[19940826Q2]
TV VĨ KIÊN, KHÓA 2: ĐÀM ĐẠO - Cuốn B
Đức Thầy: Đèn này không sáng, đèn la phông không sáng!
Bạn đạo1: Nam Mô A Di Đà Phật; kính chào Đức Thầy và tất cả các bạn đạo. Con tên là Mã Thị Lâm, đại diện khóa sinh Khóa 2, để điều khiển chương trình tối nay. Trước hết, chúng con xin đội ơn đức Thầy về bài giảng tối hôm qua mà mọi người trong chúng con đều cảm nhận được sự thanh nhẹ trong nội tâm. Khóa học hôm nay của chúng ta, đề tài của khóa học hôm nay chúng ta là: “Khai Triển Nguyên Lý “Nam Mô A Di Đà Phật”; kính xin Đức Thầy cho chúng con vài lời minh giải.
Đức Thầy: Muốn khai triển nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” phải thầm tu, thầm tiến mới hiểu được nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật.” Khi chúng ta niệm, chúng ta phải ý thức rõ ràng chấn động trong nội tâm đang phát triển, cũng như cái nụ, cái búp, nở lần lần, lần lần thành cái hoa! Thì chúng ta phải có một kỳ công thanh nhẹ, khéo léo, thanh tịnh. Lúc niệm Phật chúng ta phải ngồi trong chỗ thanh tịnh, và tưởng đến chư Phật, và chúng ta niệm nguyên lý, “Nam Mô A Di Đà Phật” để tìm hiểu sự thanh tịnh của chính mình; từ đó nó sẽ khai sáng lần lần.
Chớ không phải niệm cho có chừng, niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật, “tui niệm ‘Nam Mô A Di Đà Phật’ rồi; xong rồi!” Cái đó trật! Niệm phải tìm hiểu, “Tại sao tui phải niệm ‘Nam Mô A Di Đà Phật’? [02:20] Khi tui co lưỡi, răng kề răng, tui cảm thấy cái chấn động trong cơ tạng tui được chuyển chạy.”
Lấy gì chứng minh?
“Tui thấy có nước miếng chạy! Nước miếng tui chạy ra thì máu huyết của tui luôn luôn, bộ tim của tui cũng đang làm việc!”
Càng làm nhiều càng khai thác đi lên trên khối óc; dụng trí phát triển, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”lần lần, lần lần nó mở lần đi tới Đại Trí! Khi mà các bạn nhắm mắt niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” thì ban đầu thấy nó tối hù, rất khó niệm; niệm không được! Bây giờ phải từ từ theo cái âm thanh mà tui đã niệm bằng miệng, là phải chậm chậm, mở ra mới hiểu cái việc của ta đang làm. Cũng như các bạn đang ăn dưỡng sinh thì nhai cho kỹ, thì mình thấy mình ăn xuống nó sẽ vào đâu, và nó sẽ làm việc gì?
Mình phải hiểu rõ những công chuyện đó thì con người lúc nào cũng minh mẫn và tốt. Chớ ăn ào ào, nuốt no bụng! Cái đó dễ quá! Cái mà hiểu cái mà mình đưa vô bụng đây nè, đưa từ cái miệng mà đưa vô bụng, là mình thấy mình lấy cái điện năng của Càn Khôn Vũ Trụ hòa trong cái Tiểu Thiên Địa này mới có cái sức sống phát triển, cho nên con người, người nào cũng không có thua ai hết: “Tui có sức khỏe, tui có sự thanh nhẹ của chính tui!” Bây giờ chúng ta bước vào con đường niệm Phật để ta tìm cái nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật,” thì chúng ta mới phát triển được!
Khi mà chúng ta niệm được rồi, chúng ta có cái vốn; có cái vốn rồi mới là phát triển: “Tui thấy tui càng niệm càng bớt lo âu, càng niệm càng giải được sầu cho chính tui; mới thấy cái giải nó tới đâu! Nó là quân bình, thì cái trí tui mới sáng; cái trí tui sáng thì tâm tui mới định!”
Cho nên người tu Vô Vi tại sao kêu niệm Phật?
Để tập tành cho lần lần cái trí nó sáng, khi nó thiền nó dễ nhập định; khi cái trí nó sáng nó nhập định đó, nó xuất một cách dễ dãi, không có khó khan!
Chớ đi trong chiều hướng phát triển thanh tịnh của nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” không phải là niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” la um sùm để đánh đổ con ma, để mình tu còn ác! Mình giữ nguyên lý quân bình của chính mình, thì khối trược nó tới mình còn ảnh hưởng nó được, chớ nó không có ảnh hưởng mình được! [04:51]
Quân bình là sức sống cuả tâm linh.
Mà thiếu quân bình là mất sức sống, mất lập trường!
Chớ nhiều người tu một thời gian là bỏ pháp; chạy đi tìm cái gì?
Tìm cái mơ mộng, tìm sự hộ độ! Phật không có hộ độ ai hết! Phải tu giải thoát đắc pháp thì mới ban chiếu những luồng tia sáng từ bi cho các giới. Chớ nhờ Phật tới cứu mình, nhờ Phật tới rước mình, dẫn mình đi? Cái chuyện đó là nói trật, lạc hậu, không có tiến, không phải người chánh tu!
Phải hiểu cái đường lối rõ ràng!
Cho nên, nhiều người mơ mộng, mơ mộng, “Tui kêu Ông, Ông giúp tui liền!” Không phải như vậy! Mình có niệm Phật, thanh nhẹ thì cái luồng điền từ quang bên trên nó ban chiếu cho mình càng sáng suốt thêm; càng gặp nạn càng niệm Phật nhiều, hành pháp nhiều, thì tâm nó mới được thanh nhẹ.
