19930803L2

ĐẠI HỘI VÔ VI Kỳ 12: ĐỜI ĐẠO PHÂN MINH

Hôm nay ngày 3 tháng 8 năm 1993, lúc 4 giờ 17 phút khuya, sau khi viết mục “Bé Tám” tôi lại có sức khỏe tiếp tục bàn bạc cùng các bạn khắp Năm Châu, để tìm hiểu nguyên lý của cuộc sống của chúng ta và mục đích tu học của chúng ta: Để làm gì đây? Sẽ đi về đâu?

Thưa các bạn, cuộc sống của chúng ta hiện tại dẫy đầy sự học hỏi không ngừng nghỉ trong muôn chiều kích động và phản động của tâm thức; mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây đều điêu luyện tâm thức của chúng ta tiến hóa.

Các bạn thiền các bạn thấy rõ: đêm đêm chúng ta thiền là chúng ta đã nuôi dưỡng một ý lực giải thoát, và muốn hành cho cơ tạng được yên ổn, thanh tịnh và tự chủ hoàn toàn để khai triển tâm thức từ bi sẵn có của chính chúng ta, là một kỳ công mà chúng ta đã chọn. Khi chúng ta đã chọn con đường đi thì phải dốc lòng đi. Ngay ở trần gian, chúng ta muốn đi đâu đi nữa cũng phải có mục đích, mà trong cái mục đích đó phải kiên nhẫn, dày công thì mới đạt tới mục đích.

Còn cuộc sống thiêng liêng, liên hệ Thiên – Địa – Nhơn rõ ràng trong ba cõi, mà chúng ta đang sống trong cảnh phù sanh nhơn sinh này rồi tạm bợ, đòi hỏi rất nhiều nhưng mà rốt cuộc không có kết quả. Cho nên chúng ta hướng về con đường tu, hướng về những hình ảnh thanh tịnh, thậm chí chúng ta thấy đi đến rừng núi vĩ đại, tâm chúng ta lại an. Tại sao? Đó là nơi thanh tịnh, không thay đổi, không di chuyển. Chúng ta ở cảnh di chuyển không thành thì chúng ta phải trở về cái cảnh ổn định, tự nhiên và hồn nhiên phát triển tâm thức thì chúng ta mới yên. [02:31]

Cái pháp chúng ta đang hành đây trong cái đường lối rất rõ ràng, các bạn đang đi, càng ngày nó càng ổn định: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định – nó liên hệ với cả Càn Khôn Vũ Trụ, liên hệ với nguyên khí của cuộc sống. Còn không phải là người đời… người đời tôi phải liên hệ với xã hội, liên hệ với bánh trái, ăn uống, ăn mặc… cái đó là bên ngoài. Còn cái này chúng ta liên hệ nguyên lý cả Càn Khôn Vũ Trụ.

Đêm đêm các bạn tu, ngày ngày các bạn luyện thì các bạn thấy là càng ngày càng gần nguyên lý hơn, thì tâm các bạn sẽ thức và hiểu rõ chính chúng ta sai chẳng có ai sai cả. Khi nhận định được sự sai của chúng ta, chúng ta càng dốc lòng tiến hóa, dốc lòng hướng về con đường tu thanh tịnh và đem lại sức khỏe và mọi sự bình an cho tâm thức, thì từ đó sự thắc mắc sẽ không còn nữa, chỉ có hành triển tới sáng suốt, thanh nhẹ.

Ánh sáng của trần gian giải quyết tất cả mọi chuyện: ánh sáng đến là bóng tối phải tiêu tan. Thì tâm thức của chúng ta sáng thì những sự nạn tai trong đầu óc của ta không còn nữa, không còn thắc mắc, không còn nhào vô sự kích động... và không hiểu sự kích động thì phải động, là nạn. Cho nên nhiều người đụng xe đụng cộ, lái xe không minh mẫn cũng dễ đụng lắm. Không sáng suốt, không rõ vị trí của chính chúng ta làm cái gì đây, rồi cái óc cứ hướng về bên ngoài, nghĩ bậy, nghĩ bạ, nghĩ tình, tiền, duyên nghiệp… là nạn. [04:27]

Cho nên những người ở thế gian bị một lần tai nạn rồi mới chịu ăn năn hối cải, thậm chí dâm tánh của mọi người mà chỉ có tu mới cải sửa được – Dốc lòng tu, đây là một kỳ công để thực hiện chu trình tiến hóa không ngừng nghỉ và không bị tai nạn ở tương lai, dốc lòng làm thì những tai nạn đó nó sẽ tự nó mòn đi và không còn xuất hiện trước mắt của chúng ta nữa, vì trong tâm chúng ta đã dẹp rồi, cho nên chúng ta đã buông bỏ những cái tâm thức động loạn, hướng ngoại, cạnh tranh.

Thiếu nhịn nhục thì nó mới gây ra tai nạn.

Chính mình không quản lý được mình, chính mình không khai thác sở năng quý báu của chính mình hướng thượng thay vì đem ra trưng bày sự động loạn của chính chúng ta cho mọi người, không có hữu ích gì. Giữ sự thanh tịnh mới đem lại hữu ích cho chính ta và ảnh hưởng cho chung.

Cho nên các bạn có nhiều cơ hội gần đây để chung sống hòa bình trong những cuộc họp tâm linh, thì các bạn mới thấy rõ Bề Trên đã chuyển cho các bạn từ lãnh vực này cho đến lãnh vực khác, từ sự học hỏi này cho đến những sự học hỏi khác; ngay trong gia đình, ngay trong bản thân các bạn, đụng chạm rồi mới là khai mở được, mới thức tâm. [06:12]

Cho nên chúng ta càng thức tâm càng quý đời. Nhờ đời tôi mới tìm hiểu đạo, nhờ đời gay gắt với tôi, tôi mới có cơ hội thức tâm, nhờ đời quyến rũ tôi, tôi mới hiểu ngoại cảnh là gì, nó chỉ giới hạn và không đem cho tôi đến tới một chỗ sáng suốt vô cùng được, từ đó thức tâm mà đêm đêm tu luyện.

Thiền nhiều, thanh tịnh, óc sáng tâm minh thì không còn tai nạn gì vương vấn trong óc của chúng ta hết, chỉ biết một con đường đi về cõi thanh nhẹ. Lúc đó các bạn mới nhìn nhận có Thiên Đàng, có địa ngục… Các bạn thoát khỏi cảnh địa ngục ngay trong tâm các bạn: Thì cảnh lửa đốt hại hàng ngày, hàng giờ, hàng phút sôi động bởi bản chất sân si của chính mình, mà ngày nay các bạn tu được, nó dập tắt được ngọn lửa đó thì muôn chiều sẽ được phát triển trong chu trình tiến hóa của tâm linh rõ ràng.

Giàu mạnh nhất là phát triển được tâm từ bi. Tâm từ bi là sức mạnh của cả Càn Khôn Vũ Trụ. Ta phát điển được ánh sáng từ bi thì muôn chiều giải quyết được hết, không có gì thắc mắc, chỉ có hành triển. Thì chúng ta có thừa mới ban bố cho người khác, chớ không nói chuyện đôi môi, không nói đem vật chất để chới với trước mặt người. Tiền bạc nó chỉ giới hạn thôi, sức hút nó giới hạn mà thôi. [08:09]

Cho nên con người phải chết, biết rõ phải chết, phải lìa xác ra đi. Mà lìa với một cách thanh tịnh thì tự nhiên là có sáng suốt, có sáng suốt mới đi tới cái trung dung vô cùng được. Đêm đêm các bạn thiền, tin nơi khả năng sẵn có của chính mình, chịu tu, chịu giải mọi sự trần trược, và dứt khoát thất tình lục dục ngay trong tâm thức của chúng ta. Nếu còn ôm thất tình lục dục mà ngồi đó tu thiền cho giỏi cách mấy cũng vô ích.

Chúng ta hiểu rõ vạn sự trên đời, có ai giữ được một món gì ở thế gian trước khi lìa khỏi thể xác này?

Là cũng tay không mà đi mà thôi!

Mà đi bằng cái gì?

Đi bằng một lòng sáng suốt, thanh tịnh của các bạn thì không bị nạn nữa, khi chết không bị nạn nữa, không bị ma quỷ hướng dẫn, và không bị tội phước gì hết, chỉ biết đi trong sáng suốt.

Thì hội nhập trong khối đại từ bi thì lúc đó chúng ta mới có duyên lành tận độ chúng sanh. Chúng ta thoát khỏi bùn nhơ, lửa đốt, thì chúng ta muốn cứu những người đang bị kẹt trong bùn nhơ, lửa đốt này. Đó là phát triển được tâm từ bi, và cứ giữ cái đường đó mà đi.

Không nên lập một thế lực nữa. Nếu chúng ta người tu mà còn lập một thế lực cho chính mình thì tự đọa mà thôi. Chỉ biết ban bố sự thật, sự kinh nghiệm thực hành của chính chúng ta, tức là cứu độ mọi người gần chúng ta, vì chúng ta đã thực hiện một việc cho tất cả mọi việc. [10:14]

Đêm đêm tu học để khai triển sự sáng suốt để dẹp bỏ những sự tai nạn tại thế gian, thì cái đó là điều quý nhất có thể trao cho những người kế tiếp.

Khi mà chúng ta phát triển được tâm từ bi thì tâm của chúng ta lúc nào cũng mong muốn mọi người được đi con đường của chúng ta đã và đang đi. Cho nên nhiều bạn đạo mới tu, muốn cha mẹ tu, muốn anh em tu – không được, vì tâm từ bi không phát triển đều. Khi mà tâm từ bi phát triển rồi là “hữu xạ tự nhiên hương”, gia đình cũng được thăng hoa; biết, nghe tin của chúng ta không thì tâm thức họ cũng đổi chiều rất dễ dàng.

Chỉ cắm đầu lo tu mà thôi! Sự tranh chấp không có lợi lộc, mà chỉ tu, giải… mới là phát triển.

Các bạn muốn đi về xứ Phật, Thiên Đàng, là nơi phát quang, minh giải, mà nếu chúng ta tu, óc không sáng, thì lấy gì mà hội nhập trong ánh sáng của Đại Từ Bi? Cho nên Chư Phật lúc nào cũng sẵn sàng. Còn nếu mà chúng ta ôm lợi lộc, lợi dụng đạo pháp mà nói: “Tôi tu Vô Vi, tôi nhập cuộc với Vô Vi bao nhiêu năm”… đều là tự lường gạt mà thôi, không có sự thật. Phải thực hành cho óc chúng ta sáng thì cái ánh sáng từ bi của chúng ta mới hội nhập được ánh sáng của Đại Bi.

