Ðón Thầy Tại Nhà Thờ Stanton - 1989 - Cuốn A

: Kính thưa quý Bác, quý Anh Chị; sau đây là bản tin tức về Đại Hội Long Vân, kính thưa quý bạn, Đức Thầy và Cha Nhẫn Hòa đã đồng ý ủy thác cho bạn đạo vùng San Jose chúng tôi tổ chức Đại Hội Vô Vi tháng 7 năm 1989. Từ ngày 2 chu lai đến trưa ngày mồng 4 chu lai năm 1989 tại Thiền Viện Hai không và đặt tên là Đại Hội Long Vân.

Thầy và Cha đặt tên đại hội năm nay là Long Vân để nhắc nhở chúng ta rằng: Đây là giai đoạn sàng sẩy và một chuyển biến quan trong trong Vũ Trụ mà các tôn giáo chính có đề cập tới, kẻ không tu hành bị sàng sẩy tức là bị mọi sự hoạn nạn bất ngờ kì lạ hoặc bị thiên tai địa ách. Người tu mà thiếu tu sẽ bị sàng sẩy, nghĩa là không được lựa chọn về thánh địa để dễ dàng tu tiếp. Ngõ hầu đạt giải thoát hoặc trở về với Đấng Cha Trời.

Sau Đại Hội Long Vân này, chưa chắc có còn Đại Hội nữa không! cũng sau Đại Hội này thì còn vài năm nữa là chúng ta có hoàn cảnh trở về được quê nhà. Cho nên, đây là một dịp đặc biệt để duyên phước cho chúng ta về mặt tâm linh nhưng mà cũng là một khó khăn cho chúng ta về phương diện tài vật.

Thưa quý bạn, việc tổ chức đại hội theo chúng tôi trù tính phải tốn đến 65.000 đô la tất cả, bạn đạo địa phương chúng tôi có khoảng 50 người; mặc dầu có vài bạn đạo phát tâm 1000 đồng, mặc dầu mấy Bác ăn lương hưu trí đã cố gắng đóng góp mỗi bác 500 đồng. Nhưng tổng số thu mới được khoảng 20.000; vì thấy hoàn cảnh khó khăn đó, Đức Thầy đã thương tình ban cho 1000 đồng. Vì thấy hoàn cảnh khó khăn đó, Anh Nguyễn Cao Thuấn đã phát tâm 2000 đồng.

Thưa quý bạn, số tiền thiếu hụt khoảng 45.000 chúng tôi không biết trông mong vào đâu ngoài sự phát tâm rộng rãi của bạn đạo bốn phương, và số tiền quý bạn ủng hộ khi đi dự đại hội để chúng tôi có đủ khả năng lo mọi tiện nghi cho quý bạn; sở dĩ số tiền tốn phí lên tới 65.000 đồng là vì chúng tôi phải chi các khoản sau đây:

Hệ thống nhà tắm và vệ sinh $20.000; thuê ủi đất và làm bằng phẳng $5000; thiết lập giảng đường đủ chỗ cho 500 bạn đạo $4000; xây cất cổng chào cho đại hội $4000; mở rộng nhà ăn và nhà bếp $7000; thiết lập nơi nghỉ đêm thoải mái cho 500 bạn đạo $10.000; mái che sân khấu, ván lót $4000; hệ thống âm thanh $2000; dụng cụ làm bếp cùng chén đĩa $2000; thuê $500 ghế gấp để ngồi $2000; lập vườn trẻ cho các em nhỏ cùng đi với bạn đạo $3000; phương tiện vận chuyển để công tác trong 6 tháng giữa khoảng San Jose và thiền viện cách nhau 200 mile là $2000.

Thưa quý bạn đây là một cơ hội ngàn năm có một để quý bạn tạo công quả tròn đầy trước khi dọn gánh trở về, mà về trong vinh quang cởi mở, nhà ta ăn không hết như Đức Thầy đã nói trong băng Đại Hội Tâm Linh thâu tại Vancouver BC ngày mùng 05 tháng 07 năm 83. Vì các lý do nói trên, chúng tôi thiết tha kêu gọi sự phát tâm của quý bạn và khẩn khoản mời quý bạn tham dự đại hội thật đông đủ, nơi gần cuối cuộn băng Xuân Ba mới rồi, Đức Thầy khuyên chúng ta rằng: “Các bạn cố gắng tu đi! các bạn sẽ tương ngộ những vị chơn tu thực sự đóng góp”; rất có thể đây là dịp quý bạn tương ngộ các vị chơn tu ấy, xin nói ít để quý bạn hiểu nhiều; chúng tôi hết lòng trông mong nơi quý bạn, hoan hỉ chào đón quý bạn và chân thành đa tạ quý bạn.

San José, ngày mùng 01 tháng 02 năm 1989

Đại diện gia đình Vô Vi Bắc Cali

Hoàn Nguyên.

BĐ2: Thưa các Bác, các Anh, các Chị trong thời gian chờ Thầy đến; xin các Bác, các Anh, các Chị định tâm, tịnh tâm và hướng về Đức Thầy; cảm ơn các Bác, các Anh, các Chị.

Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Vĩ Kiên Phật; kính thưa Đức Thầy, thật là một niềm vinh hạnh lớn lao cho chúng con, tất cả bạn đạo vùng Nam Cali được hạnh ngộ và được Thầy mang thanh quang điển lành trong những ngày đầu xuân; thay mặt tất cả bạn đạo vùng Nam Cali cũng như tất cả bạn đạo trên toàn thế giới, chúng con kính xin gởi đến Đức Thầy lời cầu chúc tốt đẹp nhất trong năm Kỷ Tỵ. Chúng con nguyện sẽ tu hành tinh tấn hơn trong năm Kỷ Tỵ để không phụ lòng mong muốn của Đức Thầy. Sau đây kính mời cụ Hoàng Đạo Lượng lên trình bày cảm tưởng đón mừng Đức Thầy.

BĐ3: Kính thưa Thầy, con là Hoàng Đạo Lượng; nhờ ơn Trời Phật, nay đã được 88 tuổi rồi; vì là cao niên nhất nên các bạn đạo cử con lên để chào mừng Thầy. Thưa Thầy, chúng con không những là vui mừng mà còn là được đại phúc đã được đón tiếp Thầy hôm nay. Riêng về phần con vì sức yếu không thể đi dự các cuộc đại hội được, nên được gặp Thầy hôm nay là một dịp rất hiếm có; nhân đây là đầu năm mới Kỷ Tỵ, chúng con xin kính chúc Thầy được trường thọ, thọ lâu dài, thọ mãi mãi, để dìu dắt chúng con trên con đường đạo.

BĐ1: Kính mời Anh hội trưởng Bùi Toán đọc diễn văn đón mừng Đức Thầy.

BĐ4: Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn, Nam Mô A Di Đà Phật vạn vật thái bình.

Kính thưa Đức Thầy, kính thưa quý bạn đạo; hôm nay thật là một duyên lành, một đại hồng ân cho các bạn đạo vùng Nam California chúng con, được dịp đón tiếp Đức Thầy về sinh hoạt cùng chúng con; sau hơn 1 năm trời xa cách, Đức Thầy đã về vùng này để ban thanh quang điển lành đến cho đàn con u mê của Đức Thầy.

Chúng con là những tội hồn còn đầy trần trược, mê muội, còn sống trong sự quay cuồng ở những cái “ĐÔ THỊ GIẢ” mà Thầy đã giảng dạy cho chúng con; và tưởng mình đã đạt được hạnh phúc thực sự để rồi ôm lấy cái giả danh, giả thực chất đó để tạo nên bao sự tranh chấp, mê muội, chia rẽ trong tư tưởng và phản trắc trong tâm hồn; và tất cả những điều này đã làm nhọc lòng Thầy, nhọc lòng Cha. Do đó, hôm nay chúng con thành tâm kính đảnh lễ Thầy và kính xin Thầy ban cho chúng con những lời chỉ dạy để giúp cho chúng con ý thức được con đường mà chúng con phải đi; thành thật cảm ơn sự quan lâm của Đức Thầy hôm nay!

ĐT: Thành thật cảm ơn ban tổ chức! Anh hội trưởng và tất cả bạn đạo ở đây đã hướng tâm về thanh tịnh; càng ngày càng đông đảo huynh đệ tỷ muội biết rằng: Ta phải làm được việc cho chính ta, nếu ta không thanh tịnh thì đời nó sẽ lôi cuốn, nếu ta không thanh tịnh thì chính ta là người tự lường gạt ta; vì đó ngày hôm nay số người càng ngày càng gia tang; bất chấp những sự tị hiềm, phê phán từ bên ngoài hay ở bên trong nhưng mà chuyện hội tụ tâm linh đã có thật.

Tại sao chúng ta phải thấy cái sự hội tu tâm linh là có thật? Mọi người nao núng muốn về đâu, muốn trở về sự an vui hạnh phúc trong nội tâm, ngày hôm nay có sự hiện diện của tôi đến đây để thăm hỏi các bạn. Nhân dịp sức khỏe tôi cũng được khôi phục, vui vẻ tươi tắn, trực diện với các bạn cũng không khác là món quà đầu năm chúc phúc cho các bạn sớm tu, sớm thanh tịnh, sớm trẻ trung, sớm được tận hưởng hạnh phúc trong nội tâm.

Không ai có thể khống chế sự quân bình trong nội thức của chúng ta được, nếu chúng ta vẫn giữ sự quân bình thăng hoa tu học. Đó là các bạn hướng về luật dấn thân hy sinh đạo đức. Khi các bạn được quân bình là thừa thải; và sau sự thừa thải đó là các bạn vô quái ngại bất cứ nơi nào, mới thấy chúng ta đã giáng lâm xuống thế gian là tạm, ngự trong cái Tiểu Thiên Địa này điêu luyện ta, điêu luyện phần chơn thức từ giờ phút khắc, tù tội đủ thứ!

Người tu càng cao càng thấy mình ở thế gian đang bị giam trong một cái Địa Ngục trần gian là thể xác này; có thể xác, tăm tối vô cùng; ăn miếng ăn, nhai miếng thịt, ác ôn! không thấy cái hành động ác ôn của chính mình, chưa quán thông được. Cho nên, càng tu các bạn càng thanh tịnh; một miếng nhai của các bạn là một bước hạnh tiến để độ tha; khi mà bạn hiểu được qua những cơn điêu luyện hy sinh của vạn linh vạn vật, và để cầu tiến trở về con người và tiến về con đường chư Phật bất khuất, thì lúc đó các bạn thấy sung sướng vô cùng.

