NHÂN QUẢ CÁNH CỬA VÔ VI : VẤN ĐẠO
- Cuốn 2 -
Bạn Đạo1 : Thưa Thầy, cho con xin phép được trở lại câu hỏi của hôm qua.
Đức Thầy : Ừ !
Bạn Đạo1 : Bữa hôm qua Thầy nói là mấy cái thấy của con là tại vì con có duyên với Ngũ Hành ?
Đức Thầy : Ừ !
Bạn Đạo1 : Nhưng mà thưa Thầy, thực sự Ngũ Hành là gì, mà tại sao con có duyên với họ ? Có duyên từ lúc nào ?
Đức Thầy : Ừ ! Ngũ Hành, cũng như trong cái chùa này đó, người ta thờ, thì cũng phải có người làm việc : Cô Năm, Cô Sáu, Cô Bảy, Cậu Ba, Cậu Tư, làm việc ! Thì khi mà mình ngồi đó, người ta tới người ta cũng như vuốt ve chơi ; thấy mình có, cái đầu có sáng mà ! Thì khi nó động mình á, thì nó mới biến ra màu sắc ; mình thấy lâng lâng, tất cả trên Trời, thấy rõ ràng người này, người kia, người nọ ; là cái duyên ! Đó là cái duyên, Con đã có căn bản tu từ trước, chớ không phải mới đây. Thì cái điển nó xuất ra, hai cái nó chạm, cái, nó biến thành cái màu sắc. Cho nên, ở chùa nào cũng có các Cô, các Cậu làm việc hết! Cho nên, người ta có cái buổi cúng các Cô, các Cậu, chư vị ; kêu bằng “Chư Vị” đó, nó mới biến. Thì trong cái nhà nào cũng có ; cái nhà nào mà có cúng thường xuyên là nó phải có ; mà chùa thì phải có ; cái đó thì nhất định là phải có rồI ; vậy đó !
Thì Con đã từ kiếp trước cũng có tu, bây giờ tiếp tục tu ; nhưng mà hướng ngoại nhiều hơn, thì người ta tới người ta động một cái, nó biến thể ! Thì cái màu đó không phải là màu thật : nó chỉ nhoáng qua, rồi hết ; rồi muốn trở lại, không có ! Cứ vậy đó ! Rồi lâu lâu được thấy một cái như vậy !
Mà về, siêng năng tu, nó lại khác : tu về trong nội thức, nó khác ; mà cố gắng tu trong nội thức thì tướng tá đổi hết ! Dẹp cái vụ hướng ngoại mới tận độ chúng sanh. Có 2 con đường cho Con đi : một, là cưới vợ ; hai, là hướng nội, đi luôn ; là vợ đông hơn : ai mình cũng thương ; Ba Cõi, mình có bồ ; vui ; phải không ?
Bạn Đạo1 : Con chọn đường thứ hai !
Đức Thầy : Hả ?
Bạn Đạo1 : Con chọn đường thứ hai !
Đức Thầy : Đường thứ hai, há ? Muốn chọn đường hai, thì sửa đổi tướng cho đẹp trai lên ; mà đẹp trai lên thì con gái nhiều ! Đừng có dính người ta ; đừng có làm, … không có được ; không có làm vụ cơm nếp đó nghe !
Bạn Đạo1 : Thưa Thầy, theo Thầy thì bây giờ con nên làm sao ? Tức là con tu như thế nào để cho nó …?
Đức Thầy : Con chỉ lo niệm Phật ; Con niệm Phật, co lưỡi răng kề rằng, niệm Phật. Và Con phải làm Pháp Luân Thường Chuyển bằng một cái ý thức rằng, “Tôi đem cái thanh quang của vũ trụ vào hóa giải cái tâm trạng của tôi, và tận độ chúng sanh !” Đem cái thanh quang của vũ trụ vô, chớ không phải chuyện lôi thôi ! Dùng ý, rút thanh quang vô trong bộ đầu ; buổi sáng phải đứng ra ngoài, chưởng hưởng dưỡng khí ; tập cái đó cho nó quen ; lấy trung tim ; nhớ ! Hít vô 3 lần. Cái trên này với cái lỗ mũi, 2 cái hợp lại 1, hít vô ; thì tự nhiên thấy xương sống nó mát ; thấy không ? Rồi tập thét, nó quen ; rồi sau này mình dùng ý, là rút : mình phóng lên cái, trên kia nó xuống, nó mở ra.
