[Video 19940815L1- II]
THIỀN VIỆN VĨ KIÊN: KHÓA KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT – II -
Thuyết Giảng (1): Thiền sư Lương Sĩ Hằng thuyết giảng, khai mạc Khoá II, ngày 15 tháng 8, 1994
Vấn Đạo (1): Các khoá sinh tiếp tục vấn đạo với thiền sư
Vấn Đạo (2): Các khoá sinh tiếp tục vấn đạo, và phần dẫn giải cuả thiền sư;
Thuyết Giảng (2): Thiền sư giảng về nguyên lý Nam Mô A Di Đà Phật. Niệm Phật để quân bình, lấy tình thương Trời Phật để cảm hoá tình người. Ngày 16 Tháng 8.
Thuyết Giảng (3): Thiền sư tiếp tục thuyết giảng: tâm linh chịu khai triển thì tâm thức ngày 22 tháng 8, 1994.
Bế Mạc: Thiền sư tiếp tục thuyết giảng và bế mạc, ngày 22 tháng 8, 1994.
THIỀN VIỆN VĨ KIÊN: KHÓA KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT – II -
THUYẾT GIẢNG (1)
Bạn đạo: Nam Mô A Di Đà Phật; Nam Mô Đức Tổ Sư, kính thưa Đức Thầy cùng toàn thể tất cả các bác, các anh, chị, và em khóa sinh trong khóa này, Tịnh Khẩu. Con được tất cả các Bác, các Anh, Chị đây bầu làm Khóa Trưởng ngày hôm nay; con xin thay mặt tất cả, xin đón chào Đức Thầy đã đến, đã bỏ ít thời giờ quý báu, Thầy đến đây dự Khóa Sống Chung với các con. Chúng con xin cảm ơn Đức Thầy và xin kính gởi đến Đức Thầy lời chúc sức khỏe dồi dào.
Để rút ngắn tất cả thì con xin giới thiệu đây, tất cả, bạn đạo ở đây tất cả đều là đa số là ở California, thuộc các Thiền Đường trên San José, Inglewood, ở dưới Thiền Thức, San Diego. Theo con được biết thì hình như có một vài bạn đạo ở các tiểu bang xa, con không rõ. Hình như ở Pennsylvania. Con xin được phép giới thiệu đến Đức Thầy, các bạn đạo nào không thuộc California, xin mời đứng lên. [01:53] Con tưởng có 2 người à, Thầy. Xin cảm ơn.
Đức Thầy: Đường đường, chính chính; có gì đâu!
Bạn đạo: Dạ thưa, để con trình bày sơ những cái sinh hoạt mà trong những ngày vừa qua: Thì, ngoài 4 giờ thiền buổi sáng, trưa, tối, và đêm, thì tất cả các bác, các anh, chị đây đều tịnh khẩu và xung phong làm những công việc như vệ sinh, nấu nướng, rửa chén, lau chùi, quét dọn. Xin Thầy cho tụi con ít lời khuyên bảo.
Đức Thầy: Đây là kêu, "Tịnh Khẩu Thanh Tịnh." Khi mình dùng hành động tịnh khẩu thanh tịnh để tìm tàng lại sự thanh tịnh của chúng ta đã mất nhiều kiếp rồi.
Mà lấy cái gì để truy tầm cái đó? Lấy nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” để truy tầm cái vốn thanh tịnh của chúng ta đã mất từ lâu.
Cho nên, bây giờ, tất cả các bạn đạo đây rất có dịp may, có điều kiện tốt, và đến chung dự Khóa Thanh Tịnh để tìm tàng lại sự thanh tịnh của chúng ta đã mất. Áp dụng nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” trong khóa mấy ngày thanh tịnh này, làm rõ, tìm lại một cái của quý giá nhứt trong đời của chúng ta đã làm; Mà dùng nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” thường xuyên như vậy, chúng ta mới tháo gỡ được nghiệp tâm. Trần gian động loạn lôi cuốn ngoại cảnh, tạo thành nghiệp tâm: [04:00] Cảnh vợ chồng không hiểu lẫn nhau, kích động và không có hòa tiến được, rốt cuộc chúng ta mới thấy rõ: ta đang thiếu thanh tịnh, “Nếu tôi thanh tịnh thì vợ chồng tôi lúc nào cũng đẹp như lúc ban đầu. Tôi thiếu thanh tịnh, tôi thấy vợ tôi nó thay đổi, chồng tôi nó thay đổi! Mà tôi có thanh tịnh rồi, tôi gìn giữ cái đó như lúc ban đầu!” Duyên càng ngày càng đẹp chớ không có mất đâu! Vì con người hướng bên ngoài quá nhiều; nhiều người đi làm, hướng sự kích động quá nhiều, lâu, nó thành cái tập quán xấu, so đo, khích bác, và quên cái khả năng thanh tịnh tiến hóa của chính mình.
Nên chúng ta, mỗi người chúng ta đến đây học, lượm được cái pháp Pháp Lý Vô Vi nó rất rõ ràng, Khứ Trược Lưu Thanh rõ rang, và có cái kỳ công tu học của chính mọi người nhận được! [05:19] ”Tôi nhận được hột xoàn, mà tôi không biết lo cho nó, thì hột xoàn nó cũng không có bóng nhoáng; Nhận được hột xoàn mà biết mài, biết dũa, biết lo lau này kia, kia nọ, thì hột xoàn nó có giá trị!”
Tâm chúng ta cũng vậy: biết đường phát triển tới chơn tâm, là niệm và cảm thông được nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”; nhờ cái nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” nó mới khai thông từ từ, từ lớp trong cơ tạng đến khối óc; Đó; chúng ta mới cảm thấy sự thanh tịnh.
Khi mà thấy sự thanh tịnh, chúng ta thấy rõ bóng đèn thanh tịnh hơn chúng ta, ánh nắng mặt trời cũng thanh tịnh hơn chúng ta! Cho nên ánh nắng mặt trời, người ta kêu bằng Nhựt Quang Phật, chấn động vô cùng sáng suốt ân độ tất cả từng lớp, không khen chỗ này, chê chỗ kia, không chạy tông, chạy tọt! [06:23] Chúng ta người tu tham thiền nhập định là học Kinh Vô Tự: nhắm mắt từ tối mà luyện cho nó sáng, phải bỏ công! Nhìn trung tâm chân mày sẽ bật sáng nhờ nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” nó thức tâm từ hồi; rồi chúng ta mới thấy rõ rằng: tất cả Càn Khôn Vũ Trụ ở thế gian này đều là trong nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”!
Cho nên, chúng ta gom gọn: lửa, không khí, nước, đất; cũng nằm trong cái nguyên lý đó thôi; mà chúng ta không hiểu, không cảm thông, chỉ biết được chỗ này một chút, biết được chỗ kia một chút, thì nó không có xong chỗ nào hết; động! Cái chấn động nó sẽ qua, sẽ bền; cái điển có phần hồn, nó hòa hợp với cái vũ trụ quang; nói, “Tôi học giỏi” đồ, này kia, kia nọ, mà luồng điển không hòa hợp với vũ trụ quang, là đem tâm thức giam vô chỗ yếu hèn, suy kém, nhỏ mọn! Hỏi, chúng ta có khối óc nơi trần gian này, nên làm điều đó không?
Phải phát triển cho nó hòa hợp với vũ trụ quang! Sự sống của chúng ta ngoài vũ trụ quang? Không có vũ trụ quang, làm sao chúng ta có rau cỏ mà ăn, có cơm gạo mà sống? [07:50] Thì thức ăn vô nó biến thành thủy, thủy biến thành khí, khí biến thành sắc; từ sắc giới giáng lâm xuống thế gian, ân độ chúng sanh. Mà người tu, mặt mày phải tươi tắn, sáng suốt; tu mà cứ ỷ lại một vì nào, cũng trật! Ta niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” là khai thông nguyên lý, chớ không có ỷ lại một vị nào hết; thì thức hòa đồng mới mở.
Góp ý, mà Thức Hòa Đồng mở, là linh khí đầy đủ, mặt mày tươi sáng.
Những người tu Vô Vi mà mặt mày không tươi sáng, cái người đó hành không đúng; nhìn mặt biết liền; nhưng mà cái tánh đời phức tạp, người ta không muốn nói; nhưng người ta nhìn, người ta biết rồi! Hành ít lắm! Là tự hại nó thôi; không làm gì hơn hết đó. [08:45]
Còn mình muốn giúp nó là mình phải tự hành; từ mặt tối tăm đi tới sáng; từ sự ngu xuẩn không quán thông được mình, bây giờ mình hiểu được một góc nào, có thể cứu giúp mình. Cái đó cũng ảnh hưởng người kế tiếp được. Cần cái vốn thanh tịnh! Vốn thanh tịnh là vốn về Trời!
Thiếu thanh tịnh thì không có chỗ nào được hết; biểu diễn cho người ta coi! Quần áo cũng không làm gì được, tiền của cũng không làm gì được; “Của Thiên trả Địa” mà! Tôi đã nói “Của Thiên trả Địa,” là Trời cho mình phước, Trời cho mình có duyên làm được công chuyện có tiền; cái đó là Trời cho. “Trả Địa” là, giỏi lắm mua được căn nhà, rồi tạo thêm căn nhà nữa, rốt cuộc nó cũng thành đất, chớ làm cái gì? Phải “Của Thiên trả Địa” không? Cho nên, chúng ta không có nên bận tâm về cái chuyện kiếm tiền! Sửa mình, tiến hóa; có trung tín với chính mình, thành thật với chính mình, mới ảnh hưởng được người kế tiếp. Đó là món quà quý của chúng sanh; không bao giờ bỏ mình hết;đừng có lo! Lo tu đi! Không có đói đâu, mà không có nghèo, và không có khổ. [10:00]
Người giàu thiệt giàu mà cũng không biết được tâm thức của họ, không biết được vị trí cuả chính họ, không biết được phần hồn của họ; linh khí họ cũng không biết! Mất cả linh khí thì chỉ có tiền để làm gì? Tiền là rước sự tai hại, mục tiêu cho ăn cướp; phá hoại tâm thức, mà thôi.
Cho nên, người tu Vô Vi không tiền mà mặt mày tươi lắm; không có tiền, hành đúng pháp, là nó tươi! Nó lấy tiền của ông Trời nó sài, nguyên lý của Càn Khôn Vũ Trụ ân độ cho nó tận hưởng và nó tận tiến, là nó khỏi lo âu. Trời sập nó cũng không lo; bom nguyên tử xuống nó cũng không lo! Có gì đâu mà phải lo? Không cần phải chạy tông chạy tọt.
Chạy đi đâu? Mình là sư phụ thể xác mà không chạy, không trách nhiệm; vị trí của phần hồn làm chủ thể xác, mà không trách nhiệm; chạy đi kiếm sư phụ để làm gì? Sư phụ cũng dùng hồn để mà sống; không có hồn thì sư phụ cũng chết!
Mà chúng ta biết được cái hồn, ghánh vác sự trách nhiệm lấy chính mình, khai thác cái Tiểu Thiên Địa này, một của báu vô cùng trong cái Kỳ Ba, kỳ cuối cùng của chính chúng ta, mà nếu không khai thác là mất luôn, hồn vía mất luôn! Cố gắng tu đi, thanh tịnh đi, gói ghém, ăn cơm với muối tu cũng còn tu được nhiều năm mà!
Không chịu tu, tham tiền, tham có chút xíu à, sai một ly đi một dặm, sụp đổ hết, là tại mình hại cho mình thôi, không có ai hại mình hết!
Tôi là con người trong đám Vô Vi, tôi làm gương cho mọi người thấy: Tôi, một tị nạn đi ra, tôi đi khắp thế giới. Tiền ở đâu? Nếu tôi không gặt hái được sự thanh tịnh, tôi không có phương tiện nào tôi đi, tôi đến đây thăm bạn được. [12:06] Nhờ cái gì? Nhờ sự thanh tịnh, chớ tôi đâu có nhờ học, học thức; mà tôi không có phải là mưu mô kiếm tiền. Nếu tôi mưu mô kiếm tiền, tôi xin mọi người một người 5 đồng, ai cũng bằng lòng cho tôi hết! Tôi không nghĩ vấn đề đó! Từ bao nhiêu năm nay, tôi có tiền tôi cũng đóng góp cho những người tu, cần cơm gạo để tu thôi; chút đỉnh để sống, ấm bụng để tu thôi! Đó là khả năng nhỏ nhứt của tôi đóng góp, vậy thôi; chớ tôi không có dành quyền hay là đòi tiền, đòi bạc gì hết.
Cho nên, chúng ta tu để ảnh hưởng người kế tiếp. Chúng ta phải học!
Ngay trong nhà chúng ta đang ở cũng phải học; xã hội chúng ta sẽ có cơ hội, trong thực hành thì nó động; mà khi mà cái hồn các bạn xuất được, học biết bao nhiêu công chuyện; một giây đồng hồ, các bạn học biết bao nhiêu công chuyện: từ nơi này tới nơi nọ, nơi nào cũng giáo dục, nơi nào cũng thấy, “Ta là người sai lầm!” Chúng ta nhìn xuống thế gian thấy mọi người đều tốt với chúng ta, chúng ta mới là tu.
Đừng nhìn là, “Ta đắc đạo, là ta ở cõi Trời”; khinh miệt người thế gian! Đó là hạ tầng công tác, tạo tội cho chính mình. Ta đắc đạo, ta càng nghiêm chỉnh thực hành pháp môn cho rõ rệt; càng ngày càng tiến, càng ngày càng khỏe mạnh; đó là ảnh hưởng, đó là nghe lời phúc đáp trong tâm của mọi người sẽ nhận được trực tiếp: nhìn chúng ta khỏe mạnh là được rồi; đầu óc tươi sáng là người ta học. [14:01]
Cho nên, Pháp Lý Vô Vi không có vị nể một ai: thực hành để tự đạt, tự thức; chớ không có vị nể một ai, lệ thuộc bởi vị này, vị kia, vị nọ; không! Pháp này là ông Đỗ Thuần Hậu, rồi ông Cao Minh Thiền Sư, rồi tôi là người lượm được cái pháp của ông Tư, tôi phải thực hành. Nếu hồi đó mà ông Đỗ Thuần Hậu lượm được pháp của ông Cao Minh Thiền Sư, ổng không chịu thực hành, thì ngày nay ổng không có thơm danh ở mặt đất!
Phải thực hành, phải khổ công tu học!
Tôi không có khổ công tu học, ngày nay tôi không có trực diện các bạn được! Muốn gặp các bạn cũng rất khó! Nhờ tôi tu, đêm ngày lo tu thôi, tôi chẳng biết lợi dụng ai một đồng xu cắt bạc nào, lo tu thôi!
Cái đường tiền bạc là không còn lưu luyến với tôi nữa; nhưng mà khi tôi có các phương tiện, tôi làm được chút đỉnh thì tôi cũng giúp (nghe không rõ). Tôi không phải là người giữ tiền; người nghèo họ không thèm tiền, người đau khổ cần sự giúp đỡ thì mình ít mình giúp theo ít, thì cái tâm từ bi mình cũng được phát triển.
Ngược lại, lợi dụng lấy tiền của những người tu để phung phí; cái đó là không được!
Phải hành để ảnh hưởng người khác (…nghe không rõ). [15:34]
Cho nên, các bạn về đây có mấy ngày sum họp trong thanh tịnh, chúng ta phải thanh tịnh, truy tầm sự thanh tịnh của chúng ta.
Thanh tịnh ở đâu?
Kỳ này chúng ta đã có thanh tịnh rồi: Khi giáng lâm xuống thế gian, chúng ta là đứa bé ngây thơ, chẳng biết kích động ai, mà mọi người thương chúng ta, lớn nuôi chúng ta ăn học, thì chuyện đời chúng ta kích động người khác, thì có người ghét, kẻ thương. Thì chúng ta có cái vốn thanh tịnh rồi, tại sao chúng ta không trở lại lúc sơ sanh?
Khi mà các bạn trở lại lúc sơ sanh thì các bạn không bao giờ buồn; các bạn chỉ có vui thôi, đầy đủ hơn lúc giáng lâm, thì chỉ vui! Từ đó, chúng ta mới truy tầm cái hạnh phúc. Chúng ta không có thiếu tiền, chúng ta có tình bạn đạo; tình bạn đạo là tình người. Chúng ta niệm Phật; có tình Trời Phật. Tình người, tình trời Phật, hai cái chúng ta có hết; chúng ta mới thấy hạnh phúc. Còn tình người không cũng không có hạnh phúc.
Tình người cộng với tình Trời Phật mới thấy có hạnh phúc! Càng tu càng thanh tịnh, càng thấy ánh sáng, tranh giành đua đòi, không phải chuyện của chúng ta, không có vị trí của chúng ta. [17:01]
Nhìn lúc sơ sanh, chúng ta đâu có muốn làm vua; lúc sơ sanh chúng ta đâu muốn làm sếp! Nhưng mà lớn rồi muốn làm sếp, muốn làm vua! Toàn là động không; ngu, mà ngu không đúng cách! Ngu đúng cách là cậu bé nằm trong nôi, là ngu đúng cách! Còn ngu hơn nữa là ông Phật: không có đếm xỉa chuyện đời, không có nguây ngoa, không có cục cựa nữa; đó là ông Phật từ bi!
Chúng ta nhờ cái nghiệp chướng kích động và phản động, chúng ta rời bỏ nghiệp tâm, tìền, tài, danh vọng, thất bại rồi mới thấy tình người thế gian, rõ ràng; lo mau trở về với chính giác! Chính giác mới khai triển được tâm từ bi; mà khai triển được tâm từ bi thì đạt tới thanh tịnh: vốn bao nhiêu kiếp lấy lại và chuyện hiếu thảo đối với gia đình, cha mẹ, Cửu Huyền Thất Tổ, cũng nằm trong đó, mà thôi! Chúng ta làm một việc cho tất cả mọi việc, là vậy.
Đạt được thanh tịnh là đầy đủ, chớ không thiếu cái gì hết!
Tạo sự tranh chấp chớ không bao giờ đạt đến sự thanh tịnh.
Nếu các bạn đã bằng lòng biết nghe nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” và biết tự niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” đó cũng là một khối nhỏ nhỏ đóng góp cho quần sanh trong cái thiền, chớ không phải trong u ơ, bá láp đâu! [18:35]
Các bạn cứ cố gắng nghe như tôi đã làm: tôi làm mấy chục năm rồi, cũng bấy nhiêu công chuyện, nó cũng không có làm cái gì hơn nữa: “Nhứt lý thông, vạn lý minh”; thì bây giờ càng ngày các bạn thấy cũng như có bị già nua không? Có bị khổ tâm không? Có bị thiếu tiền không, thiếu mặc không, thiếu ăn không? “Tôi không có, không thiếu cái gì hết là nhờ tôi ngu mấy chục năm, tôi mới thấy rõ, không thiếu gì hết!”
“Hồi trước tôi thấy tôi thiếu, mà tự khôn; tôi muốn giàu hơn người khác, tôi muốn có xe hơi, tôi muốn có nhà lầu, tôi muốn có người đẹp; chớ tôi không ngu! Tôi khôn lắm, khôn đời lắm!”
Còn người đạo là không có nghĩ cái đó. Ngu thiệt ngu, không có dính một cái gì hết mới là thiệt là ngu! Lúc đó mới có cơ hội diện kiến chư Phật, chư Tiên.
Phật, Tiên là gì?
Là con người quá khổ, gặp nhiều sự vày xéo trong nhiều kiếp; thành tựu mới dứt khoát ra đi, đi tìm cái pháp tham thiền mà tu! Tu để rồi mới dứt khoát ra đi; không có kinh kệ, không có văn chương nữa; Kinh Vô Tự mà!
Các bạn nhìn mặt trời là Kinh Vô Tự không, các bạn thấy không? Nhìn mặt trời là đấng Đại Thanh Tịnh. Nếu muốn thanh tịnh, làm sao sáng hoài?
Chúng ta tu thiền, chúng ta thanh tịnh thì đầu chúng ta sáng hoài.
Mặt Trời không thanh tịnh, không sáng; mà mặt trời có từ bi! Không có tâm từ bi ban chiếu cho muôn loài vạn vật; có tâm từ bi phát ra ánh sáng, luôn luôn hăng say cứu độ, chớ không có hăng say phá hoại. Mặt trời đều là hăng say cứu độ.
Hỏi, tâm từ bi chúng ta phát triển, rồi đây tốt hơn mặt trời không?
Tốt hơn nhiều! Chúng ta dấn thân bất cứ hoàn cảnh nào; dấn thân là cứu độ, giúp đỡ và xây dựng. [20:52]
Cho nên, người tu tịnh khẩu và thanh tịnh, nghe qua những lời tôi phân giải đây, tìm lại sự thanh tịnh của mọi người, thì lúc đó mới thấy cơ hội tiến thân: vốn căn bản của chúng ta là thanh tịnh, chớ không phải tiền! Tiền đi nhà băng mượn được; cái đó không phải tiền của chúng ta! Chúng ta tháo gỡ nghiệp tâm thì chúng ta có tiền đi về xứ Phật! Vốn thanh tịnh mới về xứ Phật được.
Làm người, muốn người ta quý thương mình, mà mình không biết quý thương mình! Muốn ai cũng quý thương mình, để trên đầu trên cổ, làm vua, làm Phật, làm Thầy; nhưng mà không biết quý mình, là không chịu tu, không chịu khai thác khả năng sỡ hữu của chính mình, rồi đâm ra loạn dâm! Có nhiều người tu nửa chừng, hướng về âm, lấy vợ, khổ, thất tín với vợ con. Cái đó là tội trước mắt; chạy đâu? Người không có trung tín mà, đâu có còn giá trị nữa!
Con người có trung tín, người đó mới có giá trị.
Nhiều người tu nửa chừng rồi chửi người truyền pháp, tưởng đâu hay hơn người truyền pháp! Lạc đường! Sai một ly, đi một dặm. Mất trung tín rồi. Căn bản làm người không có, không có nhân đạo, làm sao có Thiên đạo?
Cho nên, phải hiểu rõ, trong thanh tịnh, tu trong thanh tịnh mới thấy đường ta phải đi, là không có tốn cái gì hết, không có vọng động gì hết đó, trong thanh tịnh là có hết, không cần vọng động, không cần lo âu! Tự nhiên nó tràn đầy trong tâm thức của mọi người. [22:49]
Cho nên, các bạn may mắn lắm! kiếp này (nghe không rõ). Cuộc đời chúng ta qua biết bao nhiêu cảnh động loạn: cũng tại tham thôi.
Bây giờ ở đời, người ta cũng cho các bạn thấy: các bạn vô trong casino, thanh tịnh, không đánh, thì các bạn không bao giờ mất tiền! Đánh chơi cho đến lúc bạn ra đi, không mất tiền.
Mà các bạn tham, các bạn đánh đó, càng tham them, là mất vốn, mất tiền, mất điển, mất tâm thức, ăn ngủ không yên. Là thiếu thanh tịnh,chớ có gì đâu? Cái chánh của nó là thanh tịnh!
Cho nên, cố gắng đạt được thanh tịnh, cái đó là yêu sách của người tu Pháp Lý Vô Vi.
Tu mà không có thanh tịnh là mặt mày không có được tươi, tánh tình không bao giờ sửa đổi. Ở đây có pháp Soi Hồn, là sửa tâm sửa tánh, nhìn trung tim chân mày, Soi Hồn cho kỹ càng. Pháp Luân cho đầy đủ, trở về với trật tự của Thiên giới, chớ không cần phải đi đâu tìm ông Phật độ hay là ông Tiên độ; chính mình khai thác, đó là tự độ: phát triển đi lên thì ở trên người ta chiếu cho mà đi, mặc sức mà đi! [24;18] Cũng như bạn đạo ở xứ Pháp tới Cali, gặp bạn đạo ở Cali dẫn đi chơi; mặc sức mà đi chơi!
Mà nếu chúng ta, gốc trên Trời, mà chúng ta về Trời; hỏi chớ, mấy bạn trên đó có dẫn đi chơi không? Biết bao nhiêu cảnh mà đi! Nháy mắt, chúng ta biết bao nhiêu Trược! Học vô cùng, học rồi mới thấy sự sai lầm của thế gian: bày cái chuyện hư hoại, mà không có tiến thân. Nhưng mà người chun rúc thì bị kẹt trong cảnh luân hồi thế gian.
Cho nên các bạn dòm thấy, người càng ngày càng đông, không ai về với cảnh Thiên Thai lớn rộng để phát triển tâm thức hết! Rất ít!
Chỉ khổ, khổ, khổ mới bước vào cái biên giới của Phật pháp (nghe không rõ). Người thế gian đâu có người nào sung sướng đâu? Các bạn không có một người nào sung sướng hết! Người thì học giả cho đến người dốt, người nào cũng là khổ thôi; không biết mình là ai, ở đâu đến đây, rồi sẽ về đâu? Cái đó là đại khổ. Vì đó mà tham. Tham không được rồi sân; sân không được, si; đủ chuyện hết! Tạo khổ và không tiến! [25:43]
Bây giờ mình hiểu được cái phương pháp thiền, tại sao mình không lo tu? Quý thương mình, lập lại trật tự mới trở về với thanh tịnh; đó là quý thương mình, quý thương cha mẹ, quý thương đồng loại, quý thương tất cả! Thì tâm từ bi tự động nó phát triển; Thức Hòa Đồng mới mở, thì lúc đó mới thấy hạnh phúc!
Khi người thấy cái Pháp là hay, giá trị, ngày đêm lo tu đi, không mất của đâu! Thấy ngồi chình ình vậy mà không mất của! Một ngày nào đó nó sẽ khôi phục đầy đủ, không có thiếu một cái gì, vì chúng ta hướng về con đường vô tận mà: hết cái này, nó có cái kia, hết kia nó có cái nọ, tính ra nhiều tiền chớ không phải ít, đừng có lo. [26:42]
Nhiều người vì tiền, tình, duyên nghiệp mà khổ; nhiều người tu thét rồi ăn cho dữ, cho mập; mập thù lù rồi hướng về hướng của người dâm dục; dâm dục thì làm cái gì? Làm bậy chớ làm cái gì! Làm bậy thì mình lợi cái gì? Hưởng cái gì? Trược rồi hưởng cái gì? Hành xác, hành trí, hành tâm; thất đức! Làm điều thất đức mà tưởng ta làm điều đúng; làm chuyện hôi tanh mà tưởng là thanh, là vậy! [27:13] Cho nên ngu si, đần độn là vậy. Không hiểu được cái nguyên lý thanh tịnh là người ngu si đần độn, chỉ hưởng dục, khoái lạc; nhưng khổ ở tương lai; không biết! Nhiều người nói, “Tôi dục, tôi sướng, làm sao tôi khổ?” Nhưng mà tương lai trước khi chết nó mới (nghe không rõ). Tương lai nhìn nhiều ông cụ cũng khổ dữ lắm! Trước kia làm bậy nhiều quá; bây giờ yếu lắm, không khỏe.
Cho nên, tôi làm cái gì được để ảnh hưởng các bạn cái đó: tôi được sức khỏe, tôi được thanh tịnh nhờ sự dày công tu học, dành dụm luồng điển tu học!
Mà phung phí luồng điển, không nên tu Vô Vi! Phung phí luồng điển là sáng đi nói bậy không! Đó là chiều hướng bậy, không có đúng, tới điên!
Tu Vô Vi là thanh tịnh, nghiêm minh sửa mình tiến hóa, mới là tu Vô Vi. [28:13] Vô Vi là không có làm cái gì hết, nhẹ nhàng, sung sướng, mà có, không có thiếu đâu. Mặt mày các bạn tươi, linh khí đầy đủ. Ở đời, người ta thích người mặt mày tươi, linh khí đầy đủ, họ xin công việc làm cũng dễ, không có khó khăn.
Nghiệp các bạn nhiều, tu để giải nghiệp, là không sợ thất nghiệp; không có thất nghiệp! Nghiệp nhiều nữa, tu để giải, đừng sợ thất nghiệp thì tự nhiên nó có việc làm. Người ta tin cậy người ngay ngắn lắm. Người biết lo cho chính họ, tức là vô làm việc sẽ biết lo cho cơ sở chung, quý những người đó.
Các bạn cứ ngày đêm nghe tôi, lo hành; không có thiếu, không có mất, không có khổ. Cái đó là chính bạn bảo đảm cho cuộc sống của bạn nếu các bạn chịu hành đúng phương pháp này. Tôi là cái gương để cho các bạn thấy. Tôi ra đây, có làm lụng gì đâu? Lo tu thôi! Mà mọi người càng ngày càng đông. Nếu tôi muốn làm giàu dễ quá, tôi xin bạn 1 đồng là tôi cũng có tiền! Không có nghĩ vấn đề đó! Lo tu thôi. Trời Phật chứng tâm; sung sướng nhất là sống hòa hợp với Đại Bi, sung sướng lắm. Tu để phát triển tâm từ bi, Nhiên hậu mới có cơ hội hòa hợp với Đại Bi. [30:01]
Hôm nay, cuộc Sống Chung Thanh Tịnh, tôi phân tách chút ít cho các bạn hiểu và nắm đó để đi. Rồi khi mà tâm thức mở rồi, các bạn sẽ mở nhiều chuyện: duyên nghiệp của mỗi người khác nhau, sẽ khai thông, quán thông về (nghe không rõ). Do công hành, dày công của các bạn,mà thôi.