Đó là một kỳ công tu, chứ không ôm kinh này, sách nọ, rồi đặt chú này, chú nọ để làm gì. Tự gạt, chúng ta tự lường gạt nhiều quá, rồi tiếp tục tự lường gạt. Nói sự thanh nhẹ mà chính bản thân chưa thanh nhẹ; đọc những câu thanh nhẹ mà tâm không chịu hành tới thanh nhẹ, đó là tự gạt. Cái đó… tai nạn sẽ gia tăng và không giải được, chắc chắn nó như vậy, cam kết với các bạn như vậy. [12:24]

Nếu các bạn không dốc lòng tu sửa tâm thân thì cuộc sống của các bạn vô nghĩa, trong cuộc sống này không phát triển được; dù các bạn có địa vị gì đi nữa cũng không làm được; nói cho hay nhưng mà người ta nghe người ta không hiểu. Chính mình không có hiểu làm sao nói cho người khác được! Dựa trong lý này, lý kia, lý nọ, lý Ông Phật này, lý Ông Phật kia, lý Ông Phật nọ... Ông Phật thành công đâu có phải dễ dãi, Ông Phật thành công là Ổng đã trả một cái giá rất đắt, một kỳ công tu luyện, khổ hạnh tiến hóa không ngừng nghỉ. Mà chúng ta nhái những cái lời của Ổng, rồi đem cho tâm an lạc, cái đó là lợi dụng, lợi dụng đạo tạo đời. Mà chúng ta làm sao vớ tới được mà lợi dụng. Những lời chân lý tràng giang đại hải ở thế gian, mười đồng bạc là mua đủ sách vở để đọc. Nhưng mà tâm chưa thức, làm sao hòa tan được với chân lý, rồi cống cao ngạo mạn, tưởng ta là hay rồi đi phổ đạo cho người khác, cũng không được. Chính mình phải thực hành. Nếu chính ta không thực hành thì không nên nói cho người khác. Không gieo họa cho chính mình!

Ráng tu cho nó óc sáng tâm minh thì mới chỉ rõ cái đường lối đó cho mọi người tự đi và tự tiến. Trời ban cho chúng ta một cái xác xuống thế gian, rồi gom gọn những sở năng cả Càn Khôn Vũ Trụ để cho chúng ta thanh tịnh và tự thức những cái gì trong này, nhiên hậu mới phát triển được. Cơ cấu chúng ta lớn, không phải nhỏ. [14:13]

Người tu dốc lòng tu, đi đứng đắn, hành đúng pháp thì công việc rất nhiều, không có rảnh rang mà bịa đặt nhiều chuyện được.

Chính chúng ta phải tu! Chúng ta đã thoát khỏi ngục tù của cả Càn Khôn Vũ Trụ, không có nhỏ, là phải một kỳ công tiến hóa đi lên, nếu hướng hạ một chút một giây cũng là khổ rồi.

Cho nên, những kinh nghiệm mà tôi đã hành trong mấy chục năm nay để làm gì đây? Để nói ra những sự thật cho mọi người tu tự thức, và thấy rõ mình phải làm những gì khai thác tận cùng của chính mình. Khối óc chúng ta là giá trị nhất, mà khối óc của chúng ta không thanh tịnh thì đã làm mất cái giá trị siêu nhiên của Trời đất đã ân ban cho chúng ta xuống thế gian để phục vụ chúng sanh và tiến hóa. Chúng sanh nằm ở đâu? Chúng sanh nằm ngay trong cái xác của các bạn, ngay trong cái tâm thức của các bạn.

Đêm đêm các bạn tu: Soi Hồn, Pháp Luân, Thiền Định.

Soi Hồn để làm gì?

Soi Hồn để khối óc càng ngày càng ổn định.

Pháp Luân để làm gì?

Để giải mở những sự trần trược từ lỗ chân lông, từ các nơi cơ tạng đều được điều hòa, hướng về nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ.

Thiền Định để chi?

Thiền Định để cái tâm thức của chúng ta ổn định, thanh nhẹ, bừng sáng, mới hướng vào ánh sáng của Đại Từ Bi ở bên trên. [16:09]

Nhưng cảnh đời lôi cuốn… vì cuộc sống, nhiều khi chúng ta cũng chậm trễ về phương thức tu hành. Thì các bạn có thể kiểm thảo lại:

Tại sao đêm nay “tôi” không thiền được?

Vì “tôi” hướng ngoại rõ ràng, lo chuyện của một người khác, chứ chuyện của tôi chưa biết lo, chưa biết thương tôi. Biết thương tôi thì phải tự sửa tôi để ảnh hưởng người khác mà thấy rõ mục đích là làm đại sự.

Thấy hướng về cái tiểu thiên địa này nó nhỏ nhoi quá, mà làm sao làm đại sự?

Khi mà chúng ta thanh tịnh rồi, chúng ta nhắm mắt chúng ta hiểu tất cả những chuyện ở trần gian này đã ôn tập trong cơ tạng và khối óc của chúng ta, chúng ta phải thực hành trong cái vô tự chơn kinh mới phát triển.

Đời mới đã đổi mới, Thiên cơ đã cho các bạn thấy: nay sung sướng ở trong căn nhà tốt đẹp, ngày mai lụt, trôi mất. Người thế gian có muốn điều đó không? Không!

Nhưng mà Thiên cơ tại sao đến lúc chuyển như vậy?

Vì tất cả mọi người không hiểu được đạo, hướng bên ngoài, nhưng mà cái có là nó sẽ trở lại không. Những bài học của Thượng Đế đã ban cho mọi người học: trong có nó sẽ không, mà trong không nó sẽ có. Trong cái có có – không không để dạy con người tiến hóa, nhưng mà người không hiểu, đem ra tranh chấp, chỉ chọn cái có mà không chọn cái không.

Càng giàu càng tham, càng giàu nạn càng nhiều, vì ôm của mà không thấy cái của đó nó sẽ trở về không, thì bận tâm, rối ren tâm thức, lúc chết không minh mẫn.

Cho nên các bạn có duyên xuống địa ngục xem, toàn là nhà giàu bận áo lụa ở tù, bị giam trong ngục. Thì thấy cái sự nhầm lẫn của thế gian, không làm được gì, tưởng lầm là “tôi có tiền là vĩnh cửu”, nhưng mà có tiền rồi là bị tai nạn.

Đồng tiền nó dẫn sai con người và không cứu giúp được cái gì. [18:49]

Trước kia các bạn vượt biên ra đến xứ người, mong rằng một ngày hai buổi là đủ rồi, nhưng ngày nay các bạn có rất nhiều của, có nhiều tiền, các bạn lại có một cái cá tánh khác: củng cố vị trí, củng cố địa vị, củng cố cuộc sống, mà không biết chúng ta là thiêng liêng đang ngự trong cái thể xác này để học hỏi. Thể xác này là cả một bộ luật Trời đang dạy chúng ta để cho chúng ta thấy rõ là sự sai lầm của chính mình, là sự thiếu sáng suốt là quan trọng. Cho nên chúng ta hướng về thanh tịnh rồi… tiếp tục sáng suốt; mà chúng ta đi trong cái sáng suốt chỉ có khai mở và không có tắt nghẽn nữa.

Cuộc đi minh chánh lúc nào cũng đơn giản, mà cuộc sống nó rất dồi dào, hòa hợp với Thiên, địa, nhơn rõ ràng; biết được Trời, biết được Phật, biết được cuộc sống kích động hiện tại, biết được niềm tin đang tiến hóa của mọi người. Thì chúng ta có khối óc, mở được khối óc thì chúng ta phải tôn trọng mọi khối óc, và thương quý mọi khối óc, và để cho tất cả mọi khối óc ở trần gian này được phát triển, thì cơ Trời sẽ tốt và không bị kích động quá nhiều. [20:27]

Lòng tham của con người, lợi dụng được là lợi dụng; của của Trời, của đất, phá núi, dẹp rừng để mưu lợi, nhưng rút cuộc cái hậu quả là mặt đất phải kích động rất nhiều, thì nhơn sinh phải khổ.

Chúng ta thấy ở trong căn nhà, nay đục này, mai phá chỗ nọ, lâu, căn nhà phải sập – Mặt đất này cũng vậy!

Người tận dụng và khai triển vật chất để phục vụ chúng sanh, thì đâm ra con người càng ngày càng lười biếng và không có sáng suốt. Cho nên xa xưa, hồi lúc đi xe ngựa, xe bò khổ cực thì con người không có dao động nhiều, mà thanh khí nơi chúng ta ở được thanh nhẹ; và quý trọng thiên nhiên hơn thì mạng sống được dài hơn.

Ngày hôm nay đi ngược lại… chỉ có tiền, có vật chất là có cuộc sống yên – Không phải vậy! Thiếu gì người có tiền, có cuộc sống mà sống không yên, lo đủ chuyện.

Người càng ngày càng đông, gia cang càng không yên, vợ con cũng kích động. Tại sao? Tại nó chưa hiểu nó.

Khi mình tu thanh nhẹ rồi mới hiểu rõ; con người họ chưa hiểu họ, họ mới kích động. Chúng ta phải dày công ảnh hưởng mới được; dày công trong thực hành mới ảnh hưởng được. [22:20]

Cho nên đêm đêm các bạn có cái pháp khử trược lưu thanh, ngày đêm lo hành…

Các bạn học làm một người ngu tại thế gian, ngu đời thì ngoan đạo, chắc chắn nó như vậy. Chớ đừng muốn khôn đời là ngu đạo, khổ lắm, phần hồn khổ lắm, mờ mịt không có phát triển.

Tại sao? Lấy gì chứng minh nó mờ mịt?

Vì suốt cả cuộc đời hướng về đồng tiền, tức là hướng về ngoại cảnh. “Tôi có tiền mới có sống”… hướng về ngoại cảnh thì tâm thức bị đóng mất, không có phát triển, lúc chết không minh mẫn, ma dẫn, quỷ dắt, chớ không có làm được cái gì.

Cho nên nhiều người qua những cơn khổ, khổ rồi mới biết Phật pháp.

Làm ăn thất bại chừng nào mới biết là đồng tiền đã hại chúng ta.

Như hồi nào giờ chúng ta đi học ra làm người, biết tu giữ phần thanh tịnh thì đâu có gặp nạn như ngày nay, mà những người ra đây đi học, rồi làm tiền, dấn thân trong tiền, bị tiền hút. Thì muốn tăng trưởng đồng tiền mà không sáng suốt thì sẽ ngộ nạn. Cái nạn đó là gì? Tiêu tan hết, cũng không khác con người đang chơi trong sòng bạc: ăn được tiền, không nghỉ, lại thua hết không còn một xu, cái đó là khổ nhất, liên lụy tới phần hồn, vì ác ý, không phát triển được thì mới lâm nạn.

Đừng tưởng là các bạn tính được hay, giữ được đồng tiền là đắc đạo đâu, không phải! Giữ được tâm thức các bạn mới đắc đạo; buông bỏ tất cả những chuyện thế gian, không tạo duyên. Thất tình lục dục nhơn duyên không phải chuyện của chúng ta đang tìm. Về thanh tịnh, sáng suốt là đường lối của chúng ta đang tìm, rất rõ rệt. [24:50]

Cho nên chúng ta đêm đêm tham thiền nhập định, hướng thượng, nhiều bạn đã được rút bộ đầu thanh nhẹ, là các bạn đã bước qua được một cõi rất lớn lao rồi. Cứ cho nó rút, rút nhiều chừng nào tốt chừng nấy. Giữ phần thanh nhẹ đó mà tiến hóa, đó là cái của, cái công của các bạn đã thành tựu, bạn mới giữ đó đi lên. Chứ các bạn đâu có phải là bỏ tiền mua vé máy bay về Trời được! Luồng điển các bạn thăng hoa đi lên thì các bạn mới có cơ hội về Trời.

Còn các bạn từ bỏ, tu mà từ bỏ cái nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ thì cơ tạng các bạn càng ngày càng suy yếu, và tâm thức càng ngày càng mờ mịt.

