[bat dau ID 19900101L3]
VUI XUÂN - Cuốn 3
Cho nên đúng giờ thiền, đúng giờ ngủ, đúng giờ ăn, đúng giờ làm việc! Cái gì cũng phải giữ đúng thì nó mới yên!
Mà lôi thôi là nó không yên!
Trật tự là quan trọng, lấy món đồ ở đâu phải để lại y chỗ cũ, không có bỏ bậy được, người kế tiếp người ta mới có cơ hội tìm!
Cho nên nhiều người nói lý thuyết hay lắm, kêu người ta tu đi, kêu người ta đừng dục nhưng mà nó đi kiếm đường nó dục. Cái đó là tự gạt mình!
Cho nên người tu Vô Vi không có tin một người nào hết: "Tôi thực hành thì tôi xét tôi thôi! Tôi sửa được tôi thì tôi nhờ, còn tôi không sửa được tôi thì tôi phải chịu! Chứ tôi không có kêu người khác và tôi không làm! Tôi phải làm, tôi phải sửa, tôi thích cái gì tôi học cái đó, có nạn thì tôi phải chịu, tôi phải gánh, mà tôi phải giữ pháp tôi thiền thì tôi mới giải quyết được!"
Con người cái gì kêu bằng đời đạo song tu?
Ðời đạo song tu mà không dám dấn thân vô bất cứ nẻo hóc nào làm sao mà kêu là đời đạo song tu? Có thử thách mới có cơ hội tiến thân! Không có thử thách không có cơ hội tiến thân! Cứ an thân tự toại, rồi làm ông Phật giả ở thế gian, cho người ta cung phụng, đâu có được! Cái chuyện đó không được.
Phải thực hành, phải khổ công, phải làm việc, mới có cơm ăn!
Cho nên, tôi về với các bạn, bằng tiếng nói! Nhưng mà có dịp nào, tôi cũng sẽ về với các bạn bằng thân xác này! Một lần đến với các bạn tôi cảm thấy các bạn vui nhiều lắm. Cho nên, cái sự nhớ nhung đó tôi không bao giờ quên, luôn luôn, nhiều bạn tranh chấp, tôi cũng đến, tôi thăm, cho gia đình họ vui, cho bạn bè họ vui, cho mọi người vui là tôi mừng rồi. Chớ tôi không phải tới tôi xin cơm ăn, tôi đến với một cách cực nhọc, dành dụm tiền bạc tôi đi, trị bệnh người ta kiếm chút đỉnh tiền, tôi cũng đi thăm! Tới thăm một chút thôi, để cho người ta nhận thức sự thanh nhẹ của người tu và sự nặng trược của tâm phàm để họ có cơ hội thức tâm hơn!
Chứ không phải làm việc cho cá nhân, tôi không cần các bạn cho tôi thanh quang vì tôi đã được trực tiếp! Tôi mong các bạn thực hành rồi các bạn đi như vậy, đi tới đâu đem sự bằng an, đi tới đâu đem sự vui vẻ cho mọi người! Ðiều đó là điều cần thiết!
Còn đi tới đâu tạo sự bận rộn, lo âu, tranh chấp cho người khác, không nên đi! Ở nhà đi! Cái đó không có lợi! Cái đó là thất bại! Cuối cùng là thần kinh các bạn sẽ bị hư! Mà các bạn đi đến đâu đem được sự tin vui cho mọi người, nên đi! Mà mọi người tin cậy các bạn, các bạn cố gắng đi!
Cho nên, Vô Vi là tự do phát triển! Cái trường thi là trường đời, mà thầy các bạn là người mới tu! Người mới tu đều là thầy, mà người chửi bạn cũng là thầy các bạn, chứ không có kẻ thù. Thầy! Thương yêu các bạn, xây dựng các bạn, chửi các bạn, mắng các bạn, các bạn chịu nhịn nhục để tu tiến!
Chứ không phải chửi các bạn là không phải không có lý do đâu! Có lý do!