Tôi chấp nhận, tôi dự thi, tôi học thi; bất cứ hoàn cảnh nào sống cũng học hỏi, chết cũng học hỏi, không có cái gì kêu bằng hù hiếp được hết! khả năng cuối cùng của tôi đang mang, tha thứ và thương yêu là khả năng cuối cùng của chính tôi. Mọi người chúng ta đều có khả năng đó, chúng ta dư thừa của cải tại trần gian nhưng mà chúng ta chỉ thiếu thanh tịnh mà thôi. Nếu các bạn có của cải cộng với sự thanh tịnh đó là các bạn đã đem đạo vào đời, hạnh phúc gia cang tốt đẹp, tình người thể hiện trong nhà; một bước đi, một câu nói, một hành động, vui hòa từ trong gia cang ra tới xã hội.

Ngày hôm nay chúng ta tốt đẹp, vui lành; chúng ta sống trong những sự bất ngờ, giây phút bất ngờ, được ra đến đây, được ở căn nhà thờ này, yên lành! bạn đạo hướng tâm về thanh tịnh để hiểu rõ nguyên lý và khả năng sẵn có của chính mình; chúng ta là một, đâu có hai; biết thương ông Tám, thấy ông Tám tội nghiệp, đi đây đi đó, ông đó khùng ư? Không! ngày hôm nay, giờ phút này các bạn kiểm điểm ông Tám có khùng không? ông Tám có thấu triệt tâm thức của các bạn không? ông Tám có thấy sự đau khổ của các bạn không? ông Tám có thấy sự mong muốn của các bạn không? sự đau khổ của các bạn ở đâu? Ngay cái thể xác tinh vi này cấu trúc bởi siêu nhiên mà có, cả một hệ thống thần kinh thương yêu mang xuống thế gian mà chưa thực hiện được, đau khổ chỗ đó!

Xác của ta, ta không có quản lý được; xác chúng ta, ta thiếu thanh tịnh để khai thác niềm tin sẵn có ở bên trong và nhiệm vụ sẵn có ở bên trong là đến đây thực hiện yêu thương và tha thứ. Cho nên, khi mà các bạn ngồi dòm lại các bạn rồi, thấy rõ rồi, chúng ta là một, không có khó khăn! cho nên, ngày hôm nay chúng ta đi gần tới là một; cho nên, huynh đệ tỷ muội ngồi chung nhau trong căn phòng này.

Tâm nó đón rước tôi? không phải! tâm các bạn muốn tìm một cái gì quý báu nhất trong cuộc đời của các bạn mà các bạn đã bỏ quên là thanh tịnh và sáng suốt; và khi các bạn đạt được thanh tịnh và sáng suốt, các bạn là một khối từ bi, một khí giới tình thương vô tận, không bao giờ bị diệt. Chúng ta ra đây vỏn vẹn chỉ có tâm linh, tình thương, xây dựng, cởi mở là chúng ta học hỏi đến nay; bài học sắp sẵn rồi! không có một người nào chối cãi cái định luật Sanh Lão Bệnh Tử được; khổ phải mang, hòa tan trong khổ, bước vào khổ, thực hiện khổ mới được có cơ hội bước vào biên giới của Phật Pháp là thanh tịnh.

Ngày hôm nay, những vị bô lão đã thấy rồi, tôi khổ! Trước kia những vị bô lão tươi đẹp, có chồng có con; lo cho đứa này, lo cho đứa kia, lo cho đứa nọ. Tới ngày nay, cũng chưa có yên, khổ thật khổ! càng khổ, nuôi nó lớn, nó bỏ nó đi; còn một mình đó nó mới tưởng tới Trời Phật; nhân cái cơ hội để bước vào biên giới của Phật Pháp thì phải buông bỏ; buông bỏ những sự tranh chấp của nội tâm, thể hiện chất từ bi sẵn có của chính mình thì hoa sen mới nở rộ được.

Cho nên, tôi rất vui! về đây nhìn bao nhiêu người trực diện với tôi trong cái tình thương xây dựng, và đã tự mình trui luyện qua những cuốn băng, những lời giảng của tôi trong đường lối thực hành, không có vá víu, không có mượn kinh sách, không có mượn đường lối bất cứ của ai. Nhưng mà thực chất đi đến đâu nói đến đó, nhận thức rõ chúng ta đang sống cũng học hỏi và chết cũng tiếp tục học hỏi, thì không có sanh tử luân hồi đối với những người Vô Vi; nhưng mà tâm chúng ta biết được điều này, chúng ta mới thực hiện được từ bi; nếu không biết được điều này thì chúng ta còn ở trong mê chấp, phe này nhóm nọ; kì thật từ bi là trên hết. Cho nên, các bạn thấy tôi nhịn nhục đủ cỡ, ai muốn làm gì thì làm! nhưng mà việc làm của tôi, tôi sẽ trình bày những sự thật của tôi đã đạt; và tôi đi đến đâu thì các bạn nếu muốn học cứ theo đó mà học mà hành cho tự mình thăng hoa, tự mình cởi mở thì mới đạt được một cái hạnh phúc chơn tâm.

