Hôm nay tôi lại được cơ hội bàn bạc cùng các bạn, nhân dịp tôi đến đây nhờ Bác sĩ Daniel châm cứu điều hòa cơ thể trong một thời gian ngắn; nhưng mà trong thời gian này tôi hoàn toàn được yên tịnh tham thiền, châm cứu, và hướng về các bạn nơi vùng Dallas, Houston. Tôi cũng ước mong rằng sớm bình phục, điều hòa cơ tạng, tôi sẽ đến nhà anh Bình vào ngày Thứ Bẩy và Chủ Nhựt để chúng ta có dịp tham thiền, bàn bạc, thăm hỏi lẫn nhau, chứ không có thuyết giảng cho cộng đồng như các bạn mong muốn, vì tất cả những ngày đã đóng góp thuyết giảng tùy theo sức khỏe của tôi sẵn có, tôi đã làm hết mình nhưng mà những người kế tiếp, là các bạn, phải thực hành để đi tới một kết quả tốt đẹp rồi cung ứng cho nhau giữa người Việt và người Việt, giữa tình người và tình người của cộng đồng nhân loại có cơ hội phát triển tâm linh, để mọi người ý thức lấy vị trí của chính họ và trở về với chính họ, sống trong một lẽ sống hạnh phúc hiện tại. Bạn có một thể xác, bạn có một lý trí vô cùng, một cơ tạng rất tinh vi cấu trúc từ siêu nhiên mà có, thì ngày hôm nay là ngày tận hưởng: các bạn đã có quyền năng sáng suốt để xây dựng thuận, nghịch, tự mình tiến giải, phân biện, tìm ra một giải pháp sáng suốt để khai mở tâm linh tiến hóa tới vô cùng.
Chính bản thân tôi mấy chục năm nay cũng sống trong một biển yêu thanh tịnh để tự khai triển tâm linh và đóng góp cho tất cả mọi người trong một tinh thần bất vụ lợi, mới nhận thức được ngày đến và ngày đi của tâm linh tại mặt đất này. Chúng ta đến đây để làm gì? Câu hỏi này tất cả nhân loại ở thế giới đã và đang thắc mắc. Tại sao có sự hiện diện của tôi trên mặt đất này, để làm gì? Nhưng kỳ thật rất quý báu. Chúng ta có một khối óc tinh vi, có cơ tạng, có tay chân tương đồng với Vũ Trụ, chúng ta đến đây để lập lại trật tự cho mặt đất và thực hiện tình thương và đạo đức. Các bạn sống tới ngày hôm nay, nam, phụ, lão, ấu, các bạn thấy rằng các bạn đang sống trong cơ cấu tình thương và đạo đức. Nếu ngoài cơ cấu tình thương và đạo đức thì các bạn không ăn được, không ngủ được, không làm việc được. Ăn, ngủ, làm việc, bài tiết, đều là ở trong tình thương, trong cái Ðịnh Luật Hóa Hóa Sanh Sanh, tiến hóa không ngừng nghỉ.
Cho nên người tu của Vô Vi phải ý thức rõ hai chữ “Vô Vi:” tôi đến với cái Luật Hai Không; tôi đến cũng Không, và tôi sẽ ra đi với Không, nhưng mà một cái Không sáng suốt, Không dũng chí, cái Không có tự đạt, tự hành, tự tiến; cái Không đó mới là cái Không giá trị cuối cùng trong cuộc hành trình trở về nguồn cội. Còn “đến với Không” nhưng mà trong cái Không đó nó Có: nó có tình yêu, nó có tình thương, nó có sân si, nó có mọi sự gây cấn, để nó quán chuyển tâm thức của chúng ta và cho chúng ta tiến tới một con đường tự tu tự tiến, giải tỏa những sự phiền não sái quấy trong nội tâm của chúng ta. Từ hoàn cảnh của bản thân, của tâm linh đến gia đình, xã hội, nhân loại, triền miên học hỏi, không có thì giờ nào ngừng nghỉ Ðịnh Luật Sinh, Lão, Bệnh, Tử, Khổ. Lúc đó chúng ta mới thấy rằng hạnh hy sinh của vạn linh đều có, hạnh hy sinh của nhân loại đều có, hạnh hy sinh của Trời Phật đều có. Chúng ta cảm thức được sự hy sinh vô cùng đó triền miên quây quần trong tâm thức của chúng ta. Vậy chớ chúng ta học được những gì? Chúng ta học được sự hy sinh. Chúng ta đã chán chê những cái bản chất tham sân của chúng ta, những cái bản chất dâm dục ô trược của chúng ta, si mê trần tục của chúng ta; đâm ra tranh đấu vô lý, hăm he chém giết lẫn nhau; cái đó cũng là vô lý. Chúng ta phải dứt khoát và buông bỏ tất cả những sự đó trong tâm thức của chúng ta, nhiên hậu chúng ta mới tận hưởng được niềm sống trong lẽ sống hiện tại, nó đang dìu tiến tâm linh chúng ta.