Ngày hôm nay các bạn có gì thắc mắc có thể nói chuyện cùng tôi, trong ngày vui tôi về đây hàn huyên tâm thức mọi người chung sống hòa bình, đi trong nguyên lý tự thức và khai thông tâm trí cho chính mình.
Thành thật cám ơn các bạn. [30:55]
[kết thúc Video 19940815L1 - TG (1)]
[bắt đầu Video 19940815L1-I-VĐ1]
TV VĨ KIÊN- KHÓA KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT (2) -
VẤN ĐẠO (1)
Bạn đạo1: Kế tiếp, các bác, các anh, chị nào có gì thắc mắc, xin giơ tay lên. Thì con xin đề nghị, chắc có lẽ mình nhường cho các bác lớn tuổi trước.
Bạn đạo2: Để con hỏi trước, Thầy.
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo2: Bữa trước con xin Đức Thầy cho con xuống tóc, Thầy cho con xuống tóc. Con cạo đầu xong, cái đầu con trắng bóc, rồi xong cái, nó hơi xanh xanh đó, Thầy.
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo2: Cũng gần năm nay, đầu con còn trắng. Mấy anh kia ảnh nói con chớ, “Mày cạo đầu lâu rồi mà đầu Mày còn trắng? Chắc còn Trược không!” Có phải không, Thầy?
Đức Thầy: Đâu có gì trược đâu! Trắng là sạch đó!
Bạn đạo2: Mà cái đầu con đen thui à, không thấy đầu con trắng!
Đức Thầy: Cạo sạch thì nó phải trắng chớ, ở dơ thì nó có gàu đó. Giờ Con chịu cái đầu Con chưa? [01:15]
Bạn đạo2: Dạ, đẹp lắm, con thấy đẹp lắm, Thầy! Đi ra gió, tóc con bay.
Đức Thầy: Con gái thấy ghét không?
Bạn đạo2: Nó nói con đẹp hơn lúc con có tóc nữa.
Đức Thầy: Cái đẹp thì nói đẹp ở chỗ nào?
Bạn đạo2: Con cũng không biết; con không hỏi, Thầy.
Đức Thầy: Người ta nói, “Ngu quá, thanh niên cạo trọc đầu, đi lơn tơn, không có chịu hưởng đời. Còn ngu! Con nghĩ sao?
Bạn đạo2: Con chửi nó hoài, Thầy, sau cũng kệ, thấy (nghe không rõ) sợ chửi hoài. Nói: “Cạo luôn hay cạo chơi?” Nói, “Cạo luôn!” Nói: “Mày ngu quá vậy? Sao mày không biết hưởng?”
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo2: Cạo như vậy cho đỡ mua shampoo (nghe không rõ)
Đức Thầy: “Tôi cần sạch”; Con không biết trả lời: “Tôi cần sạch thay vì dơ. Dơ nó (nghe không rõ), tui cần sạch!” Phải nhớ! [02:07]
Bạn đạo2: Con có nói, “Nó mát hơn lúc còn để tóc. Nó nóng nhiều khi cũng nổi khùng. Giờ cạo, thấy mát. Thầy, con có, sau khi con viết cái bài “Xuống tóc” đăng trên báo Vô Vi, con có khuyên các em nào đừng có đi cái con đường con đã đi, hồi trước con ngu quá; giờ mới thấy ngu!
Đức Thầy: Hồi trước, nghĩa là, Con thấy lấy vợ là lên Thiên Đàng; phải không? Thanh niên nào lấy vợ cũng là nói, “Lên Thiên Đàng”; mộng bao nhiêu năm mới được một phút mà! Mà đâu có chuyện gì đâu!
Bạn đạo2: Nhờ có vợ, giờ con hết tóc.
Đức Thầy: Giờ vợ có thương không?
Bạn đạo2: Dạ, giờ về vợ nó thương hơn.
[bạn đạo cùng cười]
Đức Thầy: Gõ cái đầu cái cốc, nó cũng sướng tay, há? "Anh không hớt tóc xuống thì Em đâu có sướng tay! Em gõ cái cốc; Em gõ cái cốc là Em mới sướng tay!” (cười) [03:22]
Bạn đạo3: Dạ thưa Thầy, lần đầu mà con đến đây gặp Thầy để hỏi, con gặp Thầy hồi năm 1972 ở thiền đường Hồ Văn Em thì lúc đó con tu cũng tinh tấn lắm. Rồi sau '75 thì con chui tàu đi, đi qua Guam. Thì khi mà con xuống tàu đi qua Guam đó thì con ngồi thiền dưới tàu, thì ở dưới giữa xương sống ở dưới lưng có một cái luồng nó đi lên như là một con rắn, nhúc nhích, nhúc nhích đi lên trong xương sống. Con sợ quá, con không biết là mình cái tâm mình chưa mở, sao mà luồng điện ở đâu mà nó lên như con rắn đi lên, thấy ghê quá! Cái con xả thiền luôn, cái con không dám hành pháp nữa. Bởi vì không có Thầy, không có bạn đạo, không có biết ai mà hỏi, không biết mình nó vậy có đúng hay không? Mà tới bây giờ con cũng vẫn còn thắc mắc cái điểm đó! Thưa Thầy, vậy chớ cái luồng điển đi vậy có đúng không, thưa Thầy? [04:38]
Đức Thầy: Đi từ cái Đốc Mạch đi lên, nó phải đi như vậy; nó đi lên tuốt lên, lên lên tới đây à (Thầy chỉ vùng miệng của Thầy).
Bạn đạo3: Dạ; bởi vì hồi đó ở dưới tàu rồi không có Thầy, cũng không có bạn đạo.
Đức Thầy: Tới Nhân Trung đó, là Đốc Mạch.
Bạn đạo3: Không biết, rồi không dám thiền nữa! Sợ thiền không biết có sao không? Sợ có tẩu hỏa nhập ma? Không dám thiền; con bỏ luôn tới bây giờ.
Đức Thầy: Thông cái Đốc Mạch! Nếu thiền tới bây giờ thì tốt lắm rồi! Nhờ cái đó nó thông, cái óc nó mới sáng.
Bạn đạo: Dạ; dạ thưa Thầy có một điểm nữa: Khi qua đây rồi thì có cơ duyên cái con tiếp lịnh Chúa; thì có mấy kỳ Thầy về đây thì ông Từ ổng cũng nói: “Thưa Thầy, Đức nó bây giờ nó theo Chúa rồi!”
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo: Thì trong thời gian mà con đi theo Chúa đó, thì sau 9 năm con yêu, rất là yêu mến Chúa, con mới vô trường dòng con học; rồi con tốt nghiệp hai bằng Tiến Sĩ về Thần Học; rồi con ra con đi giảng đạo. Mà tới bây giờ con cũng không biết rằng vậy chớ mà Thầy coi cái căn của con, con làm như vậy có đúng không, Thầy?
Đức Thầy: Mình giảng đạo, mình phải hiểu đạo nhiều hơn mới giảng được. Tin Chúa là chuyện tốt, mà phải hành như Chúa. Chúa là Đại Bi; Chúa không phải là nói lôi thôi được; Chúa là Đại Thanh Tịnh, nên mình tin Chúa mình phải hiểu cái gốc nó ở đâu; chớ đừng có giảng Chúa kêu người ta theo, kêu người ta tin! Tin cái gì? Bởi trình độ người ta chưa mở, cho người ta thấy cái nguyên lý của chính họ, họ mới càng tin Chúa.
Những người tu Vô Vi tin Trời tức là tin Chúa rồi: không có ông Trời, chúng ta không có sống được. [06:36]
Bạn đạo3: Dạ thưa Thầy, trong cái thời gian con đi giảng đạo, vậy trên cái con đường tu tập của con đó, con phải mở trước cái tâm của mình, mở luồng điển; và sau đó mới là...
Đức Thầy: Anh cứ việc đi giảng đạo, và Anh tu thiền thì lối giảng của Anh nó khác! Trực tiếp, thay vì gián tiếp! Trực tiếp là Anh có một cái pháp cho người ta hành tới đó, rồi người ta cảm kích Chúa không bao giờ bỏ người, mà người bỏ Chúa thì có!
Bạn đạo3: Với lại Thầy nói: trần gian để giải nghiệp tâm thì phải dùng Soi Hồn, Pháp Luân, và Thiền Định. Vậy thì theo Thầy, còn cái nghiệp trần để giải, thì làm sao giải Thầy?
Đức Thầy: Nghiệp tâm là gì? Nghiệp đời đó! Cái tâm mà giải rồi, đâu có dính nghiệp trần! Cái tâm Anh giải là cái tâm Anh sáng! Anh quán thông rồi, Anh đâu có dính nghiệp trần?
Còn Anh chưa quán thông, là người ta vừa nói là Anh trách móc người ta rồi; là Anh dính vô trong đó! Anh dính đó là Anh nuôi cái tự ái Anh càng ngày càng cao, nó che lấp cái trí thức của Anh; Anh làm không được rồi Anh đâm ra hại người, không giúp được ai hết. [07:57]
Bạn đạo3: Dùng nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” để quy nhất Tam giới. Có quy nhất Tam Giới thì mới đi đến cái chỗ tự chủ không bị động loạn xâm chiếm. Dạ thưa Thầy, cách quy nhất Tam Giới đó như thế nào?
Đức Thầy: Khi mà mọi chuyện, Anh thấy cái nguyên lý của nó: ở mặt đất này Anh cần lửa, cần gió, cần nước, cần đất; nguyên lý của nó là “Không”, từ vốn thanh tịnh mà chuyển lần xuống, kích động thành những việc đó mà thôi, thành ra ngũ-hành. Mình hiểu nguyên lý đó thì mình tiến được; niệm Phật mà không hiểu nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật,” niệm Phật là sợ ông Phật quá nên niệm! Hay là niệm cho ông Phật nghe, ông Phật độ!
Cái đó là tâm thức yếu hèn, không có dũng mãnh tiến hóa.
Hiểu được nguyên lý, Anh mới đi về chỗ Không-Không. Không-Không, Anh mới là an tịnh mãi mãi. [09:04]
Bạn đạo4: Kính thưa Đức Thầy,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo4: Kính thưa quý bạn đạo: Trong cái chuyến đi về VN vừa rồi của con thì trong dịp tiếp xúc với bạn đạo Vô Vi ở tại thị xã Sóc Trăng, thì có một bác bạn đạo có đặt câu hỏi nhờ con chuyển lời nhờ Thầy giải đáp: Xin lỗi, có hai câu hoỉ: cái Mật Niệm Bát Chánh đó, trong sách vở của Vô Vi chỉ là trong đó để là niệm 3 lần,
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo4: Nhưng mà chị thấy rằng chị niệm tới lần thứ 3 thì chị thấy rằng chị muốn niệm hơn nữa. Do đó, chị có thắc mắc là không biết có niệm hơn 3 lần có được, hay không? Đó là câu thứ nhứt.
Còn câu thứ nhì là: Chị thiền tứ thời, và thiền từ giờ Tý trở lên ngồi tới sáng luôn; thì cái thiền nào nó tốt hơn? Đó là hai câu hỏi của chị bạn đạo ở Sóc Trăng, nhờ con chuyển đến Thầy. [10:45]
Đức Thầy: Nếu chị đó tu về cái đạo gì? Đạo Vô Vi, có bây nhiêu, hành đúng như bây nhiêu. Còn xen vô cái đạo khác đó, cái đó là tự làm,tự chịu thôi. Còn Vô Vi là người ta kêu mình thiền giờ nào, mình làm giờ đó thôi; kêu mình niệm tới đó, làm tới đó thôi. Mình làm quá là tự làm phiền mình và không có kết quả.
Bạn đạo4: Sau đây con có câu hỏi của con.
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo4: Thường là con mật niệm Lục Tự Di Đà vào buổi chiều tối; thì trong sách thì nói là mật niệm Bát Chánh, nhưng mà con có thói quen là con cứ tập trung ở trung tâm đỉnh đầu con niệm Lục Tự Di Đà. Như vậy, kính thưa Thầy, con bỏ qua giai đoạn mật niệm Bát Chánh. Như vậy con làm có đúng không?
Đức Thầy: Trong sách người ta chỉ dẫn, tức là người ta gặt hái được kinh nghiệm; mình phải làm đúng theo trong sách thì mình mới tiến. Còn mình làm theo ý của mình, đó là cái đạo đó không biết đạo gì? Không phải Vô Vi! Phải nhớ vậy đó.
“Bây giờ tôi đang hành Vô Vi, tôi làm đúng, không có sai một li, thì tôi mới tiến nhanh.” Nhiều người làm theo ý muốn không! Sai hết rồi! Làm nhiều, mệt cái thần kinh và không phát triển! Người đi trước người ta làm cho thần kinh được an lành, người ta truyền lại; người kế tiếp hay sửa, rồi hư! Vì vậy tôi mới làm một cuốn băng video để cho mọi người xem. Tôi làm sao, cứ làm vậy đi, tương lai sẽ tốt. [12:28]
Bạn đạo4: Dạ, cám ơn Thầy.
Đức Thầy: Chứ sửa một cái, bữa sau nó bày tùm lum nữa! Có nhiều người ta bày, kêu nó niệm “Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Quán Thế Âm Bồ Tát, Nam Mô Long Hoa Giáo Chủ Di Lạc chứng minh -tên họ của mình- tu hành đắc đạo”; nói có bây nhiêu đó thôi, nhưng mà nó nói, “Nam Mô A Di Đà Phật,” hay là, “Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn”; rồi “Nam Mô Quan Thánh Đế Quân”; rồi Nam Mô Thần Hoàng Bổn Xứ”! (Thầy cười), “Nam Mô Ông Cảnh Sát Gác Cửa” luôn nữa! Tính đủ thứ, càng ngày càng dài, thét nó khùng thôi, không có tiến được, tiến không được! Mà nói, nó không nghe, nó cứ làm bây nhiêu đó! Ông cảnh sát gác cửa, nó cũng “Nam Mô” luôn! Trật hết trọi!
Cho nên, có giấy trắng mực đen, bây giờ nền tảng văn minh giúp đỡ mình, ở xa thiệt xa mình nắm được cuốn video đầy đủ bằng chứng thực hành rồi, cứ nắm đó mà đi, không sai chạy; rồi sẽ tốt!
Có nhiều người nói, “Lâu quá ông Tám hổng có dìa; có gì không biết làm sao hỏi? Để kỳ này tôi về tôi nạo cho ổng sát ván!” Nạo đi! Sẵn sàng cho mình nạo; lại hổng nạo? [14:08]
Bạn đạo1: Giờ gặp Thầy, sao im hết trơn? Con nghe nói trước Thầy chưa đến, có nhiều người hỏi con lắm, “Không biết có nên hỏi Thầy những thắc mắc?”
Đức Thầy: Cứ việc hỏi!
Bạn đạo1: Muốn hỏi, cử hỏi.
Đức Thầy: Đã lỡ thắc thì nó thành mắc ở trong tâm, không có tiến được! Hỏi cho nó tan cái mắc đó đi!
Bạn đạo5: Dạ kính thưa Thầy, con ở VN mới qua. Từ lúc con công phu cho đến giờ, đây là lần đầu tiên con được đãnh lễ Thầy. Dạ, lúc ở VN con không có cơ hội gặp Thầy, nhưng mà con được các bạn đạo, gặp gỡ các bạn đạo; đôi khi chúng con có họp thiền với nhau, con thấy các bạn ở VN là lúc thiền là không có bắt ấn tam muội lúc Định; nhưng mà sao con thấy các bạn đạo ở đây đa số là bắt ấn? Con không biết là cái đó là nó lợi ích như thế nào?
Đức Thầy: Cái người mới tập, lưng nó hay khòm, hay ngủ gục, nên để tay đầu gối để giữ vững cái lưng đó thôi. Làm quen rồi, tự động, nó quen rồi, mấy người này làm quen rồi, nó bắt ấn Tam Muội để cho luồng điển chạy tròn. [15:27]
Bạn đạo5: Dạ; con muốn biết là trình độ cỡ nào mới có thể bắt Ấn được?
Đức Thầy: Chừng nào mà cảm thấy tự nhiên nó nhẹ, rồi cái tay mình tự nhiên bắt ấn, là mình được rút lên trên cao một chút.
Bạn đạo5: Dạ kính thưa Thầy, lúc ở VN...
Đức Thầy: Người mới tu không thể bắt chước người đã tu lâu.
Bạn đạo5: Thưa, lúc ở VN, con có viết thơ cho Thầy, và Thầy có khuyên con là khi đến Mỹ liên lạc với Thầy, Thầy sẽ tìm cách trị bệnh cứu bệnh cho con. Ngày hôm nay con có nhân duyên gặp Thầy, và con xin Thầy cho con lời khuyên sáng suốt để con biết cách nào để con giải được cái nghiệp bệnh của con.
Đức Thầy: Bây giờ Con muốn trị bệnh thì ở đây có chị Bích sẽ khám coi luồng điển Con nó chạy sai chỗ nào, rồi cho thuốc Con uống và thanh lọc, Con sẽ trở nên vui.
Bạn đạo5: Dạ.
Đức Thầy: Còn nếu Con có gì thắc mắc, uất ức, Con có uất ức nhiều lắm!
Bạn đạo5: Dạ.
Đức Thầy: Mà bây giờ thì nhờ anh Minh đó, đăng ký anh Minh đó, hằng ngày lập lại trật tự khối thần kinh từ cái óc tới cái chưn: cái óc lập lại trật tự, rồi Con sẽ thấy khỏe. Uất ức lắm; ở đời nhiều chuyện quá: có chồng cũng không yên; có tiền cũng khổ! Cuộc đời Con nhiều chuyện lắm! Rồi bây giờ Con tu lập lại trật tự, Con thấy vui. Người ta bệnh là tại vì mất trật tự thôi! Bây giờ mình lập lại trật tự, không có bệnh hoạn gì hết! Bệnh mất trật tự, mất thanh tịnh. [17:06]
Bạn đạo5: Dạ, con xin phép Thầy là lần này con xin phép Thầy cho con được gặp riêng Thầy, vì con có chút chuyện.
Đức Thầy: Được, mỗi ngày mỗi gặp, không sao.
Bạn đạo5: Dạ, con xin thành thật cám ơn Thầy.
Đức Thầy: Có nhiều uất ức ông Tám! Chửi ông Tám một trận cho nó nát tương hết, rồi mới thấy rõ ông Tám là ai!
Bạn đạo5: Dạ con gặp Thầy, Thầy cho con những lời khuyên sáng suốt để con giải nhẹ được cái nghiệp của con; con xin đội ơn Thầy.
Bạn đạo6: Dạ kính thưa Đức Thầy, được các bạn đạo ở đây, khi thiền đó, theo con thấy về vấn đề Soi Hồn đó: ngón tay, hai cái ngón tay, ngón tay cái và ngón tay giữa thì nó có cái điểm rồi thì dễ mà xác định; còn ngón tay trỏ này các bạn đạo để không đúng!...
Đức Thầy: Ngón tay trỏ phải để gần mái tóc! Người ta vẽ trong sách, viết trong sách rõ ràng: để gần mái tóc. Mà bây giờ có cuốn video, mỗi ngày cho bạn đạo coi, cái nào sai phải tự sửa đi! Chớ còn lớn rồi, đánh không được; đánh nó, nó đi thưa! Thì bây giờ coi video, nó phải tự sửa thôi, không có đánh nữa! (Thầy cười)
Bạn đạo6: Thưa Thầy, con định xin đề nghị với Thầy: xin Thầy giúp cho một lần là, ví dụ như giờ thiền của ngày mai đó, các bạn đạo ngồi Soi Hồn, xin Thầy check dùm cho một lần nữa; và chắc là các bạn đạo ở đây không ai dám đi thưa đâu, xin Thầy cứ đánh! [18:46]
Đức Thầy: Không có cần check nữa! Có trí khôn, nó biết 10 cắc đổi thành 1 đồng cắc mà, nó đâu có ngu! Người nào cũng không ai ngu hết á! Cho nó coi video trước khi thiền; rồi vô áp dụng sai, rồi bạn đạo dìu dắt nhau, sai chỗ nào, “Trong video nói như vậy, mà Chị làm vầy, là sai; phải không?” Vì người ta có cái óc, để người ta tự thức, nó bảo đảm hơn là mình rầy rà họ, họ sẽ quên đi! Người ta nể; trong lúc có mặt mình, không có gì, rồi mình đi mất, họ quên mất! Cho nên, trước khi thiền coi cho kỹ cuốn băng video Soi Hồn thế nào, Pháp Luân thế nào, Thiền Định thế nào.
Bạn đạo6: Xin cảm ơn Thầy.
Thưa Thầy, câu thứ hai nữa là: ở đây có một số các mầm non Vô Vi, hồi chiều khi điện thoại Thầy cũng nhắc tới một bạn đạo bên Pháp về vấn đề dục, mà đó cũng là vấn đề kẹt của rất nhiều người. [19:51]
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo6: Con có một lần, trong một lúc chiêm bao đi tới được một cái cổng như là cổng chùa Tam-Quan vậy đó, thì ở bên trong nói rằng,“Muốn đi qua khỏi cổng này thì phải trường chay tuyệt dục!”
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo: Cái pháp tu 6của mình, theo con thấy, là anh Thiên Nghi, tức anh Tuấn ở bên VN,
Đức Thầy: Ừ6;
Bạn đạo: Có cuốn băng cassette gởi qua về vấn đề Tôn Sư Trọng Đạo, thì anh cũng có đề nghị rằng lúc đầu cái pháp tu của mình đó, là đời đạo song tu, có cuộc sống vợ chồng; nhưng mà đó chỉ là cái giai đoạn đầu; và cái giai đoạn sau là có cái sự kỷ luật gay gắt và nghiêm khắc hơn.
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo6: Thì trong dịp hôm nay, xin Thầy và các bạn đạo ở đây, người thì tu lâu, người thì tu mau, người thì đã nhiều năm, xin Thầy cũng cho qua các cái tầng lớp này? [20:54]
Đức Thầy: Cho nên, những người tu, “Tại sao tôi tu Vô Vi? Vì tôi thấy tôi thích quá, tôi phải làm cho kỳ được! Tôi phải tu!” Cái hướng tâm nó quan trọng! Tu để giải thoát, hay tu để có một cuộc đời sung sướng hơn về vật chất? Vì trong lúc đó mình có cái thỉnh nguyện trong nội tâm rồi, mình mới bước vào Vô Vi; thì cứ giữ đó mà phát triển, thì nó đâu có còn dục nữa!
Cũng như hồi đó tôi tu, vô xin ông Tư tu, nói về cảnh trên Trời, Phật, tôi nghĩ: “Con người có khả năng đi được! Tôi nhất định phải đi!” Và tôi cương quyết lo tu, tu ngày, tu đêm, tu tới quên mà; tu thét rồi tôi phải dọn giường đi chỗ khác ngủ chớ không có ngủ chung với Bà Tám nữa. Lúc đó là chị em của Bà Tám mới bày đủ chuyện: “Ai mà lấy chồng mà chồng không ngủ chung giường! Sao được? Thằng này nó điên rồi! Đâu phải tu vậy đâu!” Rồi bả mới nổi xung đủ chuyện hết á: “Coi chừng ổng điên,” này kia, kia nọ. Có cơ hội cho bả mà, “Phe ta” đông mà! Làm dữ lắm! Nhưng mà tôi nói, nghĩa là, “Ý chí là bất diệt, ý chí là vô cùng, sự cương quyết của tôi không ai có quyền thay đổi! Đêm đêm giữ vậy thôi!” Và tôi đêm đêm tui cứ ngủ yên lặng, đâu có đòi hỏi gì như ngày xưa đâu, vì cái ý tôi muốn phát triển về tâm linh cho phần hồn. [22:31]
Cho nên, các bạn Mầm Non trẻ muốn tu, chúng ta tại sao phải tu? Tu để cho phần hồn; tu cứu thoát phần hồn trong Kỳ Ba này! Khổ lắm,nếu mà còn bám vào cái xác dục này là sẽ bị đọa!
Chúng ta phải tự dứt khoát và đi lên, thì con người mới tươi đẹp; mà cái tươi đẹp của chúng ta là cái linh khí của Trời, Phật để độ tha; chớ cái linh khí không phải là tạo dâm dục tại trần! Nuôi dưỡng cái phần linh khí đó mà tiến hoá. Cho nên, người còn linh khí là chỉ làm lớn, không làm nhỏ trong cõi Tiên!
Thiếu linh khí, chết rồi chỉ làm ma, mà thôi!
Cho nên, lớn tuổi tu thì nó trễ, không được như tuổi trẻ, là vậy! Linh khí dồi dào; mà nó tuyệt dục, để chi?
Kết tinh thành xá lợi, lúc đốt xác có nhiều hột lắm!
Cho nên, của báu ở tương lai vô cùng! Làm việc lớn, đâu phải làm việc nhỏ! Tuổi trẻ mà ý thức được cái đường lối tu học đây, cương quyết giữ như vậy mà đi! Không có phải bị thiếu dục mà khổ đâu! Thiếu dục, mặt nó tươi; mà giữ được là mặt nó tươi, sung sướng lắm, vượt nhiều tai nạn; linh khí dồi dào!
Bạn đạo6: Xin cảm ơn Thầy.
Bạn đạo2: Xin mời Anh.
Đức Thầy: Tuổi trẻ mà tu Vô Vi là làm Đại Sự, tương lai làm Đại Sự; không phải tiểu sự! Cương quyết vậy nó sẽ thành! [24:33]
Bạn đạo7: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Cho nên, trước kia đi học ra trường muốn đi làm, không có đồng xu; bây giờ làm cho nó hành khổ đi, cứ hành hành, hành thét đếm ra có bạc ngàn, mình có bạc ngàn trong tay! Hồi trước không có đồng xu.
Thì cái tu này cũng vậy: không biết cái gì là đạo, cứ việc hành đi, hành, hành tới, một ngày nào người ta nói đạo mình hiểu, mình thông suốt; rồi mình thấy mình có cái vốn về Trời! Mình có cái vốn thanh tịnh là mình nhịn nhục hơn hồi trước; hồi trước chưa có nói xong là mình kiếm chuyện gây họ rồi! Bây giờ mình lắng tai nghe cho rõ, mình thấy: “Nghe lời, nói lỗ”; mà giữ tâm học hỏi và tiến hoá thì phần Hồn mới được thanh nhẹ.
Bạn đạo8: Kính thưa Thầy, con thì con tu, nhưng mà chồng con thì không có tu; nhưng mà con không biết làm thế nào nữa! Con nói đây là, trước hết con xin lỗi chồng con, con không biết, con tu thì chồng con khảo con quá vậy, Thầy!
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo8: Đến nỗi là đánh con! [26:01]
Đức Thầy: Cái chuyện vợ chồng, đâu có ai cấm? Mình đã lỡ lấy chồng rồi, tại sao mình không phục vụ chồng? Mình kiếm mà, mình lựa mà; mình phải phục vụ chồng mới là có hạnh đức. Nhân đạo phải có, rồi nó mới có thiên đạo! Chớ, “Bây giờ tôi biết Vô Vi rồi, Ông đi ra, de đi, Ông đi de đi”; rồi lấy dao chém, chớ de đâu được! “Tại Bà rước tôi mà, Bà lấy tôi! Bà bỏ tôi; đâu có được!” Phải không?
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Không có uất ức được; không có tạo những sự uất ức cho người khác! Bây giờ mình có chồng, mình phải phục vụ chồng; nó không ăn chung gì; cuối cùng nó thua mình thôi! Không có sợ! Cái tâm mình là người tu, phải có đạo đức một chút, đừng có làm chuyện thất đức. Chồng nó buồn là mình thất đức; mà Con đối đãi với chồng tốt này kia, kia nọ, Con tốt là Con tạo được hạnh đức; dễ tu hơn; thấy không? Nhân đạo Con có thì Thiên đạo Con sẽ có; không có phải uất ức chỗ đó.
Bạn đạo8: Con thiền, hay là khi mà con hướng thượng thì con thấy ở xương sống con đây đi lên làm như là lúc lạnh, mát mát lạnh lên, có lúc lại ấm lên...
Đức Thầy: Con phải làm Pháp Luân Thường Chuyển cho nhiều. Cái đó là sau khi con người đã có con, dục đồ rồi, trật tự xương sống phải lập lại! Làm Pháp Luân Thường Chuyển đúng, nghe cụp cụp, cụp cụp, cái đầu nó sáng. Làm mạnh đi, không có sao, làm nhiều đi! Cho nên,Pháp Luân Thường Chuyển là cứu hết cái bộ phận đó. [27:50]
Bạn đạo2: Dạ, con xin phép Đức Thầy cho con bổ sung cái chuyện của chị Hà. Trước con cũng vậy, con tưởng mình tu Vô Vi rồi thì thây kệ, vợ muốn làm gì, làm; mình làm gì, mình làm! Vợ nó chửi con quá trời luôn! Gia đình không có yên ổn, lộn xộn hoài; tối ngày chửi lộn hoài!
Mà bây giờ vợ con chửi, con im, con không có chửi lại như hồi đó. Cái sau con nghĩ, hồi đó con nghĩ, con thấy mình lấy vợ về rồi, sao bây giờ mình tu, mình bỏ vợ? Con thấy con chưa làm tròn bổn phận người chồng! Thành ra con bỏ hết mấy chuyện đi với Mầm Non, con ở nhà, rồi cái, thời gian vợ con nó yên.
Đức Thầy: Mình cưới vợ là mình muốn phục vụ cô đó, thương cô đó! Cái nụ cười, bước đi, cái áo mặc, cũng thương! Mình phục vụ cổ, mà giặt áo cũng chịu, gì cũng chịu! Bây giờ về, mình bỏ người ta, sao được? Cái đó là phận sự của chính mình; phải không?