Tu phải lấy chơn tâm mà tu, tu không phải lấy lý thuyết đôi môi mà tu; tu trong thực hành dấn thân trong mọi nơi, thì chúng ta đã dấn thân rồi! đâu phải người tu Vô Vi mới dấn thân; ra đây vượt biên, ông đó đã dấn thân rồi, ổng đi trên chiếc thuyền không biết ngày mai; nhưng mà bất ngờ ổng đã đến đất liền này, rồi ổng tu, ổng làm phước, ổng làm điều lành, ổng giúp đỡ mọi người, rồi bất ngờ ổng ở Thiên Đàng làm sao! ai nói trước ổng không được lên Thiên Đàng? cho nên, người tu không được kì thị bất cứ một người nào; tâm người ta biết tu phước, tâm người ta biết thương yêu, tâm người ta biết xây dựng. Mà ta chỉ biết cái tâm là hồn nhiên vĩnh cữu thì người đó là người đạo.

Cho nên, nhiều bạn đã được thiền một tiếng, hai tiếng, đi kì thị người này người nọ; sai, không đúng! thiền để sửa mình nhanh hơn, nhưng mà hiểu được thì chúng ta mới quý những người không thiền mà biết đạo; cho nên, chúng ta là con người tu để trở về quân bình để sống với cộng đồng, sống với tất cả, sống với mọi người, sống với mọi gia đình trong cái nguyên ý nhịn nhục vô cùng để xây dựng cho nhau.

Vốn thực chất của người tị nạn Việt Nam ở khắp thế giới chỉ giữ có hai chữ “NHỊN NHỤC” là xây dựng cơ đồ tâm linh trở lại. Lúc đó chúng ta mới có cơ hội về quê hương; thiếu nhịn nhục không làm được cái gì! tranh chấp giới hạn, bệnh hoạn đau khổ triền miên, ăn không ngon, ngủ không yên, làm được việc gì sanh loạn, làm cho cái xã hội bất an, tội đó ai chịu? Chính hành giả phải chịu.

Cho nên, chúng ta hiểu được rồi; chúng ta ra đây, chúng ta nhìn đủ thứ đủ phương diện hết, vỏn vẹn chỉ có tâm linh giữ lấy tu mà thăng hoa, tu để tiến, tu để thực hiện. Từ hồi nhỏ đến lớn cha mẹ thương yêu cách nào, ta làm sao sử dụng cái dung lượng thương yêu đó để đem ra xã hội quần chúng. Sống trong một nếp sống bình an cởi mở và phát minh nhiều điều hay tốt cho nhân loại ở tương lai. Cho nên, tôi thấy những người Vô Vi cố gắng tu, cố gắng lui về thanh tịnh chắc chắn là một vật báu của xã hội ở tương lai.

Hôm nay, vui thay và lành thay! tôi về đây được thăm bà con thì cũng dành ra thì giờ để cho bà con huynh đệ tỷ muội có những sự thắc mắc; mình lên đây trao đổi để tiếp tục học hỏi và cống hiến cho huynh đệ tỷ muội khắp năm châu đồng học với chúng ta, thành thật cám ơn sự hiện diện của các bạn!

BĐ1: Chúng con thành thật cảm ơn những lời giảng dạy quý báu của Đức Thầy, và Đức Thầy đã cho phép quý bạn đạo nêu lên những câu hỏi, những thắc mắc; xin mời quý bạn đạo tự nhiên lên đây để đặt câu hỏi. Và phía bên kia có Microphone, xin mời quý bạn đạo đặt câu hỏi để Thầy giải đáp.

ĐT: Cái gì không có thì thèm, mà vắng là muốn thấy; nhưng mà giờ có mặt mà không trao đổi học hỏi thì đâu có biết cái thằng cha già này đã đi khắp thế giới có tiến bộ không, thử đi!

BĐ1: Mời em bé Huỳnh Đào muốn lên đặt câu hỏi.

BĐ5: Dạ Thầy, con hỏi Thầy: Khoảng chừng 2, 3 tháng nay đó, lúc con thiền không biết tại sao mà cái hai bên lỗ tai nó cứ ù ù ù, nó cứ đẩy ra, nó không có sự thoải mái; khoảng chừng 2, 3 tháng nay nó bị hoài không biết con…, thở hoài nhiều khi ở dưới nó nóng.

ĐT: Cái đó là con bị về Hỏa Can rồi, cái Gan đó!

BĐ5: Dạ.

ĐT: Cái Gan của con đó! con phải đi check lại bác sĩ; nhiều khi con ăn uống đồ nóng nó cũng có vậy.

BĐ5: Dạ.

ĐT: Ờ!

BĐ5: Nhiều khi con thấy không có được thoải mái, con hỏi là.

ĐT: Thì đó là vì cái Gan con rồi.

BĐ5: Dạ, phải check lại bác sĩ?

ĐT: Check lại bác sĩ, hay là con uống thuốc tàu thì uống thuốc mát thôi là nó xuống à! cái tăng xông nó xuống à! bị nóng Gan chớ có gì đâu.

BĐ5: 2, 3 tháng nay nó cứ bị.

ĐT: Phải như vậy, nó không phải là cái đạo đâu! cái đạo nó là siêu nhiên hồn nhiên, thoải mái nhẹ nhàng, sung sướng.

BĐ5: Dạ, cám ơn Thầy!

ĐT: Cái xác nào nó cũng có problem. Cái xác nào nó cũng có bệnh; cái sự vận hành nó lúc kẹt lúc thông; vì sao? vì cái mồm ác lắm! ăn hoài, nhai hoài, nuốt hoài, bắt nó làm việc hoài, làm quá nó phải hư; con hiểu không?

BĐ5: Dạ.