Nhiều người bị mất lập trường, không biết chính mình, gây động loạn thêm, chớ tu cái gì?
Tu là phải tìm hiểu cái nguyên lý mà chúng ta đang ghánh và đang sửa, đang làm, tiến tới cách nào thì chúng ta phải hiểu! Thì các bạn cứ niệm Phật một thời gian, các bạn viết cái thơ từ cũng thay đổi, cái văn chương viết ra nó cũng thay đổi; và nó niệm khổ công, niệm một thời gian nó đầy đủ, trí nó sáng, viết ra thơ nó cũng khác, mà “Không biết tại sao mình hay như vậy?” Điển nó dồi dào, nó hóa những cái văn tự rất cao đẹp; trước hết, giúp mình và ảnh hưởng người khác! Đó mới là chánh tâm tu thân. [06:38]
Chớ còn cầu xin, cầu xin bao nhiêu ngàn năm cũng cầu xin! Ông Thích Ca chết mấy ngàn năm, ngày nào người ta không để hình ổng, cầu xin ổng? Mà đâu bao giờ gặp được ổng? Không bao giờ gặp, rồi quýnh nó làm bậy, vô rồi cũng cầu xin thôi, không tiến; không chịu sửa mình để tiến tới như đường của ổng đã và đang đi!
Hiện tại chúng ta niệm Phật đây là chúng ta tựa trong gốc, phân lần, phát triển lần từ bên trong thoát ra, mới là chánh pháp!
Còn từ bên ngoài đem vô là, kêu bằng, tà pháp: người ta điều khiển chớ mình không được tự điều khiển, thì không có còn cơ hội thức tâm!
Phải tự điều khiển mới có cơ hội thức tâm, mới đi đúng vào cái nguyên lý của Trời, Phật.
Có ông Phật nào nhờ sư phụ độ lên Trời đâu? Ông Phật nào cũng tu tới chết rồi mới lên trời được! Không phải dễ dãi! Ông Tiên cũng vậy, khổ lắm! Ăn cũng không có ăn, mặc cũng không có mặc! Cho nên ông Thích Ca để lại có cái manh áo, chớ có cái gì đâu, nhưng mà chịu đựng sương gió khổ cực đủ điều mới tìm được thực chất của chính mình.
Bây giờ chuyện đời nó dồn dập đủ chuyện hết, kích động và phản động, tình vợ chồng, anh em, xã hội nó làm; đó là cũng cơ hội cho chúng ta tiến; chúng ta phải niệm Phật để thấy cái giá trị thanh tịnh của chính mình: “Trước kia tui nghe chuyện này, tui chạy theo, nghe chuyện nọ, chạy theo; mà bây giờ tui thấy ổn định rồi, tui tự giải quyết tui, tui không có theo ai hết!” Thì lúc đó mình mới thấy khả năng sẵn có của mình có thể phát triển được; rồi mình mới thấy nguyên lý của Trời, Phật; rồi mình thấy cái giá trị của Tiểu Thiên Địa này; Tiểu Thiên Địa này rồi mình có cái cơ hội đọc bộ Luật của Trời! [08:31]
Người tin Chúa thì đọc bộ luật của Chúa; có Luật Nhân Quả đàng hoàng, tin Phật phải biết Luật Nhân Quả thì chúng ta mới thấy thể xác của chúng ta là tinh vi vô cùng, không phải đơn giản đâu! Tu thanh tịnh để hiểu mình, hiểu được nguyên lý của Trời, Đất cũng nằm ở trong nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”, cấu trúc bởi nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” là Lửa, Nước, Gió, Đất phối hợp. Bây giờ chúng ta nhìn ra ở ngoài, nó có bao nhiêu công chuyện đó, mà cái nguyên lý phối hợp, chúng ta mới có cơ tạng sống động, đi, đứng dễ dãi, có một khả năng đặc biệt; thì chúng ta tu rồi mới thấy: “Ta là ánh sáng ở trần gian!” Khi sống, không làm bậy; biết thương người, biết giúp đỡ người, biết xây dựng cho người tiến hóa; không có ích kỷ nói, “Tui tu đắc là tui làm ông vua ở thế gian! Tu đắc là tui là Sư Phụ, Đại Sư Phụ ở thế gian!” Cái đó không được; cái đó phản nguyên lý của Trời, Phật; không làm điều đó.
Những người nào mà nó trình độ cao, tiến tới Như Lai Phật, lúc đó mới thấy chúng ta tu tới trối chết mà lên còn bị quở trách! Thiếu thanh tịnh, chớ không phải, “Tui tu bảnh vậy, tui được đi về Trời là tui bảnh!” Không bảnh, chưa bảnh đâu; còn tới Như Lai còn bị quở trách nữa! Chưa có yên đâu: tội chồng chất chưa giải quyết được! [10:08]
Cho nên, chúng ta phải thầm tu, thầm tiến, cố gắng tu, cố gắng dụng tâm luyện thức để phát triển cái nguyên lý của, “Nam Mô A Di Đà Phật” nó rất quý và nó sẽ độ tất cả! Khi mà chúng ta cảm thông rồi, chúng ta rất bình an.
Có sáu chữ mà không học, học không nổi, rồi đi thỉnh cuốn kinh này, cuốn kinh nọ đọc chơi, làm ô danh của Phật, không có lợi. Rồi nói bậy, nói bạ, nói ông Phật này làm sao, ông Phật kia làm sao! Không có đúng đường lối! Tâm thức khai triển trở về thanh tịnh, cái thức bình đẳng, có; cái thức bình đẳng có, thì không có chê người này và không có khen người nọ. Khi thức bình đẳng chưa mở, chê người này, khen người nọ! Đó là một đại tội ở trần gian!