Từ nhiều kiếp, nhiều năm, bây giờ tái ngộ trong xây dựng thương yêu, phải cố gắng học hỏi và tiến thân, chứ đừng cho đó là sai, tạo ra sự tranh chấp, khối này ganh với khối kia, khối kia ganh khối nọ là sai, không đúng! Sửa đi! Tâm thân lo sửa là đúng! Rồi rốt cuộc cũng qui hội là anh em một nhà, chung một quả địa cầu, chung nguyên khí hít thở chứ không có xa được! Không có nói bạn là thở hơi át xít, tôi thở hơi dầu thơm, không có đâu! Cũng một cái nguyên khí thanh nhẹ đó mà thôi, chung sống hòa bình rõ ràng! Cho nên càng tu càng thanh nhẹ, càng tu càng cởi mở, càng tu càng cảm thấy hạnh phúc, thì lúc đó chúng ta mới về xứ sở ta được!
Thức hòa đồng không có, về xứ sở chúng ta còn nghèo khổ làm sao chịu được! Thức hòa đồng không có, không về được! Cho nên, các bạn phải sửa tâm thân, đó là điều cần thiết nhứt!
Tôi nói đây, nhưng mà một ngày nào các bạn về xứ sở rồi các bạn thấy tâm thức các bạn thế nào? Tại sao các bạn về không được? Từ đó mình xét, phát triển kỹ thuật tốt đẹp để xây dựng cho mọi người, để mang khí giới tình thương và đạo đức xây dựng trong khối óc của mọi tâm linh, thì lúc đó thế gian mới thái bình được! Cơn người ở mặt đất này rất quan trọng, đã biết xây dựng rồi thì mới thật sự đóng góp cho nhân loại ở tương lai! Còn không biết thực hành và không biết dọn dẹp và không minh chánh được sự thanh trược trong cơ tạng của chúng ta, cũng chỉ bị lôi cuốn bởi ngoại cảnh mà thôi và không có phát triển được! Dụng một cái lý thuyết u ơ và không có phát triển được, rốt cuộc rồi bí không có thoát được! Nới thì hay mà ngồi bàn lại là bí! Không có thoát được! Chỉ có tu trở về thanh tịnh mới có cơ hội thoát được!
Cho nên những gì tôi nhắn nhủ trong dịp đầu năm và những ngày chung hợp của các bạn, bất cứ nơi nào, khắp năm châu, nghe qua những lời thỏ thẻ trong tâm thức của tôi truyền đạt đến các bạn, tôi mong rằng các bạn hiểu lấy các bạn nhiều hơn và chúng ta sẽ thực hành và chúng ta sẽ có cơ hội gặp nhau một cách dễ dãi trong cái tình thương yêu và tha thứ!
Vui trong thanh tịnh mới là đời đời và vui trong sự ồn ào chỉ có tạm bợ mà thôi! Nhưng mà đời mà chúng ta không chịu chung vui với sự tạm bợ thì làm sao đời nó bước vào đạo được? Vui với tạm bợ mà tạm bợ người ta nhìn chúng ta có một gương mặt khác hơn, thanh nhẹ hơn, sau những cơn tu thiền thanh tịnh! Ðó là một cơ hội dấn thân để đóng góp cho đời bước vào đạo! Chứ các bạn nói tôi người đạo tôi không đi chơi với mấy người đời, không được! Không có đời làm sao có đạo? Mà không có đạo không có đời! Phải hiểu chỗ này! Không có đạo thì đời không nó chỉ có phá hoại thôi! Mà có cái đạo, cái đời nó mới đỡ! Cho nên các chỗ các nơi các bạn thấy có