19900610Q3

Ðài Phát Thanh Quê Mẹ Phỏng Vấn

[Bạn đạo Ban Tổ Chức: Cuộc nói chuyện giữa chị Tô Châu và Thiền Sư Lương Sĩ Hằng, nhân dịp Thiền Sư thăm viếng Úc Châu.]

Phóng viên: Kính thưa quý vị khán giả, nhân dịp Thiền Sư Lương Sĩ Hằng viếng thăm Úc Châu, chúng tôi đã mở một cuộc phỏng vấn chớp nhoáng ngày hôm nay để giới thiệu đến quý vị Thiền Sư Lương Sĩ Hằng.

Dạ, xin kính chào Thiền Sư, và xin Thiền Sư có thể cho biết là cơ duyên nào Thiền Sư đã qua Úc Châu không ạ?

Đức Thầy: Tôi thường xuyên, mỗi năm đều qua đây; vì trước kia, ở Việt Nam có nhiều người theo tôi tu và qua đây tiếp tục tu; cho nên, chúng tôi có duyên lành tương ngộ với nhau hằng năm nơi đây.

Phóng viên: Dạ! Dạ thưa Thiền Sư, thưa, Thiền Sư nói về Thiền Vô Vi đó ạ, thì chúng tôi không được hiểu nhiều, nhưng mà nghe nói là phương pháp thiền này rất có lợi về thể xác cũng như về tâm linh. Xin Thiền Sư có thể cho biết qua, lợi như thế nào không ạ?

Đức Thầy: Dạ, phương pháp này kêu bằng “Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, đời đạo song tu.”

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Thì ở đời, nó có cái phương pháp để chấn chỉnh khối óc, chấn chỉnh ngũ tạng, làm cho con người ổn định tâm lẫn thân, và thấy rõ cái sức phục vụ của chính chúng ta phải hòa tan với mọi người trong lúc làm việc, và để nhận lấy sự thanh tịnh của chơn tâm.

Thì cái phương pháp này, bất cứ nam phụ lão ấu mà thực hành đúng thì mọi người đều sẽ cảm thấy dễ dãi và cởi mở tâm hồn hơn xưa.

Thì Chị có cái gì hỏi nữa? [01:51]

Phóng viên: Dạ! Dạ thưa Thiền Sư, nếu người nào đó mà muốn theo phương pháp này thì cái sự tập luyện phải làm như thế nào ạ?

Đức Thầy: Rất đơn giản! Bởi vì chúng tôi có sách chỉ dẫn, đây có Thiền đường chỉ dẫn.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Thì mọi người có thể liên lạc và lấy sách về xem. Và trước hết đó, phải đọc, và phải nghe qua những lời giảng. Phải ý thức rõ vị trí của chính mình tại thế gian.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Chúng ta có khối óc, chúng ta có ngũ tạng; nhưng mà ở thế gian không có ai có thể chế chúng ta ra được!

Khi chúng ta hiểu rõ vị trí của chính mình, thì thực hiện tình thương và đạo đức.

Thì muốn thực hiện tình thương và đạo đức đó, phải Tu Thân: tu bổ cái sự khiếm khuyết sẵn có của chính mình; Tề Gia: làm cho ổn định ngũ tạng; Trị Quốc: là trị tất cả những sự tham lam, trần trược của chính mình, lật ngược tình thế hướng thượng để hóa giải những cái hành động bất chánh đó; thì mới Bình Thiên Hạ: mới đem cái thức bình đẳng hòa giải với tất cả mọi người; thì họ là mình, mình là họ!

Phóng viên: Dạ! Dạ thưa Thầy, nếu chúng con hoặc người nào đó muốn bắt đầu tập luyện, thì mỗi ngày mất khoảng bao nhiêu thời gian ạ?

Đức Thầy: Cái đó tùy theo khả năng của mọi người.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Thì khoảng, có người mới tập là 5 phút, lần lần rồi 10 phút; bởi vì từ lãnh vực này bước qua lãnh vực kia thì “Vạn sự khởi đầu nan”; rồi lần lần họ tập quán rồi họ thấy rằng, chính họ phải trở về với chính họ hơn, thì lúc đó họ thiền nhiều hơn. Có nhiều người thiền 1, 2 tiếng đồng hồ, cũng được.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Nhưng mà ban đầu không có bắt buộc.

Phóng viên: Dạ; thưa Thiền Sư, con hỏi câu này thì không hiểu là như thế nào, vì nghe một số người nói, phương pháp thiền Vô Vi là một phương pháp tà pháp, và là một phương pháp “Đi mây, về gió.” Xin Thiền Sư cho biết ý kiến ạ? [03:37]

Đức Thầy: Bởi vì họ nói về xuất hồn, thì họ tự, tự, trong cái óc họ nghĩ ra là, “Đi mây về gió”; chớ họ không thấy rằng họ từ đâu đến đây? Họ không hiểu! Cho nên, sự hiện diện của con người ở thế gian, ở thế gian không có ai có thể chế mình ra được; thì mình đã đến đây rồi, rồi đến đây rồi sẽ đi đâu? Thì cái sự sanh, tử để cho chúng sanh thấy rõ là, “Sau khi tôi chết thì tôi ra đi với bàn tay không; rồi tôi đi đâu? Họ biết lo cho cuộc đời sống và địa vị, mà không lo cho tương lai phần hồn sẽ đi đâu! Cho nên, cái cảnh đau khổ đó, chúng tôi là cũng người ở trong các giới mê chấp, và mượn cái pháp này tu, mới thấy rõ: chúng ta đã đến đây rồi, chúng ta phải tìm đường trở về với sự thanh tịnh sáng suốt của chính ta; thì vị đó mới thực hành được.

Chớ họ biện ra trong cái óc họ, muốn nói rằng, “Đi mây, về gió”; rồi, cái lý do gì mà “Đi mây về gió”? Cái đó là nói bóng bẩy, phê phán người này, phê phán người kia; nhưng mà nguyên lý thực hành mình không nắm vững! Thì cái đó là, cái hậu quả, tôi không hiểu được.

Còn chúng tôi là thực hành để đi tới; chúng tôi cũng là con người trong sự mê chấp, kích động và phản động; ngày nay chúng tôi giải tỏa được, khỏe mạnh, và chúng tôi chỉ ảnh hưởng người khác; và người nào cần thì chúng tôi tận tâm phục vụ.

Phóng viên: Dạ; xin cám ơn Thiền Sư.

Đức Thầy: Dạ!

Phóng viên: Thưa Thiền Sư, năm nay tuổi thọ được bao nhiêu? Và Thiền Sư đã theo phương pháp này từ bao lâu rồi ạ?

Đức Thầy: Tôi là, tuổi tây là 67 tuổi, tuổi ta 68 tuổi; nhưng mà tôi thiền năm đó là khoảng năm 1957 tới bây giờ.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Ba mươi mấy năm rồi.

Phóng viên: Dạ. Cám ơn Thiền Sư!

Đức Thầy: Dạ!

Phóng viên: Thưa, chúng tôi cũng được nghe nói là phương pháp thiền này đó ạ,

Đức Thầy: Dạ!

