[ID# 19901028Q1]

NGÀY GIỖ ĐỨC ÔNG TƯ - VẤN ÐẠO TẠI T/Đ THỨC TÂM

(mp3.1)

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp) .

Đức Thầy : Hôm nay duyên lành chúng ta đã hội tụ nơi đây, nhưng mà được nghe qua âm thinh của ông Tư, tức là ông Đỗ Thuần Hậu, Người đã tu Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí đem lại thực chất để khai mở trí óc con người, nghe phải hiểu, nghe phải tìm hiểu lấy mình, và không có ỷ lại; không nhờ tha lực, chính mình khai triển khai thông, có Trời có Phật rõ ràng ….(nghe không rõ) cái điển của con người giá trị nó ở đâu ? càng ngày chúng ta càng hiểu sâu hơn; trong thực hành, chúng ta trong thực hành mà lượm lặt được, chớ không có, chúng ta phải bơ vơ không chịu được; cho nên, nhiều bạn đã thực hành cái pháp này, tưởng nhớ ông Tư. Hôm nay giỗ tổ bạn đạo nơi đây hướng thượng để chiêm ngưởng, để hiểu những chân lý rõ rệt ….(nghe không rõ) lúc nào cũng có sự hiện diện, nếu chúng ta có tâm, bởi vì những chơn tu lúc nào cũng bình đẳng, cởi mở và dẫn giải rõ rệt.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Tu là nhắc lại cái khối óc; cái xoáy óc của con người là nơi thoát điển quang để đi lên; mà chúng ta mọi người đều có óc hết thảy, nhưng mà quên cái óc, lo sự hơn thua thù hận, quên cái cơ năng phát triển vô cùng ở bên trên, nhầm lẫn ở chỗ đó, thành ra không hiểu điển quang là gì, ở trong tranh chấp mê loạn và nhờ đỡ, càng ngày càng lụn bại tư tưởng, không phát triển; cho nên, những người thực hành Pháp Lý Vô Vi, tui khuyên phải tận dụng cái bộ đầu và khai triển điển quang để hiểu được chiều hướng tiến và thoái của chính chúng ta.

Bạn Đạo1: (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, tu là phải hành, chớ tu mà ỷ lại đó, là càng ngày càng lụn bại mà thôi; tu mà cầu nguyện nhờ đỡ đó, càng ngày càng lụn bại.

Tu, phải hành mới tới đích; không hành, không thể nào tới đích được.

Hiện tại chúng ta sung sướng nhất là có cái pháp thực hành, khứ trược lưu thanh, mở khối óc; chính mình sửa trị mình được thì mình mới nói chuyện ảnh hưởng người khác.

Sửa trị mình không được, không có thể ảnh hường người khác được; lý thuyết suông, có nói cách mấy cũng không có làm gì được.

Những nhà chánh trị, những nhà cách mạng trên thế gian này đã thất bại rất nhiều, giấc mộng không có thành công, hết thảy; nói, nhưng mà làm không có được.

Cho nên, cái óc của mọi người phải tự thức, thì mới có cái sự hòa đồng, thì mới có cái cảnh hòa bình ở thế gian, dẹp bỏ sự tranh chấp. Cho nên, tất cả một khối nào ở thế gian này cũng đều tranh chấp vô lý và không có phát triển được, tại vì mình đâm ra nghi ngờ, thì không có phát triển được.

Một cái tâm thức rõ rệt, cởi mở và dũng mãnh là cái gì?

Thanh nhẹ, bình thản; đó là dũng mãnh.

Chớ không phải là cố sức để làm một cái việc gì!

Đạo là lúc nào mình cũng phải giữ cái tâm bình thản, mình làm việc vô quái ngại, thì mới là tận độ chúng sanh; cái tâm thức vô quái ngại đó mới ảnh hưởng hưởng con người thế gian được: người bậy mà ta ảnh hưởng trở nên tốt; người eo hẹp mà ta ảnh hưởng cho nó mở rộng ra; đó là cái phước đức của hành giả.

Mà chính hành giả ảnh hưởng được người khác, là hành giả mới chứng minh là tiến thân rõ rệt. Còn hành giả dùng lý luận tranh chấp, cái đó là cái mờ ám, tạo thêm cái khám, đã cái hồn giam trong cái xác, đã là ở trong khám, rồi tạo cái lý luận, mê chấp tranh chấp là tạo thêm một cái khám vô lý.

Chúng ta không làm điều đó; chúng ta phải thực thi cho kỳ được và thực hành cho đúng, có sao nói vậy, ảnh hưởng người khác từ cái động loạn họ sẽ trở về thanh tịnh; rồi họ mới cảm thấy giá trị của thương yêu và tha thứ.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, những người tu Pháp Lý Vô Vi mà nó cảm thức được điển quang, nói chuyện vật chất, tranh chấp với họ vô ích.

Họ không bao giờ họ giữ cái niềm tin đó:

Tranh chấp là thắng? Không có! Đều là thất bại.

Đố kị là thắng? Đều là thất bại.

Nhưng mà tự thức là thắng. Đó !

Cho nên, chúng ta lấy cái tự thức để ảnh hưởng người khác; cái đó là quan trọng, cái đó là một giọt điển của vũ trụ mà đem xuống độ tất cả biết bao nhiêu tâm linh đau khổ họ trở về, họ không có tranh chấp.

Tranh chấp là khổ, không có sướng.

Mà không tranh chấp là họ sẽ tận hưởng cái hạnh phúc thanh nhàn, tâm thức của họ càng ngày càng cởi mở.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, những người tu Pháp Lý Vô Vi là cứ hành để ảnh hưởng người khác, chớ không có soi mói chuyện của người khác để đem lại dấy động cho tất cả mọi người. Không cần thiết !

Chuyện ai, họ nấy lo; luật nhân quả đã sắp sẵn trong tâm họ rồi; họ mang xác làm người là một bộ luật; họ làm bậy thì họ phải chịu.

Họ muốn xuống Địa Ngục thì họ xuống; họ muốn lên Thiên Đàng thì họ lên.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nếu mà chúng ta muốn có an tâm thì chuyện ai nấy lo, thì mới an tâm. Chuyện mình, mình không biết gì hết, đầu đuôi hết, mình đi lo chuyện họ là mình khổ, làm sao mà mình tiến? Rồi nói người tốt. Tốt chỗ nào?

Tốt mà không biết lo bản thân, tốt mà không biết mở khối óc, tốt mà không biết xây dựng cho chính mình, thì không phải người tốt; người hại, vi trùng độc của xã hội, mà thôi !