nhà thờ, có cha, có này kia kia nọ, xây dựng cho xã hội có phần trật tự và thịnh vượng hơn, rồi các chùa chiền nó cũng vậy, đem lại chúng sanh có cơ hội ăn năn thức tâm hơn! Rồi tất cả các tôn giáo cũng vậy, thể hiện trên mặt đất này cũng là nguyên ý của Thượng Ðế, để xây dựng cho tâm linh, muốn đem đạo vào đời, để giúp cho đời sống hạnh phúc hơn, đi xe hai bánh thay vì có một bánh! Hai bánh, một bánh về tâm linh, một bánh về đời! Ðó đi xe hai bánh, thay vì đi có một bánh hà! Một bánh là chỉ có nói chuyện đời sân si tranh chấp! Ði xe có một bánh có ngày lọt xuống hố luôn, không có phát triển được! Còn đi xe hai bánh nó khác! Tâm linh là đạo rồi đời ! Rồi đời đạo song tu nó mới mở ra, nó mới phát triển tốt đẹp, cho gia cang yên ổn, xã hội tốt lành, bỏ sự tranh chấp, trở về với thực chất của chính mình, vì chúng ta xuống đây tạm có mấy chục năm thôi, mà không lo dọn về thanh tịnh, rồi một ngày nào các bạn bỏ xác các bạn đi đâu? Ði về sự tranh chấp nữa à? Làm sao chịu nổi! Mấy chục năm tranh chấp rồi có đạt được cái gì đâu? Ngày nay các bạn nói đạt, tôi có căn nhà, có vợ có con, nhưng mà nợ đầy mình mà, các bạn đâu có yên đâu? Nợ vợ nợ con mà nợ luôn cả cái nhà và nợ luôn cả chiếc xe hơi nữa! Ðâu có yên mà các bạn không tu? Chỉ có tu các bạn mới trả hết nợ! Các bạn giải thoát, làm một việc cho tất cả các việc! Cc bạn tu các bạn ở trong cảnh khổ, rồi các bạn tu giải thoát được, mọi người dòm theo các bạn, noi theo con đường các bạn đi mà tu, để giải thoát, để giải cái nghiệp tâm của họ! Họ cảm thấy cần lấy oán làm ân, lấy sự kích động của đời mà xây dựng cho họ tiến về đạo thật sự hơn, mau chóng hơn, tốt đẹp hơn!
Cho nên mọi người hoàn cảnh tân tiến văn minh về vật chất nhưng mà rốt cuộc cái khổ vẫn mang theo như xưa! Hồi xa xưa thiếu ăn thiếu mặt cũng khổ, bây giờ thiếu ăn thiếu mặt cũng khổ! Bây giờ nói tôi sống đèn điện quen rồi mà bây giờ sống đèn dầu lửa tôi chịu không nổi! Nhưng mà rồi rồi nó cũng quen. Phải nhìn lại hồi xa xưa không có được đèn dầu lửa nữa! Chỉ đá với đá chọi nó ra ánh sáng, nhưng mà họ vẫn sống, sống thọ, sống với tự nhiên, sống một trăm tuổi như thường, không có sao! Mà chúng ta càng ngày càng văn minh lại càng giảm thọ, tại sao? Ðiện thì phải trả tiền điện, nước thì phải trả tiền nước! Nhà thì phải trả tiền nhà, xe hơi phải trả tiền xe hơi, quần áo phải trả tiền, hớt tóc cũng phải trả tiền, nợ đầy mình! Có chỗ nào yên đâu? Cho nên tôi mang đầu trọc đi khắp thế giới thì họ cũng nhìn tôi, tại sao ông trọc đầu, vì tôi muốn sạch! Chớ một lần hớt tóc phiền lắm, tốn mấy chục đồng, tôi làm gì có mấy chục đồng đi hớt tóc? Tôi lấy cái dao cạo tôi cạo cái nó xong, mỗi ngày tôi