[19900101L3]
VUI XUÂN - Cuốn 3
Cho nên đúng giờ thiền, đúng giờ ngủ, đúng giờ ăn, đúng giờ làm việc! Cái gì cũng phải giữ đúng thì nó mới yên!
Mà lôi thôi là nó không yên!
Trật tự là quan trọng, lấy món đồ ở đâu phải để lại y chỗ cũ, không có bỏ bậy được, người kế tiếp người ta mới có cơ hội tìm!
Cho nên nhiều người nói lý thuyết hay lắm, kêu người ta tu đi, kêu người ta đừng dục nhưng mà nó đi kiếm đường nó dục. Cái đó là tự gạt mình!
Cho nên người tu Vô Vi không có tin một người nào hết: "Tôi thực hành thì tôi xét tôi thôi! Tôi sửa được tôi thì tôi nhờ, còn tôi không sửa được tôi thì tôi phải chịu! Chứ tôi không có kêu người khác và tôi không làm! Tôi phải làm, tôi phải sửa, tôi thích cái gì tôi học cái đó, có nạn thì tôi phải chịu, tôi phải gánh, mà tôi phải giữ pháp tôi thiền thì tôi mới giải quyết được!"
Con người cái gì kêu bằng đời đạo song tu?
Ðời đạo song tu mà không dám dấn thân vô bất cứ nẻo hóc nào làm sao mà kêu là đời đạo song tu? Có thử thách mới có cơ hội tiến thân! Không có thử thách không có cơ hội tiến thân! Cứ an thân tự toại, rồi làm ông Phật giả ở thế gian, cho người ta cung phụng, đâu có được! Cái chuyện đó không được.
Phải thực hành, phải khổ công, phải làm việc, mới có cơm ăn!
Cho nên, tôi về với các bạn, bằng tiếng nói! Nhưng mà có dịp nào, tôi cũng sẽ về với các bạn bằng thân xác này! Một lần đến với các bạn tôi cảm thấy các bạn vui nhiều lắm. Cho nên, cái sự nhớ nhung đó tôi không bao giờ quên, luôn luôn, nhiều bạn tranh chấp, tôi cũng đến, tôi thăm, cho gia đình họ vui, cho bạn bè họ vui, cho mọi người vui là tôi mừng rồi. Chớ tôi không phải tới tôi xin cơm ăn, tôi đến với một cách cực nhọc, dành dụm tiền bạc tôi đi, trị bệnh người ta kiếm chút đỉnh tiền, tôi cũng đi thăm! Tới thăm một chút thôi, để cho người ta nhận thức sự thanh nhẹ của người tu và sự nặng trược của tâm phàm để họ có cơ hội thức tâm hơn!
Chứ không phải làm việc cho cá nhân, tôi không cần các bạn cho tôi thanh quang vì tôi đã được trực tiếp! Tôi mong các bạn thực hành rồi các bạn đi như vậy, đi tới đâu đem sự bằng an, đi tới đâu đem sự vui vẻ cho mọi người! Ðiều đó là điều cần thiết!
Còn đi tới đâu tạo sự bận rộn, lo âu, tranh chấp cho người khác, không nên đi! Ở nhà đi! Cái đó không có lợi! Cái đó là thất bại! Cuối cùng là thần kinh các bạn sẽ bị hư! Mà các bạn đi đến đâu đem được sự tin vui cho mọi người, nên đi! Mà mọi người tin cậy các bạn, các bạn cố gắng đi!
Cho nên, Vô Vi là tự do phát triển! Cái trường thi là trường đời, mà thầy các bạn là người mới tu! Người mới tu đều là thầy, mà người chửi bạn cũng là thầy các bạn, chứ không có kẻ thù. Thầy! Thương yêu các bạn, xây dựng các bạn, chửi các bạn, mắng các bạn, các bạn chịu nhịn nhục để tu tiến!
Chứ không phải chửi các bạn là không phải không có lý do đâu! Có lý do!
