19880406L1
T/Đ MELBOURNE : KHÓA “CHƠN LÝ TU HỌC” - ĐỜI ĐẠO SONG TU TRONG NIỀM TIN XÂY DỰNG
[cuốn này trùng với ID 19880402Q6 – Cuốn 2ABC từ phút 13:18 - mp3.1]
Hôm nay tôi rất vui được trở về đây sum họp cùng các bạn, một sự bất ngờ mà chúng ta đã có duyên lành bằng chơn tâm hội ngộ. Để chi?
Những ngày lễ Phục Sinh và ngày lễ Thanh Minh của ông bà, cha mẹ chúng ra. Hôm nay là ngày lễ Thanh Minh, người Việt Nam tập tục của chúng ta tưởng đến ông bà, tưởng đến quá khứ, tưởng đến sự bất diệt vô tận của phần hồn. Bên đạo cũng vậy, là lễ Phục Sinh. Không còn sự mất mát nữa. Cái nguyên lý đó để chi? Để nhắc nhở chúng ta, và có cơ hội vượt cái trường đời động loạn hiện tại, và chính chúng ta đã tự làm mất quân bình sẵn có của chính chúng ta.
Chứ lúc chúng ta chào đời cho tới bây giờ chúng ta thấy rõ rồi: “Tôi có đến là phải có đi, có vay là phải có trả. Ngày hôm nay tôi đi cúng Thanh Minh, tôi đi lễ Phục Sinh”.
Là để gì?
Để rước phần hồn, để tưởng niệm ông bà.
Mà lấy cái gì tưởng niệm?
Phần hồn tương đương với phần hồn, đã chết nhưng mà hồi sinh. Thì phần hồn của chúng ta đang ngự trong cái thể xác này… đó là tâm đạo, cũng như chú Cang đã nói. Phần hồn của chúng ta đã ngự trong cái thể xác phàm trần này, biết bao nhiêu sự kích động và phản động của trường đời, ngay lúc chào đời cho đến lập gia thất, gia cang kích động và phản động dẫy đầy sự tranh chấp.
Mà tranh chấp để làm gì, các bạn?
Thấy rõ: tranh chấp, giành được, lấy được… rồi cũng phải đi bằng tay không. Để chi?
Để chúng ta học cái giá trị KHÔNG.
KHÔNG từ lúc đến cũng như KHÔNG tới lúc đi. Mà cái KHÔNG dũng mãnh, cái KHÔNG đã chứng nghiệm, cái KHÔNG trong thực hành, cái KHÔNG đã đạt rõ cái đường đi và tìm được một cái phương pháp để giải tỏa những sự u uất trong nội tâm, nội thức của chúng ta.
Khi chúng ta biết được phần hồn thì phần hồn ai động được! Dao cắt không đứt. Đó là nguyên lý bất diệt, trường tồn trong tâm thức của mọi người.
Nhưng mà ngày nay chúng ta tu đạo Vô Vi. “Vô” là không, nhỏ cũng không cơ mà. Chúng ta không có lý do gì đứng vào trong cái thềm tranh chấp vô lý, mà đã trao lại sự nặng trược và đem kềm hãm phần hồn chúng ta trong một cái lý trí bất ổn. [03:00]
Cho nên các bạn tu, các bạn tu đã có phương pháp.
“Nhân thân nan đắc, pháp nan ngộ”.
Ngày nay các bạn có nhân thân rồi. Các bạn có pháp. Pháp là một cái đường đi rõ ràng.
Đi về đâu?
Đi về sự chơn thức, đi về sự thông cảm, đi vô cùng, vô cực đó – là nơi Đại Thanh Tịnh hỗn độn, chúng ta mới nói là Nguồn Cội là vậy!
Nhưng trên đường tu chưa thực hành. Ở đời, gia cang cũng không yên ổn. Đạo không biết nằm đâu? Rồi lấy một chút khôn ngoan đè đầu người khác, tạo khổ cho chính mình – Người Vô Vi không làm điều này! Thật sự tu Vô Vi không làm điều này, chỉ sửa mình để tiến hóa mà thôi!
