19891015Q3

KHÓA “DẤN THÂN TRỞ VỀ THỰC CHẤT – BERLIN” – Cuốn 7B

Đức Thầy: … Cứ đi nghĩ như vậy không! nhưng ngày hôm nay rồi khác rồi, có tiền rồi, khác rồi, thay đổi hết rồi, không cần biết những người bên nhà, và không cần nhớ những lời hứa của mình; thì làm sao nhớ lới hứa trong lúc mình rời đấng Đại Thanh Tịnh mình xuống thế gian?

Mình từ mầm móng tha thứ và thương yêu, trở nên một người phản trắc vô loại, bất lương, mà không hay!

Thì chê người tu không hiểu tu, không hiểu trở lại sự quân bình của mình, làm mất quân bình luôn! Cũng như chiếc máy bay rớt từ trên trời rớt xuống, la đà, tan nát luôn! Rồi chừng nào mới khôi phục lại chiếc máy bay được? Thấy chưa?

Mình phải tìm vị trí của mình, phân tách, chỉ trích, đứng trước kiếng, nói, “Chỉ trích cái mặt của Mày, coi Mày ra làm sao? Mày từ đâu đến? Tại sao Mày ngu muội vậy? Mày quên nguồn gốc của mình, Mày không biết sự thanh tịnh là giá trị của Mày!”

Mà khi mình đạt tới thanh tịnh, là thiếu chi công chuyện cho cả thế giới, cho nhân loại! Đâu phải làm chuyện cho một, hai người trong gia đình nhỏ đâu? Khối óc mà! Khối óc mình đang điều khiển mà! Phải khối óc và tay chân con người đã làm thành cả thế giới? Bây giờ các bạn ra đây có cơ hội đi chơi, coi thử máy bay, tàu lặn; có phải do con người làm không? Nhà cửa, có phải do con người cất không? Khối óc!

Mà chúng ta có khối óc, mà chúng ta lại đem khối óc đi giam sự tăm tối, là ỷ lại; rồi cống cao ngạo mạng quên khả năng sẵn có của chính mình! Gạt mình rồi! Đâu có ai gạt mình? Địa Ngục mình làm, Địa Ngục đi chôn mình, Địa Ngục nó bắt buộc mình, Địa Ngục nó ràng buộc mình!

Địa Ngục là đâu?

Do cái tánh mình; cái tánh cống cao ngạo mạn, cái tánh tưởng mình hay hơn người khác rồi trói buộc mình, tiến không được! Tiến không được là giam một chỗ, là Địa Ngục chứ còn gì nữa? [01:59]

Rồi mình thấy mọi người đều là hay, mọi người đều là quý; mà nhìn lại chúng ta cũng là sự hiện diện của trong mầm móng thương yêu mà ra, từ Đại Thanh Tịnh chiết ra mà thôi; thì chúng ta phải làm cái gì xứng đáng hơn, chớ không nên mất gốc!

Nếu động là làm mất gốc; mà tịnh là trở về với gốc!

Mà muốn tịnh thì phải làm sao?

Phải xông pha, phải dấn thân, làm cái việc, bây giờ các bạn phải dấn than, ở trong cái xác này là đang dấn thân, không bằng lòng cũng phải bằng lòng; sống trong cái xác này không bằng lòng cũng phải bằng lòng! Ai có muốn đau bụng đâu? Ai có muốn đau răng đâu? Ai muốn bệnh hoạn đâu? Nhưng mà rốt cuộc cũng phải bằng lòng!

Khi bằng lòng rồi thì mới tìm ra cái tội của ai làm? Có cái miệng chút xíu, ăn bậy, sanh bệnh đó! Có bao nhiêu đó nói hoài, mà nó cứ ăn bậy hoài! Ăn bậy, nói bậy, là sanh bệnh khùng điên! Mà nói hoài nó không tìm, nó không chịu tìm, không chịu nghiên cứu!

C,ho nên ngày hôm nay nhân loại lần lần ở xứ văn minh người ta mới tìm ra! A, bây giờ ra chợ coi, người ta đang tìm rồi đó, cái đồ nào là đồ thiên nhiên thì mắc à! Họ thấy xa xưa, hồi sơ khai thế giới, đâu có bày hóa chất nhiều đâu, mà con người sống trường thọ khỏe mạnh, vui! Mà bây giờ con người càng ngày càng ràng buộc hóa chất, trét đầy mặt, trét đầy mình, rốt cuộc rồi bệnh! Ai tạo khổ? Chính con người tạo khổ.

Cho nên, bây giờ tuổi trẻ bây giờ người ta hướng ra ngoài hết, trở về thiên nhiên! Họ thấy tự nhiên, cơ tạng của họ, thân xác của họ, thế gian không có ai chế được, thì phải trở về tự nhiên mới trở về được Siêu nhiên! Thế gian chế được thì họ chế được, mất tự nhiên rồi! Họ chế thành rôbô là hết rồi! Còn con người, bây giờ chế không được, khối óc tinh vi bao nhiêu sợi thần kinh này họ sắp đặt không được.

Cho nên, mình mang khối óc, mình phải trở về thiên nhiên để giữ cái xác đâu đó nó có trật tự, an nhiên tự tại, sống một cách thoải mái! Không có nguyên khí của Vũ Trụ, không có sống, không có vui! [04:20] Khi mình hiểu cái giá trị đó là mình mới trở lại được cái thực chất của chính mình, mình hưởng rõ ràng, xuống thế gian đây phải hưởng sự quân bình trong tâm thức của mình.

Không nên đem sự buồn phiền mà gieo rắc trong óc làm cho khối óc mình tiết ra những độc chất, hận thù, buồn tủi! Sụp đổ chớ không có tiến.

Mình phải làm sao vui hòa, thăng tiến, xây dựng; đó là mầm móng của người tu: bước về sự thanh tịnh và thương yêu.

Cho nên, con người có nhiều cơ hội học hỏi chớ không phải là ôm cuốn kinh đó mà học được! Không! Nhiều cơ hội! Biết hoàn cảnh là ân sư thì bất cứ lúc nào cũng là bài học của chúng ta; biết bữa nay là tạm, “Bữa nay ông chồng chửi tui” hay là “Bữa nay con vợ nó chửi tui nó có lý do”; mà thức tìm lý do cuả nó để mình hiểu cái tội cuả mình.

Chớ không phải là cho mình là đúng, rồi buộc tội đối phương; là mình tự trói buộc mình; hai bên không ở! Cho nên, mỗi người nhịn một chút, tìm sự sai lầm của chính mình, mới trở về với quân bình; mà quân bình rồi mới trở về cái thanh tịnh, mới thấy rõ chúng ta đều từ trong mầm móng thương yêu mà ra; huynh đệ, tỉ muội chung một Vũ Trụ chớ không có xa cách! Gây, gây, gây, gây chớ rồi gặp hoạn nạn cũng anh em giúp nhau; thấy rõ không? Nhưng mà phải gây cái đã, tại vì cái tánh ngu muội tăm tối, không thấy đường thì là hoảng, la làng mà thôi, chớ rốt cuộc thì đâu cũng vào đấy. [06:00]

Cho nên, mình hiểu cái đó là mình không có làm bê trễ nữa và không có phiền muộn nữa; làm thực hiện trong thực chất của chính mình để tiến tới, thì không có bị kẹt! Đó là cái chìa khóa của cuộc sống!

