[bắt đầu ID # 19891015Q1]

KHÓA “DẤN THÂN TRỞ VỀ THỰC CHẤT – BERLIN” - Cuốn 8A

Đức Thầy: Khi mà nó lấy Con rồi đó, khi mà chùi, Mày kêu nó chùi là chua lắm, nói nó, “Đi chỗ khác! Con bận lắm!”

Bạn đạo: Lấy cái dao vàng nó hành, chết!

Đức Thầy: “Con bận lắm, con bận họp ở sở, con không có rảnh!” (cười)

Bạn đạo: (cười) Làm như vậy, nó lấy về nó cũng hành lại!

Đức Thầy: (nghe không rõ) mấy người có con gái, phải biết sử dụng lúc đầu! Người ta dặn bao nhiêu đó; qua đó là nó ghét bà già rồi!

Bạn đạo: Không, mà sau này, con gái tui nó lấy con trai, lấy chồng đồ, này kia, cha mẹ vợ đồ, này kia, có trường hợp đó thì…

Đức Thầy: Việt Nam (nghe không rõ) có cho đi Mỹ là nhờ mấy đứa con gái lấy Mỹ chớ! (cười) Ban đầu chửi la ghê lắm, nhưng mà bây giờ nhờ nó!

Bạn đạo: Bộ thấy con gái vậy chớ, nhiều khi là nhờ hơn con trai đó, Thầy!

Đức Thầy: Chớ sao?

Bạn đạo: Con gái nghĩ đến cha, đến mẹ đồ, lo cho cha mẹ từng chút; lúc lấy chồng vẫn còn lo; chớ con trai, nhiều khi lấy vợ rồi cái, nhiều khi chỉ biết vợ thôi chứ không biết lo cho cha mẹ nữa, Thầy!

Đức Thầy: Chớ sao?

Bạn đạo: Con thấy người ta, giờ con còn an ủi; giờ con không có con trai, con không còn ham nữa, Thầy ơi!

Đức Thầy: Người ta nói vợ là sư tử, sư tử Hà Đông, mà tụi bây không có nhìn nhận. Tại sao con trai nghe lời vợ? Sư tử Hà Đông đó; cắn chết!

Bạn đạo: Con giờ, ví dụ mai mốt nếu con có 2 sư tử Hà Đông thì…

Đức Thầy: (cười) Hai sư tử Hà Đông thì giờ phải tu rồi mới giải quyết được!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Càng quân bình mới được!

Bạn đạo: Con thấy cũng khó quá!

Đức Thầy: Ừ, khó làm sao?

Bạn đạo: Con, lúc qua Đại Hội năm ‘85 đó, Thầy, Thầy có nói rằng phải tu!

Đức Thầy: Phải tu!

Bạn đạo: Rồi mới hướng dẫn được…

Đức Thầy: Không giải quyết được! Nếu Con còn không tu thì càng không giải quyết được.

Bạn đạo: Người nào người nấy là,

Đức Thầy: Bởi vì mình thấy là duyên nghiệp, trong đó duyên nghiệp Con nặng lắm; thực ra, lãnh hai tầng thì ráng ăn cho hết! Mà lấy gì ăn cho hết?

Chỉ có tu mới giải quyết được; phải không?

Tu phải tâm mình quân bình!

Mình không có quân bình, đứa nào cũng thấy rõ cái duyên nghiệp của nó tới học rồi nó sẽ tiến hóa, người tu mới thấy rõ ràng, mới giải quyết được. Còn không có tu, thấy: “Chu cha, tội nghiệp cho bà kia, tội nghiệp cho bà này!” Rồi mình chính giữa (nghe không rõ) sàng sẩy vậy! Đâu có được?

Mình phải giữ ổn định! Thì bên này nó cũng từ mầm móng thương yêu mà ra, mà bên này cũng từ mầm móng thương yêu mà ra; nó không trở về với mầm móng thương yêu là nó tự gạt nó! Bây giờ mình, căn bản mình cứ đi để mà ảnh hưởng, thực hành để ảnh hưởng 2 người. [02:41] Mình có duyên phước được độ 2 người một lượt; phải tu, tu mạnh hơn, thanh tịnh hơn!

Còn nếu không tu, không chịu buông bỏ đó, là càng ngày càng rắc rối! Thằng này nói 1 câu nghe mệt óc, thằng kia nói 1 câu cũng phải hốt! Cái nào không phải chỉ mình, họ có buộc tội mình không phải, nhưng mà không thấy cái duyên nghiệp từ tiền kiếp, họ không thấy! “Tại Ông đó chớ; Ông hứa mà; Ông hứa gì, Ông còn nhớ không?” Có bao nhiêu đó là đủ bể óc Con rồi! (cười) Ổng hứa cái gì? Chừng nói bao nhiêu đó đủ mệt rồi; thấy không? Đó!

Cho nên, mình chỉ có tu, tu mà để cho nó ảnh hưởng, mình thấy rằng cái cuộc duyên nghiệp ở trần gian là một bài học cho con người thăng hòa và tiến hóa cho phần hồn tỉnh táo hơn. Cho nên, chiếc thuyền nhiều, mà bến giác đi giữa biển không có sóng, ai kêu mình nó là thuyền?

Con là chiếc thuyền nè, bên này sóng nó cũng đập, bên tả nó cũng đập, hữu nó cũng đập; mà cái chiếc thuyền, ta mới kêu chiếc đó ra, mới là chiếc thuyền chớ! Bây giờ mình nhân cái cơ hội này mà mình không tu trở về thanh tịnh, làm sao mình lãnh đạo, mình giải quyết cái duyên nghiệp của bao nhiêu kiếp? [03:55]

Lý luận trần gian không làm được! Trở về trong chơn thức, chơn tâm, mới làm được; mới bằng lòng buông bỏ dứt khoát tất cả, thấy duyên nghiệp của bà này cũng là duyên nghiệp của bả, duyên nghiệp của bà này bả phải giải quyết để tiến; còn chúng ta đây nắm được cái đạo rồi, giải quyết cái duyên nghiệp của chơn tâm để tiến tới, mới ảnh hướng được! Chớ còn ôm cái này, ôm cái kia, ôm cái nọ; đâu có được?

Chỉ có ngộ con đường tu là mới giải quyết được!

Không tu, không giải quyết được! Cho nên người ta đa thê thì cũng như con người không có gia cang; vợ nhiều thì người đó cũng như không có nhà cửa: phải về bà lớn, bả chửi, “Sao Mày không về Bà Nội Mày mà ở?” Về bà nhỏ, “Sao Mày không kiếm Má Mày?” Đó! (cười) Rồi về bà thứ ba, (cười) “Mày về Mày kiếm mẹ ruột Mày!” Đó, chửi hết đó, chửi tơi bời! Có đưa tiền rồi cũng la không có: “Ông đó mà sức mấy cho tui?”