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Lý thuyết suông đã độ được chúng ta, chúng ta không cần thiền!

Ngày nay chúng ta cần thiền là chúng ta cần sự thực hành, chớ không cần lý thuyết.

Bạn Đạo1: (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, có thực hành rồi mới thấy cái thức vô cùng. Cảm thấy cái thức vô cùng mới cảm mến vũ trụ. Càng cảm mến vũ trụ thì trí óc càng ngày càng mở, và tiến thân dễ dãi.

Thì lúc đó mình giàu hơn người ta, thì mình mới tha thứ và thương yêu, điển cũng dồi dào, cái gì cũng dồi dào. Tất vả vạn năng trong vũ trụ mình biết hết, làm sao đi ép một người không hiểu? Tự nhiên mình phải đi vào cái quỹ đạo tha thứ và thương yêu.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Gieo hận thù cho người khác, đó là một đại tội; thấy rất rõ ràng.

Khi chúng ta muốn người khác hận thù tất cả mọi người, thì chúng ta phải làm thế nào?

Cái óc chúng ta phải hạ xuống, trì ở trong cái giới xấu là tự giam mình vô trong cảnh eo hẹp, thay vì nới rộng. Đó!

Thấy rõ cái ý nghĩ của chúng ta nghĩ xấu một người là tự giam hãm mình thôi, không có phát triển được. Con nhớ, điều quan trọng lắm!

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Từ khi ông Tư học Đạo, và biết Đạo, thành Đạo, thì Ngài chỉ lo tu sửa mà thôi; và tôi, kế tiếp là tôi, vẫn là lo tu sửa, không có dùng lý luận tranh chấp.

Thành ra những người ở bên ngoài họ thấy “Những người này là ngu, là dại”; họ nói đủ thứ hết !

Nhưng mà không có bao giờ biện minh cho cá nhân, vì cá nhân chúng tôi còn sung sướng hơn, giàu có hơn, lành mạnh hơn; chúng tôi không có hiếp đáp người nghèo khổ; và thương người nghèo khổ, thiếu trí, phải độ cho họ đầy đủ trí. Sau này, cũng là huynh đệ tương giao với nhau hết.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Đừng có thấy các bạn dốt, không học, không hiểu.

Cái óc các bạn mở là trong một sát na là các bạn hiểu hết rồi.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Lành thay! Ngày nay, chúng ta còn khối óc; nên giữ lấy để tiến thân.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Không ai lệ thuộc ai hết; chỉ xây dựng và tiến hóa, mà thôi.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Dùng lý đời mà ép buộc người khác, người tâm đạo làm sao dùng được? Lý đời không ép được người tâm đạo.

Người tâm đạo chỉ dẫn tiến người đời, mà thôi; không bao giờ ép được người tâm đạo; bất cứ một thế lực nào.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, các bạn đừng có lo; khi mà trong tâm nó khởi sự tranh chấp, phải dập tắt tức khắc và không dùng nó nữa; mà dùng cái hướng thượng để cởi mở, nâng cao nó lên, thì nó mới đi tiến tới hòa đồng được.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Hiện nay các bạn có gì thắc mắc, cứ việc bàn bạc trước khi tui rời khỏi đây.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp). Bạn Đạo, ai có câu hỏi gửi đến Thầy?

Bạn Đạo2 : (Nói tiếng Pháp).

Bạn Đạo1 : (Dịch từ câu hỏi tiếng Pháp của bạn đạo 2 sang tiếng Việt) Thưa Thầy, con mới thực hành Pháp Lý này được có 2 tuần; con được một giấc mơ, là con ra chỗ bàn thờ và con thấy mấy đứa con nít. Thưa Thầy, giấc mơ như vậy có đúng, hay là không, tại vì con mới thiền có 2 tuần?

Đức Thầy : Bởi vì đảo lộn tình thế cơ tạng thì nó phản ảnh ra một giấc mơ, chớ không có gì đâu. Không phải sự thật. Đảo lộn tình thế cơ tạng.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Biến thành một giấc chiêm bao.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Trong mình thần kinh còn yếu lắm.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, phải niệm Phật để khôi phục lại.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Khi quân bình rồi, không có chiêm bao nữa.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo2 : (Nói tiếng Pháp).

Bạn Đạo1 : (Dịch từ câu hỏi tiếng Pháp của bạn đạo 2 sang tiếng Việt) Thưa Thầy, nếu con không có giấc mơ nữa, thì như thế là sao ạ?

Đức Thầy : Nó tỉnh táo, sáng suốt, nhận định rõ rệt, và cuộc sống thay đổi mới hết. Làm một con người mới hoàn toàn, tốt.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Lúc đó mạnh nhận định Chúa là ai, người là ai, Phật là ai, rõ ràng!

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Sống trong thực chất nhiều hơn.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Không có vấn đề tình cảm u ơ nữa!

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Phải làm những chuyện cần thiết, là thanh tịnh và sáng suốt

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nhưng mà phải đợi một thời gian; hoàn cảnh còn thử thách nữa.

Bạn Đạo : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Đừng có thấy hoàn cảnh là lệ thuộc mình. Hoàn cảnh là chủ mình : nó đang dạy mình, và nó thử mình từ giây, từ phút.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, Chúa, Phật cũng vậy: dùng Điển để dạy người; chuyển có một chút à, ở trong căn nhà này nghĩ khác, bước ra đường nghĩ khác.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Thì mình lúc nào cũng bình thản và sáng suốt là phải vậy đó: mình học, học cái này, học cái khóa này về Triết Học Minh Giới, chớ không phải là… ; ngồi thiền ở đây là đi học, chớ không phải thiền chơi.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầ1y : Cho nên, sau này không có sợ một cái gì hế ; chỉ sợ có cái làm biếng thôi!

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Là bị tai hại, thất bại, làm ăn thất bại; trí óc không mở vì sự làm biếng mà thôi!

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầ1y : Sự làm biếng nó không chịu dấn thân việc gì.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Sợ sệt trong cái giả ảo, mà thôi.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nếu mà dấn thân thực tế thì không có cái gì sợ sệt hết.

Bạn Đạo : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Còn gì nữa? Còn gì thắc mắc, hỏi luôn đi!

Bạn Đạo : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo3 : (Nói tiếng Pháp).

Đức Thầy : Hỏi, nói chuyện với tui là uống thuốc trị tâm bệnh đó.

Bạn Đạo : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo3 : (Nói tiếng Pháp).

