19940810Q1
Đt: làm một việc cho mọi việc là gì? Tại sao tự tin là tự hại? Theo Vô Vi, thần thông có nghĩa là gì? Người tu Vô Vi niệm Phật đều đầy đủ, các tạng sẽ mở trong trật tự như sao?
TV VĨ KIÊN: KHÓA KHAI TRIỂN NGUYỆN LÝ "NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT" - I - NGÀY CHÓT - Cuốn A
Bạn đạo1: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa tất cả các bác, các anh chị: Hôm nay là ngày thứ 3, và cũng là ngày cuối cùng của Khóa Sống Chung, Khóa 1 tại Thiền Viện Vĩ Kiên. Chúng con chân thành cảm tạ sự chiếu cố, giúp đỡ, thương yêu của Đức Thầy đã dìu dắt chúng con trong 3 ngày ở đây; và cũng như chúng con cũng cảm ơn tất cả sự đóng góp của bạn đạo khắp nơi, đã tạo một sự ổn định trật tự của Khóa Sống Chung; và nhất là sự bỏ công, hi sinh của các ban nhà bếp và các anh chị em tu sinh tại Thiền Viện Vĩ Kiên, đã cho tất cả chúng con có dịp dự những bữa cơm thanh nhẹ, dưỡng sinh và đầy đủ sức khỏe, đã giúp cho những buổi thiền được tốt lành.
Hôm nay cũng là ngày cuối, rồi đây mỗi người sẽ rời một nơi để cố gắng tu học thêm. Một lần nữa, thay mặt ban tổ chức của Khóa Sống Chung ở đây, chúng con thành thật cảm tạ sự quang chiếu và ân độ của Đức Thầy đối với Chúng con. Con xin đa tạ Thầy. [01:48]
Đức Thầy: Ba ngày sống chung, nhưng mà sự tri giác của mọi người tự tìm thấy triển miên khai mở, rồi chúng ta cứ tiếp tục triền miên thực hành để đi tới một cuộc đời sống động an vui; chúng ta mới xét lại quá trình bây giờ, ngay giờ phút này, chúng ta xét quá trình với bây giờ là đã khác rồi; thấy trong cuộc đời, không có cái gì sung sướng bằng chịu tu và tự tu. Lúc nào chúng ta cũng cảm thấy đã làm một việc cho chính mình, nếu mình chịu tu; bằng lòng làm một việc cho chính mình, xây dựng cơ đồ tâm linh hòa hợp với tình Trời, thì cuộc sống chúng ta sẽ được an vui.
Trong tâm thức của mọi ngưới ý thức được nguyên lý của “Nam Mô A Di Đà Phật”; hổm rày, chúng ta đã thực hành, đi từ bước một để tìm hiểu sự thanh tịnh của chính mình. Không nhiều thì ít, chúng ta thấy vui! Có nhiều người ra đi trìu mến Thiền Viện, trìu mến bạn đạo; đó là do cái tâm thức khai mở thanh nhẹ; nhiều người muốn đi tu luôn, không muốn trở về gia cảnh; cái đó là phần hồn đã thức được phần nào. Phần hồn nó thúc đẩy như vậy để tiến về cái cõi rạng rỡ và tiến hóa tới vô cùng thanh nhẹ, mới cảm thức cái nguyên lý vô sanh ở tương lai. [03:00]
Ngày hôm nay chúng ta học được và hành được, chúng ta nắm được cây gậy để tiếp tục đi; cứ đi mãi như vậy, kiên trì, nhịn nhục, lầm lì tu tiến, thì tương lai sẽ có kết quả tốt. Chúng ta thấy, Thiền Viện Vĩ Kiên, mấy cái cây thông đó, năm nào cũng kiên trì như vậy; mà năm nào nó cũng xinh đẹp và nó khuyến khích chúng ta đứng gần nó! Chúng ta cần giữ tâm kiên trì để tiến hóa; dù trước súng, mưa rơi, cũng vậy đó thôi: chúng ta tu, tình đời đen bạc cũng vậy đó thôi; sự kích động và phản động của đời cũng vậy đó thôi.
Cho nên, anh em vui họp trong mấy ngày, có sự hiện diện của tui và những lời minh giải và sự mong muốn hiểu biết của các Bạn đã hỏi tui; tui cũng minh giải cho các Bạn nắm nguyên lý đó mà thực hành; giữ cái nề nếp rõ rệt. Chúng ta là người tu, không có hướng về sự loạn dâm nữa; loạn dâm chỉ tai hại của một cuộc đời; chúng ta không nên hướng về con đường loạn dâm. Loạn dâm là cái vốn sẵn của con người, vừa lớn lên, biết đời, là hướng về con đường loạn dâm. Ai cũng vậy. Ngày hôm nay, chúng ta thoát ly con đường loạn dâm rồi, chúng ta sẽ tiến lên con đường thanh nhẹ và sáng suốt, giữ khả năng mà mình đã hành cho chính mình, và tiếp tục như vậy.