Chăm chú điều duy nhứt: Ta là một tội hồn chưa hoàn tất tại thế, bây giờ làm sao gọt sạch, rửa sạch và bỏ tất cả những sự trần trược có thể xâm chiếm trong nội thức chúng ta, mà chúng ta ra đi trong một cách bình thản bất cứ giây phút nào xảy đến. Đó là đường lối của Vô Vi.
Còn đời, chúng ta phải lấy cái gì để bảo đảm cho cuộc đời.
Ngày hôm nay các bạn đã giáng lâm xuống thế gian là các bạn đã dấn thân rồi, hồn các bạn nhập xác rồi, phải dấn thân, không bằng lòng cũng phải bằng lòng.
Ăn, ngủ, bài tiết nó buộc các bạn phải làm nhiều việc, ở trong đó có nhiều chi tiết mà các bạn không lưu ý.
Con người xuống thế gian ác lắm các bạn ơi! Có cái miệng các bạn là ác lắm! Nhai cho nát, nghiền cho thấm thía rồi mới nuốt, cho nên tội hồn đó bạn. Chớ bạn không phải ngon lành đâu, không phải tu đắc đâu, không phải trí thức là vượt tất cả mọi tội lỗi của Địa Ngục – Không!
Các bạn chưa hiểu rõ cái chi tiết mà các bạn đã làm hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, tội lỗi không mà không hiểu.
Nhưng mà tại sao chúng ta phải làm? Tại sao chúng ta phải đứng trong môi trường ác như vậy?
Vì chúng ta bị đọa!
Ta học bài ác để ta quán thông cái ác, ta mới giải tỏa được sự ác – Là chi tiết kỹ thuật để thăng hoa đó bạn! [06:00]
Cho nên các bạn ở trường đời bị tứ quan nó phỉnh mình. Con mắt, mũi, tai, miệng, thấy sắc đẹp nó muốn cưới vợ, rồi này kia kia nọ, về gây, gây cấn, đòi hỏi, rồi từ sự đòi hỏi tăm tối đó nó biện hộ cho chính nó, rồi nó bày ra đủ thứ hết. Vì lý này, lẽ kia, đổ lỗi cho người khác mà không bao giờ thấy lỗi mình, mới đày đọa khổ cực.
Cho nên đặt ra ngày Thanh Minh, ngày nay chúng ta đi cúng cầu xin cho ông bà được “siêu thăng tịnh độ”.
Tại sao ông bà chúng ta chết rồi phải cầu cho “siêu thăng tịnh độ”?
Vì tội lỗi của người đã làm mà người cũng không thấy. Ngày nay chúng ta tu chúng ta thấy, chúng ta cầu nguyện cho siêu thăng tịnh độ. Ta gửi tin lành, ta gửi từ quang cho người để người cảm thức cái không khí nhẹ và hướng thượng đi, để buông bỏ những sự tranh chấp, than khóc vì thể xác đang đau đớn ở dưới Điạ Ngục.
Thì hoàn cảnh của các bạn hiện tại gì, đâu có phải khác hơn ông bà đâu! Cũng đang ở Địa Ngục bạn à, bạn không có sướng đâu bạn! Bạn nhai cọng rau nó nát, nó đau khổ, nó rên la biết mấy, bạn đâu có thấy! Bạn ăn miếng thịt, rên la biết mấy bạn đâu có thấy! Nhưng mà bạn tu rồi bạn mới thấy rõ rằng: hạnh hy sinh của vạn linh rất có giá trị. Vì nó muốn tiến hóa lên con người, nó muốn vào cái Tiểu Thiên Địa này, được chung sống với chúng sanh hòa hợp với cả Càn Khôn Vũ Trụ. Nó phải qua những sự thử thách, qua sự đau khổ, qua sự oan ức, nó mới tiến hóa. Các bạn thấy chưa?
Đó! Hằng ngày các bạn đang học bài, bài đó là bài gì?
Kinh Vô Tự.
Nếu mà các bạn thanh tịnh rồi, nghiền ngẫm trong bữa ăn của các bạn, các bạn có thể viết cả một kho sách vô tận trong nguyên lý của chua, cay, chát, đắng, mặn nồng, khai triển định luật hóa hóa sanh sanh không ngừng nghỉ.
