ĐÀM ĐẠO THIỀN ĐƯỜNG ADELAIDE – Cuốn B
Đức Thầy: Mà nó không ý thức được, á , tới hỏi thầy, thầy cứ la, “Nghiệp” không hà ! Nghiệp là cái gì ?
“Tội nghiệp quá ! Con nghiệp nặng quá à !” Nghiệp nặng là nghiệp gì ?
Nói không được, mà phân tách không rõ !
Cái căn bản tham, sân, si, hỉ, nộ, ái, ố, dục, dùng quá trớn á, tạo thành nghiệp !
Nghiệp là nó củng cố một khối đó thôi : mê chấp, rồi nó chê người này “Tà đạo,” khen người kia “Chơn đạo” ; mà chính nó là thằng bị gạt, mà nó không biết ; nó lừa lấy nó, mà nó không hay ! Thấy không ?
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, trong Phật Giáo cũng nói, tại sao người ta nói, “Khẩu nghiệp” ? Là tại vì người ta bị khẩu nghiệp nhiều quá, người ta mới nói “Khẩu nghiệp” ; người ta bị nhiều quá : chê đầu này, chê đầu nọ, chê đầu kia, nhưng mà cái miệng mình không sửa ; mình bị nghiệp chướng rõ ràng, mà mình lại chê người ta là, “Tà đạo” !
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: Cái đó, luật không có cho phép!
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: Nhưng mà tại sao những người bị chê lại không tới can thiệp ? [1:10]
Bị (nghe không rõ) đã can thiệp rồi : Luật Trời đã ban hành trong thể xác của họ rồi ; mà họ phá luật, là tự nhiên họ hư ; chớ mắc mớ gì mà đi can thiệp ?
Chửi người ta là chửi mình ; ghét người ta, là ghét mình ; thương họ, là thương mình ! Hiểu không ?
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: Luật có rồi ; cần gì phải can thiệp, rồi tốn hao tiếng nói, rồi, rồi bút mực ; vô ích !
Lo tu là đúng ! Phải không ?
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, không phải, không phải ngu mà hiền, bắt chước người ta hiền, rồi làm hiền á ! Đó là thằng ngu !
“Mà tui biết cái giá trị của hiền triết của tui đó, tui thực hiện cái hiền triết của tui là tui hết ! Tui minh thiện, tui biết ; thành ra, nói dữ lắm, nhưng mà tới một ngày nào ảnh bị bệnh, ảnh nằm trên giường đó, ảnh nhớ tui nhiều lắm !” Phải không ? [2:14]
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: À ; bị cancer rồi mới nhớ mình, “Trời ơi ! Tui ăn năn ; hồi đó tui chửi thằng đó oan ức ; bây giờ tui muốn gặp để xin lỗi trước khi tui chết !”
Có luật hết à ! [02:25]
Bạn đạo1: Dạ. Mình vấp phải, thí dụ như mình muốn tu hay là tiến hóa lên cao, phải có lòng vị tha ; phải không Thầy ?
Đức Thầy: Không phải ! Mình muốn tiến hóa cao, là mình phải trở về với trật tự !
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: Làm sao lên cao được ? Trật tự ! Trật tự ; cũng như chiếc máy bay mà nó quân bình rồi nó mới bay lên trời được ; bắt con chim coi thử, con chim mà thiếu quân bình, nó bay không được ! Thiếu quân bình một chút là nó bay cái, nó rớt ; bay cái, nó rớt à !
Quân bình, trật tự ; quân bình ! Trật tự trước, rồi quân bình sau ; mới bay được !
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không ? Đâu có phải tham !
Bạn đạo1: Dạ.
Đức Thầy: “Tui cố trở lại với trật tự !”
Cho nên, cái Pháp là đem lại trật tự trước ; rồi cái trật tự đó mới, kêu bằng, ổn định rồi đó, nó mới, kêu bằng, "Giải thoát" : ra, vô, dễ dãi ; mình đến được là mình đi được à !
Mình có ở đâu đến, mới giam ở thể xác này chớ ! Mình không có chỗ đến, làm sao bị giam ?
Mà mình lập lại trật tự, thì mình đi về chỗ cũ !
Bạn đạo1: Con xin cảm ơn Đức Thầy.
Đức Thầy: Ừ. Không có ơn nghĩa gì ; mình trao đổi học hỏi thôi ! [3:43]
Bạn đạo1: (nghe không rõ) Dạ ; coi như là câu hỏi con hỏi đợt sau.
Đức Thầy: Ờ ! (cười)
Bạn đạo1: Chớ cũng muốn hỏi câu hỏi cuối cùng nữa.
Đức Thầy: Hết rồi, không hỏi nữa, hả?
Bạn đạo1: Dạ, thôi.
Đức Thầy: Thì Con làm sao Con hỏi trở lại cái mặt Con á : “Sao,” rọi kiếng nói, “Sao Mày cười dễ thương vậy Mày ?” Hỏi một chút vậy đó ; à ! “Sao cái mặt Mày giống ông Phật vậy ; nhưng mà cái tâm Mày lại sợ ma ?” Hỏi vậy đó ! “Phật đâu có sợ ma ! Tao, ông Phật, tao đâu có sợ ma !” Hỏi ở trong kiếng ; nó nói hết đó ! (cười).
Hỏi nữa, hả ? [04:35]
Bạn đạo2: Dạ thưa Thầy,
Đức Thầy: Hả ?
Bạn đạo2: Xin Thầy giảng “Tự chủ trong việc tu tập,”
Đức Thầy: Cái gì ?
Bạn đạo2: Tự chủ trong việc tu tập ; Thầy đã từng nói.
Đức Thầy: Chủ, gì ?
Bạn đạo2: Tự chủ, đó, Thầy ?
Đức Thầy: À, tự chủ ! Tự chủ, là mình phải tự xét, á : một cái gì, đâu có nghe xuôi được !
“Ông Tám ổng nói vậy ; chớ dòm lại tui thế nào cái đã chớ ; tu tới đâu đó chớ ! Ờ, cái pháp Soi Hồn này, tui, tui đã cảm thấy thế nào ? Còn ông Tám ổng nói thấy làm sao, làm sao, làm sao ... cái đó là chuyện của ổng ; còn chuyện của tui, tui thấy thế nào ?” À ! “Từ ngày tui chưa làm, thì thế nào ; và tui làm rồi, tui cảm thấy thế nào ? Tui mới xác nhận tui đang đi, đang tiến tới !” [5:23]
Mọi sự, phải xét mới tự chủ được ; không xét, làm sao tự chủ ? Phải xét rõ, mới tự chủ, mới nắm được !
Khi mà tui giảng, phải nghe, “Cái nguyên ý của ông Tám muốn nói cái gì ? Nắm được cái nguyên ý đó, tui tự chủ !” Hiểu không ?
Bạn đạo2: Dạ. Thưa Thầy, trong sự tu tập mà có sự tương trợ lẫn nhau, hay là, cũng có nhờ cậy vào sự tương trợ của bạn đạo ; thì như thế có phải là tự chủ, hay không ?
