NHÂN QUẢ CÁNH CỬA VÔ VI : VẤN ĐẠO

- Cuốn 1 -

Bạn Đạo1 : Thưa Thầy,

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo1 : Thưa, Thầy giảng là khi mà cái người mở bộ đầu ở đằng sau đó, Thầy, Thầy nói là thường hay gặp Ma ?!

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo1 : Và Thầy dặn là phải kề răng, phải kề răng, co lưỡi, và niệm Phật ; rồi nếu mà,

Đức Thầy : Nhưng mà phải hướng thượng ; phải nhớ rằng đi tới, nha ; không có đi thụt lùi nữa ! Đi thụt lùi là bị lợi dụng ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Bởi vì con Ma, khi nó vô, nó ở ngay phía sau này,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Nó làm ê ở đây, rồi nó nặng ngực, cái nó kéo xuống, cái nó hiện hình, cái nó nói, a, nó, nó hiện hình, nó nói cho mình mê ; chịu rồi cái, nó dẫn đi !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Chớ nhiều người ngồi, nhắm mắt cái thấy : “Ô, cô Tiên dẫn tôi đi rồi ” ; là bắt cái hồn mình đi ; bỏ ra ngoài. Rồi đó, nhiều người bị gạt tới mười mấy năm,

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Di chơi hoài a ; đi chơi vui với cô Tiên ; nhưng mà là con quỷ ! Mình cho nó là Tiên. Bị con quỷ bắt, con ma bắt ;

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Chớ còn Tiên, Phật ai đi bắt con người ?

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy :Thấy không ? Con ma, con quỷ mới bắt con người.

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Ừ. Cho nên, những người đó là kiếp trước có tu ; nhưng mà tu nửa chừng, không đúng đường ; rồi bỏ đạo. Bây giờ, bước đây, bước xuống đây, cũng như là bỏ cửa trống, bên ngoài nó nhập vô. Nó nhập vô, nó mượn xác nó tu. Chớ bên ngoài nó mượn được xác rồi, nó mừng lắm ; khó đi lắm : nhiều khi Thầy Pháp đánh nó cũng không đi nữa !

Bạn Đạo1 : Dạ.

Đức Thầy : Cho nên, chỉ bản thân người đó ý thức được, mới đuổi con ma đi được ; là, “Tôi không chơi với Cô nữa ; tôi không chơi với ma, quỷ nữa ! Tôi là con người, tôi phải xuất phát ra khỏi cơ tạng của tôi, và tôi đi học đạo ở Bên Trên !” Thì tự nhiên, đuổi, nó đi.

Bạn Đạo1 : Dạ. Thầy nói la mình niệm Phật, với co lưỡi, răng kề, thì nó không có làm được gì hết. Nhưng mà tại sao ở bên Mỹ, cái Anh Phố á,

Đức Thầy : Ừ.

Bạn Đạo1 : Anh cũng làm như vậy, mà nó vẫn ra, vô như là đi chợ ?

Đức Thầy : Nó ra, vô là tại vì ảnh rước nó : cái ý ảnh muốn làm một ông gì đó ! Khi mà ảnh, anh niệm Phật, ảnh phải có hiểu rằng, “Có cái đường lối của tôi, là tôi khai thác cái trược của tôi ra để tôi trở về thanh.” Còn đằng kia, nó không ! Nó nói, “Tôi tu, rồi để tôi làm Phật !” Mà nó chưa làm Tiên mà nó muốn làm Phật ! Cũng như vô đi làm, mới có đi làm, chưa có biết kỹ thuật, muốn lên làm chủ ; thì tự nhiên nó bị nhập à ! Hiểu không ? Phải đi từ từ, step by step, là từ một bước tới một bước ; người ta đã nói làm sao, mình làm như vậy !

Có nhiều chú làm ngang lắm, rồi bị nhập ! Nhập rồi bây giờ làm sao ? Nhập rồi xưng la ông này, ông nọ ; rồi làm sao ? Tôi kêu “Đi giảng đạo đi !” Bởi vì, tại sao nhập mà không cứu, mà kêu đi giảng đạo ? Vì xung quanh người Vô Vi là đã ý thức được, không có mê tín, đi trong Khoa Học Huyền Bí ; mà ông này ổng giảng thì xung quanh nó chiếu, nó nhìn. Ông giảng tầm bậy thét là một chặp là ổng phải khạc nhổ ra, xuất ra đi ; chịu không nổi ! Trình độ không bằng những người Vô Vi, thì người Vô Vi chiếu nó, cũng như đốt nó ; đốt nó, nó tan.