Mà đó là gì?
Nguyên lý của Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp. (cười)…
Các bạn tu Vô Vi mà chưa thấy cái nguyên lý của Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, rồi đâm ra cạnh tranh, nó mới chê đạo này, ghét đạo kia, ghét đạo nọ, nhưng mà chính mình, mình không lo.
Rồi ngày nay các bạn nghe qua sự phân tách sự đau khổ của vạn linh đang chung sống với các bạn, và các bạn đang gánh vác để thăng hoa, là phần hồn của các bạn. Phải nuôi dưỡng phần sáng suốt mãi mãi để giải tỏa những sự ô trược trong nội tâm mà đem vạn linh đồng thăng hoa với chúng ta trong cảnh tiến hóa không ngừng nghỉ. Điều đó các bạn phải làm, kinh đó các bạn phải đọc, nhưng mà các bạn không đọc.
Ăn, ngủ, bài tiết… mà không hiểu nguyên lý.
Ngủ là gì?
Khi các bạn tham thiền, nhắm mắt là luồng điển các bạn phóng lên hòa với cả Càn Khôn Vũ Trụ, là nó đi tới chỗ ổn định, kêu bằng ngủ giả. Người đời: “Tôi nhắm mắt tôi ngủ yên”.
Bài tiết: là các bạn giữ cái luật hóa hóa sanh sanh, đó là sức mạnh của cả Càn Khôn Vũ Trụ để nuôi dưỡng chúng sanh hiện tại. Các bạn thấy siêu diệu không?
Các bạn đang nắm một cái cơ cấu siêu diệu, huyền vi, một cái cơ xưởng tinh vi của Thượng Đế đã an bài cho các bạn làm chủ.
Các bạn không phải thứ lệ thuộc, không phải thứ ngu muội, mà tại sao các bạn hướng về sự tranh chấp, tạo sự đau khổ, tạo sự lố bịch trong nội thức của chúng ta? Cái đó vô lý, chúng ta dẹp. Chúng ta chỉ biết tu! [09:47]
Rồi cái điều quan trọng nhất, nói rằng đời-đạo để tu. Nãy giờ chúng tôi mới phân sơ sơ về đời, đạo thôi. Rồi các bạn mới thấy rộng ra ngoài đời, chuyện đối đãi giữa con người và con người phải có tình người. Khi các bạn bộc lộ được tình người thì các bạn dễ thông cảm bất cứ một việc gì xảy đến với các bạn, dù thiện hay là ác.
Mà các bạn không có tình người thì các bạn thấy thiện các bạn theo, rồi ác các bạn bỏ, là các bạn con người mất quân bình chớ không phải người tu. Ca tụng cái đẹp của Ông Phật, quên cái thằng đi xin, quên cái thằng hung hăng.
Mà thằng hung hăng đó là ai?
Chính mình!
Thành ra, càng ca tụng cái đẹp chừng nào thì càng hung dữ, càng mê chấp chừng nấy; trách móc đầu này, trách móc đầu kia mà không chịu sửa mình, không giúp thằng hung hăng tiến hóa, thành ra khổ, khổ triền miên; tự đày tự đọa không hay.
Ngày hôm nay chúng ta có dịp chung sống, chúng ta phải mở tâm ra để mổ xẻ, để tìm hiểu: “Tại sao tôi ôm cái xác gồ ghề như thế này mà tôi muốn chết, chết không được, nhưng mà tôi muốn sống đời cũng không xong? Tôi mới thấy cái cấu trúc của siêu nhiên rất tinh vi, chế tạo tôi ra đầy đủ, đủ nguyên lý thanh tịnh để điều khiển, nếu tôi động một chút, không bao giờ tôi điều khiển được tôi”.
Nội cái dục tính của các bạn thôi, dục tính của các bạn mà các bạn thiếu thanh tịnh là nó điều khiển các bạn, chớ các bạn điều khiển nó cũng không nổi. Các bạn thấy chưa? Cái cơ cấu tinh vi hằng ngày, hằng giờ nó đang điều khiển: phần Thanh Quang chuyển rồi, các bạn thấy không, cái dục tính các bạn nó cường lên.