Bạn1 : (Dịch từ câu hỏi tiếng Pháp của bạn đạo 3 sang tiếng Việt) Con mới thiền 2 tuần, nhưng mà con không biết chừng nào mới đạt tới kết quả như Thầy đã nói lúc nãy, là vì con, cũng như là con mới bắt đầu một lớp học, thì chừng nào lớp học sẽ xong, và chừng nào mới có được kết quả?

Đức Thầy : Bởi vì Cô muốn trở về cái thức vô cùng sống động của Cô, thì không có thể nói chừng nào; có thể tu suốt đời nó mới mở kịp.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nó là một khí giới sống động: cũng như, bây giờ cổ đi thiền có 2 tuần, mà nó thay đổi bên trong rồi: tạo một giấc chiêm bao hồi nào tới giờ không có, mà bây giờ có.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Xây dựng ý chí không phải là đếm bạc.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Thành ra, người đời ở chế độ ở bên Tây phương này họ thích, “Tui học mấy tuần, tui được cái gì.” Rốt cuộc mấy người chỉ mất tiền thôi, không được cái gì hết; là ý chí không có, và ỷ lại, mà thôi !

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Ý chí, bị thiếu ý chí.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, tất cả cái gì mỗi mỗi ở thế gian đều phải có ý chí mới làm việc được.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Ngày hôm nay tới đây ngồi cũng là ý chí hợp tác mới tới đây ngồi, để nghiên cứu chân lý.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Quần chúng càng ngày càng đông; mọi người phải ý thức được ý chí sẵn có của mọi người, và hợp tác lại, thì cái xã hội mặt đất sẽ tốt lên.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Chớ còn cái hội nào vô ngồi rồi lập chùa, lập miễu, lập nhà thờ, cũng cải lộn không à; bởi vì mất ý chí.

Ý chí là một thì không cãi lộn.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Trong gia đình cũng vậy: ý chí không có hợp nhất, thì cũng cãi lộn mà thôi. Thấy có gia đình, đòi hỏi. Chớ có gia đình, mà gia đình cãi lộn, là muốn bỏ gia đình đi luôn.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cái cứu cánh duy nhất là ý chí.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nếu có ý chí, việc gì cũng thành; không có ý chí thì việc gì cũng bất thành.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Người đối diện của Con là Phan Cao Thăng, lúc nào cũng có ý chí, không bao giờ thất nghiệp; con người không bao giờ thất nghiệp.

Bạn Đạo : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cũng là con người thôi, Phan Cao Thăng cũng mắt, mũi, tai, miệng; giống nhau chớ đâu có gì khác hơn?

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nhưng mà cái ý chí không đếm được.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, từ đó tu, vừa có ý chí vô cùng mới phân ra thấp, cao rõ ràng.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, tui thường nói người nghèo ý chí mạnh, không có tiền, muốn đi tới đây, đi bộ Người cũng đi, chạy tới cũng đi, không sợ lạnh.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Chúng ta đang sống trong xã hội cải tiến, là có xe hơi, nhà lầu, máy sưởi; chúng ta thử nghĩ lại:hồi xưa đâu có xe hơi, nhà lầu, nhưng mà vẫn vui hơn bây giờ.

Bạn Đạo1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, người tu Vô Vi phải nghĩ về siêu nhiên nhiều hơn.

Bạn Đạo : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Chúng ta không có, mà có.

Bạn Đạo : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Ý chí là có.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cái căn nhà này là đám đất trống, thì những người đó họ sống bằng cách nào? Họ vẫn che lều, họ vẫn sống được.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, mọi người tin Chúa, muốn về nguồn cội, mà bỏ quên ý chí của mình, không có bao giờ về được hết !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Dễ bị lợi dụng bởi tình đời.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, cuộc đời của tui sống đủ cách hết: ngủ dưới đất cũng sống, ngủ trên giường cũng sống,đứng ngủ cũng được, ngồi ngủ cũng được; sao tui sống cũng được, tui không có sợ cái đó.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Tui ăn cái gì vô miệng tui cũng thấy là tình thương của Trời Đất, chớ không phải của cá nhân nào làm ra cho tui được hưởng.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, cuộc sống của tui lúc nào cũng vui, vì tất cả vì đang vì tôi.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Thì các bạn cũng là một thứ thôi !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Các bạn không chịu nhìn mặt của các bạn, thì các bạn không thấy cái gì đang phục vụ các bạn.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Khi mà ta thấy tất cả đều phục vụ cho chính ta, thì ta phải vui mới là cộng hưởng hòa bình.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cái tình thương đó là kỳ thật sống động.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Lúc nào cũng có trong tâm, không có bao giờ bị cô đơn.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Bạn đi gặp người yêu, người yêu bỏ; nói “Tui buồn lắm! Tui bây giờ độc thân”! Làm sao độc thân được ?

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : (cười) Hiểu được, chúng ta cạnh nào chúng ta cũng đều vui sướng cả.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Không bao giờ thất nghiệp.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Chúng ta dấn thân đào cái óc và cơ tạng của chúng ta, là hiến dâng cho chúng sanh rồi.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Việc làm đang chờ, cánh cửa chờ các bạn; bạn không chịu làm thì nó mất.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nếu mà bạn làm cho đúng, toàn thiện, toàn mỹ, thì bao nhiêu người sẽ bắt chước các bạn để đi tới đích cuối cùng các bạn đã đạt.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Chớ đừng có chê mình dở, rồi uổng một kiếp người.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Ta là một con người quý của Vũ Trụ và của Trời Phật.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Không phải là đồ bỏ.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Phải ý thức được, nó mới vui.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Rồi; có ai hỏi gì nữa?

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 4 : (Nói tiếng Pháp)

Bạn Đạo : (Dịch từ câu hỏi tiếng Pháp của bạn đạo 4 sang tiếng Việt) Thưa Thầy, con có một đêm con ngủ,con như là, cảm tưởng như là cái phần hồn con xuất ra khỏi xác; rồi con cũng cảm tưởng như là có một cái phần hồn khác muốn lấy cái xác con trong lúc cái phần hồn con đi ra khỏi xác.

Con muốn biết cái ý kiến của Thầy?

Đức Thầy : Cho nên, cái đó nó đi vòng vòng trong cơ thể, chớ không phải đi ra ngoài đâu! Ở trước đây, trước ngực đây, là cảnh Trời; nó đi vòng trong cơ thể; không có ai lấy được đâu !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cơ tạng của con người có 100 ngàn cây số đường máu, mà trong đường đó chúng ta đi hoài, đêm nào cũng thấy đi đây đi đó; rồi cũng cạnh tranh có người này phá phách, có người kia phá phách. Nhưng mà từ một cái trở ngại đó mà tiến qua được là sự minh triết sẽ dồi dào.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, một ngày nào hết thấy đi đây, đi đó, đi học nhiều chuyện rồi, sau này nó sẽ nói ra những triết lý rất hay.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : (Nói tiếng Pháp) .