Mà mình có cuộc sống mà không nắm được chìa khóa, thì lúc nào cũng lung tung, đầu óc lung tung.

Mà mình nhìn cái hoàn cảnh của mình là ân sư, “Có vợ, có con nó giáo dục tui, tui mới thay đổi được tánh tình, tui thấy tui cần phải ăn hiền, ở lành mới xây dựng cho gia cang tui tốt, trật tự hơn. Mà nếu tui hung loạn đó, thì gia cang tui, một ngày là tiêu hết, không phát triển được; thì cả Vũ Trụ này không lý Vũ Trụ này điên hơn tui sao? Vũ Trụ không có để dung thứ cho tui được yên đâu; không bao giờ dung thứ cho tui được yên nếu tui là người hỗn loạn!”

Cho nên, nhiều người nói hay lắm, đặt điều nói bậy, nói đủ thứ hết, nhưng mà rốt cuộc, giờ phút lâm chung mới biết kêu Trời! Tới lúc còn sống nó nói ông Trời, nó ghét; nói tới đạo, nó cũng ghét lắm, nó phá tùm lum hết; tới giờ phút lâm chung lúc đó nó mới kêu Trời!

Thì Vũ Trụ đâu có ngu, Vũ Trụ đâu có dại, khôn hơn chúng ta bao nhiêu triệu tỉ năm rồi! Chỉ chúng ta là ngu muội, dâm loạn, mới phá phách người khác.

Người khôn ngoan không bao giờ đi phá phách người khác, nhưng mà tìm hiểu cái khả năng của mọi giới, để học hỏi và đồng xây dựng thăng hoa tiến tới. Mình thấy rõ: ra xứ ngoài, mình thấy chế xe hơi rất rõ ràng, nhiều khối óc ngồi lại với nhau mới thành hình được chiếc xe hơi; mà chúng ta lái đi, chúng ta không biết rằng giá trị của người ta đã làm, và chúng ta học cái bài học đó?

Nhìn thẳng trong chiếc xa hơi là chúng ta thấy hổ thẹn rồi! Chúng ta không có Thức Hòa Đồng, anh em không có chịu ngồi lại với nhau, không có làm được cái gì hết; chỉ sài phí khối óc, sài phí cơ tạng, sài phí của cải của thế gian, và không có làm được cái gì hữu ích cho nhân loại hết! Đó là một đại tội rồi, đâu cần phải đi kiếm ông Trời định tội?

Mình có tội rõ ràng, thì lo tu, lo ăn năn hối cải để thăng hoa, thì thấy tự nhiên nó sẽ tốt; con người lần lần, lần lần trở lại với chính mình, trở lại với nguồn gốc, trở lại với mầm móng thương yêu tha thứ, thì trong mọi việc nó sẽ tiến vui trong sự thanh nhẹ của tâm thức, thì không có bị kẹt nữa, không có bị cái gì ràng buộc nữa, thì mỗi vị trí đều tốt! [08:45]

Chúng ta đang nhìn hoa, quả, cây cối đều có vị trí riêng biệt hết, thì chúng ta cũng có vị trí, chớ chúng ta không thể lẫn lộn được, và không lấy sự tàn ác mà đi giết cây cối, rồi nói, “Tui phá hủy đầu này, tui phá hủy đầu kia, tui phá hủy đầu nọ”; để làm gì, được cái gì? Phá hại đầu này, phá hại đầu kia, được cái gì?

Cho nên, chúng ta phải có tinh thần xây dựng! Mà trong lúc xây dựng không được là thôi, rồi tự nó tự hủy diệt nó, rồi nó sẽ hồi sinh, rồi một dịp khác từ dạng này không giúp được, qua dạng khác; tâm hồn lúc nào cũng nghĩ chuyện giúp đỡ và xây dựng, thì lần lần nó sẽ tốt; cũng như Khoa Học bây giờ người ta giữ cái gì người ta cũng giữ hết; người chết, chết đi rồi, người kế tiếp tiếp tục như vậy, tiếp tục như vậy; mà làm biết bao nhiêu công chuyện! Sản xuất ra cái điện não cho mọi người sài, bấm ra hỏi cái, nó trả lời! Cũng từ trong cái óc kia ra! [09:40]

Mình có khối óc mà mình không biết sử dụng, không lui về thanh tịnh để sử dụng, thì khối óc mình tệ hơn những khối óc khác! Những khối óc khác người ta đã chia sẻ ra một cái điện não computer nhự vậy để cho mọi người sài, mà chúng ta nắm được cái computer (nghe không rõ) là tổng quát liên hệ với cả 3 cõi: thiên, địa, nhơn, mà chúng ta không biết sử dụng, càng ngày càng tranh chấp, càng ngày càng kẹt, càng ngày không có lối thoát, là tự mình chôn sống mình, chớ ai chôn mình đâu? [10:11]

Cho nên, người ở thế gian đọc “Địa Ngục Du Ký,” “Cái đó là chuyện hoang đường, không có sự thật!” Nhưng mà nó không biết sự thật do ai làm? Chính tâm của nó làm; con người làm con người ở thế gian hiện diện ở mặt đất, mà không có tâm, người đó là tạo Địa Ngục mà thôi! Mỗi ngày chỉ ràng buộc trong khuôn khổ tranh chấp, rồi kẹt không có lối thoát, rồi mượn danh từ này, mượn danh từ kia, mượn danh từ nọ kêu gọi; nhưng mà làm không được!

Còn người làm được, người ta không cần mượn danh từ; người ta cứ đi tới và người ta làm được. Cho nên, những người tu Vô Vi là phát tâm thấy rõ rằng, “Tui cần phải sửa tui, tui tiến được phút nào hay phút nấy”;không cần nghe người ta nói: “Ô, tụi này không có tình người, tụi này không tốt!” Không phải vậy! Cái người mà nói người ta không có tình người thì chính nó là đã không có tình người! Phải hiểu chỗ đó. Tình ngưởi mỗi người phải có rồi! Không có, làm sao nó có gia cang, nó có vợ con, nó có sống với nhân loại, nó biết bận áo bận quần? Nó là có tình người, nhưng mà nó sử dụng đúng mức, hay là không?