Phần hồn là chủ thể xác, mà không có biết ngồi cái ghế đó, mà chạy tông, chạy tọt, để làm cái gì? Rốt cuộc được kết quả gì? Ông Tiên thiệt hay ông Phật thiệt xuống dạy, mà mình chạy tông, chạy tột như vậy, rốt cuộc cũng không có kết quả; Phật thiệt 100 phần trăm xuống dạy, mà mình chạy tông, chạy tọt cũng không có kết quả! [11:30]
Mặt trời là Nhật Quang Phật mà đang dạy chúng ta hằng ngày, mà chúng ta chưa hòa với sự thanh nhẹ và sự thanh tịnh của ánh sáng mặt trời, thì chạy đi đâu tìm được cái gì? Vô Tự Chơn Kinh nằm trước mắt, mà nó ban chiếu vô trong tâm chúng ta rõ ràng giúp cho chúng ta khỏe mạnh; những tia sáng của mặt trời rất hữu ích, mà chúng ta không chịu học cái Vô Tự Chơn Kinh đó, còn tìm những sách vở đọc, thét rồi làm cho thần kinh bất ổn, trí không minh, sanh ra bản chất ỷ lại mà không tiến, ngày đêm cứ niệm danh một vị đó thôi; đã còn ngu, cộng thêm cái ngu nữa, làm sao xuất phát được?
Phải tu thanh tịnh đâu ra đó, xuất phát dễ dãi, lúc đó chúng ta mới gặp, chúng ta mới thấy một vị Phật! Vị chân tu là phát triển thức bình đẳng chớ không có giai cấp. Còn giai cấp, không phải là người chân tu; giai cấp không phải là người chân tu!
Giai cấp ở Trung Thiên người ta xuống người ta làm chánh trị nhiều lắm; không phải người chân tu!
Mà chân tu đi trở về Như Lai mới hiểu được thuyết vô sanh bất diệt; lúc đó lúc nào ta cũng an, tu thiền, thanh nhẹ; thiền để nhận tất cả những gì từ Vũ Trụ Quang cho đến Thanh Quang của Thượng Đế chúng ta cảm nhận được; và chúng ta một ngày nào thật sự thanh tịnh chúng ta ngộ Như Lai; Ngài sẽ phán xét những chuyện gì chúng ta sai lầm mà chỉ nhận tội tu tiếp mà thôi; không có ai hơn ai hết!
Cho nên, đi lên là có cơ hội hội tụ; mà đi xuống là chỉ có tranh chấp, phá quấy, mưu mô, lường gạt lẫn nhau! Tiền tài, danh vọng, nó là đi sai đường của người tu! Người tu không tiền, không tài, không danh, không vọng; chỉ có cái mạng khối thanh tịnh trở về với Đại Thanh Tịnh mà sống! Đó mới kêu bằng chân tu! [13:48]
Cho nên, hôm nay có duyên lành được gặp tui, tui phân tách từ li, từ tí cho các bạn thấy; các bạn lấy đó làm ngọn đuốc mà để đi!
Không nên bê trễ nữa, không nên dung dưỡng cái tánh phàm nữa; dung dưỡng tánh phàm và theo tánh phàm? Thất bại, không có tiến! Nhiều người đã bị đau khổ, hiện tại giờ phút này vày xéo vì sự mê tín dị đoan không có thật, mà giam thân khổ cực, không tiến, suốt kiếp cũng không biết tâm linh là cái gì!
Cho nên chúng ta đồng tu, đồng tiến, phải nghiên cứu! Đáng lẽ chúng ta giàu có, phải lập cơ sở nghiên cứu rõ rệt từ li, từ tí cho mọi người cùng hành, cùng tiến! Nhưng mà lời nói của tui đây, sau này những người trước họ tìm ra, họ hiểu được, họ có tiền có của, họ lập ra những lớp dạy từ Sơ Đẳng đến Cao Đẳng để cho những người thức tâm và hiểu được nguyên lý của, “Nam Mô A Di Đà Phật”; và hiểu được Chấn Động Lực Học của Vũ Trụ Quang để cho phần hồn dễ dãi tiến hơn.
Tui đi khắp Năm Châu là chỉ ban rải những cái gì tui đã nhận được và thấy được, hiểu được; tui muốn mọi người nhận được, hiểu được, thấy được, thì sẽ có sự bình an ở mặt đất này!
Các Bạn có dịp nghe qua tui phân tách; rồi đây sẽ nghe đi, nghe lại và các Bạn sẽ thấu triệt khả năng của chính mình: chính mình phải tự tiến, không nên bê trễ nữa, mất thì giờ vô ích! Ỷ lại là mất thì giờ vô ích thôi, không có tiến, và tạo khổ cho chính mình và cho gia cang nữa, không nên! Phải thực hành để tiến tới! [15:51]
Các bạn có gì thắc mắc, tiếp tục chúng ta bàn bạc thêm?
Bạn đạo1: Chúng con xin đội ơn Thầy.
Dạ, Chú có câu hỏi thắc mắc; xin mời Chú.
Bạn đạo2: (nghe không rõ)
Bạn đạo1: Dạ, mục sư Lê Hữu Đức; dạ, xin mời.
Bạn đạo2: Cùng bạn đạo với nhau không mà! Dạ thưa Thầy cùng các bạn đạo; hồi chiều thì anh em chúng tui cũng có bàn thảo với nhau, cũng có vài câu hỏi đưa ra để Thầy dẫn giải cho.