Cho nên, cái phương pháp đó là hay nhất : ông nào xưng danh “Cha,” này kia, hạng nhất xưng quanh, các Bạn cứ ngồi, để coi thử “Cha” nói sao. Rảnh rồi cứ đâm đầu vô, cứ ăn, cứ tấn công đi ; tấn công thét rồi, chịu không nổi, rồi tự dang à !

Chớ con người, thực chất của con người là một tâm linh, một linh căn ở vũ trụ này ; thì có đủ cơ cấu trật tự để đến và đi. Tại sao mình phải nhờ những cái ngoại cảnh ? Người ta xưng danh “Cha” ? Nghe sự sáng suốt của họ tới đâu, coi thử mình bắt gặp cái nào mình có thể học và thực hành được sáng suốt không ? Còn không là mình bỏ !

Mình có pháp ! Mình Soi Hồn để làm gì ? Làm trật tự khối óc, giải cái Hỏa Tâm. Rồi Pháp Luân Thường Chuyển, là gì : đem nguyên khí của Vũ Trụ khai thông trược khí của ngũ tạng. Mình làm việc hằng ngày là đều là đốt, tháo, mở, gỡ nghiệp tâm. Rồi mình mới thấy cái đạo pháp là cái gì !

Còn nhiều người chưa mở đạo tâm, mới có lóe một chút thôi, “Ôi, gặp cái ông Phật này, rồi cái bà Phật kia, rồi ông Tiên nọ” ; rồi thấy : “Chu cha, người ta sao hay quá !” Rồi mường tượng cái đó, nuôi dưỡng cái đó, rồi cái tâm hướng về cái đó ! Tự nhiên nó phải nhập ! Ông Phật không đến, mà con ma nó đến. Nó đến, ban đầu nó đến bằng cách gì ? Nó đến là phá quấy gia cang của mình, làm cho mình lộn xộn, làm cho mình nóng tánh, làm cho mình bất bình với vợ con, bạn bè ; rồi làm cho mình trở nên phản trắc, phản thầy, phản bạn ; rồi đi tới chỗ điên cuồng ; nó mới làm chủ được.

Cho nên, cái nguy hiểm của con ma là nó giai đoạn : từ giai đoạn một ; hễ dòm cái tánh mình đổi, là cái đó là có ma xâm đó ; coi chừng ! Phải sửa lại trật tự. Con người hiền lương trật tự thì không có bị ma xâm. Mà không hiền lương, mất trật tự, là bị xâm hồi nào cũng không hay ; dù cho bạc tỉ xung quanh cũng xâm luôn, bị nó xâm chiếm luôn ! Thế lực không làm gì ; bạc tỉ không làm gì : vì cái tâm mình loạn, mình bỏ ngỏ, thì nó, nó xâm chiếm. Cho nên, những người mà mở ở đây thường bị nhập, bị mượn xác, vì thiêng liêng nó khoái lắm ; bởi cái chỗ đó mở cửa cho nó vô : cái nhà bỏ trống thì nó vô chớ !

Mà mình bắt niệm Phật ; mà niệm Phật phải cắt nghĩa về khoa học : thấy rõ cái lợi, hại của hai chiều, cho nó ý thức sâu về nguyên lý của, “Nam Mô A Di Đà Phật” ; nó niệm, nó mới khôi phục được ; nó tự chủ.

Bởi vì nó bị, bị, bị tu sai ở kiếp trước ; thì kiếp này nó không biết cách tu, nó bỏ ngỏ cho người ta nhập xác. Cho nên, ở thế gian này có nhiều nhập xác lắm ! Xuống, xưng nào, “Khổng Minh” ; xuống, xưng nào “Tề Thiên Đại Thánh” ; xuống, xưng nào là “Quan Âm” ; nào là “Phật Di Lạc” ! Không có phải sự thật ! Phải nhớ chỗ này !

Một thời gian rồi tiêu à ; không làm gì được ! Thấy không ? Cho nên, khi mà những cái người nào có cái trường hợp đó, phải cắt nghĩa cho họ biết rõ cái nguyên lý ; và cho họ nghe băng, cho họ thông cảm họ và thấy cái quyền làm chủ bản thể của họ ; rồi lúc đó họ mới học thiền được. Còn họ hiểu không rõ, không nên cho họ thiền. Thiền cái, con ma nó nhập ; nó nhập liền à ; nó nhập nó dẫn đi à ; dẫn đi chơi, sướng lắm !