Các bạn làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều nó khai thông cơ tạng, phát triển tâm linh, thì căn nặng cũng phải trở về căn nhẹ. Mỗi sáng đều lo Soi Hồn là óc của chúng ta không có loạn, và không có vu vơ nghĩ bậy nghĩ bạ nữa, tâm thức càng ngày càng nhẹ, trở về trung dung phát triển. [26:00]

Tu cho ai bây giờ?

Tu cho chính mình!

Thì phải hành, và mình phải tự thức, tự kiểm, tự thấy được mức tiến của chính chúng ta. Không phải nói “tôi tu đây rồi tôi đi cứu người ta”. Không làm gì cứu người ta được! Các bạn ráng tu, ảnh hưởng người khác là được.

Hồi trước Phật Thích Ca tu, Ngài đâu có xưng Ngài là Phật. Chúng sanh không biết cái danh từ gì. Phật là phất, chữ “phất” nó thanh nhẹ mà thôi, là kêu “một người này thanh nhẹ”. Bây giờ phải đặt làm sao? Ðặt chữ “Phật”. Chứ “Phật” không có nghĩa gì hết á.

Cho nên chúng ta tu rồi, thanh nhẹ rồi, không người không Phật nữa, lúc đó chúng ta mới sống, hằng sống trong đạo, hiện hữu trong đạo, lúc nào cũng minh tâm kiến tánh, không còn sự bơ vơ khổ nhọc nữa. Mục đích các bạn tu từ động loạn tới thanh nhẹ, thì các bạn giải bỏ tất cả những sự động loạn các bạn mới được thanh nhẹ. Còn ôm một lý thuyết này, ôm một lý luận kia, rốt cuộc chỉ đau khổ mà không tiến.

Cho nên có duyên lành các bạn tụ họp, tụ họp này là tụ họp tâm linh; tâm linh các bạn phát triển các bạn mới nô nức đi Đại Hội. Đại Hội này là một Đại Hội phát tâm, tự phát tâm đi và đóng góp, chứ không có ai dự trù và bắt buộc các bạn làm cái gì đâu. Sự mong muốn được hội tụ đó là về tâm linh, cho nên một Đại Hội nào cũng hướng thượng và giải tiến tâm linh của các bạn. Sau Đại Hội rồi, các bạn về nhà thấy thanh nhẹ, càng thấy sự sai lầm của chính mình nhiều, ăn năn hối cải và tiếp tục trên đường tu; thấy bày những sự động loạn vô ích. Đã vô ích cho chính mình, vô ích cho mọi người để làm gì! [28:20]

Cho nên các bạn có cơ hội cộng tu, đêm đêm mỗi kỳ Đại Hội là chúng ta chung họp điển quang của chính chúng ta hướng thượng và giải được những sự… Nhiều chuyện bí ẩn của Càn Khôn Vũ Trụ cần thiết từ quang để giải biến những trận đồ nguy hiểm sẽ xảy tới.

Cho nên chúng ta luôn luôn có cái Đại Hội. Mà sau, các bạn có tu, nhiều người đã thấy rõ, “tôi làm gì có tiền đi Đại Hội”, nhưng mà tu thét rồi nó cũng có cơ hội cho các bạn đi, các bạn mới thấy rằng có Trời, có Phật, có Tiên, có Thần Thánh chứng giám việc làm của chúng ta, chớ không phải chuyện nhỏ. Hoàn toàn phát triển hướng thượng trong chu trình tiến hóa thì sẽ được sự hỗ trợ của từ quang thanh nhẹ, của Chư Phật, Chư Tiên quán độ chúng ta.

Nhiều người không hiểu, tưởng đây là một cuộc tốn hao, một cuộc làm tiền, không phải. Các bạn đến đây rồi các bạn thấy rõ rồi, các bạn dự Đại Hội thấy rõ rồi, mọi người tự động đóng góp, mọi người tự động làm việc trong tình thương và đạo đức. Chúng ta hướng thượng thì tự nhiên mọi việc sẽ thành tựu. Óc con người được phát triển thì mới cống hiến cho tất cả nhân loại được đi trên đường đi minh chánh của tâm linh và không tự gạt, tự lường gạt nữa. [30:17]

Cho nên tôi khuyên các bạn, đã bước vào Vô Vi phải dốc lòng tu Vô Vi; phát triển, hướng thượng thì khối óc các bạn càng ngày càng văn minh, thanh nhẹ và thật sự hướng độ được nhiều người khác. Nếu các bạn còn lầm lạc, tưởng là ta hay, ta đắc, ta thành Phật, thành Tiên… cái đó là vô ích. Phật, Tiên cũng do kỳ công của hành giả phát triển mà thôi.

Cho nên cái chuyện căn bản phải làm trong thực tế, phận sự của chúng ta, và tự hành tự tiến mới được.

Đêm đêm, ngày ngày, còn một giây một phút ở thế gian cũng phải hành triển tâm thức, không nên giam hãm tâm thức và hướng về sự động loạn nó lôi cuốn một chiều. Chúng ta đã bị lôi cuốn rồi, mấy chục năm sống trong cái cơ tạng tăm tối và không thấy ánh sáng thực chất của chính mình, đau khổ vô cùng.

Cho nên các bạn cũng là người mưu tìm chơn lý, mưu tìm sự thật. Nếu các bạn mưu tìm sự thật thì các bạn phải nhịn nhục tối đa thì ánh sáng nó mới bừng sáng trong khối óc các bạn, lúc đó các bạn mới có khả năng dụng ánh sáng từ bi của các bạn hội nhập trong Đại Bi rõ ràng, thì cuộc đời các bạn sẽ được vinh quang, tốt đẹp. Nói về đời, tiền thì đếm không có nhưng mà tâm lúc nào bạn cũng sáng suốt.

Bạn là người đeo châu báu, nếu các bạn được tu tinh tấn thì các bạn là một người giàu có, không phải một người nghèo. Giàu trong nguồn gốc phát triển đi ra, thành ra các bạn không có ham của cải thế gian, mà không ôm lấy sự đau khổ để làm gì, chỉ lo tu tiến mà thôi.

Các bạn lo tu tiến thì nó ở đâu? Ở thế gian nó là cần kiệm, bởi vì nó không cần xài tới việc đó, nó đâu có đòi hỏi của cải gì đâu. Ở trong hoàn cảnh nào có khí Trời là có chỗ sống, có đất Trời là có chỗ dung thân, thì tại sao chúng ta không học sự kiên nhẫn để tiến hóa mà tạo một kỳ công tốt đẹp cho chính mình và ảnh hưởng tất cả những người ở xung quanh.

Thời đại văn minh, “văn” là phải nghe, “minh” là phải hiểu sự chuyển giáng của Trời Phật. Mình không nghe được, không hiểu được, làm bậy, lợi dụng kinh kệ, tâm không phát triển, đó là làm bậy, không có đứng đắn. Còn tâm phát triển thì tự nhiên tất cả những đường kinh nẻo óc, kinh kệ trong óc được đều phát triển thì các bạn luôn luôn sống trong kinh vô tự: nhìn con sông các bạn hiểu nguyên lý, nhìn mây các bạn hiểu từ đâu đến, nhìn đất các bạn hiểu sự tồn tại nó thế nào. Thì các bạn phải thanh nhẹ các bạn mới hiểu những điều đó.

Nếu đêm đêm các bạn không lo tu học, làm sao có thanh nhẹ!

Đêm dài, lo ngủ, lo ăn; ăn cho nhiều là tự hại, tự sát mà thôi, hại bộ gan, hại bộ ruột, hại luôn bộ óc. Người tham ăn là hại tất cả cơ tạng, rồi đi đến mổ xẻ làm cái gì, giúp được ta cái gì, mất tự nhiên hết, cá tánh thiên nhiên mất luôn, tất cả thần kinh đều hỗn loạn, không phát triển. [34:40]

Cho nên phải hiểu, phải ăn năn, nhịn nhục để hiểu lấy cái cơ cấu huyền vi của Trời Phật đã ban cho chúng ta, rất có đại phước đức mới có cuộc sống trên mặt đất này.

Mà nhiều sự kích động và phản động khuyên giải chúng ta, chỉ trích chúng ta để chúng ta tiến, cho nên các bạn phải thanh tịnh, các bạn mới nhận được món quà quý của Thượng Đế đã ban cho các bạn hàng ngày, hàng giờ, hàng giây, hàng phút.

Thượng Đế là đại bi, lúc nào cũng cứu con Ngài không có bỏ một ai, mà chính con Ngài phản lại, không nhận, thì nó chỉ biết tự hại mà thôi, không bao giờ phát triển được.

Cống cao ngạo mạn, tưởng mình là hay hơn hết, tưởng ta là đắc đạo. Không hiểu đắc đạo hai chữ là sao!

Đắc là được, đạo là con đường quân bình, thì tâm thức chúng ta quân bình, chúng ta mới tiến hóa được. Chứ đạo là cái con đường đi mà! Nếu mà không quân bình, làm sao đi tới đi được. “Thập thiện, thập ác dĩ hòa bình”, tự mình phải biết mới lèo lái được tâm thức tiến hóa.

Cứ hướng về cái thiện mà không biết ác; biết được ác thì chúng ta không bao giờ dẫm chân vào sự ác nữa, thì tự nhiên chúng ta là thiện. Lúc đó thiện ác phân minh thì óc nó mới sáng suốt, tâm từ bi nó mới phát triển, nó không nỡ nào hại bất cứ ai.

Chứ nhiều người tu cũng muốn đem cái sở năng sáng suốt của mình cống hiến cho người khác, nhưng mà mình mới có tới một chỗ đó, chưa có đầy đủ.

Phải ăn năn nhiều hơn, nhìn nhận sự sai lầm của chúng ta, và không nên tự cao. Phải nhìn nhận sự sai lầm của chúng ta, hướng về trung đạo phát triển thì nó mới thấy tiến về Như Lai tánh sẵn có của chính chúng nó, thì lúc đó nó mới hội nhập trong khối từ bi của Đức Như Lai để độ cho tiến hóa dễ dãi hơn, và cuộc sống càng ngày càng thanh nhẹ; thấy không được mà được, thấy không có mà vẫn có, mới thấy huyền vi là gì.

Trời Phật đã làm việc trong cõi huyền vi, mà chúng ta không chịu, chúng ta đặt điều này điều nọ, không phát triển, rồi đem ra hại người khác, thì cái tội đó là cái tội xuống địa ngục, đâu có phát triển được. Mình chỉ đường lối mà chỉ sai, nói cũng hay mà sai, làm thét là cái điển của họ càng ngày càng bị hạ thấp.

Ðiển hạ thấp thì đi đâu?

Nhập vô địa ngục chớ đi đâu!

Rồi cuộc kiện thưa, đủ chuyện hết, kêu bằng “Long Hoa Hội”, là ra cái chỗ xử tội đó. [38:05]

Cho nên các bạn phải hiểu cái việc, cái hành động của chúng ta không trung tín với chính mình, làm sao trung tín với những người kế tiếp. Luôn luôn phải lo tu luyện hàng đêm, hàng ngày.

Đêm dài để làm gì?

Dư thì giờ, các bạn dư thì giờ để tu, không có người nào thiếu thì giờ hết, không có đổ thừa được.

Ðêm dài các bạn ngủ nghê, không chịu tu, không chịu làm việc. Đêm khuya là giờ đó là giờ minh mẫn để chúng ta phát triển tâm thức và học hỏi, tiến hóa.