Bạn Đạo 4 : (Nói tiếng Pháp) .

Bạn Đạo : (Dịch từ câu hỏi tiếng Pháp của bạn đạo 4 sang tiếng Việt) Con phải làm gì thêm để… ?

Đức Thầy : Cứ để tự nhiên; nó sẽ tiến thôi.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Sẽ đi tới; sẽ đi tới, lần lần nhiều cảnh sẽ khác nhau

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Chưa đánh lộn mà !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : (cười) Đánh lộn rồi thấy mình không chết, mới thấy “Nam Mô A Di Đà Phật” là hay.

Bạn Đạo 4 : (Nói tiếng Pháp) .

Bạn Đạo : (Dịch câu hỏi tiếng Pháp của bạn đạo 4 sang tiếng Việt) Thưa Thầy, cái ánh sáng mà con thấy nó hiện đó, ánh sáng đó là cái gì, thưa Thầy?

Đức Thầy : Cái đó là cái nhịp trên xoáy óc và cái nhịp tim, hai cái nó hợp lại, nhóe ra ánh sáng.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Bởi vì cái chỗ này có thể liên hệ với Thanh Quang được, thì tự nhiên nó nhóe ánh sáng à !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cũng như hai sợi dây điện chạm lại là cái bóng, bóng đèn, nó sáng.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, niệm “Nam Mô A Di Dà Phật”, tại sao chỉ trên đỉnh đầu, mà không chỉ ở dưới bụng ?

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Để cái sự, cái thanh quang của mình xuất ra, nó thừa tiếp Thanh Quang bên trên; hai cái nó mới nhóe sáng cái óc ra.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Đó là phương tiện đi về trời.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Ai hỏi nữa?

Bạn Đạo 5 : Con kính lạy Thầy.

Đức Thầy : Ừ.

Bạn Đạo 5 : Thưa Thầy,

Đức Thầy : Ừ?

Bạn Đạo 5 : Hôm nay là lễ giỗ ông Tư, con rất vô cùng xúc động. Trước hết là con xin nhớ lời, nhớ ơn cũng nhờ Thầy đã truyền lại cho con cái pháp quý báu này. Trước khi con biết cái pháp này, con như chết đuối, lặn hụp trong cái bể trần đau khổ; con không tìm ra phương pháp nào để tự cứu lấy mình và cứu lấy tất cả mọi người.

Nhưng từ khi con biết cái pháp này, con thực hành hết sức và từng giây từng phút, thì con hiểu được pháp:nó rất là quý báu, như là viên ngọc, là kho tàng của thời đại và chính cho con nữa. Con rất sung sướng từng giờ, phút; con rất mừng, con rất thương mến cái pháp này, và con rất cảm động.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của bạn đạo 5 sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo : Trước, con có nhiều sợ hãi, và từ trước con có giải bày với Thầy và tất cả các bạn đạo, và sau đó con thấy con được chữa lành. Con thấy rất bình an: khi con ngồi, không có run sợ bất cứ gì bên ngoài. Hiện nay con chỉ lo sợ cái bản tánh tâm ma của con, mà thôi ! Con đang cố gắng khắc phục từng giây, phút để diệt cho được những cái tâm ma trong người của con, để được thanh lọc, để ảnh hưởng, để tự cứu lấy mình với nhiều người khác, như con đã thầm ước từ lâu.

Tuần trước, khi con làm Chiếu Minh, lúc con nhắm mắt thì con thấy một ánh sáng rất sáng như đèn pha chiếu vô mặt con, và con thấy là ấm áp đầy đủ thần lực; con cảm giác như con rất trong trắng ngây thơ như lúc mới lên 3, và rất hạnh phúc nhẹ nhàng. Đôi khi, con thấy một ánh sáng màu vàng trước mặt con. Con hiểu rằng con không phải đồ bỏ, bị phế thải, mà người ta đã hắt hủi.

Con rất mừng và sung sướng; con không hiểu đó, sự thật con đã làm sai pháp, hay đúng pháp, nhưng con cảm thấy có một sự thay đổi trong cá nhân của con, trong đời sống tâm linh của con, là cái điều mà quan trọng nhất trong đời con từ trước đến giờ. Con lặn hụp, con té lên té xuống, con thất bại; nhưng ngày nay con thấy…

[mp3.2]

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của bạn đạo 5 sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 5 : Tiện đây, trước khi Thầy rời bỏ, Thầy đi du thuyết, con không biết bao lâu mới gặp được Thầy? Lâu lắm! Cho nên, con ước mong Thầy dạy bảo con thêm, trong cái bước đường mới tu đầy cam go này.

Bạn Đạo : (Dịch lời của bạn đạo 5 sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Con là người có ý chí đã tu, nguyện đi tu từ thuở nào, nhưng mà ý chí sử dụng sai, ý chí sử dụng hướng hạ về tranh chấp, thay vì hướng thượng.

Ngày hôm nay Vô Vi đã đổi chiều cho Con rồi: Con làm Con mới thấy ánh sáng. Rồi từ đó Con sẽ gặt hái thêm, sẽ mở thêm.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Lúc nãy là đã cấy cái ý chí của Con khi Thầy giảng.

Bạn Đạo 5 : Dạ, con biết.

Đức Thầy : Khôi phục lại được thì phải ráng lo cho cơ thể khỏe mạnh.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Con may mắn, trong cái thời buổi gặp Vô Vi này, không thiếu một tài liệu gì, từ ma quỷ cho tới thần thánh, Con đủ hết !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Bây giờ đi tới nguyên lý của Thượng Ngươn, giảng về điển quang Con cũng có, Con ráng Con nghe một ngày được một tiếng đồng hồ thì bộ óc Con sẽ mở ra, tinh vi hơn.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 5 : Nay con xin kính dâng đức ông Tư và tất cả những vị thiêng liêng Vô Vi 3 lạy để nói lên lòng thành kính, tri ơn của con.

Đức Thầy : Ừ.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của bạn đạo 5 sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 5 : Sau đây, con xin cúi lạy các bạn đạo Vô Vi ….( nghe không rõ )

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của bạn đạo 5 sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 5 : Thưa Thầy, còn một điều con không quên nữa, là trước khi con lên đây là con đón xe đó, con đứng đợi, hơi lâu, xe bus; thì khi đấy con không biết làm gì, con mới niệm Phật; con vừa niệm nhắm mắt niệm Phật, tức thì ngay cái trán của con nặng nặng rồi tăng tăng như kiến bò vậy đó; ê ê ngay chỗ đó. Con cứ tưởng là ma hay gì nhập con, con cứ rờ, con không thấy gì hết; rồi con mở mắt ra, con vẫn cảm thấy như vậy, nặng nặng ngay chân mày đó. Con không biết cái đó là như thế nào?