Cho nên cái câu “Lấy oán làm ân” không sai một ly. Tất cả hoàn cảnh kích động và phản động đều xây dựng cho chúng ta tiến hóa. Tại sao chúng ta tu rồi chúng ta lại chán đời; chúng ta tu, rồi chúng ta đâm ra đi tự tử, tự sát? Có ngụ ý gì? Chúng ta thấy rằng chúng ta có một cái cơ thể không có một người thế gian nào có thể chế ra được, mà nhưng lúc nào cũng là trong trật tự tinh vi của trời đất và sự cung ứng của nhân loại hiện tại, để cho chúng ta có một cuộc sống bằng mắt, mũi, tai, miệng, để thức tâm nhìn lại bên trong, chúng ta có những gì? Có những cơ cấu quý báu vô cùng có thể thăng hoa bất cứ nơi nào, và có thể học hỏi bất cứ lúc nào nếu như chúng ta bằng lòng hạ mình và nhịn nhục. Thì nhân cái cơ hội này: có thể xác, có cơ cấu; có thể xác là có nhà cửa; có thể xác là có Vũ Trụ; có thể xác là có tâm linh; có thể xác là có tất cả. Tại sao chúng ta hủy diệt thể xác này để làm gì? Ðể mang lấy cái tội bất hiếu; bất hiếu giữa nhân quần; bất hiếu giữa cha mẹ; bất hiếu giữa trời đất. Chúng ta đã dấn thân bước vào thể xác này, thì chúng ta phải hy sinh và đạo đức. Thì “Ðạo đức” không nỡ hủy diệt tất cả những cái gì mà ta có, mới là “Ðạo đức.” Còn người thất đức chỉ ôm sự sân si hủy diệt, “Chết cho rồi!” Nhưng mà chết rồi đi đâu bạn? Bơ vơ, tu không được; bơ vơ dưới gốc cỏ; bơ vơ những cái cảnh âm u, ai cũng có thể hà hiếp mình được. Đã tránh sự hà hiếp của trường đời, tự tử, rồi đi tới chỗ sự hà hiếp càng nặng hơn nữa! Hỏi, làm sao các bạn thăng hoa được về con đường đạo?
Cho nên lịch sử đã cho chúng ta thấy: những vị thành đạo, bỏ tất cả những vinh hoa phú quý ra rừng rậm tu, buông bỏ tất cả những sự phức tạp trong nội tâm để trở về với thanh nhẹ hạnh phúc, và tận hưởng một niềm hòa bình thương yêu sáng suốt trong nội tâm của chúng ta, nhiên hậu mới cung ứng cho người khác. “Làm một việc cho tất cả mọi việc,” Đức Thích Ca đã làm mà không ở trong tinh thần phản bội, không phản bội bất cứ một ai, mà chấp nhận sự phản bội từ đâu đến, “Dù họ giết ta nhưng mà tâm linh ta cũng vẫn sáng suốt để tiến hóa, chứ ta không bao giờ tự giết ta!” Chúng ta đã thấy hình ảnh rõ ràng: ngày hôm nay mọi người đều chiêm ngưỡng sự thành công vĩ đại, hành động hy sinh mang tình thương xuống mặt đất của Đấng Jesus Christ, mang tình thương xuống mặt đất của Đấng Thích Ca, của những vị tu đắc đạo, chúng ta thấy; Chư Tiên, Chư Phật. Tại sao chúng ta không biết nuôi cái dũng chí đó để mà thăng hoa, để mà tiến hóa, để gặt hái những cái gì cho chính ta và cho tất cả mọi người hiện tại?
Thì chúng ta mới thấy rõ vị trí của chúng ta hiện tại ở cõi đất phù sanh này chúng ta đang làm việc gì? Chúng ta đang thực hiện tình thương và đạo đức. Nhưng tình thương và đạo đức lúc nào cũng nhẹ nhàng, cởi mở; còn tình đời lúc nào cũng gay gắt. Có hai loại tương phản với nhau, rồi mới thấy rõ cái nào là quý, cái nào là tốt để nắm đó mà đi, nắm đó mà thăng hoa, nắm đó mà cởi mở, nắm đó mà tiến tới vô cùng. Cho nên nhiều người tham dâm, muốn đủ thứ: tu đạo cũng tham đạo, nghiên cứu biết bao nhiêu loại đạo, rồi trong đó nó ám ảnh, đi không đúng đường, tham lam, muốn đắc đạo; rồi tự ái, buồn tủi bộc khởi, mới đâm ra đi tới chỗ tự sát. Có thủy có chung, đường nào một đường lối, “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh.” Cứ giữ đó mà tiến tới thì những người đó mới là một người chơn tu để thăng hoa. Không có pha thứ này, pha thứ kia, pha thứ nọ; một đường lối rõ ràng.