ĐT: Nhiều người nói tôi hiền vậy mà ông bắt tôi đi coi cái phim, mà phim ... tôi thấy tôi sợ quá, ác quá. Tôi nói: “ Hiền vậy đó, mà chưa thấy cái ác của mình”; hỏi: Tại sao? ác chỗ nào? “Mới ăn miếng thịt bò đó nhai cho thiệt nát, con bò nó đau biết là bao nhiêu! nó còn hơn cái đánh; nó còn đứng dậy được mà người ta coi cái đó hiền hơn; cái miệng mình ác hơn mà không coi, hiểu không?”

BĐ5: Thưa Thầy, con muốn hỏi Thầy: Tại sao mấy bữa rày con với anh con hồi đó tới giờ thân lắm! sao nhiều lúc cãi lộn hoài, con không có ưa gì hết à.

ĐT: Bởi vì con đi không đúng đường lối của Thầy; Thầy kêu con nhịn nhục, con lại đi làm thợ cãi, con hiểu không? con muốn học cái đường lối con phải trở về nhịn nhục, khép mình để con hiểu con; mà con quán thông con đó, con lại cứu anh con và giúp luôn con; bởi vì “NHẤT LÝ THÔNG VẠN LÝ MINH”, những cái cơ cấu cơ tạng của con mà con hiểu được rồi đó, thì tất cả thế giới con hiểu hết rồi, thì con phải nhìn lại tự tánh của con; con thấy con đang lôi thôi, con thấy con hơn anh con để làm gì? Cãi để làm gì? ghét anh con để làm gì? Thương anh con để làm gì? tại sao con không biết thương con? để con tìm tàng những sự quý báu trong nội thức của con; rồi con mới kêu bằng thật sự sống ở trong tự nhiên cống hiến mọi nơi mọi giới, con thấy không? con có tiếng là happy mà! mà tại sao lại đôi co cãi lộn?

BĐ5: Tự nhiên con thấy con nói hoài, con bực hoài!

ĐT: Không có bực được! bởi vì cái đó là bài học của con, kêu con là happy mà con không có từ bi. Cái bực đó, nó mới khiêu gợi, con thấy con còn cái tần số nào? con một tần số từ bi. Bây giờ con lui về từ bi, con an tọa thì con tỏa ra cái từ quang, anh em sống với nhau vui quá mà! trong cái cảnh kêu bằng… nếu mà con lên niết bàn cãi lộn thét xuống Địa Ngục rồi còn cái gì (cười), phải không? Cho nên, lên niết bàn phải sống từ bi với nhau, thì hai là một, đâu có gì cãi được đâu con! còn gì nữa?

BĐ5: Con đi làm, con thấy con còn chấp quá.

ĐT: Ờ, đó! con thấy con chấp là con chưa được; khi con tu thanh tịnh quân bình rồi, tới con gặp chấp là con phá chấp. Con gặp mê là con phá mê, là con đã quân bình; đó là con đã nắm được cái điều luật của Vũ Trụ; luật của Vũ Trụ mà nó chấp đó thì người ta chết hết à! con thấy không?

BĐ5: Dạ.

ĐT: Nó chấp, người thế gian chấp, nó phá chấp; người thế gian mê, nó phá mê. Thành ra, nó có một cái Vũ Trụ sống cộng đồng với nhân loại và chế tạo ra nhân loại có một cơ tạng y như như vũ trụ mà để cho con người thức tâm thấy Vũ Trụ là người lúc đó mới có sức mạnh từ bi, còn gì nữa?

BĐ5: Dạ, con cám ơn Thầy, cho người khác…

ĐT: Nói nữa đi! nhiều chuyện lắm mà, cứ quay telephone kiếm ông Tám để nói chuyện hoài mà.

BĐ5: Dạ, tại lúc đó con buồn thiệt là buồn; nhưng mà nhà con cứ cãi lộn hoài, con buồn muốn tự sát luôn! rồi cái gọi bạn đạo, bạn đạo giúp.

ĐT: Đó, con thấy không? cái buồn nó do đâu đem ra? buồn là trược.

BĐ5: Dạ.

ĐT: Tuổi trẻ của con là trược nhiều hơn thanh.

BĐ5: Dạ.

ĐT: Cho nên, con phải niệm Phật để con giải trược thường xuyên nó mới quân bình.

BĐ5: Dạ.

ĐT: Con không niệm Phật thường xuyên thì tự nhiên con nói chuyện chơi thét rồi cái trược nó dồn lên à! nó dồn lên rồi con thấy con thắng thế, con tưởng con thắng luôn đó; rồi đối phương người ta giận, con thấy con tức rồi, con thấy không? cái tuổi của con là trược nhiều hơn thanh, phải học bài trược? nhưng mà mình có cái pháp niệm Phật để giải trược thì lúc nào cũng nắm được sự quân bình để đối đãi giữa con người và con người.

BĐ5: Dạ, cám ơn Thầy! không biết nói gì hơn.

ĐT: Cảm ơn con!

BĐ1: Xin mời Chị Hằng.

BĐ6: Kính thưa Đức Thầy; hôm nay đầu xuân Kỷ Tỵ, con trước tiên con xin chúc phúc cho Đức Thầy với lại Đức Cha được dồi dào sức khỏe để hướng độ chúng sanh. Sau đây, con xin Thầy chỉ dạy cho con; tại vì trong một cái băng kia con có thấy Thầy nói là khi mà mình niệm Phật tùy theo hơi mình ngắn hay là dài thì mình niệm 6 chữ trong một hơi, mà trong một băng khác con có thấy có một bạn đạo cũng hỏi như vậy thì Thầy lại bảo là đừng có để ý cái hơi, rồi mình cứ niệm Phật; thì thưa Thầy, cái nào là đúng?

