KHÓA SỐNG CHUNG HÒA BÌNH - Bế Mạc – cuốn B

Đức Thầy:... thiện bằng của ý chí dấn thân hy sinh đạo đức rõ rệt. Chúng ta là con người không ai chế được thì không có chỗ nào chúng ta cho đó là khổ nạn, mà chỗ nào cũng là tình thương của Trời Phật. Đó! Đạo trời đã khai triển, tâm thức các bạn phải mở ra để đón và tận hưởng, không nên yếu hèn nữa. Các bạn yếu hèn, giờ phút lâm chung ai rước bạn? Nếu bạn là một con người không biết đi, bạn từ số không đến đây rồi bạn phải về với số không, một số không dũng mãnh đó; không dũng mãnh làm sao nó đạt lại cái số không? Cứu cánh cuối cùng của số không để trở về nguồn cội là số không hùng mạnh, số không có đầy hùng tâm dũng chí thăng hoa trong thanh tịnh, đó là “Chơn Không.” Cho nên, các bạn đừng có nghe lý thuyết nói rườm rà, “Chơn Không” này kia, kia nọ mà không hành, làm sao các bạn thấy cái “Chân” là cái gì? Nói dóc! Dẹp hết! Thực hành để đi đến “Chân Không” sẵn có của chính mình; thực tâm, thực triển, khai mở trật tự, đón nhận thanh quang của Bề Trên đưa xuống. Các bạn chín ngày chơi đùa ở trong một gia đình vui đẹp, anh em bắt đầu cởi mở và đón nhận được thanh quang, thấy lòng mình phơi phới, sung sướng và thấy quá khứ mình đã tạo sự yếu hèn cho chính mình. Bắt đầu giờ phút này, giờ của Càn Khôn Vũ Trụ; ta là Càn Khôn Vũ Trụ không còn sự e lệ nữa. Sống cũng học hỏi, chết cũng học hỏi, thì các bạn phải tiến lên trong thanh tịnh và để cứu độ tất cả những người còn đang mê muội trần tục, tranh đua vì địa vị, danh vọng của cá nhơn, mà khổ cũng hườn khổ, không bao giờ giải thoát được!

Cho nên, ngày hôm nay chúng ta có cơ hội có duyên lành tốt đẹp thì chúng ta phải cố gắng thực hiện cho kỳ được và dấn thân cứu độ anh em chúng ta trong quả địa cầu này, thật sự đem lại sự hòa bình cho tất cả nhân loại nếu các bạn bằng lòng thực thi đúng đường lối mà tôi đã và đang làm. Tôi là cũng là một người tị nạn ra đây, đi với hai bàn tay không, đi đây, đi đó, đi khắp thế giới, chi? Làm chi? để cho các bạn thấy khả năng con người không có bị ai giới hạn. Chúng ta phải giữ sự thanh tịnh để đi tới. Thanh tịnh, sáng suốt là cái vốn của chúng ta, đạt được thanh tịnh, sáng suốt mới nắm được chủ quyền. Nắm được chủ quyền mới thấy chúng ta là giống dân của loại nào? Kỳ thật, chúng ta mà tu đúng đắn, chúng ta là giống dân Bích Ngọc, giống dân của Thượng Đế, con của Thượng Đế. Phải quán thông mọi mặt, vô quái ngại, hy sinh, không cần sự chần chờ, chờ đợi bất cứ một chuyện gì đưa đến và không sợ một sự gì mà hù hiếp chúng ta hết, vì các bạn là đặc biệt tại mặt đất này, không có ai chế các bạn được. Các bạn chỉ dũng tiến trong thanh tịnh, nhất bất sát sanh không hại ai, chỉ đem lòng cứu giúp, xây dựng, đó là các bạn đem luật trời xuống mặt đất. Giá trị đó mới là thật sự giá trị vô cùng, con đường đó mới là con đường tiến hóa cho tâm linh và không mua không bán được. Phải chính mình dấn thân thực hiện mới đạt được kết quả tốt đẹp, nhiên hậu mới ảnh hưởng cho người khác. (3:45)

Thì hôm nay là buổi chót, tôi xin tuyên bố bế mạc và các bạn, chúc các bạn thượng lộ bình an và đem tâm thân an lạc trở về gia cang để ảnh hưởng tất cả mọi người. Thành thật cảm ơn sự lưu ý của các bạn.

Bài hát “Ô Hê!”

Ô Hê! Ô Hê!
Yêu, yêu, yêu, thật là yêu!

Thương, thương, thương, thật là thương!
Về đây chung sống thương yêu hòa bình,
Về đây chung sống thương yêu hòa bình.

Ô Hê! Ô Hê!
Cuộc đời tạm bợ đó nghe,
Vui buồn mê chấp chẳng về được đâu,
Vui buồn mê chấp chẳng về được đâu.

Ô Hê! Ô Hê!
Kỷ Nguyên Di Lạc giải sầu,
Thương yêu tha thứ tiến sâu chơn tình ,
Thương yêu tha thứ tiến sâu chơn tình.

Ô Hê! Ô Hê!
Chẳng còn loạn động bối bê
Tình thương thanh tịnh hương quê của hồn
Tình thương thanh tịnh hương quê của hồn.

Ô Hê! Ô Hê!
Tự tu tự thức sanh tồn
Khai thông khối óc chẳng còn si mê,
Khai thông khối óc chẳng còn si mê.

Ô Hê! Ô Hê!
Yêu, yêu, yêu, thật là yêu,
Thương thương thương thật là thương
Về đây chung sống thương yêu hòa bình
Về đây chung sống thương yêu hòa bình.
Ô Hê! Ô Hê! Ô Hê!