Cái đó là chuyện của nó. Nó sẽ phát triển tùy theo hoàn cảnh ràng buộc nó tới đâu, nó có khả năng sử dụng và phát triển tới đó. Cho nên con người của chúng ta đã từ trong cái thế bí mà ra đây; ở trong thế bí, thế khổ mới chạy ra đây, vượt biên khổ cực rồi, bây giờ chúng ta mới thấy rằng, “Liệng tới đâu thì tui học tới đó!” Ngày hôm nay người Việt Nam các bạn ở đây nói tiếng Đức, chớ như hồi xưa làm sao các bạn biết nói tiếng? Mơ mộng như hồi xưa, làm sao biết nói tiếng Đức được? Rồi đây rồi nói tiếng Tàu, tiếng Tây, tùm lum hết cả thế giới; anh em hội lại nói khắp tiếng thế giới hết!

Té ra, con người có khả năng vô cùng! Liệng đâu cũng sài được!

Cho nên, khi chúng ta hiểu được vị trí của chúng ta thì chúng ta làm được nhiều việc, và xây dựng khôi phục xứ sở dễ dàng, không có khó khăn! Chỉ biết thanh tịnh và ngồi lại bàn bạc với nhau, thì việc gì nó cũng phải thành: từ cái thất bại đi tới thành công, từ thất bại đi tới thành công; gặt hái lần lần nó đi tới.[12:24]

Cái tu này cũng vậy, ban đầu đi vô tu thấy nó thông suốt, sau thấy nó è ạch; đó là thử thách: “Tui bơ vơ, ban đầu tui mới bước vô tu thấy thanh nhẹ, sao bây giờ nó khó dữ vậy?” À, bước vào trong thì nó phải khó! Trong cái khó đó là cái thử thách; mà thử thách chúng ta bước qua được thử thách thì chúng ta làm cái gì?

Thực sự đi về với chơn tâm!

Con người không đi về được với chơn tâm, làm sao tu?

Khi mà về tới chơn tâm thì nó đầy dũng, bi, trí, dũng đầy đủ, trở về với chơn tâm, bi, trí, dũng đầy đủ, nó không có sợ bất cứ một thử thách nào; nó chỉ sợ nó lười biếng và không chịu nghiên cứu, phát triển tâm thức để nó đi tới, mà thôi; mất mầm móng thanh tịnh, thiếu tình tha thứ và thương yêu, thì nó kẹt, mà thôi!

Cho nên, càng tu, càng bị thử thách nhiều; càng tu càng thấy những sự gúc mắc mà mình đã trói buộc mình từ bao nhiêu kiếp chớ không phải mới đây. Tâm mình bất ổn là mình đã trói bao nhiêu kiếp! “Tại sao bao nhiêu tỉ người nó không tới nó gây lộn? Tại sao bao nhiêu tỉ cô gái, tui không lấy? Tui đi lấy cô gái này cho cổ chửi tui?” Phải không? “Tui đã trói tui từ, tui đã trói từ bao nhiêu năm rồi, mà tui bỏ chạy, chạy không được, rồi bây giờ tui gặp cổ, cổ cột tui, cổ buộc tui không cho tui phát triển tầm bậy được”; cũng là từ trong cái mầm móng thương yêu và xây dựng cho nhau!

Ngồi lại với nhau thì nó nó nó ra cái cảnh đẹp, cũng như cái giống bông chúng ta trồng xuống, lắm lúc trồng dưới nước, lấy nước đổ nước thì nó khổ cực, nhưng mà rồi nó ra một cái bông tốt đẹp! Cái gia đình cũng vậy: ngồi lại với nhau rồi đâu đó nó trật tự nó tốt đẹp hơn. Đừng có than: “Chu cha, tui lấy vợ này khổ quá! Tui lấy thằng chồng kia khổ quá!” “Không có cái nào khổ hết; cái nào cũng vui hết, cái nào cũng trong cái tình thương xây dựng; cho nên tui ráng tui tu, tui ráng tui sống để tui tiến. Mà tui không biết tu, không biết sống, không biết tiến, thì tui tự hại tui, mà thôi, không có phát trển.”

Ngày hôm nay tui qua đây thăm chơi; anh em đây có chuyện gì thắc mắc, cứ hỏi; mình bàn bạc như trong gia đình, bởi vì mình chung sống đây là người Vô Vi biết sống chung trong một quả địa cầu, không có chạy đi đâu được hết! Rốt cuộc cũng gặp nhau à.

Có gì thắc mắc cứ hỏi đi. [14:57]

Đi con đường dài, có sức khỏe, bây giờ con còn trẻ con, đâu thấy gì đâu? Tới già một chút cũng còn tu, có sức khỏe, con đường dài mới trả hết nợ.

Chớ bây giờ tui thiếu nợ, ai cũng muốn trả liền, nhưng mà thiệt dài mới trả hết nợ!

Mượn nợ thì dễ lắm, đưa một cục là 15 ngàn, nhưng mà trả 15 ngàn, trả không nổi! Thì con đường dài mới trả nổi! Phải hiểu cái chỗ này thì dễ tu hơn.

Tu là tu phải có sức khỏe. Mà tu ở đây, tui đâu phải tu như người ta là tu ỷ lại nữa? Tu trong cái Khoa Học Huyền Bí, “Tui lấy cái nguyên khí của Vũ Trụ khai mở tâm thức tăm tối của tui; tui lấy cái chấn động cơ tạng của tui lập lại sự quân bình để cho nó sáng tâm của tui, thì tui mới là người trả nợ được!” Hiểu không?

“Còn tui không lặp lại cái cơ sở đó, tui làm sao tui có cơ hội tui trả nợ?”

Bạn đạo: Dạ, con trong thời gian qua, con sức khỏe con càng ngày nó càng yếu!

Đức Thầy: Yếu đi.

Bạn đạo: Bệnh, bệnh ra nhiều hơn.

Đức Thầy: Ờ.

Bạn đạo: Ví dụ như trong bất kỳ mọi hoàn cảnh, chỗ nào cũng có khó hết, chỗ nào cũng có sự là nó đặt mình hết!

Đức Thầy: Nghịch, nó nghịch lại mình hết trọi! Còn mình tu, mình lo trước. Ngày mai Anh đánh tui, tui chuẩn bị cho Anh đánh thử tui ít cái!” Cho người ta đánh một cái, không sao, “Tui quen rồi, không có sợ,” thấy không? Rồi con người tạo nên cái dũng là nhờ vậy đó: tu là nó tạo được cái dung! Cho nên, cái tu này đâu phải là cái pháp của ông Tám tu đâu? Tu cho Con thôi!

Pháp của người nào người đó hành, người đó hưởng. Cái này đâu có phải lệ thuộc đâu?

Cho nên con người nó mau già là tại vì mất quân bình. Mà nó tu rồi, nó quân bình lại rồi, là nó không có già, nó trẻ, nó vui, nó thấy tâm nó ổn định.

Còn như nó không tu thì nó càng ngày càng đi xuống càng thắc mắc, nó mất quân bình rồi!

Có quân bình thì chiếc máy bay nó có bay cao không?