Cũng như những người bạn đạo tu của Pháp Lý Vô Vi, họ ý thức được pháp Soi Hồn hữu ích cho khối óc, Pháp Luân Thường Chuyển hữu ích cho cơ tạng, Thiền Định để dẫn giải phần thanh quang tiến hóa tới hòa cảm với thanh quang bên trên, và biến giải tới một tâm thức sáng suốt vô cùng tận độ chúng sanh, đóng góp vào Vũ Trụ, cơ cấu tình thương của trung tâm sinh lực Càn Khôn Vũ Trụ. Người ta cần phải khoe khoang với chúng ta không? Không! Người ta chỉ biết lo tu, sống nề nếp gia đình, bạn bè thân hữu, đâu đó đều có trật tự, không nghĩ chuyện ám hại ganh đua và phá khuấy. Nhưng mà cái tinh thần xây dựng phải có. Cho nên, hiện tại những người ra đóng góp trong Hội Ái Hữu Vô Vi tại Mỹ, tại các nơi, cũng là do sự phát tâm của người mà thôi. Các bạn thấy, cuối cùng sự phát tâm là một sự cao quý nhất trên mặt đất này. Phát tâm ra muốn lập lại trật tự, muốn đem những cái tin lành cho tất cả những người kế tiếp, và xây dựng cho người kế tiếp có cơ hội thăng hoa tiến hóa. Ðó là cao quý nhất của người đạo. Cho nên, tất cả tôn giáo nào ở mặt đất này thể hiện Chơn Tu đều có sự phát tâm đó.
Cho nên, ngày hôm nay Vô Vi không phải một tôn giáo, và một kỹ thuật tu học để mình sớm thức tâm sửa mình, thay vì hành hạ cha mẹ quá nhiều, hành hạ bạn bè quá nhiều, hành hạ xã hội quá nhiều, hành hạ Tiên Phật quá nhiều. Cả ngày cầu nguyện, cả ngày thắp hương, cả ngày sám hối; nhưng mà không làm được việc sám hối. Người tu Vô Vi tự thức, tự tu, tự thiền, tự sám hối; mặt mày sáng suốt cởi mở. Ðó là chơn chánh, xây dựng được chơn tâm của họ, chứ không có ỷ lại. Không được ỷ lại; không được nhờ đỡ! Trong một khối nào cũng có khối lợi dụng. Nếu chúng ta cầu xin nhờ đỡ hoài thì nó nhập xác, nó phá quấy, rồi nó làm cho chúng ta lộn xộn trí óc. Còn cái tâm của chúng ta, ta hiểu được vị trí người tu Vô Vi là sự hiện diện của mặt đất này để thực hiện tình thương và đạo đức, thì tình thương phải có quân bình. Tâm thức các bạn không có quân bình: vì cái này, vì cái kia, vì cái nọ; vì đồng tiền, vì xe cộ, vì nhà cửa, vì sự tranh chấp; làm sao các bạn có quân bình? Mà tất cả nhà cửa, tiền bạc, vợ con, là do đâu? Do tâm thức của bạn! Bạn đồng ý thì nó đến với bạn; bạn không đồng ý thì nó không đến với bạn. Mà càng sáng suốt chừng nào, cái vật đó là bạn thân của bạn; cái xe đó nó là bạn thân của bạn; cái nhà đó là bạn thân của bạn; rồi cái Vũ Trụ này cũng là bạn thân của bạn; Chư Tiên, Chư Phật cũng là bạn thân của bạn.