ĐT: Khi mà niệm ra miệng á! tôi đã nói rõ, tôi niệm ra miệng tôi niệm một hơi cho các bạn xem là: Nam… Mô… A… Di… Đà… Phật… niệm ra bằng tiếng; còn các bạn nghe theo đó, dùng ý niệm, đâu có dùng hơi; ý, hơi hai cái khác à! ý nó đi nhanh hơn; cho nên, co lưỡi răng kề răng dùng ý niệm Nam Mô A Di Đà Phật đâu có dùng hơi. “LÒNG CHO RIÊNG MỚI GỌI LÀ THẦN”, phải dùng ý, tu bằng trí bằng ý; cho nên, trong cái cuốn băng đó nói rất rõ ràng mà.

BĐ6: Thành ra, khi mình niệm bằng ý thì mình không có để ý cái hơi?

ĐT: Để ý làm chi! để giải thoát mà, Biển Cho Lặng Minh Châu… quân bình rồi là: “BIỂN CHO LẶNG MINH CHÂU MỚI PHÁT, LÒNG CHO RIÊNG MỚI GỌI LÀ THẦN”, ý mình niệm Nam Mô A Di Đà Phật thanh thanh dịu dịu, thanh thanh dịu dịu, thanh thanh dịu dịu, nó đi ra. Người ta nói co lưỡi răng kề răng, không có nói; nhưng mà tôi niệm để cho các bạn dùng ý đi theo.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Đâu có phải dùng hơi, hơi tôi đâu có kêu dùng hơi đâu!

BĐ6: Dạ, thưa Thầy, con xin hỏi một câu nữa: Khi mà mình Thiền Định đó, thì mình tập trung ngay ở trên đỉnh đầu này hay là cao hơn khoảng một gang, hay là càng cao càng tốt?

ĐT: Tập trung là luôn luôn khởi đầu ngay trung tim bộ đầu, rồi sau này luồng điển thừa tiếp được bên trên thì nó được bay cao thì nhớ theo bay cao.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Đó là chơn tâm, khi mà nó hòa với vũ trụ rồi! không có vụ tập trung ở đây nữa, lúc nào cũng nghĩ về Nam Mô A Di Đà Phật; nó còn nhớ Nam Mô A Di Đà Phật, nó còn khó hơn niệm Nam Mô A Di Đà Phật.

BĐ6: Dạ vâng, nhưng mà lúc thiền định đó, thì là đến trình độ nào thì mình mới tập trung cao hơn khoảng một gang.

ĐT: Mình cảm thấy, mình cảm thấy khả năng mình tiến tới đó.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Cũng như bây giờ đêm nay tôi ngồi tôi thiền, cái tôi thấy nó xuất ra, thấy nhẹ, “À! đêm nay chắc tôi đi luôn”, tới đó nó nặng rồi; mình mới thấy khả năng mình nhẹ tới đó là không có thể vượt qua khỏi được, phải hồi trở lộn lại, chị thấy không? thì mình phải cố gắng làm nữa, làm nữa, nay một chút, mai một chút. Chị muốn thêu cái áo cũng phải nhiều mối lần lần hợp thành một miếng vải, một cái áo.

BĐ6: Dạ

ĐT: Làm việc đạo cũng vậy, mình phải từ từ ý thức khai mở từ khuyết này tới khuyết nọ. Những cái khuyết ở trong này nó mở đều thì cái đầu này, nó rờ mới thấy cái đầu, không rờ đâu có thấy đầu, nhẹ nhàng!

BĐ6: Thưa Thầy, con có thể con tập trung lên cao được; nhưng mà khi mà con hỏi Chị Vân Khanh đó, thì Chị nói là phải tập trung ngay ở trên đỉnh đầu để phá cái đầu mình ra trước, Chị nói như vậy.

ĐT: Cái đó là khởi điểm.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Rồi sau này mà rút được lên cao cứ thả lỏng lên cao.

: Dạ, càng cao càng tốt?

ĐT: Đó là chơn tâm; ai chửi Chị, ai giận Chị, Chị thả lỏng đi! rồi Chị sẽ trả lời với một câu êm ả trong tâm thức của họ.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Đó là từ quang.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Chơn tâm, trực chỉ chơn tâm thành Phật là ở chỗ đó; cái từ quang nó tỏa cho họ.

BĐ6: Dạ, thưa Thầy; con thấy khi mà mình cúng bái cái gì đó hay là mình lễ Phật, hay là mình cúng người chết đó; người ta hay thắp nhang là để làm cái gì?

ĐT: Đó là người đời; điều thứ nhất họ tới họ cúng đám ma thì họ sợ ma bắt, mà ma là sợ lửa; thành ra, mấy ông Thầy ổng kêu: Mày thắp cây nhang đi! ma thì sợ lửa, thắp nhang nó không dám tới phá quấy.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Thắp nhang rồi quỳ lạy làm một cái lễ vậy thôi, cũng như ân nghĩa quen nhau để trả cái lễ.

BĐ6: Dạ .

