[19881113Q1]
[19881112Q2 - VẤN ĐẠO CÙNG THẦY- CUỐN 2B (trùng bài 19881113Q1 - "Vấn đạo cùng Thầy buổi tối- cuốn 3B")]
VẤN ĐẠO CÙNG THẦY- BUỔI TỐI- Cuốn 3B
...
Đức Thầy: Và vật chất đó, nó cũng có, và tất cả là của cộng đồng, của sanh linh cung ứng cho cơ tạng của nó. Nó cũng mong khi mà nhập hội với Anh, nó muốn có sự tiến hóa, mà khi Anh quỳ lạy như vậy là Anh giải nó ra, hỗ trợ cho nó tiến nhanh hơn, là con người trong này, khi nó ăn vô cô đọng thành ra tự ái, "Tao nhà giàu có cá ăn, Mày nhà nghèo ăn rau!"
Người kia nói, "Tao tu tao mới ăn rau, Mày trần trược ăn cá!" Hai bên nó cũng có tự ái không à!
Nó lạy để nó gì?
Nó giải cái trược!
Thì con người đó không có tự ái.
Chớ mọi người chịu lạy như vậy, một lần lạy 50 lần, thì ngũ tạng, mỗi một tạng nó được giải theo cái chiều điển quang trong cơ thể và xuất phát trần trược ra trần trược, thanh về thanh, mà trong cái ý niệm trở về không, thì con người thấy nhàn hạ.
Cho nên bắt đầu từ cái ngày lạy cho đến bây giờ, mọi người khỏe mạnh!
Tại sao bên này tui khuyến khích người ta lạy?
Vì người ta thiếu thể thao, thiếu đi bộ, thiếu hoạt động! Mà dùng cái lạy đó cũng là một môn thể thao, vừa cơ tạng vừa thể xác được điều hòa những cái huyệt đạo và tâm linh được mở, đời đạo trong nguyên lý đời đạo trở về không, không có hình dung sắc tướng gì hết!
Không phải là "Tui lạy cái ông đó! Tui lạy tui mà! Sợ cái mặt Mày quá rồi, Tao sợ cái mặt ngu Mày! Mày Tiên, Phật mà Mày không biết làm! Tao sợ quá, tao lạy cho nó đi hết, giải hết tự ái!" Cái mặt đầy tự ái, lạy cho nó hết tự ái, con người nó mới trở về đạo, đem đạo vào đời!
Đạo ngay trong gia đình ta: nó chịu nhịn nhục, nó chịu quỳ lạy, nó không có còn tự ái nữa! Con nó chịu nhịn nhục, con nó chịu quỳ lạy, nó không còn tự ái nữa, cha con dễ bàn bạc. Vợ chồng dễ thương yêu, hạnh phúc rõ ràng, thành ra nó cũng là Vô Vi, trở về không, chớ không có hình dung sắc tướng như người ta, đặt một cái ông nộm thiệt to để hù người khác? Không có vụ đó! [02:21]
Nguyên chất của ông Phật là trở về thanh nhẹ, giải nghiệp tâm; mà chúng ta chịu quỳ lạy, dẹp tự ái là chúng ta giải nghiệp tâm, thì tất cả là anh đi trong nguyên lý đó thôi, của Anh chớ không phải của ông Tám hay là của bạn đạo!
Nhưng mà của Anh là của Trời Phật, một thứ trong bình đẳng tu tiến!
Bạn đạo1: Đến bây giờ thì là (nghe không rõ), những cái u mê của một con người, được Thầy đã giải đáp một cách rành mạch như thế này, thì gia đình tui không lấy làm thắc mắc gì đó nữa, thì hi vọng trong vấn đề, với sự hướng dẫn cái tinh thần của Thầy thì chúng tui sẽ ráng làm tất cả những gì chúng tui có thể làm được. Mà trong cái vấn đề mà tứ thời, thì chúng tui có cái trở ngại, thì buổi chiều về, nó có trở ngại là sau 6 giờ, không nên tập, từ 12 giờ tới 2 giờ sáng, chúng tui dậy tập 1 lần?
Đức Thầy: 9 giờ được rồi, 9 giờ tối được rồi, 9 giờ tối được rồi;
Bạn đạo1: Còn trưa thì ở trong sở, mọi người ăn uống rất là lộn xộn, không thể nào tập được;
Đức Thầy: Không sao!