Lúc đó các bạn mới thấy rằng các bạn đến đây để làm gì. Rất hữu ích. Con người không có ai có thể chế được. Các bạn phải chấp nhận trong Ðịnh Luật Sanh, Lão, Bệnh, Tử, Khổ để tiến hóa tới Phật Pháp rõ ràng. “Sanh,” là nó phải ra, rồi làm người nó phải Lão, phải Bệnh, phải Tử; phải để cái luật tự nhiên như vậy để các bạn học và tiến. Chớ các bạn muốn, “Tôi sửa đổi sắc đẹp để tôi duy trì sống vĩnh viễn ở thế gian!” Không được đâu. Bạn t ám mươi tuổi mà sửa lại mặt đẹp hai chục tuổi, rồi nó cũng đúng kỳ nó phải chết à; tốn tiền vô ích, và mất cái duyên lành của chính mình. Cái đẹp đẽ là do tâm thức các bạn. Tâm thức các bạn dứt khoát rời bỏ tất cả những sự tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục, thì trong tâm của các bạn là bừng sáng ra những cái nét mặt tốt tươi. Mắt, ánh mắt lóng lánh, đối diện với bất cứ người nào cũng có cảm tình trong cái giá trị của sự thương yêu và cởi mở. Và cái đức nhịn nhục của các bạn càng ngày càng gia tăng vì các bạn biết được, người ta không biết được; thì các bạn phải nhịn, nhịn, nhịn để cho họ tiến tới, chớ thôi không các bạn biết được, các bạn cứ chửi họ, đâm đầu đè họ, làm sao họ học? Mọi người đều có sự tự ái, có trình độ; không nên chửi người ta; nhưng mà xây dựng cho họ thấy, thấy cái giá trị vô cùng của chính họ; họ quên đi, họ quên lãng đi, họ không có biết nắm lấy cái cơ hội đó mà tận hưởng hạnh phúc hòa bình giữa nhân loại và nhân loại, giữa tình người và tình người.
Cho nên, các bạn cũng đã nghe qua rất nhiều; nhưng rồi cũng quên lãng. Vì sao? Vì sự yếu ớt của chính mình. Đối với gia đình, một việc xảy ra, thấy lúng túng rồi, thấy cái tâm cầu Phật cầu Chúa rồi; nhưng mà không biết phán xét tìm hiểu việc này do đâu xẩy ra. Chính do bạn mà thôi! Nếu không có sự hiện diện của các bạn, làm sao có chồng, có con; có vợ, có con? Có nhà, có cửa, có xe, có cộ này kia kia nọ là có sự hiện diện của các bạn trước, mới có cái đó sau. Phải do bạn không? Mọi điều khởi điểm do mình: trong cái nhân tốt, quả tốt; nhân xấu, quả xấu. Chúng ta thấy rõ. Cho nên chúng ta tu cũng vậy. Khi mà chúng ta tu, chúng ta phải giữ cái sự trung tín. Chớ nói, “Tôi bước vào tu Pháp Lý Vô Vi, nhưng mà tới đó rồi tôi nghe người này bàn bạc, rồi “Tôi bỏ, tôi đi theo; tôi thấy cái này đốn ngộ hơn; cái này hay hơn; cái này tiến hơn!” Nhưng mà rốt cuộc các bạn tiến đi đâu? Cho các bạn thấy Tiên giới đi, Phật giới đi, rồi nó bắt bạn vẽ bùa, rồi học phép, rồi này kia kia nọ, rồi bạn tiến tới đâu?
Bạn trả lời cho tôi biết rằng bạn phải phục vụ cái thể xác này trong trật tự, và nhân quần này, nợ nần, ơn nghĩa các bạn phải trả trong thanh tịnh và sáng suốt; chớ không phải các bạn đạt được cái gì đâu! Các bạn có thể vẽ cái bùa, thổi một cái người ta ngã ngửa. Nhưng mà các bạn nợ, các bạn phải trả; việc của các bạn, bạn phải giải quyết. Chứ không có người khác nhảy vô giải quyết, và cái bùa đó giải quyết cho bạn đâu! Bạn phải hiểu cái Luật Trời, và nghiêm chỉnh chấp hành thăng hoa trở về Không. Không ở chỗ nào? Khi các bạn buông bỏ những sự tranh chấp trong nội tâm của các bạn, thì các bạn sẽ trở lại nhẹ nhàng; trong Không nó Có. Chớ không có Không mà bị hủy diệt đâu. “Không” là nói với đời, cho người ta thấy rằng tôi không có tranh chấp ở trong đời; nhưng mà tôi vẫn xây dựng trong con đường sáng suốt thăng hoa cởi mở, thực hiện tình thương và đạo đức, nhịn nhục vô cùng để học hỏi tới vô cùng. Rốt cục, các bạn được phong chức làm Quan Âm, làm Thượng Đế, làm đủ thứ hết! Chính các bạn danh xưng ra, nhưng mà rốt cuộc gia cang các bạn, bạn phải giải quyết; tâm tư các bạn, bạn phải giải quyết; trật tự của các bạn, các bạn phải sống đúng trât tự. Luật của trời là luật của trời, không có một ai thay đổi được!
