19900506L1

PERTH - LUẬN ĐẠO (3)

Đức Thầy: Đi đâu, không có biết; mà chúng ta khóc, rồi cứ thương mến người đó, “Rồi bây giờ người đó chết, làm sao tôi khóc? Mà khóc để làm gì? Rồi cũng không hiểu nó đi đâu. Rồi tôi cầu xin, cầu nguyện; đi Chùa, đi miễu, đi nhà thờ; đủ thứ; cầu cho nó bình an; mà chắc gì nó bình an?” Cho nên, những câu hói đó nó quây quần trong cái trí óc của tôi, tôi mới tìm hiểu làm sao, làm sao để hiểu mình, vị trí của mình, ở đâu đến đây, rồi sẽ về đâu?

Do đó tôi mới tìm ra một cái phương pháp là ngày nay do ông Đỗ Thuần Hậu thực hành: “Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp”. Ổng nói chuyện xuất hồn! trong lúc tuổi trẻ tôi thấy, “Cái hồn đâu mà xuất? Làm gì mà thấy được cái hồn? Họ chọc mình, họ phá mình, họ hại mình, mình thấy Hết hồn’; nói Hết hồn vậy, chớ không biết cái hồn ở đâu! Làm sao có cái hồn? Không biết!

Vì sao mà chúng ta có hồn, mà không biết? Vì tứ quan, mắt mũi, tai, miệng nó phỉnh phờ ta hàng ngày, miếng ăn, mắt nhìn, tai nghe, rồi nó phỉnh phờ chúng ta hàng ngày, lôi cuốn chúng ta hàng ngày; chúng ta quên cái thực chất của chính mình.

Thực chất của chính mình là gì? Nhìn lại cho kỹ cái thể xác này, khối óc này, cơ tạng này; ai có thể chế tạo được? Không! Từ siêu nhiên! Siêu nhiên là thầm kín, không có nói năng, không có động loạn;nhưng mà nó thể hiện được một cái hình hài hiện diện tại mặt đất này làm con người tại thế; bất ngờ được làm con người tại thế, chớ không phải, “Tôi quy định rồi tôi muốn làm con người bao nhiêu năm rồi tôi đi! Tôi làm cái gì, tôi không thấy, không hiểu; đó là bất ngờ có sự hiện diện của tôi tại đây!”

Thì tất cả bà con ở đây cũng là bất ngờ có sự hiện diện, mang cái xác phàm tại thế gian này. Nhưng mà cái khối óc bất phục; khối óc không chấp nhận sự đau đớn trong cơ tạng; khối óc không chấp nhận sự thua thiệt ở trường đời; khối óc luôn luôn muốn tìm sự thắng thế thăng hoa, và muốn thấy có một cáicủa riêng của chính mình, nhưng mà không biết làm sao thấy! [02:20]

Cho nên, cuộc đời nó nhồi quả chúng ta, nó kích động và phản động, nó làm bệnh hoạn đủ thứ hết; rồi chúng ta mới thấy rõ “Tôi là ai? Tôi làm gì mà tôi sợ bệnh như thế này? Tôi làm gì mà tôi sợ khổ như thế này? Mà tôi làm gì mà tôi mến Tiên, Phật như thế này? Hỏi thét, rồi chỉ nực cười mà thôi! Làm sao đây? Ta làm gì đây? Kiếm tiền ư? Có tiền rồi! Kiếm quần áo ư? Có quần áo rồi! Kiếm nhà? Có nhà rồi! Bây giờ đi đâu? Không biết! Cũng là trong vòng lẩn quẩn mà không giải thoát được.

Cho nên, cái phương thiền mà ông Đỗ Thuần Hậu đã thực hành, và ổng xuất hồn được, ổng nói, tôi nghe cũng phải; ông xuất hồn đi đây, đi đó, được. Tôi cũng ham thích, tôi muốn xuất hồn. Tôi muốn đi; tôi muốn tìm sự thật của chính tôi, và tôi muốn tìm sự thật của vũ trụ, càn khôn vũ trụ hiện tại. Cái nền tảng văn minh của Chư Phật, Chư Tiên ở đâu, tôi muốn tìm! Cho nên, trước khi tu, tôi cũng có cái tâm hiếu kỳ như những người tới đây dự thính và những bạn tu của tôi hiện tại cũng muốn, cũng muốn “Tôi đi, để tìm.”

Nhưng mà, Luật của Trời đã sắp đặt; có muốn cho mấy đi nữa cũng phải đi trong trật tự nó mới đạt được! Mà luật nó nằm ở đâu? Nằm nơi khối óc thần kinh của tất cả mọi người: từ bộ đầu tới chân, ngũ tạng, ruột, phèo, phổi, đều có thần kinh chuyển chạy hết. Cái đó là cái chấn động liên hệ với vũ trụ; đó là luật của Thượng Đế, cộng với Luật của Vũ Trụ hiện tại.

Nếu chúng ta làm sai, thì chúng ta tự phạt. Nếu chúng ta làm đúng, chúng ta được thăng hoa.

Thì cái đó, tại sao người ta tu trì trệ? Nhìn lại, chúng ta thật sự, mọi người đang tu đây đã nhìn lại:phạm rồi tái phạm hằng ngày, tư tưởng tới hành động; mình thấy việc đó không đúng, nhưng mà mình cũng làm; nội món ăn thôi, giấc ngủ, suy tư, phạm rồi tái phạm hằng ngày! “Hôm qua tôi cương quyết tu giải thoát; hôm qua tôi cương quyết làm một người tốt cho xã hội; nhưng mà ngày hôm nay nó lâm vào một cảnh kích động, nó đương thử thách tôi, thì tôi bị cuống cuồng ở trong sự mê loạn đó; rồi thoát ngôn bất chánh, tạo loạn cho chính mình!”

Cho nên, cuộc đời ai cũng vậy, ở giữa biển cả mà! Tất cả những người ngồi đây đang ở giữa biển cả, chớ chưa về tới đâu hết! Sóng nhồi; khi lạnh, khi nóng, phân minh không nổi; là tại sao? Không thanh tịnh! [05:14]

Cho nên, phải mượn cái pháp để làm cho khối óc, thần kinh chúng ta nó thanh tịnh; nó có trật tự, lúc đó chúng ta mới thấy rằng, “Chính tôi là người lái chiếc thuyền này, chớ không phải để ngoại cảnh lái tôi nữa! Ngoại cảnh nó bày biểu từ nhỏ tới lớn rồi, bao nhiêu màu sắc, bao nhiêu sự ăn uống, bao nhiêu mùi vị; nhưng mà tôi vẫn ở đây, chớ tôi đi không được! Bây giờ tôi phải lấy cái sự sáng suốt thanh tịnh của tôi, tôi mới lèo lái cái cơ tạng này bằng một cái dũng chí, bằng một ý chí bất khuất, tôi mới nhận định rõ tôi từ đâu đến đây, rồi tôi sẽ về đâu! Tôi từ cái mầm mống Đại Thanh Tịnh, tia sáng của Đại Thanh Tịnh giáng lâm xuống thế gian, rõ ràng! Bao nhiêu sự động lọan trong cơ tạng tôi rồi đêm qua đêm, ngày qua ngày, rồi tôi thức tâm, tôi thấy rằng lỗi của tôi!” Đó là một tia sáng nhắc nhở cho chính mình!

Tia sáng đó là Tia Sáng Thanh Tịnh; mà mọi người đã từ trong mầm móng Thanh Tịnh mà ra.

Cho nên, vợ chồng, con cái trong gia đình, vì thương yêu mới nhắc nhở mình; vì thương yêu mới khuyên bảo mình; vì thương yêu mới là gây cấn với mình! Đều nằm trong nền tảng mầm mống Thương Yêu của Đại Thanh Tịnh mà ra. Cho nên, gia đình nhiều người bị kích động và phản động, cha ghét con, vợ ghét chồng; đó là cũng từ trong cái mầm mống thương yêu mà ra: vì thương mà ghét, thương mà rầy, thương mà lo, thương mà động. Đó!

Cái khí giới đó là khí giới trường cửu bất diệt; khí giới đó, mọi người phải biết, và trở lại, nắm lại khí giới đó; trong cái mầm móng tha thứ và thương yêu, con người mới có tiến hóa được! Nếu mà chúng ta cứ nuôi dưỡng sự tranh chấp mãi mãi, thì chúng ta bị cuống cuồng trong bóng tối, và không có tiến thân được. [07:07]

Cho nên, cái pháp tu nó làm gì? Nó lập lại trật tự cho cơ tạng; pháp tu nó lập lại trật tự khối thần kinh; rồi nó mới thấy sự sai lầm của nó.

Mà khi nó thấy rõ sự sai lầm rồi, nó dứt khoát.