Bạn đạo1: Thành ra 2 cái điều đó không biết như thế có đủ hay không? Hay là ... [03:50]
Đức Thầy: Mình tùy cơ ứng biến, họ động loạn thì mình niệm Phật.
Bạn đạo1: Mình niệm Phật, cái vấn đề trì niệm Lục Tự Di Đà, thì trong lúc đang làm,
Đức Thầy: Ừ?
Bạn đạo: Trong lúc đi đứng bất cứ lúc nào, nhưng mà người ta thấy rằng cái vấn đề mình đang đi đó, mình niệm Lục Tự Di Đà, thì có hơi trở ngại cho cái vấn đề mà hơi thở của mình, thì cái vấn đề đó không biết là vì cái căn cơ của cá nhân tui hay là làm cái gì sai ở trong vấn đề đang niệm?
Đức Thầy: Hơi thở làm sao?
Bạn đạo: Thì vấn đề thở, trong lúc mình đang đi thì ráng hít một hơi thở vào đầy rún, rồi cứ thở đều đều ra trong cái tâm niệm...
Đức Thầy: Không cần cái đó, Anh dùng ý niệm "Nam Mô A Di Đà Phật" thôi, không phải dễ thở nữa, ý niệm tu bằng trí bằng ý, anh nhớ tu bằng trí bằng ý, anh đừng để ý tới hơi thở nữa. Hơi thở là từ lúc anh làm Pháp Luân trong 6 hơi đó thôi. Còn ngoài anh niệm Phật là anh dùng ý, trí
Bạn đạo: Xin lỗi Thầy, theo lời Thầy dặn là sau 6 tháng thì mới làm cái Pháp Luân Thường Chuyển
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo: Thì hồi xưa, chúng tui tập theo cái phái, tập theo cái lối vận khí theo các, theo một chuyên luân. Thì phải xuống tới đan điền
Đức Thầy: Ừ
Bạn đạo: Lên đốc mạch rồi mới vận chuyển lên sống lưng, lên thiên đỉnh rồi mới xuống. Bây giờ tập theo lối mới đó, thì có rất nhiều trở ngại trong những tháng đầu tiên
Đức Thầy: Ừ!
Bạn đạo: Thì tui phải quên hết tất cả những cái đó đi, mà trở lại với cái pháp Vô Vi này
Đức Thầy: Phải rồi
Bạn đạo: Bây giờ tui muốn bắt đầu ổn định lại đó, thì tui thấy rằng mọi sự thể chất cho tất cả cái đó là tiến bộ
Đức Thầy: Ừ! Bây giờ anh lấy một khúc đây lên đó, thì cái sức nóng nó không có dồn trên óc. Người ta tẩu hỏa nhập ma là bị động cái hỏa tam muội xông lên mắt, làm con mắt đỏ, hung hăng, muốn giết người, cái đó là tập cái hỏa tam muội để mình (nghe không rõ), họ đấu võ với nhau. Còn mình tu là mình lấy cái phần nhẹ để giải tiến, còn cái phần nóng nó chỉ lên chỗ này thôi, rồi lần lượt nó sẽ tụ, nó giải cái phần thanh đi lên. Cho nên nhiều người không nghe lời, hít cho quá trớn đó tẩu hỏa nhập ma, động cái hỏa lên không có kịp thoát là nó khùng. Cho nên người ta dặn đầy rún đầy ngực tung lên bộ đầu, là ta đang ngừa cái tẩu hỏa nhập ma mà nhiều người không hiểu: Ui cha, tu này tẩu hỏa nhập ma, có động thì hỏa nó mới chạy chớ, nó mới biến hình thành ma quỷ chớ, còn không động thì làm sao mà nó chạy. Người ta đã ngừa trước rồi mà nhiều người không hiểu [06:38]
Bạn đạo: Dạ, thưa xin đội ơn Thầy! Thưa tới đây chấm dứt, dứt lời dành cho quý vị.