Cho nên, người tu nó khác ở cái trình độ. Tu một chút cũng xưng “Tu.” Tu trong cố gắng Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, tự tìm, tự thức; cái đó là người cố gắng trong chu trình tiến hóa học tu. Chứ không phải xưng là “Tôi tu.” “Tôi đang học tu.” “Khóa học huyền bí” đi tới huyền vi là vô cùng, phải học tu. Bất cứ cái gì các bạn cũng phải học. Một lời nói nhe nhẹ của đối phương cũng nghe, để lắng hiểu, để sửa tâm, để xây dựng, cảm ơn họ; từ đâu đến cũng cảm ơn họ; kích bác mình, cảm ơn họ. Mình có cơ hội học; mình học hỏi mình mới tiến tới trọn lành huyền vi, cởi mở. Còn nếu không học hỏi, cho pháp tôi là hay hơn pháp khác, thì chừng nào các bạn mới tiến? Đường đi lớn rộng mênh mông, mà không chịu học, thì mình không có tiến.
Các bạn bước vô trường Đại học mà bạn thấy: “Ố, thằng đó nó cũng lứa tuổi như tôi rồi vô nó ngồi chơi, lấy cây viết chép, chép, chép rồi tôi cũng chép, chép, chép, rồi tôi đi về tôi ngủ.” Tôi không chịu học, nhưng mà cũng xưng “Tôi là Đại học.” Học đại, vô ngồi đại, làm đại; chứ không có ý thức rằng “Tôi đi học” vì lý do gì. Tôi đi học trong cái cơ cấu của Đại học là cơ cấu của nhân loại. Mà cơ cấu nhân loại là do ai? Thượng Đế tạo ra, Ông Trời tạo ra, sắp đặt trật tự; mọi người yên, ngồi nghe, ý thức, nắm được nguyên ý của mọi việc; học ít, hiểu nhiều; mới đóng góp cho nhân quần xã hội ở tương lai. Ðó là “Thể hiện được khí giới tình thương cho xã hội.” Chớ không phải cắp sách đi vô đó rồi cua người này, cua người nọ, làm lợi cho chính mình; rồi học được cái gì? Tưởng đó là lợi? Ðó là phá hoại. Cũng có nhiều người nói “Ði học.” Không có học; đi chơi không hà! Ngay trong gia đình của các bạn cũng có những người như vậy. Còn những người, người ta quyết tâm người ta cặm cụi lo học, lo tìm hiểu, lo học hỏi; thì chắc chắn không có kỳ thi nào nó rớt hết.
Thì ngày hôm nay chúng ta có sự hiện diện ở trong gia đình này, chúng ta đang học trong trường Đại học: con về, nó la nó lô, nó nói này nói nọ. Chúng ta phải lắng nghe: do đâu, do đâu đến; nó đã thu thập từ đâu đến; tại sao nó nói những câu nói hóc búa mà mình nói không được; nó đã học từ đâu; mà cái đó, cái hậu quả của sự việc đó nó sẽ đến đâu, tốt hay là xấu? Chúng ta thanh tịnh, vui với nó, và nghe những gì nó nói, chúng ta mới có cơ hội đề nghị và sửa cho nó tốt hơn. Chứ đừng có nói “Tôi tu khác hơn đời; rồi đời nó đem về nó làm lộn xộn; tôi muốn đá nó đi.” Cái đó là tôi tu, tôi ác à? Tôi không hòa với họ được; tôi không tìm hiểu cái nguồn gốc nó có thể chạy sai đi tới chỗ nào, và tôi sửa giùm cho nó? Thì mới thật sự là người tu.
Cho nên “Ðời đạo song tu.” Từ nhà bếp cho tới văn phòng của các bạn đều là phải học hỏi hết. Nhà bếp, các bạn sắt miếng thịt, các bạn thấy hạnh hy sinh của con thú chưa? Nó mong muốn được sống trong thể xác con người; nó muốn cải tiến, nó muốn cải thiện cuộc sống của nó, nó mới sanh ra cái hình thù đó để cho người ta giết, người ta hại; để cho nó thấy rõ kiếp trước của nó đã giết hại bao nhiêu người, bây giờ nó mới thấm thía quân bình. Luật quân bình là phải đưa thân xác ra để chịu nạn, mà gỡ tội. Cọng rau cũng vậy: đã sắt, đã dập, nhưng mà còn đưa vô lửa chiên xào, rồi mới chịu ăn. Các bạn thấy Luật chưa? Cái luật quân bình vay trả, không có chối chạy được. Địa Ngục cũng trước mắt đó các bạn; mà Thiên Đàng nó cũng ẩn tàng trong tâm các bạn. Các bạn ăn vô, các bạn biết xây dựng, biết đem lên trật tự, biết khai tiến, khai mở nó ra. Cái nguyên khí thanh quang của chính nó được hòa đồng với Càn Khôn Vũ Trụ, đó là nó được đi về Thiên Đàng. Nó về với tất cả mọi sự thanh nhẹ của nó. Nó hoan hỉ lao đầu vào miệng các bạn để nó được thăng hoa đi lên. Nhưng mà khi các bạn ăn rồi, các bạn thấy cũng mang nợ, nặng bụng, nặng mình, trược đầy mình: con thú trước khi chết động loạn vô cùng; máu nó chuyển chạy trong con tim các bạn, khối óc các bạn. Rồi các bạn không chịu tu, không chịu giải, thì nó trở nên sân si, nó u mê đi, nó hiểu không được: cũng là một câu nói thường, mà nó chỉ biết gây với người ta thôi, chớ nó không có học: nó không nghe vô, để nó hiểu và nó luận xét và nó khai triển cái câu nói của đối phương và hành động của đối phương, để khai triển tâm thức của nó.