Cho nên, trong Thiền Viện, có người đã hy sinh, thân đẹp của cô gái cũng không muốn gieo bày tại thế gian, muốn giữ tâm tiến hóa lo tu; tìm cái cõi thanh cao hướng về đại thanh tịnh, đại từ bi mà đi; là con đường đó nó mới khai mở trí tuệ sáng suốt của chúng ta; tương lai rủi có bỏ xác đi nữa thì phần hồn cũng biết đường đi, không có bị lạc đường. [05:48]
Cho nên, rồi đây các bạn phải ra đi, phải trở về; phần hồn đang nhập xác và rời khỏi cảnh thanh tịnh, trở lại sự động loạn; và chúng ta ở trong thanh tịnh này rồi sẽ trở lại sự động loạn của gia cang; nhưng mà chúng ta phải nhớ rằng, cái gốc của chúng ta là từ đại thanh tịnh ban chiếu xuống thế gian từ nhiều kiếp rồi, bây giờ chúng ta phải gói ghém, học hỏi, và thực hành để trở về với thanh tịnh, hội nhập trong đại thanh tịnh; thì lúc đó chúng ta mới thực sự là người tu.
Bây giờ trên đường tập tành, phải cố gắng. Không cố gắng thì bị tình đời thu hút, có thể hại tới tâm thân. Vô Vi là tu tự do, mà ý chí tu phải sắt thép, cương quyết; dù có tự do cách mấy, nó cũng không có thu hút chúng ta được. Chúng ta biết được con đường đi rồi, chúng ta không có lệ thuộc bởi sự thu hút; hút một lần, trễ 6, 70 chục năm! Đau khổ lắm, phải cố gắng tu đi.
Cho nên, hôm nay buổi chót, tui cũng chúc các Bạn ngày mai, đêm nay lo thiền trong thanh tịnh và ý thức những gì mình đã học được, hiểu được, và về cố gắng tiếp tục trong cái tâm tư tự hành. Đó là lo cho phần hốn, không phải lo cho thể xác. Chúng ta biết thể xác là tạm: mấy mươi năm phải ra đi; chúng ta phải cố gắng dọn rửa lọc cho sạch, để lúc ra đi phân phát thanh nhẹ, và không có bị lệ thuộc bởi sự ngoại cảnh nữa. Xác phàm là tạm; tâm thức chúng ta là trường cửu; phải giữ tâm thức thực hành để tiến hóa tới vô cùng! [07:45]
Hôm nay, hôm chót, các Bạn, không nhiều thí ít, cũng có một, hai sự thắc mắc trong lúc thiền. Có gì, có thể nghiên cứu với tui trong lúc có sự hiện diện tui tại đây. Có bạn nào muốn, cứ việc hỏi đi!
Bạn đạo1: Có các bác, anh chị nào? Mời Anh lên!
Bạn đạo2: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa toàn thể các vị thiện hữu; hôm nay, có câu hỏi con xin hỏi Thầy, nhờ Thầy minh giải: Thiền ở nhà hay là thiền ở Thiền Viện? Con thấy Thiền Viện thì thanh nhẹ hơn, nhưng lần này thì con thấy chân và tay chân đó ngứa ngáy nhiều hơn. Xin Đức Thầy minh giải cho chúng con?
Đức Thầy: Biết ngứa ngáy, cái đó, chúng ta cũng nhiều khi biết ngứa ngáy, do độc tố từ trong gan xuất phát ra. Chúng ta ăn uống phải cẩn thận; không phải là nơi Thiền Viện này; vì chúng ta đã ăn nhiều ngày, nhiều giờ; ăn một ngày 3 buổi là rất nhiều. Chúng ta tụ tập tới đây, chúng ta cố gắng tu, cố gắng làm Pháp Luân, là nó phải giải ra; nó giải ra, chút ngứa ngáy đó rồi nó sẽ hết; không có sao đâu!
Bạn đạo2: Cảm ơn Đức Thầy.
Bạn đạo1: Bác Tiến lên; xin mời Bác
Bạn đạo3: Kính thưa Thầy, con không có gì hỏi Thầy hết, Thầy. Ngày mai chia tay, con có mấy câu để trình Thầy và các Bạn;
“Chia tay để lại những gì?
