[19891005Q2]

KHÓA “DẤN THÂN TRỞ VỀ THỰC CHẤT” - BERLIN – Cuốn 8B

Đức Thầy: Sự sống đó, sự sống càng ngày càng ít, con người làm sao sống được? Người ta càng ngày càng vui, càng ngày càng thích mình, càng ngày càng cởi mở, càng ngày càng thấy mình là hòa đồng với họ, mới có giá trị chớ!

Bạn đạo: Không; cái ý con, con hiểu ý Thầy, nhưng mà Sanh mà ý nghĩ như hồi xưa đó, những người mới đầu mà bước vô tu,

Đức Thầy: Không; nãy giờ tui cắt nghĩa rồi, giải nghĩa rồi! Con không hiểu; nói nãy giờ Con không hiểu sao?

Bạn đạo: Không; con lặp lại cái ý,

Đức Thầy: Con lặp lại cái ý ảnh nghe, ảnh hiểu rồi; mà Con cứ lặp lại sai không à! Con hiểu không? Nãy giở hiểu không? Nãy giờ, nghe nãy giờ hiểu không? Ờ! Mà nãy giờ Con cứ nói gì toàn là chuyện sai không à! Nghe rõ không?

Phải nhịn nhục. Căn bản là nhịn nhục mới giải quyết cuộc sống! Con không có nhịn nhục, không bao giờ mà giải quyết cuộc sống!

Rồi, Con hiểu sao, Con nói; chớ Tao thấy Mày trật rồi đó!

Bạn đạo: Thì Thầy dạy con nhịn nhục.

Đức Thầy: Ờ; thì nhịn nhục dạy nãy giờ; đúng rồi; mà nó cứ dịch lại sai không! Ừ.

Bạn đạo: Thưa Thầy, có phải nhịn nhục nó gần như là hèn không, Thầy?

Đức Thầy: Không phải hèn! Nhịn nhục trong sáng suốt, nhịn nhục trong sáng suốt; nhịn nhục mà có kết quả.

Bạn đạo: Thầy; ví dụ như mình cũng sai, mà người đó cũng sai; nhịn nhục mình có chịu nổi không? Trong tâm mình có chịu nổi, hay không?

Đức Thầy: Thì cái gì, cái gì?

Bạn đạo: Nói như người kia sai, mà mình đúng, mà phải như là nhịn nhục lắm; như vậy đó thì,

Bạn đạo: Mình cứ nhịn, Thầy; mình cứ nhịn, Thầy?

Đức Thầy: Mình nhịn! Con thấy Quan Âm Thị Kính không? Phải không? Người ta đổ lỗi cho Ngài lấy vợ người ta, mà đánh xịt máu, Ngài cũng nhịn nhục; mà rốt cuộc mọi người phải quỳ lạy! Con hiểu chỗ đó không?

Bạn đạo: Thưa Thầy, nếu như vậy Thầy nói như vậy, mọi việc mình phải nhịn nhục hết?

Đức Thầy: Phải nhịn nhục là tối thượng, là quan trọng.

Bạn đạo: Mà thưa Thầy, đi ra đời là phải cạnh tranh đồ, kinh doanh bây giờ phải cạnh tranh.

Đức Thầy: Đâu có cạnh tranh? Bây giờ Anh, Anh kinh doanh nghề gì? Anh kinh doanh nghề gì nói tui nghe coi?

Bạn đạo: Ví dụ con muốn mua 1 cái ly, người khác cũng mua 1 cái ly; bây giờ Thầy bảo con thấy thằng đó cũng khổ, thôi con nhịn đi để cho nó mua? Nhưng mà nếu trường hợp thằng đó không phải là nó khổ, cái tâm con tốt, con thấy rằng mình cùng, mình cũng có thể, nếu mình không mua cái ly đó, mình bán, mình vẫn sống; còn thằng kia nó không mua được cái ly đó nó bán, gia đình nó sẽ khổ. Điều đó, con nhịn nhục, con để cho nó mua.

Nếu một người khác họ không mua cái ly đó, họ vẫn sống cao hơn con; mua cái ly đó họ vẫn sẽ khá hơn, như vậy thì tại sao con không thể nào cố mua cho được cái ly đó?

Đức Thầy: Không, ở đời không phải một cái ly; ở đời không phải là chỉ có một kiểu buôn bán! Họ có cướp cái nghề,nhưng mà Con nhịn nhục, Con sẽ sáng suốt hơn, làm cái nghề mới hơn. Tui nói chuyện, ông Tám đã làm việc ở Việt Nam, tui đại lý vỏ xe hơi, tui bán cho thằng đó, mà thằng đó nó tiêu lòn phía đằng sau, nó giành cái đại lý nó mò nó tới, “Tui còn bao nhiêu món hàng, Anh muốn giành nữa, tui cho Anh hết; vì con ngựa hay không ăn cỏ cũ. Cho Anh hay biết, khi mà tui có cái óc kinh doanh ra bao nhiêu công chuyện đó, mà bây giờ Anh giành đó, tui cho Anh hết; tui sẽ làm cái mới!Bởi vì làm một việc cho nó được mọi việc, mới làm; mà làm một việc mà hại mọi việc, tui không làm!”

Bởi vì cái óc nó xâm chiếm, cứ cho nó xâm chiếm; nó xâm chiếm, rốt cuộc nó đụng rồi nó mới thức, nó mới thấy rằng nó có lỗi! Lúc đó nó mới thương yêu mình. Mình cũng nghĩ nó là thằng bạn mình, nhưng mà nó nói xấu bao nhiêu, kệ nó, nhưng mà rốt cuộc mình cứ nhịn nhục, rồi một ngày nào đó mình hiểu nó, mà sống; nó là bạn thân của mình.

Đừng có nghĩ, “Mày nói xấu tao; tao giết Mày!” Trật! Mình không bao giờ có bạn; mà mình lại hư nữa; khối óc mình hư, không có phát triển.

Mình biết cái khối óc mình vô cùng, “Không làm được nghề này, tui làm nghề khác!” Không phải hết nghề, con người không bao giờ hết nghề, mà vô cùng!

Bạn đạo: Khả năng mình không làm nghề khác trong hiện tại, thì phải làm sao, Thầy?

Đức Thầy: Phải nhịn nhục! Rốt cuộc mình sẽ hưởng một cái chuyện khác! Nhịn nhục được là cái đức của mình nó khác! Con người thiếu nhịn nhục, con người không có đức! Nói xấu người khác là người đó không có đức! Nói sự thật là được, không có sao: “Hồi tui bị anh đó ảnh giựt rồi tui làm nghề khác, Anh cứ giữ cái nghề đó của tui, tui đi làm nghề khác! Tui đâu có chết, nhưng tui vẫn thương! Một ngày nào ảnh hiểu ảnh sai, ảnh là bạn thân của tui! Chỉ biết nhiêu đó thôi! Đó là hưởng! Còn đó là cao nhất, là hưởng!