Tại sao ta phải làm như vậy? Tui có thằng bạn nó đa thê, tiền rõ ràng, “Tiền cuả tao đưa cho nó nè, nè Mày đưa vợ Mày”;nó đưa vô, đưa vợ rồi, chút nữa tui vô hỏi, “Thằng đó có đưa tiền không?” “Tiền đâu mà thằng đó đưa tiền?” “Tiền cuả Tao đưa cho nó đưa cho Mày, mà Mày nói vậy?”

Bạn đạo: (cười)

Đức Thầy: “Tao biết rồi, tao biết mánh lới của tụi Mày rồi!” (cười) Đưa bao nhiêu cũng la không có! Cho nên,

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Tui mới chửi! Ghen, thương, mà mấy thương yêu cũng thương chồng vậy thôi; “Không có chuyện đó! Không có bao giờ nó cho tiền!” Nói xấu không; nói xấu coi thử bạn bè mà có chửi nó để nó thức tâm bỏ thằng kia, nó trở về nhà với mình! Mánh lới của mấy bả như vậy đó! Thành ra tao nói, tao sống ở trong đó rồi, tao biết rành cái vụ đó!Tiền tao đưa, tao bước vô tao hỏi, nó nói, “Không có, nó không có đưa, không bao giờ nó đưa!”

Bởi vậy cho nên, một xâu chìa khóa mà Mày có mấy sợi chìa khóa mà Mày đeo bên mình, thế nào nó cũng rổn rẻng à; nó kêu ồn ào, ngủ cũng không được; khó lắm! Cho nên, cái gia đình mà đa thê là con người vô gia cư; mà vô gia cư thì chỉ có xuống tóc đi tu! (cười) Mà bà kia, áo cà sa quỳ đứng trước cửa là tụi nó phải quỳ hết! (cười)

Chỉ có tu à, không có cách gì giải quyết! Tu, câm cái mồm, không có được nói, lo niệm Phật, tu. Mà tu cái này là văn minh hơn, lo niệm Phật; bà nào tưởng thì nuôi cho cơm ăn, không tưởng, đuổi ra đường cũng được, không sao! Lấy cái chơn tâm thực hành, kêu bằng, mới thương yêu tại thế gian! Không có gì; nó ghen lên thì nó nói bậy không hà, không có cái gì đúng đâu; nói cái gì, nói cái hơn của nó thôi. Tới đó, ở trong mấy cái gia đình đó, tui biết rồi! [07:04]

Bạn đạo: (nghe không rõ)

Đức Thầy: Không có! Sống, Tao đã từng giúp những cái gia đình đó.

Bạn đạo: (cười)

Đức Thầy: Thấy nó cãi lộn, mình cũng làm thầy đời, “Hay để Tao giúp coi thử sao?” Vô, tìm ra không có ai, nó lật ngược tình thế, tụi nó nói nghe, mình nghe thê thảm: “Thằng này nó bỏ vợ đi ngày đêm; nó không có nuôi, từ nước mắm nó cũng không có mua nổi, muối nó cũng không có!” Nghe nó thê thảm vậy; nhưng mà xét trong gia đình, không phải! “Tiền tui đưa, đưa hoài; nó nói không có!”

Bạn đạo: Thầy có thấy mà bà đó, tại sao bà đó bả nói vậy?

Đức Thầy: Đó! Bả quá thương chồng; ừ, bả quá thương chồng! Nói vậy chớ, bả không phải bả có ác tâm, bả quá thương chồng! Mà người ta không biết, nghe lời tầm bậy; trật; nói, “Tao mướn luật sư kiện Mày”; là thằng đó bị họa rồi đó! Hai vợ chồng nó về nó hòa lại, nó nói: “Ờ, ông Tô Trường Xuân ổng đòi mướn luật sư kiện Ông đó!” “Thằng này nó bị cái ác, ác ý đối với thằng Xuân rồi!” phải không?

Bạn đạo: Nghe bà vợ nói đó, Thầy!

Đức Thầy: Ờ, thì nghe thê thảm đó; nó nói gì cũng phải nó thôi à, rồi đằng này bênh cái, bị rồi! Bênh cái, bị! Đừng có phỉnh chuyện gia đình người ta! (cười). Trời ơi, Tao nói Tao biết rồi; không có sao đâu!

Mà chỉ nó người tu, người đa thê phải tu, không tu, xuống Địa Ngục cũng khổ! [08:27] Đa thê, phải tu! Không tu, không giải quyết được, không cách gì giải quyết được hết! Tui nói vậy; tui ở trong cái kinh nghiệm đó; phải tu là mới tốt! Không niệm là chỉ có lộn xộn thôi à! Suốt cả một cuộc đời, tui 7, 8 chục tuổi cũng lộn xộn, rồi chết thì rất rõ ràng; đó là,có một ông, hai người cũng 6, 7 chục tuổi rồi, rồi gây lộn tới 6, 7 chục tuổi, ông này đó, ổng nói, “Tui có con vợ bên Tàu,” thì bà này, có vợ bên này rồi, à, có vợ bên này, thì bà bên này bả nói, “Ông đòi gửi tiền về Tàu hả? Bao nhiêu tiền?” Bả đưa ổng gửi về Tàu, “Ông giúp ai, tui biết Ông giúp ai rồi!” Thì ổng nói, “Tui giúp bả, chớ ai?” Thì bả còn ghét nữa! Mà hai người sớm mơi tới chiều cãi lộn chuyện đó, mà cãi lộn tới chết! Nói một chặp là nói cái đường đó! Cứ kinh kệ gì đọc đã rồi cũng đọc cái kinh đó; kinh đó là phải đọc, kinh đó là kinh chấp đó: “Bao nhiêu tiền tui làm khổ cực ổng cũng đem gửi về Tàu hết đó!”

Bạn đạo: Cũng khổ!

Đức Thầy: Đó! Gây, “Chưa, tui không có gây!” Không có thấy mặt nó mà chửi tơi bời, sớm mơi chửi tới chiều!

Cái đó quan trọng lắm!, Có một đời tình mệt; Mày dạy cái đó cũng khổ lắm! Con trai thì, nghĩa là, nó 2, 3 cánh cửa, 4 cánh cửa; phải không; rồi ngày nay nó lấy cô này thì nó mở cánh cửa này; mai nó lấy cô kia, nó mở cánh cửa kia! (cười) Ảnh ngồi trong nhà đó mà lo, “Con trai bây giờ sao nó 2, rồi tới 3, tới 4? Mà còn lo hơn là con gái nữa!” [10:10]

Bạn đạo: Nhưng sao người ta biết khổ mà người ta vẫn lấy 2, 3 bà vợ?

Đức Thầy: Tại vì họ không có tu, họ không có mở trí, họ không có thấy cái chơn tâm của họ nằm ở đâu; họ không có thấy cái vị trí của họ! Họ thất bại ở chỗ đó!