Bạn đạo2: Thành ra con thấy bây giờ con ở nhà, Chủ Nhật con cũng ra thiền với Mầm Non nhưng mà không có đi như hồi xưa nữa; thành ra giờ thấy gia đình nó yên ổn hơn. Thành ra chắc có lẽ chị Hà giờ cũng bỏ mặc ảnh, tại hồi xưa con thấy,..
Đức Thầy: Thiền, ta đi lựa giờ, giờ Tý thiền, chớ thiền ở đâu mà bỏ vợ, bỏ chồng? Tới giờ Tý thiền, giờ đó ta thiền là được rồi. Chỉ thiền hướng thượng mới kêu bằng hội tụ; chớ ngồi một đống đây mà giận nhau, chia cách nhau, là không được! Cho nên, người ta niệm Phật để cho điển đi lên trên nó mới hội tụ làm một được! Tu, nhiều người cộng tu nó sẽ có sức mạnh của Thiêng Liêng. [29:55]
Bạn đạo2: Tại con thấy bây giờ mình tu mình phải nhịn, ví dụ như vợ con lâu lâu cũng có bữa thiền, có bữa không; hồi trước mà chửi con, nói thiệt, con bộp tai! Tánh con nóng lắm, Thầy! Mà bây giờ con thấy nó chửi vô mặt, nó uýnh con nữa!
Đức Thầy: Nó oánh là nó thương, mà con đánh vợ là con cũng thương nữa Con mới đánh nó cái bốp, nhưng mà trong này đau! Vợ chồng là trong cái thương yêu! Đánh nhau cũng trong cái thương yêu. Cho nên, đánh rồi không có tòa án nào xử hết đó; phải không? Không có ông quan nào xử chuyện gia đình hết! Rốt cuộc rồi nó cũng yên à: trong cái mầm móng thương yêu mà! Có nhiều người đánh vợ rồi nói:“Tao mà tối nay tao mà ngủ với Mày cũng như tao ngủ với mẹ tao đó!” Vậy mà lồm cồm, lồm cồm, cũng vậy à, không bỏ!
Chính tôi là tôi chỉ mặt mấy người đó, tôi nói: “Anh nói bậy không à!” Hồi tôi còn nhỏ: “Giận lên nói bậy không!” Sự thật đó: trong cái mầm móng thương yêu! “Cái đầu heo ươn, có ông thần nghẹt mũi!” Không có chê vợ mình dở đâu; mình bỏ, có người ta lấy! [31:18]
Bạn đạo2: Bây giờ nghĩ thấy thương, chớ “Không biết hồi trước sao mình ngu, mình đánh vậy?” Đánh mạnh lắm Thầy! (bạn đạo cười)
Đức Thầy: Ăn hiếp người ta mà! Có lỗi, “Xin lỗi Chị, em đánh Chị; em có lỗi hoài thôi à! Xin lỗi Chị!” Quỳ gối, thì nó tha thứ; có gì đâu! “Hồi Anh thương em thì Anh để trên đầu; mà Anh oánh bạt tai là Anh bỏ thùng rác; đó là Anh có lỗi”; phải không?
Bạn đạo2: Tại vì hồi nãy...
Đức Thầy: Ăn năn sám hối mới là người tu chớ.
Bạn đạo2: Con nghĩ vậy, mà mỗi lần, nhiều khi chửi, la con, con giận dễ sợ; tính uýnh! Nhưng mà con nghĩ lại, cái nguội lại, không dám uýnh; cái ngồi đó! Thấy vậy nó làm tới, Thầy!
Đức Thầy: Mình tu Vô Vi là vợ chửi mình, nhờ vợ đẩy mình vô cái cảnh thanh tịnh. Sau khi nhịn nhục mình đạt tới sự thanh tịnh, mình cảm ơn vợ chớ!
Trước, Bà Tám chửi tao còn mạnh hơn chửi thằng Hưng á: “Tao nuôi con chó còn hơn nuôi Mầy! Nuôi Mầy, Mầy ngồi trước cửa cứ nhắm mắt không, không mở mắt! Tao nuôi con chó còn hơn nuôi Mầy!” Tôi chỉ niệm Phật thôi! “Không biết”; tôi nói, “Người ta chưa biết tu, người ta thương, quá thương mình, người ta mới nói vậy!” [32:48]
Bạn đạo2: Giống như bị gia đình vợ chửi hoài, Thầy! Chưa có lấy, má vợ nói: “Lấy ai thì lấy bác sĩ, kỹ sư, không lấy; lấy mailman!” Lấy rồi cái tu, cái bả nói: “Lấy thằng nào lấy, cứ tối ngày cứ ăn chay không, rồi không có đi đâu hết!” Con không có dẫn vợ con đi đâu hết, tại con nói, “Đi đâu cũng vậy hà! Đi, mệt them!” Cái bà già vợ chửi, nói: “Con gái gì mà không có sắm sửa, không có vòng vàng, ăn mặc gì hết!” Con nói: “Chớ mặc nhiều vòng vàng, nó theo nó giựt them, chớ ích gì?” Bả chửi con hoài, con cũng không nói.
Đức Thầy: “Ăn mặc, vòng vàng, làm giàu cho người khác, chớ tôi đâu có giàu! Bà muốn thằng rể giàu không? (cười) Muốn thằng rể giàu thì đừng có bày sắm vòng vàng, quần áo! Làm giàu cho người khác không à!”
Bạn đạo2: Bây giờ con thấy con rất cảm ơn vợ con!
Đức Thầy: Bây giờ con nhờ vợ con, con nhịn nhục. Rồi cũng nhờ Bé Tám nói chuyện với con một, hai lần trong téléphone, bây giờ con học nhịn nhục như Bé Tám; rồi con sẽ sung sướng ở tương lai; nó nấu món gì ngon: “Ăn đi Anh! Anh không ăn, em buồn!” Lúc đó sướng lắm á! [34:22]
Bạn đạo2: Ngộ nha! Trước con định là tới Thứ Hai mới gọi Thầy lận, tại là lúc vợ con bỏ con đi, tính Thứ Hai mới gọi Thầy lận, tại biết Thầy đang thanh lọc, không muốn làm phiền Thầy; Thầy Chủ Nhật mới xong. Định sáng Thứ Hai mới gọi Thầy, hỏi Thầy; thì sao bữa Thứ Bảy về, không biết chuyển chuyển sao, con chạy vô nhà bếp bốc phone gọi. Con cũng không nhớ số phone của Thầy, bấm đại, cái Thầy bốc phone lên, con nói, cái xong Thầy nói. Mà chắc có lẽ để con xin phép con kể sơ các bạn đạo ở đây, nếu người đời chắc người ta chửi Thầy quá! Con nói: “Thầy ơi, vợ con nó bỏ con rồi!” Cái, Thầy trong phone giống như Thầy la lên, Thầy nói: “Đại phước của Mày đó!” Người đời chắc người ta chửi quá! Mà sao con thấy tự nhiên Thầy nói xong cái con thấy con nhẹ, con thấy con không có gì hết!
Xong, Thầy giảng cho con nghe; xong cái tự nhiên con, con nghĩ một tuần lễ vợ bỏ con, con nghĩ con sống không nổi quá! Nghĩ tùm lum hết; đi làm cũng không có tập trung được, mà lái xe cũng xém bao nhiêu lần bị đụng; không biết gì, như người mất hồn! Thầy nói xong cái tự nhiên con thấy, con mới ngồi xuống, con thấy, “Sao ngộ nha, gặp người khác nói câu đó, chắc người ta, nói xin lỗi, người ta chửi ầm lên! Sao mình, Thầy nói xong cái mình nhẹ, mình không thấy gì?” [35:47]
Thành ra từ đó trở đi, con nghe lời Thầy! Thầy khuyên con cái gì, con nghe lời Thầy, con làm. Mà cũng đã hứa vậy, mà cũng còn vấp phải! Xuống tóc, mà chớ còn hứa bao nhiêu lần, mà cũng còn vấp phải những chuyện là về nhà gặp vợ cũng còn không có chịu nhịn nhục, vợ nói gì cũng còn cãi lại. Hồi con mới xuống tóc, về nhà cái, vợ nói gì cũng làm ngược lại chuyện đó; thành ra hai vợ chồng cãi lộn tối ngày. Xong cái, sau con nghĩ, con thấy, “Sao mình ngu quá? Mình nói mình tu, mình xuống tóc rồi, mình phải nhịn nhục, bỏ hết mấy tật xấu hồi xưa; vợ nói gì nói, nó nói đã, mỏi miệng nó thôi, nó cũng đi ngủ.” Xong cái con, tự nhiên con nghe vậy, cái con thấy vậy mỗi lần nó nói, con ngồi niệm Phật, nó nói hoài riết nó chán, nó đi ngủ. Giờ gia đình cũng bớt không có xào xáo như hồi đó.
Đức Thầy: (cười) Cưới vợ hạnh phúc; cưới vợ đủ chuyện hết! (cười) Nhờ vợ Con mới tu được à; hổng sao đâu! Vợ nó chửi chừng nào mới thấy lời của ông Tám giảng là nhịn nhục là thắng à, không có thua. [37:10]
Video 19940815L1
[bắt đầu phần VẤN ĐẠO (2) của Video 19940815L1]
TV VĨ KIÊN- KHÓA KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT II - VẤN ĐẠO (2)
Bạn đạo9: Con cũng có trường hợp giống như cậu Hưng! Hồi đầu con cũng theo Vô Vi, đó là sau khi mẹ con chết được 6 tháng rồi đó, rồi cái có cậu bạn ở hàng xóm mà con đi qua ông thầy bùa đó, cái cậu mới nói: “Cháu thấy Bác, cháu thương quá! Thôi giờ để cháu chỉ cái chỗ này cho Bác tới, Bác tìm, Bác học; chớ Bác học ở chỗ này sai rồi!” Thì con nói: “Trời ơi, làm sao tôi rút ra khỏi chỗ này!” Thì đang lúc đó con con nó đau đó, Thầy, ông thầy bùa ổng qua, ổng dán bùa đầy nhà hết trơn, mà con không dám gỡ! Con có thằng con điên, nó bắc thang lên nó gỡ hết ra, rồi nó đem đốt, rồi nó sắp sửa đem đập mấy ông Phật luôn; cái con hoảng quá, con nói: “Chết rồi! Nếu làm vậy, ông kia ổng ếm mình chết!” Thành ra vì vậy mà con sợ quá...
Đức Thầy: Ếm, mà không biết đầu đuôi ếm là sao, mà cứ nghe người ta ếm, là sợ! Tự uy hiếp mình không!
Bạn đạo9: Tại vì, dạ thưa Thầy, con Công Giáo đó, Thầy! Con thấy mấy ông thầy đó, con sợ quá! Mà lỡ bị người ta làm cho mình phải nghe theo, rồi thôi, đi lạc đường! Thì cũng đúng như bài thơ Thầy nói, là “Bội tín đường tu nay cảm thức”.
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo9: Thành ra, nhờ bài thơ của Thầy mà con đọc, con thấy nó đúng y như cuộc đời của con á! [01:24]
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo9: Rồi cái, lúc con gặp Vô Vi tới bây giờ thì con thấy càng ngày gia đình con càng tốt hơn, mà các con con thì con cứ để tự nhiên như vậy, con ráng con lo con tu. Thành ra bây giờ thằng con con nó tốt tươi lắm!
Đức Thầy: Ừ;
Bạn đạo9: Nó mập bự gần bằng cái cậu Cường này! (bạn đạo cừơi) Mà bảo nó đi theo con lên để gặp Thầy, để lạy Thầy, con kêu: “Con đi theo mẹ lên gặp Ông Nội đi!” Nó nói: “Con muốn vô nhà Chúa hà!” Dẫn nó vô nhà thờ Công Giáo thì nó vô, mà bảo nó đi theo con, nó chưa chịu đi, thưa Thầy! Thầy hướng dẫn dùm cho con, chớ con thì rất muốn gia đình con ăn chay hết, tại vì có một số người ăn mặn.
Đức Thầy: Con cứ để tự nhiên cái duyên nó đến là nó ăn; buộc là không được, buộc là hư, tại chưa tới lúc.
Bạn đạo9: Dạ thưa, chồng con thì lúc trước cũng khó khăn lắm, ổng cứ nói con: “Bày đặt, bày đặt! Đi đâu nghe ai nói gì, nghe nấy! Bày đặt là chết!” Con mới nói: “Thì Ông cứ để từ từ đi, rồi sẽ thấy kết quả!” Con, đêm nào con cũng thiền đầy đủ, không có thiếu đêm nào hết! Mà con thấy gia đình con càng ngày nó càng sáng sủa tốt tươi hơn; rồi cái cây trồng ngoài vườn cũng tốt, chớ lúc trước thì những cái cây ngoài vườn con làm như có ma nó vọc, nó chết hết trơn, Thầy! [02:44]
Đức Thầy: Lo thiền thì cái từ trường nó phát triển.
Bạn đạo9: Rồi con mới nói: “Hay là mình phản Chúa, rồi mình bị Chúa phạt?” Con cũng sợ điều đó lắm! Nhưng mà, thưa Thầy, sao mà cái tâm con nó lạ lắm, bên Chúa con cũng thương, mà bên Thầy con cũng thương luôn; con không biết, con không bỏ ai được hết!
Đức Thầy: Bên này là làm cái căn bản đi tới cái sư yêu thương của Chúa, chớ đâu có bỏ Chúa được!
Bạn Kạo9: Dạ thưa Thầy, Thầy nói đúng. Thầy dạy con, thành ra đôi khi con cứ nghĩ Thầy chắc là Chúa tái sanh! Thành ra, bị vì con là bên Công Giáo, con không thể nào con bỏ Chúa được.
Đức Thầy: Có căn bản, thì lúc đó mình không có mất, không có bội tín, không có mất cái đức tin đối với Chúa.
Bạn đạo9: Dạ, thì con làm như thế này: mỗi ngày sáng sớm con đọc ba Kinh Lạy Cha, ba Kinh Kính Mừng, và ba kinh Sáng Danh; xong rồi buổi tối thì con thiền đầy đủ. Dạ, con làm như vậy, Thầy có thấy con có lỗi gì với Thầy không?
Đức Thầy: Cái mình muốn sửa chữa tiến hóa...
Bạn đạo9: Tại vì con đã rửa tội theo Công Giáo rồi, thì trước khi con chết con phải làm cái Bí Tích, và con phải Rửa Mình Thánh Chúa,con mới được chết. Như vậy, con không biết con phải theo ai? Nhưng mà tâm con thì con muốn theo Thầy. [04:04]
Đức Thầy: Không! Tự theo cái pháp để lập trật tự, và cái mình thuộc gốc Chúa, phải về Chúa, không có bỏ được!
Bạn đạo9: Thưa, các con con thì nó nói: “Bây giờ Mẹ muốn tu gì cũng được! Con thấy Mẹ sao cứ tối ngày lo tìm cái này tu, tìm cái kia tu hoài!” Mà tâm con thì muốn tu một cái gì cho nó rõ ràng, để khi mình chết đó, mình không có bị quỷ bắt hồn! Thành ra vì vậy mà…
Đức Thầy: Tôi cho Chị biết là sống lúc nào không biết, chết lúc nào không hay! Tại sao phải lo? Sống lúc nào cha, mẹ nói cho mình biết lúc sanh ra; và chết lúc nào cũng không hay! Tại sao phải lo? Lo tu, lo thiền, lo trật tự, lo giữ đức tin, là đủ rồi!
Bạn đạo9: Dạ thưa Thầy, bên Phật con cũng kính trọng, mà bên Chúa con cũng kính thương hết. Con phải kính thờ tất cả các đấng thiêng liêng ở trên Trời, đồng thời con cũng thương tất cả các mẹ già ở đây, con quý như mẹ ruột vậy đó! Mỗi lần con gặp Thầy, con thương Thầy cũng như là cha mẹ của con, con không có nói được, mà chỉ có khóc không hà! Thầy có thấy như vậy là xấu lắm không, Thầy? [05:13]
Đức Thầy: Không! Mình có tâm thì gặp người tu đàng hoàng có điển, cảm động lòng mình, thì mình mới giải được nghiệp tâm.
Bạn đạo9: Đồng thời cũng xin thưa: cũng nhờ ơn Đức Thầy thì bây giờ chồng con, con muốn tu thì ổng cũng cho hết, ổng không có cản nữa! Ổng nói lúc trước con ngu lắm, nghe lời mấy ông thầy bùa, thì con đã nhờ ơn Thầy giải dùm cho con rồi. Thì bây giờ mỗi lần mà con đi Thiền Viện, con không đi thì ổng nhắc! Dạ, mà các bạn tới nhà thì ổng rất là quý thương!
Đức Thầy: Tu là lập lại trật tự và niềm tin đối với Chúa, không bao giờ mình bỏ được. Nếu không có Chúa không có cuộc sống! Phải hiểu chỗ đó không?
Bạn đạo9: Dạ. Thì con xin thưa với Thầy: nếu Thầy không có buồn con đi nhà thờ thì con chia ra.
Đức Thầy: Không! Nhà thờ là Kinh Thánh, Chị thiền chừng nào thì Chị đọc Kinh Thánh có giá trị chừng nấy! Đâu phải tầm bậy đâu!
Bạn đạo9: Dạ thưa, con chia thời gian ra, như là sáng thì con đi Thiền Viện với các bạn, buổi chiều con đi lễ, như vậy cũng được, hả Thầy? [06:17]
Đức Thầy: Không sao hết!
Bạn đạo9: Đội ơn Thầy! Chứ con chỉ sợ là con làm sai trái với cái luật của Thầy, con sợ Thầy buồn rồi sau này Thầy bỏ chúng con! Thành ra như vậy con rất đội ơn Thầy!
Đức Thầy: Tâm mà phá hoại là không có tốt!
Tâm hướng thượng để tự cứu; đó là cái ý thiện lành của Chúa ân ban! Mình nhận được; không sao.
Bạn đạo9: Con còn có cái tội này nữa: con không hiểu tại sao con tuổi Hợi, sanh chót năm, chót tháng, chót ngày, của cái năm 1935. Con sanh ngày 30 tháng 12 năm 1935, tuổi thì tuổi Hợi nữa, thành ra khi xưa cha con có nói rằng là: “Con ơi, Con lớn lên Con đi đâu cũng bị người ta ăn hiếp hết trơn, tại vì Con đi sau rốt không hà! Con ráng Con sống để mà Con đứng lên để mà Con sống; Con đừng để người ta ăn hiếp Con!” Nhưng mà cho tới bây giờ con cũng vậy nữa, đôi khi con muốn làm một cái chuyện, chẳng hạn như là đến để giúp việc cho một người nào đó, cũng như là một việc gì đó mà với tấm lòng thành muốn giúp, nhưng mà con đi tới nơi là con cũng gặp nạn hà, Thầy! Người ta cứ không muốn con tới, người ta không có tin là con đã hành được cái việc đó, chẳng hạn, thành ra con buồn quá! Thôi, bây giờ chỉ có khóc thôi! [07:44]
Đức Thầy: Không nên buồn! Chuyện đời nó như vậy; tất cả đều là bài học cho mình thôi.
Còn tu là lập lại trật tự, lập lại trật tự quân bình thì cái từ trường Chị mới tốt, lúc đó Chị mới đi giúp người ta: Chị nấu chén cơm người ta ăn, người ta cũng khỏe mạnh là nhờ thiền cái từ trường nó tốt; mình nấu chén cơm người ta ăn khỏe mạnh, hay cho người ta ly nước, cũng tốt; chớ không phải làm Thầy mới cho ly nước! Cái này không cần: mình lập lại trật tự cho chính mình là mình có từ trường thanh nhẹ chuyển chạy tới các giới. Đó là Chúa, Phật mới dùng cái đó tận độ quần sanh, là vậy.
Bạn đạo9: Dạ, như bây giờ thì mọi chuyện ở trong gia đình con nó êm xuôi hết, mà nó đẹp đẽ, thành ra con đội ơn Thầy!
Đức Thầy: Cố gắng tu nhiều, thiền nhiều đi, rồi rõ Chúa là ai, Phật là ai? Rồi rốt cuộc cũng phải đi về Đại Thiên mà sống. [08:35]
Bạn đạo: Con còn một chuyện này nữa, con xin thưa với Thầy là: có một lần đó con cảm rất là nặng, mà đồng thời lúc đó là bác hai Huỳnh Thiện Nhân, bác Hai Ngọc Nhân chết đó, con đau nặng lắm, con nằm mê 2, 3 ngày; mà lúc đó sao ai cũng cảm, mà cảm rất lâu; lúc đó đột nhiên con thấy sao con vừa rút lên, hút lên, hút lên rõ rang, rút lên, rút lên, mà con cứ đi lên, mà con dòm lên trời thì con thấy cái chữ “Welcome,” chữ welcome bằng tiếng Anh đó, Thầy; cái, con mới nói: “Ô, cái gì ở trên đó lạ quá? Mình được rút lên mình lên coi cái gì ở trển?” Thì tới chừng con nhìn lại, sao con không thấy mình mẩy gì hết trơn, không có gì hết; mà nhiều cái chấm như vầy cùng rút lên một lượt! Thì con nghĩ: “Ờ, chắc là mình cũng là những cái chấm này! Mà sao chung quanh mình đông quá vậy nè?” Con dòm thấy sáng quá, mà không phải màu vàng, mà màu bạc, Thầy! Rồi tới khi mà con vừa lên gần tới cái chữ “Welcome” đó thì con cháu gái của con nó lại nó lôi con; con đang cảm, con mê man, mà nó lại nó lôi: “Bà Ngoại, con muốn uống sữa”; nó làm con tỉnh giấc lại. Con tiếc quá, con nói phải để cho con đi luôn thì khỏe quá, Thầy! Dạ thưa Thầy, con nói mấy chuyện này cũng là nói, là nói chơi... [09:56]
Đức Thầy: Cái vía nhẹ rồi, cái vía được nhẹ rồi!
Bạn đạo9: Nhưng mà nó là cái giấc chiêm bao đó, thưa Thầy.
Đức Thầy: Cái vía nhẹ rồi.
Bạn đạo9: Dạ, thì đồng thời sao lúc đó con nghe chị Bích, chị Bích gọi con, nói, “Bác Nhân mất rồi!” Trời ơi! Con hết hồn, con nói: “Ủa, Bác Nhân mất rồi hả?” Thì con nghĩ rằng là chắc là cái lúc mà con thấy như vậy đó là lúc cái hồn bác Nhân cũng đang đi lên như vậy? Dạ, con kính đội ơn Thầy; con kể chuyện cho các bạn nghe.
Đức Thầy : Làm mẹ người ta mà sợ ai?
Bạn đạo10: Trước hết con cảm ơn Thầy, con nhớ Thầy, muốn điện thoại cũng sợ, sợ mất thời giờ của Thầy, nên con cứ xử lấy mình con. Dạ, cũng cám ơn tất cả anh em bạn đạo. Hôm qua, con mới dọn bên Anh con về, tháng 7. Con tệ quá, con cứ theo mấy đứa con con hoài! Con thiền đều, nhưng mà cứ thương con, cứ quyến luyến với gia đình, không có bỏ được! Mấy cái năm Đại Hội, con muốn đi, tụi nó biểu đừng đi, đi theo tụi nó, cái con nghe lời! Lần này con không đi nữa. Chớ thằng lớn của con nó gạt con, nó có vợ nhỏ, nó không có nói con biết.
Đức Thầy: Có vợ nhỏ, làm sao nói cho biết? Nó dấu, dấu chết, sợ bà con biết nữa chớ!
Bạn đạo10: Mà con nghĩ làm sao nó lại dấu vậy, mà nó nó…
Đức Thầy: Bắt buộc nó phải dấu à! Nó có vợ nhỏ là bắt buộc phải dấu, chớ đâu công khai được. [12:25]
Bạn đạo10: Con dẫn đứa cháu nội con qua bên Anh; nó nói với con là nó ở một mình, con qua, con qua bên đó cái con thấy vậy: nó có vợ nhỏ, có thằng con riêng của con vợ! Thì con ráng con niệm Phật; con thấy nó trái ngược cái lòng con; con nghĩ nó làm trái ngược, mà con cứ niệm Phật hoài; rồi cái ngày đó, cái ngày của cái tuần thứ ba đó, thì con vợ nó đứng lên nói con, hồi đó tự nhiên con kềm không được, con cãi lại, nó nói con không có quyền xen vô chuyện của tụi nó, con mới cãi lại!
Đức Thầy: Nó đúng rồi! Cho nên, thằng con của Chị nó mà buôn bán á, nó mở thêm một tiệm nữa, là “Má mừng cho Con”; nó lấy thêm con vợ mà Má không nói gì hết!
Bạn đạo10: Nhưng mà nó nói láo, nó bỏ hai đứa cháu Nội ở nhà, rồi nó nói là nó thiếu; thì con nghĩ là nó thiếu thiệt; té ra, nó không có thiếu, mà nó làm như vậy! Thôi cũng bài học! Rồi con nói thôi. Nhưng mà có cái là con đã tu mà sao con không kềm hãm được? Thấy cái chuyện trái tai, gai mắt mà... [13:33]
Đức Thầy: Tại người ta chỉ niệm Phật, mà không niệm Phật! Nghe người ta nói, mình niệm Phật, “Nghe lời, nói lỗ”, mình đứng ra, nói:“Tao làm mẹ, mà Mày không cho tao biết, Mày lấy thêm con vợ mà không cho tao biết!” Hỏi chớ, nếu con mở tiệm làm ăn mà cho Má biế,t làm sao con phát triển? Phải không?
Bạn đạo10 : Con không nghĩ vậy! Nếu con nghĩ vậy thì con đâu có chuyện. Con nghĩ nó là con, con nói nó nghe. Nó không nghe, nó cãi lại; thì mẹ, con không có ra gì hết!
Đức Thầy: Nó sống trong cái xã hội này, khác rồi, không phải xã hội ở Việt Nam.
Bạn đạo10: Con nghĩ lại, con thấy con bây giờ, con nghĩ rồi: thôi, kệ tụi nó làm gì, làm; con đi tu phần con.
Đức Thầy: Duyên nghiệp của nó, nó phải học cho đủ, rồi nó mới thức tâm! Mình làm trở ngại, nó không có cơ hội học, nó trách mình ở tương lai.
Bạn đạo10: Sao mà nó lôi cuốn dữ vậy, Thầy?
Đức Thầy: Lôi cuốn làm sao?
Bạn đạo10: Nó bắt mình phải.... [14:27]
Đức Thầy: Chuyện của nó, đâu phải chuyện mình, a! Tại mình, mình thị phi, tọc mạch, mình chun vô trong đó; cái tội đó tội thị phi tọc mạch! Phải niệm Phật để giải ra hết đi, không có nuôi trong tâm nữa!
Bạn đạo10: Chớ nó không phải con mình?
Đức Thầy: Không có! Nó có quyền làm người rồi! Bây giờ mình nói là con, “Dạy Mày,” nhưng mà nó không chịu đó: “Bà có quyền gì can thiệp?”
Bạn đạo10: Dạ, nó nói vậy đó! Để con nói cho mấy bà con bạn đạo: khi mà có con lớn rồi, đừng xía vô chuyện của tụi nó.
Đức Thầy: Đừng có xía vô chuyện cá nhân của nó.
Bạn đạo10: Nó nói lại, nặng lắm đó, không có chịu nổi đó!
Đức Thầy: Cuộc sống chánh đáng của nó, nó thấy đàng hoàng nó mới lấy nhau chớ.
Bạn đạo10: Dạ; nhưng mà con thấy không đàng hoàng.
Đức Thầy: Mình thấy không đàng hoàng, mình đâu có ngủ với con dâu mà biết! (bạn đạo cười). Trời ơi, cái hay của con dâu mà làm cho con mình mê; mình phải phục con dâu chớ! [15:18]
Bạn đạo10: Dạ; cái, con về con buồn quá rồi con đi, con đi hoài; con không muốn ở nhà, con thấy con buồn con muốn đi. Bây giờ con chắc, con nghĩ là con không có dính vô tụi nó nữa! Cũng cái bài học.
Đức Thầy: Không dính, không dính là khôn.
Bạn đạo10: Trước kia con nghĩ là mình nói con mình nó nghe! Nó không nghe gì đâu! Nó cãi lại; mà nó nói nặng lắm, thành ra con khóc mà không làm được! Con càng thiền thì con càng bưng cái đầu, nó còn nóng cái đầu!
Đức Thầy: Soi Hồn, nó ra cả kế hoạch, “Làm sao trừ tụi này?” (cười).
Bạn đạo10: Rồi cái, con bỏ con đi chỗ khác một tuần; nó không biết con đi đâu hết; con bỏ con qua bên Anh, mà con đi một mình con, con không thèm nói nó, con bỏ con đi; rồi con đi về một mình, không thèm nói nữa.
Đức Thầy: Sao không qua đây gặp chị Oanh?
Bạn đạo10: Dạ, con không biết…
Đức Thầy: Chị Oanh cũng có cái chuyện đó: con trai lớn rồi là ông Trời, nó muốn làm gì, làm. Gặp chị Oanh đồng đảng với nhau nói chuyện nó sướng! Bả nói con không nghe!