Còn không đó, là chỉ bị nạn, mà thôi! “Bây giờ tui giỏi hơn, tui giựt, tui không cho thằng đó, tui ăn cướp ở trên, tui không cho nó hưởng, tui hưởng. Nhưng mà rốt cuộc rồi thấy đồng tiền tui hưởng thấy dễ hơn, nhưng mà rồi sau này nó sanh họa. Cái thằng ăn cướp đi ăn cướp tiền của người ta rất dễ: vô cái lấy 1 triệu à! Người ta làm bao nhiêu năm, mà nó vô lấy 1 triệu! Nhưng mà thằng lấy 1 triệu đó, nó xì ke ma túy, chơi bời; rốt cuộc rồi hành hạ thể xác! Vì 1 triệu đó mà hành hạ thể xác; chết không yên!

Hiểu cái hậu quả mới đặt nền tảng nhịn nhục; không hiểu cái hậu quả, đâu có đặt cái nền tảng nhịn nhục! Con hiểu chỗ này không? À! Cho nên, cái nhịn nhục là cao: vừa đổi tướng, vừa xây dựng cái tâm linh, mà vừa mọi điều được hết, không có thất bại!

Mấy người mà ra đây là đều nhịn nhục, học bài nhịn nhục để ra đây! Nó đi ghe đồ này kia, nó ra đây phải nhịn nhục; nó biết bước xuống ghe, bước xuống ghe nó biết đi đâu không? Dám nói đi lấy thằng Tây Đức không? Đi chết đó! “Thôi,tui giờ tui không lấy; tui giao hết cho Ông, tui đi! Tội quá! Cho tui đi!” Nhịn nhục, bỏ hết; nhịn nhục, buông bỏ; đó, nó mới thành đạt!

mM ra đây còn nuôi cái tánh nữa, ương ngạnh, mà không biết nhịn nhục, thì còn thất bại nữa! Tức chết! Nhiều người ra đây mà không biết nhịn nhục, tức chết! Do bị người ta gạt của, rồi tức chết luôn! Có như vậy chớ không phải không!

Mình biết mình từ căn bản nhịn nhục, thì mình sẽ tiếp tục nhịn nhục, thì mình sẽ tiếp tục hưởng cái phước của kỳ tới! Nhiều người không hiểu, rồi bị kẹt ở chỗ đó, đó!

Không có sao, mình tay không tới đây, có gì đâu? Thấy không? Mình cần sự sáng suốt thương yêu xây dựng cho nhau;rốt cuộc rồi họ sẽ tìm thấy mình! Không có chạy đâu hết; không có lo!

Bạn đạo: Thưa Thầy, có cái vầy: thí dụ như mình nhịn nhục, có thể mỗi người có một cái tâm khác nhau; thí dụ như mình nhịn nhục thì được rồi, nhưng mà có người nhịn nhục thì bỏ được, nó giải cái đó thì cái tâm mình nó nhẹ; có những người họ nhịn không được, nhưng mà họ vẫn còn giữ ấm ức trong long; ở ngoài đường thì họ có thể nhịn được, nhưng mà ở nhà,họ không thể nhịn được! [08:07]

Đức Thầy: Bởi vì họ chưa thấy hậu quả! Bởi vì cái nhịn nhục, tui nói đây là nhịn nhục sáng suốt, mới thấy cái hậu quả! “Tui nhịn nhục để sau này tui được cái gì, và họ sẽ được cái gì.” Cái hậu quả.

Còn nhịn nhục kêu rằng, “Tui muốn nói nhịn nhục, ông Tám kêu tui chịu nhịn nhục, mà tui không hiểu đầu đuôi gì, kêu nhịn nhục, tui tức thiệt!” Nó bịnh! Cái đó là không được.

“Tui nhịn nhục, tui phải hiểu cái hậu quả, tui mới nhịn nhục. Hậu quả của sự việc đó không tốt cho tui, không tốt cho bạn tui, tui không làm! Tui nhịn nhục để 2 đứa tui được tốt”; chỗ đó quan trọng!

Còn nhiều người, trong gia đình cãi lộn 2, 3 cái, đánh nhau, cãi lộn! Cái đó là thường trong gia đình; nhưng mà mình tu một thời gian rồi mình thấy mình có lỗi! Tu là nhịn nhục đó, bởi vì cái chiều hướng nó phóng ra, phóng sáng, phóng sáng; nhưng mà bây giờ mình tụ, tiến, tụ tiến cái nó thay đổi! Thấy không?

Như bữa nay, tối nay mình thiền thanh nhẹ, mà sáng mình gây lộn với người bạn hay anh em, bà con trong gia đình, tối ngồi thiền không được! Nội cái Soi Hồn mà ngồi cũng không yên; rồi làm Pháp Luân hít vô cũng không được nữa; bởi vì cái thần kinh nó liên hệ từ khối óc, mà thần kinh bao tử, tay chân gì nó cũng có thần kinh hết, mà nó động, là động hết trọi cả đám; rồi ngồi thiền không được.

Bạn đạo: Như vậy là những ngày mình làm việc nhiều, mình động nhiều quá, thì tối mình không thể nào…

Đức Thầy: Mình động mà động trong sáng suốt, không sao; mà “Tui làm việc đồ, tui bán hàng tui muốn giúp cho mọi người, nhân loại có công ăn việc làm. Cái áo tui mặc, nhân loại đã bố trí cho tui, Trời, Phật đã bố trí cho tui, bây giờ tui làm, tui muốn cho mọi người có”; thì lúc nào mình cũng sáng suốt, về thiền là êm! Như, “Mở cái tiệm bán hàng, tui bán đồng bạc hủ tiếu, hay đồng bạc mắm, thì xưởng nước mắm, công ăn việc làm, tạo công ăn việc làm! Tui là người phụ giúp cho nhân loại được tiến hóa, và tui được chung sống hòa bình với họ; việc làm tui xứng đáng, tui cứ làm!” [10:21]

Bạn đạo: Thưa Thầy, nếu mà theo con nghĩ thì con hỏi Thầy một điều là, thí dụ như muốn học theo phương pháp thiền,thì những ngày mà mình bị động nhiều quá, mình cần thoải mái, thì tối mình về mình có nên thiền không? Hay là chỉ những ngày nào mình khỏe, thường thì tối mình mới ngồi thiền?

Đức Thầy: Bởi vì, tối nào cũng phải bắt nó thiền, bởi vì không phải là một mình Chủ Nhân Ông phần hồn động, nhưng mà Lục Căn Lục Trần động; mình đã ngu, còn một đám ngu nữa; mà đám ngu này đó không dạy nó, không bao giờ tiến! Mà dạy là lấy Pháp Luân Thường Chuyển, là lấy nguyên khí của Vũ Trụ để cho nó thoải mái rồi. Trong lúc nó bực tức gây gổ thì nó có thanh khí một phần đỡ cho nó, nhưng mà Chủ Nhân Ông trong này nhiều cái nghĩ ác cho người ta, thì tối thiền không được; nhưng mà cũng phải làm.

