19910304L3

T/V VK KHÓA THANH LỌC

- Khai Mạc: Thấy nói về VN - Thầy kể chuyện Đức Ông Tư - Cuốn 1

[bắt đầu audio mp3.1]

Đức Thầy: Thì mình dòm thấy, phá tan; cái, mình thấy ổng đứng đó rồi, cười! Tôi thì không tin, tôi đi xích lô máy liền về nhà ổng, coi thử ổng có tái xác nhận được không? Ổng nói: “Đi đâu lại đó?” Ổng hỏi như nhà quê, “Đi đâu lại đó? Tôi đi chơi bên Thị Nghè, tôi đứng đó; Bạn không thấy hả?” Hỏi liền! “Tôi đứng đó, Bạn không thấy hả?” Tôi không có xác nhận với ổng; nếu mình xác nhận, bữa sau ổng nói giả nữa, làm sao? Ổng nói thiệt, nhưng mà tôi: “Ờ,” chơi vậy thôi; tôi không có nói tôi đi thấy ổng gì hết! Tôi cười, cười; ổng nói: “Thằng cha này nó khó nhất trần gian; nó thử tôi đủ điều!” Tôi cũng không trả lời; cái không trả lời đó nó mới độc! “Ôi, Ông nói đúng, tôi phải xa Ông, tập trung (nghe không rõ). “ Tôi làm bộ; ổng mời tôi uống nước trà; tôi nói, “Nước trà ngon, thơm.” Tôi không có đề cập tới vấn đề đó! [mp3.1- 01:04]

Cho nên, khi mà ổng sắp đi rồi, ổng kêu tôi tới ông nói, “Hai, 3 tiếng đồng hồ, tôi ở trển; Bạn đừng có đến đây thăm tôi! Chúng ta gặp trên kia thường xuyên như mọi đêm vậy đó, tốt hơn.” Thì tôi nói, “Tại sao?” Ổng nói, “Bạn biết ý tôi rồi, không có hỏi nữa!” Tôi nói một câu, “Tôi ra ??? đây… “ Từ đó đóng cửa, không cho vô nữa! Tới lúc ổng tịch rồi, tôi thấy rõ rang, tôi ngồi ở nhà, tôi thấy tới! Tôi nói, “Rồi, ông già đi rồi!” Nhưng mà cấm không cho mình vô!

Hồi đó tôi cũng có hỏi ổng một câu: “Tại sao Ông kêu tôi đi về mà không có cho tôi trở lại nữa?” Ổng nói: “Nếu Bạn trở lại thì cái đám ở Chợ Lớn nó theo Bạn; Bạn nghĩ nó làm gì? Nó sẽ cất chùa, cất miếu nó hành tôi đó!” Toàn Chợ Lớn là xin bùa, xin phép của ổng không! “Tôi sẽ cất chùa ngay cái mả ổng!” Nhà giàu không à! “Thôi, tôi biết rồi!” Ổng dặn khi mà ổng vô hòm rồi, tôi tới thắp 1 cây nhang, chớ không được 2 cây, rồi ra đi, không ở đó lâu; không được mua một cái gì!” [mp3.1- 02:45]

Tới, hồi đó ông Lý ngồi đó, tôi tới tôi thắp 1 cây nhang; ông Lý thấy, “Thằng này là phản đạo! Đệ tử gì? Thầy chết mà nó không ngồi được nóng đít mà! Tới chỉ thắp 1 cây nhang!” Ổng dặn sao, làm vậy: thắp 1 cây nhang, cắm vô rồi tôi đi, chớ tôi không có nói năng gì hết; bởi vì hồi nào giờ ổng với tôi một lời chớ không có nói làm cái gì nhiều, là ổng phạt đó! Nghiêm lắm chớ không phải giỡn đâu; thấy giỡn giỡn, nhưng mà nghiêm. Một tiếng thôi, là tôi phải đi!

Vậy mà ở Chợ Lớn người ta không biết, người ta nói: “Bữa nào Ông xuống, Ông xuống, Ông thắp nhang rồi Ông bỏ Ông đi! Không có cái tình nghĩa thầy trò gì hết trọi!” “Tôi với ông đó đâu có quen biết gì mà tình nghĩa! Tôi không có quen biết; tôi tới tôi học đạo thôi, chớ không có quen biết gì đâu?” Vậy thôi à! Mình phải, dặn sao thì nói như vậy, chớ không thôi mấy ông Chợ Lớn ổng ra ổng cất cái chùa là ổng hành ông Tư! Bởi vì ông Tư nói 100 phần trăm, nói cái gì đúng cái đó! Sợ lắm! [mp3.1- 03:53] Ổng làm assurance xe hơi, ra tòa án cũng ổng, ổng lo, ổng nói, “Được, kỳ này thắng kiện,” là thắng kiện. Có mấy vụ ổng kêu tôi ngồi, “Đúng 9 giờ nó về!” Nó mới thấy đúng 9 giờ, mua vịt về cúng! Tôi thấy, “Hay chớ!” Tôi thắc mắc ở chỗ đó, tôi muốn học cái đó, nhưng mà ổng nói, “Cái này không ăn chung gì hết! Bạn đặt cái bàn thờ, thờ 12 Vị; những cái vong nào Bạn muốn đem vô thờ, thờ; rồi những người đó, các Cô, các Cậu đi làm việc; cái nào thắng, nó đem về nó báo cáo. Tôi nói ra, chớ tôi đâu có đi!” Thành ra ổng phải thắp nhang, ổng phải cúng; hạng nhứt là vịt quay, ổng phải cúng. Hay lắm! Mà ổng nói, “Cái này đâu phải của chuyện này; mà kêu mấy Cô, mấy Cậu này đi lên gặp Ông Rồng như Bạn đi đó, không được; thấy chưa? Đi không có tới! Không bao giờ mấy người đi tới cõi mà Bạn đi! Cho nên Bạn phải tiếp tục học về Văn Phật! Không học về Võ Phật!” [mp3.1- 05:08]

…?