Bạn đạo10: Nhưng mà nó lớn rồi, nó bắt con nuôi; nó về nó bắt con nuôi nó, nó lớn mà nó làm như là nó còn nhỏ vậy! Nó về tới nhà rồi nó míu, nó mó, nó làm thấy mệt! Bây giờ không có nữa đâu! Nó tới 40 tuổi đầu chớ, Thầy, mà nó làm con khổ, thì thôi! Cũng vì con… khổ quá, Thầy ơi! Con nói với mấy anh chị bạn đạo đừng có bao giờ nghĩ con mình hết! [16:47]
Đức Thầy: Nghiệp!
Bạn đạo10: Dạ, Chị nói đúng; mà em đâu có nghe! Em tưởng đâu em nói được; mình tưởng mình thiền, mình nói, nó nghe.
Đức Thầy: Thuyết phục người tình..
Bạn đạo10: Nó không nghe gì hết!
Đức Thầy: Thuyết phục người tình thì được, mà thuyết phục con mình thì không ai nghe! Vì tình mẹ âu yếm xa vắng, nó không nghe! Lúc còn nhỏ, theo phong tục của người Tàu thì cho uống sữa mẹ, tình mẹ con nó âu yếm, lúc đó nó dễ nghe. Cho uống sữa bò, nó không nghe đâu!
Bạn đạo10: Con cho nó uống sữa con mà! (bạn đạo cười) Mấy đứa con con nuôi sữa con hết!
Đức Thầy: Âu yếm thì mới nói được! Mình nói, nói trong cái yêu thương, chớ đừng nói cái trị! Tại Chị lấy cái quyền mẹ trị con mà chị nói, nó tức! Mất cơ hội!
Bạn đạo10: Con nói vầy: “Mày bỏ con Mày, Mày theo con nhỏ này, tại sao Mày làm vậy?” Cái nó nói, con không biết gì chuyện của nó, đừng xía vô! Thấy rõ ràng như vậy! Bây giờ mấy đứa con nó thơ thẩn, thì con phải lo! Thôi, con không lo nữa. [17:56]
Đức Thầy: Lo gì nữa? Nó lớn rồi.
Bạn đạo10: Mấy đứa con còn nhỏ, mấy đứa cháu Nội còn nhỏ.
Đức Thầy: Cháu Nội thì có cha nó lo rồi, mình lo cái gì?
Bạn đạo10: Cha nó, nó bỏ nhau.
Đức Thầy: Nó bỏ nhau thì phải cha nó lo.
Bạn đạo10: Rồi con mới nói, con vợ nó nói: “Nếu mà nó không có đưa Mẹ, Mẹ bỏ tù nó đi!” Nói vậy đó!
Đức Thầy: Thì thưa ly dị, rồi chia của một lần, ảnh hết hồn á; không còn cái cặp đi làm; thì lúc đó mới hết hồn! Không có túi, làm mailman là chết á! (cười)
Bạn đạo10: Thôi thì con cũng ráng con thiền! Con thiền ngày, thiền đêm; nhưng mà tới gặp cái…
Đức Thầy: Đừng nhớ chuyện đó nữa! Trời sanh, Trời độ! Không phải mình độ.
Bạn đạo10: Con cố quên đó, Thầy, mà quên không được.
Đức Thầy: Niệm Phật đi; niệm Phật ít!
Bạn đạo10: Bây giờ con nói vầy...
Đức Thầy: Tại không chịu niệm nhiều.
Bạn đạo10: Để con đi vãng lai, đi mỗi chỗ một tháng. Thầy cho phép con đi? [18:57]
Đức Thầy: Đi được chớ!
Bạn đạo10: Đi được chớ, nhưng con chưa bao giờ đi! Con nhớ gia đình lắm! Bây giờ con tập để con đi.
Đức Thầy: Chịu khổ, chịu cực mới được; vô Vô Vi ngồi chồm hổm dưới đất á!
Bạn đạo10: Không sao; con quen rồi.
Đức Thầy: Để thấy rõ cái tánh khó chịu của mình, diệt cái tánh khó chịu luôn thì dễ tu.
Bạn đạo10: Dạ; con cũng muốn cho nó đàng hoàng, mà không đàng hoàng thì thôi, thì con lo phần con…
Đức Thầy: Cái gì kêu bằng đàng hoàng? Thế gian không có cái gì kêu bằng đàng hoàng!
Bạn đạo10: Lộn xộn quá, Thầy!
Đức Thầy: Sanh, trụ, hoại, diệt, không có gì đàng hoàng hết! Đàng hoàng là không chết; người tu biết được cái Hồn mới đàng hoàng hơn! [19:46]
Bạn đạo10: Con cảm ơn Thầy. Thôi, nói vậy cho bà con bạn đạo mình nghe.
Đức Thầy: Con nó là sếp mình, ông Trời sai xuống trị cái tánh nóng của Chị.
Bạn đạo10: Con hết nóng rồi!
Đức Thầy: Ờ, chưa hết đâu; còn dữ lắm! (bạn đạo cười)
Bạn đạo10: Chớ bà con thấy tôi có dữ không?
Đức Thầy: Dữ! Đây rồi, ít ngày, ít lúc nữa nó đi Thiền Viện này kia, tụi nó chọc cho, rồi biết! “Bà Năm này già hàm”; tức liền! Nó sẽ chọc! [20:29]
Bạn đạo11: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý bạn đạo; thưa Thầy, con hồi ở VN, con cũng có tu, và có cô em họ cổ lên trên núi, cổ thọ giáo ở trển, thì cổ đội về cái bức tượng của Ông Tư á, cổ nói cổ lên trển cổ quy y.
Đức Thầy: Ông Tư nào?
Bạn đạo11: Dạ, Đức Sư Tổ đó, dạ. Rồi cổ nói cổ về cổ tu, rồi cổ xuống thành phố cũng quy y nữa, thì về đó thì hai chị em tu. Con nói con muốn thiền, cổ nói cái này không có thiền! Cái cổ nói giờ thôi tụng kinh, tối lần chuỗi; thì tối con cũng lần chuỗi vậy! Thì chiều thì con tụng Quan Âm, con tụng riết, cái con ăn chay trường đâu gần 3 năm. Ờ, bệnh tưởng chết queo rồi, Thầy! Cứ 11 giờ tụng kinh, 3 giờ thức dậy tụng kinh; 12 giờ con niệm chuỗi; phần, ăn chay trường nữa. Cái, 3 năm cái đau xuống, cái ông xã con nói, “Lên Thiên Đường chưa lên, mà xuống Địa Ngục rồi!” (cười) Chạy hết sức vậy, chạy tốn tiền quá chừng, Thầy! [22:40]
Đức Thầy: Ai dạy vậy? Ông Tư dạy hả?
Bạn đạo11: Không, cái cô họ cổ lên trên núi cổ thọ giáo ở trển, rồi về hai chị em tu.
Đức Thầy: Thọ giáo ông Tư, ông Tư nào? Ông Tư Đỗ Thuần Hậu, hay ông Tư nào?
Bạn đạo11: Dạ, ông Tư Đỗ Thuần Hậu.
Đức Thầy: Là con ma rồi, đâu phải ông Tư!
Bạn đạo11: Không biết, con đâu có đi đâu.
Đức Thầy: Con ma nó mượn cớ ông Đỗ Thuần Hậu nó truyền pháp, cũng có.
Bạn đạo11: Dạ; con thì hổng có đi đâu hết á, mắc 5 cháu nhỏ, ông xã thì đi “Cải tạo”; có mình con ở nhà hà. [23:07]
Đức Thầy: Tin bậy đó!
Bạn đạo11: Rồi con cứ ở nhà con tu theo vậy; cái, con niệm Phật thôi, con không dám tụng kinh nữa, chiều con niệm Phật, chớ con cũng muốn thiền nữa.
Đức Thầy: Ăn chay, ăn khổ nữa.
Bạn đạo11: Dạ.
Đức Thầy: Ăn khổ nó thiếu chất bổ trong mình.
Bạn đạo11: Dạ
Đức Thầy: Thiếu minerals trong mình hết đó; thiếu khoáng chất hết! Rồi nó không chết là may!
Bạn đạo11: Ổng xã con đi “Cải tạo” về cái, con qua được Mỹ. Qua được cái, con ở San Diego, thì con qua được 2 năm cái, con Đức nó kêu con tu hoài hà! Con nói con chưa có tìm được minh sư, con chưa dám! Nó đưa sách con cái, từ từ con coi! Mà con coi rồi, con thiền lén chớ con cũng không nói nó, tại nó nói nhiều quá hà! Cái con nói: “Mầy tu thì lo tu đi; tao tu thì môn phái của tao tu được rồi!” Mà con thiền lén! [24:04]
Bữa đó con ở nhà, thường thường thì con niệm chuỗi, nhưng mà sau đó con muốn thiền. Con thiền cái, con dọn tủ áo cho sạch, con dọn cho sạch, tới giờ con chun vô tủ áo con thiền! (cười) Ở nhà không ai biết con đi đâu hết cái, mấy nhỏ nói: “Sao tới giờ này là Má mất? Giờ này cái Má mất đi?” Tới chừng, bởi vì ở ngoài thường thường con niệm chuỗi, tụng kinh, mà bây giờ con thiền nữa thì sợ ở nhà la nữa, cái con chun tủ áo con thiền! Mà con làm vậy đâu cũng gần một tháng á, cái, mấy nhỏ nó rình nó biết con; rồi thôi nó không kiếm nữa.
Dạ, cái con thiền con thấy được Thầy! Dạ, từ hồi ở Thiền Thức con gặp Thầy, cái con thiền con thấy được! Khi con thiền thì con nhẹ, nó rút, rút ở trước trán, giờ nó ở trên đầu nữa! Con coi sách của Thầy á, khi con thiền thì con không thấy ánh sáng, mà con thiền khoảng chừng hơn 1 tiếng trở lên thì con mệt, con ngả lưng, thì con nằm con thiếp đi một chút xíu, thì con thấy nó mở ra, con thấy rộng lắm, Thầy! Mà cảnh vật đồ không à! Con chưa thấy được nhiều. Dạ, con thấy vậy cũng mấy lần; rồi lúc sau này thì con ngồi thiền con thấy có một cái lằn chân khí gì nó nóng chạy theo cái tay con á, Thầy! Dạ, cái chân này luôn, có một luồng nóng thiệt nóng; khi tay, và khi chân! Thì sau này con ngồi càng ngày càng lâu thì con thấy, con nhắm mắt lại, con thấy một đốm sáng thiệt, nhưng bằng chừng đầu đũa ăn thôi! Như vậy có phải không, Thầy? [25:39]
Đức Thầy: Đúng đó, Mô Ni Châu đó! Rồi từ từ nó sẽ lớn ra; mà phải thanh tịnh chừng nào nó lớn chừng nấy.
Bạn đạo11: Dạ, con ráng con thiền; con coi sách Thầy đó, con ráng con thiền.
Đức Thầy: Cái óc nó càng ngày nó càng lớn rộng; đọc kinh, hiểu kinh.
Bạn đạo11: Dạ, ngày nào con cũng coi “Kinh A Di Đà” một trang, 2 trang.
Đức Thầy: Đọc kinh, hiểu kinh; càng hiểu, càng khác; mỗi năm mỗi khác! Mỗi khác là đi lên á; đi lên, hiểu khác! Mỗi tầng lớp nó gom gọn lại, cái sự hiểu nó gom gọn lại.
Bạn đạo11: Mà con ngồi thiền thời gian, con thấy cái đầu nó lắc quá, Thầy! Từ ở dưới xương sống nó lên, nó nghe rắc rắc.
Đức Thầy: Cứ làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều cho nó thông tuốt lên trên; rồi nó hoà hợp với sự thanh nhẹ, thì nó không có lắc nữa.
Bạn đạo11: Dạ, bây giờ lúc nào giữa cái đầu con nó cũng rêm rêm; như vậy có sao không, Thầy?
Đức Thầy: Không sao hết.
Bạn đạo11: Nó có lõm một lỗ nữa, Thầy ơi.
Đức Thầy: Ta lo ta niệm Phật, lo làm Pháp Luân, thì nó yên. Nhìn ngay trung tim chân mày luôn luôn!
Bạn đạo11: Dạ; dạ thôi xin hết. [26:35]
Đức Thầy: Tu tới ngày nay thấy khoẻ mạnh, há?
Bạn đạo11: Dạ.
Đức Thầy: Mặt mày có linh khí đàng hoàng á.
Bạn đạo11: Dạ.
Đức Thầy: Có bằng chứng, chớ không có nói dóc được.
Bạn đạo11: Dạ; con cám ơn Thầy.
Bạn đạo12: Thưa Thầy, con thì cố gắng tu lắm, thiền dữ lắm, mà nhưng mà già thì Thầy cũng biết, con sức yếu. Nếu một mai, như bữa hổm mà con chết rồi đó, Thầy, không biết con được phái Vô Vi rước không?
Đức Thầy: Thì tới lúc đó mới hỏi chớ! (bạn đạo cười) Chớ bây giờ nói, đâu có tin! Cái tâm mình hằng ngày hướng về Vô Vi, hướng về tu học, hướng về giải thoát, lúc chết sẽ có người ta độ! Không có lo! Ở đây người ta đông như vậy, là phần hồn biết bao nhiêu; người ta lo; mà người ta tốt hơn mình nhiều lắm!
Bạn đạo12: Dạ; tự con thấy con cũng yếu sức, tự tu cũng không bằng ai, nhưng mà con cũng cố gắng đó, Thầy!
Đức Thầy: Tại sao yếu sức?
Bạn đạo12: Dạ, bị già đó, Thầy! Rồi nguyên khí nó hết rồi. [27:57]
Đức Thầy: Tại lúc trẻ phá hoại nhiều, mất nguyên khí! Bây giờ mình lo tu để khôi phục lần lần chánh khí của chính mình! Nhưng mà tánh bây giờ bắt đầu ngay thẳng nhiều hơn hồi xưa nhiều! Hồi xưa nhiều chuyện lôi thôi lắm!
Bạn đạo12: Dạ; giờ gia đình để yên rồi, Thầy; con muốn làm gì, làm; muốn đi đâu, đi; không có ai cản trở nữa! Dạ con cũng đội ơn Thầy giúp cho con nhiều cái trận chết lắm rồi!
Đức Thầy: Ráng đi, ráng làm tới đi.
Bạn đạo12: Không biết chừng nào chết thiệt đây, chớ chết giả nhiều lắm rồi đó, Thầy!
Đức Thầy: Không có lo sự chết! Chết lúc nào không biết; không có lo.
Bạn đạo12: Thầy nghĩ coi, bật ra rồi không biết gì nữa! Chết thôi!
Đức Thầy: Chết lúc nào không biết! Cứ lo tu đi là yên.
Bạn đạo12: Con muốn hỏi nhiêu đó thôi. Dạ, con cám ơn Thầy.
Đức Thầy: Muốn biết “Chừng nào tôi chết?” Bây giờ tới đây, “Tôi đứng, tới đây tôi bịt lỗ mũi cái, chết”; chớ có gì đâu!
Bạn đạo13: “Nam Mô A Di Đà Phật”; kính chào Thầy, con kính chào các bạn đạo. Thưa Thầy, con là Nguyễn thị Bích, ông xã con thì tu lâu rồi, nhưng con là lần thứ nhất được đối diện trước Thầy và tất cả bạn đạo. Con xin thưa với Thầy là gia đình con, tất cả gia đình của con, cái gì có của gia đình con thì đều là nhờ Bề Trên và Thầy ân độ cho gia đình con; tất cả trong gia đình tu, con cái của con. [29:36]
Thưa với Thầy là, con từ hồi xưa nay, khi cha sanh mẹ đẻ đến bây giờ, con đã có hướng tu, nhưng mà tu theo Phật Giáo; cho nên, khi mà qua đây đó, thưa Thầy, sự thực thì ông xã con hồi trước cũng như con cũng đi tham gia Gia đình Phật Tử; nhưng sau khi ảnh qua đây thì ảnh cũng đi Gia đình Phật Tử. Khi gặp Thầy thì ảnh tu theo Thầy. Con thì con thưa Thầy, Thầy tha thứ cho con, khi con mới qua thì ảnh tu thì con cũng nghi ngờ là ở một cái là, ảnh niệm “Di Đà” con cũng đồng ý, nhưng mà con thấy con sợ! Thưa Thầy con sợ, con nói là từ xưa nay cha mẹ con cũng vậy, mà cho đến con cũng vậy, mà hôm nay con lại thấy có cái gì khác, Thầy!
Chính con sợ khác: khác đi để phá cái hướng đi của mình!
Cho nên con vẫn nghi ngờ!
Mặc dù nghi ngờ, nhưng lúc nào con cũng ủng hộ cho chồng con tu hết, con không có gây trở ngại gì hết!
Trong thời gian chúng con xa nhau, thì 10 mấy năm khi gặp lại, thì ảnh đã tỏ bày với con là: “Anh bây giờ Anh đã tu Vô Vi rồi, Anh thành tâm là Anh diệt dục, trường chay, cho nên Em cũng vui lòng để cho Anh theo cái đường hướng”; thì con cũng đồng ý, con không có ý nghĩ gì. [31:09]
Nhưng thời gian thì con cũng sợ là, nhiều khi Đức Thầy cũng sáng suốt thấy, nhiều khi tánh ảnh cũng hơi nóng. Vì thời gian mà chúng con ở bên Việt Nam chúng con rất là hạnh phúc, nhưng khi mà xa nhau 10 mấy năm, khi trở lại thì ảnh có nhiều cái ảnh hay gây gổ lắm. Có đôi lúc thì mặc dù anh là người đạo đức từ xưa nay, khi anh còn là thanh niên cũng vậy, mà ảnh cứ hay gây gây con. Rồi con thì, thưa Thầy, thời gian con đã hy sinh cho anh 10 mấy năm lo cho gia đình con cái: khi con đưa các con con qua đây, đều đứa nào cũng ngoan hiền hết, ảnh không cám ơn con, mà ảnh còn gây con nữa, nên con nói: “Anh gây em, em không giận!” Ảnh thấy lạ vậy đó! Cho nên nhiều khi con thấy được chắc có lẽ thời gian xa nhau thì nhiều cái không có hiểu được, cho nên con nói thì nói vậy, nhưng lúc nào con cũng ủng hộ hết, con rất là êm ấm không có gì hết.
Có đôi lúc ảnh cứ đòi lên ở trên Hai Không tu; con nói, tất cả con, con cũng như với con thì “Ở gia đình không thấy trở ngại chi cho Anh hết, thì tại sao Anh phải đi lên Hai Không? Anh thích ăn chay thì em vẫn lo cho Anh; Anh thích thiền thì em vẫn lo cho Anh, không có quấy rầy gì hết; thì tại sao? Làm như vậy thì nhiều khi các bạn đạo xung quanh người ta không hiểu được, người ta nói, chắc có lẽ ở nhà em có cái gì gây trở ngại cho Anh; chớ tại sao không ở nhà tu đi, rồi em còn tu!” [33:00]
Thưa Thầy, sau cái thời gian rồi con cũng thấy là môn pháp A Di Đà thì có, ở Việt Nam con cũng niệm “A Di Đà”; rồi đồng thời con cũng niệm Quan Thế Âm. Trong khi ông xã con tu thì con vẫn là niệm danh hiệu “A Di Đà,” con không có cái gì là ấy hết; thời gian đó, sau này con cũng bận việc thêm, công việc làm ăn; rồi sau, con ý thức được là khi sanh bệnh đó, con nói: tuổi già học đạo là (... nghe không rõ);cho nên con nói: “Giờ này mình không theo ông xã mình, đến tắt thở không ai rước hết!” Thưa Thầy, từ đó tới giờ con ngồi thiền.
Đức Thầy: Lo xa dữ, há!
Bạn đạo13: Từ đó, con ngồi thiền cho đến bây giờ con vẫn tiếp tục; vợ chồng con, cứ ngoài cái giờ gì ra thì tới giờ thiền thì vẫn là thiền.
Đức Thầy: Muốn hội tụ, phải hướng thượng mới hội tụ; đi lên cao nó mới hội tụ; mà đi ngang vầy là chỉ có tai họa, mỗi người đi một ngả! Cho nên, người tu Vô Vi niệm Phật ngay trung tim bộ đầu đi lên để hội tụ!
Bạn đạo13: Dạ thưa Thầy, con bữa nay, từ khi con bệnh, thưa Thầy, ông xã con có trình bày với Thầy là con bị ra máu; chính vì cái tay của con mỗi lần mà con Soi Hồn đó, Thầy, thì nó không có cân với tay này, hạ thấp: cái tay này không ngang bằng được, cái tay này bị hạ thấp.Cho nên con, hôm nay con xin Thầy là Thầy ban cho điển để cho cái tay; tay con bây giờ đưa lên cao không được, Thầy. [34:39]
Đức Thầy: Ở đây có một ông Minh, ông Minh sư ổng qua đây ổng trị cho; đăng ký đi, ổng trị cho.
Bạn đạo13: Dạ, mấy bữa nay con có nhờ. Dạ thưa Thầy, con ngồi thiền đó, Thầy, thì chân con tê, thưa Thầy! Có cách gì để mình ngồi cách nào để cho chân nó đỡ tê? Con ngồi khoảng hơn một tiếng thì chân con bị tê à.
Đức Thầy: Tê thì thanh lọc nhiều.
Bạn đạo13: Khi tê thì con phải xả.
Đức Thầy: Ráng về nhà thanh lọc là không có tê. Chất nhớt, chất vàng trong mình còn nhiều, chất phong thấp, nên nó mới tê. Còn thanh lọc đúng, ngồi mấy tiếng, đâu có tê! [35:00]
Bạn đạo13: Dạ thưa Thầy, nhiều khi con nói, “Tê thì tê đi”; con vẫn cố gắng; nhưng mà ngồi lâu hơn cũng không có được gì hết, nên con phải xả.
Đức Thầy: Như đúng quá trình tôi tu, tê á, tôi ngồi, “Tê chết, bỏ!” Tôi nói vậy cái, nó làm “Ù” một cái, nó làm ấm cái xương sống, nó hết luôn! Cái lúc đó mình thấy mình hãnh diện lắm, mình trị được mình, mình hãnh diện lắm!
Bạn đạo13: Dạ, con cũng cố gắng, dạ thưa Thầy.
Đức Thầy: Hỏi chớ, ông Phật ổng ở ngoài rừng mà ổng than tê với ai?
Bạn đạo13: Dạ; con cám ơn Thầy.
Đức Thầy: Ráng chịu vậy đó! [35:57]
Bạn đạo14: Dạ, con kính chào Thầy, kính chào tất cả quý cô bác, bạn đạo. Con ở một xứ rất là xa xôi; con mỗi lần con gặp Thầy là con muốn nói, trước khi con gặp thì con muốn nói những cái gì mà con muốn nói ra, nhưng khi con gặp Thầy rồi, mắt con nghẹn ngào, nói không có được!
Đức Thầy: Nói hết đi.
Bạn đạo14: Con nói không ra lời nữa. Cái hôm cách đây chắc cũng 3 tháng, lúc mà Thầy ở bên Úc Châu, thì nhà con có dựng Kiếng, thì con không quyết định được ngày, cho nên con cũng không có thưa với Thầy được.
Lúc mà con dự cái khóa ở Big Bear thì con gặp Thầy, nhưng con cũng không có thưa gì được với Thầy, tại vì con không biết cắt kiếng ở đâu. Sau khi quý bạn đạo chỉ con, thì con cắt Kiếng được; thượng Kiếng lên thì con muốn, tâm con muốn là khi mà thượng Kiếng lên, có sự chứng minh của Đức Thầy thì tốt cho gia đình con; nên, con cắt Kiếng xong hết rồi thì con không biết là làm sao mà dựng lên, thượng lên, là bởi vì con sơ ý, mà khi con qua đây con không có để ý khi mà dựng Kiếng thì con không biết dựng miếng nào trước, miếng nào sau, cho nên con không biết. Thì con cũng nhờ anh Quốc, anh biên cái thơ đó, thì anh vẽ cho con cách thức mà thượng lên. Thì khi con thượng lên thì con chưa nhận được cái thơ, thì ở nhà bên khít bên vách con có cái anh chị đó, thì anh chị đó cũng lớn tuổi hơn con, mà anh chị đó hồi đó ở bên VN trước năm ‘75 thì có gặp Thầy.
Thì anh, chị có kể là có đến thiền đường của ông Hồ Văn Em đó, thành ra có gặp Thầy mỗi Thứ Bảy; [38:42] thành ra, con thấy là hồi đó ảnh cũng đi làm sở Mỹ nữa, ảnh đến ở gần con, con rất là mừng! Thì trong gia đình ảnh, bước đầu mới qua, anh không phải là đi diện HO mà ảnh là đi theo cái diện gì đó của những người mà làm cho Mỹ á, thành ra con thấy, khi mà nói quen với Đức Thầy, thì con rất là mừng tại vì con ở bên đó, về vấn đề bạn đạo thì không có nhiều người, coi như là con có một mình con thôi; con thấy khi mà gặp được bạn đạo mới qua thì con mừng lắm, mà nhất là biết tới Đức Thầy khi xưa, con mừng lắm; thì con hết lòng con giúp những cái gì mà con giúp được thì con giúp.
Người ta qua thì 7 người trong gia đình, mà chỉ lãnh được có 400 đồng bạc tiền food stamp thôi; ngoài ra nó không cho gì hết. Con phải thân sinh đi từng nhà một, xin 10 đồng, 5 đồng, 20; người nào họ hảo tâm, họ đưa tới 100, thì con biên cái danh sách hết; thì con cũng không đưa tận tay người ta được thì con đưa về cái Hội, rồi cái Hội người ta chuyền lại, lấy số tiền đó đem đi làm giấy tờ Social Security đó, Thầy, chớ không thôi đâu có tiền mà làm. [39:39]
Rồi sau khi con giúp hết rồi, con đem băng của Đức Thầy cho nghe, rồi con đem cassette, hai mẹ con, con. Ở đây, chưa có một gia đình VN nào qua mà con lại để ý như vậy. Cũng như gặp người đạo mà mình có cái tâm đạo hết lòng giúp đỡ, thì sau này thì con bị dội lại không thể tưởng được, Thầy, dội không cách nào mà tả cho nổi, Thầy! Họ vu cho con là, “Tại vì quen cô Loan, cho nên bây giờ bả mới óm nhom ốm nhách nè! Bày đặt bắt chước ăn chay!” Rồi không nói với con, nhưng mà nói với cái chị bạn đạo, mà qua con cũng như là chị, mới đây con cho chị nghe băng của Thầy thành ra chị cũng lại theo Vô Vi luôn, chị cũng tu tinh tấn lắm! Hằng tuần Chủ Nhật chúng con có tổ chức lại, chỉ có 4 người bạn đạo, con nữa mới được là 4; thì con cũng nấu nướng ăn này kia đầy đủ, trước khi thiền là để đó, rồi khi thiền xong rồi ra xúm lại ăn. Nói con, nhà con đâu có phải là cái thiền đường, “Nhà cô Loan đâu phải là cái thiền đường! Qua đó để bắt chước ăn chay đồ kia, giờ ốm nhom ốm nhách!” Rồi vu cho con đủ thứ hết! Mà con là người xả thân, con của chị, đi tập xe, tập đồ, dùm. Con cũng quê mùa lắm, nhưng mà con biết tất cả những cái gì mà con biết; con là người đi trước thì con giúp. Rồi bây giờ coi như là con bị họ nói này, nói kia, con là cũng như con là người không tốt vậy đó, Thầy! [41:17]
Đức Thầy: Rồi bây giờ chịu không, chịu làm người không tốt, không?
Bạn đạo14: Dạ, giờ con lại chịu rồi, Thầy.
Đức Thầy: Không chịu, cũng phải chịu!
Bạn đạo14: Dạ, mà con thấy anh đó, ...
Đức Thầy: “Quand on n’est pas content, content quand même!” Không có cái gì hết, không chịu cũng phải chịu!
Bạn đạo14: Con qua bên Úc con kêu cũng nhiều lắm, mà con kêu thiền đường nào cũng không có Thầy hết, tới giờ chót con kêu chỗ đâu đó thì biết,
Đức Thầy: Kêu Thầy làm cái gì? Con làm, Con chịu, chớ kêu Thầy làm cái gì?
Bạn đạo14: … Thầy đi qua Philippines rồi! Thôi, giờ hết nước kêu rồi; cái, con buông phone! Mà con kêu nhiều chỗ lắm; cái, con không kêu nữa; cái, chị đó thì chị lại bị cũng như có người dựa, vợ của anh đó, hai vợ chồng đều bị hết, Thầy. Cái ngày mà con thượng Kiếng thì ảnh cũng lên ảnh giúp con bàn thờ, này kia, cũng được lắm; nhưng mà khi ảnh lạy kiếng đó, Thầy, thì ảnh lạy, ảnh để một tay ở ngực, còn một tay ảnh lạy xuống; mà ảnh ngồi chẹt bẹt ở dưới này nè, rồi ảnh nói tiếng Ấn Độ không, Thầy!
Đức Thầy: Ma!
Bạn đạo14: Con thấy nói tiếng Ấn Độ không, con thấy kỳ!