Làm để thức tâm, làm mà khi Soi Hồn vậy ra chương trình ám hại đối phương, này kia, kia nọ, mình cho nó ra luôn! Thì nó giải; giải rồi thì giấc ngủ của mình yên! Cái thiền là cái phương pháp để giải, khứ trược lưu thanh!

Tại sao mình động, mình gây gổ? Là mình rước cái trược vô rồi; mà tối mình giải cái trược, nó lưu được phần thanh nào,mình ngủ trong giấc ngủ nó nhẹ hơn.

Mình bắt buộc phải làm! Cũng như cái nhà bắt buộc phải quét, phải trật tự, thì chủ nhà về nhà ngồi thấy thoải mái!

Mà nhà để đồ tùm lum, quần áo tùm lum, về nhức đầu! Thấy không? Phải bắt buộc làm thét rồi đâu đó nó trở về trật tự hết!

Còn không đó, mà bỏ bê đó, thì con ma lười biếng sẽ tấn công! “Thôi thiền cái gì? Ngủ cho rồi!” Rồi nay ngủ, mai ngủ, rồi mốt nghĩ bậy, không biết! Mình mê, mà không biết; mình si, mà mình không biết; mình khổ, mà mình cũng không hay!

À! Cho nên mỗi đêm mỗi thiền là mỗi quét, mỗi làm cho nó trật tự, thì nó sẽ thấy cái sai lầm của chính nó; thì dễ sửa hơn! Mà trong sai lầm, cơ tạng có Lục Căn Lục Trần chớ không phải một mình Chủ Nhân Ông, và vạn linh đồng sống!

Cái mình mới rước mà từ cái miệng rước vô, nó cũng cái tánh sân, si như vậy; cọng cỏ cũng vậy, miếng thịt cũng vậy; mà bây giờ mình phải giải quyết cho nó trở về trật tự; nhưng mà nó có cái hạnh hy sinh, cọng cỏ nó cũng có cái hạnh hy sinh, chén cơm hột lúa cũng có hạnh hi sinh để độ tha tại trần ấm no. Mình thấy cái tâm Bồ Tát của lúa gạo, cái tâm Bồ Tát của thú vật, tâm Bồ Tát của cây cỏ, và mình làm sao trở lại một tâm Bồ Tát cộng đồng trong cái Tiểu Thiên Địa này mà hướng thượng, hòa với Càn Khôn Vũ Trụ, thì mình ở khu vực nào nó yên khu vực đó!

Ta phải hành như vậy nó mới đúng! Cả ngày là mình chỉ thọ ơn thôi, chớ mình không có làm gì được hết! Áo quần cũng trí khôn loài người; cái gì cũng trí khôn loài người đã đóng góp cho; mà mình chưa có trả ơn, mình người thiếu nợ, không có tài cán gì! Đừng nghĩ mình tà, mà sai; nghĩ mình dở, mà mình chịu học là mình tiến; sẽ tiến! Luôn luôn mình đứng trong môi trường học hỏi để tiến hóa! [13:49] Sống cũng học hỏi, chết cũng học hỏi; không có sanh, tử, luân hồi nữa! Tâm thức không có nuôi sanh, tử, luân hồi; không có sợ chết! Người sợ chết mới bảo thủ, mới bảo vệ cái tánh cách ác độc của mình để giết người khác!

Còn người thấy rằng, “Tui chết tui cũng học hỏi, tui sống tui cũng học hỏi. Tui không có sanh, tử, luân hồi đối với tui nữa; không có gì hăm dọa tui được hết!” Con người nó nhẹ nhõm à! Sống giây phút nào cũng sống trong giây phút nhàn hạ! Cả Vũ Trụ là căn nhà của mình; tất cả anh em là anh em của mình; không có gì xa cách đâu!

Cái óc luôn luôn phải tiết những cái thanh thản, thanh chắc như vậy thì cái tâm nó mới an!

Còn cái óc mình cũng cách biệt đó thì cái tâm lúc nào cũng không có an! Ông này cao hơn ông kia! Không được! Mất cái thức bình đẳng! Tiên, Phật cũng từ cái sự mê chấp mà tiến tới giải thoát, mới đi tới chỗ bình đẳng.

Đó! Như mình thấy mình đang ở Việt Nam, chỗ mê chấp đủ chuyện hết, hơn thua đủ chuyện hết, rồi bây giờ mình ra đây,thấy người ta nhẹ nhõm, bước tới cái đất này mình thấy không khí nó nhẹ nhõm, họ thấy mọi người phải được hưởng cái tự do! Nó khác rồi!

Mà ràng buộc con người, là không được!

Thì bây giờ mình mở nó ra để nó tự do, thay vì cứ việc cố ăn rồi nghĩ tầm bậy; đã tầm bậy rồi thêm cái tầm bậy nữa nó chèn ép với nhau; rồi ăn tầm bậy thêm cái tầm bậy nữa nó hư bộ tạng luôn! Con người sống, mà chết, thì nói được cuộc sống ở chỗ nào đâu? Không có sống!

Tranh chấp hơn thua là đi rước rác vào óc và tự sát mình thôi! Giết chết dần, chết mòn, nay một chút, mai một chút, chết hết! Rồi đâm ra cái tính tự ái càng ngày càng cao; rốt cuộc không có chơi với ai, thét khùng điên! Bây nhiêu đó khổ!

Mà bây giờ mình giải tỏa nó ra, kêu rằng, buông bỏ cái tánh hư tật xấu, chớ không phải buông bỏ xách đồ đem liệng ngoài đường! Buông bỏ cái tánh hư tật xấu, thì tự nhiên nó trở nên thanh thản. Mà trong thực hành, mà nhờ cái pháp,“Khi mà tui bỏ được tánh xấu của tui để tham dục mà tui bỏ được, thì tui thấy tui sung sướng hơn mọi người, nhẹ nhàng hơn mọi người, yên ổn hơn mọi người; khỏi lo âu bất cứ một cái chuyện gì hết!” [16:35]

Rồi, còn gì thắc mắc nữa? Hết rồi ha?

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Mỗi người có một phần trong đó, đó! Nói chuyện nãy giờ, mỗi người có một phần trong đó, đó! Về nghe lại đi!

Bạn đạo: Sao con đó, thưa Thầy, có bữa đó thì thường thường con hành thiền thì nó chiếu ánh sáng, cái nhòa nhòa cái bông bự vầy nè! Mà sao cũng cách đây chừng 1 tháng thôi, thì tại cái bông nó không ra cái bông, mà nó ra từng hột nhỏ nhỏ vầy, nhỏ mà sáng?

Đức Thầy: Thì nó phải gom lại, chớ đâu gom được nữa?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó gom rồi nó mới thành một chấm sáng nó phóng ra; nó càng ngày càng đi càng xa; thì lúc đó nó mới trở về Linh Căn Điển Quang của mọi cá nhân; thì đó là phần hồn của Chị đó! Cứ ngó thẳng đó đi!

Bạn đạo: Dạ; thì thường thường cái bông nó nhòa, nó sáng; nhưng mà cách đây, con cũng không nhớ là bao nhiêu ngày,nó ra từ hột, từ hột, từ hột!