Sau, Ổng mới ăn năn, không đánh nữa; Ổng chỉ tu, và Ổng nguyện với Quan Âm đi hiệu triệu vong linh, ổng mới làm Hộ Pháp. (nghe không rõ); đâu có sài được nữa! Mềm vậy thôi, chớ không có trở lại, trở lại! Bây giờ Ổng không có luân hồi nữa mà; Ổng trở lại bằng điển thôi; đó! Như Ổng xuống đó là chỉ một tia điển thôi. Cái đó tôi cũng hiểu được vấn đề. Khi ổng chết, ổng có để bùa phép gì trong đó không? Tôi không có giữ cái xác; bởi vì trước, khi mà ông Lý chưa về đó, Ổng nói với tôi, “Tôi sẽ giao cho Bạn ôm cái xác, và tôi sẽ dặn những công chuyện: chính Bạn đích thân đào hầm chôn tôi!” Sau, ông Lý về, ổng nói: “Con tôi về rồi! Thôi, Bạn miễn; để tôi giao cho nó!” Vậy thôi; kêu tôi bằng, đi bằng xích lô máy hay cái gì, ôm ổng, rồi đi chôn; vậy thôi; rồi ổng sẽ dặn.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Rồi bây giờ người ta đào ra; hồi đó đem dời cái mộ về Sa Đéc mà, từ Sài Gòn về Sa Đéc cách đây mới 2 năm chớ mấy? Hai năm, hay 3 năm; còn hình ở nhà tôi. Thì ổng có cái phép ?? nhìn, mình đâu có biết; cái chuyện đó, chuyện riêng của ổng. Có nhiều người, cái xác còn nguyên, tốt; về cái đất dưỡng thi đó, đúng theo cái đất dưỡng thi thì cái xác chôn nó còn nguyên vẹn, không có sao. [mp3.1- 06:45] Thì cái này của ổng nó lựa khác, trước khi chết ổng đã lựa! Ổng có cái ống, ổng lựa cái sao! Ra ngay đám đất nào mà ổng chọn đó, ổng lựa thẳng con sao mà thuộc về ổng, mới chôn! Ổng đi lựa cái đó, và ổng có nói chuyện cho tôi nghe là ổng lựa cái sao chiếu cho cái xác ổng rồi; cái sao đó.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Dưỡng thi; nhưng mà cái đó nó cũng thành đất rồi, Nhà Bè nó thành đất rồi. Còn cái của ổng là mềm mại; nó cũng như cái xác bà Sơ ở bên Tây bây giờ, mềm mại như vậy, bả cứ chắp tay, tươi, cái tay của bả vẫn tươi! Cái đó nó có phép lạ trong đó chớ, nó có cái luồng điển nào để hỗ trợ cho nó tươi! Cái đó tôi không biết; chuyện bùa phép, tôi không biết, [mp3.1- 07:43] không hiểu! Ổng không có nói cho tôi nghe; Ổng chỉ nói là Ổng chọn cái sao chiếu cái xác ổng; vậy thôi. Có nói cái đó tôi nghe. Cái nào mình biết được thì nói, còn không biết, nói ẩu không được.

Bạn đạo: Kính thưa Thầy. Hồi Đại Hội Vô Vi Kỳ 1 năm 1982, (nghe không rõ) ?

Đức Thầy: Cái đó là ở Việt Nam người ta cầu cơ, người ta nói vậy; chớ ổng đâu có nói tôi? Ổng là (nghe không rõ);nhưng mà chắc Bề Trên cũng phong cho ổng về cái Pháp Luân Thường Chuyển mà thành đạo đó! Thì bây giờ chúng ta đây đang bảo tạng, Pháp Luân Thường Chuyển là “bảo tạng”! [mp3.1- 08:53] Ổng là Hộ Pháp, bởi vì cái đại nguyện của ổng lớn lắm: Ổng nguyện cứu độ chúng sanh! Nhiều sanh linh, thành ra ổng trừ ma, ếm quỷ để cứu chớ không phải giết,thành ra ổng mới đi hiệu triệu vong linh; hiệu triệu một lần nhiều lắm! Tôi có đi với ổng rồi, tôi biết; mạnh lắm, mạnh lắm lắm; Ổng đi với Quan Âm mà; mạnh lắm!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Sợ lắm chớ! Phải có cái oai nghiêm mới được! Trừ ma, yếm quỷ mà! Ổng có cái nhiệm vụ đó, lớn lao lắm!