rửa nó sạch, không có tốn hao! Không có tốn hao thì không có bận rộn tâm của tôi! Phải đợi giờ rồi đi tới tiệm hớt tóc, rồi sấy tóc, rồi gì tùm lum đó tốn mấy chục đồng, thiếu nợ đó tôi không muốn thiếu nữa! Tôi hớt cho nó sạch, ăn rau cũng được, ăn gì cũng được, không có đòi hỏi, có thì ăn, không có thì thôi, nhịn cũng xong, chớ không có chủ trương đòi ăn! Chủ trương đòi ăn là trật! Người tu chỉ ấm bụng thôi, ấm một chút là phải lo giải! Ăn một trả mười! Ăn một chút rồi phải lo tu nhiều hơn để giải nó ra! Bởi vì cái hạnh Bồ Tát của nó đã cho mình ấm no thì bây giờ mình phải đem nó tiến hóa tới sự thanh nhẹ! Ðó là nhiệm vụ của con người! Con người đã ác mà cứ nói mình hiền! Nói tôi ăn chay là tôi hiền, đâu có hiền! Ăn chay cũng phải nhai nát nuốt vậy chứ, cũng dữ lắm, đâu có hiền đâu? Nhưng mà cái tâm phải hiền! Hiền là gì? Hiền là phải sáng suốt, phải quán thông, phá mê phá chấp, con người đó mới người hiền! Còn mê còn chấp người đó không phải người hiền đâu! Người đó đang bị kẹt, bị khổ mà họ không hay! Ðang bị cột, đang giam họ trong xó mà họ không thấy! Họ tưởng họ hay lắm, bảnh lắm!
Cho nên ở đời này, có thế lực thì có người ta theo, có người ta nịnh bợ, người ta bưng bít. Nhưng mà các bạn tu xuât hồn rồi coi những người mà được bưng bít đó họ ngồi ở vị trí nào khi họ chết. Xuống địa ngục thì thấy họ khóc, khổ ghê lắm, họ uổng cho một kiếp làm người, không biết xây dựng tâm thân. Còn chúng ta đây là hi sinh tánh hư tật xấu chúng ta vui! Không có gì đâu, anh em một nhà hết! Tất cả đều một nhà, càn khôn vũ trụ một nhà, huynh đệ tỉ muội một nhà! Tâm lúc nào cũng nghĩ như vậy, không có cách biệt người này và người kia! Có của gì của của ta đâu! Các bạn có kiếm bạc tỷ đi nữa chết cũng không có ôm bạc tỷ đi theo đâu! Mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng, mùa xuân thì hòa! Ðó là chơn lý của ông Trời dạy người ta phải xử dụng khối óc sáng suốt mà lo cho tâm thân! Chớ không phải ông Trời không có dậy! Ông Trời đâu có cần xuống đây nói chuyện nữa! Những cái nguyên lý của Ngài làm, kích động và phản động, đầy đủ hết trọi! Những bài học trong tâm thân mà con người không chịu học, mà đợi ông Trời xuống làm việc cho mình nữa là bê trễ quá rồi! Không có cái vụ đó! Cơ hội rất nhiều mà không chịu học, thì tự hại mình mà thôi, rồi cống cao ngạo mạn, lập địa vị, tưởng ta hay. Tôi được cuốn kinh này là hạng nhứt rồi, nhưng mà kinh trong tâm tôi, tôi không có mở. Cuốn kinh trong tâm tôi, tôi xếp! Tôi đọc cuốn kinh kia hay nhưng mà trong tâm tôi, tôi xếp lại! Tôi mở được cuốn kinh trong tâm tôi mới kinh sống! Kinh đó không bao giờ dẫn sai tôi và đi từ bước một, tiến trong hành trình rõ rệt!
