19911221Q1

THIỀN VIỆN VĨ KIÊN : SƯ CÔ THANH HẢI VIẾNG THĂM THẦY

  1. ĐÀM ĐẠO 1:

Bạn đạo: Sau đây, chúng tôi xin tour lại lần đầu buổi đàm đạo giữa Thầy Tám và Sư Cô Thanh Hải tại Thiền Viện Vĩ Kiên, ngày 21 tháng 4 năm 1991

Sư Cô: Cái kiểu tự làm lấy, phải không?

Bạn đạo: Dạ!

Sư Cô: Mình làm lấy hả, hay mướn người ta làm?

Bạn đạo: Dạ, tự vẽ rồi (nghe không rõ)

Sư Cô: Vậy à? Đẹp quá ha! Trên đây coi bộ đẹp hơn cái kia.

Bạn đạo: Cô thích tuyết hả Cô?

Sư Cô: Ừ! Lâu quá không có gặp! Phải lên chỗ cao! Lâu quá không có thấy, lâu quá không có gặp! Cái này chơi đã lắm nha! Chơi vui quá. [01:15]

Đức Thầy: Bây giờ mình không ăn, họ giận, họ buồn.

Sư Cô: Khổ vậy!

Đức Thầy: Tội nghiệp. Hòa với họ là phải vậy!

Sư Cô: Sao Thầy khác quá, không giống như hình!

Đức Thầy: Không giống?

Sư Cô: Da dẻ hồng hào, đẹp đẽ, đẹp trai!

Đức Thầy: Sáu mươi tám tuổi rồi…

Sư Cô: Úi da!

Đức Thầy: Sáu mươi tám rồi!

Sư Cô: Tôi đọc mấy cuốn sách của Thầy đó, thấy hình nó khác!

Đức Thầy: Sáu mươi tám tuổi rồi.

Sư Cô: Thầy mới đi đâu về?

Đức Thầy: Tôi ở Dallas, Houston. [01:51]

Sư Cô: Dạ, thưa khỏi, chờ nó chi? Thôi khỏi, gặp Thầy vui rồi!

Đức Thầy: Dallas với Houston. Bây giờ cho họ (nghe không rõ), họ mới thấy rõ rằng: không có ăn bậy! Nói, họ không có tin; nói nó không có tin!

Sư Cô: Đúng vậy! Nói họ không tin.

Đức thầy: Mình nói không có ai tin hết đó!

Sư Cô:Dạ! Đời nó như vậy!

Đức Thầy: Ừ, khó lắm! Ai cũng tham hết, ai cũng ỷ nơi ông Phật độ! Mà ông Phật là người giải thoát cho chính ổng mà để làm cái gương lành cho người thế gian để tiếp tục đi theo (nghe không rõ) [02:28]

Sư Cô: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Rồi họ bắt ông Thích Ca gác cửa; rồi nói cho ông Thích Ca ổng phù hộ! Trách bậy! (nghe không rõ) Họ có cái xác này là đủ rồi, mà họ còn không chịu thanh lọc lấy chính họ; chuyện không lo, mà cứ lấy chiếc xe hơi mà chạy hoài, thì xe hơi phải hư! Rồi trách Trời, trách Phật… Cái đó là không có đúng! [02:56]

Tu là mình phải tự tu, tự giải, mới là đúng!

Còn tu mà nói rằng, “Tôi tu cho người khác”? Không có vụ đó!

Mình tu cho mình, giải thoát được; mình làm để cho người kế tiếp được tu.

Sư Cô: Thầy phù hộ chỉ chút đỉnh thôi, chớ làm gì Thầy,

Đức Thầy: Không làm gì phù hộ nổi! Không có làm cái gì cứu nổi! Cái nghiệp Anh nhiều hơn… [03:24]

Sư Cô: Mưa, tôi lấy áo, dù che!

Đức Thầy: Không làm gì được hết đó!

Sư Cô: Nước không thấm vô chút nào hết.

Đức Thầy: Niệm Phật, nhưng mà giúp trong cái tần số mình tiến hóa tới đó. Còn tần số mình không chịu tới, ở dưới này kêu ông Phật, đâu có được? Mình ôm cục vàng mà chạy theo ông Phật sao được? Không có ôm cục vàng mà chạy theo ông Phật được!