Để toàn lời dạy từ bi nhẫn hòa
Để toàn lời lẽ đẹp hoa
Để thương để nhớ tới tòa hoa sen
Dạy lần chớ muốn người khen
Dạy lên thương nhớ Bề Trên hoài hoài
Thương yêu quý mến muôn loài
Dứt lòng hành pháp, tiến hoài không nên
Chớ nên bỏ pháp lưng chừng
Thành công thanh tịnh chớ mừng, chớ quên
Nhẫn hòa nhịn nhục lâu bền
Con mình thanh trược đắp nền dựng xây
Luôn luôn đoàn kết sum vầy
Hi sinh tha thứ tỏ bày tình thương
Thầy đi đây đó khắp phương
Để mà ban bố tình thương cứu người
Giải luôn vui vẻ tươi cười
Vui đầu niệm Phật vui tươi lòng sầu
Tịnh thanh ý niệm nhớ câu
Di Đà Lục Tự nhiệm mầu thăng hoa
Bỏ đi tâm tánh điêu ngoa
Tam công rẻn luyện ngọc ngà, kim cương
Nếu tuân giữ đạo luân thường
Đấu tranh là việc của phường vô tâm
Nhớ luôn việc hẳn tham dâm
Tham dâm giết chết lần lần thâm tâm
Ngày đêm tự giải sai lầm
Lưu thanh khứ trược, tâm trần lắm phai
Nhớ Thầy cố gắng dùi mài
Vĩ Kiên để lại nhiều bài bạn ơi
Gắng sao dẹp bỏ được tui
Thương Thầy, thương Phật, thương Trời, thương ta.” [11:45]
Đức Thầy: Cảm ơn
Bạn đạo1: Kính thưa Đức Thầy, kính thưa toàn thể quý vị thiện hữu: Xưa có câu “Dò sông dò biển dễ dò; Đố ai lấy thước mà đo lòng người”; Với một cô (nghe không rõ) từ Canada, có thành tâm và học thuộc nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” nay với giọng hát của cô, giống là opera, cho nên xin quý vị cho một tràng pháo tay để cỗ võ tinh thần cô.
(Hát....) [14:55]
Bạn đạo1: Thưa có các bác, các anh chị nào có câu hỏi nào cần đặt ra không? Nếu không thì, kính thưa Đức Thầy, hôm trước có anh Bảy về Thiền Đường Thái Văn Hợp, thì anh Bảy trình bày là bên này có những Khóa Sống Chung, thì bên Việt Nam có gởi qua cho 3 hộp đũa; tuy nó không có đẹp, nhưng trong mỗi chiếc đũa đều có một câu thơ của Thầy; thì số lượng không có nhiều, thành thử không có thể mỗi bạn đạo có một chiếc được, một đôi đũa được, hàtnh thử ở đây thì con xin làm một cuộc sổ xố; thành ra, kính xin Thầy bóc những cái số, có tên ai thì con sẽ tặng cho người đó.
Đức Thầy: Nguyễn Quang Vinh, (Vỗ tay), Phạm Kim Hằng (vỗ tay), Nguyễn Thị Lài (vỗ tay), Lê thị Mẫn (vỗ tay), Lê Cẩm Tú,
Bạn đạo1: Tống Kiều Cúc (vỗ tay), Nguyễn Ngọc Thanh (vỗ tay), Đỗ Xuân Phong (vỗ tay). Còn 2 chiếc nữa thôi; Đỗ thị Nương đi về rồi thì thôi, Lý văn Giáo (vỗ tay); còn một cái nữa thôi, ai độc đắc? Đặng Quốc Anh! (vỗ tay) [18:59] Mấy người khác, xin hẹn kỳ sau, quà khác.
Đức Thầy: Kỳ sau, hay là kiếp sau?
Bạn đạo1: Để đền đáp lại sự lo lắng cho tất cả chúng con đến tham dự Khóa Sống Chung ở đây, thì tất cả bạn đạo có tham dự cái Khóa 1 này có phát tâm đóng góp một người một chút, để gọi là một ít quà để biếu cho các tu sinh ở đây. Xin mời đại diện của tu sinh lên nhận cái bao thư này.
(nghe không rõ) [19:46]
Bạn đạo1: (nghe không rõ) Và cũng để tiếp theo thì chúng con xin mời một đại diện trong Khóa Sống Chung, là chị Vân Khanh, nói lên càm tưởng trong những ngày sống chung ở đây. Xin mời chị Vân Khanh.