Khi mà các Bạn thấy nhà dơ dáy, rác rến nhiều quá, thì bạn bằng lòng tự quét, không có đợi ai quét hết! Thì mình thấy khối óc mình tăm tối, mà mình có nơi tiến hóa sáng hơn, tại sao mình không đi? Chắc chắn là mình phải đi!

Cái cơ tạng nó bệnh hoạn, nó đặt những câu hỏi gì? Hỏi, “Mày sợ không? Mày dám vượt qua cái bệnh này không? Hay là Mày còn ôm cái bệnh này?” Thì mình nằm đêm, “Sao bệnh cứ bệnh hoài?”

Bệnh này bệnh gì? Bệnh tâm; mà dũng chí, chúng ta đâu có bệnh! “Tôi không chấp nhận bệnh, mà tại sao bệnh cứ tràn lan trong cơ tạng của tôi hoài? Tôi dứt khoát nó! Thì lúc đó tôi mới hiểu rằng sự sai lầm của chính tôi do đâu mà ra.

Cái sáng suốt nó bộc khởi rồi mới thấy, do ăn bậy, do nghĩ bậy, tham dục, cơ tạng không yên ổn, làm sao nó hết bệnh được! Cơ tạng yên ổn thì bệnh nó mới hết!

Cái đó, là y sĩ chánh là ai? Sự sáng suốt! Là phần hồn! Phần hồn phải chịu trách nhiệm tất cả để điều khiển, lập lại trật tự, và dẫn tiến tâm lẫn thân trong chu trình tiến hóa hiện tại.

Tất cả, từ một người tỉ phú, ông vua ở thế gian cho tới một người dân, cọng cỏ, đi nữa cũng phải nằm ở trong cái Luật Kích Động và Phản Động, Sanh, Trụ, Hoại, Diệt, Hồi Sinh trong vũ trụ này; không có tránh khỏi được! [08:52]

Khi mà chúng ta hiểu được cái nguyên lý đó, sự nhồi quả là đưa chúng ta tiến hóa, sự kích động cũng đưa cho chúng ta tiến hóa, bệnh hoạn cũng đưa cho chúng ta tiến hóa.

Khi mà bệnh hoạn, bí đường rồi, “Người ta nói ông Phật, tôi đi tìm ông Phật; người ta nói ông Tiên, tôi cũng đi tìm ông Tiên; người ta nói cái bà thiêng liêng đó cũng hay quá, tôi cũng tìm cái bà thiêng liêng đó tôi nghe, tôi hỏi. Đó! Thì để làm gì? Mong cứu chữa cho tôi được!”

Mà chúng ta có một cái pháp, chúng ta cứ tu lập lại trật tự, thì tự nhiên cái sáng suốt đó là gì? Chúng ta đi tìm thiêng liêng để làm gì? Để nhờ sáng suốt của họ. Mà chúng ta lập trật tự lại, rồi để chúng ta vun bồi sự sáng suốt của chúng ta, rồi chúng ta mới ổn định cuộc sống và quyết định mọi sự việc; nên làm, hay không nên làm?

Mỗi ngày một chút, một việc chút xíu thôi, là nó gia tăng lần lần và nó làm cho chúng ta càng ngày càng chìm đắm xuống và không có phát triển được.

Mà nếu chúng ta hiểu rõ rồi, chúng ta đứng vào vị trí rõ rệt, quán thông, biết hai chiều một lượt: trong cái sanh tử, có sanh thì nó phải có tử; có tử, nó phải có sanh; đó. Thì hỏi, lấy cái gì chứng minh? Sanh, tử trong bữa ăn, có rồi: các Bạn ăn cọng rau; nó, lúc sanh; nhưng mà Bạn nhai trong miệng, nó tử; rồi nó lại hồi sinh, nó sống với trong cái cơ tạng, nó chuyển qua một biến dạng, nó chuyển qua một Tiểu Thiên Địa mới, là cái thể xác này. Mà thể xác này biết tu, thì cái thanh quang, cái luồng điển đó nó mới dẫn giải; ăn vô thấy bừng sáng cả mặt mày; rồi cái luồng điển nó hướng thượng nó mới được tiến hóa.

Cái chánh của nó là Điển; cái chánh của nó là mầm mống của sự thanh tịnh, sáng suốt; mà mình gom nó về cái sự thanh tịnh và sáng suốt thì nó đồng hành với mình, nó đồng tiến đi lên, thì nó mở, nó nhẹ.

Cho nên, những người tu mà ăn được con thú, con thú cũng mừng; ăn được cọng rau, cọng rau cũng vui; vì Luật Tiến Hóa đã đặt sẵn cho mọi người, “Thiên sanh nhơn, hà nhơn vô lộc; Địa sanh thảo, hà thảo vô căn”; thì thấy rõ ràng: không có người nào mà không có miệng để ăn, mà không có cái cây nào không có rễ để hút nước. Đó là luật định trong tiến hóa. [11:12]

Cho nên, cái mặt của các Bạn, cơ tạng các Bạn, tay chân các Bạn vầy chớ, chết rồi mặt khác rồi! Nó không có giống! Biến qua một cái dạng khác rồi! Nó có một cái thay đổi khác thường, biến qua một cái dạng trẻ hơn, hay là già hơn tùy theo cái duyên nghiệp của mọi người.

Cho nên, đừng có nói rằng, “Ồ, Ông lên, Bà xuống nói tôi như vậy; tôi cứ nghe, tin nhự vậy!” Không được! “Tôi phải kiểm chứng, tôi phải thấy rõ. Hành động của tôi, hình tướng của tôi, tôi phải biết tôi từ đâu đến: từ thanh nhẹ trở nên nặng trược; và từ nặng trược, tôi phải cởi mở, tôi giải nghiệp tâm, tôi mới trở về sự nguyên căn thanh nhẹ của tôi!” Ai không muốn thơm, ai không muốn nhẹ nhàng, ai không muốn sung sướng? Tất cả ngồi đây ai cũng muốn sung sướng, muốn nhẹ nhàng. Nhưng mà tại sao lại ngự ở trong cái cơ tạng bực nhọc như thế này, tăm tối như thế này; không hiểu mình là ai, không thấy rõ vị trí mình? Bây giờ, hỏi cho kỹ, “Mình là ai?” Không dám trả lời; không biết; đâu có thấy trọn vẹn, mà trả lời!

Cho nên, chỉ tu thanh tịnh mới thấy! Ông Phật thanh tịnh, ông Phật ngồi một chỗ, nhắm mắt, mở ra thì ổng mới hòa với các giới, ổng mới làm được nhiều việc trong một lúc, là những tia sáng hào quang của ổng chuyển giải bất cứ khắp nơi nào; thì người ta tới chùa người ta chiêm ngưỡng: “Lộng giả thành chơn”; thấy ông Phật bằng đất đó, nhưng mà tâm mình nghĩ, “Ông Phật, chánh”; vô chùa, mình nghĩ, “Ông Phật, thiệt”; thì ông Phật thiệt phải chiếu ban cho mình, vì cái tâm mình hướng thẳng với Ngài, Ngài phải tận độ, kêu bằng, vô chùa là, “ Lộng giả thành chân”. Mình thấy ông Phật giả, thiệt, nhưng mà người ta trang trí, người ta làm đẹp, nhưng mà mình nghĩ ông Phật đó là thiệt! [13:03]

Ông Phật thiệt không tham lam, không ăn hối lộ; từ bi, bác ái, cứu độ chúng sanh. Phải hiểu cái chơn lý đó chúng ta mới tới gần Ngài; thì lúc đó cái ảnh hưởng đó nó mới thay đổi tâm trạng của chúng ta. Ta đọc cuốn sách, lời nói của Phật, chúng ta phải nghĩ rằng, ta cũng từ Phật mà ra, thì chúng ta mới trở về với Chơn Lý được.

Còn nếu, Tôi thấy ông Phật hay quá; tôi là con ma, con quỷ; thì suốt đời tôi chỉ là ma, quỷ, thôi! Tôi không dám tiến tới ông Phật; làm sao tôi tiến tới cái chỗ thanh nhẹ được?” Cho nên, ở thế gian này, nhiều người làm ăn, tuổi trẻ mới ra đời muốn làm ông nhà giàu, cứ sợ ông nhà giàu; làm sao làm nhà giàu được! Thì ổng đó buôn bán làm sao? “Ổng sử dụng khối óc; tôi cũng sử dụng khối óc. Mà ổng sáng suốt ở chỗ nào, Ổng ổn định ở chỗ nào, Ổng quân bình ở chỗ nào; tôi phải tìm hiểu, và tôi sửa lấy sự động loạn của tôi trở nên quân bình; thì tôi đứng đồng hạng với ổng! Thì sự tương giao buôn bán nó đâu khó khăn! Nó đồng một tần số, nói một câu là có tiền!