Cái Pháp Luân của mình cũng phải làm cho thiệt đúng. Hôm qua, tôi cắt nghĩa về cái Pháp Luân : Pháp Luân này nó đi như vậy, thì ở trên nó xuất, kéo lên ; đó ! Nó đi hoài, luôn luôn thay đổi, thay đổi, thay đổi. Cho nên, sau đó, một phút này Con làm bài thế này, nhưng mà một giây khác Con làm bài thế khác rồi : nó mở trí vô cùng ; mở trí tới mình sợ cái thông minh của mình ! Lúc nào cũng hợp thời ; không có sự bê trễ ; mà hứa đâu, làm đó.
Bạn Đạo1 : Thưa Thầy, con học Pháp Luân thì có nhiều lần con cố gắng, nhưng mà con cảm thấy là thở chừng nào thì nó càng động ở dưới chừng đó, cho nên rất là bực bội. Và mỗi lần bực bội như vậy,
Đức Thầy : Không ! Tại Con không có nghĩ về cái thanh quang ! Con cứ thở, thở, là Con như là đánh võ vậy, thì nó phải động ! Con lấy ríu ríu cái phần nhẹ thanh quang xuống, để giải cái trược, đốt cái trần trược trong cơ tạng Con ; kể cũng như Con bị thiêu bởi Lửa Trời ; thì Con mới ngắn gọn được ! Phải nghĩ như vậy, chớ không phải làm Pháp Luân là “Tôi hít hơi” ; không phải ! Cái ý chí mà ! “Tôi đem cái thanh quang xuống để đốt cái trược điển trong cơ tạng tôi !”
Cho nên, tu là Phật xóa tội liền, là “Tôi đốt cái trần trược tăm tối của tôi ; tôi không có làm bậy ; tôi không có độc tài. Tôi xuống Địa Ngục làm chi nữa ?” Con hiểu không ? Thì không có tội !
Phải nhớ rằng : Con và Vũ Trụ là một ! Thanh Quang sẵn sàng ! Bây giờ Thượng Ngươn rồi : sẵn sàng hỗ trợ cho Con tu ; không có bỏ Con đâu ! Mà chỉ cái ý chí Con biết mở và hướng trở lộn về, hay là không ? Con biết hướng trở lộn về, là tự nhiên Con nhận được rất rõ ràng ; đó !
Nhiều khi Con làm Pháp Luân cho nó đúng, rồi tự nhiên nó bớt ăn à ! Mà nó bớt ăn là nó được ăn trực tiếp nhiều hơn cái gián tiếp, thành ra nó bớt ăn ; nó ăn ít mà nó khỏe hơn xưa : nó ăn ít mà trí tuệ nó mở, thông minh ra, không còn càu nhàu bực tức nữa.
Bạn Đạo1 : Thưa Thầy, hiện nay con đang ăn chay ; mà Thầy thấy con có nên tiếp tục ăn chay, hay không ?
Đức Thầy : Tiếp tục đi ; tốt ; không sao ! Nhưng mà điểm thêm cho Con biết cái chút xíu ở đó, đó ; có chút xíu kỹ thuật đó là nó mở à ! Mỗi buổi sáng ra đứng ; 5, 6 giờ sáng, đứng làm chút đi ! Thì về cái thì mình tiếp cái thanh quang được, và cái mình xuất, hòa với thanh quang được, thì tự nhiên nó sáng ! Thì đó kêu bằng, “Bước vào điển giới” ; bởi vì điển giới thì tâm dục không còn ; mà chưa bước vào điển giới thì nó phải dục, chớ làm sao bây giờ ?
Bạn Đạo1 : Thưa Thầy, cái lúc mà cảm thấy buồn á Thầy, con thấy cái quyển “Thượng Đế Giảng Chân Lý”, sao tự nhiên con rất là cảm động ! Tự nhiên con thấy vậy ; không biết nói sao, nhưng mà giống như là…
Đức Thầy : Đó, cái đó là cái thanh quang đó ; cái đó là cái thanh quang đó ! Có Cô Kim nhận được Thanh Quang mới viết được “Thượng Đế Giảng Chân Lý” ! Thì khi mà Con đọc “Thượng Đế Giảng Chân Lý” Con cảm động, thì bây giờ Thầy chỉ thêm cái chỗ này : khi Con đọc, Con nhớ chỗ này, thì tự nhiên Con tiếp xúc được với cái thanh quang ! Cái đó không phải tà ; cái đó là chơn : nó mở trí cho Con từ tầng một, và cái óc Con sẽ mở ra, tự nhiên cảm thấy sự thông minh của mình rõ ràng.