Đức Thầy : Cái đó là điển, và đó gom gọn nó là ý chí. Tương lai con mạnh rồi, con chỉ ngồi, con ma, con quỷ tới đánh con; con ý chí thương yêu nó thì nó phải biến đi. Đừng có ghét nó; thương yêu nó là nó phải thay đổi liền.

Cái gì xấu đến với chúng ta, chúng ta chỉ biết nuôi dưỡng thương yêu, là cái điển phóng liền. Cái đó cái từ quang tâm thức.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 5 : Thưa Thầy, nếu sau này con gặp cảnh như vậy thì con làm như vậy, phải không Thầy ?

Đức Thầy : Người ác là bị thiên hạ chống nó mới ác. Mà thiên hạ thương yêu, nó hết ác; hiểu chưa ? Cái xã hội này nó cũng vậy ! Con đi làm mà bị người ta chống, con ác; mà người ta thương, con không nỡ ác, con hiểu không ?

Cho nên, con phải nắm cái chìa khóa tha thứ của thương yêu trước hết. Bây giờ con muốn học thế nào, ngay trong gia đình con học đối với con, hoàn cảnh hiện tại mình phải .. càng ngày càng nuôi nấng cái dung lượng tha thứ và thương yêu càng nhiều nó mới tốt; trong bạn đạo cũng vậy.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 5 : Như vậy thì cái thế giới vô hình bên kia, mình cũng phải thương họ, phải không Thầy ?

Đức Thầy : Phải! Không sao, không có chống. Mình chống không bao giờ thắng mà chỉ gây sự tai hại mà thôi.

Bạn Đạo 5 : Dạ.

Đức Thầy : Cho nên, con ma ghét con người là tại vì con người, trước hết là ghét con ma trước, cho nên con ma ghét con người.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Con ma có thể giúp Con kiếm được việc làm, con ma có thể cấy cái hạnh phúc trong gia đình Con, mà con không biết. Nghe “ma” là sợ thôi; nhưng mà chính mình là ma, là quỷ.

Bạn Đạo 5 : Còn một điều nữa là trên đỉnh đầu của con đó, Thầy, như một cái máy lạnh. Tối ngày con nghe mát quá à !

Đức Thầy : Tốt lắm ! Đã đổi cái hướng trên đầu Con, đổi cái điển.

Bạn Đạo 5 : Dạ.

Đức Thầy : Vì hồi trước Con đem cái điển đó bước vào trong sự tranh chấp. Bây giờ mở ra rồi.

Bạn Đạo 5 : Dạ.

Đức Thầy : Đúng đường thì cứ giữ cái đó !

Bạn Đạo 5 : Ăn cơm cũng vậy?

Đức Thầy : Cứ lo niệm Phật, cứ nghĩ chỗ đó đó; nghĩ chỗ đó mà sau này chỗ đó mà nó dồi dào, nó bừng sáng lên, Con muốn nghĩ cho những người đau khổ nào mà Con nghe, Con đọc báo Con thấy người ta khổ,Con nghĩ về họ, họ cũng đỡ.

Cái luồng điển từ, từ quang nó chuyển tới, chớ không phải mình làm cái gì hết !

Mình nghĩ tội nghiệp cho họ, thì tự nhiên cái điển của mình giáng độ cho họ liền; cái đó là cái mật pháp mà Vô Vi thực hành mới có; khối khác mình nói, họ không hiểu.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Khi Con có luồng điển đó, Con có thể thí nghiệm; một số người hung hăng ở bên nhà la lô um sùm, Con nghĩ Con thương yêu tội nghiệp họ; một chặp là họ thay đổi tình thế; lúc đó Con mới chứng nghiệm có bằng chứng được; thấy không?

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Người thế gian hung dữ là tại vì bực tức, bị bực tức, bị lường gạt. Mà tự lường gạt quá nhiều thì đâm ra bực tức thêm nữa, thành ra hung hăng mất đi.

Chớ ai cũng tốt hết !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Khi mà từ Địa Ngục lên làm con người là đã nguyện làm tốt rồi. Không dễ gì có xác con người. Ai cũng nguyện làm tốt, mà bị vì, bị cái sự kích động và phản động, chịu không nổi, thành ra hung hăng.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, chúng ta đang tu Vô Vi là đang cấy cái giống tha thứ và thương yêu trong tâm.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cuối cùng tình thương và đạo đức là khí giới tối tân quý nhất của Siêu VănM.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Quý vị học, không nhiều thì ít cũng đã thấy quá trình tình thương và đạo đức đâu có bị thiệt thòi, mà luôn luôn xây dựng cho chúng sanh, không có mất.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Còn có ai có gì thắc mắc nữa ?

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Có gì cứ hỏi, cứ nói chuyện cho vui !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 6 : Dạ thưa ông Tám, con có câu hỏi.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo 6 : Hôm ở bên Đại Hội vừa rồi đó, con gặp mấy anh chị mà tu trước con cũng lâu, mà cũng nổi tiếng lắm; thì nói những cái mà con thắc mắc tới giờ, con cũng không biết sao?

Nói là lúc mà con Chiếu Minh hoặc là con lạy, cái trược nó ra ngoài đó, thì mấy cái người xung quanh họ phải hấp thụ vô. Thành ra, thí dụ như lúc mà con Chiếu Minh thì con phải, chẳng hạn như, phải nằm dưới đất để cho cái trược đó đừng ảnh hưởng những người xung quanh.

Rồi con nhớ hồi xưa có lần lại nghe nói là cái trược mà mình khử trược lưu thanh á, cái trược nó ra ngoài, sẽ hút đi chỗ khác, có chỗ chứa trong Trời Đất; chứ mình như vậy, con ngại quá, con cứ giải trược ra ngoài, rồi bà con khác không có tu, không biết họ hút hết, tội nghiệp quá ! Con không biết làm sao?

Đức Thầy : Thì bao nhiêu đó Con chứng minh rằng, “Mấy người đó đâu phải tu Vô Vi đều nằm gần tui; tu Vô Vi là phải làm như tui”; phải không ?....(nghe không rõ)

Chê là trược, mà đâu có biết trược là cái gì; phải không ?

“Nếu mấy người tu Vô Vi làm như tui thì nó cũng như nhau, không có gì hết.”

