[19900101L1]

VUI XUÂN - Cuốn 1-

Montréal, 1-1-1990

Thưa các bạn,

Một năm đã qua, chúng ta đã tham dự rất nhiều sự biến đổi và thử thách từ tâm lẫn thân, từ đời lẫn đạo.

Trên đường đi giải thoát, mọi hành giả phải tự thức, chúng ta tu để làm gì?

Tu để giải thoát, không phải tu để lệ thuộc ! Phải nhớ kỷ điều này : Tu để tự giải thoát, lập lại sự quân bình trong nội thức của chúng ta và trở về với căn bản thanh nhẹ, siêu việt, giải thoát.

Chớ không phải tu để lệ thuộc bởi một nhóm này, một nhóm nọ; không có điều đó !

Người Vô Vi luôn luôn phải tự nguyện hy sinh tánh hư tật xấu để trở về với căn bản thanh nhẹ, mới tiến tới con đường giải thoát được.

Như một năm qua, sự học hỏi không ít ; chúng ta cũng thành tâm cảm ơn tất cả những gì đã kích động và phản động, đã làm cho chúng ta thấy rõ tâm linh là gì, vật chất là gì, tranh chấp là gì, hòa ái tương thân là gì.

Lần lần chúng ta mới hiểu rõ nguyên năng sẵn có của chính chúng ta : chúng ta từ trong cái mầm mống thanh tịnh thương yêu mà ra, thì mọi sự kích động và phản động tại thế gian cũng sanh nở từ mầm móng thương yêu mà ra.

Cho nên, mọi nơi đã kích động ; ở thế gian cảm thấy là phá phách, nhưng mà trên đường đạo là phải luật của Trời, thì phải nhồi mới có tiến.

Cho nên, một cuộc nhồi thăng hoa thanh tiến như thế đó, mọi người mới thấy rằng cuộc đời là tạm bợ, sự thanh nhẹ là trường tồn ; cho nên mới ăn năn hối cải, và trở về với sự thanh nhẹ của chính họ, và tự tu tự tiến.

Ðó là một con đường Chánh Pháp.

Nhiều người còn ôm lý thuyết này, còn ôm lý thuyết nọ, dựa kinh này, dựa kinh nọ, mà rốt cuộc không chịu cải tiến nội tâm, nội thức.

Không mượn cái pháp hành để quân bình tâm thức cơ tạng, thì làm sao chúng ta có thể ôm cái lý thuyết đó ra đi khi chúng ta tịch diệt ?

Phải hành thì mới thấy mức đi của chúng ta, mức tiến của chúng ta ; phải nhờ sự kích động và phản động ở xung quanh chúng ta mới thấy được chúng ta từ trong cái mầm mống thanh tịnh và thương yêu mà ra.

Thì tất cả chúng ta chỉ có cảm ơn mà thôi, không có nên oán trách bất cứ một nơi nào, và không có đặt những sự thù hận bất cứ cho ai, và gieo oan giá họa cho bất cứ một người nào.

Chúng ta nói sự thật, tìm sự thật để giải tỏa những sự phẫn uất trong nội tâm, và tự tiến tới sự quân bình giải thoát.

Cho nên, mỗi năm, mỗi năm đều có sự thử thách : khi chúng ta còn mang xác phàm tức là ôm luật Trời ; Luật Trời trong cơ tạng, thần kinh của chúng ta thì luôn luôn thử thách và nhồi cho chúng ta thức tâm, thấy rõ phần hồn đang làm chủ thể xác, không phải thể xác đang làm chủ phần hồn.

Càng thấy rõ phần hồn làm chủ thể xác, thì trách nhiệm càng ngày càng nặng, và phải thực hành đúng mức, chớ không dùng lý thuyết nói được mà làm không được, thì không được !

Nói được là phải làm được ; vị trí nào phải rõ rệt vị trí đó, không có nên lẫn lộn.

Cho nên, tôi đã thường nhắc các Bạn rằng, tôi đến với các Bạn là học nơi các Bạn và ảnh hưởng các bạn. Tôi học và tôi hành, tôi mới ảnh hưởng được. Nếu tôi học nơi các Bạn mà tôi không hành, không làm sao tôi ảnh hưởng Bạn được !

Có học thì phải có hành, cho nên tôi đi khắp các nơi, khắp năm châu, đi đây đi đó, để học ; để học cái hạnh, từ xấu đến tốt, từ tốt đến xấu, để cải tiến tâm thức của chính tôi và tôi hành triển bất cứ ở lãnh vực nào, từ trược tới thanh, từ thanh tới trược ; để cho các Bạn nhìn thấy hành động của tôi và thấy sự thanh tịnh sáng suốt của tôi nó nằm ở vị trí nào.

Thì vị trí của các Bạn ở đâu ? Cũng ở đó mà thôi !

Thì các Bạn phải lui về trong thanh tịnh, và thấy tất cả những gì mà chúng ta đang ôm ấp trong cái tánh xấu, thì chúng ta phải từ từ giải tỏa nó ra và tiến tới, mạnh dạn tiến tới và thấy rõ rằng : cơ tạng của chúng ta ở thế gian này chỉ có một, không hai ; không có ai có thể chế cơ tạng của chúng ta ra được, thì chúng ta phải làm những cái gì thật, có nói có, không nói không.

Không nên nói những điều không có, và bắt buộc người khác, nói rằng : “Người này đã nhìn nhận tôi nhu thế này ; người kia đã nhìn nhận tôi thế nọ.” Không nên ! Ðó là lợi dụng !

Chúng ta, không ; không nói, “Tôi tu theo Thầy Tám ; Thầy Tám nhìn nhận tôi việc này, việc kia, việc nọ.” Sai!

“Tôi tu làm sao, nói cho mọi người thấy, và mọi người cảm thức tôi là đúng, thì tôi dìu dắt trong giai đoạn, trong trình độ đó thôi ! Còn nếu mà tôi tu xa hơn nữa, tôi thanh nhẹ hơn nữa, tôi sẽ dìu dắt theo trình độ khác hơn ; chớ không thể nói rằng, đổ thừa cho Phật, đổ thừa cho Tiên, đổ thừa cho Chúa, đổ thừa cho Thượng Ðế chuyển!

Cái đó là cái chuyện sai lầm và mê muội, làm mê hoặc lòng người khác ; không được ! Mình phải lo tịnh tâm, thanh tịnh, để tiến tới thực hành Chơn Pháp !

Cho nên, mỗi mỗi của những người Vô Vi đều phát tâm ; mà trong cái sự phát tâm đó, thế nào cũng có sự đụng chạm, bởi vì mọi người mang xác phàm thì nó phải có tình đời, có trược, có thanh ; đến với chúng ta lúc nào cũng bị đụng chạm.

Trong sự đụng chạm đó là bài học để cho chúng ta trực tiếp thức tâm, và dở ra những bài học sẵn có trong nội tâm của chúng ta, để chúng ta càng thấy rõ hành động sai lầm của chính mình mà ăn năn hối cải, trở về với sự chất phát sẵn có trong nội tâm.

Trong lúc sơ sanh, các Bạn đều là chơn thật ; mà ngày hôm nay xảo trá, học trong lý thuyết này, học trong lý thuyết kia, học trong lý thuyết nọ ; lý luận này tới lý luận kia đều dẫn sai tâm thức. Nguyên năng thanh tịnh của các Bạn trở nên động là vì lý do đó.

Cho nên, thực hành nó khác ! Các Bạn thực hành đến đâu, chỉ có hiểu đến đó thôi ; muốn thêm một chút nữa cũng không được.

Phải cố gắng, hằng đêm lo tu luyện, thực hành, thì nó mới đến cái chỗ, kêu bằng, sáng suốt hơn ; sáng suốt hơn Bạn thôi, chớ không thể sáng suốt hơn người khác được !

Người khác người ta có khả năng : tu bao nhiêu nghìn năm, người ta có một khối óc nhìn là hiểu tất cả ; rồi chúng ta làm sao hơn người ta được ?

Cho nên, chúng ta phải thấy rằng chúng ta cần sửa lấy chúng ta để tiến.

Cho nên, người tu Vô Vi không nên dụng lý thuyết người này, lý thuyết người kia, lý thuyết người nọ !

“Ông kia ổng tu trước, ổng nói như vậy ; bây giờ tôi bắt chước ổng, tôi làm không được ; tôi phải nhìn lại tôi. Tôi thực hành như vậy, và tôi đã kết quả ở chỗ nào, tôi mới thấy rõ tôi tu còn yếu ; tôi phải lo ; tôi lo trong cái gì? Tôi lo trong sự thanh tịnh của tôi ; tôi còn thiếu thanh tịnh ; tôi thiếu thanh tịnh là tôi người thiếu trí ; mà người thiếu trí thì chỉ mê vào sự tranh chấp hơn thua, rồi dẫn sai khối óc thần kinh, làm cho mình càng ngày càng rối loạn, gia cang bất ổn, tâm thân không yên, rồi tranh chấp điều vô lý, và không có giải quyết được một việc gì cho cá nhơn hết, chỉ rước cái khổ ở trong cuối cùng mà thôi.”