Người tu người ta đâu có nghĩ tới vấn đề đó! Họ thấy thất lợi mà, làm làm chi? Thấy không? Làm cái chuyện phải làm, cần làm ta làm; không cần làm, ta không làm! Có thưởng, có phạt rõ ràng rồi, duyên nghiệp rõ ràng đầy đủ trước mắt hết trọi, không có chạy đâu hết đó! Không có ông nào tránh khỏi đâu! [11:00]

Bạn đạo: Có phước chớ! Thầy giảng này chắc hồi sáng có phước lắm, phải không ạ?

Đức Thầy: Mỗi người một phần, tui giảng một mách là mỗi người một phần.

Bạn đạo: Dạ, trong chỗ nào cũng có hết! (cười) Con hiểu hôm trước con bị khùng, Thầy! Con cũng, Thầy cũng trách con.

Đức Thầy: Không phải tại Thầy trách! Tại vì tâm luôn bị trách, thành ra ma nó ngự trong tâm Con! Ma nó, nhiều đứa bị chớ đâu phải mình Mày đâu?

Thì cái tâm mình chấp, là cái tâm tà; mà tâm mình mở đó, không có!

Mình thấy cái gì cũng phải, mình chỉ trong hành trình nghiên cứu và khai thác. Nhớ chỗ đó!

Đừng có trách chuyện này, trách chuyện kia, trách chuyện nọ: nhìn thấy cuốn kinh này hay quá, nhìn thầy người này hay quá!

Không có cái gì hay!

“Tui đang nghiên cứu sự quân bình của mọi sự việc”; thì không bị cái đó, Con hiểu không?

Cho nên, có nhiều người ở trong cái chấp đó nó cuống cuồng, nó làm cho cái tâm Con càng ngày càng tăm tối! Tăm tối thì cái tà khí nó mới xâm nhập!

Con có thiền một chút, rồi Con đi vô những chỗ mà thờ vong linh đó, nó lại khoái, nó tới nó nhập Con! Mà trong đó, Con thích cái gì thì nó chuyển cái đó: Còn thích chuyện ông Trời, nó làm Trời; con thích chuyện ông Phật, nó nói chuyện Phật;con thích chuyện ma, nó nói chuyện ma; con thích tự tử, nó kêu Con đi tự tử! Nó theo cái tâm, cái xiên ??? của sự phát triển điện năng trong cơ tạng con người; thần kinh nó yếu đi.

Còn cái này, mình khác đó, mình tu là Vô Vi Khoa Học Huyền Bí: “Bữa nay cái tâm tui sao bực bội? Tui mới ngồi nghiền ngẫm, tui ngồi, ‘Hôm qua có nói cái gì? Có lỗi với người gần nhất là vợ tui, tui có lỗi với vợ tui không? Người nào tui gặp hằng ngày đó, bạn bè tui cũng kì thị người đó chỗ nào? Óc tui nghĩ xấu người ta chỗ nào?’” Cho nên, khi mà nó bực bội là nó tiết độc chất trong óc rồi; [13:25] cho nên tìm cái gốc mà mình nghĩ xấu người ta chỗ nào, nó mới tiết độc chất nhét trong óc mình! Nghĩ xấu là độc chất; đem độc chất vô là nó tiết độc chất them, thành ra cái óc càng ngày càng nghĩ, càng nghĩ, càng nghĩ xấu cho người ta, thét rồi tăm tối luôn đó; đằng kia nó điều khiển luôn; nó dòm, nó xưng danh!

Bạn đạo: Lúc đó con thấy con, con biết những chuyện con làm, mà con không biết tại sao? Cái suy nghĩ của con không phải là suy nghĩ như vậy!

Đức Thầy: Nó dựa theo Con, nó dựa theo Con và phát triển theo ý của Con; bởi vì nó dựa theo cái luồng điển mà, cái luồng tà điển mà! Nếu mà con cứ nghĩ xấu cho người ta đó, cái điển Con phóng ra như vầy; hiểu không?

Mà con nghĩ giải thoát, thì nó chỉ đi lên, và tự nó không có vô được!

Nghĩ xấu cho người khác đó, nó vô nó điều khiển đó, nó lên ngay ót này nè, hay là ở dưới chỗ trái cật này nè, nó điều khiển!

Mà Con nghe, Con nói, Con nghe, Con biết hết trọi; nhưng mà tại sao Con nói Con không biết? Thì nó có người ta điều khiển chớ! Điều khiển là phóng cái sáng suốt của nó vô thay cho cái sáng suốt của mình! Mượn cái máy mà nói chuyện;Con thấy không? Con điển 110, mà người ta phóng điển 115 thôi là điều khiển Con như không! Một tram mười lăm, nó mạnh hơn một chút thôi, nó đi vô, nó cũng đi vô nguồn gốc đó và nó phát triển lên một chút, nó mạnh hơn; nó nói lớn tiếng hơn, nó hành động dữ hơn, ở trong mình đó! (cười) Thấy mình có 110 à, hay là mình sài 105, thấy không? Nó phóng đi chút vậy thôi!

Bạn đạo: Cái đó, đó con thấy nhiều cái; ví dụ như con hỏi 1 câu một, 1 phút, 1 tíc tắc, 1 xát na, hay là một hành động,con hỏi.

Đức Thầy: Thì nó bị vậy đó!

Bạn đạo: Con phải trả lời! Nếu con không trả lời thì,

Đức Thầy: Thì nó bị nhập!

Bạn đạo: Dạ.

Đức Thầy: Cho nên, cái sáng suốt nó chỉ hơn một chút thôi là nó nhập à!

Cho nên, mình tu với Vô Vi là ngay trung tim bộ đầu; nó mở ngay chỗ này rồi đó, không có người nào có thể chuyển nó được hết đó! Nó tới nó làm rần rần chỗ này một chút thôi, rồi nó đi; nó vô không được!

Mà người thấp hơn đó, nó trách ông luôn, nó hỏi, Con đọc bao nhiêu chơn lý in sâu trong óc Con, nó dựa trong cái chân lý đó nó hỏi tới! Nó hỏi tới cái, Con biết chớ không phải cái Con không biết; cho nên, con ma nó khôn ở chỗ đó: cái Con biết, nó sử dụng! Khi mà Con tới vị trí rồi, nó làm loạn, bày bậy nữa; nó bày càng ngày càng sai. Rồi người đời chán chê,người ta mới đẩy vô nhà thương!

Chớ, bây giờ trong nhà thương thiếu gì, “I am God,” “Tao là Thượng Đế” thiếu gì! Xưng rùm beng hết trọi; bởi vì nó từ nhỏ ra nó đi học về Chúa, về Thượng Đế, rồi bây giờ thần kinh nó bại, nó chỉ nhớ cái chỗ đó thôi, nó chỉ nói chuyện chỗ đó thôi, nó không có cái nào hơn hết đó, nó chỉ nói cái đó thôi!