A. Ở Việt Nam có mấy chú cũng bị rồi : tối nào cũng tới. A. Nhưng mà tôi đem nó lên thiền đường ngủ thì nó không có ; mà đi về nhà, lại có ! Mà ông đó ổng là Phật Giáo ; rồi tôi nói, nghĩa là, “Đem cho nó lên Thiền Đường ngủ đi !” Tôi cho nó lên thiền đường để cứu nó ; thằng đó tên thằng Phụng ; cha nó nói : “ Tôi là người Phật giáo, ngày nào cũng tụng kinh ; nhà tôi mà Ông nói có ma hả ?” Ổng gây lộn với tôi ; tôi nói : “Ông không thích những lời giúp đỡ của tôi thì ông cứ đem con Ông về”. Nhưng mà chừng ít tuần là nó tiêu, bởi vì đêm nào nó cũng ngủ với con quỷ, đêm nào nó cũng bị xuất tinh hết ! Mà nó lên Thiền Đường ngủ, không có bị xuất tinh ; hỏi : cái nào lợi hơn ?

Ổng đem về đâu có một, hai tuần lễ, con ổng chết ! Lúc đó ổng ăn năn là muộn rồi ! A. Tôi hỏi : “Chớ nhà Ông hay ở chỗ nào mà con Ông phải chết ? Tại Ông không thấy. Mà những cái thấy của tôi, tôi đóng góp cho Ông, Ông không nhận ; tôi đâu có lấy tiền Ông ; thấy không ? Mà bây giờ Ông làm thằng nhỏ, trẻ đẹp như vậy, mất đi ; thì Ông phải chịu. Ông gánh cái hậu quả đó ; Ông mới thấy sự thật là cái gì ! Lá bùa trong nhà Ông không có làm được gì hết ; con quỷ mà ! Lá bùa đâu có làm gì ! Nó coi lá bùa của Ông không có nghĩa lý gì !”

Mà ổng nói : “Trong tủ quần áo nó tôi cũng để bùa ; nhà, chỗ nào, trước, sau tôi cũng dán bùa ; ma quỷ nào dám nhập, mà ông Tám nói vậy !” Tôi nói : “Thì Ông cứ tính là Ông biết rồi : khi đem con Ông lên Thiền Đường Hồ Văn Em nằm, không có gì hết ; mà đem về nhà, thì tối nó xuất tinh ! Có bao nhiêu đó là Ông tính đi, Ông người khôn mà !” Nhưng mà, “Không được ; tôi đem về nhà tôi tụng kinh cho nó.” Tiêu luôn !

Đó ; thì bạn đạo tiếc ; cũng chịu à ! Mà thằng đó nó có tâm tu ; nhưng mà gia đình nhất định bắt nó về ; nó là con một nữa ; không, không nghe lời cha mẹ, đâu có được ; phải nghe lời cha mẹ ! Mà rốt cuộc hậu quả là vậy. Chừng một tuần lễ sau là mặt xanh lè ; cái đó là con quỷ lấy con người ! ̣(cười) Khoa học không biết nói làm sao, chớ sự thật nói, bây giờ xã hội này cũng có con quỷ đang lấy con người nhiều lắm !

Bạn Đạo2 : Thưa Thầy, xin phép Thầy cho con hỏi.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Năm rồi con có gặp Thầy.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Con muốn trình bày vấn đề của con.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Trước đây a, con mê võ.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Con có theo cái pháp võ, kêu là Thần Quyền ;

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Mà con nghĩ có thể là chánh pháp.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Bởi vì sau này do cháu con cũng đi theo môn võ Thần Quyền nữa !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Nhưng mà nó thỉnh tượng Na Tra về nó thờ.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thì nó thấy Na Tra kêu nó uống một chai thuốc đó, nó uống vô để mà cho nó mạnh.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thì nó bị bệnh mấy tháng !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Ma cái chai thuốc đó là chai thuốc rầy.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Trường hợp của con a, thì con cũng chơi môn võ đó ; con cũng có uống bùa ; không có gì hết ! Chỉ có đứng trước bàn thờ và đọc theo câu nguyện của ông Thầy Ba.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Là nguyện không co ăn thịt trâu, thịt chó,