Bạn Đạo1 : Thì con cứ có cái băn khoăn là con không hiểu cái “Trí” và cái “Thức” khác nhau chỗ nào ? Con thật sự con ngu lắm, nhưng mà do sự cố gắng, con học được ở đại học ; nhưng mà con cảm thấy con rất là ngu.
Đức Thầy : “Trí” là sự quân bình, Con hiểu không ? Cho nên kêu Con niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” để cho nó khôi phục cái quân bình, là trí Con mở. Khi mà toàn diện quân bình là Con là người đủ trí rồi : người ta vừa động là Con biết ; biết cả 2 mặt liền : cái trí nó mở. Còn Pháp Luân Thường Chuyển, để nó khai cái Ngũ Tạng, là cái ý lành nó phát triển : trí, ý thực hành thì tâm thức khai.
“Thức” là biết á ; huệ đó ; huệ là “Thức” đó ; biết ! Lúc đó nó dồi dào, nó gom trong một khối nhẹ, có tâm, có thức. Cái tâm phải thức : cái tâm phải biết cái việc mình làm đúng hay không, nên làm hay không nên làm ; đó là cái tâm.
Bạn Đạo1 : Nhưng mà mình ngu quá, mình không biết cái đó nên làm, hay là tại vì trí mình ngu ?
Đức Thầy : Thì bây giờ chỉ cho Con rồi ; Con hết ngu đi ! Niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” đi !
Bạn Đạo1 : Con niệm, con…
Đức Thầy : Rồi, đây rồi trong cái cuộc giảng này là nãy giờ giảng cho đằng này, rồi cũng giảng cho Con luôn : Con cũng đồng nghe, đồng hưởng ! Rồi đây Con sẽ thấy. Đó ; rồi bây giờ Con học đại học, mà Con đâu có nghĩ bây giờ Con học đại học đâu ! Con hiểu không ? Sau này, cái đại học không nghĩa lý gì đối với Con nữa : Con lại đi học siêu hình học ; tới lúc đó Con mới sợ Con chớ !
Bạn Đạo1 : Con thấy là, hình như con thấy là con không phải là con học chữ, mà toàn học đạo không à !
Đức Thầy : Học đạo không, chớ sao ! Đó là đúng rồi ; đi tới siêu hình học đó ! Cứ việc bình tâm giữ cái đó đi tới ; rồi Con không ngờ “Tại sao mà tôi đậu được như vậy ?” Phải không ? Rồi cái đậu của Con cũng tầm thường nữa, chớ không phải quan trọng ! Rồi sau này cái tâm thức Con mở ; lúc đó Con mới thấy rằng, “Té ra không phải đi tới lớp học ; học từ giây, phút, khắc của vũ trụ !” Mà Con thừa tiếp được cái chấn động của vũ trụ trong khối óc Con rồi ! Óc Con có những cái khuyết nó mở đều rồi ; lúc đó Con là một huệ rồi !
Nhưng mà Con, lúc đó là Con là người hạ mình : không phải xưng danh “Tôi thấy Anh,” này kia ; không ; Con không có được quyền nói như vậy ; Con nói một cái triết lý tổng quát cho mọi người tự thức thôi ; không có đè đầu chửi người ta !
Có nhiều người đi tới đó rồi nó xưng “Cha”, nó đè đầu, nó chửi người ta ; thành ra nó tự ái thét rồi, “Sao tôi tới tôi độ nó, mà nó ghét tôi, nó bỏ, nó đi ?” Tại vì nói trúng tẩy người ta, mà trong lúc cái tự ái chưa dẹp, người ta giận, người ta đi ; thì nó mất đạo, tội nghiệp cho nó !
Mình phải nói một cái triết thuyết chung : cai tâm nghĩ, nói cái triết thuyết chung, mà mọi người nghe rõ ràng là mọi người một phần. Nãy giờ, Ông Tám nói chuyện là mọi người có một phần hết ; như vậy không có mích lòng ai ! Con hiểu không ?