Cho nên ông bác sĩ Kính ở Texax, “Một ngày tui phải gặp 4 ông Thượng Đế á; 9 ông Thượng Đế! Đứa nào vô cũng xưng ‘I am God’ không!” Ông nào cũng xưng Thượng Đế hết! [17:07]

Bạn đạo: Nó vô đó, nó vô trung tim đó, hả Thầy?

Đức Thầy: Không, nó ở đây.

Bạn đạo: Rồi thấy nó nặng?

Đức Thầy: Nó nặng, nó vô đây, nó vô đây trước, rồi nó đè trước ngực Con, là Con không có nói chuyện được; nó nói! Nó nói gì là ngoài này nó nói như vậy thôi! Căn bản Con nghĩ tới Thượng Đế là nó vậy đó; nó điều khiển luôn!

Bạn đạo: Thưa Thầy, Thầy nói vậy là, lúc người ta tu thiền, không được phép vô mấy chỗ mà có thờ cái vong linh?

Đức Thầy: Không phải!

Khi mình tu thiền, mình phải ý thức đường lối tại sao mình tu thiền? Tu thiền là mình làm quân bình điện năng của khối óc của mình.

Và mình niệm Phật để làm gì? Để vun bồi cái trí của mình.

Con người thiếu trí hay mê, chấp. Mà con người đủ trí, không có mê, chấp!

Cho nên mình phải thấy rõ cái điện năng trong cơ tạng của mình là quan trọng!

Còn mình đi vô trong cái chỗ mà thờ cúng đó, là mình nghĩ đến chuyện phù hộ, “Ông Phật phù hộ, ông Trời phù hộ, cha mẹ, Cửu Huyền Thất Tổ, Thần, Thánh” gì đồ tùm lum, cứ nghĩ đến chuyện phù hộ không à! Tự nhiên mình, người tu thiền thì nó có ánh sáng, hào quang nó khác người thường, thanh nhẹ hơn; thì những cái vong đó nó tới nó hưởng cái đó! Cũng như ở trong rừng mà có ánh sáng đó, ai cũng thích muốn hưởng cái ánh sáng đó, nó tới đó nó hưởng; còn nó thấy cái nào có thể tấn công, nó có thể chiếu được, mình sơ xuất, mình yếu hơn nó, nó mới chiếu được. Cái điện năng nó giỏi, nó có nhẹ hơn mình, nó chiếu vô, nó lợi dụng, nó chiếm luôn, nó làm nặng trược luôn, nó ở đó luôn đó! [18:48]

Bạn đạo: Như vậy thì mình nên tránh đi là càng tốt, hay là mình vẫn đi vô?

Đức Thầy: Mình đi vô đó làm cái gì? Mình đi vô làm gì?

Mình từ những vong linh tăm tối mà mình tu để trở lại với sự quân bình.

Còn mình đi chun vô kiếm sự tăm tối, để làm gì?

Chỉ trừ khi mình thoát được rồi, tới độ nó, được!

Mình chưa thoát được, mà mình tới chiêm ngưỡng những chuyện đó, là nó xâm nhập bất cứ lúc nào; nó xâm nhập bất cứ lúc nào! Nó muốn có sự hỗ trợ, nó muốn có sự giúp đỡ; nhưng mà tới mà nó sử dụng được mình là nó sử dụng luôn!

Cho nên, con ma nó vô cơ tạng con người, nặng nặng, trì trì, nặng nặng; rồi thét nó ở trong cái khối đàm! Khi mà Con cảm thấy nặng đó, lấy chanh luôn vỏ nhai, nhai, nhai nuốt hết một chặp là nó đi mất! Cục đàm này nó tan, nó không có chỗ ở, là nó giải liền!

Còn không đó, nay một chút, mai một chút, mốt một chút; trong ngủ nó cũng có nói chuyện, ăn cơm nó cũng nói chuyện, đi đứng nó cũng có nói chuyện; nó điều khiển mình luôn!

Bạn đạo: Bây giờ đuổi ra, nó không ra, hả Thầy?

Đức Thầy: Nó không có ra! Bởi vì nó ở trong cái đàm! Cho nên phải cho Con uống thuốc ngủ Con mới yên được. Thuốc ngủ là mấy bộ phận đó nó điều khiển không được nữa! Mà mới thì mới được, chớ lâu thì khó lắm! Mới, cho nó uống thuốc ngủ, 15 ngày ăn rồi ngủ, ăn rồi ngủ, đừng cho nó suy nghĩ vấn đề đó, đừng có nghe vẳng vẳng trong lỗ tai; nghe vẳng vẳng, nó trở lại! [20:24]

Bạn đạo: Thì ý con muốn trở lại ý của anh Sanh ảnh hỏi ý đó cũng đúng; thì cũng có một câu hỏi tương tự như vậy: biết bao nhiêu ngàn người vô chùa, người ta không bị, tại sao có người bị? Ý anh Sanh đó là, tại sao có cái vấn đề nó như vậy? Như Thầy (nghe không rõ) tại do mình đó?

Đức Thầy: Do mình.

Bạn đạo: Mình vô đó, mình muốn sự phù hộ, mình muốn kiểu này, kiểu kia, nó mới làm được! Rồi cộng vô thêm cái là có hành thiền chút xíu sáng đó, thì nó lại thích những người đó hơn?

Đức Thầy: Nó thích nhiều, vì nó dễ điều khiển hơn!

Bạn đạo: Chớ còn con ma nó đâu có muốn người tối quá, làm cái gì?

Đức Thầy: Con người nó vô nó nói chuyện được, nó kiếm cơm ăn được!

Bạn đạo: Đó vậy đó!

Đức Thầy: Nó ngự được, thấy, “Ông này giảng hay quá; Ông này nói lý hay quá!” Thì người ta mới cúng, người ta thờ.

Bạn đạo: Bởi vậy có mấy con ma đi chọc với mấy người điên đâu?

Đức Thầy: Ờ.

Bạn đạo: Đâu có ích lợi gì cho nó đâu, phải không? Nó phải lựa người sáng suốt, nó phải hưởng cái gì trong đó!

Đức Thầy: Ma nó có Thiên Ma, Địa Ma, Tâm ma; thì cái tâm mình ma, mình mới rước ma!

Còn cái tâm mình giải thoát, không có bao giờ rước ma!

Mà cái tâm mình ma, mà mình đặt về chơn lý, mình học “Kinh Thánh” đồ đủ chuyện hết đó, thì Thiên Ma nó có thể chiếu! Còn mình không có hành triển, mình không có hành, mà mình cứ cầu xin phù hộ, thì Thiên Ma nó chiếu được: nó vô nó nói đạo rất sáng suốt, nhưng mà nó không phải ông Trời thật, nó xưng nó là ông Trời! Thiên Ma có quyền xưng ông Trời; Thiên Ma nói chuyện như ông Trời, không có thua! Nhưng mà nó không có quyền năng mạnh như ông Trời được!