Bạn đạo: Như vậy thì trong khi hiệu triệu vong linh đó, Thầy bỏ (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không! Bằng cái phướng của Quan Âm; thì cái phướng đi tới là mọi người theo; có nhiều người, người ta cũng đi theo, đại đa số theo. Theo, không theo, đem (nghe không rõ), vô, Đức Chi Viện Đại Tướng Quân mở cửa, đi vô luôn! [mp3.1- 10:08]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ổng tuần cửa Trời.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thiếu gì! Bạn đạo mình bây giờ cũng giúp nhiều người lắm; thiếu gì! Quan Thánh Đế Quân là biểu tượng cho sự trung nghĩa, chánh khí, đã giúp rất nhiều! Vô Vi không phải là số người này; đông lắm, đâu có phải là nhóm người này đâu; đông lắm, mà to lớn lắm; không phải eo hẹp đâu!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Có chớ, thiếu gì!

Bạn đạo: (nghe không rõ) [mp3.1- 11:07]

Đức Thầy: Không; đó là bạn chớ! Cũng có đệ tử, cũng có (nghe không rõ),

Bạn đạo: Thưa Thầy, gần đây Thầy nói rằng là trên đời có Thầy tu lâu ngàn năm; thì con không biết Thầy tu giống Phật Thích Ca (…nghe không rõ)

Đức Thầy: Không! Ông Phật Thích Ca cũng tu nhiều ngàn năm! Bởi vì người ta đếm về năm thế gian. Không hiểu, họ không hiểu đâu. Có sổ có sách hết! Các bạn cũng nhiều ngàn năm rồi chớ đâu phải mới đây đâu!

Mới thì mới từ trên trở xuống làm người liền đó, làm ông lớn rồi, thông minh lắm; khác rồi! [mp3.1- 11:58]

Còn cái đây, làm bậy tới mấy ngàn năm, lăn lộn, lăn lộn hoài mới lên; chớ mấy ngàn năm rồi! Cũng tầm thường, chuyện tầm thường nhất, không có phải là quan trọng.

Bạn đạo: Thưa Thầy, mấy ngàn năm đó là mấy ngàn năm trần thế, hay mấy ngàn năm trên kia, Thầy?

Đức Thầy: Trần thế rồi chớ! Mấy ngàn năm ở trần thế, lăn lộn nè, đi quýnh giặc nè, đủ chuyện hết trọi; đó là tu đó chớ! Như người ở vị trí trình độ nào, vị trí nào… chuyện đó chuyện thường mà! Ở dưới thế gian nghe mấy ngàn năm, hết hồn! “Tôi mới mấy chục năm?” Kỳ thật, mấy ngàn năm mới đủ răng, đủ cỏ! Khổ lắm à; bảy ức niên mới thành thể xác; biết không? Tu có mấy ngàn năm; ít quá, đâu có nhiều? Người ta nói ông Thích Ca tu có 2000 mấy năm? Làm sao 2000 mấy năm? Hơn nhiều lắm rồi! Nhiều lắm! [mp3.1- 13:03]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Con người mới ghi tới chỗ đó thôi, chớ kỳ thật người ta đã điêu luyện ông Thích Ca từ lâu lắm rồi.

Bạn đạo: Đức Quan Âm là Cổ Phật, hay là chỉ mới...?

Đức Thầy: Cổ Phật; lâu lắm, Cổ Phật lâu lắm à! Đức Quan Âm là một vị Cổ Phật, đàn ông chớ không phải đàn bà; nhưng mà Đông Nam Á nóng quá, nghĩ ra cái tướng hiền diụ, ảnh dòm, ảnh mê, ảnh tu! Ở Việt Nam nóng quá mà!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thì cũng vậy, trong cái luồng điển đó thôi.

Bạn đạo: Thưa Thầy, Thầy có thể cho chúng con biết là mối quan hệ giữa Thầy và chúng con (nghe không rõ)?

Đức Thầy: Có chớ; ít nhất cũng 500 năm về trước; cho nên bây giờ gặp như người thân, thương yêu!

Bạn đạo: Thầy có nhớ tụi con không?

Đức Thầy: Ghét lắm; không có nhớ đâu! Ghét lắm!

Bạn đạo: Thầy có thể cho biết, 500 năm về trước, con là ai không? [mp3.1- 13:25]

Đức Thầy: Biết chớ! Anh là cháu của tôi; thành ra nửa đêm nhiều khi nhắc tới, nhớ nhiều lắm; biết không? Không hiểu đâu! Nó nhiều chuyện nữa, nói không hết đâu.

Bạn đạo: Đám Vô Vi này có ai (nghe không rõ)

Đức Thầy: Có chớ! Có nịnh thần, bất trung; đủ thứ hết; nhiều lắm.

Bạn đạo: Con là cháu, nhưng có nhiều loại cháu: kêu bằng Ông, cháu kêu bằng Chú, (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cháu kêu bằng Bác; nhưng mà ông già của Anh hồi xưa, tôi nói sơ thôi, làm việc ở triều đình; tôi là vua.

Biết để làm gì? Biết rồi trì trệ, ỷ lại, không có tiến hóa!

Nói sơ sơ thôi! Cái tội đó, cái tội của Anh cũng nặng lắm; tội của tôi cũng nặng lắm, thành ra nó nhồi, ngày nay mới gặp,để tu thôi!

Bạn đạo: Vậy là tất cả chúng con ngồi đây là có cái tiền duyên?