Cái chuyện mình hít thở là khí của Trời Đất; ra thì nhẹ, nó hút theo nhẹ, nó tiến hóa theo nhẹ, không có bị cái gì hết.

Nhưng mà họ còn chấp lý luận theo sách vở, họ nói như vậy, thì chứng minh họ không phải tu khá. Con hiểu lầm. Không cần hiểu trình độ của đối phương làm chi.

Hiểu cái, cái mà “Tui là Vô Vi, tui làm vậy; mà Anh không làm. Tui bây giờ tui xác nhận Anh không phải người tu Vô Vi”; vậy thôi !

Bạn Đạo 6 : Dạ, mà tại vì họ xuất hồn được.

Đức Thầy : Họ nói, (cười) họ nói, họ nói Con đâu có thấy đâu? Chuyện của người khác, tại sao con phải lo ?

Bạn Đạo 6 : Giống như tiền bối, con nể lắm, thành ra con…

Đức Thầy : Không phải vậy; không phải vậy! Cái đó là bị lường gạt.

Bạn Đạo 6 : Dạ.

Đức Thầy : Con thấy không? Nó tới nó nói Chị Mỹ Kim : “ Tui, hồi hôm tui gặp ông Trời“ cũng nghe, hả ?

“Tu mà ông Trời là chuyện của Anh; còn chuyện của tui chưa bị.. bởi ông Trời, thì Anh ráng lo chuyện của Anh đi !”

Bạn Đạo 6 : Dạ.

Đức Thầy : Tại sao mình không có cái thông minh đó? Mà mình bị lường gạt?

Bạn Đạo 6 : Con cũng có suy nghĩ là chắc họ nói trật đó. Mà điều con muốn hỏi ông Tám cho chắc ăn.

Đức Thầy : Không có nói họ nói trật.

Chuyện của họ là chuyện của họ, chuyện của mình là chuyện của mình.

Bạn Đạo 6 : Dạ.

Đức Thầy : không có để mình lẫn lộn, là mình bị gạt mình, mình tự gạt rồi!

Bạn Đạo 6 : Dạ.

Đức Thầy : “Ôi, sao ông đó ổng tu cao quá”, là mình tự gạt rồi !

Bạn Đạo 6 : Dạ.

Đức Thầy : Còn cái chuyện của Mỹ Kim thì Mỹ Kim phải biết, cần bao nhiêu đó thôi. “Tui không cần biết chuyện của Anh làm chi, vô ích!” Phải không?

Bạn Đạo 6 : Dạ, tức là rõ ràng là con cứ việc thực hành, trược nó ra cứ để cho nó ra?

Đức Thầy : Thây kệ. Mình cứ làm đúng vậy thôi!

Bạn Đạo 6 : Còn những người họ không biết tu đó, chẳng hạn như…

Đức Thầy : (cười) Bắt con nói chuyện với họ; họ nói : “ Bà này bả hít thở, bả không nói chuyện ” (cười)

Bạn Đạo 6 : Con sợ mấy người họ chưa biết thực hành Pháp Lý Vô Vi đó ! rồi cái họ hít hít…

Đức Thầy : Không có gì đâu !

Bạn Đạo 6 : Cám ơn ông Tám !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, khi mà có người nào tin, là nói dóc tới à.. 1 nó cộng 10: nói, “Hồi hôm gặp Tiên dẫn đi ăn đồ”; cái gì, tùm lum nó nói dốc, nhiều lắm !

Đừng có nghe ai hết á. “Bây giờ chuyện của Anh thì Anh lo; chuyện của tui tui lo; tui không có lo chuyện người ta; tui, người tu vô vi tui cần thanh nhẹ và thoải mái thôi !”

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy: Nhiều người tu, nói : “Sao Vô Vi không có trật tự, không có khuôn khổ?” Nhưng mà Vô Vi trật tự và khuôn khổ rất gắt gao.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nếu thanh quang không đầy đủ, mà làm không đúng mức thì bộ đầu không mở, đâu có nhóe sáng được? Đó là trật tự duy nhất.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Sự thật là sự thật; Vô Vi không có xạo láo được.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nhiều người nói : “Tui tu Vô Vi mười mấy năm, hai chục năm”; nhưng mà nó nghe tiếng Vô Vi nó cất trong óc mười mấy năm, hai chục năm, chớ nó chưa có hành; cũng có nữa !

Bạn Đạo 1: (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nó nói; nó thiền được một chút nó ra, nó nói lý này, lẽ nọ. Cái đó là xạo, không có đúng rồi !

Người biết, người ta thanh tịnh, người ta ngồi yên, người ta cảm thức cái sự siêu ở bên trên. Nói nhiều, cái đó không có đúng đâu!

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Tại sao Vô Vi để cho người ta tự do như vậy?

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Để bạn đạo tu thanh tịnh, dòm thấy rõ: Tánh là gì.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Khi biết được cái tánh người rồi, thì mình mới sửa mình được.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Tánh nói dóc, nói hoài cũng dóc không à; không có câu nào chính; nói dóc không à !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Dựa trong lý luận người này, dựa lý luận người kia, cũng nói dóc không à ! Chớ chính mình chưa làm tới.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Vô Vi để tự do, vì con người nó có khối óc, nó suy xét : “ Ô, ông đó ổng nói hay, mà sao ổng như vậy?” Thì rốt cuộc, “Ổng nói dóc, tui không học cái dóc của ổng, tui đỡ được mấy chục năm đi lộn đường.”

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, trong cuốn băng của ông Tư hồi nãy cũng đã nói : “Một ánh điển đen không thay đổi được.”

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cái đó trình độ các bạn chưa tới, nghe để hiểu cái gì không thay đổi, là mình học được.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Không nên nhìn ngoài.

Nhìn trong Chơn Điển Tâm Thức. Cái đó là quan trọng !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Phải hành mới nhìn được; còn mà làm biếng, không thấy đâu !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 7 : (Nói tiếng Pháp)

Bạn Đạo 1 : (Dịch câu hỏi tiếng Pháp của bạn đạo 7 sang tiếng Việt) Thưa Thầy, xin Thầy cho chúng con biết sự liên hệ giữa chúng con và đức ông Tư?

Đức Thầy : Sự liên hệ là cái pháp này là ông Tư truyền, mà các con làm đúng pháp á, là sẽ gặp ông Tư dễ dãi.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Gặp để sửa mình, chớ không gặp để đi nói cho người ta biết, “Tui gặp ông Tư.”