Như tôi tu mấy chục năm, tôi có thể nói rằng mọi người thương tôi, mọi người quý tôi, quý trọng tôi như một vị Thầy, nhiều khi kêu tôi là một vị Phật, thì tôi có thể chễm chệ trong sự đề cao đó mà lợi dụng tình thế, tôi không có làm cái điều đó. Vì tôi là một con người tự sửa để phục vụ người khác mà thôi, chỉ biết bao nhiêu đó thôi. Tự sửa mới phục vụ được người khác, còn không tự sửa làm sao phục vụ người khác. Lãnh chức “Sư Phụ” tôi không làm, lãnh chức “Phật” tôi không làm.

Tôi là con người trên mặt đất có khối óc như các bạn, chịu ăn năn hối cải, chịu tu sửa, đêm đêm giây phút nào tôi cũng nhận học để tiến hóa, bất cứ từ đâu đến, nên ngày hôm nay tôi mới có duyên lành được hội ngộ các bạn và giảng giải từ li từ tí. Mà chính tôi đã dấn thân và đem lại sự thật trong tâm thức của các bạn, rồi các bạn mới nhìn cái ánh gương đó các bạn thấy là chính các bạn đang sai; phải gom gọn, tự thức, các bạn mới có cơ hội về Trời. [40:00]

Không phải chuyện đơn giản đâu! Không phải chuyện đơn giản, ở thế gian này muốn đi máy bay cũng không đơn giản đâu, những phi công cũng hỏi cả ngàn câu hỏi trước khi bay.

Chúng ta hàng ngày tu luyện đây là cả triệu câu hỏi chạy vô óc chúng ta, càng tu càng giải, là càng tu càng mòn nghiệp. Mà không tu, không giải thì lấy gì mà mòn được!

Cho nên thực hành là chánh. Chúng ta cần thực hành thì mới có cơ hội tiến hóa, không thực hành thì cái lãnh vực đó bị đóng mất rồi, làm sao biết chúng ta còn một đường đi nữa – một đường trung đạo để tiến hóa, không theo bên mặt mà cũng không theo bên trái, tự thức để tiến hóa, kêu bằng trung đạo. Dày công mới hiểu được điều này!

Nhiều người tu, hiểu được một góc rồi nói là nó đã chứng ngộ được Thượng Đế rồi, chính nó là Thượng Đế rồi. Không phải dễ làm Thượng Đế đâu các bạn. Khó lắm!

Hoàn toàn thanh nhẹ, không mê không chấp mới ảnh hưởng và mới cải sửa được mọi sự kích động và phản động ở thế gian. Mà góc nào cũng có Thượng Đế phục vụ, từ thanh tới trược phải có sự hiện diện của Ngài.

Chớ đừng nói hướng thanh mà ngộ Thượng Đế – Không có, không có điều này!

Cuộc sống các bạn đủ chứng nghiệm, có bằng chứng rõ ràng: trược các bạn đã học, các bạn hiểu nhiều; thanh các bạn học, bạn càng hiểu nhiều. Thanh, trược giải tỏa, tiến tới một đường trung dung đại đạo phát triển tới vô cùng. Lúc đó đầu óc các bạn sáng và minh mẫn, các bạn mới thấy rõ sự thương yêu là gì. [42:07]

Đêm đêm các bạn tu là các bạn đang thương yêu, thương yêu các bạn tức là thương yêu cha mẹ; thương yêu các bạn tức là thương yêu Trời đất. Khai thác các bạn thì các bạn mới tiến về chung hợp với cõi Ðại Bi ở bên trên.

Nếu mà các bạn không khai thác, làm sao có cuộc sống an nhẹ, đức độ, hội nhập với Chư Phật, Chư Tiên?

Tự khai thác mình mới thấy đức độ.

Nhiều người ở thế gian được sống trong cái Tiểu Thiên Ðịa này, giàu có, khỏe mạnh, mà không khai thác, nhưng mà chỉ rước sự ô tạp; nghe lý này cũng theo, lẽ nọ cũng phải, cái gì cũng chạy theo, rồi chỉ học nô lệ mà thôi, còn chính mình không khai thác được.

Vô Vi khác! Vô Vi là “không – không”, nguyên lý không không, phải làm sao tu tiến tới giải mở không không, thật sự thanh nhẹ, sáng suốt. Cái đó là điều kiện đầu tiên phải làm, phải ý thức được cái hành trình chúng ta đi về đâu, nhiên hậu mới buông bỏ được mọi sự khổ nạn ở trần gian.

Các bạn tuổi trẻ đương sống an vui, tu thanh nhẹ… hướng về đời... “Tôi cần cưới vợ, tôi cần dục”… các bạn thấy nạn tới không? Khi mà các bạn thành sự được việc đó, làm thành được việc đó rồi, các bạn mới thấy là nạn. “Bản thân tôi lo chưa xong mà tôi lại lo tiếp một người, rồi lo tiếp một người nữa”, thành ra cuộc hành trình không bao giờ thành công. Động, động, động, không có phát triển, cứ hướng về động. Cũng như nghe tiếng trống là khỏe, nhiều người nghe tiếng trống tiếng đờn là khỏe, đó là động. Nhưng mà hướng về cái con đường chân lý thanh nhẹ là không cần trống kèn cũng đi được, không cần trống kèn cũng có ánh sáng vinh quang thực chất của chính mình vốn sẵn có từ bao nhiêu kiếp rồi, không phải mới tìm. [44:35]

Chứ nền tảng văn minh đã cho chúng ta thấy vật chất tiến bộ rất nhiều: những máy móc, điện não, máy móc vi tính, đủ thứ hết, là do cái óc con người tìm tòi, chịu tìm, một kỳ công nó mới thành tựu ở ngày nay. Thị trường, chúng ta thấy những cái phương tiện rất nhanh nhẹ hơn xưa nhiều. Hồi xưa nó làm gì có radio, ngày hôm nay có radio truyền tin, truyền hình, đủ chuyện hết. Nhưng mà trước kia những vị Tiên cũng cho chúng ta biết sau này có máy truyền hình, các bạn khỏi đi đâu, dễ tu hơn. Nhưng mà ngày nay chúng ta đầy đủ rồi lại ham muốn chuyện khác

Cho nên cuộc sống vật chất này người ta muốn sống thiên nhiên, nhiều người muốn đi ra ngoài rừng mà sống, cái đó có chứ không phải không. Tại sao khao khát sự thiên nhiên? Vì của họ cấu trúc từ siêu nhiên, thì nó tự nhiên và hồn nhiên có đạo sẵn trong người.

Cho nên chúng ta lấy cái bản thân này, đời đạo song tu mới ảnh hưởng đem đạo vào đời được. Chúng ta tu đứng đắn, khai triển đường lối rõ rệt thì mới ảnh hưởng chúng sanh được. Cho nên, mọi người có vốn sẵn mà gom gọn phát triển được, ai lại không phát triển. Cho nên tôi mong rằng người đời nghe qua những sự phân tách của tôi, tự đó mà am thức cuộc sống và khả năng của chính mình. [46:24]

Cho nên chúng ta có khối óc là một khả năng trong Càn Khôn Vũ Trụ. Chúng ta có rất nhiều cơ hội, có cơ hội tiến hóa tới vô cùng. Trung đạo là tiến hóa vô cùng và xây dựng ánh sáng trong tâm thức của chúng ta. Vũ Trụ hiện tại cũng cần ánh sáng của mặt trời, tâm chúng ta cũng đang cần ánh sáng trong nội tâm, khối óc chúng ta phát triển, cái đó là điều rất cần thiết mà ai cũng ham muốn. Ham muốn thì phải hành, muốn có thì phải làm. Trước mắt chúng ta cũng có nhiều bài học… muốn có một chiếc xe hơi, phải chung góp tinh thần xây dựng, sửa, làm việc, chung hợp với nhau mới thành tựu.

Cho nên, đến đây tôi cũng nói hơi dài! Trong đó, đời là rất hữu ích giúp cho chúng ta tiến hóa, còn đạo là vô cùng. Tôi mong các bạn ý thức, đêm đêm lo tu thiền. Trong một buổi Đại Hội của chúng ta là rất quý giá, huynh đệ tỉ muội được nhìn mặt lẫn nhau và tự xây dựng niềm tin hướng thượng, và thấy cái cõi vô sinh bất diệt của chúng ta có thật, chúng ta cần tu nhiều hơn, tiến lên một chỗ vô sanh bất diệt, lúc đó là tâm chúng ta lúc nào cũng an nhiên, tự tại, không có còn khổ nữa. [48:09]

Các bạn bây giờ đang hành, nhiều người than khổ, đêm đêm tôi hành như thế này thì khổ quá!

Tại sao “tôi” phải hành?

“Tôi” hướng về Tiên, Phật thì tôi mới chịu hành. Cuộc sống của Tiên Phật đầy đủ hơn, an nhiên tự tại hơn, tôi ráng hành.

Và hiện tại Thượng Đế đã cho tôi không thiếu một món gì hết, có cuộc sống, chỉ thiếu tu thôi; thiếu một cuộc chết để tiến hóa. Sống thì có sẵn rồi, mọi người chúng ta có sự sống rồi, nhưng mà sự chết để tiến hóa…? Thì chúng ta tu đi, tu để xuất khỏi thể xác này… cũng như người chết mà người chết minh mẫn hơn, sáng suốt hơn. Cho nên bỏ công để đạt được một kết quả vinh quang ở tương lai.

Những màu sắc hiện hữu lộng lẫy ở trước mắt các bạn đây, kết duyên từ đâu mà có? Người đời thích bông hoa chưng đẹp nhà nhưng mà không biết kết duyên từ đâu mà nó thành bong hoa? Nguyên lý luồng điển thanh nhẹ kết hợp với vật chất, nó mới thể hiện được màu sắc tươi tắn. Mà nếu các bạn có dịp lên Thiên Đàng thì các bạn càng mê tít nữa, những màu sắc sống động, tươi tắn, những kiếng sen tốt đẹp; tâm hoan hỷ, khi nhìn thấy tâm quan hỷ. Thì ở thế gian này không có, ở thế gian này tôi thường nói là cặn bã của thanh quang mà thôi, mà chúng ta tu lên thì chúng ta sẽ thấy thanh quang thạt sự, muôn chiều phát triển, trăm hoa đua nở, tốt đẹp vô cùng, Chư Tiên ứng hầu, có gì sung sướng bằng, các bạn! [50:12]

Vinh quang là ở đâu? Là ở nơi đó! Lòng các bạn phơi phới, phấn khởi, vinh quang, không còn những sự thắc mắc nữa.

Tốt tươi, căn bản cuối cùng của chúng ta là tốt tươi, thanh nhẹ. Lấy gì làm bằng chứng? Ngày hôm nay các bạn, có nhiều người lớn tuổi, già rồi, thích sống, mới thấy cái sự kết tinh của Trời Phật đã ban chiếu xuống thế gian thành tựu những cảnh đẹp, nhưng mà nguồn gốc của nó là từ thanh cao giáng lâm xuống thế gian.

Thì ai cũng ham sống, biết được Trời Phật chừng nào là ham sống… để nhìn thấy những cuộc biến chuyển của mặt đất. Nhưng gần đây nhiều người nói quả địa cầu sẽ tan biến, những tiên tri nói về động đất, nói đủ thứ hết, nhưng mà đâu có đúng. Tới ngày… “Thiên cơ bất khả lậu”, lúc nào xảy ra là xảy ra, chúng ta người tu ở nơi nào giữ vị trí đó mà hướng thượng thì tai nạn chúng ta bớt hơn những người khác, vì chúng ta đang truy nguồn gốc vô sanh, khai triển tâm thức, khác hơn người thường.