Phóng viên: Thì có thể chữa được một số bệnh nan y; điều này có đúng không ạ? [05:28]

Đức Thầy: Dạ, đúng! Con người là tâm bệnh! Tâm bệnh là không hiểu được vị trí của mình ở đâu đến đây, rồi sẽ về đâu? Mà thiền, ổn định, quân bình rồi, hiểu rõ vị trí của mình từ đâu đến đây rồi sẽ về đâu thì sống cũng học hỏi và chết cũng học hỏi, con người mới dứt khoát tâm bệnh của chính mình! Con người bơ vơ vì không hiểu rõ đang mang cái tâm bệnh,rồi chế thêm những cái tánh xấu nữa thì bệnh càng ngày càng nặng, rồi tới cái thân bệnh luôn!

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Chết, không biết đi đâu!

Phóng viên: Dạ. Nói như vậy, có lẽ Thiền Sư ít khi nào đau; có đúng không ạ?

Đức Thầy: Cũng có chớ,

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Bởi vì tôi mang cái xác phàm; nhưng mà cái bệnh đau của tôi nó không có lâu.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Chỉ một chút; nhưng mà chúng tôi nhờ cái thiền để giải tỏa; thành ra năm nào cũng đi trị bệnh cho người ta, này kia, kia nọ, truyền giảng cho người ta; nhưng mà mình phải hút cái trược khí của họ, thì cái bệnh đó là bệnh của chung; nhưng mà tôi lấy cái đó tôi giải ra, thì ngày nay tôi được khỏe mạnh. Cho nên, kỳ tới đây tôi sẽ thuyết giảng cho mọi người biết rõ, chính họ đã bỏ quên khối óc và bộ ruột cho nên họ sanh bệnh nhiều.

Phóng viên: Dạ! Dạ xin cám ơn Thiền Sư!

Đức Thầy: Dạ!

Phóng viên: Thiền Sư có thể cho chúng con biết qua là một số bệnh nan y nào mà nhờ phương pháp này có thể giải tỏa được không ạ?

Đức Thầy: Nhiều lắm: những người bị phong thấp, và tâm hồn bất ổn, gây cấn trong gia cang, và hiểu lầm mọi sự việc! Rồi trở lại với thực chất, lúc đó thì họ kiên nhẫn hơn và nhẫn nại hơn; thì họ thấy cái tham thiền là một vật báu của tâm linh của họ.

Phóng viên: Dạ! Dạ thưa Thiền Sư, phương pháp Vô Vi đó, như là Thiền Sư vừa kể, thì nghe qua rất có lợi; nhưng mà tại sao lại có tin đồn là một số người gặp những triệu chứng kỳ lạ đến nỗi phải bỏ phương pháp thiền; như là ù tai, nhức mắt, hoặc là thấy ảo ảnh? Xin Thiền Sư cho biết ý kiến ạ? [07:14]

Đức Thầy: Thành ra chúng tôi có in ra những cuốn sách “Thư Từ Lai Vãng,” thì đó là bằng chứng; chớ còn nghe người ta đồn thì không nên nghe.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Cái nào có bằng chứng và thấy rõ những người thiền, kết quả của những người thiền thế nào, thì trong buổi họp tới sẽ thấy. Nếu mà người ta bị, phương pháp của chúng tôi mà bị đau bệnh, này kia, kia nọ đó, thì họ đâu có theo,

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Mà họ đến nghe làm gì?

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Bởi vì chúng tôi đây là với tinh thần phục vụ, giúp đỡ mà thôi.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Chúng tôi không có vụ lợi cá nhân: “Ông tu, ông đắc; bà tu, bà đắc”; chớ không có phải là buộc người ta tu theo chúng tôi.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Dạ.

Phóng viên: Dạ thưa Thiền Sư, hiện nay thì Thiền Sư ở tại Hoa Kỳ, hay là ở đâu?

Đức Thầy: Tôi ở Canada.

Phóng viên: À, thế ạ!

Đức Thầy: Dạ.

Phóng viên: Dạ thưa, ở bên Canada đó thì số môn sinh có đông không ạ?

Đức Thầy: Cũng đông chớ!

Phóng viên: Dạ.

Đức Thầy: Cũng đông.

Phóng viên: Dạ.

Đức Thầy: Nhưng mà chúng tôi không có nhận làm thầy;

Phóng viên: Dạ.

Đức Thầy: Bởi vì chúng tôi là con người tại thế, tự cải tiến tâm thức và ảnh hưởng người khác; người nào muốn học thì họ nắm cái phương pháp đó họ tự đi.

Phóng viên: Dạ.

Đức Thầy: Chớ không có được làm Thầy bất cứ ai.

Phóng viên: À, thế ạ. Vâng!

Đức Thầy: Nhưng mà ở thế gian họ cứ kêu tôi là Thầy chớ tôi không có xưng danh.

Phóng viên: Dạ, dạ!

Đức Thầy: Tôi là bạn, mà thôi.

Phóng viên: Dạ! Thưa, thưa như vậy thì ở Úc Đại Lợi có bao nhiêu người đã biết đến phương pháp này ạ? [08:24]

Đức Thầy: Tôi thấy cũng rất đông; mà tôi không có, bởi vì tôi không có chủ trương,

Phóng viên: Dạ.

Đức Thầy: Mà gom góp số người, và tôi không chủ trương làm chánh trị, thành ra tôi không cần thiết gom góp như mong đệ tử! Không có, không có vụ đó! Ai muốn tu thì học đi, về tự lo tu tiến mà đi,

Phóng viên: Dạ.

Đức Thầy: Để hưởng cái nền tảng văn minh đang tiến triển hiện tại.

Phóng viên: Dạ. Thưa Thầy câu hỏi chót của buổi phỏng vấn hôm nay ạ,

Đức Thầy: Dạ.

Phóng viên: Thầy có thể giảng nghĩa thêm thế nào là “Đời đạo song tu” không ạ?

Đức Thầy: “Đời đạo song tu”: Ở đời thì mình phải có khối óc quân bình, có tâm trạng yên ổn, gia đình mới được hạnh phúc; tìm tàng hạnh phúc nơi tâm linh, đem đạo vào đời để mở đường cho tất cả mọi người tiến tới hòa bình và tự thức:chúng ta đều có một cơ tạng cấu trúc từ siêu nhiên mà có, chớ không phải, ở thế gian không có ai có thể chế chúng ta được; cho nên, sự hiện diện của con người là quan trọng nhứt!

Cho nên phải biết được sự hiện diện và vị trí của chính mình mới biết kính nể mọi người, và mới đem tinh thần phục vụ cho mọi người.

Cho nên, nhóm Vô Vi bỏ tiền in kinh giúp đỡ mọi người, không có lấy tiền! Và rồi những người không hiểu, sanh nghi,“Đám này là chánh trị? Đám này là Cộng Sản?” Kêu bằng, họ chỉ lý luận và nghĩ sai cái chiều hướng tiến hóa của tâm linh, và họ tự đặt ra những cái ác ý và không hiểu được họ. Cho nên sự đau khổ, rốt cuộc tôi không hiểu họ sẽ đi về đâu?

Ch còn sự thật của chúng tôi là mọi người của Vô Vi đều phát tâm làm việc phước để mình được nhẹ nhàng, vậy thôi.