Rồi các bạn không biết nuôi dưỡng ở chỗ nào – Cho nên ở đằng này chúng ta có cái pháp: co lưỡi, răng kề răng, niệm Phật ngay trung tim bộ đầu, là nuôi dưỡng cái phần đó để thăng hoa đi lên. Chỗ đó mới là có chỗ chứa tới vô cùng, và nó mới là lớn rộng.
Mà chúng ta không biết sử dụng, chúng ta cứ đem vào sự eo hẹp là tạo tiêu hao, suy đồi...
Cho nên tuổi trẻ không hiểu nguyên lý đó, rồi đâm ra tu nửa chừng rồi thủ dâm, rồi yếu người, rồi mặt mày xanh xao, rồi đổ thừa cái pháp.
Vì cái tâm dục là một cái chìa khóa để khai triển đời lẫn đạo, mà không biết sử dụng. Khi không biết sử dụng là bị kẹt vào một chỗ, rồi biện ra một cái lý thuyết hợp lý “chính đó là đúng, đó là hay”, rồi đòi hỏi cái đó… càng ngày càng suy nhược. [12:57]
Cho nên hiện tại xã hội cũng sanh những cái bệnh nan y, như bệnh AIDS cũng vậy, quá dâm dục, quá tiêu hao, thì càng ngày sinh lực không còn nữa.
Chúng ta phải thấy rõ điều này!
Nhiệm vụ đó ai? Nhiệm vụ đó của một vị bác sĩ?
Không! Nhiệm vụ của chính bạn. Bạn giữ cơ cấu, bạn giữ một công xưởng mà bạn không hiểu cái an ninh của công xưởng, và không biết trật tự của công xưởng, thì tự nhiên công xưởng phải sụp đổ – cái Tiểu Thiên Địa này phải bị tiêu mất.
Còn đây chúng ta tu về đời và đạo, thấy rõ: đời chúng ta phải (nghe không rõ) tình người, phải dấn thân; dấn thân vào cái thể xác này thì chúng ta phải có cái tình người.
Nếu chúng ta không có tình người đối đãi với nhau, không có bao giờ cứu ta được. Người ta tha thứ cho chúng ta; người ta may cái áo lành cho chúng ta mặc; người ta trồng lúa cho chúng ta ăn. Phải tình người có không? Mà chính chúng ta lại khen với chê mà thôi!
Tạo cái khối óc mất trật tự, và không cảm thông cái gIá trị đó để tìm một lẽ sống trong sự sống, thì cái khổ đó ai làm, bạn?
Chính chúng ta đã tự làm mà gây khổ cho chính mình, chớ không ai hết.
Cho nên tôi khuyên các bạn không nên trách người khác. Trách mình đi! Trách sự ngu muội của mình đi, sự không hiểu biết của chính mình, thì mình mới khai thác được cái nguyên lý thanh tịnh sẵn có của chính mình. Lúc đó tha hồ phát triển.
Cho nên Vô Vi là Khoa Học Huyền Bí, quý giá vô cùng! Khoa học vật chất mới có đi giai đoạn mà chưa có xong. Còn Khoa Học Huyền Bí mà các bạn đạt được rồi thì hai cái nó phối hợp, đẹp biết bao nhiêu; đem đạo vào đời để cống hiến cho chúng sanh. [15:06]
Cho nên ngày hôm nay Vô Vi Úc Châu có cái xưởng plastic, Vô Vi Plastic, là để đem đạo vào đời, coi thử các bạn đem được không?
Chú nào chú nấy xuống: “Tôi để tôi đem đạo vào đời, tôi sửa coi, tôi làm coi!”
Vô cái, bực, chịu không nổi. Cái đời nó mạnh hơn, cái đời nó mạnh hơn nó vật cái mình nhào.
Té ra cái đạo yếu! Cái đạo yếu, tại sao?
“Tại tôi tu yếu, tôi phải ăn năn, tôi hối cải. Nếu tôi tu như Đấng Đại Từ Bi, như Trời đất, cái máy nào mà dập được? Tâm lành tôi lúc nào cũng khắc phục tất cả mọi hoàn cảnh”.