Còn nếu mà Con cứ đâm đâm mà Con chỉ thằng đó Con chửi, thét nó giận, nó nói : “Thằng đó,” nó tìm cách nó chống Con, thì nó khổ, tội nghiệp cho nó ! Phải không ? Chớ sau này, Vô Vi nó sẽ mở đều hết !
Mà trong cái thời tiết bây giờ thay đổi rồi : cứ hướng thượng, trì niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” thì cái quân bình nó mở. Nó mở được rồi, mà nó hòa với được trên kia rồi, là nó vô cùng : động là mở, động là tiến, động là biết ; đó ! Nhiều đứa, hồi xưa không có biết gì hết á, bây giờ tu, nói đạo ! Mà nói thét, ảnh cũng sợ luôn, chớ “Không biết phải không ?” Nó nói mà nó không biết phải không ! Đó là mình mới thấy rằng mình đã được về “Không” rồi : mình dọn được cái nghiệp tâm rồi ; mình trị được cái tâm bệnh của mình rồi ; mình sống với tự nhiên và siêu nhiên !
Thành ra, cái tâm hồn Con không có bị trói buộc. Mà người tâm hồn không trói buộc là Pháp Như Ý : muốn cái gì, được cái nấy ! Mà muốn, là cái muốn của mình là muốn cứu độ chúng sanh, chớ không phải muốn, muốn tham dục, đè đầu người ta !
Bạn Đạo1 : Cứu độ chúng sanh trong bản thể, chớ không phải là mình …?
Đức Thầy : Trong bản thể mình trước ; trong bản thể Con trước ! Thì cái thanh quang của Con nó mới hợp tác với cộng đồng trung tâm sinh lực càn khôn vũ trụ, thì Con cứu được bên trong, thì bên này nó cũng cứu được bên ngoài ; vì Thượng Đế cần con người tu để dụng cái thanh quang và chuyển cho cái thiên cơ nó nhẹ, là mọi người hướng thượng ; rồi ta mới dùng cái điển đó ta làm làm việc.
Mà khi mà Con đầy đủ ở trên, thì Con thấy Con cùng đi làm việc với Thượng Đế, với Quan Âm, để độ đời. Và chưa đủ thì Con thấy Con vui : cứ lâng lâng vui, lâng lâng vui, như mình giúp được ai rồi ! Nhưng mà kỳ thật, những người tu của Vô Vi hướng thượng rồi nó làm rất nhiều việc cho cộng đồng vũ trụ ; đó ! Như trong căn phòng này, chúng ta ai cũng hướng thượng, ai cũng muốn giải thoát, ai, (nghe không rõ ...) chút xíu, nhưng mà cũng có ăn, thông minh, không đá động ai hết !
Bạn Đạo1 : Mà con, cái đầu óc con nó, có khi nó thì nó rất là thông minh hoạt bát, mà có khi nó rất là đù đì ! Con không biết tại sao ?
Đức Thầy : Nó phải như vậy ; bởi vì để cho Con hiểu trược là gì, thanh là gì. Con phải hiểu cực trược là gì, cực thanh là gì Con mới bước vô Trung Đạo được.
Bạn Đạo1 : Tức là con đang học bài ?
Đức Thầy : Phải học bài chớ : nó đang khai mở như vậy đó ! Thì trược là gì, thanh là gì ; nó phải học từ từ. Bây giờ ông Tám nói “Cực trược, cực thanh,” Con đâu có biết “Cực trược, cực thanh” là cái gì ! Nghe thôi ! Nhưng mà Con phải hành tới đó, Con thấy, “Đây là cực thanh rồi đó, tôi hiểu rồi !” À ; nghĩa là, “Không có dấy động gì trong tâm tôi : người ta chửi cha tôi mà tôi cũng tha thứ. Tôi đi tới cực thanh rồi !” Thấy chưa ? Ờ, “Người ta mới nói chút xíu, tôi xé to ! Tôi đi tới cực trược rồi ; tôi thằng khùng rồi !” Thấy không ? Cực thanh, cực trược phải biết, rồi mới bước vào Trung Đạo để đi.
Bạn Đạo1 : Nhưng mà, nếu như mà cái gì con cũng phải học, thì biết bao nhiêu là trược thì con phải nếm, con thấy con chịu không nổi !