Cho nên đêm các bạn tu thiền rất hữu ích cho chính bạn và hữu ích cho những người ở xung quanh; làm một việc hữu ích cho tất cả mọi việc.

Không phải ăn nhiều mà sống, ăn nhiều mà mạnh. Ăn ít mà hiểu nguyên lý của Trời Phật thì sức khỏe các bạn sẽ được dồi dào. Ăn vừa bụng thôi, có ăn là may rồi! Mà ăn cũng là tạm để tiến hóa, ăn luồng điển của Càn Khôn Vũ Trụ, cọng rau, cọng cỏ cũng do luồng điển của Càn Khôn Vũ Trụ ban chiếu nó mới sanh trưởng được, nó mới khoe màu tươi đẹp, các bạn thấy đó thích mà ăn; ăn cái luồng điển phải hiểu, phải truy cái gốc, là nó mới chỉ có phát triển. [52:34]

Người mà biết ăn, biết nghiên cứu về nguyên lý của thiên nhiên là người tu, tâm thức của người lúc nào cũng sáng suốt, không có chiêm bao mộng mị, không có điều ác phát triển trong tâm của chúng ta.

Nhiều người không biết, tưởng là “tôi ăn nhiều tôi được, ăn là được”. Nhiều người tưởng là ăn là được, ăn là khỏe mạnh. Nhưng mà ăn nhiều chừng nào thì sanh bệnh chừng nấy; đi tới đui, đi tới mổ xẻ cũng vì ăn mà thôi. Phải coi chừng cái bản chất tham lam của chính chúng ta đã dẫn sai đường lối phát triển của tâm thức trung đạo.

Có chút đỉnh ăn là may rồi. Lúc ăn chúng ta phải nghĩ tới luồng điển nó đương phát triển, nó đang chạy trong cơ tạng của chúng ta; cơ tạng của chúng ta toàn là lụa mỏng mà thôi. Các bạn ăn nhiều các bạn tự đầy đọa cơ tạng các bạn, chứ không có ích gì. Ðầy đọa cơ tạng là nó cái mức phát triển của tâm linh không có, thì lúc chết thiếu minh mẫn, ma quỷ dẫn đường, chứ không có Tiên Phật cứu độ đâu.

Vì chúng ta thiếu thanh nhẹ, ta biết đường lối mà không chịu hướng hẳn về con đường đó, chỉ tạo khổ cho chính mình mà không hay, tưởng là “tôi tạo được phước”. Không có tạo được cái phước gì hết, tự lường gạt mà không biết mà thôi. [54:11]

Cho nên, phải dấn thân mới hiểu đạo, phải thực hành mới phát triển.

Trong thực hành, tôi thực hành ba mươi mấy năm, biết bao nhiêu chuyện, từ không tới có, mà từ có tới không, biến chuyển trong óc tôi và dẫn dắt cho tôi đến ngày hôm nay có cơ hội diện kiến các bạn trong những cuộc Đại Hội của tâm linh. Ðã nói tới tâm linh thì phải hướng thượng trọn lành để phát triển về cõi bên kia sáng suốt hơn, thanh nhẹ hơn. Đêm đêm chúng ta tu thiền để gặt hái những cái thực chất. Cái sự sáng suốt là quan trọng. Cuộc sống chúng ta có rồi, chỉ chờ một cuộc chết minh mẫn, mới thấy là đạo chúng ta đến đâu.

Càng tu, càng dấn thân trong đạo, hy sinh trong đạo, các bạn không có mất mát cái gì. Làm việc đạo, tinh tấn, thực hành đứng đắn và chỉ đường lối rõ rệt cho mọi người tự khai thác phát triển, là chúng ta không còn độc tài và lợi dụng, thì tội không còn, sẽ xóa. Đức Phật sẽ xóa tội cho chúng ta nếu chúng ta là người thực tâm, thực tình tu tiến, không lợi dụng tình thế.

Thì mọi sự sống của các bạn đều do Chư Phật an bài, và không có bao giờ bỏ bạn. Từ Bi cho đến Ðại Bi đều cứu vớt các bạn. [56:09]

Cho nên các bạn phải ráng nghe cho kỹ những gì tôi đã thực hành, và kết quả cuộc sống của tôi. Nếu tính về đời tôi rất nguy hiểm: tôi không có tiền, không có bạc, không có gì hết, nhưng mà tôi cũng vẫn có cuộc sống, và tôi cũng có một cuộc sống chung hợp với các bạn mà để thực hiện tình thương và đạo đức. Các bạn đến đây là đã mong thực hiện tình thương và đạo đức, là chiến sĩ của Thượng Ðế, dấn thân trong đạo để tiến hóa chớ không có mưu lợi.

Mỗi kỳ Đại Hội đem lại mỗi gương lành tâm thức của chúng ta để chung học và chung tiến. An vui, thanh nhẹ là điều quý báu nhất. Cho nên nhiều bạn đạo mỗi năm nao nức muốn đi Ðại Hội, để tìm cái gì? Tìm lại cái niềm vui thanh nhẹ vô tả trong tâm thức của mọi người. Anh em vỏn vẹn có mấy người cũng tổ chức được Đại Hội. Nếu họ có tâm, họ có tâm hướng thượng thì tất cả hội tụ. Cũng như các bạn lên Thiên Đàng, các bạn đã từng đọc “Thiên Ðàng Du Ký”, các bạn thấy ngày Đại Hội của Diêu Trì Kim Mẫu đâu có phải viết giấy mời như ở thế gian đâu, nhưng mà mọi người phải tự động tụ họp đến đó để dự cuộc họp.

Những cuộc họp của Thượng Đế cũng vậy, ý Ngài chuyển một cái là mọi người phải biết hết, các nơi hiểu có cuộc họp của Thượng Đế. Cho nên chúng ta hướng về Thượng Đế, hướng về Phật, hướng về tâm linh thì một cuộc gì của chúng ta hội họp thì anh em cũng hớn hở tham dự. Trừ phi những người bị hoàn cảnh trói buộc, đó là nghiệp đang vương vấn mà thôi, chừng nào họ giải được một phần nghiệp, họ đi về Ðại Hội rất dễ dàng, không có khổ đâu. Thậm chí có nhiều người khổ không tiền, nhưng mà tâm họ hướng về Ðại Hội, họ cũng có cơ hội đi. Nhìn mấy người tu sinh đâu có tiền nhưng mà họ cũng có cơ hội, tới ngày Ðại Hội họ cũng dành dụm được tiền họ đi.

Tình thương và đạo đức ở chỗ đó, các bạn! Ngày hôm nay chúng ta về đây là về trong một khối tình thương và đạo đức, đang tập tành tiến hóa, hướng dâng hạnh đức của chúng ta cho Thượng Đế, cho Chư Phật.

Các bạn dốc lòng tu thiền đêm đêm là các bạn tạo được hạnh đức, trăm hoa đua nở để dâng Chư Phật, Chư Tiên, chứ các bạn không làm những điều kêu bằng bên ngoài mà tâm thức không điêu luyện, phát triển… là tự hại mà thôi. Chớ không phải thắp nhang cúng Phật, Phật nhận đâu. Tâm các bạn hướng về Phật, tâm các bạn chịu tu, dấn thân trong đạo thì các bạn mới kêu bằng người thật sự thắp nhang dâng Phật. Chớ còn tâm thức mình không mở, lợi dụng cây nhang để làm gì, gắn tội cho chính mình thôi, thực chất không có. [59:40]

Cho nên những người tu Vô Vi đêm đêm Soi Hồn, thắp cây nhang 10 năm chưa sáng, đó là mới thật sự có tâm dâng Phật. Có nhiều người 10 năm không sáng, nhắm mắt không thấy ánh sáng, nhưng mà đêm đêm họ cố gắng tu thì Phật cũng chứng à, cũng xóa được tội. Cho nên nhiều người đã đạt được những điểm tốt, nhưng mà đâu có hiểu, lòng tham con người muốn cho nhanh. Nhưng mà nhiều người tu, chính mình không kiểm soát được mình.

Dụng pháp, Pháp Lý Vô Vi là tự kiểm soát hành động: đêm nay các bạn thiền được, đêm mai không thiền được, là hành động không tốt rồi, tâm thức nghĩ sai, nghĩ sai về cho người khác, và không dọn mình tiến hóa, không sốt sắng dọn mình tiến hóa thì không bao giờ đạt được sự thanh nhẹ. Đó là tự kiểm soát lấy hành động của chính mình.

Hồi ban đầu các bạn vô, thanh nhẹ, thấy sáng, thấy tốt, nhưng bây giờ lại càng ngày càng lu, là tại sao? rồi tưởng là “tôi mạnh rồi”. “Mạnh rồi”, lo chuyện đời không à! Tâm thức không phát triển thì càng ngày càng lu, cứ hướng ngoại không à!

Tất cả những cái gì các bạn học ở thế gian đều là từ bên ngoài đem vô, chớ không phải từ bên trong phát triển. Còn các bạn đêm đêm tu học thì từ ở bên trong phát triển, thì lúc đó các bạn mới thấy giá trị của chính bạn và khả năng của chính bạn.

Đến đây tôi nói cũng có hơi dài! Tôi mong các bạn có thì giờ nghe qua để tự hiểu, tự thức và tự xây dựng cho chính mình trong chu trình tiến hóa tâm linh. Ngày hôm nay chúng ta có những cái Đại Hội quý báu này, chúng ta phải tận hưởng sự thanh nhẹ của chính mình và phát triển sự thanh nhẹ của chính mình.

Cảm ơn sự hiện diện của các bạn! [01:01:58]

Hết!


----

19930803L2

THE 12TH VÔ VI CONGRESS: "THE WORDLY AND THE SPIRITUAL CLEARLY DEFINED"

Today, 3 August 1993, at 4:17 a.m., after writing the section ‘Baby Tám,’ I regained my strength to continue discussing with friends across the Five Continents, to explore the principles of our lives and the purpose of our spiritual practice:

What is the purpose? Where are we heading?

Dear friends, our current life is filled with ceaseless learning in myriad dimensions of consciousness and reaction; every day, every hour, every minute, every second, our consciousness evolves with great skill.

Meditators, we see clearly: night after night, when we meditate, we nurture a liberating force, and we wish to stabilise our physical constitution to be serene, tranquil, and completely self-controlled, so that we can develop our innate compassionate consciousness. This is a great work that we have chosen.

Once we have chosen a path, we must wholeheartedly follow it. Even in this world, wherever we wish to go, we must have a purpose, and within that purpose, we must be patient and diligent to achieve it.

As for the sacred life, the connection between Heaven, Earth and Humanity is clear in the three realms; yet we live in this transient, impermanent world, demanding much but ultimately achieving nothing. Therefore, we turn to the path of cultivation, towards images of purity; even when we see ourselves heading towards the great mountains and forests, our minds find peace.

Why?

Because it is a place of purity, unchanging and immovable.

When we are in a state of flux, we must return to a stable, natural and innocent state of mind in order to find peace. [02:31]

The Dharma we are practising here is very clear, and as you walk this path, it becomes more and more stable: Concentration of Spiritual Energy, Continuous Breathing in Cycle, Meditation: it connects with the entire cosmos, connects with the original energy of life.