Cho nên nhiều chú bước xuống: “Kỳ này là tôi chết sống với xưởng”, tôi này kia, mới có thử… Chính tôi thử các bạn đó, bây giờ tôi nói thật cho các bạn biết.
Thử có một chút thôi, mất một chút quyền lợi coi thử nó thế nào?
Nó là tranh chấp rồi. Rồi nó đòi thiền viện.
Thiền viện chỗ không phải nuôi tụi chơi bời. Chỗ đó không phải nuôi cái tụi hỗn ẩu. Chỗ đó tu; để nuôi những người đại nhịn nhục.
Mà mới xây dựng về cái giềng mối nhịn nhục một chút là bỏ đi.
Không phải Úc Châu đâu, Mỹ cũng vậy, khắp các nơi cũng đang bị thử như vậy. Vì chỗ trong lành, phải nuôi dưỡng dũng chí, chỗ trong lành không có nuôi dưỡng tụi u ơ. Không thấy người gác, không lấy an ninh, không thấy súng ống, nhưng mà vẫn đuổi được tự nhiên.
Cho các bạn thấy sức mạnh của các bạn là vô cùng!
Các bạn đi như tôi đi, rồi tương lai các bạn không sợ mất mà các bạn có hết - Tôi nói rồi! Tôi nói sao nó phải có vậy!
Đôi khi các bạn không tin lấy các bạn, và không biết khai thác lấy các bạn, là các bạn tự thiệt thòi mà thôi. Đâm ra các bạn lấy sách xưa, kinh xưa đọc; kinh này ông này nói vầy, ông kia nói kia. Ổng nói chuyện hay không. Ổng viết sách mà ổng nói chuyện dở, ai mua? Rồi bắt chước cái hay đó mà làm không được.
Không biết khai thác từ cái dở đi tới cái hay là ngu suốt đời, tu không có được. Rồi nói “tôi là học triết”, hay này kia kia nọ, nói thao thao bất tận mà tâm không sửa; cái thằng ác ôn không chịu tự trị, làm sao phát triển?
Cho nên con người chúng ta không có hiền đâu! Nhơn chi sơ tánh bổn ác, không phải bổn thiện. Con nít nó mới ra đời, các bạn đưa tay, nó cắn liền, nó không có nhịn đâu. Thì chúng ta từ con nít nuôi lớn, chúng ta phải nhìn nhận cái tội ác và tìm hiểu cái ác của chúng ta, chúng ta mới sửa.
Ngày nay là ngày Thanh Minh, ông bà chúng ta có người về, hướng về chúng ta, cũng đồng nghe và đồng thấy rõ cái tội của họ:
Tại sao họ bị giam ở Địa Ngục?
Tại sao phải có con cháu đi cầu xin cho họ mới được chứng tâm? Thấy không?
Mà con cháu phải hướng thượng. Con cháu mà lợi dụng Trời Phật, có đóng tiền cho ông thầy chùa tụng kinh cũng vô ích. Nó có tâm tu để độ cho cha mẹ nó, ông bà nó, sưởi ấm lòng người ở chín suối, cái đó là chánh pháp.
Chớ đốt vàng bạc, nói “Tôi đốt vàng bạc xuống, tôi gởi tiền cho mẹ tôi xài nhiều hơn”. Trật lất rồi! Tiền đây với Hồ Chí Minh, hai cái đồng tiền cũng khác, mà nói chuyện, xuống Địa Ngục nó còn khác hơn nữa.
Không hiểu nguyên lý mà làm bậy!
Rồi nói “Tôi cúng ông bà, cha mẹ hoài, mà không phù hộ, làm tôi sập tiệm luôn”. Không hiểu!
Rồi trách luôn ông bà cha mẹ, rồi mang tội nữa.
Nói: “Tôi cúng Phật kỹ mà Phật không độ, để cho cộng sản tịch thâu nhà cửa tôi”…
Họ không hiểu, không hiểu cái gì hết, rồi đổ thừa tầm bậy. [19:24]
Cho nên cái xưởng Plastic là bị hiểu lầm và đổ thừa. Chớ còn người phát tâm người ta vẫn phát tâm làm.