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, kính thưa quý bạn đạo, chiều hôm nay Thầy dành cho chúng con 2 tiếng đồng hồ thì có phần tiết mục đóng góp thi thơ, để chia sẽ cùng quý bạn đạo với con
Đức Thầy: Sớm mơi hứa với tui, tới đây chỉ ngồi nghe thôi
Bạn đạo: Thì trong nhiều sự thắc mắc của anh em còn u ẩn nỗi lòng để trình bày lên Thầy, giải tỏa để các con cố gắng tu
Đức Thầy: Dạ
Bạn đạo: Để mở đầu chương trình, con có bài thơ,
Đức Thầy: Dạ
Bạn đạo: Dạ, thì trước khi con đọc bài thơ này, con cũng xin phép bạn đạo với các con cùng hò theo lối miền Nam cho nó vui vẻ. Cái lối hò đó, quý bạn đã biết rồi ha, bây giờ tui đọc câu đầu [07:30]
“Hàng năm mỗi độ thu sang, a lê hò lờ
Các con thương nhớ, a lê hò lờ
Tình mang trong lòng, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ, hò lơ hó lơ
Mong Thầy dời gót thong dong, a lê hò lờ
Về nơi Dallas, a lê hò lờ
Các con sum vầy, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ, hò lơ hó lơ
Anh em bạn đạo đủ đầy, a lê hò lờ
Cùng nhau thảo luận, a lê hò lờ
Có Thầy vui thay, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ, hò lơ hó lơ
Rồi đây cũng sẽ có ngày, a lê hò lờ
Niềm vui hội ngộ, a lê hò lờ
Chia tay mai này, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ, hò lơ hó lơ
Anh em dù có xa Thầy, a lê hò lơ
Trong tình giao cảm, a lê hò lờ
Tràn đầy nhớ thường, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ, hò lơ hó lơ
Tu hành bạn đạo dựa nương, a lê hò lờ
Đệ huynh dìu tiến, a lê hò lờ
Theo gương của Thầy, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ, hò lơ hó lơ
Niềm vui thanh nhẹ đó đây, a lê hò lờ
Cùng nhau hợp tác, a lê hò lờ
Dựng xây thiền đường, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đàng hò lờ, hò lơ hó lơ
Bình bình mở lối tạo gương, a lê hò lờ
Phát tâm đóng góp, a lê hò lờ
Tình thương sáng ngời, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ, hò lơ hó lơ
Đến đây con đã cạn lời, a lê hò lờ
Chúc cho huynh tỉ, a lê hò lờ
Đạo đời thăng hoa, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ, hò lơ hó lơ
Chúc cho Thầy được khỏe ra, a lê hò lờ
Dìu đàn con dại, a lê hò lờ
Gần xa về nguồn, hò lơ hó lơ
Lắng tai nghe tiếng ai đàng hò lờ, hò lơ hó lơ
Con Trần Minh Tiếp kính bái, thành ra cảm ơn quý bạn đạo (vỗ tay). Thưa còn khoảng chừng 20 phút nữa, thì chị Hạnh chiều có bài thơ, chị có thể không, dạ thưa để tiếp nối chương trình, kính mời anh Trung, anh Trung có bài thơ lên đóng góp, chia sẻ cùng với quý vị bạn đạo [11:14]
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, con có một bài thơ muốn đóng góp hôm nay mừng Thầy đến Dallas
“Dallas mừng vui tái ngộ Thầy
Bạn đạo gần xa hợp lại đây
Thiền đường Song Bình nay rộn riệp
Tâm tư cởi mở thực vui vầy
Vui vầy tâm thức đổi trao
Cùng nhau học hỏi tiến mau đạo đời
Có Thầy giải tỏa hợp thời
Có Thầy mọi việc thảnh thơi nhẹ nhàng
Có Thầy ngồi lại luận bàn
Có Thầy xây dựng đạo tràng với nhau
Có Thầy vui sướng biết bao
Có Thầy cởi mở tình sao đậm đà
Mong rằng Thầy đã đi xa
Một lòng một dạ chan hòa tình thương
Hai tuần họp tại thiền đường
Chớ nên bỏ sót mà vương vấn lòng”
(vỗ tay)[12:16]
Bạn đạo: Thưa Thầy, (nghe không rõ) phái nữ đi, phái nam cho nó (nghe không rõ)
Bạn đạo: Kính mời các chị
Bạn đạo: Con xin đóng góp, đây là tâm sự một người con nhớ mẹ, thành ra mình có 2 mẹ. Mẹ trần gian và mẹ thiêng đàng, bây giờ tui đọc bài thơ mẹ trần gian