Nó mất quân bình thì máy bay cứ là là nhự vậy, nó rớt xuống; nó làm mình cảm thấy không yên, như mình thiếu mất cái gì? Thiếu mất cái nhiệm vụ lo cho mình!

Kỳ thật mình cứ hướng ngoại lo cho người ta, rốt cuộc mất cái nhiệm vụ lo cho mình; thì đâu có thấy cái duyên nghiệp từ bao nhiêu kiếp đâu! [17:35] ”Tại sao tui lãnh cái hoàn cảnh này? Bao nhiêu kiếp, từ cái bản chất độc tài hành hạ của tui, tui đã đối xử với nhân loại từ bao nhiêu kiếp rồi, ngày hôm nay tui phải bị sự độc tài đối xử lại!” (cười).

Cái luật nó không có chạy đi đâu hết đó!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Thử cái chấp, “Chấp nhận là tui vui à! Mà chấp nhận là tui giải tỏa cái sự phiền muộn tối tăm; rồi tui là người tiến chớ không có thụt lùi! Tui tìm ra sự việc như Khoa Học nó vô nó tìm; tìm ra sự việc, nó đem ra nó bán có tiền!”

Thì mình cũng vậy, mình phải phân tách Khoa Học Huyền Bí, chớ trong này nó đang bị kẹt, mà mình không thấy!

Bây giờ mình thấy rồi, nó hết kẹt là nó mở! Đó là khoa học nó mở đó. Tâm mình tự nhiên mở, mình thấy vui!

“Cứ sống với những chủ nợ mà tui được trực tiếp, và tui lo tui tu để kéo dài con đường tui trả xong nợ chủ nợ trực diện với tui; tui có cơ hội trả nợ! Nếu không, kiếp sau nó đập đầu tui, tui cũng phải trả à! Tui không có cách gì giỏi hơn hết, tui phải trả nợ; thì tui bằng lòng trả nợ!” Phải vui không?

“Nợ mà tui cứ la, ‘Không phải! Trời Phật ác, sao cứ hành hạ tui chi vậy?’” Không phải! Mình trật rồi! Mình càng nghĩ như vậy thì càng gây thêm một cái tai họa cho tâm thức nữa, thì đâm ra khùng! Nhiều người khùng điên là tại vậy! Không biết, không biết cái tội của mình, rồi đỗ lỗi cả Trời, Phật luôn! Nhiều người ở Việt Nam bị tịch thu kiểm kê, “Tui cúng Trời, Phật đồ dữ lắm; mà Trời, Phật không lo tui! Từ nay tui bỏ Trời,Phật luôn!” Thì bỏ mình luôn! Không chiêm ngưỡng Trời, Phật tại sao mới làm được Trời, Phật? Trầy da tróc vảy tu hành bỏ nghiệp tâm mới thành Phật! Mà mình giờ mình ôm nghiệp tâm, mình chấp tài sản, rồi mình chửi luôn Trời, Phật? Tạo cái nghiệp, cộng thêm cái nghiệp lớn nữa; kẹt! (cười) Không có tiến được! Cho nên, nhiều người nói, “Trời ơi, tui cúng Phật từ nhỏ tới lớn, mà ngày nay đối đãi với tui như vậy! Tịch thâu cả đất tui!”

Nhưng mà không thấy rằng nó đã cúng Phật, thành tâm cúng Phật, thì Phật là Không! Không tiền, không bạc, bỏ nghiệp tâm; thì Phật về kêu nó bỏ nghiệp tâm! Nó la làng! Nó trở lại thôi!

Còn nếu nó bỏ nghiệp tâm, nó bỏ tất cả của cải nó đi theo Phật, nó chỉ giữ cái tâm theo Phật thôi, thì tự nhiên nó được giải thoát! [20:04]

Cơ hội tu học, mà người ta đâm ra biến chế thành hận thù; đau khổ thêm mà thôi, không tiến triển được; lý luận, sống trong lý luận, đau khổ, mê chấp và không có phát triển được; tâm thức càng ngày càng nghèo nàn và tạo sự chết trong tâm thức; không phát triển được!

Giết họ là giết mình rõ ràng mà! Đâu có đâu có bước tiến đâu?

Khi mà hiểu điều đó thì ta làm cho tất cả, cứu tất cả, và đạt tất cả! Cái đó là quan trọng! Chỉ có tu thôi.

Cho nên ngày hôm nay, nhìn lại những kinh sách, kinh Phật đồ, thấy không? Phật Thích Ca đó, làm cuộc cách mạng lớn hơn ông vua cha làm! Ông vua cha làm chém giết, bỏ tù người; chớ Ổng, không! Ổng tu thành đạo, Ổng mới ảnh hưởng được người ta.

Sao, có gì không? Có gì bàn bạc? Sư tử Hà Đông? Nói cho đúng! “Cấm Ông không được uống rượu! Cấm Ông ngủ, ngủ li bì! Bắt Ông phải thiền!” Đó, sư tử Hà Đông đó! Cứu ông, cứu chồng bằng cách vậy đó; thấy không? “Bắt Ông phải thiền! Mặt Ông mà không trẻ đẹp, tui bỏ Ông đó!” Rồi ổng thiền, ổng trẻ đẹp.

Người đó bị hướng ngoại, nó không biết, chớ còn mình trong nhà mà không lo quét dọn trong vườn tược mà không có lo trồng bông hoa, vườn tược đâu có đẹp? Thì mình ở đây mình lập lại trật tự, cơ tạng khối óc đâu đó nó điều hòa, nó có lợi vô cùng, mà nó không có hại, nó có thể hưởng sự thật.

Chớ đồng bạc, đồng bạc bữa nay người ta nhìn, bữa mai người ta không nhìn, đồng bạc đâu có giá trị? Còn tâm của mình, có tâm rồi người ta nhất định phải nhìn nhau, không có bỏ mình được! Ở nhân gian, ở địa ngục, ở thiên đàng đều là chấp nhận cái tâm; mà mình không có cái tâm mình phát tâm, làm sao phát triển được? Không có cái tâm!

Cũng như làm cái gì cũng có người lãnh đạo, cũng như các Con đi vô xưởng làm, có người ta sắp đặt, có ông sếp này kia,kia nọ; mà mất ông sếp là nó loạn; phải không?

Thì mình, cái tâm mình là trên bộ đầu mình, cái tâm mình trụ lên thanh nhẹ, cái gì mình gom ý quyết định trong cái sự quyết định sáng suốt, thì cơ tạng nó yên ổn, gia đình nó yên ổn; sắp đặt cái gì cũng đều có trật tự.

Còn cái tâm không có, không có trật tự! [23:07]

Tưởng cái nhà rộng vậy muốn để đồ đâu để, mà người ta vô, người ta thấy người ta bực! Có trật tự thì sắp đặt đơn giản, người ta nghèo người ta đơn giản 1, 2 món quà, mà người ta để 1, 2 chậu bông người ta để vô, Con dòm thấy đẹp.