Bạn đạo4: Kính thưa Đức Thầy, chúng con, tất cả khóa sinh của Khóa 1 Khai Triển Nguyên Lý Nam Mô A Di Đà Phật, đã từ các nơi trên thế giới: Úc, Âu, Canada, và các tiểu bang trên nước Mỹ, đã không quản ngại sự xa xôi, trở về Thiền Viện Vĩ Kiên, như là những cánh chim tìm về tổ ấm, một nơi mà chúng con luôn luôn nghĩ tới, mong sự xum họp. Và, trong những ngày sống vừa qua, chúng con đã được hưởng rất nhiều ân điền của Đức Thầy, của Cha, Mẹ Bề Trên, và của Đức Thầy và của Đức ông Tư, qua những cái buổi thiền. Buổi sáng, chúng con được nghe băng Phụ Ai Mẫu Ái, đã thu nhận rất nhiều sự thương yêu của Cha Mẹ qua sự dạy dỗ của Thầy. Chiều tối là những băng giảng của Thầy rất nhiều ân điển, đã giảng cho chúng con tất cả những sự thắc mắc, những sự u uất, những bài học mà chúng con đang học, để chúng con giải tỏa được và tiến bước thêm trên đường tu học. [22:02] Buổi tối chúng con đã được nghe những băng Kinh A Di Đà, là bộ kinh quý giá nhứt mà đức ông Tư đã khai triển thêm, giúp chúng con trên đường tu học; rất quý.
Riêng phần con, những ngày đã qua là những ngày thật quý báu. Con xin nói lên một vài điều để chia sẽ với các bác, các anh, chị, để chúng ta cố gắng hơn nữa trên đường tu học, không phụ những ân điển của Cha, của Thầy, Mẹ đã ban cho chúng ta rất nhiều trong những ngày hôm nay, trong những ngày đã qua. Có lẽ như là, sự cố gắng thanh tịnh để niệm Nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” mà, không nhiều thí ít, các bạn đạo tham dự Khóa 1 cũng đã nhận được những điều siêu diệu của nguyên lý đó. Riêng phần con, con đã nhận thấy rằng, mình là đứa con bất hiếu: cha mẹ đã sinh ra, Cha Mẹ Trời đã sinh ra cho con thể xác như thế này, mà con cứ động loạn mãi về những chuyện tình, tiền, duyên, nghiệp để quên đi đường hướng trở về với Cha Trời.
Với tinh thần dứt khoát như những lời Thầy dạy trong 2 ngày hôm nay, con đã cố gắng rất nhiều: chỉ trong vài ngày chung học với các Bạn, trong tình thương yêu của các Bạn đã giúp đỡ con rất nhiều trong những lần nói chuyện, để con thấy được rằng, mình phải dứt khoát, dứt khoát tình đời để hướng về tình Trời; đó là để báo đáp những công ơn của Cha, của Thầy, của Mẹ đã thương yêu chúng con vô cùng; lúc nào cũng mong chúng con trở về; nhưng vì cái sự lôi kéo của đời quá nặng trược, chúng con, không nhiều thì ít, cũng bị trễ nại cái đường về. Nhưng ngày nay, sau những ngày sống chung, chúng con thấu hiểu được đường nào mình phải đi, không còn bê trễ nữa. Con đường nhất quyết phải đi là sự tu sửa, lo cho chính mình để hướng thẳng trở về, không còn đi lòng vòng nữa.
Và con cũng đã được biết nhiều sự dạy dỗ trong vô hình để Thầy, Thầy đã dạy con rất nhiều trong 2 ngày hôm nay; và bây giờ, con thấy con thật sung sướng vì con đã dứt khoát được những chuyện không cần thiết, ể đcon đi con đường cần thiết mà con phải đi. Và con hy vọng rằng, những ngày sống chung này, các bác, các anh chị, sẽ xem đó như là một cái hành trang rất quý giá để giúp chúng ta trở vể với đời sống hằng ngày. Chúng ta sẽ luôn luôn sống trong cái tình thương. Như những ngày hôm nay, tình thương của Cha Trời, tình thương của tất cả những người xung quanh đã thể hiện sự dạy dỗ của Cha Trời đối với chúng ta dù trong nghịch cảnh hay thuận cảnh. Đó là những lời, với tất cả tình thương của con, xin trình lên Thầy và chia sẽ cùng các bác và các anh chị; con xin dứt lời. (vỗ tay) [27:22]
Bạn đạo1: Để tiếp theo, đóng góp của tu sinh thì không ít; tu sinh xin có một bài ca để tặng chúng ta; Mời cô Bê.
Bạn đạo5: Bài hát này, hôm bữa Đại Hội có hát một lần; nhưng mà Thanh Mai nói là “Bể dĩa rồi, bây giờ phải dán dĩa lại; kỳ này, phải đem bửu bối ra; hát bài “Nhạc Tiên”, lời thơ của Thầy, do chị Phạm Kim Hoa, bên ÚcChâu, phổ nhạc [28:32]
“Biển thanh, em hát em hòa.
Tâm hồn thanh nhẹ, thiết tha độ đời.