Đức Thầy: Tội hồn nặng lắm! Tội hết; tự nhiên, hết! [mp3.1-15:42]

[bắt đầu mp3.2]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thiếu gì? Nhiều lắm!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không cần nói nữa; không nói nữa!

Bạn đạo: Thưa Thầy, bây giờ như là Thầy đi đâu, đàn bà đi theo đó! Có phải một trong những người đó là (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tôi không biết đó, không biết; dốt lắm, cái đó không hiểu. Nó không đi thì thôi; kiếp này gặp được, không đi thì thôi! Người ta lo tiến chớ, đâu có trở lại nữa! Rồi nó nhoi nhoi, nó lên, nó cũng hội tụ, mà lâu! Nó bị rớt, nhưng mà lâu, lâu mới gặp lại! [01:00]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cũng không phải lần chót! Hễ tôi tới đây là tôi ảnh hưởng; nhưng mà các người chịu tu, các người moi lên rồi cũng gặp; mà không chịu tu thì ở lại! Lâu một chút thôi: bị đánh đòn rồi mới moi lên.

Tu đi! Cái đó tỉnh, thấy vui lắm! Nó không có xa, không có (nghe không rõ)

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Phải! Cũng như Ông Tư ổng nói với tôi, tôi nói hồi nãy đó, ổng nói, “Dễ ợt à!” Nhưng mà bây giờ tôi thấy dễ ợt, đúng như dễ ợt! Hồi xưa Ổng nói tôi như là gạt tôi đó: “Tôi sẽ gởi Bạn đi Năm Châu!” Câu đó phải xạo không? Không tiền đi xe, đi ô tô buýt cũng không có tiền đi, mà nói đi Năm Châu! Đi cái gì? [mp3.K- 01:56]

Bây giờ, đi rồi đó! Tôi, “Cái này,” tôi nói Ổng xạo, nhưng mà không dám! Thấy ổng thờ dữ quá, mình sợ; Ổng nói cái chết đó, bây giờ là sợ Ổng quá! Đi rồi mới biết.

Còn bà Tám, ổng nói: “Bà không cần tu; Bà không tu Bà cũng thành Phật nữa!” Nói vậy à, thành ra bà Tám nói câu đó, “Tao, bây giờ tao ăn mặn riết tao cũng thành Phật! Ông Tư nói rồi!” Ông Tư ổng nói vậy đó, chỉ mặt bả đó: “Bà không tu bà cũng thành Phật à!” Nói vậy đó.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ừ; tâm bả không, lúc nào bả cũng không à! Cái gì cho bả lo là bả gầy liền! Bả không có lo được! Bả ăn, bả chơi, muốn nói gì nói; vậy thôi! Kêu bả phải lễ độ hay là khép vô khuôn khổ, muốn bả ốm đó, dẫn vô cái nhà ông quan nào ở chừng 3 ngày là bả ốm à! Bả không có chơi được người ta. Bà la, bà cười, bả tự do không được là bả ốm à! Bả ăn không được! Bả phải tự do như con nít vậy đó, bả chịu! Gặp ông quan đồ, sợ, bả ốm à! [mp3.2- 03:07] Buôn bán, làm ăn, giao cái tiệm bả, chừng 3 tháng là bả ốm à! Bà cứ đếm tiền hoài đó, sợ mất tiển! Mà bả hồi nào giờ không nghĩ tiền, mà bắt bả đếm tiền là bắt buộc cái óc bả; bả phải ốm!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Bây giờ bả tu dữ lắm chớ; bây giờ bả thiền; bây giờ bả đi giữ em cho người ta, mà bả thiền; bả đi giữ em, mà bả thiền: con nhỏ ngủ, bả ngủ, bả ngồi bả thiền. Tôi nói, “Bà muốn đi theo tôi cũng được; nhưng mà bà phải biết rằng tôi ra đây tôi chưa vặn con bù loong nào, làm sao tôi kiếm có tiền? Người ta đưa tiền tôi đi, nhưng mà Bà đi, Bà không biết nói đạo đó, bữa sau xuống nó đòi tiền Bà; Bà phải tính làm sao?” Bả nói, “Tôi không đi nữa!” Bả nói, “Tôi đi làm, tôi sợ; tôi làm phước!” Đi làm một tuần 90 đồng, đi làm phước cho người ta!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thiếu nợ thôi! Bả, cho ăn cơm thôi. Đi làm. [mp3.2- 04:11]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Bây giờ bả thiền 2 tiếng đồng hồ; bây giờ bả thiền 2 tiếng đồng hồ! Tôi đi là bả mới thiền. Mà thiền cầu cho tôi bình an! Tôi ở nhà, bả không tu; tôi ở nhà, bả không tu. Mấy người hỏi, “Tại sao mà ông Tám về, Bà không tu?” “Mục đích chỉ tu để làm gì? Phải gặp Phật không? Phật về, đâu có cần tu?” Bả có truyền lý mà: mục đích tu là để gặp Phật; mà Phật về rồi, đâu có tu? Phải không? [mp3.2-04:42] Nhiều người nói, “Bà lôi thôi lắm, bà Tám lôi thôi lắm!” “Lôi thôi vậy mà lấy được ông Phật! Ổng ngon lắm á!” Nhiều người thương bả lắm! Cái tâm bả không có gì hết đó: nhỏ tới lớn bả đâu có lo? Tôi làm bao nhiêu tiền, giao cho bả; bả không có lo, bả giao cho bà kia; cứ để dành, để dành thét rồi tới Cộng Sản về nó tịch thu hết, không còn xu nào! Nếu mà tôi không đưa bả, tôi làm nhiều phước lắm! Đưa cho bả, bả, tưởng bả sài; bả đâu có sài, rồi bị người ta lấy hết à! [mp3.2- 05:29]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Sao Chổi thì, luôn luôn hồi xưa kinh nghiệm ở đời đó thì có Sao Chổi đó thì tất cả phương diện chánh trị phải thay đổi; sẽ có loạn lạc, chiến tranh; thì sao chổi xuất hiện đâu có bao lâu, mình thấy bắt đầu có chuyện rồi đó! Tôi thì tôi không có tham gia qua cái khối đó, khối Chiêm Tinh! Cái khối đó cũng sướng lắm, nghĩa là, cũng ngoạn mục đi xem, về, cũng sướng lắm, nhưng mà không có được đi cao! Ông Tư không cho tôi làm cái đó! Tôi thì thích cái đó, nhưng mà Ổng không chịu; Ổng nói, “Bạn đi bên này, đi luôn; có công chuyện làm.”