Từ nhiều kiếp, nhiều năm, bây giờ tái ngộ trong xây dựng thương yêu, phải cố gắng học hỏi và tiến thân, chứ đừng cho đó là sai, tạo ra sự tranh chấp, khối này ganh với khối kia, khối kia ganh khối nọ là sai, không đúng! Sửa đi! Tâm thân lo sửa là đúng! Rồi rốt cuộc cũng qui hội là anh em một nhà, chung một quả địa cầu, chung nguyên khí hít thở chứ không có xa được! Không có nói bạn là thở hơi át xít, tôi thở hơi dầu thơm, không có đâu! Cũng một cái nguyên khí thanh nhẹ đó mà thôi, chung sống hòa bình rõ ràng! Cho nên càng tu càng thanh nhẹ, càng tu càng cởi mở, càng tu càng cảm thấy hạnh phúc, thì lúc đó chúng ta mới về xứ sở ta được!
Thức hòa đồng không có, về xứ sở chúng ta còn nghèo khổ làm sao chịu được! Thức hòa đồng không có, không về được! Cho nên, các bạn phải sửa tâm thân, đó là điều cần thiết nhứt!
Tôi nói đây, nhưng mà một ngày nào các bạn về xứ sở rồi các bạn thấy tâm thức các bạn thế nào? Tại sao các bạn về không được? Từ đó mình xét, phát triển kỹ thuật tốt đẹp để xây dựng cho mọi người, để mang khí giới tình thương và đạo đức xây dựng trong khối óc của mọi tâm linh, thì lúc đó thế gian mới thái bình được! Cơn người ở mặt đất này rất quan trọng, đã biết xây dựng rồi thì mới thật sự đóng góp cho nhân loại ở tương lai! Còn không biết thực hành và không biết dọn dẹp và không minh chánh được sự thanh trược trong cơ tạng của chúng ta, cũng chỉ bị lôi cuốn bởi ngoại cảnh mà thôi và không có phát triển được! Dụng một cái lý thuyết u ơ và không có phát triển được, rốt cuộc rồi bí không có thoát được! Nới thì hay mà ngồi bàn lại là bí! Không có thoát được! Chỉ có tu trở về thanh tịnh mới có cơ hội thoát được!
Cho nên những gì tôi nhắn nhủ trong dịp đầu năm và những ngày chung hợp của các bạn, bất cứ nơi nào, khắp năm châu, nghe qua những lời thỏ thẻ trong tâm thức của tôi truyền đạt đến các bạn, tôi mong rằng các bạn hiểu lấy các bạn nhiều hơn và chúng ta sẽ thực hành và chúng ta sẽ có cơ hội gặp nhau một cách dễ dãi trong cái tình thương yêu và tha thứ!
Vui trong thanh tịnh mới là đời đời và vui trong sự ồn ào chỉ có tạm bợ mà thôi! Nhưng mà đời mà chúng ta không chịu chung vui với sự tạm bợ thì làm sao đời nó bước vào đạo được? Vui với tạm bợ mà tạm bợ người ta nhìn chúng ta có một gương mặt khác hơn, thanh nhẹ hơn, sau những cơn tu thiền thanh tịnh! Ðó là một cơ hội dấn thân để đóng góp cho đời bước vào đạo! Chứ các bạn nói tôi người đạo tôi không đi chơi với mấy người đời, không được! Không có đời làm sao có đạo? Mà không có đạo không có đời! Phải hiểu chỗ này! Không có đạo thì đời không nó chỉ có phá hoại thôi! Mà có cái đạo, cái đời nó mới đỡ! Cho nên các chỗ các nơi các bạn thấy có nhà thờ, có cha, có này kia kia nọ, xây dựng cho xã hội có phần trật tự và thịnh vượng hơn, rồi các chùa chiền nó cũng vậy, đem lại chúng sanh có cơ hội ăn năn thức tâm hơn! Rồi tất cả các tôn giáo cũng vậy, thể hiện trên mặt đất này cũng là nguyên ý của Thượng Ðế, để xây dựng cho tâm linh, muốn đem đạo vào đời, để giúp cho đời sống hạnh phúc hơn, đi xe hai bánh thay vì có một bánh! Hai bánh, một bánh về tâm linh, một bánh về đời! Ðó đi xe hai bánh, thay vì đi có một bánh hà! Một bánh là chỉ có nói chuyện đời sân si tranh chấp! Ði xe có một bánh