Ông Trời không có xuống mặt đất được; Ông Trời chỉ phóng Thanh Quang xuống thôi, nếu người nào có thật tâm, thật lòng. Chớ ông Trời đã sắp đặt hết rồi, đều có luật trong Vũ Trụ: người nào làm bậy, người đó phải chịu. Luật Nhân Quả;thấy không?

Còn con người tu là phải thiền để nó trở về quân bình và thanh tịnh, chớ không có nên rước những cái gì, “Đó, Trời Phật giúp tui!” Cái đó trật! “Tui phải giải thoát tui về với Trời, Phật; tui giải thoát tui về với Chúa, tui về với Đấng Vạn Năng; chớ tui không có bao giờ rước người ta vào!”

Bởi vì con ma nó chết là nó thấy cái xác, nó quý lắm: nó có ngũ hành, có sự ấm áp; mà nó chết rồi đó, mình tưởng tới nó, nó quý, nó nhào vô nó kiếm ăn liền! Nó nhập, nó nhập!

Thì Con nói nhiều người đi chùa không có bị? Bị nhiều đó! Con đâu có biết, không có hiểu! Nhiều người đi bị nặng ngực, rồi mệt nhiều lắm!

Nhưng mà có những cái chùa cũng rất tốt, là những ông thiền sư ổng tu, ổng giải tỏa được nhóm nào theo nhóm nấy,không có lộn xộn!

Mà có những người tu chưa có đủ khả năng, mà nuôi vong linh nhiều quá, thì làm loạn cả chùa!

Có, có những người thanh tịnh; tới đó là mình thấy thanh tịnh à! Tới đó mình thấy khỏe rồi, đâu đó nó có trật tự; thì những chỗ đó có thể lai vãng được. Người ta nhìn, người ta biết mình rồi, người ta chỉ độ cho mình tu thôi, giúp cho mình tu! [24:03] Thì cái đó là những ông sư tu thiền dữ lắm và tâm thức ổng mở dữ lắm, ổng cũng xuất hồn được, cũng đi được, ổng mới làm sắp đặt trật tự tốt cho cái chùa đó!

Chớ đừng nói ông sư không xuất hồn! Ông sư xuất hồn, xuất hồn được, đảnh lễ Phật, đi tu đàng hoàng, đi cảnh này, cảnh nọ về thuật rõ ràng; chớ không phải là ông sư không xuất hồn được!

Bạn đạo: Không phải! Ý con nói là tại vì mình đó, ma quỷ không làm được mình, là do mình đó!

Đức Thầy: Thì do mình, chớ sao? Đó là căn bản do tâm đó!

Bạn đạo: Do tâm mình thôi! Còn một người bình thường họ đi chùa một cách bình thường thì quan trọng cái gì đâu?

Hỏi, có vận động cái gì thì họ không bị? Họ đi chùa thì họ đi chùa để ăn chay, để cho nó được thanh nhẹ, thay vì như những ngày động loạn, họ tới họ lễ Phật một chút, tập sự như người sơ căn.

Còn những người tu biết chân lý một phần, tới đó muốn lợi dụng Trời, Phật một phần nữa, thì ma nó nhập, chớ gì?

Đức Thầy: Người tu không có được, người tu phải hy sinh, dấn thân hy sinh; chớ không có lợi dụng Trời, Phật được, không cầu xin sự phù hộ được! Cầu xin sự phù hộ là ma nó nhập à! [25:24]

Có gì thì hỏi; có gì thì hỏi?

Bạn đạo: Thưa Thầy, tại sao con sống, tại sao cái tâm mình nó không ổn?

Đức Thầy: Thì đó! Nó mất quân bình, làm sao nó ổn được?

Như nãy giờ tui có giảng rồi đó! Bây giờ Con phải học cái phương pháp làm sao nó không ổn mà bây giờ từ không ổn mà Con làm cho nó ổn, thì lúc đó Con mới nắm được cái giá trị đó!

Ở đây có phương pháp co lưỡi, răng kề răng, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”; là cái chấn động ở trong cơ tạng, tâm thức này nó bị mất quân bình nó mới không ổn. Rồi chánh động khối óc, rồi cơ tạng nó quân bình, tự nhiên nó ổn định!

Nó mất quân bình thì Con trở lại Con tâp lại, co lưỡi, răng kề răng niệm Phật, và lạy 50 lạy.

Để chi?

Vì Con ở ngoài này làm việc, không có cơ hội thể thao; ở đây có cái phương pháp lạy để cho 12 kinh mạch nó khai thông, người tự nhiên nó dẹp tự ái, nó ổn à! Rồi đây Con thấy những người tu Vô Vi người ta lạy thét rồi người ta không có tự ái!

Nó ổn định lại, nó vui, nó thấy nó sống sung sướng, không có gì khổ hết! Cả Vũ Trụ Càn Khôn, cả nhân loại đã giúp cho nó có quần áo, có cơm ăn, có áo mặc; sung sướng vô cùng, nó không có thiếu cái gì hết; lúc nào nó cũng đầy đủ, nó không có thiếu!

Con tu bất ổn là tại vì Con không thấy vị trí của Con! Con đang mặc cái áo này, ai cho Con, Con biết không?

Bao nhiêu kiếp người, khối óc con người từ cái lá, rồi trồng ra cái bông vải, rồi dệt vải, rồi ngày nay biến chế quần áo cho Con bận; là do bao nhiêu khối óc mới hình thành được cái áo Con mang!

Rồi con nghĩ tới cái xác cuả Con nè; ở thế gian ai chế được?

Cả Càn Khôn Vũ Trụ đều cung ứng cho cái xác này có sự sống: Con phải hít vô, thở ra nguyên khí của Vũ Trụ, Con mới sống; nếu không có cái đó, Con không sống được; Con thấy không?

Hồi xưa, hiện diện cái xác này là quan trọng lắm: Con có khối thần kinh, khối óc, tay chân đều có thần kinh ở trong đó;mà có thần kinh đó là thực hiện cái gì? Tình thương và đạo đức! [28:05] Thấy không?

Con bị bất ổn ở chỗ nào?

Con không cảm thức được tình thương, Con không hiểu giá trị của tình thương, thì Con không thấy vị trí của Con; Con thấy lúc nào cũng thiếu thốn, thua lỗ!

Con có yên ổn và Con hiểu rõ rồi: ngày hôm nay Con có cái áo mặc là do mọi người, trí khôn người đó hình thành cho Con; ngày hôm nay Con được ngồi trong cái ghế đó, trong căn nhà này, cũng trí khôn của loài người đã làm, đã phục vụ cho Con!

Mà Con chưa có tinh thần phục vụ chúng sanh; chính bản thân Con, Con chưa phục vụ!

Tại sao bản thân Con chưa phục vụ?