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tự tôi không muốn biết vấn đề đó, không có làm cái nghề đó! Nói vậy, mấy ông già ổng nói vậy thôi, há.

Bạn đạo: Thầy, Chiêm Tinh thuộc về Địa Tiên hả?

Đức Thầy: Như Lưu Bá Ôn đồ, mấy ông đó biết; qua thỉnh, hỏi Ổng, Ổng giải thích! Lưu Bá Ôn, Nguyễn Bỉnh Khiêm đồ, mấy ông đó biết, biết hết! [mp3.2- 06:58]

Bạn đạo: Thời tiền kiếp, nhắc lại (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không! Sau khi tu thức tâm và mình có đại nguyện gì mình sẽ nguyện; lúc đó tôi sẽ thỉnh Bề Trên xuống, nếu muốn, để chứng cho! Nhưng mà làm bậy, mang nạn ráng chịu; một kiếp người! Đại nguyện mình nói với Trời, Phật,chớ không phải đại nguyện nói với người phàm. Người phàm đâu có chỗ chứa; mình nói với người phàm là mình ăn gian: “Mai mình về San José; nó ở đây, đâu có biết!” Anh kia làm bậy đi!

Nói với ông Trời, Ổng biết; làm bậy là Ổng phạt đó! Ông Trời phạt không có thấy ngay đâu: 20 năm sau, 15 năm sau, 5 năm sau, thấy hết! Cuộc đời, nhớ à, nhớ mình đã xạo với ông Trời cỡ nào? Phạt! Lúc đó là không có vận động; dứt rồi,vận động không được; chỉ cạo trọc đầu vô chùa tu thôi! Mạnh vậy đó! [mp3.2- 08:08]

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đâu có được? Đại nguyện với Trời Phật chớ tôi đâu có hồ sơ; tôi không có giữ hồ sơ! Cho nên những người nào có sự thắc mắc, có sự khổ buồn, có sự sợ sệt, cứ ngồi trước mặt tôi nói ra đi là xong. Thì tôi chiếu cho! Nhưng mà phải thực hành đúng.

Thấy nói chuyện chơi, chớ người ta ghi chép hết; không phải giỡn!

Bạn đạo: Khi mà mình (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thì đó: mình phải lo nhớ cái đó: “Cái này không đúng với đại nguyện mình, mình không làm! Tôi đại nguyện cứu người mà mai tôi cho vay lấy lời, làm sao đúng?” Phải không? “Khi mà tôi cho vay lấy lời, tôi nhớ đại nguyện tôi, tôi không làm bậy!” Không dám; thấy không? [mp3.2- 09:10]

Bạn đạo: Bị trở ngại cái gì, (nghe không rõ)

Đức Thầy: Nhứt định là phải độ; nhưng mà mình phải làm đúng! Mà nhứt định bị phạt thì cho chết luôn; phải không? Mình làm bậy, mình ráng chịu! Mình phạt mình chớ! Mình đã phát đại nguyện như vậy, mà mình làm sai là mình phạt mình; thì ông Trời chỉ lo chỗ chứa thôi; thấy không? Bây giờ người ta đâm đầu xống Địa Ngục là tại vì nó muốn! Vô chùa nó nói là, “Cầu xin Quan Thánh,” hay là, “Cầu xin Thượng Đế cho con làm ăn khá; con nguyện sẽ cứu đời”; ví dụ vậy đó. Làm ăn khá, nó mua xe hơi đi chơi, nó đụng, chết! Ráng chịu à; phải không? Chính nó, chính nó hại nó!

Còn, nó làm ăn có tiền, nó đi cứu người ta; nó đâu có bị! Phải không?

Nó làm ăn có tiền, nó đi chơi nè, rồi nó hơn thua nè, nó hại người ta nè; phải nó giết nó không? Không Trời nào giết hết đó! Nó phạt nó mà! Vì lời đại nguyện của nó! [mp3.2- 10:15]

Còn chúng ta tu Vô Vi này cũng vậy nữa: muốn tu sửa mình để cứu người; nhưng mà càng ngày càng sân si, ác độc, hơn thua, không chịu sửa mình! Phải mình tự giết mình không?