ĐT: Cái người đời hay thị phi; người ta còn sống người ta không có làm gì cứ nói xấu họ không à, thôi! ổng chết mình lạy cho ổng quên đi (cười), sợ ổng về ổng bắt. Nó nhiều chuyện rắc rối là tại vì cái thị phi, mà hồi xưa mấy ông sư ổng bày ra để cho cái tâm an; chớ hồi bà đó bả còn sống, tôi nói xấu bả quá rồi bây giờ tôi tới tôi thắp cây nhang, bả chết thì thôi để bả quên tôi đi; nó cũng có nhiều chuyện đó.

Còn nhiều con cái mang ơn của cha mẹ, con phải quỳ lạy; có xứ như bên Tàu lạy tới bò để trả lại cái hiếu đó, không biết chừng nào mình có cái cơ hội để báo hiếu; đó, thì phải quỳ lạy, quỳ lạy, quỳ lạy, bò theo cái quan tài từ bước một trầy đầu gối hết, để chi? Để chứng minh anh đó là có hiếu với gia đình, làng xóm mới chứng minh anh đó được hưởng cái gia tài đó.

BĐ6: Dạ, thưa Thầy còn lễ Phật thì mình cũng thắp nhang hả Thầy?

ĐT: Lễ Phật thì mình cũng thắp nhang bởi vì tục lệ, nhập hương phải tùy tục; vô chùa ông Thầy ổng bày thắp nhang, ổng có cái lý do mà mình không hiểu, mình nói: “ Ôi! Tao không thắp nhang đâu”, bác, không được! mình nhập hương phải tùy tục. Cái chỗ người ta làm cái nghi lễ như vậy, mình phải vô thắp nhang, mình quỳ lạy, đâu có sao, đâu có tốn hao cái gì! cái chuyện hữu ích. Mình dạy cho Lục Căn Lục Trần nó hiểu thêm một đường lối tận độ của chúng sanh.

BĐ6: Dạ, nhưng mà thưa Thầy; khi mà mình thắp nhang như thế có phải là cái lời cầu nguyện của mình nó đi theo cái khói nhang, nó tới Phật hay không?

ĐT: Không có tới Phật! mình thắp cây nhang mình đứng trước mặt trang nghiêm, người ta mới làm cái hình ông Phật sao trang nghiêm oai nghiêm như vậy. Thôi, mình vừa thắp cây nhang như vậy, thấy: Mình xạo quá, có tội! thưa Phật, độ cho con từ rày về sau con sẽ hướng về Phật; bởi vì ông Phật lớn quá! hướng về Phật, từ đó nó cũng sửa được chút xíu à; rồi ra cái nó nói chuyện hột xoàn, nói ăn hơn thua cái nó quên mất, cái đó nó có; cái đó tôi cũng có đi mấy chùa tôi biết, tôi cũng có làm như vậy. Tôi biết, hồi xưa tôi biết hết mà; những cái gì mà mấy bà đi mấy bà làm là tôi làm hết rồi, thành ra tôi trả lời nó đúng như vậy đó.

BĐ6: Dạ, con xin cám ơn Thầy!

ĐT: Ừ.

BĐ6: Bây giờ con xin hỏi tiếp một câu dùm cho má con.

ĐT: Ừ.

BĐ6: Tại vì má con cũng có một người con cũng hơi bất hiếu đó!

ĐT: Ừ.

BĐ6: Thành ra, mẹ con cũng buồn; mà bây giờ mẹ con biết là chị bị trược hay là chị đang bị đau khổ mà nếu mà muốn giúp thì có cách nào giúp được cho chị không Thầy?

ĐT: Không! khi con người bất hiếu nó cũng đi ở trong cái luật. Vì cái xác của nó mang cái luật Trời, Chị hiểu chỗ đó không? có vay thì có trả, có nhân thì có quả, và khi nó làm bất hiếu thì nó phải học một bài học xứng đáng đúng mức bất hiếu. Lúc đó, nó mới quay về với mẹ hiền, không có nên cản trở nó.

BĐ6: Dạ, bây giờ có cái cách nào cho Chị ấy thức tâm không ạ?

ĐT: Không cần, lo niệm Phật thôi! để tự nhiên nó là người trị nó.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Khi mà bây giờ Chị đang làm con gái tốt mà Chị đi hút xì ke, Chị chơi bời, Chị nhảy đầm, Chị đâu có cần những người tu đâu, có phải không?

BĐ6: Dạ.

ĐT: Một ngày nào, ở cái hoàn cảnh đó nó phụ bạc Chị rồi, Chị mới thấy: Thôi! Chị nhìn lại con đường của mẹ tôi đi là trúng. Bây giờ, tôi mới thấy ăn chay là quý, bây giờ tôi mới thấy nhịn nhục là cần thiết, vì tôi đánh không lại tụi nó nữa, hết rồi! thì lúc đó là lúc nó khổ; mà khổ nó mới có cơ hội bước vào biên giới của Phật Pháp. Mình làm người mẹ cứ lo giữ chơn tâm lo tu; rồi một ngày nào con khổ, con sẽ nhìn qua biên giới của Phật Pháp. Thì mẹ là người đón đường dẫn con.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Phải thời gian, trước khi mình sanh nó ra cũng phải 9 tháng 10 ngày nó mới ra, rồi nuôi nó bao nhiêu năm nó mới biết nói, biết cãi; nó mới làm những điều bất hiếu. Thì bây giờ nó làm điều bất hiếu nó phải học đúng bao nhiêu ngày giờ nó mới trở lại có hiếu. Cái luật nó vậy, thành ra đừng có lo!