Mỗi mỗi hành động ở thế gian đều là chân lý. Một người đi xin ăn cũng vậy: tại sao người đó đi xin ăn? Trước kia họ có cái thái độ cống cao ngạo mạn; trước kia họ có tiền. Rồi từ cái cống cao ngạo mạn, từ cái anh chị nhà giàu đó, mới lâm vào trong cái cảnh chiều chuộng của đời, rồi đi vô si mê cờ bạc, đĩ điếm; thiếu giáo dục của tâm linh. Thì mới đi tới chỗ sa đọa, thiếu thốn; liều mạng với cuộc sống; thì phải học qua một khóa để xin ăn. Bất trung, bất tín mới đâm ra khổ cực. Mà nếu con người, giữa con người với con người, mà hiểu được cái nguyên lai cái sự việc của người đau khổ đó thì chúng ta đâu có bước vào cái chỗ nguy hiểm đó? Chính người đó đã đem bài học lại cho chúng ta; chính người đó đã đóng một vai trò hy sinh và cho chúng ta học hỏi. Chúng ta thấy ngay chân lý của người đi xin đã đến với chúng ta, chứ chúng ta không có tỏ ra khinh khi xua đuổi; nhưng mà chúng ta lại tỏ ra thương yêu cứu giúp. Chúng ta thấy một người lâm nạn này Trời Phật còn giúp cho họ có cơ hội hai cái chân, hai cái tay, cái miệng, đi và nói và xin được tiền để mà sống; là cái đó là một cơ hội cuối cùng, cơ hội tình thương và đạo đức của Thượng Đế đã ân bạn, cho có quyền nói, có quyền năn nỉ, có quyền hạ mình, có quyền thức tâm.
Ngày hôm nay chúng ta đi tu là chúng ta cũng không khác gì người đi xin. Chúng ta thấy mờ mịt, mờ ám, không biết đường đi về trời bằng cách nào? Cho nên đâm ra, nhiều khi chúng ta không khác gì người đi xin, “Cầu xin Trời Phật phù hộ cho con được tu thành đạo.” Nhưng mà cái câu cầu nguyện đó phải ý thức được nguyên văn đó. Cầu nguyện là, “Tôi muốn thành đạo, tôi muốn đi lên sự bình đẳng của Trời Phật, thì tôi phải hy sinh, tôi phải moi, tôi phải làm, tôi phải xới cái óc tôi ra, tôi phải biết khai tâm mở trí tôi ra; tôi không nên tiếp tục giam hãm tôi trong cái trật tự tăm tối của sự tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục; nhưng mà tôi trở lại trong tâm thức thanh tịnh và sáng suốt.” Thì trên đường đi của các bạn, có khác gì một người đi xin ở giữa đường không? Chúng ta đi, mệt mỏi, chống gậy đi, đi nữa, “Nhất định tôi tầm ra đạo, tầm ra nguyên căn, tầm ra sự thật, tầm ra chơn lý vô cùng mà mọi người đang khao khát.” Rồi trong cái cuộc hành trình đó, nó thể hiện gì, các bạn thấy không? Người đi xin ở đời cũng vậy. Muốn sao? Lúc ta có tiền, ta không biết cho người; ngày hôm nay chúng ta đi xin, chúng ta muốn mọi người cho chúng ta, nhưng mà họ khắt khe với chúng ta vô cùng; cái nhìn khác đi, cái nhìn không có tình thương; chúng ta lại càng chán đời; càng chán càng thấy rằng: “Thôi, tôi muốn buông bỏ cuộc đời này; chứ ngoài thể xác này, còn cái gì?” Cho nên, đi mệt mỏi rồi xin ăn hàng ngày mệt mỏi, nằm; trong một giấc chiêm bao, thấy “Tôi còn một cảnh tươi đẹp nữa, tôi còn một chỗ sống, và cuộc đời tôi không phải tới đây là chấm dứt.” Cho nên, những người đi xin họ đã ý thức rõ ràng, “Chưa đâu!” Họ có đi xin, họ có đi vô chùa, họ thấy có tình thương; họ đi vô nhà thờ, họ thấy còn có tình thương; họ gặp người đạo giải thích cho họ nghe, họ thấy rằng con đường đi có sẵn trong tâm.