Rồi mình không biết, “Nó giàu, ác!” Rồi bây giờ muốn bóc lột thằng đó, muốn ngược lại, ăn cướp của thằng đó; là mình càng ngày càng sanh quỷ; mình làm con quỷ, chớ đâu làm con người. Người ta khổ người ta mới làm có tiền. Bây giờ mình phải làm sao mình xây dựng cái khối óc của mình; khổ và tiến tốt, thì lúc đó mình mới làm ăn được; có uy tín mới làm ăn được.

Thì ông Phật cũng vậy; mà con người, muốn tiến về ông Phật. Tại sao ông Phật đi tu? Ông Phật ổng bỏ nghiệp tâm, ổng bỏ sự xa hoa phú quý mà nó có thể quyến rũ ông ở thế gian, nhưng mà ổng bỏ, dứt khoát, cái tâm ổng không có nữa, không có nuôi dưỡng cái hành động đó nữa; ổng mới đi tu được, ra rừng tu được! Ổng dứt khoát mới được.

Thì ngày hôm nay chúng ta có tâm thức, và tâm thức chúng ta không có nuôi sự dơ bẩn nữa, không nuôi nhng sự tranh chấp nữa, không nuôi sự hơn thua nữa, giữ tâm thanh tịnh! Tu là phải có tâm. [15:10]

Tu mà không có tâm, đó là ngạ quỷ, súc sanh: người tu phải có tâm; người tu mà còn lý luận tranh chấp, đó là ngạ quỷ, súc sanh, chớ không phải người tu.

Người tu phải hiểu cái chơn tâm của mình. Khi mà chơn tâm mình tự đạt rồi, chỉ biết tha thứ và thương yêu, xây dựng mọi kích động và phản động ở trường đời này; chỉ giúp cho chúng ta tiến, mà thôi. Chúng ta chỉ quỳ bái và cảm ơn mà thôi, không nên chê bai và kích động, và tạo loạn cho chính mình.

Mình từ con người có hy vọng trở về Tiên, Phật; mà trở nên Ngạ Quỷ Súc Sanh để làm cái gì?

Cái óc tranh chấp, cái óc hơn thua, cái óc tính từ li từ tí; cái óc đó là cái óc đê hèn, bần tiện; chúng ta không làm! Người tu chúng ta bỏ cái đó mới giải được cái nghiệp tâm.

Tu phải có tâm, tu mà lấy độc tài khống chế người tu, cái đó là loạn dâm, người loạn dâm, chớ không phải người đàng hoàng.

Người đàng hoàng không vậy; người đàng hoàng phải tôn trọng quyền phát triển của mọi người: người thích cái này, người thích cái kia, người thích cái nọ; nhưng mà mình là người quán thông thì mình chỉ hành động để ảnh hưởng người ta; không nên buộc người ta phải theo đường lối của mình. [16:26]

Cho nên, những người độc tài, bước vào Vô Vi tu, không có lâu thì nó lại phản trắc; nó phản lại Vô Vi, nó chống Vô Vi, vì Vô Vi đi thẳng và không có vị nể bất cứ một ai!

Nếu nó đi sai thì nó bị đọa. Nó tự loại nó ra khỏi hàng ngũ của Vô Vi mà thôi.

Còn những người Vô Vi chánh thức, thì chỉ nuôi dưỡng cái nhịn nhục; thấy Chư Phật Chư Tiên thành đạo nhờ nhịn nhục, còn lợi dụng không bao giờ có được. Tất cả những người Vô Vi ở thế giới đều phát tâm, giải nghiệp lo tu, để thấy rằng, “Đồng bạc giả; tôi bỏ đồng bạc giả tôi lấy đồng bạc chánh, tôi lo tôi tu. Một mặt tôi làm phước, một mặt tôi lo tu, đời đạo song tu rõ ràng!” Người Vô Vi đâu có ai ăn lương, bỏ tiền ra làm việc, bỏ tiền ra giúp đời để học đạo. Rất rõ ràng!

Cho nên, những người Vô Vi nhẹ nhàng, nói bây giờ có thiền viện thì tới thiền viện chơi, không có thiền viện thì thôi; có thiền đường thì tới thiền đường chơi, không có thiền đường thì thôi! Và nguyên lý tu học ta tìm đường lối của người đi trước, và ta ở nhà tự tu cũng tiến à.

Cái quan trọng là tương ngộ ở bên trên, cái quan trọng tranh chấp sắp đặt ở thế gian này làm gì? Không ăn chung gì hết.

Cho nên, Vô Vi không tiền, Vô Vi không có tổ chức nhưng mà hô lên là Vô Vi tới ngồi chơi. Mà nói bậy nói bạ, không đàng hoàng không xứng đáng thì nó đi về, mỗi người có nhà có vị trí nó đâu có lệ thuộc.

Người tu Vô Vi mà lệ thuộc bởi thiền đường, lệ thuộc bởi người điều khiển; cái đó là không có được;đó là làm chánh trị, sai lầm!

Còn người tu chánh thức, nghe lời chân lý, hay, thu thập để về tự tu, tự sửa; còn lệ thuộc, không nên.

Tôi khuyên tất cả các bạn ở thế giới này, tu Vô Vi không nên lệ thuộc bất cứ một nhóm người nào, một con người nào! Mà nhìn thẳng hành động của họ, và để nuôi dưỡng cái ảnh hưởng đó mà thực hành đi tới, mới phá mê, phá chấp, đạt tới cái dũng chí thật sự của chính mình.

Đi, trở về bến giác rõ ràng; không lệ thuộc nữa!

Không dùng cái ảo ảnh, không dùng cái lý thuyết, không tô đẹp ông Phật này, tô đẹp ông Phật kia, tô đẹp ông Thượng Đế nọ; mà chính mình có vị trí Phật, có vị trí Thượng Đế, có vị trí Tiên, không chịu về! [18:53]

Tự gạt mình! Có mấy chục năm nữabị gạt nữa! Đã bị gạt rồi, mà còn gạt một cấp nữa, làm sao mà tiến tới đạo pháp được?

Thì đâm ra tranh chấp, đâm ra sân si, đâm ra buồn tủi; rồi cái đó nó sanh bệnh. Đó là tâm bệnh. Tâm bệnh càng ngày càng nặng, rồi đi tới chỗ khùng điên, loạn, gia cang bất ổn, càng tu càng không yên;rồi đổ thừa Vô Vi!

Vô Vi đâu có làm cái đó! Vô Vi là người có hạnh đức, phát tâm tự tu, tự giải thoát, không có nhờ đỡ một ai. Phải hiểu chỗ này!

Còn bây giờ, vì người đông mới lập ra thiền đường, lập vị trí này, vị trí nọ, để giữ tài liệu cho người ta nghe thôi! Người ta tới người ta xin; phải phát tâm, phải đưa cho người ta; chớ không phải sửa đổi!

Tất cả những tài liệu gì của Vô Vi là sự thật; để người ta nhìn vào sự thật.

Mình ngu mình thiếu trí mình nhìn vô mình tức; nhưng mà người ta khôn, người ta đủ trí, người ta nhìn cái đó là phải.

Bởi, có cái gì không phải là chân lý? Cọng cỏ cũng là chân lý, hột cát cũng là chân lý; tại sao mình lại chê với khen?

Cho nên, phải hiểu cái đường lối tu học: hòa mình với tất cả, dấn than, hy sinh, đạo đức mới thấy rõ cái đường tu chính mình phải chọn, phải tiến cho chính mình.

Đừng có nói: “, tôi đem cái này rồi người ta hư!” Không có hư, không có ai hư hết đó! Ai cũng có khối óc khôn ngoan, biết đường đi, biết nóng, biết lạnh, biết tiến, biết lùi; không có người nào ngu hết!

Vũ trụ đang giáo dục họ; Thanh Quang đang dìu tiến họ; chớ không có bao giờ bỏ một cái đứa con nào ở thế gian hết!

Nhưng mà người ở thế gian đem cái ý độc tài, làm trì trệ cái pháp môn rồi không khai triển, rồi không có ai chịu tu. Là tại cái người dẫn dắt ngu, tưởng là người khác ngu; chỗ đó, sai lầm [20:57]

Cho nên, người đủ trí, Chư Phật, không có bác một đề tài nào hết mà đề tài nào cũng là đề tài tiến thân tu học. Cho nên mình phải hiểu mọi trạng thái mới là người tu. Cho nên, Đức Phật thức tâm rồi, mới hiểu mọi trạng thái, thì muốn về bến giác hay về, muốn xuống thế gian thì xuống, muốn qua địa ngục thì qua; đâu có gì khó khăn đâu? Ta là một người đại trượng phu, ta muốn đi đâu ta đi, vì trọn lành rồi, ta học hết rồi, bài vở ta trả hết rồi; thì ta có nuôi dưỡng dũng chí thì chỗ nào ta cũng đi được hết.