Đức Thầy: Nó ra hột xa nó ra?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nó ra từng hột hà xa nó ra?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Nhưng mà nó, từ đây nó mở nè.

Bạn đạo: Như vậy có, có sao không, Thầy?

Đức Thầy: Tốt! Không có sao.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Từ vòm trời, từng hột, từng hột nó ra; hột hà sa.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Hổng sao hết; tốt lắm; cái đó tốt lắm! Mà thấy cái đó là nhẹ.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Tâm hồn nhẹ nhàng lắm, sung sướng lắm.

Bạn đạo: Mà con đó, thì phải nói là Thầy dạy những cái gì thì con cũng nhịn được; có lúc trong tâm cũng hỗn loạn,nhưng mà mình nghĩ tới lời dạy của Thầy, thì con cũng bỏ qua hết, cũng không có mơ gì hết. Nhưng mà sao lâu lâu nằm chiêm bao thấy mình có phép đi giúp người này, người nọ? Chuyện mình thấy tức cười quá!

Đức Thầy: Cái đó nó có; nó có! Phải là ai cũng phải có thời gian trải qua cái đó.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Trải qua cái đó, rồi sau này đó mình đi giảng đạo trực diện với những người làm phép, này kia, kia nọ, mà mình thấy tỉnh bơ, không có sao!

Còn nếu mà không biết cái vụ đó, đó, cái duyên sau này sẽ gặp những người đó; gặp những người đó mà mình sợ là nó tấn công mình!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Còn tu ở đằng này mà sau này gặp ai mình gặp trước hết! Tới (nghe không rõ) mình coi tầm thường, bởi cái đó mình đã viễn cảnh rồi, không có sao hết! Chớ học của Vô Vi là học Khoa Học Huyền Bí, từ li từ tí, từ li từ tí; rồi nói là phải nói thẳng, nói mạnh, chớ không có sợ cái gì hết! Mình đã chứng nghiệm hết rồi, không có ngán cái gì hết!

Chớ ban đầu mấy người tu cũng sợ lắm! Như hồi tui tu đó, hỏi thằng Xuân đó, thầy bùa tới rùm beng đó, sợ lắm! Nó tới chỉ mặt, “Cho hay Anh tu ra cái gì! Coi chừng tui đó! Bùa tui mà Anh giám giải hả?” Rồi cái tối nó phá thiệt! Mình ngồi cao, mình thấy ngồi khỏe, bờ tường nó làm lún còn có một chút à! Rồi bây giờ quýnh rồi, biết làm sao? Niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” cái, nó lên lại, nó lên hết!

Bạn đạo: Có lúc con ngồi, sao con thấy tự nhiên con lớn cũng giống như ông Trời vậy!

Đức Thầy: Đó! Lớn, nhẹ thôi!

Bạn đạo: Dạ. Tại sao kỳ vậy?

Đức Thầy: Nó thanh nhẹ thôi.

Bạn đạo: Người con nó lớn, con không biết làm sao mà con trở lại được nhỏ!

Đức Thầy: Đó, cái vía!

Bạn đạo: Quá lớn đi!

Đức Thầy: Cái vía! Aau này nó nổ là hết à; không có gì hết!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: (nghe không rõ) cái đó là khi nó nổ, là nó không còn tự ái nữa! Thấy mình không ăn chung gì! Nhịn nhục;nhịn nhục; khi mà mình biết tới giai đoạn đó, giải quyết được rồi, được cái giai đoạn đó thì lúc nhịn nhục là Chị phóng từ quang cho người ta! Thấy mình nhịn nhục vậy, nhưng mà họ thương! Mình nói đâu, họ nghe đó! Nó dễ dãi! Rồi cái từ quang mình phóng ra cho họ! [21:10]

Cho nên con người vô cùng vi diệu; không phải tầm thường! Sự hiện diện của con người ở mặt đất này là đặc biệt; không có ai chế được! Tui nhắc đi, nhắc lại cả triệu lần, nói tới vấn đề đó. Quý lắm! Ráng tu để trở về thực chất với chính mình, mới thật sự là nhìn nhận, “Tui biết được cái hạnh phúc là cái gì?”

Hạnh phúc là nó phải tương hòa với cả Càn Khôn Vũ Trụ, vạn linh hợp nhất, mới kêu bằng hạnh phúc.

Chớ hạnh phúc giữa vợ, chồng không phải hạnh phúc! Có một khía cạnh thôi! Còn tất cả mới thấy rõ hạnh phúc! Vui lắm, nhàn hạ lắm, sung sướng lắm; không có sự lo âu; tất cả trí khôn loài người đóng góp cho chính mình, Vũ Trụ 3 cõi,thiên, địa, nhân, đã đóng góp cho mình; không có chỗ nào thiếu thốn; chỉ mình thiếu tu, mà thôi.

Ráng tu nhiều, trở về với thanh tịnh; tương lai đạt được sự sáng suốt! [22:25]

Nhân cái tu này, tui có chỉ thêm cái lạy nữa để cho mọi người dẹp tự ái và trẻ hoài! Người Vô Vi cứ trẻ hoài; vui, trẻ, vui trẻ hoài; để trị bệnh, tự trị bệnh! Giờ tui già tui không có đi châm cứu cho người ta, mình chỉ cho họ cái phương pháp để họ tự trị, khỏe mạnh, có thể ảnh hưởng những người yếu tim, bệnh hoạn lặt vặt, lạy thét cái hết; không có gì hết, giải quyết hết! Tính sân, si nóng giận, lạy thét tiêu luôn! Mới thấy rằng cái phương pháp trị tâm bệnh nó phải có phối hợp nhiều việc mới trị được tâm bệnh!

Bạn đạo: Như lạy 1000 lạy, lạy càng nhiều càng tốt, phải không Thầy?

Đức Thầy: Ba lần là tốt lắm!

Bạn đạo: Ba lần?

Đức Thầy: Một lần 50 cái. Bữa nào mỏi chân, nhức chân có thể lạy lần lần tới 50. Mà Con lạy một ngày 150 lạy là thấy con người khác rồi; nó vui và nó trẻ con người!

Bạn đạo: Nhưng mà mình lạy một lần 50 cái, hay là mình lạy (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ban đầu, ban đầu tập thì nó vậy, mỏi nhức; thấy không? Nhưng mà sau này lạy, thì nó hết mỏi nhức, thì phải lạy một lần 50 cái.

Bạn đạo: Lạy một lần hết 50 cái?

Đức Thầy: Bởi vì ngũ tạng, ngũ uẩn, cái gì cũng 5 hết!

Bạn đạo: Hồi giờ mình lạy cũng mặc kệ, không cần thiết!

Đức Thầy: Được; không sao, không sao.

Bạn đạo: Một chút xíu Anh ở (nghe không rõ)

Đức Thầy: Ờ, muốn học đi, (nghe không rõ)

Bạn đạo: Còn bây giờ, hôm trước Anh nói là cái giờ buổi tối đó là có giờ nào không được thiền?