Ngũ tạng Con là cái cơ năng trong này, Con chưa hiểu; khối óc Con là cái gì, Con cũng chưa hiểu! Con chưa nhìn lại Con! Khối óc cuả con có tim, gan, tì, phế, thận là có kim, mộc, thủy, hỏa, thổ; Con không hiểu: nước, lửa, gió, đất hình thành cái thể xác này; mà Con là chủ, chớ không phải cái xác này là chủ; tâm thức Con là chủ, cái tâm Con là chủ; mà Con không hiểu cái vị trí của Con, thành ra đâm ra bất ổn, lộn xộn: Con theo cái xác! Rốt cuộc, không phải! Con trở lại cái tâm, mà cũng không biết cái tâm đang ở đâu?

Cho nên, có cái phương pháp để làm cho Con quân bình trở lại, rồi Con mới thấy cái tâm Con ở đâu! Còn ngồi lại cái vị trí của Con, Con mới điều khiển cái xác Con được!

Thì cơ tạng Con ổn định rồi thì lúc đó Con mới là cứu người. Hỏi chớ, tại sao tu để cứu độ chúng sanh? Vì bây giờ hiện tại Con bất ổn và Con tu để sau này con ổn, Con mới nói sự thật: “Hồi tui bất ổn, tui gặp ông Tám, ông Tám nói vậy; bây giờ tui làm vầy, bây giờ tui ổn!” Bây nhiêu đó đủ rồi!

Bao nhiêu người bất ổn như Con, họ sẽ theo con đường của Con, kêu bằng “Cứu độ chúng sanh”! Con hành, Con làm được rồi, Con nói sự thật, người khác tin theo; Con thấy không? Kêu bằng “Cứu độ chúng sanh” là như vậy.

Còn con không hành, Con nói dóc, học ba mớ lý thuyết ra nói, “Tui làm Phật, làm Tiên để cứu độ chúng sanh”; nói dóc!

Con hành đi, tánh nóng Con hết, sự buồn phiền Con hết, rồi nó trở lại yên ổn, mặt mày Con nó sáng suốt, người ta mới nhìn: “Ô, lúc này sao Chị vui?” “Tui vui, tui nhờ cái này, cái này, cái này. Nếu chị muốn vui chị đi như vầy, như vầy”; làCon cứu độ người ta rồi; Con thấy không? Chớ không phải, “Tui làm Sơ, này kia, kia nọ; quyền năng tui mới cứu độ!” Con thực hành đúng đường lối, từ cái tâm bệnh Con giải quyết được đi tới thanh nhẹ, là Con nói sự thật, là Con cứu độ chúng sanh rồi! Biết bao nhiêu chị em Con đang lâm vào cái bệnh của Con! Đâu phải mình Con đâu! Thấy không?

Đó là tâm bệnh đó Con! Con bất ổn là tâm bệnh; mà tâm bệnh ở đây có thuốc trị không?

Có cái phương pháp cho Con tự trị: Con là người gần gũi Con nhiều nhất, và Con là người đã tạo cho Con bất ổn; không phải ai tạo cho Con bất ổn!

Bây giờ Con phải lập lại trật tự cho ổn định, chính Con trách nhiệm chữa trị Con, không phải người khác, Con hiểu chỗ này không? Con hiểu được nhiệm vụ, vị trí, trách nhiệm, thì Con cứ tới đây Con học, Con thực hành chừng 5, 6 tháng sau, tự Con nói ra. [31:41]

Bởi người đi trước người ta bất ổn như Con, ông Tám bất ổn, cũng ráng học cái pháp này, anh Xuân bất ổn mới học cái pháp này; lần lần cái tâm nó sáng suốt ổn định rồi, nói lại người khác; chỉ nói bây nhiêu đó thôi là đủ cứu biết bao nhiêu người rồi: “Tui ra tiệm thuốc, tui nói tui có tâm bệnh, kêu họ bán tui viên thuốc uống? Đâu có, thuốc tâm bệnh đâu có?

Bạn đạo: Ông Tám cho con hỏi một điều;

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Hôm trước con đi Tây Đức đó, con có gặp một người quen, họ cũng nói với con họ cũng học phương pháp thiền; mà con không hiểu họ phương pháp thiền như thế nào. Họ có nói với con là khi mà họ thiền đó, đến một lúc nào, thí dụ như bây giờ họ giảng cho con nghe rằng con thiền đến một lúc nào con, thí dụ như con đi đến một điểm A đó, từ từ con đang ở một điểm A con muốn đến một điểm B, thì bây giờ con thiền, tự con tập lấy, ổng chỉ nói ổng chỉ cho con đường đi: “Muốn đi đến A thì đi cái xe như vậy”; thì con nói là, “Nếu đi từ A đến B, Anh chỉ cho tui chiếc xe tui đi như vậy; nhưng mà đến B đó, tui không biết đường đi như thế nào nữa, thì sao?” Thì ảnh nói, trong lúc mà ảnh thiền đó, ảnh sắp sửa đến điểm B đó, thì tự nhiên trong cái tâm, trong lúc mà ảnh ngồi như vậy, thì sẽ xuất hiện một cái điều, một cái người, hay một cái gì đó, hướng dẫn ảnh đi qua khỏi cái điểm B đó.” Đường lối đúng như vậy không?

Đức Thầy: Đúng như vậy! Cái đó, những người mà thiền đúng pháp đó, ta lên đó, ta có Phật Sự người ta độ, người ta tới người ta dẫn dắt, phải tiến về cái đường nào. Cho nên, chúng ta không phải học có một ông sư, mà có người muốn thành đạo, một trăm mấy chục ông sư! Cả 3 Cõi mới thành đạo; nhưng mà tùy theo cái trình độ tâm thức của mình.

Cũng như Con nói tới Tây Đức, thì dân Tây Đức độ mình, chớ gì? “Bây giờ, sau này tui đi tới Mỹ, Mỹ độ tui, chớ gì? Mà tui là người ở thế gian, tui đi tới Trung Thiên thì người Trung Thiên giúp tui!” Đó là Phật Sự. “Tui lên tới Bồng Lai Tiên Cảnh, cũng có Chư Tiên giúp tui!”

Tới đâu cũng có, sẵn sàng có người ta giúp mình; mà chỉ mình tới, hay là không?

Cho nên, ta nói tu thiền để lập lại quân bình, rồi mới tiến tới đó, người ta mới chiếu độ cho mình. Chớ không phải ngồi ở đây và cầu nguyện, rồi người ta cứu độ! Không có!

Nếu cầu nguyện được thì người ta đã thành đạo hết rồi!

Phải hành, đi tới. Cho nên phải khổ, phải buông bỏ; ở thế gian kêu là khổ, thiệt thòi; nhưng mà mình buông bỏ, mình không có ôm cái mê chấp ở thế gian; và bản chất tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục của mình mình phải quán thông và giải quyết đi lên; thì từ lúc đó mình nhập vào trong cái khối sáng suốt hơn, thì khối sáng suốt đó sẽ chiếu độ mình!

Đâu đó đều có trật tự hết thảy, chớ không phải là, “Tui tu mờ ảo để tui cầu xin ông đó tới!” Trật!