Một năm lớn, một năm già, tuổi trẻ sẽ lên. Tuổi già xác thân sẽ lụn bại, nhưng mà người già biết tu thì từ già sẽ trở lại trẻ, vui vẻ, thấy phần hồn mình thanh nhẹ, thấy mọi sự an vui chấp nhận, mới thấy rõ thực chất của chính mình. Còn đua đòi theo tướng số, giàu sang phú quý, rốt cuộc ai coi tướng nói mình giàu có thanh nhẹ, tốt, hạnh phúc là thưởng nhiều tiền mà thôi. Nhưng mà không biết cái tiền đó ở đâu có, cũng khổ mới kiếm ra được nhưng mà khen cái là đưa, mà không khen là không đưa, thì đâu có khôn! Giàu mà không khôn thì đâu có phải người giàu thật! Người giàu mà khôn mới người giàu thật! Người thanh tịnh, sáng sưốt, biết tha thứ và thương yêu, người đó mới giàu! Còn người mà không biết tha thứ và thương yêu, người đó nó nghèo, vì nó sợ! Nó tham sống sợ chết, nó nghèo chứ nó không giàu! Tham sống sợ chết, nó tưởng người khác cũng như nó là nó đem ra những cái luận thuyết tranh chấp.
[kết thúc ID 19900101L3]
English translation by AI DeepL - REVIEW IN PROGRESS as of 20260306
[Start ID 19900101L3] – REJOYCING SPRING - Volume 3 - Montreal, 1 January 1990
REJOYCING SPRING - Volume 3 -
Therefore, be punctual for meditation, sleep, meals, and work! Everything must be kept in order to have peace!
If it is disorderly, it will not be peaceful!
Order is important: wherever you take something from, you must put it back in its original place; you cannot just leave it anywhere, or the next person will have trouble finding it! That is why many people talk about theory, telling others to practise, telling others not to be greedy, but they themselves go looking for ways to be greedy. That is self-deception!
Therefore, those who practise Vô Vi do not trust anyone: “I practise so I examine myself; if I can fix myself, I rely on that; if I can't fix myself, I must endure it! I don't call on others, and I don't act! I must act, I must fix myself; I learn what I like, if there's a problem, I must endure it, I must bear it, and I must maintain my meditation practice to resolve it!”
What is this so-called, “Simultaneous wordly and spiritual cultivation”? If one practises worldly and spiritual cultivation simultaneously, yet dares not venture into any difficult path, how can it be called simultaneous worldly and spiritual cultivation?
Without challenges, there is no opportunity for advancement; without challenges, there is no opportunity for advancement! If you just live comfortably, then become a fake Buddha in this world, letting people worship you, that won't work; that won't work. You have to practise, you have to work hard, you have to go to work; only then will you have food to eat!
Therefore, I come to you with my words; but whenever I have the opportunity, I will also come to you in person! Every time I visit you, I feel that you are very happy; so I will never forget that feeling of longing. Whenever there are disputes among friends, I also come, I visit, to bring joy to their families, to bring joy to their friends, to bring joy to everyone; and that makes me happy.
But I do not come to beg for food. I come with great difficulty, saving money to travel, treating people's illnesses to earn a little money, and I also go to visit! I visit just a little, so that people can recognise the difference between the lightness of a monk and the heaviness of an ordinary mind, which gives them the opportunity to further awaken their minds.
It is not for personal gain; I do not need you to give me clarity, because I have already attained it directly! I hope you will practice, and then go forth in this way, bringing peace wherever you go, bringing joy to everyone! That is what is essential!
But if going somewhere creates busyness, anxiety, or conflict for others, do not go! Stay home! That is not beneficial! That is failure! Ultimately, your nerves will be ruined!
But if you can bring joy and trust to everyone wherever you go, then go! And if everyone trusts you, then strive to go!
Therefore, Vô Vi is the freedom to develop; the examination hall is the school of life; and your teachers are new practitioners!
All new practitioners are teachers, and even those who scold you are your teachers; there are no enemies, only teachers: love you, build you up, scold you, reprimand you.
You endure the humiliation to advance in your practice!
It is not that scolding you is without reason! There is a reason! From many lifetimes, many years, now reunited in loving construction, you must strive to learn and advance, not think it is wrong.
Creating disputes, this group envying that group, that group envying this group, is wrong; not right!
Correct it!
It is right to focus on improving your mind and body!
Ultimately, we are all brothers and sisters, sharing the same planet, breathing the same air, and we cannot be far apart! It is not that you breathe acidic air and I breathe fragrant air; no! It is the same pure, light breath after all, living together in clear harmony!