Nhớ mẹ
“ Mẹ ơi con nhớ mẹ nhiều
Sớm hôm quạnh quẽ điều hiu một mình
Chiều chiều ra trước sân đình
Hướng về nguồn cội làm thinh nguyện cầu
Cầu cho con cháu rể dâu
Bình an mạnh khỏe sớm mau trở về
Dù cho bận rộn trăm bề
Lòng con luôn nguyện hướng về mẹ yêu
Quê nhà buồn bã điều hiu
Chiến tranh tàn phá tiêu điều xóm thôn
Thương mẹ vất vả cô đơn
Cầu xin trời phật ban ơn mẹ hiền
Mẹ ơi đừng nghĩ liên miên
Ngày đêm niệm phật cho yên tâm hồn”
Bạn đạo: Và đây là bài thơ Nhớ mẹ thiêng đàng
“Mẹ ơi mẹ ở thiêng đàng
Còn con ở lại trần gian một mình
Hôm nay con nguyện cầu xin
Cho con gặp mẹ để nhìn mẹ yêu
Xa cha xa mẹ nhớ nhiều
Khắc sâu tâm khảm những điều mẹ răn
Ra đi mẹ có dặn rằng
Xuống trần học tập siêng năng mẹ mừng
Thương con mẹ nhỏ lệ rưng
Trải qua nhiều kiếp chịu từng đớn đau
Mẹ ơi đừng có buồn rầu
Kiếp này trả nghiệp cho mau con về
Xin mẹ chớ có ủ ê
Con xin trở lại cận kề mẹ yêu
Chiều chiều lại nhớ nhớ nhiều
Nhớ về quê cũ buồn nhiều tâm con”
Con xin hết (vỗ tay) [14:44]
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, kính thưa quý bạn đạo, phần kết thúc buổi hôm nay, anh chị Bình có đóng góp buổi vui hôm nay. Và đặc biệt ngày hôm nay, Thầy đã dành riêng cho quý bạn đạo mỗi người một phút theo danh sách đã ghi đây, thì sau tiết mục anh chị Bình đóng góp rồi, thì mời quý bạn đạo ghi danh gặp riêng Thầy, sẽ gặp trung phòng của anh Huỳnh Bích
Bạn đạo: Dạ, thưa Thầy, từ lúc mà con tu tại gia đó, thì sao con thấy con ngu quá, nhiều lúc con ngu quá Thầy, con tức quá, có nhiều lúc con tức thiệt là tức, tại sao con ngu dữ vậy (cười), tại sao mà con ngu quá
Đức Thầy: Tại sao con thấy con ngu, con hiểu không? Tại sao con thấy con ngu, con hiểu không?
Bạn đạo: Dạ, con thiền mà sao con ngu quá đi
Đức Thầy: Mà tại sao con thấy con ngu?
Bạn đạo: Tại sao con ngu như vậy nữa
Đức Thầy: Tại con muốn hơn thì con thấy con ngu, mà con chấp nhận không bao giờ ngu, hiểu không?
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Cho nên con làm hiền thê hiền mẫu con phải nhịn nhục
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Học nhẫn, học hòa
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Chấp nhận
Bạn đạo: Dạ,
Đức Thầy: Không thấy mình ngu, mình còn muốn hơn mình thấy mình ngu, thấy không? (cười)
Bạn đạo: Câu hỏi thứ 2 là, cách đây 5 năm, Thầy nói, con hỏi là tại sao 1 người lại lo cho 4 người, nhưng sau khi con tu rồi, con hiểu câu nói đó dành cho con hay là dành cho ở nhà con, con xin hỏi Thầy trả lời dùm con
Đức Thầy: Cộng đồng bình bình vậy thôi, của cộng đồng bình bình (cười) cho nên phải nhịn nhục
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Phải nhẫn hòa, bởi vì Thầy nói câu đó là kêu con, một người lo cho 4 người, mình thiếu nhịn nhục làm sao lo cho tròn
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Con hiểu không?
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Mình nhịn nhục mình lo cho tròn là mình có đạo tâm, con hiểu không?
Bạn đạo: Dạ
Bạn đạo: Mà con thấy, con lo mà con không làm được gì hết Thầy. sao lúc nào con cũng lo mà sao con thấy con không làm được cái gì hết, tại sao con lại phải lo?
Đức Thầy: Con lo là lo làm việc đó
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Chớ không phải ngồi đó lo
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Nếu mà nói con thật sự lo, con đâu có lo gì đâu.