Trong Không mà Có tình Trời
Yêu thương quý chồng, thảnh thơi vui hòa
Trong gần phát triển đến xa
Từ quang tận độ, tâm ma chẳng còn
Thanh quang chẳng có hao mòn
Tự nhiên thông cảm, chẳng còn si mê
Tìm thanh, em hát em hòa
Tâm hồn thanh nhẹ, thiết tha độ đời
Trong Không mà Có tình Trời
Yêu thương quý chồng, thảnh thơi vui hòa
Trong gần phát triển đến xa
Từ quang tận độ, tâm ma chẳng còn
Thanh quang chẳng có hao mòn
Tự nhiên tâm cảm chẳng còn si mê
Thanh quang chẳng có hao mòn
Tự nhiên tâm cảm chẳng còn si mê.” [31:07] (vỗ tay)
Bạn đạo1: Thưa, có ai có gì xin hỏi nữa không? Hiền hả, Em hả? Lên đây!
Bạn đạo6: Chào Thầy. Trước hết con xin cảm ơn Thầy đã, mấy hôm nay con, nhờ lên Thiền Viện Vĩ Kiên, cho nên con, nhờ sự giúp đỡ của Thầy và các bạn đạo, con tự mình tìm hiểu được thế nào là tâm, là xác? Như Thầy thường nói là, theo con nghĩ, không biết có phải không, Thầy, là tâm (nghe không rõ) nên mình không thấy, nhưng thật cái đó mới là tiền của; cái xác mình thấy thật là cho nó đẹp như thế nào, nhưng mà mình thấy là, mình chết nó cũng như không; cho nên gọi là Không; trong Không mà Có, là như vậy.
Đức Thầy: Đúng là vậy.
Bạn đạo6: Dạ! Còn nếu mà mình, tâm mình, mình thấu vào tâm của mình, thì mình sẽ thanh tịnh. Bởi vậy, nếu mình hướng về thể xác bên ngoài, những vặt vãnh bên ngoài, thì mình chỉ biết những cái giả dối, thì không bao giờ nó chấn động mình; nó làm cho mình tà! Còn trong khi tâm mình, mình không thấy, nhưng nó rất là thanh tịnh; như Thầy nói, nhờ thanh tịnh, tâm mình thanh tịnh thì, theo con nghĩ, thì nó sẽ đưa mình tới sáng suốt, trong cái trí của mình (nghe không rõ)nó có thể phân tách, suy xét rõ ràng, cũng như nhận xét Thiền Viện để học hỏi, tiến triển thêm. Đó là phần cảm tưởng của con trong dự khóa học này. [33:10]
Đức Thầy: Con hiểu được cái nguyên lý đó là cứ nắm đó mà đi, đi tới; rồi sang năm nó sẽ hiểu nhiều hơn; mỗi năm mỗi khác, mỗi giờ mỗi khác; ban đầu thì mỗi năm, mỗi tháng; sau, nó mỗi giờ! Tới lúc đó mình mới thấy là mình gần Phật nhiều hơn.
Bạn đạo6: Dạ! Con cũng có vài câu hỏi xin muốn hỏi Thầy; là: Thầy thường nhắc là, nếu mấy người mà chăm chú tu thiền thì không có cần gì phải hỏi. Như vậy, nếu như vậy đúng thì tại sao mình có những buổi họp như vậy, phải làm việc thôi?
Đức Thầy: Những cuộc họp là để nhắc nhở, vì người tu ở gia cang luôn luôn bận rộn, làm bận rộn cái chuyện không cần thiết quá nhiều! Nó có cuộc họp là để nó hướng thượng, nó thấy nó cần làm chuyện cần thiết cho chính nó, thay vì không cần thiết; nó cũng vơi đi cái lòng sầu và nắm vững cái đường tiến của chính nó!
Bạn đạo6: Dạ! Còn câu hỏi là, trong băng hôm qua và hôm trước, con nghe lại Thầy nói đó, là cũng như là mấy người tu tiến đó, thì họ sẽ không có tin mình. Nếu mà mình tu tiến mà không tin mình, đừng có tiến nữa?
Đức Thầy: Con nói gì?
Bạn đạo6: Mấy người mà tu cao đó, thì không có tin mình; nếu mà tin mình thì mình sẽ không tiến!
Đức Thầy: Không tin mình, thì mình mới tiến tới vô cùng! Cứ tin mình, mình ở chỗ đó!
Bạn đạo6: Tại sao vậy, Thầy?
Đức Thầy: Khi những người tin mình đó, “Tui đắc đạo rồi! Thằng kia nó ngu, tui phải chửi nó; tui phải hành hạ nó” là mình bị giới hạn rồi; mình tự đi xuống; kêu bằng, hạ từng công tác! Có hay cách mấy mình cũng chê là dở, mình mới tiến. Cho nên, ở đời luôn luôn cái chuyện gì hay cũng bị đả kích; đó là cơ hội của người tu tiến hóa!