Cho nên, ngày hôm nay tôi lại trở về với các Bạn bởi âm thinh của tôi. Ngày hôm nay tôi cũng được khỏe mạnh và về bàn bạc với các Bạn vấn đề tu học của chính chúng ta : chính chúng ta phải thực hành là điều cần thiết nhứt ; nếu chúng ta không thực hành thì chỉ tạo sự mê loạn mà thôi !

Cho nên, mỗi năm phải có những cuộc nhồi quả, thử thách, thì các Bạn mới thấy rõ rằng các Bạn có khả năng, thật sự có khả năng !

Khi mà các Bạn chán rồi, có nhiều người thậm chí chán Vô Vi, rồi, “Tôi lui về nhà tôi tu, tôi thiền.” Ðó, họ lui về cái thanh tịnh, rồi họ lập đạo này, đạo nọ.

Luôn luôn khối thanh tịnh cảm ơn họ, và thấy họ được phát triển ; và khi họ giữ một cái thế, lập cái đạo để độ đời, thì tự nhiên họ phải bảo vệ cái thế đó, và họ phải làm cho cái thế đó nó càng ngày càng tốt hơn.

Cho nên, VôVi là đa dạng, không phải là một nhóm người nhỏ.

Tôi đã thường nói, mọi trạng thái đều có thể thực hiện trở về với Không Không thanh nhẹ ; thì Vô Vi đâu có phải là một nhóm làm chánh trị, một nhóm để đả phá người khác ; nhưng một nhóm để đả phá mình, tự sửa mình để tiến hóa lên, đi tới con đường giải thoát rõ rệt.

Ðã có một cái pháp là một kỹ thuật để sửa cái cơ năng, nội tạng, nội tâm của chính chúng ta ; cơ năng nội tạng, nội tâm của chúng ta, vì hướng ngoại quá nhiều, tạo động quá nhiều, lôi cuốn, không khác gì con trâu bị xỏ mũi, cột trong một gốc cây, la làng mà thôi !

Cho nên, ngày hôm nay chúng ta hiểu được rồi : chúng ta đang bị xỏ mũi cột ở trong gốc cây, la làng, thì chúng ta phải lui về thanh tịnh, nhịn nhục, chấp nhận.

Chấp nhận, chúng ta mới tiến được ; nếu không chấp nhận, làm sao chúng ta tiến được ?

Ngày hôm nay các Bạn thấy rằng những cái cơ đồ Thiền Viện, này kia, kia nọ, Thiền Đường, là đều do sự phát tâm của hành giả mà thôi :tất cả hành giả của Vô Vi đều phát tâm, bỏ công, bỏ của.

Cho nên ở thế gian họ thấy rất kỳ lạ : “Cái nhóm người này in sách, chỉ phát không ;cái gì cũng cho không ; không nói về vấn đề tiền ! Chắc ai giúp đây ; sau lưng, có ai giúp đây ; có nhóm chánh trị nào giúp đây !”

Kỳ thật, không có ! Cái tâm con người phát ra, thì việc làm lúc nào nó cũng tốt đẹp ! Người nào cũng bỏ công, bỏ của, làm một việc tốt đẹp cho những người kế tiếp !

Cho nên, chúng ta đã tu, hy sinh tánh hư tật xấu để cho người kế tiếp có cơ hội tu, là sao ?

Chúng ta hung hăng, chúng ta tranh chấp, chúng ta mê chấp ; bây giờ không còn hung hăng, không còn tranh chấp, không còn mê chấp nữa; thì phải là cái ảnh hưởng tốt cho người kế tiếp không ?

Người kế tiếp được tu, họ thấy cái hạnh đó, họ mới bắt chước họ tu.

Không còn sự mê chấp mới là người tu ; còn sự mê chấp là không phải người tu !

Người đó còn mê chấp là người đó chỉ trói buộc nghiệp tâm của họ, càng ngày càng khổ, tràn lan những sự gai góc trong nội thức họ, chớkhông có phát triển được.

Cho nên, chúng ta tu là chúng ta giải thoát những điều đó, và chúng ta sẽ quán thông những điều đó qua một giấc thiền giác khai mở tâm thức !

Cho nên, tất cả những Bạn đạo Vô Vi hiện tại có thiền viện, có thiền đường, nhưng một ngày nào không còn thiền viện, không còn thiền đường, thì các Bạn lui về đâu ?

Thiền viện nơi tâm bớ Bạn hiền !

Tâm các Bạn có rồi ; các Bạn đã phát tâm, đã làm được cái chuyện vật chất mà các Bạn chứng kiến được rồi, “Tôi phát tâm tôi làm được một thiền viện, thì tôi là người đã có tâm. Tôi lui về với tâm tôi, tôi tìm cái chơn tâm, tôi tu trong thanh tịnh ; thì bất cứ góc nào cũng có người Vô Vi !”

Cho nên, năm nào cũng là năm thử thách, giờ nào cũng là giờ thử thách, phút nào cũng phút thử thách, giây nào cũng giây thử thách ; thì lúc đó chúng ta mới đi tới chỗ quán thông !

Cho nên, các Bạn đã nhiều rồi : trong gia đình, anh em, bà con, xã hội đủ chuyện hết ; không ngày nào các Bạn yên ! Tôi dã nói rằng, chiếc thuyền nguyện đi về Bến Giác thì thuyền phải bị nhồi quả hơn, bị sóng đập nhiều hơn, mới vượt qua trùng dương, mới trở về Bến Giác được ! Sự kích động và phản động của trường đời không khác gì sóng đập chiếc thuyền giữa biển cả, thì chiếc thuyền mới có danh, kêu bằng, Thuyền Về Bến Giác !

Cho nên, các Bạn, cái tình cảnh vợ chồng, con em trong gia đình, luôn luôn có xảy ra những việc kích động và phản động ; không có một gia đình nào tránh khỏi ! Tỷ phú đi cũng lo âu vì tiền, bị nhồi về tiền bạc ! Vì sao ? Ôm địa vị, ôm sự cao sang, ôm sự giàu có ; thiếu tiền là khổ !

Ðó ; bị nhồi quả bởi tiền, rồi mới có cơ hội thức tâm !

Mỗi mỗi một cử một động trên mặt đất này đều là Thượng Ðế đã an bài trật tự để cho con người bước : sai một phút, một giây, thì thấy nhồi rõ rang !

Mà người đạo, có nhồi bao nhiêu, họ thấy họ thăng hoa được ! Người trở về tu rồi, buông bỏ rồi, thì nhồi bao nhiêu cũng là một cơ hội đưa chiếc thuyền tiến tới mà thôi, không có bao giờ chiếc thuyền đó bị thụt lùi !

Cho nên, người đời sai lầm, dùng cái óc thiếu trí và nghĩ rằng, “Tôi phá người đạo, rồi người đạo sẽ tiêu !” Không bao giờ có chuyện đó ! Người đạo buông bỏ chuyện đời mới tiến về đạo ; mà tiến về đạo thì trở về với chơn tâm, thì không bao giờ bị những sự trở ngại như những người thiếu trí ô phàm đã suy nghĩ rằng người đó sẽ tiêu ! Không có đâu ; không có chuyện đó ; các Bạn đừng có lo !

Phần hồn của người ta, người ta đã lo được rồi, thì phần xác đâu có nghĩa lý gì ; cho nên họ chỉ hy sinh, thực hành, dấn thân, để coi thử cái xác này có phản trắc lấy phần hồn không !

Nếu họ còn mê chấp, họ còn tranh chấp, là cái xác đã phản trắc phần hồn ; mà cái xác không còn mê chấp, và thuận theo nguyên lý của vũ trụ để thăng hoa, thì không bao giờ còn sự mê chấp !

Cho nên, tu, phải tu trong cái kinh sống ! Thời buổi này phải ở trong kinh sống !

Các Bạn thấy không, sự tiến hóa của điện tử, này kia, kia nọ, càng ngày càng tiến hóa ; mà cũng nằm ở trong cái mầm mống thương yêu và mầm mống tha thứ, mầm mống xây dựng của cả càn khôn vũ trụ.

Nó cũng bao nhiêu công chuyện đó, mà nó biến thể ra mà thôi.

Hồi xưa có điện năng không ; con người trong rừng có điện năng không ? Nếu không có điện năng, làm sao có thấy đường mà khai phá được một cái thế giới hiện tại ?