Phát tâm thì cứ việc làm, một mực nói sao làm vậy, cứ đi tới nhứt định phải thành công.
Chúng ta không cần nhiều người, ba người thôi. Ba anh em đồng một lòng thì cái gì cũng làm được hết, không có đói. Bạn cứ thử đi, các bạn thử, ba độc thân sống với nhau, mà nói sao làm vậy, anh em một lòng, coi thử có đói không? Đói, chặt đầu tôi đi… Ở xã hội này!
Bởi vì tình người của các bạn có, không sử dụng. Sử dụng tình người đi! Đó là căn bản của sự sống, phải tha thứ và thương yêu.
Phải học, phải học, phải học! Cái nào khó, người ta chửi trong mặt mình cũng phải học, đó là người Vô Vi.
Vì tại sao?
Các bạn đi học cái KHÔNG mà, các bạn sợ chửi? Nếu các bạn là người học cái CÓ, chửi á, thì các bạn trách được. Cái này các bạn học cái KHÔNG. Ta học cái KHÔNG là cái căn bản của các bạn.
Cho nên các bạn ở trường đời đã cho các bạn thấy, chứng minh số 1 tới số 9, mà không có số 0 thì không có điều tra được cuốn sổ này là đúng hay là không.
Nó phải về 0 hết mới là đúng. Thì đầu óc của các bạn cũng vậy. Từ sơ sanh các bạn là KHÔNG, mà ngày nay các bạn nuôi dưỡng dẫy đầy sự tranh chấp, rồi các bạn hưởng cái gì?
Khổ!
Thấy khổ chưa? Rồi từ cái khổ này nó đẻ ra cái khổ kia, cái khổ kia nó đẻ ra cái khổ nọ, nó kết thành một cái gì?
Đại nạn.
Nhiều người đại nạn, tới sắp lâm chung mới hiểu: “Tôi đã đem đại nạn cho tôi, giờ phút này tôi không được hưởng mà tôi chỉ thấy ma quỷ đứng xung quanh tôi thôi, vô phương cứu chữa”.
Mà bây giờ các bạn hiểu, các bạn nghe lời tôi, các bạn tháo gỡ sự trần trược đó, thì giờ phút nào các bạn thấy cũng Tiên Phật trước mắt. Chưa chết mà thấy được Tiên Phật trước mắt là sướng rồi, nhẹ nhàng rồi.
Mà ai là người trách nhiệm?
Chính bạn là người trách nhiệm.
Rồi tất cả, cả thế giới này, ai là người trách nhiệm xây dựng được cái thế giới tốt đẹp thế này?
Phải khối óc và tay chân con người không? Tại sao các bạn lại khinh thị các bạn, các bạn kỳ thị các bạn, rồi chê các bạn, rồi các bạn không chịu sử dụng khả năng của các bạn để tiến tới. [22:07]
Cho nên thôi, mau mau, chúng ta có Vô Vi, chúng ta trở về với K,hông-không đi, ta tiến tới. Rồi việc ai làm để họ làm. Có nhân, có quả, có luật. Luật Trời có trước luật đời, không có ai ăn cướp được một xu đem qua khỏi quả địa cầu, tôi đã nói rồi. Không có ai ăn cướp được một đồng xu, lo làm chi cho mệt!
Tôi muốn các bạn chỉ lo tu thôi. Tu là đem đại phước cho nhân loại, tu là làm đại sự cho nhân loại, tu là giúp đỡ cho ông bà, cha mẹ mình được thăng hoa. Tại sao mình không làm?
Trong giờ phút mình còn sống mà còn hiểu được, nắm được pháp, trì kỳ chí đi tới đi, rồi việc nó sẽ thành.
Có người đi trước, người đạt được, mà chúng ta lại không làm. Rồi chúng ta cứ trách móc: “Ôi chu cha, Ông đó Ổng tu cao, tôi tu ẹ quá!” – Bậy!
“Ổng với tôi có khác gì đâu! Cũng mắt, mũi, tai, miệng, ngũ tạng, mà tại vì tôi không chịu cố gắng. Tôi phá hoại tôi nhiều quá thành ra tôi không có tiến. Mà tôi xây dựng cho tôi thì tôi phải tiến. Tôi tin nơi khả năng của tôi có thể khai thác tận dụng khả năng của tôi, thì tôi phải tiến”.