Đức Thầy: Cái đó là giải về tình đời mà để thể hiện cái tình người, mà thôi ! Như anh, em gặp với nhau đó, rồi bàn cãi việc này, việc kia, việc nọ ; rồi để thể hiện tình người với nhau, thôi.
Chớ cái Đạo là mỗi người biết riêng thôi ; không có thể nói cho người khác biết được !
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Nó nhanh lắm, và thầm kín lắm ! Khi mình, đạo, nó không phải là tới đây mới thấy Đạo ! Nhiều khi nó đứng, nó dòm cái biển hiệu, nó thấy “Trời ơi ; hai chữ này nó sâu sắc quá ; ông này ổng đặt cái tên hiệu này, có 2 chữ, mà tui thấm thía trong tâm tui !”
Đạo nó hồn nhiên : khi không, bất ngờ như vậy, nó thấy ra, nó tìm ra ; mà nó thấy khỏe khoắn, nó thấy nhẹ nhàng, thích thú ! [6:50]
Còn không có đặt cái lề lối ở thế gian : thế gian là làm trật tự nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, để thể hiện tình người mà thôi : như nói đây là để thể hiện tình người.
Còn cái Đạo á, là gặt hái ở trong sự thầm kín của mọi người ; và trong hồn nhiên cảm thức, mà ! Chớ không có ai ràng buộc, không ai bắt buộc, không cần ai chỉ điểm !
Nó là vô cùng thanh nhẹ ; thì khi mà nó được quân bình rồi, nó cảm thức khác rồi ! [07:25]
Bạn đạo2: Thưa Thầy, con, con xin kể một vài câu chuyện ở trong cái nhóm thiền ở Nam Úc này : Thì chúng con, là cái nhóm nhỏ, thì học mấy năm nay ; mà có người thì học lâu năm rồi ; cho nên, cuối cùng thì chúng con thấy là loanh quanh nhìn lại mặt nhau ở trong cái nhóm này, mà luôn luôn nương nhờ lẫn nhau để mà cầu tiến đó, thì chẳng có ai tiến bộ tí nào hết !
Còn những người tiến bộ nhiều hơn nữa, thì lại không có mặt ở đây, trong nhóm ! Thế ; ngồi nhà !
Thì con mới, con xin kể Thầy một câu chuyện là, riêng cá nhân con thì lúc nào cũng nhắc mình tự chủ, nhưng mà tuy nhiên, cũng, cái bụng cũng muốn nương nhờ bạn đạo ; để không những học hỏi, cũng khi nương nhờ những cái khả năng riêng biệt của cá nhân từng bạn đạo !
Rồi, bữa nọ, anh a, anh Yên, có nhận được cái thơ của ông Nguyễn Phượng Yêm ở bên Mỹ, ổng viết rằng là, “Anh không biết chứ, thiền nó có chân, nó có chân đi đấy !” Thế ! Rồi, câu sau thì ổng viết rằng, “Anh như thế, mà nhát ! Tôi thấy Anh, như là Anh (nghe không rõ) sắp xuất vía rồi mà, mà nhát, không dám xuất !” Đó!
Thì con mới cười, con bảo : “Thưa Anh, tại sao Anh không viết cho ông Yêm : ‘Thấy Anh thế mà có 100 tay, thấy thế mà không thò tay rút kéo nó ra ?’ Tui bảo, “Không được” ; hôm sau, tui nói, “Không được ! Ông Yêm ổng nói kỹ lắm, ông bảo thiền có chân, chớ thiền có tay đâu ? (cười) Nhưng mà không biết như thế được !”
Thưa Thầy, ông Yêm thì ổng nói kỹ là thiền có chân, chớ không phải thiền có tay ! Như Thầy thấy, thiền có tay không ? (bạn đạo cùng cười)
Đức Thầy: Tui không biết nói như ổng ; nhưng mà tui chỉ biết nói là thiền để lập lại quân bình trong nội tâm của sơ đẳng trước ; rồi mới đi tới cái Nguyên Thức ; rồi tự thức ! Có bấy nhiêu đó thôi.
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Còn nói cái tay, cái chân, là chuyện thường ! Không tay, không chân ; nguyên, căn bản của mình, không tay, không chưn á, thì ông Trời không sắm làm chi cái khuôn ghồ ghề này ?
Ai điều khiển để tự nhiên nó cục cựa ? Ai điều khiển ?
Nó đã có rồi : trong cái Không đang điều khiển cái Có.
Mà cái Linh Điển này nó rời khỏi, là ngón tay này cục cựa không được !
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Nó đã có rồi ; bao nhiêu thước, tấc, có hết rồi !
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Thì cần nói cái tay, cái chân, để làm gì ? Gom cái tâm thức mà khai huệ ; lúc đó là đi !
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không ? Đó là giảng về Đạo. [10:51]
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Còn tình anh Yên với anh Yêm, cũng như anh em, hồi nào giờ, nghĩa là, như ruột thịt chơi với nhau, thì cái chuyện hai ông chọc nhau, thì hai ông hiểu đó ! (bạn đạo cùng cười)
Còn mình đem ra mổ xẻ chi cái chuyện của người ta ? (bạn đạo cùng cười) Anh, em của người ta, mình đem ra mổ xẻ ? Đó ; nó hư hết trọi, à ! (bạn đạo cùng cười) Trật lất, à ; không có đúng ! [11:23]
Bạn đạo2: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Bởi vì ông này, ông kia, thì ông kia đó, thì, ví dụ, hai anh em biết nhau, “Thằng Yên làm biếng, thì tao cũng ông nội thằng làm biếng !” (bạn đạo cùng cười) Thấy không ? Thì ông này cũng nói, “Thôi, thằng đó nó làm biếng ghê lắm ; mà thằng đó có chưn, mà tại Mày không đi đó ; (bạn đạo cười) Mày không qua thăm tao !” (Thầy và bạn đạo cùng cười)
Tình anh, em của người ta mà ; muốn nói sao cũng được, à ; cũng như ruột thịt vậy à, muốn nói sao cũng được!
Tại vì không hiểu, rồi đem ra, ảnh đem ra ảnh giảng cái đạo !
Cái đạo, không có rờ mó được : mọi người, tâm thức tự cảm !
Cho nên, nhiều khi người ta nói, “Ông Tám, ông Tám à, tui tu, tui thấy vậy, vậy đó !” Mà, nói tới tui, cái, tui cắt nghĩa, cái, nó tròn vo à !
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không ? Là tui có thể đem người ta lên một chút xíu ! [12:21]
Còn có người nghe nói vậy, tự cao, nói, “Tui, mở thiền đường từ hồi nào tới giờ, mà tui chưa thấy chút ánh sáng ; mà Anh mới tu, Anh thấy ánh sáng, hả ? ” (bạn đạo cùng cười) Cũng được vậy ! (cười) Phải không ? Bắt bẻ đó : “Tui là huynh, mà ; đàn anh, mà !”
