng ta thấy rõ đang sống với ông Trời. Trong sanh có tử, trong tử có sanh, không sao hết, bình an, không lo. Bình tâm bất cứ hoàn cảnh nào xảy đến. [09:15]

Bạn đạo4: Dạ, con xin cám ơn Thầy!

Bạn đạo3: Con xin cám ơn bác, cám ơn Thầy. Xin hỏi, câu hỏi, ai có câu hỏi nữa không? Dạ, trong khóa 3 này, có em Loan là người trẻ tuổi nhất. Chị xin mời em Loan lên đây đóng góp cho vui.

Bạn đạo5: Kính thưa Thầy, con nghe má con nói là… làm người với lại làm thú vật thì cũng có... cấy giống (nghe không rõ) Khi mà con người qua đời rồi đó, thì người nào tốt thì sẽ thành chim, mấy con chim, như là Tiên đồ đó, (cười) cái đó có đúng không, Thầy? [10:19]

Đức Thầy: Thì bây giờ, Con muốn tu cái pháp này, Con phải thực hành, rồi Con chứng nghiệm mới đúng, không có nên nghe người ta nói rồi Con truyền thuyết thét rồi Con không có hành được cái gì hết đó. Con hành cho óc Con sáng, Con thấy rõ, thì cái đó là giá trị. Vô Vi phải như vậy: chậm mà chắc.

Bạn đạo5: Con rùa nó tu lâu năm, có phải nó là Tiên không vậy ạ?

Đức Thầy: Không phải Tiên được! (bạn đạo cười) Nó tu là nó nhờ nó Pháp Luân Thường Chuyển, con rùa nó nhờ Pháp Luân Thường Chuyển nó sống lâu hơn con người; nó nhờ hơi là nhờ nguyên khí của Trời Đất mà nó sống, chớ không phải là vật chất nhiều. Con rùa, bây giờ Con không tin, Con bắt con rùa con giam ở dưới bộ phản đó, nó cũng vẫn sống hoài; nó hít nguyên khí nó sống. [11:05]

Bạn đạo5: Dạ cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo5: Dạ, còn bác nào có câu gì muốn hỏi nữa không?

Đức Thầy: Con thấy những chuyện này, chuyện nọ, Con tò mò; hỏi cha mẹ, cha mẹ thì cũng như người truyền thuyết, mà cha mẹ không hiểu rõ.

Con, bây giờ có cái óc, Con hành để con hiểu rõ cái sự việc đó; cái đó là chuyện quan trọng của đời Con. Con hỏi người ta, rồi Con cũng quên thôi. Con hành cho cái óc Con mở, tự nhiên Con hiểu! Tự nhiên hiểu rõ ràng như vậy, mới lạ! “Tôi không có học cái đó, mà tôi hiểu!” Rồi lúc đó Con mới nói điển là cái gì, vật chất là cái gì. Cái chánh của nó là điển. [11:50]

Con ăn cọng rau con thấy cái vũ trụ quang ban chiếu không? Cọng rau trồng mấy ngày, mấy tháng nó mới có cọng rau; bây giờ Con cắt cọng rau Con ăn, Con nhai vô trong bụng, nó sanh ra chất nhớt; nhớt nó hóa sanh thủy, phải không? sanh thủy, thủy nó biến sanh khí, khí nó thành sắt/sắc, đi lên trên. Con ăn vô, mặt mày Con hồng hào, thấy không; còn đói bụng mặt mày Con xanh. Phải không?

Đó, lần lần Con sẽ hiểu. Con sống với điển của ông Trời; Con không thể quên ông Trời được. Con sống với Thượng Đế, Con không thể quên ông Thượng Đế! Mà trong này, Con có tâm từ bi, Con niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” nó phát khởi tâm từ bi. Con sống với ông Phật mà Con quên ông Phật là Con có lỗi. Con sống với ông Trời, Con phải sống, thấy cái hạnh của ông Trời: Ổng tạo lập vũ trụ và vũ trụ phục vụ chúng sanh bất vụ lợi. Mà chúng sanh bày ra thương mãi, gạt gẫm lẫn nhau, chớ còn thiệt là sống... Người nào chịu tu là sống yên hòa bình tốt, không có ăn xài gì bao nhiêu đâu. Một kiếp người, nhưng mà đòi hỏi quá nhiều, sanh khổ, tạo loạn cho nhau, mà thôi. [13:06]

Bạn đạo5: Dạ. Con cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo5: Còn bác với anh chị có câu nào muốn hỏi không? Con xin mời bác!

Đức Thầy: Ông Tám có một mình à; Con thấy không? Con thấy ông Tám có một mình đang bị Luân Xa chiếu/ chiếm. (cười)

Bạn đạo6: Dạ thưa Thầy, câu hỏi này thì trong cái cuốn băng Giải Nghiệp Tâm, Thầy có nói là trong tương lai có chuyện gì xảy ra thì Bề Trên rút cả hồn lẫn xác. Không biết cái chuyện đó như thế nào? Xin Thầy cho biết.

Đức Thầy: Cái hồn lẫn vía chớ!

Các bạn đạo: (xôn xao) Dạ hồn lẫn xác.

Đức Thầy: Làm sao hút cái xác được? [14:03]

Các bạn đạo: Dạ có, trong đó ghi hồn lẫn xác.

Bạn đạo6: Dạ, trong sách, tài liệu có ghi là… (cười, nghe không rõ) Dạ, có người thì rút phần hồn thôi, nhưng có người thì Cha rút cả hồn lẫn xác.

Đức Thầy: Ờ, rút cả hồn lẫn xác là những người tu cao, muốn lưu dụng tại thế gian, cho người ta dời đi chỗ khác, thay vì xảy ra công chuyện; cái đó có; tự nhiên họ dời đi à! Là muốn lưu lại mặt đất để cứu đời. Có Bề Trên hết, chớ không phải không có đâu! Các Bạn tu rồi một thời gian, “Tôi đi phố chơi, tự nhiên nó chuyển đi chỗ này, chỗ nọ; vô cái, gặp bạn đạo,(cười) thấy lạ không? (cười) “Tôi đâu có muốn gặp Anh đâu mà bữa nay tôi gặp Anh đó; thôi, hai đứa mình đi uống nước nói chuyên chơi!” (cười) Có cái vụ đó không?

Bạn đạo6: Dạ có.

Đức Thầy: Ờ, thì có Bề Trên làm việc với mình, nếu mình bằng lòng làm việc với Bề Trên. Bề Trên là thanh nhẹ; nếu mình hướng về thanh nhẹ, thì lúc nào mình cũng sống với sự thanh nhẹ. Và biết được cái phần hồn mình là vô sanh bất diệt, là mình không bao giờ sợ gì hết, dũng mãnh lo tu thôi, mới là an nhiên tự tại được!

Nào ai có gì thắc mắc nữa không? [15:27]

Bạn đạo3: Xin mời bác.

Bạn đạo7: Dạ, kính thưa Thầy, sẵn dịp anh Huệ ảnh có nhắc tới vấn đề mà, nếu có tu được có trình độ rồi thì sẽ được cứu cả hồn lẫn xác, còn ngoài ra cũng có nói là, chẳng những là cứu được bản thân của mình rồi mà còn cứu luôn cả Cửu Huyền Thất Tổ. Thì cũng nhờ Thầy minh xác coi cái Cửu Huyền Thất…

Đức Thậy: Đương nhiên; đương nhiên rồi!

Bạn đạo7: Dạ!

Đức Thầy: Khi phần hồn mình sáng suốt, đi đây, đi đó được, thì mình thấy ông bà cha mẹ mình (trước khi mới tu, mình cũng có dịp thấy vậy) mà rách rưới không có đàng hoàng; bây giờ thấy thay đổi hết, và có nơi, có chỗ tu học. Phải được cứu chớ! [16:17]

Bạn đạo7: Dạ!

Đức Thầy: Mình xác nhận mình thấy, mới là đúng.

Bạn đạo7: Dạ; dạ cái đó thì con hiểu.

Đức Thầy: Như “Tôi thấy ông già tôi làm sao, tôi biết hết, là tôi hiểu, tôi mới xác nhận với người ta”.

Bạn đạo7: Dạ. Dạ thưa, con muốn hỏi Thầy là, cái phần Cửu Huyền Thất Tổ thì nó hơi mênh mông quá; cũng nhờ Thầy xác nhận là cái đó gồm những vai vế nào ở trong dòng họ của mình?

Đức Thầy: Trong dòng họ mình, Cửu Huyền Thất Tổ là những cái chuyện hồi xa xưa nó cũng hội tụ lại. Hội tụ lại rất nhiều, mà gặp nhau rất vui. [16:45]

Bạn đạo7: Chớ không phải là cha mẹ hay là ông bà gần của mình thôi, mà là cả xưa nữa.

Đức Thầy: Cả, nhiều lắm; hội tụ nhiều lắm. Nhiều khi Anh thiền mà Anh thấy cả ngàn người, mà không người nào giống người nào hết, mà anh vui, gặp, vui lắm!

Bạn đạo7: Mà cái đó làm sao biết nhìn ra cái đó là Cửu Huyền Thất Tổ của mình được hả Thầy?

Đức Thầy: Mình nhìn được chớ; rồi mình đi riêng. Nhiều khi mình ngồi, vừa thiền là nhớ đến người này, mình đi tới đó,mình có thể nói chuyện với họ được nữa. Nó vui như vậy đó, thì mới, nó mới khuyến khích cho mình cố gắng tu hơn. Mình gặp được cái người nào, mà hồi nào mà cha mẹ mình kể ông đó, mà mình không gặp, bây giờ mình gặp được. Mình mới thích thú chứ, mới bằng lòng tu nhiều hơn chứ, thấy “Tôi đi đúng đường rồi!”

Tu mà không thấy Cửu Huyền Thất Tổ, không được! Đừng có sợ ma; thấy con ma, đừng có sợ! [17:37]

Bạn đạo7: Dạ cái đó là nhờ cái sáng suốt của mình lúc đó mà mình biết...

Đức Thầy: Tỉnh táo.

Bạn đạo7: Mình nhận ra được cái đó là Cửu huyền thất tổ của mình?

Đức Thầy: Tỉnh táo.

Bạn đạo7: Dạ!

Đức Thầy: Khi mình thiền, mình có hiếu đó, vừa thiền nhẹ rồi, thấy đương sung sướng! Nhưng mà Bề Trên người ta chuyển cho mình đi xuống cái chỗ đó mình gặp. A…

Bạn đạo7: Dạ! Chớ không phải có người đến giới thiệu cho mình?

Đức Thầy: Không! Mình biết tên tuổi người ta rành mạch, không có gì hết.

Bạn đạo7: Dạ, con cảm ơn Thầy!

Đức Thầy:Ừ,

Bạn đạo3: Con xin cảm ơn Đức Thầy. Con xin cảm ơn bác nhiều! Xin mời bác Trí.

Bạn đạo8: Thưa Thầy, con hỏi Thầy là, Thầy nói rằng là: mình thấy Cửu Huyền Thất Tổ mình, như cha mình, hay ông nội mình chết 30 năm rồi đi đầu thai, hay là bà ngoại mình đi đầu thai hết rồi, làm sao lúc bấy giờ mà mình thấy được ạ?[18:34]

Đức Thầy: Đi đầu thai nhưng mà mình cũng có thấy; thấy được kiếp này họ đang làm giống dân gì, đang khổ ở chỗ nào, mình biết.

Bạn đạo8: Thưa Thầy, như ông bà mình, ông nội, bà nội, hay ông cố mình, có thể được; nhưng mà ông cao ông gì tùm lum, tà la, trước quá rồi, làm sao mình thấy được, Thầy?

Đức Thầy: Có chớ! Cũng có, cũng có nhiều người, tới đó mình tự nhiên hiểu à, lạ lắm, tự nhiên hiểu: “Người này là trước kia đã làm Ông Cốc tôi rồi”; biết như vậy đó.

Bạn đạo8: Còn câu hỏi đặc biệt là, thưa Thầy, lâu nay con ngồi thiền là cứ vầy (bắt ấn tam muội). Mà sau rồi một thời gian ngắn đây, tự nhiên nó bắt thả ra như vầy (buông rời hai tay), rồi chừng năm, ba phút sau, nó lại nối lại (bắt ấn lại).Vì sao vậy? [19:22]

Đức Thầy: Cái luồng điển không có thông suốt ở bên trên. Khi mà nó thông suốt, nó đi thẳng là nó chỉ có vầy thôi à (bắt ấn) nó không có văng ra đâu. Nó rút, nó rút, nó đi lên vầy thôi.

Bạn đạo8: Lâu quá, 5, 7 năm, nó cũng không có bao giờ nó thả ra như vầy hết, mới đây à.

Đức Thầy: Làm Pháp Luân. Làm Pháp Luân nhiều một chút nữa cho nó thông. Cái Đốc Mạch nó rút mạnh, thì hai cái tay nó rút lại.

Cái Pháp Luân Thường Chuyển, đừng có thấy làm chơi, nghe không! Quý lắm đó! Pháp Luân Thường Chuyển Huệ Tâm Khai, mình mới thấy cái chuyện tiền kiếp của mình; chuyện ông bà, cha mẹ. Nhờ cái Pháp Luân Thường Chuyển nó mớikhai thông, nhiều chuyện lắm!

Bạn đạo3: Vì thời giờ có hạn cho nên em xin nhường micro lại cho anh… Xin mời anh!

Bạn đạo9: Kính chào Thầy, kính chào cô bác, anh chị. Nhân tiện đây con có vài lời muốn cám ơn anh Marc đã đóng góp,xây dựng cái chỗ tốt đẹp… (nghe không rõ) Con lên đây con cảm kích cái sự đó (nghe không rõ) con run quá, Thầy. (nghe không rõ) [21:33]

Đức Thầy: Con thấy người ta chịu tu không? Người chịu tu, quyết tâm tu một đường lối thôi, thì tâm thức nó khác. Nó làm cái gì phải có kết quả, không có vụ mà nói không làm, không có kết quả. Thì bao nhiêu đó, Con thấy Con đo lường cái tâm người ta tu đến đâu, và những người nói khoác tu đến đâu; mình hiểu. Cho nên, phải dứt khoát và tu thiền. Khi mình làm việc cũng phải dứt khoát, cho nên mới có cơ đồ tốt cho người kế tiếp không bao giờ người ta quên ơn là vậy. [22:05]

Bạn đạo9: Con cũng cảm động lắm, Thầy. Lên đây con thấy vui, anh em cũng như trong nhà vậy.

Đức Thầy: Từ đầu chí cuối, mọi người cương quyết tu và thực hành cho đứng đắn, thì đâu có bị loạn lạc, mà đâu bị khổ! Nó vít trong tâm mình, xé cái óc mình, cái đó là dại dột! Tu, cương quyết một đường đi mà thôi. Nhiều người dại dột lắm, tưởng ta đây là bảnh hơn, bỏ đạo! Chạy đi đâu; chạy đi đâu; Càn Khôn Vũ Trụ này, chạy đi đâu? Không có điển, không có lên Trời được; chạy đi đâu? [22:45]

Cho nên, phải hiểu cái đường lối của Vô Vi là văn minh nhứt, lúc nào cũng hợp thời bất cứ thời đại nào, bất cứ thiên cơ xảy đến đâu; chúng ta cương quyết là gặt hái được kết quả tốt!

Mà nhiều người không biết, chạy tông, chạy tột; rốt cuộc chỉ có khổ thôi. Khổ rồi đi về làm cái gì? Kiếm đồng tiền, rồi bị đồng tiền vày xéo! Chạy đi đâu? Cũng chạy trở lại Vô Vi mà tu. Con phải hiểu rõ cái này không?

Chúng ta tu, ta phải dứt khoát bỏ đời, qua đạo.

Đêm đêm, chúng ta lo tu, nay một chút, mai một chút. Chứ không phải trong một tiếng hay là 20 phút có thể thành đạo được. Trong một tiếng hay 20 phút đó là nói dóc! Không có ông Phật nào mà xuống cứu người thế gian! Ông Phật hành để ảnh hưởng người thế gian. Người thế gian chịu hành, thì tiến tới chân Phật mà tu. Còn không chịu hành, không bao giờ có kết quả. [23:47]

Đợi lúc chết kêu vị Phật đó, vị Phật đó rước mình? Không có! Không có vụ đó! Phật không có hộ phò nữa!

Người ta đã dứt khoát người ta đi lên, là cái con đường dài đăng đẳng họ đã thành công; đó là của quý của chúng ta; chúng ta phải nắm lấy mà đi. Đức Thích Ca chẳng hạn, biết bao nhiêu khổ cảnh hiện trước mặt Ngài, Ngài vẫn dứt khoát lo tu; ma quỷ hiện trước mặt Ngài, phá quấy, gái đẹp đủ chuyện hết; mà Ngài dứt khoát diệt dục; lo tu, mới thành đạo!

Chớ vợ Ngài đâu có thua cô gái thế gian đâu! Đẹp lắm! Nhưng mà dứt khoát, không, không đếm xỉa vô cái vụ đó, không tiếp tục phá hoại nhơn sanh nữa, mà chọn đường tiến hóa. Thì Đức Thích Ca làm một việc cho tất cả mọi việc. Bây giờ, tất cả mọi người hướng về Đức Thích Ca. Phải Đức Thích Ca đã làm một việc cho Ngài thôi, chớ có làm gì đâu, mà mọi người chạy theo đường lối để tu.

Bây giờ, chúng ta cũng là con người tại thế, cũng như Ngài, có tay, có chân, và chúng ta dứt khoát như Ngài để tu. Và Vô Vi cũng có người đã thành công, và đã hành cho kỳ được, bất cứ bão bùng đủ chuyện, nhưng mà không có nản lòng. Cái chuyện nản lòng là cái chuyện quan trọng nhứt: không bao giờ nản lòng! Cương quyết truy tầm chân lý tiến tới, thì có thành tựu tốt đẹp! [25 :13]

Cho nên, nhiều người bỏ dở cơ hội, bỏ một năm thiền, mất nhiều điển! Muốn lập lại trật tự, không khác gì dệt một miếng vải bận cho đẹp! Bây giờ văn minh, người ta có miếng vải tốt; thì chúng ta phải dùng cái Diệu Pháp để kết thành một luồng điển cho phần hồn tiến hóa; tiếp tục dùng cái pháp Khứ Trược Lưu Thanh, nó mới đạt tới cái Diệu Pháp thăng hoa cõi trần!

Nghe lời tôi! Bên cõi âm nói Đông, nói Tây, nói hay lắm, nhưng mà không có kết quả; không kết quả; chắc chắn, bảo đảm, không có kết quả! Tôi đã nói bao nhiêu năm rồi, không kết quả! Từ lúc tôi còn nhỏ, tôi đã đi dự qua những cảnh cầu cơ, rồi đủ chuyện hết; nhưng mà tôi thấy không có kết quả cho nhơn sanh, làm khối thần kinh con người suy yếu đi; tạo hình tượng tốt đẹp, nhưng mà người ta không có dũng chí tu học, người ta ỷ lại thành ra mê hoặc, không có phát triển! [26:26]

Bạn đạo9: Các cô bác, anh chị có ai hỏi, lên đây hỏi… (nghe không rõ) Đứng cạnh Thầy con run quá, Thầy! (bạn đạo cười)

Đức Thầy: Bởi vì con tu, tại Con tu lôi thôi. Nếu Con mạnh lên, Con dũng chí khai sáng Con, Con là người trách nhiệm khai sáng cái Tiểu Thiên Địa, mà không… Có của mà không biết xài, đi xài của thiên hạ, thì tự mình yếu đi!

Cái phương pháp này là khai sáng cái Tiểu Thiên Địa mình; mà mình không chịu làm. Có xứ sở mà không biết khai sáng thì kinh tế phải thất bại rồi, điển yếu rồi; đứng một bên, nó run à!

Cái này người ta mạnh, người ta đã khai thác được, cái điển người ta nhiều hơn! Điển là tiền về Trời đó chứ! Không có đô-la ông Trời mà nói chuyện về Trời, nói dóc! [27:20]

Bạn đạo9: Cảm ơn Thầy!

Bạn đạo10: Kính thưa Thầy, Thầy giúp cho con! Thầy thường nhắc là phải hành, thì cho đến giờ, con hành, theo con hiểu chữ “Hành” đó là thực hành cái phương pháp, là một. Rồi con hướng tâm hướng thượng trì lục tự. Về làm việc thì con cố gắng, việc gì con cũng cố gắng trong cái sự cố gắng hết sức của con từ trước đến giờ. Rồi khi nghe băng, những lúc mà con có thì giờ đi xe, chẳng hạn như là ở nhà nấu ăn hay gì, con hay mở băng ra, rồi sau đó con ngồi xuống con đưa những cái câu nhỏ của Thầy lên trên chỗ… (28:18 nghe không rõ) ở trung tim bộ đầu của con, thì con, con hỏi. Thì thưa Thầy, hành như thế là có đủ về chữ “Hành” chưa? Hay là còn nhiều ý nghĩa của chữ hành? Thì xin Thầy giúp cho con.

Đức Thầy: Cứ vậy mà tiếp tục tới! Bây giờ Con thấy sắc mặt Con thay đổi hết rồi! Như hồi trước, khác! Hồi mới nhậm chức là mặt khác; bây giờ mặt khác. Mặt bây giờ không có một xu cũng vui rồi! Khác rồi! Hồi trước, không có một xu,khó chịu lắm! Phải không? Nhà giàu rồi còn muốn gì nữa? [28:49]

Bạn đạo10: Con xin cảm ơn Thầy!

Bạn đạo9: Không có ai hỏi, Thầy cho Con hỏi mấy anh phía dưới kia kìa. (bạn đạo cười) Có cái anh trẻ trẻ mà anh ngồi kế cô đó.

Đức Thầy: Hỏi ai?

Bạn đạo9: Coi mấy bác làm gì đó là ảnh cũng hay làm theo. Con cũng muốn hỏi ảnh coi coi, tại sao, ảnh đi tu, ảnh lên đây anh đi tu với tụi con làm cái gì, ảnh đi tìm cái gì? Con muốn hỏi cái anh trẻ trẻ đó.