Còn người ô trược, mê cái này, chấp cái nọ; ban đầu thích thì quỳ bái; rồi lâu rồi, được hiểu chút đỉnh,ta đây làm cha người ta, đè đầu thiên hạ! Cái đó là, cái chuyện đó, người phàm nhìn vô người ta cũng hiểu rồi: Hành động bất chánh, ngạ quỷ súc sanh, không phải là một người Tiên, người Phật tại trần. Tiên Phật tại trần không có tranh chấp, chỉ thương yêu, tha thứ, đóng góp, xây dựng. Đó là cái chánh pháp.

Cho nên, từ đây về sau, các bạn sẽ thấy nhiều cái nó lộ ra ghê lắm: lợi dụng Vô Vi, phổ hóa Vô Vi, sửa đổi Vô Vi; nhiều lắm! Mà các tôn giáo cũng bị, chớ không phải riêng Vô Vi; vì khối bên kia nó tràn ngập qua, nó làm đủ chuyện hết; nó chuyển cái óc con người từ tốt trở nên xấu, trong cơn thử thách;rồi mới tiến tới Long Hoa phán xét.

Cho nên, phải hiểu và dứt khoát, và giữ tâm tu, thật sự tu: mình tu cho chính mình, tu để hiểu tất cả.

Còn nếu mà tu mà không hiểu đó, không có độ được ai!

Tu mà cứ theo người này người nọ, “Người này nói xuất hồn, thấy này, thấy nọ, tôi đi theo người đó.Sai! “Tôi phải theo tôi; tôi phải sửa tôi; tôi phải thấy rõ hành động sai lầm của chính tôi, của vũ trụ;thì tự nhiên nó mới mở. [23:00]

Mình hít cái nguyên khí của càn khôn vũ trụ vô, an bài trở lại trật tự siêu nhiên như lúc sơ sanh; thì nó trở về thanh tịnh, chớ gì?

Khi mà các bạn ngồi làm Pháp Luân Thường Chuyển, 2, 3 hiệp rồi, nhập định rồi ngồi thấy nó nhẹ nhàng. Người nào mà làm Pháp Luân Thường Chuyển cho đúng rồi đó, không cần thiết bữa ăn ban đêm nữa! Lúc đó không nghĩ vấn đề ăn nữa; mà nghĩ vấn đề thiền! Tại sao không ăn; bệnh chết còn gì? Nhưng mà càng thiền, mặt mày càng tươi tắn, càng đỏ đẹp. Là nó ăn cái trực tiếp, ăn nguyên khí của vũ trụ là ăn trực tiếp. Còn ăn đồ ăn quá nhiều, để cho no, mạnh, calories cho nhiều theo khoa học,thì bệnh thêm, không có tươi bằng người thiền.

Mà người thiền mà nó bớt ăn ban đêm rồi, nó thấy nó thanh nhẹ, nó hưởng cái nguyên khí của vũ trụ, Thanh Quang ban chiếu cho nó; trong sau một thời thiền rồi các bạn có thể đứng dậy, nhìn vào kiếng thấy cái mặt khác liền, tươi liền! Mình xác nhận là ăn món ăn trực tiếp.

Còn cái kia, gián tiếp, ăn vô, phải đợi sự tiêu hóa. Bộ tiêu hóa làm việc tốt, mình mới nhận được, khối óc mới nhận được.

Còn cái này làm thẳng, hưởng thẳng. Thì khi mà hưởng được cái nguyên khí, món ăn của vũ trụ rồi, sự thanh nhẹ của Bề Trên rồi, thì các Bạn là gì? Thanh tịnh chớ gì nữa! Thanh tịnh là sáng suốt: nhìn người đời, các bạn thấy là họ bệnh nhiều quá, cái tánh ham ăn họ sanh ra bệnh; mà từ cái ham ăn đó nó tạo ra cái mê chấp. Bạn nhìn mặt biết ý người rồi; mời nó ăn bữa cơm, biết rồi! Nhai ào, nuốt ẩu, hại ruột gan! Mình thấy rồi: đó, là mất trật tự; mất trật tự từ giai đoạn, từ một chút thôi, miếng ăn nhai nuốt thôi là đã mất trật tự rồi: nhai ẩu, nuốt ẩu, không có suy nghiệm; cái óc không có mở!

Khi mà chúng ta nhai chén cơm, chén cơm dễ gì có! “Tôi ăn cơm hoài, mà tôi đâu có làm sao tôi trồng được lúa mà tôi xay ra hột gạo, tôi nắm đồng tiền tôi mua gạo ăn mà tôi không biết giá trị của hột lúa. [25:20]Hột lúa là đấng bồ tát vĩ đại, hy sinh kiếp này đến kiếp nọ để cứu độ chúng sanh cho mọi người được ấm no. Khi tôi ăn, tôi phải nhai, tôi phải nghiền ngẫm từ đâu mà đến, mà tôi không có cơm tôi chết, tôi thấy như vậy. Không có cơm tôi yếu, nhưng mà cơm là sức mạnh!”

Sức mạnh nó ở đâu? Từ mặt đất mà lên, tình mẹ mà ra, tình mẹ của mặt đất ban ơn cho chúng ta rõ ràng, cho chúng ta có cơ hội ăn.

Mà chúng ta không suy nghiệm, không quán thông: Trong bữa ăn mà chúng ta suy nghiệm, quán thông rồi, chúng ta thấy con thú tội, thấy cọng rau cũng tội: cọng rau nó đã thụ trảm bá đao, nó phải chấp nhận sự chặt trăm lần, rồi nhai trăm lượt nó mới nuốt vô trong bụng được. Tội nó còn nặng lắm. Mà nó muốn gì? Nó muốn trở lại với con người nó phải hy sinh toàn than, toàn xác; mà nó phải có cái hạnh BTát mới cứu độ người, mới được sống với người.

Còn người tu hành như Tiên, Phật mới sống với Tiên, Phật, hành khổ như Tiên, Phật, mới có cơ hội sống với Tiên, Phật.

Người tu mà muốn sướng hơn Tiên, Phật; không được! Phải khổ hơn, ăn ít, ăn một trả mười, làm việc nhiều hơn; không nên cho khối óc ngừng nghỉ, Phải làm việc hoài, thì con người nó minh mẫn. Lúc đó mới xứng đáng đứng bên Phật, Tiên được. [27:00]

Vô quái ngại, thì đó là chiều hướng thanh tịnh, thì những người Vô Vi đều có cơ hội hết: Soi Hồn để chấn chỉnh khối óc; Pháp Luân Thường Chuyển để giải tỏa trược khí trong nội tâm nội tạng; nhưng mà phải bớt vấn đề tham ăn. Tôi nhắc hoài, trước kia tôi tu, tôi chỉ ăn một chén cơm, một trái cà thôi, mà mặt mày tôi hồng hào, mặt tôi tươi; tôi đi từ Chợ Lớn xuống Đa Kao, nghe mấy câu đạo, rồi uống nước không à! Mà đi bộ! Cho nên, cần phải thể thao; đi bộ là một chuyện thể thao, rồi ăn ít nó lại khỏe mạnh về tâm linh và niệm Phật nhiều thì nó mới tận hưởng được, nó quân bình rồi nó mới hưởng được cái luật quân bình ở bên trên là thanh quang ban chiếu cho nó, nó nhận được, thì khối óc nó mới mở, thi thơ mới dồi dào. Nó rất rõ ràng, nhưng mà cái hành trình đó người thế gian không chịu làm, tôi thiền bao nhiêu năm mà người ta cứ sợ chết à. Nói ăn vậy nó yếu rồi tôi làm không được, vậy à. Bởi vì tại sao, con người không chịu suy nghĩ. Lúc lọt bụng mẹ, mẹ cho bú có chút sữa à, mà nó sống càng ngày càng lớn, càng vui, biết nói biết năng, bú chút sữa thôi. Rồi lớn bày ra ăn, chút ăn, chút ăn, ăn cái này cái nọ, rồi lớn ăn thịt rồi nhậu, càng ngày càng phức tạp thêm. Mà không hay, mình đi lạc đường mình đâu có hay, cứ giữ căn bản mà con người, giữ căn bản thanh nhẹ như vậy, và tiếp tục ăn những cái gì có trật tự thì khối óc nó tốt à.

Còn ăn, làm cho cái ruột nó dơ rồi, cái cơ tạng mình nó thành ra nghĩa địa rồi, chứa xác chết nhiều quá rồi, nó hôi thúi. Hôi thúi mà cứ đòi những chuyện bảnh bao làm sao được. Mình phải lọc sự hôi thúi ở bên trong, rồi tự nhiên nó bảnh bao.