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thịt ngựa ; không lấy vợ người ta.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Rồi tự mình nhắm mắt, mà tay chân rút đi quyền.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thì con nghĩ là, cũng nhờ cái, những cái, cái pháp mà tập đó do, thì sau này con cũng, bởi vì tánh trẻ thì muốn giúp người, tụi Mỹ, tụi da trắng ở Việt Nam, ở Vũng Tàu, trong thời gian mà con về ở Vũng Tàu đó,

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thì tụi nó ăn hiếp, ăn hiếp dân chúng mình.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thì con cũng có đụng lộn, nghĩa là đánh lộn với tụi nó.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Khoảng đó, cái lúc mà con mê đi a,

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thì con đánh tụi nó, nghĩa là, máu tùm lum, tà la, con không biết, văng đầy mình con hết.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Sau, con tỉnh lại con thấy cỡ 10 đứa vây con.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Con nghĩ rằng cái pháp nó cũng đã giúp cơ thể con.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Rồi sau nữa, trong thời gian con ở Không Quân,

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Cùng một lúc, có người bạn giới thiệu cái pháp của Thầy ; và một lúc nữa, cùng lúc đó thì có cái pháp kêu là Phật Quyền của Quan Âm.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Con lại vô Phật Quyền của Quan Âm.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thì có uống những lá bùa mà tập quyền : đứng trước thì có những câu niệm cũng như là : “Nam Mô Bát Vương Phật,” 12 lần ; “Nam Mô A Di Đà Phật,” 12 lần ; “Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát,” 9 lần ; “Nam Mô Sư Tổ Vạn Tiên Giới Linh,” 9 lần ; “Nam Mô Sư Phụ Vạn Tiên Giới Linh,” 9 lần.

Rồi đứng, cũng đứng y nguyên vậy đó, thì cái người nó quay, người quay như chong chóng ; quay tới cái tay nó nặng nặng ; rồi từ từ, hết ; quay nữa, thì bắt đầu cái tay đi quyền ; đi quyền, tới lúc mà trời, tự nhiên là mình ngồi vô một góc cũng như là thiền. Thì lúc đó người ta mới, người ta dạy bắt ấn như vậy để ngồi thiền. Nếu mà khá rồi thì bắt ấn như vậy, cũng ngồi thiền ; ngồi tới lúc cái tâm nó tịnh đi !

Thì sau đó a, thì con thấy cũng như là, họ nói là “Điển” : khi họ vỗ vô người con, con nói “Vô điển” ; thì cái nhà con buôn bán về, lúc đó thời thương phế binh, loạn động lắm, thì con mới xin, cũng nghiên cứu về huyền bí, những cái chỗ cũng như là xin bùa ; có cai ông kêu là “Cậu Nhỏ,” nhập vô, rồi ổng cắt lưỡi ổng, vẽ bùa cho mình ! Để mãi, con thấy cũng không có hiệu quả gì hết !

Rồi xin có cái “Ông Lục” nhập xác cái cô kia ; thì tới nhà cổ để mà coi bói, xong cho bùa đó, thì nhà coi về cái lá, cứ ngắt cái lá trầu thì vô cổ ! Ông Lục coi bói ; thì trước đó là có vẽ những cái lá bùa ; thì con đứng do, những cái hình chữ ngoằn ngèo đó, thì con thấy làm như là có những luồng điển chạy rần trong người con ! Thì sau đó, con tập lại Phật Quyền, con tập không có được ; ông thầy ổng hỏi “Đi đâu,” này kia nọ, thì con mới kể như vậy ; ổng nói : “Vậy là mất điển !”

Như những trường hợp đó đó, rồi tối a, thì con lại đọc sách của Thầy ; đọc vậy, nhưng mà con không có đọc rành rẽ ; rồi con ngồi thiền. Con ngồi thiền bậy bạ, sao con thấy ma, thấy Địa Ngục, là ba con chết lâu, con không có nghĩ tư tưởng gì hết, nhưng mà thấy, mấy lần thấy Ba con ; là con sợ quá, con bỏ pháp thiền ! Cũng như con thấy ma, này kia, nó nói xấu mình, này kia nọ, để cám dỗ mình, nói : “Ngồi làm chi ? Đi nhậu sướng hơn !” Thì con thấy những trường hợp, con sợ ; con sợ cái hồn rút đi rồi không trở về bản thể nữa ! Con bỏ ; bỏ thời gian ; mấy năm rồi.