Đức Thầy: Nếu ma chứng kiếng, là hư à! [42:16]
Bạn đạo14: Dạ; thì con thấy ảnh nói tiếng Ấn Độ không; nhưng mà chị, bữa kia anh, chị cứ gây lộn hoài về cái vụ mà nghe lời con mà ăn chay đó, thì chị có nói với con là gia đình con với gia đình chị lại xích mích, xích mích vì thằng cháu của con, con, nó làm cái gì đó, không hiểu, ảnh lên ảnh mắng vốn con; lúc đó con đương thiền, mấy chị em đương thiền ở trong, thì cái thằng này nó thấy cái ánh sáng, nó mới đóng cửa lại, thì nó cũng vô tình nó không biết ảnh ngồi ngoài cầu thang; ảnh mới đạp cửa một cái, Thầy! Lúc đó con cũng thiền xong rồi,con ra con đóng cửa rầm, rầm! Xong rồi cái, chuyện đó nó xong rồi cái, ảnh nói là nhà con thì không phải là cái thiền đường, rồi tùm lum hết; chị mới nói là: “Tại vì Cô làm không trúng, như là Cô thiền rồi ra ăn, trong cái thức ăn đó phải cúng cho những chư vị mà ở trong nhà trước, rồi Cô mới được ăn!” Dạ, kính thưa Thầy, vậy đâu có phải vậy không, Thầy?
Đức Thầy: Là ma!
Bạn đạo14: Dạ! Thành ra đâu có bao giờ con cúng! Chị biểu con là phải cúng trước khi ăn; mấy người tập trung lại ăn thì phải cúng. Ở dưới nhà chị thì thờ, bạch Thầy, thờ, thờ hết, chung quanh thờ không có chỗ nào hở hết; mà con thấy ảnh thì ăn ngọt không hà!
Đức Thầy: Thờ nhiều chừng nào, ma nhiều chừng nấy, chớ không ích lợi gì hết!
Bạn đạo14: Thành ra con lên, con chỉ kính thưa Thầy là như vậy: anh chị đó đi vậy là không có đúng đường.
Đức Thầy: Không đúng, ảnh bị nhập rồi! [43:43]
Bạn đạo14: Mà ở nhà ảnh cũng nói tiếng Ấn Độ không, Thầy; ảnh chỉ lên cái hình tượng Đức - cũng giống như là Ấn Độ - mà con không hiểu tượng đó là gì, nhưng mà cái tranh bằng giấy; bị, vì hồi ảnh qua đây ảnh không có đóng được các hình tượng thiệt, mà bằng cái tranh không, ảnh chỉ, “Đây là cha tôi đây nè!” Thì trên đó là tượng của xứ Ấn Độ, cái hình đó là của Ấn Độ; rồi ảnh nói, “Đây là cha!” Nhưng mà nhà ảnh mỗi một chỗ đều có thờ, thờ, thờ, thờ; cái cây nhang cùng nhà hết đó, Thầy, không có chổ nào không hết! Rồi ảnh nói ảnh thích nói tiếng Phạn, ở đây ảnh thích đi Ấn Độ, chứ “Ở đây không có ai nói tiếng Phạn với tôi.”
Đức Thầy: Cứ nói bùm lum, bà la người ta không biết, là Phạn đó! (bạn đạo cười). Ông ri rô bà đi ra, rum bà ra; đó là tiếng Phạn đó! (cười).
Bạn đạo14: Dạ, con lên nói chuyện vừa ấy vừa làm trò cười cho quý bạn đạo. Dạ, con thấy Thầy một năm qua, từ hồi Big Bear tới giờ, nay con gặp được Thầy.
Đức Thầy: Phải ráng tu, tu chơn chính. Ở đây có pháp đàng hoàng; muốn tu, cho coi cuốn video thiền cách nào; còn không thiền là đi trật rồi, chỉ là bị nhập xác, rồi bị hành hạ bởi những cái vong linh đó nó lợi dụng để nó hưởng ngũ vị, mà thôi, cho nên nó đòi cúng; cúng, nó hưởng! [45:07]
Bạn đạo14: Biểu con là, “Phải cúng đi!” Con cũng không có cúng; con thiền xong rồi mấy chị em dọn ra ăn, chớ con không có cúng.
Đức Thầy: Người nào thiền chơn chánh, cho vô thiền Vô Vi; còn không là đi trị bệnh đi, kêu người ta đi trị bệnh đi! Ảnh là bị ma nhập rồi!
Bạn đạo14: Ảnh lên con, giờ con cấm luôn, Thầy; cấm không cho lên!
Đức Thầy: Cấm; không cần, không cần! Làm ơn, mang oán là chuyện đúng, chớ không sai! Không có buồn người ta.
Bạn đạo14: Dạ, giờ năm sáu đứa nhỏ đi tập xe, cứ tối nay tập cho một đứa, ngày mai tập cho một đứa.
Đức Thầy: Mình làm phước, được phước; cái phước đếm không được; không có lo.
Bạn đạo14: Rồi ảnh thấy con, ảnh không hỏi. Bữa kia con cũng hỏi ảnh, mà ảnh cũng không hỏi con. Cái, sau mấy đứa nhỏ nó thấy được,rồi cái, một bữa đó, 7 giờ sáng, con đi tập xe cho nó, thì nó để xe trong garage con, rồi nó mở cửa ra, rồi ảnh coi cho nó de ra, thì con đi với nó, thì con thấy bữa đó con không có hỏi ảnh; cái, ngồi một lát, con đi về chị Diệu, con nói: “Thấy ảnh, thì hỏi đi!” Bắt con là phải hỏi, phải xin lỗi, vậy đó, như con có lỗi! Thì con cũng phải hỏi vậy, Thầy, con cũng hạ mình con hỏi, con hỏi trước; [46:12]
Đức Thầy: “Một câu chào cao hơn cỗ,” thì gặp người nào thù, mình cũng chào; không có chuyện gì hết! Tiên học lễ, hậu học văn.
Bạn đạo14: Dạ, con cám ơn Thầy. Con thấy Thầy có sức khỏe: hồi một năm nay rồi con gặp Thầy, Thầy còn trẻ hơn nữa!
Đức Thầy: Trẻ hơn, hả?
Bạn đạo1:4 Dạ, trẻ hơn hồi năm ngoái nữa.
Đức Thầy: Trẻ hơn! Đăng báo cưới vợ bây giờ! (bạn đạo cười) Mai đăng báo cưới vợ!
Bạn đạo14: Dạ, con xin kính chào Thầy; cám ơn Thầy, cám ơn tất cả bạn đạo. [47:18]
Video 19940815L1
TV VĨ KIÊN- KHÓA KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT (2)-
THUYẾT GIẢNG (2)
Bạn đạo1:Trước hết, chúng con xin đội ơn Đức Thầy về bài giảng tối hôm qua, mà mọi người trong chúng con đều cảm nhận được sự thanh nhẹ trong nội tâm. Khóa học hôm nay chúng ta là “Khai Triển Nguyên Lý Nam Mô A Di Đà Phật”; kính xin Đức Thầy cho chúng con vài lời minh giảng.
Đức Thầy: Muốn khai triển nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” phải thầm tu, thầm tiến mới hiểu được nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật”!
Khi chúng ta niệm, ta phải ý thức rõ ràng chấn động trong nội tâm đang phát triển, cũng như cái gương, cái búp nở lần lần, lần lần thành cái hoa; thì chúng ta phải có một kỳ công thanh nhẹ, khéo léo, thanh tịnh.
Lúc niệm Phật, chúng ta phải ngồi trong chỗ thanh tịnh và tưởng đến chư Phật, và chúng ta niệm nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” để tìm hiểu sự thanh tịnh của chính mình; rồi từ đó nó sẽ khai sáng lần lần.
Chớ không phải niệm cho có chừng, “Tôi niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” “Nam Mô A Di Đà Phật,” tôi niệm rồi, xong rồi! Cái đó trật!
Niệm phải tìm hiểu, “Tại sao tôi phải niệm, “Nam Mô A Di Đà Phật”?
“Khi tôi co lưỡi, răng kề răng, tôi cảm thấy chấn động trong cơ tạng tôi được chuyển chạy.” Lấy gì chứng minh? “Tôi thấy có nước miếng chảy, nước miếng tôi chảy ra thì máu huyết tôi cũng luân lưu, con tim tôi đang làm việc!”
Càng làm nhiều càng khai thác đi lên trên khối óc; dụng trí phát triển: niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” lần lần, lần lần nó mở lần, đi tới Đại Trí. [02:03]
Khi mà các bạn nhắm mắt niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” thì ban đầu thấy nó tối hù mà rất khó niệm, niệm không được! Thì bây giờ phải từ từ theo cái âm thanh mà tôi đã niệm bằng miệng, và phải chậm chậm nó mở ra, mới hiểu cái việc của ta đang làm. Cũng như các bạn đang ăn dưỡng sinh, nhai cho kỹ thì mình thấy mình ăn xuống nó sẽ vào đâu và nó sẽ làm việc gì? Mình phải hiểu rõ những công chuyện đó thì người lúc nào cũng minh mẫn và tốt. Chớ ăn ào ào, nuốt no bụng, cái đó dễ quá! Cái mà hiểu cái mình đang đưa vô bụng nè, đưa từ cái miệng mà đưa vô bụng, là mình thấy mình lấy cái điện năng của cả Càn Khôn Vũ Trụ hòa trong cái Tiểu Thiên Địa này mới có cái sức sống phát triển. Cho nên, con người người nào cũng không có thua ai hết! “Tôi có sức khỏe, tôi có sự thanh nhẹ của chính tôi!”
Bây giờ chúng ta bước vào con đường niệm Phật để ta tìm cái nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật” thì chúng ta mới phát triển được! Khi mà ta niệm được rồi chúng ta có cái vốn! Có vốn rồi mới là phát triển, “Tôi thấy tôi càng niệm càng bớt lo âu, càng niệm càng giải được sầu cho chính tôi!” Mới thấy cái giải nó tới đâu?
“Nó là quân bình, thì cái trí tôi mới sáng; cái trí tôi sáng tâm tôi mới định.” Cho nên, người tu Vô Vi tại sao kêu niệm Phật?
Để tập tành cho nó lần lần, cho trí nó sáng, khi nó thiền nó dễ nhập định.
Trí nó sáng, nó nhập định, nó xuất một cách dễ dãi, không có khó khăn! Ta đi trong chiều hướng phát triển thanh tịnh của nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”!
Không phải là niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” la um xùm để đánh đổ con ma! Vậy mình tu còn ác! [03:59]
Mình giữ nguyên lý quân bình của chính mình, thì khối trược nó tới thì mình cũng ảnh hưởng nó được, chớ nó không ảnh hưởng mình được. Quân bình là sức sống của tâm linh, mà thiếu quân bình là mất sức sống, mất lập trường.
Chớ nhiều người tu thời gian rồi bỏ pháp. Chạy đi tìm cái gì? Đi tìm mơ mộng, tìm sự hộ độ! Phật không có hộ độ ai hết. Tu giải thoát, đắc pháp thì mới ban chiếu những luồng tia sáng từ bi cho các giới. Chớ còn nhờ Phật tới cứu mình, nhờ Phật tới rước mình dẫn mình đi, cái chuyện đó là trật, lạc hậu, không có tiến, không phải là người chánh tu. Phải hiểu cái đường lối rõ ràng. Chớ nhiều người mơ mộng, mơ mộng lắm: tôi kêu ông, ông giúp tôi liền! Không phải như vậy. Mình có niệm phật, thanh nhẹ thì cái luồng điển từ quang ở bên trên mới ban chiếu cho mình càng sáng suốt thêm. Càng gặp nạn càng niệm phật nhiều, hành pháp nhiều thì tâm nó mới được thanh nhẹ. Chớ nhiều người bị mất lập trường, không biết chính mình, gây động loạn thêm chớ tu cái gì?!
Tu là phải tìm hiểu nguyên lý mà chúng ta đang gánh, đang sửa, đang làm để tiến tới cách nào, thì chúng ta phải hiểu. Thì các bạn cứ niệm Phật một thời gian rồi các bạn viết thơ từ cũng thay đổi, cái văn chương viết ra nó cũng thay đổi: nó niệm, khổ công niệm một thời gian nó đầy đủ, trí nó sáng, viết ra thơ nó cũng khác, mà không biết tại sao mình hay như vậy? Điển nó dồi dào, nó hóa những cái văn tự rất cao đẹp; trước hết giúp mình và ảnh hưởng người khác; đó mới là chánh tâm tu thân.
Chớ còn cầu xin, cầu xin từ bao nhiêu ngàn năm cũng cầu xin; ông Thích Ca chết mấy ngàn năm, ngày nào người ta không để hình ổng, cầu xin ổng, mà đâu bao giờ gặp được ổng? Không bao giờ gặp! Rồi quýnh lên, làm bậy; rồi vô cũng cầu xin thôi; không tiến! Không chịu sửa mình để tiến tới như đường của ổng đã và đang đi! [06:21]
Hiện tại chúng ta niệm Phật đây là chúng ta từ trong cái gốc phăng lần, phát triển lần; từ bên trong thoát ra mới là chánh pháp, còn từ bên ngoài đem vô là kêu bằng tà pháp: người ta điều khiển, chớ mình không được tự điều khiển, thì không có cơ hội thức tâm! Phải tự điều khiển mới có cơ hội thức tâm, mới đi đúng vào cái nguyên lý của Trời, Phật: có ông Phật nào nhờ sư phụ độ lên Trời đâu! Ông Phật nào cũng tu trối chết, rồi mới lên Trời được; không phải dễ dãi; ông Tiên cũng vậy, khổ lắm, ăn cũng không có ăn, mặc cũng không có mặc; cho nên ông Thích Ca để lại có cái manh áo, chớ có gì đâu, nhưng mà chịu đựng sương, gió khổ cực đủ điều mới tìm được thực chất của chính mình.
Bây giờ chuyện đời nó dồn dập đủ chuyện hết, kích động và phản động: tình vợ chồng, anh em, xã hội, nó làm đó là cũng cơ hội để cho chúng ta tiến; chúng ta phải niệm Phật để thấy cái giá trị thanh tịnh của chính mình: “Trước kia, tôi nghe chuyện này, tôi chạy theo; nghe chuyện nọ, chạy theo. Mà bây giờ tôi thấy ổn định rồi, tôi tự giải quyết tôi, tôi không có theo ai hết”; thì lúc đó mình mới thấy khả năng sẵn có của mình có thể phát triển được; rồi mình mới thấy nguyên lý của Trời, Phật; rồi mình thấy cái giá trị của Tiểu Thiên Địa này; rồi mình có cơ hội đọc cái bộ luật của Trời: người tin Chúa thì đọc bộ luật của Chúa; có Luật Nhân Quả đàng hoàng; tin Phật, phải biết Luật Nhân Quả, thì chúng ta mới thấy cái thể xác của chúng ta là tinh vi vô cùng, không phải đơn giản đâu!
Tu thanh tịnh để hiểu mình, hiểu được nguyên lý của Trời Đất cũng nằm ở trong nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật”: cấu trúc bởi lửa, nước, gió, đất phối hợp. [08:25] Bây giờ chúng ta nhìn ra bên ngoài nó có bao nhiêu công chuyện đó, mà cái nguyên lý phối hợp chúng ta mới có cơ tạng sống động đi, đứng dễ dãi; có một khả năng đặc biệt thì chúng ta mới tu, rồi mới thấy ta là ánh sáng ở trần gian.
Khi sống, không làm bậy, biết thương người, biết giúp đỡ người, biết xây dựng cho người tiến hóa, không có ích kỷ nói, “Tôi tu đắc, tôi là ông vua ở thế gian; tu đắc, tôi là sư phụ, đại sư phụ ở thế gian.” Cái đó không được! Cái đó phản nguyên lý của Trời, Phật; không làm điều đó! Những người nào mà có trình độ cao, tiến tới Như Lai Phật, lúc đó mới thấy chúng ta tu tới trối chết mà lên còn bị quở trách thiếu thanh tịnh; chớ không phải là, “Tôi tu bảnh, tôi được đi về Trời là tôi bảnh!” Không bảnh, chưa bảnh đâu; còn tới với Như Lai mới còn bị quở trách nữa; chưa có yên đâu; tội chồng chất chưa giải quyết được!
Cho nên, chúng ta phải thầm tu, thầm tiến. Cố gắng tu, cố gắng dụng tâm luyện thức để phát triển cái nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật,” nó rất quý và nó sẽ độ tất cả. [09:46] Khi mà chúng ta cảm thông rồi, chúng ta rất bình an. Có sáu chữ mà không học, học không nổi; rồi đi thỉnh cuốn kinh này, cuốn kinh nọ đọc chơi; làm ô danh của Phật, không có lợi; rồi nói bậy, nói bạ, nói “Ông Phật này làm sao, ông Phật kia làm sao”; không có đúng đường lối! Mình tâm thức khai triển trở về thanh tịnh, thức bình đẳng có.
Thức bình đẳng có thì không có chê người này và không có khen người nọ. Khi thức bình đẳng chưa mở thì chê người này, khen người nọ;đó là một đại tội ở trần gian: phần hồn là chủ thể xác, mà không có biết ngồi cái ghế đó, rồi chạy tông, chạy tọt để làm cái gì? Rốt cuộc được kết quả gì? Ông Tiên thiệt, hay ông Phật thiệt xuống dạy, mà mình chạy tông chạy tọt như vậy, rồi rốt cuộc cũng không có kết quả! Phật thiệt trăm phần trăm xuống dạy, mà mình chạy tông chạy tọt cũng không có kết quả! [10:53]
Mặt Trời là Nhật Quang Phật đang dạy chúng ta hằng ngày mà chúng ta chưa hòa với sự thanh nhẹ và thanh tịnh của ánh sáng mặt trời. Rồi chạy đi đâu, tìm được cái gì? Vô tự chơn kinh nằm trước mắt, mà nó ban chiếu vô trong tâm chúng ta rõ ràng, giúp cho chúng ta khỏe mạnh. Những tia sáng của mặt trời rất hữu ích mà chúng ta không chịu học cái Vô Tự Chơn Kinh đó. Rồi tìm những sách vở đọc , rồi làm cái thần kinh bất ổn, trí không minh, sanh ra bản chất ỷ lại, mà không tiến; ngày, đêm cứ niệm danh có một vị đó thôi; đã ngu cộng thêm cái ngu nữa, làm sao xuất phát được?
Phải tu thanh tịnh đâu ra đó, xuất phát dễ dãi; lúc đó chúng ta mới gặp, chúng ta thấy một vị Phật, một vị chơn tu, là phát triển Thức Bình Đẳng, chớ không có giai cấp. Còn giai cấp, không phải là người chơn tu; giai cấp không phải là người chơn tu. Giai cấp ở Trung Thiên người ta xuống người ta làm chánh trị nhiều lắm, không phải người chơn tu.
Mà chơn tu đi trở về Như Lai mới hiểu được cái thuyết Vô Sanh Bất Diệt. Lúc đó, lúc nào ta cũng an, tu thiền thanh nhẹ; thiền để nhận tất cả những gì từ vũ trụ quang cho tới thanh quang của Thượng Đế, chúng ta cảm nhận được và chúng ta, một ngày nào thật sự thanh tịnh, chúng ta ngộ Như Lai, Ngài sẽ phán xét những chuyện gì chúng ta sai lầm, mà chỉ nhận tội tu tiếp, mà thôi! Không có ai hơn ai hết.
Cho nên, đi lên là có cơ hội hội tụ; mà đi xuống là chỉ có tranh chấp, phá quấy, mưu mô lường gạt lẫn nhau tiền tài danh vọng! Đó là đi sai đường của người tu!
Người tu không tiền, không tài, không danh, không vọng, chỉ có mang cái khối thanh tịnh trở về với Đại Thanh Tịnh mà sống! Đó mới kêu bằng chơn tu. [13:13]
Cho nên, hôm nay có duyên lành được gặp tôi, tôi phân tách từ li từ tí cho các bạn thấy và các bạn lấy đó làm ngọn đuốc mà để đi! Không nên bê trễ nữa, không nên dung dưỡng cái tánh phàm nữa; dung dưỡng tánh phàm là theo tánh phàm, thất bại, không có tiến! Nhiều người đã bị đau khổ, hiện tại giờ phút này vày xéo vì sự mê tín dị đoan không có thật mà giam thân khổ cực không tiến, suốt kiếp cũng không biết tâm linh là cái gì!
Cho nên, chúng ta đồng tu đồng tiến, phải nghiên cứu. Đáng lẽ chúng ta giàu có, phải lập một cơ sở nghiên cứu rõ rệt từ li từ tí cho mọi người cùng hành cùng tiến. Nhưng mà lời nói của tôi đây, rồi sau này những người trí thức họ tìm ra họ hiểu được, họ có tiền có của, họ lập những cái lớp dạy từ sơ đẳng tới cao đẳng để cho người thức tâm và hiểu được nguyên lý của Nam Mô A Di Đà Phật và hiểu được chấn động lực học của vũ trụ quang, để cho phần hồn dễ dãi tiến hơn.
Tôi đi khắp năm châu là chỉ ban rải những cái gì tôi đã nhận được và thấy được, hiểu được. Tôi muốn mọi người nhận được, hiểu được, thấy được là sẽ có sự bình an ở mặt đất này. Các bạn có dịp nghe qua tôi phân tách, rồi đây sẽ nghe đi nghe lại, rồi các bạn sẽ thấu triệt khả năng của chính mình. Chính mình phải tự tiến, không nên bê trễ nữa, mất thì giờ vô ích. Ỷ lại là mất thì giờ vô ích thôi, không có tiến và tạo khổ cho chính mình và gia cang nữa, không nên. Phải thực hành cho tốt.
Thì, các bạn có gì thắc mắc, giúp được, chúng ta bàn bạc thêm
Bạn đạo1: Chúng con xin đội ơn Thầy. [15:45]
Bạn đạo/Mục sư Lê Hữu Đức: Bạn đạo với nhau không mà! Dạ thưa Thầy và các bạn đạo: bạn đạo với nhau cũng có vài câu hỏi, hôm nay đưa ra để Thầy giảng giải cho.
Cái thời gian mà tận thế thì không biết là lúc nào? Nghiên cứu trong Kinh Thánh, thì lúc đó môn đồ mới hỏi Chúa Jésus rằng: “Vậy chớ,thưa Thầy, vậy chớ mà sự cuối cùng nó đến từ lúc nào?” Thì Chúa mới trả lời rằng: “Khi mà các ngươi nghe nói về giặc, các ngươi chớ bối rối, thì chưa là cuối cùng đâu; các ngươi sẽ thấy dân này dấy lên nghịch cùng dân khác, nước nọ nghịch cùng nước kia; nhiều chỗ sẽ có đói kém và động đất!”
Thì cái điều này đã xảy ra rồi; xong, mọi sự đó đều là đầu của sự tai hại khi mà tin lành ngày về nước Đức Chúa Trời được giảng ra khắp đất để làm chứng cho muôn dân; thì bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến thì ông (tên Thánh...nghe không rõ ...) ổng được một sự hiện thấy, là ổng nói rằng: “Tôi thấy một cái trời mới và đất mới. Cái trời thứ nhất và đất thứ nhất là thế gian này, sẽ biến đi mất, và biển cũng không còn nữa”; và Chúa Jésus cũng nói rằng, trả lời với môn đồ rằng: “Về cái ngày và cái giờ, thì chẳng ai biết gì cả, Thiên Sứ trên trời hay là Ta cũng vậy. Song, chỉ có một mình Cha ở trên trời biết, mà thôi.”
Nhưng mà qua các lời tiên tri ở trong Kinh Thánh thì các Ngài học giả Kinh Thánh cho rằng cái khoảng thời gian đó là cũng trước hoặc sau năm 2000. Vậy xin Thầy minh giải, bình luận cho cái vấn đề này. [18:09]
Đức Thầy: Cái chuyện truyền thuyết đó là từ Việt Nam đã có từ lâu; người ta đã đọc Kinh Thánh và họ tin có sự thật, thì sự biến chuyển của mặt đất, có, thiên cơ, có, và cả Việt Nam đã có nhận rất nhiều về thiên cơ, và có những chuyện truyền thuyết. Sau những cơn nguy hiểm đó, những người, kêu bằng, ương ngạnh, độc tài nó phải thoái bộ hết, không còn nữa; thì lúc đó những Thánh nhân mới ra nói lại những chuyện gì đã mách cho mặt đất nhưng mặt đất không hiểu, người mặt đất không chịu tu, không xây dựng đức tin cho chính mình, là cái việc phần hồn.
Cho nên, trong lúc đó biến động vô cùng, và con người mê đi, không hiểu cái gì hết! Cho nên tôi có thường nói: chúng ta sanh lúc nào,không biết; chết lúc nào, không hay.
Bây giờ chúng ta có cơ hội tu, lập lại trật tự cho chính mình, cứ lo đi, đừng hiểu cái chuyện của ông Trời làm, mà khổ! Cho nên, ông Trời làm có giờ, giấc, nhưng mà chúng ta không có quyền phán xét cái chuyện ông Trời! Chúng ta sẽ bị ông Trời phán xét: hằng ngày các bạn ở trong cái hoàn cảnh đang bị phán xét: cái phải, cái trái, chính các bạn làm hằng ngày; làm cái gì cũng thấy mình không đúng, nên mình thấy có cơ phán xét tới lần lần. Mình ôm cái thể xác này, mình không hiểu, không khai thác, không hiểu cái nguyên lý, mà mình nói, nghĩa là,tận thế!
Chính cái xác này sẽ tận thế! Không ai động, nó cũng sẽ tận thế! Mọi người phải nhớ cái chỗ này. [19:55]
Lời Chúa dạy là phải lo tu trở về với Thiên quốc, trở về xứ Trời mà ở, không bị sự khổ cực! Nói hé một chút, chớ không có nói hết đâu; sự thật là chúng ta đang ngộ, bất cứ những cái cảnh gì ở thế gian từ thể xác, từ bên ngoài cho tới bên trong, chúng ta hàng ngày đâu có yên, không có yên! Để chi?
Để giáo dục chúng ta lui về thanh tịnh.
Khi các bạn mà tu lui về thanh tịnh rồi, các bạn không có thấy có sự tận thế. Các bạn có cơ hội về Trời mà, đâu có tận thế? Người ta không có cơ hội về trời, người ta mới ham sống sợ chết, người ta nghĩ chuyện tận thế, và đồ cho sự tận thế càng ngày càng lớn, để cho mọi người thức tâm và hướng về Chúa nhiều hơn, để tu.
Mà bây giờ chúng ta có pháp thực hành đứng đắn, đi không sai một li, về với Chúa rõ ràng, về với cửa Trời mà sống, thì chúng ta còn nghĩ chi về vấn đề tận thế để uy hiếp mình, tâm thân bất ổn; đã bất ổn còn bất ổn thêm nữa, thì làm sao mà phát triển được tâm linh?
Cho nên, ngày hôm nay là các bạn có cơ may là có sự hiện diện của tôi: chính tôi đã thực hành trong chiều hướng tâm linh bao nhiêu năm;bây giờ các bạn nhìn lại, tôi vẫn khỏe mạnh, vẫn vui, không bao giờ tôi lo tận thế, vì tôi thấy cái cảnh trên kia không có bị động như thế gian; mà các bạn còn ôm cảnh thế gian, cho nên phải sợ vấn đề đó. Chúng tôi không sợ vấn đề tận thế như trong Kinh đã nói; tôi sợ cái tâm tôi quên Chúa thôi! Tôi giữ đường tôi đi, đi về với Chúa là lúc nào cũng bình an; tôi chỉ biết có bây nhiêu đó thôi. [21:57]
Bạn đạoMS LHĐ: Trong cái bài thuyết giảng mà con đọc, thì Thầy dạy rằng: “Tu là phải đạt được sự quân bình mới trở về thanh tịnh.”Thì, thưa Thầy, ai cũng muốn quân bình hết; tuy nhiên trong cuộc sống của mình có những cái điều, những ngoại cảnh đưa đến, thí dụ như: con mình nó bất hiếu, hay vợ mình nó lăng loàn, hay là chồng mình nó tham dục, hay là tình đời đen bạc, thay trắng, đổi đen v..v....thì cái người tu Vô Vi chế trị hoàn cảnh này bằng cách nào để mà cái đời sống nó quân bình trở lại?
Đức Thầy: Thì mình đây, Vô Vi có cái nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” càng động loạn mình càng dùng “Nam Mô A Di Đà Phật” để hóa giải và cứu độ gia cang; chớ còn nếu: “Ơ, con tôi nó bất hiếu, bây giờ tôi phải trị nó”; càng động; càng đánh nó, càng động thêm! “Vợ tôi lấy trai, tôi phải giết nó”; càng suy nghĩ, mình càng tự hại mình mà mình chết trước, không biết chừng! Cho nên, chính mình phải lo niệm Phật để cho nó quân bình luồng điển trong tâm thức, mình thấy, “Chuyện của đời, nó phải là như vậy! Sau sự ham muốn, sau sự dâm dục, thì con người nó mới thức tâm trở về với sự chơn giác của chính nó, cho nên kích động và phản động đương nhiên phải có. Tôi rất hạnh phúc, tôi đang tu và tôi thấy rõ những cảnh kích động và phản động của gia cang tôi; ơn Chúa ban tôi, tôi chỉ nắm lấy mà đi; Phật giúp tôi, tôi chỉ lo niệm Phật để tôi tiến tới chỗ tôi cần trình diện; quý hơn là tôi theo sự động loạn làm mất cơ bản của chính tôi, mất lập trường tiến hóa của chính tôi!” Thì lúc đó mọi người có giết nhau, bạn cũng ngồi yên một chỗ, không có bị cái gì hết; mà cuối cùng mình cứu được gia cang! [24:09]
Bạn đạoMS LHĐ: Tâm thanh nhẹ thì không có động loạn hay gây gổ; ta trở về suy tư và sáng suốt thì mới trụ hóa được! Dạ thưa Thầy, về cái…
Đức Thầy: Thì nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” nó đưa các bạn đến sự thanh nhẹ. Mình buông bỏ, mới thanh nhẹ; mình ôm chấp là mình không bao giờ thanh nhẹ.