Bạn đạo: Thưa Thầy, thưa các bác, các anh chị, con xin ca hai bản ……. nước chảy dài, nhưng mà nước này chảy về nguồn cội .

Bạn đạo hát:

Anh em chúng ta trở về cùng nhau hát ca,
Ta đùa vui, sống trong hòa, không còn tranh chấp lại càng khăng khít cho Thầy Tám vui.
Sống chung một nhà ………tình anh, tình em, cùng hòa để.... ha há ha.....
Nhớ nhớ thương ta lại gần nhau.
Sống với nhau, bên nhau, về đây rất vui, vui hòa cùng con, vui tối ngày, không còn chia rẽ....
Ban thanh điển, cùng nhau hát ca, hố hố hô...
Nhớ các con lúc nào Thầy cũng vui.
Sống với nhau, bên nhau Thầy đây rất vui.
Vui hòa cùng con, vui tối ngày, không còn chia rẽ lại càng hạnh phúc, Thầy ban...
Hát ca đêm nay rồi mai chia tay với Thầy, hà ha hà ha...
Nhớ các con lúc nào Thầy cũng vui.

Bạn đạo: Màn nào vui thì xin mời lên đây đóng góp cho chúng ta cùng vui.

Bạn đạo: Dạ, trước khi Vân Anh ca, tôi cũng xin phép được nói về tiểu sử của cái bài ca này, tựa đề là: “Mì Vô Vi” , các bác, các chị biết rằng là anh Bích trong thiền đường của chúng ta là đầu bếp thượng hảo hạng và đã nấu cho Thầy một tô mì ăn rất ngon. Và Thầy, thay vì trả tiền thì Thầy trả bằng bài thơ “Mì Vô Vi” và đã được phổ nhạc:

Tô mì là có cải làn
Lại thêm cải đắng sắp hàng đem chan.

Chả giò chơn thức tạo nền
Ăn vô thắm thiết chẳng quên người làm
Thêm tiêu, cay nhiều…….(?)
Giúp ngon hòa điệu người làm giải phân
Diệp, Bích thông cảm góp phần
Sợ Thầy ăn đói đặc ân cho Thầy
Mì vui được hưởng kiếp này
Cùng Thầy chung sống vui vầy cảm giao
Mì vui được hưởng kiếp này
Cùng Thầy chung sống vui vầy cảm giao.

Bạn đạo: Thưa quý anh, quý chị, hôm nay được Thầy về, tôi không có cái gì mà để làm quà, tôi xin mượn cây đờn của bác Thuần. Tôi đờn lại những cái bản mà quý vị thường nghe ở Việt Nam, cũng như, chẳng hạn đám ma, hát bội, rồi hát tuồng quảng, hát Cải lương, dạ.

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Kính thưa Thầy, thưa quý vị với quý anh với quý cô, quý Thầy, ở đây tôi nhắc lại là cái bản này đây này, tôi đờn trước là buồn rồi sau mới vui... cũng như, chẳng hạn ở Việt Nam, thường thường cái đám ma hay là có cái gì đó phải thường đờn cái bản này.

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Khúc này là của mấy ông nhạc mà thường đờn cho đám ma, đám táng đó. Bây giờ tôi đờn lại khúc này là của hát bội, hát bội năm phần.

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Đó là hát bội. Cái khúc này là quý vị còn nhớ là hát bội... cải lương, thì cái chỗ này là vui của cải lương này.

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Tôi đờn một bản này là của cải lương thường hay... lúc vua về hay chồng gặp vợ, sum họp, cái bản này là “Khúc ca hoa trúc”. Tôi xin đờn hết một bản này của cải lương.

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Bản này là bản của cải lương…… Giờ tôi đờn……xin lỗi, tôi đờn những cái bản mà quý anh chị thường nghe ở Việt Nam, đó là hồ quảng.

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Dạ, xin hết! (Bạn đạo vỗ tay)

Dạ, kính thưa Thầy, tôi có hứa với những người bạn Toronto này... theo lẽ tôi phải ở nhà... ngày mai... khuya nay tôi ở đây, lát về. Khi về là tôi phải đi luôn... Dạ, không có chi, thành thử ra tôi phải hòa những khúc đó... tại vì, nghĩa là tôi định là... lâu quá tôi không đờn, từ hồi tôi qua tới bây giờ tôi ít có đờn... tôi bỏ lâu thành thử bây giờ tôi cũng ráng tôi đờn lại, hát bội rồi cải lương rồi... thường thường ở Việt Nam mình ấy nghe mấy tiếng đờn này đó là mấy ông già... thường nghe, chứ còn bây giờ, nếu mấy cháu nhỏ nhỏ thì nghe hay... mình nghe cái biết là của …… cái đờn cò.

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Đó là cái tiếng đờn cò. Tôi lấy cái đờn, hôm nay không có đờn cò. Tôi có cái đờn cò ở nhà mà tôi quên. Bữa nay thấy chương trình chấm dứt cũng hơi sớm chút xíu, tôi không có gì tôi làm quà thì tôi có cái chút xíu, chút đỉnh này để làm quà để anh em nghe chơi nhớ lại những cái lời nhạc của Việt Nam mình trước. Thường thường, nếu vô hát bội thì luôn luôn phải hát... đờn cái chỗ này, vui lắm, lúc vua ra là xưng tên...

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Còn khi nào mà vua đồ bị mất ngôi, chạy lạc hay là vợ chồng xa cách thì phải đờn xui.. mở ra cái này là buồn lắm!

(Tiếng đàn của bạn đạo)

Mấy cái chỗ này là... (Bạn đạo vỗ tay)

(Hết băng)


----
vovilibrary.net >>refresh...