Phóng viên: Dạ. Thưa Thiền Sư, thế thì nếu quý vị thính giả nghe chương trình chiều nay đó, mà muốn liên lạc về để học hỏi them, cũng như tìm hiểu thêm về phương pháp Vô Vi, thì phải liên lạc về đâu ạ?

Đức Thầy: Thì tôi có cuộc giảng bữa Thứ Bảy, và ở đây chúng tôi có Thiền đường; thì chắc quý đài cũng biết anh Vũ Quang Minh?

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Thì liên lạc thẳng, anh Vũ Quang Minh sẽ cho điện thoại.

Phóng viên: Dạ!

Đức Thầy: Dạ! [10:26]

Phóng viên: Xin, một lần nữa, thay mặt quý thính giả của chương trình Tiếng Nói Việt Ngữ, xin cảm ơn Thầy nhiều lắm ạ!

Đức Thầy: Dạ; thành thật cảm ơn quý đài! Dạ. [10:34]

[Hết phần phỏng vấn.]

[Ban Tổ Chức giới thiệu chương trình:]

Sau đây là phần thông báo về hành thiền và phương thức dưỡng sinh.

Kính thưa quý vị đồng hương và các bạn!

Qua nhiều năm khổ công tu luyện theo Pháp Lý Vô Vi Hoa Học Huyền Bí Phật Pháp, Thiền Sư Lương Sĩ Hằng đã gặt hái được nhiều thành công mỹ mãn.

Nhân dịp Thiền Sư đến thăm Úc Châu, Hội Ái Hữu Vô Vi Úc Châu đã không bỏ lỡ dịp may, thành tâm tổ chức hai ngày:

Với tình thương hòa đồng, Thiền Sư Lương Sĩ Hằng đã chấp thuận sự thỉnh cầu của Hội Ái Hữu Vô Vi, sẽ thuyết giảng phương thức hành Thiền và Dưỡng Sinh tại địa điểm sau đây: (11:27 nghe không rõ)

Ban tổ chức chân thành kính mời quý vị đồng hương bớt chút thì giờ vàng ngọc đến tham dự đông đủ. Chân thành cảm tạ!

Thay mặt Ban Tổ Chức,

Vũ Quang Minh.

Mọi sự liên lạc, xin quý vị phone về: Bùi Đông Phương Số điện thoại: 7072072

Hay anh Vũ Quang Minh: 049621015, hay 7083696. Chúng tôi xin đọc lại: 7083696 [12:12]

-----

[Đức Thầy giảng]

Đức Thầy: Nhưng mà phải biết sửa sắc đẹp trong tâm! Sắc đẹp đó không phải ở một cái môi, sắc đẹp nó ở trong tâm. Sửa cái tâm cho tròn trịa thì cái đẹp nó tự nhiên.

Chút nữa tôi giảng, tôi giảng kỹ thuật sửa sắc đẹp cho mấy ông, mấy bà học. Mình làm sao hơn Tây Phương mới được; phải không?

Bạn đạo1: Già hóa trẻ!

Đức Thầy: Ừ, già hóa trẻ; hơn Tây Phương; chớ còn thoa phấn rồi trét, rồi mất công quên trét, trét méo, họ cũng cười!Bây giờ mình làm sao sửa cho cái tâm nó tròn, là không ai cười mình hết; thấy không?

Bạn đạo2: Đó là phái nữ, chứ còn phái nam, làm sao sửa?

Đức Thầy: Cũng phải sửa! Tự nhiên phải đẹp, tự nhiên phải đẹp! Tôi năm nay 68 tuổi, mà người ta vẫn nói tôi cũng còn đường lắm! (Thầy và bạn đạo cười)

Bạn đạo2: Sáng nay Thầy qua, cái bữa đầu thì con nhận thấy rằng Thầy nói nó hơi nhỏ. Con tưởng đâu là cái sức khỏe của Thầy nó yếu đi.

Đức Thầy: Không phải, tại…

Bạn đạo2: Qua bữa sau Thầy bình phục lại thì thấy nó cũng vẫn bình thường.

Đức Thầy: Không phải! Bữa đầu là tại vì nói lớn quá! (cười)

Bạn đạo2: Dạ!

Đức Thầy: Nói lớn quá ( nghe không rõ) nó đem nó để đây, tôi nghe làm sao, tôi lại ráng tôi nói cho nó lớn; nói thét cái hết xăng! (cười) Rồi hôm qua đổ xăng, hôm qua nói chầm chậm, chầm chậm lại, nó dư sức. Chỉ ăn có một ít, lúc này đâu có ăn nhiều; ăn món nào một, một món, chút xíu thôi, đủ cung cấp ngũ tạng, rồi đi chơi, vậy thôi; chớ không phải ăn nhiều như hồi trước, thành ra nó tới đó nó hết xăng! (cười)

Cho nên, bà con ở đây mà biết nghiên cứu cái cách súc ruột, và cái cách ăn uống đó, thì nhà nghèo thành nhà giàu! Bởi vì người ta ăn một lần người ta uống 3, 4 thứ rượu, nhậu 3, 4 thứ thịt; mình ăn một thứ đủ rồi! Mình dư tiền rồi đó; thấy không? (cười) Dư tiền rồi đó; nhà nghèo thành nhà giàu! [14:12] Bây giờ, kỳ này, năm nay phải nhà nghèo thành nhà giàu! Nhưng mà giàu này là giàu luôn tâm linh và biết đường hướng về Trời, biết nguồn gốc của mình; nhận ra mình luôn!

Là kỳ này phải nhận ra mình, là thấy rõ không ai chế mình ra được, là mình nhận ra mình được: SMột ở đây rồi, há!SMột không có làm bậy được; Số Một phải đàng hoàng; Số Một phải cởi mở; Số Một phải giàu mạnh, tha thứ và thương yêu! [14:41]

Tha thứ, căn bản tha thứ và thương yêu rõ chừng nào thì con người nó mạnh chừng nấy.

Mà ghét, buồn thì người đó nó xấu đi, càng ngày càng xấu! Cho nên, vợ chồng gây lộn á, rồi mới nghe rõ, “Tui biết Bà vầy, sức mấy tôi cưới Bà! Bà thấy Bà xấu không?” Phải không? “Trời ơi! Hồi nào mà Ông tán đồng, Ông nói tôi đẹp; mà bây giờ Ông nói, nói câu này nó bạc bẽo quá!” Không phải bạc bẽo! Bởi vì xấu rõ ràng, người ta chê: Ê, mình làm vợ, mình làm hiền thê mà mình không biết làm hiền thê, thì người ta phải chê mình xấu; làm hiền mẫu, không biết làm hiền mẫu thì con nó bỏ mình nó đi; phải không?

Ra đây bị nhiều lắm đó!

Bây giờ tôi tới đây là tôi đưa cho kỹ thuật để trang bị lại; sửa cái xưởng cho nó ngon lại; biết không? Rồi nhân công nó mới chạy về, há; con cái nó về với mình; thấy không?

Ông Trời cho mình mà! Đầy đủ khả năng, không có thiếu gì hết!

Bạn đạo: Xin lỗi quý vị, chương trình chưa bắt đầu được.