Therefore, the more we cultivate, the purer and lighter we become; the more we cultivate, the more open we become; the more we cultivate, the happier we feel. Only then can we return to our true homeland!
There is no harmony, how can we endure the poverty of our homeland? There is no harmony, we cannot return!
Therefore, you must cultivate your mind and body; that is the most essential thing!
I say this, but one day when you return to your homeland, how will your minds be?
Why can't you return?
From there, we must examine and develop good techniques to build for everyone, to bring the weapons of love and morality to build within the minds of all souls; then the world will finally be at peace!
Human beings on this earth are very important; only when we know how to build can we truly contribute to humanity in the future!
If we do not know how to practise, do not know how to cleanse, and cannot purify the impurities within our bodies, we will only be swayed by external circumstances and cannot develop.
Using vague theories that cannot be developed will ultimately lead to a dead end; it sounds good in theory, but in practice it is a dead end! There is no escape!
Only by cultivating ourselves back to purity will we have a chance to escape!
Therefore, what I wish to convey to you at the beginning of the year and on your special days, wherever you may be, across the globe, through the words whispered in my heart to you, is that I hope you will understand yourselves better and that we will practise and have the opportunity to meet each other easily in love and forgiveness!
True joy lies in serenity, which is eternal, while joy in the clamour of the world is but fleeting!
But if we refuse to share in that fleeting joy, how can life ever enter the path of the Dharma? By embracing the fleeting, others see us with a different countenance, lighter and more serene, after periods of meditation and contemplation. That is an opportunity to commit oneself to contributing to life entering the path!
But you say, “I am a person of the Path, I do not go out with worldly people”.
That is not right! Without life, how can there be the Path? And without the Path, there is no life! You must understand this: without the Path, life only brings destruction!
But with the Path, life is sustained!
Therefore, wherever you see churches, priests, and such, they are built to bring order and prosperity to society. The same goes for temples, which give sentient beings the opportunity to repent and awaken their minds! All religions are the same; their manifestation on this earth is also God's original intention, to build spirituality, to bring religion into life, to help make life happier, to ride a two-wheeled vehicle instead of a one-wheeled one! Two wheels, one wheel for spirituality, one wheel for life; that is riding a two-wheeled vehicle, instead of riding a one-wheeled one!
One wheel is only about worldly disputes and conflicts! Riding a bike with one wheel will eventually fall into a pit, unable to progress!
Riding a two-wheeled bike is different! Spirituality is the path, and life is the journey! When both are cultivated together, they open up and develop beautifully, bringing peace to the family, a wholesome society, abandoning disputes, returning to one's true essence, for we are here temporarily for a few decades only; if we do not strive for purity, then one day when you leave your body, where will you go?
Back to disputes again?
How can you bear it?
After decades of conflict, what have you achieved?
Today you say you've achieved something: “I have a house, a wife, children.”
But you're drowning in debt! How can you be at peace?
You owe your wife, your children, your house, and even your car! How can you be at peace if you don't cultivate?
Only through cultivation can you repay all your debts: liberate yourselves, do one thing that encompasses all things!
When you practise, you are in a state of suffering; but then you practise and become liberated, everyone looks to you, following the path you walk to practise to become liberated, to resolve their karmic debts: they feel the need to turn resentment into gratitude, to use the excitement of life to build themselves up to move towards the true path more quickly, more beautifully!
Therefore, everyone lives in materially advanced and civilised circumstances; yet, ultimately, suffering remains as it always has been.
In the distant past, suffering arose from lack of food and clothing, and now suffering arises from lack of food and clothing: “Nowadays, I am accustomed to living with electric lights, and I cannot bear to live with oil lamps!” But eventually, one becomes accustomed to it.
We must look back to the distant past when there were no oil lamps: they only struck flint to make light, but they still lived, lived long lives, lived with nature, lived to be a hundred years old as usual, no problem!
Yet the more civilised we become, the shorter our lives get.
Why?