Đức Thầy: Mời ảnh lên đi!

Bạn đạo11: Dạ, để trả lời thắc mắc của anh Quang, thì hồi đó đi làm thì làm cái gì cũng dở dang, không có gì được thành hết; làm nửa chừng cái ý nó nản đó; rốt cuộc phải đi tu! Sau này hỏi Thầy thì Thầy nói con bị nghiệp tu, chỉ biết bấy nhiêu đó thôi.

Đức Thầy: Lỡ tu, hứa tu mà không tu; đi làm cái gì cũng không xong hết á! Tu đạo nào cũng không xong hết đó!

Phải tâm mình cương quyết mới được có cơ hội ăn năn, sám hối và tự tiến. Còn không, nó chỉ kéo Con đi, giỏi lắm ở thế gian này dục là hết cỡ rồi, không làm gì hơn nữa hết! Thì Con phải cương quyết chiến thắng nó, thì mặt mày Con sẽ bừng sáng và đẹp trai hơn bây giờ nữa! [30:15]

Bạn đạo11: Dạ, cảm ơn Thầy!

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo9: Dạ, còn 5 phút nữa, có anh chị nào hỏi gì, hỏi đi. Mời em lên!

Bạn đạo3: Thưa Thầy, xin Thầy cho con biết, Con nghe nói lúc mà niệm Phật, bị rút thì buồn ngủ; con không biết là tại vì con buồn ngủ, hay tại vì cái gì của con không biết?

Đức Thầy: Cái điển nó rút là Con mê, vậy thôi! Mà Con cứ chú ý trung tim chân mày cho nó rút đi; rút chừng nào sẽ tốt chừng nấy!

Bạn đạo3: Làm sao mà con biết là tại vì con buồn ngủ hay là tại vì nó…

Đức Thầy: Con cảm thấy cái bộ đầu nó rút không?

Bạn đạo3: Dạ, con thấy nó nặng nặng.

Đức Thầy: Nó nặng là chưa có đúng; Con phải làm Pháp Luân Thường Chuyển đi, gắng làm Pháp Luân Thường Chuyển một thời gian cho nó rút cái bộ đầu.

Khi mà Con nhắm mắt, thấy rút, cứ để cho nó rút, là dỗ ngủ luôn, thì nó sẽ nhẹ. [31:28]

Bạn đạo3: Mà Con không biết là phân biệt làm sao mà buồn ngủ, hay là rút?

Đức Thầy: Buồn ngủ thì đầu Con nặng; còn nó rút là không có nặng.

Bạn đạo3: Nhưng mà Con thấy Con ngủ đủ rồi, không có buồn ngủ nhưng mà tự nhiên buồn ngủ.

Đức Thầy: Con thấy cái đầu nặng hả? là ngủ chưa đủ.

Bạn đạo3: Dạ, Con thấy Con ngủ đủ rồi, Thầy. (cười)

Đức Thầy: Ngủ chưa đủ. Con thấy ngủ đủ mà nó chưa đủ, trong cơ thể nó chưa đủ; cái body nó không có accept.Conphải nằm cho nó nhẹ, rồi Con dậy Con thiền. [31:58]

Bạn đạo3: Dạ không phải! Lúc mà con đi làm con niệm Phật, rồi con thấy, ngày thường, lúc thường con không có buồn ngủ, mà tự nhiên…

Đức Thầy: Thì nó đương bắt đầu nó muốn đi lên trên trung tim bộ đầu, thì nó làm Con hơi buồn ngủ một chút, không có sao. Cái đó là Con chứng minh luồng điển nó đương đi lên đó; mà Con nhắm mắt một chút là Con tỉnh lại à, không có gì đâu!

Bạn đạo3: Dạ, con xin cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Không phải buồn ngủ, nhưng mà phải nằm. Còn nếu mà nó còn nặng cái đầu, cái đó là cái body nó chưa đủ đâu. Con nói đủ; chưa đủ; vì công việc Con đi theo vậy thôi, chớ cái thể xác chưa đủ!

Bạn đạo9: Cảm ơn em! Mời bác… (nghe không rõ) cháu muốn hỏi bác chút. Bác kể cho tụi cháu nghe, bác tu tập làm sao? Rồi kết quả ra làm sao? kể cho tụi cháu nghe.

Bạn đạo12: Cái câu hỏi của anh đó, tôi cũng còn chưa biết nữa. (bạn đạo cười) Mà anh kêu tôi… (cười) Chính tôi không biết thành ra tôi mới tu. Mà nếu mà tôi được tiến như là… có thể mà giải thích, trả lời câu hỏi của anh đó, thì tôi… (nghe không rõ) Đấy, thỏa mãn chưa? (bạn đạo cười) [32:37]

Bạn đạo9: (nghe không rõ)

Bạn đạo12: Không, Anh hỏi tôi tu Phật thế nào cơ mà, ha?

Bạn đạo8: Bác theo pháp tu, bác tu có kết quả, có gì… (nghe không rõ)

Bạn đạo12: À không, cái đó thì tôi… biết pháp thì cũng lâu rồi, nhưng mà hành pháp giải đãi… (nghe không rõ) Nếu mà nói, kể năm tháng kể thì nó không có được bao nhiêu, thành ra chỉ biết cố gắng thôi, không có tác dụng gì cả.

Đức Thầy: Cố gắng đi! Cố gắng làm nữa! Không nên giải đãi! Con ma lười biếng nó núp ở trong người, một chút là nónói: “Cha, đi ngủ đi cha!” (cười) Nghe lời tụi nó chắc chết quá! Nó nói đủ chuyện hết đó! Con ma lười biếng nhiều chuyện! Mình phải dứt khoát: giờ tu là tu, giờ ngủ là ngủ, giờ niệm Phật là niệm Phật; nghiêm nghị như vậy. Mấy mươi tuổi rồi, không có thì giờ giải đãi nữa. Phải đặt chương trình đàng hoàng.

Bạn đạo12: Dạ!

Đức Thầy: Như tôi, năm nay tôi cũng bảy mươi mấy tuổi, nhưng mà tôi vẫn giờ nào làm giờ nấy, không có lộn xộn.

Bạn đạo12: Dạ, thưa Thầy, nhiều khi cơ thể nó yếu quá đó, Thầy! [35:00]

Đức Thầy: Ừ!

Bạn đạo12: Nhiều khi mình muốn dậy lắm, Thầy, mà nó lại quá mất

Đức Thầy: Đâu, Anh cương quyết, Anh cho nó là mệt, là nó sẽ bày ra đó. Tôi biết mà; tôi trị nó tôi hiểu lắm. Tôi trị, tôi trị nhiều lắm: mới vừa nói một chút là nó nói: “Thôi, không muốn dậy. Nghe lời ông Tư mệt lắm! Cha đó có 2 cái răng, nghe lời cái gì” (bạn đạo cười) Không được! tôi đúng giờ là phải dậy!

Bạn đạo12: Dạ!

Đức Thầy: Có mệt cách mấy cũng phải ngồi đó.

Bạn đạo12: Dạ; xin cám ơn Thầy.

Đức Thầy: Tập thét rồi nó thành tập quán tốt; mà trong đó là trật tự: cái trật tự của cái thể xác được, là trật tự của Điển sẽ có. Thì mình đi về Trời cũng nhờ trật tự. Nếu không có trật tự, không bao giờ đi được! [35:45]

Bạn đạo12: Dạ; xin cám ơn Thầy.

Bạn đạo9: Cảm ơn bác! Cũng tới giờ rồi. Xin quý bác, quý anh chị đứng dậy đưa tiễn Thầy về. Con cũng đại diện các bác, các anh, chị, em; con cũng cám ơn Thầy đã bỏ thì giờ để mà chia sẻ với chúng con; chúng Con rất là hoan hỉ.

Đức Thầy: Cảm ơn các Bạn đã bỏ nhiều câu hỏi, trong đó chung học tôi cũng có phần, là chúng ta đóng góp cho nhau và cố gắng trở về với cái vốn thanh tịnh mà chúng ta đã mất nhiều kiếp rồi. Thanh tịnh là có tất cả. Các bạn phải nhớ cái câu này! Thanh tịnh là sẽ có tất cả, chắc chắn như vậy!

Thành thật cảm ơn Các Bạn! [36:33]

[kết thúc Video: 19940901 – Vấn Đạo 2]

[bắt đầu Video: 19940901- Vấn Đạo (3)]

Video: 19940901

TV VK - Khóa học “Khai Triển Nguyên Lý NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT III”

Vấn Đạo (3)

[Vấn Đạo 3]

Đức Thầy: Bây giờ nói đại ha, không chờ ông sếp ha. Bữa nay không có ông sếp hả?

(các bạn cười nói rì rầm)

Bạn đạo1: Thay mặt cho Khóa 3 hôm nay, chúng con kính chào Thầy!

Bạn đạo2: Xin chào Thầy,

Đức Thầy: Chào cô, (bạn đạo cười)

Bạn đạo2: Con rất hân hạnh hôm nay được gặp mặt Thầy lần đầu tiên. (cười)

Đức Thầy: Gặp mấy ngày rồi mà nói gặp lần đầu tiên. (bạn đạo cười) Tôi không có cho tiền, nó không nhớ. Lần đầu tiên được làm trưởng ban điều khiển chương trình. “Quý vị bầu tôi lên, xin nghe lời tôi trong vòng trật tự”. Nói vậy đó!

Bạn đạo: Con nói theo Thầy đi!

(bạn đạo cười nói rôm rả)

Đức Thầy: Đứng đó không biết nói ra lời, nhưng mà lớn một chút lấy chồng, lý sự lắm. (bạn đạo cười) [02:31]

Bạn đạo3: Dạ thưa, kính thưa Thầy; thưa Thầy lý do Thầy thấy có các em mà nhỏ tuổi mà lên mà nói, quên hết đó, thưa Thầy. Là vì, thưa Thầy, xưa giờ Thầy có nói là nên giúp cho các bạn đạo trẻ tập để mà dám đứng trước một đám đông các người để mà nói lên những cái sự gì mình hiểu biết, thành ra chúng con. Chưa biết là có cái dịp nào, thì đây là những cái dịp mà chúng con nghĩ là tốt nhất để mời quý em lên. Vì thế con cũng có xin mời quý em. Thì đây, quý em Khi con mời lên thì em nào cũng lo, không có muốn nhận. Nhưng mà cuối cùng, thì các em bảo là được thấy các bạn đạo khác cũng phát tâm làm việc nhiều, các em cũng làm việc đây, từ từ các em thương các bạn đạo thành các em dám lên. Thì con xin Thầy, cũng như Thầy vừa nhắc nhở đó, nói là, “Tôi được quý bạn đạo mời lên đây đứng điều khiển chương trình, thì xin quý bạn đạo theo đúng quy luật của tôi “ (Thầy và bạn đạo cười, vỗ tay) [03:37]

Đức Thầy: Nói cho nó quen đi.

Bạn đạo3: Dạ, Thanh nói trước, xong rồi Loan nói sau.

Đức Thầy: Coi ti vi không biết bao nhiêu giờ, mà nói một câu không xong! Hử?

Bạn đạo1: Hôm nay chị Lạc cho tụi em làm chương trình nửa tiếng đó, thì các bạn đạo giữ đúng quy luật. (bạn đạo cười, vỗ tay)

Đức Thầy: Quy luật ra làm sao? Bắt đầu làm sao, Số 1 làm sao, Số 2 làm sao, Số 3 làm sao. Như lên xe hơi, bỏ số 1, số 2, số 3 làm sao chớ! Quy luật, mà đứng đó ha? [04:19]

Bạn đạo1: Dạ thưa Thầy, trước hết con xin Thầy có vài lời minh luận giống hôm qua. (các bạn cười rất sảng khoái)

Đức Thầy: Minh luận việc gì? Nó phải có công chuyện tôi mới minh luận chớ! Minh luận bông lan, hay bông huệ, hay cái nhà, hay chiếc xe hơi?

Bạn đạo1: Thưa Thầy, khóa của chúng con là Khai triển nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”, đó thì... Xin Thầy cho các bạn đạo về minh luận “Nam Mô A Di Đà Phật “ [05:01]

Đức Thầy: Cảm ơn Cô rất nhiều. Tôi cũng biết chút ít và tôi sẽ minh luận tiếp tục.

Bạn đạo1: Cám ơn Thầy!

Đức Thầy: “Nam Mô A Di Đà Phật” thầm tu, thầm tiến, tự mình niệm, tự mình hiểu, tự mình giác. Đó là lời minh luận chính trong tâm của mọi người!

Thực hành rồi mới thấy rõ: tự mình niệm, tự mình khai triển; càng niệm càng nhiều thì có cơ hội khai triển tâm linh.

Ban đầu chúng ta mượn văn tự thế gian, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”; lần lần chúng ta tiến về Điển Giới thì nó tỏa ra ánh sáng từ tâm lẫn thân của chính chúng ta. Chính mọi người niệm, mọi người chứng nghiệm, mới là công bằng; chớ đừng có đưa cho người khác chứng minh, hay là nhận sự phê bình của người khác! Vô ích! [05:58]

Chính mình tu, tự tu, tự tiến; mình chứng nghiệm được, tiến tới đâu mình hiểu thôi, không cần nói cho ai. Họ tu, “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc”, chớ không có tu giùm! Cho nên, chúng ta rất ổn định. Nếu mỗi người mà biết như vậy đó là không có bao giờ giẫm lên nhau và động loạn! Trì tâm niệm Phật, kiên trì niệm Phật. [06:26]

Thanh tịnh, như buồn quá! Lần lần từ cái buồn nó trở về thanh tịnh, nó mới vui. Vui trong thanh tịnh mới thật là vui.

Chúng ta mở mắt đời, thì nhận ánh sáng của thế gian, tạm thôi: mặt Trời tới giờ cũng phải lặn, đèn tới giờ cũng phải tắt; nhưng mà tâm chúng ta thức rồi bừng sáng, bất cứ giờ nào nó cũng sáng!

Chúng ta thấy rõ cái điều đó, mà chính ta làm, ta xây dựng cho chính ta, ta mới thấy.

Cho nên, một vị Phật tu, ngồi nhắm mắt triền miên như vậy như trong giấc ngủ, rất thanh tịnh. Nhưng mà Ngài đang đi đâu? Đi trong ánh sáng của chính Ngài! [07:10]

Bây giờ chúng ta cũng phải triền miên như vậy, đi trong ánh sáng của chính chúng ta, mới giải quyết được, mới mở được con đường tâm linh đi lên, mới cảm thấy sự bất diệt.

Lúc đó chúng ta mới nhận được hạnh phúc từ Trời và Đất đã ân ban cho chúng ta, không ngừng nghỉ. Mà chính chúng ta tự tắc nghẽn mối tiến của chúng ta, chúng ta bị thiệt thòi... (nghe không rõ) Vì sao? Núp trong tánh, lý luận trong tánh, và thực hành không có!

Thực hành đứng đắn thì tự nhiên các Bạn sẽ ngồi thiền trong một giấc thiền triền miên, ngủ êm ả, sung sướng! [07:58]

Cho nên bên Pháp, những bạn đạo nghe những lời tôi phân tách và những cái gì tôi thực hành được, và các bạn đã thiền từ 9 giờ tối tới 5 giờ sáng; mỗi đêm như vậy! Cái Thiền Viện bao nhiêu người, mà không có sự ồn ào; lúc nào cũng là thanh tịnh, vui vẻ; mọi người tươi tắn, mặt mày tươi trẻ ra! Tuy rằng làm lao động nhưng không bao giờ ôm tiền so đo, lúc nào cũng phát tâm cứu những người đau khổ! Làm biết bao nhiêu công chuyện, đi lao động kiếm đồng tiền gởi về Việt Nam lót mấy cái đường hẻm mà bị bùn lầy, hôi thúi, có thể hại sức khỏe của đồng bào; đó là của chánh phủ lo, nhưng mà những người đó đã tự lo, và giúp được nhiều con đường tốt. Rồi mới thấy cái hạnh của người ta thế nào? Người ta tu, người ta hướng về Trời, Phật, thì cái hạnh người ta cũng như Trời, Phật! Mà hướng về ma quỷ, thì hạnh tranh chấp ma quỷ, không biết đầu đuôi gì, phê bình, chửi mắng thiên hạ! Cái đó là trật lất, không trúng! [09:13]

Cho nên, mình tu, tự thức, tự hiểu, cái giá trị nó cao hơn! Cho nên các Bạn không phải là ngu! Kỳ thật các bạn chưa đủ ngu! Mình tu mình nhắm mắt là ngu, thiệt ngu, hết sức ngu, tự nhiên cái óc nó sáng. Không có đếm xỉa chuyện thế gian, không có suy tính như người thế gian; không có nhận những lời chửi mắng của bên ngoài mà đem làm cho khổ tâm bực bội. Không nhận sự nóng nảy của bất cứ ai; lúc nào cũng thanh tịnh, hòa ái tương thân với tất cả mọi người, thì cuộc sống chúng ta mới an vui được! Thì thanh tịnh, mở mắt cũng thanh tịnh, mà nhắm mắt cũng thanh tịnh; đó mới là thật là thanh tịnh! [09:55]

Kêu “Tôi sợ cái này, tôi đi kiếm chỗ thanh tịnh tôi ngồi!” Không được!

“Tôi hòa với thiên hạ; tôi thanh tịnh trước rồi nó bừng sáng; cũng như tôi nắm cái đèn tôi chiếu cho họ cho hay tôi có mất mát gì? Mà tại sao tôi còn giận họ làm cái gì?” Không nên giận ai hết!

Con người giá trị vô cùng, là cái khối óc, ở thế gian không ai chế được. Thì ta nghĩ, nghiền ngẫm cái khối óc của chúng ta mới thấy sức mạnh của ông Trời, sức mạnh Thượng Đế, sức mạnh của Chúa, sức mạnh của Phật, có hết, lúc nào cũng ban chiếu cho những khối óc thanh tịnh.

Mà nếu chúng ta tu mà đi sai đường, thiếu thanh tịnh, tu bề ngoài, tu quần tu áo, không bao giờ thanh tịnh được! Người ta chọc giận cái tức rồi, bỏ đạo rồi!

Tu trong nội tâm mới là thật sự được thanh tịnh. Khai triển được rồi mới biết từ bi là gì; khai triển được tâm từ bi thì chúng ta châu báu đeo chớ không có bỏ châu báu, sáng ngời ngay trước mặt các Bạn! Có, chúng ta có hết, không có thiếu cái gì, thành ra chúng ta không có tha thiết của trần gian. [11:17]

Cho nên những bạn đạo ở bên Pháp họ thiền, họ cũng ở trong Thiền Viện, mà thiền mấy tiếng đồng hồ, hồi dậy, không có cái gì mà ham muốn hết đó; họ vui lắm, lớn, nhỏ đều vui! Do đâu? Do cái sự thực hành mà đạt được kết quả tốt cho chung!

Thì chúng ta cũng số người vậy, nhưng chúng ta biết như vậy rồi chúng ta về nhà ta là về đời và ta thực hành đúng như vậy, thì chỉ có thêm bạn, bớt thù: những người xung quanh ta thấy ta sáng, ai không ao ước cái ánh sáng trong nội tâm. Mà họ thấy chúng ta đạt được ánh sáng và diễn tả cho họ thấy, họ muốn và họ hành; họ cố gắng hành, quyết tâm hành, họ sẽ có kết quả!

Lúc đó đem lại sự bằng an cho mặt đất rất nhiều, không sợ bão bùng nguy hiểm. Sợ tâm động mà thôi. [12:20]

Cho nên, ngày đêm lo tu, đâu có tiêu hao bao nhiêu! Các bạn mà tu đều, các bạn ăn một ngày một buổi, các bạn đủ rồi, không có ăn nhiều; cố gắng làm, làm việc cho chính mình tức là làm việc cho Trời, Phật.

Mà bỏ công việc của chính mình - làm việc cho ma quỷ! Tọc mạch, thị phi chuyện người này, chuyện người kia, chuyện người nọ, đó là việc ma quỷ, không bao giờ thanh tịnh được và không có tiến hóa được; bị đọa là chỗ đó, đó! [13:00]

Chúng ta thực hành đâu đó nó có nề nếp, trật tự trong cơ tạng của ta, từ ngũ tạng cho tới khối óc đều có trật tự. Tại vì chúng ta dồn cục, không có trật tự: nóng nảy, tham, sân, hỉ, nộ, ái, ố, dục tràn lan, làm cho khối óc không có minh mẫn!

Ở đời, ai cũng ham vui, muốn vui! Vui rồi đi đâu? Ôm nhau nhảy đầm, rồi đi đâu? Không đi đến đâu hết đó! Ca hát tùm lum, đi đến đâu, không đi đến đâu hết đó!

Các bạn thanh tịnh trong cái lúc thiền các bạn triền miên trong tâm thức, hướng thượng, hướng về đấng Đại Bi, thì chúng ta mới phát triển tâm từ bi của chúng ta. Lúc đó thức hòa đồng chúng ta mới mở với nhơn sanh, và mọi người sẽ có cơ hội cộng hưởng; chớ các bạn không phải làm việc hoang phí thời giờ! Thanh tịnh không hoang phí thì giờ! [14:01]

Trong óc cứ diễn tả chuyện bậy, chuyện bạ, cái đó là hoang phí thì giờ! Tu không đồng nhứt, nó mới diễn tả chuyện này, chuyện nọ là chuyện của cơ thể thôi, chuyện đời thôi: đời phải có cái này, phải có cái kia, phải có cái nọ; là chuyện đời không! Còn chuyện tâm thức mới là chuyện của đạo: cái chuyện đó là vô sanh bất diệt, tiến tới một cõi.

Chúng ta từ ánh sáng mà ra, chiết ra, chúng ta mới có cái đầu óc sáng suốt điều khiển được cái thể xác. Các Bạn cho nó ăn, nó ăn; nhưng mà cấm là nó không được ăn! Thì cái sự sáng suốt chỉ huy thể xác, không phải là cái xác chỉ huy sự sáng suốt! [14:45]

Cái xác người nào cũng như nhau. Con thú cũng vậy đó thôi: tham dục, sanh, trụ, hoại, diệt, như nhau thôi!