Con qua đây, con tập lại ; thì con nghe băng Thầy giảng, tự nhiên con cảm động. Con có ra đứng ngoài trời con nguyện : “Xin Ơn Trên cho con đổi pháp !” Cái lòng thành, tự nhiên con cảm động con khóc. Rồi năm rồi Thầy qua, con cũng muốn hỏi, nhưng mà con, nhiều khi tự ái,

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Thấy mình trần trược quá, không dám hỏi. Giờ, xin Thầy chỉ điểm cho con : có nên tiếp tục thiền nữa không ?

Đức Thầy : Những cái gì mà Anh lược thuật thì xác nhận rõ ràng là Anh đang đi trong cõi âm. Cõi âm a ! Quá khứ đánh võ lung tung, này kia, kia nọ, là từ cõi âm nó qua thôi ! Trược ! Rồi sau này Anh thiền rồi nó mới hiện ra ; thì tụi đó nó nhập xác, nó biến thành một cái khế linh ! “Khế Linh” là khi mà đọc rồi cái nó múa ; nó múa rồi nó bắt ấn ; rồi này kia, này kia, kia nọ, đưa lên đồ ; cái đó là cái khế linh ; mà khế linh nó từ cõi âm.

Cho nên, nhiều người bây giờ ở trên thế giới này đang bị ; kể cả người Mỹ a ; tới giờ đó lên, rồi cái là múa ra, rồi lấy con rắn để lên đầu đồ, đi tung tung ; đó là tụi ở bên cõi Âm mà ra ; ma ! Nhưng mà mình nói “Ma,” nó không chịu ! Bên đó thấy ở thế gian đâu có ai làm được ? Mà khi nó niệm chú lên, làm được : nó nói là Thần, Thánh, Tiên, Phật ; nó cũng Thượng Đế !

Đó ! Cho nên, con người bị lầm ở trong đó. Mà qua cái Khoa Học Huyền Bí này, nghe băng cho thiệt kỹ, gom thức cho thiệt đủ, thấy mình là chủ của cái Tiểu Thiên Địa này, mình là người văn minh của thời đại, chủ của khối óc, chủ của thế xác ; mà chỉ mình đã hướng ngoại, mất quân bình.

Bây giờ mình trở về cái thứ nhất, tập Niệm Phật. Rồi cái thứ nhì, Soi Hồn với Chiếu Minh, để giải cái trược, giải những cái phần đó ra ; giải cho kỳ được mới ngồi thiền ; chớ đừng ngồi thiền ngay !

Ngồi thiền ngay thì nhiều khi nó cũng có ánh sáng bật ra, nó hiện những cái hình tầm bậy, tầm bạ không à : là chính tụi nó bám mình ; rồi nó dang ra ! Đó, Anh thấy có bằng chứng rõ ràng ; bởi vì khi mà Anh Soi Hồn và Anh làm Chiếu Minh ; Anh Chiếu Minh, Anh đem cái gì ? Khi mà Anh hít cái ánh sáng, cái, cái, cái không khí của vũ trụ là tức là ánh sáng, vào nội tạng ; Anh hít cái đó là cái ánh sáng vô ; ánh sáng vô là cái trược khí nó ra, cái tà nó xuất. Cho nên, cứ làm như vậy ; làm như vậy, thì cái lỗ chân lông nó thông, nó không có bám vào mình nữa !

Anh thấy, đánh võ, đánh chết bao nhiêu người, hay bị thương bao nhiêu người, rốt cuộc chuốc lấy sự hận thù ! Mà mình không biết tại sao mình đánh ! Phải gieo họa cho cái bản thân không ? Thì không có lợi ! Rồi những người mà nó cứ bị đòn, rồi nó cứ nghĩ gì về Anh ? Thì tự nhiên cái trược điển nó phóng tới Anh ; thì tai nạn nó sẽ tới cho mình rất nhiều ; mà cái tâm mình không bao giờ yên ổn.

Vậy chúng ta tu, trở lại trật tự ; tu cái pháp này trở lại trật tự, quân bình, khai mở bộ đầu. Nhưng mà Anh phải nghe băng cho nhiều ! Gần đây, tôi giảng những cái băng cho thích hợp “Con Người và Vũ Trụ” : chính con người ở thế gian không có ai thể chế được ! Cho nên, phải trở lại với cái trật tự nội thức, hòa với vũ trụ ; lúc đó chúng ta mới thấy rằng thánh thiện ở chỗ nào !