có ngày lọt xuống hố luôn, không có phát triển được! Còn đi xe hai bánh nó khác! Tâm linh là đạo rồi đời ! Rồi đời đạo song tu nó mới mở ra, nó mới phát triển tốt đẹp, cho gia cang yên ổn, xã hội tốt lành, bỏ sự tranh chấp, trở về với thực chất của chính mình, vì chúng ta xuống đây tạm có mấy chục năm thôi, mà không lo dọn về thanh tịnh, rồi một ngày nào các bạn bỏ xác các bạn đi đâu? Ði về sự tranh chấp nữa à? Làm sao chịu nổi! Mấy chục năm tranh chấp rồi có đạt được cái gì đâu? Ngày nay các bạn nói đạt, tôi có căn nhà, có vợ có con, nhưng mà nợ đầy mình mà, các bạn đâu có yên đâu? Nợ vợ nợ con mà nợ luôn cả cái nhà và nợ luôn cả chiếc xe hơi nữa! Ðâu có yên mà các bạn không tu? Chỉ có tu các bạn mới trả hết nợ! Các bạn giải thoát, làm một việc cho tất cả các việc! Cc bạn tu các bạn ở trong cảnh khổ, rồi các bạn tu giải thoát được, mọi người dòm theo các bạn, noi theo con đường các bạn đi mà tu, để giải thoát, để giải cái nghiệp tâm của họ! Họ cảm thấy cần lấy oán làm ân, lấy sự kích động của đời mà xây dựng cho họ tiến về đạo thật sự hơn, mau chóng hơn, tốt đẹp hơn!
Cho nên mọi người hoàn cảnh tân tiến văn minh về vật chất nhưng mà rốt cuộc cái khổ vẫn mang theo như xưa! Hồi xa xưa thiếu ăn thiếu mặt cũng khổ, bây giờ thiếu ăn thiếu mặt cũng khổ! Bây giờ nói tôi sống đèn điện quen rồi mà bây giờ sống đèn dầu lửa tôi chịu không nổi! Nhưng mà rồi rồi nó cũng quen. Phải nhìn lại hồi xa xưa không có được đèn dầu lửa nữa! Chỉ đá với đá chọi nó ra ánh sáng, nhưng mà họ vẫn sống, sống thọ, sống với tự nhiên, sống một trăm tuổi như thường, không có sao! Mà chúng ta càng ngày càng văn minh lại càng giảm thọ, tại sao? Ðiện thì phải trả tiền điện, nước thì phải trả tiền nước! Nhà thì phải trả tiền nhà, xe hơi phải trả tiền xe hơi, quần áo phải trả tiền, hớt tóc cũng phải trả tiền, nợ đầy mình! Có chỗ nào yên đâu? Cho nên tôi mang đầu trọc đi khắp thế giới thì họ cũng nhìn tôi, tại sao ông trọc đầu, vì tôi muốn sạch! Chớ một lần hớt tóc phiền lắm, tốn mấy chục đồng, tôi làm gì có mấy chục đồng đi hớt tóc? Tôi lấy cái dao cạo tôi cạo cái nó xong, mỗi ngày tôi rửa nó sạch, không có tốn hao! Không có tốn hao thì không có bận rộn tâm của tôi! Phải đợi giờ rồi đi tới tiệm hớt tóc, rồi sấy tóc, rồi gì tùm lum đó tốn mấy chục đồng, thiếu nợ đó tôi không muốn thiếu nữa! Tôi hớt cho nó sạch, ăn rau cũng được, ăn gì cũng được, không có đòi hỏi, có thì ăn, không có thì thôi, nhịn cũng xong, chớ không có chủ trương đòi ăn! Chủ trương đòi ăn là trật! Người tu chỉ ấm bụng thôi, ấm một chút là phải lo giải! Ăn một trả mười! Ăn một chút rồi phải lo tu nhiều hơn để giải nó ra! Bởi vì cái hạnh Bồ Tát của nó đã cho mình ấm no thì bây giờ mình phải đem nó tiến hóa tới sự thanh nhẹ! Ðó là nhiệm vụ của con người! Con người đã ác mà cứ nói mình hiền! Nói tôi ăn chay là tôi hiền, đâu có hiền! Ăn chay cũng phải nhai nát nuốt vậy chứ, cũng dữ lắm, đâu có hiền đâu? Nhưng mà cái tâm phải hiền! Hiền là gì? Hiền là phải sáng suốt, phải quán thông, phá mê phá chấp, con người đó mới người hiền! Còn mê còn chấp người đó không phải người hiền đâu! Người đó đang bị kẹt, bị khổ mà họ không hay! Ðang bị cột, đang giam họ trong xó mà họ không thấy! Họ tưởng họ hay lắm, bảnh lắm!