Bạn đạo6: Đó là nói về mặt tin, mà không tin tà. Còn nói về mặt tin, tin vào những sự thật mà mình nghĩ là đúng đó, thì mình nên tin không, Thầy? [35:16]
Đức Thầy: Không tin.
Bạn đạo6: Cũng như không tin là tâm, hồi nãy con mới nói?
Đức Thầy: Không tin; không tin mới tới vô cùng; mình thấy mình dốt, mình mới chịu học.
Bạn đạo6: Nếu mình không tin, thì làm sao mình học, Thầy? Mình không tin, mình nghĩ như vậy là đúng; hay là mình nhờ Thầy học vậy, mình tin! Thầy nói có đúng; có cái lý do gì?
Đức Thầy: Không tin, tin nó đúng. Cái gì mình đương phát triển, mình thấy chưa đủ, mình mới tiến lên cao được; bởi vì mình tu là vô cùng mà! Như bây giờ đây, “Tui mạnh rồi; tui không sợ ai hết!” Không được!
Bạn đạo6: Thầy, nghĩa là tự tin là tự kiêu đó, hả Thầy? Chớ không phải là,
Đức Thầy: Tự kiêu. Tự tu, tự tiến.
Bạn đạo6: Dạ!
Đức Thầy: Còn tự tin là tự hại.
Cho nên, luôn luôn Vô Vi mà tu sáng rồi đó, tự nhiên nó không tin à! “Chắc gì Mày sáng! Ông Phật mới sáng hơn Mày, chớ sao Mày dám nói câu này?” Nhưng mà tự nhiên nó nói ra! Rồi từ đó nó sẽ phát triển nữa, rồi nó thấy cái óc nó sáng, tâm nó càng ngày càng cởi mở! Thức hòa đồng nó càng ngày càng cởi mở thì nó thấy cái lượng từ bi nó càng ngày càng rộng, rồi nó mới thấy rõ ông Phật còn từ bi hơn nữa; thì nó cũng không tin khả năng của nó, nó phải tu nữa. Nếu nó tin, nó không chịu tu đâu! Không tin khả năng đó, nó mới tu nữa, nó mới tới nữa. Nhờ đâu nó biết được? Nhờ pháp này nó biết, thì nó phải giữ pháp này nó đi tới nữa; thì nó vững vàng hơn. Còn nếu tin, đứng ở đó, là bị kẹt, không tiến được. [36:43] Một người giỏi, còn một người giỏi hơn ! Như ở xứ Mỹ, chúng ta thấy rõ: cái ông boxer, ổng đánh 2 cái là người ta ngã rồi; nhưng mà bữa sau, cũng có người đánh hạ ổng được. Cho nên, phải nghĩ như vậy thì chúng ta mới tiến được.
Cứ cho chúng ta là đúng, thì không có tiến: đâu cần tu; nếu cho đúng thì không cần tu! Chớ nói, “Tui thoát rồi!” Ở cõi đó cũng còn làm việc nữa mà; Phật bây giờ vẫn còn làm việc mà; Ông Trời còn làm việc mà! Tại sao chúng ta không chịu làm việc? Mà nếu đứng lại, là con ma lười biếng nó tấn công; không phát triển; tai hại vô cùng!
Đức Thầy: Thì Con phải kịp; cái luồng điển Con càng ngày càng đi cao thì Con mới hiểu được cái nguyên lý cuộc sống, Con mới đạt được sự bình an và hạnh phúc trong nội tâm. Chúng ta ở đây, nhiều khi buồn, là tại cái nhịp sống chúng ta không có hòa được, nó buồn. Chúng ta tu, niệm Phật ngay trung tim bộ đầu, là cái điển quang của chúng ta nó hòa hợp với thanh quang của vũ trụ, thì chúng ta thấy an nhiên tự tại, bất cứ sự kích động nào của tình đời. [38:15]
Bạn đạo6: Dạ; cảm ơn Thầy. Con muốn nói phần chót nữa là, con, kỳ này con đi, con mới giác ngộ được với Thầy là người giữ lại Thiền Viện, có cái siêu pháp để hiểu và, mặc dù mình có thể đi lên Trời hưởng thụ những sự thanh cao nhưng mà Thầy đã bỏ (nghe không rõ) mọi giới để cùng tiến. Đó là việc con rất thông cảm
Đức Thầy: Trước mặt Con thì Thầy cũng như Con: mắt, mũi, tai, miệng; mà Thầy được khai mở bên trong, Thầy cũng không tin! Nhờ không tin, Thầy mới được an vui; thì mỗi năm mỗi khỏe mạnh. Nhờ sự không tin mới cố công học hành, học hỏi từ đời lẫn đạo, mới đúc kết thành chân lý để hướng độ những người muốn đi tới thay vì thụt lui.