Đức Thầy: Chưa bắt đầu, mới nói dóc thôi! (bạn đạo cười) [15:53]

Bạn đạo2: Nghe Thầy nói, run…

-----

Đức Thầy: … mọi cá nhân, mà sanh ra cái sự tệ hại cho gia cang nhiều lắm; chớ kỳ thật, nghèo mà giữ cái tâm nghèo, giữ tâm không… (băng gián đoạn) cũng không đem đi được.

Không có tham lam của ai hết! Cái đó là cái quan trọng. Phải ý thức điều này mới tu được.

Còn không ý thức điều này là gặp cái này cũng bc, gặp cái kia cũng nhét; khổ thêm mà thôi!

Bạn đạo3: (nghe không rõ) con bạch Thầy, con không muốn phiền ai; con cái con cũng không muốn phiền nữa. Cái đầu con đây con muốn sởn luôn, sởn luôn; tới khi mình tự túc mình làm luôn, khỏi ra tiệm.

Đức Thầy: Tôi này, tôi là thằng đại làm biếng, không có đi tới hớt tóc; bởi vì mình làm gì mà mình ngồi chễm chệ liệng mấy đồng bạc cho người ta hớt? Tội nghiệp quá! Tôi thôi, kệ nó! Chớ tôi cũng còn đẹp trai, tôi để tóc được chớ! Tôi,thôi, sởn cho rồi!

Bạn đạo3: Con cũng muốn vậy, mà con xin Thầy, Thầy có cho phép con không?

Đức Thầy: Làm đại chớ! Bây giờ Ông nói không muốn làm phiền người ta, mà Ông đi kiếm thợ hớt tóc làm chi?

Bạn đạo3: Dạ!

Đức Thầy: Tôi làm vậy á. Tôi tính một năm tới… (nghe không rõ) tôi không có tốn gì mua; tốn một lần tiền mua cái máy đó thôi.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Rồi cứ… Ờ… cứ để chà chà, chà chà, chà chà vầy, xong thôi, khỏe! Thấy cái đầu trống, khỏe, được rồi!

Bạn đạo3: Bạch Thầy, con có chuẩn bị rồi…

Đức Thầy: Ừ! Cái đẹp là gì? Cái đẹp là sạch.

, không phải cái đẹp.

Làm sao tâm sạch, đầu sạch; hiểu không? Hồ bao sạch! Khỏe lắm! (cười) Đâu có đòi hỏi cái gì!

Bạn đạo4: (nghe không rõ) Hồ bao sạch, chắc phải đi bộ quá, Thầy? [17:35]

Đức Thầy: Đi bộ, đi bộ nó khỏe! Bây giờ nhà giàu trả tiền học đi bộ đó; bây giờ ở đây á, trả tiền học đi bộ đó; xứ này là trả tiền học đi bộ; mà trả tiền được ăn chay! Người ta dạy ăn chay đó! [17:47]

(bạn đạo rì rầm)

Đức Thầy: Hả? Cái gì?

Bạn đạo: (nghe không rõ)

(băng gián đoạn)

Đức Thầy: Hư hết trọi! Ông Tám đâu có làm vậy? Hử?

Bạn đạo6: Trước thì con cũng thiền 12 giờ, mà bây giờ con không có thiền 12 giờ; thành ra Thầy nói thì có lẽ (con) cũng lộn xộn lắm! Bốn giờ sáng con dậy thiền; có khi là 3 giờ, chớ không có thiền 12 giờ; bởi vì tối thì con đi làm về 6 giờ.

Đức Thầy: Thì có chương trình đàng hoàng; có giờ rảnh là mình cứ việc thiền.

Bạn đạo6: Dạ!

Đức Thầy: Đó! Ở ngoài này cái hoàn cảnh nó khác.

Bạn đạo6: Nó không có đúng giờ như là hồi trước, thành ra con không có…

(băng gián đoạn) [18:24]

Đức Thầy: Tiền bạc không có, mà ai cũng muốn đẹp hết á! Già cũng muốn đẹp, mà trẻ cũng muốn đẹp. Bây giờ làm sao sửa sắc đẹp? Kỹ thuật nào? Đó! Ai muốn học?

Bạn đạo7: Con, Thầy! Con... (bạn đạo cười)

Đức Thầy: Ai cũng muốn học hết!

Bạn đạo8: Ai cũng muốn học.

Đức Thầy: Cái gì là đẹp? Tại sao mỗi tuần các bạn đi picnic, đi ra cảnh thiên nhiên? Phải đẹp không; đẹp không? “Woah! Cảnh này, chu cha, giống như cảnh tiên Hồ thanh tịnh, này kia, kia nọ; hồn thơ nó ra; thấy đẹp, ha! Phải tự nhiên nó đẹp không?

Mà tự nhiên trong trật tự nó mới đẹp!

Mà tự nhiên trong hỗn loạn, nó không đẹp! Phải không?

Bây giờ chúng ta có cái pháp này tu để làm gì? Trở lại với tự nhiên! Khối óc, thần kinh, chấn động tự nhiên; rồi mới trang bị, mới sửa lần cho ta đẹp.

Xấu là chỗ nào? Giận, hờn, buồn tủi, mê chấp; xấu! Phải không? Cái mặt dài thòng. Đi làm về dòm cái bà xã cái mặt dài thòng, xấu quá! Phải không?

Mà về, nhìn một hiền thê, nhìn chồng mình vui vẻ đón mừng “Chồng tôi về!” Thấy không? Rồi con quấn quýt quây quần xung quanh. Tình thương đậm đà, “Em rót ly nước dâng cho Anh”, như hoa nở trong lòng! Đó là sắc đẹp của gia cang; thấy không? Mình muốn sửa sắc đẹp, phải sửa cái tâm!

Cái tánh giận hờn, cái tánh mê chấp, cái tánh thiếu trí; thấy cái đó, tưởng là mình biết? Chưa biết đâu! Đừng có sử dụng cái đó mà thành ra thiếu trí, rồi nó ép lần, ép lần, mình ngu mất đi; thì cái đẹp mình không còn nữa! [20:26]

Cái đẹp tự nhiên và hồn nhiên lúc nào nó cũng thanh thản, nhàn hạ, như ý. Đó là đẹp!

Đẹp từ trong tâm thức mà ra, đẹp từ trật tự của ngũ tạng, đẹp từ mọi suy tư, thấu triệt mọi sự việc. Cái đẹp tự nhiên nó hiện ra.

Cho nên hỏi chớ, ông già câu cá, tóc bạc râu dài, mà ổng ngồi ổng câu thong dong, từ ngồi ổng chờ con cá ăn mà ổng nhìn Trời, ổng nhờ con cá ăn, chụp cái hình đó thế nào? Người mà biết thi thơ, người ta nhìn vào cái hình đó, người ta thấy hồn thơ nó xuất hiện rồi, đẹp tự nhiên! Đẹp tự nhiên mới thật sự là đẹp!

Đánh phấn, thoa son, đâu có phải đẹp!