Cho nên nhiều người tham. Tu mà cũng tham; không hiểu chân lý là cái gì? Tu mà cũng tham; tu mà tu bậy; tu làm cho cái điện năng của mình càng ngày càng hạ xuống, không có phát triển.

Sư Cô: Tại họ không biết! Thời này, thời vật chất; cũng khó nói lắm. [04:07]

Đức Thầy: Thì tôi cũng có nói, lúc tôi tầm đạo, Sư Cô cũng có nói, Sư Cô là tầm đạo lúc nào? Nghe cái nào hay là mình chạy theo thôi! Phải tìm cái chơn lý, tìm cái thanh tịnh, tìm cái ánh sáng Từ Bi chính bản thân mình có, nó ẩn tàng bên trong, mà mình không có giải nó, không có giải trược thì làm sao mà có thanh? Không có chịu nhồi quả thì làm sao mà đi tới Từ Bi? Con người phải có bệnh hoạn mới bị nhồi quả; không có sóng gió thì làm sao chứng minh mình là chiếc thuyền, mà cứ đòi về Bến Giác? [04:39] Cái gì cũng muốn hết đó!

Cho nên, tôi nói Sư Cô nhận lãnh rất nhiều. Tôi thì tôi không có khả năng làm như đó, bởi vì tuổi cũng đã lớn rồi.

Sư Cô: Thầy làm mấy chục năm rồi.

Đức Thầy: Mấy chục năm rồi, tôi muốn mọi người tự tu, tự tiến, tự thức. Chính ông Thích Ca một mình ổng thành đạo, thì mọi người chịu tự tu, khai mở để tứ quan mình không phỉnh phờ nữa; mình là người lường gạt mình nhất!

Sư Cô: Đúng vậy!

Đức Thầy: Không có ai lường gạt mình hết rồi đâm ra kỳ thị. Cũng khổ! Mình phải thực hành mọi khía cạnh trong tâm thức mình làm, là con quý tôi. Tâm của mình là tâm Trời, Phật, không phải tâm người phàm. Tâm người phàm nói chuyện tu làm cái gì.

Tâm Trời, Phật, thì nó có lấy súng bắn đi nữa, hết súng rồi thì nó cũng dẹp súng, cuối cùng của mình là luồng điển Từ Bi thôi, chớ không có hình tướng. Nếu là hình tướng thì là giả rồi, không có sự thật. Bề ngoài đâu có làm được cái gì. Bề ngoài không có giúp ta được cái gì. Nhưng bề trong thăng hoa mới là chánh pháp, chỉ có bấy nhiêu đó thôi.

Nói hoài cũng vậy. Có đi đâu cũng không có tránh được cái lối thoát này, con người mong được giải thoát, mà nhẹ làm Trời, nặng làm Đất. Mình không biết mình là ánh sáng,, không bao giờ mình nhẹ, hòa tan với ánh sáng được. Ánh sáng Từ Bi không dễ gì mà có. [06:13]

Không phải dễ có ánh sáng Từ Bi. Nhưng mà phải có ánh sáng đó, ánh sáng Từ Bi, thì tất cả chúng sanh đang ăn cái gì? Ăn ánh sáng của vũ trụ, điện năng của vũ trụ, cơm gạo của vũ trụ, rồi cái gì làm chủ cái xác này? Đâu có biết

Mà mình không về đó làm sao mình đạt được, Mình muốn tự điều khiển mình mà mình kêu người ta đi đều khiển, ai mà rảnh đi điều khiển chuyện của mình. Rồi đổ lỗi ông Phật, thắp một ngày không biết bao nhiêu cây nhang mà rốt cuộc không làm được cái gì hết.

Hồi xưa, kinh tế lạc hậu, hồi xưa, người ta không có việc làm, thôi (nghe không rõ) có công ăn việc làm, (nghe không rõ). Không có tâm đừng có nói chuyện tu. Cho nên, người tu có chém chết họ cũng tu. Con người không tu, lạy họ họ cũng không tu, họ chỉ độc tài để đè bẹp người khác thôi. [07:10]

Loại đó nó theo loại đó, còn loại này nó theo loại này, nó khác, không có cái gì mà đáng lo. Lúc nào người tu mà khai huệ được thì lúc nào cũng vui, Có gì đâu mà buồn tủi, không có gì mà lo.