Cho nên sự bền bỉ và vững chí đó là do các bạn làm thôi.
Cho nên các bạn đừng có nói “Tôi cầu ông Thánh này, cầu ông Thần kia”… mất công, bạn! Đốt biết bao nhiêu vàng bạc rồi, mình ở Việt Nam cúng biết bao nhiều rồi, cầu an biết bao nhiêu rồi, nạn đến vẫn là đến. Thấy rõ chưa? [23:57]
Cho nên ngày hôm nay, cũng nhân dịp chúng ta tưởng niệm đến ông bà, cha mẹ, cũng cái cuộc hướng về cái Thanh Minh, tập tục của người Việt Nam. Lễ Phục Sinh bên đạo cũng phải tưởng Bề Trên, tưởng sự giải thoát, tưởng sự tiến hóa vô cùng… xây dựng cái đức nhịn nhục, xây dựng niềm tin sẵn có của chính mình để tiến tới cái chỗ ổn định đời đời bất diệt.
Chớ hiện tại các bạn đang bị giam trong xác, các bạn đâu có phải tự do. Nói “tôi khối tự do”, không phải, không có tự do. Cái hồn các bạn bị giam trong xác. Nói Thiên Đình các bạn tới không được, mà nói Địa Ngục các bạn cũng không xuống được, nó kẹt lưng chừng, nó đi không được. Mà các bạn mở rồi các bạn đi được.
Phải dày công một chút. Cái gì cũng phải gia công. Đó là một kỳ công. Thượng Đế đã đem ra một kỳ công, mà cấu trúc mình thành một cái thể xác hiện tại, cấu trúc từ siêu nhiên mà có. Rồi bây giờ chúng ta không dùng một cái kỳ công để khai thác chúng ta ra, làm sao giải tỏa được nghiệp chướng trong nội thức?
Bạn giận một người là nghiệp chướng nó bành trướng liền. “Tôi giận thằng đó, tôi giận thằng đó! Tôi muốn ăn thua thằng đó, tôi muốn ăn thua thằng đó!” thì nó cứ buộc, buộc buộc buộc, buộc hoài. Bạn đứng vị trí người đó, thông cảm người đó, không có gì ràng buộc hết. Đó là một kỹ thuật mà thôi. Thấy rõ chưa?
Cũng như ông thợ sửa radio, mà ổng nói: “Bây giờ vặn nó không ra tiếng”, thì ổng mới hòa với cái radio, ổng mới tìm ra cái chỗ nào, tại sao, lý do nó không tiếng? Vặn ra, nó không mở, ổng mới tìm cái nguồn gốc, ổng mới truy ra cái đường lối nó bị nghẹt chỗ nào?
Mà chúng ta không chịu kiên nhẫn học, mà không chịu kiên nhẫn làm, làm sao có? [26:20]
Cứ đợi Phật độ. Phật nào độ?
Phật tu chết cha mới được lên làm Ông Phật. Tu khổ, trầy da tróc vẩy mới được làm Ông Phật.
Còn mình ngồi không lại kêu Ông Phật tới độ mình đi lên Trời… “chơi cha” không à! Cái đó là làm biếng muốn làm cha là vậy đó. Tự gạt mình không hay, tự phỉnh mình không hay. Cái tội đã lường gạt chúng sanh, rồi lường gạt lấy mình nữa.
Lường gạt chúng sanh, lường gạt chỗ nào?
Ăn, không biết giá trị của ăn. Ngủ, không biết giá trị của ngủ. Bài tiết, không biết giá trị của bài tiết. Ăn mặc cũng không biết giá trị của ăn mặc. Ở trong căn nhà mà không biết sự đóng góp của vạn linh, cái hạnh bồ tát hy sinh của người ta ở đâu, mà mình không xây dựng hạnh bồ tát để sống trong thức hòa đồng. Thấy không? Lừa gạt thiên hạ rồi tự lừa gạt mình nữa.