Cho nên, ngày hôm nay, khoa học người ta đã khám phá ra rồi, mà đã lâu rồi chớ không phải mới đây, về đạo thì nói đã lâu. Pháp Luân Thường Chuyển là lo cho ruột đó, Pháp Luân Chiếu Minh là lo cho ruột đó, nhưng mà người ta ăn nhiều quá, thành ra tôi phải dấn thân tôi đi súc ruột 52 lần. Không chết. Để chi? Để cho mọi người thấy rằng, “Ông Tám súc 52 lần; mà tôi súc 20 lần; ăn chung gì? Thì họ súc được 20 lần thì tôi mừng cho họ: họ bớt bệnh; vì chứa chấp ở trong đó nhiều quá, ruột nó 6 lần cao hơn thể xác của mình; 200 mét carres vuông (mètres carrés) ở trong đó; mà bao nhiêu triệu lỗ ở trong ruột nó hút nước, nó bị nghẹt hết trọi, tắc nghẽn hết, nó mới sanh ra bệnh.

Nói ra thì người nào cũng đang bệnh hết! Không tin! Đi súc rồi mới thấy rằng, “Tôi đỡ bệnh nhiều,và tôi thấy tôi trẻ nhiều, và thấy tôi khỏe nhiều. Như tôi bây giờ, kỳ trước tôi qua đây, thấy tôi bề bộn lắm, nhưng mà bây giờ tôi thấy tôi thanh nhẹ, nghe tiếng nói tôi càng thanh nhẹ nữa. Thì nhờ cái gì? Nhờ tôi súc ruột!

Thì những cái ảnh hưởng đó và thực tế, nói được, rờ được và làm được thì các bạn mới có thể bắt chước được. Cái đó là cứu à. Bây giờ người ta, ông thầy tướng ông nói là bạn 70 tuổi chết, mà bạn đi súc ruột đi, 90 tuổi chưa chết, lúc đó khó chết à, vì đâu có sài phí cơ tạng đâu mà chết. Cơ tạng nó nhỏ lại, súc ra rồi nó nhỏ lại. Các Bạn nghe âm thinh của tôi các bạn thấy nhỏ lại, ruột nó nhỏ, gan nó nhỏ, tim nó nhỏ, không có gì lộn xộn. Trước kia người ta nói cái tim tôi phải mổ, phải đổi cái tim mới, tôi đâu có, còn thâu băng đó mà, mà bây giờ súc rồi, cái tim tôi nhẹ. Bây giờ tôi với bác Trung chạy đua à, chạy không lại [30:58]

Mỗi buổi sáng tôi ở chỗ đó tôi chạy 30 vòng, mấy ông bạn ở bên Mỹ qua nói, “Cha, Thầy chạy được 20 vòng hả? Để con chạy theo!” Chạy có 10 vòng, nói, “Thôi, chạy không nổi ông ơi!” Chạy không nổi. Tại sao? Tại sao trước kia tôi chạy 3 vòng, chạy không được, mà tôi chạy 20 vòng được? Là cái tim tôi nó hết lớn rồi, nó nhẹ lại, nó không có bị đập mạnh; thì nó khỏe, chớ có gì đâu! Nó trở lại lúc sơ sanh, lúc con nít, thì con người nó vui thêm nữa, đâu có buồn.

Cho nên, người đạo đâu có ăn nhiều. Người đời mới ăn nhiều! Người đạo ăn rất ít, nhưng mà vẫn khỏe mạnh. Mấy ông tu trên núi đâu có ăn nhiều, ăn cơm, một chút rang chút muối, một chút cơm, người ta ăn, đủ rồi. Mà người ta nhai thiệt kỹ, nhai cho nó tan trong nước miếng.

Cho nên, cái bản Nam Mô A Di Đà Phật, tôi đã nói là: nước miếng là trị bá bệnh; mà chúng ta nghĩ lên trung tim bộ đầu, co lưỡi, răng kề răng, là lấy cái Thiên Hỏa mà nấu nước, nấu Linh Dược cho mình uống, là niệm Phật. các bạn niệm Phật nhiều rồi, tự nhiện các bạn không có ăn nhiều. Khi mà co lưỡi, răng kề răng là chấn động cả ruột gan hết: những khối thần kinh nó làm việc đều; niệm thét nó thông, nhẹ, chớ không phải mấy người niệm Phật là mấy người ngu đâu! Càng ngày nó càng mở trí, nó thông minh lên.

Rồi người ta ăn chay, người ta bớt dần dần, dần dần, dần dần; chỉ ăn Ngọ thôi; tối người ta không ăn nữa; người ta khỏe nhiều!

Ăn nhiều là bệnh à, không phải ăn nhiều là khỏe! Ngược lại mình đó, chu cha tôi sợ đói lắm ông ơi, đói chừng nào là bệnh chừng nấy, chặp đói chặp ăn, chặp đói chặp ăn. Đó là người bệnh đó. Cái ruột nó nghẹt rồi, ăn vô nó chỉ đem ra sa thải đi tiêu hết rồi. Cái ruột nó không có hút cái nước tốt cung ứng vô ngũ tạng, thành ra ăn bao nhiêu nó đi cầu bấy nhiêu à. Nó không khỏe. Mà chặp nó đòi ăn, chặp là đói. Ăn chuyện này, rồi ăn chuyện kia, ăn phụ, ăn phụ hoài, cả ngày ăn phụ.

Cho nên nhiều người Mỹ qua Việt Nam nói: “Chà, cái giống dân này mà tại sao nó ăn suốt ngày. Bởi vì (cười) bán ngoài đường đó, bán đủ thứ hết. Mỹ nó đứng nó dòm đó, nói: “Sao?” Tôi ở đó… Hồi ở hãng tôi có mấy ông (nghe không rõ) bên Mỹ qua, ông làm việc với tôi đó. Ổng nói: “Sao dân mày ăn quá, ăn suốt ngày. Tao thấy nó mới ăn cái này rồi nó chạy qua quán kia nó ăn nữa” (cười) “chạy tới kia nó ăn hủ tiếu nữa” (cười) “Nó ăn quá chừng đi” (cười). Tôi nói: “Nó không ăn nó chết đó!”. Thì hỏi “Tại sao?” Tôi nói: “Bây giờ ở đây nó ra mồ hôi quá” nóng đó, “Nó mất calori nó phải ăn, xứ Việt Nam nó khác, nó đi một chặp cái nó đói à, nó mất calori. Còn mày bên Mỹ mày phải tập thể thao, mày trả tiền mày mới ra mồ hôi. Thì lúc đó nó mới mất calori. Còn ở Việt Nam làm sáng tới 10 giờ là nó mất calori rồi đó, mồ hôi ra nhiều quá, nóng” (cười) “thì nó phải ăn”. “A”, nó nói: “Vậy hả”. Tụi bây qua đây ở máy lạnh, máy lạnh nó không có ra mồ hôi, thì đâu cần phải ăn. Còn bên kia người ta đi chơi nó ra mồ hôi; phải ăn! Cho nên ngoài đường chỗ nào cũng bán hủ tiếu, thịt bò vò viên; bán tùm lum hết! (cười). Ăn suốt ngày mà! Chỗ nóng là nó phải vậy! Nó tiêu hao calories, nó phải ăn; phải không? Cho nên, mỗi chỗ mỗi khác, là vậy.

Rồi; còn cái gì hỏi nữa?

Bạn đạo1: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Lên đây! [34:56]

Bạn đạo1: Thưa Thầy, con xin cảm tạ Thầy về những điều Thầy vừa chỉ dạy về, trở về với ThanhTịnh.

Đức Thầy: Ừ!

Bạn đạo1: Con cũng xin phép được nói thêm một vài điều để kính thưa cùng quý bạn đạo hữu cũng như tất cả quý vị cùng đến đây hôm nay, để mà chúng ta cùng được học hỏi với Thầy: Theo chỗ chúng tôi được biết, như Thầy vừa nói về, trở về với Thanh Tịnh qua nhiều vấn đề; và trong đó thì có vấn đề dưỡng sinh. Thì tôi cũng là người được học hỏi trong Y Học; t, theo sự chỉ dạy của Đức Thầy cũng như sự hiểu biết truyền lại của các bạn đồng nghiệp của chúng tôi, và cũng như sự dạy bảo ngay từ các bệnh nhân trước đây của chúng tôi, t, phần lớn, có lẽ là hầu hết tất cả, bệnh tật trong cơ thể của chúng ta, phần lớn đều do sự dưỡng sinh sai lầm: từ những vấn đề, từ những bệnh như là bệnh tim, bệnh tiểu đường, bệnh tang, tăng mạch máu, máu cao; tất cả mọi loại bệnh như vậy đã gây ra những cái sự tật nguyền, hoặc là chết chóc, trong cộng đồng của chúng ta rất nhiều tại đây.