Khối óc con người đã có điện năng rồi ; điện năng nó liên hệ cả vũ trụ ; cả càn khôn vũ trụ, chớ không phải điện năng như là của nhà đèn phát ra trong cái phạm vi giới hạn ở thế gian !

Cho nên, cái phạm vi giới hạn ở thế gian bây giờ biến chế ra này kia, kia nọ, điện não, này kia, cũng nhờ nhà đèn cung cấp điện nó mới thể hiện ra được.

Còn con người, không phải như vậy ! Con người có khối óc, có thần kinh, có điện năng sáng suốt ; trong giây phút thanh tịnh thì nó tỏa ra những nguyên lý sáng ngời, tốt đẹp, hướng thượng, giải tỏa, làm cho nó thanh nhẹ, an vui, cởi mở, chớ không phải cái lý luận nào mà giúp nó được đâu.

Những người đau khổ tới than với Bạn, Bạn khuyên Đông, khuyên Tây, không được !

Nó phải đau khổ rồi, nó bị nhồi rồi, nó bị bệnh hoạn rồi, lúc đó nó mới biết ăn năn. Người đời nó vậy !

Cho nên nhiều Bạn biết đạo, nhiều Bạn mở trí được, muốn đem cái hạnh của mình ra hy sinh cho đời ; nhưng mà đời không chấp nhận ! Nó đâu có thấy đạo mà nó chấp nhận ? Chừng nào nó khổ thiệt khổ, nó bơ vơ một mình, lúc đó lời nói của Bạn mới có giá trị ; nó bị đau đớn thân xác nó, nó bị tử thần uy hiếp nó, lúc đó các Bạn mới độ nó được !

Cho nên, người của chúng ta còn khỏe mạnh và biết đường tu, thì chúng ta đã am hiểu được nhiều kiếp rồi ! Những cái tình cảnh đau khổ đó, chúng ta đã nêm nếm đủ thứ hết rồi ; qua rồi, qua rồi ; qua nhiều kiếp rồi, chúng ta mới biết tầm một con đường đạo, tu tắt, trở về với sự quân bình sẵn có của chính mình.

Nếu chúng ta thiếu quân bình, đừng có nói đi đâu, đi vô nhà thờ, ông cha giảng, chúng ta không hiểu ổng nói cái gì ; thiếu quân bình, vô trong chùa, ông thượng tọa giảng một tràng kinh, mình cũng không hiểu ổng nói cái gì ; mà thiếu quân bình, nghe con chim hót, cũng không có thích thú ; thiếu quân bình, nhìn cây hoa, chúng ta không thấy giá trị và sự hiện diện của Thượng Ðế nơi đó !

Cho nên, con người chỉ có khao khát sự quân bình mà thôi. Ngày hôm nay chúng ta tu, mượn cái pháp này để lập lại quân bình sẵn có, tâm lẫn thân của chúng ta, để chúng ta am tường mọi sự việc từ cọng cỏ cho đến cả một cái vũ trụ thiêng liêng ; ngồi đây, hiểu hết trong thanh nhẹ ; thật sự thương yêu !

Mọi người đều từ trong cái Đại Thanh Tịnh mà chiết ra xuống thế gian ; từ trong cái mầm mống thương yêu mà ra !

Cho nên, tôi đã thường nói rằng ở đời tôi, nhiều người rủa, cúng, trù cho tôi chết mỗi đêm ! Nhưng mà gia đình họ đến báo cáo với tôi, rồi muốn thay tôi trả thù ! Tôi nói, “Không được ! Những người đó là người Bạn thân của tôi ; không được động họ ! Họ trù tôi chết là họ thương tôi ; họ đã phát hiện được cái sự thương yêu của họ đối với gia đình họ, vì chồng họ tu, họ sợ chồng họ điên, họ trù cho tôi chết cũng là thương yêu chồng ; vì thương yêu chồng mà trù cho ông Tám chết. Nhưng mà ông Tám không chết ; thì lúc đó họ mới hiểu rằng ông Tám là một người Bạn than ; họ sẽ quí ông Tám.”

Cho nên, ở đời này, những người nào kích bác, hăm he, phá khuấy tôi, tôi không bao giờ lo ; tôi càng phải thương yêu họ nhiều, và tôi thấy họ là tôi ; vì những cái bản chất đó, con người ở thế gian ai cũng có, vì họ chưa mở mà thôi ! Cái tánh hung hăng của tuổi trẻ, tánh hung hăng của người thiếu trí thì lúc nào nó cũng phải như vậy đó thôi ; rồi một ngày nào nó đủ trí, nó cũng dự trong một lớp học anh, em tất cả!

Không có ai ghét ai được khi trình độ tương đồng với nhau.

Cho nên, nhiều người cũng có viết thơ cho tôi, tính cho tôi bể gân máu, hư cái não, thần kinh loạn ! Nhưng mà rốt cuộc thì ngày hôm nay tôi cũng vẫn bình tĩnh, và tôi cũng vẫn thương yêu họ ! Vì họ quá thương yêu tôi, họ mới sợ tôi đi nhầm đường, lạc lối ! Tất cả những Bạn đạo nhắn nhủ, sợ tôi hư, sợ tôi thất bại : vì quá thương yêu ! Đó là tình đời mà thôi.

Còn tình đạo, đừng có nên sợ : người đạo có thất bại bao nhiêu, cũng không sao ; nằm ngoài đường chết, cũng không sao ; cho ruồi bu, kiến đổ, cũng không sao ; nhưng mà phần hồn họ được ngao du Tiên cảnh là đủ rồi ! Cho nên, các Bạn thấy vậy, nhưng mà không phải vậy ! Cho nên, không có nên âu lo những chuyện đời.

Ở thế gian có nhiều chế độ, có nhiều thay đổi : những người mà đứng vào tuổi 67 của tôi thì thấy rõ : nhiều cuộc đời thay đổi, từ quê hương, xứ sở, tình trạng thay đổi ; nhưng mà người hiện tại cũng vẩn còn sống ; mà người chưa hiểu tu cũng vẫn còn sống !

Còn người tu giải thoát được, các Bạn nghĩ thế nào ? Nó lại phải cảm ơn tất cả ; nó thấy rõ rằng lấy oán làm ân rất rõ rang !

Các Bạn thường đi chùa, nghe những vị thượng tọa giảng, “Lấy oán làm ân.” Ngày hôm nay các Bạn qua nhiều cơn nhồi quả rồi, các Bạn mới thấy lấy oán làm ân : người ta càng kích động các Bạn nhiều chừng nào, các Bạn lại lui về thanh tịnh tu nhiều chừng đó.

Thì cũng nhờ ai mà các Bạn được tu ? Các Bạn tu rồi, các Bạn lại được thức ! Nhờ ai các Bạn được thức ? Phải nhờ những vị đó không ?

Những vị đó là những vị yêu quí trong đời của chúng ta !

Cho nên, chúng ta không nên gieo thù hận trong óc chúng ta, và tiết ra những độc chất, và nghĩ những chuyện ám hại họ trong lúc họ không hiểu, họ nghĩ chuyện ám hại ; mà chúng ta phải giàu lòng tha thứ ; thì tình huynh đệ mới có cơ hội giao cảm, mới có cơ hội chung sống hòa bình trong vũ trụ này.

Những cơn thử thách đó là những bài học rất quí báu ; cho nên các Bạn nên bình tĩnh lo tu học.

Một năm qua, một năm đến ; rồi một năm qua, rồi một năm đến ; rồi chẳng có năm nào qua, và chẳng có năm nào đến ; thì các Bạn mới thấy rằng hạnh phúc an nhiên tự tại : không có cái gì phỉnh chúng ta được ; không có Tết Noel, và không có tết Tây, tết Ta, gì hết !

Có cái tâm mà thôi ! Cái tâm các Bạn thanh nhẹ là lúc nào các Bạn cũng ở trong một vị trí rõ rệt của vũ trụ, và làm việc hữu ích cho cả vũ trụ ; chớ không bao giờ bị kẹt !

Ðừng có nhầm lẫn trong lối này và đường kia ; rốt cuộc là hại mình mà thôi !

Tôi đã nguyện tử vì đạo, tôi mới đem thân xác đi khắp các nơi, với tuổi tác này : sau khi nói cuốn băng nầy, có chết đi nữa cũng vui, là các Bạn yên tâm.

Cho nên, các Bạn phải thấy rõ đường đi của một nhơn sinh tại thế rất có giá trị : có một khối óc rõ ràng ; có một khối thần kinh rõ rệt ; có sự liên hệ vô cùng cả càn khôn vũ trụ ; mà không biết tự thức, tự xây dựng, thì tạo sự trì trệ và chậm tiến cho tâm lẫn thân của chính ta !