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: “Đàn anh mà, mà chưa thấy, thì đàn em, thấy sao được ? Dẹp đi, Cha Nội !” Nói vậy đó !
Làm cho người ta tăng cái tự ái ; rồi người ta tăm tối ! Thấy không ?
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Còn cái này, khác ! Tự do ! Anh, em trao đổi ; có thì nói một chút, nghe chơi. Còn, kỳ thật là, “Tui phải tìm ra tui ! Tui có chân từ lâu, mà tui làm biếng, tui không đi ; (bạn đạo cùng cười) ! Bây giờ tui phải đi !” (cười) [13:06]
Bạn đạo2: (nghe không rõ) Con thì con thật thà nên con mới hỏi như vậy. Nhà con thì, ngày hôm qua,
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo2: Con thấy nhà con hỏi Thầy là, “Thế thì lâu lâu Thầy có thường đi thăm bạn đạo, hay không ?”
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo2: Là vì Thầy ở bên Sydney, hay Thầy ở bên Thái Lan, hay Thầy ở bên Mỹ, Canada ;
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo2: Mà Thầy có đến đây thăm bạn đạo, hay không ?
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo2: Thì Thầy bảo, “Có.”
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo2: Nhưng con thấy, con thật thà nhiều quá nên con rất là cắn răng (nghe không rõ) con mới hỏi câu đó.
Đức Thầy: Ừ ! Thì tui thăm hoài đó chớ ; chỗ nào cũng thăm !
Nếu không thăm đó, nhiều người họ ngồi họ nghe băng, họ thấy sung sướng, họ cười !
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Cái, tui cũng biết họ cười vậy ! Cười với họ, cho vui vậy thôi ; họ thấy sung sướng quá ; cười ! Cái cảm thức, họ không biết làm sao nói, diễn tả ra được ! Họ nghe băng, rồi họ cười ; có người nghe băng, khóc ! Trong cái giây phút du dương đó, họ khóc ! Đó ; mở trí cho họ !
Bạn đạo2: Dạ.
Đức Thầy: Thì tui ở đó ; chớ đâu ? [14:00]
Bạn đạo3: Thưa Thầy, hồi hôm con nằm ngủ đó, thì nói, “Về, ăn no, ngủ kỹ” ; con ngủ, sao con thấy Thầy với con ngủ cùng giường, con gác cái chân lên bụng Thầy !
Đức Thầy: Ừ !
Bạn đạo3: Thầy nói, “Mày gác cái chân, làm sao tao thở được ?” Cái, con nói, “Mình thương Ổng ; Ổng không cho mình gác, thì cũng tội Ổng, Ổng không thở được !”
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo3: Cái, con lấy cái tay ôm Thầy, siết Thầy thật chặt !
Đức Thầy: Cái câu đó là làm sao, Anh hiểu không ?
Bạn đạo3: Dạ thưa Thầy, nhờ Thầy giảng ?
Đức Thầy: Ráng làm thinh, mà tu nhiều ! Mà nói nhiều là cũng như gác chưn lên bụng Thầy! (Thầy và bạn đạo cùng cười) Nó rõ ràng như vậy ! Nó ôm Thầy, là ôm luôn đi ; đừng có gác nữa ! (Thầy và bạn đạo cùng cười) [14:52]
Bạn đạo4: Dạ, kính thưa Thầy, nhân tiện đây, con xin thưa với Thầy thế này : khi thiền á, thì cái lúc mà vào thanh tịnh, thì có những tài liệu mà mình chứng,
Đức Thầy: Ừ, ừ ?
Bạn đạo4: Mình biết được do tâm thức.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Con biết rõ rằng khi, mỗi khi mở lời ra đó, thỉ chỉ trình bày một phần triệu vấn đề.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Con thấy, do đó con mới tâm sự với bác Trung đó, “Làm thế nào để câm cái miệng lại ?”
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Mà dường như mở ra đó, cái tâm của con không có muốn nói, Thầy !
Đức Thầy: Ừ, ừ.
Bạn đạo4: Thì con cũng biết rằng đó, thưa Thầy, có nhiều anh em, nếu mà họ thương thì không sao,
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Thì họ nói rằng trao đổi ; nếu họ không thương, thì họ nói con dạy !
Đức Thầy: Ừ, ừ.
Bạn đạo4: Con sợ nhứt là làm thầy !
Đức Thầy: Ừ, ừ.
Bạn đạo4: Mà khi con mở miệng ra là không dừng được ; thành ra,
Đức Thầy: Ừ, ừ !
Bạn đạo4: Tâm con không muốn nói, mà miệng cứ nói liên tục ! Như vậy, thưa Thầy, làm cách nào để câm cái miệng lại, Thầy ? [15:40]
Đức Thầy: Khi Anh nói á, Anh nói, “Sanh à, Mày mở miệng Mày dạy, Mày cũng khá ; nhưng mà tao thấy Mày câm miệng Mày dạy Mày nhanh hơn !” (bạn đạo cùng cười)
Tự nhiên nó không nói nữa ! Chia làm 2 khối ;
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: À ! Anh cứ kêu nó, “Sanh” đi ; tên tục mà ! “Tao thấy Mày dạy, mở miệng dạy Mày, thì cũng được đó ; nhưng mà Mày câm mồm Mày dạy Mày còn hay hơn, siêu hơn !”
Bởi Siêu là vô âm thanh, sắc tướng ;
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Siêu là vô âm thanh sắc tướng ! Thấy không ?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Tới đó, một thời gian, mới là giác ngộ !
Bạn đạo4: Thưa Thầy, khi mà con nói ra con bị (nghe không rõ),
Đức Thầy: Ừ, ừ !
Bạn đạo4: Ví dụ như, khi con góp ý với anh, em về thiền đó,
Đức Thầy: Ừ, ừ !
Bạn đạo4: Cái tâm mình phải thật và công khai.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Thì tự nhiên mình nhận được điển.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Con cảm chứng được nhiều lần như vậy ; thì con trình bày cùng anh, em, à ; Thầy !
Đức Thầy: Ừ. Có vậy, nói vậy thôi ! Nhưng mà, ai nhận được là nhận ; không nhận được, thôi.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Nhưng mà cái của mình đó, đang nói đây á, mình nghe được ;
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Nhưng mà mình bắt nó phải học cái siêu, chớ !