Thì điều mà Thầy dạy, tôi chỉ xin, tôi chỉ xin mạn phép được kính thưa cùng quý vị, chúng tôi đã học hỏi được một vài điều tôi nghĩ rằng rất là bổ ích cho tất cả chúng ta: điều đó là tất cả những các căn bệnh của chúng ta đều do hai chỗ quan trọng nhất trong cuộc sống của chúng ta: là bộ thần kinh, và bộ tiêu hóa.

Và những lời Thầy dạy trong những ngày nay, tôi nghe được thì tôi rất mừng, và thấy rằng Thầy chỉ dạy có 2 điều cốt yếu: thứ nhất là thanh lọc bộ đầu, và thứ hai là rửa sạch bộ tiêu hóa. Có hai điều đó thôi, là chúng ta đã thoát qua khỏi rất nhiều điều nguy hiểm của cuộc sống này; và chỉ 2 điều đó thôi là con đường mở cho chúng ta cuộc sống vĩnh cu ngay từ bây giờ, mai sau, cho đến mãi mãi.

Vậy thì, với cái duyên được hạnh ngộ nơi đây cùng quý vị, tôi xin được một vài lời về những sự hiểu biết nhỏ nhoi của chúng tôi; và cũng nhân tiện đây, để xin chúng ta, có lẽ là chúng ta cũng xin phép được Thầy chỉ dạy cho một vài kinh nghiệm; bởi vì, anh Trung vừa nhắc tôi một điều là: đã nhận thấy,trước đây Thầy tới, Thầy tới đây năm trước, một vài năm trước, chúng tôi vẫn nhận thấy Thầy có một cái, mặc dầu cũng cái dáng dấp rất là uy nghi; tuy nhiên ở trong đó chúng tôi vẫn nhận thấy Thầy dường như mang theo một cái bệnh gì đó nặng nề.

Nhưng hôm nay, chúng tôi, chúng ta lại nhận thấy Thầy có vẻ gầy đi, nhưng lại mạnh khỏe hơn! Có lẽ vì Thầy đã có rất nhiều kinh nghiệm trong việc điều trị cái cơ thể, cơ tạng, và những phương pháp mới. Thì con xin phép được Thầy chỉ dạy cho những kinh nghiệm về trị liệu của Thầy để chúng con học hỏi. [39:07]

Đức Thầy: Mấy cái phương pháp tôi vừa nói là phương pháp súc ruột; súc cái ruột già, và uống thuốc lọc cái ruột non. Đây là của một vị bác sĩ ở bên Đức; chính Người đã ngộ độc, và nhờ cái phương pháp này, thanh lọc! Thì tôi, ở bên Mỹ, tôi cũng thanh lọc, tôi cũng đi rửa ruột; bởi vì cái Pháp Luân Thường Chuyển là thanh lọc cái ruột. Nhưng mà tôi đi tới đâu thì Các Bạn cho tôi thì tôi ăn; mà không ăn thì họ buồn, “Chắc ông này ổng bệnh?” Thì tôi ráng tôi ăn, vậy thôi; ăn thét, ăn thét rồi bụng tôi cũng phình lên! (cười)

Thì lúc đó đi tới ông bác sĩ đó, ổng khám, ổng nói, “Cái bụng Ông sưng rồi; cái ruột sưng rồi! Nhưng mà Ông nhờ về cái điển của Ông mạnh, Ông mới kéo cái xác này đi cùng được!” Ổng cũng biết về điển, ổng biết về tâm linh! Thì gặp bả, bả nói, bả cười, bả nói, “Bắt đầu từ bữa nay trở đi, Ông không được bay đi đâu hết!” Rồi bả biết, bả cũng xuất được; bả người Đức, mà bả biết, bả nói, “Ông không nên bay nữa; Ông ở lại đây; bởi vì hằng đêm Ông làm việc nhiều quá!” Thì tôi cũng cười vậy thôi, tôi không nói, tôi nhìn bả. Rồi qua bữa sau, tới khám nữa, bả nói, “Những cái gì Ông dạy tôi, tôi nghe hết, tôi biết hết rồi; nhưng mà Ông không muốn nói!”

Tôi nói, “Tôi biết gì mà nói? Tôi tới cho bà trị bệnh thôi!” Nói: “Không, Ông mới dạy cho tôi cái gì đó, Ông không nhớ sao?” Thì rồi bả, mỗi ngày rờ bụng tôi, bởi vì cái tay của bả có điển, có điển rất mạnh; đem cái thước mà đo hào quang, đưa nó về, cái thước quằng liền! Bả dò cái bụng; bả dò cái bụng, rồi bả nói, “Thôi, đừng có đi làm việc nữa; ở lại đây; đừng có xuất nữa!” Bả khuyên tôi nhiều lần như vậy. Tôi nói: “Bởi vì việc hằng đêm, tôi phải làm. Cái chuyện đó, tôi làm mấy chục năm rồi;tôi không cần kể tới cái xác tôi: ăn sao, ở sao đó thôi cũng được!

Bả nói: “Không được! Bởi vì ở thế gian này ít người có thể đi như Ông được, thì Ông nên lưu lại để giúp người khác, và chúng tôi sẽ tận tình làm việc với Ông! Ông đến cái bệnh viện này đó, vừa bước vô là Ông đã giúp đỡ chúng tôi nhiều; chúng tôi biết. Từ rày về sau, còn nhiều việc Ông sẽ giúp đỡ chúng tôi.[41:54]

Thành ra Bê nó mới dịch ra những cái sách, những lời giảng của tôi,Nguyên Lý Nam Mô A Di Đà Phật cho bà; bà đọc Nam Mô A Di Đà Phật hơn người Việt Nam, nói rõ rệt! Trong lúc mà bà trị những cái bệnh nào nặng, bà niệm Nam Mô A Di Đà Phật lúc xoa bụng người bệnh; vì bà thấy rằng cái chánh là cái energy! Bà hiểu, bà hiểu luồng điển. Tôi nói: “Tiền kiếp Bà cũng là một bà sơ tu; mà bây giờ bà tới cái gia đình này, bà kêu chồng bà qua, tôi nói chuyện cho chồng bà nghe.” Thì kêu ông bác sĩ tới; tôi nói: “Người này mới người đem hạnh phúc cho gia đình của Ông, và đem tiền vô nhà Ông! Tôi chỉ nói bây nhiêu đó thôi; Ông về Ông suy nghĩ!” Nói: “Tôi biết, tôi biết; vợ tôi có điển mạnh lắm, energy rất mạnh; Ông nói rất đúng, Ông đã tới đây để giúp đỡ gia đình tôi rất nhiều!

Thì không lâu, ở trong đó thì bạn đạo, có 4 vị bác sĩ của bên Vô Vi đi theo tôi xuống nghiên cứu. Nghiên cứu cái phương pháp này, và thực hành ở trong đó, cho rửa ruột. Thì mọi người cũng nhìn nhận rằng, cái này là hay, cái này có thể thanh lọc được cơ tạng. Và sống với tôi trong thời gian mấy tuần lễ đó, thì người nào cũng thấy thanh nhẹ. Thì gần tôi được giảng nhiều cho họ mở trí, và họ cảm thấy rằng về ngành Y Học thì chỉ có cái ruột là quan trọng; họ thấy rằng mình đã chứa chấp nhiều đồ dơ ở trong mình, bây giờ có cơ hội xuất ra thì, không nhiều thì ít, cũng cứu rỗi được cái cơ tạng được tốt. [43:40]

Một thời gian, bà biết niệm Phật, bà xin làm cái kiếng Vô Vi; thì tôi cũng chứng kiếng Vô Vi. Nhưng mà chỗ đó mạnh lắm, nó, hai con quỷ mạnh lắm! Kiếng Vô Vi gắn lên mà nó phá rớt xuống! Tôi cũng làm thinh. Bả cho hay, “Nó phá rớt xuống, mà nứt luôn vách tường nữa! Thì Ông nghĩ sao?Tôi nói, “Không sao; cái đó là kỹ thuật của người thợ!” Tôi không cho biết, bởi vì tôi không bao giờ tôi tìm người ta mà tôi kiếm chuyện; để người ta kiếm chuyện tôi, rồi sẽ hay.