Hễ cầu xin chừng nào thì con ma nó tới! Thấp hèn mới cầu xin!

Dũng tiến là phải hành, đạt. Dũng tiến là phải hành để đạt; phải dấn thân vô khai triển cái phương thức mà mình đã hành.

Bây giờ, ổng chỉ bây giờ thiền đi tới mức đó, có người ta độ. Vậy chớ, phương pháp thiền, Con bằng cách nào? Thoát khỏi ra, coi ổng chỉ bằng cách nào?

Cái mà khứ trược lưu thanh, thì được, giải được cái trược đi, lưu cái phần thanh, thì được.

Còn, “Rước, cầu xin, là đem phần trược vô; mà trong lúc tui chưa thông thì trược hút trược, chớ gì?”

“Mà lúc tui giải quyết được cái thanh của tui đó, tui sẽ rước cái phần thanh! Đó là tự động, automatic rồi!”

“Còn nếu mà tui không giải quyết được phần trược trong cơ tạng tui, thì tui chỉ có rước phần trược vô thôi; làm sao tui thanh được mà tui nói chuyện về Trời, tui nói chuyện Phật Sự độ tui?”

“Tui phải giải quyết cái phần trược, thì tự nhiên tui tới chỗ đó thì Phật Sự mới độ tui! Tin Chúa thì Chúa chiếu; mà tin Phật thì Phật độ!”

Phải như vậy, nó rõ rệt như vậy! Đức tin không có bỏ được! Người nào có đức tin hướng về Chúa cũng vậy, nhưng mà có quân bình rồi cũng đạt tới như nhau; tu Phật cũng vậy, quân bình mới đi tới; chớ không phải Phật huyền diệu hơn Chúa, Chúa huyền diệu hơn Phật!

Con người chỉ lập lại trật tự cho chính mình được, rồi Chúa, Phật mới độ! [36:49]

Bạn đạo: Tức là mình chọn cho mình một mục đích để làm chi?

Đức Thầy: Mục đích là thích quân bình; không phải; cái đức tin cuả Anh thuộc về Chúa thì Anh phải luôn luôn hướng về Chúa; về Phật thì Anh luôn luôn hướng về Phật; chiêm nghiệm trên đường lối giải thoát vô cùng và sống động; không có bị sanh, tử, luân hồi. Đức tin phải mạnh như vậy!

Rồi bây giờ mình phải lập lại trật tự cho cơ tạng mình, cho cái hồn nó ổn định nó mới đi học đạo được.

Còn hồn cứ nay lo này, mai lo cái kia, làm sao ổn định?

Không có ổn định, làm sao học được, xuất ra được, mà đi học đạo?

Cho nên, mình đến đây được, chứng minh ở thế gian không có ai có thể chế mình ra được; thì xác nhận con người, tại sao người ta không có thể chế được? Cái xác con người chụp hình, chụp được; nhưng mà chế ra con người đứng như vậy, nói chuyện như tui ngồi đây, là không được, nó chế không được!

Con người có cái hồn làm chủ cái xác, chớ không phải cái xác không! Nó có tâm linh, có thể xác; nhưng mà thể xác này kêu nó vật thể, nhưng mà vật thể ở thế gian này chưa chế được; bao nhiêu tỉ đô la cũng chế không được; thì sự siêu diệu này từ đâu mà hình thành? Người ta chế bằng cách nào mà ra được cái hình như thế này, mà nói chuyện như thế này?

Thì từ 3 cõi cấu trúc từ Siêu Nhiên, từ Đại Thanh Tịnh, chia sớt cái tia sáng thanh tịnh trong khối óc con người. [38:23]Có rõ ràng! Sau cơn đau khổ, mình nhìn nhận sự tha thứ, sắp chết ai cũng muốn tha thứ để chuộc tội, không muốn ràng buộc bất cứ ai! Đó là cái mầm móng từ trong thanh tịnh mà ra. Thì mọi người cũng từ trong thanh tịnh mà ra, từ mọi trạng thái hình thành cái thể xác con người có hiện diện nơi mặt đất này, nó quý báu vô cùng; mà không chịu trở lại với chính mình, không chịu tìm hiểu rõ mình hơn, mà cứ tìm hiểu người khác, rồi cũng như bỏ mình, làm sao mình có thể đạt được?

Mình phải trở về với chính mình thì mình mới đạt được, mới tiến thân được. Đó là trật tự của Vũ Trụ này! [39:10]

Cho nên, cái cây này nó có cái màu của nó; cái bông kia nó có cái màu của nó; không có lẫn lộn được! Nó cũng từ mặt đất lên, mà không có lẫn lộn được, phần nào theo phần nấy, tiến hóa theo trình độ của nó! Còn mình cũng có vị trí, mà mình không chịu khôn hơn, con người khôn hơn cái cây, khôn hơn vạn vật; mà có cái miệng với có cái óc, mà có cái miệng ăn tầm bậy, cái óc nghĩ bậy, là giảm thọ chết sớm! Mà cái cây nó cứ giữ luật nó đi lên vậy, mà nó sống ngàn năm; còn mình có cái óc thông minh, phần thông minh hơn nó, chặt cái cây, hạ cái cây xuống làm cái ghế ngồi cũng được nữa;nhưng mà thua nó!

Thiếu thật thà, thua nó, không chịu thăng hoa đi lên. Cái miệng nói bậy, ăn bậy, bị kẹt, không tiến được.

Cho nên, mình phải nhìn lại bản chất của mình, nhìn lại khối óc của mình, nhìn lại hành động của mình mới sửa được.

Người tu là vậy: tu là tu bổ sữa chữa, chớ không phải là tu mang danh tu để ăn hiếp người khác! Không có được vậy.

Tu là phải học nhịn nhục tối đa, sửa chữa sự sai lầm của mình; lúc nào mình cũng sai, đừng có cho mình là đúng, thì nó mới giao cảm với chúng sanh bằng cái Thức Bình Đẳng với nhau! Không có người này hơn người kia thì lúc đó mình đạt được cái gì mình chỉ nói sự thực như vậy, “Con người tui như vậy, và đạt được như vậy; tui chỉ nói bao nhiêu đó thôi, còn hơn nữa tui không biết!”

Đừng có bày đọc sách tùm lum, rồi nói tùm lum đó, rồi sanh hại: nói một đường, làm một ngả. Không trúng! [41:03]Nói, “Tui là nhẫn”; nhưng mà không học nhẫn, không chịu nhẫn! Nói, “Tui hòa”; mà chưa chịu hòa, phân cách! Không được! Đâu đó có luật hết đó!