Electricity requires paying for electricity, water requires paying for water; houses cost money, cars cost money, clothes cost money, haircuts cost money, debts pile up! Where is there peace?
So, I go around the world with a shaved head, and people look at me, wondering why I'm bald. Because I want to be clean! Getting a haircut is such a hassle, costing dozens of dollars. How could I afford dozens of dollars for a haircut? I take my razor and shave it myself, and every day I wash it clean; no expense! No expense means no bother for my mind! Having to wait for the right time to go to the barber's, then blow-dry my hair, then all that fuss costing dozens of dollars. I don't want to be in debt anymore! I shave it clean, eat vegetables if I can, eat whatever I can, no demands; if there is food, I eat; if there isn't, I don't; I can endure, but I don't insist on eating!
Insisting on eating is wrong! A monk only needs to warm his stomach, warm it a little and then he must worry about resolving it: “Eat one, pay ten”: eat a little, and then you must practise more to resolve it, because the Bodhisattva's virtue has given us warmth and fullness; now we must evolve it into lightness!
That is the duty of human beings!
Human beings are evil, yet claim to be virtuous, saying: “I am virtuous because I eat vegetarian food” is not virtuous! Eating vegetarian food still requires chewing and swallowing, which is quite fierce, not virtuous at all!
But the mind must be virtuous!
What is kindness?
Kindness is being clear-minded, being insightful, breaking through delusion and attachment; only then is one truly kind!
If one is still deluded and attached, one is not kind! That person is stuck, suffering, yet they do not realise it! They are bound, imprisoned in a corner, yet they do not see it; they think they are so clever, so smart!
Therefore, in this life, those with power have followers, flatterers, and sycophants.
But you who cultivate your soul, observe where those sycophants end up when they die: in Hell, you will see them weeping, suffering terribly, regretting a lifetime wasted, not knowing how to cultivate their minds and bodies.
As for us, we are happy to sacrifice our bad habits and faults! There is nothing to it: we are all one family! All are one family, the universe is one family, brothers and sisters are one family!
Always think this way in your heart; there is no distinction between this person and that person!
What possessions are truly yours?
Even if you earn billions, you cannot take them with you when you die!
Winter is cold, summer is hot, spring is mild! That is the truth taught by Heaven, that people must use their clear minds to care for their hearts and bodies!
It is not that Heaven did not teach us! Heaven does not need to come down here to speak anymore! Heaven’s principles, both progressive and reactionary, are perfectly complete: the lessons within the mind and body that people refuse to learn, waiting for Heaven to come down and do the work for them, is far too negligent! There is no such thing!
Opportunities abound, yet if one refuses to learn, one only harms oneself, then becomes arrogant, establishes a position, and thinks oneself wise: “I have this scripture, which is the best!”
But “The scripture in my heart, I have not opened. The scripture in my heart, I have put away! I read that scripture, but in my heart, I have put it away!”
“Only when I open the scripture in my heart will it come alive! That scripture will never lead me astray and will guide me from step one, progressing clearly on the journey.”
A year of growth, a year of ageing: youth shall rise, while the aged body shall wither.
Yet the elderly who practise cultivation shall return from old age to youth, finding joy, perceiving their spirit as light and pure, accepting all things with contentment, and thus clearly discerning their true essence.
Still chasing after fortune-telling, wealth and luxury, in the end, whoever reads your fortune and says you will be rich, light-hearted, good, and happy, will be rewarded with a lot of money; but that's all.
But where does that money come from?
It's hard to earn, but if you praise it, you get it; and if you don't praise it, you don't get it; so, it's not wise! If you are rich but not wise, then you are not truly rich!
The truly wealthy are those who are both rich and wise! Those who are pure, clear-minded, forgiving, and loving—they are the truly wealthy!
Those who do not know how to forgive and love are poor, for they are afraid: they cling to life and fear death; they are poor, not rich; clinging to life and fearing death, they assume others are like them and bring forth contentious theories.
[end of ID# 19900101L3]