Cho nên, nhiều giới ở bên ngoài nhìn vào Vô Vi, “Đám này, nó sao không thể hiểu nổi ! Thấy nó tan, thấy nó tiêu, rồi nó cũng tựu ! Kỳ vậy, chuyện kỳ lạ từ mấy chục năm nay, từ Việt Nam ra đến đây !”

Không ai chịu làm ! Ai cũng muốn chiêm ngưỡng Ðức Phật ; ai cũng muốn cúng Tiên, cúng Thượng Ðế, cầu xin Thượng Ðế ; mà không chịu tự hành để dâng cho Thượng Ðế ; không chịu tự sửa đế tiến tới học hỏi những cái nguyên ý của Thượng Ðế đã an bài, chư Phật đã giải thoát !

Réo chư Phật đến, làm gì ? Mình phải tiến tới, hành khổ ; khổ, càng khổ càng ngộ được Phật lý.

Cho nên, người đời bị sai lầm : lúc khổ thì vô chùa xin xâm, cúng Thầy, quỳ lạy ; lúc sướng thì khinh miệt nhà chùa ! Đó là chuyện sai lầm; tự dẫn sai mình mà thôi !

Vì đồng tiền, vì ngoại cảnh, vì của ; nhưng mà không biết của có cứu ta được không ? Không hiểu ; không biết của có giúp phần hồn chúng ta giải thoát được không ?

Tại sao không làm ; tại sao không sửa ; tại sao không đạt tới sự quân bình sẵn có của chính mình ? Đâu có xin của ai đâu ?

Lúc các Bạn giáng lâm xuống thế gian là quân bình, vui vẻ ; nụ cười tươi như hoa. Bây giờ thì tràn đầy sự thử thách, méo mó, không vui,và khổ, buồn, hận, đủ chuyện hết !

Vậy cái khổ, buồn, hận đó, chúng ta có thể đem đi được không ? Lúc ta chết, ta mang đi được không ?

Tại sao, chúng ta không mang đi được, tại sao chúng ta ôm lấy nó làm gì ?

Ta phải hy sinh nó, bỏ nó đi, không ôm cái bản chất đó nữa, thì chúng ta mới đạt được sự thanh nhẹ, kêu bằng, Giải Thoát.

Nếu cứ mãi mãi ôm như vậy, thì nó biến thành cái tánh hư tật xấu, thì, “Bệnh do tánh sanh,” cái bệnh nó càng ngày càng trầm trọng thêm và khổ thêm.

Mà hy sinh nó rồi thì thấy vui và hạnh phúc.

Ðường nào hay, chúng ta chỉ chọn một trong hai, mà thôi !

Cho nên, mỗi năm, mỗi năm Vô Vi đều có Ðại Hội, là do sự phát tâm của mọi người : “Tôi dùng mấy trăm đồng bạc này, 1000, 2000 này tôi đi xài bậy, nó cũng hết ; nhưng mà 1000, 2000 này tôi đi Ðại Hội và tôi gặp anh em trong cái tình thương !” Nó không phải là lời nói ;tình thương là nguyên ý thanh nhẹ của mọi người đóng góp cho vũ trụ, cho nên chúng ta đến đó chúng ta hưởng cái thanh khí nhẹ nhàng trong 3 ngày mà thôi ; mà về nhà làm không được ; không có ; mất đi ! Tại sao ?

Thì chúng ta mới thấy rõ chúng ta phải làm mới có ! Tại sao, chúng ta tới hội trường, tới ngày Ðại Hội, mọi người ý niệm niệm Phật rõ ràng, và khối óc được lâng lâng đi lên, và tâm thân được nhẹ ? Mọi người hướng thượng !

Một nhóm người hướng thượng, thì cái thanh quang của họ hướng thượng để thừa tiếp cái thanh quang của vũ trụ ! Nó thanh nhẹ ! Cái giá trị nó ở đó ; không có thể đếm được ; không thể mua được ; không thể bán được.

Vì đó họ mới nao núng mà tổ chức Ðại Hội ; chớ không phải tôi muốn !

Các Bạn muốn, tôi chỉ tới phục vụ, và cũng đóng góp như các Bạn, mà thôi ! Chớ không phải là tôi muốn !

Tôi muốn, có lợi gì cho tôi ?

Chỉ có đóng góp !

Trong 3 đêm Ðại Hội là phải thức trắng đêm để tham thiền và xây dựng những gì cần thiết trong cái cơ hội đó ! Những Bạn thanh nhẹ, cảm thức được ; những Bạn chưa thanh nhẹ, thì cảm thấy vui mà thôi !

Cho nên, ở đời này họ bị uyển chuyển trong cái vật chất, tình đời sanh, khắc ; thì mọi người đang bị giam hãm trong cơ tạng này, là không khác gì Ngũ Hành Sơn ; kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ; đang bị giam !

Muốn thì muốn dữ lắm, nhưng mà không có thoát được ! Không khác gì ông Tôn Ngộ Không mà bị giam trong Ngũ Hành Sơn.

Mà không biết ăn năn hối cải, trở về thanh tịnh, thì không bao giờ thoát khỏi Ngũ Hành Sơn : cơ tạng các Bạn là Ngũ Hành Sơn ; kim, mộc,thủy, hỏ,a thổ ; nước, lửa, gió, đất ; mà không thanh tịnh thì không thế nào rời khỏi cái xác này được ! Là bị giam trong Ngũ Hành Sơn ;chớ không có lý thuyết nào mà giải quyết được hết !

Chỉ có hành, giải tỏa, cảm thức trong sự kích động và phản động từ tạng một, từ tế bào một, từ sớ thịt một ; mọi sợi thần kinh trong khối óc của các Bạn phải giải tỏa nó ra, trong thực hành !

Thì lúc đó các Bạn mới trở về vị trí của một vị y sĩ sáng suốt : các Bạn biết lấy được cái nguyên năng Thanh Quang của vũ trụ về điều trị cơ tạng các Bạn, thì lúc đó các Bạn mới thấy rằng, “Trường sinh, bất tử,” phần hồn các Bạn triền miên thanh nhẹ !

Cần là cần trị cho phần hồn được giải thoát ; cần trị cho phần hồn được thanh nhẹ ; cần trị cho phần hồn để giải tỏa tất cả những bệnh nạn từ kiếp này tới kiếp kia, kiếp nọ ; thì chỉ có hướng thượng, Thanh Quang vũ trụ mới trọn lành.

Cho nên, những Bạn tu, trung tim bộ đầu rút lên, nghe qua âm thinh giảng giải của tôi thì cảm thấy bộ đầu rút nhẹ ; đó là các Bạn tiến về Thanh Quang, được điều trị bởi Thanh Quang.

Thanh Quang sẽ điều trị cho phần hồn các Bạn trọn lành, tốt đẹp ; đi đây, đi đó dễ dãi trong vũ trụ điển quang thương yêu rõ rệt.

Người tu không nghĩ về cái phần điển quang thanh nhẹ xuất phát đi lên, là đều kẹt ở trong sự tranh chấp lý luận mà thôi ; không phát triển được ! Lấy lý luận người này vá víu chút, lấy lý luận người kia vá víu chút, mà trong tâm thức không mở, thì còn nóng tánh.

Mà trong cái nóng tánh đó là thiếu trí, không phát triển được ; chặn cái mức tiến !

Cho nên chúng ta niệm “Nam Mô A Di Ðà Phật,” nguyên lý đó nó sẽ lập lại sự quân bình tâm thức của chính chúng ta.

Ngày hôm nay các Bạn gia tăng thêm cái lạy nữa, là tất cả những thần kinh được chuyển chạy trong 12 kinh mạch trong cơ tạng các Bạn : nó điều hòa, con người không còn tự ái nữa nó mới vui tiến được ; tâm lẫn thân được điều trị !

Hằng ngày các Bạn hành cái pháp Vô Vi này là tâm lẫn thân được điều trị ! Chính Bạn là y sĩ lo lắng cho cơ tạng ; mà lo lắng thuận thiên giả tồn, thuận theo cái nguyên lý của Trời Phật, sống trong tự nhiên và siêu nhiên !

Cho nên, nhiều người nói mà không làm ; tự cao, tự ái ; không chịu lạy ; không chịu làm ; không chịu sửa cơ tạng ; thì nó phải chuyển về đâu ? Chuyển về dục !

Dục là gì ? Dục là cái tội nặng nhứt ! Cái dục nó sẽ phạt cho các Bạn ! Nếu con người hướng về dục, thì phạt 60 năm mới phát triển trở lộn lại được !