Sư Cô: Nhưng mà, nhiều người cũng muốn có sự thanh thản đó mà họ không chịu làm như mình thành ra họ không thanh thản.

Đức Thầy: Không có làm. Kêu họ chịu khổ một chút, kêu họ chịu khó đi kiếm ông sư học đạo, mới mấy chữ bỏ chạy mất. Chưa chửi, nói nặng cái nó bỏ chạy à.

Sư Cô: Nhiều khi nói nặng là rửa nghiệp dùm cho họ, mà họ không biết!

Đức Thầy: Họ không biết; họ bỏ chạy. Cho nên, chạy đi đâu cũng không qua khỏi Vũ Trụ này; người trong Vũ Trụ này phải tìm cái chiều hướng thanh nhẹ đi lên mới thoát khỏi, chớ còn tiền bạc cũng không giúp được; có ai đem được đồng cent ra khỏi Vũ Trụ này? Chấp họ! Cũng không ai chế được con người ra; mà họ không biết quý họ, họ không biết thương họ thì làm sao tu?

Tu để làm gì? Người tu phải biết thương mình, yêu thương mình, mới giải nghiệp cho mình.

Còn ghét mình, làm sao giải nghiệp cho mình được? [08:24]

Cho nên, chính người không giải nghiệp là người đó ghét họ, cho nên bệnh mổ, bệnh xẻ đủ chuyện hết, dập dồn. Kỳ này tôi thanh lọc chút xíu để thức tâm, (nghe không rõ)

Sư Cô: Cái máy súc làm sao, Thầy?

Đức Thầy: Cái máy chưa đem lên. Tôi thấy Sư Cô nên làm cái đó; ở Đài Loan đông người, thế nào cũng có (nghe không rõ); không có ai cục cựa nó được hết, ma quỷ không có nhập được bởi vì nó ôn thúi, nó lên men; lên men rồi cái hơi thúi nó ra lỗ tai, ra con mắt, ra lỗ mũi, miệng; thì cái tà khí nó nhập rồi nó nói tiếng Ấn Độ gì tùm lum hết. [09:17] Tôi có dẫn một cô nói tiếng Ấn Độ đi qua súc, mà nó nói, nói, nói ...nó bị nhập!

Sư Cô: Tại vì, (nghe không rõ) nó cũng đỡ. Ăn chay một thời gian nó cũng hết; không có vụ này; bên Đài Loan đệ tử không có vụ này.

Đức Thầy: Mấy người mới vô tu đó, ăn thịt, súc nó hết! Ăn chay cũng phải ăn có trật tự, ăn mất trật tự nó cũng lên men.

Sư Cô: Chưa Thầy! Tại hồi xưa giờ không có vụ này thành ra,

Đức Thầy: Lo xa một chút để cho mọi người nó khỏe mạnh.

Sư Cô: Đến khi nào cần thiết đó thì thê nào cũng đến hỏi Thầy cố vấn về vấn đề! Tại vì chưa thấy ra làm sao.

Đức Thầy: Bên đó, tôi thấy sắm, cô sắm 2 máy đó, cô làm có 2 cái máy, hén, người ta vui mà dễ nhận cái lời cô giảng lắm! Nhẹ quá, mừng, kêu nhẹ lắm! [10:10]

Tôi, kỳ này tôi làm mấy chục người, người nào cũng nhẹ hết; mà nói ra là họ hiểu hết đó. Đâu có bảy ngày thôi, mỗi người 7 ngày thôi; một tuần chỉ 4 ngày thanh lọc rồi uống thuốc nằm nghỉ, rồi nó nghĩ chuyện tánh xấu, (nghe không rõ) mình đâu có nhắc được? Tu là nói về chân lý, mình đừng có để nó tự nói, tự hiểu. Nó hiểu rồi nó thông lắm, không có thằng nào tới phá! Nó khỏe con người; cái này thanh lọc vậy thôi. Nhiều người thấy làm việc không được, tay chân bủn rủn như sắp chết vậy; vô, thanh lọc; “Sao bây giờ thấy vui quá?” Trong ngũ tạng nó nhẹ rồi.