It is not like ordinary people: Ordinary people say, ‘I have to connect with society, connect with food, drink, clothing...’ That is external.

But this connects us to the principles of the entire Cosmos: Night after night you cultivate, day after day you practise, and you will find that the closer you get to the principles, the more your mind awakens and understands that it is we who are mistaken, not anyone else.

When we recognise our own mistakes, we become more determined to evolve, more determined to follow the path of pure cultivation and bring health and peace to our consciousness. From there, doubts will disappear, leaving only enlightenment and lightness.

The light of the world resolves all matters: when light comes, darkness must dissipate; when our consciousness is bright, the calamities in our minds no longer exist, there are no more doubts, no more rushing into excitement... And not understanding, excitement means one must act, which is calamity. Therefore, many people get into car accidents; driving without clarity makes accidents likely: without clarity, without knowing our own position or what we are doing, the mind wanders outward, thinking nonsense, thinking about love, money, karma... That is disaster. [04:27]

Therefore, people in this world only repent and reform after experiencing an accident, and even the lustful nature of everyone can only be reformed through cultivation.

Devoting oneself to cultivation is a great feat to achieve a process of continuous evolution and avoid future misfortunes; if one devotes oneself to it, those misfortunes will naturally fade away and no longer appear before us, because they have been eliminated from our minds, so we have let go of the restless, outward-looking, competitive mind.

Lack of forbearance causes misfortune.

If we cannot manage ourselves, if we do not harness our own precious abilities to elevate ourselves instead of displaying our own restlessness to everyone, it is of no use.

Maintaining purity brings benefits to ourselves and influences others.

Therefore, you have had many opportunities recently to live peacefully together in spiritual gatherings, so you can clearly see that the Higher Power has transferred you from this realm to that realm, from this learning to that learning; right within your family, right within yourselves, it is only through encounter that you can open up and awaken. [06:12]

Therefore, the more we awaken, the more we cherish life: ‘Thanks to life, I have come to understand the Way; “Thanks to life being harsh with me, I have had the opportunity to awaken; thanks to life tempting me, I have come to understand what the external world is: that it is limited and cannot bring me to a place of ultimate enlightenment. From there, I awaken and practise night after night.”

With much meditation, tranquillity, and a clear mind, no misfortune will linger in our minds; we will only know the path to a realm of lightness. Only then will you recognise Heaven and Hell... You escape the Hell realm within your own minds, where the daily, hourly, minute-by-minute fires of your own nature burn fiercely. Now that you practise, you can extinguish that fire, and then you will develop in countless ways within the clear cycle of spiritual evolution.

The greatest wealth is developing a compassionate heart. Compassion is the power of the entire Universe.

When we radiate the light of compassion, everything will be resolved, there will be no questions, only action; then we will have more than enough to give to others. Do not just talk with your lips, do not just show off material things in front of people: money is limited, its appeal is limited. [08:09]

Therefore, human beings must die, knowing clearly that they must die, must leave their bodies behind. And if they depart in a pure manner, they will naturally attain enlightenment.

Only with enlightenment can they reach the ultimate middle path.

Every night you meditate, believing in your own inherent abilities, enduring practice, resolving all worldly attachments, and decisively cutting off the seven emotions and six desires within our consciousness.

If you still cling to the seven emotions and six desires while sitting there meditating, no matter how skilled you are, it is useless.

We understand clearly that in this world, who can hold onto anything before leaving this physical body?

We depart with empty hands!

And with what do we depart?

Departing with a clear and pure mind, you will no longer suffer misfortune, neither in death nor afterwards. You will not be led astray by demons, nor will you be bound by karma; you will simply walk in clarity.

Then, merging into the Great Compassion, only then will we have the good karma to liberate all beings. We escape from the mud and the fire, so we want to save those who are stuck in this mud and fire. That is developing a compassionate heart, and just keep going down that path.

We should not establish another power. If we, as practitioners, still establish a power for ourselves, we will only fall into self-destruction.

We should only impart the truth, our own practical experience, that is, save everyone close to us, because we have done one thing for all things. [10:14]

Studying and practising night after night to develop wisdom and eliminate misfortunes in the world is the most precious thing we can pass on to the next generation.

When we develop compassion, our hearts always wish for everyone to follow the path we have taken and are taking. Therefore, many new practitioners want their parents and siblings to practise. This is not right, because compassion does not develop evenly.

When compassion develops, it is like ‘a fragrant flower that naturally spreads its scent’; the family also becomes uplifted; knowing and hearing our news, their minds will also change very easily.

Just focus on practising! Disputes are not beneficial; only practising and understanding is true development.

You wish to go to the land of the Buddha, Heaven, where there is enlightenment and understanding; but if we practise and our minds are not enlightened, how can we merge into the light of Great Compassion?

Therefore, the Buddhas are always ready, but if we cling to profit, take advantage of the Dharma and say: ‘I practise Vo Vi, I have been involved with Vo Vi for so many years’... it is all self-deception, not the truth.

We must practise to enlighten our minds so that our light of compassion can merge with the light of Great Compassion.

That is a feat of cultivation, not just holding this scripture or that book, or placing this note or that note. We deceive ourselves, we deceive ourselves too much, and then continue to deceive ourselves. We speak of lightness when we ourselves are not light; we read words of lightness, but our minds refuse to act with lightness; that is self-deception. That will increase misfortune and cannot be resolved. It is certain to be so, I assure you. [12:24]

If you do not wholeheartedly cultivate your mind and body, your life is meaningless, and you cannot progress in this life; no matter what position you hold, you cannot achieve anything; you may speak eloquently, but people will not understand. If you yourself do not understand, how can you explain it to others? Relying on this principle, that principle, this Buddha's principle, that Buddha's principle… this Buddha's principle... The Buddha's success did not come easily.

The Buddha's success came at a very high price, through continuous cultivation, asceticism, and unceasing evolution.

Yet we imitate his words and expect them to bring us peace of mind?

That is exploitation, exploiting the teachings for worldly gain.

How can we possibly achieve such exploitation?

The truths of this world are vast and deep; ten silver coins can buy enough books to read; but if the mind is not awakened, how can it merge with the truth? Then, with arrogance and conceit, thinking we are wise, we go out to preach to others?

That is also not right. We must practise ourselves.

If we do not practise ourselves, we should not tell others. Do not bring disaster upon ourselves!

Strive to cultivate a bright mind and clear heart, then you can clearly show others the path for them to walk and progress on their own.

Heaven has given us a physical body to come down to this world, then gathered all the energies of the Universe to make us pure and self-aware of what is within. Only then can we develop. Our structure is large, not small. [14:13]

Those who practise wholeheartedly, walk and stand correctly, and act according to the Dharma have much work to do; they have no time to fabricate many things.

We ourselves must practise! We have escaped from the prison of the entire Universe; it is not small, it is a great feat of evolution, and if we descend even a little for a second, it is suffering.

Therefore, what are the experiences I have gained over the past few decades for?

To reveal the truth to all practitioners, so they may clearly see what they must do to fully realise their own potential.

Our minds are the most valuable thing we have; but if our minds are not pure, we lose the supernatural value that Heaven and Earth have bestowed upon us to serve sentient beings and evolve.

Where are sentient beings?

Sentient beings are right inside your bodies, right inside your consciousness.

Night after night, you practise: Concentration of Spiritual Energy, Continuous Breathing in Cycle, Meditation.

What is Concentration of Spiritual Energy for?

Concentration of Spiritual Energy is to stabilise the mind day by day.

What is the Continuous Breathing in Cycle for?

To release impurities from the pores, from all the organs, harmonising them towards the primordial energy of the Cosmos.

What is Meditation for?

Meditation is to stabilise our consciousness, making it light, bright, and able to turn towards the light of Great Compassion above. [16:09]

But life is distracting... Because of life, we are often late in our practice. Then you can examine: “Why can't I meditate tonight?”

“Because I am clearly focused outward, worrying about someone else's affairs, rather than my own; I do not yet know how to care for myself, do not yet know how to love myself. To know how to love myself, I must first correct myself to influence others, clearly seeing the purpose of doing great deeds.”

Seeing that this Small Heaven and Earth is so insignificant, how can we do great deeds?

When we are tranquil, we close our eyes and understand all the affairs of this world that have been reviewed in our organs and minds; we must practise in the True Scripture Without Words to develop.

Life has been renewed, Heavenly Mechanism has shown you: today you are happy in a beautiful house, tomorrow it floods and is swept away.

Do people in this world want that?

No!

But why does Heaven's Will change like that?

Because everyone does not understand the Way, looking outward; but what is there will return to nothingness.

God's lessons have been given to everyone to learn: what is there will not be, and what is not there will be.

Within what is, there is nothingness to teach humans to evolve, but people do not understand, they argue, choosing only what is and not what is not.

The richer they are, the more greedy they become; the richer they are, the more calamities they face, because they cling to their possessions without realising that those possessions will return to nothingness; so they are preoccupied, their minds are confused, and when they die, they are not clear-minded.

Therefore, if you have the karma to descend into Hell, you will see that it is full of wealthy people dressed in silk, imprisoned and confined. Then you will see the delusion of the world, unable to do anything, mistakenly thinking: ‘My money is eternal’; but having money brings misfortune; money misleads people and cannot save anything. [18:49]

In the past, you crossed the border to a foreign land, hoping that one or two days would be enough; but today you have so much, so much money, and you have a different character: consolidating your position, consolidating your status, consolidating your life, without knowing that we are sacred beings residing in this physical body to learn. This physical body is a whole set of Heavenly laws teaching us to clearly see our own mistakes, our lack of wisdom, which is crucial.

Therefore, we turn towards purity, continue to be wise; and we walk in that wisdom, which only opens up and never closes.

The journey of enlightenment is always simple, while life is abundant, harmonising clearly with Heaven, Earth, and humanity; knowing Heaven, knowing Buddha, knowing the excitement of present life, knowing the evolving faith of everyone. Then we have minds; once we open our minds, we must respect all minds, cherish all minds, and allow all minds in this world to develop, so that Heaven's mechanism will function well and not be overly agitated. [20:27]

Human greed, when exploited, is exploitation; exploiting Heaven's resources, exploiting the earth, destroying mountains, clearing forests for profit, but ultimately the consequence is that the earth is greatly disturbed, and people suffer.

We see that in a house, if we drill here today and break there tomorrow, eventually the house will collapse – the earth is the same!

People exploit and develop material resources to serve sentient beings, but this leads to people becoming increasingly lazy and lacking wisdom. Therefore, in ancient times, when travelling by horse-drawn carriage or ox-cart was arduous, people did not fluctuate much, and the atmosphere where we lived was light and pure; and because they valued nature more, their lives were longer.

Today, it's the opposite... only money and material possessions bring peace – Not so! There are plenty of people with money and possessions who live uneasily, worrying about all sorts of things.

People are becoming more and more numerous, families are becoming more and more unstable, wives and children are also agitated. Why? Because they don't understand themselves.

When we cultivate ourselves to be light, only then will we understand clearly; people do not understand themselves, so they become agitated.

We must work hard to influence them; only through diligent practice can we influence them. [22:20] Therefore, night after night, you have the method of purifying impurities and cultivating purity, day and night practising...

You learn to be a fool in this world; being foolish in life is being devout, it is certainly so.