Còn cái phần hồn là quan trọng. Phần hồn có đường đi lên, phải đi lên! Từ trên xuống, thì chúng ta trở về cảnh đó, mới là đúng: có đến thì phải có đi; đến, mà không đi, là khổ!

Cho nên, người ta có viết ra những cuốn sách “Địa Ngục Du Ký”: không đi, theo cảnh đời, tới lúc chết các bạn thấy hơi thở cuối cùng nó yếu lắm thì nó là đà, nó xuống thấp hơn mặt đất nữa là khác! Thì lúc đó bị cái gì? Bị cái giới đó người ta lôi cuốn!

Còn chúng ta phóng ra là ra đi lên trên bộ đầu và trước trán chúng ta tỏa ra ánh sáng xuất phát ra, thì không có bao giờ mà các bạn bị lâm vào cái cảnh Địa Ngục thiếu thốn! Ánh sáng là đầy đủ, chúng ta ở bóng tối là thấy thiếu thốn! Ở ánh sáng, không có thấy thiếu thốn; mà tu tới thanh tịnh, ánh sáng của nội tâm phát khởi, thì nó vui thật là vui, là vậy! [16:02]

Mọi người có gia cang, có thể chứng nghiệm rõ ràng những lời tôi nói: về vợ động, con động, làm cho lòng mình không yên, tạo sự tăm tối mà thôi! Mình về nhà, con biết tu, vợ biết tu, chồng biết tu, êm ả trong thanh tịnh; mọi người nhắm mắt trong cái giấc Thiền Giác khai mở tâm trí, thì tự nhiên nhìn nhau rất vui và rất cảm mến, dễ thông cảm lẫn nhau trong thanh tịnh.

Xã hội này càng ngày càng tiến, xe hơi, nhà lầu đủ chuyện hết; nhưng mà tâm không tiến, thì kể cũng như không! Tỷ phú cũng mang nạn như thường!

Nghèo mà biết tu, tâm thức dễ dãi, biết tha thứ và thương yêu, người đó mới thật là người giàu! [17:04]

Người mà sợ chết, ham sống, người đó là người nghèo! Mấy người tham tiền là cái gì? Là người nghèo!

“Tui không có nghèo; tôi đâu có tham tiền!”

Cái người tham tiền là người nghèo!

Chúng ta tu, lần lần chúng ta đầy đủ rồi, đâu có tham gì? Niệm Phật cho đến nỗi xâu chuỗi chuyển chạy trước ngực rõ ràng, thì chúng ta đã có khí giới tình thương và đạo đức, không nỡ hại ai hết; nắm vững mà tiến! Mất cái đó là chúng ta phiền lắm! Phải giữ cái phần đó để tiến. Cõi Trên, chúng ta không có cái đó, nó cũng có ma quỷ hà hiếp chúng ta, mà chúng ta niệm thét rồi tự nhiên người ta muốn tới đánh mình hay là họ hại mình, tự nhiên nó bừng sáng hết, đối phương thông cảm mà rời khỏi chúng ta chớ không có hại chúng ta! Không cần bùa phép gì hết, chỉ tâm thức xán lạn là đủ rồi! Trí chúng ta, càng niệm Phật trí càng ngày càng sáng! Đó là khí giới của nhà Phật: trí sáng, tuệ giác minh mẫn là khí giới của nhà Phật; không có ma quỷ nào dám xâm chiếm. [18:25]

Cho nên, các Bạn thiền, mỗi đêm làm Pháp Luân Thường Chuyển, nhiều khi thông cái bộ đầu rồi kể như ta chết đi, mất thở đi! Thấy như mình tắt thở, nhưng mà không sao bởi vì chúng ta không bao giờ chết! Cứ việc tin đó mà đi! Bừng một cái là thấy sáng rồi, thấy những cái gì trước mắt chúng ta rõ ràng! Thì ta phải bỏ cái cảnh này mới tới cảnh kia, là vậy.

Cái giờ tiến hóa của tâm linh nó có cái đường đi rất rõ ràng, mà thiệt mạnh nó cũng như hỏa tiễn xuất phát đi lên vậy đó,nó phóng mạnh nó mới vượt khỏi cõi thế gian nó mới tới cõi trên được. [19:14]

Thì mỗi ngày chúng ta nung nấu, ta thiền đây là nung nấu luồng điển trong người, nó đã làm cho phần hồn càng ngày càng dũng mãnh, thăng hoa trở về với thanh tịnh; chớ không phải dũng mãnh đấm đá như người ở thế gian, không có.Cho nên tôi khuyên mọi người nhịn nhục, để thắng, chớ không có bao giờ người nhịn nhục mà thua đâu!

Một cái chế độ mà khôn ngoan đó là luôn luôn nhịn nhục: nhịn nhục trả lại cái quyền cho người dân. Đó, rồi cái quyền đó mình vẫn nắm, cái quyền nhịn nhục mình vẫn nắm, và quyền hoạt động phải trả lại cho người dân; thì sự thanh tịnh nó mới thức giác được thần dân.

Chớ còn mình nhào vô như dân, mà ăn hiếp dân nữa thì thôi, cái đó không phải chế độ trật tự! Nó là chế độ hỗn loạn, không phải chế độ trật tự. [20:18]

Chúng ta tu ở đây cũng vậy, lập lại trật tự trong Tiểu Thiên Địa thì mình sáng suốt, mình chỉ huy ở trong đó, lúc nào nó cũng cần!

Sự sáng suốt hỗ trợ cho thể xác, chớ thể xác không có hỗ trợ cho sự sáng suốt! Càng thiền sáng suốt nó càng gia tăng, đó là sức mạnh của các bạn đã có rồi; đi nơi nào cũng không sợ, không sợ ma, sống với ma cũng không sợ, yên ổn không sao, vì tâm ta định rồi, không có sợ. Định giác là không sợ cái gì hết!

Rồi, tiếp tục các bạn, có gì hỏi nữa không? [21:10]

Bạn đạo1: Dạ, con xin cám ơn Thầy! Để, con xin hỏi trước.

Đức Thầy: Hỏi đi.

Bạn đạo1: Dạ. Thưa Thầy, con, trước, con có lời cám ơn tất cả các anh chị ở đây, ở trong ban nhà bếp với lại anh Mỹ và Marc. Con cảm ơn rất nhiều! Con lên đây, con thấy tất cả cái gì cũng có trật tự, từng cái chỗ ngồi thiền cho đến cái bàn ăn và cái không khí thanh nhẹ; con rất cảm động. Con xin cảm ơn tất cả các anh chị và cảm ơn Thầy. Và Con thấy thức tâm, con muốn về như Thầy, con làm cho đúng ở đây, con ở nhà con tu. (bạn đạo cười) [22:14]

Đức Thầy: Việc làm, Con phải cho Lục Căn Lục Trần nó đi làm nó mới phát triển, đừng có nghĩ bậy. Vẫn đi làm, mà vẫn tu mới hay, “Đời Đạo Song Tu” mới hay, Con thấy không? Chị Quý, chị Bích, anh Marc, anh Mỹ, bốn người đó làm việc trong trật tự; thì cái không khí tốt lành mà Con vẫn đang hưởng đây là trật tự của vũ trụ. Thì Con phải có trật tự, “Đời Đạo Song Tu”. Con đâu có bỏ đời, bởi vì Con phải nuôi cái xác. Con đi làm là lấy cái sự sáng suốt của Con kiếm tiền để nuôi cái xác! Con nói: “Tôi tắt, tôi ở nhà tôi tu”, rồi tiền ở đâu mà làm?

Bạn đạo1: Dạ, tại Con muốn nghỉ một thời gian á Thầy.

Đức Thầy: Con bỏ đời không được.

Bạn đạo1: Cái hãng con nó làm 10 tiếng/một ngày, con mệt quá.

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo1: Con muốn nghỉ, Thầy. Còn con bỏ con đi làm, cái con quên đạo, cho nên con muốn ở nhà tịnh khoảng một thời gian, cho con trở lại bình thường.

Đức Thầy: Đời con, Con thấy Con làm việc đời cũng như là Con đang niệm Phật, con thành tâm làm việc; rồi đạo, Con về nhà Con làm có trật tự: giờ thiền, giờ hít thở, giờ niệm Phật, có trật tự. Thì đời đạo song tu, khỏe mạnh, đâu có gì?

Hồi trước Thầy làm mười mấy hai chục tiếng đồng hồ, đâu có bao giờ mệt đâu; người ta sống trong trật tự à, không có thấy bao giờ mệt! [23:38]

Bạn đạo1: Thưa Thầy con bé… (nghe không rõ)

Đức Thầy: So đo, là thấy mệt! Con thấy dấn, “tôi phải dấn thân vô cứu đời!” Con đi làm cho hãng, Con làm việc cho mọi người có việc làm, Con làm việc cho nhân loại; Con tưởng tới Trời, Con làm việc cho Trời; Con tưởng tới Phật, Con làm việc cho Phật; thì Con đem đạo vào đời! Con cần gì phải bỏ? Con ở đời, bị người ta nhục mạ, là Con mới có cơ hội nhịn nhục. [24:06]

Bạn đạo1: Dạ. Thưa, Con thấy con, con cũng không cần tiền nhiều đó, Thầy. Con muốn tu nhiều á… (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không phải đâu, tu nhiều là Con phải làm như Thầy nói: làm việc nhiều đi, không sao đâu, không có chết đâu, mà bây giờ mình có tiền, rồi mình bố thí người khác, cái tâm từ bi mình mở nữa, cái lãnh vực tâm linh nó mở!

Phải dấn thân làm việc! Con không phải làm việc cho cái đám đó; làm cho nhân loại, nó luân chuyển cả thế giới! Xứ Mỹlà luân chuyển cả thế giới rồi.

Bạn đạo1: Con cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Con phải nghĩ con đi học mà có tiền lương; đi học, học nhịn nhục thôi! [24:53]

Hồi trước Thầy đi làm, vô làm salesman mà nó sai như chó! Thằng nào cũng sai được hết á! “Ok, đi làm hết!” “Oa, Ông này dễ thương quá; sai ổng làm giùm cái này”. “Dạ! Làm!” Làm thét biết hết, trong hãng nó không có một con bù lon tôi không biết! Tôi biết hết. Rồi sau nó, mấy thằng đó nó sai thét, làm biếng đó, ông chủ tới kêu nó lấy, “Lấy cái này Tao coi?” Hay là, “Cắt nghĩa cái này?” - “Tôi ra tôi hỏi ông kia một chút”. Thằng nào cũng chạy “hỏi ông kia”! Thét ông chủ ổng nói: “Tại sao cái hãng này phải có ông này mới nói chuyện được? Còn ông này mà ổng đi khỏi thì tụi này không biết gì hết!”

Lúc đó ông chủ ông mới mời vô, mà lúc đó ông Tám đâu có biết Ăng Lê như tụi con! Không biết! Mời; đóng cửa cái rụp, ngồi đó. Ổng nói tiếng Anh, rồi ông Tám: không biết làm sao vì tôi tới đây tôi làm bằng chữ Việt Nam mà nói tiếng Việt Nam, chớ tôi không có nói tiếng Mỹ, bởi vì tôi không biết tiếng Mỹ mà! [25:55]

Thì vô ngồi, bắt: “Ông ngồi đó!”. Mình ngồi rồi ổng nói tiếng Mỹ. Tự nhiên định tâm, lấy của ổng trả lời cho ổng, vậy thôi! Nghe gì mà... (nghe không rõ) mình nói nói, nói thét, nói một tiếng rưỡi đồng hồ! Ổng hỏi chớ, “Hồi nãy giờ Ông nói cái gì với tôi vậy? Một tiếng 30 phút nói toàn tiếng Mỹ?” Tôi nói: “Tôi không biết, tôi không có học ngày nào hết!”Ổng: “Thôi, bắt đầu từ này, giữa tôi và ông không có người thứ ba; trên tôi, dưới ông. Tôi chỉ biết tin cậy Ông thôi”. Vậy đó! Thì tự nhiên lên chức lớn! (cười)

Từ đó là đối đãi như người Mỹ. Tiền insurance rồi này kia kia nọ cũng như người Mỹ hết. Mà mướn thơ ký mà du học bên Mỹ về, dịch tất cả những cái thơ cho ông Tám ký tên. Tôi viết thơ Việt Nam, tôi đưa nó dịch. (cười) Gởi sang San Francisco cũng viết thơ Việt Nam. Cô đó dịch, đưa qua, ký tên! [26:57]

[kết thúc Video: 19940901- Vấn Đạo (3)

[bắt đầu Video: 19940901- Vấn Đạo (4)]

Video: 19940901

TV VK Khóa “Khai triển nguyên lý NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT III” Vấn Đạo (4)

Vấn đạo 4:

Đức Thầy: Rồi sau nó, mấy thằng đó nó sai thét, làm biếng đó, ông chủ tới kêu nó lấy, “Lấy cái này Tao coi?” Hay là, “Cắt nghĩa cái này?” - “Tôi ra tôi hỏi ông kia một chút”. Thằng nào cũng chạy “hỏi ông kia”! Thét ông chủ ổng nói: “Tại sao cái hãng này phải có ông này mới nói chuyện được? Còn ông này mà ổng đi khỏi thì tụi này không biết gì hết!”

Lúc đó ông chủ ông mới mời vô, mà lúc đó ông Tám đâu có biết Ăng Lê như tụi con! Không biết! Mời; đóng cửa cái rụp, ngồi đó. Ổng nói tiếng Anh, rồi ông Tám: không biết làm sao vì tôi tới đây tôi làm bằng chữ Việt Nam mà nói tiếng Việt Nam, chớ tôi không có nói tiếng Mỹ, bởi vì tôi không biết tiếng Mỹ mà! [25:55]

Thì vô ngồi, bắt: “Ông ngồi đó!”. Mình ngồi rồi ổng nói tiếng Mỹ. Tự nhiên định tâm, lấy của ổng trả lời cho ổng, vậy thôi! Nghe gì mà... (nghe không rõ) mình nói nói, nói thét, nói một tiếng rưỡi đồng hồ! Ổng hỏi chớ, “Hồi nãy giờ Ông nói cái gì với tôi vậy? Một tiếng 30 phút nói toàn tiếng Mỹ?” Tôi nói: “Tôi không biết, tôi không có học ngày nào hết!”Ổng: “Thôi, bắt đầu từ này, giữa tôi và ông không có người thứ ba; trên tôi, dưới ông. Tôi chỉ biết tin cậy Ông thôi”. Vậy đó! Thì tự nhiên lên chức lớn! (cười)

Từ đó là đối đãi như người Mỹ. Tiền insurance rồi này kia kia nọ cũng như người Mỹ hết. Mà mướn thơ ký mà du học bên Mỹ về, dịch tất cả những cái thơ cho ông Tám ký tên. Tôi viết thơ Việt Nam, tôi đưa cô đó dịch. (cười) Gởi sang San Francisco cũng viết thơ Việt Nam. Cô đó dịch, đưa qua, ký tên!

Nhịn nhục thắng không? [01:45]

Cho nên, hồi ban đầu tôi vô làm, tôi đi bán hàng, thằng sếp nó ăn commission hết à, sau thằng chủ nó về nó mới kiểm soát, nó thấy ông này thiệt thà quá. Cũng như lãnh đồng lương, tiền commission cũng nhiều mà sao tụi này nó lấy hết. Rồi nó truy ra cái thằng đó lấy, nó kêu thằng đó: “Mày, mai, bắt đầu từ ngày mai mà mày lấy tiền ông này, tao chặt đầu mày. Chặt đầu mày đó”. Tôi nói: “Không được, cái này tôi cho nó mà”. Nó nói: “Ở đây không có cái luật đó”. “Tôi cho nó, bởi vì nó uống rượu, tôi cho nó, chớ tôi không muốn lấy tiền, tôi đủ xài rồi”. Mình tu mà, xài đâu có hết. Việt Nam mình, mấy ngàn đồng hồi xưa là nhiều lắm đó, xài không hết. [02:31]

Nhưng mà rồi, cái nhịn nhục thắng rõ ràng, chính trường đời tôi đã làm được, tôi mới khuyên Các Bạn làm. Không có lỗ, chắc chắn mình thắng, cuối cùng mình thắng.

Cho nên Con tuổi trẻ mà Con lập được cái đức tính nhịn nhục đó thì cái tu Con có thành, đời Con cũng thành công.

Bạn đạo1: Dạ, Con thấy bây giờ trễ quá, Thầy.

Đức Thầy: Hử!

Bạn đạo1: Bây giờ phải cần gấp, cần tu gấp đó Thầy.

Đức Thầy: Gấp thì mỗi đêm về phải lo tu.

Bạn đạo1: (nghe không rõ) [03:07]

Đức Thầy: Đâu có gì mệt. Con đi làm, Con thấy Con làm cho nhân loại. Con đi học mà có tiền. Học cuộc sống của đời, mà Con có tiền, Con không lo. Ai sai gì mình cũng làm, mình giúp người ta. Mình phải có hy sinh một chút thì mình mới học được.

Bạn đạo1: Con cám ơn Thầy! Có bạn đạo muốn hỏi, xin lên.

Bạn đạo2: Con cũng có vài câu hỏi,

Đức Thầy: Dạ,

Bạn đạo2: Xin nhờ Thầy minh giải giùm. Dạ thưa, ngày hôm qua, anh Huệ có cho biết là lúc làm Chiếu Minh, thì nó cứ trụ trên bộ đầu của ảnh nhiều quá mà ảnh không có kéo xuống trung tâm chân mày được. Nên Thầy có giải đáp là nếu mà đừng có ăn gì bậy bạ, thì thôi bỏ đừng có làm Chiếu Minh nữa.

Vì vậy Con nhờ Thầy giải đáp coi, nếu mà không làm Pháp Luân Chiếu Minh nữa thì cái vía như vậy là nó còn bị nhốt ở dưới rún, chưa có được giải thoát.

Đức Thầy: Không sao, cái Pháp Luân Thường Chuyển cũng nhắc được.

Bạn đạo2: Dạ!

Đức Thầy: Tới Pháp Luân Thường Chuyển, tới khuya đúng giờ, giờ Tý thông khai, mình làm Pháp Luân Thường Chuyển, cái vía cũng được. [04:26]

Bạn đạo2: Cũng được hả Thầy?

Đức Thầy: Cũng được.

Bạn đạo2: Dạ. Con cũng định hỏi coi, nếu mà khi mà mình đã xuất được hồn rồi đó, thì cái hồn có cứu cái vía luôn được hay không Thầy?

Đức Thầy: Cái đó là đương nhiên phải có rồi.

Bạn đạo2: Đương nhiên, Dạ!

Đức Thầy: Phải tới gặp mình được.

Bạn đạo2: Dạ!

Đức Thầy: (cười) Thủ tướng phải tới gặp Tổng thống chớ! [04:40]

Bạn đạo2: Dạ, dạ cảm ơn Thầy. Như vậy cũng dễ, cái vía nó cũng nhẹ hơn, nó dễ hơn cái hồn nhiều.

Dạ thưa, cái vấn đề, cái câu thứ hai, thì trong cái bài giải nghiệp tâm, Thầy có giảng là: Khóc nhiều lại được giải trược nhiều, buông bỏ nhiều.

Dạ Kính xin Thầy minh giải cho, là lý do vì sao mà khóc lại được giải trược và buông bỏ nhiều? [05:05]

Đức Thầy: Nó thổn thức được nó giải được cái trược trong tâm nó, thổn thức mà khóc. Khóc rồi khỏe, và nhẹ, và hiểu được cái việc liền. Là phải giải trược không? Còn cái trược nó bám, mình u mê mình không biết. Tính giận hay là tức, mà sau mình khóc được rồi nó hết rồi. Nó giải cái trược ra ngoài.

Bạn đạo2: Dạ, như vậy thì con cũng xin hỏi là: Những người mà dễ khóc đó, chuyện gì chút đỉnh này kia mà cũng khóc, mà người ta, người đời thường gọi là mít ướt á.

Đức Thầy: Nhẹ dạ.

Bạn đạo2: Dạ, thì tức là những người đó khóc nhiều đó,

Đức Thầy: Người đó đa cảm.

Bạn đạo2: Thì mấy người đó có được giải trược, buông bỏ nhiều như là...

Đức Thầy: Cái đó là đời, khác, còn đằng này tu thiền. Đêm đêm tu thiền, cái luồng điển nó lên, nó khóc. Khi nó khóc rồi là điển nó lên, nên nó giải được cái trược.

Bạn đạo2: Tức là mấy người tu thì mới được?

Đức Thầy: Mới được, còn người đời nó khóc là những người nhẹ dạ. [06:01]

Bạn đạo2: Dạ. Dạ, Con cũng tính hỏi luôn là mấy người, nhứt là mấy người mà khóc mướn đó, khóc dữ lắm. (các bạn cười)

Đức Thầy: Khóc giả dối.

Bạn đạo2: Dạ.

Đức Thầy: Tụi khóc mướn ăn tiền đó.

Bạn đạo2: Dạ.

Đức Thầy: Nó, Cha chết là nó khóc như là cha thiệt vậy đó. Phải có nước mắt, từ cái lỗ mũi ra, có lỗ mũi xịt ra nó mới lãnh được tiền.

Bạn đạo2: Dạ, còn hơn người thiệt nữa.

Đức Thầy: Người đó, những người đó tu theo đạo tiền.

Bạn đạo2: Dạ. Dạ, như Thầy nói là phải là người tu thì cái khóc nó mới giải được.

Đức Thầy: Họ nhập vô đạo tiền là phải vậy.

Bạn đạo2: Dạ.

Đức Thầy: Đạo tiền là dối trá thôi. [06:36]

Bạn đạo2: Mà nếu như vậy, thì theo thông thường thì người tu thì đều được dạy là phải cố gắng lo tu luyện làm sao mà để dứt bỏ cái thất tình lục dục, để cho khỏi còn bị động loạn và tạo được cái sự thanh tịnh.