Cho nên ở đời này, có thế lực thì có người ta theo, có người ta nịnh bợ, người ta bưng bít. Nhưng mà các bạn tu xuât hồn rồi coi những người mà được bưng bít đó họ ngồi ở vị trí nào khi họ chết. Xuống địa ngục thì thấy họ khóc, khổ ghê lắm, họ uổng cho một kiếp làm người, không biết xây dựng tâm thân. Còn chúng ta đây là hi sinh tánh hư tật xấu chúng ta vui! Không có gì đâu, anh em một nhà hết! Tất cả đều một nhà, càn khôn vũ trụ một nhà, huynh đệ tỉ muội một nhà! Tâm lúc nào cũng nghĩ như vậy, không có cách biệt người này và người kia! Có của gì của của ta đâu! Các bạn có kiếm bạc tỷ đi nữa chết cũng không có ôm bạc tỷ đi theo đâu! Mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng, mùa xuân thì hòa! Ðó là chơn lý của ông Trời dạy người ta phải xử dụng khối óc sáng suốt mà lo cho tâm thân! Chớ không phải ông Trời không có dậy! Ông Trời đâu có cần xuống đây nói chuyện nữa! Những cái nguyên lý của Ngài làm, kích động và phản động, đầy đủ hết trọi! Những bài học trong tâm thân mà con người không chịu học, mà đợi ông Trời xuống làm việc cho mình nữa là bê trễ quá rồi! Không có cái vụ đó! Cơ hội rất nhiều mà không chịu học, thì tự hại mình mà thôi, rồi cống cao ngạo mạn, lập địa vị, tưởng ta hay. Tôi được cuốn kinh này là hạng nhứt rồi, nhưng mà kinh trong tâm tôi, tôi không có mở. Cuốn kinh trong tâm tôi, tôi xếp! Tôi đọc cuốn kinh kia hay nhưng mà trong tâm tôi, tôi xếp lại! Tôi mở được cuốn kinh trong tâm tôi mới kinh sống! Kinh đó không bao giờ dẫn sai tôi và đi từ bước một, tiến trong hành trình rõ rệt!
Một năm lớn, một năm già, tuổi trẻ sẽ lên. Tuổi già xác thân sẽ lụn bại, nhưng mà người già biết tu thì từ già sẽ trở lại trẻ, vui vẻ, thấy phần hồn mình thanh nhẹ, thấy mọi sự an vui chấp nhận, mới thấy rõ thực chất của chính mình. Còn đua đòi theo tướng số, giàu sang phú quý, rốt cuộc ai coi tướng nói mình giàu có thanh nhẹ, tốt, hạnh phúc là thưởng nhiều tiền mà thôi. Nhưng mà không biết cái tiền đó ở đâu có, cũng khổ mới kiếm ra được nhưng mà khen cái là đưa, mà không khen là không đưa, thì đâu có khôn! Giàu mà không khôn thì đâu có phải người giàu thật! Người giàu mà khôn mới người giàu thật! Người thanh tịnh, sáng sưốt, biết tha thứ và thương yêu, người đó mới giàu! Còn người mà không biết tha thứ và thương yêu, người đó nó nghèo, vì nó sợ! Nó tham sống sợ chết, nó nghèo chứ nó không giàu! Tham sống sợ chết, nó tưởng người khác cũng như nó là nó đem ra những cái luận thuyết tranh chấp.
[kết thúc ID 19900101L3]