Vậy thì ta phải làm sao điều hòa cơ tạng quân bình ; không phải ăn nhiều, và không phải dục ! Ðâu đó nó điều hòa, và phần trí nó luôn luôn thanh nhẹ, trung tim bộ đầu dồi dào ánh sáng, thì các Bạn làm gì giận hờn người ta được ; làm gì mê chấp được ?

Giữ căn bản mầm mống thương yêu mà thăng hoa ; chuyện ai nấy lo, thì thế gian mới có hòa bình.

Hỏi, những xã hội văn minh, họ được yên ổn hơn xã hội của xứ Việt Nam, là tại sao ? Vì xã hội này hướng về vật chất, nhưng mà họ lo về vật chất : mỗi người thất nghiệp đều có lương ; đó là vật chất dồi dào ; không có sanh chuyện ! Có sanh chuyện, cũng bớt đi ! Còn chúng ta, hướng về vật chất, mà không có vật chất, thì nó phải loạn !

Còn chúng ta hướng về tâm linh, mà không thực hành, thì tự nhiên cũng là loạn !

Hướng về tâm linh là phải thực hành thì con người nó mới không loạn.

Mà hướng về tâm linh mà không thực hành, thì con người nó trở lại dâm ô, dục tính càng ngày càng cường, rồi biện hộ cho sự sai lầm đó, rồi tạo cho gia cang bất ổn ; càng ngày càng sa đọa đi xuống sự tăm tối rõ ràng mà nói mình là chơn tu ! Trật đường rầy rồi ; thấy chưa ?

Cho nên, người tu phải thực hành ; không dùng lý thuyết nào, không dựa trong lý luận nào ; sách vở đọc để giải trí một chút thôi, chớ cái thực hành là kiểm mình đến đâu rồi hiểu đến đó, là mừng cho chính mình rồi.

Không nên nói them ; cũng chẳng cần nói bớt ; “Chuyện của tôi có bao nhiêu đó thôi ; tôi phải lo cho chính tôi ; tôi không lo cho chính tôi, chẳng ai lo ! Bệnh do tánh sanh ! Nếu mà cái tánh tôi nó càng ngày càng giận người này, ghét người kia, ghen người nọ, thì rốt cuộc là tôi mang cái bệnh gì ? Bệnh thần kinh, hay là bệnh cancer ; máu huyết không lưu thông được, ứ đọng thành một khối bành trướng, thì nó là cancer !”

Bệnh do tánh sanh, do mình tạo ra bệnh cho mình, mà không hay !

Mà lo đâu đó cho nó điều hòa, cho nó ấm áp ; không có phải tốn hao nhiều, nhưng mà đạt được kết quả tốt.

Cho nên, các Bạn càng ngày càng thiền, càng tu, rồi các Bạn thấy, “Tôi đâu có xài tiền gì đâu” ; thành ra các Bạn dễ phát tâm ; có một cơ hội giúp đỡ những người đau khổ bên nhà, hay những người tỵ nạn, này kia, kia nọ, các Bạn lo trong nháy mắt xong hết ; người một chút, rồi ; là vì đồng tiền mình dư thừa, không có xài, không có đua đòi, không có đòi hỏi nhiều ; thành ra mình được ổn định, mình dư thừa,mình ban bố, chớ không có gì hết.

Cho nên, người Vô Vi đóng góp bỏ tiền cho người ta in kinh ; cho rồi bị chửi ! Những người chửi là những người chưa hiểu, chưa có biết phát tâm là giá trị, chưa có biết cái phước là cái gì, thành ra đâm ra tranh chấp rồi chửi đầu này, chửi đầu nọ, là tạo ra cái khùng cho chính mình !

Chớ còn người ta đã làm việc tốt cho xã hội, thay vì mình cũng là con người trong xã hội mà không làm, đi trách người khác ; chuyện đó,chuyện ngu xuẩn của chính mình : mình không lo sửa mình, đi lo sửa cho người ta ! Càng ngu nó càng đóng cục luôn, khổ thêm !

Cho nên, người Vô Vi không có làm điều đó ! Đã từ trong cái đó mà ra rồi ; từ trong cái ngu muội đó rồi ; từ sự tranh chấp quá nhiều rồi ;từ cái sự hơn, thua quá nhiều rồi mới đi học cái đường lối Vô Vi : sửa cho chúng ta quân bình lại, không điều khiển bất cứ ai ; sửa mình để ảnh hưởng người khác mà thôi.

Ðường lối của Vô Vi trước, sau như một : tu sửa để ảnh hưởng người khác mà thôi ; không có điều khiển bất cứ một ai.

Nếu mà các Bạn không nghe lời tôi, có một chút sáng suốt ra điều khiển người khác, tự nhiên các Bạn sẽ tạo loạn trong xã hội : vì Bạn sáng suốt hơn người ta, người ta thiếu sáng suốt, người ta tưởng Bạn là Phật, là Tiên ; rồi Bạn điều khiển người ta ; rồi Bạn nói một đường, họ dịch một nghĩa, rồi làm sai ; tạo loạn cho xã hội !

Còn đường lối của tôi là hồi nào tới giờ tôi chỉ phát tâm bỏ công, bỏ của ra tu, mà thôi !

Sự cực nhọc, khổ cực của tôi đổi chác được đồng tiền để sống thì tôi có quyền sống tự do ! Các Bạn cũng vậy.

Còn cái tu của chúng tôi, tôi phải thực hành, chớ không có nói chuyện không thực hành : không có làm con người lười biếng, vi trùng trong xã hội mà nói mình là bảnh ! Không được !

Phải làm việc, phải chịu khổ, phải đóng góp.

Tu, phải đóng góp ; phải làm sao cho mọi người yên vui ; đó mới là đúng ; chớ không có tạo con vi trùng ở xã hội ! Ở xã hội phải làm việc: đi làm bồi bàn cũng phải làm ; cho người ta chà đạp đi, mình mới có cơ hội thức tâm ! Làm biếng mà muốn làm cha, là không có được ! Phải làm việc !

Lúc tôi tu, tôi cũng làm việc mười mấy năm ; bao nhiêu công việc của tôi tràn ngập trên đầu, nhưng vẫn làm ! Khổ chừng nào, cảm thấy sung sướng ; nhiều việc chừng nào, cảm thấy sung sướng.

Như ngày hôm nay tôi đi đây, đi đó, không phải sướng đâu, Bạn ! Bạn thấy rõ rồi : khổ ; nhưng mà tôi thích khổ ; khổ để tôi học them ;kiếm đồng tiền đi đây, đi đó, nói cho người ta nghe để cho người ta hiểu ; luyện tâm thân của chính mình để ảnh hưởng người khác.

Vì sao ? Cơ Trời sẽ thay đổi ! Mọi người, đây rồi sẽ đi đây, đi đó ; mà không luyện sẵn, không bao giờ thích hợp với hoàn cảnh ở tương lai !

Vẫn tu, vẫn thanh nhẹ phá mê, phá chấp, giải tỏa những sự phiền muộn sái quấy của nội tâm bất cứ giờ phút khắc nào.

Cho nên, mỗi năm tôi đều có dịp nói chuyện với các Bạn ; mỗi năm tuổi tác của tôi đều được chồng chất lên, nhưng mà mỗi năm tôi nói ra những lời trật tự thanh nhẹ, để các Bạn xét coi thử tôi có bị sa đọa hay là tiến bộ ?

Tôi mong rằng mọi người phải biết như vậy : sửa mình, tâm, thân được an ổn, thì mới đem lại hạnh phúc cho loài người được ; còn không thể mượn lý thuyết của người nào hết ! Thực hành để tâm thức mở.

Bạn là con người quý nhất trong càn khôn vũ trụ này : tất cả đều vì Bạn ; tất cả đều xây dựng cho Bạn tiến hóa ; tất cả đã đem cho Bạn tới một chỗ tuyệt đỉnh tốt đẹp, chớ không có một kích động nào mà phá hoại các Bạn ; khỏi lo vấn đề đó !

Các Bạn biết rõ các Bạn từ trong cái mầm mống thanh tịnh thương yêu mà ra, thì tất cả đều đã và đang phục vụ các Bạn.

Các Bạn vui lên, vui trên việc làm, vui trên sự hành hạ của người khác, vui trên mọi sự phát triển của tâm linh !

Chớ các Bạn, bây giờ có gia đình, tưởng yên sao ?

[kết thúc ID 19900101L1]

English translation by AI DeepL - REVIEW IN PROGRESS as of 20260306

[Start ID 19900101L1] - REJOYCING SPRING - Volume 1 - Montreal, 1 January 1990

REJOYCING SPRING - Volume 1-

Montréal, 1 January 1990

Dear friends,

A year has passed, and we have experienced many changes and challenges, both mentally and physically, in our lives and our practice.

On the path to liberation, every practitioner must be self-aware of what are we practising for?

Practise to liberate yourself, not to become dependent!