Đức Thầy: Ba giờ tới 9 giờ tối thôi; 9 giờ tối để đi thiền được.

Bạn đạo: Ba giờ chiều tới 9 giờ tối?

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Con thiền, có nghĩa là mình thở, chắc nằm thì được, hả Thầy?

Đức Thầy: Chiếu Minh?

Bạn đạo: Chiếu Minh thì được, cũng từ 3 giờ tới 9 giờ tối, thiền thì cũng được?

Đức Thầy: Ừ, 3 giờ tới 9 giờ tối, bây giờ Điạ Ngục nó mở, nhiều người tội nhẹ nó lên, đi lang bang rồi nó nhập bậy! Con người tu lâu thì không có sao; người có điển rồi, không sao; người không có điển thì phải 9 giờ tu thiền được rồi; 9 giờ, 10 giờ, 11 giờ thiền cũng được.

Bạn đạo: Địa Ngục mở ra mà nhiều Thầy, đi lang bang?

Đức Thầy: Thiền, mấy người tội ít, tính nhiều lắm đó! Bây giờ bị nhập nhiều lắm đó; bị nhập nhiều lắm!

Bạn đạo: Thưa Thầy, mấy người mà tu thì mình muốn (nghe không rõ) Ngọc Hoàng đi đến mấy cái chỗ, kêu bằng, tự nhà thương hoặc là bằng làm công quả, hoặc là lên chùa, hoặc là mình đi lên tới chỗ bệnh viện mà về thần kinh, họ có bị nhập không, Thầy? Có đúng trường hợp không, Thầy?

Đức Thầy: Họ tu là phải lo tu cho thanh nhẹ đi! Công việc và duyên nghiệp cho họ làm nghể nào, làm nghề đó thôi. Tu để sửa mình trước, giúp đỡ vợ con, gia cang trước; rồi nhiên hậu tự nhiên tự đông lan rộng ra tuỳ theo trình độ.

Rồi khi không nhảy vô thấy cái này cũng theo, thấy cái kia cũng theo; thét rồi nó loạn, nó bấn loạn! Bởi vì chương trình giai đoạn đầu, lái xe hơi số 1, không bỏ mà bỏ số 2, số 3, số 4; nó hư xe hết! Làm cho nó có trật tự, từ từ, có khả năng tới đâu làm việc tới đó.

Còn người ta có điển rồi, người ta tới đó, tới bệnh viện, thì tự nhiên nhìn vô người bệnh, người bệnh cũng khỏe.

Mình không có điển tới nó làm rộn người ta làm cái gì; phải không?

Nhưng mà cái trường hợp bất trắc chung của xã hội, cần nhiều, mình lên tiếng. Mình đi với 1 cái tâm cứu giúp thì không. Chớ đừng có tới đó mà lợi dụng người ta, thử thách, “Tui tu khá hơn người ta, tui hay hơn người ta”; này kia, kia nọ. Cái đó là bị đó, cái đó bị!

Không có nói mình giỏi! Mình tới mình học, thì được; mình tới với cái tâm học, học hỏi cái hay cái trật tự của họ.

Chớ đừng có tới rồi, “Tui công quả!” Đừng có công quả gì hết đó! “Tui tới tui học” là được rồi.

Bạn đạo: Như Thầy nói đó thì, nhẫn nhục con cũng có trường hợp của bản thân con, con là con một, còn một mình bà già ở nhà, thì hôm trước con có qua bên Anh gặp thằng bạn, thằng đó nó lo đủ thứ chuyện hết, nhà nước không cho, cũng như chính phủ Anh không cho má nó qua, nó cũng chạy đủ thứ hết trơn. Còn trong trường hợp của con, con nhìn lại mình con, con là con một mà, như vậy có nghĩa là con không có xốc vác như cái thằng kia, thì con thấy sao con không lo cho bà già? Con không biết tại sao? Sao nó làm con bối rối quá.

Đức Thầy: Đâu có chạy chọt mà lo được! Như bà già ở Việt Nam, đâu có phải tồi tệ rồi qua bên Ăng Lê sướng hơn?

Bạn đạo: Thì đúng rồi!

Đức Thầy: Đó! Thì ở đây Con có hiếu thì có tu, Con làm lụng có đồng tiền gửi về, gia đình yên! Ta giữ cái gốc gác tốt,hơn là bỏ xứ bả đi, bữa sau tò mò bả đi về, còn khổ nữa!

Bạn đạo: Dạ, đúng rồi! Những người già qua đây chưa chắc đã sung sướng.

Đức Thầy: Buồn lắm đó!

Bạn đạo: Nhưng mà tại vì, như Má con có 1 mình con à, nhớ lắm, muốn gặp; nhưng mà con thấy con yếu lắm, muộn mằn cũng không được.

Đức Thầy: Thì con lo mỗi tháng chu cấp cho bà già là được rồi.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Rồi một thời gian nào cũng phải đi về chớ!

Bạn đạo: Cho nên, giờ đi về, con sợ lắm; tại hồi trước còn có chế độ cũ đồ đó, thành ra,

Đức Thầy: Không có sao hết! Sau này người ta phải thay đổi hết, bởi vì người ta đặt luật lệ rồi; lúc đó khác rồi!

Bạn đạo: Chừng nào mới khởi động cái gì về được, Thầy?

Đức Thầy: Thì tao thấy năm 1993 người Việt Nam mới bắt đầu, mới hiểu được công chuyện ở bên ngoài; rồi nó mới làm luật lệ cho người dân trở về yên ổn hơn. Người dân về mà không được yên ổn thì ai về làm gì? Thấy không?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Tới lúc đó người ta thay đổi luật lệ hết. Còn cả bộ luật đàng hoàng; không có bắt bậy, bắt bạ! [29:04]

Bạn đạo; Thưa Thầy, nói chuyện khi nẫy trả lời cho (nghe không rõ) đồ đó, thì Thầy có nói là nếu mình ra đó mà mình làm cái nghề gì thì cũng đã quy định cho mình làm cái nghề đó, không có lộn xộn?

Đức Thầy: Ừ, không có lộn xộn. Bởi vì cái nghề, cái ông bán gạo đi làm nghề khác là ổng bị lỗ à.

Bạn đạo: Dạ, con bây giờ đó, con,

Đức Thầy: Đi làm công, chớ muốn đi làm ông chủ, làm không được!

Bạn đạo: Làm nghề thợ điện, con cũng muốn làm computer, học computer.

Đức Thầy: Ờ; thì thích nghề đó, cứ học cái đó.

Bạn đạo: Nghề nào cũng được?

Đức Thầy: Thích cái nghề nào học cái đó.

Bạn đạo: Con thích cái đó, bởi vì cái nghề điện là con học chu toàn, nghĩa là mình không có đáp ứng, mình không có đem cái sức mình ra dồi dào học, thành ra nếu con thấy mà con làm được gì thì con nghĩ, con có thể làm được nhiều, tốt hơn.

Đức Thầy: Computer bây giờ người ta cần lắm chớ!