Đức Thầy: Cho nên mình có cái Pháp Luân Thường Chuyển đưa cái nguyên khí của mình đi lên, nó càng ngày càng nhẹ. Còn trụ là nó phải động, trụ là nó phải có cái thế ở thế gian. Còn ở đây nó đi lên. Mỗi đêm chúng ta làm, thiền rồi nó đi lên. Khi mà anh thiền nhẹ, thì lâng, lâng lâng đi lên; cái vía anh nó build up, nó đi lên, đi lên, lên như vậy.

Bạn đạo2: Dạ. Dạ thì Con muốn hỏi là cái chỗ đó là, bởi vì trong khi mà mình phải trao dồi làm sao để mà dứt bỏ cái thất tình lục dục đó để khỏi bị động loạn? [07:25]

Đức Thầy: Nó lên cao chừng nào thì nó mới dứt được.

Bạn đạo2: Dạ. Mà cái khóc thì cũng là một hình thức động loạn. Mà nó động loạn như vậy, mà tại sao lại được buông bỏ giải trược?

Đức Thầy: Bởi vì nó là khóc ở trong thổn thức, cái vibration, cái chấn động trong này nó thổn thức, thay đổi cái chiều đi lên. Khoa Học Huyền Bí. Khoa Học Huyền Bí, vừa đổi, nó đổi cái này đi lên trên này. Nó đi như vầy này, lên đây, rồi chạy vòng ở đây. Rồi bữa sau nó lại đi lên như vậy nữa này. Cho nên đi lên gặp từ bi cũng khóc riết, rồi nó nhẹ. [08:03]

Bạn đạo2: Dạ, con cám ơn Thầy!

Bạn đạo3: Cám ơn bác Nhung và cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo3: Thưa, còn chú bác, anh chị em nào có câu nào muốn hỏi không?

Đức Thầy: Không hỏi là uổng lắm à, hết rồi đó! Bữa nay là buổi chót, phải không?

Bạn đạo3: Dạ! Xin mời chú Chấn! [08:38]

Bạn đạo4: Thưa Thầy, mấy anh em không có ai hỏi, con xin hỏi.

Đức Thầy: Ừ,

Bạn đạo4: Thưa Thầy, trong bài “Giải nghiệp tâm” phát trong khóa này, Thầy nói mình sẽ có 3 cái hồn:

Một cái ở cái xác này.

Một cái hồn nữa ở Trung Thiên Thế Giới.

Một cái hồn nữa ở Hư Không Đại Định.

Thưa Thầy, như vậy đó là, cái mục đích chánh của người tu mình là tu để cái hồn của cái xác này thăng hoa lên hội nhập được với cái hồn ở Trung Thiên. Rồi sau đó, cái hồn mới đó, tu và thăng hoa lên để hội nhập trở lại với Đức Phật Tổ Như Lai. Là đó là cái mục đích rốt ráo của mình? [09:20]

Đức Thầy: Ừ! Mà mình phải đi từ giai đoạn một trong trật tự như vậy. Bởi vì cái tâm mình có, nó có Chơn tâm, phải đi lên từ giai đoạn một, từ đó nó mới có dũng mãnh nó mới đảnh lễ Phật được. Chứ còn như con người ở đây mà xách đi gặp ông Phật, nó run lắm, không làm gì được hết. Nó phải đi từ giai đoạn, nó mạnh lên. Cũng như học ở đây có lớp có lang, Tiến sĩ nói chuyện Tiến sĩ thoải mái. Mà lớp năm nói chuyện với Tiến sĩ hơi run á, phải không?

Bạn đạo4: Dạ. Thưa Thầy, như vậy là cái “Nam Mô A Di Đà Phật” để hướng dẫn cái hồn ở cái xác này, hội nhập lên, từ từ thăng hoa lên, hội nhập tới Trung Thiên?

Đức Thầy: Ở, tới đó nó thay đổi nữa. Nó còn thay đổi nữa; niệm Phật nó còn thay đổi nữa: Nó gia tăng cái dũng chí. Nó đi nó cũng bị này bị nọ, mà nó chỉ dùng niệm Phật để nó đi lên. Lúc đó nó thấy nó có cái khí giới tình thương ở trong đó, nó mạnh mẽ đi trong cái giới đó.

Như Con được làm người, Con đi ngoài phố dễ dàng lắm, không có gì hết á; nhưng con thú nó chạy, nhiều con nó cũng sợ lắm; sợ người ta lưu ý nó. [10:33]

Bạn đạo4: Thưa Thầy, như vậy là tới Trung Thiên, mình vẫn còn dùng “Nam Mô A Di Đà Phật” để hội nhập lên nữa.

Đức Thầy: Vẫn dùng, vẫn dùng. Người ta qua những cơn thử thách, con quỷ tới đánh, mình lấy gì? Mình hồi nào giờ học có “Nam Mô A Di Đà Phật”, mình chỉ nói “Nam Mô A Di Đà Phật” thôi, hết rồi! Mình nhờ nói cái đó thì người mình nó mới tỏa sáng ra. Mà khi ở thế gian mình được nhẹ rồi, khi mình làm Pháp Luân Thường Chuyển thì mình thấy cơ tạng mình nó sáng, khối óc mình nó sáng, mình lên trên mình cũng phải dùng ánh sáng của chính mình. Càng cao càng thanh tịnh, càng sáng! Thanh tịnh là đi, đứng dễ dãi, cũng như người thế gian đi đứng vậy, không có gì khó khăn. [11:24]

Bạn đạo4: Thưa Thầy, nguyên do tại sao mà từ nguyên thủy mình phân chia ra làm 3 phần hồn như vậy? Tức là một phầnở…

Đức Thầy: Mình gốc từ Đại Bi ban chiếu xuống, mình chỉ ôm một linh căn điển quang mà thôi, xuống từ lớp một, lớp một, do cái sự sáng suốt của mình. Đi đâu? Ham, tưởng là ta có khả năng hơn mọi người, chúng ta mới dự, hội nhập vô đó, càng ngày càng làm thấy càng sợ. Cũng như Con đi học, học, học, học tới kỹ sư, rồi Con thấy cũng không có ra cái gì hết! Rồi Con hiểu tới cái phần hồn, Con thấy không có làm được cái gì hết, cũng phải chết mà giải quyết không được gì hết. Phải sợ chớ!

Rồi chúng ta xuống thế gian mang xác làm người, sợ, rồi bây giờ chúng ta mới chịu lo tu! Tu, trở về cái bổn cảnh thanh nhẹ, thanh tịnh, rồi chúng ta mới phát triển tâm từ bi. Lúc chúng ta mới hội nhập vô Đại Bi, là ánh sáng vô cùng, hay là bất diệt, vô sanh. Mình - cái giống từ vô sanh xuống mà, cho nên con người không có ai thua ai hết á. Ở thế gian này không có ai thua ai hết. [12:47]

Bạn đạo4: Thưa Thầy, nếu như thủa ban đầu mình là sáng suốt, mình biết cái cõi trần gian nó khổ cực như vậy, thì tại sao mình lại phân cái hồn mình ra làm 3 phần để mình đi xuống, mình khiến cái xác mình động như vậy.

Đức Thầy: Bởi vì cũng có lệ thuộc trong Thượng Đế, mà Thượng Đế chuyển cho mình xuống để học cái dũng, tiến lên. Sau này mình không có, không có nửa chừng làm Tiên rồi bị đọa địa ngục, hay là làm Phật cũng bị đọa địa ngục. Tưởnglàmình sáng suốt, xuống, mình nắm cái huyền cơ của mặt đất, làm chủ, làm vua, minh vương đồ này kia, là bị đọa hết đó, không có sướng đâu.

Tại vì sự ham thích của con người tạo sự bị đọa cho chính mình, mình tạo sự bị đọa. Chứ Con thấy không, làm Tổng Thống đâu có sướng đâu, khổ lắm, không có sướng đâu. Người tu thanh tịnh là thấy ông Tổng thống dễ thương, tội nghiệp lắm, ăn không ngon, ngủ không yên. [13:46]

Bạn đạo4: Có trong một bài giảng của Thầy, con có thấy Thầy nói rằng: Mình có một lời hứa. Xưa kia, khi mình rời Vô Cực, mình rời chơn như bổn tánh mình, có một lời hứa xuống trần gian, nhưng rồi lại không có nhớ đường trở về lại. Thưa Thầy, có những trường hợp đó xảy ra?

Đức Thầy: Có chớ! Những vị Tiên người ta xuống người ta cứu đời. Như nhiều vị Bồ Tát người ta cũng phóng điển xuống, thấy thế gian nạn nhiều, người ta phóng điển xuống, nó biến thành những cái cây cỏ, thuốc men cứu đời, hồi xưa.Bây giờ cũng còn vậy, thuốc cây cỏ bây giờ cũng là linh dược, cũng hay lắm. Rồi từ đó mới tiến hóa lần lần đi lên. Màmột phần nào, mà cái gốc người ta trên kia người ta cũng vẫn tu, nhưng mà tâm từ bi người ta phải cứu độ, hằng cứu độ như vậy. [14:46]

Bạn đạo4: Người ta mới phân chia ra…

Đức Thầy: Phân chia xuống thế gian.

Bạn đạo4: Con cảm ơn Thầy!

Đức Thầy: Còn bây giờ, người ta càng ngày càng đông, thì từ Địa Ngục lên nhiều lắm: qua sự đày đọa, thức tâm nguyện được làm người; mà làm người không chịu tu, rồi cũng trở lại cái giới đó. Khổ lắm!

Bạn đạo4: Con cám ơn Thầy!

Bạn đạo3: Cám ơn chú Chấn và cám ơn Thầy. Có còn ai muốn hỏi? Xin mời chú.

Bạn đạo5: Thưa Thầy, Con muốn hỏi Thầy, tại sao Con dâm quá vậy? [15:32]

Đức Thầy: Dâm, là mình... Con người nào có thể xác là phải có sự dâm. Có tham dâm mới thích làm người; không tham dâm không ai thích làm người.

Nhưng mà chúng ta thức giác được cái hậu quả của sự tham dâm, là đem sự tai hại cho khối óc và thể xác; thức tâm mà tự cải sửa.

Chớ còn vốn của con người là đều tham dâm. Không có tham dâm, ai mà làm việc gì đâu? Nhờ cái bản chất tham dâm nó mới là cất nhà, cất cửa, làm đủ chuyện ở thế gian; nó chịu đi làm công, sáng tác chuyện này, chuyện nọ. Nhưng mà người ta hiểu được hậu quả nó không đi đến đâu thì chúng ta mới tu. Tu là cố gắng dẹp sự tham dâm của chính mình.

Muốn dẹp sự tham dâm... “Tại sao tôi tham dâm? Tôi phải hiểu tại sao tôi tham dâm?” Vì nó trược, đi xuống nhiều hơn là đi lên. [16:30]

Thì bây giờ “tôi” phải có cái pháp, tôi giải cho nó đi lên nhiều hơn là đi xuống, thì cái tham dâm nó sẽ giảm bớt. Mà mình phải hành. Mình tin nơi khả năng mình có thể làm được. Mình dọn lên thay vì mình trụ tại cõi dưới, nó chỉ hướng chỗ cõi âm mà thôi, rồi nó khuyến khích chuyện âm, rốt cuộc phá cái khối óc, dương, linh khí mình mất. Mất linh khí, làm sao có cơ hội về Trời?

Sửa lại trật tự, có pháp, làm Pháp Luân Thường Chuyển, nay dời một chút, mai dời một chút, nó đi lên. Nó dương tính hóa nhiều chừng nào thì cái dâm nó sẽ bớt. Còn nó âm khí hóa chừng nào thì dâm nhiều, chỉ gia tăng thôi, rồi nó biện hộ chuyện của nó.

Tham dâm thét rồi trở nên độc ác. Chứ mình không cứu mình là người độc ác rồi; mà biết cứu mình là không phải người độc ác. Xác - Trời cho, tinh vi tốt đẹp, cơ sở tốt, mà hủy hoại. Đó là mình người ác chớ không phải người thiện. [17:37]

Bây giờ mình có pháp, sửa cho nó đi lên thay vì đi xuống. Cũng đi mà đi lên thay vì đi xuống. Người đời là phải đi xuống, ai cũng tham dâm hết. Tiền, tình, duyên nghiệp - người nào cũng là đóng con dấu đó lên trước trán hết á - Tiền, tình, duyên nghiệp.

Mà tu rồi là nó giải ra, nó thành tuệ giác, sáng suốt, minh mẫn. Biết cái hậu quả của sự việc thì không có làm những chuyện không cần thiết nữa, mà làm chuyện cần thiết. Phải hành, không có lý luận nào mà có thể cứu vãn cái tình thế đó được. Chỉ hành mới cứu vãn được.

Ông Phật trước kia cũng dâm chứ. Ông Phật Thích Ca trước kia cũng dâm. Ổng không dâm, làm sao ổng cưới vợ? Phải không? Ông cũng dâm dục như người thường chứ; mà ổng thức giác rồi ổng mới sửa. [18:29]

Bạn đạo5: Thấy con có vẻ dâm hơn ông Phật nữa! (các bạn cười)

Đức Thầy: Không phải! Cũng vậy chớ con không có hơn đâu. Cái xác Con giới hạn mà, Con làm gì hơn được, cũng bao nhiêu công chuyện đó!

Mà Con cố gắng, Con tranh thủ thời gian cải tiến nội bộ lại, nó hết. Phải hành, chớ không có nói un deux gì hết, hành lànó dẹp. Tới hồi dẹp là Con sung sướng lắm. Lúc đó tự động không có bao giờ mà ngủ gần đàn bà được đâu. Ngủ gần đàn bà là tay chân ngứa lắm, không chịu được; hút cái trược của đối phương. Mình được thanh rồi không có, không có gần đàn bà được, gần là ngứa mình ngứa mẩy không chịu được; kiếm trong xó chỗ nào nằm ngủ chớ không có gần đàn bà được.

Mình nhờ cái Pháp Luân Thường Chuyển nó đổi cái circle đi lên thay vì đi xuống. [19:25]

Bạn đạo5: Cám ơn Thầy!

Bạn đạo3: Cám ơn chú Hoàng, cám ơn Thầy! Xin mời Cô!

Bạn đạo6: Kính thưa Thầy, kính thư bạn đạo! Con muốn hỏi Thầy là khi mình ngồi thiền cho đến cái trình độ thanh tịnh nào mình có thể ra đi được?

Đức Thầy: Thiền là phải định, mới xuất. Định là khi Con thiền, Con ngồi đó Con ngủ, cũng không có phải ngủ, lúc nào cũng tỉnh táo ngồi vậy, mà nó mê một cách sung sướng vô cùng. Mình nhập định là lúc đó Con thấy con không còn hơi thở nữa, thì Con ở cái giới khác rồi! Lúc đó con mới dòm lại thấy cái đầu Con, thấy cái mình Con, thấy cái thể xác Con, thì Con mới chứng minh là con đứng ở trên kia dòm xuống đây. [20:25]

Bạn đạo6: Dạ. Tại vì con nhiều khi con thấy động với tịnh, hai cái nó làm cho mình thiền nó không có được vững hết. Nhưng có lúc con ngồi thiền thì con thấy con học được cái tịnh, tại vì như là có ai nói với con, đại khái như một cái thí dụ là, gọi: “hãy mở cửa!”. Nhưng mà nếu mà con đứng dậy con đi mở cửa, thì là tâm con nó động rồi; nhưng mà nếu con cứ ngồi yên đó, mà để cánh cửa mở thì tâm con nó tịnh. Trong khi con nghĩ, con nghe được cái câu đó thì con nghĩ ngay đến cái lời của ông Tư là: “Biển có lặng thì Minh Châu mới hiện”.

Đức Thầy: “Mới phát”

Bạn đạo6: “Lòng có riêng mới gọi là thần”.

Đức Thầy: “Lòng cho riêng mới gọi là thần”.

Bạn đạo6: Nhưng mà con có hiểu được cái câu: “Biển có lặng Minh Châu mới hiện”. Còn “Lòng có riêng mới gọi là thần” con không được hiểu rõ mấy cái đó, xin Thầy giải cho... [21:24]

Đức Thầy:Biển cho lặng Minh Châu mới phát”: Là chúng ta ở đây là tứ biển, ngay chỗ rún đây là bốn bể hợp nhứt, bốn biển hợp nhứt. Mà ta ngồi ta thiền để làm gì? Làm Pháp Luân Thường Chuyển đưa lên cho nó sáng, đâu đó thanh tịnh. Lúc thanh tịnh: trong mê có tỉnh, trong mê có tỉnh, trong mê có tỉnh, tự nhiên ở trong mê có tỉnh, quên cái xác này luôn, mất cái đầu luôn.

“Biển cho lặng Minh Châu mới phát”: lúc đó mới thấy Mô Ni Châu nó xuất phát ra. Khi mà Con quên cái xác này, Con thấy, chỉ thấy ánh sáng thôi. Cái ánh sáng Mô Ni Châu nó chuyển chạy tới đâu Con hiểu tới đó, nó chạy tới đâu hiểu tới đó.

Bạn đạo6: Còn “Lòng cho riêng mới gọi là Thần”?

Đức Thầy: “Lòng cho riêng mới gọi là Thần”: Thì mình có xuất ra khỏi thể xác, mình mới nhận được trong mọi sự việc chính đáng. [22:18]

Bạn đạo6: Dạ. Như vậy như hàng ngày con học, con học cái tịnh, cho nên mỗi một cái mình tiếp xúc mình học hỏi, luôn luôn học hỏi. Có nhiều khi những lời nói, có nhiều khi những cái gì mà nó làm đụng chạm tới mình, con vừa mới động là con nghĩ ngay nó là tịnh, con nói là quên. Như hôm qua thì nói về quên và nhớ cùng một lượt, thì cái lúc mà người ta nói với mình, thì mình nhớ ngay, nhưng mình quên là để mình đi vào, là mình không có động; nhưng mà đồng thời câu nói đó nó cũng nằm trong cái đầu óc mình rồi, có nghĩa là quên và nhớ cùng một lượt luôn, nhưng mà mình không có dùng cái câu nói đó để mình phản ứng lại, mình coi như là mình... [23:09]

Đức Thầy: Không! Khi Con thiền lâu, tự nhiên Con có điển, cái việc nó xảy tới thì mình lấy cái điển của mình hóa độ tức khắc. “Nhiều cái chuyện quan trọng lắm, tới kiếm chỉ”, thì tự nhiên mình gom điển, mình nhìn thấy không có gì quan trọng cả. Trong cái động nó có cái tịnh, thấy rõ ràng; lấy cái điển hóa độ đối phương liền, người ta nhìn mình là không có gì rắc rối hết! [23:33]

Nó thiền là hữu ích chỗ nào? Điển càng ngày càng dồi dào, mình có khí giới tình thương rất mạnh để bảo vệ thể xác và giải cái nghiệp chướng cho chính mình; tai nạn tới cũng giải được, không có gì khó khăn.

Bạn đạo6: Dạ, con cám ơn Thầy.

Đức Thầy: Không có chi.

Như người ta ở nhà, người ta muốn tới người ta đối chọi với Con việc gì, người ta đi nửa đường người ta đổi hướng đi chỗ khác. Cũng nhờ cái điển mình hóa độ họ.

Cứ cắm đầu đi, tu đi cho có điển, tự nhiên nó biết làm việc. Rồi mình thấy ông Tiên hồi trước hóa phép này kia, kia nọ,bây giờ mình cũng có phép, mà mình xài lúc nào cũng được. Cái chuyện đó là điển không chớ không có cái gì đâu! [24:26]

Rồi bây giờ hát, Hồng Kông nó bày ra những là: “quạt” một cái là đối phương bật ngửa. Nó bày ra vậy đó, hát, coi cho hay! Người đời ham vui, thấy cái ông này ổng “quạt” một cái bà đó bật ngửa, nằm dài, tắt thở luôn. Mình vui, cho làôngnày phép cao quá! Người đời là ham vui là ở chỗ đó. Cho nên thích coi cái phim đó; coi chừng nào là lạc đường chừng nấy, không có tiến! [25:01]

Bạn đạo3: Dạ, con xin mời bác!

Bạn đạo7: Kính thưa Đức Thầy, có một số bạn đạo có những câu hỏi nhưng mà không muốn lên, nên có chép ra đây để nhờ con đọc, để nhờ Thầy minh giải cho.

Dạ, câu thứ nhất là: về phía đàn bà thì có 3 hồn 9 vía, còn về phía đàn ông thì có 3 hồn, 7 vía mà thôi. Xin Thầy cho biết là tại sao mà đàn bà lại hơn đàn ông 2 cái như vậy?

Đức Thầy: Chúng ta tu, truy tầm về thanh tịnh, chớ không nên đem bận rộn vô óc. Mà nghe những cái gì truyền thuyết từ hồi nào giờ mà chính chúng ta không chứng nghiệm được, thì không có nên nhớ những cái điều đó mà làm động loạn cho chính mình. Rồi 7 vía, rồi 9 vía, rồi để làm cái gì? [26:01]

Bây giờ chúng ta thiền để khám phá cái sẵn có của chính chúng ta. Cứ cắm đầu làm cái đó là hay nhất!

Còn cái chuyện kia nghe bên ngoài mà không có thu thập được hữu ích gì cho khối óc mà không hữu ích gì cho cơ tạng, chỉ tạo loạn cho chính mình mà thôi!

Đó! Cho nên đường đi chúng ta phải thẳng thắng. Pháp Lý không có vị nể một ai là nó thẳng thắng đi một đường, tìm cho ra cái công việc mình đang cần tìm và khai thác tiến hóa!

Bạn đạo7: Dạ thưa, câu kế tiếp của một bạn đạo khác là: Tại sao có lúc Thầy nói “Mình tu là đi về với Hư Không Đại Định”, mà có lúc thì Thầy lại nói là “Về cảnh cũ có nhà cửa nguy nga, ngoạn mục”? [26:48]

Đức Thầy: Đúng như vậy! Hư Không Đại Định nó có nhà cửa chứ. Người thế gian nói là “Hư Không Đại Định phải nhẹ chứ”, chỗ đó là cái chỗ có nơi, có nhà có cửa tốt đẹp lắm á! Mà mình không tới đó, làm sao mình biết được?