Mình muốn sửa mình để cứu người, mà không sửa mình, cái, “Ta đây” mãi mãi! Đó là bị đòn! Mình đánh mình đó!

Học có bài nhịn nhục, mà ra người ta chọc, xưng ta đây là họ quýnh bể mặt; ráng chịu à! Phải không? Mình phải nhịn nhục!

Phải mình hại mình không? Rồi đổ thừa Ông Trời sao được? Ông Trời chỉ chứng cho thôi, rồi nói, ổng dòm, “Ồ, cái tụi này nó nói, rồi nó phản bội lấy nó!” Bây giờ ông Trời thương, ổng phải làm cái chỗ chứa là làm Địa Ngục cho nó ở đó!Địa ngục đó là mấy người phát đại nguyện mà không giữ đại nguyện mới xuống Địa Ngục! [mp3.2- 11:16]

Thì đó: nếu mình không gieo pháp cho người ta, làm sao người ta có ý niệm người ta trở về với cái Nguồn Cội của họ và với cái trình độ của họ? Nếu mà họ trở về với trình độ của họ đó, họ cũng có huynh đệ mấy trăm năm, họ sẽ tương hội chớ; đâu có phải là gặp mình thôi? Nhưng mà họ nhờ cái pháp này rồi họ sẽ gặp huynh đệ họ, họ gặp cái môn phái của họ, họ gặp cái lối tu, đường đi của họ; thấy không?

Cái pháp này gieo ra, của Ông Trời! Hiểu chưa?

Còn cái duyên mà chúng ta gặp đây là mấy trăm năm về trước, bây giờ tái ngộ; hiểu chưa? [mp3.2- 12:11] Được rồi họ trở về với căn bản của họ, hồi nào giờ cái người đó họ ghét nhất, mà bây giờ họ lại tu cái pháp này, họ thấy người đó thương nhất! Là họ nhìn mặt anh, em họ; thấy không?

Không thể nói ra ở đây! Người đời miệng chọt chẹt mà không biết cái gì hết; rồi nói tầm bậy, tầm bạ; khối Thiêng Liêng nó cũng nghe, nó phá cái kế hoạch của Thượng Đế! Không được nói! Biết có một chút à, ra nói um sùm, hại tùm lum!

Lo Niệm Phật, tu!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Thì đó; mình có thể nói, “Cái đại nguyện của tôi: ước vọng tu thành đạo!” Vậy thôi; đừng có nói cứu giúp người ta. “Ước vọng tu thành đạo,” là đủ rồi. Mà tới nửa chừng bỏ tu đó, thì bệnh, rồi ráng lo! Thấy không? [mp3.2- 13:28]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Có chớ; rất nhiều! Bây giờ, lần lần, lần lần họ sẽ tới đây họ nghe; rất nhiều, xung quanh đây có! Họ tới, họ hưởng cái thanh điển của người tu; người tu luôn luôn có từ tâm ban rải; xung quanh cái chùa, xung quanh cái miếu cũng vậy. Cho nên, những người tu về môn pháp khác đó, họ giờ tối đó, họ phải đi tụng kinh xung quanh cái nhà họ ở rồi họ rải gạo, ban phước cho những cái vong linh đó.

Còn chúng ta thiền thì cái điển nó chạy đều; họ tới họ cũng hưởng, khoan khoái lắm! Bước tới thềm cửa này được nhẹ!Mình kính trọng mọi người mà!

Bạn đạo: Tư gia thì sao?

Đức Thầy: Về tư gia, nếu có thiền cũng có, cũng giúp đỡ được môt số. [mp3.2- 14:33]

[Bắt đầu audio mp3.3]

Đức Thầy: Còn ở đây, một khối đông lắm, một khối người tu thiền! Không nhiều thì ít, hào quang nó phải tỏa, hạng nhứt là tôi ở đây, tỏa hết! Có chớ! Đi tới đó, bình thường, thả lỏng đi, thấy nó ớn ớn mình! Nó ớn ớn là mình phải niệm Phật;niệm Phật rồi mình biết nói như vậy: họ biết mình biết họ và kính trọng họ; trong thâm tâm mình phải nói vậy.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Có, mấy cái lớn, có hết.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Lần lần! Đi tới đâu độ tới đó. Cứ việc, “Một bước đi, một niệm hành”; cứ niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” vậy đó, là yên. [mp3.3- 00:57] Rồi mới thấy cái huyền diệu của, “Nam Mô A Di Đà Phật”. Nhiều người kêu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật,” là trong đó họ kỳ thị “Nam Mô A Di Đà Phật”! Tăm tối vô cùng!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Khi mà cái ý Anh nói là nó tỏa hào quang lên, tỏa cái luồng Từ Điển của mình lên! Họ được hưởng, họ nhận được, họ nhận cái từ điển, họ hiểu lý, nhưng mà họ không dễ gì niệm được! Họ đâu có xác mà niệm?

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ừ, nó khác! Mình không có xúi giục âm binh! Nhiều người tu cái đạo bùa phép đó, họ hay tập trung âm binh và xúi giục âm binh phá.

Bạn đạo: (nghe không rõ) [mp3.3- 01:59]

Đức Thầy: Niệm Phật thôi; thấy gì? Mình Niệm Phật thôi. Niệm Phật thì cái đầu của mình nó tỏa hào quang; cứ Niệm Phật, không sao hết! Đừng có để ý họ! Cầu xin cho họ bình an, tịnh độ.