Mình, mười mấy, hai chục châu bông mà để vô là người ta thấy ô tạp, không có được.

Ta cái óc cũng có trật tự!

Còn tu tu phải trở lại trật tự; chớ tu mất trật tự tu làm cái gì? Tu mà đi nói xấu người ta, chửi người ta! Đâu có được!

Tu là chửi mình, sửa mình tiến hóa mới là đúng. Tu là tu bổ sữa chữa những cái khiếm khuyết, những cái mình thiếu thốn, những cái mình thiếu sáng suốt, mình sửa cho nó sáng suốt, thiếu quân bình thì mình lập lại quân bình. Mới kêu bằng tu.

Tu mà tu như mù, ỷ lại Trời Phật độ là tu mù, tu hú: hú kêu ông Phật tới giúp; tu hú!

Còn tu thực chất để tiến tới, là đi Khoa Học Huyền Bí mới là thực chất: từ cái tâm thức đen tối, từ cái tánh sân si, trở nên cái tánh hiền lành. Đó là Khoa Học Huyền Bí; ở bên trong người đời không thấy, mà trong này nó thay đổi, nó mới kêu rằng trở về với thực chất được. [24:22]

Tu càng ngày càng sân si, đâu có phát triển được!

Muốn hỏi gì? Muốn hỏi gì?

Bạn đạo: Chỉ muốn hỏi sao chồng con xấu quá? (cười)

Đức Thầy: Ha? Cứ việc hỏi đi, hỏi ta nói, hỏi bất cứ gì! Con cần ai méc đâu! Vị trí của Con là sư tử Hà Đông!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bắt Con phải thiền! (cười) Sư tử Hà Đông!

Bạn đạo: Bắt đâu có được đâu, Thầy! Tại vì tối ngày mê quá!

Bạn đạo: Mê computer quá, Thầy!

Đức Thầy: Không sao; cái đó không có sao; cái đó để nó học để mở trí! Nó càng học computer chừng nào nó tu càng thấy hay, nó Soi Hồn rồi nó thấy mở óc, nhiều người bên Úc ngồi không chơi, vợ con không nói chuyện, chơi với mấy cái đó thôi mà nó hiểu đạo nhiều hơn. Nói về điển đó, điện năng trong khối óc nó đáp ứng được, nó mở ra. Nó Soi Hồn mở thêm nữa, hay hơn đó, nó chế computer còn hay hơn nữa, computer bây giờ.

Bạn đạo: Hồi đó Thầy qua bên Úc Thầy nói, có lần Thầy nói anh em bạn đạo ở bển là Thầy muốn làm computer, nếu mà Thầy muốn làm; hồi đó Thầy có nói vậy.

Đức Thầy: Bởi vì nếu mình chế mà không có hành cái đạo được nhiều thì bây giờ tụi con học từ trong đó, thiền rồi haicái nó mở, phối hợp, nó làm.

Bạn đạo: Vậy là cái học đó không có phần nào cũng không đến nỗi phải bỏ, nghĩa là đâu phải bỏ đạo?

Đức Thầy: Đâu có bỏ, đâu có bỏ đạo! Cái học đó là gom tâm trí lắm, chớ đâu phải giỡn đâu!

Bạn đạo: Cái đó là phải suy nghĩ dữ lắm, phải tập trung.

Đức Thầy: Càng ngày nó càng học cái mới không à! Cho nên thấy cái óc của mình, mình bỏ quên cái óc không chịu sử dụng cái óc! Nếu mình chịu sử dụng cái óc thì nó còn chạy nhanh hơn cái máy đó gấp cả triệu lần! Trong một tíc tắc là trả lời được, trong một tíc tắc là mở rồi, trong một tíc tắc bất cứ hoàn cảnh nào cũng ở trong một cái nguyên lý đó; thì từ cái khối óc chia ra; khi mình chơi computer thì mình thấy từ khối óc chia ra; thấy không? Thì mình bây giờ mình làm chủ của khối óc, mà mình không chịu gom, mình chơi không à, mà không chịu gom! Người ta gom gom hết cuộn băng với người ta tập trung gom lại hết cho mình, mà bây giờ mình không gom để mình hiểu nó, làm sao mình chế cái mới được?

Thì cái xã hội này nó tập trung, nó liên hệ với Vũ Trụ nó càng ngày càng mở rộng ra, Con học 1 hiểu 10, nó hay hơn! Rồi cứ việc chơi đã rồi mới vô ngồi Soi Hồn; thấy lần lần, lần lần thấy học hay, hay hơn mấy người không có Soi Hồn! [27:12]

Bạn đạo: Hồi đó con đi học, Thầy, mấy năm trước con còn thiền, thấy giỏi lắm, nghĩa là học giỏi nhất trong lớp.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Không ai học lại.

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Tại vì con cảm tưởng là vì con Soi Hồn đó, sự quân bình, học được sự tập trung tư tưởng.

Đức Thầy: Quân bình đó.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Quân bình cái điện năng của khối óc!

Thì con người, điện năng! Mà không có quân bình, làm sao học giỏi được? (cười) Nó là đà là đà; nói, có một khúc nó hiểu, một khúc, nó hiểu có một phần ba à! Làm sao được! Mà nói một trọn cho nó nghe, nó hiểu có một phần ba, đâu có làm gì được?

Còn nếu mà gom điện năng rồi, nó mới thấy rõ, thấy rõ lắm! Cũng thì là lời nói, cũng thì là lời giảng, mà tất cả những người ngồi đây mỗi người hiểu có 1 chút thôi! Về nghe đi, nghe lại, 5, 3 năm sau thấy, “Lời ông Tám nói đúng!” Biết như vậy là, “Tui nắm rồi”; nhưng mà 5 năm sau mới nắm được! Thấy nói vậy đó, nhưng mà 5 năm sau, chưa chắc gì nắm được!

Rồi mới thấy rằng những người tu phải tu, phải thực hành mỗi đêm, mới đủ điện năng quân bình, mới nói vậy được!

Còn không có điện năng quân bình, đâu có nói được? Dùng lý, lý luận là ôm cuốn sách, ôm cuốn kinh nói, đi nói chuyện chỉ giới hạn 1 góc thôi, không có phát triển đến vô cùng được!