Thì cái đêm đó là 2 con hắc xà nó leo cửa sổ tôi; bả dọn tôi lên cái phòng lớn để tôi nằm nghỉ đó; lúc đó bạn đạo về hết rồi, thấy tôi mệt quá, bởi vì bạn đạo tới trị bệnh, toàn là tôi săn sóc nhiều hơn là bác sĩ săn sóc; thì tôi nằm đó, 2 con hắc xà nó tới, nó tính tấn công, vô nó diệt tôi! Nó nói, chuyện gì của tôi mà tôi tới, tôi can thiệp? Nó nhảy vô, nó vô, dữ lắm; tôi tưởng bữa đó là nó giết tôi rồi đó! Nhưng mà tự nhiên cái xâu chuỗi trong này nó bay ra, nó đánh sao đó, không biết, thì thấy 2 thằng đó đứt đầu, nằm xuống đó!

Thì tôi mới cho bả hay, tôi cho bả hay rằng: “Bà, má chồng của Bà sẽ bớt bệnh, sẽ khỏe ra; vì 2 con hắc xà nó đã bị đnó ứt đầu rồi, vì cái lỗi của nó tấn công tôi! Rồi tôi sẽ lập lại cái kiếng Vô Vi tốt hơn nữa; và tôi sẽ tập trung tụi nó lại tôi nói chuyện. Và Từ rày về sau nó sẽ hợp tác với bà.” Thì hai ông bà, ổng là Công Giáo, làm sao ổng tin kiếng Vô Vi được; nhưng mà bả làm kiếng vĩ đại, rất tốt, 2 kiếng rất tốt. Thành ra bây giờ cái Y Viện đó cũng như là cái Thiền Viện Vô Vi! [45:35] Mỗi ngày bả phải đứng trước mặt cái kiếng đó niệm, Nam Mô A Di Đà Phật”. Rồi bả thấy có hiệu lực, thấy có sự thanh nhẹ, sự cứu giúp, rõ ràng; và tất cả công chuyện mà nó phản trắc, phá quấy bả đó, thì nó đã bớt dần dần. Thì chính những người bác sĩ Đức cũng đang chống bả!bác sĩ là người ta cho thuốc! Còn bà này, đi vô trị bả là đem bao nhiêu thuốc, rốt cuộc là họ liệng; rốt cuộc là không có sài thuốc nữa; không có sài một viên thuốc nữa! Sau khi súc ruột rồi là con người nó trẻ và nó đẹp lại; và không có sài thuốc nữa! Thì những vị bác sĩ kia không thích; chống!

Nhưng mà tôi nói, “Một thời gian rồi họ sẽ hiều; vì tất cả người ta, người nào có kết quả, người ta lên mặt báo hết! Như tôi, có kết quả tốt, tôi trước kia cũng tiểu đường, cũng tim lớn, đủ chuyện hết;nhưng mà bây giờ hết! Chỉ súc 12 tuần là tất cả những bệnh hoạn đó nó đi mất từ hồi nào tôi cũng không biết nữa; và tôi không có dùng một viên thuốc! Tới ngày nay tôi không có dùng một viên thuốc! Khỏe mạnh, mà ăn chút là đủ rồi, không có ăn nhiều; không có đòi hỏi ăn nhiều như hồi xưa nữa. Đó! Đi bộ thanh nhẹ, vui, chơi, khỏe mạnh, trẻ trung.

Đó! Thì mình thấy rõ rằng cuộc đời mấy người mà nói già, là tại sao? Tại vì cái ruột họ hư hết rồi, yếu rồi! Cái ruột yếu thì thần kinh khối óc yếu; rồi nói, “Tôi 60 tuổi rồi, tôi chán đời, tôi không có làm việc nữa!” bây giờ đó, Anh thấy tôi, bây giờ tôi 68, tôi thích làm việc hơn, tôi hăng say hơn, tôi chịu làm hơn; tiếng nói tôi nó thanh nhẹ hơn; thì chứng minh cái phương pháp này là cái phương pháp cứu đời rõ ràng!

Mà người nào khôn, muốn sống lại, muốn hồi sinh lại rõ ràng, trẻ lại, đẹp lại, khỏe mạnh lại, nên đi đi, đi tới súc ruột đi!

Kiếm ở đây, Sydney, chỗ nào súc ruột, chun vô đó súc đi. Đi theo khoa học bây giờ cũng được. Còn không, đi qua bên Đức xa quá! À, mà qua bên Đức thì có cơ hội sửa thực sự, sửa con người trong thời gian mình nằm đó: không liên lạc, ăn uống theo sự chỉ định của họ; và họ săn sóc mình hằng ngày. Thì con người mình thấy, nghĩa là, trở lại trẻ trung và khỏe mạnh, không có đòi hỏi gì nữa hết; không có bệnh tật gì nữa! [48:20] Thì cái nhu cầu đòi hỏi đua đòi nó không có nữa, thì con người nó thanh nhẹ. Mà về, tu Thiền thì thôi sướng quá rồi, không bao giờ ngồi bị tê chân; ngồi không bao giờ tê chân! Mình đâu có ăn gì nhiều! À, nó trở lại thời trẻ rồi, cái chấn động lực cái cơ tạng nó hòa với chấn động lực của tự nhiên; ngủ bao nhiêu giờ, có chừng, muốn ngủ thêm, không được! như bây giờ cơ tạng nó ngủ trong 3 tiếng đồng hồ, ngủ 3 tiếng, dậy nó cũng khỏe mạnh vậy thôi; à! Mà làm việc cả đêm cũng khỏe mạnh; ngủ được 1 tiếng, cũng khỏe mạnh vậy; không đòi hỏi ngủ nhiều, uể oải như hồi xưa; không có nữa!

Cho nên, cái kinh nghiệm của tôi, tôi được súc 52 lần; thay vì người ta ở bên Mỹ người ta cho súc tới 6 lần, tới 7 lần; tôi súc 52 lần! Mà tôi còn sống! Thì những người mà đã đoán: “Ô, Ông súc ruột thét rồi cái ruột Ông mỏng, rồi chết! Cái đó là đoán bậy! Người ta súc ruột già mà! Người không hiểu mới nói như vậy! Người ta đã có kinh nghiệm phối hợp cái phương pháp cổ của ông doctor Mayer mà ổng đã tự trị ổng thành công; rồi phối hợp những cái phương pháp mới này để rút ngắn thì giờ cho người bệnh, 12 tuần thay vì 6 tháng; thì con người nó hoàn toàn tốt, trẻ trung trở lại. [49:42]

Và tôi, bây giờ chưa hoàn tất đâu; còn mấy tháng nữa, 4 tháng nữa! Từ đây tôi ăn uống tới 4 tháng nữa, rồi Anh gặp tôi, thấy nó còn trẻ: tế bào cũ, đuổi ra hết; vi khuẩn xấu, đuổi ra hết! Bây giờ lặp lại trật tự mới cũng như là một cuộc chế độ bị lật đổ, và hồi sinh! Nó rõ ràng như vậy đó!

Cho nên, tôi khuyên tất cả những người, cả thế giới này đó, những người lãnh đạo mà có tinh thần giúp nước, cứu dân, nên đi trị cái bệnh này! Để tiếp tục minh mẫn hơn, và cứu độ được nhiều người; vì cái ruột nó nhỏ là con người nó khôn; mà cái ruột nó lớn, con người nó ngu! Nhớ cái này!

Rồi mới suy nghiệm, rồi đi tới súc, rồi cái ruột nó càng ngày khôi phục, nó nhỏ! Cái ruột nhỏ chừng nào cái mặt sáng ra; mà cái ruột mà lớn chừng nào, cái mặt nó lu đi!

Mà người Việt Nam của mình, với người Trung Hoa thường ăn cái gì? Ăn thịt heo! Tôi, súc ra mỡ không à! Dầu! Mà sạn ở trong mật của tôi cũng ra luôn! Ba mươi mấy cục sạn đó, nó ra, ngưng cho mình coi; sạn!

Nếu mà tôi không đi súc thì tôi phải chịu mổ cái túi mật! Nó súc để làm chi? Nó kích thích cái, cáigan; cái gan nó dẫn cái mật đổ vô trong ruột; tất cả cái gì, nó vô trong ruột, rồi mới cung cấp trở lại ngũ tạng.