Sư Cô: Mấy chất độc nó ra hết?

Đức Thầy: Ừ, mấy chất độc nó ra hết; độc tố nó ra hết, hết nhức đầu, (nghe không rõ) kinh niên, hết trọi! [11:15] Nhiều người mới vô tu nó cũng bị nhức đầu; những bệnh đó cũng như sở trường con người; người tu ở bên Ấn Độ, Cô thấy người ta cũng súc ruột cả ngàn người đó, Ấn Độ đó, nằm cả ngàn người nằm ở đó; thì làm cho nó thanh nhẹ để nó thiền, vậy thôi chớ có gì đâu?

Nhiều khi nó đau lưng, đau lưng là nó bị cái ruột. cái ruột nó hai trăm thước vuông, mà nó bị bám dơ rồi, bây giờ mình đem những cái dơ trong thành ruột ra, thì tự nhiên nó vui lên à, nó hết nhức. Đau ruột, đau lưng vậy mà nó phát triển, hết nhức lúc nào không biết. [11:53]

Sư Cô: Đau ruột, là phương pháp tốt nhứt

Đức Thầy: Có người cũng (nghe không rõ),

Bà già 85 tuổi, ở bên Tây đó. Tôi đem bả đi súc, bà thôi nghẽn. Bà súc chừng 3 đến 5 lần. Ông lạ quá, ông có phép lạ. Tại bả ăn nhiều quá. Nó bám lên thành ruột. Cái ruột là cái rễ cung ứng lên khối óc, mà nó kẹt, kẹt ngay (nghe không rõ) hết. Thì bây giờ súc nó thông, nó (nghe không rõ) chạy ra hết, chớ có bệnh gì

Gần đây, ở Dallas, có một anh tê bại, không đi được. Súc 2 tuần, chạy được. cái đó, mình mừng chớ có phải ảnh mừng đâu. Chạy được.

Ảnh người Công Giáo, rồi thiền, thiền thấy Bát đường Phật tới dạy, Thiền thấy này kia kia nọ. Rồi tới tôi có 2 tuần (nghe không rõ) [12:50]

Muốn đi thì phải thiền cho chín chắn, súc ra. Nhập định, hoàn toàn định, pháo nổ cũng không động được. Mình súc xong mình đi (nghe không rõ)

Sư Cô: (nghe không rõ)

Đức Thầy: (nghe không rõ). Chú nào chú nấy thấy trẻ . Tu phương pháp nào tu. Tu đạo nào tu. Tôi không (nghe không rõ)

Còn cái óc họ, hợp với cái duyên nào thì họ cứ đi học, chớ đừng có bỏ hết cơ hội. Tôi khuyên, không bỏ. Người Thiên Chúa Giáo theo Thiên Chúa Giáo, Phật Giáo theo Phật Giáo, đạo nào theo đạo nấy, cứ việc đi, thích là cứ việc đi, không nên buông bỏ mất cơ hội [13:50]

Sư Cô: Cho nên, bạn đạo cũng (nghe không rõ)

Đức Thầy: (nghe không rõ), cảnh ở đây đẹp lắm, nhẹ lắm. Cũng là do mọi người tu, họ thiền, họ thấy tốt, họ bỏ tiền ra, chớ tôi có cái đồng xu nào đâu. Tôi chỉ đóng một phần vô thôi.

Sư Cô: Học trò nó làm cho Thầy!

Đức Thầy: Tôi chỉ được mời về đây thôi, đúng kỳ là tôi đi, chớ tôi không có dám ở lấy cái quyền thầy mà bắt người ta (nghe không rõ) . Tôi cũng zero, tôi không có gì hết. [14:44] Tôi ở Việt Nam thì tôi bỏ tiền ra tôi làm đạo; tôi không bao giờ tôi đi xin tiền, thành ra mỗi năm tôi phải ăn bận (nghe không rõ), nhà giàu cho tiền tôi (nghe không rõ). Thành ra tôi đi không có một đồng xu nào: người nào cũng bỏ tiền ra (nghe không rõ). Tôi có tiền, tôi bỏ tiền ra cứu giúp mọi người. Mà anh em (nghe không rõ), mời tôi tới, 1 tháng, 2 tháng làm gì có lợi tôi mới tới; tôi thấy không có lợi gì, tôi không dám (nghe không rõ)

Sư Cô: Thầy khiêm nhường quá! Không có Thầy thì đâu có Vô Vi!