Đức Thầy : Phải học : cái thức Con phải học hết ! Đâu có thấy Con chịu không nổi ! Con chịu nổi chớ ! Nếu Con chịu không nổi thì Con đâu, năm ngoái cũng gặp Con, năm nay cũng gặp Con ? Con chịu nổi chớ ! Con chưa chết mà ! (cười) Con cứ lo Con chịu không nổi ! Đừng dùng cái tưởng tượng ; đừng dùng cái ảo tưởng ! Mình dùng cái thực hành : hễ qua được chỗ nào thì nói chỗ đó thôi ; đừng có lo ! Thấy không ? Đừng có lo, nói : “Ô, tôi sẽ chịu không được !” Đừng có dại dột : con người, cái gì cũng chịu được hết ; đừng có nói, “Tôi sẽ chịu không được !”
Bạn Đạo1 : Nhiều khi con nghĩ là con có cái tự ti, cái mặc cảm : thấy là con có nhiều tội lỗi. Con không biết cái đó là do cái thức của con, con thấy được tội lỗi ; hay là con, do…?
Đức Thầy : Cái thức Con chớ ; thức, Con phải thấy chớ ! Con càng ngày càng tu càng thấy tội lỗi Con ; rồi Con tháo gỡ ra, Con mới thấy hết tội lỗi ! Rồi Con nhìn nhận cái tội lỗi, Con đâu còn nữa ! “Tôi nhìn nhận !” Cho nên, người ta có Thứ 7, Chủ Nhật ; Con có cơ hội đi tới thiền đường này để Con nói cho cái thằng bạn nào mà thân á, nói : “Tao, óc tao cả tuần lễ nghĩ chuyện dâm dục không à !” Đó là thấy tội lỗi đó ! “Bây giờ tao thấy dâm dục không có lợi, tao tính tao dẹp nó bằng kỹ thuật mới lắm ! Tao phát minh cái kỹ thuật như vậy để tiêu nó !” Hỏi : “Làm sao ?” “Là tao niệm ‘Nam Mô A Di Đà Phật’ liên tục ; cái nó hết dục à !” Thấy không ? Cũng là một cái trao đổi, nhưng mà cũng cái đó là Con khai cho Thượng Đế đó : người đối diện của Con là Thượng Đế đó. Con khai cái tội, Con hết tội à ! Con hiểu không?
Cho nên, Thứ Bẩy, Chủ Nhật, tới, gặp, là để khai tội ; chớ có làm gì đâu ! Chú này nó nói một chập, một chập cái xì cái công chuyện của mình ra ; cái đằng kia nó chỉ trích, cái giận, đứng dậy đi về ; vậy thôi, chớ có gì đâu ! Nghĩa là khai tội thôi ! Tới đây là chỗ xử tội đó ; nó không có gì hết á ! Khai rồi cái nó nhẹ à : nó ăn năn, ăn năn sám hối ; thay vì nó đọc kinh sám hối mà còn giữ tội hoài, thì có đọc bao nhiêu triệu cuốn kinh cũng không thành công ! Mà cái này, đụng rồi cái, nó sám hối, nó thật sự sám hối, và tuần tới nó không có làm điều đó nữa ! Thấy không ?
Cứ mỗi tuần như vậy là Con học nhiều lắm ! Đừng có tưởng là Thầy Tám không có ở trong nhà này ! Chỗ nào mà tôi giảng, tôi cũng gắn cái … làm việc của tôi hết trọi ; Anh thấy không ? Tới hồi tôi chọc, là mấy cha điên luôn đó ! Rồi tôi phải tới đây, tôi giải ! Tao cũng chọc phá tùm lum à ! Thì nó mở ! Nếu tụi Con không bị chọc phá, thì tụi Con không có dũng chí để khai mở ; hiểu không ?
Bạn Đạo3 : Con tu cái này Ba con không thích.
Đức Thầy : Ừ !
Bạn Đạo3 : Ba con nói là nó là làm cho con mất sức, con không có đủ sức học.
Đức Thầy : Ừ !
Bạn Đạo3 : Mà ba con, trong gia đình chỉ trông chờ có mình con học.
Đức Thầy : Ừ !
Bạn Đạo3 : Thì con nhất quyết con phải học.
Đức Thầy : Ừ !
Bạn Đạo3 : Lo đời, lo đạo ; nhưng mà con không muốn vì cái việc học mà con bê trễ sự thiền.