Bạn đạo: Dạ, con biết; con thấy không có gì trở ngại (nghe không rõ) ảnh nói là, ảnh nói là thiền đi, có nghĩa là tu đi, tất cả giải quyết, làm một chuyện giải quyết mọi chuyện.

Đức Thầy: Thì đó, thì bây giờ mình phải thiền, học computer đâu có sao?

Bạn đạo: Dạ, con nghĩ là computer, nghĩa là sẽ ảnh hưởng đến chuyện thiền của mình.

Đức Thầy: Tốt lắm, bởi nó là điện năng mà!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mà điện năng từ khối óc tiết ra, thì mình giờ Con xong đó, tập trung cái điện năng của mình đó, rồi mình học cái nghề nào rồi có nhiều cái sáng chế hay lắm!

Bạn đạo: Dạ,

Đức Thầy: Tự học thi hạng nhất không hà! Nó đi học, thiền xong rồi nó đi học computer bên Canada, thiền computer đó, thành ra (nghe không rõ) computer, giỏi lắm đó! Ra trường người ta mướn mấy chục ngàn đô la một năm, 5, 6 chục ngàn gì đó.

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Còn thiếu gì được! Có gì nữa thì Chị nói đi, có hỏi gì không? [30:57]

Bạn đạo: Dạ thưa Thầy, con xin được phép hỏi chuyện đời chút xíu?

Đức Thầy: Cứ việc hỏi.

Bạn đạo: Dạ, thưa Thầy, con có ông anh ổng “Cải tạo” cũng 10 năm, nhưng cũng chỉ làm Thiếu Ta thôi chớ không làm gì lớn.

Đức Thầy: Ở đâu?

Bạn đạo: Dạ ở Việt Nam, Thầy.

Đức Thầy: Cải tạo 10 năm?

Bạn đạo: Dạ, gần 10 năm. Thì ảnh cũng về được mấy năm rồi; thì bây giờ ảnh gửi thơ qua ảnh cho con biết đó, là mấy năm nay Việt Cộng nó kêu đăng ký đồ, đủ thứ hết, mà nó sẽ cho đi cái diện sĩ quan đó, Thầy.

Đức Thầy: ODP?

Bạn đạo: Dạ; thì ảnh nói đó là từ nay cho đến cuối năm đó thì báo của Việt Cộng nó đăng đó là cho đi 3000 người, rồi qua năm tới là sẽ cho đi hết. Mà tới bây giờ vẫn chưa thấy ai đi hết; mà con không hiểu là cái chuyện đó rồi,

Đức Thầy: Mới tháng 12, bên Mỹ có mấy chục ngàn người, báo đăng đó mà; thì cái đó là mấy ổng ăn, họp chiều đi ODP không chớ, có làm gì đâu? Ở Việt Nam có tiền, gửi chút tiền cho ăn sài, chờ thời đi thôi! Đừng có nôn nóng gì; kêu đừng có nôn nóng gì; rốt cuộc rồi cũng đi à!

Bạn đạo: Nhưng mà, thưa Thầy, như vậy thì theo Thầy thì có hy vọng gì được đi không, Thầy?

Đức Thầy: Thì bên kia người ta muốn ban giao với nhau rồi người ta mới cho đi! Thì bên Mỹ người ta đã chuẩn bị hết rồi, như thằng cháu tui cũng qua Mỹ rồi, qua, mấy đứa cháu cũng sắp đi, đi được hết, đâu có gì lo?

Bạn đạo: Như vậy qua cũng có sự sắp xếp để người có công ăn việc làm?

Đức Thầy: Có chớ, chương trình ODP có chớ, qua Mỹ người ta lo.

Bạn đạo: Chớ người ở bển lâu quá cũng quên?

Đức Thầy: Thì qua cũng phải đi học, học tiếng Mỹ, rồi đi làm. Không có gì! Người ta giúp, chu cấp 18 tháng.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Mười tám tháng đi học.

Bạn đạo: Nếu mà được đi đó, thì không những thân nhân mình, còn biết bao nhiêu người được đi đó, Thầy! Cũng vui nữa, biết bao nhiêu,

Đức Thầy: Biết bao nhiêu, mấy chục ngàn người lận mà! Bây giờ bên Cali người ta chuẩn bị cho mấy người qua làm ăn;còn gì nhiều bà con mình vui mừng lắm; đợi đó nghe đâu cuối tháng Chạp này, đông lắm.

Bạn đạo: Nóng ruột quá trời, Thầy!

Đức Thầy: Không có nôn gì hết! Chị cứ lo niệm Phật thôi. Cứ lo tu đi; còn cái duyên nghiệp cuả mọi người thì nó phải học hết bài, học rồi nó mới đi.

Như tui, học đủ hết à! Tui học, ở tù, rồi “Kinh tế mới”; đủ chuyện hết; đâu có thiếu gì? Ra đây tui chỉ cho người ta tu trong cái thức bình đẳng, trao đổi cho nhau, vậy thôi, nhưng mà mọi người đăng báo chửi tui; thì tui cũng phải chịu đi thôi; tui có làm gì đâu, thất lợi cho gia đình nào đâu?

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Tới chỉ giúp và nói cho người ta hiểu thêm thôi, chớ tui đâu có lợi dụng? Như người ta quen Chị, hỏi địa chỉ Chị ở đâu, người ta gửi thơ xin tiền! Tui không có vụ đó; không bao giờ tui hỏi ai hết! [33:50]

Rồi đâu nó phải vào đấy, chớ không có ăn chung gì phải sợ! Người miền Nam rồi cũng yên. Sau cũng về Việt Nam;không có sao hết, không có lo nữa! Ra đây là học thôi. Làm được việc gì thì làm, học thì học tận tình, làm thì làm tận tình, nó mới nên nghề, nên nghiệp; sau này về phát triển sứ sở nữa, phải không?

Bạn đạo: Cái nghề mình học có giúp đỡ cho xứ sở không, Thầy?

Đức Thầy: Sao lại không giúp?

Bạn đạo: Cái này thì người ngoại quốc sẽ về Việt Nam học lại Khoa Học xuất hồn của người Mỹ mình!

Đức Thầy: Cái đó là nói về người tu, khác! Người tu, khác! Còn bây giờ cái nghề người ta muốn phát triển về kinh tế,người ta phải liên hệ với Khối Tự Do. Mà Khối Tự Do người ta dồi dào vật chất, cũng như computer, này kia, kia nọ cần ghê lắm; tương lai cần ghê lắm! Đó là kiểm soát toàn quốc mà! Computer hay lắm đó! Nếu mà không biết sử dụng cái đó, nước đó làm sao phát triển được? Nhà quê một cục!

Bạn đạo: Giờ chỉ còn lo là tại vì chỉ còn lỡ đang nắm giữ chức Chủ Tịch.

Đức Thầy: Chủ tịch gì mới được chớ?

Bạn đạo: Không biết chủ tịch gì!

Đức Thầy: (Nghe không rõ),

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Đâu có sao!