Tâm hồn tôi vui cũng như hoa nở trong lành, vui vẻ, hân hoan đón tất cả. Mọi sự xảy đến với cho tôi đều ôm trong lòng thương yêu và cởi mở. Đó mới là cái đẹp! [21:34]

-----

Thế nhưng mọi người có! Hỏi chớ, lấy gì chứng minh mọi người có? Chớ quý vị ra đời, có phải đẹp không? Đứa con nít tàn tật ra đời cũng có người hun kia mà; nó đẹp tự nhiên, màu da nó tự nhiên, thần kinh khối óc nó đều tự nhiên; thấy,“Con này lớn, nó tàn tật”; nhưng mà vẫn thương nó, vì nó sống trong tự nhiên và hồn nhiên.

Đạo là tự nhiên và hồn nhiên; tại sao chúng ta không nuôi dưỡng cái tâm hồn đó để cho nó trẻ mãi, nó dễ thương, nó thơm tho, nhẹ nhàng? Đâu cần phải mua Eau de Cologne chi mất công; thấy không? Chúng ta không tiền mà chúng ta trang bị được, và hồi sinh được, và đẹp đẽ được; nhờ chúng ta khêu dậy cái điểm từ bi, mặt mày nó nở rộ, tươi tắn, vui đẹp với mọi người, thanh hòa với anh em! Đó là phải người đẹp không? Ai cũng kính mến; đó là người đẹp chớ; thấy không?

Chớ không phải là “Tôi đi cắt cái lỗ mũi”; ơ, Tôi cắt cái vú”; làm cái gì? Đâu phải đẹp! Cái tâm hồn tôi không có đẹp![22:51] Cái tâm tự nó phải đẹp: Tâm tôi là hoa sen nhứt trần bất nhiễm, mà tôi mỗi thứ mỗi chấp, không lý tôi trở lại con đường buồn sao? Mỗi thứ tôi phải phá: gặp mê, phá mê; gặp chấp, phá chấp,” mới là chơn tâm tu học! Đó là đẹp vô song, có một không hai: gặp mê, phá mê; gặp chấp, phá chấp; cứ tiến mãi!

Tất cả không phải cái gì là của mình hết! Mình được phước có cơ tạng, có nhà cửa Trời, Phật đã làm, xây dựng cho mình; cái phước rất to, rất lớn, và mình chỉ hưởng và giữ trật tự thôi; mà hưởng cũng không biết hưởng, mà trật tự cũng không biết giữ, rồi chạy theo đồng tiền!

“Nói như ông Tám! Có tiền nhứt định là tôi đẹp!” Sức mấy đẹp! Thiếu gì người có tiền trong túi, nó giấu chớ, tiền thiếu gì; mà nó không đẹp! Mười đồng nó, 9 đồng, nó kiếm thêm một đồng, cất! Không đẹp! Nó không biết, nó không biết cái nó, cái mà trang trí cho nó đẹp, là cái làm phước! Nó là một thằng tị nạn đau khổ mà nó ra đây, nó nghe thằng tị nạn đau khổ kia, nó quên thằng tị nạn đau khổ kia, nó không bao giờ đẹp!

Nó phải làm sao lo cho anh, em nó được tiến đi…(nghe không rõ) Nó lo cho người kế tiếp thoát khỏi sự đau khổ đó, nó mới hưởng cái hạnh phúc đó! [24:16] Cái đẹp của người tu là phải biết làm phước, phải biết bỏ đồng tiền ra in cuốn kinh cho người kế tiếp được nắm, đọc.

Trong giây thổn thức đau thương, tự ái, không nói với cho người khác được, nhưng mà khi nó đọc ra, nó thấy là: “Cái lời này nó khơi dậy tâm hồn của tôi, nó cho tôi biết rằng, ‘Mày đi sai lầm.’Nhưng mà đối diện nói với nó: “Đi sai lầm, nó không nghe; mà nó đọc cuốn kinh đó, nó tự sửa! Hỏi chớ, chúng ta nên làm cái việc đó không?

Làm phước thì được phước; làm đẹp cho người khác thì mình chắc đẹp hơn; thấy không? Làm xấu cho người khác thì mình chắc xấu hơn; thấy chưa? Cho nên, phải biết sử dụng đồng tiền đúng mức; đó!

Mà đó mới là,Tôi thương yêu người đó”? Nhưng không, Tôi, nền tảng thương yêu của Trời, Phật đã ban cho tôi có một phước lành, có thể xác ổn định, không què quặt hơn người khác, thì tôi đã có một tình thương tốt đẹp, quý báu của Trời, Phật rất thơm tho, di chuyển đến bất cứ chỗ nào; thì tôi phải làm gì? Tôi phải thay Trời làm một việc!”

Cũng như người mẹ hiền ở đây thay Trời làm một việc: sanh con ra, nuôi nấng con, hầu hạ con từ giây, phút, khắc; nó bắt, hành hạ nửa đêm, mẹ cũng chịu; mà lớn lên nó có lộn ngôn đi nữa, mẹ cũng tha thứ để chờ ngày nó thức tâm. Là tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ hiền và tình yêu thương của người cha gánh vác vô tận. Thấy người cha không nói, nhưng mà người cha nghe “Con tôi bệnh,” buồn; Tôi muốn làm sao gặp được ông Trời, gặp được ông Phật, gặp được một y sĩ giỏi nhứt để cứu con tôi!” Đó, tâm của cha như vậy; lớn bằng biển cả chớ không phải ít đâu! [26:14]

Nhưng mà những cái hình ảnh đó để làm gì? Những cái hình ảnh tàn tật đó để độ tha, để cho con người thấy: “Tôi được trong lành, tôi được đầy đủ, mà người đó thì trở nên thiếu thốn! Tại sao? Tôi mới truy tầm ra cái tiền kiếp của nó: tiền kiếp nó ác ôn, nó bị đày đọa xuống địa ngục, rồi nó được lên đây; nhưng mà cảnh cáo một kỳ chót nữa, chưa cho nó hoàn tất!: Con phải chịu thiệt thòi để học nhịn nhục mà Con đã hứa với Trời, Phật!’ Cho nên nó phải ôm cái thân xác tàn tật để mà học cái nguyên lý nhịn nhục.Nhưng mà, ngược lại, ở đời lại mở óc cho biết bao nhiêu người trí thức: những người trí thức học về căn bản triết lý, thương yêu, đạo đức; nhưng mà thấy một đứa bé như vậy, thế nào? “Tui phải tìm cách nào cứu nó!Đó là một người y sĩ; những người y sĩ đó cũng có cơ hội học: qua những hình hài đó rồi người y sĩ đó sẽ mở trí ra, rồi lưu lại những cái gì tốt lành, cái hình ảnh tốt cho những người kế tiếp được đi, được tiến, được học.

Đó, bài học của Thượng Đế sâu rộng vô cùng! Chỗ nào cũng có Ngài, chỗ nào cũng có sự hiện diện của Ngài, chỗ nào cũng có sự giáo dục của Ngài; nhưng mà chúng sanh đâu có thấy; chúng sanh phủ nhận là, “Không có Thượng Đế; có tôi, có tiền, chớ không có Thượng Đế!”