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Chớ không thôi, Mày đi hết cái hồn, cái tự nhiên, hồn nhiên ; rồi cái siêu nhiên, Mày chưa có ; nó bẻ, cái Mày gãy á ! Mình đâu biết ! Mình nói, mình nói như vậy ; mà nó về tu hay hơn mình, bữa sau, nó bẻ cái, mình gãy á chớ ! (cười)
Thì bây giờ mình phải câm cái mồm, để mình đạt cái siêu nhiên trước.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Cái siêu nhiên mới là giá trị. [17:14]
Bạn đạo4: Dạ. Thưa Thầy,
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Về phần chủ quan thì là con biết được rằng là “Ông tu, ông đắc ; bà tu, bà đắc” ;
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Và khi mình tu như vậy là tự tu, tự tiến ; và tu như vậy đó, thì là không cần tha lực ! Đó là những vấn đề căn bản, mà nó là vấn đề chủ quan.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Nhưng bây giờ, có một vấn đề thứ hai, là : ngoài vấn đề chủ quan như vậy, có vấn đề khách quan ; tức là tu là cần phải có minh sư ;
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Trong sách cũng nói như vậy.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Vậy thì, khi mình cần minh sư như vậy, cần minh sư để dìu dắt cho mình,
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Chỉ dẫn cho mình đi cho nó đúng hơn và nhanh hơn.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Thì cái phần chủ quan, bắt buộc mình phải tự tu, tự tiến ; không nhờ ai nữa ; đó là đúng rồi.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Bởi vì, cũng giống như anh Yêm nói là , con trở lại vấn đề tay chân.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Thiền là tự chân, là nó có chân, nó đi.
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo4: Như vậy là con cứ đi, cứ đi hoài, tự mình.
Nhưng mà, ví dụ như Thầy, chẳng hạn, thì Thầy có cái tay Thầy với, Thầy kéo chớ chỗ nào đâu được ? (bạn đạo cùng cười) [18:27]
Đức Thầy: Cho nên, tui kéo rồi đó ; tui kéo rồi đó !
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Tui kéo rồi, tui kéo rồi !
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Một khi, mới có 2 ngày ở đây, cũng kéo nhiều rồi !
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Nhưng mà tui có kéo ! Kéo, tui mới chỉ rõ, “Hoàn cảnh là ân sư” đó ; một phương diện, tui nói tự tu, tự tiến ; nhưng mà hoàn cảnh là ân sư ! Hiểu không ?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Đó ! Hoàn cảnh là minh sư, và ân sư ; nó dạy mình ; nó nhiều chuyện dạy trong này, mà mình không chịu lắng nghe !
Văn tự tánh, là mình lắng nghe những cái chuyện trong gia đình, mình giải quyết chưa được !
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Đạo ở đó, đó !
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Chuyện trong gia đình mình, do mình tạo ra, hư hao nhiều lắm ; mình nghe chưa ? Mình nhìn nhận cái tội lỗi mình chưa ? Mình chịu sửa chưa ?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Mình nghe lại ; nghe lại ! [19:23]
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Nghe ; càng nghe càng thấy cái tánh của mình ; mình thấy cái tánh của mình, mình mới xây dựng cho nó tiến hóa, trở về thanh sạch ; là Phật tánh đó !
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, tui nói, “Hoàn cảnh là ân sư !” Ở thế gian, chưa có ai giải, cắt nghĩa câu này ! Chưa có ai dám giảng câu này !
“Hoàn cảnh là ân sư” ; thật sự là “Hoàn cảnh là ân sự” ! Nếu mà hoàn cảnh nó không trói buộc chúng ta, đâu có ngày nay ngồi đây nghe đạo đâu ? Ân sư đã dẫn ta đến đây để nghe đạo, mà cảm thức đạo, và hành đạo.
Thấy rõ chỗ đó không ?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: À ! Cho nên, hoàn cảnh lúc nào nó cũng là ân sư ; nó biến chuyển theo thời thế nghịch, thuận, mà nó biến chuyển ; và nó thúc đẩy mình phải tiến.
Hoàn cảnh nó bao gồm cả sanh, lão, bệnh, tử, khổ ; đó là hoàn cảnh ! [20:20]
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Nó là ân sư ; nó là Thượng Đế đang dẫn tiến tâm linh mình.
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Mà đánh bằng roi, bằng vọt ; chớ không thông thường !
Nhiều khi mình thấy rằng, “Cái trường hợp này, tui đâu có nói láo được ? Mà bắt buộc tui phải nói láo” ; bởi vì ân sư bắt buộc phải nói láo,mới qua ngày ! Rồi từ đó nó lại không cho nói láo nữa : ngược, cũng nó nói ; mà xuôi, cũng nó nói ! Nói, “Thôi, bây giờ phải nói thiệt hết ; khai hết ra!”
Cũng là hoàn cảnh bắt buộc, mà thôi ! (cười) Hoàn cảnh là ân sư ! Nhớ nhìn lại cảnh mình, là dễ đắc đạo !
Mà cứ nhìn cái cảnh họ, là càng ngày càng, mình biến thành ma, mà họ cũng không thành Phật ! [21:13]
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không ?
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Mình phải nhìn cái hoàn cảnh mình mà thực hành để đi tới !
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Thì mình thoát ra cái hỏa ngục trần gian ; thì mình tiến tới cái Chơn Hỏa thanh tịnh của Trời, Phật!
Bạn đạo4: Dạ.
Đức Thầy: Cũng sống trong hỏa, mà Chơn Hỏa Thanh Tịnh, mới đạt tới Chân Không !
Bạn đạo4: Con còn câu hỏi cuối cùng nữa, Thầy !
Bạn đạo5: Không câu hỏi cuối cùng ; mà con có cái tính xấu là thiếu tính tự quyết đó, Thầy : dễ bị Lục Căn chi phối.
Đức Thầy: Đó !
Bạn đạo5: Thì Thầy nghĩ rằng lý do tại sao lại như vậy ? [21:48]
Đức Thầy: Là do cái tội hoành hành của phần hồn từ bao nhiêu kiếp, thành ra bây giờ nó, kêu bằng, hoành hành quá, rồi nó mới đi tới chỗ bơ vơ ! Cho nên, khi mà giáng trần, đặt cái tên “Hoành,” là không có sai !
Bạn đạo5: Dạ.
Đức Thầy: Đó ! Thì bây giờ, mình dẹp hết, dẹp hết ; cái nào cống cao ngạo mạn, thôi êm đi ; co lưỡi, răng kề răng, niệm Phật để lập lại trật tự cho chính mình một thời gian, để thấy coi vượt khỏi cái tâm ma chưa ?
Bạn đạo5: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không ?
Bạn đạo5: Dạ.
Đức Thầy: Bởi, tâm ma là, là lấp liếm, lếu láo ; chớ không có gì hết : [22:27] nói, mà không thành !
Thì bây giờ mình niệm Phật, nó sẽ thành ! Lúc đó, không còn ma nữa ! Thấy không ?
Chuyện dễ ! Đã có căn bản nắm hết rồi, nãy giờ ; về, nghe lại.
Hễ có chuyện gì lôi thôi xảy ra, kêu, “Hoành à, tội Mày làm sao đó, nói nghe ?” Cái, nó, nó không có dám làm nữa đâu !
“Cái tên nó là, là cái còng số 8 đó, Cậu ; còng Cậu rồi đó !” (cười) Cái tên là quan trọng lắm ; đừng có nói, “Cha tui muốn đặt gì, đặt !” Không phải đâu ! Có Trời, Phật chuyển cho nó đặt cái tên vậy đó.