Ngày hôm nay chúng ta tham thiền, mục đích chúng ta đi đâu? Giải thoát. Mà trên đường đi của chúng ta cũng vậy, cũng như một người hành khất. Chúng ta đi, đi tới vô cùng, đi không biết chừng nào mới đến đích; nhưng mà càng đi cảm thấy càng nhẹ; càng đi càng khám phá được sự tinh vi của Càn Khôn Vũ Trụ, và một sự quý báu nhất trong cơ tạng của chúng ta, tinh vi vô cùng đã sắp đặt từ bao nhiêu kiếp: mắt nhắm, miệng câm, tâm hiểu, trí giác và phán xét nhiều việc rất rõ rệt. Sau cơn Thiền, buông bỏ những sự tranh chấp, những ý định ác ôn để đối diện với chồng con, vợ con, bạn bè, nhơn loại. Chúng ta càng tu càng thực hiện. Tự nó tan biến mất lúc nào không hay. Thì con người có thể xác, có Tứ Quan, có Ngũ Tạng, đều có bóng tối. Bóng tối là ác ý. Mà ngày hôm nay chúng ta tu tới Tứ Quan Ngũ Tạng của chúng ta, nhắm mắt bừng sáng! Thì ác ý nó đâu còn nữa!
Cho nên người tu phải ý thức rõ đường đi của chính mình. Chúng ta đang đi: chúng ta đang cầu tiến; chúng ta đang truy tầm chơn lý; chúng ta đang hạ mình để học hỏi. Chứ không có xây dựng một cái chủ quan nào mờ mịt hết. Hạ mình xuống học hỏi “Từ đâu đến?” Bạn đạo chúng ta đều là ân sư; gia đình chúng ta đều là ân sư; nhơn loại là ân sư; cọng rau, hạt gạo đều là tâm bồ tát đang tận độ ta tiến hóa. Thì trong cái giây phút tham thiền của các bạn, các bạn hưởng biết bao nhiêu! Các bạn sống trong biển yêu vô cùng êm dịu: vì bạn, thương bạn, yêu bạn, độ bạn, bạn mới có cơ hội thăng hoa. Mà khi các bạn thăng hoa rồi, các bạn vì người, thương người; mới nhịn nhục để ảnh hưởng người. Không khác gì bông sen dưới bùn mà được nở rộ ra thơm tho, mọi người phải lưu ý. Chứ cái cọng sen ở dưới bùn có đến nhà yêu cầu các bạn giúp đỡ đâu? Chính nó vươn lên; dù thối, dù bùn, nhưng mà nó vươn lên; một ý chí vô cùng nó mới thành một hoa sen tươi đẹp. Cho nên, giây phút tham thiền của các bạn, bạn ngồi tham thiền, Pháp Luân Thường Chuyển, Soi Hồn, Thiền Định, rồi các bạn thấy giải tỏa được những sự bùn nhơ ô trược trong nội tâm, nội tạng của các bạn.
Thì nụ cười của các bạn luôn luôn chúm chím mỉm cười trong giấc tham thiền, nó có khác gì đóa hoa sen đâu bạn? Trung tim của các bạn, bộ đầu nó rút lên, nhẹ nhàng, cởi mở, thanh sạch, “Nhất trần bất nhiễm” đó bạn ơi! Chúng ta phải đi tới trình độ đó để hiểu, để hiểu; để hiểu được những cái gì chúng ta đã vươn lên: công phu tu học đã được vươn lên, đã hiểu được giá trị thanh nhẹ là gì, buông bỏ tất cả những sự phức tạp của nội tâm thì trở về với sự chơn giác sẵn có của Càn Khôn Vũ Trụ. Bạn đã được thanh quang bao trùm tất cả. Chỉ bạn lập lại trật tự mà tận hưởng đó thôi! Tình Cha yêu quý, tình mẹ thương yêu, tình nhơn loại đùm bọc, kể cả con thú đã hy sinh cho các bạn có sự sống, cọng rau đã hy sinh cho các bạn có sự sống, hạt lúa đã hy sinh cho các bạn có một sự êm dịu điều hòa từ giờ, phút, khắc.