Bạn đạo7: Dạ. Không, mà như vậy có lẽ cái ý của anh bạn nào, hay là…

Đức Thầy: Là Hư Không Đại Định

Bạn đạo7: Nói là “Hư Không” thì tức là không có…

Đức Thầy: Không có, là nói hư không, người ta nói về chỗ nhẹ, empty land, người ta dịch ra empty land, là phải dịch cái gì? Phải Hư Không Đại Định, hay cái gì, phải không? Như người ta nói “Niết Bàn” thanh nhẹ vậy đó.

Bạn đạo7: Dạ, dạ cám ơn Thầy. Câu kế tiếp nữa là: Lúc đi, đứng, nằm, ngồi niệm Lục Tự Di Đà, thường trụ ở đỉnh đầu; lúc nằm ngủ, trụ ở điểm nào mà niệm? [27:36]

Đức Thầy: Cũng vậy đó thôi, cũng nhớ đỉnh đầu. Khi chúng ta nằm ngủ, trước hết ta phải để cái tay như vầy, dằn ở đây (đặt hai tay trên bụng), hai cái chân gác lại, niệm Phật, chú ý ngay chỗ này (trung tim chân mày), không cần phải trụ trên đầu. Trên đỉnh đầu mà chừng nào có trình độ thì automatic nó lên đó. Mình nằm, vừa nhắm mắt mình thấy mình đi chỗ nào, tiếp xúc với ai; cái đó là phần nhẹ rồi. Những người tu lâu, nhẹ rồi, họ không phải thiền nhiều như chúng ta đâu; họ chỉ nằm vầy là họ đi được rồi.

Bạn đạo7: Dạ thưa, hai cái chân thì cần phải gác lên như vậy?

Đức Thầy: Gác lên nhau để giữ cái xác.

Bạn đạo7: Vậy còn có mỏi, hay đổi cái chân…

Đức Thầy: Ờ, để giữ cái xác thôi. Làm xong công chuyện về thôi chớ có gì đâu!

Bạn đạo7: Dạ, còn hai tay thì cũng chắp trên mình? [28:21]

Đức Thầy: Cũng chắp vậy.

Bạn đạo7: Dạ, cám ơn Thầy. Dạ, thế còn câu kế tiếp nữa là: Kỳ rồi Sao Chổi có đụng vào hành tinh Jupiter, thì như vậy nó có ảnh hưởng gì cho quả địa cầu của mình đang ở đây hay không?

Đức Thầy: Cái đó không phải chuyện mình đang làm/học. (các bạn cười)

Cái khóa học này là cái tâm mình khai triển làm sao mình đi. Mình đi lên rồi mình sẽ vượt qua những cái đó. Nó đụng thì đụng chớ có làm cái gì đâu? Họ đồn thét rồi mình nghe những lời truyền thuyết, rồi họ họa thêm, “Sẽ sập đất, sẽ chết bao nhiêu triệu người”; bây giờ đâu có gì đâu? Họ nói đủ chuyện không à! Cho nên cái óc con người xiên một chút là nói bậyà, chệch một chút nói bậy!

Chúng ta phải nghiêm nghị lo tu hướng về thanh tịnh; phát triển về thanh tịnh rồi sẽ thấy tất cả. Không có gì ảo giác được! [29:23]

Bạn đạo7: Dạ thưa, tiếp theo đây là của một bạn đạo khác có 2 câu hỏi. Câu hỏi thứ nhất: Cái gì là nghiệp tâm?

Đức Thầy: Nghiệp tâm là mình hay lo; cũng như bây giờ, “Tôi yêu cô đó, tôi nhớ cô đó hoài. Tôi thích căn nhà đó, tôi nhớ căn nhà đó hoài. Tôi search cái công việc làm của anh đó, tôi muốn nhớ công việc làm anh đó”. Rồi “Tôi đẻ đứa con,tôi nhớ đứa con; đi làm cũng nhớ đứa con. Cái nghiệp nó lưu luyến trong tâm tôi”.

“Bây giờ tôi tu làm sao mà ở chỗ nào tôi không còn nhớ, bởi vì tôi thấy mỗi một đơn vị đều có vị trí phát triển của chính nó. Tại sao tôi ôm lại nhớ? Con tôi nó đi khỏi một thời gian, tôi nhớ nó. Nhớ làm gì? Nó đã mang khối óc đi, chớ nó không có mang, nó không bị đứt… (30:12 nghe không rõ). Nó mang khối óc đi thì nó có cách phát triển. Cho nên tôi phải thanh tịnh; tôi càng thanh tịnh thì tôi càng giúp con tôi, không có hại con tôi. Mà tôi càng động loạn là con tôi làm việc khó thành. Chính tôi là người hại con tôi”. Điển mà! Nó tương giao với nhau mà! [30:35]

Bạn đạo7: Dạ thưa, câu thứ hai là cũng nối tiếp cho cái câu thứ nhất: Khi mà có nghiệp tâm rồi đó thì làm thế nào để dứt khoát được nghiệp tâm?

Đức Thầy: Thì cái phương pháp ở đây là chỉ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” để giải nghiệp tâm. Soi Hồn, mỗi buổi sáng Soi Hồn 15 phút, lần lần nó sẽ quên những cái sự đó, nó không có nhớ cái đó. Bởi chúng ta tu, ta đã hiểu được luật nhân quả; nhân nào quả nấy, thì không có lo. Người này lo cho chuyện người kia là chỉ tạo nghiệp cho chính mình mà thôi! [31:05]

Bạn đạo7: Dạ, cám ơn Ông Thầy. Dạ, cái phần của các bạn đạo nhờ hỏi thì đã hết. Tiếp theo đây là...

Có bạn đạo nào còn câu hỏi nào nữa không? Để xin phép Thầy, lát nữa con sẽ hỏi tiếp Thầy. (các bạn cười)

Bạn đạo8: Kính thưa Thầy, con trước kia có hứa hẹn với một người để làm đám cưới, nhưng mà sau đó thì con thấy buồn phiền quá rồi con quyết tâm xuống tóc đi tu. Vậy con có tội lỗi gì không hả Thầy, đối với người bạn gái đó? [31:42]

Đức Thầy: Cũng không có tội lỗi gì. Tâm làm, thân chịu. Con thích thì Con cứ gánh; gánh rồi con cũng tiến vậy thôi. Mà Con không thích là thôi. Đời thì họ trách móc vậy thôi. Họ trách chớ họ vẫn còn tươi mà. Món hàng tươi, thiếu gì người mua! Lo làm chi?

Bạn đạo8: Dạ. Còn một câu hỏi nữa. Cũng như là trước kia con làm nghề nhà hàng, giờ con vẫn làm, mà con nghiệp sát nhiều quá, giờ thì con phải trả cách nào? Hay là phải hành Pháp rồi từ từ... [32:14]

Đức Thầy: Hành Pháp rồi mới trả, bởi vì người ta theo mình, mà mình có cái hạnh đức tốt, mình xây dựng được luồng điển thì mình giúp họ tiến hóa, chia sẻ cái hào quang mình lượm được hằng đêm đó cho họ; họ nhận được cái cơ hội đó. Cái duyên của mình, họ tới với mình là họ hưởng thì để họ tiến hóa nhanh hơn thay vì chờ đợi.

Bạn đạo8: Dạ, còn câu hỏi thứ ba, nghĩa là con từ ngày con lên đây, không biết tại sao con nhức mỏi cái lưng với cả cái chân, mà con ngồi thiền được có 30 phút là nó nhức dễ sợ luôn, con không hiểu. Tại trước khi con qua đây thì con có đi khám Bác sĩ mà ở… (nghe không rõ) nhờ chị Mai chỉ giới thiệu. Tại vì bao tử con nó không có được khỏe, mà dưới này nó không khỏe. Mà sau đó khám bệnh xong rồi đó, thì hai chỗ này thì nó khỏe lại, còn đằng sau không hiểu sao nó nhức quá! [33:07]

Đức Thầy: Cái đó cái thuốc của ổng, hậu quả của thuốc của ổng ra sao? Ổng cho là ổng biết trách nhiệm, mình có thể gọi hỏi ổng. Còn (nghe không rõ) ở đây nhức là hoàn toàn độc tố! Con cứ xuống phòng súc ruột, súc ruột thét hết nhức! Ngày nay có súc chưa?

Bạn đạo8: Dạ thưa Thầy, con cũng không biết nữa! Chắc ngày mai nhờ chị (nghe không rõ) nhờ anh Marc…

Đức Thầy: Súc… (nghe không rõ) súc cái nó hết à; súc nó ra hết à. Bởi vì nó, cái đằng sau lưng mình nó có cái ruột, cái ruột nó lăng quăng ở đó, mà độc tố nó đi tới đó, nhức, khó chịu lắm. Mà súc ra rồi nó hết! Có nhiều người đau lưng 20 năm, 15 năm, mà súc rồi nó hết, không có gì hết!

Bạn đạo8: Mà trước đây, khoảng một tháng trước, con cũng súc, nhịn đói bảy ngày thanh lọc. Mà con súc, thấy khỏe; sau hai tuần, không biết làm sao, nó bệnh kinh khủng!

Đức Thầy: Không! Độc tố xuống, độc tố xuống! Con tiếp tục làm nữa nó sẽ đi luôn! Độc tố xuống làm mệt con người, ngộp muốn chết vậy đó! Nhưng mà tiếp tục làm, nó hết! Sống như ông Tiên, khỏe mạnh lắm! Mai con bắt đầu làm đi,rồisẽ hết. [34:17]

Bạn đạo8: Dạ, con xin cám ơn Thầy!

Bạn đạo3: Cám ơn anh Thành, cám ơn Thầy! Con xin mời bác!

Bạn đạo9: Con kính chào Thầy. Ngày hôm nay con lên đây cũng có mục đích là thành thật kính xin Thầy minh giảng,minh giải cho con được biết. Theo con nghĩ thì tất cả từ trước đến nay những vấn đề tu tập, cũng như các Phật Tổ, các lời của Thầy đã giảng dạy, tức là nói về Tinh, Khí, Thần con người đó, có ba cái: Tinh, Khí, Thần, nó mới đưa lên, trụ hào quang, mình mới được thông sát cái bộ đầu được, đó. Mà còn về vấn đề dâm dục, tức là vấn đề căn bản của người tu, tức là phải dứt khoát, thì con thưa Thầy, con đã dứt khoát về vấn đề dâm dục và thể xác; nhưng trong cái vấn đề mà cái hồn, nó vẫn còn dâm dục.

Thưa Thầy, như vậy phải làm cách nào? Cái hồn mình trong khi mình ngủ, mình mơ, trong cái giấc mơ của mình đó, mình thấy mình đi lại với một người đó, cũng xuất tinh ra như vậy! Như vậy, mình có tội không, thưa Thầy? Mình có tội đối với phần hồn không? [35:35]

Đức Thầy: Cái đó là mình làm pháp cho đứng đắn, cái Pháp Luân Thường Chuyển cho đứng đắn thì nó không có đâu. Cái Pháp Luân Thường Chuyển không có đứng đắn, không có đầy đủ. Anh làm đầy đủ thì cái luồng điển nó chạy, không có chạy… chạy đi ngang về dâm dục.

Bạn đạo9: Dạ. Thưa Thầy, con cũng trình bày lại: Cái vấn đề dục và thể xác thì con không có rồi, nhưng mà vấn đề dụcvề cái phần hồn á, phần linh tánh á. Như vậy, con vẫn xuống Địa Ngục, con vẫn bị tội ha? [36:01]

Đức Thầy: Vẫn bị tội chớ! Thì bây giờ mình dứt khoát, mình làm Pháp Luân Thường Chuyển cho đứng đắn. Pháp Luân Thường Chuyển cũng như mở đường đi lên trên.

Bạn đạo9: Dạ. Kính thưa Thầy, vấn đề tu tập đó, vấn đề tu tập, tức là con người muốn giải thoát toàn diện, tức là phải dứt khoát cái vấn đề thất tình lục dục.

Đức Thầy: Phải dứt khoát thất tình lục dục.

Bạn đạo9: Dạ, cái điều đó là con cũng hiểu. Nhưng mà con, theo con, là con còn dục… cái vấn đề về cái linh hồn là con thấy con... như vậy là…

Đức Thầy: Càng làm Pháp Luân nhiều chừng nào là Anh sẽ thấy cái hiệu quả của Pháp Luân Thường Chuyển. Cố gắng làm để khuyên những người kế tiếp! Tuổi trẻ ham dục lắm!

Bạn đạo9: Dạ, như vậy thì con cũng mãn nguyện rồi. Thầy giảng vậy con cũng mãn nguyện. Con còn phạm cái tội đó! Ngủ ban đêm, trong một giấc mơ nào, thấy đi lại với cô gái cũng là tình tứ, coi như cũng xuất tinh ra, như vậy là... [36:48]

Đức Thầy: Cái đó là đúng ngày, đúng giờ gặp cô vía cổ làm việc, chớ không phải cô gái nào ở ngoài hết á! Rồi sau này cố gắng anh làm Pháp Luân Thường Chuyển rồi, Anh gặp lại rõ ràng; tới, rồi người ta khóc thương, người ta nói chuyện mấy trăm năm về trước.

Bạn đạo9: Dạ. Như vậy là bạch Thầy, cái vía của mình đó, nó như vậy?

Đức Thầy: Cái vía của mình! Đúng ngày đúng giờ nó làm, thành ra nó không có bệnh gì. Rồi rồi sớm mơi dậy coi mặt tươi lắm, thấy con người nó vui ra!

Bạn đạo9: Dạ. Kính thưa Thầy, con cũng thành thật xin Thầy. Lâu nay con gặp Thầy cũng được nhiều ba lần rồi, con được vài ba lần, nhưng mà con không gặp Thầy chính xác. Thì bữa nay, thì Thầy nhìn con và Thầy xét coi con có thể tu hành được, hay là nửa chừng con bỏ? (các bạn cười)

Đức Thầy: Thì mình…

Bạn đạo9: Dạ, cương quyết thì con cương quyết rồi đó.

Đức Thầy: Phải cương quyết…

Bạn đạo9: Dạ. Thầy nhìn con, cả cái thần xác con, con có thể tu suốt cả cuộc đời này hay không? [37:39]

Đức Thầy: Tu được chứ! Anh tu được. Chỗ này Anh thấy nó nhóm rồi đó! (Thầy chỉ trung tâm giữa trán) Lo niệm Phật, lo làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều, tu được hết đó!

Bạn đạo9: Dạ. Con kính cảm ơn Thầy, chúc Thầy sức khỏe!

Đức Thầy: Cái đó là Anh, lần lần Anh liên lạc được với cái vía được. Cố gắng, liên lạc cái vía được.

Bạn đạo9: Dạ. Con kính thưa Thầy, hôm nay cũng là ngày cuối, cũng là ngày, chắc có lẽ ngày mai là từ giã Thầy để ra về(xúc động). Thì con không có gì hơn, chúc Thầy sức khỏe để đi trên tất cả thế gian này để độ cho chúng sanh đến nơi, đến chốn. Mong Thượng Đế ban cho Thầy được thọ, tuổi thọ thêm để ở lại đây để cho chúng sanh hưởng cái phần ở trong màn, cái “kỳ ba” này, để cho nó được trọn vẹn… (nghe không rõ) [38:34]

Đức Thầy: Anh biết nói được lời chúc rất tốt, thì Anh phải thực hành. Đó là cái bàn tay tôi sẽ được nối tiếp.

Bạn đạo9: Dạ kính thưa Thầy, đó chính bản thân con phải hành thì mới tiến được. Chính con tu cho con chớ cũng không phải nhờ ai tu cho con được. Chính con phải tu.

Đức Thầy: Cố gắng thực hành đi! Những cái tôi đã làm thì nhất định Anh phải làm được, không sao hết!

Bạn đạo9: Thì con qua đây cũng gặp pháp môn của Thầy, nay con được năm mấy rồi, thì con cũng có sự thật là cũng được sáng suốt thêm phần nào, là vì nó mở thêm được cái tâm trí. Vì chỗ đó, con mới là nghĩ tới bổn phận của mình, nghĩ trong bao nhiêu năm sống trên cái cuộc đời này, là trần gian chỉ tạm bợ thôi. Vì lẽ đó mà con quyết tâm để con tu, cứu cái phần linh tánh này để xuất về một cái cõi khác để mình hưởng, nghĩa là kêu là sống đời đời bên Chúa hay là sống đời đờilà bên chúng ta, như vậy cái phần linh hồn này nó không bao giờ nó chết được. Thành, con nghĩ lời Thầy dạy đó là đúng. [39:32]

Mà sự thật nói ra đây, tất cả các đạo giáo mà đã trao truyền từ lâu nay, không ai giảng như Thầy bằng giảng thực tế. Con vì cái chỗ đó mà con mới tu được: không có lệ thuộc, không có đảng phái, rồi không có một cái gì gọi là lễ lộc hay là một cái gì gọi là tôn thờ hết! Tự tâm linh thức tỉnh, tự tâm tu. Như vậy, con thấy cái này lương tâm con... nó hợp với cái lương tâm con. Vì lẽ đó mà con buông bỏ tất cả mọi việc được. [39:58]

Đức Thầy: Trời ban mình có khối óc, cơ tạng huyền diệu. Đó là… Nếu chúng ta tin Thượng Đế, Thượng Đế lúc nào cũng gắn bó với chúng ta, và chúng ta phải cương quyết trong cái dũng chí, thanh tịnh và nhịn nhục như Ngài. Bởi Thượng Đế nhịn nhục vô cùng, sống với tất cả các con Ngài trên mặt đất này!

Bạn đạo9: Dạ thưa Thầy, như vậy là con người tu, nếu mà tu giai đoạn thành, thì tức là theo Thầy giảng, tức là phải nhẫn, nhẫn xong rồi mới hòa được. Phải cái nhẫn là đi đầu.

Đức Thầy: Cái nhẫn nó mới tạo sự cương quyết, sự cương quyết không thay đổi. Chúng ta biến thành thép, một đường cứ vậy đi, không sợ gì hết! [40:42]

Bạn đạo9: Dạ thưa Thầy, như vậy cái vấn đề nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” đó, thì cũng do cái chữ nhẫn và chữ dũng đó?

Đức Thầy: Chữ nhẫn. Nhẫn để nghe, để hiểu được cái câu niệm của chúng ta, nó hóa giải tới đâu và điện năng nó kết tụ nơi nào trong khối óc chúng ta, phải rất thanh tịnh mới thấy được.

Bạn đạo9: Kính thưa Thầy, nếu con người mà... chúng ta, con người chúng sanh mà muốn trở lại Phật tánh, tức là cần phải thanh tịnh nhiều hơn. [41:12]

Đức Thầy: Phải rồi. Vì nguyên bổn của chúng ta từ cái gốc đại bi phân giải xuống thế gian, đã nhiều kiếp loạn lạc rồi.

Bạn đạo9: Dạ. Như vậy gốc thanh tịnh là gốc mình trở về với lại Tây Phương Cực Lạc, hay về với Thượng Đế.

Đức Thầy: Đó! Tây Phương Cực Lạc. Tây Phương Cực Lạc, Thượng Đế cũng vậy, cũng nơi đó, đi tới, còn đi lên một chút nữa thôi.

Bạn đạo9: Hay là về Đấng Cha Lành cũng vậy.

Đức Thầy: Cũng vậy đó thôi! Tới đó là, tới đó là cũng như một xứ cộng sản mà bước ra xứ tự do, rồi book máy bay chỗ nào cũng tới được. [41:44]

Bạn đạo9: Dạ, tới đó cũng như cùng đường á.

Đức Thầy: Ờ,

Bạn đạo9: Dạ. Con xin chào Thầy, con xin cám ơn Thầy, con bạch Thầy con hết.

Đức Thầy: Cám ơn anh!

Dạ, kính thưa Thầy, con có một bài thơ kính tặng Thầy, và ở đây đọc trước huynh đệ, cho huynh đệ nghe. Và đây là tôi viết và sớm mai là tôi đã trình qua bà Hội trưởng. Thì giờ bà Hội trưởng cho phép tôi đọc ở đây.

Đức Thầy: Ừ, [42:06]

KÍNH THẦY

Kính Thầy nay đã bảy mươi

Quyết tâm hành pháp Vô Vi suốt đời

Tâm truyền khẩu thuyết các nơi

Đến đâu tận độ thức tâm tu trì

Từ khôn cho chí người ngu

Ráng công tu luyện công phu đạt thành

Quyết tâm Khử Trược Lưu Thanh

Về nơi thanh tịnh chính mình tự lo

Những lời Thầy đã dặn dò

Đạo tâm mật niệm, hành thiền giác tha

Nguyên lý xuất phát Nam Mô Lục Tự Di Đà

Nguyên lý xuất tánh về nhà Như Lai

Tu là dứt bỏ việc sai

Hòa đồng chơn giác ít ai quy hồi

Tây Phương cực lạc xa vời

Nội tâm thức giác quy hồi bổn nguyên

Cửu khiếu sáng tỏ an nhiên/ nghiêm

Đơn điền hội tụ Anh Nhi tròn đầy

Kính Thầy dạy dỗ lâu nay

Đệ huynh tụ họp càng ngày càng đông

Ơn trên Thượng Đế ban công

Cho thêm tuổi thọ để Thầy độ sanh

Chúng con quyết chí lời Thầy

An vui tự tại kính Thầy sống lâu

Dạ xin hết! [43:34]

Đức Thầy: Cảm ơn anh!

Bạn đạo9: Dạ, con có bao nhiêu lời. Sau khi Đức Thầy đến đây, tự tâm con viết ra cái bài đó để...

Đức Thầy: Đó là Anh có cơ hội tu rồi đó! Cố gắng tu thì cái điển nó dồi dào. Hiểu điển á, cái điển nó càng ngày càng dồi dào!