Bạn đạo6: Đúng rồi Thầy ; má con nói, hồi lúc mà mới sanh ra đó, nó biết tên nó, đặt tên là Phú ;
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo6: Cái đưa cho cái ông hàng xóm ổng đi đặt tên ; ổng là người Huế, ổng đặt tên là “Hoắc” ; cái hồi, mắng ổng, “Nghe sao mà kỳ quá !”
Đức Thầy: Sửa lại, Hoành ? [23:35]
Bạn đạo5: Dạ.
Đức Thầy: Để cho nó đúng, régler cho đúng ; cũng như computer, trật một chút, nó không vô !
Vui không ? Nói chuyện với ông Tám, vui không ? [23:51]
Bạn đạo5: Dạ ; thì, từ trước (nghe không rõ). Bữa nay giải đáp những cái thắc mắc hồi trước ; không bị lẩn quẩn đó, Thầy !
Đức Thầy: Đó ; bây giờ thấy rõ rồi, bây giờ kêu, “Hoành ơi, Mày đừng có phá tao,” cái, nó êm à ; thiệt đó !
Cho nên, tu mà không biết chia ra 2 khối ; nó cứ dồn cục là nó hư hết !
Bạn đạo7: Lúc trước, con có mấy câu hỏi, cứ hỏi đi, mà bạn đạo không có đáp được,
Đức Thầy: Ừ ?
Bạn đạo7: Thì hỏi Thầy đi : “Thiền giác” là gì ? (nghe không rõ) cái gì ; không phải cái sự thiền !
Bạn đạo8: Thưa Thầy, Thầy cho con hỏi một câu, Thầy !
Đức Thầy: Ừ ?
Bạn đạo8: Con hỏi về vấn đề mà tập đó, Thầy ; là, khi ở Việt nam đó, có mấy người phụ tá Thầy dạy về Pháp Luân Thường Chuyển đó, Thầy ;
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo8: Thì con thấy mấy người đó làm, cái đầu rung hết sức ! Con làm cách mấy con cũng không rung nổi cái đầu đó !
Đức Thầy: Họ rung là họ làm lâu ngày !
Bạn đạo8: Dạ. Đến bây giờ, thở hơi nhẹ chút xíu là nó rung rồi ; rung dữ lắm ; [24:46]
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo8: Tại vì nếu để, sợ rung nhiều quá ?
Đức Thầy: Không sợ ! Thất Từng La Võng, Võng, nó đang khai thác ! Thất Từng La Võng là 7 lớp gân.
Bạn đạo8: Nó rung, thì cứ để chừng nào hết rung thì thôi ?
Đức Thầy: Hết trược cái, nó trụ.
Bạn đạo8: Như vậy, không cần phải kiểm soát nó ?
Đức Thầy: Không ; sau này là hết rồi đó ; sau này mà nó thừa tiếp với Thanh Điển được rồi, là muốn rung, không rung được !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Tui, lúc trước, tui rung dữ lắm ; rung cả cái rầm này !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Mà tui đi chơi ! (cười) Rung, mà đi chơi ! [25:15]
Mà hồi đó, ông Tư ổng có nhắc ! Tui cũng không có nói cho ông Tư ; tui thấy sung sướng rồi, tui nói làm chi ? Đó, tui sung sướng !
Bạn đạo8: Dạ, đúng rồi Thầy ; sung sướng lắm !
Đức Thầy: Rồi tới chừng sau này đó, nó, nó, cái luồng Thanh Điển mình đó, cái Pháp Luân của mình nó đầy đủ rồi đó, cái Pháp Luân của Diêu Trì Kim Mẫu rút lên một cái : mình thẳng rồi, lúc đó là cái lòng từ nó mở rồi : thấy mình như người mẹ, thương yêu tất cả ; thấy ai đau khổ, đứng, khóc ; thương, thương, thương ghê lắm ; thương cả cọng rác mà người ta hất hủi, mình cũng thương lắm ! Có cái cảm nghĩ lạ thường ! [25:56] Đó là điển của Diêu Trì, của, của Mẫu Mẹ đã độ mình !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Bởi vì, trên Trời người ta cũng làm Pháp Luân Thường Chuyển để người ta cứu !
Còn ở đây, Bác thấy không ? Mình làm Pháp Luân Thường Chuyển là mình cứu mình : cao lên, ở dưới đi lên !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Thì ở trên kia, vũ trụ kia, cũng cứu ; cứu bằng Pháp Luân Thường Chuyển !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Thì hai cái nó hòa hợp, là nó thành “Huệ tâm khai” !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Nó đúng một jeux với nhau ; nó hòa hợp ; huệ tâm khai : nhắm mắt, thấy !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Đui ở thế gian, mà sáng ở thiên đàng ! [26:37]
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Còn bây giờ, sáng ở thế gian, mà đui thiên đàng ! (cười) Tại vì nó chưa có hợp chiều đi lên !
Hợp chiều đi lên, thì được !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, tại sao mà mấy người lên cung trăng mà họ phải bận áo và đem dưỡng khí lên ; chớ không có dưỡng khí là chết ? Bởi vì nó chưa có khả năng hợp với cái đó !
Thì cái tu này cũng vậy !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Nó cũng như hỏa tiễn đi lên trời vậy ; một thứ mà ! Nó lộn, cho nên nó bắt lắc, lắc, lắc ; cái phần trược nó tới nó đụng ; đó !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Lên trên kia rồi cái, nó đụng, nó dội lại ; nó lắc, lắc, lắc !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Mà khi mà mình qua được cái màn, cái màn điển á,
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Thực sự bước vào Điển Giới á, bước vào điển giới, nghĩa là qua cái chuông nó chạy vô cùng mạnh đó ; [27:22]
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Mình vô được rồi, cái nó hút mình đi lên luôn !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Lúc đó, muốn cục cựa cũng không được ! Xuất ! Sung sướng !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Mà cái chấn động lực nó nhanh cả tỷ lần vậy đó ; làm sao mình vô được ? Tới không được, thì nó phải ra, hồi trở lộn lại ! Hồi trở lộn lại, thì nó lắc !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Nó là Khoa Học Huyền Bí, mà ! [27:48]
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Khoa Học Huyền Bí !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Khoa Học Huyền Bí, mà !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, tất cả khoa học tương lai sẽ thay đổi hết : là con người tu Vô Vi càng ngày càng đông, thì khoa học sẽ thay đổi hết ; đơn giản hơn, hay hơn !
Bạn đạo8: Dạ.
Bạn đạo9: Lúc đó, lên cung trăng, khỏi cần mặc áo ; hả Thầy ?
Đức Thầy: Đâu có mặc áo ; phần hồn mà, đâu có mặc áo gì ? Phần hồn đâu có mặc áo !
Nó có cái áo riêng của nó : áo giáp tình thương và đạo đức, là nó đi được !