Con có 3 câu hỏi. Cái câu thứ nhứt là, hồi chiều chúng tui có bàn về vấn đề, cái thời gian mà tận thế đó thì không biết là cái lúc nào? Thì căn cứ ở trong Kinh Thánh thì lúc đó môn đồ mới hỏi Chúa Jésusrằng, “Thưa Thầy, vậy chớ sự cuối cùng đến từ lúc nào?” Thì Chúa mới trả lời rằng: “Lúc đó các Ngươi, khi nào các Người nghe nói về giặc, các Ngươi chớ bối rối vì chưa là cuối cùng đâu. Các ngươi sẽ thấy dân này với dân nghịch cùng dân khác, nước nọ nghịch cùng nước kia, nhiều chỗ sẽ có đói kém và động đất, thì cái điều này đã xảy ra rồi; xong, mọi sự đó đều là đầu của sự tai hại. Khi mà Tin Lành nay về nước Đức Chúa Trời được giảng ra khắp đất để làm chứng cho muôn dân, thì bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến!”
Thì ông sứ Đỗ Văn được một cái thể hiện thấy là, ổng nói rằng: “Tui thấy một cái trời mới và đất mới:cái Trời thứ nhứt và Đất thứ nhứt là cái thế gian này sẽ biến đi mất, và biển cũng không còn nữa!” Và Chúa Jésus cũng nói rằng, trả lời môn đồ rằng, “Về cái ngày, về cái giờ thì chẳng ai biết gì cả; Thiên Sứ trên Trời hay là Ta cũng vậy; song chỉ một mình Cha ở trên Trời biết, mà thôi!”
Nhưng mà qua các lời tiên tri ở trong Kinh Thánh thì các nhà học giả Kinh Thánh cho rằng cái khoảng thời gian đó là trước hoặc sau năm 2000.
Vậy xin Thầy minh giải, minh luận cho cái vấn đề? [18:37]
Đức Thầy: Cái truyền thuyết đó là từ Việt Nam đã có từ lâu! Người ta đọc Kinh Thánh và họ tin có sự thật, thì sự biến chuyển của mặt đất, có; Thiên Cơ, có; cả Việt Nam đã có nhận xét rất nhiều cái Thiên Cơ và có những chuyện truyền thuyết: Sau những cái cơn nguy hiểm đó, những người, kêu bằng, ương ngạnh, độc tài nó phải thoái bộ hết, không còn nữa, thì lúc đó những thánh nhân mới ra nói lại những chuyện gì đã mách cho mặt đất nhưng mặt đất không hiểu: người ở mặt đất không chịu tu, không xây dựng đức tin của chính mình, là việc phần hồn; cho nên, trong lúc đó biến động vô cùng, và con người mê đi, không hiểu gì!
Cho nên, tui đã thường nói chúng ta sanh lúc nào không biết, chết lúc nào không hay; bây giờ chúng ta có cơ hội tu, lập lại trật tự cho chính mình, cứ lo đi! Đừng hiều cái chuyện của ông Trời, là mật khổ!
Cho nên, ông Trời làm có giờ giấc, nhưng mà chúng ta không có quyền phán xét cái chuyện ông Trời! Chúng ta sẽ bị Ông Trời phán xét: hằng ngày các bạn ở trong cái hoàn cảnh đang bị phán xét: cái phải,cái trái chính các bạn làm hằng ngày; làm cái gì cũng thấy mình không đúng! Mình thấy có Cơ Phán Xét tới lần lần, mà mình ôm cái thể xác này mà mình không hiểu, không khai thác, không hiểu cái nguyên lý; mà mình nói “Tận Thế”!
Chính cái xác này sẽ tận thế! Không ai động, nó cũng sẽ tận thế! Mọi người phải nhớ cái chỗ này!
Lời Chúa dạy là phải lo tu, trở về với Thiên Quốc, trở về Xứ Trời mà ở, không bị sự khổ cực. Nói hé một chút chớ không có nói hết đâu!
Một sự thực là chúng ta đang ngộ bất cứ những cái cảnh gì ở thế gian, từ thể xác, từ bên ngoài cho đến bên trong chúng ta hằng ngày đâu có yên? Không có yên!
Để chi?
Để giáo dục chúng ta lui về thanh tịnh!
Khi các bạn mà tu, lui về thanh tịnh rồi, các bạn không có thấy có sự tận thế! Các bạn có cơ hội về Trời mà, đâu có tận thế? Người ta không có cơ hội về Trời, người ta mới ham sống, sợ chết; người ta chỉ nghĩ tận thế và đồ sự tận thế càng ngày càng lớn để cho mọi người thức tâm và hướng về Chúa nhiều hơn, để tu! [21:20]
Bây giờ chúng ta có pháp thực hành đúng đắn đi không sai một li để về với Chúa rõ ràng, về với Cửa Trời mà sống, thì chúng ta còn nghĩ chi về vấn đề tận thế mà tự uy hiếp mình tâm thân bất ổn? Đã bất ổn, còn bất ổn thêm nữa, thì làm sao mà phát triển được tâm linh?
Cho nên, ngày hôm nay các bạn có cái cơ may là có sự hiện diện của tui; chính tui đã thực hành trong chiều hướng tâm linh bao nhiêu năm, bây giờ các bạn nhìn lại, tui vẫn khỏe mạnh, vẫn vui, không bao giờ tui lo tận thế vì tui thấy cảnh trên kia không có bị động như thế gian!
Mà các bạn còn ôm cảnh thế gian là phải sợ vấn đề đó!
Chúng tui không sợ vấn đề tận thế như trong Kinh Thánh nói. Tui sợ cái tâm tui quên Chúa thôi! Tui giữ đường tui đi; đi về với Chúa là lúc nào cũng bình an. Tui chỉ biết có bao nhiêu đó thôi! [22:24]
Bạn đạo2: Dạ, cám ơn Thầy minh giảng về vấn đề đó. Chúng con có câu hỏi thứ hai.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo2: Là trong cái bài thuyết giảng mà con đọc, thì con có nghe Thầy dạy rằng, tu là phải đạt được tới sự quân bình mới trở về với thanh tịnh.