Remember this: practise to liberate yourself, to restore balance within your consciousness and return to your pure, transcendent, liberated essence.

Do not practise to become dependent on this group or that group. No such thing!

The Vô Vi people must always voluntarily sacrifice their bad habits and faults in order to return to a pure and light foundation, and only then can they progress towards the path of liberation.

As in the past year, we have learned a great deal; we are also sincerely grateful for everything that has stirred and provoked us, helping us to see clearly what spirituality is, what materialism is, what conflict is, and what harmony and mutual affection are.

Gradually, we come to understand our own inherent nature: we originate from a pure seed of love, and thus all the agitations and reactions in the world also arise from the seed of love.

Therefore, everywhere was stirred up; in the world it felt like destruction, but on the path of the Way, it was the law of Heaven, so one had to persevere in order to progress.

Therefore, through such an uplifting and enlightening experience, people come to realise that life is transient, while purity and lightness are eternal; thus they repent and reform, returning to their own purity and lightness, and cultivating themselves through self-discipline and self-improvement.

That is the path of the True Dharma.

Many people still cling to this theory, cling to that theory, rely on this scripture, rely on that scripture, yet ultimately refuse to cultivate inner transformation and inner wisdom.

Without using the Dharma practice to balance the fundamental consciousness, how can we take that theory with us when we pass away?

We must act to see how far we have come, how far we have progressed; we must rely on the excitement and reactions around us to see that we have emerged from a seed of purity and love.

Then all we can do is give thanks; we should not blame any place, nor harbour hatred towards anyone, nor sow injustice upon anyone.

We speak the truth, seek the truth to resolve the resentment within our hearts, and move towards balance and liberation.

Therefore, every year, every year there is a challenge: while we still carry our mortal bodies, we are bound by Heaven's law; Heaven's law within our organs and nerves constantly challenges and trains us to awaken our consciousness, to clearly see that the soul is the master of the body, not the body the master of the soul.

The more clearly one sees the soul as the master of the body, the heavier the responsibility becomes, and one must practise accordingly. One must not merely speak in theory without acting accordingly, for that is not acceptable!

If you can say it, you must be able to do it; each position must be clearly defined, and there should be no confusion.

Therefore, I have often reminded you that I come to you to learn from you and to influence you. I learn and I act, only then can I influence you. If I learn from you but do not act, how can I influence you?

Learning must be accompanied by action, so I travel everywhere, across the five continents, here and there, to learn; to learn virtue, from bad to good, from good to bad, to improve my own consciousness, and I practise in every field, from impurity to purity, from purity to impurity; so that you may see my actions and see where my purity and clarity lie.

So where are you? Right there!

Then you must retreat into tranquillity and see all that we harbour within our bad nature. We must gradually release it and move forward, boldly moving forward and clearly seeing that: our physical form in this world is unique, there is no other; no one can alter our nature, so we must do what is real, saying yes when we mean yes, and no when we mean no.

One should not speak of things that are not true, nor force others to say, "This person has recognised me in this way; that person has recognised me in that way." One should not! That is exploitation!

We should not say, "I follow Teacher Eight; Teacher Eight recognises me for this, that, and the other." Wrong!

"How I practise, I show everyone, and everyone feels that I am right, so I guide them at that stage, at that level only! But if I practise further, if I become lighter, I will guide them at a different level; I cannot say that it is the Buddha's fault, the Immortals' fault, God's fault, or the Supreme Being's fault!"

That is a mistaken and deluded notion, one that beguiles others; it is not permissible! We must cultivate tranquillity and purity of mind, so as to progress towards the practice of the True Dharma!

Therefore, each and every one of the Vô Vi people has a heart of compassion; and in that compassion, there is inevitably friction, because everyone has a mortal body and must have worldly desires, impurities, and purity; whenever they come to us, there is always friction.

In that encounter lies a lesson for us to directly awaken our minds and uncover the lessons already present within our hearts, so that we may see more clearly our own wrongdoings, repent and reform, and return to the innate goodness within our hearts.

At birth, you were all genuine; but today you are deceitful, learning this theory, learning that theory, learning another theory; one argument leads to another, all misleading the mind. Your original pure energy becomes agitated for that reason.

Therefore, practise it differently! You can only understand as much as you practise; you cannot understand any more than that.

You must strive, practising diligently every night, then it will reach a point where you become more enlightened; more enlightened than you were before, but not more enlightened than others!

Others have the ability: after thousands of years, they have a mind that understands everything at a glance; so how can we surpass them?

Therefore, we must realise that we need to reform ourselves in order to progress.

Therefore, those who practise the Way of Non-Action should not rely on this person's theory, that person's theory, or another person's theory!

That gentleman practised first, and he said so; now I am trying to imitate him, but I cannot do it; I must look at myself. I practised like that, and I saw the results, and I realised that my practice was still weak; I must be concerned; what should I be concerned about? I should be concerned about my purity; I still lack purity; lacking purity means I am lacking in wisdom; and those lacking in wisdom only become entangled in disputes over winning and losing, which misleads the mind and nerves, causing oneself to become increasingly chaotic, the family to be unstable, the mind and body to be restless, then to dispute over unreasonable matters, and ultimately unable to resolve anything for oneself, only bringing suffering in the end."

Therefore, today I return to you through my voice. Today I am also in good health and have come to discuss with you the matter of our own spiritual practice: it is essential that we practise ourselves; if we do not practise, we will only create confusion!

Therefore, every year there must be trials and challenges so that you may realise that you truly possess the ability!

When you grow weary, many people even grow weary of the Way, and then say, "I shall retreat to my home to cultivate myself, to meditate." There, they retreat to tranquillity, and then they establish this doctrine or that doctrine.

Always be grateful to them, and see them develop; and when they hold a position, establish a path to guide the world, then naturally they must protect that position, and they must make that position better and better.

Therefore, VôVi is diverse, not a small group of people.

I have often said that all states can be brought back to the gentle emptiness; then Wu Wei is not a political group, a group to attack others; but a group to attack oneself, to correct oneself in order to evolve, to walk the clear path to liberation.

There is a method, a technique, for repairing our own functions, organs, and inner selves; our bodily functions, organs, and inner selves, because we are too outwardly focused, too restless, too distracted, no different from an ox with a ring through its nose, tied to a tree trunk, bellowing in vain!

Therefore, today we understand: we are being led by the nose, tied to a tree trunk, shouting loudly, so we must retreat to tranquillity, endure humiliation, and accept.

Only by accepting can we move forward; if we do not accept, how can we move forward?

Today, you see that the monasteries, this and that, the meditation halls, are all due to the devotion of the practitioners: all practitioners of Wu Wei are devoted, labouring and sacrificing.

Therefore, in this world, they find it very strange: "This group of people print books and distribute them for free; they give everything away for free; they never mention money! Surely someone must be helping them; someone behind the scenes must be helping them; some political group must be helping them!"

Truthfully, there is none! What emanates from the human heart is always good! Everyone makes an effort, sacrifices something, and does something good for those who come after them!

Therefore, we have cultivated ourselves, sacrificing our vices and flaws so that those who come after us may have the opportunity to cultivate themselves. How is that?

We are aggressive, we argue, we are obsessed; now there is no more aggression, no more arguing, no more obsession; so must this be a good influence on the next person?

The next person who practises sees that happiness and then imitates them in their practice.

Only when there is no more attachment is one a practitioner; as long as there is attachment, one is not a practitioner!

That person is still attached to delusion, binding their own karmic mind, growing increasingly suffering, filled with thorns within their consciousness, unable to develop.

Therefore, when we practise, we liberate ourselves from these things, and we will realise them through a meditative awakening that opens the mind!

Therefore, all of you who practise the Way of Non-Action currently have meditation centres and meditation halls, but one day when there are no more meditation centres or meditation halls, where will you retreat to?

The meditation centre is in your heart, my dear friends!

You have already cultivated your mind; you have made the resolve, and you have accomplished the material things you have witnessed. "I have made the resolve to build a monastery, so I am a person of resolve. I retreat into my mind, I seek the true mind, I cultivate in purity; then in every corner there are people of Non-Action!"

Therefore, every year is a year of trials, every hour is an hour of trials, every minute is a minute of trials, every second is a second of trials; only then can we reach enlightenment!

Therefore, you have had enough: within your family, among your siblings, relatives, and society, there are endless troubles; not a single day passes in peace for you! I have said that for a boat to reach the Port of Enlightenment, it must endure greater trials, face more waves, to cross the vast ocean and return to the Port of Enlightenment! The turbulence and reactions of life are no different from the waves battering a boat in the open sea; only then does the boat earn its name, the Boat Returning to the Port of Enlightenment!