“Thánh thiện” là con người quán thông, mới là thánh thiện ; biết một mặt, không biết một mặt, không có thánh thiện được ! Như Anh, chỉ biết võ thôi, nhưng mà Anh không biết hậu quả ; Anh đâu có phải thánh nhân ! Anh muốn thánh thiện thì Anh biết đánh võ, rồi hậu quả nó đi đến đâu ? Thì cái thức Anh mới mở. Mà cái thức nó mở rồi Anh mới độ tha được. Hiểu chưa ?

Rồi cái đằng này nó có từ giai đoạn một : Soi Hồn, Chiếu Minh đi ; khoan thiền đã ; Anh thiền là Anh lầm, bởi vì Anh còn nóng tánh.

Bạn Đạo2 : Dạ, nóng lắm !

Đức Thầy : Cái tánh thì vẫn nóng, nóng lắm ; thành ra bây giờ giải cái đó ra đi : nó mượn cái nóng tánh mà nó xâm chiếm cơ tạng ! Bây giờ mình phải giải cái nóng tánh đó, thì cái tụi hồi trước nó sẽ đi hết à ; và làm cái Soi Hồn, Chiếu Minh, Niệm Phật ; và nghe băng.

Bạn Đạo2 : Dạ, nóng lắm !

Đức Thầy : Bất cứ giá nào ; ngày nào ít nhất phải nghe một tiếng đồng hồ.

Bạn Đạo2 : Bởi năm rồi đó thì một tuần sau khi mà Chiếu Minh rồi á,

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo2 : Con nghe nổ ; nhưng mà thường thì vợ con nằm kế bên, khi nào động nhẹ cũng hay ; mà nó nghe nổ lớn lắm ; không biết cái gì ?

Đức Thầy : Trược điển !

Bạn Đạo2 : Sau này cứ có làm việc gì hơi nóng thì nó cứ làm như nó hơi tụ ở trên đầu.

Đức Thầy : Đó ; lo Niệm Phật ; lo Niệm Phật cho nó mở cái tầng. Nó, khi mà ở trên này nó mở, những cái khuyết ở trong tâm nó mở, thì con người nó, nó hiền hòa. Với cái Soi Hồn, nó giải hỏa tâm, thì nó mới bớt nóng ; chớ bây giờ còn nóng lắm !

Bạn Đạo2 : Nhưng mà hình như có, mình đang muốn hiền hòa với người ta, tự nhiên mà người ta chọc mình cái, tự nhiên nó dội trở lại !

Đức Thầy : Nó dội bởi vì cái hỏa trong này chưa có giải.

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Thì làm cái pháp Soi Hồn nhiều cái, để cái hỏa này, cái hỏa tâm nó giải. Một lần làm 15 phút, 15 phút ; mà làm nhiều lần thì nó mới giải được ; nó giải rồi thì mới thấy rằng : “À, lúc đó, khi mà nó giải xong rồi á, ‘Anh chọc tôi thử tôi có giận không ?’” Lúc đó Anh rủ người ta chọc ; thì nó đổi tướng rồi ; đó ! Bây giờ, chưa được.

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : A. Bây giờ, phải về Soi Hồn với Chiếu Minh, và nghe băng, Niệm Phật hằng ngày. Khi mà mình rảnh, về, mình ngồi yên ở một góc, niệm “Nam Mô A Di Đà Phật”. Niệm thét nó lặp lại trật tự ;

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Lập trật tự bên trong và bên ngoài ; thấy không ? Trong, ngoài, đâu đó nó quân bình rồi, thì tự nhiên mình lấy cái nguyên khí của vũ trụ và để hỗ trợ cho cái cơ tạng ; lúc đó cơ tạng nó mạnh, tiến được, cái huệ nó mới mở.

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Thấy không ? Đó. Bây giờ Anh làm cái giai đoạn như là tôi nói nãy giờ ; đó. Rồi cộng thêm một cái lạy nữa : 50 lạy ; vậy đó !

Bạn Đạo2 : Dạ.

Đức Thầy : Thì cái tự ái, dẹp.

Bạn Đạo2 : Con lên mười mấy kí đó Thầy ! Con bỏ hút thuốc, con lên cân.

Đức Thầy : Lên cân chớ ! Trong đó nó, nó, nó vui lần lần đi ! Rồi bây giờ Anh lạy thêm cái nữa, để nó dẹp cái tự ái, thì hết nóng. Hết nóng đàng hoàng rồi mình mới ngồi thiền. Lúc ngồi thiền là phải đổi tướng ! Đó ; lúc đó người ta nói, “A, cái ông này là ông Thần Lửa, mà tại sao ổng hiền ?” Ai cũng tới thương và chọc Anh.