Do not wish to be wise in life, for that is foolish in the way of the Dharma; it is very painful, the soul suffers greatly, it is obscure and has no development.

Why? What proves it is obscure?

Because throughout life, one is fixated on money, that is, fixated on external circumstances. ‘I have money, therefore I live’... fixating on external circumstances closes the mind, preventing development. At death, one is not lucid; spirits lead, demons guide, and one cannot accomplish anything.

Therefore, many people only come to know the Buddha's teachings after enduring suffering: only when business fails do we realise that money has harmed us.

If we had studied to become people, knowing how to cultivate purity, we would not have encountered the disasters of today. But those who came here to study, then made money, devoted themselves to money, and were sucked in by money. If you want to increase your money without wisdom, you will encounter disasters.

What is that calamity?

It is complete ruin, no different from a person gambling in a casino: winning money, not stopping, then losing everything, not a penny left. That is the greatest suffering, affecting the soul because of evil intentions: unable to develop, one falls into calamity.

Do not think that you can calculate well, or that holding onto money is the path to enlightenment. No!

Holding onto your consciousness is the path to enlightenment; letting go of all worldly matters, not creating karma. The seven emotions and six desires are not what we are seeking. Returning to purity and wisdom is the path we are seeking, very clearly. [24:50]

Therefore, we meditate night after night, entering samadhi, aspiring upwards. Many of you have already attained a state of lightness, meaning you have crossed over into a very vast realm. Let it continue to withdraw; the more it withdraws, the better. Hold onto that lightness and evolve; that is your treasure, your achievement, and you must hold onto it to ascend.

You don't have to spend money to buy a plane ticket to Heaven! When your energy ascends, you will have the opportunity to go to Heaven.

If you give up practising but abandon the original energy of the Universe, your organs will become weaker and weaker, and your consciousness will become increasingly dim.

Practising the regularly opens up your constitution, develops your spirituality, and your heavy roots must return to light roots. Every morning, we must examine our souls so that our minds are not chaotic, and we no longer have random, misguided thoughts. Our consciousness becomes lighter and lighter, returning to a state of balanced development. [26:00]

Who are we cultivating for now?

We are cultivating for ourselves.

Then we must act, and we must be self-aware, self-reflective, and see our own progress.

It's not about saying, ‘I'm practising, so I'm going to save others.’ You can't save others by doing nothing!

You must strive to practise, and then you will influence others.

When the Buddha Shakyamuni practised, he did not proclaim himself as the Buddha. Sentient beings did not know what that term meant. Buddha means “light”, the word “light” is simply light, it means “a person who is light”. Now, how should we name it? We name it “Buddha”. But “Buddha” has no meaning at all.

Therefore, when we practise and become light, there is no longer any person or Buddha.

At that point, we truly live, constantly living in the Dharma, existing in the Dharma, always enlightened and seeing our true nature, no longer feeling lost or suffering.

The purpose of your practice is to move from agitation to lightness. Only by letting go of all agitation can you achieve lightness.

If you cling to this theory or that argument, you will ultimately only suffer and make no progress.

Therefore, it is a good karmic connection that brings you together; this gathering is a spiritual gathering; as your spirituality develops, you will be eager to attend the Grand Assembly.

This Grand Assembly is an assembly of spontaneous motivation where you come and contribute of your own accord; no one plans or forces you to do anything.

The desire to gather is spiritual, so every Grand Assembly is uplifting and advances your spirituality. After the Grand Assembly, you return home feeling light, seeing more clearly your own mistakes, repenting and continuing on the path of cultivation; seeing the futility of restlessness; futile for yourself, futile for everyone, what is the point? [28:20]

Therefore, you have the opportunity to practise together. Night after night during each Grand Assembly, we gather together to direct our own light upwards and resolve the many mysteries of the Universe that are necessary to transform the dangerous situations that will arise.

Therefore, we always have the Grand Assembly. Later, you practise, and many people have realised, ‘How can I afford to go to the Grand Assembly?’ But once you practise, you will also have the opportunity to go.

You will realise that Heaven, Buddha, Immortals, and Divine Beings witness our actions; this is no small matter. By fully developing upward in the evolutionary cycle, we will receive the support of the gentle light and sound of the Buddhas and Immortals who guide us.

Many people do not understand, thinking this is a wasteful endeavour, a money-making scheme!

It is not!

You have come here and seen clearly; you have attended the Grand Assembly and seen clearly. Everyone voluntarily contributes; everyone voluntarily works in love and morality. When we strive for upward development, everything will naturally be accomplished. Only when the human mind is developed can we contribute to all humanity walking the righteous path of spirituality and no longer deceiving or cheating ourselves. [30:17]

Therefore, I advise you, once you have entered Vô Vi, you must wholeheartedly practise Vô Vi; develop and strive for higher things, then your minds will become more and more civilised, light and truly able to guide many others.

If you are still deluded, thinking that you are wise, that you have attained enlightenment, that you have become a Buddha or an Immortal... that is futile. Buddhas and Immortals are also the result of the practitioner's hard work and development.

Therefore, the fundamental thing to do in reality is our duty, and we must act and progress on our own.

Night after night, day after day, even for a second or a minute in this world, you must cultivate your consciousness. Do not imprison your consciousness and direct it towards the chaos that pulls you in one direction. We have already been pulled in, living for decades in a dark state, unable to see the true light within ourselves, suffering immensely.

Therefore, you are also people seeking the truth, seeking reality. If you seek the truth, you must endure maximum hardship so that the light may shine brightly within your minds. Only then will you have the ability to use the light of your compassion to integrate clearly into Great Compassion, and your lives will be glorious and beautiful. Speaking of life, money is not counted, but your mind is always clear.

You are a person wearing jewels. If you cultivate diligently, you are a rich person, not a poor one; rich in the source of your development, so you do not covet worldly possessions and do not embrace suffering for no reason! Just focus on cultivating.

Where is this cultivation?

In the world, it is frugality, for it does not require such things; it does not demand any material wealth. In any circumstance, where there is Heaven's breath, there is a place to live; where there is Heaven's earth, there is a place to dwell.

Why then do we not learn patience to evolve and create a beautiful achievement for ourselves and influence all those around us?

In this civilised age, ‘civilisation’ means listening, and ‘enlightenment’ means understanding the descent of Heaven and Buddha.

If we do not listen, do not understand, act wrongly, exploit scriptures, and do not develop our minds, that is wrongdoing, that is not proper.

But if the mind develops, then naturally all the paths of the mind, the scriptures in the mind will develop, and you will always live in the scriptures without words: looking at the river, you understand its principles; looking at the clouds, you understand where they come from; looking at the earth, you understand how it exists. Then you must be light and pure to understand these things.

If you do not cultivate and study every night, how can you achieve lightness?

Long nights, worrying about sleep, worrying about food; eating too much is self-harm, self-destruction: harming the liver, harming the intestines, harming the brain. A glutton harms all the organs; then what is the point of surgery, what does it help us? Losing all naturalness, losing one's natural character, all the nerves become chaotic, unable to develop. [34:40]

Therefore, we must understand, repent, and endure humiliation to comprehend the mysterious structure that Heaven and Buddha have bestowed upon us. It is a great blessing to have life on this earth; yet many provocations and reactions advise us, criticise us, so that we may progress.

Therefore, you must be pure so that you may receive the precious gift that God bestows upon you daily, hourly, every second, every minute.

God is great in compassion, always saving His children without abandoning anyone. Yet, if His children turn away and refuse to accept, they only harm themselves and can never develop.

Arrogant and conceited, thinking oneself superior, thinking oneself enlightened. Not understanding what enlightenment means!

Enlightenment is attainment, the path is balance, so our consciousness is balanced, and only then can we evolve.

But the path is the way to go! If it is not balanced, how can we go ? ‘Ten virtues, ten vices in harmony’: one must know oneself to steer the consciousness towards evolution.

Keep striving for goodness without knowing evil; once we know evil, we will never step into it again, and naturally, we become good.

At that point, when good and evil are clearly distinguished, the mind becomes clear, compassion develops, and one cannot bear to harm anyone.

Many practitioners also want to contribute their clear abilities to others, but they have only reached that point and are not yet complete.

We must repent more, recognise our mistakes, and not be arrogant. We must recognise our mistakes, strive towards the Middle Way, then we will see progress towards our inherent Buddha nature; then we will merge into the compassionate realm of the Tathagata to facilitate our evolution, and our lives will become increasingly light and pure; seeing what is not, yet seeing it; seeing what is not there, yet still seeing it, only then will we see what the mysterious is.

Heaven and Buddha have worked in the mysterious realm, but we refuse to accept it. We impose this and that, fail to develop, and then harm others. That sin is the sin of descending into hell; how can there be development? We only point the way but point wrongly; we speak well but wrongly; we act loudly, and their status is increasingly lowered.

Where does a lowered status go?

It enters hell; where else can it go?

Then the lawsuits and disputes, all kinds of matters, are called the ‘Long Hoa Assembly,’ which is the place where punishment is meted out. [38:05]

Therefore, you must understand that if our actions are not faithful to ourselves, how can we be faithful to those who come after us?

We must always strive to cultivate ourselves nightly and daily.

What is the long night for?

You have time, you have time to cultivate; no one lacks time, there is no excuse.

The long night, you sleep, you refuse to cultivate, you refuse to work.

Late at night is the time, the time of clarity for us to develop our consciousness and learn, to evolve.

Having cultivated for several decades, I can say that everyone loves me, everyone cherishes me, respects me as a Teacher, and often calls me a Buddha. I could sit comfortably in that exalted position and take advantage of the situation.

I did not do that, because I am a person who corrects myself to serve others, knowing only that much.

Only by self-improvement can one serve others; without self-improvement, how can one serve others? I do not take on the role of ‘Master,’ nor do I take on the role of ‘Buddha.’

I am a human being on earth with a mind like yours, willing to repent and reform, willing to cultivate myself. Night after night, I learn to evolve, no matter where it comes from, so today I have the good fortune to meet you and explain things from the beginning. It is I who have dedicated myself and brought the truth into your consciousness, so that you may see in that mirror that it is you who are mistaken.

You must gather your self-awareness; only then will you have the opportunity to return to Heaven. [40:00] It is not a simple matter!

It is not a simple matter. In this world, even flying a plane is not simple; pilots ask thousands of questions before taking off. Every day, we cultivate ourselves, and millions of questions run through our minds; the more we cultivate, the more we resolve, and the more we cultivate, the more we erode our karma.

But if we do not cultivate and resolve, how can we erode it?

Therefore, practice is essential. We need to practise to have the opportunity to evolve.

Without practice, that realm is closed off; how can we know there is another path? – A middle path for evolution, neither following the right nor the left, self-awareness for evolution, called the middle path.

It takes great effort to understand this!

Many practitioners, having understood one aspect, claim they have attained God, that they are God themselves. It is not easy to become God, my friends. It is very difficult!

Only when you are completely pure, free from delusion and attachment, can you influence and reform all the agitation and reaction in the world. And God is present in every aspect, from the pure to the impure.

Do not say that you have realised God through the pure – there is no such thing!

Your lives are sufficient proof, with clear evidence: you have learned about the impure, you understand much; you learn about the pure, you understand even more. The pure and the impure resolve, progressing towards a middle path of great development to infinity. At that point, your minds will be bright and clear, and you will see clearly what love is. [42:07]

Every night you cultivate, you are loving; loving yourselves means loving your parents; loving yourselves means loving Heaven and Earth. Only by cultivating yourselves can you progress towards unification with the Great Compassion realm above.