Lúc mà con vợ mà chửi thằng chồng quá, thằng chồng nói là: “Thượng Đế ơi, vợ con chửi con quá! Bây giờ làm sao đây?” Nói: “Tao không có biết Thượng Đế! Tao chửi Mày cho đã rồi sẽ tính!(cười) Thấy không? Ở đời nó ngược như vậy! Nhưng mà hai chiều đều là chân lý, hai chiều đều là chân lý; thấy không? Có người rối loạn đó cho nên nó tạo ra nhiều y sĩ để trị bệnh rối loạn; nó tạo ra những người chán đời để đi tu và ảnh hưởng cho người rối loạn trở nên thanh tịnh. Thấy rõ không? Là cái trường học rõ ràng! [28:16]

Chúng ta đang ở trong trường học. Chúng ta đang dự thi từ bài một; một bước chân đi của chúng ta là một bài học, chớ không phải là yên ổn đâu! Các Bạn đừng tưởng, “Tôi có căn nhà rồi, tôi lớn rồi, bây giờ lớn tuổi tôi ra đây tôi mua được cái nhà, mua cái xe hơi, tôi yên!” Chưa có yên đâu! Đang ở giữa biển cả, sóng đang nhồi; chúng ta chỉ lui về cái chơn tâm, chúng ta mới…

Chớ muốn lui về chơn tâm, phải tập tành tha thứ và thương yêu nó mới khơi dậy điểm từ bi, rồi học từ bi, thực hiện từ bi! Lúc đó mới kêu bằng “Yên”! Yên là sao mới được yên? Họ chọc, mình không giận, mới là yên. Họ giết, mình không thù; mới là yên!

Họ chưa chọc là mình đã nói xấu người ta rồi, thì mình làm sao mình yên? Chính mình là tạo cái giống không tốt trong khối óc của mình; mình có cái điện não mà mình bấm trật, computer mà bấm trật chỗ thì nó trả lời những câu trật không, không có đúng! Thấy chưa?

Mình bấm trúng, nó phải đúng. [29:23] Cho nên, ở đời không nên cho mình đúng! Cho mình trật đi, thì mình mới học được cái trúng vô cùng của Thượng Đế. Chớ mọi trạng thái đều là thể hiện từ Thượng Đế mà ra; mọi trạng thái đều thể hiện trong lòng Mẹ mà ra: Đức Diêu Trì Kim Mẫu, Đức Mẹ cũng vậy, tha thiết chờ đợi các con của Ngài hành khổ và tiến thân. Đó, bây giờ tất cả những người ở thế gian làm mẹ hiền, tha thiết, “Cầu mong con tôi lớn lên, có vợ, có con, gia cang nó bình an”; nhưng mà nỗi lo buồn thế nào cũng không bao giờ ngớt trong tâm của người mẹ hiền; lúc nào cũng lo, lo cho con, rồi lo cho cháu, rồi lo cho chắt.

Mà gia đình chịu tu, có hạnh đức thì con cháu đều đồng tu, hoa sen đồng nở mới là thật sự ảnh hưởng chúng sanh!

Muốn tu, phải lập hạnh, phải hy sinh, phải nhịn nhục; nhịn nhục từ lời nói, từ hành động, từ mọi sự kích bác đưa đến:“Chúng tôi cũng nghĩ là Phật kích bác tôi, không có người phàm nào có quyền kích bác tôi hết!” Đâu có “phàm nhân”!Nói phàm nhân mà đâu có phải phàm nhân! “Con người đó nó chửi tôi, mà nó không biết nó là ai kia mà!” Vậy chớ, ai đang điều khiển nó? [30:48]Tôi tu chừng nào thì tôi bị kích động chừng nấy; tôi tu chừng nào, tôi bị ma quỷ thử tâm chừng nấy. Mà ai mượn? Trời, Phật mượn! Chớ có ai có quyền mượn con người đâu! Trời, Phật mượn!

Cho nên, “Năm, 6 tỷ người mà có người đó nó gay gắt với tôi hoài!” Là ông Phật á ổng theo ổng độ mình! Mình ráng mình quán thông cái tâm thức của mình, thì mình đi về Trời với ổng. Cứ nghĩ ổng là Phật là được rồi! Tự nhiên một việc mà nó làm cho cả 2 việc được chung: bớt thù, thêm bạn rõ ràng!

Thì chúng ta là người tu mà cứ nói: “Ôi, đạo đó đạo ma quỷ! Đừng vô!” Trật! Hỏi, đạo đó kính ông gì? Đạo đó kính ông Trời! “Thôi, ông đó là Ông Trời đó!” Nghĩ ông đó là Ông Trời, thì ổng từ cái xấu mà ổng phải trở nên cái tốt. Khi mình nghĩ là Ông Trời, và ổng biết ổng là Ông Trời: “Ông này ổng nói tui là ông Trời”; thì ông Trời đâu có dám làm bậy! Ông Trời không có làm bậy, thì tự nhiên ổng biết “Mình chính là ông Trời!Thì ổng phải đàng hoàng hơn! Hiểu không? Một chút xíu tâm lý vậy là đủ giúp cho đối phương tiến hóa.

Cho nên, những ông chủ Thiền đường của Vô Vi ban đầu thì chấp mê, nhưng sau càng ngày càng tu, ổng thấy rồi: ng nhỏ, ổng nhỏ, ổng yếu hơn con tép; ông chủ thiền đường yếu hơn con tép! Ai chửi cũng được, ai làm cũng được; bởi vì ổng Vô Vi mà! Không mà cộng thêm cái “không” nữa, ổng đâu còn cái gì mà… Ổng sức mạnh như con tép! Nhưng mà mặt tiền thấy ổng yếu hơn con tép, nhưng mà tới mặt đạo là thấy ổng mạnh vô cùng! Từ bi! [32:32]

Cho nên, chủ thiền đường nào cũng bị nhồi quả hết; khắp năm Châu của Vô Vi đều bị nhồi quả; nhưng mà đạt được cái nền tảng nhịn nhục nó mới có tồn tại: “Nó không phải cuả tôi! Của Thượng Đế, của mọi người! Tôi chỉ là một phần tự học mà thôi!” Thấy vui không? Ai cũng kính mến, ai cũng thương yêu trong nền tảng xây dựng cho chung để cho người kế tiếp có cơ hội đến. Thấy không?

Chúng ta sống với cộng đồng nhân loại, chớ không phải người Việt Nam không đâu. Bây giờ quý vị, không nhiều thì ít, cũng biết nói tiếng Úc rồi đó! Không lý chúng ta thành đạo, chúng ta để những người bạn Úc bơ vơ sao? Chúng ta phải thương yêu người bạn Úc, và người bạn Úc sẽ là ta! Họ cũng đồng đi trên con đường giải thoát; đâu có làm gì hơn đâu! Họ bị giam trong cái thể xác bực bội này, và họ tự giải thoát bằng một kỹ thuật mà chúng ta đã hình thành; thì mọi người sẽ đồng đi. Thấy không?

Thì chúng ta trang bị sắc đẹp cho chúng ta được rồi, thì sắc đẹp đó sẽ tràn lan khắp năm Châu, mọi người sẽ vui, bởi vì dự trù của Thượng Đế là tương lai giống dân nào về xứ đó, và qua lại không còn giấy tờ nữa; dự trù như vậy!

Bởi con người đã có khối óc. Khi mà nó hiểu được khối óc của nó là giá trị, khối óc nó là vô cùng, thì nó đâu có bỏ khối óc! Mà mọi người không bỏ khối óc thì chỉ đem lại sự hòa bình mà thôi.