BĐ6: Dạ.

ĐT: An nhiên tự toại! kêu bà cụ an nhiên tự toại, lo niệm Nam Mô A Di Đà Phật thôi. Bà cụ biết được bà cụ là bà cụ cứu hết tất cả nhân loại chớ đừng nói cửu huyền thất tổ; làm việc lớn, không nên làm việc nhỏ; nghĩ về một con người đó làm gì? người đó đã có luật rồi và nó đang quằn quại học cho rõ cái luật nó đã phạm phải.

BĐ6: Dạ.

ĐT: Nên cho nó học! không sao, không có chết đâu.

BĐ6: Dạ, con xin cám ơn Thầy!

ĐT: Cám ơn Chị!

BĐ1: Kính mời Anh Lợi lên.

ĐT: Thấy Anh là vô tiền rồi! Lời;

BĐ7: Dạ thưa ông Tám, tôi tên là Nguyễn Phước Lợi.

ĐT: Dạ.

BĐ7: Có 1 vợ 4 con đã mất tích từ tháng 6, 88.

ĐT: Dạ.

BĐ7: Hôm nay lên muốn hỏi ông Tám một chút xíu để về tu thân thôi.

ĐT: Dạ.

BĐ7: Dạ, xin ông Tám có thể cho tôi biết được coi tôi còn có đủ nợ để rước 1 vợ 4 con đó về trả nợ không?

ĐT: Cái chuyện mất tích ở trong cái dịp này là cái duyên nghiệp của mọi người.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Thì Anh muốn rước vợ anh, muốn rước con anh, thì anh không bao giờ thấy vợ con anh chết hết. Anh không nên đặt cái tâm rằng vợ con tôi là chết, Anh hiểu chưa?

BĐ7: Dạ.

ĐT: Anh tới đây là Anh biết cái hồn thì vợ con không có chết, cứ nghĩ như vậy đó.

BĐ7: Cứ nghĩ vợ con chưa chết.

ĐT: Không chết, mà Anh vẫn tu.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Anh tu chớ Anh đừng có phụ nó, nói: Vợ con chết, tôi đi lấy con khác; thì nó cũng đẻ ra 4 con khác cũng khổ nữa, Anh hiểu không?

BĐ7: Dạ.

ĐT: Thì bây giờ mình tu, mình tu để lập lại quân bình.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Mà quân bình rồi đó thì vợ con mình nó hiện diện trước mặt à! nó đâu có chết.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Nhân nào quả nấy, tội nào; tại sao mình đi được nó đi không được? cái phước của nó tiền kiếp không có tu.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Tới đó nó hết rồi!

BĐ7: Dạ.

ĐT: Những người ra, đi ghe ra đây là đi trong cái phước của họ, còn cái phước hết thì phải ngưng nơi đó để học bài và sửa tiến lên.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Thì Anh biết cái luật đó, Anh không có lo nữa!

BĐ7: Dạ.

ĐT: Anh chỉ lo cho Anh thôi!

BĐ7: Dạ.

ĐT: Anh lo Anh tu, tôi là mang xác làm người; mà ở thế gian nó cho tôi cái chức làm cha làm chồng.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Cha phải hiểu tất cả những gì từ trong ra ngoài để độ con; chồng phải gánh vách tất cả những sự nặng nhẹ của tình đời lẫn đạo, thì Anh phải là một người chơn tu trong giây phút này; chỉ hướng về con đường chơn tu, học một cái chuyên môn của cái Pháp Lý Vô Vi khoa học huyền bí Phật Pháp này để Anh trở về một vị chơn tu là Anh không bao giờ bị mất bất cứ một cái gì nữa, đâu còn mất nữa!

BĐ7: Dạ.

ĐT: Lúc đó vợ con nó cũng trình diện rồi, được mình cứu. Mình cứu một cách rất rõ ràng, thấy được, gặp được, và vợ con đang tu bằng cái từ quang hướng dẫn của chính mình.

Anh lo tu, Anh khai mở bộ đầu thì từ quang của Anh hướng dẫn vợ con; nó làm sao nó bỏ nó Anh được; mà Anh làm sao Anh bỏ nó được? thì Anh bắt được cái giềng mối này, Anh mở cái hương đăng của nội tâm là Anh tận độ cả hai, không còn lo nữa! Không, đừng nghe đồng bóng nói: Ô, vợ bây giờ ở đâu, không nghe! chừng nào nó đến mới là …, bởi vì cuộc sống của tôi đều là bất ngờ, bất ngờ tôi đến xứ Mỹ, bất ngờ tôi trực diện với ông Tám.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Thấy không? giây phút bất ngờ tôi nhớ vợ con tôi; bây giờ bất ngờ tôi đã trở về con đường tu; tôi mới thấy rằng tôi đã đồng đi với vợ con tôi bao nhiêu kiếp trên hành trình tu học, tới ngày hôm nay tôi mới ngộ được chơn pháp tự tu.

BĐ7: Dạ.

ĐT: Thì Anh sẽ kiến tánh, sẽ thấy rõ những sự sai lầm của chính mình và tháo gỡ những sự sai lầm của chính mình; và trở nên thật thà, chơn thật, không còn tiếp tục lường gạt mình nữa, đi trên con đường thanh nhẹ trở …


----
vovilibrary.net >>refresh...