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Thành ra, cái làm thinh và cái tự tiến đó nó sẽ đem tới con người càng ngày càng văn minh, chớ không phải lạc hậu đâu.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Ông Tư có thể thể hiện bằng một đốm sáng.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Có thể thể hiện bằng cái hình rất nhỏ.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Có thể thể hiện cái duyên đẹp, hiện ngay trong mặt người đàn bà nhìn thấy đó là ông Tư, một sự thương yêu vô cùng.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Thương là thương về chân lý; chớ không phải thương về sự yêu thương của đời.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, nhiều trạng thái khác nhau.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Ông Tư có thể cho các bạn giận thiệt giận, giận ghê lắm, rồi một chặp êm đi.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Buồn thiệt buồn, rồi êm.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Thấy “Mọi người hắt hủi tôi” mới chịu về thanh tịnh.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, cái đó là chứng minh phần điển mới có thể làm được.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, người đời thấy ông Phật là quan trọng, huyền diệu; nhưng mà không thấy điển là huyền diệu: thoạt lớn thoạt nhỏ, thoạt tròn thoạt méo.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 8 : Kính thưa Thầy, hôm nay là ngày giỗ của đức ông Tư, từ sáng mơi đến giờ chúng con cũng nghe những lời nói của ông Tư vào cái thuở xa xưa.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo 8 : Lòng tụi con cũng xúc động lắm ! Ngay từ cái giây phút thiêng liêng này chúng con cũng… con nghĩ rằng trong tâm của mỗi người đều ao ước được nghe lại tiếng nói của ông Tư, nghe những lời nhắn nhủ của Ngài.

Có thể nào nếu không có phiền lòng Thầy, xin Thầy hãy tâm tâm tương ứng để cho chúng con nghe lại được những lời mà cái bậc tổ sư kính mến đã đưa chúng con đến cái bờ Giải Thoát hạnh phúc mà ngày hôm nay có được một cái sự hội ngộ đầy vinh quang như bữa nay?

Đức Thầy : Chuyện đó, đã nhiều năm tôi cũng đã thường làm về tâm tâm tương ứng; nhưng mà chính ông Tư cũng đả phá chuyện này: sợ các bạn mê tín, dị đoan và kêu tui cũng đủ sức nói lại với tất cả mọi người nghe, và những cái điển như hồi nãy thì sự diện diện của Ông Tư sẽ ở các tâm tư tu học theo Vô Vi. Ngài giúp đỡ rất nhiều, khi bí Ngài cũng gỡ cho, chớ không có bỏ đâu. Muốn làm cái chuyện mê tín dị đoan thì ổng không thích nữa; có từ chối nhiều lần.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, cái trình độ các bạn phải tiến hóa tới tự thức, thì Ông Tư muốn để cho các bạn mạnh lên, chớ không để cho các bạn yếu.

Nếu ỷ lại một lần nữa là một lần, đã nhiều lần kiểm soát rồi, thấy yếu lắm, vì ỷ lại.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nếu mà ổng làm, tiếp tục làm như vậy, mà tôi làm như vậy, là mọi bạn đạo ỷ lại, yếu; rồi tôi ra đi thì chúng tôi sẽ mang tội.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Luật Trời rất sống động mà đàng hoàng; không có làm bậy được.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 9 : Kính thưa Thầy, dạo sau này tụi con để ý là những cái lời giảng dạy của Thầy những lúc sau,Thầy hay nhấn mạnh về việc điển quang?

Thì con xin Thầy cắt nghĩa cho con rõ hơn về vấn đề: nếu trong cái đường hành pháp của tụi con, nếu tụi con quay vào trong chính tâm của tụi con để tu sửa mình nhiều hơn về tâm về tánh, …vấn đề điển quang của tụi con hơn ?

Đức Thầy : Tu về tâm, về tánh là giúp cho điển quang được thanh nhẹ. Đâu có phải…

Điển quang do đâu ?

Tu giải nghiệp thì tánh xấu trở nên tánh tốt, thì điển quang dồi dào, màu sắc xanh tươi; đâu có mất, đâu có mất điển quang?

Điển quang là nguồn gốc chấn động ngũ tạng, chớ không có …

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Cho nên, cuộc biến thiên sắp tới, con người nhờ cái đó rất nhiều để ý thức được cuộc sống của chúng ta là điển quang hội tụ; cho nên, rồi có những cái biến thiên đó, bệnh hoạn đủ chuyện hết, mình nhờ điển.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 9 : Dạ, kính thưa Thầy; sang năm tới là Đại Hội HỒI QUANG PHẢN CHIẾU, chúng con cũng như bạn đạo năm châu rất là mong đợi và hồi hộp. Thưa Thầy, nhưng mà con chưa có hiểu cái nghĩa “Hồi Quang Phản Chiếu”; thưa Thầy, xin Thầy cho chúng con thông hiểu cái chữ “Hồi Quang Phản Chiếu”?

Đức Thầy : “Hồi Quang Phản Chiếu” là có tu, xuất, nó mới thức tâm; trở lại, nó hiểu lấy nó; kêu là “Hồi quang phản chiếu”: cái điển mình xuất ra, nó hội tụ, nó trở lại nó mới thấy cái sự sai lầm của chính nó, nó sửa; kêu bằng Hồi Quang Phản Chiếu: dòm lại tâm thân thể nào?

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Tại sao “Hồi quang”? Khi ta bước vô tu, ta muốn xuất hồn đảnh lễ Phật rồi, thì từ điện năng…(nghe không rõ) chúng ta nghĩ chuyện thế gian, thì tự nhiên nó sẽ nhóe ánh sáng; tới đó nó thanh nhẹ, đúng kì Đại Hội, nó sẽ trở lại và nó xét sự sai lầm của nó thế nào, rồi nó mới chung sống trong buổi hợp tốt đẹp được.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Rồi; còn gì nữa không? Hết rồi hả? Còn hỏi gì nữa không ?

Bạn Đạo 10 : Dạ thưa Thầy, khi con thiền á, con nhắm mắt, thường thường cái, con mắt phải con, ra một tia ánh sáng, mà sáng không phải ánh đèn như vậy, như một đèn pha sáng xanh, đẹp lắm !

Đức Thầy : Cái đó, Chị phải chú ý gom ngay vô chỗ này; đừng có để nó sáng ở bên.

Bạn Đạo 10 : Dạ, con mắt ra.

Đức Thầy : À, con mắt đi ra, nhưng mà Chị phải gom, cái ý chí của Chị, Chị phải bắt buộc nó phải gom trở về trung ương, không có cho đi một mình được.

Bạn Đạo 10 : Dạ, tự nhiên ra một cái nhỏ như hột gạo vậy thôi!

Đức Thầy : Phía bên đây mặt, hả?