Còn nhiều, sau này những người tu Vô Vi sẽ thử: bước vô nhà có con quỷ, thấy khác liền! Vô cái nhà có con quỷ thấy đầu chụp nặng liền; nặng đây, nặng ngực liền! Co lưỡi, mau mau bỏ đi, không có ở đó nữa!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Cái đó tốt! Cứ việc niệm Phật đi; độ cho họ!

Còn thấy nặng ngực là không có được! Nặng ngực? Bỏ đi! Những nhà đó được phước! Từ từ, phải có người ngoại quốc tu và người ngoại quốc phổ biến cho người ngoại quốc, mới là đúng! [mp3.3- 03:10] Khi mà có người ngoại quốc tu thì Bề Trên sẽ độ cho những người đó đi; đó không phải chuyện của mình.

Niệm cái đó, bây giờ bắt đầu bên Tây cũng có đông người Pháp dạy người Pháp tu; giải thích cho người Pháp biết pháp đây là cũng có nhiều à! Cái giống dân nào theo giống dân đó, rồi sau này họ liên hệ với những người tu trình độ cao tới giải thích thêm cho họ. Chớ bây giờ họ tu, mới sơ thôi, chưa có gì đâu. [mp3.3- 03:47] Mình không phải ở cái nhiệm vụ đó!

Bây giờ, ông trời ổng chọn người Việt Nam tu Vô Vi nhiều, thành ra ông nào xuống, bà nào xuống cũng đâm đầu chửi mấy thằng tu Vô Vi! Để cho nó đi mau, tu nhanh hơn; chớ con người ngoại quốc mà bắt họ thiền như vậy, họ không chịu đâu! Khó lắm! Họ đâu có hoàn cảnh khổ cực như mình, lo âu như mình? Không có; ít lắm! Họ tưởng cây súng là mạnh hơn hết thôi, họ không hiểu cái kia! Có chuyện gì xảy ra, mua cây súng là đủ rồi!

Thấy non kém vậy đó, mà khi hữu sự, Bề Trên vẫn dùng được! Những cái mà Bề Trên làm, mắt phàm không có thấy;đừng có lo vấn đề đó! Thì cái pháp cứ việc rải; thì những người hành sẽ hành, nhưng mà Bề Trên phải luôn lưu ý và đang chọn để khi hữu sự là dùng. [mp3.3- 04:58]

Mình phải tập trung để tu! Cái đó là quan trọng.

Còn cái kia là họ mới học sơ đồ, exercise thôi, thể thao, chưa có gì! Có một số ít người Pháp biết về tâm linh; sau này những người đó sẽ làm việc.

(… nghe không rõ)

Nó cũng tu luyện; nó ở ngoài rừng, mà nhiều khi những con thú dữ nó nghe thét nó cũng tới nằm đó, nó vui mừng! Nó cũng là một phần hồn mà! Nhiều con chim nói đạo hay lắm; nó cũng tới nó nghe; chim yến nói đạo hay lắm! Nó không có tới sát đâu, nó ở xa cách mấy chục thước rồi nó tụ đó, nó hưởng, bởi vì nó thấy có một ánh sáng lạ; nhưng mà càng nhìn thấy ánh sáng đó tâm nó càng khỏe, nó vơi đi nỗi sầu muộn nhiều lắm. [mp3.3- 06:14]

Còn những môn phái về Mật Tông họ phải đi lại tụng kinh, và họ phải để bùa, này kia, kia nọ, ban ơn cho họ, những chư vị ở xung quanh.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ở đây một thời gian họ thông cảm rồi, họ còn giúp đỡ anh em nữa là khác; có sao đâu! Họ biết chỗ này là cái chỗ tu hành, họ mắc cở chớ! Hiểu không? Họ không tu; bây giờ muốn kiếm cái xác, không có; tội lắm!

Con tu, Thầy mới chuyển được! Ráng tu! Một ngày nào đó Con ráng Con tu mới ảnh hưởng mọi người! Đừng có phải sợ ma! “Chính ta là ma!” Nói câu đó là được rồi! Không có sợ ma thì mình không có mất cái Thức Bình Đẳng đối với Vạn Linh. Nếu sợ ma mà mất cái thức bình đẳng đối với vạn linh là mình là một tội, tội ghê lắm!

Đừng mất Thức Bình Đẳng! Thượng Đế với ta cũng là một; chúng sanh với ta là một; ma quỷ với ta, là một. [mp3.3- 08:09] Lúc đó cái tâm chúng ta sáng, nhẹ, mà những người khác là một. Tâm từ chuyển cho đối phương thức tâm để tu. Nói, “Ô, tôi khác, ma quỷ khác”; nắm đầu quýnh! Cái đó là trật! Không có nhiệm vụ, không được làm cái đó.

Chịu người ta đánh thì được; mình đánh người ta, không được.

Tôi, hồi trước tôi theo ông Tư cũng dựa hơi cọp đó, hồi tôi mới tu; nắm đầu quýnh à! Nhập xác, tôi hẹn, “Cái này mai, trưa mai 12 giờ mà không rời khỏi, là biết tôi!” Đúng 12 giờ, nó không chịu rời, la một tiếng lớn! Nó thấy hình tôi hét một tiếng lớn; đi luôn; thằng nhỏ được tự do! Trước, tôi ở Việt Nam tôi làm dữ lắm đó!