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Việc gì cũng có hết rồi
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Rồi con, cái mặt con ngày nay trở nên boy chứ không phải girl, giống cái thằng đó, đó bây giờ tui tu, giống cái thằng, có lo cái gì đâu?
Bạn đạo: Dạ, lúc này thì con không có lo nữa [17:42]
Đức Thầy: Không có lo nữa, hết rồi, không có sao hết, cái gì cũng có trật tự hết rồi
Bạn đạo: Vì lúc xưa con lo nhiều quá, mà con thấy con ngu, càng lo con càng thấy con ngu
Đức Thầy: Lo thét rồi cái mặt bì sị, không có tốt, bây giờ nó vui rồi đó,
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Không có gì hết
Bạn đạo: Xin cảm ơn Thầy
Đức Thầy: Miệng nói lo mà tâm không biết lo là cái gì, thành ra không thấy mình làm cái gì, con người tu nó thơ thới, thảnh thơi, gia đình hạnh phúc, có bạn đạo mừng rồi
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Thấy không? Bà con hội tụ về đây, anh em từ bao nhiêu kiếp không gặp, bây giờ gặp rồi đó, mừng quá rồi
Bạn đạo: Dạ
Đức Thầy: Vui
Bạn đạo: Dạ, con không thấy mệt đâu hết, con thấy vui, dạ, xin cảm ơn Thầy [18:25]
Bạn đạo: Kính thưa Thầy, kính thưa tất cả quý vị bạn đạo, để đóng góp vào chương trình giúp vui tối nay và cũng để cảm tạ tấm lòng bao la vĩ đại của Thầy đã đến đây, đã ban cho tất cả anh em bạn đạo tại Dallas nói chung và gia đình chúng con nói riêng. Tấm lòng này chúng con không biết lấy gì để đền đáp, nguyện trong lòng cố gắng hết mình tu tâm sửa tánh để hòng mong đóng góp trên con đường cứu khổ ban vui và trên con đường cho con được trở về nguồn cội. Con cũng xin quý vị bạn đạo cũng như tất cả quý vị quan khách. Nếu như chúng con có làm điều gì sơ suất, đó là điều ngoài ý muốn mà thôi, xin quý vị hoan hỉ và tha thứ cho. Con cũng xin đội ơn Thầy
Và tiếp sau đây là con xin hò bài Vĩ Kiên, vì con không quen làm thơ, không chuẩn bị trước cái đó, con xin hò bài này cùng với nhà con, mặc dù con cũng không quen hò bao nhiêu.
Đức Thầy: Hò đại
Bạn đạo: Hò đại
“ Hò ơi, nguyên Vĩ Thuận hòa, cha con sum họp thấy cha giảng hòa
Trở về thực chất tình ta
Lòng không dấy động, hò ơi
Lòng không dấy động chan hòa tình thương
Hò ơi, tận độ gieo gương
Quy y tam bảo mở đường từ bi
Chẳng còn loạn động sân si
Cha con đùm bọc, hò ơi
Cha con đùm bọc tùy nghi độ đời
Hò ơi, một khóa cấp thời
Dạy cho hiểu đạo giữ lời thực thi
Bình tâm thực hiện trì tri
Vận hành sáng suốt, hò ơi
Vận hành sáng suốt dựa vào tình thương
Hò ơi, lý đẹp như gương
Tâm hồn lóng lánh yêu thương muôn loài
Chẳng còn mê chấp thị oai
Trở về chơn thức, hò ơi
Trở về chơn thức nhớ hoài không quên
Hò ơi, nay đã được mừng
Cha yêu vẫn dũng, khai tình tri tâm
Bèn lòng nhịn nhục uyên thâm
Cộng đồng khai triển
Hò ơi, cộng đồng khai triển xứng công cha trời
Hò ơi, tiến hóa hợp thời
Tâm hòa tự đạt tạo nơi an toàn
Khai thông uất khí hiểu màn
Thiên đàng đã hiểu, hò ơi
Thiên đàng đã hiểu vui bàn thực thi
Hò ơi, cha mẹ đồng ghi
Tái hiện con để dự thi đạo hành
Quên đi mọi chuyện cạnh tranh
Tâm người thức giác