Cho nên, cái phương pháp này, tôi mới thấy. Ban đầu tôi tính súc một lần thôi; sau về, tôi thấy phải quá, làm nữa, làm nữa, làm nữa; làm tới 12 tuần! Mà càng làm, càng khỏe; càng làm càng thấy hăng say, vui! Thấy rõ ràng! Và tôi thấy tất cả những người tới đây là đều phước, những người mà tới mànằm đó súc, là đều phước! Tôi cắt nghĩa, cái chấn động của vũ trụ, chấn động của tự nhiên, con người sống hòa với chấn động của tự nhiên của vũ trụ, thì con người nó mới khỏe mạnh. [51:48] Hồi tôi mới tới là tôi phải bận áo lót ở trong, rồi tôi phải bận cái blouson, tôi phải quấn quanh cổ, rồi tôi mới ra tôi tập thể thao, mỗi buổi sáng phải ra tập thể tháo. Đâu có 3 tuần đầu; rồi qua kỳ thứ nhì, là tháng thứ nhì,thì tôi không có: tôi bận đồ mùa hè, tôi ra tuyết tôi tập thể thao! Bận đồ mỏng đó, mà tôi chạy ra ngoài tuyết tập thể thao! Tôi thấy tôi sống với tự nhiên rồi! Tự nhiên nó khỏe mạnh lên! Rồi tôi chạy; bằngđầu tôi chạy 5 vòng, rồi sau 6 vòng, rồi 10 vòng, rồi 20 vòng, chạy! Chạy khỏe mạnh; chạy tới mấy cái ông thầy mà tập thể thao ổng nói: “Ông bây giờ ngon rồi, khỏe! Tôi cũng chạy không lại nữa!(cười)Tôi chạy hoài mà; tôi rảnh là tôi chạy; bởi vì hồi trước tôi bị tim, chạy không được! Bây giờ tôi chạy được là tôi phải chạy hoài! Tôi mừng; tôi khỏe.

Rồi sau kỳ mà ra về, thì ông bác sĩ ổng ôm tôi ổng hun; ng nói: “Tôi nói thiệt cho Ông biết là tôi mừng hơn Ông! Ông đâu có biết: Ông bệnh,tôi mừng hơn Ông!” Cho nên, ổng bây giờ, tháng 8 này ổng đi Đại Hội ở bên Mỹ; ổng sẽ đi Đại Hội; ng hứa với tôi đi; mà tôi chắc ổng bề bộn quá; ổng rất có lương tâm! Khi mà một người vô trị bệnh đó, là ổng bỏ 3 tiếng đồng hồ, 2 tới 3 tiếng đồng hồ nói chuyện với người bệnh: Ông phân tách, nghĩa là, cấm không cho nói cái gì hết: “Để tôi nói!” Bác sĩ ổng nói đúng á, nh mới trị; còn không đúng, nh không trị! Ổng rờ ruột, rồi ổng đo mình, đo mẩy;ng nói tại sao nó xảy ra cái này; trong mình mang bệnh gì; cái óc nghĩ cái gì? Ổng nói đúng, rồi mình mới chịu trị; còn không, thôi đi về, không có lấy tiền cũng được! Mà một lần, phải ít nhứt 2 tiếng đồng hồ! Nói, đem sách vở, bằng chứng cho mình coi đàng hoàng: à, như vậy, như vậy, như vậy! Ít có người bác sĩ có lương tâm như vậy! Vì ổng là một người bệnh: ổng bị ngộ độc; ổng nhờ cái giải pháp này mà trị ổng hết bệnh. Thì ổng là người tu ngoan đạo, bên Công Giáo ổng rất ngoan đạo, thì ổng muốn đem ra cứu đời, rồi ổng mới có cái thành tâm như vậy. [54:02]

Một ngày, một đêm ông ngủ từ 2 tới 3 giờ đồng hồ; chỉ ngủ từ 2 đến 3 giờ đồng hồ! Còn cái thú của ổng là cái gì? Rửa xe hơi! Mua xe hơi cũ, rửa xe hơi, không à! Thứ Bảy, Chủ Nhật rồi ra rửa xe thôi, (cười) không có làm gì hơn! Rửa cho thiệt sạch, để suy nghĩ: rửa sao mà con người, bộ tiêu hóa, nó sạch? Nghĩ làm sạch; cái gì cũng làm sạch; không có chơi cái gì hơn; mà không ăn ban đêm nữa! Hai vợ chồng cũng không ăn ban đêm; 6 giờ chiều là không ăn nữa. Cho nên, cái phương pháp này, mình phải đi tới đó mới thấy rõ.

Còn như tôi ở đây là các Bạn thấy cái ảnh hưởng rồi: năm ngoái với năm nay, khác rồi; thấy không? Rồi bây giờ tôi đã lấy cái cuốn sách của ổng dịch ra bằng chữ Việt; thành ra bây giờ quý vị cứ command ngay bên Mỹ nó gửi qua; mình đọc cho rõ rệt. Rồi được đó, mình có cơ hội, mình qua bên đó mình trị; mình đi một cách, mua cái assurance de voyage cũng được, qua đó rồi vô trị bệnh, thì chắc là assurance nó trả tiền, với chánh phủ này trả tiền. Như tôi cũng vậy: tôi trị bệnh là chánh phủ Canada với assurance, 2 cái nó thương lượng nhau, nó trả. Mình trị cái này, assurance nó còn mừng:trị một lần là bao nhiêu năm sau mình không có bao giờ bị bệnh nữa! Mà nhà nước cũng mừng nữa! Không có bệnh!

Cũng như các Anh ở chế độ này mà Anh bệnh, thì chánh phủ phải trả tiền không? Mà 5,10 năm sau Anh không có bệnh nữa, thì chánh phủ nó mừng chớ; phải không?

Bạn đạo1: Dạ.

Đức Thầy: Thì mình ở đây, mình, tuy rằng không phải xứ sở của mình, mà mình không nên làm hại người ta nhiều: cái nào mình lọc được cho mình khỏe mạnh, vui, và để hưởng những cái gì mà ở đây người ta đã làm thành; rồi mình học hỏi; rồi sau này mình về mình dấn thân cứu nước chớ; giúp mọi người chớ!

Cứu nước không phải là đánh giặc! Cứu nước là đem sự thật, cái hay, để giúp con người khỏe mạnh;đó là kêu bằng cứu nước!

Muốn cứu nước phải cứu dân! Mà không có dân, cái nước mà không có dân, đâu có thành cái nước;quốc gia đâu thành quốc gia!

các Bạn bây giờ tu sửa được đàng hoàng rồi, đem về nói cho người khác, người này truyền người kia, người kia truyền người nọ, rồi khỏe mạnh! Đó là dân mạnh, nước nó mới giàu! Cứu rõ ràng đó! [56:28]

Còn mà cứ dùng lý thuyết này kia, chống Cộng? Chống Cộng mà không biết thằng nào làm Cộng Sản? Con mình làm Cộng Sản cũng không biết nữa! Mà đâm đầu cứ la “Chống Cộng, mà con mình Cộng Sản, không biết nữa; chống cái gì?

Bây giờ, chính nó làm bậy, mà nó sửa được rồi, mỗi người dân sửa trật tự tốt rồi, cộng đồng nó sẽ tốt!

Cuộc cách mạng bản thân trước!

Cách mạng bản thân không biết làm, mà làm cách mạng quần chúng? Nhờ cái súng, cái súng vô tri!

Mà tâm thức mình phải điều hòa, mở cái Thức Bình Đẳng đối đãi với nhau thì cái xã hội nó mới tốt;nhân loại nó mới tốt; chớ không phải nói xứ sở Việt Nam! Mình làm cái gì nghĩ cho nhân loại, thì nó mau thành công hơn!

Cho nên, cái phương pháp trị bệnh này, tôi thấy rất hay,

Bạn đạo1: Dạ.

Đức Thầy: Mà hạng nhứt là xứ Việt Nam cần ghê lắm; rất rất cần! Cho nên, những vị bác sĩ nên nghiên cứu đi để về cứu dân. Chớ dân mình đâu có tiền uống thuốc; thấy không? Trị cho nó một lần, và từ đó về sau nó không có ăn bậy, và nó không có uống thuốc nữa! Mà Việt Nam sống với cái ánh nắng mặt trời nhiều, vitamin đầy đủ, sung sướng lắm! Với cái pháp này, thật sự cải tạo con người!

Cho nên, quý vị ráng học rồi trở về Việt Nam mở cái “Trường Cải Tạo Quốc Tế (cười), người ta đăng ký mới được vô, không có dễ gì mà được vô cái Trường Cải Tạo Quốc Tế; thấy không? Không có chiều hướng Cộng Sản, chiều hướng quốc gia? Chiều hướng tự do phát triển!

Đó; cái chiều hướng đó, chiều hướng tương lai của Thượng Ngươn là phải vậy! Siêu chánh trị!

Không có làm cái chánh trị u ơ: nói một, mà không hiểu hai! Rồi đem ra mờ ám, gây loạn cho gia cang! Những người làm chánh trị bây giờ, gia cang lộn xộn hết trọi; là tại vì không biết trị mình; mà muốn trị dân! Trật luôn; không có đúng! [58:27]

[Hết Cuốn 3 - ItemID: 19900506L1]

Mời quý bạn bấm vào: Advanced Search để nghe tiếp tục ”Perth – Luận Đạo”

Cuốn 1 - ItemID: 19900506Q1

Cuốn 2 - ItemID: 19900506Q2

Cuốn 4 - ItemID:19900506Q2


----
vovilibrary.net >>refresh...