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo2: Thì thưa Thầy, ai cũng muốn quân bình hết; tuy nhiên trong cuộc sống của mình có những điều, những ngoại cảnh mà đưa đến, thí dụ như con mình nó bất hiếu, hay vợ mình nó lăn loàn, hay là chồng minh nó tham dục, hay là tình đời đen bạc, thay trắng đổi đen, v.v…
Thì cái người tu Vô Vi đó, với tỉ hoàn cảnh này, bằng cách nào để mà cái đời sống nó quân bình trở lại?
Đức Thầy: Ở đây Vô Vi có cái nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”; càng động loạn mình càng dùng “Nam Mô A Di Đà Phật” để hóa giải và cứu độ gia cang!
Chớ còn nói: “Ô, con tui nó bất hiếu, bây giờ phải trị nó!” Càng động; càng đánh nó, càng động thêm! “Vợ tui lấy trai! Tui phải giết nó!” Càng suy nghĩ, mình càng tự hại mình, và mình chết trước,không biết chừng!
Cho nên, chính mình phải lo niệm Phật để cho nó quân bình luồng điển trong tâm thức: mình thấy chuyện của đời nó là như vậy: sau sự ham muốn, sau sự dâm dục thì con người nó mới thức tâm trở về với sự chơn giác của chính nó; cho nên kích động và phản động đương nhiên phải có! “Tui rất hạnh phúc, tui đang tu và tui thấy rõ những cảnh kích động và phản động của gia cang tui. Ơn Chúa ban tui, tui chỉ nắm lấy mà đi; Phật giúp tui, tui chỉ lo niệm Phật để tui tiến tới chỗ tui cần trình diện; quý hơn là tui theo sự động loạn và mất cơ bản của chính tui, mất lập trường tiến hóa của chính tui!”
Thì lúc đó nó có giết nhau thì bạn cũng ngồi yên một chỗ, không có bị gì hết! Cuối cùng mình cứu được gia cang! [24:37]
Bạn đạo2: Dạ thưa Thầy, câu hỏi thứ ba là: Thầy nói rằng, thầy giảng rằng: ta phải nhẹ thì không có động loạn; thay vì gây gổ, ta trở về sự suy tư, sự sáng suốt, thì mới trụ hóa được. Dạ, thưa Thầy, về cái,
Đức Thầy: Thì nguyên lý, “Nam Mô A Di Đà Phật” nó đưa các bạn tới sự thanh nhẹ! Mình buông bỏmới thanh nhẹ! Mình ôm chấp, là mình không bao giờ thanh nhẹ! Người đó có Luật Nhân Quả của chính họ: có nhân, phải có quả! Nó làm bậy thì nó gặt hái.
Mình ôm chuyện người ta mà làm sao mình được thanh nhẹ?
Không ôm chuyện ai hết! “Chuyện tui, tui lo giải thôi!”
Mọi người làm như vậy thì mặt đất sẽ rất tốt và không có vụ mà tận thế nữa! Không có đâu! [25:26]
Bạn đạo2: Dạ Thầy, như vậy là khi mà mình có chuyện gì, mình gây gổ, người ta gây gổ với mình, mình gây gổ với người ta, thì cái vấn đề mà Thầy nói rằng trở về suy tư, về sáng suốt (nghe không rõ)
Đức Thầy: Niệm Phật; niệm Phật nó bộc lộ sự sáng suốt của chính mình, sự chính giác của chính mình! Mình niệm Phật chừng nào, nó quân bình chừng nấy; mà xung quanh ồn ồn, ào ào, rốt cuộc rồi đâu cũng vào đấy, khỏi lo!
Khi mình lo là nó chỉ hư thêm thôi, không có giúp được cái gì hết.
Bạn đạo2: Dạ, cám ơn Thầy.
Bạn đạo1: Xin các bạn đạo nào có câu hỏi tiếp tục? Dạ, con xin đề nghị: khi các bạn đạo lên trên đây nêu câu hỏi thì xin các bạn đạo chỉ đảnh lễ Thầy trong tâm thôi, thay vì phải quỳ lạy. Dạ, xin mời dì Nguyễn Thị Nho.
Bạn đạo3: Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật. Con nguyện với Thầy, con, trưa con có vô Thầy mà con nói, không dám nói nhiều. Con cũng có một chuyện, con cũng mới nghe cô Khế về Việt Nam, năm ‘95 về Việt Nam, con cũng xin Thầy cho con theo cô Khế về Việt Nam.
Đức Thầy: Về làm chi? Công chuyện bên này ta lo ta tu đi! Tui đã dặn Chị phải tu nhiều ở đây; về Việt Nam Chị sẽ động thêm và không có ích gì hết, không có lợi!
Bạn đạo3: Dạ, đó là ...
Đức Thầy: Ráng tu, ráng niệm Phật cho nhiều.
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Mấy thằng lính ở nhà đó, làm sao thương nó để cảm hóa nó, đừng có chửi, đừng có đánh nó nữa, đừng có la nó nữa thì cảm hóa không được! Người phải lấy cái tình thương của Trời, Phật để hóa độ quần sanh trong giây phút này; mà mình không lo giải quyết, mà chạy tông, chạy tọt rước một số trược vào thân, về đây nó mệt lắm đó, bệnh nhiều lắm đó! [27:45]
Bạn đạo3: Thôi, vậy Thầy không cho con đi về, con cũng không dám đi! Con ráng con ở lại đây con tu. Nhưng con vẫn xin có một điều, là con của con đó, nó ở Việt Nam đó, ở Hàm Tân, Bình Tuy đó, vì nó có viết thơ qua cho con nó nói, “Bây giờ con cất nhà, muốn lên gác để Vú đi, có khi nào Vú về nghỉngơi!” Giờ con cũng xin Thầy, Thầy có cho con việc đó không, chớ con không có về.