Bạn đạo8: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, ở thế gian này, người nào biết thực hiện tình thương và đạo đức là người đó đã có cái áo giáp về Trời rồi ! [28:34]
Bạn đạo10: Thưa Thầy, vào khoảng năm ‘72, ‘73 đó, lúc đó con đang ở trên Long Khánh đó, Thầy ;
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo10: Thì con có dịp may được quen với mấy ông quan lớn, nhất là mấy ông tu theo Hòa Hảo, Cao Đài cũng có nữa, Thầy. Thì mấy ông đó không biết xíu gì về pháp môn Vô Vi của mình hết đó ;
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo10: Nhưng mà mấy ông đó bộ đầu cũng mở, và nó cũng rút xuống ! Con để ngón tay đó, lọt qua ngón tay như vậy !
Đức Thầy: Ừ.
Bạn đạo10: Thì mỗi lần ổng xuất lên như vậy, ổng nói lạnh lắm, Thầy ! Thì cái cảm giác lạnh đó, như Thầy nói, không biết,
Đức Thầy: Lạnh, cái đó là không đúng ! Bởi vì ổng không có cái pháp !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Pháp của mình, Bác vừa ngồi vô, có lạnh lắm, thành ấm liền à !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Ít nhất nó phải bảo vệ được cái xác !
Bạn đạo: Dạ.
Đức Thầy: Ổn định, cái hồn nó mới xuất !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không ?
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Còn cái đằng kia, nghĩa là, kiếp trước nó có tu ; nhưng mà nó tu rồi đó, nhập bản thể ở đây, cái bộ đầu nó hở đó,
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Vô, mà thấy đi ; mà đi cõi thấp ; thì xác này nó không có cách trao luyện giữa cái Huyền Bí và Phật Pháp !
Bạn đạo: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, có nhiều người xuất ra đó, cũng có một ông ở Châu Đốc, cũng Hòa Hảo, xuống tui ; ổng, hồi trước ổng làm giáo sư ; ổng xuất ra cái, ổng bị đánh hộc máu !
Bạn đạo10: Dạ ?
Đức Thầy: “Nghe nói, ‘Xuất hồn,’ tui sợ ; tui đi vô tới chỗ Công Giáo, nó vô đánh tui hộc máu !” À ! Tui nói, “Ông đi chỗ này !” Chỉ cái cách của ông ; cho ông thấy rằng cơ tạng ông là một tiểu thiên địa ; chỗ nào, điển nó nằm chỗ nào, chỗ nào ; rồi ổng làm Chiếu Minh bằng cách nào cho nó lập lại trật tự ; Soi Hồn cho nó ổn định ; “Thì lúc đó, Ông đi, Ông chỉ đem cái hào quang và từ quang độ người ta ; và Ông nắm cái nguyên ý ‘Nam Mô A Di Đà Phật,’ có ai đánh Ông đâu ? Họ mừng và rước Ông !” Mà ông tới, ông không có làm quỷ gì, mà ông phá người ta nữa ; đánh ô ng học máu thiệt !
Về, ổng hộc máu thiệt ! “Sợ quá, sợ quá ; không dám, không dám ; mà tui nghe ông Tám xuất hồn, tui xống coi cái kiểu xuất hồn của Ông làm sao ?” Rồi tui cắt nghĩa cho ổng !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Mình đi không có đụng chạm ai hết : nay mình đi một chút ; tối nay thiền, cố gắng, nó đi chút xíu ; mai mình thiền, cố gắng, đi chút xíu ; lần lần thấy đứng trên trời, mà không hay ! “Không biết hồi nào mà mình xuất ra ?” Bởi vì mỗi đêm làm một chút, mà !
Đâu có làm ẩu như mấy người kia ; cố làm cho thiệt nhiều, mà không có kết quả ! [31:08]
Bạn đạo10: Thưa Thầy, như nói về tình thương và đạo đức,
Đức Thầy: Ừ ?
Bạn đạo10: Thì cũng có bạn đạo tụi con cũng có họp bàn về 4 chữ đó. Nhưng mà, thì thương,
Đức Thầy: Ừ ?
Bạn đạo10: Thì tụi con cũng có quan niệm rõ rệt về tình thương ; nhưng mà chữ “Đạo đức” đó, thì nhiều người nhiều ý kiến, nói “Đạo Đức” nhiều quá, không có rõ được !
Đức Thầy: Cái tình thương và đạo đức là căn bản của những người tu Vô Vi mới làm được !
Tu Vô Vi là mình từ mất trật tự, mà mình lập lại quân bình cho chính mình, nó mới thể hiện được cái tình người : cái tình người là sao ? “Tui dám hy sinh cho Anh ; Anh dám hy sinh cho tui !”
Mà khi Anh muốn hy sinh đó, Anh phải có quân bình Anh mới hy sinh.
Còn đầu óc Anh lôi thôi, Anh hy sinh đâu có được !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không ? À. Rồi sau cái tình thương đó, là quân bình ; phải không ?
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy:Thì cái phần điển của mình nó giao cảm với Bên Trên, nó minh thiện và ác. À !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Rồi cái tâm nó mới là ổn định : nó thấy giá trị của thiện cũng là giúp đời được ; mà giá trị vô cùng của cái ác, cũng giúp đời ! Hai cái đó nó cảm thức, thông rồi, nó quân bình, nó mới thành Đạo Trung Dung cái đường xuất phát đi lên.
Mà đạo nó thực hiện được rồi, thì muôn phương nghìn trùng xa cách người ta cũng mến cảm nó, thấy cái đức hạnh của nó đầy đủ ! Vì không phải là giúp thể xác nó, không phải là giúp về đời ; nhưng mà nó cộng tác với cả càn khôn vũ trụ để khai triển cái Nguyên Giới Tâm Linh của vạn linh, để thể hiện cái cơ đồ của Thượng Đế.
Thì lúc đó nó mới kêu cái “Đức.”
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Chớ, tại sao, Ông Trời, đâu ai thấy Ông Trời, đâu ; mà tới khổ, “Trời ơi” ; sướng, cũng, “Trời ơi”
Đó ; kêu ông Trời ! Chớ nó không kêu “Ma” đâu ; [33:35] không kêu, “Ma Vương ơi !” Kêu ông Trời !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Thấy không ?
Cho nên, cái đạo đức phải thể hiện ra, thì cắt nghĩa nó mới đúng.
Còn lấy văn chương, văn tự, mà nói đó, chỉ biết một góc thôi ; không biết ở trong ; văn tự, không biết nguyên lai : nói “Đạo” là đạo gì, đạo gì, đạo gì ; vậy thôi à !
Không biết Đạo là cái gì ? Tại sao là Đạo ?
Đạo là “Thập thiện, thập ác, dĩ hòa bình” ! Thiện, ác, mình phải biết đồng đều ; thì tự nhiên nó đem lại sự hòa bình ; mà tự ngộ, tự mình khai triển ra ; nó mới có đường đi : là Đạo đó !
Là Đức đó ; là “Mười phương Trời, bốn phương Phật nhứt tâm nhìn nhận” ; mà “Nhân gian nhứt tâm nhìn nhận” việc đó là đúng ; mới, mình mới có Đức !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Chớ còn kêu người ta nói, “Tui ăn ở có đức lắm đó Anh à ! Thằng đó, nó thiếu tiền, tui cho nó mượn 3000, rồi nó đánh roullette thua hết trọi à ; rồi tui cho mượn thêm 6000 nữa. Rồi tui ở, đức cao không ?” Nhưng mà, “Tui giết nó hồi nào, không hay !” Phải không ?