Ỷ lại là lường gạt mình. Tu thì ỷ lại nơi Ông Thầy, rồi đổ thừa Ông Thầy, chuyện gì đâu cũng đổ thừa Ông Thầy, chuyện gì đâu cũng đổ thừa Trời Phật. Cái lường gạt đó là lường gạt nặng nhất. Địa Ngục là nó có ghế chờ các bạn ở chỗ đó!
Đừng có nói “tôi mang danh tu”… mà thiếu tu là bị đòn. Tại sao bị đòn, tại sao phải khổ ở chỗ đó? Phải học khổ mới thức tâm, phải đau đớn mới thức tâm.
Cho nên tôi nói hoàn cảnh là ân sư, hoàn cảnh của bạn nó vày xéo bạn thì bạn mới thức tâm. Hoàn cảnh là ân sư đó các bạn! Hoàn cảnh nó làm cho bạn khổ, làm cho bạn thiếu thốn, làm cho bạn thất bại, chương trình bạn không thành, lúc đó bạn mới thấy: Ô, chỉ có cái tu! Thấy không?
Cho nên mọi sự ở thế gian đều hữu dụng, mà chúng ta không biết, chúng ta không xài. Chúng ta chấp: “Ôi, cái đồ đó mà hơi nào nghe. Đồ đó mà hơi nào xem”. Cái đó là trật lất rồi!
Tôi nói một hột cát, một cọng cỏ, Ông Trời cũng đang sử dụng. Ông Trời Ổng mạnh hơn các bạn không? mà còn đang sử dụng, mà bạn chê hột cát, mà chê hột cỏ là bạn trật lất rồi, đi trật đường rồi, thằng say rượu rồi, mất quân bình rồi.
Người ta đại từ đại bi thì cái gì người ta cũng đại hỉ đại xả, mở rộng cửa ra đón bất cứ một ai đến với mình. Tình thương của huynh đệ đang sống trong nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ; thương yêu nhau, xây dựng cho nhau thì ăn không hết, và bất cứ đại sự nào các bạn cũng có thể làm được hết.
Nếu căn nhà này mà mấy ông thợ cãi lộn, đố mà các bạn có vách tường.
Mà mấy ông thợ ổng bằng lòng, từ miếng ổng xây cái kỹ thuật đẹp, các bạn mới có cái vách tường.
Rồi nay chúng ta có một khối người Vô Vi hải ngoại, vì cái cơn đau thương, thử thách của tình đời, chúng ta mới thấy đạo, chúng ta mới học đạo, chúng ta tu, thì chúng ta phải thể hiện cái tình người để tu. Tình người phải biết thương yêu, phải biết tha thứ lẫn nhau. Không biết thương yêu, không biết tha thứ là không có tình người.
Thì hôm nay vui được chung sống với các bạn, tôi mong rằng tất cả anh em ở đây coi trong thức bình đẳng, tôi cũng như các bạn, thì chúng ta có gì thắc mắc, trao đổi đi!
Nói… nói ra… “Tôi” giận thằng nào, tôi buồn thằng nào, nói ra để mình nghiên cứu cái kỹ thuật để tháo gỡ những cái sự có thể bám víu và làm cho tâm thức của chúng ta nặng nhọc và trì trệ. Cái đó hay lắm, trao đổi trong bình đẳng.
Tình thương của huynh đệ, lâu lâu mới có một dịp sum họp trong tình thâm thúy, và để hiểu nguyên lý của Càn Khôn Vũ Trụ, và thấy rõ rằng chúng ta chung sống với nhau. Từ cọng cỏ, hột cát cho tới con người cũng là đang sống với nguyên khí của Càn Khôn Vũ Trụ.
Huynh đệ trong một nhà, dễ dãi lắm, chúng ta mở tâm ra để học hỏi; tránh những cái sự mê chấp, dẹp bỏ sự mê chấp, dứt khoát để đi tới, thì cái gì chúng ta cũng có hết.
Tôi mong rằng, đến đây tôi xin kết thúc, và mong các bạn có những gì muốn hỏi, cứ đặt lên, chúng ta nghiên cứu và giải tỏa những sự uất ức trực tiếp của mọi người.
Thành thật cảm ơn sự lưu ý của các bạn! [31:32]
[Hết ID#19880406L1]
----