Còn ở đây, khía cạnh nào cũng nói được, phát triển được hết; thì Con thấy, nghĩa là, mình phải lui vào trong, và đọc cái Kinh Sống, thay vì đọc cái kinh chết! Kinh Sống là tâm thức mở mới là Kinh Sống! Nhiều người nó dốt, nó không biết chữ nghĩa gì hết, nhưng mà nó tu Vô Vi, bây giờ nó biết nói triết lý! Nó dốt, gia đình không có cơ hội học, nhưng bây giờ nó nói đâu đáp ứng rõ rệt, nhờ nó tu! Bây giờ mới thấy rằng tại sao ở Việt Nam người ta đi tu, chọn người trí thức tu, mà ông Tám nói chọn mấy bà bán cá, mấy bà bán rau, mấy ông đi xe ba bánh dốt, tới, vô nhà, rước vô nhà ngồi thiền đồ? Sau này nó mở trí nó nói chuyện còn hơn! Nó thử hết rồi.[29:29]

Thứ mà hung hăng, xì ke, ma túy tu; mở ra! Xì ke một cây; hết rồi! Bây giờ nói gì, nó nói về đạo đức, triết lý nói rõ rệt! Hồi trước nói không được, đớ lưỡi nói không được! Bây giờ nói khác! Cái đó mới là vàng đó, những người đi sai đường mà trở lại với con đường chơn giác, đó mới vàng, Tiên! Có vàng cũng không đổi; vàng không đổi; trở lại là người hiền triết là vàng không đổi!

Bạn đạo: Bởi vậy, lâu lâu nhớ lại câu Thầy nói là những người không có đi học mà khi mở trí; con thấy cái học của mình cũng ngu, vô dụng!

Đức Thầy: Không phải Con ngu vô dụng! Con học, Con có thiền rồi, Con có giúp cho người ta được. Khi mà Con thiền, Con sáng suốt rồi đó, Con thấy cái máy này nó thô sơ hơn cái Con chế! Con chế một cái đơn giản và thích hợp hơn, thay vì nó có tánh cách thương mãi, nó làm phức tạp, con người phải theo dõi mất bao nhiêu thì giờ, mà học không có bao nhiêu! Lúc đó Con chế cái máy, từ cái thiền chế thêm cái máy! Người nào thiền, Con chế cái máy đơn giản, nó nắm cái đó nó hiểu nhiều hơn! Khi thiền, cái óc con người phải mở ra!

Cho nên chơi cái máy computer mà chơi thét thì thấy hay, hay trong lĩnh vực đó thôi, nhưng mà nó tiêu hao điện năng!

Bạn đạo: Tiêu hao gì?

Đức Thầy: Tiêu hao điện năng! Nó không biết cách khôi phục điện năng!

Sau này mình chỉ, “Anh muốn học computer sáng suốt hơn, Anh chế computer hay hơn cái computer này, Anh phải có phương pháp này! Hai cái phối hợp mới học computer cho đúng. Anh học computer mà Anh chỉ dùng cái điện năng thô sơ của người phàm, tâm phàm mà Anh đi học đó, thét rồi Anh không có giỏi đâu! Anh chỉ tiêu hao, rồi mất ngủ luôn, mất ngủ luôn đó!

Còn người mà biết khôi phục điện năng, mình sài rồi, mình Soi Hồn rồi mình làm Pháp Luân cho nó khôi phục cái điện năng đó, nó không có tiêu hao, nó không có mù!

Cái mà mình tức, làm không ra đó, cả đêm ngủ không được, thì mình có chỗ gỡ, và mình lập lại trật tự; tự nhiên nó sáng cái óc ra! [31:56]

Cho nên, sau này những người tu Vô Vi mình chơi computer thét rồi đó, nó hợp tự nhiên, tự động mình viết cuốn sách, “Muốn chơi computer, Anh phải có khả năng như thế này, Anh mới chơi computer, và không có tiêu hao điện năng của con người.” Còn không, Con cứ thử một thờ gian Con thiền, Con thấy Con mất điện năng nhiều lắm!

Bạn đạo: Dạ, con thấy mệt.

Đức Thầy: Mất điện năng rồi, rốt cuộc đi tới chỗ mất ngủ rồi, cái rồi đi nhà thương! (cười) Đó!

Bạn đạo: (nghe không rõ) vô ở nhà không được, là chết luôn!

Đức Thầy: À, bây giờ Con cứ việc tu đi, cái chuyện đó Con nhớ cái chuyện đó, từ khối óc phân ra thôi, mà Con là chủ khối óc, bây giờ Con làm sao khối óc nó quân bình lại, điện năng ở trong này nó dồi dào lại; bởi vì điện năng khi Con Soi Hồn này, Con nghĩ là điện năng của Vũ Trụ chớ gì? Còn hai cái, liên hệ là một; mình lấy cái điện năng của Vũ Trụ để lập lại trật tự khối óc; trực tiếp rồi, từ đó sáng suốt nhìn vô computer, không có phải là hay đâu!

Cái mình hay hơn! Cái mình, đời đời bất diệt!

Cái kia, rút điện là tiêu!

Còn cái này điện có, thường trực phát triển, sử dụng bất cứ lúc nào; mặt mày hồng hào tươi tắn; chớ không có phải là… Con làm computer thét rồi Con có bạc triệu không! Người triệu phú là người thanh tịnh, người hưởng phước của Trời là người an nhiên tự tại!

Còn người động loạn là người vô phước chớ không có phải hưởng phước! (cười) Phải hiểu chỗ này! [33:34] Dòm mới biết người động loạn là người vô phước!

Người mà biết an nhiên tự tại là người đó có phước!

Bạn đạo: Thầy cắt nghĩa sâu thêm về cái đó: người có phước, an nhiên tự tại, đó?

Đức Thầy: Thì tui nói đó, hiểu chỗ nào thì hỏi! Người ta cắt nghĩa sâu, sao được? Còn muốn sâu bao nhiêu thước, phải hỏi tới chớ! Sâu bao nhiêu thước? Thì hỏi tới đi!

Bạn đạo: Nếu nói về tâm thường ở đời, thì nói mình có tiền đồ, này nọ, mình hưởng sung sướng hơn; sao lại nói nó là vô phước vậy, Thầy?

Đức Thầy: Có tiền thử sung sướng, há? Bây giờ Con đọc báo, Con thấy không? Bây giờ 2 vợ chồng không có tiền thì thấy anh em, anh anh, em em; có muối, cục muối cắn làm hai để sống!

Có tiền rồi, thay đổi! Bỏ vợ, bỏ chồng! Có không, có không?

Tiền đâu phải cái phước? Tiền đâu phải chuyện hưởng? Tiền đó là con dao 2 lưỡi: nó giết mình cũng được, mà nó cứu mình cũng được!

Cho nên, cái tâm của mình là quan trọng; phải giữ cái tâm mới biết sử dụng cái tiền!

Còn người không có tâm, là lấy tiền sài bậy và ỷ tiền, là giết người!

Nó không hiểu là lấy tiền cứu người là cứu nó! Nó không biết.

Cho nên, hướng thiện là cứu cả hai; mà hướng ác đó, là giết cả hai!

Con hiểu có tiền không? “Tui có tiền mà, sức mấy tui cho thằng đó vô, vô nhà tui!” Thấy không? Rồi một ngày nào thằng đó nó giận, cũng như Việt Nam mấy nhà giàu tạo nghiệp, mấy giàu ở Việt Nam làm cái gì? Tạo (nghe không rõ), khinh bỉ người nghèo, áp chế người nghèo, tụi nó tức mới vô bưng làm Cộng Sản, đi theo Cộng Sản! Thấy không? Là cũng là do đồng tiền, mà thôi!