Bạn đạo: Lo cho mấy ông sĩ quan đồ, (cười)

Đức Thầy: Tự nhiên; đâu có sao! Cái đó Mỹ nó lo, chớ chỉ mà lo cái gì? Cái đó người ta nằm 1 đống ở bên BangKok mà người ta lo ngày, lo đêm làm việc cho mấy ổng!

Bạn đạo: Thay vì chỉ không lo gì, chỉ chỉ lo vụ Chủ Tịch, thành ra chỉ lo! (cười)

Bạn đạo: Con, bây giờ con không biết là con có duyên, hay không? Con chỉ mơ ước là nước Việt Nam mình phải được sống lại cho hòa bình.

Đức Thầy: Phải rồi! Bởi vì người Việt Nam từ độc tài, rồi phong kiến, mấy nước bao nhiêu quốc gia siêu cường tới đô hộ Việt Nam; rồi người Việt Nam tìm ra cái phương pháp tốt cho người dân Việt Nam.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Chớ không phải là một cái chỉ định của ai! Rốt cuộc rồi họ phải tìm ra giải pháp tốt nhất.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Để cho người Việt Nam được hưởng. Thì từ đây tới ’93, thế nào họ cũng ra một cái lẽ sống đàng hoàng mà mọi người vui và người ta chấp nhận, “Đây là đúng”, há? Thì lúc đó mới phát triển được.

Bạn đạo: Còn cái lo thứ nhì cho bản thân con, thì con mơ ước khi được về Việt Nam, làm sao cho cái tâm hồn mình yên tịnh để mình vô trong núi mình ở, để mình tu thôi.

Đức Thầy: Không phải vậy!

Bạn đạo: (cười)

Đức Thầy: Chị đang sống, sau này Chị về Việt Nam sống như rừng người thật thà trong núi rồi; thiếu gì người ta tu! Bây giờ người ta khổ quá, người ta trở về thành tài người ta mới có công ăn việc làm; mà cứ tiếp tục ăn cắp, có ai mướn đâu? (cười) Là tất cả sống lại như người bình thường, thật thà.

Bạn đạo: Ví dụ như bây giờ mình cố nhẫn nhịn đi, nhưng mà người ta cứ chọc mình hoài, mình cứ giận hoài; cũng khó!

Đức Thầy: Đâu giận hờn làm chi?

Bạn đạo: Nếu mà mình tránh được đó, thì trong rừng trong núi đó, đâu có ai chọc giận mình đâu?

Đức Thầy: Nói vậy là mình đang nuôi dưỡng cái tự ái, mà mình không cho người ta đập bể cái vách tường tự ái để mình tiến than! Đừng có tự ái! Không có sao! Rồi họ chọc mình một chặp cái mình cười là hết à! Họ chọc, chọc Chị chỉ cười thôi, đừng có nuôi dưỡng cái nóng giận đó!

Bạn đạo: Còn khó!

Đức Thầy: (nghe không rõ) chuyện đó là chuyện giải; đừng có bao giờ nôn nóng! Họ chọc, chọc; mình chỉ cười thôi! Nhìn lại mình, mình cười, “Mày còn giận đó là Tao cười hoài”; cười mình thôi, là họ yên à.[37:47]

Bạn đạo: Mình chọc cười, người ta tưởng mình chọc quê? (cười)

Đức Thầy: Cái đó đâu có gì cười? Cười là mình còn giận; còn giận mình còn cười; chớ sao? Mặt Mày còn giận người ta hoài, giận người ta hoài, sao Mày tiến?

Bạn đạo: Chắc giờ (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không phải! Vô núi, gặp con cọp tới, rồi làm sao? Gặp con ma tới, rồi làm sao? Gặp con quỷ tới, rồi làm sao? Còn hơn người ta nữa! Chọc giận còn dữ nữa! Có người ta chọc giận rồi lấy oán làm ân, đó là phước: cả tỉ người nó không chọc, mà nó chọc Chị, phải không? Đó là “Nó tới độ mình cái gì đó, tui cảm ơn đi, không sao; nó có giết tui cũng vậy thôi.”

Bạn đạo: Con có một cái này, thì có những lúc con thấy thật là buồn, từ bản tánh từ lúc nhỏ mà cha mẹ sanh con ra, từ chút xíu mà con cũng thích giúp người ta, mà con giúp người ta, tối con ngủ con thấy tâm hồn mình rất là nhẹ nhàng.

Đức Thầy: Ừ, thấy không?

Bạn đạo: Mà sao những người nào con giúp mà những người đó toàn là hại con, mà toàn là hại chí tử không à!

Đức Thầy: Phải vậy, nó lấy oán làm ân, vậy nó mới có cơ hội tu!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: À, cốt Tiên, cốt Phật là phải như vậy; phải bị những cái oan ức, hàm oan như vậy đó! Chị mà giúp cho người ta ăn ngập mặt đi nữa, người ta cũng chửi à, cũng phản à! Vậy mới có cơ hội đi tu; mới chán đời, qua đạo! Đó là cái phước của mình chớ! Nhờ nó đẩy mình đi mà! Nó giúp mình, chớ đâu có hại đâu? “Tui suốt đời giúp người ta, mà người ta nói này kia, kia nọ, thây kệ, tui cũng thương à! Rồi rốt cuộc họ có hoạn nạn, tui cũng hết mình cũng gíup, tui không có ghét ai hết đó!” Lấy oán làm ân đó! [39:36]

Bạn đạo: Dạ, những lúc như vầy buồn, ngủ không được!

Đức Thầy: Tui hỏi Chị: khi chiếc thuyền trở về Bến Giác thì Chị thiền Chị thấy ánh sáng, thấy bông đồ, Chị có cơ hội về Bến Giác, chớ gì? Nhưng mà Chị đi chiếc thuyền, đi giữa biển không có song, ai kêu Chị bằng chiếc thuyền đâu?

Có chọc là sóng đó, sóng đó, “Sóng đập, tui mới xác nhận giá trị của tui là chiếc thuyền đang về Bến Giác!” Thấy không? [39:58]

Thuyền mà sợ sóng đập, đâu có làm được chiếc thuyền? (cười) Chị có mấy người con?

Bạn đạo: Dạ thưa bốn.

Đức Thầy: Bốn người con; lớn nhất bao nhiêu tuổi?

Bạn đạo: Dạ, 23 tuổi.

Đức Thầy: Ừ, cũng lớn rồi; thì hiền thê, hiền mẫu, cái vị trí đó, cuốn băng hồi nãy có nói rồi đó! (cười) Phải đứng vào vị trí hiền thê, hiền mẫu mới ảnh hưởng được con và xây dựng cho người kế tiếp tiến tới xã hội tốt đẹp! [40:40]

Tu là phải vui, chớ không phải tu là buồn! Tu là tu bổ sữa chữa! “Bây giờ tui còn giận người ta, tui tìm tại sao tui giận? Tui sửa lại cái, hết giận à! Tu bổ sửa chữa, tui tu đằng này không phải là tui tu như đằng kia; tu đằng này là phải tu bổ sữa chữa, cái nào sai là phải sửa chữa, chớ không có cái vụ mà giữ cái sai mà nói chuyện sai hoài; là không được! Phải sửa!”