Bạn đạo6: Cảm ơn Thầy!
Bạn đạo1: Xin có ai còn câu hỏi nữa không? Hiền? À! Anh Giáo; xin mời anh Giáo.
Bạn đạo7: Kính thưa Thầy, kính thưa bạn đạo; thì sau một thời gian tu tập thì con, những cái phương cách mà đi về Trời, Thầy đã chỉ cho con rồi, thành thử ra con không có cái gì để hỏi về hành pháp. Nhưng mà, nếu Thầy cho phép, con hỏi về chuyện đời chút xíu vậy thôi?
Đức Thầy: Cứ hỏi.
Bạn đạo7: Dạ thưa Thầy, 6 cái luân xa đó, 6 cái luân xa, phải là giao điểm giữa vía và cái xác của mình, hay không? Nếu mà khai mở 6 cái luân xa, thì mình sẽ có chuyện gì xảy ra?
Đức Thầy: Sáu luân xa là lục tâm; mà chúng ta trì niệm hoài, tu hoài, thì lục tâm nó sẽ thông. Thì cái thông đó nó giao điểm, quán thông đời và đạo, hồn và vía, rõ rệt. Cứ cố gắng đi; làm, rồi nó sẽ đi tới.
Bạn đạo7: Dạ, thưa Thầy, câu hỏi kế tiếp: cái pháp tu của mình là pháp tu tắt; thì con biết có một cái pháp giống như vầy, làm nó tôi luyện đến khi mà mở ra được 6 cái luân xa; xong rồi mới dẫn điển lên, từ cái xương sống mình lên, trên Hà Đào Thành; còn mình đó, mình không có luyện 6 luân xa, mình dẫn điển thẳng từ xương sống lên Hà Đào Thành, cho nên, cái pháp tu của mình là pháp tu tắt; đúng hay sai?
Đức Thầy: Tu tắt là đi vô điển, là trực tiếp, chớ không phải nói tắt; trực tiếp con đường phải làm! Chúng ta đã nghiệm rất rõ ràng, cái gì đều do Thanh Khí Điển hóa sanh vạn vật; và chúng ta tu, khai triển Thanh Khí Điển mà chúng ta hấp thụ trong cơ tạng, rồi nó hội tụ thành ra một khối thanh tịnh ánh quang, linh quang, tiến hóa đi lên. Lúc đó chúng ta mới thấy là thoát phàm tục. [41:34]
Chớ còn nói, tu cái này rồi qua cái kia! Một mình có mấy mươi năm mạng, mà tu đi, tu lại, lôi thôi; đâu có tiến? Tu ngay thẳng con đường như vậy: sự thật, chúng ta nháy mắt được cũng nhờ điển; không có điển, không có nói năng được! Nhịn đói 7 ngày, nói không ra tiếng; phải không? Vũ trụ quang ban chiếu cho chúng ta, chúng ta mới có thực phẩm; rồi chúng ta tưởng Bề Trên, thì cái thanh quang mới rút tiến cái phần hồn của chúng ta.
Cho nên, đời, đạo song tu: Đời là thể xác chúng ta; chúng ta hiểu cấu trúc của thể xác; mà sự hiện hữu của thể xác đương hành đây, nhờ cái gì? Nhờ vũ trụ quang mà sống. Chúng ta hành đây là tiến về điện năng của Càn Khôn Vũ Trụ; là đi thẳng, chớ không phải đi tắt; người đời họ tu dãi đãi họ nói mình đi tắt; chớ đúng đường nó phải tu như vậy là đúng.
Anh ăn điển, Anh ăn cơm Trời, mà Anh nói chuyện đời, là trật! Ăn cơm Trời, phải nói chuyện Trời! Hỏi, lấy cái gì chứng minh Trời? Thì “Tui đói bụng, mà tui ăn được cơm, mặt mày tui hồng hào, điện năng tui nó dồi dào, sức khỏe đầy đủ, mắt tui sáng, tâm tui minh. Nhờ cái gì? Nhờ điện năng của vũ trụ quang hỗ trợ cho tui tiến hóa. Còn phần hồn của tui là sự thanh tịnh chơn thức; cho nên tui phải có cái pháp trì niệm để đạt tới sự thanh tịnh sáng suốt, mình mẫn khi lìa xác, mà thôi!” [43:08]
Bạn đạo7: Dạ, con cảm ơn Thầy. Còn câu hỏi này, con chắc Thầy rầy con quá!
Đức Thầy: Ừ?
Bạn đạo7: Dạ, thưa Thầy; con cũng biết là phép thần thông đó, là chỉ là kết quả đương nhiên, trong cái thời gian con tu tập, sửa đổi tâm tánh, thì cái phép thần thông nó sẽ thể hiện đương nhiên; thì trước sau con cũng biết các bạn đạo của con đây, như con đây, cũng có phép thần thông. Mà con không biết phép thần thông là cái gì! Thưa, Thầy có thể giảng dùm con, phép thần thông là cái gì?