Mà mọi người bị phỉnh phờ bởi ngoại cành, chỉ có chiến tranh mà thôi; thấy không?

Mà mọi người quy về tâm thức và khai thông khối óc của nó, chỉ có hòa bình! [34:26]

Cho nên, Thiền đường Vô Vi không có trang bị ông A, ông B, ăn hiếp ai hết; không có! Vô thì cũng nói, nói chuyện, bàn bạc; sách vở muốn lấy đi thì lấy; đưa tiền thì đưa, không đưa thì thôi, chớ nó cũng không có nghĩ tới tiền, vì đồng tiền không phải là cái chánh của người Vô Vi, mà điển là cái chánh của người Vô Vi.

Cái tâm thức là cái chánh của người Vô Vi.

Không phải là vật chất là cái chánh của người Vô Vi.

Thành ra, vô thiền đường nào một chặp là thấy cũng như quen thân lắm: “Chu cha, tôi thấy như sao mà thương mến Anh Chị quá! Thấy nhà nó dễ dãi không có gì khó khăn hết; rồi tự mình nó sửa tánh; rồi cái hạnh đó mình học được rồi mình về mình làm chỗ nào cũng là thiền đường hết!

Có chỗ trú ngụ là thiền đường bởi vì cái tâm thức đó mình đạt được, mình mới truyền cảm cho mọi người, nói cho mọi người làm như vậy, như vậy; được hết!

Nhờ, hỏi lại những người Vô Vi, hồi trước nó xấu xa lắm, nó dữ dằn lắm, nó đủ thứ lắm, nó không có thua ai hết á! Cờ bạc gian lận, nó cũng biết; cái gì nó cũng hiểu hết, nhưng mà bây giờ nó không thèm! Nó không phải thua đâu; nó không thèm, chớ nó không có thua; thử chơi, nó ngon lành lắm; nhưng mà nó không thua; nó không thèm thôi; nhứt định nó không thèm!

Nó đi lại một cái chỗ chơn chánh, và nó chấp nhận sự thử tâm bất cứ hoàn cảnh nào; rồi đây rồi nó sẽ đi tới phá mê, phá chấp được. Đây rồi những người Vô Vi ở tương lai nó sẽ đi khắp thế giới à: tự nó cảm thức được rồi nó đi, nó dấn thân nó đi! Đi nhiều mới được học nhiều; đi nhiều, Thượng Đế đổ nhiều xăng cho nó đi; nó mở trí ra, nó dìu dắt mọi người và nói sự thật. [36:06] Khi mà nó có luồng điển rồi, sự truyền cảm nó cho mọi người và nói thẳng phần hồn của mọi người.

Phải trang bị ngay tình thương và đạo đức, trang bị cái khí giới đó để đi được khắp năm Châu. Đừng có mê chấp nữa! Tha thứ và thương yêu! Đó là căn bản lợi lộc tối hậu của tâm linh!

Thành ra, bữa nay tôi về đây nói qua ít câu kỹ thuật để sửa sắc đẹp là do tâm, không phải do bên ngoài. Cho nên các bạn biết đi, đừng có nói “Tôi già.

Tôi già mà cái tâm tôi hiền là bà mẹ của mọi người; tôi già mà cái tâm tôi ác là mẹ của một, hai đứa thôi; tôi già mà cái tâm tôi hiền đức thì tôi mẹ của nhiều người!” Phải hiểu chỗ đó! Mẹ đẹp người ta mới đến; còn mẹ ác ôn, không ai đến đâu! Mẹ tình yêu thương luôn luôn có người ta đến. Cho nên quý vị là một đàn bà kế tiếp tình thương của Diêu Trì Kim Mẫu, đấng MHiền của mặt đất; Đức Mẹ cũng vậy.

Chúng ta là người kế tiếp xây dựng tình thương người kế tiếp của chúng ta được tiến tới.

Thì một nghiêm phụ cũng vậy. Nghiêm phụ là gì? Từ bi, đại từ bi mới là một nghiêm phụ; luôn luôn tha thứ. Con cái chọc, chửi, nhưng mà mình hiểu được, “Rốt cuộc nó phải về với chính nó. Đặt nặng tình thương đối với nó, nó sẽ thức tâm. Đó! Thì cái giây phút đó, cái giây phút lâm ly giữa cha, con thương yêu, cởi mở! [37:55]

Cho nên, trai trẻ mà biết được cái điều này thì mới nhìn lại: Chúng ta có hiện diện ngày hôm nay là đã mấy nghìn năm, không phải một, hai trăm năm! Luân hồi nhiều kiếp nó mới có duyên được nghe đạo Pháp; mà cái đạo pháp này là đạo pháp thực tế, Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, chớ không phải là cái chuyện u ơ, mê tín; không đặt vô nền tảng mê tín.

Thật sự tâm hiểu được, cảm thức được, nhận lãnh được qua thực hành; cái đó là cái quan trọng!

Cho nên, những người tu Vô Vi, tôi thấy rằng, hiểu được và trang bị được khối óc như vậy, và vật chất đã cho chúng ta thấy rằng, không có chỗ gì mà chúng ta còn sề sụt nữa. Computer, máy điện não có đầy đủ hết cho chúng ta thấy rõ nó tiến bộ như vậy đó mà từ khối óc chia ra, mà vật chất sắp đặt được như vậy, thì khối óc của chúng ta sắp đặt lại, chúng ta sẽ tiếp thu nhiều cái luồng điển tinh vi vô cùng, thanh sạch vô cùng, cao cả vô cùng!

Cho nên, mọi người ngồi đây đều có khối óc, và khối óc này đang truyền cảm với tất cả khối óc, chớ không phải là chuyện tầm thường. Hiểu được để xây dựng, hiểu được lập lại trật tự, hiểu được để tiến tới nhanh hơn từ kinh tế, chánh trị, quân sự, tu học; đủ hết trong cơ tạng chúng ta, không có ngoài khối óc của chúng ta!

Người ta trang bị để chống trả ngoại xâm, phải dùng chú, dùng bùa phép.

Tụi Vô Vi, không! [39:43] Trở lại luật quân bình mới chống trả ngoại xâm! Thấy rõ! Không cần niệm chú. Niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” đủ rồi!

Niệm chú mà không hiểu, là tai hại.

Niệm “Nam Mô a Di Đà Phật” phải hiểu được luật quân bình, là, kêu bằng, chống trả ngoại xâm! Đó, niệm “Nam Mô ADi Đà Phật,” để quân bình sáng suốt, thì mọi việc đều trọn lành. Đó! Trọn lành là một chánh trị siêu chánh trị: tận độ vạn linh trong cơ tạng. Cơ tạng này đâu phải một mình mình! Nhiều lắm! Mà mình không có độ nó, rồi mình nói, “Mày làm chánh trị gì? Cứu dân? Dân trong xứ, không độ; dân nào? Đất nước này, này, rờ được là đất này; nước ở trong này, này; điển trong này, này; mà không sửa, rồi đi làm chánh trị gì? Hại người ta thôi!

Thì bây giờ chúng ta làm cái chánh trị thực chất: sửa mình để ảnh hưởng người khác.

Còn không sửa mình, không bao giờ có khả năng ảnh hưởng người khác! Tâm mình không có đạo đức, mà làm sao mình làm chánh trị được?