Bạn Đạo2 : Ai cũng sợ con hết, Thầy !

Đức Thầy : Sau này mới hết ! Sau này người ta thương ! Nghe lời tôi, rồi sau này nó đổi hết à ! Bởi vì Anh đem Anh mở lỗ chân lông, mở cái ngũ tạng mà ! Rước ma vô nó đánh võ mà ; đâu phải mình đánh ! (cười)

Bạn Đạo2 : Sao họ cũng kêu là “Chủ Nhân Ông,” Thầy ? Cũng gọi là tên “Chủ Nhân Ông” ; mà chủ nhân ông dạy võ.

Đức Thầy : A, không phải ! Bởi vì khi nó vô nó chiếm rồi, Anh mời chớ ! Anh lệ thuộc mà !

Bạn Đạo2 : Bởi vì ông thầy Ba đó, ổng giải thích là, “Chủ Nhân Ông là qua nhiều kiếp rồi ; bây giờ tới kiếp của Anh là giữ cái phần thể xác.”

Đức Thầy : Ô, nó nói bậy ; nói bậy để nó chiếm. Nó chiếm rồi, Anh phải mời nó mới ra ! Nó chiếm rồi ; nó chiếm rồi thì ngôi vị của Anh mất rồi đó ! Anh phải mời chủ nhân ông. (cười)

Bạn Đạo2 : Con đã cố tìm hiểu trong những băng Thầy.

Đức Thầy : Không phải ; không có ! Cái đây là Khoa Học Huyền Bí ! Khoa Học Huyền Bí ; mà bây giờ đây tới 2000 năm, nó thay đổi, mình cũng sống hợp thời à ! Không có bị lệ thuộc ; không có bị lệ thuộc ! Ở đây nó biến loạn rồi, mạnh ai có xác thì mạnh ai nấy tu ! Còn bình an vậy, mình tới, mình ngồi mình nói chuyện chơi. Còn khi mà biến loạn, mạnh ai nấy tu ! Cho nên, phải thực hành để cái dây biến loạn nó thay đổi : mình ngồi thiền nó khác hơn người khác ; nó không đói, không khát, mà nó qua được cái cơn biến loạn đó. Cho nên, cái pháp này nó quý lắm !

Tới 2000 năm là cả thế giới phải biết cái pháp này ; đó ! Ráng thực hành đi ; bởi vì đây là một cái trật tự trở về với cái căn bản sẵn có của chính mình ; và mình hưởng được cái hạnh phúc của mình. Chớ hồi nào tới giờ tất cả bao nhiêu người ngồi trong này, không có ai biết hạnh phúc ! Tu đi, rồi mới thấy hưởng cái hạnh phúc : “Ta là vũ trụ ; vũ trụ là ta,” mới thấy có hạnh phúc. Ôm cái ta đây không á, là cái người đó là nghèo nàn chớ không có hạnh phúc ; dù có bạc tỉ cũng là một thằng nghèo nàn mà thôi, không có hạnh phúc đâu, bởi vì tâm linh của nó, nó bỏ mà ! Biết không ? Nó bỏ tâm linh rồi, là người nghèo nàn mà thôi ; không phải người giàu đâu.

Bạn Đạo3 : Thưa Thầy, con cũng có câu hỏi !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Cũng để tìm hiểu nhân cái câu chuyện của anh gì đó !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Thì 1973, thì con trong quân đội, thì con với mấy anh em bạn cũng đi ở Đà Lạt đó !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Cũng học cái môn Phật Quyền.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Cũng học cái câu nguyện, rồi cũng thề đồ, cũng như mình cứu độ chúng sanh. Rồi ông thầy ổng cho con phép ; rồi ổng nói có những câu để mà luyện để cho những vị tổ nhập mình đó ; thì con thấy con thích lắm tại vì mình thanh niên ;

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Lúc thanh niên, thích học võ.

Đức Thầy : Ma nhập cũng chịu mà ; ma nhập cũng chịu ! Ma nhập, mà trúng lô tô, là làm liền !

Bạn Đạo3 : Rồi con cũng đứng trước bàn tổ, con cũng vái nguyện, con cũng chắp tay ; nhưng mà mấy thằng bạn con là nó vô cái nó múa quyền, đánh đẹp lắm ! Bình thường thì nó không có biết gì đâu.