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Họ cũng ca, cũng tụng, cũng nhiều bài hát ; mà trật lất hết trọi à ; không có đúng chỗ nào hết đó !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Còn sự thật của nó là phải vậy đó : Mười phương Trời, bốn phương Phật nhìn nhận ; nhứt tâm, nhìn nhận ; Thiên, Địa, Nhơn, là mười phương Trời, bốn phương Phật nhứt tâm nhìn nhận, mới kêu bằng “Đức.”
Bạn đạo: Dạ.
Đức Thầy: Bây giờ người ta nói, “Đức Phật” đó. Chỉ làm cho người ta, chớ đâu có làm cái gì cho Ngài đâu ? Mà hỏi, dòm lại, “Ổng có làm cái gì cho tui đâu ; Ổng ngồi ổng ngủ gục đó, chớ có làm cái gì cho tui đâu !”
Nhưng mà ổng sửa ổng, để mà mọi người noi gương và tự sửa ! Đó là, “Làm một việc cho tất cả mọi việc,” không ? Thấy không ?
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Mọi người là ổng, chớ có gì đâu ?
Bạn đạo: Dạ.
Đức Thầy: Phật là chúng sanh ; mà chúng sanh sẽ là Phật ! (cười)
Thành ra, Phật không cần chùa ! Cần cái tâm, hà !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Vô chùa mà không có tâm, thì cái chùa đó cũng hư hết ; chỉ cãi lộn thôi !
Bạn đạo10: Dạ (nghe không rõ).
Đức Thầy: Ông thấy không ? Ông tới gặp tui, tui nói gì, dễ ợt ; có gì khó khăn đâu ! Kẹt cái này, kẹt cái kia ; có cái gì đâu !
Tại không có chịu làm ; rồi hướng ngoại ; đợi mở mắt mới thấy việc đó, mới xét ; rồi tâm mới ngộ ! Còn nhắm mắt, là không xét ; làm biếng trong giấc ngủ !
Còn người ta, thức trong giấc ngủ ; khác !
Khi ta nhắm mắt, ta hiểu nguyên lý tại sao ; nhắm mắt để làm gì ?
Ngủ là xuất đó ;
Bạn đạo10: Dạ !
Đức Thầy: Xuất cho nó nhẹ ! [36:46]
Còn người ta là ăn, ngủ, ỉa !
Còn mình đó, ngồi đó làm Pháp Luân Thường Chuyển là ăn ;
Bạn đạo10: Dạ !
Đức Thầy: Ừ. Ngồi đó ỉa, là xuất, phóng cái điển đi lên !
Bạn đạo10: Dạ !
Đức Thầy: Nó mới có trao đổi cái mới !
Còn mình, ăn mà mình không bài tiết ra, đâu có sanh được cây cối mới, đâu có trái cây mới, ăn đâu ? Thấy không ?
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Nhờ cái phân đó, đó ! Còn cái điển của mình là phân của vũ trụ ; mình phải đóng góp, thì vũ trụ nó mới đẹp !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Nó cũng 3 công chuyện ; ở đời cũng 3 công chuyện ; mà tu, cũng 3 công chuyện vậy thôi !
Nhưng mà họ làm quan trọng quá, rồi họ viết sách, rồi họ nói tùm lum ; nghe riết, nghe tới ông Phật là ớn óc, “Tu không được ; khó quá !”
Chớ kỳ thật, rất dễ, rất đơn giản ! Ông Phật ổng nói, ổng nói, “Người sẽ thành, chúng sanh sẽ thành Phật” mà ; là người sẽ thành Phật ! À !
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Tại ổng biết, “Trước, sau, Mày cũng khổ, rồi Mày mới thấy tao !” (cười) Có chú nào không khổ, đâu ? Mà không bệnh, thì lấy gì chết ?
Mà tới bệnh, nó la khổ ! Có bệnh nó mới thấy khổ ;
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Nằm trên giường bệnh, mới thấy tình thương, thấy người ta phục vụ, thấy đủ thứ hết ! Lúc đó là nó đọc cái “Kinh Vô Tự” rồi ! [38:30]
Bạn đạo10: Dạ.
Đức Thầy: Sao cứ chúm chím muốn hỏi hoài vậy ? Hỏi đi ; hỏi đi ! Không hỏi ! Mắc cở ? Bây lớn mà mắc cở? Hỏi đi !
Bạn đạo11: (nghe không rõ)
Đức Thầy: Hỏi, “Tại sao tui cười quá vậy ?” (cười) Hỏi đi ; hỏi cho nó giải ra hết à !
Bạn đạo11: (nghe không rõ) Người ta nói rằng là muốn giữ cái tâm mình lúc nào cũng được an lạc đó ; sao có lúc thấy tâm lộn xộn ở trong đây vậy ?
Đức Thầy: Tại mình giữ cái uất khí bên trong !
Cho nên, Vô Vi bắt Soi Hồn, là giải ra ! Rồi làm Pháp Luân Thường Chuyển, là giải ra ! Niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” cũng giải ra !
Cả ngày giải, mà nó còn chưa yên đó !
Còn đằng kia nó không giải, thì nó dồn vô, nó phải lộn xộn !
Còn ở đây, người ta cả ngày giải ! Chủ trương ở đây là rảnh, co lưỡi, niệm Phật, cũng giải ; Soi Hồn, cũng giải ; Pháp Luân Thường Chuyển, cũng giải ra !
Giải ra, Tâm nó mới an !
Chớ để rác đầy nhà, mà làm sao nó an ? Ngồi, nó cũng nghĩ chuyện này, chuyện nọ, à !
Cái phương pháp ở đây, kêu bằng, “Khứ trược, lưu thanh” : đẩy cái trược đi, thì cái thanh nó ở lại ; nó mới nhàn hạ, chớ !
Bạn đạo11: Dạ.
Đức Thầy: Pháp Như Ý mà ! [40:11]
Có hỏi gì nữa ? Không hỏi, thì thôi !
Bạn đạo12: Thưa Thầy, còn trong khi chờ đợi :
Đức Thầy: Ờ ?
Bạn đạo12: Con, có nhiều đêm con ngủ, tự nhiên con thấy không thấy mình nữa (nghe không rõ) ; mà thức trong cái thế giới nào đó, nó nhẹ, nó sáng.
Đức Thầy: Càng tu càng thấy.
Bạn đạo12: Mà mở mắt ra là tỉnh như con sáo sậy vậy ! Như vậy là,
Đức Thầy: Cho nên, những người tu đó, trong ngủ mà mình gọi dậy đó, hỏi cái gì, nó trả lời bình tĩnh lắm.
Mà người thường đó, trong ngủ cái, gọi họ dậy cái, họ nói: “Chui cha, tui đang ngủ đó ; tui mệt quá,” này kia, kia nọ ; họ trả lời trật lất hết !