Bạn đạo9: Dạ, con xin kính chào Thầy!

Bạn đạo3: Con xin cám ơn bác. Bây giờ để thay đổi hoạt cảnh, con xin mời cô Khỏa lên nói chuyện.

Đức Thầy: Thay đổi hoàn cảnh à, đi chỗ khác a? (các bạn cười)

Bạn đạo: “hoạt cảnh”, hoàn cảnh… (cười)

Đức Thầy: Thay đổi không khí!

Bạn đạo10: Kính bạch Thầy, kính chào cô bác, anh chị. Kính mời cô bác, anh chị, có ai đặt câu hỏi với Thầy, xin mời lên. Dạ, mời anh. [44:42]

Bạn đạo11: Kính chào Thầy với các bạn đạo. Con lên đây có câu hỏi. Gia đình con: vợ và 2 đứa con, mà không muốn ở đây, sợ phải động đất, nên con hỏi Thầy, muốn đi tiểu bang khác. Thầy thương cho ý kiến?

Đức Thầy: Sợ động đất. Rồi biết được giờ mình chết không mà dọn đi chỗ khác?

Bạn đạo11: Thì bởi, con cũng không biết làm sao nữa!

Đức Thầy: Bây giờ công ăn việc làm thế nào?

Bạn đạo11: Công ăn việc làm rất tốt, làm rất là lâu, vợ chồng vẫn có công ăn việc làm rất tốt. Cho nên đi chỗ tiểu bang khác, không biết công ăn việc làm có được... [45:25]

Đức Thầy: Nó có việc làm nó vẫn ở đây, chuyện gì phải đi? Không... Cho vợ biết là không có biết lúc nào sanh ra và cũng không biết lúc nào chết, tại sao phải sợ? Bao nhiêu người, người ta vẫn sống, mình vẫn sống.

Vì ở thế gian tham lam: hết rồi, động đất thì người ta đăng báo, có ít xít cho nhiều. Có chỗ chớ! Có ít, xít cho nhiều! Rồicái cơ hội buôn bán, quảng cáo đất nào bán rẻ, cũng có cơ hội làm ăn. Người buôn bán luôn luôn chụp đó là cơ hội làm tiền. Coi chừng!

Bạn đạo11: Xin cảm ơn Thầy. [46:15]

Đức Thầy: Đăng báo: “Chỗ này không đi đúng theo cái đường động đất đâu, không có lo, mua chỗ này yên”. Thới động là ảnh giá cao à.

Bạn đạo12: Dạ thưa Thầy, nếu mà con niệm Phật đó, con trụ ở đây, hay là trụ trên đầu?

Đức Thầy: Chú ý ở đây, đi tới sửa cái tánh.

Bạn đạo12: Con nhìn thẳng ở chỗ này?

Đức Thầy: Ừ, đó!

Bạn đạo12: Còn con có để ý ở trên đỉnh đầu hay không?

Đức Thầy: Không cần! Tự nhiên, khi mà nó đủ lực lượng thì tự nhiên trên đó nó sáng cũng đừng nhìn ở trên đó làm chi. Nhìn ngay đây thôi, không cần nhìn ở trên đây.

Bạn đạo12: Mình cũng tập trung ở đây thôi?

Đức Thầy: Ừ. Thấy ánh sáng con đừng nhìn, nhìn là nó mất á. Nhìn thẳng đây thôi; chú ý đây cho nó quen tánh ngay thẳng, không thay đổi. [47:08]

Bạn đạo12: Con có câu này con muốn hỏi... (nghe không rõ) con thấy có mấy người có thắc mắc. Về sau con nhớ mấy cuộn băng Thầy nói: cái căn nhẹ học bài dục nó nhiều.

Đức Thầy: Không có căn nhẹ học bài dục nhiều!

Bạn đạo12: Con nhớ cuộn băng, cũng có mấy người cũng nói, có nghe Thầy nói…

Đức Thầy: Không có! Cuốn băng nào? Dục là hướng về cõi âm, căn nặng!

Bạn đạo12: (cười) Dạ, con có nghe…

Đức Thầy: Căn nặng! Không có căn nhẹ mà hướng về dục. Nói bậy!

Bạn đạo13: Thưa Thầy, đã lâu rồi con cũng có nghe, con nhớ cũng có cuốn bằng nào Thầy nói...

Đức Thầy: Không có căn nặng… (cười) căn nặng nào mà hướng về dục hết á.

Bạn đạo13: Dạ, con hôm qua… (nghe không rõ)

Đức Thầy: Căn nhẹ? - Căn nặng! Coi chừng nghe lộn đó, người ta nói căn nặng nó hướng về dục. Căn nhẹ mới giải dục!

Bạn đạo13: Thưa, ở đây có anh chị em nào có nghe cái câu này không? (các bạn rúc ríc cười)

Hôm đó, hình như là trong cái chỗ là, có một câu chuyện, có người nào đang hỏi cái gì đó, xong Thầy mới nói là, cái đó là vì căn cơ ngày xưa nó nhẹ, thành ra kỳ này đó, chúng nó phải bị bài học dục nặng. (quay sang hỏi bạn đạo đứng kế bên: “có phải không”?)

Thầy nói cái ý là như vậy, thưa Thầy! Thì lâu rồi, con nghe cũng phải năm, bảy năm rồi!

Đức Thầy: Không có! Không có nói như vậy được! Nói như vậy nó loạn hết rồi, nói không được!

(các bạn xì xầm)

Đức Thầy: Căn nhẹ là đâu có phải hướng về dục đâu, không hướng về dục!

Bạn đạo13: Dạ, xin cảm ơn Thầy!

Đức Thầy: Căn nhẹ nó mới hướng về Tiên, Phật. Căn nặng nó mới hướng về dục, thuộc về âm mà! Nặng nó là âm, âm khí! [48:59]

Bạn đạo12: Thưa Thầy, con có một câu hỏi nữa. Thầy nói “Nam Mô A Di Đà Phật” tức là, Thầy nói là (nghe không rõ)nước, lửa, gió, đất. Thì có phải là, thí dụ như là “NAM” là thuộc về lửa, còn “MÔ” là…

Đức Thầy: Không khí.

Bạn đạo12: Không khí. Nhưng mà, thí dụ như là “Thủy” là...

Đức Thầy: Cái nước.

Bạn đạo12: Thế còn đất với lại…

Đức Thầy: Di.

Bạn đạo12: “Đất” làm sao, Thầy? Đất thì là…

Đức Thầy: Thổ.

Bạn đạo12: Dạ, nhưng mà… Thí dụ như Thầy nói là “NAM” đó, thì nó liên hệ tới lửa, trong cái câu “Nam Mô A Di Đà Phật” đó, thì “NAM” nó liên hệ tới lửa. Còn “Thủy” thì là?

Đức Thầy: Thận.

Bạn đạo12: Dạ, thận. Còn “đất” với lại “gió”. Gió với đất thì nó liên hệ tới cái chữ nào?

Đức Thầy: “Di” là phát triển.

Bạn đạo12:“Di” là phát triển.

Đức Thầy: Gió nó phát triển lên.

Bạn đạo12: Gió nó phát triển. Còn “đất”?

Đức Thầy: “Đất” là thanh tịnh đó, Phật. Đất là tịnh.

Bạn đạo12: Dạ. Cám ơn Thầy!

Đức Thầy: Ừ. Thổ. [50:16]

Bạn đạo10: Con xin mời các bác các cô, các anh các chị, có ai đặt câu hỏi gì với Thầy, xin mời lên. Xin mời bác!

Bạn đạo14: Nam Mô A Di Đà Phật. Con kính chào Thầy. Dạ, thưa Thầy, con muốn hỏi Thầy: thường thường mỗi ngàybuổi chiều cỡ 7 giờ con hay ngồi niệm Phật, có được không, thưa Thầy, hay là?

Đức Thầy: Niệm Bát Chánh á.

Bạn đạo14: Dạ, Niệm Bát Chánh và niệm Phật cả tiếng đồng hồ đó, Thầy.

Đức Thầy: Ba lần thôi.

Bạn đạo14: Nhưng mà khi con niệm Phật thì con niệm ở trên này.

Đức Thầy: Chú ý trung tim chân mày. Dặn chú ý trung tim chân mày thì cái này (đỉnh đầu) rồi tự động nó sẽ mở. Mình đủ lực lượng thì nó sẽ mở lên trên. Nó sáng cũng không có nhìn lên trên đâu!

Bạn đạo12: Dạ. Sao lúc này con thiền, ngồi khó định quá, Thầy!

Đức Thầy: Bởi vì Bà nghĩ chuyện động không mà! Đem động mà làm sao đạt được tịnh? Đem động vô, tâm không có đạt được tịnh! Phải giải động mới đạt được tịnh! Không có nên nghĩ chuyện gì hết á! Bây giờ mình tâm thân được an nhàn, rồi sống giờ nào hay giờ nấy. Còn chuyện bên ngoài là chuyện bên ngoài; con mình nuôi là chuyện bên ngoài, không làm cái gì được hết. Nó cầu tới là mình giúp, còn không cầu thì thôi, để cho nó yên thay vì động nó. [51:35]

Bạn đạo14: Dạ. Con cám ơn Thầy!

Bạn đạo10: Con cám ơn bác, cám ơn Thầy. Xin mời bác!

Bạn đạo9: Kính thưa Thầy, con lên đây nói về riêng phần cá nhân của con. Hôm nay chúng con lên đây dự cái khóa “Nguyên Lý Nam Mô A Di Đà Phật”, thì riêng bản thân con, con cũng thấy tất cả bạn đạo ở đây và toàn thể anh em bạn đạo mình đang học cái khóa này.

Đời thì tập trung để cắp sách đến trường, còn đạo thì bây giờ không cắp sách đến trường mà cắp phần cái tinh thần để lên đây học đạo. Thì cũng nhờ cái đó, con lên đây con thấy tâm hồn con thư thái, an nhẹ, và tất cả những việc gì đều quên hết, bỏ hết, rũ bỏ hết! Như vậy cũng nhờ cái tâm mình nó sáng nó mới được mở cái đó hay sao, thưa Thầy? [52:38]

Đức Thầy: Mình có cái hướng tâm, cái tâm mình hướng về Phật, mình mới niệm Phật; thì tự nhiên, Phật thì đâu có ôm chuyện đời. Nó giải nghiệp, giải nghiệp.

Bạn đạo9: Dạ. Con thấy con lên đây con học, mặc dù cái khóa là ít, có gần một tuần, nhưng mà con thấy con cũng như là con cắp sách đến trường cả năm. Con thấy tinh thần thoải mái, minh mẫn con người, và tất cả những cái hòa đồng trong tâm mình đó nó hòa thuận tất cả mọi huynh đệ, mọi tỷ muội. Và phần đông là lên đây, bây giờ (nghe không rõ) không phải nói nịnh bợ, nói tôn thờ... lên đây có Thầy, cái không khí nó rất nhẹ nhàng, nó rất nhẹ, trong tâm hồn mình nó thảnh thơi lắm. Thành ra sự thật, theo con thì con thấy cái việc đi học đạo này là con thấy nó quý giá vô cùng, riêng cá nhân con. [53:29]

Đức Thầy: Đi học đạo ở đây là nó trực tiếp văn minh về Điển Giới chớ không có phải luận về văn chương vật chất. Nó khác hơn mấy cái khác.

Bạn đạo9: Con thưa Thầy, người đời thì học Đại học, họ muốn ra làm ông kia, bà nọ. Còn chính mình đó, theo con hiểu, chính người mà hiểu đạo lý đó, chỉ học để sau cứu rỗi linh hồn, điều thứ nhất; và điều thứ hai, là mình thoát cái vòng, giảicho cái nghiệp tâm để mà trở về một cái cõi khác an định; thành ra ý nghĩ con nghĩ như vậy: là cái khóa học này, mặc dù nó ít ngày nhưng mà nó rất là quý trọng đối với tâm hồn.

Thành ra con thấy như vậy, mà con có cái thêm phần ánh sáng nó vào tâm. Thành ra con, vì lẽ đó mà con lên con trình bày với các anh em bạn đạo và Ông Thầy để Thầy biết là cái khóa học này, con thấy cái ánh sáng từ bi nó sẽ đem về cho mỗi người rất là có ích cho cái phần linh hồn. Thì con lên trình bày… [54:34]

Đức Thầy: Ba ngày vắn tắt nhưng mà bằng 3 năm của đời! Đụng nhiều chuyện mới có cơ hội thức tâm như bây giờ. Bây giờ chúng ta thức tâm, nghĩ là không phải ở trong căn nhà này, tâm hồn không phải ở trong căn nhà này, mà là nung nấu nhớ quê xưa chốn cũ của chúng ta là Thiên Quốc - cõi Trời! Cõi đó không có tranh chấp, thương yêu, tha thứ và xây dựng cho chung.

Cho nên cái tâm thức của chúng ta càng ngày càng xán lạn và hướng về cái cõi vô sanh bất diệt, thì mọi người an nhẹ, thấy rõ chúng ta là một ánh sáng ở mặt đất này, không bơ vơ. Không bơ vơ! [55:19]

Bạn đạo9: Dạ kính thưa Thầy, tất cả những người tu mà về giải nghiệp tâm, giải thoát thanh tịnh, mà sao thường gặp những cái chuyện trắc trở, cũng như trên con đường mình đi, mình gặp chông gai, gặp những cái điều mà nó trở ngại. Những cái đó nó có phải nó làm cho con người mình nó dẫn tiến, tiến được không, thưa Thầy?

Đức Thầy: Cái đó là cơ hội cho người học nhịn nhục. Chông gai là cơ hội cho con người học nhịn nhục mà tiến hóa.

Cho nên chúng ta tu đây, nhờ cái pháp “Nam Mô A Di Đà Phật” mới giải được, hóa giải được những sự chông gai đó. Còn người đời thì không có được cái đó. Người đời phải gặp sự chông gai đó, họ ghim gút là khổ tâm, sanh ra những bệnh nan y là vậy. [56:06]

Bạn đạo9: Dạ. Như vậy, kính thưa Thầy, như vậy là những người mà tu theo cái đạo giải thoát Vô Vi này, tức làgặpnhững cái chông gai, những khổ hạnh đó, những cái mà làm trở ngại về tinh thần đó, tức là lấy đó làm bài học để mình đi đén cái chỗ giải thoát toàn diện?

Đức Thầy: Mình gặp ân sư, Ân sư đưa mình tới chỗ nhịn nhục và thăng hoa. Nhịn nhục để thăng hoa, chớ không phải nhịn nhục là ở lại đâu, tiến hóa nhanh.

Bạn đạo9: Dạ, con thành thật con xin đảnh lễ Thầy và xin hết.

Đức Thầy: Cảm ơn anh!

Bạn đạo10: Con cám ơn bác và cám ơn Thầy! [56:43]

(băng gián đoạn)

Bạn đạo15: ... nhưng mà con sợ học bài, cho nên nếu mà ấy thì xin Thầy giúp cho con! Thường con hay để ý, con nghe các bạn đạo nam cũng như nữ, thường hay bị trở ngại về vấn đề dục. Nhưng mà theo con lấy được cái kinh nghiệm từ lúc ở Việt Nam, với thử nhiều một số bạn bè, và nếu mà nam cũng như nữ vậy, nếu mà dùng cái xà lách xoong mà đem giã ra cho nó nát, hay xay ra cho nó nát, mình vắt lấy nước, bỏ một tí đường, để vào tủ lạnh. Lúc mà đi ngủ á, thở, thiền xong rồi, lúc mình đi ngủ, mang theo để ở giường, để ở đó, cứ nằm lăn qua, lăn lại chút xíu, xong rồi mới bắt đầu uống. Thì nếu mà uống cái đó thì sẽ thấy nó hiệu nghiệm. [57:35]

Cái đó nó chữa bệnh phổi rất là tốt, tại vì hồi xưa con bị nám phổi và ho ra máu; xong cái con chích thuốc đau quá, cái gặp một bác đó, bác là công tử Cần Thơ, bác cũng ăn chơi nhiều quá cái bác bị. Bác làm chung sở, bác chỉ cho con. con về con làm, con uống cái đó, tự nhiên nó mát hẳn, cái bệnh phổi con nó đi. Mà tất cả vấn đề dục gì nó cũng khan hết trơn đó! Mấy bạn bè con nó nói ông xã nó rất mạnh về vấn đề đó, nó khó chịu quá, con chỉ nó, nó về nó làm vậy thì ông xã nó khan xuống liền. [58:14]

Thành ra con mới thấy cái đó nó hiệu nghiệm. Nếu mà nói bên ngoài thì không nên, nhưng mà trong bạn đạo tu, con thấy là trở ngại đó rất nhiều. Bây giờ con nói ra đây để giúp đỡ bạn đạo về thử, đàn ông cũng như đàn bà. Thì cái đó nó giúp chữa được nhiều cái bệnh mà về phong, về tình ái đồ đó, rất là nhiều. Xin Thầy giúp giùm cho con học bài. [58:45]

Đức Thầy: Cái đó là Calcium. Cái đó, xà lách xoong là calcium.

Bạn đạo15: Cái đó rất là hiệu nghiệm! Chính con đã chữa xong cái bệnh phổi chỉ trong vòng mấy tháng thôi, nhưng mà các bạn phải uống đều, đều, đều, đều, như vậy thì nó sẽ khan nhức, hay là mấy bạn nam hay nữ gì, nếu mà có thì uống thử một, hai bữa sẽ thấy có kết quả.

Đức Thầy: Giã lấy nước, chưng với đường phèn?

Bạn đạo15: Dạ, không chưng. Bỏ tí đường cho dễ uống thôi, chớ nó khó uống lắm. Rồi xong để tủ lạnh cho nó mát; không có tủ lạnh thì để sương cho nó mát. Đến khi thiền thở xong, sắp đi ngủ thì mang tới trên giường. Nếu mà có đau phổi thì là nằm trải ra một chút, lăn qua lăn lại một chút xíu, xong rồi mới bắt đầu nghiêng qua uống, rồi ngủ. Ngày hôm sau, người mình nó sẽ mát mẻ dễ sợ; ngay cả Trời mà nắng nóng cách nào, mà nó ở trong người mình lúc nào nó cũng mát lắm. [59:32]

Đức Thầy: Cái đó tốt cho phổi.

Bạn đạo15: Rất là tốt cho phổi, mà nó cũng chữa được cả cái kia. Nhưng mà con sợ con nói, con sợ, tại vì các bạn nói…

Đức Thầy: Mình có thực hành thì mình cứ việc nói chớ, làm gì mà sợ.

Bạn đạo15: Nhưng mà có cái đó là kết quả, chính con đã chữa được cái bệnh phổi và cái dục nó im lặng, rất là tốt. Nó giúp đỡ cho các bạn nam cũng như nữ. Thì muốn tu thì mới sợ cái đó, chớ còn người ngoài thì không dám nói. [01:00:03]

Bạn đạo16: Ăn không có tốt hả?

Bạn đạo15: Ăn không có tốt, chỉ có uống, mà uống lúc đi ngủ.

Đức Thầy: Xay cho nó nát hết?

Bạn đạo15: Dạ, xay, vắt lấy nước thôi, mà uống lúc đi ngủ; chớ còn uống lúc bình thường cũng không tốt.

Bạn đạo17: Uống bao nhiêu thì được?

Bạn đạo15: Một ly, một ly như vậy. Nếu mà ai bị đau phổi nặng thì là uống nửa ly thôi, rồi nửa đêm ngủ, lăn… ngủ đó, nửa đêm quay qua uống nửa ly nữa. Tại vì nó chạy qua cái phổi, nó chữa được phổi. Đó là tôi đã làm như vậy. Anh cứ về Anh thử, nếu Anh có kết quả thì Anh chỉ cho bạn bè tiếp tục. Còn không có kết quả thì quên nó đi.

Bạn đạo18: Thưa Thầy, cái toa thuốc này con nghi lắm. Mình đang nói về ruột mà lại bổ về phổi, thì nó có làm sao, hai cái...

Đức Thầy: Không phải đâu! Biết cái chất của nó là sao? Mà chỉ là người thực hành, gặt hái được kết quả, thì chúng ta phải thử.

Bạn đạo19: Đâu có hại gì.

Đức Thầy: Thì ta không thử... đâu có hại gì. Cresson mà! Xà lách xoong mà!

Bạn đạo15: Xà lách xoong rất là bổ phổi; nhưng mà nó chữa bệnh phổi mà đồng thời nó còn chữa các bệnh như là Giang Mai hay bệnh dục, bệnh gì đó.

Đức Thầy: Bệnh dâm.

Bạn đạo15: Dâm dục gì cái đó nó chữa được nhiều lắm. Mấy người mà có bệnh, đàn ông đi chơi bời bị bệnh đó, uống cái đó không, không điều trị thuốc, nó cũng hết. Cái đó tại vì cái bác kia, bác là công tử Cần Thơ, bác ăn chơi cả cuộc đời bác, bác già bác chẳng có cái gì, bác chỉ có cái toa thuốc đó thôi! [01:01:32]

Đức Thầy: Cái đó quý lắm chớ!

Bạn đạo15: Bác chỉ có toa thuốc bác chỉ thôi, mà tôi có duyên thì tôi gặp.

Bạn đạo18: Thưa Thầy như vậy giữa cái đồ ăn với cái ý của mình, nó có liên hệ làm sao?

Đức Thầy: Đồ ăn là thuốc á. Đồ ăn là thuốc mà ăn chỏi là nó biến thành độc tố! Thứ nào thứ nấy cho rõ rệt, thì nó không bị. Mà ăn lu bu, ăn cho đã, cho no, cuối cùng nó là biến thể nó là thành độc tố. Nhiều người ăn đường nhiều bị nhức mình là vậy. Ăn uống mất trật tự cũng khó ngủ, nó sanh dục. [01:02:10]

Bạn đạo15: Anh về anh cứ thử như vậy…

Đức Thầy: Phải thử!