Cho nên, các bạn phải ý thức cuốn kinh vô tự này nó nằm trong bạn, trong tâm thức các bạn, trong khối óc các bạn, trong đại trí các bạn. Phải bước về đại trí! Bước về đại trí là phải thường niệm Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật. Lập lại quân bình và trở về đại trí. Lúc đó các bạn mới thấy quyền năng của Đấng Di Đà đã ban chiếu cho các bạn từ giây, phút, khắc trong thức bình đẳng: thương yêu vô cùng tận. Mà chỉ vỏn vẹn sáu chữ “Nam, Mô, A, Di, Đà, Phật” các bạn có thể bước vào thềm đạo rõ ràng, cởi mở, thăng hoa, ổn định.
Cho nên, chơn, tà cũng do bạn mà thôi! “Chơn” thì các bạn biết xây dựng chơn tâm, ngay trung tim bộ đầu của các bạn, mới biết là chơn tâm. “Trực chỉ chơn tâm kiến tánh,” thấy những sự hư đốn của các bạn; sửa, tiến; thì lúc đó các bạn mới có cơ hội “Tận độ chúng sanh.” Tại sao tận độ chúng sanh? Là chúng sanh ở trong sự đắm chìm, sự mê muội như bạn trước kia; mà ngày hôm nay bạn thoát ra được, thì bạn đem cái nguyên lý và kỹ thuật này trao lại cho họ; họ sẽ đồng đi, và họ giải quyết được những sự tăm tối đang chèn ép họ trong tâm thức, và họ dứt khoát buông bỏ để đi. Ðó là con đường cứu rỗi tâm linh. Chứ không phải la lô, quảng cáo, mới là cứu rỗi tâm linh. Chính bạn thực hành, rồi đem cái từ quang đến với cho họ; lúc đó mới thật sự “Làm một việc cho tất cả mọi việc.” “Một việc” là trong cái sự khai thông Tiểu Thiên Địa này; ngày hôm nay các bạn mới có cơ hội nói chuyện với tất cả mọi người; và mọi người sẽ thông cảm chính họ phải tự đi, phải giải quyết, thì mới dẹp được những sự ảo tưởng, mê tín dị đoan trong tâm thức của họ. Chính họ phải tự tu, tự tiến mới giải quyết được mọi sự việc từ bên trong cho tới bên ngoài.
Còn việc hỗ trợ, các tầng giới đều sắp sẵn. Nhân loại cũng vậy, nhân quần cũng vậy: nếu chúng ta là một người thiện, người tốt, không có ai bỏ chúng ta; nếu chúng ta là một người chơn tu đứng đắn, không có Chư Tiên, Chư Phật nào bỏ chúng ta. Thì chúng ta không nên cầu nguyện và không hành. Chúng ta hành, tức là cầu nguyện; hành đến đích, tức là cầu nguyện. Sửa mình quân bình sáng suốt, đó là chơn nguyện tiến thân, học hỏi vô cùng.
Cho nên, ngày hôm nay tôi đã đến đây, nhưng hàng ngày hàng đêm vẫn tham thiền dùng phần thanh quang để thăm các bạn. Rồi đây chúng ta sẽ có dịp gặp nhau vào ngày Thứ Bẩy, Chủ Nhật tới đây. Chúng ta sẽ vui, bàn bạc cho nhau, tìm hiểu sâu hơn con đường tình thương và đạo đức. Các bạn sẽ được tận mặt nhìn lại tôi sau những ngày dưỡng sức, thì các bạn sẽ vui hơn và thấy rõ những gì tôi đã hành được và cố gắng trao đổi cùng các bạn để mong rằng các bạn thấy rõ nhiệm vụ của các bạn. Và từ đây về sau mọi người phải lo tự tu, tự tiến, và đọc lại tâm thức của chính mình: thấy rõ sự sai lầm của mình mới có cơ hội sửa, chứ đừng cho chúng ta là đúng, đừng cho chúng ta là đắc. Mà đặt chúng ta vào trong tình trạng học hỏi và thăng hoa xây dựng, thì các bạn không bao giờ bị thoái bộ. Mà nếu các bạn đặt các bạn vào trong cái tình thế hơn thua của đời, thì các bạn là một phần hồn bị đắm chìm tại thế mà thôi. Cho nên, kỳ này tôi qua đây, tuy rằng gặp các bạn thì giờ ít nhưng rất hữu ích: là chúng ta có cơ hội đồng xây dựng trong ý niệm “Tự thức và tự tu.” Tôi ước mong rồi đây sẽ có cuộc vui giữa chúng ta để xây dựng tâm thức; trong thời gian ngắn nhưng mà gặt hái được một phần thanh nhẹ và tốt đẹp của chơn tâm.
Thành thực cảm ơn sự lưu ý của các bạn.