Sau này tôi được lên cao rồi, không có làm cái đó! Bởi vì tôi bắt chước ông Tư chơi vậy mà! [mp3.3- 09;08] Ông Tư nói, “Bạn làm được, nhưng mà không có lợi!” Ổng cắt nghĩa, “Nói nhỏ nhẹ vậy thôi; Bạn làm được, nhưng mà không có lợi;không làm còn hơn!” Thì mình không dám.

Chớ hồi trước, ổng đánh con quỷ thì tôi đứng đây; Ổng cho con quỷ uống nước, này kia, kia nọ; tôi đứng đây, nó muốn sân chạy, thấy tôi, nó không dám; rút lui! Mà tôi đâu có biết phép tắc gì? Tôi đứng vậy thôi à, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” vậy thôi; nó sợ, “Ông kia lớn quá!” Tôi nói, “Lùn xủn, có gì đâu lớn? Nhảy qua đi, nhảy tới đây đi!” Rồi Ông Tư nói, “Nhập đi, nhập cái thằng cha mập đó đi!” Nó không nhập được; nó không dám! [mp3.3- 09:53]

Bạn đạo: Thưa Thầy, (nghe không rõ)

Đức Thầy: Bởi vì mình cũng có một cái oai linh riêng!

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Đâu thiếu gì bạn đạo! Hồi trước người ta tu những đạo nào, bùa đồ đầy mình, để đầy bàn đây.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không phải! Những người tu, những người tu của Vô Vi đó, hồi trước nó là xin bùa, rồi nó đem một đống bùa để đây: “Ông Tám giải dùm! Tôi không có mang bùa nữa!”

Bạn đạo: Lúc đó đem rác cho Thầy?

Đức Thầy: Lúc đó đem rác thôi; mà tuần nào cũng có hết! [mp3.3- 10:32]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Nắm cái đó rồi tôi mới xuất hồn đi gặp ông tổ đó, trình bày cái công chuyện như vậy đó: “Bây giờ để tôi nhận nó tu, chỉ cho nó tu, thì Ông nhận cái này lại đi!” Thấy không? Mở ra, rồi cho người đem xuống sông liệng hết. Vậy mà mấy ông thầy đó, mấy ông thầy mà dễ bị bùa đó đó, không có bao giờ biết ông tổ đó! Thấy, ông đó giận tôi! Tôi làm trực tiếp, mấy ổng là làm gián tiếp; ổng giận tôi rồi ổng vẽ bùa ổng hại tôi: “Tôi cho Anh biết, tuần này Anh sẽ khổ đây!” Tôi nói, “Bằng lòng! Vàng thiệt không sợ lửa! Nếu mà đốt cháy thì cứ việc cháy đi!” Nói, ”Tôi sẽ hại vợ con Anh luôn!” Tôi nói, “Sẵn sàng tử vì đạo!” Thiệt mạnh vậy đó, mạnh lắm; tôi đương ngồi thiền, tự nhiên nó lùn à, nó lùn còn 1 chút à! Tự nhiên cứ như mấy chục tấn đồ để trên đầu mình vậy đó; nó lùn còn một chút! Tôi nói, “Tiêu rồi; thằng cha này hay quá rồi!” Tôi mới niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT”; nó lại, “Anh có hy vọng tiếp tục, tiếp tục như vậy!” Đi luôn! [mp3.3- 11:52] Qua bữa sau ảnh tới liền: “Anh thấy mệt không?” Tôi nói, “Anh cũng mạnh! Nhưng mà tôi không biết gì hơn, lúc đó tôi bí, tôi niệm, “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” nó hết à!” Lúc đó mặt tái xanh, nhìn cái mặt tái xanh; lúc đó cặp mắt tôi sáng lắm; “Tôi nhìn đây, tôi sợ! Một con người làm bậy, làm thầy lấy vợ người ta, lấy tiền người ta; bây giờ tu cái pháp của Anh được không?” Tôi nói, “Được chớ, (nghe không rõ). Lấy cuốn ‘Xuất Hồn’ này về coi, tu!” Ảnh là Sứ thần của Thượng Đế mà! Tôi cũng không phê bình ảnh; mà bây giờ tôi lấy về tu, chớ tôi biết sao mà nói? “Tôi cũng nhờ tu cái này đó mà Anh giết tôi không chết đó! Có hiệu lực lắm; cái này có hiệu lực lắm!” Cái, “Chỉ tôi cuốn ‘Xuất Hồn’?” “Có hiệu lực lắm!” Thì đi! Đó, từ đó không thấy trở lại nữa.

Nhiều lắm! Bởi vì tôi mở cửa mà! Tôi không có đóng cửa! Tôi cũng hạn chế, tôi không có hỏi lý lịch làm cái gì. Sau này, ông Khương Nhi Đặng ổng viết cái thơ ổng thú tội, ổng nói, “Tôi đã đem biết bao nhiêu thầy bùa, thầy bói, thầy này, thầy kia, thầy nọ thử Ông Tám; nhưng mà Ông Tám vẫn còn nguyên; thành ra bây giờ tôi phải tu cái pháp của Ông Tám!” Ổng viết thơ đàng hoàng. [mp3.3- 13:23]

[Hết audio mp3.1 của ID# 19910304L3]


----
vovilibrary.net >>refresh...