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Nhưng mà nhập vô, nó oánh rất đẹp ; mà thấy thích lắm !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Con cũng muốn ; mà cứ đứng hoài, mà cứ kêu tên tổ hoài, mà chảng có ai nhập hết !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Gần cả năm, lúc nào cũng uống bùa ; dữ, làm dữ, rốt cuộc gần cả năm cũng không ai nhập được.

Đức Thầy : Là cái căn cơ khác : căn cơ nhẹ. Còn kia, nó yếu, nó lệ thuộc ; mà nhập, nó đánh thiệt đẹp ; nhưng mà tới hồi mà cái, cái thần linh không nhập là nó không biết đánh ; thì nó ngu cũng hườn ngu ; học cái gì ! (cười) Có bao nhiêu đó mà không biết xét à ? Ngu cũng hườn ngu, mà biết học cái gì ! Cho người ta mượn xác chơi thôi ; đó ! Cái đó, phải mất thì giờ không ? Mấy chục năm ở thế gian, không học được cái gì hết !

Bạn Đạo3 : Con cũng thích lắm, nhưng mà đứng trước bàn tổ nguyện xin hoài mà chả thấy gì hết !

Đức Thầy : Có người vô được, có người vô không được ! Có người, cái căn cơ người ta cao, nó vô không được !

Bạn Đạo3 : Dạ.

Đức Thầy : Cũng như tôi nè, hồi trước tôi đi với ông Tư, ông Tư ổng đánh con quỷ ; mà, tất cả, ổng đuổi ra đằng sau, đóng cửa hết, bắt một mình tôi đứng đó ! Tôi nói : “Tôi cũng phải chạy sau Ông chớ ? Ông kêu tôi, “Đứng đây” ! “Nó vô làm sao ?” Ổng nói : “Không sao ; nó không có vô Bạn được.” Tôi đứng cũng như ; … tôi cũng làm tàng, tôi đứng coi sao.

Ổng nói : “Mày nhập bạn tao đi !” Cái, lúc đó tôi nghe cũng sợ chớ, “Rủi nó nhập thì làm sao ?” Mà mình đâu có biết vụ gì ! “Mày nhập bạn đi !” Cái, tôi cũng đứng vầy ; mà nó không nhập ! Nó lại xá ! Tôi nói : “Mình, chắc cũng ngon đó chớ !” (cười) Lúc đó tôi mới chịu tu ! (cười) Mà thử nhiều lần như vậy đó !

A, có ông Lưu Thông, là một ông huề thượng theo ổng ; đánh gì đánh, nhất định không xá Ông Tư ; không, không xá Ông Tư : “Ghét thằng già đó ; không có xá !” Không có lạy Ông Tư. Rồi cái, khi mà ổng, ổng ngã xuống, thấy ngã rõ ràng, bật ngữa vậy, cái ông Thông ổng tỉnh dậy. Rồi Ông Tư Ổng nói : “Bây giờ, bây giờ Mày giỏi, Mày nhập xác bạn tao đi !” Tôi đứng đó ; nó không dám nhập ! Không dám ! Thì cái đó, mỗi người cũng có tu nhiều kiếp. Sau này tôi mới tìm ra, “Té ra mình tu nhiều năm rồi, không phải mới đây ; mà là cái tâm mình là cứu người, không có phải hại người.” Ông bạn tôi mà ; ông bạn chỉ tôi đi tu, mà ổng bị nhập thì tôi phải cứu ổng chớ ! (cười) Tôi phải cứu ổng ; cứu ổng thì tôi phải hy sinh ! Đó ; mà con ma không nhập tôi được !

Bạn Đạo3 : Con thì lúc đó thì, đúng ra là, cũng rợn ; không có một cái niệm gì hết á !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Đạo, hay là mình thấy thích học, mình thấy cái đó hay, mình thích học ; biết quyền Phật

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Mà đánh võ vậy thôi ; thích lắm !

Đức Thầy : Ừ !

Bạn Đạo3 : Nhưng mà theo hoài, theo cả năm mấy, nhưng mà rốt cuộc cũng không được, thì thôi, dang luôn !

Đức Thầy : Cái đó, mỗi người, cái căn cơ ; không phải là mang cái xác này là mới tu ; có người, người, người ta tu nhiều kiếp rồi, không cách nào nhập được ; rồi họ gặp cái chánh pháp là họ đi luôn, họ không bao giờ thay đổi.


----
vovilibrary.net >>refresh...