Người đó có luật nhân quả của chính họ; có nhân thì có quả: nó làm bậy thì nó gặt hái! Mình ôm chuyện người ta, làm sao mình được thanh nhẹ? Không ôm chuyện ai hết! “Chuyện tôi, tôi lo giải rồi!” Mọi người làm như vậy thì mặt đất sẽ rất tốt và không có vụ tận thế nữa; không có đâu!
Bạn đạoMS LHĐ: Dạ thưa Thầy, như vậy thì mình, khi mình mà có chuyện gì mình gây gổ, người ta gây gổ với mình, mình gây gổ với người ta, thì cái vấn đề mà Thầy nói rằng hãy trở lại về mà suy tư, về sáng suốt...[25:18]
Đức Thầy: Phải niệm Phật! Niệm Phật nó mới bộc lộ sự sáng suốt của chính mình, về chính giác của chính mình! Niệm Phật chừng nào nó quân bình chừng nấy, mà xung quanh ồn ồn, ào ào rốt cuộc rồi đâu cũng vào đấy, khỏi lo!
Khi mình lo là nó chỉ hư thêm thôi, không có giúp được cái gì hết!
Bạn đạo2: Con muốn xin Thầy cho con theo cô Khế về Việt Nam.
Đức Thầy: Về làm chi? Công chuyện bên này ta lo ta tu đi! Tôi đã dặn Chị phải tu nhiều ở đây. Về Việt Nam, Chị sẽ động thêm và không có ích gì hết; không có lợi!
Ráng tu, ráng niệm Phật cho nhiều.
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Mấy thằng lính ở nhà đó, làm sao thương nó để cảm hóa nó, chớ đừng có chửi, đừng có đánh nó nữa, đừng có la nó nữa! Cảm hóa không được người! Phải lấy tình thương của Trời, Phật để hóa độ quần sanh giây phút này! Mình không lo giải quyết, mà lo chạy tông chạy tột, rồi rước một số trược vào thân, rồi về đây nó mệt lắm á; bệnh nhiều lắm! [27:24]
Bạn đạo2: Cám ơn Thầy, Thầy không cho con đi thì con cũng không dám đi! Con ráng con ở đây con tu. Con cũng xin một điều: con của con nó ở Việt Nam ở Bình Tân, Bình Tuy đó, rồi nó có viết thơ qua cho con, nó nói: “Bây giờ con cất nhà, Vú có muốn lên gác để khi nào Vú về Vú nghỉ ngơi.” Dạ con muốn xin Thầy có cho con làm việc đó không? Chớ con không có về.
Đức Thầy: Lo tu đi! Cứ mấy thằng lính trong gia đình bây giờ lo cho nó xong đi, chớ tôi thấy còn chưa có yên gì hết á!
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Yên là mình mở thức hòa đồng đối xử với con bằng cái tình thương yêu âu yếm của một người mẹ hiền đối với các con; rồi lúc đó mới về Việt Nam được. Mở cái thức mới về Việt Nam. Về rước động á, bệnh thêm á!
Bạn đạo2: Vậy thì con ở nhà.
Đức Thầy: Không nên đi.
Bạn đạo2: Con cám ơn Thầy.
Đức Thầy: Gởi tiền giúp người ta tốt hơn.
Bạn đạo2: Con bị đời nhồi quả nhiều, khi con được thức tâm, con về con ráng, con nghĩ phải tu, phải giữ pháp tu. Nhưng mà làm sao cho mình... [29:37]
Đức Thầy: Đời nó dạy Con, nó lôi cuốn Con. Con muốn làm anh hùng ở đời, nhưng mà làm không được, thì con phải làm anh hùng của nội tâm, dũng mãnh rời khỏi thể xác này về Trời. Cái đó là anh hùng chánh, anh hùng thật đó, anh hùng đời đời bất diệt!
Tu để ta đi lên, thay vì ta bị tình đời lôi cuốn.
Tình đời đen bạc mà! Có cuốn “Hồn Quê Duyên Trời”; Con nghe thét rồi Con cũng hiểu. Những lời giảng đó minh triết lắm, Con nghe cho nhiều đi rồi tự sửa, há!
Con thấy, ở đời nó có giúp Con cái gì đâu? Cuối cùng Con đạt được, Con làm đàn anh Con cũng là nô lệ, mà nô lệ trong nhục nhã! Còn Con nô lệ cái thể xác này, Con khai mở được những cái nghiệp chướng trong tâm Con, cái hồn Con được thanh sạch, đáng làm nô lệ cho Chúa, cho Phật! Thấy không? [30:39]
Đường của Chúa, Phật đi là đường minh chánh chớ không có là đường lường gạt.
Đời thì lường gạt.
Đường đó là đường minh chánh, chúng ta phải theo Thượng Đế đi, làm lính của Thượng Đế đi! Tình thương và đạo đức phải thực thi cho đúng!
Thay vì mang cây súng đi thì cái gươm trí tuệ Con không có mở!
Còn thực hiện tình thương và đạo đức, con là lính của Thượng Đế! Con đi tới đâu cái gươm trí tuệ Con nó tóe sáng, thì độ thiên hạ, không có hại thế gian. Con cũng đem gươm Con chặt sự trần trược, sự dâm dục, sự ô trược, sự phá hoại cơ thể này huyền bí vô cùng của Thượng Đế ân ban, mà chúng ta làm cho nó càng ngày càng ô trược, làm ô danh Thượng Đế, là đại tội tại thế gian!
Chúng ta thức tâm khai triển nó! Chúng ta đã nắm được cái pháp, cứ lầm lì mà đi để khai triển. Con thấy Con nắm pháp, không có ngu đâu! Con cứ làm bây nhiêu công chuyện đó, như trong băng mà Thầy đã làm công phu để Con coi và Con thực thi nó; rồi một ngày nào Con nhìn Kinh Thánh, nhìn cái gì Con hiểu hết á!
Con hiểu cái nguyên lý của Chúa nói ở chỗ nào, mà người đời thực thi sai ở chỗ nào, thương mãi hóa chỗ nào; và thực tâm phát triển! Mà chính con là người thực tâm thôi, không có ai hết! [32:07]
Bạn đạo3: Làm cách nào để mình, ...
Đức Thầy: Lo tu đúng cái pháp.
Bạn đạo3: Giữ cái pháp để thiền?
Đức Thầy: Con niệm Phật đều đặn là cái gì Con cũng dẹp bỏ được! Dũng mãnh tiến hóa thì không có sự lôi cuốn!
Mình cứ u ơ trần trược thì bị lôi cuốn.
Dũng mãnh tiến hóa không có bị! Anh hùng đi, học anh hùng, anh hùng về Xứ Trời ở.
Bạn đạo3: Thì con thức tâm, kỳ đó khi con thiền con thấy ai cũng khổ hết, mà con thấy con cũng khổ nữa, với lại thấy tánh con xấu quá, con nói phải tu!
Đức Thầy: Dũng mãnh tu.
Bạn đạo3: Mà tại sao con thấy ngoài con, trong đây có, cũng như là có chúng sinh nữa, hả Thầy?
Đức Thầy: Có nhiều lắm!
Bạn đạo3: Con thấy như vậy.[33:09]
Đức Thầy: Chớ không phải một mình Con đâu! Con tự tiện, cCn làm bậy là Con hại hết cả xứ đó! Xác Con là nguyên một xứ vậy đó!
Bạn đạo3: Con thấy nó nhiều quá, Thầy, mà nó..
Đức Thầy: Con giết người ta, người ta giết lại, là con tận thế, chớ gì nữa! Tiêu rồi!
Bạn đạo3: Dạ.
Đức Thầy: Cái xác con là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ đầy đủ, không có thiếu cái gì hết á! Một cái Tiểu Vũ Trụ, Tiểu Thiên Địa á.
Bạn đạo3: Làm sao, khó tu tại mấy tụi nó không chịu tu hết, Thầy?
Đức Thầy: Bắt buộc Con niệm Phật thét, nó bắt buộc! Chủ Nhơn Ông nghiêm trang là ở dưới nó phải đàng hoàng; còn Chủ Nhơn Ông không nghiêm trang thì nó làm bậy, làm bạ bất cứ lúc nào; nhẹ dạ, nghe đâu theo đó, tự lường gạt không; không phát triển được! [33:53]
Bạn đạo3: Dạ. Nhiều khi con không có nghe, con không có tin tưởng! Con phải giữ cái pháp con tu.
Đức Thầy: Phải rồi! Không tu nhiều thì không bao giờ tin tưởng.
Bạn đạo3: Phải giữ…
Đức Thầy: Phát triển, phát triển, phát triển; phát triển tới vô cùng, thì Linh Khí Con đầy đủ, mặt mày Con lúc này Con cũng sáng hơn hồi xưa. Hồi xưa mà Con là du côn ăn cướp, bảnh lắm mà! Nắm súng giết người! Mà tại sao ông Tám lại mời C on nói chuyện với ông Tám cả ngày á? Tại sao con biết không? Lần lần con sẽ hiểu.
Ông Tám nói chuyện với Con, khi Con mở miệng nói chuyện, ông Tám đưa cái từ quang vô trong tâm Con, lúc đó Con mới thức tâm.
Tại sao ông Tám phải kêu Con ra nói chuyện? Nói chuyện hoài, nói chuyện hơn thua với ông Tám, chửi ông Tám cũng được nữa, nhưng mà Con được độ!
Bạn đạo3: Không! Mà tại hồi xưa con không biết Thầy là ai á. Cái thời gian, cái con thức tâm, cái tự nhiên trong tâm con thấy Thầy là người đắc đạo, phải theo, phải…[34;51]
Đức Thầy: Thầy đâu có xưng người đắc đạo!
Bạn đạo3: Không, mà trong tâm con nghĩ…
Đức Thầy : Thầy cũng như Con thôi, cũng lôi thôi như Con; sửa được bình an, mà muốn cho sự bình an của Thầy cho Con thôi.
Đó là mới thấy thực chất của người tu phải làm việc đó. Chớ tu cao, ai cũng kính mến, ta chễm chệ, đâu có đi gặp ăn cướp chi! Phải không? Tu chơn, một cách bình đẳng thì cho Con chửi! Con không chửi, hồi đó, phải không?
Bạn đạo3: Nhìn Thầy, con thấy Thầy bình đẳng.
Đức Thầy: Cho Con chửi, mà Con không chửi! Không có ai làm đâu! Chuyện Thầy làm, thế gian không ai làm! Chớ ngồi nói chuyện chơi vầy, không phải dễ nói! Mỗi người có một công chuyện để nói, phần thanh tịnh phải làm việc hết, không bỏ người nào.
Cái cuối cùng Con là thanh tịnh. Hồi Con ra đời Con thanh tịnh, đâu có lo chuyện đời! Nghĩ: không biết ai lo? Lớn rồi nó bầy; khổ! Giờ Con tu, Con trở lại thanh tịnh: ai cũng hơn mình, mình dở hơn thiên hạ mình mới độ người ta được! [35:57]
Bạn đạo3: Tại sao, nếu mà càng ngày con thức tâm á, con thấy con ngu quá, Thầy?!
Đức Thầy: Chớ sao! Chưa đủ ngu; ngu vậy chưa đủ ngu! Còn ngu thêm nữa nó mới sánh bằng tình Trời, Phật. Trời Phật ngu lắm à! Đâu khôn đâu! Làm mặt trời, mặt trăng cho người ta hưởng, mà người ta quên, người ta quên Thượng Đế luôn! Phải ngu hơn mình không?
Thì Con phải hy sinh, Con làm cái gì cho mọi người; Con dấn thân làm vậy, không sao hết! Con học cái hạnh của Trời, Phật thì Con sẽ là đóa hoa 1000 năm không héo! Phải hiểu chỗ đó!
Đừng có liếc tao nhiều quá! (cười)
Bạn đạo4: Ông Tám đã cho con tỉnh giấc hồi sáng này, tại vì con có nhiều câu hỏi lắm, nhưng mà con đã được trả lời thỏa mãn.
Đức Thầy: Con có hỏi á, thì bây giờ Con hỏi: tại sao tôi có tên Cường? Cường là gì?
Bạn đạo4: Cái đó con không biết. [37:27]
Đức Thầy: Cường là gì? Mang tên Cường mà tôi không biết Cường là gì? Cường là mạnh.
Con muốn tiến về đường nào? Con cường, con đi giết người? Con cường, mạnh đó, mà Con muốn giải thoát, Con phải mạnh hơn nữa! Phải không?
Con tu để Con sử dụng cái thực chất của Trời ban, của Chúa ban cho Con. Có thực chất đàng hoàng, không có phải gian xảo, có rõ ràng: Con có khối óc, tay, chân; bác học ở thế gian không có chế được khối óc của Con, không có ai có thể làm được khối óc Con!
Con chỉ là nhịn nhục và tự phát triển khốc óc của Con, thì Con mới thấy rõ Con là ánh sáng của mặt đất, đi tới đâu cho mọi người an vui!
Nhờ sự thanh tịnh, tương lai của Con đem lại sự bình an. Cái nhìn của Con cũng khác! Con tu đúng, cái nhìn của Con cũng khác, thấu triệt tâm hồn của người!
Bạn đạo4: Dạ, con cũng không hiểu là tại sao lâu lâu con thở nó nặng nặng đầu quá, ông Tám? Ở đây nó nặng nặng, nó trì.
Đức Thầy: Đó, con nhờ Soi Hồn đó, Soi Hồn đúng nó phải nặng.
Bạn đạo4: Mà tại sao ở ngoài sau nó mát mát, lâu lâu nó hay ấm cái lưng?
Đức Thầy: Không sao, con Soi Hồn cho nhiều, Pháp Luân nhiều. Con coi cuốn video cho đúng, Con làm. Năm sau gặp ông Tám mặt Con khác hơn, còn khác nữa; bây giờ cũng tốt rồi đó; còn khác nữa. [38:59]
Bạn đạo4: Tại vì con muốn...
Đức Thầy: Mà coi chừng đó, tao dặn kỹ, dặn má Con coi chừng con gái nha, nguy lắm á! Nó đưa con xuống vũng bùn.
Bạn đạo4: Con không dám đâu, tại vì con đã hứa về với Mẹ rồi.
Đức Thầy: Phải xây dựng anh hùng tánh vượt qua cái nạn đó! Thật sự dũng mãnh mới vượt qua cái nạn này.
Bạn đạo4: … Cái cơ hội này con gặp ông Tám là con vui mừng lắm!
Đức Thầy: Con lúc nào muốn, muốn ôm cô gái nào, con nói, “Không, tôi ôm ông Tám!” Như hồi sớm mơi Con ôm ông Tám, Con khỏe rồi! Nó vô phòng đòi ôm ông Tám cho được!
Bạn đạo4: Tự con, cái đó là toại nguyện của con từ lâu…
Đức Thầy: Thì bây giờ Con làm darling với ông Tám, Con không được lấy đứa nào hết! Tao nói trước, tao sẽ truy ra tòa đó!
Bạn đạo4: Cái đó là ông Tám yên trí đi, con sẽ ….
Đức Thầy: Coi chừng đó, muốn gì thì điện thoại với ông Tám! Nó điện thoại tôi hoài á! Mấy người tịnh khẩu là nghe lời, nói lỗ: nghe thì lời, nói thì lỗ.
Bạn đạo4: Hồn chủ cái gì? Vía chủ cái gì? Thức từ đâu mà sinh? Ý từ đâu mà có? Xin Thầy minh giải dùm. [41:29]
Đức Thầy: Hồn là chủ cái xác, là phần sáng suốt. Bây giờ ông Tám nói Con nghe, muốn hỏi gì mà Con vun bồi nó, là lần lần nó là cái Hồn, nó là chủ.
Còn cái vía là bị điều khiển bởi cái hồn, cái vía là xã giao cho cái hồn; là cái xác này, làm việc cho ngoại cảnh. Rồi cái sở nguyện của mình tạo thành cái ý, mình muốn tu giải thoát hay là mình muốn tu để đuổi ma, đuổi quỷ? Thế gian có nhiều kiểu tu lắm! Có một kiểu tu, nghĩa là học bùa để đuổi ma đuổi quỷ, nó đã ác mà còn cộng thêm cái ác nữa! Cho nên những phần tử đó không có về trời được.
Rồi cái thức là sau sự kích động và phản động của tình đời đen bạc, ngay cả gia cang mình cũng có, mình thức là mình nắm được cái pháp mình dễ thức. Cái pháp mình hành rồi mình thấy đối phương kích động tôi, tôi cảm ơn. Nhờ sự kích động tôi mới tìm sự thanh tịnh sẵn có của chính tôi. Tôi áp dụng phương pháp trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật, tôi trở về với lãnh vực thanh tịnh của chính tôi; và cái thức nó mới mở dồi dào và nó thấy rõ chơn tướng hơn. Không có phê bình người khác, dù biết được chuyện của người khác cũng không có phê bình, tự lo tu để cải sửa tâm thức của chính mình. Cái thức hòa đồng nó càng ngày càng mở rộng. Thành ra nó không còn chấp mê và không có kỳ thị, không khen chê bất cứ một người nào. Đó là tâm thiện lành trong chu trình tiến hóa là vậy [43:17]
Bạn đạo5: Thưa Thầy, làm cách nào dứt khoát để tu?
Đức Thầy: Dứt khoát là do tâm, cái tâm mình thấy dứt khoát là tôi muốn đi tu trong thanh tịnh, tôi dứt khoát và áp dụng cái pháp đứng đắn, không có cái pháp không giúp được. “Nhân thân nan đắc, pháp nan ngộ”: ngộ được cái pháp mà không dứt khoát thực hành thì pháp không bao giờ đúng. Dứt khoát là: ờ, người ta ngủ tôi thiền, đó là tôi dứt khoát. Người ta nằm ì è không biết hít thở, tôi lấy nguyên khí của Trời đất tôi khai hóa tâm thức của chính tôi, tôi dứt khoát tôi mới làm được. Còn nếu như thằng cha kia nói: bà kia bả nằm, bả không có làm gì hết, tôi bắt chước bả tôi nằm, thì tôi khổ rồi! Còn tôi dứt khoát tôi mới khai sáng tôi được. Lấy nguyên khí của trời đất để khai sáng tâm thức của chính tôi. Sự sống còn của thế gian là thanh khí điển hóa sanh vạn vật, mà mỗi lần tôi làm pháp luân thường chuyển là tôi thu biết bao nhiêu thanh khí điển của trời đất miễn phí, mà giải tỏa được sự phiền muộn sái quấy của chính tôi.
Cho nên những người tu Vô Vi đứng đắn thì mặt mày phải thay đổi sáng ra, linh khí sẽ dồi dào. Chớ không phải tu càng ngày càng u ám. Những người tu mà mặt không sáng, đó là tu ma, không phải tu phật. Tu phật là phải sáng. Còn tu càng ngày mặt mày càng tối tăm, cái đó không phải, ma! Nói chuyện gì cũng nói cõi âm không. Cái này dũng mãnh thăng hoa thì trược đến sẽ biến thành thanh, tăm tối sẽ sáng suốt, trong thanh tịnh mà đạt. Cho nên nhiều người tu trong cốc nó có nói gì đâu mà đem cuốn kinh hỏi nó, hồi nào giờ nó không biết đọc kinh đó mà nó cắt nghĩa được, vì nó đạt được một phần thanh tịnh mới thấy rõ. [45:24]
Bạn đạo6: Kính bạch Thầy, ngày xưa con thiền vào giờ Tý thì con mê lắm, Thầy. Sao bây giờ giờ Tý đổi lại với giờ Ngọ?
Đức Thầy: Trưa.
Bạn đạo6: Dạ.
Đức Thầy: Thì nó đi về sớm hơn, thì nhẹ hơn; đâu có sao!
Bạn đạo6: Cái giờ Ngọ, giờ con ngồi nó mê hơn.
Đức Thầy: Tốt!
Bạn đạo6: Dạ, cái giờ con làm công việc xong rồi là con bắt đầu con rửa mặt sạch sẽ, vô, con ngồi là bắt đầu.
Đức Thầy: Nhưng mà giờ Tý không thể bỏ.
Bạn đạo6: Dạ, con không bỏ.
Đức Thầy: Giờ tý là giờ Thông Khai, cơ tạng mình hòa hợp với Càn Khôn Vũ Trụ, cho nên mình phải cố gắng.
Bạn đạo6: Xong rồi giờ Tý thì con với con Hồng này, hai cô cháu, lúc vô thiền thì hai cô cháu ngồi, thì ngay thẳng nghiêm trang lắm;nhưng mà sau đó mê rồi, bắt đầu nó bị đưa cái đầu tới trước! Là sao, Thầy?
Đức Thầy: Luồng điển rút chạy đó!
Bạn đạo: Vậy chớ không có hại gì hết, Thầy? [46:04]
Đức Thầy: Không hại. Mình phải tập nghiêm chỉnh, ngay thẳng, cầu nguyện: “Xuất hồn đảnh lễ Phật!” Nhứt quyết như vậy đó, không sao.
Bạn đạo6: Dạ, ở Thiền Đường thì từ hôm giờ cũng có con Hồng tiếp phụ với con, hai cô cháu, với con Ái Liên, có con chó Ái Liên đó,Thầy; hai đứa con ngồi thiền thì nó ngồi ngoài sau, mà thiền suốt buổi luôn.
Đức Thầy: Giúp nó được á; giúp nó được một phần nào.
Bạn đạo6: Mà nó biết thiền, Thầy, hễ mỗi lần tụi con nói ngồi thiền là bắt đầu nó chọn chỗ rồi Thầy. Nó là cũng kiếp sau được làm người hả Thầy?
Đức Thầy: Cũng như con chó của George Caps ở Bangkok đó, nghe băng “Nam Mô A Di Đà Phật,” nó đang uống sữa, bỏ uống sữa, chạy vô nằm chỗ cassette; chừng nào mà tắt rồi nó mới ra uống sữa.
Bạn đạo6: Con này nó nghe băng Thầy giảng, la nó cách mấy, nó không sợ; mà nó nghe người khác là bắt đầu nó sủa đó, Thầy; nghe giọng khác, làm như nó biết, làm như nó biết được cái thanh điển của Thầy đó, Thầy! Chắc kiếp sau được làm người?
Đức Thầy: Nó hay lắm! Mấy con chó cũng được tu; nó mà chết thì chủ nhà khóc tuần lễ chưa xong! Khôn hơn con người; rất khôn!
Bạn đạo6: Khôn lắm, Thầy!
Đức Thầy: Biết đạo, nghe băng đạo là nhất định à; chạy tới, bỏ ăn, nghe băng đạo.
Bạn đạo6: Bạn đạo nào đến mà có thanh điển thì nó hửi một, hai lần rồi thôi; mà ai có phần âm vô là nó sủa!
Đức Thầy: Ăn thịt nhiều, là nó sủa!
Bạn đạo6: Vậy con đó chắc kiếp sau được làm người! Cũng mừng cho nó!
Đức Thầy: Mấy người ăn thịt chó là nó sủa dữ lắm!
Bạn đạo7: Dạ thưa Thầy, sau đây con xin Thầy phê bình cho con 3 năm ở Thiền Thức con làm những việc có gì sai trái không,Thầy? [48:19]
Đức Thầy: Con giữ đường lối là tốt. Bây giờ mạo diện cũng thay đổi rồi. Hôm trước thấy già hơn; bây giờ trẻ hơn rồi; còn muốn gì nữa?Khác rồi.
Bạn đạo: Bữa vừa rồi đó, con thấy Vô Vi trong không mà có! Ngày xưa Thầy nói, con không tin, nhưng mà bây giờ con thấy thực sự nó đúng: bữa vừa rồi, cách nay cũng khoảng mấy tháng, con nhức hai cái chân khi không nó đọng lại, [48:44]
[kết thúc video 19940815L1 - II - TG (2)]
[Video 19940815L1- II - TG 3]
TV VĨ KIÊN- KHÓA KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT II -
THUYẾT GIẢNG 3
Bạn đạo: Nam Mô a Di Đà Phật, Vạn Vật Thái Bình. Con xin kính chào Đức Thầy và quý bạn đạo Khóa 2 trong “Phát Triển Nguyên Lý ‘Nam Mô A Di Đà Phật’”. Con rất cảm động và ngạc nhiên khi có một số bạn đạo cho con làm đại diện cho buổi bế mạc quan trọng của khóa học ngày hôm nay.
Khóa học của một tuần này gồm có hơn 50 bạn đạo của địa phương, của Gia Nã Đại, của Úc Châu và những tiểu bang như là (nghe không rõ)
Trước khi bắt đầu, con xin biết ơn Bề Trên và Đức Thầy đã dẫn dắt con trên con đường tu. Trước kia con là một người rất là ngang ngược, rất là xấu xa, đã làm gia đình ông, bà, bố, mẹ buồn phiền và xã hội không bình an vì con chỉ biết ham vui, hướng ngoại và không hiểu về con, và con đã lâm vào băng đảng, vô tù; và khi đó con mới thức tâm lần đầu là: đời là giả tạm. [03:01]
Cơ duyên đó đã cho con ngộ cái pháp này, và sau một thời gian ngắn con đã gặp Đức Thầy; và trong cái thanh tịnh và cái tình thương của Thầy, trong cái không lời nói, trong cái mỉm cười của Thầy, trong cái điệu bộ của Thầy đã làm con, khi về nhà, rất nhớ nhung và cảm thấy tình thương rất là nhiều, và con cố gắng tu!
Và nhân dịp khóa “Khai triển ‘Nam Mô A Di Đà Phật,’” đã thực hành, vì con thấy cái đó rất là hay!
Con, khi mới biết pháp thiền, con thiền ngày, thiền đêm; trong ngày con cũng niệm Phật, trong đêm con cũng niệm Phật, nhắm mắt con cũng niệm Phật, mở mắt con cũng niệm Phật. Và có một đêm con cảm chứng được cái sự rung động của chữ “Nam Mô A Di Đà Phật”; và khi con niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” thì con thấy cái chấn động đó nó rung động cả người con, từ từ lên bộ đầu, lên đỉnh đầu, và rút đi!Thì lúc đó con vui mừng, con ngạc nhiên, con xuống con nói mẹ con, nói: “Mẹ ơi, niệm Phật hay lắm!” Và mẹ con chỉ nhìn; và không biết mẹ có biết con nói gì không, mà từ đó con cứ niệm Phật.
Sau một thời gian 1 năm tới 2 năm thì cuộc đời con thay đổi rất là nhiều! Thì khi con có dịp gặp bạn cũ của con, thì con thấy việc so sánh đó, con thấy: ủa, sao bây giờ đời của con thay đổi rất là nhiều? Chung quanh con toàn là bạn đạo, toàn là tình thương. Con thích nghe lời nguyên lý, con thích tu, con thích thiền, con thích ăn chay; và trong khi đó bạn con thì vẫn động loạn, vẫn xì ke ma túy, cướp trộm, cờ bạc v..v.. Thì con thấy có lẽ là cái niệm Phật và cái hành Pháp này nó đã xoay chuyển cuộc sống của con, và con cũng cảm tưởng được cái đó. [06:43]
Cũng chỉ nhờ sáu chữ “Nam Mô A Di Đà Phật” mà nó thay đổi cuộc đời của con, mà con cũng không biết nó âm thầm nó thay đổi một cách lạ, mà mình êm đềm. Và hiện nay con đang đi học ở đại học UC Irvine, học ngành Biology, sắp sửa ra trường, và đang học thi lên, học tiếp; và cuối tuần con cũng có dịp tụ họp chung với Mầm Non Vô Vi ở tại Cali để làm công quả và học hỏi xây dựng lẫn nhau, cho nhau; và chia sẻ tình thương anh em, anh trên, chị trên, em dưới.
Cũng xin nhân dịp này, con dâng lên Đức Thầy lòng biết ơn của con; con xin được phép đảnh lễ Thầy trong tâm 3 lần; và con cũng xin cám ơn Ông Nội, Bà Nội, Ông Ngoại, Bà Ngoại, và Bố, Mẹ đã nuôi dưỡng con cho đến ngày hôm nay, cũng biết khôn một chút; và con rất cám ơn tất cả bạn đạo đã thương yêu và trong tinh thần xây dựng trong khi con bước vào cái pháp thiền này. Con luôn luôn ghi nhớ; con sẽ hết sức giữ cái pháp hành để cho Đức Thầy và gia đình và bạn đạo vui, để không làm phụ lòng cái gì mà Đức Thầy và các bạn đạo đã ban cho con. Trong buổi tu học hôm nay con cúi xin Đức Thầy ban cho lời giáo huấn. [10:25]
Đức Thầy: Qua mấy ngày thực hành thanh tịnh của chính mọi cá nhơn, tâm tư không nhiều thì ít cũng phát triển và hướng về thanh tịnh và được nghe qua những lời thuyết trình vừa rồi để thấy rõ sự chứng nghiệm tâm linh của chúng ta, chịu điêu luyện thì nó khai triển. Từ hoàn cảnh ác nghiệt cách mấy đi nữa nhưng mà chúng ta chịu điêu luyện khai triển thì tâm thức chúng ta sẽ bừng sáng, vượt khỏi những tai nạn sắp tới.
Cái nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật” là của báu của Càn Khôn Vũ Trụ này, chớ không phải riêng của cái pháp Vô Vi, của nhóm người Vô Vi! Người nào chịu hành, bất cứ tôn giáo nào cũng trở lại nguyên căn của chính họ, và sung sướng thanh tịnh học hỏi những vị mình kính yêu, và tiến tới sự sáng suốt của chính mình. [11:33] Cho nên, phương pháp Vô Vi không phải là một tôn giáo, không phải là một thế lực lấy đồng tiền đè người, hay lấy sự tri kiến thiêng liêng đè người! Không có!