Bạn đạo15: Khi mà anh đi ngủ, anh xay sẵn, lúc anh đi ngủ thì anh uống.

Đức Thầy: Đó là có vị cứu tinh rồi đó! (bạn đạo cười, vỗ tay)

Bạn đạo15: May thì là nhờ mà không may thì bỏ đi, không có gì đâu mà.

Đức Thầy: Cái đó không có hại; cái đó tốt lắm, cresson tốt lắm.

Bạn đạo13: Thưa Chị, xin Chị nói rõ là mình có cần pha thêm nước không? Cứ y nguyên…

Bạn đạo15: Pha thêm tí nước mới xay được, mới vắt được.

Đức Thầy: Pha nước mới xay ra thành jus, thành juice.

Bạn đạo15: Dùng cũng khoảng một bó dầy dầy với một ly nước.

Bạn đạo13: Dạ, xin cảm ơn!

Bạn đạo20: Uống sống hả?

Bạn đạo15: Dạ sống. Uống rất là mát. Trời nắng, Trời nắng nóng mà trong người nó vẫn mát.

Bạn đạo21: Cái bó xà lách xoong ở chợ họ bán, độ hai bó…

Đức Thầy: Ừ, rồi ta xay.

Bạn đạo15: Chừng một bó tùy theo cái ly nhỏ hay lớn.

Bạn đạo21: Một bó nhỏ lắm!

Bạn đạo15: Hai bó thì cái ly lớn.

Bạn đạo22: Uống bỏ cái hả?

Bạn đạo15: Bỏ, vắt lấy nước thôi. Bỏ tí đường cho dễ uống chứ nó khó uống lắm. Ăn sống thì dễ mà uống khó lắm.

Bạn đạo23: Uống trong bao lâu, cô Thư?

Bạn đạo15: Dạ, càng lâu càng tốt. Uống càng lâu càng tốt. (cười)

(bạn đạo xầm xì)

Đức Thầy: Xong mai về nhà uống hết, uống cresson cho nó khỏe (các bạn cười) nó hạ hỏa luôn.

Bạn đạo24: Thưa Thầy, cái đó có đó… (nghe không rõ, bạn đạo rì rầm)

Đức Thầy: Uống vô nó được tốt. Nó là Calcium của cây cỏ mà, Calcium của cây cỏ người già uống nó tốt lắm! Cressonlà Calcium, nó có chất Calcium của cây cỏ. Mấy người chế thuốc cây cỏ, lấy cresson làm Calcium. [01:04:02]

Bạn đạo25: Tốt lắm, mát lắm… cũng có người chỉ tôi… mà đi quên… không nhớ. (nghe không rõ) [01:04:10]

Bạn đạo13: Dạ thưa, kính thưa Thầy, bây giờ là 8 giờ rưỡi. Theo như chương trình thì xin mời Thầy về nghỉ; nhưng mà không biết là Thầy có còn khỏe không để các bạn đạo có muốn xin, nếu mà Thầy khỏe, xin Thầy ở lại, được không, thưa Thầy?

Đức Thầy: Ở lại tới chừng nào? (các bạn cười)

Bạn đạo13: Thưa Thầy, nửa tiếng thôi. Thưa Thầy, nửa tiếng có được không? Hay Thầy nghỉ?

Bạn đạo26: Tôi có ý kiến. Cái chương trình của mình định vậy thì đừng có nên thay đổi gì hết trơn á. Còn ngày mai nữa, mà Thầy con hành trình Thầy còn đi xa nữa.

Bạn đạo27: Thầy nay mệt rồi!

Bạn đạo13: Thưa, nếu Thầy có ý thích, Thầy có nói hôm nay là ngày chót, thì con thưa với Thầy là đâu có phải như vậy đâu. Dạ. (Thầy và các bạn cười)

Đức Thầy: Ngày mai… (các bạn cười nói, nghe không rõ) tôi ngủ, sáng tôi đi mất đó. (các bạn cười, nói…) Tại vì mấy cô xướng ngôn viên không có nói ngày thứ mấy, thì tôi tưởng là ngày chót đó chớ!

Bạn đạo13: Thưa Thầy, hôm nay là ngày thứ 2.

Đức Thầy: Ngày thứ hai à?

Bạn đạo13: Dạ thưa, ngày mai mới là ngày chót.

Đức Thầy: Ngày thứ hai của Khóa III! Nói rõ ràng.

Bạn đạo13: Thưa Thầy, thực ra là, chắc là tụi con hơi tham giờ của Thầy. Nhưng mà chính ra là mỗi một khóa, đến Chúa Nhật mới là hết, dạ. Tức là tối Thứ Bảy vẫn là còn nói chuyện được; cho đến sáng Chúa Nhật mới là thực sự xin là để mà mãn Khóa.

Mà trong khi đó, con thấy khóa I với Khóa II là mãn khóa vào tối thứ Bảy, thì con xin Thầy, nếu có thể được, thì xin Thầy cho mãn khóa vào sáng Chúa Nhật. [01:05:50]

Đức Thầy: Đâu biết... ăn thua Ban Tổ Chức nói sao thì tôi làm như vậy chớ. Tôi biết tới mà, sai đâu làm vậy á!

Bạn đạo13: Thưa, khóa này là Khóa III, là khóa chót, thì nếu mà có thể được thì chúng con xin được mãn khóa vào sáng Chúa Nhật.

Đức Thầy: Còn sống không có cái gì không được hết. Chết thì cái gì cũng không được. Còn sống thì làm tới hết, không sao đâu!

Bạn đạo13: Dạ vâng ạ. Chúng con sẽ… chỉ sợ… Bác Trí thì luôn luôn là lo Thầy mệt. Thành ra để xin Thầy cho…

Đức Thầy: Ổng mang cái thân già, ổng sợ; thấy thân già yếu.

Bạn đạo13: Dạ. Thưa Thầy, để xin phép Thầy tụi con sẽ bàn với nhau sau rồi con xin thưa lại với Thầy sau ạ.

Đức Thầy: Cảm ơn rất nhiều!

Bạn đạo13: Dạ. Hôm nay thì xin quý bạn đạo, chắc là để, thưa, xin Thầy về nghỉ. Dạ, xin cảm ơn Thầy! [01:06:43]

[kết thúc Video: 19940901- Vấn Đạo (4)]

Video 19940901

TV VĨ KIÊN: KHÓA “KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ LỤC TỰ DI ĐÀ – III”

PHẦN 6: BẾ MẠC (Sep 03, 1994)

Bạn đạo1: Con xin phép Thầy, để mừng Thầy bữa nay, chúng con xin hát bài “Ô hê”.

“Ô hê, ô hê, yêu yêu yêu thật là yêu!

Thương, thương, thương thật là thương!

Về đây chung sống thương yêu hòa bình,

Về đây chung sống, thương yêu hòa bình.

Ô hê, ô hê! Cuộc đời tạm bợ đó nghe!

Vui buồn mê chấp chẳng về được đâu.

Vui buồn mê chấp chẳng về được đâu.

Ô hê, ô hê. Kỷ Nguyên Di Lạc giải sầu.

Thương yêu tha thứ, tiến sâu chơn tình.

Thương yêu tha thứ, sâu chơn chân tình

Ô hê, ô hê. Chẳng còn động loạn bối bê,

Tình thương thanh tịnh hương quê của hồn,

Tình thương thanh tịnh, hương quê của hồn.

Ô hê, ô hê…

Tự tu tự thức sanh tồn,

Khai thông khối óc chẳng còn si mê.

Khai thông khối óc chẳng còn si mê

Ô hê, ô hê!

Yêu yêu yêu thật là yêu

Thương thương thương thật là thương

Về đây chung sống thương yêu hòa bình

Về đây chung sống thương yêu hòa bình

Ô hê, ô hê...” [02:26]

Bạn đạo2: Kính thưa Đức Thầy và kính thưa quý bác, quý anh, chị. Tên con là Bằng Huệ Thành; hôm nay con được lên phối hợp với chương trình để tiếp tục chương trình Khai Triển Nguyên Lý “Nam Mô A Di Đà Phật”. Chương trình đêm nay gồm có hai phần: phần thứ nhất là Thầy ban huấn từ bế mạc; và phần thứ hai thì gồm có chương trình văn nghệ do các khóa sinh đóng góp. Trước hết, con xin Đức Thầy cho vài lời minh luận. [03:14]

Đức Thầy: Hôm nay, buổi chót của Khóa III, thì chúng ta đã đồng dự, nhưng mà đã dự luôn cả I, II luôn; đã nghe qua những băng giảng, và trí óc chúng ta được tự thức, tự cải sửa, ăn năn sám hối những sự chậm trễ của chính mình mà quên lãnh vực thanh tịnh! Bây giờ chúng ta cố gắng trong mấy ngày tham thiền để lui về thanh tịnh, thay vì bám víu tình đời lẫn lộn trong sự đen bạc, khó thức tâm, trí khó sáng, tâm khó minh.

Chúng ta, không nhiều thì ít, cũng học hỏi được, mà phải về phải giữ. “Ma nhất trượng, Phật nhất xích”, chứ ở đời dữ lắm, chỉ tạo sự buồn phiền cho con người không à, không có tạo sự thanh thoát cho mọi người; chỉ có buồn phiền, bệnh hoạn, chết không biết về đâu.

Vì đó chúng ta đã nghiên cứu kỹ và tìm một con đường tự giải thoát lấy chính mình. Biết cuộc đời là tạm, vạn sự trên đời là không, chúng ta mới trở về, bằng lòng lui trở về lãnh vực thanh tịnh. Người đời cho là buồn, nhưng mà trí chúng ta đạt được thanh tịnh là chúng ta thấy vui vô cùng, vì chúng ta đã nếm được cái trường đời quá nhiều: chua, cay, chát, đắng, mặn, nồng quá nhiều; bây giờ chúng ta phải lui về thanh tịnh càng sớm càng tốt. [05:02]

Không bị những sự hăm dọa ngoại cảnh, những sự kích động của trường đời để thực hiện những chuyện vô lý không cần thiết, chúng ta không tham gia nữa và dứt khoát đi về với chơn tâm tu học.

Con người có xác, ai cũng có muốn tham dự trong xã hội tốt đẹp, đó là quyền dân chủ.

Còn chúng ta hướng thượng, về Trời, chúng ta là dân của Trời, tâm linh trọn vẹn, phần hồn chúng ta phải tiến về cõi đó, chúng ta mới là dân của cõi đó. Chúng ta không tiến tới cõi đó là chúng ta không phải dân cõi đó.

Ở thế gian, u ơ đòi nhân quyền, đòi dân chủ, làm loạn và không có ích lợi gì hết, rốt cuộc rồi cũng chỉ tạo sự thương đau cho chung mà thôi. Cả thế giới, các bạn thấy, ngày nào cũng xảy ra những chuyện thương đau vô lý! Chính mọi người không chịu thức tâm. Mọi người thức tâm, biết lui về cái cảnh trường tồn bất diệt vô sanh của chính mình thì mặt đất mớicó bình an, mới có hòa bình. Cho nên chúng ta cũng là một số trong nhân loại, và chúng ta tìm được một con đường để thực hiện đi tới, thì cố gắng đi tới, nhiên hậu chúng ta là người đóng góp cho những người kế tiếp, lần lần nó sẽ lan rộng ra, mọi người sẽ đem lại hòa bình từ tâm lẫn thân và làm vui mặt đất, không hoang phí sự sáng tạo của Trời Đất. [06:36]

Nếu mà không biết hồn, biết vía, không biết xác, thì chỉ phá hoại mà thôi. Tham dâm là phá hoại cơ tạng rất rõ ràng. Con người dâm chừng nào thì mau già chừng nấy; thấy rõ điều đó, chúng ta thức tâm.

Phải phát triển đi lên mới cơ hội hội tụ, càng đi lên càng hội tụ. Huynh đệ tỷ muội chúng ta bây giờ mỗi người cố gắng tu đi lên, chắc chắn sẽ gặp mặt, hội tụ đi tới vô cùng, thế nào cũng gặp được! [07:10]

Còn ở thế gian không có lối thoát, chỉ giữ cái xác mà giữ không xong. Học hết sách mà không có cứu được cái xác của chính mình; trị người ta được mà không có biết trị tới chính mình, giờ phút lâm chung đau khổ vô cùng, không biết trị mình. Còn đằng này chúng ta tu, hướng về sự thanh nhẹ ở bên trên, mà chúng ta giải quyết cho ta tiến về thanh nhẹ, hòa hợp với thanh nhẹ, chúng ta mới có lối thoát. Đường đi rộng mở, không có ai chèn ép; đi lên không có động mà đi xuống bắt buộc là phải động, cái đó tự nhiên nó phải động rồi. [07:54]

Cho nên mọi người mà tu chịu đi lên thấy tự nhiên mình trở nên thanh tịnh! Càng lên cao càng thanh tịnh, càng thanh tịnh càng sáng suốt; càng thanh tịnh càng có tất cả, không có thiếu thốn. Các bạn lên được cõi Bồng Lai thì các bạn muốn gì nó phải có cái nấy; lúc đó mình dùng điển không à, không có dùng vật chất nữa; ý các Bạn muốn là nó phải chuyển tới rồi.

Thì ở thế gian con người hay muốn, muốn đủ chuyện mà không được, không được là tức, rồi thì sanh giặc, tạo lý này, lẽ nọ; đâu có lý nào bình an đâu! [08:36]

Chúng ta thực hành tự cảm thức chỉ có tự tu, tự tiến mà thôi; không có ông Phật nào tu giùm cho mình, không có ông Trời nào tu giùm cho mình, mà cũng không có con ma nào tu giùm cho mình! Mình tự tu với tự tiến. Ông Trời cho một bộ luật là thể xác của chúng ta đầy đủ: sanh, trụ, hoại, diệt, hồi sinh, đầy đủ; một bộ luật sống động, tức là cái xác của chúng ta.

Còn cái hồn chúng ta biết được và trở về thanh tịnh, chúng ta mới có cái ngôi vị làm chủ thể xác, làm chủ Tiểu Thiên Địa. Thì chúng ta làm chủ được Tiểu Thiên Địa là chúng ta có quyền khai thác cái sở hữu của chúng ta để đem lại sự an vui hòa bình và ảnh hưởng nhân loại ở tương lai; đó là sự dày công của hành giả. Hành giả chịu tu là tức đắc; người nào chịu tu là được hết.

Còn không chịu tu mà nói lý thì nói chuyện bên ngoài, vô ích.

Cho nên người tu Vô Vi nói: “Chuyện ngoài tai, bỏ ngoài tai”; lo khai triển tâm thức của chính mình, đó là cái vốn về Trờiđược. Mọi người đều có vốn sẵn của Trời ban mà không chịu hưởng là tự hủy và tự hại mình mà thôi, không có lối thoát. [10:04]

Cho nên ngày hôm nay chúng ta dùng cái nguyên ý “Nam Mô A Di Đà Phật” mà đã tìm ra và khám phá ra Trược và Thanh rõ ràng. Khi các Bạn niệm Phật liên tục rồi, các Bạn cảm thấy Trược là gì, Thanh là gì? Chèn ép người khác là Trược, tạo dục là Trược, dâm tánh là Trược, sân si là Trược; rất rõ ràng! Còn tha thứ và thương yêu nó mới là Thanh! Ở trên mới tha thứ và thương yêu được.

Ở thế gian lấy cái gì chứng minh? Làm cha mẹ, con có lỗi gì, rốt cuộc trong thâm tâm chúng ta cũng phải tha thứ và thương yêu. Là chúng ta sẵn có cái vốn từ bi của Đức Phật có, thì chúng ta không vun bồi thì tương lai làm sao chúng ta về xứ Phật ở được? Ta vun bồi ta mới về xứ Phật được. Vun bồi thì phải có pháp. Bây giờ chúng ta ngày ngày, đêm đêm lo vun bồi thì nó phát triển. Được có cái pháp phát triển thì chúng ta sẽ làm việc tốt cho mặt đất; làm một việc cho tất cả mọi việc. Chúng ta chỉ tự tu và khai sáng chúng ta rồi thì chúng ta mới có khả năng ảnh hưởng người kế tiếp, rồi người kế tiếp sẽ ảnh hưởng người kế tiếp; dây chuyền như vậy đem lại nhân loại sự cộng hưởng sự hòa bình trong tâm thức của mọi người. Nhịn nhục, thăng hoa, vui hòa với các giới. [11:32]

Cho nên vừa rồi các Bạn đã hát cái bài “Yêu thật là yêu, thương thật là thương”. Chúng ta khai sáng chúng ta rồi, chúng ta mới thương ông Trời và quý ông Trời, thương ông Phật và thương người, những người đã thoát tục. Thật tâm ta hành được, chúng ta mới cảm nhận được. Không hành, không bao giờ cảm nhận được!

Cho nên Vô Vi không có dùng lý thuyết! Thực hành tự nó trí nó sáng, tâm nó minh nó mới thuyết giảng rõ rệt đường lối mọi người đi, mọi người sẽ tự ngộ.

Hôm nay là buổi chót, thì các bạn sẽ tiếp tục hỏi bất cứ đề tài gì trước khi, ngày mai, trước khi bế mạc. Ngày mai sẽ ra về,ôm lấy mà thực hành để tiến tới trong thanh tịnh càng sớm càng tốt. [12:30]

Bạn đạo2: Con xin cảm ơn Đức Thầy. Kính thưa Đức Thầy và kính thưa quý bác, quý anh chị. Ai có câu hỏi gì đặt thì xin giơ tay lên để Đức Thầy minh giải. Cháu xin mời cụ Mẫn lên, hình như Cụ có cái gì thắc mắc.

Bạn đạo3: Kính thưa Đức Thầy tôn kính; con xin tôn vinh Cha Trời, Mẹ Đất và tri ân các Chư Phật cùng Đức Thầy đã khổ công dẫn dắt huynh đệ, tỷ muội chúng con trên con đường đạo pháp. Chúng con không biết lấy gì để đền đáp ơn sâu nghĩa nặng này, chỉ biết cúi đầu muôn vàn cảm tạ Đức Thầy đã xót thương, và nguyện xin cố gắng tu hành tinh tấn, mới mong đền đáp công ơn Đức Thầy trong muôn một. [14:12]

Thưa quý đạo hữu, sở dĩ tôi và anh Khổng Văn Cúc được lên thiền viện Vĩ Kiên dự trong 3 khóa học “Khai triển nguyên lý ‘Nam Mô A Di Đà Phật’” là nhờ sự thương yêu của Đức Thầy đã ban rải cho chúng tôi, và chỉ định anh Minh Báu đã tận tâm đem những khả năng sẵn có để chữa trị chứng bệnh nan y cho chúng tôi. Tôi và anh Cúc thành thật cảm ơn anh Minh Báu rất nhiều!

Cũng xin tri ân chị Hội Trưởng đã mất nhiều thì giờ thu xếp cho tôi tới nơi an toàn trước giờ ấn định, và xin cảm ơn Ban Tổ Chức đã tận tình giúp đỡ để được sống yên vui gần Thầy, gần bạn. Chúng tôi cũng xin tạm chia tay cùng các bạn. Xin hẹn một ngày gần đây chúng ta sẽ được tương ngộ bên Đức Thầy tôn kính. Kính bái Liên Hoa Ngô và Khổng Văn Cúc. [15:33]

Bạn đạo2: Con xin cảm ơn Đức Thầy và xin cảm ơn cụ Mẫn. Để tiếp tục chương trình, xin mời chị Lạc lên.

Bạn đạo4: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa tất cả khóa sinh trong Khóa III - Khai triển nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”. Dạ thưa, con lên đây không có câu hỏi gì vì con biết rằng, mình phải tự hỏi và tự trả lời và sẽ tìm được câu trả lời; con chỉ muốn lên đây để xin nói ra những cái thức con đã thức được trong cái khóa này. [16:42]

Khi mới tới đây, nhìn cảnh, nhìn những nơi thiền viện quý thương, (khóc) nghĩ rằng, chúng con được tới đây là nhờ Đức Thầy khuyên bảo cho anh em chúng con nhiều lần, cố gắng cùng nhau tu học. Cũng nhờ tất cả quý anh em, chị em đã có lòng tầm đạo muốn lên để tự tìm, tự khai triển tâm thức cho chính mình dưới sự chứng minh của Đức Thầy. Bên ngoài, trong khi được đi Niệm Hành, con thấy những em... rửa bát, hay những anh đứng làm công quả dọn dẹp Thiền Viện, họ tự thức họ làm, họ im lặng; vẫn cố tu, nhưng vẫn cố thực hành bên ngoài cho cuộc đời để cho có một nơi... con nghĩ không khác gì Thiên Đàng tại thế,, mà thôi. [18:21]

Ngày hôm nay là ngày chót của Khóa, nhưng mà cũng là bắt đầu một sự thức tâm mỗi ngày mỗi phát triển hơn. Bây giờ con mới hiểu mục tiêu của cuộc đời của con, của tất cả chúng ta là tìm về quy nhất nhờ nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật” giúp chúng ta sẽ khai thông được Tam Giới, mới nhìn được, thấy được tất cả mọi sự, mới trở về được với thanh tịnh.

Thức giác, đối với con cả một cái thức giác lớn lao, vì một khi con hiểu được mục tiêu của cuộc đời thì con sẽ biết cách để khiến cho mọi hành động, câu nói của con từ giờ cho tới khi không còn ở đây nữa, sẽ đi theo cái đường hướng đó thì nó sẽ vững vàng hơn; con sẽ không còn gây nhiều nghiệp nữa. Bây giờ con mới hiểu là mình có thể tự làm được.

Công này, dạ thưa, kính xin cảm ơn Thầy, đó là nhờ sự dạy bảo của Đức Thầy, một phần cũng nhờ công của chính con đã biết cố gắng mỗi ngày một chút trong sự phấn đấu tự giải những nghiệp mà con đã gây ra mà không biết (khóc). Thực sự là không xứng đáng được sự dẫn độ của Đức Thầy. [20:55]

Con cũng xin được nhân dịp này nói những lời cảm tạ tất cả quý anh em có mặt tại đây cũng như không có mặt tại đây đã đóng góp chân thành để mà có được 3 khóa học trong mùa hè 1994 này dưới mái thiền viện Vĩ Kiên yêu dấu của chúng ta.