Đức Thầy: Tôi rất cố gắng. Cũng là người đi trước dễ dẫn dắt những người; có quyền lợi như vậy, tôi cũng làm đúng đắn như vậy.

Sư Cô: Thầy, biết bao nhiêu người không hướng điều thiện đó: biết đạo, biết suy ngẫm về tâm tư của mình, biết đó là quan trọng, nhưng mà nếu không thì người ta cứ miệt mài trong cái vấn đề vật chất, không có một ngày nào nghĩ về vấn đề tâm linh đó. Hồi mới đầu tôi không biết, thưa Thầy, tôi nói, “Dân tộc Việt Nam rất là nhiều (nghe không rõ)”

Đức Thầy: Ở Việt Nam bây giờ cũng nhiều người lắm (nghe không rõ). Hứa lập Thiên Đàng tại thế gian, mà làm sao có? [16:26]

Sư Cô: Tu rồi, biết làm sao?

Đức Thầy: (nghe không rõ)

Sư Cô: Không tu thì không có ai lập Thiên Đàng cho mình!

Đức Thầy: Tự tu, tự tiến; phải nghĩ mình làm là mình giải thoát; mình không phải người ở đây! Người ở đây họ chế ra được rồi!

Sư Cô: Đúng rồi, đúng rồi!

Đức Thầy: Họ không có chế mình được mà! Mình đâu phải người ở đây! Cho nên người phải biết và hòa tan với mọi giới mới thấy rằng mình là ánh sáng của mặt đất! Mình không chịu hòa, mình không biết mình. (nghe không rõ) Ở đời này nó phải vậy: ánh sáng hòa với ánh sáng chiếu cho tất cả, thì mình mới thấy cái hạnh (nghe không rõ).

Còn về trời, không về trời là một chuyện; mình tu tịnh mình tiến; đâu cần phải cho người ta biết là “Tôi đi về trời”? Mình lo giải quyết chuyện của mình, (nghe không rõ) nhiều kiếp rồi, đủ chuyện hết, phải làm! Cứ bám xác trong cái thể xác chớ không có làm cái gì đâu! Không có lo tu thiền, không có lo (nghe không rõ), không có trường chay, không có diệt dục, không có giải quyết được một cái gì hết, không có một việc gì có thể giải quyết được! [17:48]

Còn chấp mê, không có giải quyết được một cái chuyện gì ở thế gian! Nhiều người tu hết tất cả phương pháp, sách vở, không làm gì được! Chỉ có tu thiền thôi.

Sư cô: Phải biết cái tâm của mình, Thầy!

Đức Thầy: Biết cái tâm! Tu bằng trí, bằng ý; không phải tu bằng xác.

Nhiều người nói, “Tôi tu cái xác để xuất hồn!” Đâu có đem cái xác đi về trời được? Phải tu bằng trí, bằng ý mà!Niệm Phật để làm cho cái trí ngày càng mở rộng; cái ý thiên ??? mãn nó mới thoát ly những sự mê chấp của trần tục!Kể cả ánh nắng cũng tạo cho mình mê chấp; “Nhứt trần bất nhiễm”; nó có bao nhiêu đó thôi thì minh trở về ánh sáng từ bi; lúc đó mình mới thấy rằng cái tâm của một vị Phật không bao giờ mất! Không có trình độ, đâu có quý nhau được?

Sư Cô: Đúng vậy!.

Đức Thầy: Có trình độ tu mới quý người tu; có trình độ mới thực hành tu cho chính mình!

Sư Cô: Đúng rồi!