Pháp Vô Vi là thực chất thực hành để đi tới và phát triển, để tìm hiểu khả năng của chính mình và tình thương vĩ đại, Đại Bi của Trời, Phật đã ân ban, thường ân ban cho những người có hiếu tâm tu học.
Ngày hôm nay, các bạn đã chứng minh trước mắt các bạn có một vị thanh niên như vậy, đã đi lạc đường, và tự thức trở về với chơn giác;rồi từ đây trở đi sẽ tìm tàng khả năng của chính mình, phục vụ quần sanh. Tuy là làm việc ở Nhà In mấy cuốn sách đó, nhưng mà cuốn sách đó sẽ chạy cùng khắp các nơi, trong giường bệnh của người đau thương, trong sự đau khổ của tình đời; Người nhặt được thì Người sẽ noi gương đó mà thực hành, tái lập hạnh phúc của chính mình. Cho nên, duyên may em được phước, cũng của ông bà, cha mẹ để lại, em có cái phước vô cùng tận, nắm lấy và biết giữ lấy, rồi tương lai sẽ phát triển, làm việc lớn, không phải việc nhỏ.
Người thanh niên động loạn trở lại giềng mối thanh tịnh là không có phải làm việc nhỏ! Làm đại sự ở tương lai, làm việc cho quần sanh: tự thực hành mới không dối trá mình! Ôm lý thuyết là dối trá mình, mà không hay. Tự thực hành, không thể dối trá được! Sự thật nó đến đâu nói đến đó. Đó là điều quý của nhơn loại. [13:30]
Cho nên, qua Khóa thứ nhì thì các bạn cũng thấy được những cái hình ảnh của Khóa thứ nhất; rồi Khóa thứ nhì nó cũng phát triển đều đều như vậy: mọi người tới đây bằng lòng thực hành cải sửa tâm tư của mình để cho phần hồn càng ngày càng sáng suốt lên! Có phần hồn mới có thể phát triển được về với tâm linh; còn thể xác, không; thể xác chỉ tạm: mọi người trú trong thể xác để học hỏi mọi sự kích động và phản động của tình đời, kể cả từ gia cang cho đến xã hội. Mà chúng ta học rồi trở về đâu?
Phải trở về nơi thanh tịnh.
Khi chúng ta bằng lòng trở về nơi thanh tịnh thì chúng ta sẽ có hưởng được cái của vô tận của Trời, Phật ân ban, và chúng ta sẽ không có sống lẻ loi nữa, mới là kêu, “Hạnh Phúc”. [14:32]
Sự dìu tiến của Thượng Đế, của Từ Bi, luôn luôn giúp cho chúng ta đầy đủ có ăn, có mặc hằng ngày; không phải con người làm được đâu! Ông Trời mới làm được! Con người không có làm được, không có khả năng làm một cái gì! Cọng cỏ mọc cũng có thời gian nó mới mọc, cọng rau mọc cũng phải có thời gian; đó là ai làm? Không phải con người làm!
Thiếu một chút dưỡng khí cũng không có sanh tồn; mà chúng ta tu đây hướng về thanh khí điển của cả càn khôn vũ trụ hóa sanh vạn vật;nhờ thanh khí điển mới phát triển tâm linh từ nặng tới nhẹ, qua cái Pháp Luân Thường Chuyển là chúng ta thực hành hằng ngày, thì chúng ta mới thấy được cái cõi huyền vi mà cõi mắt phàm không thấy. Mà nhỏ nhất của cõi huyền vi, chúng ta thấy rồi: trong trắng, trong lành,tốt đẹp, và không bao giờ thay đổi, đó gọi là “Chân Lý”. Không thực hành, không đi đến đó, làm sao biết được? [15:42]
Cho nên, các bạn dày công về đây, để chi? Để thực hành, để nghe qua những lời mà chính ta, quyền lợi của chính ta, chính ta phải dự và phải tiến.
Không nên dối trá lấy chính mình và phỉ báng mình! Hướng về đời là bỏ tâm linh, tức là phỉ bang; theo một chuyện gì mà ta không hiểu cũng là phỉ báng, vày xéo tâm can, không phát triển được.
Cái này, chúng ta tu ta khai triển tâm can, kể cả tâm linh phát triển luôn, con người nó khỏe mạnh. Khi mà các bạn hành đúng rồi, nhìn mặt là biết người này hành đúng pháp lý Vô Vi: mặt mày tươi tắn, vui vẻ, không bận rộn, vì nó lấy cái nguyên khí của Trời, Đất hỗ trợ cho cơ tạng nó phát triển và khối óc nó được trụ, sáng. Niệm Phật cho trí nó càng ngày càng sáng, thì nó trở lại vị trí thông minh xa xưa, thì tình Trời đâu có xa nó, mà nó cảm thấy lúc nào cũng lưu luyến với Trời, Phật. [16:53]
Điển Đại Bi không có bỏ chúng ta! Chính ta là người phụ bạc, bỏ Điển Đại Bi: không hiểu, không hành, dụng lý nói bậy, mà thôi, chứ gia cang bất ổn, tâm can bất ổn, làm sao gia cang yên?
Tâm can chúng ta phải ở trong nguyên lý của Trời, Đất thì tâm can ta mới yên. Tâm can ta yên thì khối óc của chúng ta mới sáng; tâm can động thì khối óc không bao giờ sáng. Cho nên, người tu Vô Vi phải đạt tới mục đích tối hậu của nó, là tâm thân an lạc, trí sáng tâm minh! Chỉ có thực hành bây nhiêu đó thôi. Có 6 chữ, mà quán thông được là hiểu hết rồi! Càn Khôn Vũ Trụ này gom chỉ có trong 6 chữ;nguyên lý của 6 cái chấn động đó thôi! Nhưng mà không hiểu, không hành, không thức, không nhận được!
Ngày hôm nay chúng ta thực hành rồi chúng ta sẽ thức, cảm an cho mọi người tới đây cảm thấy sung sướng, nhẹ nhàng. Đã thực hành đâu có bao lâu, 1, 2 tiếng, thấy nó cũng thay đổi rồi! Hiểu rõ mình có khả năng, mình là một khả năng của vũ trụ, tại sao đem lòng mê tín dị đoan mà dập tắt cái hương đăng sáng suốt của trong tâm thức của mình?
Chúng ta phải thanh tịnh mà đốt lại nén đèn lòng của chính chúng ta để tiến hóa; không nên bê trễ! [18:23]
Luật Nhân Quả cả Càn Khôn Vũ Trụ, có: tâm làm thân chịu, mọi người phải nhận cái Luật Nhân Quả mà tiến. Còn phương pháp của đằng này khai thông tâm thức, tạo thêm nhịn nhục về tâm thức, phần hồn sẽ được thăng hoa. Chư Tiên, chư Phật nhờ nhịn nhục mà thành công! Bây giờ chúng ta làm cái gì?
Chúng ta có cái óc; đơn giản nhất là nhịn nhục đi! Làm được là chúng ta cũng thăng hoa đi gót chân của chư Tiên, chư Phật.
Chớ không phải là thờ Tiên, thờ Phật mà kêu Tiên, Phật làm giúp cho mình! Ơ quỳ lạy, “Phật giải nghiệp cho con!” Cái đó tầm bậy, dối trá,không có trúng! Không có được kêu Thượng Đế giải nghiệp cho mình!
Chính mình phải hành động, ít nhất một góc của Thượng Đế. Thượng Đế là sanh, tử một lượt: khổ cũng cùng khổ chung với nhơn loại, mà sướng cũng cùng sướng chung với nhơn loại; chết cũng chết chung, mà sanh cũng sanh chung. Luôn luôn phát triển như vậy, không ngừng nghỉ, đó mới là sức mạnh của Thượng Đế, vô cùng! Mà người đời không hiểu, không tìm tàng được cái chấn động của cơ tạng của chúng ta, khối óc của chúng ta; làm sao hiểu được cái khả năng của Thượng Đế? [19:42]
Khi mà hiểu chúng ta nhỏ bé như vầy mà tìm ra được sự vô cùng của chính mình, thì Thượng Đế thế nào? Lúc nào cũng âu yếm chúng ta và giúp đỡ chúng ta, vô cùng tận! Cho nên, hiểu được Ngài, chúng ta vui lắm, không bao giờ buồn. Sống với Ngài, miếng cơm, cọng rau cũng chính sự hiện diện của Ngài, không có ai có thể làm được! Ngài mới là Đấng cứu rỗi! Chúng ta phải hiểu cái tình thế đó chúng ta mới dễ tu.
Đừng có nói tôi có tiền tôi mua được rau ăn, tôi có tiền tôi mua được con gà tôi giết. Cái đó không phải đường lối, cái đó là sai! Không bao giờ khai được trí tuệ. Cho nên Chúa dặn những cái gì đến với chúng ta, chúng ta phải lấy cái gươm trí tuệ mà chặt đứt nó đi thì chúng ta sáng suốt, chúng ta hiểu được. Tình dục hại thân ta không làm. lường gạt người khác chúng ta không làm. Nhờ cái trí tuệ chúng ta vững vàng, chặt đứt mọi liên lạc ô trược, thì đứt tất cả mọi liên lạc ô trược thì chúng ta đến đâu? chúng ta trở nên thanh cao; mà sự thanh cao là cho chúng ta được hưởng lạc hạnh phúc đời đời bất diệt. [21:03]
Như lai tánh của mọi người có. Như lai tánh là lúc sơ sanh xuống thế gian mà từ cái gốc của phần hồn, là như lai thanh tịnh; có hết mà không chịu làm. Bây giờ các bạn làm lần lần các bạn thấy có thanh tịnh. Người nào dày công làm thấy rõ. Chính tôi, tôi làm được thanh tịnh. Cái tánh trước kia tôi động loạn, tôi gạt tôi, tôi bị lường gạt; mà bây giờ tôi thiền, tôi thanh tịnh, tôi thấy tôi có khả năng thanh tịnh hơn. Dày công hơn tôi mới trở về thanh tịnh giới. Lúc đó tôi mới tận hưởng và hiểu rõ cái huyền năng của Thượng Đế và cái đại bi của chư Phật, chư Tiên có hết. Sung sướng vô cùng! Không có dám cống cao ngạo mạn, không dám kiêu căng nữa. Người đời hay kiêu căng ngạo mạn là không hiểu, hiểu một góc, không hiểu một góc. Tưởng chửi được người ta là sướng, không đâu. Chửi người ta là hại mình, vận dụng thần kinh lộn xộn; cuối cùng mình mang, không phải người bị chửi mang. Mình chửi người, mà người nhịn nhục là mình mang hết. Cho nên nhiều người đã sai lầm và ăn năn, tới giờ phút cuối cùng thấy hung hăng dữ lắm; đùng một cái, đi kiểm chứng là bị cancer, chết à! Thấy hay quá, nhưng mà tại sao hay hơn người lại bị cancer chết? tự hủy thần kinh khối óc. Sự vận hành cơ tạng không có thông suốt thì nó phải dồn cục, nó hoành hành ở đó, trở nên cancer. Nhiều người không hiểu cái nguyên lý đó. Bệnh thì nhờ bác sĩ, có tiền là tôi cứu được. Không phải vậy! Nhiều người tiền thiệt nhiều mà cứu không được cái bệnh của mình, cho nên phải xuống địa ngục thọ tội, thức tâm ăn năn hối cải, phát nguyện đi tu. Nhiều người phát nguyện đi tu, được lên làm người không chịu đi tu. Khi không chịu đi tu thì gặp gì? gặp toàn là trở ngại trong cuộc đời và thấy cái phát nguyện mình làm sai rồi! [23:22]
Cho nên những người bước vô tu Vô Vi là đau khổ lắm, đủ chuyện rắc rối của chính mình. Chính mình đi sai đường, rồi mới bước vào Vô Vi mà thực hành đúng, đi thẳng một con đường đi lên thôi. Thì lúc đó thấy chúng ta tiền kiếp thất hứa với chính mình. Bây giờ chúng ta nói tu cũng vậy, nguyện tu với Trời Phật, mà phải đi theo cái đường mà Trời Phật đi. Trời hy sinh biết là bao nhiêu, Phật hy sinh biết là bao nhiêu mới thành đạo; mà chúng ta mới hy sinh chút, so đo: coi chừng đi lộn đường rồi! Phải nhịn nhục tối đa đi, mới đạt pháp. Thiền là dày công mới lập lại trật tự, sự chấn động trong cơ tạng và khối óc yên ổn thì nó mới tỏa sáng cái hào quang ra. Chính mọi người đều có. Cái cây còn có hào quang mà. Khi chúng ta hành rồi chúng ta sẽ thấy, nhắm mắt thấy sáng, mọi người đều có hết. Khi mà hiểu tới giai đoạn đó, kính nể con người, quý trọng con người. Khối óc không phải dễ sáng tạo ở thế gian. Thế gian không ai chế được, chỉ Trời mới chế, Thượng Đế mới chế ra được. Khi mà chúng ta hiểu khối óc không ai làm được, chúng ta mới có cái niềm tin đối với Thượng Đế, đối với Phật. Phật là từ cái khổ não, sái quấy khổ não mới đi tu; chán đời mới đi tu, mới thành đạo. Thấy sự đau khổ của nhân sanh đều là vô lý, toàn là tự hại lấy mình không! Ăn cũng ăn nhiều hơn, nói cũng nói nhiều hơn, gây gỗ cũng gây gỗ nhiều hơn; rồi chém giết một cách vô lý không cứu rỗi được. Thức tâm mới đi tu. [25:16]
Tu phải lo phần hồn. Cái hồn quản lý cái vía. Cơ tạng chúng ta trong đó tổ chức lớn không phải nhỏ. Có kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, có lục căn lục trần, có nhân viên làm việc. Mỗi tạng có 250 vị tỳ kheo, tổng cộng 1250 vị tỳ kheo đang theo chúng ta tu. Nếu chúng ta đi đường hướng sai thì toàn bộ sẽ sai, mà chúng ta đi đường hướng đúng thì toàn bộ sẽ đúng. Muốn đúng phải làm sao? phải trì chí. Nếu chúng ta sửa một cái radio mà không trì chí thì chắc đập bể rồi, dây nhợ nó chằng chịt như vậy làm sao sửa được. Cái óc chúng ta còn chằng chịt hơn nữa. Cái óc chúng ta mười căn nhà chứa cũng không đủ, phức tạp vô cùng! Mà dùng ý lực mạnh mẽ, nay chút mai chút sửa cho nó quân bình, hòa hợp với chiều hướng hướng thượng đi lên.
Cho nên các bạn có tâm tu, đầu các bạn rút là cái đường hướng đi lên rồi. Người thường không có tu, vừa nói hai ba câu: “Ối! Cái này mệt, nghe mệt quá!”, là họ tạo uất khí cho chính họ, họ không có trình độ nghe được, không có hiểu. Có hành rồi mình mới hiểu rõ: chính mình là người cứu rỗi trước, mình phải cứu mình. Thực hành là tự cứu mình, còn không thực hành không bao giờ cứu mình được. Tâm thân bất an mà gia cang làm sao được? Bề ngoài cho chúng ta bảng hiệu gì cũng không xài được. Chính ta an mới ảnh hưởng người khác. [26:48]
Cho nên nhiều người ở gia đình khốn khổ đủ chuyện, gây gỗ, nghe tới tu là chưởi mắng! Nhưng mà kiên trì làm, tất cả gia cang sẽ tốt, hòa hợp trên thuận dưới hòa; tạo hòa khí cho gia cang thì tài vượng, đâu có đói đâu! Ăn bao nhiêu, mặc bây nhiêu mà lo đói? Có tâm tu thì chúng ta đầy đủ, không thiếu gì hết. Không có đua đòi như người thường, người thường là tại tham; tham hại chính họ mà họ không biết. Họ cần tham, mà nói hại là họ không chịu. Họ tham, hại thì hại chớ tôi nắm được tiền là tôi ăn chắc hà. Không có ăn chắc đâu! Nhiều người đã thất bại, nhiều người tỷ phú cũng phải nhảy lầu. Tiền nắm chặt, nhưng mà trật một cái là sai một ly đi một dặm, sập tiệm hết phải nhảy lầu. Ở đời này có, các bạn có biết chữ thấy sự thật nó là vậy.
Cái vốn chúng ta là thanh tịnh. Ngày, trong mấy ngày thực hành ở đây chúng ta được tìm tàng gói ghém được chút đỉnh thanh tịnh và tiếp tục về chỗ động loạn phải nuôi dưỡng thanh tịnh. Không theo chiều hướng động loạn thì các bạn sẽ không bao giờ khổ. Sung sướng và yên vui ở tương lai. [28:46]
[kết thúc video Phần Thuyết Gỉang (3)]
Video 19940815L1
THIỀN VIỆN VĨ KIÊN: KHÓA “KHAI TRIỂN NGUYÊN LÝ ‘NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT’ – II”
BẾ MẠC
Đức Thầy: Hướng đi nào cũng tốt, đi như vậy, không chán; chán, không bao giờ tới nơi được!
Bạn đạo1: Kính chào Thầy, kính chào bạn đạo. Thứ nhất, cái sự thiền, Thầy dạy chúng con thì con thấy là, nếu mà ai cố gắng đó, thì không gặp nhiều cũng gặp ít, theo như con biết, phần con thì con gặp chút đỉnh, con cũng ráng con cũng thiền đó, thì có bạn đạo đi làm, có bạn đạo thì thất nghiệp, có bạn đạo thì (nghe không rõ). 3, 4 lớp người ở trong này. Có người thì thiền 4 kỳ, có người thì thiền 3, có người thiền 1. Đây con cũng nói riêng với bạn thiền của con, là bây giờ con ở nhà, con (nghe không rõ). Thất nghiệp, con ở nhà con thiền, thì con thiền là 3 cỡ đến 4 cỡ một ngày, mỗi lần 2 mặt băng. Nhưng mà khi mà , ban đêm đó, có lúc con thử con không có nghe băng, thử coi nó, con làm đi tới đâu? Thì ngồi thiếp miết từ 12 giờ đến 2 giờ 10. Hồi đó, con giật mình, thì con mới nghĩ rằng, cái băng đó, mà để ban đêm đó thì nhiều khi đến một mặt băng rồi trở vô cái mặt khác đó, cái đó kêu kít, nó kêu một cái, làm thấy giật mình; rồi lại cái mặt thứ 2, trước khi nữa cũng phải giật mình. Sao con nghĩ thì Thầy có cho phép đó, bạn đạo nào thiền 3, 4 cỡ đó thì ban đêm đừng có mở băng được không,Thầy? [02:18]
Đức Thầy: Tốt chớ, khi mà nghe mà hiểu rồi thì để tự nhiên cho nó phát triển. Băng là chỉ giúp đỡ cho mình lúc ban đầu mình chưa vững vàng, ngồi thiền phải mở mắt, hay nghĩ tầm bậy, tầm bạ. Nhờ cái băng nó rút mình trong giai đoạn đó, tự chủ được thì cứ ngồi thiền đi; chớ ông Phật ổng tu ngoài rừng đâu có nghe băng!
Bạn đạo1: Con thấy, Thầy, hồi xưa Thầy mà đi học đạo đó, Thầy cũng đâu có băng!
Đức Thầy: Đâu có nghe bang! Chết, bỏ mà!
Bạn đạo: Nói như vậy, trước hết, không phải là con ...
Đức Thầy: Băng là để hỗ trợ cho những người còn yếu, họ không có bang, họ không hiểu, họ ngồi thấy này kia, kia nọ, thấy cái luồng điển nó không có êm ả; cái băng là luồng điển hỗ trợ cho cái vía nhẹ, vậy thôi, không có bấn loạn trong cái thiền; chút thôi. Sau này mình tự chủ được thì cứ việc thiền đi chớ.
Bạn đạo: Dạ, Thầy nói như vậy thì con cũng mừng. Con không dám cãi lời, nhưng mà con thấy khi nào mà con không để đó, khi con đi xa, con không ở nhà, thì con có cuốn băng con niệm hoài, thì con ngồi, con thấy thiệt là lâu; xong rồi con giật mình, con thấy sao gần 2 giờ sáng, 3 giờ sáng, con ngồi dậy? Thành ra con, may ra mình không có bang, mình không có theo cái nhịp băng đó, mà mình đi, mình cứ để thả lỏng. [03:36]
Đức Thầy: Thả lòng như đi (nghe không rõ). Như tôi hồi tôi thiền, tôi có nói trong băng nhiều, cứ ngồi ghế 3 cẳng đó, cục cựa là té liền đó,té ráng chịu; cái xác mình nó khôn mà! Ông Tư nói, cái xác này, cái vía con ngồi ghế 3 cẳng, coi té không? Không té! Ngồi 3 tiếng đồng hồ, tỉnh dậy, thấy bước xuống đàng hoàng, không tê chân, không gì hết.
Bạn đạo1: Còn cái thứ hai nữa: Con nghe trong, đọc quyển “Kinh Di Đà,” ông Tư có dạy, thì ráng mà ngồi cho tới 2 giờ, tới 3 giờ. Cái đó là Thầy mới ráng ngồi ...
Đức Thầy: Hai tiếng.
Bạn đạo1: Dạ; 2 tiếng trở lên mới thấy có kết quả, mình thâu lượm được, chớ mình để 2 mặt băng là dẹp đi, nó không có tiếp tục được cái,
Đức Thầy: Ỷ lại trong cái băng, không được! Chút nào mình động loạn, nhiều người động loạn, đi làm về, muốn cho cái óc êm ả, hết 45 phút thì mình cứ tiếp tục ngồi hoài vậy đó.
Bạn đạo1: Mà có cái băng thì nó cứ kéo ra mãi, cái nọ trở qua cái kia. Nhà con, con để một mặt thì nó một mặt, con để 2 thì nó 2. Sau đó nói Thầy, Thầy cũng đồng ý, con cũng mừng. Con cám ơn Thầy.
Còn cái thứ 2, con nghĩ tất cả bạn đạo, con riêng phần con đó, thì quý mến Thầy, thương Thầy, con nghĩ ai cũng có trong lòng hết. Khi Thầy còn sống như vầy; mà khi Thầy về, thì tụi con theo ai? [05:07]
Đức Thầy: Theo Phật! Phát tâm mới nhớ Thầy, thì cứ sử dụng cái tâm đó mà đi, chớ không có đòi hỏi sự hiện diện của Thầy làm cái gì; Thầy là bạn đồng hành của mình, mà đi trước nhẹ hơn, vậy thôi; bây giờ mình đi sau, lỏn tỏn rồi mình cũng tới nhẹ như vậy! Không sao, cố gắng đi, không phải còn ôm cái chuyện tình đời nữa! Khi mình tu thiền rồi mới thấy tình đạo: đạo là tiến hóa vô cùng, không có đòi hỏi ai hỗ trợ; tự tu, tự tiến mà!
Bạn đạo2: Như vậy, mình không có tới thiền viện, thiền đường gì hết, hay sao?
Đức Thầy: Ở nhà tu. Mình tới thiền viện, thiền đường là mình muốn làm cho người kế tiếp cộng hưởng. Đó là phát tâm. Như bây giờ, cô Năm tới đây mà lâu, Chủ Nhật, Thứ Bảy, thường thường tới; mà Thứ Bảy, Chủ Nhật, thấy vắng mặt bả, thì nó buồn, tự nhiên không khí nó buồn! Kỳ vậy đó! Thiếu một người, nó có công chuyện thay đổi; chớ mình tới mình đóng góp về sự thanh tịnh điển quang của mình; có sự đóng góp, nhưng mà không nói ra lời. Mình, đêm đêm thiền, mình tới mình gặp, mình chào vậy họ cũng vui; có hiện diện đó, họ ăn, mình ăn, nhưng mà họ vui; không cần họ khen, mà không cần họ thưởng.
Đó! Sự đóng góp trong thanh tịnh của mình, đem cái đó làm vui cho mọi người, hữu ích cho chính mình; mình kiểm chứng rõ cái hạnh tu mình đến đâu. Chớ còn giận hờn nói, “Cái đám đó, chưa gì mà tới chọc tôi, tôi giận, tôi không chơi với nó nữa!” Cái đó là hư, đó là mình tự đóng cửa, không có phát triển! [06:51]
Bạn đạo2: Thầy nói vậy con cũng nghe vậy; con cứ tiếp tục, có lên được thiền viện hay thiền đường, cứ việc lên..
Đức Thầy: Lên chơi.
Bạn đạo2: Có Thầy hay không, con cũng vậy…
Đức Thầy: Cũng cứ tới chơi.
Bạn đạo3: Dạ kính thưa Thầy; con, thường thường người ta nói… thí dụ mình “buông dao đồ tể thì mình sẽ được thành Phật”, nhưng trong khoảng thời gian buông dao đồ tể rồi cho tới thành Phật, mình cần phải khắc phục những cái gì và bước qua những giai đoạn nào? [07:45]
Đức Thầy: Ăn thua cái tâm mình: “Buông dao đồ tể” cũng do cái tâm; tâm mình dứt khoát là đi nhanh thôi: dứt khoát! Nói “buông dao đồ tể”, mà trong này mình, mình không nắm cái dao mà tâm mình còn giận đó, rồi còn hơn cái búa nữa! Không được.
Cho nên, là người tu, mình không được giận ai hết; tìm hiểu cái nguyên lý của sự việc đó mà cảm thông, chớ không nên giận ai hết. Chớ nhiều người nói, “Tôi buông dao đồ tể; tôi bây giờ tôi không làm ăn, này kia…, tôi tu thiền. Nhưng mà tâm tôi còn, còn ghét người ta, còn giận người ta, làm sao tôi tu thiền? Tôi phải dứt khoát với cái tâm động loạn, tiến về cái tâm thanh tịnh, mới được.” [08:29]
Bạn đạo4: Kính bạch Thầy, kính quý bạn đạo; hôm nay con lên đây là có một câu chuyện: con kính thỉnh Đức Thầy, ngày 5 tháng 9 năm,‘94 Thầy về thiền đường Thiền Thức để chúng con có một dịp để mà đền ơn Bề Trên với Đức Thầy được 3 năm thành lập Thiền Đường từ 1 tháng 9 do Đức Thầy cho phép chúng con, trong đó có một ban để mà lo việc Thiền Đường; bây giờ được thành công, trong 3 năm không có chuyện gì xảy ra. Tụi con…
Đức Thầy: Làm Lễ Tạ Ơn thôi. Cái đó là mình cúng hoa quả, tưởng đến Diêu Trì Kim Mẫu, Thượng Đế chứng cho lòng thành của Con trụ trì nơi đó 3 năm bình an và sẽ tiếp tục.
Bạn đạo4: Dạ Thầy cho tiếp tục nữa, hả Thầy?
Đức Thầy: Không tiếp tục chớ đi đâu? Mở nhà hàng hả?
Bạn đạo4: Con rất đội ơn Thầy. Con sợ hết nhiệm kỳ rồi. Sau đây con cũng có một vài lời trong một tuần con ở trong Thiền Viện Vĩ Kiên,con đi được cái khóa “Khai Triển Nguyên Lý Thanh Tịnh”; tịnh khẩu, nhưng mà con thú thật rằng con tịnh khẩu không có hoàn tất, nhưng mà cái tâm con được rất thanh tịnh hơn kỳ ở Big Bear đó, Thầy. Ở đây con thấy cũng như ở trong một gia đình, đại gia đình Vô Vi, thấy từ trên tới dưới đều thương nhau, cùng con một cha, một mẹ hết. Con thấy làm như là không khí nó nhẹ nhàng hơn ở Big bear nhiều. [11:20]
Đức Thầy: Tâm thanh tịnh hơn là cái miệng; cái miệng ngậm mà cái tâm nó ghét người ta! Tâm đó không có thanh tịnh.
Bạn đạo4: Nhưng mà trước khi lên thì con cũng nói, “Chắc có bài học rồi”; cái vía con báo trước, thế nào cũng bị bể khẩu! Mà thiệt, lên là bị à, Thầy; bị chị Nho, chị Nho đạo hữu, chị Nho làm con bể khẩu luôn, mà chị giận con nữa, Thầy ơi!
Đức Thầy: Lên đây Khóa Thanh Tịnh, mà còn giận người ta!
Bạn đạo4: Giận con đó, Thầy! Viết cái thơ con còn cất để kỹ niệm kìa, nhưng mà giận con thì con nói… mình lại mình vuốt bả một cái là hết rồi, nhưng mà để cho bả giận cái gan bả lớn như thế nào.
Đức Thầy: Giận là tự hại mình! Mình đến đây là để điều trị tâm, than; mà đến đây giận là tự hại mình! Coi chừng đó; không phải giỡn đâu.
Bạn đạo4: Con nói có một câu, mà bả tức, bả giận quá! Con nói: “Chị làm phiền Thầy nhiều lắm rồi đấy nha. Lần này mà chị gặp Thầy chị khóc lóc, kể lể; Thầy mới về, mệt đó, mà Chị làm lần nữa, Thầy bỏ Chị luôn đó!” Bả giận quá, một đêm, rồi tuyệt thực một ngày nữa! Bả đâu mất rồi, không biết nữa? Thành ra thôi, con cũng xin lỗi chị Nho. [12:33]
Đức Thầy: Tại vì bả giận, là cái tánh bả giận; lên đây bả giận, rồi bạn đạo phê bình là bả dọn cái giận đi mất, thì bả hết giận nữa.