Chúng sanh xuống thế gian này mang cái xác này có Luật Nhân Quả: ăn nhiều, đau bụng, ỉa chảy; nói nhiều khùng điên, nói bậy rồi khùng điên, không mở trí. Đó! Mình thấy có luật đàng hoàng, luật nhân quả đàng hoàng; mà óc mình nghĩ hại ai là tức là rốt cuộc là hại mình! Cả ngày mình cứ nghĩ: “Ờ, tui mưu mô, tui hại cho gia đình đó tiêu tan,” này kia, kia nọ,thì sự mưu mô của mình đó làm cho khối óc thần kinh của mình càng ngày càng bất ổn, càng yếu đi; thì rốt cuộc mình,thằng khùng, chớ cái người bị hại đâu có biết! Vì mình mưu mô muốn hại người ta mà, muốn phá hoại người ta mà, thì cái mưu mô đó nó sẽ trở lại với mình và giết mình, chớ không phải là mình giết được người khác!

Cho nên người tu Vô Vi không sợ. Nhiều người nói: “Ồ tui sẽ hại cho Vô Vi tiêu” này kia, kia nọ! Người ta thấy rõ:người nào mà nghĩ tới chuyện hại người ta, là nó sẽ tiết độc chất trong óc và nó sẽ hại nó, chớ không phải người Vô Vi bị hại!

Người Vô Vi chỉ xóa bỏ, giải tỏa tất cả những phiền muộn sai quấy của nội tâm, không có nghĩ tới chuyện hại bất cứ ai, nó khác ở chỗ đó. Cho nên, nhiều người đã khép cái đám Vô Vi này vô, cũng như, những người làm chánh trị, này kia, kia nọ! Không có; Vô Vi này không có! Nó đã từng làm chánh trị, nó đã khổ đủ nhiều rồi, bây giờ nó thấy cái khổ nó không cần mang nữa, không cần thiết, và nó giải cái nghiệp tâm, nó bỏ cái khổ não, phiền quấy trong nội tâm của nó, nó bỏ hết để nó được thăng hoa đi lên; nó hưởng cái phần nhẹ!

Nó phải làm cho nó mới có! Nhưng mà chúng sanh ở thế gian có một kỹ thuật làm như vậy có thể ảnh hưởng biết bao nhiêu người và cứu giúp biết bao nhiêu người đang bị mắc phải cái tâm bệnh hiện tại.

Bạn đạo: Thưa Thầy, nếu mà Thầy nói như vậy thì, khi mà họ tu theo Vô Vi đó, thì phải xóa bỏ hết, không có, không có,giống như là không có tham, sân, si?

Đức Thầy: Ừ.

Bạn đạo: Tức là phải trở về lại với bản chất thực chất của mình? Nhưng mà hiện tại con đang sống với cái hiện tại thực tế, bây giờ, tụi con mỗi ngày con phải cạnh tranh với cái sự sống, phải có tiền mới có ăn, không có tiền, không có ăn! [43:45]

Đức Thầy: Thì phải nhịn nhục đi làm, chớ không phải “Tui không có tiền, tui đi ăn cướp của người ta”? Được đâu! “Rồi vô, nó cũng sai 8 tiếng đồng hồ tới 10 tiếng đồng hồ, nó mới cho tui chén cơm ăn; thì tui nhịn nhục! Đó là cơ hội cho tui tu học! Mà ông Trời gởi tui xuống đây học cái chữ nhịn nhục thôi! Cả thế giới nhân loại đang học chữ nhịn nhục, mà chưa xong! Tui nhân cơ hội này tui đi học chữ nhịn nhục, chớ tui làm gì đâu? Tui đừng có bành trướng sự tham lam và áp chế người khác! Tui chỉ nhịn nhục thôi và tui ảnh hưởng và cứu độ người khác, và cứu độ tui!”

Đi làm là học nhịn nhục, chớ làm gì?

Người Việt Nam biết tiếng Đức đồ, vô đi làm là phải nhịn nhục! Người ta chửi từ trên đầu chửi xuống, đâu có biết gì đâu? Phải học nhịn nhục không?

Ccái bài học này quý giá lắm! Mà nhịn nhục, từ Tiên, Phật cũng là từ nhịn nhục mà ra! Nhà giàu ở thế gian cũng từ nhịn nhục mà ra! Khoa học gia cũng từ nhịn nhục mà ra!

Bạn đạo: Thưa Thầy, Thầy nói như vậy là, trên phương diện làm trong hãng xưởng, mình phải nhịn nhục; còn ra đời,mình kinh doanh, thì ra kinh doanh thì phải, phải cạnh tranh!

Đức Thầy: Cạnh tranh, nhưng mà cạnh tranh phải có sáng suốt, phải có nhịn nhục! Không nhịn nhục, làm sao mở cái tiệm được? Anh thiếu tiền, Anh vay người ta, Anh phải chịu lụy người ta! Phải nhịn nhục! Mà Anh mượn tiền, trễ kỳ mà không trả là người ta chửi xối xả trên đầu! Phải nhịn nhục, chớ Anh có chửi người ta được đâu? Anh buôn bán cũng vậy nữa, phải nhịn nhục Anh mới có khách hang!

Không có căn bản nhịn nhục, không có làm được cái gì hết!

Cho nên, người Vô Vi học được chữ nhịn nhục rồi đó, thì làm nghề gì cũng được hết đó, không có đói, mà tu là lại thành!

Còn thiếu nhịn nhục là tu không thành; mà đời không đạt, mà đạo không thông! Thiếu nhịn nhục, đời không đạt, đạo không thông!

Mà đầy đủ nhịn nhục, đời đạt, đạo thông; có sao đâu? Cái căn bản là nhịn nhục.

Cho nên, người Vô Vi có cái pháp lạy, để con người dẹp tự ái, mới thấy rõ giá trị của nhịn nhục! Mà trong cái nhịn nhục đó là làm ăn người ta tới với mình; đừng có lo!

Còn bày mưu đối xử đó, càng ngày càng hại thêm thôi; không có phát triển được! [46:11]

Rồi cái nóng tánh càng ngày càng gia tang; cái tham dâm càng ngày càng gia tang; sóng nó nhồi đập thuyền tiêu luôn, mang bệnh chết! Cũng như người ta ngon lành mới thấy đi chơi, nói vậy, mai mốt vô nhà thương nó nói bị cancer rồi đó!Sân, si, nóng tánh, tạo cái bệnh cancer, mà không hay! Cho nên, giải cái nóng tánh, dẹp cái tự ái, và thực hiện cái nhịn nhục thì bệnh hoạn nó cũng sẽ giảm, nó không có lấn át.

Bạn đạo: Thưa Thầy, con trở lại cái ý của Sanh; ý con muốn hỏi Thầy là vầy, hồi nãy Thầy nói tu là phải buông bỏ hết này nọ đó, nhưng mà sống với hiện tại, thực tại phải làm việc mới có sống, mới có ăn; mà ý Sanh là tại sao mình phải sống mà phải làm việc?

Đức Thầy: Thì nói nãy giờ, trả lời rồi! [ 47:13]

[kết thúc ID# 19891015Q? ]


----
vovilibrary.net >>refresh...