Đức Thầy: Lo tu đi, lo tu với mấy thằng lính trong gia đình. Bây giờ lo cho nó xong đi, chớ tui thấy còn chưa có yên gì hết đó.
Bạn đạo3: Dạ,
Đức Thầy: Yên rồi, mình mở Thức Hòa Đồng, đối xử với con bằng cái tình thương yêu âu yếm của một người mẹ hiền đối với các con, rồi lúc đó mới về Việt Nam được; nó mở cái Thức rồi mới về Việt Nam; không, về là rước động đó, bệnh thêm đó!
Bạn đạo3: Vậy thì con không làm nhà với, ...
Đức Thầy: Không nên đi.
Bạn đạo3: Dạ, con cảm ơn Thầy.
Đức Thầy: Gởi tiền giúp người ta tốt hơn.
Bạn đạo1: Dạ, còn các bạn đạo nào có muốn đặt câu hỏi gì? Xin mời em Dương Minh Tùng.
Bạn đạo4: Dạ kính thưa Thầy, kính thưa các bạn đạo, các bác, các anh chị em; có câu hỏi: con bị đời nhồi quả nhiều quá, khi con được thức tâm đó thì con về con ráng, con nghĩ phải tu, phải giữ pháp tu,nhưng mà làm sao cho mình ...?
Đức Thầy: Đời nó dạy Con, nó lôi cuốn Con: Con muốn làm anh hùng ở đời, nhưng mà làm không được thì Con phải làm anh hùng của nội tâm: dũng mãnh rời khỏi thể xác này về Trời! Cái đó là anh hùng chánh đó, anh hùng thật đó; anh hùng đời đời bất diệt đó! “Tu để ta đi lên, thay vì ta bị tình đời lôi cuốn!”
Tình đời đen bạc mà! Có cuốn “Hồn quê dâng Trời”, Con nghe thét rồi Con cũng hiểu.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Những lời giảng đó nó minh triết lắm; Con nghe cho nhiều đi, rồi tự sửa; thấy không?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Con thấy đời nó có giúp Con cái gì đâu?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Cuối cùng Con đạt làm đàn anh, Con cũng là nô lệ, mà nô lệ trong nhục nhã, còn Con nô lệ cái thể xác này!
Con khai mở được những cái nghiệp chướng trong tâm Con, cái hồn Con được thanh sạch, đáng làm nô lệ cho Chúa, cho Phật; thấy không?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Đường đi của Chúa, Phật là đường minh chánh chớ không có lường gạt! Đời thì lường gạt! Đường đó là đường minh chánh, chúng ta phải theo Thượng Đế đi, làm lính của Thượng Đế đi!
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Tình thương và đạo đức phải thực thi cho đúng, thay vì mang cái súng đi thì cái gương trí tuệ Con nó không có mở!
Con thực hiện tình thương và đạo đức, Con là lính cho Thượng Đế.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Con đi tới đâu, cái gương trí tuệ Con nó tóe sáng, chỉ độ thiên hạ thôi, không có hại thiên hạ! Con cũng đem gương Con chặt sự trần trược, sự dâm dục, sự ô trược, sự phá hoại! Cơ thể này huyền bí vô cùng của Thượng Đế ân ban, mà chúng ta làm cho nó càng ngày càng ô trược! Làm ô danh Thượng Đế là đại tội tại thế gian.
Chúng ta thức tâm khai triển nó, chúng ta đã nắm được cái pháp, cứ lầm lì mà đi để khai triển.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Con thấy Con nắm pháp, không ngu đâu! Con cứ làm bao nhiêu công chuyện đó, như trong băng mà Thầy đã làm công phu đó để Con coi và Con thực thi nó. Một ngày nào Con nhìn Kinh Thánh, nhìn cái gì Con hiểu hết đó! [32:08]
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Con hiểu cái nguyên lý của Chúa nói ở chỗ nào.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Mà người đời thực thi sai ở chỗ nào, thương mãi hóa chỗ nào?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Mà thực tâm phát triển là chính Con là người thực tâm thôi, không có ai hết.
Bạn đạo4: Mà làm cách nào để mình…?
Đức Thầy: Con tu đúng cái pháp.
Bạn đạo4: Giữ cái pháp đó thiền?
Đức Thầy: Con niệm Phật đều đặn là cái gì con cũng dẹp bỏ được hết! Dũng mãnh tiến hóa thì không có sự lôi cuốn!
Mình cứ u ơ trần trược là bị lôi cuốn!
Mình dũng mãnh tiến hóa, không có bị!
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Anh hùng đi; học anh hùng!
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Anh hùng về xứ Trời ở!
Bạn đạo4: Dạ; có kỳ mà con thức tâm đó, kỳ đó khi con thiền mà con thấy ai cũng khổ hết!
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo: Mà con thấy con cũng khổ nữa, với lại thấy tánh con xấu quá đó, con nói, “Phải tu!”
Đức Thầy: Phải dũng mãnh tu!
Bạn đạo4: Mà tại sao con thấy ngoài con, trong đây có chúng sinh nữa, hả Thầy?
Đức Thầy: Có nhiều lắm!
Bạn đạo4: Con thấy vậy đó!
Đức Thầy: Chớ không phải một mình Con! Từ khi Con làm bậy là hại hết cả xứ đó; cái xác con là như một xứ vậy đó!
Bạn đạo4: Con thấy nó nhiều lắm đó, Thầy!
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo4: Mà nó, con muốn tu, ...