Bạn đạo4: Rồi cái bữa sau vô Thầy đó, con vuốt bả cái, kêu, “Vô Thầy, vô Thầy hả?” Hết luôn! (cười).
Đức Thầy: Tội nghiệp! Người già cũng như con nít vậy! Phải thương; nhưng mà không được: chọc tức nó mới tiến; còn thương quá nó lì, không có tiến!
Bạn đạo4: Con tính vuốt bả, nhưng mà thôi để cho bả ra cái nư bả như thế nào đây! Cũng tội nghiệp! Hết một ngày không ăn, rồi tức tối nằm bực bội ghét mấy đứa nhỏ luôn nữa! Mà con người ta đang tịnh khẩu, bả muốn bể khẩu luôn! Trời ơi! Thiệt, con biết trước đó, Thầy, con thấy rằng….
Đức Thầy: Cho nên, bả có cơ hội bả nhìn thấy bả nhiều hơn: Lục Căn Lục Trần bả chưa phục bả; bả phải làm sao niệm Phật cho Lục Căn Lục Trần nó phục theo bả, thì bả không còn tái diễn cái vụ đó nữa.
Bạn đạo4: Con cũng đội ơn; con nhờ 3 năm ở Thiền Thức công quả, thành ra những cái đó làm như phần Vía nó báo cho con biết đó,Thầy. Tới khi mà con dặn bả nữa, “Lên kỳ này ráng nha; không, đừng có bể khẩu à!” Mà thiệt, con xuống dưới tầng dưới, thấy bả nằm ở dưới rồi;con yên thân con rút lên tầng trên. Lây quây sao rồi bả cũng chạy lên! [13:47]
Đức Thầy: Thọc cù lét bả thì bả hết.
Bạn đạo4: Rồi mình thấy, thiệt rõ ràng gặp cái chuyện gì đó có sắp xếp hết, thiệt rỏ ràng! Thôi, đành chịu. Thì hôm nay con thấy lòng con được thanh tịnh trong 7 ngày ở cái khóa học này, thì rất vui hơn kỳ ở Big Bear, là cái tình thương nó hòa hết, nó không có chia rẽ gì hết; tụi con cũng rất đội ơn Đức Thầy và quý bạn đạo.
Đức Thầy: Mọi người tìm hiểu mình là chỉ có hòa thôi; còn không chịu tìm hiểu mình thì chỉ có trách móc thiên hạ! Tìm hiểu mình mới hòa được! Nên nhớ, sau này về thiền đường hay về nhà cũng vậy, phải tìm hiểu mình, cái gì sai, mình nói mình sai! Tìm hiểu trước, không nên đặt cái sai cho người khác, thì nó mới hòa được. Bữa nay mà giận thì đè cổ thọc cù lét, không có nói un, deux gì hết; có lịnh rồi!
Bạn đạo1: Dạ xin mời bác Nho, nếu có gì thì lên, lên cho nó giải.
Đức Thầy: Hể còn giận là thọc cù lét, kêu thằng Tùng thọc cù lét, mời Xướng Ngôn viên thọc cù lét! [15:00]
Bạn đạo5: Kính thưa bạn đạo, tôi cũng sắp xếp câu nói của tôi để mà tôi lên đây. Tôi nhận cái sự lỗi lầm của tôi, nhưng mà tôi lở xúc ruột, tối nó đau bụng, thành ra lên đây tôi cũng quên hết cái chuyện của tôi. Con muốn thưa với Thầy và các bạn đạo: con thấy trước kia, năm vừa rồi, con xin Thầy về Việt Nam, Thầy không cho; kỳ nào Thầy cũng khuyên con là đừng có về, về thì qua khổ lắm; con cũng nghe lời Thầy vì con sống, chết cũng do nơi Thầy cứu con. Thì bây giờ con có muốn gì, Thầy có cho con, con mới dám; Thầy không cho, con không dám cãi; nhưng mà con cũng về con lo con tu; Thầy biểu con tu thì con cũng lo con tu; tu ngày, tu đêm với mấy đứa cháu hủ hỉ,nhưng mà con thấy con tu trong nhà có mấy bà, cháu thôi, mà mấy đứa cháu con cũng ngoan lắm, tới giờ thiền, coi như hai đứa nằm hai bên; con tu đàng hoàng, cháu con nó ngoan lắm, Thầy!
Nhưng mà, con ráng con tu, nhưng mà con, con bệnh mổ! Con mổ 3 giờ, tới 5 giờ sau đó con về, con ráng con cũng tu thiền, con không dám bỏ một đêm nào, Thầy. Cho tới ngày hôm nay con được dự hai khóa học; nhưng mà con biết con tu được con cũng đỡ lắm, nhưng mà có một điều con thiếu thanh tịnh và thiếu niệm Phật. [17:43]
Đức Thầy: Tu là phải sửa, chớ không tu là tu hú; cái đó không được! Tu sửa.
Bạn đạo5: Dạ con biết, Thầy.
Đức Thầy: Hú nó ra ngồi thiền, ngồi một đống đó, là “Tu hú” đó! Tu là phải sửa, sửa cái tâm.
Bạn đạ5o: Dạ, con biết…
Đức Thầy: Từ giận đến vui! Cho nên, giữa mẹ con gia đình, phải lấy cái tình âu ếm giữa mẹ, con mà xử trí với nhau, thì gia đình nó sẽ đầm ấm. Thương con vô cùng, con nó mới biết thương mẹ vô cùng; giờ phút lâm chung nó mới có sự hiện diện bên mình được.
Còn nếu mà mình cứ gây gỗ hoài, xa cách, giờ phút lâm chung đi một mình thì ma bắt đó! Phải hiểu nguyên lý này: phải lấy cái tình âu yếm giữa mẹ và con xử trí với nhau, tốt hơn; thì cái tánh tự nhiên nó sẽ thanh tịnh. Nghe lời tôi, về làm như vậy, thì tự nhiên tạo hòa khí gia cang, thì lúc đó tánh tình nó thanh tịnh. [18:47]
Bạn đạo5: Con xin thưa với Thầy, thì con cũng nghe lời Thầy, con ráng về con cũng, mới mấy năm nay con tu thì mấy đứa con của con thì nó tu trước, thì con cũng mừng lắm. Bây giờ trong tâm con đây, 4 đứa con gái con đây, con mong sao cho nó tu, 4 đứa con con nó tu và nó tập hợp vô cái Mầm Non; tuy, mặc dầu nó không gần gũi con đều, nó không có thì giờ chở con đi đây, đi đó, con cũng vẫn vui long, Thầy. Nhưng mà con mong muốn 4 đứa con con sao mà đường tu của nó là tập hợp vô đám MầmNnon, thì lòng con hớn hở, con mừng lắm. Còn đối với con, dầu sao cũng lớn rồi, già rồi, ở nhà tu tới đâu hay tới đó. Nếu mà con sửa tâm, sửa tánh được thì hay lắm, Thầy, vì tánh con thì còn nóng, và còn hay ưa hờn mát thôi; chớ còn việc làm của con, những chuyện gì Thầy soi cho con, con không có lỗi lầm gì, hay bất cứ sai trái gì.
Đức Thầy: Hờn mát là tự hại đó, chớ không phải không lỗi; tự hại xác; xác Ông Trời cho, mà hờn mát là hại xác đó! Không nên hờn mát!Bỏ đi!
Bạn đạo5: Dạ, con biết. Tới chừng mà con lên đây rồi thì con biết con tu còn sơ sót; con lên đây rồi thì tự nhiên con học bài, con cũng hơi buồn, Thầy! Nhưng mà con học bài đủ thứ chuyện hết. [20:23]
Đức Thầy: Không học, lấy gì sửa?
Bạn đạo5: Nhưng mà con biết! Rồi con không biết làm sao rồi cô Khế cổ chọc tức con nữa, con không biết làm sao; con khóc, con khóc quá chừng, Thầy! Con khóc mà con bỏ ăn, tới chừng con cầm cái cuốn…
Đức Thầy: Ma quỷ chọc ta, mà ta vẫn thanh tịnh, ta mới về Phật được; phải không?
Bạn đạo5: Cái cuốn sách…Cổ chọc con rồi con tức, con không đi ăn, con không làm cái gì được hết, con nằm một chỗ, con lấy quyển sách đó, quyển sách mà phát mỗi người một ấy, con dở ra con coi cái trang 40 mấy đó, mình tự giận, kêu mình tự ái ngạo mạn, này kia; con coi miết, con coi… cái tự nhiên, con hiểu: đây là bài học của con! Con tu, nhưng mà con thiếu những điều gì, con lên đây con hỏi, con biết là cái bài học của con, cho nên con hiểu rõ là con bị cái bài học đó; cho nên con phải về con rèn luyện lại, con tu lại, để mà con sửa tâm, sửa tánh…
Đức Thầy: Tu cho đến nỗi rủ con chửi mẹ, mẹ không giận, lúc đó mới là thành Đạo.
Bạn đạo5: Dạ; con cũng bị tình trạng đó lắm, đến đổi con con, con gái út con đó, mà nó còn nói, đi về, nó còn nói con như vầy nữa: nó nói,“Trời cho xuống để Con trị Vú, chớ không ai trị Vú!” [21:31]
Đức Thầy: Đó! “Cảm ơn Con!”
Bạn đạo5: Con vẫn làm thinh, con không nói gì hết.
Đức Thầy: “Cảm ơn Con; Vú cảm ơn Con.”
Bạn đạo5: Con mới nói, “Sao con nói vậy?” Con cũng vô tình thôi, con tưởng con vượt qua, lên đây con vượt qua, nhưng mà con vượt qua không nổi! Con của con mà nó nói con như vậy…
Đức Thầy: Cái đó, người chuyển cho nó nói, nó gỡ cái bù long, nó liệng mất cho rồi; sợ kẹt, hư máy! …
Bạn đạo5: Có Thầy nói đó; bây giờ nó đi đâu, nó đi lên Thầy, “Thầy nói cho tụi con xuống để trị Vú!”
Đức Thầy: Chớ sao!
Bạn đạo5: Thì con vẫn làm thinh thôi; nhưng mà có trường hợp,
Đức Thầy: Không có tụi nó, Vũ dữ lắm á; Vú đốt 10 mấy cái nhà như không á! Có tụi nó, xã hội mới yên, chớ thôi Vú dữ lắm!
Bạn đạo5: Thiệt, nó trị con đó, Thầy, nó trị con! Nhưng mà nó nói, con không giận; lúc đó con không giận. Nghe tiếng Thầy, nó nói Thầy cho! Con hung dữ quá, “Má vốn hung dữ quá, Bề Trên cho con xuống đây, tụi con, để trị Vú đó!” Con không biết nói làm sao hết. Nếu con giận thì con đánh, con rầy! Con không nói, con cười, “Ủa, Con nói gì vậy?” Thôi thì con cũng bỏ qua! Thì con tưởng con vượt qua được rồi! Lên đây, con vượt qua không được chớ! [22:51]
Đức Thầy: Bây giờ mình dòm thấy cái tánh mình còn, thì lo niệm Phật sửa, sửa cho kỳ được. Nói chuyện như nói với mấy đứa con: “Tao nhất định phải trị tụi Bây! Tụi Bây mà còn giỡn đùa, mà còn sân si, là tụi Bây muốn giởn đùa với tao! Không chấp thuận!” Phải không? Không có quyền giận người ta; giận người ta là phá hại tất cả Lục Căn Lục Trần trong người; không có phát triển!
Bạn đạo5: Con cũng thưa với Thầy, với các bạn đạo: Cũng vì cái vụ này, con học mấy cái bài học này, từ đây sắp tới con phải ráng làm sao mà cho con sửa tâm, sửa tánh…
Đức Thầy: Hứa thì phải làm! Chớ hứa mà không làm, không bao giờ Bề Trên chứng à! Hứa là phải làm, Bề Trên mới chứng.
Bạn đạo5: Con sẽ sửa! Con lạy Thầy; để con từ từ con sửa.
Đức Thầy: Tôi dòm cái tánh, tôi không cho về Việt Nam. Về Việt Nam nó chọc giận một cái là nổi…
Bạn đạo5: Với lại chỗ con linh thiêng lắm, Thầy! Thầy không cho con đi, con cũng chấp nhận…
Đức Thầy: Đi về, nó thổi một cái là bả khùng điên giữa đường đó! [24:00]
Bạn đạo5: Chổ đó, chỗ Năm Tra ở tù đó, Thầy, cái chổ xứ con bây giờ, bà Năm Tra đang ở tù đó, ở chỗ đó linh lắm, Thầy! Con mà về,chắc con qua không còn gì nữa hết! Nhưng mà tội nghiệp cho mấy đứa con con ở bển, than thở, khóc lóc…
Đức Thầy: Gởi tiền giúp nó thôi! Nói, “má đang tu, chưa xong” (cười).
Bạn đạo5: Nó gọi điện thoại nó nói con, nó kêu con gọi điện thoại nó, để nghe tiếng nói của con! “Đi 17 năm nay, chị em ở bển thì hủ hỉ,còn con nhớ Vú quá!” Con nói, “Nhớ gì? Bây giờ Vú bệnh quá!” Con gọi điện thoại về Việt Nam, con nói chuyện, nó mừng, nó nói “Con muốn nghe tiếng của Vú! Mười bẩy năm nay con nhớ Vú quá, con ước làm sao con qua thăm được Vú?” Mà con qua không được! “Vú về một chuyến?” Con nói, “Vú không thể nào về được”; mà Vú không nói; con cũng không nói gì. Con nói, con bị mổ, bị đau, bị này,bị kia. Nó biết con tu, nó hỏi con: “Bây giờ con cất nhà, Vú muốn lên cái gác để khi nào Vú có về Vú nghỉ ngơi thoải mái hơn?” Thành ra hồi qua con xin Thầy, Thầy không cho thì con cũng không, hổng tính, gởi viết thơ về, con không làm, con biểu nó đừng có làm cho con; thì thôi, Thầy nói sao là con nghe vậy; bây giờ…
Đức Thầy: Có chút đỉnh tiền, để dành tiền giúp đỡ nó, còn hay hơn đi về; về rồi nó tuốt, còn hơn đi Las Vegas, không còn đồng xu trở ra![25:20]
Bạn đạo5: Kính thưa với Thầy, con có một điều này: vì con ở cái chỗ xứ con, từ hồi nào tới bây giờ nuôi một bầy con cũng ở chỗ đó, khổ cực cũng ở chỗ đó, bây giờ ở bên đó quay phim viết thơ, đình, chùa, miễu yêu cầu con giúp đỡ dùm, qua đây giúp đỡ dùm; con nghĩ con làm cái đó, có được không, Thầy?
Đức Thầy: Giúp đỡ được, tùy theo khả năng của mình; đừng có làm quá, đừng có đổ nợ là được hà! Làm phước, đừng có đổ nợ! Nhiều khi bệnh hoạn nó cũng thay đổi, và tâm thức nó cũng thay đổi!
Bạn đạo5: Thành ra những chuyện gì con muốn cái gì, giả tỷ như gia đình con, hay là đình, chùa, miễu gì, gởi biết bao nhiêu! Mà sao con giở ra con coi, con tối tăm mày mặt, Thầy! Nó không chịu! Chỉ kinh sách Phật này kia, vậy đó, giở ra con không coi được, rồi con gom lại một đống, con đem xuống cho bà con quen lớn, con biểu người ta đi phát tâm, ở chùa, ở chiền, ở đâu! Kinh con coi không được, dù con nghe băng… [26:32]
Đức Thầy: Vì đi làm chuyện bề ngoài không hà; nó không chịu nghe.
Bạn đạo5: Con nghe không được, con con nghe không được; hễ con đọc là con buồn ngủ rồi; mà tại sao con đọc mấy quyển sách này á,con hiểu, Thầy; con hiểu những chuyện gì con sai, những chuyện gì con lầm lỗi, những chuyện gì con còn tánh hư, tật xấu, còn nóng giận, còn hờn mát, con hiểu! Nhưng mà con thua keo này thì con phải gầy keo khác! Con nói với Thầy là keo này, con đủ điều con làm phiền,nghĩa là, bà con ở trên này …
Đức Thầy: Phải làm sao cho chính mình vui, thì thiên hạ đều vui; mình buồn là chính mình buồn, thiên hạ không có vui. Cho nên, có cuộc sống chung để thấy rõ cái sự tăm tối của chính mình và ăn năn, học tính nhịn nhục. Nhịn nhục: nghe nhiều, nói ít là có lợi; mà nói nhiều,nghe ít là chỉ có lỗ, mà thôi. [27:36]
Bạn đạo5: Con tính con lên con nói, chớ không đợi gì cô Khế, nhưng mà con cứ nghĩ con sắp đặt một đêm hồi hôm con thiền, Thầy, con thiền mà sao gặp Thầy rồi cái, con thiền tự nhiên tới giờ thiền con thiền, tự nhiên nó ực, ừ, ực, nước mắt con nó tuôn, đêm hồi hôm con thiền không được! Con không hiểu cách nào, không biết sao mà nước mắt nó tuôn, tuôn hoài, không, kìm chế không được. Con vô cái, cô Khế cổ ngủ, cái, rồi 3 giờ con ngủ không được…
Đức Thầy: Cám ơn cô Khế giải trược: cổ chọc là nước mắt nó trào, là bữa sau mới sửa được.
Bạn đạo5: Là chị em chơi với nhau đó, mà cổ cho con bài học, con đáng lắm, nhưng mà con không giận, con nói thiệt với Thầy, con không giận cổ.
Đức Thầy: Chị em có giận, thọc cù lét, hết giận! (cười). [28:32]
Bạn đạo5: Rồi cái, con còn nặng cái ngực, con sắp xếp để mà con đi lên còn trình bày, con biết sự lỗi lầm của con, và con biết sự ăn năn hối cải, con biết sự gì sai trái. Mà con sắp đặt rồi cái, tự nhiên cái, hồi trưa này con thiền, con ngồi gần 2 tiếng đồng hồ, con thở Pháp Luân Thường Chuyển cái, chỗ này nó hết nặng, mà nó nhẹ nhàng! Con Bích nó xúc ruột cho con nữa; con thấy trong người nó khỏe khoắn, con không còn biết, con không còn nhớ! Ai biểu con lên hỏi, con còn muốn gì nữa; con quên hết! Là con thấy cái này rất là hay!
Con nặng ngực lắm Thầy, bởi vì con còn tức giận, còn nặng ngực lắm, con vô Thầy bữa đó con đã nửa chết, nửa sống rồi; mà Thầy bấm,Thầy coi…
Đức Thầy: Giờ giải ra là hết! Tức ngực là cái tim yếu; có gì đâu.
Bạn đạo5: Dạ; con nổi tức lên á, mà nếu con khóc một lát chắc con chết, Thầy! Nó giận quá đi! Ở nhà con cũng bị một lần: con con nó làm phiền á, con khóc môt hơi cái, con thở lấy hơi lên, con muốn đi luôn!
Đức Thầy: Giận là tự hại trái tim mình! Không nên giận.
Bạn đạo5: Bị cô Khế kêu tôi lên, chớ tôi đã trốn rồi. Kính thưa với Thầy, con có điều gì sơ sót, Thầy cũng tha thứ cho con.
Đức Thầy: Chừng nào hết sơ sót, cho về Việt Nam. Còn sơ sót, cấm!
Bạn đạo5: Vậy thì con ráng con tu.
Đức Thầy: Ờ; ráng tu! Coi lại; coi đàng hoàng thì cho đi! [30:00]
Bạn đạo5: Thầy không cho con về Việt Nam, con vẫn biết là con thiếu, cái nhiệm vụ con thiếu, cho nên con còn yếu quá, con không thể về được! Con biết lần này là con xin Thầy 2 lần, con không đi được. Con cũng không buồn, mà cũng không gì hết; con cũng không có oan ức gì. Nghe cô Khế đi là thích đi, vậy thôi; nhưng mà đi theo cổ thôi, tính theo cổ, đi với cổ để về kêu đứa con gái vô cho con thăm; vậy thôi;chớ con không dám về xứ con! Con nghĩ vậy thôi; Thầy không con đi là con…
Đức Thầy: Ở đây tu đi.
Bạn đạo5: Dạ, con ráng con tu, chừng nào mà Thầy cho con đi thôi.
Đức Thầy: Khế là chua, ăn vô thì nó chua! (cười)
Bạn đạo1: Dạ, mời Minh.
Bạn đạo6: Dạ kính thưa Đức Thầy, kính thưa các bạn đạo. Thưa Thầy, hồi trước khi con đi sang Mỹ, nhà con nghèo lắm, Thầy; con nghĩ, con qua đây làm có tiền gởi về giúp gia đình. Khi đó ở trại tị nạn, con gặp được cái pháp, con nói, “Ráng tu để có thể giúp được cha mẹ.”Trong lòng con tự nghĩ là về Đời, con cố gắng làm gởi tiền về cho cha mẹ; về Đạo, con ráng con tu, hy vọng cũng ảnh hưởng phần nào. Cho nên, mỗi đêm con ngồi thiền đó, Thầy, sau khi nguyện, con niệm thêm một câu là, “Xin Bề Trên ban điển lành xuống phù hộ cho mẹ con được bình an.” Con biết trong sách không có câu đó, nhưng mà…[31:53]
Đức Thầy: Mình phải cầu xin cho “Cha, mẹ,” tên gì, “tai qua nạn khỏi!” Vậy tức là bình an; phải không?
Bạn đạo6: Dạ. Trong sách không có câu đó, mà con…
Đức Thầy: Con nói, cầu nguyện cho gia đình được tai qua nạn khỏi, thì cái luồng điển con nó chạy về Ba, Má rồi…
Bạn đạo6: Vậy là được, hả Thầy? Không sao; tốt hả Thầy?
Đức Thầy: Cái đó là xây dựng lòng hiếu thảo, đâu có sao!
Bạn đạo6: Dạ, cảm ơn Đức Thầy.
Bạn đạo1: Dạ xin mời anh Hưng.
Bạn đạo7: Kính thưa Thầy, …
Đức Thầy: Người ta nói “Hết tóc, hết chuyện”; thằng cha này hết tóc mà nhiều chuyện quá!
Bạn đạo7: Dạ thưa, con hỏi cho tụi con, Thầy, tại con thấy Thầy thương tụi con, Thầy đi đâu Thầy cũng nhắc; mà thấy cái vấn đề quan trọng nhất Thầy hay thường nhắc tụi con, là chuyện tình dục. Vậy con xin hỏi một câu về tình dục. Người ta nói là: nếu bây giờ mình tuyệt dục đó thì là mình làm sái Luật Trời, tại vì ông Trời sanh ra đàn ông, đàn bà để sanh con, đẻ cháu nối dòng, nối dõi, bây giờ mình tuyệt dục người ta nói con là con đi sái luật Trời. [33:43]
Đức Thầy: Cái đó là đối với đời. Đối về đạo, là mình mở một lớp khác rồi, tự động nó tuyệt dục, nó mới là đi xa và đi cao!
Chớ còn muốn đi xa và đi cao, mà hướng về con đường dục, nó mở hai con đường một lượt, làm sao đi được? Một con đường hướng về cõi Âm, và một con đường hướng về Thiên cảnh; hai con đường không thể đi một lượt được; đường nào một đường thôi: cái tâm nguyện của mình, “Ngày nào sẽ tuyệt dục”; thì tự nhiên cái óc sẽ bừng sáng. Tới lúc đó, hết rồi, nó đi tới hết hành sự của thế gian và nó đi về Đạo luôn.
Còn cái chuyện vợ chồng: cưới người ta mà bỏ người ta, là không được. Cái sự ân ái vợ chồng nó phải có; nhưng mà cái tâm tu của mình phải có đường hướng rõ rệt, thì một ngày nào nó dứt khoát, mà không có mích lòng với vợ nữa; bảo tồn sức khỏe cho nhau. [34:43]
Bạn đạo7: Dạ thưa, thí dụ như con tuyệt dục, thì vợ con… có tội nghiệp vợ con không, Thầy?
Đức Thầy: Con sao? Con chắc gì con tuyệt dục được? Con nói cái miệng “tuyệt dục” bằng cái miệng,
Bạn đạo7: Không, con ví dụ vậy, Thầy!
Đức Thầy: Không có ví dụ! Ta nói: cứ thực hành đi, vợ, chồng cưới thì vợ chồng; rồi cái lúc mà nó tuyệt dục là tự động; mới thấy là Bên Trên khai sáng và hỗ trợ cho gia cang. Nói, lúc đó vợ Con nghe, vợ Con không có phiền Con nữa và khuyến khích cho Con tuyệt dục! Bảo tồn sức khỏe cho nhau!
Bạn đạo8: Kính thưa Thầy, kính thưa các bạn đạo; theo cái nguyên lý khai triển Lục Tự “Nam Mô A Di Đà Phật,” con đã cố gắng tập trung niệm Phật ở trên đỉnh đầu, thì qua một thời gian, con thấy là trụ được ở trên đỉnh đầu, rồi một thời gian sau này, con cảm thấy rằng mỗi khi con trụ điển ở trên đỉnh đầu để niệm Phật thì lại thấy cái luồng điển kéo xuống ở giữa trán! Như vậy xin Thầy giải thích cho con? [36:33]
Đức Thầy: Thì niệm Phật, trong lúc ban đầu con không có chú ý ngay trung tâm đỉnh đầu, thiếu lực lượng nơi đó, chú ý ngay trung tim chân mày, nó đầy đủ rồi, tự nhiên nó lên trên chính giữa trán, rồi nó lên trên này Bồng Lai Tiên Cảnh, lúc đó nó mới nhập vô Phật Giới.
Cái này, Con đi ngang, thì bây giờ phải làm lại cho nó đều đặn, vậy thôi.
Bạn đạo8: Dạ thưa Thầy, vậy bây giờ cái trường hợp…
Đức Thầy: Chú ý ngay trung tim chân mày, để nó sửa tánh.
Bạn đạo8: Dạ, thì không có sai, thưa Thầy?
Đức Thầy: Không sai. Cứ chú ý ngay tim chân mày! Còn ở bên trên trung tim bộ đầu là tự động nó sẽ đi đến rồi; đừng có lo.
Bạn đạo8: Còn câu hỏi thứ hai nữa:
Đức Thầy: Sau này có thấy ánh sáng trên bộ đầu, Con cũng đừng ngó theo; cũng chú ý ngay trung tim chân mày, thì ánh sáng nó sẽ sáng tỏ hơn nữa.
Bạn đạo8: Thưa, con làm Pháp Luân Thường Chuyển thì một thời gian đầu con cảm thấy rằng ở phía sau, từ ót trở lên, nó bị nghẹt, nên cái đầu bị lắc, có thể nói là cả thân người bị quay chuyển dữ lắm! Rồi sau này qua giai đoạn đó thì hết. Hiện tại là khi mà con làm Pháp Luân Thường Chuyển thì con thấy rút từ cái môi trên lên tới lỗ mũi, rồi lên tới trán. Thưa Thầy, một thời gian sau này nữa, con cảm thấy nó rút lên trên đỉnh đầu. Thưa Thầy, như vậy là đúng, hay sai? [38:31]
Đức Thầy: Đúng rồi đó! Tiếp tục làm Pháp Luân nữa. Khi mà mình thấy nó nghẹt ở chỗ đó, chứng minh là luồng điển đã lên tới đó rồi;mà nó lắc qua, lắc lại, đó là mình ra còn yếu, chưa đủ thanh nhẹ, thành ra Bề Trên không có hút được. Rồi tu thời gian nó thanh nhẹ, nó ngồi vững vàng, cứ hướng con đường đó mà đi, không có bị!
Còn cứ cầu xin ông bà giúp, này kia, kia nọ… là ma nó nhập à! Không có cầu xin gì nữa!
Cứ đi đi! Biết được đi, chết cũng đi, không sao hết; đi về đảnh lễ Phật. Trước khi nhập định, mình nguyện hai câu đó, “Xin đãnh lễ Phật,”rồi quên nó đi; rồi cứ thiền vậy, dổ ngủ; lúc đó mới thấy mình đứng, một thời gian nào thấy mình đứng ngoài thể xác này, ở trên dòm xuống; rõ rang; mới chứng minh sự xuất hồn, rồi ra đi, thật! Những cái gì mà chúng ta có thể tới được, thấy được, học được liền, tức khắc nhìn là học được liền, mới tạo thêm sự thông minh.
Bạn đạo8: Câu hỏi thứ ba mà con muốn hỏi Thầy: Khi mà làm Pháp Luân Thường Chuyển, như vậy chứng tỏ là cái đường Nhâm Mạch của con nó được thông, nó đi từ môi trên mà đi lên đỉnh đầu?
Đức Thầy: Cái đó là cái Đốc Mạch; Đốc Mạch là môi trên. Còn cái Nhâm Mạch mà nó thông rồi, không bao giờ nghĩ tới tình dục nữa; hết rồi!
Bạn đạo8: Thưa Thầy, vậy cái phương pháp mà con làm Pháp Luân Thường Chuyển có đúng không?
Đức Thầy: Làm đúng! Tiếp tục làm nữa đi!
Bạn đạo8: Dạ; con cám ơn Thầy.
Đức Thầy: Cứ trì cái chí làm nữa, đừng bỏ! Đừng tưởng, “Tôi vậy là hay!” Chưa hay đâu! Làm nữa nó sẽ sáng tỏ hơn, mọi sự việc! Tôi nói sao nó phải có vậy! [40:35]
[kết thúc Phần “Bế Mạc” [kết thúc toàn bộ Video 19940815L1-III]