Còn người tu, nó khác : bất cứ nửa đêm kêu, rồi hỏi vấn đề gì thì nó phân tách vấn đề đó ! Bởi vì người ta thức : cái tâm nó thức rồi ; nhưng mà cái xác nó ngủ thôi, chớ cái tâm nó thức !
Bạn đạo12: Nhưng mà, thưa Thầy, cái đó con chỉ được 3, 4 bữa thôi à, là nó hết ; không thấy lại nữa. (nghe không rõ)
Đức Thầy: Thì bây giờ phải làm nhiều hơn ! Bớt nói chuyện ; niệm Phật đi ; có chìa khóa nắm rồi !
Bạn đạo12: Dạ, thưa Thầy ! Anh, em bạn đạo ở đây chỉ có một số người đó thì, khi tu Vô Vi như thế này đó, thì cái đích đó là để giải thoát khỏi cuộc đời ! Giải thoát ! Nhưng mà, về con thì, ý niệm con đó, thì cái mục đích không cao như vậy ; mới chỉ nằm ở cái mức là làm sao tu để cho mình có được cái phước tại cái trần thế này, trong cái kiếp này, và đừng có mất đi, nếu sau có kiếp khác nữa, thì cái phước vẫn còn tồn tại, mà cứ thế tăng dần lên. Thì tư tưởng như vậy có thấp quá, hay không ?
Đức Thầy: Không ! Muốn tu phước thì phải làm phước !
Muốn tu phước, mà không làm phước đó, thì không bao giờ có cái phước ở tương lai !
Anh muốn giàu, thì Anh phải cần kiệm để dành của, thì sau này Anh mới giàu.
Thì cái này, mình không có xài phí ; không có phá hoại cơ tạng, không có làm những hành động ác độc ; đó là mình tạo phước cho tương lai.
Bạn đạo12: Dạ.
Đức Thầy: Còn cái tu của Vô Vi này, cũng là phước ;
Bạn đạo12: Dạ.
Đức Thầy: Mà “Phước, Huệ song tu” ; cái phước là đem cái nguyên khí của càn khôn vũ trụ cho nó trở lại với căn bản đầy đủ !
Căn bản đó, vốn là Không, nó phải cảm thức cái Không, và trở về với thật sự Không.
Thì cái phước đầy đủ, và tương lai cái huệ cũng có : “Phước, Huệ song tu” ; mà phước, trước hết !
Tu Vô Vi là hoàn cảnh thay đổi liền liền ; đó là phước.
Bạn đạo12: Dạ.
Đức Thầy: Tu, cố gắng tu, nó thay đổi ; thay đổi tốt hơn !
Thấy nó nghịch, thấy nó tiêu, thấy nó không có gì ; nhưng mà nó có !
Lúc đó mới thấy ; thấy cái sự diệu dụng của phương pháp này ! [43:36]
Bạn đạo12: Thưa Thầy : cái vấn đề động, tịnh trong (nghe không rõ), cái công phu, sao mà mình cảm thấy nó động quá ! Rồi sau đó, mình thấy nó tịnh. Tịnh xong, mình tiếp thu vô, thì tự nhiên mình thấy mình động ; động dữ dội hơn ! Có phải, theo con nghĩ, có phải là cái động, tịnh rồi nó tới cái chỗ, kêu bằng, nhập định á (nghe không rõ) ?
Đức Thầy: Cái động, cái tịnh, cũng như cái chiều hướng của điển quang : Pháp Luân Thường Chuyển là nó mở cái Nhâm, Đốc mạch ; nhưng mà nó đi 1 vòng, một khi nó đụng bên trên, đó, nó là động liền ; động một thời gian, rất mạnh, là cái Pháp Luân bên trên người ta rút mình ; nhưng mà trình độ mình chưa tới !
Rồi một hồi, yên rồi, cái, nó mới phẳng lặng, trở lộn lại cái tịnh ! Là cũng luồng điển, mà thôi !
Để chứng minh cái xuất, và cái nhập trở lại thể xác.
Khi mình ngồi, khi ngồi, bước vô, chưa làm gì hết, nhắm mắt thấy nó nhẹ ; rồi thấy nó thanh tịnh vô cùng ; mình tưởng là, “Đêm nay tui có thể đi tới sáng được !”
Nhưng mà chặp, nó trở lại động ! Thấy không ?
Nó trở lại, biết chuyện này, chuyện kia, chuyện nọ ; là nó tới đó, hết rồi, hết ga rồi ! Phải trở lộn lại, hồi trở lộn lại !
Rồi khi mà có đêm, nó lên giáp giới được, mà có thể thừa tiếp được rồi á, nổ một tiếng vang “Đùng !” cũng như bể đầu ! Bừng sáng hết cả tâm hồn ! Như bong bóng lên không khí, nó bị nổ ; là nó bừng sáng lên ! Không có sao hết !
Bạn đạo12: Dạ.
Đức Thầy: Cho nên, những trạng thái đó, mình phải, khi mình cảm thấy động, làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều ! Mà muôn một, có cái chỗ nào mà nó chưa có thông, chỉ đem cái nguyên khí vô giải thôi : làm Pháp Luân Thường Chuyển một hồi nó hết, nó êm lại !
Bạn đạo12: Dạ.
Đức Thầy: Phải cố gắng làm Pháp Luân Thường Chuyển nhiều !
Bạn đạo12: Dạ thưa Thầy, như Anh Châu có nói, trình bày, là mình sẽ tịnh biến thành động, động biến thành tịnh.
Đức Thầy: Thì cái đó là cái luồng điển đó.
Bạn đạo12: Thì có nghĩa là mình càng tu bao nhiêu, trình độ tiến hóa mình càng cao, thì cái động sẽ biến đi hoàn toàn ?
Đức Thầy: Không còn động nữa ! Càng cao rồi đó, thì càng cảm thức ; và nó sẽ xuất ra những cái minh triết lý thú trong cái đêm thiền của mình. Cũng như cái chuyện gì mà nó tới với mình rồi á, mình cảm ra, lấy lý thú mình giảng, giảng giải ; càng giảng giải, càng thông minh ! Nằm đó, chỉ cười một mình thôi ! Người khác ở một bên, tưởng đâu, “Thằng đó điên !” Nhưng mà nó cảm thấy sung sướng ; nó giải, cắt nghĩa được những sự uất mắc trong nội tâm nó ; từ bao nhiêu kiếp nó giải quyết được ! Kêu bằng, “Tự thức” !
Bạn đạo12: Dạ.
Đức Thầy: Giai đoạn tự thức, phải qua thử thách : như cái này là thử thách về cái luồng điển ; để hiểu điển : tại sao một chặp tịnh, chặp động ; chặp tịnh, chặp động ? Chặp tịnh, chặp động chỗ nào ?
Cho nên, ban ngày phải niệm Phật thêm ; phải làm Chiếu Minh thêm ; rồi tối, nó khác !
Bạn đạo12: Thưa Thầy, có một cái thứ 2 nữa là, ví dụ như những người gặp toàn những chuyện như là, [47:22]