Mà hồi đó mấy người giàu đâu có biết, có tiền đem tiền chia sẻ cho mọi người, sử dụng để phát triển; đâu có chế độ này mà đau khổ như vậy? Phải không? Nó tức cho nên nó mới giết đối phương!

Cho nên, nói đồng tiền là con dao 2 lưỡi: thiện cũng nó, mà ác cũng nó!

Cho nên, phải hiểu được cái nguyên lý của đồng tiền: cái người không có bị lệ thuộc trong đồng tiền, mà chỉ biết nung náu để xây dựng cái chơn tâm của mình, cái tâm thật của mình ở đâu; mà tâm thật của mình lúc nào cũng mở cái Thức Bình Đẳng chớ không có, “Tui cao, thằng đó nghèo hơn tui, tui giàu hơn!” Không được! Bình đẳng như vậy! Con người và con người là phải có cái bình đẳng: họ phải tha thứ và thương yêu, phải giữ chữ tín lẫn nhau! Không có uy tín, không có làm việc được! Phải giữ chứ tín, nói sao làm vậy, mới được.

Nay nói này mai nói khác; không được! Chính nó, người ta thấy nó lừa gạt nó, rồi người khác đâu có tin nó nữa; thấy không? [37:04]

Nó biết thương yêu nó, nó biết xây dựng căn bản của chính nó, thì mọi người mới học cái ảnh hưởng của nó; thấy không? Nó lành mạnh từ trong trí óc, từ trong tư cách sống của đời, nó không có phạm thượng, và nó không có khinh bỉ ai, luôn luôn nuôi dưỡng cái Thức Bình Đẳng chung sống hòa bình trong quả địa cầu, huynh đệ là một, tỉ muội là một; tâm thức luôn luôn nuôi dưỡng cái đó thì nó mới phát triển được!

Nói một đường, làm một ngả? Không được!

Bạn đạo: Con nghĩ, con muốn nói là, nói như Thầy, phải xét bề sâu, bề dài; nói vậy, vậy chứ còn trước mắt, giai đoạn ngắn người ta nói (nghe không rõ) vấn đề được hưởng phước, cái đó họ đâu có nói phải là người giàu sang là vô phước đâu?

Đức Thầy: Có phước! Cho nên, người biết sử dụng mới biết là phước; còn không biết sử dụng đồng tiền, là vô phước! “Tui chỉ có tiền à! Còn không có tiền, không có nói chuyện với tui được!” Người đó là vô phước! Phải hiểu chỗ đó.

Con thấy, mấy người đánh cá ngoài biển đó, vô một chiếc tàu là nó hốt bao nhiêu của không? Bán tôm, bán cá một ngày nó lời bao nhiêu,Con biết không? Rồi rốt cuộc, cuối cùng của nó, giờ phút lâm chung của nó, Con thấy nó khổ bằng cách nào? Nghiệp sát, nó phải giết trên sau lưng nó có sự sống, thì nó phải bị chặt đầu trước khi nó chết, bị mổ xẻ trước khi nó chết! Khổ lắm!

Nhiều người không hiểu cái nguyên lý đó, rồi đâm ra làm bậy! Chớ kỳ thật, mình ăn bao nhiêu, mặc bao nhiêu có chừng; đâu có nói vấn đề có tiền! “Khi mà tui biết phước là Trời, Phật sắp đặt cho tui, có chỗ ở là tui mừng rồi, bất cứ cái gì tui cũng không dám chê, có ăn là được rồi, cọng rau qua ngày cũng được rồi.”

Chớ còn đòi hỏi yến sâm? Thấy không? Con thấy cuộc đời ta từ hồi nào giờ ở Việt Nam ăn uống đơn giản chớ có gì đâu? Có bao giờ mà phiền gia đình, “Bà phải cho tui ăn cái này”; không có! Chút xíu, cho ăn được rồi, ấm no, ấm bụng để làm việc; không bao giờ đòi hỏi cao lương mỹ vị! Không có vụ đó! Có thừa quá rồi, không có nghĩ về nữa. [39:52]

Cho nên, người đời vì tưởng có tiền, “Tui có tiền tui bữa nay phải ăn sang!” Nhậu một cái là cái dao cắt gan; chiên cho thơm, ăn kích thích bao tử; rồi hư ruột già luôn, dơ ruột già luôn; mà không biết! “Tao ăn cái này sang!”

Tại sao nó đòi (nghe không rõ), ngu mà tưởng hay, một trăm bát, đâm đầu đi mua cái bát; nhưng mà cái chánh của mình không biết! Rồi cái tu này đó, đàn bà bắt nó đi tu thiền, nó đi mua ngọc mà đeo, nhưng mà hột ngọc của nó ở đây không biết, nó mở ra nó coi, hột ngọc nó ở trên, Mô Ni Chau đời đời không có bị mất, nó không biết; mắc mấy đi mua viên ngọc đeo; mắc mấy cũng mua hột xoàn kim cương đeo! Mà hột xoàn kim cương đây nó không lo, nó bỏ; nó có mà nó bỏ, thành ra nó bị thiệt thòi ở chỗ đó!

Nó ráng nó tu, nó mở ra rồi đó, té ra, “Cái đồ đó có phải đồ của tui đâu? Đồ này mới là đồ của tui! Đồ của tui là tui mang về Trời được, đó là đồ của tui! Còn đồ kia, tui mang trong tay, mà cái tay, cái xác này một ngày nào nó chết, thì đâu còn gì giá trị?”

Cho nên phải truy là truy tận gốc; làm cái gì là phải hiểu rõ, “Ông Trời ổng cho tụi”.

Con, hồi làm con gái rồi bây giờ làm vợ, thì làm gì? Vợ là hiền thê, chớ vợ mà vợ dữ đó, chồng nó chặt đầu luôn gì! Vợ là hiền thê, làm mẹ là phải từ mẫu, mẹ phải biết thương yêu con, vợ phải biết kính trọng chồng; hiền thê, hiền mẫu; vị trí đó đàng hoàng lắm! Chớ đâu có vị trí đó, mà nó không sài, cứ sài gì đâu không a!

Bạn đạo: Nó đổi vị trí…

Đức Thầy: Nó đổi ví trí, sài tầm bậy, tầm bạ, gây lộn tùm lum không, không có trúng cái gì hết đó! Cả ngày tới tối đóng cái vai trò đó, mà không hát được cái tuồng đó thành ra nó lộn xộn! Mình hiền thê là làm thế nào? Ăn nói đàng hoàng; bây giờ mình có giận gì chồng cũng,“Dạ thưa Anh”;

Bạn đạo: Sao làm được, Thầy?

Đức Thầy: Phải nói,

Bạn đạo: Con nói Thầy nghe: thí dụ như mình đâu có muốn gây, đâu có muốn la; mà tự nhiên tới chừng lúc đó la, thì làm sao, Thầy?