Bạn Đạo 10 : Dạ, bên đây mặt.

Đức Thầy : Không có đi bên âm được.

Bạn Đạo 10 : Dạ.

Đức Thầy : Mà phải trung hòa, kêu bằng “trung đạo”.

Bạn Đạo 10 : Dạ.

Đức Thầy : Nó mới tiến tới. Chị kéo cái ý chí để kéo nó về chính giữa.

Bạn Đạo 10 : Dạ.

Đức Thầy : Khi Chị Soi Hồn, Chị để tay ở đây một chút xíu như vậy; để chi vậy? Chút nữa Chị Soi Hồn rồi nó sẽ đi.

Bạn Đạo 10 : Dạ.

Đức Thầy : Cái ý Chị giữ ở đây, nó sẽ về đó!

Bạn Đạo 10 : Dạ, xin cảm ơn Thầy !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Đức Thầy : Nó ở bên mặt là cõi Âm.

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 1 : Còn một câu hỏi chót.

Bạn Đạo 11 : Kính thưa Thầy, châm ngôn Tây phương có câu, “Nói là Gieo, Nghe Là Gặt”; con thì muốn gặt hơn là muốn gieo, vì chưa có giống tốt; nãy giờ con đứng thưa thốt, con đứng dựa cột rất nhiều, mà chưa dám thưa thốt, bởi vì có một vấn đề còn vướng mắc: đó là, tối qua con đọc lại quyển “ THƯỢNG ĐẾ GIẢNG CHÂN LÝ”, thì Cha có bàn về vấn đề “Dục” của Thượng Đế.

Theo Cha thì: “Dục là bản chất của Thượng Đế; Dục là chân lý, cho nên không thể tiêu diệt bản chất Dục, mà phải phát triển nó cao hơn, phải học biết Dục, và phải học Dục ngày càng cao, học bài Dục ngày càng cao để càng tiến hóa hơn.”

Như vậy, phải nắm vững quy luật của Dục, tức là phải học Dục từ thấp đến cao: từ thấp như là vật dục, chẳng hạn như kim thạch thì có Dục của kim thạch, thảo mộc có cái Dục của thảo mộc, cầm thú có cái Dục của cầm thú; thứ hai là cao hơn, tức là Dục của con người, đó là Nhân Dục, đó là sự phối hợp giữa âm, dương; đó là sự ân tình đằm thắm tương kính như tân.

Nhưng mà con còn vướng mắc một vấn đề nữa, tức là cái dục của Tiên Phật? Thì theo Cha thì Thầy đã đạt đến cái Dục của Tiên Phật. Như vậy, xin Thầy làm ơn cho chúng con biết cái dục của Thầy đã đạt như thế nào, để chúng con có thể học tập?

Đức Thầy : Cái dục của Tiên Phật là “Hồn” với “Vía”, chớ không có cái gì hết! Muốn biết những lời chân lý của Thượng Đế nói, thì phải biết điển trước.

Điển, thì cơ năng trong vũ trụ, cái Dục không bao giờ ngừng nghỉ hết thảy: sự thanh nhẹ với sự trần trược, hai cái nó cứ hòa cảm trong tiến hóa. Cái luật đó nó phải có: Điện năng.

Cho nên, tui đã cắt nghĩa về điện năng. Điện năng thì cái dục về hồn vía tương hội nó vẫn dục; mà hai cái luồng điển hợp lại là nó nhóe ánh sáng, chớ không phải hai luồng điển mà gộp lại mà mệt mỏi như người thế gian. Không có mệt mỏi.

Cho nên, mà một khi mình dục, hồn với vía dục rồi, là cái mặt nó tươi đẹp, con người nó tươi lên; cái điển nó nhóe ra, nó hợp tác với nhau, rồi nó nhóe ra ánh sáng, thanh với thanh hòa hợp, nó tươi lắm.

Thì cái phần đó phải hiểu về điển. Điển năng ở bên trên thì Trời Phật, Tiên Phật đều có dục hết, vì điển năng phát triển mà.

Còn cái hồn, cái vía tương hội, là tại sao con người ngồi đây không thấy cái vía?

Là vì nó còn nặng.

Mà nó tu thời gian, nhẹ rồi, thì hồn vía tương hội, là phần nhẹ với nhẹ: nó cũng liên hệ trong ân ái thương yêu,nhưng mà tươi tắn, là sống lại, chớ không có bị tiêu hao.

Người đời thì tiêu hao.

Cái nhục dục của điển quang không bao giờ tiêu hao, chỉ có dồi dào tốt đẹp thêm lên. Hiểu chỗ đó chưa?

Bạn Đạo 11 : Dạ thưa Thầy, theo con biết á, thì nhân dục là cái dục ở ngoài bản thể, còn dục theo Tiên Phật là dục bên trong bản thể?

Đức Thầy : Ừ!

Bạn Đạo 11 : Bây giờ cái bản thể của mình có hồn là Chủ Nhân Ông,

Đức Thầy : Ừ!

Bạn Đạo 11 : Có một người vợ là Vía,

Đức Thầy : Ừ!

Bạn Đạo 11 : Với lại mình có một người vợ thứ hai, là cái vía ở ngoài bản thể.

Đức Thầy : Ừ!

Bạn Đạo 11 : Nếu mình phũ phàng nghĩa cũ tình xưa, đi theo cái vía mới, thì có lẽ là cái vía cũ…

Đức Thầy : Không có phủ phàng, không có bao giờ phủ phàng!

Bạn Đạo 11 : Dạ.

Đức Thầy : Lúc đó, về cái Vía thực chất phục vụ cái Hồn, thì đối với người thế gian cái vía Anh kêu bằng “Vía Nghĩa Cũ Tình Xưa,” vợ chồng chung đụng đó, thì nó độ cho đối phương cũng tiến như mình: hai người ý thức được, thì không có ghen tương; không có vụ đó!

Cái trí của một cô Tiên không phải là trí phàm, rất thông minh; tinh thần phục vụ người ta rất thông minh.

Bạn Đạo 11 : Dạ, xin cám ơn Thầy.

Đức Thầy : Con hiểu không?

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

Bạn Đạo 1 : Đến đây chấm dứt câu hỏi của chúng con.

Đức Thầy : Ừ.

Bạn Đạo 1 : Sau đây thì anh em có làm văn nghệ, thì xin mời Thầy thưởng thức.

Đức Thầy : Ừ; cảm ơn !

Bạn Đạo 1 : (Dịch lời của Thầy sang tiếng Pháp)

[end ID# 19901028Q1]


----
vovilibrary.net >>refresh...