Đức Thầy: Thần thông: “Lòng cho riêng mới gọi là Thần”; là cái hồn chúng ta ra khỏi cái xác thì chúng ta mới thông cảm cái nội tạng, và hành trình sai hay là phải của chính chúng ta; sửa, mà tiến; kêu bằng “Thần thông”. Không phải là thần thông để đánh phép, thần thông để giết hại người, thần thông để hù hiếp người khác! Cái này, chúng ta là mỗi đơn vị đều có khả năng khai triển thần thông: mình biết chuyện mình; cái nguyên lý “Nam Mô A Di Đà Phật,” chữ “Phật” là mình biết chuyện mình; mà mình trì niệm như vậy, nó thông rồi, thì cái thần mình thông: mình thanh tịnh mới thấy được những cái sai trái, mà mình tiến thân. [44:19]
Bạn đạo7: Dạ, cám ơn Thầy. Còn một câu hỏi chót con hỏi về cá nhân con đó, Thầy.
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo7: Nếu mà con niệm Phật cho đầy đủ đó, thì tạng nào của con sẽ mở ra trước?
Đức Thầy: Khi mà chúng ta niệm Phật đầy đủ, thấy rõ ràng, nghĩa là, ngay trung tim chân mày chúng ta phải mở trước; nó hội tụ. Thì, lúc bình thường, chúng ta ban đầu nhắm mắt thấy nó cạn lắm, nó tối, nó cạn, hay thích mở mắt. Bây giờ, chúng ta nhắm mắt, thấy muốn nhắm luôn; mà trong cái tối đó là tối rộng! Rồi nó lần lần đi tới chỗ sáng; mở chỗ đó trước. Nhờ cái Soi Hồn, nó mở cái đó trước tiên; rồi từ cái đó mà thông rồi đó, trung tim bộ đầu sẽ thông. Cái đó là tự động.
Bạn đạo7: Dạ!
Đức Thầy: Sẽ thấy ánh sáng ở bên trên; rồi nghe được những lời nhắn nhủ mà mình, trong giấc thiền, mình thấy, “Cái này mình không hiểu, mà tại sao trong này mình tự nhiên hiểu như vậy? Mà hiểu một cách thông suốt!” Thì mình giao cảm được cái thanh quang ở Bề Trên, Luồng điển từ bi của Chư Phật chiếu độ mình rồi; không sợ; cứ nhắm đường đó mà đi, không có sai. Mà đừng có nghe người ta nói này, nói kia, nói nọ; bởi vì họ hành không nổi; chỉ ra với vô, mà họ cứ đi ra hoài, không đi vô! Vô là thanh tịnh, mà họ cứ đi ra hoài; họ nói chuyện đi ra; mình nghe lời, đi ra; mình bị! Mình đang đi vô là cứ việc đi vô luôn, nó mới thanh tịnh.
Bạn đạo7: Con còn một câu hỏi nữa. Thưa Thầy, con có nhiều bạn đạo hỏi con đó là, khi nào mình biết được mình đã đạt đến Vô Biệt Niệm? Thì con thì con thấy, mấy bữa nay, con ngồi đó, con ngồi làm chuyện chơi thôi, nhưng mà tự nhiên con nhớ niệm Phật! Thì con nhớ trong đầu con đang niệm Phật; thành ra cũng giống như 2 người, vậy đó. Thưa Thầy, Thầy giảng cho con nghe, là…
Đức Thầy: Vô Biệt Niệm; ban đầu, niệm thường niệm; niệm là chúng ta co lưỡi, răng kề răng, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật.” Ban đầu niệm nó có khó khăn; rồi niệm một chặp quên, niệm một chặp quên; rồi, lâu lâu, chúng ta, sau này chúng ta niệm, niệm hoài: nói chuyện xong là niệm, nói chuyện xong là niệm. Rồi sau, tới lúc mà vừa nói chuyện cũng biết là niệm vậy đó: nhớ; nhớ! Cái nhớ nó khó hơn cái niệm; nhớ là cái bộ đầu mình nó khác rồi, có vòng tròn trên bộ đầu, nó sáng suốt trên đó; nó hội tụ cái nguyên lý. Rồi chúng ta nhìn cái dĩa, khó khăn cách mấy, tưởng tới “Nam Mô A Di Đà Phật,” tự nhiên cắt nghĩa được, thông suốt cái nguyên lý của mọi sự!
Bạn đạo7: Dạ thưa, cảm ơn Thầy.
Đức Thầy: Không có chi. [47:47]
Hết