Cho nên, nhiều người làm chánh trị, chết, tôi thấy khổ lắm; vẫn bị đày như thường! Ngay ở thế gian lúc ngồi có địa vị, về sau xuống rồi cũng bị đày; không có yên!

Vậy, tại sao chúng ta có cơ hội, có trọn vẹn đầy đủ ra đây, đầy đủ khối óc, mà tại sao không sửa mình để tiến hóa, mà làm Siêu Chánh Trị, thật sự ảnh hưởng chúng sanh?

Phải sửa mình!

Không sửa được mình thì đừng hòng gì mà ảnh hưởng chúng sanh! Chỉ đi lộn đường mà thôi, rồi chỉ sống trong sự tranh chấp mờ ảo rồi giết chóc lẫn nhau; kết thúc bằng một màn đau thương, mà thôi! [41:30]

Thì chúng ta đã chứng kiến nhiều rồi: người Việt Nam chứng kiến rất rõ: súng đạn qua trên đầu óc chúng ta, mà hù hiếp suốt ngày, đâu có giờ giấc nào chúng ta yên đâu! Thấy không?

Mà ra đây mà còn không tu nữa là uổng quá rồi!

Ai đưa đẩy chúng ta tới cái cảnh tu? Tới chỗ này là chúng ta đâu có nghĩ chuyện tu! Nghĩ về vật chất, nghĩ về dâm dục, nghĩ về tiền tài. Nhưng mà ngày nay có tiếng nói tu học, và có đường lối kỹ thuật để trở lại và trang bị một tâm thức khí giới tình thương để đi đây, đi đó, độ tha tại trần.

Mà còn e lệ gì mà không làm? Ai có thể chế mình ra được, mà mình không làm?

Mình làm cái tốt, làm cái đó không cần xin phép! Tình thương và đạo đức không cần xin phép!

Thực hiện cho đúng đi, cho nhân loại được tận hưởng cái nền tảng hòa bình, siêu văn minh sắp tới đây!Cho nên, ráng trang bị cho khối óc tốt đi! Tu hành tinh tấn là khối óc phải tốt!

Mà rước phức tạp nhiều quá rồi đè bẹp tâm thức; làm sao phát triển được? Không phát triển được!

Cho nên, tôi đi đây, đi đó để cho những bạn đạo có lòng thương mến tôi, để thấy tôi một ngày một tiến triển bằng cách nào, và coi thử cơ tạng tôi thế nào, tâm thức tôi thế nào? Hỏi tôi có bị lụn bại không? Tôi có bị lợi dụng bởi một đám nào không? Tôi có bị lợi dụng bởi ngoại cảnh không? Có làm tôi đen tối chỗ nào không?

Không có! Nếu mà làm tôi đen tối thì tôi sề sụt, thì tôi đâu dám tới thiền đường nào tôi nói chuyện đâu! [43:18]

Cho nên, tôi mong rằng mỗi Thiền đường phải có cái quỹ du lịch, rồi anh em bàn bạc hàng tuần; giảng đi, nói đi; trong anh em nói, phá mê, phá chấp, không có gì; nói thét rồi mở tâm mở trí ra. Rồi người đó tiếp được thanh quang, tiếp tục giảng cho mọi người. Rồi từ thiền đường này gởi tới thiền đường kia, cái quỹ du lịch là một tuần mình uống cà phê 1 đồng, 2 đồng, mình bỏ vô đó đi; gom lâu nó có tiền, rồi mình đóng tiền xe cho anh đó ảnh đi qua kia nói dóc, coi thử nó làm sao, coi cái đám kia vần ảnh ra làm sao? Nó càng vần, ảnh càng minh; nó càng vần ảnh càng thức; nó càng vần ảnh càng mở!

Thì mình đi theo, mình lập ra một Tiểu Đội Tình Thương và Đạo Đức; rồi đi tới một Đại Đội Tình Thương và Đạo Đức; khí giới tràn lan khắp thế giới!

Mọi người đang cần, mọi người đang khao khát! Có, mà không biết xài!

Mình chỉ kỹ thuật cho họ xài thôi, chớ mình đâu có lợi dụng tiền bạc của họ đâu! Thì khi đi đâu mình cũng có nhà cửa, cũng có tình thương, cũng có anh em! Mà ấm áp, chớ không có lẻ loi! Không có sự lẻ loi!

Cho nên mỗi một kỳ tôi về đây, anh em đều tụ họp. Cái gì tụ họp? Tâm linh của các bạn tụ họp! Trong lòng nó nao nức, nó phải họp! Họp chung, hướng thượng là Quần Tiên đang họp, tâm thức đang mở, đổi trao vô cùng tận, để tiến về Phật Giới thanh nhẹ.

Mượn cái Pháp Như Ý mà thanh lọc tâm thức! Nó rất rõ ràng. [44:57]

Mà nếu chúng ta còn trì trệ, mà không lo cho ta, ai là lo cho ta trong giờ phút lâm chung? Bây giờ không trang bị, tới lúc chết thì làm sao? Đi bằng cách nào, không hiểu! Không có kỹ thuật, làm sao đi?

Phải biết rõ kỹ thuật đó mới kêu là biết đường đi! Tu cho người khác được tu, làm cho người khác được làm! Đó là nhiệm vụ của người đang sống ở mặt đất này.

Mà không biết, rồi cứ tranh chấp, lợi dụng, rồi ghen ghét lẫn nhau; làm chi?

Anh em một nhà; rốt cuộc, nó chết mình cũng khóc vậy thôi; thấy không? Mình hại nó làm chi? Thương yêu, xây dựng! Mà mình có bị nó chửi mắng đi nữa, thì mình được ơn sư dạy mình nhịn nhục, mình ráng mình nghe để mình học; thì cái sức dẻo dai của mình chỉ gia tăng, chớ đâu có thụt lùi nữa! Tất cả đều là lợi cho chính mình, không có cái gì hại.

Cho nên, ông Trời dòm xuống, ở trên lầu cao dòm xuống, trăm hoa đua nở: có cái bông nào xấu đâu mà người ta đi tới, nói: “Tui thích bông này, chớ tôi không thích bông kia!” Đó là mê chấp rồi; ch bông nào cũng tốt hết! Nó có sức mạnh của mặt đất vươn lên!

Mình phải hiểu giá trị của mình: tất cả anh em ở đây không có người nào xấu: thằng ăn cắp, thằng du côn nó cũng có cái nghĩa khí của nó để đối đãi với bạn bè của nó; nó đâu có xấu!

Tại mình cho nó là xấu thôi! Rồi mình có cái thức hòa đồng mình độ nó, nó mở được cái thức hòa đồng, nó đâu còn xấu nữa! Thấy không?

Mình không có cái thức hòa đồng thì làm sao mình mở được cái thức hòa đồng của đối phương, mà đối phương trở nên tốt?

Mình không biết sửa sắc đẹp mình, làm sao mình ảnh hưởng người khác sửa cho nó đẹp?

Cho nên, tu tâm chớ không phải tu lý!

Chúng ta tu tâm, dụng tâm thanh tịnh .... [46:52]

[Hết băng]


----
vovilibrary.net >>refresh...