Therefore, my friends, in the context of married life and family relationships, there will always be provocative and reactionary incidents; no family can escape them! Even the wealthy worry about money, obsessed with wealth! Why? Because they cling to status, cling to prestige, cling to riches; lacking money is suffering!

That; being overwhelmed by money, only then does one have the opportunity to awaken!

Every single movement on this earth is arranged by God in order for humans to walk: if you are off by a minute, a second, you will see clearly!

But for those who follow the path, no matter how much they are tested, they find themselves elevated! Those who return to practice, who have let go, find that no matter how much they are tested, it is merely an opportunity to propel the boat forward—the boat never retreats!

Therefore, people are mistaken when they use their limited intellect and think, "I will destroy the path of the Way, and then the path of the Way will perish!" That will never happen! Those who follow the Way abandon worldly affairs to advance towards the Way; and advancing towards the Way means returning to one's true nature, so they will never face the obstacles that those lacking wisdom and common sense imagine will destroy them! It won't happen; there's no such thing; don't worry, my friends!

Once one has taken care of one's soul, what significance does the body hold? Therefore, they sacrifice, practise, and devote themselves to see if this body will betray the soul!

If they remain attached to delusion, they will continue to engage in disputes; the body has betrayed the soul. But when the body no longer clings to delusion and aligns with the principles of the universe to transcend, there will never be delusion again!

Therefore, cultivation must be practised within the living sutra! In this age, one must dwell within the living sutra!

You see, the evolution of electronics, this and that, is advancing day by day; yet it also lies within the seeds of love and forgiveness, the seeds of construction of the entire universe.

It encompasses all these things, yet it is merely a manifestation of that essence.

In the old days, was there electricity? Did people in the forest have electricity? If there was no electricity, how could they see their way to develop the world as we know it today?

The human mind already possesses electrical energy; this electrical energy connects to the entire universe; the entire cosmos, not just the electrical energy emitted by a lamp within the limited scope of the world!

Therefore, the limited scope of the world now manifests itself in various forms, such as the brain, and so on, all thanks to the electricity supplied by the power station.

But human beings are not like that! Human beings have brains, nerves, and clear electrical energy; in moments of tranquillity, they radiate bright, beautiful, uplifting principles that liberate them, making them light, joyful, and open-minded. No theory can help them achieve this.

Those who suffer come to you to complain, but you advise them to go east, advise them to go west—it does no good!

They must suffer first, be overwhelmed, become ill—only then will they know repentance. Such is human nature!

Therefore, many of you understand the Way, many of you have opened your minds, and wish to sacrifice your happiness for the sake of the world; but the world does not accept it! How could it accept something it does not understand? Only when it suffers truly, when it is utterly alone, will your words hold any value; only when it is tormented by physical pain, when it is threatened by death, will you be able to save it!

Therefore, as long as our people remain healthy and know the path of cultivation, we have already understood many lifetimes! We have tasted all kinds of suffering; it is over, it is over; after many lifetimes, we have finally found the path of cultivation, practising diligently, returning to our inherent balance.

If we lack balance, don't say anything, go into the church, the priest preaches, we don't understand what he is saying; lacking balance, go into the temple, the abbot recites a string of sutras, we also don't understand what he is saying; and lacking balance, hearing a bird sing, we also don't feel any pleasure; if we lack balance, looking at a flower, we do not see the value and presence of God there!

Therefore, human beings only yearn for balance. Today we practise, borrowing this method to restore the inherent balance within our minds and bodies, so that we may understand everything from a blade of grass to the entire sacred universe; sitting here, comprehending everything in tranquillity; truly loving!

Everyone descends into the world from the Great Purity; from the seed of love!

Therefore, I have often said that in my life, many people curse me, pray for my death every night! But their families come to report to me, wanting to take revenge on my behalf! I say, "No! Those people are my close friends; do not harm them!" They curse me to death because they care about me; they have discovered their love for their family, because their husbands are monks, they fear their husbands will go mad, so they curse me to death out of love for their husbands; because they love their husbands, they curse Mr. Tam to death. But Mr. Tam does not die; only then do they realise that Mr. Tam is a dear friend; they will cherish Mr. Tam."

Therefore, in this life, I never worry about those who criticise, threaten or disrupt me; I must love them even more, and I see them as myself; because everyone in this world has that nature, they just haven't opened up yet! The aggressive nature of youth, the aggressive nature of the unwise, must always be that way; but one day, when they gain wisdom, they too will join the same class as you and me!

No one can hate anyone when they are on equal footing.

Therefore, many people have written to me, trying to make me lose my temper, damage my brain, and disrupt my nerves! But in the end, today I remain calm, and I still love them! Because they love me so much, they fear I might stray from the path, lose my way! All my spiritual friends have warned me, fearing I might go astray, fearing I might fail: because they love me so much! That is simply the way of life.

As for the path of faith, there is no need to fear: no matter how many failures a believer may face, it matters not; even if they lie on the path to death, it matters not; even if flies swarm and ants crawl over them, it matters not; for their souls have already journeyed to the realm of the immortals, and that is enough! Therefore, though you may see it this way, it is not so! Therefore, there is no need to worry about the affairs of this world.

In this world, there are many systems and many changes: those who are 67 years old like me can see clearly: many lives have changed, from homeland, country, circumstances; but people still live today; and those who do not yet understand still live!

As for those who have attained liberation, what do you think? They must thank everyone; they clearly see that repaying hatred with kindness is very clear!

You often go to the temple and listen to the venerable monks preach, "Turn hatred into kindness." Today, you have endured many trials, and you now understand what it means to turn hatred into kindness: the more people provoke you, the more you retreat into tranquillity and practise your faith.

Then, thanks to whom are you able to practise? You practise, and then you become enlightened! Thanks to whom do you become enlightened? Must it be thanks to those people?

Those individuals are the cherished ones in our lives!

Therefore, we should not sow hatred in our minds, nor spew venom, nor plot against them when they are unaware, thinking only of harm; rather, we must be rich in forgiveness; only then will brotherhood have a chance to connect, only then will there be an opportunity to live peacefully in this universe.

Those trials are very valuable lessons; therefore, you should remain calm and focus on your studies.

A year passes, a year comes; then a year passes, then a year comes; then no year passes, and no year comes; then you realise that happiness is serene and free: nothing can deceive us; there is no Christmas, and no Western New Year, no Vietnamese New Year, nothing at all!

It's all about the heart! When your hearts are light, you are always in a clear position in the universe, working for the benefit of the entire universe; never get stuck!

Do not confuse this path with that one; in the end, it only harms you!

I have vowed to die for my faith, so I travel everywhere with my body, at this age: after recording this tape, even if I die, I will be happy, so you can rest assured.

Therefore, you must clearly see that the path of a human being in this world is very valuable: having a clear mind; having a distinct nervous system; having an immense connection with the entire universe; but without self-awareness and self-development, it creates stagnation and sluggishness for both our mind and body!

Therefore, many outsiders look at Vô Vi and say, "This group, how can they be so incomprehensible! You see it dissolve, you see it vanish, and then it comes together again! How strange, this strange phenomenon that has been going on for decades, from Vietnam to here!"

No one is willing to do it! Everyone wants to worship the Buddha; everyone wants to worship the Immortals, worship God, and pray to God; yet they are unwilling to practise themselves to offer to God; unwilling to reform themselves to learn the original intentions of God's arrangements, the Buddhas' liberation!

Why call upon the Buddhas? We must move forward, endure suffering; the more suffering we endure, the more we realise the Buddha's teachings.

Therefore, people are mistaken: when suffering, they go to the temple to seek blessings, make offerings to the Master, and prostrate themselves; when happy, they despise the temple! That is a mistake; they are only deceiving themselves!

For money, for external circumstances, for possessions; but will possessions save us? We do not know; will possessions help our souls find liberation?

Why not act; why not change; why not attain the inherent balance within ourselves? We are not asking for anything from anyone.

When you descended into this world, you were balanced and joyful; your smile was as bright as a flower. Now, however, you are filled with trials, distortions, unhappiness, suffering, sorrow, resentment, and all manner of troubles!

So, can we take that suffering, sadness, and resentment with us? When we die, can we take it with us?

Why can't we take them with us? Why do we cling to them?

We must sacrifice it, let it go, no longer cling to that nature, then we will attain lightness, peace, Liberation.

If we continue to cling to it, it becomes a bad habit, and then, "Illness arises from habit," the illness becomes more and more serious and causes more suffering.

But once we let it go, we find joy and happiness.

Whichever way is best, we shall choose only one of the two!