Bạn đạo: Như vậy con cứ đào thét, thí dụ chẳng hạn như bây giờ mình cứ giúp đỡ người ta, mà người ta cứ theo ám hại mình hoài, bây giờ mình phải làm cách nào cho người ta thức tỉnh luôn?

Đức Thầy: Không! Mình chỉ có nhịn nhục họ mới thức tỉnh.

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: “Cái bà, bả giúp tui, mà tui hại bả, bây giờ tui tiếp tục tuyên bố hại bả, bả cũng không, giúp tui nữa!” Tự nhiên họ thức tỉnh à! Ông Trời bị người ta hại nặng hơn Chị! Ăn nguyên khí của ông Trời, ăn lúa gạo của ông Trời, mà nó chửi ông Trời, nói tới ông Trời là nó không nhận, thấy không? (cười) Mấy ông cha nhà thờ giảng khô nước miếng,mà nó đâu có biết Chúa đâu? Nhưng mà nó đi nhà thờ mà nó không biết Chúa; Chúa giúp nó hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, mà nhiều khi nó làm giàu cho nó, nó quên Chúa; cũng có nữa! Chớ đâu có ai đí đúng đường lối của Chúa đâu? Thấy không?

Cái tâm người phải học! Tự nhiên nó xuống nó học trược; khi nó học trược rồi thì nó phản trắc; mà sau cái phản trắc rồi thì nó mới gặp đau đớn; sau cái đau đớn đó nó bước vào cái cảnh khổ; rồi nó khổ, khổ, khổ rồi nó mới bước vào biên giới của Phật Pháp nó mới chịu đi tu! Cái luật nó đặt như vậy.

Rồi Chị hiểu cái luật, Chị đâu có trách người ta? “Tội nghiệp, người ta mới đi như vậy, còn mình đã đi như vậy, vậy, vậy đi nhiều rồi! Có chồng, có con là biết bao nhiêu khổ rồi! Thấy không? Rồi bây giờ mình mới thấy cái đạo! Cái đạo do tâm, mà họ không có hướng về cái tâm, thì họ phải đi về khổ, khổ, khổ; rồi rốt cuộc họ phải quay vào tâm, họ mới tiến vào biên giới của Phật Pháp được; thấy không?

Thì phải để họ đi! Chớ mình chận lại, được đâu? Không chặn lại được! Họ hoành hành một thời gian nào, rồi cái xác thân là luật Trời nó trị họ; bệnh hoạn là trị họ rồi; chạy đi đâu? Đánh võ đánh một lần chết 10 người, nhưng mà rốt cuộc bệnh một cái rồi cũng nằm chết queo à! (cười)

Thì lo làm chi cho nó mệt! Chuyện ai nấy lo, ha! Rồi họ tới với mình thì mình luôn luôn đối xử với cái Thức Bình Đẳng, tha thứ và thương yêu; vậy thôi. Không có hại ai đâu! Đừng có nghĩ chuyện hại người ta! Họ hại họ! Họ hại mình là họ hại họ thôi; không có lợi lộc gì cho chính họ hết! Không có lo. [43:47]

Hành động mình là trả lời cho họ đó! Hành động của mình là giáo dục họ đó!

Mà hành động mình, giận hờn, là không có giáo dục được ai hết!

Dẹp bỏ hết giận hờn! Nhiều người hờn, hờn thét cái cần cổ nó lớn, uất khí! “Bệnh do tánh sanh” mà: cái tánh mình vui,hòa là không có bệnh bậy! Tánh mình bực bội là bệnh nhiều lắm!

Bạn đạo: Dạ, ở đây con có quen 1 người đó, mà tối ngày họ cứ than không có tiền có của; con buồn hoài mà con cũng muốn làm sao cho bả giải tỏa; con chỉ (nghe không rõ), con thấy bả tội nghiệp, bả than bả khóc hoài à!

Đức Thầy: Thì để bả khóc! Khóc cho đã thì bả hết khóc; chớ không có làm gì hết! Bả khóc đi, Chị phải biết nói, “Bàkhóc đi, bà ráng khóc cho nhiều đi, khóc rồi bà hết khóc, bà thấy ông Trời mưa rồi hết mưa, nắng rồi hết nắng, lạnh rồi cũng phải hết lạnh; tại sao bà khóc hoài? Bà không ngưng, không lẽ bắt bả đi nghĩ về ông Trời nhiều một chút?” Lần lần đem băng cho bả nghe, bả hiểu.

Bạn đạo: Con chỉ cho bả hành thiền, thì bả nói, “Tui học, nhức đầu!” [45:19]

Đức Thầy: Nói cho bả hiểu cái lý. Tâm bà chưa có giải được, bả đâu có thiền!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Bả giải, bả thấy cái tội bả, thấy sai lầm bả, thấy bả đang hại bả, thì bả mới yên.

Bạn đạo: Tối ngày bả cứ, cứ…

Đức Thầy: Thì bả đang hại bả!

Bạn đạo: Cứ nghĩ tới tiền không, làm sao?

Đức Thầy: Ờ, cứ nghĩ tới tiền là bà đang hại bà! Tiền bà sống, có tiền bà mới sống, mà bà chết bà có đem tiền đi được không? Bà chết, bà không đem tiền đi được, tại sao bà ôm tiền ở trong này thì tiền kia bằng giấy nó mất nó chạy theo giấy, nó xuống đất; rồi bà đem ôm mà hốt rác rồi để trong tâm, chi vậy? Cái tâm nó nặng, óc bà nhức đầu là tại vì bà ôm rác, bà đè đầu bà; bà cứ lo tiền, tiền, tiền, tiền thì nó đè đầu bả; thì bả sanh bệnh chớ!

Rồi bả thấy tiền là thân ngoại vật, nó ở bên ngoài; mà tâm bà là chánh ở bên trong, bà phải hướng về cái tâm bà, bà đừng lấy tiền đè tâm! Lấy tiền đè tâm là nó phải nhức đầu!

Mà bà hướng cái tâm là bà giải tiền; tiền ở bên ngoài, nó thuộc về bên ngoài, đâu có dính dấp gì đâu? Thì chánh của bà là cái tâm, mà bà không biết cái tâm, là bà hại cái mạng bà!

Bà cứ lí luận về tiền là nó hại cái mạng bà; rồi một ngày nào đó bà sanh bệnh, bà chết; tiền nó đâu có tới giúp bà đâu? Âm phủ nó tới nó bắt bà nó bỏ tù! Cho bả đọc “ Địa Ngục Du Ký” trước; đọc ”Địa Ngục Du Ký” cho nhiều.

Bạn đạo: Có đọc! Sao con đọc, con thấy con sợ quá, Thầy!

Đức Thầy: Đó! Thì cái tâm bà không có tốt, bà mới sợ; còn tâm bà đàng hoàng, bà không có bao giờ bà sợ “Địa Ngục Du Ký”! Cho nên bà [47:07]

[kết thúc ID# 19891015Q2]


----
vovilibrary.net >>refresh...