Đức Thầy : Đâu có ! Cái thiền để nó hỗ trợ cho Con học. Con học là Con cần gì ? Cần sự quân bình của tâm thức. Con học ít, Con mới hiểu nhiều. Tại Ba Con chưa có thực hành, chưa thấy. Còn Con, quân bình tâm thức rồi, Con học ít, Con hiểu nhiều ; rồi có nhiều khi Con thi mà Con thấy lạ, Con thấy: “Chu cha, tôi quên hết, mà sao tôi thi đậu ?” Bởi vì quân bình ! Là chỉ có một chút xíu là giải quyết được mọi sự ! Thiếu gì đứa tu cái này, học hạng A không à ! Ở bên Canada ! Mà nó không có để băng giảng của Ông Tám, nó làm bài không được ! Hai mươi bốn trên 24 có băng giảng của Ông Tám thì nó làm bài lưu loát lắm ! Nó cảm thấy là cái luồng điển giúp cho nó dồi dào sáng suốt trong lúc nó làm việc.
Bạn Đạo3 : Con tu, con không có công khai được, con phải lén lút, con….
Đức Thầy : Cứ lén lút, nhưng mà Con công khai với Trời Phật : Con có tâm tu ; Con tu để hỗ trợ cho sự thành công cuộc đời Con, Con mới báo hiếu cho cha mẹ ; Con đâu có làm sai !
Bạn Đạo3 : Nhưng mà con không thể chống đối ý kiến gia đình được !
Đức Thầy : Mà nếu ý kiến gia đình thì Con cứ lo chăm học thôi ; Con đâu có phải người bỏ học ! Con bây giờ tối nào cũng đi đánh cờ bạc, chơi bời, đó là Con chống đối gia đình ! Con chăm lo học, rồi tới giờ, Con thiền trong trật tự ; Con thiền là Con gom cái điển để Con học : Con học bằng cái energy, cái điển của Con : nó khỏe mạnh, chớ đâu có mệt đâu ? Đâu phải thiền là làm cho Con mệt đâu ! Tập trung mà !
Bạn Đạo3 : Thì đó ; cái điều đó con biết, nhưng mà Ba con không biết.
Đức Thầy : Thì Ba Con không biết ; nhưng mà Con học ở trong, Con thiền, tới giờ Con ngủ mà ! Ba Con ngủ chung với Con hả ? Con thấy cái chuyện hữu ích cho gia đình, cho Con và cho Ba Con, Con nên làm ; mà chuyện nào mà hại tới Ba Con và Con, Con không nên làm.
Bạn Đạo4 : Tu lén phải không, Thầy ?
Đức Thầy : Đúng như vậy đó !
Bạn Đạo4 : Bởi vì ở chung một phòng đó, Thầy !
Đức Thầy : Đâu có phải tu lén đâu : nó tu trong cái giờ mọi người ngủ mà ! Rồi nó làm bài, rồi nó lên nó ngồi làm một chặp cho khỏe ; rồi nó, sáng đi học mà ! Con nằm hít thở cũng được ; Soi Hồn với Chiếu Minh cũng được ; Con hiểu không ? Để Con học.
Bạn Đạo3 : Con cố gắng thôi ; có khó khăn gì con cũng phải ráng !
Đức Thầy : Đó ! Con thấy cái này là nó hữu ích cho Con.
Bạn Đạo3 : Ba con (… nghe không rõ)
Đức Thầy : Không có ! Bởi vì Ba Con chưa thông cảm, chưa hiểu nhiều. Người chưa hiểu, không nên buồn cho ba Con ! Ba Con chưa hiểu. Nếu ba Con hiểu, thấy đó là vàng đó ; thấy không ? Người ta chưa hiểu ; từ từ Ông hiểu à ; rồi ổng thấy “Con tôi thi đậu nè, bằng cấp đồ” tốt, này kia, kia nọ ! Rồi lúc đó Con nói, ổng tin Con tu : “Chớ nếu một mình Con, Con học, là Con mệt lắm đó Ba !” Rồi ổng hỏi : “Tu làm sao ?” “ Tu về khoa học ; thì Con, Con học Khoa Học nó mới xứng nhau ; Con mới hiểu nhiều hơn ; rồi Con ngừa được nhiều bệnh ! Chớ còn nếu không, Con bệnh, với Con học chậm lắm !” Hiểu không ?