Therefore, every year, Vô Vi holds a Grand Assembly, which is the result of everyone's sincere intentions: "I could spend these few hundred dollars, 1,000 or 2,000, recklessly, and it would be gone; but with these 1,000 or 2,000, I attend the Grand Assembly and meet my brothers and sisters in love!" It is not just words; love is the pure, light-hearted intention of everyone contributing to the universe. Therefore, we go there to enjoy that light, pure atmosphere for just three days; but when we return home, we cannot do it; it is gone; it is lost! Why?

Then we clearly see that we must renew ourselves! Why is it that when we come to the assembly hall, on the day of the Great Assembly, everyone clearly recites the Buddha's name, and their minds soar upward, and their hearts and bodies feel light? Everyone aspires upward!

A group of upward-striving individuals, their spiritual light ascends to harmonise with the cosmic light! It is pure and light! Its value lies there; it cannot be counted; it cannot be bought; it cannot be sold.

That is why they hesitated to organise the Grand Assembly; it was not my wish!

You want it, I'm just here to serve, and to contribute like you, that's all! It's not that I want it!

What's in it for me?

Only to contribute!

During the three nights of the Conference, one must stay awake all night to meditate and build what is necessary in that opportunity! Those who are light-hearted will feel it; those who are not yet light-hearted will simply feel joy!

Therefore, in this life, they are bound by material things, by the vicissitudes of life; everyone is imprisoned in this mechanism, which is no different from the Five Elements Mountains: metal, wood, water, fire, earth; they are imprisoned!

They may desire to escape desperately, but they cannot break free! It is no different from Sun Wukong being imprisoned within the Five Elements Mountains.

Without repentance and returning to purity, one will never escape the Five Elements Mountains: your very essence is the Five Elements Mountains—metal, wood, water, fire, earth; water, fire, wind, earth. Without purity, you cannot possibly leave this body! You are imprisoned within the Five Elements Mountains; no theory can resolve this!

Only action, release, awareness in the excitement and reaction from the organ, from the cell, from the muscle fibre; every nerve fibre in your brain must release it, in practice!

Then you will return to the position of a wise physician: you will know how to harness the pure light energy of the universe to heal your organs, and then you will realise that "eternal life, immortality" means your soul will be perpetually light and pure!

It is necessary to treat the soul so that it may be liberated; it is necessary to treat the soul so that it may be purified; it is necessary to treat the soul so that it may be freed from all afflictions from this life to the next, and the life after that; then only by aspiring upwards, the cosmic Clear Light will be complete.

Therefore, fellow practitioners, when your hearts are heavy, listen to my teachings and you will feel your hearts lighten; this is because you are moving towards Thanh Quang, being healed by Thanh Quang.

Thanh Quang will heal your souls completely, making them whole and beautiful; you will move freely throughout the universe, bathed in the loving light of compassion.

The monk does not contemplate the luminous, pure essence that ascends; he remains stuck in theoretical disputes alone; he cannot progress! He patches together bits of this person's theory, bits of that person's theory, yet his mind remains closed, and his temper remains hot.

But in that heat of passion lies a lack of wisdom, preventing development; it blocks progress!

Therefore, we recite "Namo Amitabha Buddha," and that principle will restore the balance of our own consciousness.

Today, you increase your reverence, so that all the nerves are transferred through the twelve meridians in your organs: it harmonises, people are no longer self-centred, and only then can they progress happily; both mind and body are treated!

Every day, practising this method of non-action heals both mind and body! You yourself are the doctor caring for your organs; caring in accordance with heaven, following the principles of Heaven and Buddha, living in nature and the supernatural!

Therefore, many people talk but do not act; they are arrogant and conceited; they refuse to bow down; they refuse to work; they refuse to reform their nature; so where must they turn? They turn to desire!

What is desire? Desire is the gravest sin! Desire will punish you! If a person turns towards desire, it will take sixty years of punishment before they can develop again!

So how can we harmonise our organs and achieve balance? Not by eating too much, and not by indulging in sensual pleasures! When everything is harmonised, and the mind is always clear and light, the heart is full of light, then how can you be angry with others? How can you be deluded?

Hold fast to the seeds of love and let them blossom; when everyone minds their own business, then the world will have peace.

Question: Why are civilised societies more peaceful than Vietnamese society? Because these societies are materialistic, but they are secure in their materialism: every unemployed person receives a salary; there is material abundance; there is no unrest! Even if there is unrest, it is reduced! As for us, we are materialistic, but we lack material wealth, so there must be chaos!

If we focus on spirituality without practising it, we will naturally become chaotic!

Spirituality must be practised for people not to be chaotic.

But if one pursues spirituality without practice, one becomes depraved, one's lust grows stronger and stronger, then one justifies that mistake, then creates instability in the family; one sinks deeper and deeper into darkness, yet claims to be a true practitioner! One has gone off the rails; do you see?

Therefore, practitioners must practise; they should not rely on any theory or doctrine; books are read merely for entertainment, for the practice is to examine oneself to see how far one has come and understand that much, and to rejoice in that for oneself.

There is no need to say more; nor is there any need to say less. "That is all there is to my story; I must look after myself; if I do not look after myself, no one else will! Illness stems from one's nature! If my nature grows increasingly angry with this person, hateful towards that person, jealous of another, then ultimately what illness will I suffer from? A nervous disorder, or cancer; if the blood cannot circulate properly, stagnating into a swelling mass, then it is cancer!"

Illness arises from one's own nature; one creates illness for oneself without realising it!

Instead, take care to regulate it, to keep it warm; it doesn't cost much, but it yields good results.

Therefore, the more you meditate and practise, the more you realise, "I don't really spend any money"; consequently, you find it easier to cultivate a compassionate heart. When an opportunity arises to assist those suffering at home or refugees, you can address it promptly; a little bit at a time; because your money is surplus, you don't spend it, you don't compete, you don't demand much; so you are stable, you have surplus, you give generously, and you have nothing left.

Therefore, the Vô Vi people contribute money for others to print sutras; then they get cursed at! Those who curse are people who do not understand, who do not know that a good heart is valuable, who do not know what blessings are, so they end up arguing and cursing this person and that person, creating madness for themselves!

Why should others be the ones doing good for society, while you, being part of that society yourself, do nothing and instead blame others? That is the foolishness of your own doing: you don't bother to fix yourself, yet you go around trying to fix others! The more foolish you are, the more stubborn you become, and the more suffering you bring upon yourself!

Therefore, those who practise the Way of Non-Action do not do such things! It arises from that very state; from that very ignorance; from excessive contention; from the constant striving for superiority and inferiority—it is only then that one learns the Way of Non-Action: to restore balance within ourselves, not to control anyone else; to refine ourselves so that we may influence others.

The path of Wu Wei remains consistent: to influence others through self-improvement; to control no one.

If you do not heed my words and attempt to control others with your perceived wisdom, you will inevitably create chaos in society: because you consider yourself wiser than others, and they lack wisdom, they will regard you as a Buddha or an immortal; then you will control them; then you will say one thing, they will interpret it another way, and then they will act wrongly; creating chaos in society!

My path has always been to devote myself to cultivation, giving up my time and possessions, nothing more!

The hardships and struggles I endure in exchange for the money needed to live give me the right to live freely! The same applies to you all.

As for our practice, I must practise, not just talk without practising: we must not be lazy, parasites in society who claim to be good people! No way!

We must work, endure hardship, and contribute.

You must contribute; you must ensure everyone is content; that is the right thing to do; do not create germs in society! In society, you must work: even waitressing is work; let people trample on you, only then will you have the opportunity to awaken your mind! Being lazy and wanting to be a father is impossible! You must work!

When I was practising Buddhism, I also worked for over ten years; I had so much work piled up, but I still did it! The harder it was, the happier I felt; the more work there was, the happier I felt.

As I go here and there today, it's not easy, my friend! You see it clearly: it's hard; but I like hardship; hardship so that I can learn more; earn money here and there, speak to people so that they understand; train my own mind and body to influence others.

Why? The heavens will change! Everyone, this will come and go; without preparation, you will never be suited to future circumstances!

Continue to cultivate, continue to be light and break through delusion, break through attachment, and release the troubles and disturbances of the inner mind at any moment.

Therefore, every year I have the opportunity to speak with you; every year my age increases, but every year I speak orderly and gently, so that you may judge whether I have degenerated or progressed.

I hope everyone understands this: only by improving oneself, calming the mind and body, can one bring happiness to humanity.

One cannot borrow anyone else's theories!

Practise to open your consciousness.

You are the most precious being in this vast universe: everything exists for you; everything is built for your evolution; everything has brought you to a place of supreme beauty, without any disturbance to harm you; do not worry about that!

You know well that you all come from the pure seed of love, so everything has served and continues to serve you.

Rejoice, rejoice in your work, rejoice in the suffering of others, rejoice in every spiritual development!

But you, now that you have a family, do you think you are at peace?

[end of ID# 19900101L1]


----
vovilibrary.net >>refresh...