Đặc biệt, tôi xin phép được thay mặt Hội Ái Hữu Vô Vi tại Hoa Kỳ, xin có mấy món quà nhỏ xin kính tặng các anh chị em từ phương xa Úc Châu đến đây đóng góp rất nhiều công sức cho chúng con. Để xin kính mời quý anh chị em lên nhận chút quà nhỏ. Đây là những cái máy CD để mong rằng các anh chị em về Úc, khi nghe những cuốn băng, lúc nào đó sẽ nhớ lại những giây phút của chúng ta. Xin phép Thầy! [22:23]

(ban tổ chức trao quà tặng) [24:33]

Ban tổ chức: Cái này là xin mời, kính xin Bé Tám đừng có mở ra. (các bạn vỗ tay)

Đức Thầy: Baby dễ thương quá!

Bạn đạo4: Dạ, có một câu chuyện nhỏ mà tôi mới được biết, là em Linh, bé như vậy mà cuộc đời đầy những sự đau khổvề thể xác. Bây giờ Em sắp trở về Úc để đi mổ, thành ra xin tất cả quý bạn đạo hướng tâm để mong Em mau lành bệnh.(khóc) Em (nghe không rõ) hết sức, lúc nào cũng vui vẻ. Thương chúc Em vạn sự may mắn để (nghe không rõ)Chúc cho Em... [25:27]

Thưa Thầy, Thầy có lời gì nói với các Em trước khi các Em ra ngoài kia ngồi?

Đức Thầy: Một kỷ niệm tốt lành và một cơ sở tâm linh của khắp thế giới đã đóng góp, hình thành một nơi cho chúng ta cộng hưởng và tìm tàng sự hòa bình trong tâm thức của chính mình. Cho nên các Con cố gắng về tu thêm, để tiếp tục nối tay trên con đường cứu độ.

Vì như Linh, con thấy xác của mình, có xác nhưng không biết chừng nào có bệnh, thì chúng sanh cũng vậy đó thôi. Chúng ta có cái pháp này, truyền cho mọi người để thức tâm. Xác ta hư, hồn ta tiến thì cũng cứu rỗi được một phần. Con cố gắng tu đi, rồi mọi sự sẽ đem lại sự may mắn đến với Con. Từ đó Con sẽ cố gắng nữa; lúc đó Con thuyết chơn ngôn là thực trạng, hoàn cảnh của chính chúng ta, chúng ta đã thoát được trong cái đường tơ kẽ tóc ở chỗ nào. Lúc đó chúng ta thấy sự cố gắng con người không bị hoang phí. Làm phước được phước, không lo. Thì Con cố gắng về tu. Những người phát tâm làm phước sẽ có Trời độ, không có bao giờ bỏ hết!

Cảm ơn những ngày chúng Con lưu lại ở đây đã giúp đỡ anh em cộng hưởng sự an lạc của nội tâm. Thành thật cảm ơn chúng Con! [27:26] (các bạn vỗ tay)

Bạn đạo2: Dạ, kính thưa, hai bạn ở bên Úc có cái lời cảm tưởng gì không trong những ngày sống ở Thiền Viện Vĩ Kiên? Xin anh Hòa cho vài lời cảm tưởng.

Bạn đạo5: Con cũng không biết nói gì hơn, con kỳ này may mắn được tham dự, được dự thính cả 3 khóa “Khai triển nguyên lý ‘Nam Mô A Di Đà Phật’”, thì con cũng tự cảm thấy con có nhiều điều cần phải sửa đổi và tiến triển thêm hơn.

Con cũng xin cám ơn tất cả các anh, các chị tu sinh ở Thiền Viện như anh Marc, anh Mỹ, chị Bích, chị Quý đã không ít cũng nhiều, chỉ dẫn cho con cách sống hòa đồng với tất cả mọi nơi, học cách thương yêu thật sự. Con cũng xin cảm ơn anh Lạc đã tặng cho con cái áo. Mà con thật sự con thấy con không xứng đáng để được nhận lãnh cái áo đó. Nhưng cũng nhờ anh Lạc tặng con cái áo, con sẽ cố gắng để mà mình được xứng đáng hơn với tấm lòng tốt của anh.

Con cũng xin cảm ơn Thầy đã chỉ dẫn cho con nhiều về phần tâm linh và cho con biết đường lối để con đi, để con phát triển cái phần tâm linh con được tốt đẹp hơn.

Con cũng xin cảm ơn tất cả các bạn đạo ở đây. Trong 3 khóa, không ít thì nhiều thì con cũng cảm thấy thương mến tất cả mọi người. Và kỳ này, lúc ra về thì con cũng nhớ tất cả mọi người, và con cũng nhớ Thiền Viện nữa. Con xin dứt lời. [30:03]

Đức Thầy: Sự hòa bình do tâm chúng ta, sự thương yêu cũng do tâm chúng ta. Ngày hôm nay chúng ta đi con đường cấy chơn tâm, trở về hòa bình, hướng thượng, hội tụ với Thượng Đế; một cảnh huynh đệ chúng ta không bao giờ xa rời, tức là tâm hướng thượng. Chúng ta có chơn tâm mà quên đi là chỉ có xa mà thôi. Đêm đêm chúng ta tu hội tụ với chơn tâm thì không bao giờ rời khỏi và loạn lạc. Người đời ôm xác, chỉ có tranh đấu thôi, rồi cuối cùng xác cũng thiêu hủy mà không hiểu được! Chúng ta có sự sáng suốt mà không biết làm sao để cứu rỗi. Ngày hôm nay chúng ta tu cái pháp này để tự cứu rỗi lấy chính mình. [31:05]

Chúng ta tin Phật, dâng Phật; tin Chúa, dâng Chúa; tự sửa tâm, không làm điều sai quấy nữa. Đi lên chừng nào thì là mức ăn năn và tiến hóa rõ rệt. Cảnh Trời không có ô tạp, cảnh Trời không có dâm dục, cảnh Trời chỉ biết thương yêu và xây dựng cho nhau. Chúng ta, hiện tại khối óc chúng ta xây dựng được hòa bình thì tương lai chúng ta còn sống ở mặt đất cũng có thể ảnh hưởng được một số tự thức, hướng về con đường hòa bình vĩnh cửu trong nội tâm.

Cho nên, Con đi hết mấy khóa ở đây, Con thấy rõ con đường hướng đi lên rồi. Về, phải cố gắng tiếp tục xây dựng chân lý tốt hơn. Thế gian đường đá người ta còn sửa thành đường dầu hắc để đi; còn tâm chúng ta hục hặc thì chúng ta sửa cho sáng suốt. Trí ta sáng, nhứt niệm thì chúng ta tới nơi, không còn bê trễ nữa; chỉ hành để tiến. [32:32]

Bạn đạo5: Dạ, con xin cảm ơn Đức Thầy!

Bạn đạo2: Con xin cảm ơn Đức Thầy và xin cảm ơn anh Hòa. Tiếp đó thì xin mời chị Linh lên cho vài lời cảm tưởng trước khi về Úc. Xin mời Chị.

Bạn đạo6: Con xin chào Thầy và các bác, các anh chị. Thật ra, con không biết nói cái gì, tại vì con thấy tất cả tình thương của Thầy và Bề Trên đã cho con quá đầy đủ thành ra con không có gì để nói, chỉ có mong rằng chỉ cố gắng làm hết sức của mình, khả năng của mình hướng về tâm đạo, chỉ vậy thôi. Con xin dứt lời. [33:30]

Bạn đạo2: Con xin cảm ơn Đức Thầy và cảm ơn chị Linh. Xin mời chị Cúc cũng lên cho vài lời cảm tưởng luôn. Xin mời Chị.

Bạn đạo7: Kính thưa Thầy và các bác, các anh chị trong cái Khóa III. Trong những thời gian được ở liên tục dự 3 khóa, nhưng mà được dự Khóa I thì thấy... trong lúc mình dự cái khóa “Khai triển nguyên lý ‘Nam Mô A Di Đà Phật’” thì mình thấy mình lo cái công chuyện ở nhà bếp thành ra cũng ít khi niệm Phật, tại vì trong những lúc làm việc, hỏi tới, hỏi lui thành ra cũng quên cái ý niệm Phật đi. Nhưng mà sau những cái ngày dự khóa thanh lọc, Khai Triển Nguyên Lý ‘Nam Mô A Di Đà Phật,’” thì sau những cái ngày mình trở về lại Hai Không thì có thể cố gắng giữ cái ý khai triển “Nam Mô A Di Đà Phật” nhiều hơn. Và trong những ngày liên tục gặp tất cả các bạn đạo khắp nơi, thấy cái tình thương yêu rất bao trùm, trong đó có tình thương yêu của đức Thầy, cũng như Bề Trên, cảm thấy mình ở đây quá đầy đủ.

Không biết nói gì hơn, thành thật cảm ơn tất cả quý bạn đạo và Đức Thầy cũng như các tu sinh ở Vĩ Kiên, nhất là chị Bích quan tâm về sức khỏe của mình, thấy hơi lo lắng, hỏi: “Tại sao mà ốm quá?” Nói: “Tại vì thiếu ăn thành ra ốm”; thành ra Bích nó cho thuốc uống liên tục. Nhưng mà, vừa rồi cũng có thanh lọc mấy ngày thành ra thấy người cũng hơi khỏe ra nhiều. Cảm ơn tất cả bạn đạo cũng như Đức Thầy. [36:00]

Bạn đạo2: Cảm ơn chị Cúc.

Kính thưa Đức Thầy và kính thưa quý bác, quý anh chị; để thay đổi không khí và tiếp tục chương trình, xin mời bạn Kim Lý lên để tiếp tục điều khiển chương trình đêm nay.

Bạn đạo8: Để tiếp tục chương trình, xin có bạn đạo nào lên đặt câu hỏi với Đức Thầy? Mời Anh!

Bạn đạo9: Dạ, thưa Thầy khỏe không?

Đức Thầy: Khỏe, cảm ơn lắm; khỏe lắm.

Bạn đạo9: Dạ, mấy bữa nay con lên đây mà sao cái đầu nó nhức lắm, Thầy? Xong con đi dạo vòng vòng đó, rồi con nghe như là có tiếng người nói với mình đó, Thầy. Xong rồi con thấy khó chịu thành ra con phải vô trong phòng đó, Thầy. Con không biết tại sao? [37:10]

Đức Thầy: Nói làm sao?

Bạn đạo9: Nói như là phê bình mình đó. Mà con nhìn qua, nhìn lại thì không thấy ai hết!

Đức Thầy: Phê bình việc gì?

Bạn đạo9: Như là người ta phê bình thằng này như vầy, thằng này như nọ vậy đó.

Đức Thầy: Con có tin có sự thật không?

Bạn đạo9: Dạ, con thấy khó chịu; nhưng mà con nghĩ chắc là mình bị như là bệnh thần kinh đó, Thầy! [37:31]

Đức Thầy: Vì thần kinh Con yếu; thần kinh con yếu, lỗ tai như có người ta nói chuyện.

Bạn đạo9: Đúng vậy! Thần kinh yếu, thưa Thầy. Vậy con phải làm sao?

Đức Thầy: Phải Niệm Phật.

Bạn đạo9: Con Niệm Phật không được, Thầy. Niệm Phật cái đầu nó như nó bị cứng cứng đó, Thầy!

Đức Thầy: Có thứ thuốc giải được! Cái đó là cũng như... con gặp chị Bích, chỉ coi, kiếm những loại vitamin đó, uống cho nó bừng cái mặt Con lên, nóng lên, nó giải cái đó, nó làm cái thần kinh, chấn động cái thần kinh nó mạnh, nó bình thường lại.

Bạn đạo9: Dạ. Với lại, ở ngoài đó, con thử đi ra đi làm liên tục chừng mấy bữa, có một lần con thử con đi làm liên tục 4 bữa là về nhà con bị bệnh đến 3 tháng mới hết; như là mình đứng, ngồi không yên, đứng, ngồi không yên như là phải đi qua lại đó, Thầy. Mà nó giựt giựt lên vầy nè. [38:22]

Đức Thầy: Về thần kinh đó.

Bạn đạo9: Thần kinh hả Thầy? Thành ra phải thanh lọc?

Đức Thầy: Thanh lọc mà hổm rày không gặp ông Minh Báu ổng giúp cho?

Bạn đạo9: Lúc đó con thấy tinh thần khó chịu, con sợ thanh lọc không nổi.

Đức Thầy: Không phải thanh lọc, về cách trị, cách thể thao cho thần kinh nó ổn định. Bộ óc Con nó lôi thôi rồi; lập lại trật tự thì nó yên.

Bạn đạo9: Dạ. Thì bây giờ con phải thanh lọc, hả Thầy?

Đức Thầy: Không phải thanh lọc! Mà trễ rồi, bữa nay trễ rồi. Mai ổng đi rồi.

Bạn đạo9: Mai Thầy đi?

Đức Thầy: Cái ông mà ổng chỉ cách mình làm đó! [38:56]

Bạn đạo9: À!

Bạn đạo: Tập thể dục.

Đức Thầy: Tập thể dục.

Bạn đạo9: Tập thể dục nó bớt không, Thầy?

Bạn đạo9: Dạ

Đức Thầy: Bớt.

Bạn đạo9: Dạ ở nhà, như vậy Con ở nhà thôi mà. Bây giờ con ăn tiền, như là social security con ở nhà không có làm gì hết á, suốt ngày coi ti-vi.

Đức Thầy: Con cố gắng Con ra Con gặp, nhờ anh Báu ảnh giúp. Không nên coi ti-vi! Thét nó khùng luôn đó!

Bạn đạo9: Dạ, vậy hả? Chớ con không coi ti vi, vậy con làm cái gì?

Đức Thầy: Con đi bộ, đi thể dục thể thao, nghĩ cái cách Con làm; làm thét rồi nó lập lại trật tự khối óc.

Bạn đạo9: Đi bộ ở ngoài, Con sợ xe!

Đức Thầy: Nó mất thì giờ rất nhiều rồi. Nó rất tiếc là hổm rày Con không lên đây sớm để lo, người ta giúp đỡ cho!

Bạn đạo9: Dạ. Thành ra, bây giờ ở nhà phải tập thể dục, mà đi bộ.

Đức Thầy: Đi kiếm chú Minh giúp cho.

Bạn đạo9: Chú Minh là ai vậy?

Các bạn đạo: Minh Báu.

Đức Thầy: Con không hiểu gì hết, không hiểu gì hết trọi.

Bạn đạo9: Con không biết, con không biết ai.

Đức Thầy: Tới hồi nào?

Bạn đạo9: Tới hồi Chủ Nhật, Chủ Nhật tuần trước đó. [39:48]

Đức Thầy: Con thấy người ta tập, người ta đang tập đó, người nào lớn, nhỏ cũng đang tập hết trọi; Con không làm!

Bạn đạo9: Con có làm một lần, nhưng làm như cái người mình nó làm như có ai phê bình, làm cho con khó chịu; vô đám đông như vậy, con cứ tưởng như có ai phê bình; khó chịu, con không dám lên.

Đức Thầy: Bị thần kinh đó! Phải làm cho cái thần kinh nó mạnh, thì đâu có.

Các bạn đạo: Không ai phê bình hết.

Đức Thầy: Mình vô mình học; người ta học sao mình học nấy; mà nói thật cho chú Minh biết là, “Tôi có cái bệnh đó”. Ổng làm một chút thì Con thấy con đỡ ghê lắm.

Bạn đạo4: Thưa Thầy, mấy cái phương pháp, mấy cái cách tập đó thì chúng con có quay video.

Đức Thầy: Quay video, nhưng đây khám bệnh cho nó hư về chỗ nào, người ta mới giúp được. Chút nữa cố gắng đi gặp anh Minh khám trước rồi mới trị mấy cái (nghe không rõ) cho nó. [40:50]

Bạn đạo4: Sau cái này Em ra gặp chị nhé!

Bạn đạo9: Dạ, em ra gặp Chị, ha. Thành thật cám ơn Thầy!

Các bạn đạo: Không ai phê bình hết, em đừng có nghĩ như vậy.

Đức Thầy: Không, cái thần kinh nó yếu.

(bạn đạo bàn luận)

Đức Thầy: Đi ra kiếm ông Minh Báu đi.

Bạn đạo9: Bây giờ ạ?

Đức Thầy: Đi đi; bây giờ đi ra đi.

Các bạn đạo: Ảnh ngồi kia kìa; đó đó, anh Báu đó.

Đức Thầy: Bệnh này bệnh khùng, khó lắm đó!

Bạn đạo8: Dạ, để tiếp tục chương trình, xin hỏi có bạn đạo nào muốn đặt câu hỏi với Thầy?

Đức Thầy: Có thằng Tâm ở bên Úc nghĩa là run tay, run chân, tới giờ ngã xuống là chết. Cũng nhờ Minh Báu làm; làm... nó làm được, nó còn dạy người ta được nữa. Rồi nó về đó không biết nó làm sao đó, ảnh là thích dục, làm sao đó, nó trở lại. Bây giờ ảnh chạy qua bên Tân Tây Lan, rồi ở nhà em nó cũng chịu không được, nó đuổi; rồi bây giờ nó sẽ trở về Melbourne, chắc thế nào cũng nhờ thằng Minh làm lại. Làm tay nó yên hết, nó yên ổn. Thằng đó thích đàn bà lắm. Khùng mà thích đàn bà.

Bạn đạo10: Kính thưa Thầy, không có bạn đạo nào hỏi, thành ra con xin phép hỏi Thầy câu hỏi mà Thầy đã trả lời một lần, nhưng mà con thấy là trong nhiều cái gia đình, thứ nhất là gia đình có nhiều bà cụ già thường hay đốt nhang. Thành ra con có đến để chỉ một người bạn để thiền. Thì cái nhà đó đốt nhang. Khi con bước vào, con thấy nhức đầu khó chịu lắm. Thành ra con nói với người nhà đừng có đốt nhang; thì người ta nói là “Nếu Anh nói không đốt nhang như vậy thì từ xưa giờ Phật Giáo người ta đốt nhang thế là sai hay sao?” Con không biết trả lời làm sao, xin Thầy... [42:55]

Đức Thầy: Bây giờ, không biết cái văn minh, là ô nhiễm, làm ô nhiễm. Bởi vì mình làm Pháp Luân Thường Chuyển nó hít thông khối óc, mà vô mình hít cái nhang là chịu không được. Cái lỗ mũi mình nó khác hơn lỗ mũi người khác; nó ô nhiễm, cái óc chịu không được. Người ta nhờ cái nhang, người ta mới đặt cái tâm tín ngưỡng. Họ đốt cây nhang họ tin nơi Phật, họ mới xây dựng niềm tin cho chính họ, họ có đường lối của họ.

Bạn đạo10: Con có chỉ cho họ, về phần hữu vi đó, rõ ràng là khi mà đốt nhang thì cái trần nhà nó đen, vì vậy...

Đức Thầy: Ừ, ô nhiễm. Không khí bị ô nhiễm. Không khí bị ô nhiễm, họ không hiểu cái đó; cái đó phải mất thì giờ cắt nghĩa, (cười) mấy bà cụ bả không chịu đâu! Nhờ đó bả mới tin Trời, Phật; còn bỏ cây nhang, bả không biết Trời, Phật. “Không có Trời, Phật nào hết đó”! Không có cây nhang là không có Trời, Phật - có cây nhang họ mới sợ, tin Trời Phật.[44:00]

Bạn đạo10: Nhưng mà thật sự nếu mà không đốt nhang thì mình vẫn hướng về Trời, Phật được với cái ...

Đức Thầy: Soi Hồn, mình Soi Hồn, trụ tâm mới hướng về được. Mình kêu họ hướng, họ không biết hướng chỗ nào. Nó không có đường lối. Mình Soi Hồn nó mở, rồi mới hướng về Trời, Phật được.

Bạn đạo10: Vậy, thay vì đốt nhang, mình Soi Hồn để mình...

Đức Thầy: Soi Hồn là thay vì cây nhang.

Bạn đạo10: Xin cảm ơn Đức Thầy!

Đức Thầy: Có người đốt 10 năm chưa sáng. Cây nhang bột cưa là nó không có giá trị bằng Soi Hồn. Cây nhang Soi Hồn nó quý lắm: cái óc nó rộng lên, kiến thức nó càng ngày càng lớn rộng, không phải eo hẹp.

Bạn đạo7: Xin mời, còn bạn đạo nào muốn đặt câu hỏi với Đức Thầy? Nếu không có ai hỏi câu hỏi với Thầy nữa thì xin chuyển qua chương trình văn nghệ. [44:52]

Bạn đạo ngoại quốc: (hỏi bằng tiếng Anh)

Bạn đạo 4: (dịch sang tiếng Việt)

Thưa Thầy, chắc đây là tuần qua em có lên đây được từ Thứ Bảy, thưa Thầy. Thì em có nói là thứ Bảy, Chủ Nhật em cảm thấy rất là nhẹ nhàng, nhưng không biết sao đó, sau khi về dưới đó rồi lại đi làm thì không có ngồi dậy mà thiền được. Không biết tại sao? [46:04]

Đức Thầy: Bởi vì làm việc lao động quá, nó mệt cái xác, nó làm cái energy chạy mất trật tự. Về, mình phải làm Chiếu Minh, làm cho kỹ lưỡng. Làm lại trật tự của khối thần kinh là chỉ có Chiếu Minh và Pháp Luân Thường Chuyển; hai cái đó nó lập lại trật tự khối thần kinh, khối óc; mình kể như mình sẽ nhẹ như không khí mình đang hít vô, thì lúc đó nó mới hồi phục được. trở lộn lại!

Bạn đạo 4: Xin cảm ơn Thầy! Any more any question?

Bạn đạo ngoại quốc: (lắc đầu, không hỏi gì thêm) [47:17]

[Hết Phần Bế Mạc] [Hết video 19940901L3]


----
vovilibrary.net >>refresh...