Đức Thầy: Còn người tu mà để kiếm tiền đó, không có tiến được! Cho nên, tôi cũng có những người bạn, (nghe không rõ), ở Việt Nam đó, tu cũng tiến vô chùa tu kiếm được mấy tỉ bạc, “Tôi sướng hơn Ông Tám!” Ông kia tụng kinh cho mấy người chết mà không dẫn ổng lên Thiên Đàng, không! Dẫn không được thì bây giờ nó đứng xung quanh nó bóp cái đầu ổng! “Mà mỗi giờ tôi phải uống một viên (nghe không rõ),” tôi nói vậy đó; mà có tôi nói chuyện thì ổng không có nhức đầu; ngồi nói chuyện với tôi rồi tự nhiên ổng quỳ xuống, ổng nói tôi là Thích Ca! [19:29] Tôi nói, “Nói bậy! Tôi là một người bán hàng, là một người dân, mà thức tâm tìm hiểu lấy chính tôi, chớ tôi không có Thích Ca! Không có tên tuổi gì hết; vô danh mà! Nói tới ông Phật là vô danh, Phật là giải nghiệp tâm, thanh nhẹ, vô danh, không có danh.”

Cho nên, nhiều người họ thắc mắc, tên của cô, “Vô Thượng Sư Thanh Hải”? Tôi nói, nếu mà mấy người hỏi Cô đó, Cô chỉ có cắt nghĩa: “Vô” là “Không”; “Thượng” là không có “Cao”; “Sư” là không có “Sư”; “Thanh Hải” là (nghe không rõ). Chỉ có bao nhiêu đó thôi, sao mấy người không biết? Chấp Vô Thượng Sư là số dách, tìm cách hạ bả! Đó là trật đường rồi!” [20:17]

Sư Cô: Không có gì hết, lấy gì hạ?

Đức Thầy: Không có, lấy gì hạ?

Sư Cô: Không có gì hạ! Tuốt ở dưới kia rồi.

Đức Thầy: Người ta nói có bằng chứng: “Vô” là “Không”, “thượng” là không có “cao”, “sư” là tôi cũng không phải “sư”; tôi bình thản, cái tâm của tôi bình thản, “Thanh Hải” là bình thản, không có gì hết!

Sư Cô: Nhiều người nói, “Cô thành Phật, sao thấy Cô cũng giống người ta quá vậy? (nghe không rõ) đánh đờn đồ này kia nữa?” Tôi nói, (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đạo là cái gì? Tự nhiên và hồn nhiên!

Sư Cô: Nó đã có sẵn rồi, còn tìm cái gì? Đã biết rồi thì thôi, chớ còn đứng đó mà la lối, khoe khoang cái gì nữa? Người ta biết mình có rồi.

Đức Thầy: Đạo là tự nhiên và hồn nhiên, mà họ không hiểu cái bản chất tự nhiên và hồn nhiên họ, rồi họ đâm ra họ tạo cái cảnh lệ thuộc! [21:03]

Sư Cô: Ừ; họ tự họ.

Đức Thầy: Họ tạo cảnh lệ thuộc: họ xưng danh trong cái tên, rồi họ lệ thuộc trong cái tên đó! Cái đó là phải tự họ biết, không có phải nói cái gì! Zero, (nghe không rõ)

Sư Cô: Vô thượng, vô hạ: có uống nước thì tìm uống, có chuyện gì thì làm.

Đức Thầy: Có cái tâm thôi à, chỉ cái tâm họ không ăn cướp được thì “Tôi giữ cái tâm tôi đi thôi, tôi không giữ cái xác!”

Sư Cô: Có việc gì cần thì làm, không cần thì ngủ! Chỉ có bấy nhiêu đó.

Đức Thầy: Họ ham mê, rồi họ vọng động. Tôi nói nè, “Có nhiều người tu thì không chịu tu, mà nghe cô Thanh Hải nói là, “Tôi rước đi,” tối nào cũng cầu cô Thanh Hải tới nhà làm! Cứ như vậy là họ tham!

Sư Cô: Không có; cũng không có cầu; có người cầu, có người không cầu; tại vì họ mới vô, họ không hiểu. Nhưng mà sau này họ hiểu rồi, họ hiểu rằng cô Thanh Hải cũng là mình thôi, mình cầu cô Thanh Hải cũng là cầu mình; như vậy cũng được. Từ từ mà, Thầy; chớ nó mới vô, không cho nó cái gì nắm, đâu có được? [22:08]]

Đức Thầy: Nó ỷ lại quá! [22:09]


----
vovilibrary.net >>refresh...