If you do not cultivate, how can you have a peaceful, virtuous life, integrated with the Buddhas and Immortals?

Only by cultivating yourselves can you realise virtue.

Many people in this world live in this Small Heaven, wealthy and healthy, yet they do not cultivate themselves; instead, they only invite impurity. They follow this principle, agree with that reason, chase after everything, and only learn to be slaves, unable to cultivate themselves.

Non-doing is different! Non-doing is ‘nothingness – emptiness’, the principle of nothingness, how to cultivate oneself to reach the state of emptiness, truly light and clear. That is the first thing to do, to be aware of where we are going on our journey, and then we can let go of all the suffering in this world.

Young people today live happily, cultivating lightness... turning towards life... ‘I need to marry, I need desire’... Do you see the calamity coming? When you achieve that, when you accomplish that, you will see the calamity: ‘I haven't taken care of myself yet, but I have to take care of another person, then another person,’ so the journey is never successful. Action, action, action, no development, just action. It's like hearing the sound of drums is good, many people hear the sound of drums and music and feel good; that is action!

But heading towards the path of pure truth, you don't need drums and trumpets to walk, you don't need drums and trumpets to have the true light of glory that has been inherent in you for countless lifetimes, it's not something new to find. [44:35]

But the foundation of civilisation has shown us: material progress is immense: machinery, computers, all kinds of things, are the result of the human mind searching, persevering, a feat only achieved today. In the marketplace, we see means of transportation that are much faster and lighter than before: In the past, there was no radio, but today we have radio, television, and all sorts of things. But in the past, the Immortals also told us that in the future there would be television, so you wouldn't have to go anywhere, making it easier to cultivate. But today we have everything we need and yet we still desire other things.

Therefore, in this materialistic life, people want to live naturally; many people want to go out into the forest to live; that is possible, not impossible.

Why do they crave nature?

Because their structure is supernatural, so it is natural and innocent to have the Way within them.

Therefore, we take this self, practising both the Way and life, so that the Way can influence life.

We must cultivate ourselves properly and develop a clear path before we can influence sentient beings. Therefore, everyone has the innate potential to gather and develop; who would not develop? So I hope that people will listen to my analysis and thereby understand their own lives and abilities. [46:24]

Therefore, we have minds that are a capability within the Cosmic Universe. We have many opportunities, opportunities to evolve infinitely. The Middle Way is infinite evolution, and building light within our consciousness.

The current Universe also needs the light of the sun, our hearts also need light within, our minds develop, that is something very necessary that everyone desires.

Desire must be acted upon; to have something, one must work for it. Before us lie many lessons... to have a car, we must contribute our spirit to building, repairing, working, and cooperating with each other to achieve success.

Therefore, I have spoken at length here! In this, life is very useful in helping us evolve, while the Way is infinite. I hope you are mindful and practise meditation night after night. Our gatherings are very precious, brothers and sisters, as we see each other and build our faith together, and see that our Realm of Immortality is real. We need to practise more, advance to that place of Immortality, where our minds are always peaceful, at ease, and free from suffering. [48:09]

You are now practising, and many complain, ‘Practising like this every night is so painful!’

‘Why must I practise?’

“I” aspire to become an Immortal or a Buddha, so I am willing to practise. The lives of Immortals and Buddhas are more complete, more peaceful and free; I strive to practise, and currently God has given me everything I need, I have life, I only lack cultivation; I lack a death to evolve."

Life is already present; we all have life, but what about death for evolution...? So we cultivate, cultivate to transcend this physical body... just like the dead, but the dead are more enlightened, more discerning.

Therefore, we exert effort to achieve a glorious result in the future.

The splendid colours before your eyes, where do they originate from?

People like beautiful flowers to decorate their homes, but they don't know where the connection comes from that makes them into flowers?

The principle of light and pure energy combined with matter is what manifests vibrant colours. And if you have the opportunity to go to Heaven, you will be even more enchanted by the vivid, vibrant colours and beautiful lotus flowers; joyful hearts, when you see them, your hearts rejoice; this does not exist in this world, in this world I often say it is only the dregs of Pure Light; but when we cultivate, we will see the true Pure Light, developing in myriad ways, a hundred flowers blooming, utterly beautiful! The Immortals attend. What could be more joyful than this, my friends! [50:12]

Where is glory?

It is there! Your hearts are joyful, excited, glorious, no longer filled with doubts. Goodness, our ultimate foundation is goodness, lightness.

What is the proof?

Today, many of you are elderly, yet you still love life. You see the crystallisation of Heaven and Buddha's blessings bestowed upon the world, creating beautiful scenes, but their origin is from the sublime descending to the world. Everyone loves life, knowing Heaven and Buddha's blessings... to witness the transformations of the earth.

But recently, many people have been saying that the Earth will vanish, prophets have spoken of earthquakes and all manner of things, but none of it is true. On that day... ‘Heaven's secrets cannot be revealed’; when it happens, it happens. We practitioners, wherever we are, maintain our position and look upwards, so our misfortunes will be less than others, because we are tracing the origin of non-birth, developing our consciousness, which is different from ordinary people.

Therefore, your nightly meditation practice is very beneficial for you and for those around you; it is a beneficial act for all.

It is not by eating much that one lives, nor by eating much that one becomes strong. By eating little and understanding the principles of Heaven and Buddha, your health will be abundant. Eat just enough to satisfy your stomach; it is fortunate to have food to eat! But eating is also temporary for the sake of evolution, eating the energy of the Cosmos, the Càn Khôn Vũ Trụ, a stalk of grass, a blade of grass also grows because of the energy of the Càn Khôn Vũ Trụ, it is only then that it can grow, it is only then that it can show its beautiful colours, you see it and enjoy eating it.

To eat the energy, you must understand it, trace its origin, and only then can it develop. [52:34] Those who know how to eat, who study the principles of nature, are practitioners. Their minds are always clear, free from dreams and illusions, and free from the development of evil in our hearts.

Many people do not know this, thinking that ‘I eat a lot, I get a lot, eating is getting.’ Many people think that eating is getting, eating is healthy. But the more you eat, the more you get sick; you end up blind, you end up having surgery, all because of eating. We must beware of our own greedy nature, which has led us astray from the path of developing a middle-way consciousness.

A little bit of food is enough. When we eat, we must think about the energy that is developing, that is running through our organs; our organs are nothing but thin silk. If you eat too much, you are tormenting your organs, not helping them. Overloading your organs means that your spiritual development is lacking, so when you die, you will lack clarity, and ghosts and demons will lead you, rather than immortals and Buddhas coming to your rescue.

Because we lack lightness, we know the path but refuse to follow it, only creating suffering for ourselves without realising it, thinking that ‘I am creating blessings’. We create no blessings whatsoever, only deceiving ourselves without knowing it. [54:11]

Therefore, one must commit oneself to understand the Way; one must practise to develop.

In my practice, I have practised for over thirty years, experiencing countless things, from nothing to something, and from something to nothing, transforming in my mind and leading me to this day, where I have the opportunity to meet you all at these spiritual conferences. When speaking of spirituality, one must strive for complete goodness to develop towards the other realm, becoming more enlightened and lighter. Night after night, we practise meditation to reap the real benefits. Enlightenment is crucial. Our lives are already here; we only await a clear-minded death to see where our path has led us.

The more you practise, the more you devote yourselves to the path, the more you sacrifice for the path, the less you lose. Working diligently on the path, practising properly, and showing everyone a clear path to self-development means we are no longer dictatorial or exploitative, so our sins will be erased. The Buddha will erase our sins if we are sincere and truly practise, without taking advantage of the situation.

Then all your lives are arranged by the Buddhas, and they will never abandon you. Compassion and Great Compassion will save you. [56:09]

Therefore, you must listen carefully to what I have practised and the results of my life. If we consider my life, it is very dangerous: I have no money, no silver, nothing at all, but I still have a life, and I also have a life in harmony with you all to realise love and morality.

You have come here hoping to realise love and morality, as warriors of God, devoting yourselves to the path to evolve, not for personal gain.

Each Congress brings a good example of our consciousness for us to learn and progress together. Peace and lightness are the most precious things. That is why many fellow practitioners eagerly look forward to the Congress each year.

What are they looking for?

They are looking for the indescribable joy and lightness in everyone's consciousness. Even a small group of brothers and sisters can organise a Grand Assembly. If they have the heart, if they have an upward-striving heart, then all will gather. Just as you have read in ‘Journey to Heaven,’ when you go to Heaven, you see that the Grand Assembly of the Golden Mother of Heaven does not require written invitations like in the world, but everyone must spontaneously gather there to attend the meeting.

The meetings of the Supreme Being are the same; with a single thought from Him, everyone must know, and all places understand that there is a meeting of the Supreme Being. Therefore, when we turn to the Supreme Being, turn to Buddha, turn to spirituality, then whatever gathering we have, our brothers and sisters will also happily participate. Except for those bound by circumstances, that is, those entangled by karma. Once they resolve a portion of their karma, they can easily attend the Grand Assembly without suffering. Even many who are poor and have no money, but whose hearts are oriented towards the Grand Assembly, also have the opportunity to go. Look at the monastic students who have no money, yet they also have the opportunity; by the day of the Grand Assembly, they have saved enough money to go.

That is where love and morality lie, my friends! Today we are here in a spirit of love and morality, practising and evolving, offering our virtues to God and to the Buddhas.

When you devote yourselves to meditation night after night, you create virtue, a hundred flowers blooming to offer to the Buddhas and Immortals. You do not do things that are merely outward appearances, with an unrefined, undeveloped mind... that is only self-harm. It is not about lighting incense to worship the Buddha; the Buddha does not accept that. If your hearts are directed towards the Buddha, if your hearts are willing to cultivate, to devote themselves to the Way, then you are truly lighting incense to offer to the Buddha.

But if your consciousness is closed, using incense for what purpose? You are only committing sins against yourselves; in essence, there is nothing. [59:40]

Therefore, those who practise the Way of Vo Vi, night after night, illuminating their souls, burning incense for ten years without seeing light—that is truly offering to the Buddha with a sincere heart. Many people, after ten years, still see no light, their eyes closed to the brightness; yet night after night they persist in their practice, and the Buddha acknowledges them, forgiving their sins.

Thus, many have attained good merits, but they do not understand; human greed desires quick results. But many practitioners cannot control themselves.

Using the method, the Law of Vo Vi is self-control of actions: if you meditate tonight but not tomorrow night, that is not a good action; your mind is thinking wrongly, thinking wrongly about others, and not preparing yourself to evolve.

If you are not eager to prepare yourself to evolve, you will never achieve lightness. That is self-control of one's own actions.

At first, you entered, felt light, saw brightness, saw goodness, but now you are becoming more and more dull. Why is that? Then you think, ‘I am strong now.’ ‘Strong now,’ worrying about worldly matters? If the mind does not develop, it becomes more and more dull, always looking outward!

Everything you learn in this world comes from outside, not from within. But when you practise every night, it comes from within, and then you will see your own value and your own abilities.

I've spoken at length here. I hope you have the time to listen, to understand for yourselves, to realise for yourselves, and to build for yourselves in the process of spiritual evolution.

Today we have these precious conferences; we must enjoy our own lightness and develop our own lightness.

Thank you for being here! [01:01:58]

vovilibrary.net >>refresh...


----
vovilibrary.net >>refresh...