Đức Thầy: Con giết người ta, mà người ta giết lại là Con tận thế rồi đó, chớ cái gì nữa? Tiêu rồi! Cái xác Con là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ đầy đủ, không có thiếu cái gì hết đó, là cái Tiểu Vũ Trụ của Tiểu Thiên Địa này. [33:47]
Bạn đạo4: Khó tu, Thầy; mấy tụi nó không có chịu tu hết, Thầy!
Đức Thầy: Bắt buộc! Con niệm Phật thét, nó bắt buộc! Chủ Nhân Ông nghiêm trang,
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Là ở dưới nó phải đàng hoàng.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Còn Chủ Nhân Ông không nghiêm trang, thì nó làm bậy, làm bạ bất cứ lúc nào!
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Nhẹ dạ, nghe đâu theo đó! Tự lường gạt không à! Không có phát triển được!
Bạn đạo4: Dạ. Nhiều khi con thấy, con không có nghe, không có tin tưởng con nữa, con cứ giữ, ...
Đức Thầy: Phải rồi! Con tu nhiều rồi là không bao giờ tin tưởng!
Bạn đạo4: Phải giữ cái pháp đó tu thôi?
Đức Thầy: Phải phát triển, phát triển, phát triển tới vô cùng, thì linh khí Con đầy đủ.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Mặt mày Con lúc này sáng hơn hồi xưa. Hồi xưa Con là du côn ăn cướp bảnh lắm mà; nắm súng giết người; mà tại sao ông Tám mời Con nói chuyện với ông Tám cả ngày không? [34:34]
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Tại sao, Con biết không? Lần lần Con sẽ hiểu.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Ông Tám nói chuyện với Con, khi Con mở miệng nói chuyện là ông Tám đưa cái từ quang vô trong tâm Con; lúc đó Con mới thức tâm. Tại sao ông Tám cứ kêu Con ra nói chuyện?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Nói chuyện hoài, nói chuyện hơn thua với ông Tám, chửi ông Tám cũng được nữa! Nhưng mà Con được độ!
Bạn đạo4: Không! Mà tại vì hồi xưa con không biết Thầy là ai đó, cái thời gian con thức tâm, trong tâm con nói, “Thầy là người đắc đạo đó! Phải theo!”
Đức Thầy: Thầy đâu có xưng người đắc đạo?
Bạn đạo4: Không, nhưng mà trong tâm con nghĩ!
Đức Thầy: Cũng lôi thôi như Con; sửa được bình an, mà muốn cho sự bình an của Thầy cho Con thôi!
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Đó là mới thấy thực chất của người tu phải làm việc đó.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Chớ “Tui tu cao, ai cũng kính mến; tui chễm chệ, đâu có gặp thằng ăn cướp chi?”
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không? Tui chơi một cách bình đẳng!
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Cho Con chửi chớ, mà Con không chửi!
Bạn đạo4: Con gần Thầy, con thấy Thầy bình đẳng.
Đức Thầy: Cho Con chửi, mà Con không chửi!
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Không có ai làm đâu; chuyện Thầy làm, thế gian không ai làm! Kêu ngồi nói chuyện chơi vầy, không phải dễ nói.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Mỗi người có một cái công chuyện ở trong đó! Phần thanh tịnh phải làm việc hết, không bỏ người nào!
Cái cuối cùng Con là thanh tịnh! Hồi Con ra đời, Con thanh tịnh, đâu có lo chuyện đời, nghĩ ăn hiếp ai đâu? Lớn lên nó bày Con vậy, vậy.
Bây giờ Con tu, Con trở lại thanh tịnh: “Ai cũng hơn mình! Mình dở hơn thiên hạ!” Mình mới độ người ta được! [36:08]
Bạn đạo4: Mà tại sao, nếu mà con có kỳ thức tâm đó, con thấy con ngu quá, Thầy! Đúng không?
Đức Thầy: Chớ sao! Chưa đủ ngu; ngu vậy, mà chưa đủ ngu! Còn ngu thêm nữa nó mới sánh bằng tình Trời, Phật! Trời, Phật ngu lắm à, đâu có khôn đâu? Làm mặt trởi, mặt trăng cho người ta hưởng, mà người ta quên, người ta quên Thượng Đế luôn! Phải ngu hơn mình không?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Thì Con phải hy sinh: Con làm cái gì cho mọi người, Con dấn thân làm đầy đủ.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Không sao hết.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Con học cái hạnh của Trời, Phật thì Con sẽ là đóa hoa nghìn năm không héo! Hiểu chỗ đó!
Bạn đạo4: Dạ, cảm ơn Thầy!
Đức Thầy: Đừng có liếc Tao nhiều quá!
Bạn đạo1: Dạ, còn bạn đạo nào? Xin mời em Cường.
Bạn đạo: Thưa ông Tám, con cảm tạ ông Tám đã cho con thỉnh giáo hồi sáng này, tại vì con có nhiều câu hỏi lắm, nhưng mà con đã được trả lời thỏa mãn.
Đức Thầy: Con có hỏi đó, thì bây giờ con hỏi, “Tại sao tui có tên Cường? Cường là gì?” [37:36]
Bạn đạo: Cái đó là con không biết đâu!
Đức Thầy: Cường là gì? “Mang tên Cường, mà tui không biết Cường là gì?”
Cường là mạnh. Con muốn tiến về đường nào? Cường, Con đi giết người, cũng Cường đó, mạnh đó; mà Con muốn giải thoát, Con phải mạnh hơn nữa! Thấy không?
Con tu để Con sử dụng cái thực chất của Trời ban, của Chúa ban cho Con: có thực chất đàng hoàng, không có phải gian xảo đâu; có rõ ràng: Con có khối óc, có tay, chân; bác học ở thế gian không có chế được khối óc của Con; không có ai có thể làm được khối óc Con!