Đức Thầy: Thì tại Con không học!

Con phải học! Bây giờ ông Tám nói Con là hiền thê đó, Con trở về một hiền thê!

Hiền thê là sao?

Là Con phải dạy lời nói Con nhẹ chừng nào đó là Con dạy tụi con Con thật sự là một hiền thê; dù Con biết Con không phải hiền thê, nói là Con phun, Con chửi đi; nhưng mà bây giờ Con sửa lại để dạy mấy đứa con! Cái giáo dục từ người mẹ mà ra, quan trọng lắm! Mà Con đối xử với chồng Cn đó, Con chiều chuộng, Con kiên nhẫn; mấy đứa nhỏ nó cũng học kiên nhẫn, “Bởi vì Má con nói chuyện với chồng, với ông già con, đàng hoàng; tại sao bây giờ tui nói chuyện với chồng tui, tui khinh nó? Có tội!” Nó biết, thấy không?

Con hiền mẫu là phải biết thương yêu con, thương yêu một cách không phải mù quáng, thương yêu trong xây dựng: “Cái nào, Con phải làm chữ lễ trước hết, Con đối với những người mà tới, bạn bè của Ba, bạn bè của Má, Con phải đứng chào đàng hoàng, hỏi đàng hoàng, trong tinh thần vui vẻ!” Phải dạy nó như vậy, giáo dục!

Chớ bây giờ tụi con là trách nhiệm của xã hội, sau này nó từ tụi con ra, đưa ra lò thứ kia mà hung hãn, thì cái xã hội nó hư hết à! Cái đó là cái tội người ta truy mình xuống Địa Ngục đó! [43:40] Làm cha, làm mẹ phải biết xây dựng cho người kế tiếp; tu để cho người kế tiếp được tu; làm việc cho người kế tiếp được làm; chớ đâu phải “Tu là tui hưởng một mình”; đâu có được!

“Tu là tui có cái hạnh tốt để người kế tiếp được tu; rồi tui làm việc cho đàng hoàng, khéo léo, trật tự, cho người kế tiếp học làm, xây dựng xã hội tốt văn minh tương lai.” Đó! Tu cho người kế tiếp được tu, làm cho người kế tiếp được làm; cái đó là của hiền thê, hiền mẫu phải làm như vầy nè!

Chớ mỗi thứ mỗi cãi, mỗi la, là ích lợi gì đâu? Rốt cuộc rồi cũng huề!

Vậy ta học nó trật tự, hay hơn: cũng lời nói, mà người ta nói nó êm, đâu có lỗ gì đâu?

Đóng tuồng gì đâu mà lỗ? (cười) Mày đóng vai tuồng, lo mà đóng chớ!

Bạn đạo: Thầy, con không biết Thầy nhiều khi mình, con mình, tối nằm suy nghĩ thấy thương nó khóc đó, Thầy! Song mình la nó, lúc đó mình la nó, tự nhiên lúc đó thấy nóng cứ muốn la!

Đức Thầy: Không! Trường hợp mà la, khi Con la con Con đó, Con phải nói rằng, “Mẹ thương Con, Mẹ mới la Con!” Lúc Con la rồi, lúc Con hết la rồi đó, Con kêu con tới, “Hồi nãy,” Con vuốt đầu nó, Con nói, “Mẹ quá thương Con mẹ mới la, cấm Con làm điều đó. Chớ không phải Mẹ ghét Con mà Mẹ la cấm! Rồi Mẹ sợ, Mẹ không có kinh nghiệm nhiều, Mẹ sợ Con vấp phải cái chuyện không tốt, Mẹ mới la! Thì trong cái la đó xung quanh láng giềng người ta nghe, Mẹ hung hăng lắm, Con đừng buồn Mẹ; Mẹ xin lỗi Con nhiều, Mẹ muốn Con tốt.” Một câu thôi là rút ruột gan nó, Con hiểu không? Nó phải nghe Con.

Bạn đạo: Nó cũng phải nói, mà nó hiểu; nhiều khi nó không biết, nó buồn.

Đức Thầy: Rồi tập nó lần lần; tập thét rồi mình, người mẹ ăn nói đàng hoàng, sau này làm suôi người ta mà nói xối xả, ai mà làm suôi với Mày? (cười)

Bạn đạo: (nghe không rõ) Rồi làm suôi gia, rồi làm sao, Thầy? Không biết con nói tầm bậy, tầm bạ cái, nó mất duyên gì đâu đó, Thầy!

Đức Thầy: “Thưa Anh Suôi, Chị Suôi, tui nuôi con lớn, giờ giao cho Anh Chị tiếp tục nuôi.” (cười)

Bạn đạo: (cười) (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tao phản ứng, chớ tao sống để coi thử hai đứa bây làm suôi gia, tao có dịp tao ăn đám cưới của tụi bây làm xuôi gia! Người ta nói sao nói chớ, “Nói lôi thôi, tui bác ngay tại chỗ!” (cười)

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Bạn đạo: Con thì con giao cho ông Tám, con có nói ngồi nó yên, mà điều tới lúc đó, rủi cái miệng mình nó nói…

Đức Thầy: Bây giờ mình ráng mình tu đi, tới đó Mày hết run, nói ngon lắm; nói gì người ta nghe! Lẽ thường Mày! Có ghi băng đàng hoàng!

Con ráng tu, đó tới đó Con đứng nói chuyện ngon lành lắm. Coi thử ông Tám nói đúng không?

À, bây giờ kêu Mày đi ra nói, nói nó không được! Mà tu một thời gian, tới ngày đó là nó nói chuyện rồi, suôi gia người ta mừng lắm! Khác rồi; cái trí của nó mở!

Con người thiếu trí nó mới lủng củng!

Con người đủ trí, lúc nào cũng bình tĩnh, nhìn bao nhiêu triệu người cũng như một, mà thôi, không có khó khăn. Phải không?

Bạn đạo: Con nghĩ chắc mấy đứa con, nữa lớn nó không lấy chồng, mà nó cũng tu nữa, Thầy! (cười)

Đức Thầy: Con, tại sao Con không dòm lại lúc hồi nhỏ, hồi nhỏ của Con, như là Con nghĩ rằng Con lớn Con sống với Má? Nhưng mà đi kiếm cái (nghe không rõ) sống! Xạo! Đừng có nói cái đó!

Bạn đạo: Ảnh dụ con, chớ bộ, Thầy!

Đức Thầy: Ừ, không được! Mẹ làm sao, Con vậy à; cứ nghĩ vậy thôi! “Con lớn, Con phải lấy chồng; từ ngày Con không lấy chồng đó là, [47:37]

[kết thúc ID# 19891015Q3 - KHÓA “DẤN THÂN TRỞ VỀ THỰC CHẤT - BERLIN”- Cuốn 7B]


----
vovilibrary.net >>refresh...