Hò ơi, tâm người thức giác khó lầm khó sai
Hò ơi, cũng phải đến ngày
Chia tay thương nhớ sống ngay tình trời
Thực hành nguyên ý thảnh thơi
Cha trong sáng suốt
Hò ơi, cha trong sáng suốt dạy khai đạo đời
Hò ơi, huynh đệ các nơi
Trở về hoàn cảnh ứng thời độ tha
Sống thương chung cảnh một nhà
Bình tâm học hỏi,
Hò ơ, bình tâm học hỏi vượt qua tình đời
Hò ơi, thương nhớ đời đời
Quây quần chân lý ngộ nơi thanh bình
Thực hành khai triển tâm linh
Vốn không tự đạt
Hò ơi, vốn không tự đạt đệ huynh một nhà
Hò ơi, ôm ấp chữ hòa
Tình cha tình bạn thật thà thương yêu
Lý trời quả thật rõ siêu
Giữ tâm thanh nhẹ
Hò ơi, giữ tâm thanh nhẹ vuốt ve đạo trời
Hò ơi, xe chạy xa rồi
Nhìn nhau thổn thức hợp thời nhớ thương
Thế gian tranh chấp khó lường
Nay đà giải tỏa
Hò ơi, nay đà giải tỏa quý thương muôn loài”
( vỗ tay) [26:17]
Bạn đạo: Thưa Thầy, chương trình văn nghệ đang lên, anh Vương Kiệt cũng muốn cống hiến Thầy cùng quý bạn đạo bản “Lòng mẹ” qua tiếng sáo của anh. Sau đó chúng con sẽ mời chị hội trưởng có đôi lời cảm tưởng trong buổi hôm nay. Kính mời anh Vương Kiệt
Bạn đạo: Kính chào bạn đạo, dạ thưa buổi có mặt ngày hôm nay, đáng lẽ Vương Kiệt có vài câu vọng cổ nhưng tại vì anh Nam ảnh bận, không có đi được, thành ra không có tay đờn, Vương Kiệt xin cống hiến một bài sáo để đáp lại bài thơ của chị Hạnh, đó là bản “ Lòng mẹ”. Vương Kiệt chỉ mới tập thổi thôi, có gì quý vị tha thứ dùm.
(tiếng sáo)[30:35]
Bạn đạo: Thành thật cảm ơn quý vị, sau đây là vài lời cảm tưởng của chị hội trưởng, mời chị Hải
Bạn đạo: Nam Mô A Di Đà Phật, kính thưa Thầy, kính thưa các quan khách cùng toàn thể anh em bạn đạo, chúng con toàn thể bạn đạo Dallas (nghe không rõ) xin đội ơn Thầy đã ban cho chúng con 2 ngày vui sống cùng Thầy trong niềm vui đạo hạnh, chúng con không biết nói gì hơn là xin nghe lời Thầy hết lòng thương yêu nhau, và cố gắng theo bước Thầy đi, chúng con xin kính chúc Thầy luôn luôn vui khỏe, và kính chúc Thầy thượng lộ bình an, chúng con xin đội ơn Thầy (vỗ tay)
Đức Thầy: Tui cũng xin thành thật cảm ơn chị hội trưởng và tất cả anh em đã có lòng ưu ái chờ đợi sau khi nhận được cuốn băng của tui và hội tụ về đây đầy đủ, đông đủ, mọi người đều nghe qua âm thinh của tui và diện kiến sức khỏe, thì cảm thấy mọi người đều mừng vui, cố gắng tu tiến, hạnh tu là đóng góp cho chung. Của cái vô cùng tận đó là hạnh tu của mọi người, thức giác được vị trí của chính mình trong vụ trụ. Cho nên tui mong rằng, sau khi tui rời khỏi đây, các bạn tiếp tục và nhìn lại bản thực chất của chính mình, và thấy rõ vị trí của mình, và thấy nâng cao tinh thần phục vụ của chính mình đối với tha nhân tại thế. Đó là thế thiên hành đạo, giúp đời vượt qua cảnh tai nạn sắp đến. Tui mong rằng Các Bạn nên ý thức rõ vị trí của chính mình, thật sự đóng góp trong sự phát tâm tu học để cho vũ trụ được biến đổi qua một cảnh giới tốt đẹp hơn thay vì hỗn loạn, thành thật cảm ơn, và tiện đây tui xin chúc Các Bạn tâm thân an lạc và tiếp tục trên đường tu học (vỗ tay) [32:55]
Hết