Cái này là về khoa học, mà tại Con chưa có hiểu để cắt nghĩa rõ ràng cho ổng hiểu. Nếu cắt nghĩa rõ ràng là cha mẹ mừng lắm ; mà nó đúng, ăn khớp với khoa học, chớ không có sai lầm ! Và Con tu rồi, Con không có nghĩ bậy, và Con không có đi làm bậy nữa ; thành ra nó được nhiều thì giờ cho Con đi học, thay vì Con vừa học rồi Con vừa đi chơi bạn bè, nhậu bia đồ, này kia, kia nọ, Ba Con phải chịu ; chớ không lý Ba Con cái gì ; phải không ? Mà ở cái xã hội này nó giáo dục khác, không có được quyền đánh đập nữa ! Mà Con biết tu là quý nhất trong gia đình rồi ! Tại vì Ba Con chưa hiểu thôi ; Ba Con hiểu, Ba Con quý Con, thương Con và cảm động nữa là khác.
Bạn Đạo3 : Con muốn ăn chay, mà Ba con không cho ăn chay.
Đức Thầy : Đâu có sao ! Con ăn gì, ăn ; nhưng mà Con cứ làm Pháp Luân là nó giải à ! Pháp Luân Chiếu Minh.
Bạn Đạo3 : Con thấy nó nặng quá à ; lúc mà con đang ăn chay trường, con chuyển qua,
Đức Thầy : Không ; Con cứ việc ăn ; không có sao đâu ! Tại Con chưa hiểu rằng con thú nó hy sinh, nó muốn được sống với Con, sống với con người nó có tâm bồ tát. Con ăn miếng thịt, Con nghĩ, “Đây là một vị bồ tát độ cho tôi ấm no” ; Con ăn chén cơm, Con nghĩ, “Đây là vị bồ tát độ cho tôi được mạnh giỏi để tiếp tục học báo hiếu.” Con hiểu không ? Một cọng rau, Con cũng nghĩ, “Đây là cái hạnh bồ tát độ tôi” ; Con hiểu không ?
Nó không đặt cái nền tảng của Bồ Tát thì Thượng Đế không có cho nó luân hồi làm người ! Nó phải hy sinh toàn thân, toàn xác. Dù Con ăn chay kia nữa, tội của cọng rau nó nặng hơn con thú, “Thụ Trảm Bá Đao” ; Con hiểu không ? Con chưa biết tội, mà Con nghĩ nó là phải có cái hạnh hy sinh như vị bồ tát nó mới được chuyển kiếp làm người, thì khi Con ăn vô, Con phải thực hiện Con là một vị bồ tát biết tha thứ và thương yêu, thì Con học giỏi hơn người thường. Vô Vi đâu có bắt Con ăn chay đâu!
Bạn Đạo3 : Không, không có bắt ; nhưng mà tại con cảm thấy, …
Đức Thầy : Cái gia đình đó, Con vừa ăn mà Con vừa nghĩ vậy đó : Con độ cho gia đình nữa, trực diện với Ba Má ; mà Ba Má sẽ thấy, lần lần sẽ thấy cái điển lành của Con, cái từ quang của Con thể hiện trong bữa ăn ; tâm tánh cũng thay đổi nữa, Con mới thấy cái huyền, cái diệu pháp của Vô Vi nó ứng dụng bất cứ ở góc nào ! Rồi từ đó người ta hiểu rồi, người ta đồng ăn chay với mình ! Do sự, Con lại học được sự nhịn nhục nữa, kiên nhẫn nữa.
Con thấy, Con muốn ăn chay, mà Ba Má bắt ăn mặn, thì Con nhịn nhục và Con quán thông cái việc làm của ba má là đúng ; phải không ? Và Con phải lập cái hạnh bồ tát độ tha, độ vạn linh chung sống trong Tiểu Thiên Địa của Con, thì tự nhiên cái từ quang Con nó lại truyền cảm cho Ba Má, vì Con từ nguồn gốc của Ba Má mà ra mà ! Con hiểu không ? Thì Con làm một việc cho tất cả mọi việc : nó đều đặn, không có bị thất bại đâu ; hử ?
Mười một giờ rồi ; giành một giờ cho ai đó ?
Bạn Đạo5 : Giành cho một số người xin giảng bằng tiếng Hoa.
Đức Thầy : Tiếng Hoa, bây giờ tiếng Hoa. Người Hoa ngồi đâu ?