Con chỉ là nhịn nhục và tự phát triển khối óc của Con, thì Con mới thấy rõ Con là ánh sáng của mặt đất, đi tới đâu cho mọi người an vui! Nhờ sự thanh tịnh tương lai của Con đem lại sự an vui; cái nhìn của Con cũng khác, Con tu đúng, nhìn của Con cũng khác: thấu triệt tâm hồn của người.
Bạn đạo5: Mà con cũng hiểu là làm sao lâu lâu con dựa đầu ông Tám, nó nặng nặng dưới đây, nó nằng nặng kỳ vậy?
Đức Thầy: Đó, Con nhờ Soi Hồn đó; Soi Hồn đúng nó mới nặng chớ.
Bạn đạo5: Mà ở đằng sau nó mát mát, lâu lâu nó hay bị ấm cái lưng?
Đức Thầy: Không sao! Con Soi Hồn cho nhiều, Pháp Luân nhiều, Con coi cuốn video cho đúng đi; Con làm, năm sau gặp ông Tám là mặt Con khác rồi! Còn khác nữa; bây giờ cũng tốt rồi đó! Còn khác nữa!
Bạn đạo5: Tại vì cũng, ...
Đức Thầy: Mà coi chừng đó! Ta dặn kỹ, dặn má Con rồi: coi chừng con gái, nguy lắm a; nó đưa con xuống vũng bùn (nghe không rõ)
Bạn đạo5: Cái đó con không có dám đâu, tại vì con đã hứa sẽ về với mẹ rồi, như vậy con thà (nghe không rõ)
Đức Thầy: Phải xây dựng anh hùng tánh! Phải xây dựng anh hùng tánh mới vượt qua cái nạn đó!
Bạn đạo5: Dạ.
Đức Thầy: Thật sự dũng mãnh mới vượt qua cái nạn đó!
Bạn đạo5: Tại vì nông ??? nghiệp, thì cái cơ hội này con gặp ông Tám là con chưa; mừng lắm à!
Đức Thầy: Con lúc nào cũng muốn, ôm cô gái nào? “Không! Tui ôm ông Tám à!” Như sáng mai Con ôm là khỏe rồi!
Bạn đạo5: Cái đó là con,
Đức Thầy: Ôm ông Tám là Con khỏe rồi! Nó vô phòng đòi ôm ông Tám cho được! [39:53]
Bạn đạo5: Tại vì con không có, tại vì đó là đại nguyện của con; tại vì lâu từ nhỏ tới lớn bây giờ,
Đức Thầy: Thì bây giờ Con lấy (nghe không rõ) với ông Tám, Con không được lấy đứa nào hết đó! Tao nói trước: Tao sẽ truy ra tòa đó!
Bạn đạo5: Cái đó là ông Tám yên chí đi; con sẽ về mà!
Đức Thầy: Đó! Coi chừng đó!
Bạn đạo5: (nghe không rõ)
Đức Thầy: (nghe không rõ) điện thoại với ông Tám nè, nó điện thoại tui hoài chớ!
Bạn đạo1: Còn bạn đạo nào? Xin mời Hồng nè; chị nghe Hồng nói, muốn hỏi Thầy gì đó? Xin mời. Ồ, Hồng tịnh khẩu mà; dạ.
Đức Thầy: Mấy người tịnh khẩu là nghe lời, nói lỗ: nghe thì lời, nói thì lỗ.
Bạn đạo1: Dạ. Vì Hồng tịnh khẩu thành ra con xin phép Thầy để con đọc câu hỏi:
“Hồn chủ cái gì? Vía chủ cái gì? Thức từ đâu mà sinh? Ý từ đâu mà có? Xin Thầy minh giảng dùm.”
Đức Thầy: Hồn là chủ cái xác, là phần sáng suốt: bây giờ ông Tám nói, Con nghe, muốn hỏi liền! Mà Con vun bồi lần lần nó là cái hồn, nó là chủ.
Còn cái vía là bị điều khiển bởi cái hồn. Cái vía là xã giao cho cái hồn, là cái xác này, làm việc cho ngoại cảnh.
Rồi cái sở nguyện của mình tạo thành cái ý: mình muốn tu giải thoát, hay là muốn tu để đuổi ma, đuổi quỷ?
Thế gian có nhiều kiểu tu lắm! Có một kiểu tu, nghĩa là, học bùa để đuổi ma, đuổi quỷ. Ta đã ác, mà cộng thêm cái ác nữa; cho nên những phần tử đó không có về Trời được. [42:20]
Rồi cái thức: sau sự kích động và phản động của tình đời đen bạc, ngay cả gia cang mình cũng có, mình thức là mình nắm được cái pháp mình dễ thức! Pháp mình hành rồi, mình thấy, “Đối phương kích động tui, tui cảm ơn! Nhờ sự kích động, tui mới tìm ra sự thanh tịnh sẵn có của chính tui! Tui áp dụng phương pháp trì niệm ‘Nam Mô A Di Đà Phật,’ tui trở về với lãnh vực thanh tịnh của chính tui!” Là cái thức nó mới mở dồi dào và nó thấy rõ chính nó hơn, không có phê bình người khác, dù biết được chuyện người khác, cũng không có phê bình!
Tự lo tu để cải sửa tâm thức của chính mình! Cái Thức Hòa Đồng nó càng ngày càng mở rộng thành ra nó không còn chấp mê và không có kỳ thị, không khen, chê bất cứ một người nào. Đó là tâm thiển lành trong chu trình tiến hóa, là vậy. [43:25]
Bạn đạo1: Thưa Thầy, [51:09]
[Hết ID# 19940826Q2]